Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 57 bài ] 

Cô vợ ngọt ngào của tổng giám đốc - Độ Nương

 
Có bài mới 17.07.2018, 20:45
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.12.2014, 03:06
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 4948
Được thanks: 11955 lần
Điểm: 13.41
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cô vợ ngọt ngào của tổng giám đốc - Độ Nương - Điểm: 45
NT 2: Công khai

Edit: Ngọc Hân – Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Dạ Tử Đồng, tôi cưới em vốn không nghĩ tới sẽ li hôn!” Ngón tay ép cô nhìn khuôn mặt đang nổi giận của mình, “Em còn nợ tôi một đứa bé, muốn dứt khoát ra đi, nghĩ cũng đừng nghĩ!”

“Em còn nợ tôi một đứa bé!”

“Em còn nợ tôi một đứa bé!”

“Em còn nợ tôi một đứa bé!”

Trong đầu một lần lại một lần quanh quẩn những lời này, Dạ Tử Đồng đau khổ nhếch môi, vì cô không thể cho anh một đứa bé, cho nên yêu cầu li hôn, “Đứa bé… Quan trọng với anh như vậy sao?

“Đúng! Nối dõi tông đường, còn phải thừa kế sản nghiệp của tôi!”

Nối dõi tông đường!

Thừa kế sản nghiệp!

Đứa bé, đối với một gia tộc lớn mà nói, quả thực quan trọng! Đáng tiếc, cô không thể nào!

“Có thể em không li hôn, đứa bé… Anh có thể tìm người phụ nữ khác sinh, em….. Không ngại!” Lúc nói những lời này đã lấy hết dũng khí của Dạ Tử Đồng, nói không ngại đó là gạt người, có người phụ nữ nào rộng lượng đến mức để chồng mình tìm những người phụ nữ khác sinh con? Chỉ có Dạ Tử Đồng cô, vô tâm vô tình, nhiều lần đẩy chồng mình ra ngoài, cô rộng lượng đến mức không ai khen ngợi thương cảm cô, chỉ nói cô ngu xuẩn!

“Em biết mình đang nói gì không?” Lửa giận Vân Diệu Thiên bị đè nén dường như tới điểm giới hạn, nếu như Dạ Tử Đồng lại nói mấy lời trái lương tâm nữa, đêm nay cô đừng mong ngủ yên ổn.

“Em biết rõ!”

“Đi chết đi cái biết rõ ấy!” Lửa giận cuối cùng bộc phát, thời gian qua Vân Diệu Thiên ít thô bạo mất đi giới hạn nhẫn nại, bàn tay tăng thêm lực đẩy Dạ Tử Đồng ngã nhào xuống giường, không kịp xoay người hai chân cô đã bị tách rộng ra. Gậy sắt nam tính cứng rắn cắm vào, không có bất kỳ chút dịu dàng, sau đó điên cuồng đâm vào rút ra, tốc độ kia khiến Dạ Tử Đồng gần như không chịu đựng được, trong miệng đứt quãng cầu xin tha thứ, nếu không vỗ về người đàn ông đang nổi giận, tử cung Dạ Tử Đồng nhất định sẽ bị thương nghiêm trọng, đến lúc đó cô càng không thể nghĩ tới có đứa bé.

“Thiên, em sai, sai rồi…. Dừng dừng lại… A a…”

Người đàn ồng mất đi lý trí nào có đơn giản nói dừng thì dừng, trừ phi anh không phải là đàn ông! Đêm này, kết quả Dạ Tử Đồng nói sai là khiến mình thê thảm, cô không nhớ khi nào thì người đàn ông buông tha cho mình, cũng không biết lúc nào người đàn ông rời đi, giữa tỉnh giữa mê cô nhìn thấy một bóng dáng mơ hồ, còn chưa kịp nhìn rõ cô rơi vào trong u tối.

Ba giờ chiều, một hồi chuông điện thoại vang lên đầu giường, Dạ Tử Đồng khó khăn cầm máy, uể oải a lô một tiếng, một hồi im lặng, sau đó mới có tiếng thở dài, “Tắm rửa đi, nửa tiếng sau tôi chờ em dưới lầu.”

“Vâng!”

Thả điện thoại về chỗ cũ, Dạ Tử Đồng đau nhức toàn thân từ trên giường xoay người xuống đất, sau đó lê thân thể như bị xé nứt đi vào phòng tắm tắm rửa, dưới làn nước ấm áp chảy xuống, thân thể đau nhức dần được giảm bớt, đứng trước gương là thân thể đầy vết cắn sâu cạn khác nhau, khiến Dạ Tử Đồng cười khổ một lúc. Tối hôm qua cô nhất định là điên rồi, nói mấy lời vô trách nhiệm Vân Diệu Thiên không tức giận mới là lạ, nếu đổi lại là người đàn ông khác, sớm treo ngược cô đánh đòn rồi, sao có chuyện đơn giảm chỉ muốn cô vài lần, làm thân thể cô đau nhức như vậy?

Dạ Tử Đồng ra khỏi phòng tắm, thay xong quần áo, đúng nửa giờ sau rời khỏi tòa nhà, xe BMW màu xám của Vân Diệu Thiên đang đứng trước cửa ra vào, Dạ Tử Đồng mở cửa xe ngồi vào, hỏi, “Đi đâu vậy?”

“Quên hôm nay là ngày gì rồi à?”

“À!”

Dạ Tử Đồng kinh ngạc kêu lên một tiếng, đau khổ rũ đầu xuống, Vân Diệu Thiên xách một chiếc túi từ ghế sau đưa cho cô, nói: “Tôi chuẩn bị quà tặng giúp em!”

Núi Vân Phong, khu biệt thự.

Vân Diệu Thiên lái xe BMW vào vãi đỗ xe của biệt thự, sau đó nắm tay Dạ Tử Đồng, hai người cùng đi bộ tới số 58 nhà họ Vân, đi bộ vài phút, Dạ Tử Đồng muốn kiềm chế tâm tình căng thẳng, mặc dù tham dự với thân phận là bạn gái Vân Diệu Thiên, nhưng nhà họ Vân là một gia tộc thượng lưu, có tham gia chính trị, thương nhân, quan chức, bọn họ đều là quan lớn, không thể đắc tội. Ba năm trước đây cô vừa ra khỏi sân bay thì bị cướp hết tiền, chính thức trở thành kẻ nghèo không nhà để về, hôm đó Vân Diệu Thiên từ nước Mỹ về, đúng lúc gặp cô bị cướp, cứ như vậy cô bị anh ta xách về nhà, đêm đó anh ta nói: Tôi cần một người vợ xấu xí! Hôm sau anh giúp cô bổ sung giấy chứng nhận, sau đó tới cục dân chính đăng ký kết hôn, cô trở thành vợ danh chính ngôn thuận của Vân Diệu Thiên, nhưng hôn nhân của bọn họ không công khai, trong mắt người ngoài, anh vẫn là người đàn ông hoàn kim độc thân ong bướm vây quanh.

Ba năm này Dạ Tử Đồng sống trong lo sợ, không biết khi nào sẽ bị đá ra khỏi cuộc chơi, dựa vào cô không có thân phận, không có bối cảnh, trên mặt lại có một vết sẹo, nhìn vào Vân Diệu Thiên có tài có thế lại có quyền, vốn sẽ không để ý đến cô. Nhưng cô đã gả cho anh, lại còn chiếm được danh hiệu bà Vân, có đôi khi cô đi vào chỗ bế tắc nghĩ: Cô bám vào người ta, đoạn hôn nhân này không có tình yêu, bình thường cũng được, tóm lại có một cảng tránh gió che mưa cho cô, nếu như có khoảnh khắc muốn cô chết ở đây, cô cũng cam tâm tình nguyện!

“Trong lòng khá hơn chút nào không?” Lúc sắp tới nhà họ Vân, Vân Diệu Thiên mở miệng kéo Dạ Tử Đồng đang phân tâm suy nghĩ về, bàn tay xoa lấy lòng bàn tay có hơi lạnh kia.

Dạ Tử Đồng thở dài một hơi, có phần cứng nhắc cười, nói: “Tốt hơn nhiều rồi.”

“Ừ!” Vân Diệu Thiên bình tĩnh, cầm tay Dạ Tử Đồng đi vào nhà họ Vân. Hôm nay cũng không phải là ngày quốc gia đại sự gì, nhưng lại là ngày sinh nhật của công chúa nhỏ nhà họ Vân, tất cả mọi người trong gia tộc đều phải tham dự, không thể thiếu một ai! Dạ Tử Đồng kéo tay chồng mình, nhìn qua căn phòng chứa được mấy trăm người, sinh nhật công chúa nhỏ nhà họ Vân, ngoại trừ người trong dòng họ, còn mời một số quan chức trong giới chính trị và thương nhân cùng tham dự.

Con cháu nhà họ Vân đã kết hôn không có bao nhiêu người, phần đông là mang theo bạn gái hoặc bạn trai; về phần cháu trai, Vân Diệu Thiên xếp thứ nhất, năm nay vừa tròn 30 tuổi, khi vợ chồng nhà họ Vân ở tuổi này, ba Vân đã để vợ đẻ mấy đứa con rồi, còn con trưởng mình còn chưa có kế hoạch lập gia đình, oanh oanh yến yến bên người một đống, nhưng không có một người phụ nữ nào khiến anh động lòng, duy nhất làm ba anh cảm thấy vui mừng chính là ba năm nay có một người phụ nữ luôn ở bên cạnh con trai mình, rất có hi vọng năm nay thấy họ kết hôn.

Dạ Tử Đồng tặng quà cho công chúa nhỏ nhà họ Vân, sau đó được chồng dẫn đi vào trong đại sảnh, đi qua chỗ nào cũng đều chạm mặt một số người trong giới kinh doanh, bọn họ không thể không khách sáo một chút, Dạ Tử Đồng cảm thấy nụ cười trên mặt cực kỳ giả dối, chẳng lẽ bọn họ đều không nhận ra Vân Diệu Thiên miễn cưỡng sao?

Thật vất vả đuổi những ông trùm buôn bán như ruồi bọ kia đi, Dạ Tử Đồng cho rằng có thể tìm một ít thức ăn lấp đầy bụng rỗng, kết quả bị vợ chồng nhà họ Vân kêu tới bên kia nói chuyện, ném ánh mắt cầu cứu đến Vân Diệu Thiên, Vân Diệu lại ra vẻ lực bất tòng tâm.

“A Đồng à, chúng ta quen thuộc như vậy cũng không muốn quanh co lòng vòng nữa, ba năm nay con đều tham dự ngày lễ lớn nhỏ của nhà ta, trong gia tộc cũng có ấn tượng tốt với con, khi nào thì con và A Thiên kết hôn? Con cũng biết A Thiên được xếp vào hàng ngũ lớn tuổi của hàng con cháu, nay đã 30 tuổi, nó chưa kết hôn thì mấy em trai em gái cũng không thể nào kết hôn, đêm nay trở về con giúp dì khuyên nhủ nó một chút, con cũng biết ở tuổi này dì mong ôm cháu.”

Nói một lúc, đương nhiên Dạ Tử Đồng hiểu ý mẹ Vân, cô có thể khuyên sao? Sự thật cô và Vân Diệu Thiên bí mật kết hôn, sớm muộn gì cũng phải có em bé, Dạ Tử Đồng có vẻ khó khăn, lúc muốn mở miệng nói gì đó, âm nhạc tự nhiên dừng lại, trên sân khấu một giọng nói trầm thấp có từ tính vang lên, Vân Diệu Thiên mở màn, tặng lời chúc phúc, còn hát mừng sinh nhật, cuối cùng là nội dung chính, Dạ Tử Đồng bụm miệng, nước mắt rơi đầy mặt…

“Hôm nay nhờ buổi tiệc sinh nhật của em gái nhỏ, tôi muốn công bố một chuyện với mọi người: Tôi và Tử Đồng đã kết hôn, cô ấy là người phụ nữ mà không phải cô ấy Vân Diệu Thiên không lấy, mặc dù cô ấy không đẹp nhưng là một người vợ tốt hiền lành có đức có tài, bà xã, ba năm nay em vất vả rồi.”

Lúc Vân Diệu Thiên nói những lời này, Dạ Tử Đồng nói không cảm động đó là gạt người, mặc dù từ đầu đến cuối không hề nhắc tới một chữ yêu, nhưng như vậy cũng đủ rồi!

“Anh cố ý chọc em khóc sao?”

Nhìn bóng dáng cao lớn dần đi tới, Dạ Tử Đồng vừa khóc vừa cười phàn nàn.

“Anh muốn cho em một kỷ niệm khó quên.”

Kỷ niệm khó quên… Khó quên nhất chính là cô không thể nào sinh con, cô không cách nào đền đáp một kỷ niệm khác cho anh, nước mắt đột nhiên tuôn ra như dòng suối, Dạ Tử Đồng nghẹn ngào nói, “Ba năm trước đây anh không công bố, ngay lúc tối hôm qua em muốn li hôn anh lại mượn buổi tiệc sinh nhật này công bố sự thật chuyện chúng ta đã kết hôn, em không phải là người có đức có tài như anh nói, ngày nào em cũng phải bay, ba năm nay vốn không chăm sóc anh, anh nói không phải em thì không cưới, vì em không thể ra mặt, không giúp anh nở này nở mặt, lúc anh lấy em, em không quên là anh chỉ cần một người vợ xấu xí.”

Li hôn không thành, phá hư một đoạn hôn nhân không có tình cảm làm cơ sở, thì ra lại đơn giản như vậy!

Vân Diệu Thiên nhanh chóng cuộn thành nắm đấm, vẻ mặt hớn hở sớm bị lạnh lùng thay thế, khách mời bốn phía, người nhà họ Vân không ai dám thở ra một cái, ngay cả bàn luận xôn xao cũng trở nên lặng ngắt như tờ; vợ chồng nhà họ Vân nghe con trai công bố tin tức từ khiếp sợ sang vui mừng, lại từ vui mừng đến khó coi, nhiều hơn là tức giận!

“Hôn nhân không phải trò đùa, các người vụng trộm kết hôn, mẹ không quản được, nhưng muốn li hôn, nhà họ Vân chúng ta đâu thể ném mặt mũi đi được, A Đồng, thời gian qua bọn ta đối với con không tệ, ba năm nay con dùng thân phận bạn gái A Thiên tham dự yến tiệc lớn nhỏ của gia tộc, bọn ta đều đối xử với con như con dâu, con yêu cầu li hôn, dù thế nào dì cũng không đồng ý.”    

Cho dù Dạ Tử Đồng không có thân phận, không có địa vị không có bối cảnh, những thứ này đều không quan trọng, với nhà họ Vân bọn họ, là có tiền tài, có quyền thế, hoàn toàn không cần gia thế bên nhà gái, Dạ Tử Đồng có thể tìm được nhà chồng không quan tâm tới bối cảnh gia đình mình, cô thật sự trèo cao rồi.

Thật ra tại thành phố Đài Châu, nhà họ Dạ cô được xem như danh gia vọng tộc, đáng tiếc ba năm trước đây cô bị từ hôn, ông nội tức giận đến bệnh tim tái phát, ba mất hết thể diện, đăng báo cắt đứt quan hệ cha con với cô. Thế giới rộng lớn, không tìm được người nào, chỗ nào có thể chứa được cô, không muốn chạy trốn xa xôi, cô quyết định đến Hongkong, kết quả ra sân bay tiền bị cướp hết, không nhà để về, cô bị Vân Diệu Thiên đi ngang qua nhặt mang về nhà.

Ba năm nay, Dạ Tử Đồng rất cảm kích Vân Diệu Thiên cho cô mái nhà, cho cô danh phận, nhưng nghĩ đến không thể báo đáp, lòng cô đau nhói, vì không muốn nhà họ Vân tương lai không có con nối dõi, cho nên cô cứng rắn yêu cầu li hôn, khát vọng ôm cháu của mẹ Vân càng kích thích quyết định của Dạ Tử Đồng.

Vân Diệu Thiên đè nén lửa giận trong lồng ngực, kiên quyết kéo Dạ Tử Đồng đi lên lầu, sắc mặt mẹ Vân lo lắng, ba Vân vỗ vai vợ, nói với khách khứa, “Thật có lỗi, để mọi người chê cười, tiệc sinh nhật tiếp tục!” Không còn người trong cuộc, từng trận xì xào bàn tàn quanh quẩn trong sảnh đường rộng lớn, vẻ mặt của tộc trưởng gia tộc họ Vân lạnh lùng, chống gậy ngồi trên ghế sofa, bị trận náo loạn này làm mất hết tâm tình.

Anh chị em nhà họ Vân cũng thấy xấu hổ, một người trong đó đề nghị lên lầu xem tình hình, để tránh anh cả bị lửa giận chiếm lấn mất hết lý trí, gây ra tai nạn chết người.

Dạ Tử Đồng bị kiên quyết lôi lên lầu không nói một tiếng, mãi đến khi bị Vân Diệu Thiên đẩy vào một căn phòng, Dạ Tử Đồng không dám nhìn khuôn mặt lạnh lùng kiềm chế lửa giận, chỉ có thể từ từ nhắm hai mắt lại thân thể co rúm, “Dạ Tử Đồng, cô đừng mơ tưởng cùng ăn cùng bay với hắn ta!”

Hết NT 2



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ngọc Hân về bài viết trên: SầmPhuNhân
     

Có bài mới 22.07.2018, 19:26
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.12.2014, 03:06
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 4948
Được thanks: 11955 lần
Điểm: 13.41
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cô vợ ngọt ngào của tổng giám đốc - Độ Nương - Điểm: 43
Ngoại truyện 3: Sói đội lốt cừu

Edit: Ngọc Hân – Diễn đàn Lê Quý Đôn

Vân Diệu Thiên mãi không công bố chuyện hai người đã kết hôn là vì người đàn ông kia chưa xuất hiện, ngoài trừ chỗ chắn gió là anh ra, Dạ Tử Đồng sẽ không bỏ trốn, nhưng trải qua tối hôm qua cô yêu cầu li hôn, anh biết đã đến lúc phải công khai, cho nên mượn tiệc sinh nhật của em gái, công khai quan hệ hai người đã kết hôn, nếu để ba mẹ thúc giục sốt ruột ôm cháu, như vậy cô càng không trốn được. Kết quả, chuyện lại chữa tốt thành xấu, vì ba Vân mẹ Vân sốt ruột ôm cháu, còn cô lại không thể sinh con, cho nên càng muốn mượn chuyện này lập tức đưa ra yêu cầu li hôn, không biết có phải vì liên quan tới chuyện đã kết hôn hay không, người nhà họ Vân đã sớm nhận định cô là người vợ được chọn lựa!

“Anh cho rằng bây giờ em và người đàn ông kia còn có thể có gì?” Dạ Tử Đồng cười chua xót, thảm thương âu sầu nói: “Anh ta có vợ, em có chồng, chồng của em sẽ chỉ là Vân Diệu thiên!” Nói những lời này không cần bao nhiêu dũng khí, cũng không cần chần chừ quá lâu, từ giây phút được nhặt về lấy giấy chứng nhận kết hôn, Dạ Tử Đồng đã nhận định Vân Diệu Thiên là chồng cả đời này, khi còn chưa xảy ra chuyện kia, trong lòng cô vẫn còn e sợ Thiệu Trọng Thân, thậm chí lúc hấp hối, tình yêu trong lòng đối với người kia cũng tan thành theo mây khói cùng vết sẹo trên mặt.

“Em không li hôn!” Dạ Tử Đồng nghẹn ngào nói, cầm lấy bàn tay Vân Diệu Thiên xoa má trái của mình, “Em sinh con, sinh một đứa con giống anh!” Nhìn miệng khẽ đóng mở, lửa giận trong lòng Vân Diệu Thiên tắt một nửa, nhưng dục vọng dưới người giống như thủy triều đánh úp toàn thân, đôi môi mềm mại bị che phủ, thân thể bị ôm ngang, con ngươi mê ly, hai thân thể lõa lồ gặp nhau trong nháy mắt, nhiệt độ cơ thể cực nóng khiến Dạ Tử Đồng quên giãy dụa, khó nhịn khẽ di chuyển, tay trắng bắc ngang cổ người đàn ông, rướn người lên, nhiệt tình hôn mút đáp lại người đàn ông.

“Có muốn không?”

Ngón tay thon dài mô tả nơi phía trong quần lót, vuốt ve nơi riêng tư đó, còn xấu xa lau một ít nước, giọng điệu bá đạo nói: “Nhìn em ẩm ướt thành như vậy chắc là rất đói khát, ông xã phải cho đút cho em ăn no bụng.”

“……..”

Dạ Tử Đồng cảm thấy vô cùng xấu hổ thẹn thùng, hận không thể nào đào hố chôn mình, bình thường Vân Diệu Thiên khiến bạn cảm thấy vô cùng xa cách, nhưng lúc trên giường tuyệt đối cuồng dã, trình độ buông thả dục vọng khiến người ta chắt lưỡi.

Vân Diệu Thiên dang rộng hai chân Dạ Tử Đồng ra, dùng lực đâm mạnh vào, Dạ Tử Đồng ngược lại hít một hơi….

Vân Diệu Thiên cảm nhận thân thể Dạ Tử Đồng cứng ngắc, yêu ba năm, lối giữa của cô vẫn chặt như xử nữ, mỗi một lần tiến vào gần như đoạt hết tất cả sự tự chủ của anh, “Bà xã, chặt quá, kẹp lão nhị của anh sắp đứt rồi.” Vân Diệu Thiên vừa cố gắng di chuyển vừa nói mấy lời dâm đãng, khiến mặt Dạ Tử Đồng lại đỏ tới tận mang tai.

Người đàn ông này thu liễm sự xa cách lịch sự, chính là điên cuồng làm người ta không thể nào chịu nổi, có chồng mạnh mẽ như vậy, Dạ Tử Đồng không sợ trống vắng cô đơn, vì anh ta sẽ đút bạn ăn no nê, no đến mức nhìn thấy người đàn ông khác đều mất hứng thú!

“A a……”

Từng trận khoái cảm đánh vào thần kinh cảm quan của Dạ Tử Đồng, suy nghĩ bị tình dục trong cơ thể lấp đầy, cuối cùng không thể phân tâm, chỉ có thể bấu chặt ga giường chịu đựng sóng triều tập kích liên tục không ngừng, “A a a… Chậm một chút….” Tiếng rên rỉ quanh quẩn trong phòng tạo thành một khúc ca ân ái, Vân Diệu Thiên nhanh chóng như động cơ hung hăng chuẩn xác cắm xuống đến tận cùng, đột nhiên bị xỏ qua gần như đoạt tất cả tiếng kêu của Dạ Tử Đồng, người đàn ông này mạnh mẽ như muốn giết chết cô?

“Ông xã… Chậm một chút…. Em không chịu nổi… A a a a……”

Vân Diệu Thiên cười, nghe lời thả chậm tốc độ ra vào, nhẹ nhàng di chuyển, môi mỏng khêu gợi đè lên cánh môi mềm mại ướt át, đầu lưỡi liếm cuốn lấy chiếc lưỡi thơm tho, lúc mút vào gần như nghe thấy tiếng động hai người quấn mút nhau. Da mặt Da Tử Đồng khá mỏng, nghe tiếng dâm tà đó lại đỏ mặt, Vân Diệu Thiên vô cùng yêu thích bộ dạng xấu hổ lúc làm tình của Dạ Tử Đồng, nó sẽ khiến tình dục của anh tăng cao, yêu cầu không có chừng mực.

“Sướng như vậy sao?”

Lúc Vân Diệu Thiên rời khỏi cánh môi mềm mại còn kéo theo cả sợi chỉ bạc, trong nháy mắt bầu không khí nóng lên, nhiều hơn là không khí mập mờ, Dạ Tử Đồng xấu hổ nhắm chặt hai mắt, Vân Diệu Thiên tiếp tục chậm rãi ra vào, tốc chậm chạp lâu sẽ chỉ khiến Dạ Tử Đồng cảm giác có ngàn vạn con côn trùng đang gặm cắn, ngứa ngáy khó chịu, thân thể cọ xát vào lồng ngực nam tính chỉ có thể là gãi không đúng chỗ ngứa, chứ không thể giảm bớt khô nóng trong cơ thể cô, cô trống rỗng….

“Ưm…. Muốn… Muốn….”

Dạ Tử Đồng khó nhịn ngọ nguậy cơ thể nóng như lửa, hạ giọng lẩm bẩm; Vân Diệu Thiên nắm lấy bộ ngực đầy đặn nhưng co dãn, có ý xấu thấp giọng lẩm bẩm hỏi, “Muốn gì?”

“Em… Nhanh một chút….”

“Cái gì nhanh một chút? Nói rõ chi tiết?” Cố ý gây khó dễ khiến hạ thể Dạ Tử Đồng càng trống rỗng, cô cần gậy sắt cực đại lấp đầy, sau đó rong ruổi như điên như bay giống như ngựa hoang đứt cương, “Nói anh biết, em muốn gì? Không nói thì chúng ta trở lại dưới lầu, còn chưa cắt bánh cho em nhỏ đâu đó.”

“Không, em nói… Em muốn ông xã….”

“Cái gì?” Vân Diệu Thiên cười tà ghét sát vào, nhưng ngay lúc đó lại rút ra, Dạ Tử Đồng nhanh tay lẹ mắt, hai tay chủ động ôm lấy eo cường tráng của chồng, lớn tiếng nói, “Em muốn anh…. Cho em!”

“Được!” Vân Diệu Thiên sảng khoái đồng ý, gậy sắt như mũi tên đâm vào, Dạ Tử Đồng nửa sung sướng nửa đau đớn a một tiếng, cú đâm này Dạ Tử Đồng cảm nhận rõ rệt gậy sắt của chồng đâm sâu vào trong tử cung cô, không có thời gian để thở, một trận mãnh liệt đâm thẳng vào, Dạ Tử Đồng nắm chặt ga giường chịu đựng sóng triều dục tiên dục tử.

“A a a a…….”

Vân Diệu Thiên điên cuồng đâm mạnh vào âm đạo Dạ Tử Đồng hơn mười lần, rồi lật thân thể mềm nhuyễn của cô lại, từ phía sau cắm mạnh vào cô, tiếp tục rong ruổi đòi hỏi, không khí dâm dục quẩn quanh căn phòng, tràn đầy mùi vị hoan ái, khiến dục vọng Vân Diệu Thiên sắp nổ tung.

“A a …. Không được,…… Ông xã… Chậm một chút… Chậm…. A a…….”

Dạ Tử Đồng co rút, trong lối vào của cô thít chặt, gậy sắt bị kẹp gần như phát tiết, Vân Diệu Thiên đưa tay đánh mông Dạ Tử Đồng một cái nói, “Kiềm chế đi!”

“Không được…. A a a a a a a…….”

Dưới hơn mười lần đâm vào rút ra, cuối cùng Dạ Tử Đồng không nhịn được đạt khoái cảm cao trào, dâm thủy chảy ra dính trên đầu cây gậy của Vân Diệu Thiên, cùng thời gian đó tinh dịch nồng nặc bắn ra, âm đạo bị dịch nóng hổi khiến co rút một trận, vì cao trào nên nơi thầm kín của cơ thể không ngừng co bóp…….

Tình cảm mãnh liệt trong phòng làm em trai em gái nhà họ Vân đứng ngoài phòng ngại ngùng, sắc mặt xấu hổ, đi cũng không đi được, đây quả thực là tiến thoái lưỡng nan. Bọn họ đứng bên ngoài phòng nghe xong, bên trong truyền tới tiếng rên rỉ lúc to lúc nhỏ, mấy bé gái nghe thấy mặt đỏ tới tận mang tai, mấy tên con trai lại nhìn khắp nơi giống như không hề bị ảnh hưởng, thật ra trong cơ thể đang rục rịch.

“Đừng nghe nữa, mắc cỡ chết người!” Cháu gái xếp hàng thứ hai nhà họ Vân Vân Ảnh Thường nũng nịu trách mắng, kéo mấy người em đi xuống lầu.

“Anh cả trút bỏ bề ngoài thân sĩ, thì ra cuồng dã như vậy!” Lão Ngũ nhà họ Vân đi rồi quay đầu lại, nhìn qua cánh cửa phòng đóng chặt, lẩm bẩm nói.

Mấy chị em gái của anh ta cũng gật đầu, đồng ý lời lão Ngũ nói, đàn ông ấy mà, thật sự là không thể nhìn bề ngoài được!

Bầu không khí mập mờ trong phòng nóng lên như cũ, Dạ Tử Đồng đạt cao triều liên tục mấy lần, thân thể trống rỗng không thể nào đứng được, Vân Diệu Thiên ghé sát người ôm cô đi vào phòng tắm, ngâm nước ấm tầm hơn 10 phút, làm dịu đau nhức nơi riêng tư. Điện thoại bên ngoài phòng tắm vang lên, Vân Diệu Thiên tắt vòi hoa sen, quấn khăn tắm ra khỏi phòng nghe máy, một phút sau quay lại nói với Dạ Tử Đồng: “Xuống lầu đi, em nhỏ muốn cắt bánh kem.”

“Dạ!”

Dạ Tử Đồng theo bản năng từ trong bồn tắm đứng dậy, đáng tiếc hai chân mềm nhĩn, cô vừa đứng dậy gần như ngã xuống tứ chi chỉa lên trời, may có đôi tay rắn chắc đỡ eo thon cô, “Cẩn thận!”

“Đều là anh làm hại” Dạ Tử Đồng oán trách, nắm chặt tay đánh vào lồng ngực rắn chắc, đối với người kia như muỗi đốt, cơ ngực Vân Diệu Thiên không thấy đau, thoải mái như đang giúp anh gãi ngứa.

“Ừ, là anh làm hại, để ông xã ôm em!”

Dạ Tử Đồng lập tức giao người mình cho Vân Diệu Thiên, ôm vợ không hề nặng, Vân Diệu Thiên nhíu mày nói: “Có phải em không ăn cơm đầy đủ?”

“Có mà.” Cô có thói quen ăn cơm đúng giờ, không giống ai kia bận rộn ba bữa cơm không không đúng giờ, “Hôm qua tới hôm nay thật sự chưa ăn, lại vận động tiêu hao thể lực, bây giờ thấy hơi đói bụng.”

“Đợi lát nữa cho em ăn no bụng, mặc quần áo vào đi.” Vân Diệu Thiên cầm quần áo bị ném xuống đất lên, phát hiện bị anh thô lỗ xé rách rồi, Dạ Tử Đồng im lặng không lên tiếng, ra lệnh cho Vân Diệu Thiên gọi điện thoại cho Vân Ảnh Thường nhờ cô mang một bộ quần áo tới, không bao lâu sau Vân Ảnh Thường cầm quần áo đứng ngoài phòng, gõ cửa hai cái.

“Cám ơn, em họ!”

Người nào đó mặc âu phục đi ra mở cửa, Vân Ảnh Thường nhìn anh họ mình, thật sự khó tưởng tượng anh là người đàn ông cuồng dã kia, sau khi đưa quần áo Vân Ảnh Thường không được tự nhiên nói mấy câu rồi mới chạy đi, Vân Diệu Thiên nhíu mày đóng cửa lại, hầu hạ Dạ Tử Đồng mặc quần áo.

“Xảy ra chuyện gì vậy?” Dạ Tử Đồng thấy lông mày Vân Diệu Thiên nhíu lại, từ từ đưa tay ra, hỏi.

“Trận hoan ái mãnh liệt vừa rồi, anh xem ra Ảnh Thường đã nghe thấy.”

“……..”

Dạ Tử Đồng trừng mắt oán trách, nhìn bộ dạng không biết làm sao của Vân Diệu Thiên, trán đã có chút ướt đẫm mồ hôi, “Lần nào anh cũng như vậy, lúc muốn cũng không thèm nghĩ xem nơi chốn, nói muốn là muốn, trong ấn tượng của mấy cô ấy anh phong độ xa cách khiến người ta sợ hãi, nào đâu biết anh là sói đội lốt cừu.”

Dạ Tử Đồng hình dung từ này gán lên người Vân Diệu Thiện quả thực rất chính xác, Vân Diệu Thiên không thể phủ nhận, lúc cần thân sĩ thì thân sĩ, lúc cần thành sói thì biến thành sói, đây chính là quy tắc của anh!

“Ông xã không phải cừu, vẫn đối xử dịu dàng với em mà?”

“…….”

Lúc này Dạ Tử Đồng cảm thấy không thể tranh luận với đàn ông khi nói về chủ đề như thế nào, nói không chừng cô nói sai một câu, thậm chí là một chữ, người đàn ông cũng sẽ biến thành sói, như vậy cô lại phải mệt mỏi, ngay cả chút hơi tàn cũng bị bóc lột, vậy sao được?

“Sao không nói gì? Hay là em nhận….”

“Em cảm thấy… Đề tài này nên dừng lại đúng lúc!”

“Được rồi, đêm nay tiếp tục đề tài này!”

“Vân Diệu Thiên!”

“Ha ha….”

Tiếng cười sang sảng làm Dạ Tử Đồng không giận được, bao lâu rồi cô không nhìn thấy nụ cười đẹp trai bức người của Vân Diệu Thiên rồi? Nếu như ba năm trước, cô nhất định sẽ hóa thân thành sắc nữ, rồi bổ nhào vào anh như sói đói, điên cuồng hôn môi, nhưng cô không còn là Dạ Tử Đồng kia nữa, người đàn ông này cô vốn không cần nhào tới, vì anh là của cô!

“Ông xã!”

“Ừ.”

Hai người ra khỏi phòng, lúc sắp xuống tới lầu, Dạ Tử Đồng kéo ống ta áo của Vân Diệu Thiên, dừng bước, quay đầu nhìn lên cầu thang, hình thành tư thế một cao một thấp, Dạ Tử Đồng nói: “Hôm nay em đã nói anh rất đẹp trai chưa?”

“Chưa!”

“Hôm nay chồng em đẹp trai nhất ở đây!”

“Mặc dù bà xã anh không đẹp nhất toàn hội trường, nhưng cô ấy có một trái tim rất đẹp!”

Hết NT3


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 22.07.2018, 19:54
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.12.2014, 03:06
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 4948
Được thanks: 11955 lần
Điểm: 13.41
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cô vợ ngọt ngào của tổng giám đốc - Độ Nương - Điểm: 46
Ngoại truyện 4: Gặp lại

Edit: Ngọc Hân – Diễn đàn Lê Quý Đôn

Dạ Đồng Tử lại một lần nữa nước mắt rơi đầy mặt, người đàn ông này sẽ không nói mấy lời tâm tình bạn muốn nghe, nhưng lời anh nói lại có thể chạm vào đáy lòng bạn, đời này cô không có khả năng báo đáp, nhưng cô sẽ cố gắng, ba năm trước bác sĩ cũng đã nói cô không phải là 100% không thể sinh con, vẫn còn hy vọng đúng không? Diễn đàn LÊ,Quý:Đôn

Tiệc sinh nhật em họ nhà họ Vân kéo dài đến tận 10h tối, lúc vợ chồng Vân Diệu Thiên và Dạ Tử Đồng sắp ra về, Dạ Tử Đồng bị mẹ Vân kéo qua một bên nói chuyện, lần nữa xuất hiện trong tiệc sinh nhật, tình cảm hai người có chiều hướng ấm lên, điều này khiến mẹ Vân thả lỏng lo lắng trong lòng, nhưng tảng đá lớn vẫn chưa hoàn toàn rơi xuống.

“A Đồng, 3 năm nay mẹ không biết các con kết hôn, cho nên con vẫn luôn gọi dì Vân, nhưng bây giờ không thế nữa, con nên đổi gọi là mẹ đi.”

“Mẹ!”

“Tốt! Tốt rồi!” Mẹ Vân nói liên tiếp hai chữ tốt, sau đó tận tình khuyên bảo: “Hôn nhân không thể trở thành trò đùa, nói kết hôn thì kết hôn, nói li hôn thì li hôn, có chuyện gì hai người cùng nhau chia sẻ, chuyện của con không phải là trách nhiệm của một người, mà là của hai người, con hiểu không?”

“Con… Hiểu!” Dạ Tử Đồng khó có thể mở miệng, chỉ có thể kiên trì gật đầu nói hiểu.

“Tiệc rượu của bọn con, bọn ta chọn ngày lành rồi bổ sung sau, tốt nhất tới lúc song hỉ lâm môn rồi chúc mừng luôn, A Đồng này, con sẽ không khiến mẹ thất vọng chứ?” Ánh mắt khát vọng của mẹ Vân làm Dạ Tử Đồng sinh ra áp lực vô hình, Dạ Tử Đồng chỉ có thể cười cứng nhắc, nói: “Mẹ, con sẽ cố gắng!” Vấn đề thân thể khiến Dạ Tử Đồng không thể cho mẹ Vân đáp án chắc chắn.

Mẹ Vân vui vẻ nắm chặt tay Dạ Tử Đồng: “Mẹ biết A Thiên chọn vợ sẽ không để người mẹ này thất vọng mà, A Đồng, mặc dù ông nội không nói nhưng ông cụ cũng muốn ôm chắt lắm, con cũng biết sắp đại thọ 90 của ông rồi, bụng con có tin vui chính là món quà mừng đại thọ tốt nhất cho ông.”

Mẹ Vân muốn ôm cháu, trong lòng Dạ Tử Đồng cũng hiểu, nhưng bây giờ lại thêm một ông cụ sốt ruột muốn ôm chắt, đây không phải là áp lực vô hình đơn giản như vậy. Dạ Tử Đồng nói chuyện với mẹ Vân, tâm tình ấm ức không nói, ngực như bị một khối đá lớn đè nặng, có phần hít thở không nổi. Lúc này nhân vật chính Vân Diệu Thiên đi tới, Dạ Tử Đồng thở dốc, nhưng Vân Diệu Thiên trở thành một con cừu, mẹ Vân kéo cánh tay con trai nói, “A Thiên, sắp tới đại thọ 90 của ông nội rồi, có phải con nên bày tỏ gì đó không?” Ám hiệu này khiến khóe miệng Vân Diệu Thiên hơi co giật, nói: “Mẹ, con và Đồng sẽ cố gắng!”

“Vậy là tốt rồi, đừng để ông cụ thất vọng!” Nhận được lời cam đoan của con trai, mẹ Vân yên tâm, đồng thời cũng cho qua chuyện này, bảo họ về đi.

Ngồi trên xe, Dạ Tử Đồng không nói một lời, trong đầu một lần lại một lần vang lên lời mẹ Vân nói, điều này khiến cô sao có chuyện thoải mái, thả lỏng tinh thần chứ? Về đến nhà, Vân Diệu Thiên đưa tay ôm lấy Dạ Tử Đồng đi về phòng hai người, Dạ Tử Đồng cố gắng vùng vẫy, kết quả là uổng công vô ích, sức lực phụ nữ mãi mãi còn lâu mới có thể chống lại sức đàn ông, càng giãy dụa càng đẩy mình lâm vào hoàn cảnh nguy hiểm, Dạ Tử Đồng oán giận thở dài, nói: “Chuyện sinh con không phải nên thuận theo tự nhiên à, đây là mẹ tạo áp lực cho em.”

“Là mẹ sốt ruột ôm cháu, em phải thông cảm cho mẹ và ông.” Vì thông cảm cho nên cố gắng tạo người.

“Nhưng….” Dạ Tử Đồng ngồi bên giường cắn môi dưới, bộ dạng buồn rầu khó có thể mở miệng, điều này khiến Vân Diệu Thiên dừng tất cả động tác, “Nhưng gì?”

“…….. Nếu như em không thể sinh con? Đây không phải khiến họ rất thất vọng sao?” Dạ Tử Đồng chần chừ vài giây, cuối cùng cố gắng lấy can đảm nói ra lời trong đáy lòng, trong phút chốc Vân Diệu Thiên ngẩn ngơ, sau đó lấy lại tinh thần, cong môi cười nói: “Cùng lắm thì không sinh con.”

“Nhưng, nhà họ Vân cần con nối dõi.” Ở Hongkong nhà họ Vân là một dòng họ lớn như vậy, con nối dõi không thể bị đoạn tuyệt trong tay Vân Diệu Thiên được, Dạ Tử Đồng đưa tay sờ lên khuôn mặt đẹp trai khiến phụ nữ khóc thét, nói: “Chúng ta, cùng nhau cố gắng!”

“Được!” Vân Diệu Thiên đẩy Dạ Tử Đồng ngã nhào xuống giường, trong nháy mắt hóa thành sói, đáng tiếc bị Dạ Tử Đồng đưa tay ngăn cản, nói: “Đêm nay đừng, nơi đó còn xót.” Nhắc tới hào hứng bị dội tắt trong nháy mắt, đối với đàn ông đạn đã lên nòng mà nói, đó là đau khổ dày vò.

Đêm nay, Dạ Tử Đồng ngủ rồi tỉnh, tỉnh lại ngủ, nguyên nhân là vì người đàn ông bên cạnh dậy mấy lần, vọt vào phòng tắm tắm nước lạnh…..

Buổi sáng, đúng 9h, Dạ Tử Đồng kéo rương hành lý, mắt thâm quầng xuất hiện trong phòng khách, Vân Diệu Thiên ngồi trước bàn ăn, vừa lật xem báo sáng, vừa uống café, mỗi sáng sớm uống một ly café đen là thói quen của Vân Diệu Thiên, Dạ Tử Đồng cũng có thói quen lải nhải nói: Đừng uống café khi chưa ăn gì, không tốt cho dạ dày!

Đáng tiếc người nào đó không nghe lời khuyên bảo, không bị ảnh hưởng bởi lời lải nhải đó chút nào, lại cảm thấy bị phàn nàn là chuyện đương nhiên, vợ quan tâm tới chồng là chuyện bình thường. Sống chung một thời gian lâu, Vân Diệu Thiên cũng có thói quen bị người phụ nữ nào đó nhắc nhở, mỗi một lần lúc muốn nhắc nhở tiếp, đưa bàn tay ra, Dạ Tử Đồng dễ dàng bị kéo vào lồng ngực ấm áp, còn bàn tay dài thon đẹp kia nhẹ nhàng linh hoạt cầm chỗ nào đó của cô, muốn tức cũng không tức được, cô không thể miễn dịch nhất chính là chồng chạm vào.

“Đừng… Sắp tới giờ rồi, em không muốn đi sau đồng nghiệp.” Dạ Tử Đồng ngăn cản bàn tay không ngoan này, bộ dạng bất đắc dĩ nói.

“Lần này bay mấy ngày?” Thả tờ báo xuống, Vân Diệu Thiên tham lam hôn lên vết sẹo bên má trái bị phấn lót che phủ của Dạ Tử Đồng một cái, cánh tay thoáng siết chặt, rồi mới thả ra, hơi thở cực nóng trên người chồng truyền đến khiến đầu óc Dạ Tử Đồng choáng váng, nhưng rất nhanh tỉnh táo lại, nói: “Bốn ngày!”

“Anh chở em tới sân bay!”

“Dạ!”

Dạ Tử Đồng hôn lên mặt Vân Diệu Thiên một cái rồi cầm đồ ăn sáng lên, Vân Diệu Thiên kéo rương hành lý, hai người sóng vai đi ra cửa….

Dạ Tử Đồng kéo hành lý xuống xe, Vân Diệu Thiên nắm chặt tay kia, có ý tứ không muốn thả người, mỗi lần phải bay trong nhà chỉ còn mình anh, nửa đêm nằm mơ, xoay người một cái thì bên kia giường không có ai, trống rỗng sâu trong tận đáy lòng rất cần người phụ nữ nào đó đến lấp đầy, có đôi khi Vân Diệu Thiên suy nghĩ để cô làm một tiếp viên hàng không có phải là lựa chọn sai lầm không, nếu là sai thì hẳn là có cơ hội cứu chữa.

“Xảy ra chuyện gì?” Nghĩ tới sắp đến giờ, Dạ Tử Đồng có chút lo lắng.

“Anh quyết định chuyển em xuống làm ở bộ phận điều khiển dưới mặt đất, mấy ngày này em nghĩ kỹ nhé.” Giọng điệu không được chen vào khiến vẻ mặt Dạ Tử Đồng khẽ giật mình, không phải từ trước tới giờ người đàn ông này vẫn công ra công, tư ra tư sao, sao bây giờ không phân biệt như vậy chứ?

“Anh biết em muốn bay, thích du lịch các nước, ngay cả chút quyền lợi này anh cũng bóc lột, em còn tự do sao?”

“Tự do của em là dưới đôi cánh của anh!”

“…….”

Dạ Tử Đồng cảm thấy nói đạo lý với người không lý trí sẽ chỉ khiến mình bốc lửa, hất bàn tay kia ra, kéo hành lý đi vào sân bay, trùng hợp có mấy người phi công cùng đi tới, cô theo chân bọn họ cùng lên máy bay, bay tới London.

Lên máy bay, tiếp viên hàng không được phân công phụ trách khoang hạng nhất và khoang phổ thông, sau đó mấy phi công vào phòng lái. Dạ Tử Đồng được phân công khoang phổ thông, có lẽ cô không thích nịnh bợ, không thích làm quen, khoang hạng nhất mãi mãi cũng không có phần của cô, hơn nữa cô quen an phận không thích lên giọng, làm tiếp viên ở hãng hàng không Phi Dương ba năm, ai biết cô là vợ của Vân Diệu Thiên chứ?

“Tiên sinh, chuẩn bị lên máy bay, mời thắt dây an toàn.”

Trước khi cất cánh, tất cả tiếp viên hàng không nhắc hành khách thắt dây an toàn, “Bác, máy bay sắp cất cánh, vui lòng thắt dây an toàn.”

“Được, cám ơn!”

“Cô gái, phiền cô thắt dây an toàn, máy bay sắp cất cánh.”

“A Đồng, phiền tới đây một lát.” Lúc đang nhắc hành khách thì Dạ Tử Đồng bị gọi đi, đồng nghiệp chỉ vào một vị trí phía đằng sau, chỗ đó có một ông cụ và một cô gái, trên mặt cô gái tỏ vẻ chán ghét, xem ra rất không thích ngồi cùng ông cụ, Dạ Tử Đồng đi tới hỏi tình hình, nhìn thấy khoang phổ thông còn có một chỗ ngồi khác, “Đúng lúc chỗ đó chỉ có một người, mời ông sang bên kia.”

“Cám ơn!” Trong giọng nói của ông cụ lộ vẻ cảm kích với Dạ Tử Đồng.

“Đừng khách sáo, đây là việc tiếp viên hàng không bọn cháu phải làm.”

Lúc này, thông báo vang lên trên radio của máy bay, thì ra chỉ còn 5 giây nữa là cất cánh, Dạ Tử Đồng và đồng nghiệp quay về chỗ cũ, thắt dây an toàn, đồng nghiệp May cảm kích nói: “Ở cùng tổ với cậu vẫn là nhất, như được mở mang tầm mắt, đâu như Lưu Vĩnh Na nịnh bợ, nói dễ nghe một chút là tổ trưởng, khó nghe thì chính là ngay cả tổ trưởng cũng không bằng.” Hành khách khoang phổ thông không phải là người, chỉ có hành khách khoang hạng nhất mới là người sao?

“Đừng nói nữa, cẩn thận tai vách mạch rừng!”

Sau khi máy bay bay ổn định, vững vàng bay trên không, tiếp viên hàng không bỏ đai an toàn ra, hai người một tổ giúp toa, từng người đến hỏi hành khách có cần ăn gì không, cơm của hãng hàng không Phi Dương rất ngon miệng, nhiều hành khách ăn xong cảm thán không dứt.

“Bạn nhỏ, không thể chạy lung tung!”

Một đồng nghiệp ở khoang hạng nhất nhỏ giọng hét, sợ quấy rầy hành khách khác, nhìn thấy Dạ Tử Đồng, vẻ mặt như mướp đắng (Trái khổ qua), nói: “A Đồng, phiền cậu giúp một tay!”

Bạn nhỏ nhanh nhẹn phóng qua Dạ Tử Đồng, nhìn đứa bé chạy về phía phòng lái, Dạ Tử Động không thể bình tĩnh, phòng lái là nơi cấm vào, ngay khi bạn nhỏ chạm vào cửa phòng lái, Dạ Tử Đồng cản cậu lại: “Bạn nhỏ không thể đi vào trong đó, bên trong là nơi mấy chú phi công kiểm soát máy bay.”

“Là phi công lái máy bay sao?”

“Đúng rồi! Họ sẽ đưa chúng ta đến chỗ muốn đi.”

“Sau này cháu lớn lên cũng làm phi công lái máy bay.”

“Được, nhưng cháu phải ngoan ngoãn trở về chỗ ngồi.”

“Nhưng….” lequydon

“Xảy ra chuyện gì?” Dạ Tử Đồng ngồi xổm người xuống, đối mặt với bạn nhỏ, nhìn bộ dạng buồn rầu, ngũ quan góc cạnh rõ ràng, trong đầu Dạ Tử Đồng thoáng hiện bóng dáng cao lớn, theo đó thân thể cứng ngắc chấn động, lưng lạnh toát: “Thiệu Vĩ Diên!”

“Ba, ba!”

Không có mẹ, bạn nhỏ cũng sợ người đàn ông trước mặt giống như cô, loại sợ hãi này sinh ra từ đáy lòng, cho dù trôi qua bao nhiêu năm, Dạ Tử Đồng vẫn sợ tác phong của Thiệu Trọng Thân.

“Trở về chỗ ngồi!”

“Dạ! Tạm biệt chị.” Bạn nhỏ cúi đầu không dám nhìn ba bằng nửa con mắt, sau đó vẫy tay với Dạ Tử Đồng, vội trở lại khoang hạng nhất; không còn đứa nhỏ làm kẻ thứ ba chướng mắt, Thiệu Trọng Thân như ác ma đi tới gần Dạ Tử Đồng, cong môi cười tà ác, ngón tay thon dài lướt qua khuôn mặt xem ra không chút tỳ vết nào, giọng điệu lạnh như băng, nói: “Tôi cho em hai lựa chọn, một là đến khoang hạng nhất, hai là sau khi đến London thì tới khách sạn tìm tôi!”

Mặc dù Dạ Tử Đồng e ngại Thiệu Trọng Thân,, nhưng bây giờ đang trong phạm vi công tác của cô, xem ra anh ta không dám xằng bậy với cô ở khoang hạng nhất, tập trung suy nghĩ vài giây, Dạ Tử Đồng chọn vế trước. Sau đó Thiệu Trọng Thân trở về khoang hạng nhất, hoàn toàn không quấy rầy đến Dạ Tử Đồng, chỉ bảo cô phụ trách chăm sóc đứa bé, anh ta cũng phát hiện đứa bé rất quấn lấy cô, như mẹ con. Thiệu Trọng Thân dời ánh mắt từ laptop sang, hí mắt nhìn hai người hai giống như xa cách thật ra rất thân mật, Thiệu Trọng Thân dựa vào đằng sau, nhắm mắt nghỉ ngơi, suy nghĩ trong đầu bay tán loạn; Dạ Tử Đồng phụ giúp toa ăn, lúc đến chỗ Thiệu Trọng Thân ngồi, dừng lại hai giây, khi ánh mắt chạm bên tay phải thì rũ xuống.

London, Anh.

Máy bay đáp xuống sân bay London, tổ phi hành đoàn xuống sau tất cả hành khách, nhóm tiếp viên hàng không và phi công rời đi cuối cùng, sau khi đến khách sạn, cảm thấy mệt mỏi, Dạ Tử Đồng còn chưa cất xong hành lý, đồng nghiệp May đã tới gõ cửa, “Mấy cô kia muốn đi chợ, cậu muốn đi cùng không?”

“Mình muốn đi loanh quanh đây một lát, các cậu đi đi!” Đường bay dài 13 tiếng đồng hồ, Dạ Tử Đồng thật sự cảm thấy người mệt mỏi, lúc này hẳn là nên nghĩ lại lời đề nghị của Vân Diệu Thiên, cô thích bay, du lịch các nước, biết những người từ những đất nước khác, nhưng nếu đã đồng ý với Vân Diệu Thiên cố gắng sinh em bé, nếu hàng ngày cô vẫn bay tới bay lui, cô nghĩ vậy thì sao thực hiện lời hứa với Vân Diệu Thiên được?

Hết NT 4


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 57 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hanayuki001, Hoa bí, teddy95 và 277 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

2 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 18, 19, 20

4 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 33, 34, 35

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 120, 121, 122

6 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 176, 177, 178

7 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

8 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

9 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

14 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34

15 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

16 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

17 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 23, 24, 25

18 • [Hiện đại] Cô vợ ngọt ngào của tổng giám đốc - Độ Nương

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

20 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75


Thành viên nổi bật 
Mavis Clay
Mavis Clay
susublue
susublue
Mai Tuyết Vân
Mai Tuyết Vân

Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1222 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1732 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1162 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 919 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1105 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 264 điểm để mua Bánh mì kẹp và ly coca
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 874 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1051 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1648 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 264 điểm để mua Bé mua sắm
LogOut Bomb: Âu Dương Ngọc Lam -> marialoan
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 813 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bấm vào profile nick mình - -> Ấn chữ Điểm nó sẽ hiện ra khung, trên cùng là chỗ tặng điểm
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé mua sắm
ThiểnThiển: Tặng điểm kiểu gì mn, quên cách làm rồi Hulu
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 250 điểm để mua Bánh mì kẹp và ly coca
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 664 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 631 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 600 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 488 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 581 điểm để mua Cung Bọ Cạp
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 463 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 552 điểm để mua Cung Bọ Cạp
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 831 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1568 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1492 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 773 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1420 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1000 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1351 điểm để mua Bé trà

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.