Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 120 bài ] 

Nữ thần diễn xuất - Minh Nguyệt Đang

 
Có bài mới 30.01.2018, 09:58
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 25.01.2015, 15:32
Bài viết: 4546
Được thanks: 11872 lần
Điểm: 9.37
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nữ thần diễn xuất - Minh Nguyệt Đang - Điểm: 13
Chương 83

Type: cỏ mộc


Nơi mà Vụ Mang Mang theo Lộ Tùy đến là khu ký túc của giáo viên trong trường, “Trong này cũng có nhà ăn sao?”

“Đúng thế, quán ăn của Lộ Thị.” Lộ Tùy đáp, dẫn Vụ Mang Mang lên lầu sáu.

Vụ Mang Mang thở dài, cô nên đoán ra từ sớm mới phải.

Hai căn nhà trái phải ở lầu sáu đã bị Lộ Tùy mua hết, tường ở giữa được phá đi tạo thành một căn nhà lớn khoảng hai trăm mét vuông, phong cách trang trí là kiểu trong sáng đáng yêu mà Vụ Mang Mang yêu thích, giấy dán tường là hoa lá rất dễ thương, rõ ràng không phải là kiểu Lộ Tùy thích.

“Lúc em nói sẽ học thạc sĩ ở A, anh đã bảo người chuẩn bị rồi.” Lộ Tùy mở tủ lạnh lấy một hộp sữa ra cho Vụ Mang Mang.

Cô nàng này được nuông chiều từ nhỏ, làn da trắng như ánh đèn, trong đó sữa bò góp phần quan trọng nhất.

Vụ Mang Mang cúi xuống uống một ngụm, trong lòng thoải mái thở ra một tiếng.

Cô cảm thấy mình đã bị Lộ Tùy nuôi hư rồi, dạ dày quen với đồ ăn ngon mất rồi.

Lộ Tùy múc một bát cháo cá cho Vụ Mang Mang, lại tự tay làm món bắp cải luộc cho cô.

“Ngày mai anh đi công tác, anh bảo Anne đến đưa cơm cho em nhé?” Lộ Tùy nói.

“Thế thì chiếc mũ đại tiểu thư tư bản chủ nghĩa của em e rằng cả đời này cũng không thể tháo ra mất.” Vụ Mang Mang nói, “Không cần anh lo, em đã ăn ở nhà ăn của trường hơn nửa năm nay rồi, tình trạng sức khỏe đều rất tốt, sức đề kháng mạnh hơn xưa.”

Lộ Tùy mím môi, kiềm chế những lời muốn nói, “Vậy anh để lại chìa khóa ở đây cho em.”

Vụ Mang Mang không nói gì, lát sau lại thấy mình quá ngốc nghếch, sợ Lộ Tùy làm gì đó nên lên tiếng: “Anh đừng như thế được không, chúng ta giờ đây chẳng có quan hệ gì cả, em lấy chìa khóa của anh làm gì?”

“Anh nghĩ phòng ký túc của bọn em tắm rửa không tiện, nhà tắm này có bồn tắm, em có thể ngâm mình, muối tắm là loại em thích, tinh dầu là loại mùi cây phong lữ anh chọn cho em.” Lộ Tùy bảo.

Vụ Mang Mang ghét nhất kiểu “sự cám dỗ của ác quỷ” của Lộ Tùy, khiến cô không thể nào kháng cự, phải nói là đại học A đúng là cái gì cũng tốt, chỉ duy nhất phòng tắm là quá chật chội, con gái tắm táp lại lâu, mỗi lần xếp hàng phải đợi rất lâu, điều này khiến mỗi ngày Vụ Mang Mang phải tốn rất nhiều thời gian.

Vụ Mang Mang do dự hồi lâu rồi chìa tay ra, mở lòng bàn tay, để mặc Lộ Tùy đặt chìa khóa vào.

“Nếu anh đã biết sớm sao không đưa chìa khóa cho em từ trước?” Vụ Mang Mang bây giờ bắt đầu trách ngược.

Lộ Tùy chỉ bóp vào mũi cô, “Anh không đi mà cho em chìa khóa thì em chịu nhận không?”

Đúng là sẽ không chịu.

Vụ Mang Mang cứng miệng: “Thế tốt nhất anh đi nhiều ngày vào nhé.”

Hình như hễ nói là linh nghiệm, lần này Lộ Tùy đi cả nửa tháng, Vụ Mang Mang thì không thấy gì nhưng Tăng Như Lăng và Đới Đình Đình trước sau bị Quách Tuyết Phong và Lộ Tùy chiều chuộng quen rồi nên suốt ngày thở ngắn than dài vì phải tự đi mua đồ ăn sáng.

“Mang Mang, dạo này sao không thấy Lộ tiên sinh nhỉ?” Tăng Như Lăng hỏi.

“Chắc là bị chị làm bộ làm tịch tức quá bỏ đi rồi.” Vụ Mang Mang đứng dậy, vỗ vai Tăng Như Lăng, “Không sao, vài hôm nữa chị sẽ tìm cho mấy đứa một người mang bữa sáng tới.”

“Này, em nói nghiêm túc mà.” Tăng Như Lăng kéo Vụ Mang Mang lại, “Rốt cuộc chị nghĩ thế nào vậy?”

“Chị không biết”, Vụ Mang Mang đúng là không biết, trên con đường tình cảm xưa nay cô vẫn cứ đi một cách mù mờ, u mê như vậy.

“Em nói này, người như Lộ tiên sinh mỗi một phút đều có người nhớ nhung, chị kiêu ngạo cũng đủ lâu rồi, người ta không ở đây, chị phải gọi điện quan tâm chứ, bảo đảm ngày mai anh ấy lại tới. Còn nếu chị chẳng chịu cho người ta hy vọng thì anh chàng ấm áp nhất thế kỷ cũng bị chị đông cứng thành cột băng thôi.”

Vụ Mang Mang cười nói: “Vâng, quân sư tình yêu đầu chó của tôi. Nhưng vấn đề của chị và anh ấy không phải thích hay không, mà là có ở cạnh nhau được hay không. Chị đến phòng thực nghiệm đây, buổi tối không cần đợi chị ăn cơm, chị hẹn đàn anh bàn chuyện luận văn rồi.”

Người phụ trách hướng dẫn cho Vụ Mang Mang chính là “trâu bò” trong truyền thuyết, một người học thạc sĩ như cô, luận văn thường sẽ do tiến sĩ hướng dẫn, tuy tình hình của Vụ Mang Mang khá hơn, dù sao cũng có quan hệ của cậu cô trong đó, nhưng người hướng dẫn luận văn cho cô khá bận không có khá nhiều thời gian nên cô phải nhờ đến đàn anh.

Buổi tối Vụ Mang Mang mời anh Tô đi ăn lẩu, vừa ăn được được một nửa thì thấy Lộ Tùy từ ngoài bước vào.

“Sao anh tìm được tới đây?” Vụ Mang Mang nhìn Lộ Tùy vẻ kỳ dị.

“Bạn cùng phòng em chỉ anh đến đây.” Lộ Tùy nhìn Tô Tiên Quân ngồi đối diện Vụ Mang Mang, hỏi: “Vị này chính là anh Tô chăng?”

Lúc này Tô Tiên Quân cũng đứng dậy, “Là tôi đây.”

Lộ Tùy chìa tay ra, “Lộ Tùy, anh không ngại khi tôi ngồi cùng chứ?”

Tô Tiên Quân nhìn Lộ Tùy rồi lại nhìn Vụ Mang Mang, cười nói: “Không ngại không ngại.”

Nhân viên phục vụ rất có mắt nhìn người, mang thêm một bộ bát đũa lên.

Vụ Mang Mang liếc nhìn Lộ Tùy, người này được đối đãi thật khác biệt. Quán lẩu xung quanh trường nổi tiếng là khinh doanh tốt, phục vụ kém, bảo bọn họ mang thêm nước, dù bạn có gọi to bằng giọng nữ cao thì bọn họ cũng chưa chắc nghe thấy.

Mà lần này mang bát đũa ra nhanh thế.

Vụ Mang Mang hẹn hò với Lộ Tùy lâu như thế cũng chưa thấy anh ăn lẩu Tứ Xuyên bao giờ, Lộ tiên sinh chê nó nhiều dầu mỡ, quá cay sẽ hại dạ dày.

Ban đầu khi Thẩm Đình ngồi trong quán tê cay, không đụng đũa tí nào cũng là vì nguyên nhân này, đều chê lẩu và canh tê cay “thấp kém”, một đám người nhúng thức ăn trong cùng một nồi nước, không phù hợp với thói quen vệ sinh của họ.

Vụ Mang Mang lại rất thích không khí náo nhiệt khi đi ăn lẩu, dù là một người, nhìn khói trắng nghi ngút bốc lên từ nồi lẩu đỏ tươi, cũng cảm thấy náo nhiệt, dễ chịu.

Ăn vào miệng, cả ruột gan đều cảm thấy ấm áp hơn nhiều.

Vụ Mang Mang nhìn Lộ Tùy xắn tay áo lên, làm nước chấm cho mình, sau đó gắp một miếng thịt bò ướp cay nhúng vào nồi lẩu.

Những động tác đó thật là thuần thục, Vụ Mang Mang nghi ngờ trước đây có phải cô hiểu lầm Lộ Tùy hay không.

Nhưng anh ăn không nhiều, mà lại gắp cho Vụ Mang Mang rất nhiều thịt bò, Tô Tiên Quân cười đùa: “Bây giờ bạn trai có phải đều hầu hạ bạn gái như vậy không? Tôi phải học theo Lộ Tùy, về lấy lòng bạn gái tôi mới được.”

Nhắc Tào Tháo là Tào Tháo tới, Tô Tiên Quân vừa nhắc tới bạn gái liền nhìn thấy Bạch Linh Thi vội vàng đi vào quán lẩu, vừa đi vừa nhìn ngó xung quanh, sau lưng cô ta còn có hai cô gái, vẻ mặt đều rất kỳ quặc.

“Tô Tiên Quân!” Bạch Linh Thi vừa nhìn thấy Tô Tiên Quân liền gào to, đẩy nhân viên phục vụ đang đứng trước mặt ra, đi như chạy tới gần.

“Anh đã nhận lời em thế nào hả?” Bạch Linh Thi đến trước mặt Tô Tiên Quân, gào lên một câu, “Anh chẳng đã nói tyệt đối không ăn cơm riêng với cô ta hay sao?” Bạch Linh Thi hét lên xong mới nhìn thấy Lộ Tùy đang ngồi xoay lưng lại với cô ta.

Sắc mặt Tô Tiên Quân sa sầm: “Em nói gì vậy? Bạn trai của Vụ sư muội cũng đang ngồi đây đấy.”

Bạch Linh Thi tỏ vẻ ngại ngùng, nhưng lại sĩ diện, tức tối quay mặt đi nơi khác.

Tô Tiên Quân vội lại gần, ôm vai Bạch Linh Thi, thì thầm giải thích ở bên tai cô ta.

Có một kiểu đẹp, gọi là đẹp đến mức không có bạn bè.

Chắc câu đó nói đến người như Vụ Mang Mang.

Tóm lại là hễ cô gái nào mà có bạn trai thì đều không muốn bạn trai mình lại gần cô.

Ánh mắt Vụ Mang Mang và Lộ Tùy chạm nhau, tự đọc thấy một câu nói trong mắt anh, “Nhìn đi, nếu không phải anh giải cứu em thì…”

Tuy Vụ Mang Mang không chịu thừa nhận nhưng cô làm thế này đúng là có phần không đúng, hôm qua nhờ Tô Tiên Quân chỉnh sửa luận văn, chẳng qua chỉ thuận miệng nói một câu cảm ơn, muốn mời anh ta đi ăn cơm, anh ta cũng tiện miệng nhận lời.

Trong mắt Vụ Mang Mang đây là chuyện cực kỳ bình thường, vốn không suy nghĩ đến cảm nhận của bạn gái Tô Tiên Quân, đúng là cô đã thiếu suy xét.

Vụ Mang Mang đứng lên cười với Bạch Linh Thi, “Chị, chị ngồi cùng luôn đi. Hai vị này là bạn học của chị? Ngồi xuống hết đi, em bảo phục vụ mang thực đơn tới cho mọi người chọn.”

Vụ Mang Mang đã xuống nước, biểu thị chỉ là hiểu lầm, nên Bạch Linh Thi và bạn cùng phòng cô ta đều lúng túng ngồi xuống.

Tô Tiên Quân nấp sau lưng Bạch Linh Thi làm vẻ mặt thở phào nhẹ nhõm, Vụ Mang Mang lại cười, ngồi xuống cạnh Lộ Tùy.

Bữa ăn này rất ngại ngùng, Vụ Mang Mang xem như đã có được bài học trên con đường nhân sinh.

Còn hai người bạn của Bạch Linh Thi thì cứ liếc nhìn Lộ Tùy, anh đương nhiên đã quen với đủ kiểu nhìn ngắm lén lút từ lâu, còn Vụ Mang Mang lại diễn vai công chúa kiêu ngạo rất chuyên nghiệp, từ sau khi cô ngồi cạnh Lộ Tùy thì chẳng phải động tay nhúng thức ăn nữa, toàn bộ đều do Lộ Tùy làm hết.

Phụ nữ hình như bẩm sinh đã thích so sánh, đương nhiên thực chất thì đàn ông cũng thế.

Trước tình yêu, ai cũng bình đẳng, không phải vì đối phương quá đẹp mà độ ngọt ngào khi yêu nhau phải cao hơn chứ?

Bạch Linh Thi là con gái độc nhất trong nhà, điều kiện gia đình cũng rất tốt, từ nhỏ đã quen được cưng chiều, không chỉ là tiểu công chúa mà tính khí đại tiểu thư cũng có một chút, nếu không lúc nãy đã chẳng manh động đến đây “bắt gian”.

Lúc này Bạch Linh Thi nhìn bạn trai Vụ Mang Mang, có tiền có sắc, có phong độ có văn hóa, lại còn dịu dàng ân cần không ăn uống gì mà chỉ chăm sóc bạn gái, thì cô ta cảm thấy đây không phải là làm mù mắt nhau nữa, mà cũng giày vò luôn cả nam nữ đang trong thời gian yêu đương không nồng nhiệt lắm.

Bạch Linh Thi nhiều lần ném ánh mắt về phía Tô Tiên Quân nhưng anh ta vẫn bất động, anh ta là người phương Bắc, có thể cung kính tôn trọng vợ, phục tùng mệnh lệnh, nhưng ở bên ngoài tuyệt đối không làm những chuyện mất mặt đàn ông như vậy.

Còn về Lộ Tùy, trong mắt Tô Tiên Quân thì chỉ thấy những người như anh sẽ chiều hư phụ nữ, chẳng đem vinh quang gì về cho đồng bào nam cả, hại mình bị bạn gái trừng mắt giận dữ.

Còn đối với Vụ Mang Mang thì Lộ Tùy và Tô Tiên Quân tương phản hoàn toàn, bên trong Lộ tiên sinh thì đúng là quản người ta chặt đến chết, khiến bạn khó nói được gì, nhưng mỗi lần so sánh anh với bạn trai khác thì nhất định là anh sẽ chiến thắng trăm phần trăm.

Đây chính là cá và tay gấu mà người ta nói đấy*

*Thành ngữ “Ngư dữ hùng chưởng bất khả đắc kiêm” trích từ tác phẩm “Ngư ngã sở dục dã” của Mạnh Tử, ý ban đầu không phải nói rằng cá và tay gấu không thể có cùng lúc cả hai, mà là nhấn mạnh khi không thể có được cả hai thì chúng ta nên biết thế nào là buông bỏ. Những thứ tốt đẹp đừng có quá nhiều, nếu không sẽ không thể hiện được giá trị của nó; giống như một núi không thể có hai hổ, nhắc nhở con người khi đối mặt với “có” và “bỏ” nên chọn lựa thế nào. (ND)

Ăn lẩu xong, Vụ Mang Mang no muốn tức thở. Ăn lẩu là hoạt động mà một đám người ngồi nói chyện cùng nhau, miệng sẽ luôn động đậy, ban nãy Lộ Tùy đã ngăn Vụ Mang Mang không nên ăn nữa rồi.

Tiếc là Vụ Mang Mang rất cứng đầu, chê Lộ Tùy danh không chính ngôn không thuậncòn quản chặt như thế, kết quả là vừa đứng dậy thì thấy bụng khó chịu, tay sờ vào dạ dày, ngại không dám nói với Lộ Tùy, nếu không người này không chỉ sỉ nhục cô ở ngoài miệng, mà trong bụng chắc chắn sẽ mắng cô ngốc chết đi được.

“Sao lại đậu xe ở đây?” Vụ Mang Mang thấy Lộ Tùy dừng xe ven đường thì hỏi.

Đến khi Lộ Tùy đi vào tiệm thuốc bên kia đường mua thuốc tiêu hóa, Vụ Mang Mang mới biết chút thay đổi ban nãy của cô không thể nào qua mặt anh được.

“Đến Lệ Chi Viên tắm một cái nhé? Toàn thân em toàn mùi lẩu.” Lộ Tùy nói.

Lần này Vụ Mang Mang không giả vờ giả vịt đối đầu với Lộ Tùy nữa, chỉ lẳng lặng gật đầu.

“Em mới ăn no xong đừng vội tắm, ngồi một lúc đã.” Lộ Tùy nói với Vụ Mang Mang vừa bước vào nhà đã cuống lên đòi đi tắm.

Vụ Mang Mang nghe câu đó xong trong lòng bất giác muốn cười, cảm thấy mình ấu trĩ như một đứa con nít, nhưng mặt khác lại thấy Lộ Tùy diễn vai mẹ già sao mà giống đến thế?

“Em biết rồi.” Vụ Mang Mang đáp lại, “Em đi chuẩn bị quần áo đã.”

Ban đầu đã chuẩn bị tổ ấm cho cô, thì trong tủ đồ đương nhiên sẽ có quần áo cho Vụ Mang Mang, lúc Lộ Tùy đi công tác, ngày nào Vụ Mang Mang cũng đến đây tắm rửa, cơ bản là đã thông thuộc hết mọi thứ rồi.

Trong tủ đồ toàn là quần áo mới ra của nhãn hiệu cô thích, từ giày đến túi đều có đủ, hơn nữa màu sắc nào cũng có, trong căn nhà hai trăm mét vuông, tủ quần áo của cô e là chiếm hết không dưới tám trăm mét vuông rồi.

Lộ Tùy vẫn suy xét đều đủ mọi nhu cầu của cô như xưa, thậm chí ngay cả “bánh mì” mỗi tháng phải có của phụ nữ cũng chuẩn bị sẵn, dạo Vụ Mang Mang mới chia tay Lộ Tùy, chí ít cũng phải hai, ba tháng sau mới quen với cuộc sống hiện tại.

Từ sung túc chuyển sang tiết kiệm thật khó mà!

***

Vụ Mang Mang nằm gác đầu lên tay vịn sofa, để Lộ Tùy sấy tóc cho cô, chính Vụ Mang Mang cũng không rõ sao lại ở cùng với anh rồi?

Hoặc là ở cùng một nửa, nhưng nhìn kiểu này thì Vụ Mang Mang không quá tin tưởng bản thân mình.

Vì nửa tháng nay ngày nào cô cũng nhớ đến Lộ Tùy, nghĩ xem bao giờ thì anh đi công tác về.

Vụ Mang Mang cũng thấy mình thật vô dụng, người ta mới đến đưa bữa sáng có mấy hôm, mà cũng không phải cho cô, cô đã lung lay ý chí rồi.

Cô không can tâm, cố gắng giãy giụa, “Lộ Tùy, em thực sự không thể đóng vai Lộ phu nhân, em cảm thấy chúng ta đừng nên lãng phí thời gian của nhau nữa.”

Tiếng “ù ù” của máy sấy tóc khỏa lấp giọng của Vụ Mang Mang, Lộ Tùy nghe xong chẳng có phản ứng gì, mãi cho đến khi anh tắt máy đi.

“Theo anh được biết là anh chưa từng cầu hôn em, có phải em nghĩ xa quá rồi không?” Lộ Tùy nói.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
16 thành viên đã gởi lời cảm ơn MỀU về bài viết trên: Dark Sky, Hothao, Hoài hoài.j, Kimanh520, Tang Tử, anlinh, eyahim, giangnam83, hoacothong, khanhthi, mimeorua83, motconvet, poohtran, vinamilkpanda, zinna, ●Ngân●
     

Có bài mới 30.01.2018, 12:02
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 05.04.2014, 06:29
Bài viết: 335
Được thanks: 221 lần
Điểm: 0.56
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nữ thần diễn xuất - Minh Nguyệt Đang
MM toàn bị LT dụ nói hố thui. 2 nhân vật chính dễ thương quá


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 31.01.2018, 08:28
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 25.01.2015, 15:32
Bài viết: 4546
Được thanks: 11872 lần
Điểm: 9.37
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nữ thần diễn xuất - Minh Nguyệt Đang - Điểm: 13
Chương 84

Type: Thảo Anh


Vụ Mang Mang lập tức ngồi dậy, ánh mắt lúc này lộ vẻ hung dữ, trông giống một con báo nhỏ dữ tợn, chỉ thiếu giương móng vuốt sắc nhọn ra cắm vào cổ Lộ Tuỳ mà thôi.

“Em nghe thấy      anh nói chuyện bảo tháng Chín cử hành hôn lễ.” Vụ Mang Mang cố gắng chứng minh bản thân không tự đa tình.

Lộ Tuỳ đứng lên cất máy sấy tóc, hàng lông mày khẽ nhăn lại: “Anh thực sự không nhớ ra có chuyện đó. Em có chắc chuyện anh nói là hôn lễ của anh và em không? Sao chính anh cũng không biết?”

Vụ Mang Mang ngẩn người, tuy cô chỉ nghe loáng thoáng nhưng thực sự không thể khẳng định chắc như đinh đóng cột rằng chuyện mà Lộ Tuỳ nói là hôn lễ của hai người họ.

Thế là Vụ Mang Mang khoát tay, “Em không thèm nói chuyện này với anh nữa, dù sao cũng chẳng có ý nghĩa gì. Nếu anh đã không muốn cưới em, em cũng không muốn lấy anh, thế thì càng tốt, mọi người đừng lãng phí thời gian nữa.”

Vụ Mang Mang nói xong vén hai bên tóc ra sau tai, thò tay lấy túi xách, chuẩn bị ra về.

Kết quả là Lộ Tuỳ nhanh tay nhanh mắt, lấy túi xách của cô trước, “Chúng ta nói chuyện đã.”

Vụ Mang Mang lắc đầu, chính cô cũng cảm thấy rất băn khoăn, cô cực kỳ sợ hãi làm Lộ phu nhân, nhưng nghe Lộ Tuỳ nói anh không hề có ý định cầu hôn thì trong lòng vừa chua chát vừa giận dữ, lúc này cô chỉ muốn rơi nước mắt, không muốn quan tâm đến anh nữa.

“Thích túi của em như thế thì tặng anh đó.” Vụ Mang Mang nghĩ chỉ cần điện thoại nằm trong túi áo của mình thì chẳng có gì phải ngại cả.

Vụ Mang Mang đi ra cửa, thử mấy lần cũng không mở được, mới phát hiện ra Lộ Tuỳ đã khoá cửa lại từ bên trong.

Người này thật nham hiểm, xem ra đã quyết không cho cô đi rồi.

Vụ Mang Mang có cảm giác như dê lọt miệng hổ.

“Ngồi đi, Mang Mang, chúng ta nói chuyện đã.” Lộ Tuỳ vỗ vỗ sofa cạnh anh.

Vụ Mang Mang cảm thấy mình như một gã hề cô độc, còn Lộ Tuỳ ngồi trên sofa lặng lẽ nhìn cô chính là khán giả của cô, cũng không biết cô có chọc cười được anh hay không.

“Em đã nói với anh rồi, chúng ta không hợp nhau, xin anh hãy buông tha em đi.” Vụ Mang Mang lưng áp vào cửa, giữ khoảng cách xa nhất với Lộ Tuỳ.

“Kiểu từ chối không có nguyên do này của em không phải là nói chuyện.” Lộ Tuỳ nói, “Anh không có nhiều thời gian tiếp tục dây dưa cùng em, Mang Mang, hôm nay chúng ta nói chuyện, dù kết quả thế nào, anh cũng sẽ đảm bảo không quấy rầy em nữa, được không?”

Điều kiện rất cám dỗ, Vụ Mang Mang đành gật đầu, từ từ nhích lại gần, ngồi xuống cạnh anh, đương nhiên vẫn giữ khoảng cách đủ một người ngồi vào giữa với anh.

Lộ Tuỳ rót cho Vụ Mang Mang một ly nước, “Hẹn hò cùng anh có phải là áp lực quá lớn không?”

Vụ Mang Mang cầm ly nước không nói gì, chỉ gật đầu.

“Nếu chúng ta không kết hôn, chỉ hẹn hò, như thế áp lực của em liệu có nhỏ hơn không?” Lộ Tuỳ hỏi.

Vụ Mang Mang không hiểu ý của Lộ Tuỳ.

“Mang Mang, anh nghĩ có lẽ em đã hiểu lầm anh.” Lộ Tuỳ nói, “Anh không cần một người vợ, nếu anh cần thật thì anh và em đều hiểu rõ anh sẽ không đợi đến bây giờ, cũng sẽ không là em.”

Câu này không tính là tâng bốc, Vụ Mang Mang cố gắng kiềm chế tâm trạng bị tổn thương, mặt căng cứng, không nói gì cả.

“Vì có tình cảm nên mới thử hẹn hò, hợp thì ở bên nhau, không hợp thì chia tay.” Lộ Tuỳ lại nói.

“Thế thì chia tay đi.” Vụ Mang Mang không nhịn được mỉa mai anh.

“Nhưng lần trước ở Đông Sơn, anh nhận ra mình vẫn còn tình cảm với em, nên muốn thử lại lần nữa.” Lộ Tuỳ đáp.

Tình cảm cái khỉ ấy!!!

“Tại sao em phải thử với anh? Người em cần tìm là đối tượng có thể kết hôn, em đã nói với anh từ lâu rồi.” Vụ Mang Mang sắp xù lông lên.

“Em có chắc không?” Lộ Tuỳ hỏi gọn.

Vụ Mang Mang quay mặt đi, không muốn nhìn vào mắt Lộ Tuỳ, nhưng lại bị anh nâng cằm lên để nhìn thẳng vào mắt anh.

“Trong số đối tượng em từng hẹn hò chắc không ít người từng cầu hôn với em, phải không?” Lộ Tuỳ hỏi.

Gia cảnh nhà họ Vụ không tồi, Vụ Mang Mang lại là đại mỹ nữ, tính cách tuy hơi quái gở nhưng đa phần vẫn rất ngoan ngoãn hiền lành, thế nên không thiếu muốn người muốn cưới vội.

Vụ Mang Mang gạt tay Lộ Tuỳ ra, “Anh điều tra em hả?”

Trong số những người bạn trai từng đá cô, đương nhiên cũng có người cầu hôn cô, cưới gấp không phải là chuyện hiếm nhưng lần nào không phải cô sợ đến hoảng loạn bỏ chạy, thì cũng sợ đến mức biểu diễn hơi quá lố, đều chẳng có kết cuộc tốt đẹp.

Chuyện sợ hãi hôn nhân đối với cô dường như là chuyện bình thường như ở huyện.

Lộ Tuỳ thản nhiên rút tay lại, “Em không muốn kết hôn, anh cũng không có ý ép em kết hôn.”

Thực ra sau khi chia tay, Vụ Mang Mang bắt đầu tự kiểm điểm rồi thừa nhận rằng cô hoặc ít hoặc nhiều đã bị cuộc hôn nhân trong tương lai doạ cho khiếp vía.

Cho dù lúc này phủ nhận với Lộ Tuỳ thì trong lòng Vụ Mang Mang cũng hiểu rõ, nếu Lộ Tuỳ không nghiêm túc với cô thì Lộ Gia Nam đã chẳng xuất hiện, mà buổi sum họp vào dịp Tết ở nhà họ Lộ cô cũng không có cơ hội tha gia, rõ ràng đó chính là kiểu cư xử của người trong nhà.

Lúc này đây, Lộ Tuỳ đang hứa hẹn không trói buộc cô bằng hôn nhân ư?

Vụ Mang Mang nhìn Lộ Tuỳ, hỏi: “Em không hiểu, tại sao cứ phải là em?”

Vụ Mang Mang hỏi ra câu này vốn nghĩ rằng Lộ Tuỳ sẽ trả lời cho qua chuyện, nào ngờ anh chỉ nhìn vào mắt cô, đáp: “Vì anh thích em.”

Thật hiếm khi nghe thấy chứ “thích” từ miệng Lộ Tuỳ.

Có lẽ đổi lại người con gái khác thì sẽ thấy mức độ của “thích” hơi thấp, nhưng đối với Vụ Mang Mang thì “thích” lại rất vừa vặn.

“Thiện cảm” thì quá nhỏ bé, “yêu” lại quá nặng nề, thích một chút là được.

Chẳng có tình yêu nào mà không phai mờ theo năm tháng, từng khắc cốt ghi tâm, bây giờ chẳng phải đã phai phôi rồi đó thôi?

Tiếc rằng Vụ Mang Mangđã trải qua giai đoạn mượn tình yêu để sưởi ấm, nếu không có lẽ Lộ Tuỳ đã làm cô rung động rồi cũng nên.

“Xin lỗi, người em cần không phải anh.” Điểm này Vụ Mang Mang nghĩ mình nhìn rất rõ.

Khi Lộ Tuỳ theo đuổi cô muốn bắt đầu lại từ đầu, nhưng Vụ Mang Mang vẫn nhìn thấy đủ mọi thứ thủ đoạn từ anh.

Đầu tiên là ra tay với những người xung quanh cô trước, “mua đứt” Tăng Như Lăng và Đới Đình Đình.

Sau đó giả vờ rời xa, tuy có thể là đi công tác thật nhưng ít nhiều chắc chắn là có ý nhử mồi. Nửa tháng không liên lạc, sau đó xuất hiện, thủ đoạn này Vụ Mang Mang đã từng đọc qua không ít lầ trong tiểu thuyết của Tăng Như Lăng.

Bây giờ lại giở chiêu cuối cùng, còn tỏ vẻ bình thản, đúng là nghĩ hay thật!

Vụ Mang Mang đứng lên, “Em phải đi đây.”

Sắc mặt Lộ Tuỳ sa sầm đến mức gần như có mưa bão xuất hiện, “Anh đưa em về.”

Vụ Mang Mang đón lấy túi xách từ tay Lộ Tuỳ, “Không cần. Anh cũng đừng lãng phí thời gian với em nữa. Sau này em sẽ ở lại thành phố A, tương lai cũng không có nhiều cơ hội gặp mặt. Chúc anh hạnh phúc.”

Lộ Tuỳ không kiên trì đòi đưa Vụ Mang Mang xuống lầu.

Buổi tối những ngày tháng Ba, gió đêm không quá lạnh, hai tay Vụ Mang Mang đút vào túi áo khoác, bị gió thổi ngoài hành lang thốc vào người, lạnh đến rụt cổ lại, lúc xuống lầu, cô ngước lên nhìn cửa sổ lầu sáu, không rõ cạnh cửa sổ có người hay không, trong lòng nghĩ về ký túc chắc chắn lại bị Tăng Như Lăng mắng là làm bộ làm tịch.

                
****


Hôm sau, lúc Vụ Mang Mang xuống lầu thì đưa mắt ngó quanh, không thấy Lộ Tuỳ đâu, trong lòng nghĩ thầm Lộ tiên sinh quả nhiên là người bận rộn, quãng thời gian trước có thể lãng phí thời gian vàng ngọc của anh đúng là không dễ dàng gì.

Tăng Như Lăng huých vai Vụ Mang Mang, “Tìm ai thế?”

“Không tìm ai cả”, Vụ Mang Mang đáp.

“Vẻ mặt hụt hẫng, lừa ai vậy?” Tăng Như Lăng nói, “Tự giả vờ đến chết hả? Hôm qua Lộ tiên sinh hỏi thăm chị, anh ấy có đến quản lẩu tìm chị đúng không? Muộn thế mà chị chưa về, em còn tưởng tối qua chị không về cơ đấy.”

Vụ Mang Mang không nói gì.

Tăng Như Lăng rút điện thoại ra, lật số của Lộ Tuỳ đưa cho Vụ Mang Mang, “Này, cho chị, nhớ người ta thì gọi điện đi. Tuy rằng con gái phải làm cao một chút, nhưng cũng đừng có cao quá, coi chừng hỏng bét.”

Vụ Mang Mang lắc đầu.

Tăng Như Lăng hận thép không thành gang, “Được thôi, Vụ Mang Mang, chị đừng hối hận nhé, sau này nửa đêm đừng có khóc lóc gọi tên người ta đấy.”

Vụ Mang Mang bị Tăng Như Lăng nói đến đỏ mặt tía tai, cứng miệng bảo: “Chị nửa đêm khóc hồi nào?”

“Sao lại không? Không tin chị hỏi Đình Đình đi, miệng còn gọi tên Lộ Tuỳ nữa kìa.” Tăng Như Lăng nói.

“Không thể nào!” Vụ Mang Mang trợn mắt vẻ khó tin.

“Làm sao không thể? Hay chị tưởng em là loại người bị mua chuộc bởi một bữa KFC hả?” Tăng Như Lăng quát to.

Đới Đình Đình kéo tay áo Tăng Như Lăng ra hiệu bảo đừng cãi nhau nữa.

Tăng Như Lăng giật ra khỏi tay bạn, ném cho cô bạn ánh mắt “cậu cứ yên tâm”.

Bây giờ xem như Tăng Như Lăng đã hiểu tính cách của Vụ Mang Mang rồi, cô gái đó tuy có nhan sắc, có khí chất, là nhân vật cấp nữ thần điển hình, nhưng bạn tiếp xúc lâu với cô ấy sẽ phát hiện ra đối với người cô ấy quan tâm thì tính tình cực kì tốt, cái gì cũng có thể nhẫn nhịn.

Vụ Mang Mang cắn môi, sao Tăng Như Lăng lại thay đổi nhanh như thế, hoá ra là có vụ này.

Chỉ là cô thực sự nửa đêm nằm mơ gọi tên Lộ Tuỳ.


****

Buổi tối Vụ Mang Mang có môn tự chọn, giảng viên môn này hài hước và rất vui tính, giảng bài cực kì hay, môn của ông rất khó chọn được, Vụ Mang Mang phải rất may mắn mới chọn trúng, nếu đi trễ một chút thì chỉ có thể đứng phía cuối lớp học mà nghe giảng.

Vụ Mang Mang ăn tối xong đến lớp, tiếc rằng các bạn học càng lúc càng điên cuồng, nghe nói năm giờ chiều đã có người ngồi sẵn trong lớp, kiểu lấy tập vở đặt trên bàn để chiếm chỗ trong lớp này phải chịu số phận cứ mỗi phút đều bị ném đi hết.

Trước kia môn này có Quách Tuyết Phong chiếm chỗ ngồi cho cô, Vụ Mang Mang chưa từng lo lắng, mấy tuần nay thì làm khó cho cô rồi.

Trong phòng người ngồi đông nghịt, không thấy bất cứ chỗ trống nào, di động của Vụ Mang Mang rung lên, cô lấy ra xem, “Đến phía trước này.”

Vụ Mang Mang bước xuống bậc thang thì nhìn thấy Lộ Tuỳ ngồi ở giữa hàng ghế thứ ba.

Cảnh Lộ tiên sinh với tuổi tác đó, khí thế đó mà tới chiếm chỗ thực sự là hơi buồn cười, Vụ Mang Mang không nhịn được bật cười, chỉ có điều cô nàng ngồi bên trái anh có cần nhiệt tình chủ động đến thế không?

Thời buổi này con gái quả nhiên là cởi mở, phóng khoáng hơn nhiều. Đương nhiên cũng không thể trách họ, để không bị ế thì vào thời điểm đẹp nhất phải nắm bắt cơ hội tiêu thụ cho được.

Vụ Mang Mang phải liên tục xin lỗi, mới chen được đến ngồi cạnh Lộ Tuỳ.

“Sao anh lại ở đây?” Vụ Mang Mang hỏi.

“Anh đến xem giảng viên được hoan nghênh nhất trường các em”, Lộ Tuỳ đáp.

“Hôm qua anh chẳng đã nói, dù kết quả ra sao cũng không làm phiền em đó thôi?” Vụ Mang Mang cứng miệng nói.

“Anh làm phiền em hả? Rõ ràng là em đang làm phiền anh.” Khoé môi Lộ Tuỳ cong lên, liếc nhìn cô gái ngồi cạnh.

Vụ Mang Mang chồm người lên phía trước quan sát cô gái đó, chẳng trách dám chủ động nhiệt tình như thế, ngoại hình thật sự rất xinh đẹp, hơn nữa còn rất trẻ trung.

“Đúng là làm phiền rồi, thế em đi đây.” Vụ Mang Mang giả vờ đứng lên.

Lộ Tuỳ kéo tay Vụ Mang Mang lại, “Vụ Mang Mang, thấy tốt thì nhận, hiểu không?”

Vụ Mang Mang bĩu môi, nhìn Lộ Tuỳ mà không nói gì.

“Những chuyện mà cả đời này khi anh học đại học chưa từng làm, bây giờ gặp em đều làm hết.” Lộ Tuỳ cười khổ.

“Đừng nói ra vẻ thâm tình như thế, anh đang tìm hình bóng thanh xuân của anh ở người em thôi.” Vụ Mang Mang không tiếp chiêu này của anh, “Hơn nữa anh còn chưa làm hết việc đâu, anh chưa giúp em xách nước nóng mà.”

“Được, tối nay giúp em xách, được không?” Lộ Tuỳ hỏi.

Tuy thầy giảng bài rất hay nhưng trong suốt chín mươi phút của hai tiết họv, Vụ Mang Mang hình như không nghe lọt chữ nào, chỉ mải ngắm tay Lộ Tuỳ.

Tay anh thon dài rất đẹp, chữ cũng rất đẹp, nghe nói lúc nhỏ Lộ tiên sinh từng luyện thư pháp mười mấy năm trời, chín mươi phút này, đôi bàn tay ấy đã dùng để ghi hết bài giảng cho Vụ Mang Mang.

Tan học, Vụ Mang Mang còn giả vờ được nước mà làm bộ, bảo Lộ Tuỳ: “Bây giờ có phải anh thấy cuộc đời rất hoàn chỉnh không? Theo em thì anh mới trải nghiệm hết những việc anh chưa từng trải thời đại học.

“Coi là thế”, Lộ Tuỳ nói.

“Cảm giác thế nào?” Vụ Mang Mang hỏi.

“Cảm thấy nữ thần phải khó khăn lắm mới theo đuổi được như thế thì nhất định sẽ dỗ dành, chiều chuộng thật nhiều.” Lộ Tuỳ trả lời.

Vụ Mang Mang “xì” một tiếng, hất cằm, “Ai nói anh theo đuổi được rồi?”

Câu này thì đúng là giả vờ thật.

Lộ Tuỳ mặc kệ Vụ Mang Mang đang cứng miệng, anh nói: “Có thể đi ăn tối với anh không?”

“Anh chưa ăn sao?” Vụ Mang Mang hỏi xong mới nhận ra mình ngốc, Lộ Tuỳ chiếm được chỗ ngồi đó thì làm sao ăn tối được.

Con gái có một tật xấu vô cùng.

Lúc con trai theo đuổi cô ta, cô ta sẽ ra sức hành hạ, không hề xem đối phương là người, nhưng một khi đã cưa được thì vô cùng xót xa “trai nhà mình”, Vụ Mang Mang cũng không tránh được điều đó.

Lúc ngồi trong quán cháo, Vụ Mang Mang nhận được tin nhắn từ Ninh Tranh.

“Lộ Tuỳ có chiếm chỗ ngồi cho em không?”

Vụ Mang Mang chỉ kinh ngạc nửa giây rồi đoán ra nguyên nnhaan, sau đó lén nhìn Lộ Tuỳ đang xem thực đơn, nhắn lại cho Ninh Tranh “Có”.

  

****

Ninh Tranh nhìn thấy chữ “có” đó, im lặng một lúc rồi bật cười, nói với nhân viên trong bar: “Tặng hết những người có mặt ở đây một ly, tôi mời.”

Thẩm Đình nói: “Chuyện gì?”

Ninh Tranh cười mắng: “Thật không ngờ Lộ Tuỳ lại có ngày này, đúng là mở mắt.”

Thẩm Đình nhướn mày.

“Hôm nay gọi điện thẩm giáo tôi làm sao theo đuổi con gái, đúng là điên thật, lại còn bảo tôi dạy cậu ta cách theo đuổi người con gái tôi thích nữa chứ, cậu nói xem cậu ta còn có nhân tính không?” Ninh Tranh nói.

“Thế cậu dạy cậu ta làm gì?” Thẩm Đình hỏi.

“Bốn chữ quyết định: Đeo bám dai dẳng.” Ninh Tranh giơ bốn ngón tay ra.

  
****

Nói ra thì đeo bám dai dẳng tuyệt đối là thượng thượng sách trong ba mươi sáu kế theo đuổi con gái, “Một trăm lẻ một lần cầu hôn” đã nói cho chũng ta biết, chỉ cần bạn đeo bám dai dẳng thì nghèo hèn cũng có thể cưa được nữ thần.

Còn về cặp đôi Vụ Mang Mang và Lộ Tuỳ, tối qua hình như vẫn nằm ở thế kẹt, không gỡ ra được, Vụ Mang Mang đã phán tử hình Lộ Tuỳ rồi.

Tối qua cô thật sự nghĩ rằng họ không thể ở bên nhau, nhưng buổi sáng tỉnh dậy không nhìn thấy anh, cảm thấy chắc chắn anh đã bỏ cuộc rồi, trong lòng lại buồn bã, cảm thấy Lộ tiên sinh không hề thích cô như anh đã nói, nếu không làm sao dễ dàng bỏ cuộc như vậy?

Có thể thấy sự cự tuyệt tối qua của cô không hề sai, người đàn ông không nghiêm túc như thế có gì đáng để làm lại từ đầu?

Lần này, Vụ Mang Mang nhìn Lộ Tuỳ, suy nghĩ trong lòng đã thay đổi, cảm thấy không chừng đúng là Lộ Tuỳ thích cô đến không chịu nổi thật rồi.

Phụ nữ chính là động vật cảm tính dễ thay đổi, chút chân tình đã có thể đâm thấu trái tim mềm yếu của họ.

Di động lại rung lên, Ninh Tranh hỏi cô, “Có chụp hình không, anh nói em nghe nhé, kiểu hình đó mà mang đi bán đấu giá thì ít nhất cũng phải một triệu tệ đấy.”

Vụ Mang Mang lại lén nhìn Lộ Tuỳ ngồi đối diện, đáp một câu “Tiếc quá, em không chụp, lần sau nhất định sẽ nhớ.”

“Còn có lần sau à?” Ninh Tranh bỗng có chút thương hại Lộ Tuỳ.

Lần này Vụ Mang Mang chưa gõ xong chữ thì thấy Lộ Tuỳ đặt thực đơn xuống, nhìn sang cô, cô lúng túng cất điện thoại vào tỏng túi áo.

“Không sao, có tin nhắn thì em trả lời đi”, Lộ Tuỳ nói.

Vụ Mang Mang nhìn anh, có chút không quen với chuyện anh đối đãi với cái điện thoại của cô một cách bình dị và gần gũi như vậy.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn MỀU về bài viết trên: Hoài hoài.j, Thúyhân, anlinh, eyahim, giangnam83, hoacothong, mimeorua83, motconvet, zinna, Đinh Hằng, ●Ngân●
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 120 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Quân hôn Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

1 ... 43, 44, 45

2 • [Cổ đại] Thừa tướng phu nhân - Quân Tàn Tâm

1 ... 55, 56, 57

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Quyền thiếu cưng chiều vợ yêu khó nuôi - Cố Nhiễm Nhiễm

1 ... 57, 58, 59

4 • [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo

1 ... 57, 58, 59

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 98, 99, 100

6 • [Hiện đại] Người tình mới của quan ngoại giao - Cẩm Tố Lưu Niên

1 ... 54, 55, 56

7 • [Xuyên không] Sủng phi của ngốc vương Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

1 ... 50, 51, 52

[Cổ đại - Trùng sinh] Tiểu độc phi khuynh thành - Bình Quả Trùng Tử

1 ... 128, 129, 130

9 • [Hiện đại] Bá đạo yêu em - Lý Mộ Tịch [Hoàn]

1 ... 13, 14, 15

10 • [Xuyên không] Gả cho nhân viên công vụ thời Bắc Tống - Lập Thệ Thành Yêu

1 ... 35, 36, 37

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C510

1 ... 70, 71, 72

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 215, 216, 217

13 • [Cổ đại] Xướng môn nữ hầu - Tần Giản

1 ... 82, 83, 84

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

15 • [Hiện đại] Có lẽ nào lại như thế - Cư Ni Nhĩ Tư

1 ... 20, 21, 22

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đả đảo Bạch Liên Hoa! - Diệp Hiểu Tình

1 ... 31, 32, 33

17 • [Hiện đại] Anh sẽ mãi yêu em như vậy! - Thịnh Thế Ái

1 ... 27, 28, 29

18 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

19 • [Hiện đại] Nữ thần diễn xuất - Minh Nguyệt Đang

1 ... 38, 39, 40

20 • [Hiện đại] Không gặp không nên duyên - Độc Độc

1 ... 31, 32, 33


Thành viên nổi bật 
Phèn Chua
Phèn Chua
Lãng Nhược Y
Lãng Nhược Y
Mộ Tử Vân
Mộ Tử Vân

Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 294 điểm để mua Gà con và bong bóng
Shop - Đấu giá: Tiểu Anhh vừa đặt giá 1042 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Thố Lạt vừa đặt giá 350 điểm để mua Gấu nâu thích nhảy
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 979 điểm để mua Tiên nữ
Shop - Đấu giá: dienvi2011 vừa đặt giá 316 điểm để mua Gấu nâu thích nhảy
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 299 điểm để mua Sóc nâu
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 931 điểm để mua Tiên nữ
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1105 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 991 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 279 điểm để mua Gà con và bong bóng
Lãng Nhược Y: Bạn vào các box truyện, các CLB hoặc thư viện ảnh/ thư viện nhạc gửi cảm nhận cũng đc nhé :))
Lãng Nhược Y: Tiểu Mộc, bạn phải gửi đủ số bài viết mới nt đc
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 1051 điểm để mua Harris Spin
Tiểu Mộc: khi nào mới nt dc vậy ạ ?
Chu Ngọc Lan: Acc của bạn chưa nhắn tin được đâu :)2
Tiểu Mộc: ai chỉ ta cách nhắn tin với huhu
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 942 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Tiểu Anhh vừa đặt giá 896 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 852 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Tiểu Anhh vừa đặt giá 810 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 717 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Tiểu Anhh vừa đặt giá 681 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 647 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Tiểu Anhh vừa đặt giá 615 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1000 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 584 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Tiểu Anhh vừa đặt giá 555 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1000 điểm để mua Hoàn Châu cách cách
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 894 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Lâm Mỵ Mỵ vừa đặt giá 865 điểm để mua Hoàn Châu cách cách

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.