Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 66 bài ] 

Trời sinh lạnh bạc - Tinh Không Thuyết

 
Có bài mới 22.06.2012, 16:21
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 13.10.2011, 22:17
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 46
Được thanks: 133 lần
Điểm: 9.24
Có bài mới [Xuyên không] Trời sinh lạnh bạc - Tinh Không Thuyết - Điểm: 12
TRỜI SINH LẠNH BẠC
Tác giả: Tinh Không Thuyết

Nguồn convert: Box Convert TTV
Edit: Ladybjrd
Chặt chém: Ladybjrd
Link: http://ladybjrd.wordpress.com


Vài dòng mình muốn chia sẻ với các bạn độc giả
      Thật ra, (theo mình) Tư Không Thuyết không phải là một nhà văn rất nổi tiếng với đa số những người đọc ngôn tình Trung Quốc. Và truyện của Tư Không Thuyết cũng không phải thật sự đặc sắc về nội dung hay văn phong thật mềm mại, nhẹ nhàng, sâu lắng như của Cố Mạn, Tân Di Ổ, Hiểu Minh Khuê,… Nhưng nếu bạn đọc và suy ngẫm thật kỹ, thì dường như trong mỗi tác phẩm của Tư Không Thuyết đều ẩn chứa một vài điều rất đáng chiêm nghiệm.
      Đơn cử như Trời Sinh Lạnh Bạc, đây là một tác phẩm rất hay ( theo mình). Nó không phải hay bởi ngôn từ sâu lắng, hay nội dung đặc sắc hấp dẫn, thậm chí, có những đoạn, mình thật sự thấy mệt mỏi bởi kết cấu lê thê, dài dòng của câu chuyện, cách hành văn đều đều đến muốn ru ngủ. Song, ở một vài khía cạnh, câu chuyện đã thật sự thu hút được mình. Từ cách xây dựng nhân vật, các dẫn dắt đến cao trào đến việc giải nút thắt, mình thật sự thấy bất ngờ và bị thuyết phục bởi tác giả. Không cầu kỳ, không lố bịch, cách xây dựng và giải quyết của tác giả chỉ dựa vào một chữ “tình” và một chữ “thực”. Xây dựng trên tình, giải quyết trên tình song là ở hiện thực, gắn với thực tế chứ không phải bay bổng, sáo rỗng chỉ để thỏa mãn người đọc.
      Và mình đặc biệt thích cái kết của câu truyện, có lẽ nó là không hoàn mỹ, không trọn vẹn nhưng nó thật sự rất thực, thực tế đến có chút tàn nhẫn và điều đó thật sự khiến người đọc phải suy ngẫm. Đấy cũng là lý do chính khiến mình thật sự yêu thích và muốn chia sẻ với các bạn.
      Có thể nó không phải thật sự rất hay, rất thu hút nhưng theo mình đó lại là một tác phẩm rất đáng để đọc. Bạn hãy thử đọc và tự cảm nhận những điều tưởng chừng rất xa lạ nhưng lại thực tế, gần gũi trong cuộc sống mà Tư Không Thuyết đã gửi gắm trong đấy nhé.
P/s: Có thể hơi bị nhảm, mọi người thông cảm nhá  :D2  :sweat:



Giới thiệu:
( tình hình là bên Lady ta tìm không ra cái văn án, nên lấy cái văn án của bản convert bỏ đỡ vào cho mọi người đọc tạm, sorry nha   :hixhix: )

Khi yêu, có thể dung túng mọi cách, mặc ngươi tự do qua lại trên trời;

Nhưng khi ta nhắm mắt lại, lặng yên buông tha, mới phát hiện, ngay cả oán hận cũng cảm thấy dư thừa.

Thế mới biết, nguyên lai ta, trời sinh lạnh bạc, cả đời khóc cười bất quá tùy tâm sở dục.

Nhưng, Tiểu Thất, ngươi có biết hay không, ngươi đối toàn thế giới mà nói, chính là một người, nhưng đối với một người mà nói, ngươi cũng là toàn thế giới!

Nữ chính không phải trời sinh lạnh bạc, nàng chỉ mệt mỏi, rất mệt mỏi, khi bị những người nàng yêu thương, những người đàn ông nàng tin tưởng trao gửi cuộc đời mình, vứt bỏ.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tuyết Phong về bài viết trên: Nguyệt Nha, Nhan Mạc Y, Tiểu Nghiên, Từ Tâm, hphucao95, lattihero, ngocquynh520, phong nhi Toriki, tngh218000
     

Có bài mới 22.06.2012, 20:13
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 13.10.2011, 22:17
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 46
Được thanks: 133 lần
Điểm: 9.24
Có bài mới Re: Trời sinh lạnh bạc. Tác giả: Tinh Không Thuyết - Điểm: 12
Chương 1. Luân hồi

      Chưa từng tin tưởng vào cái gọi là luân hồi, cho nên Kỳ An mở to mắt, đối với cảnh mưa máu đầy trời chỉ cảm thấy đây là một giấc mộng, một giấc mộng hoang đường. Hoàn toàn không biết mọi chuyện xảy ra như thế nào, chỉ biết là trong nháy mắt, cả thế giới bỗng thay đổi. Cố chấp nhắm mắt lại, lại khô khốc vô lệ. Ông trời đối đãi với cô đúng là không tệ, ngay cả chết cũng phải an bài cho khúc chiết như vậy.

     Kiếp trước, cha mẹ ly dị, rồi đều nhanh chóng có tổ ấm mới, chỉ có nàng là dư thừa. Người khác đều có cha mẹ để làm nũng, cô chỉ có thể cúi đầu, mượn gió thổi làm khô đi dòng lệ; tới bây giờ không tỏ ra ủy khuất, chẳng qua là không muốn làm cha mẹ phải suy nghĩ. Cô cố gắng học tập, cố gắng lớn lên, khát vọng có được một gia đình của chính mình.
    
     Cho tới khi anh xuất hiện, hiền hậu cười, nụ cười đã thâu tóm hết những bất an trong cô. Hai người mến nhau, rồi kết hôn. Bảy năm đã qua đi. Cô toàn tâm toàn ý yêu, cùng anh sánh vai đi qua khó khăn, từ khi anh chỉ là một viên chức nhỏ bé cho đến khi trở thành thành viên không thể thiếu của công ty, rồi thì thành lãnh đạo, sau đó là có tình nhân…

     Đến nay cô còn nhớ rõ, anh về nhà, xoa xoa tay, có chút khẩn trương, lại có chút không kìm nén được vui sướng, “Kỳ An, cô ấy mang thai rồi. Em yên tâm, đứa bé cũng sẽ là con em, anh sẽ mua cho mẹ con cô ấy một căn nhà khác, sẽ không xuất hiện trước mặt em.”

     Anh nói, “Kỳ An, cô ấy rất ngoan rất hiền, là một cô gái rất tốt, cô ấy sẽ không tranh giành với em bất cứ thứ gì.”

     Anh nói, “Kỳ An, cô ấy rất đáng yêu, là một cô gái tốt, đừng hận cô ấy.”
  
     Anh nói, “Kỳ An, anh sẽ không bỏ rơi em, em là vợ anh, điều này vĩnh viễn sẽ không thay đổi.”

     Anh còn nói rất nhiều, rất nhiều, Kỳ An không thể nhớ hết.

     Kỳ An nén lòng, mờ mịt không biết phải làm thế nào.

     Mẹ vuốt đầu cô, nước mắt chảy dài, “Ly hôn? Như vậy sao được! Đàn bà con gái mà ly hôn thì có khác gì một cái khăn lau bị vứt bỏ, còn ai quý ai trọng nữa. Không giống như đàn ông đã ly hôn, người giỏi giang vẫn thừa khả năng tìm cho mình một cô gái trẻ trung xinh đẹp, người không giỏi giang thì con lại không muốn. Huống chi người sau này đâu chắc chắn sẽ ở bên con đến già. Hơn nữa, các con ly hôn rồi thì con cái phải làm sao bây giờ?”

     Bạn bè nói, “Kỳ An, cậu thật ngốc, ly hôn chính là tạo thêm tiện nghi cho cô ả kia. Huống hồ cậu cũng không còn ít tuổi gì nữa, cũng không nên ngây thơ tin vào tình yêu nữa, hãy giữ chặt lấy Trương Sở Du đi. Ít nhất thì cậu mới chính là người vợ danh chính ngôn thuận của anh ta.”

     Nhưng, có thể như vậy sao? Chồng của cô, một nửa thời gian là ở bên người khác, một nửa thời gian giành cho cô, như vậy cũng có thể sao?

     Thà một lần đau triệt nội tâm, sau đó dù có cô độc mà già đi thì vẫn là duy trì nguyên trạng, còn hơn cứ ngày ngày dày vò, ngày ngày chết lặng như vậy.

     Kỳ An cuối cùng cũng quyết định, cô nói, “Sở Du, chúng ta ly hôn đi. Em sẽ nuôi Sở Sở.”
Trương Sở Du nhìn cô, trong mắt đong đầy hoài nghi lẫn khó tin, “Kỳ An, em sao vậy? Anh đã nói rồi, cô ấy đi theo anh cũng sẽ không ảnh hưởng đến em. Anh vẫn giống như trước đây, chăm sóc em và Sở Sở. Ly hôn, em sẽ ra sao?”

     Kỳ An chậm rãi cúi đầu, nếu như ngày ngày đêm đêm phải đau đớn, không bằng đau một lần cho xong.

     Trương Sở Du thở dài, tỏ vẻ không đành lòng, “Em hãy nghĩ lại đi, anh qua bên kia ở vài ngày. Sau khi anh về chúng ta sẽ bàn lại.”

     Đáng tiếc cô không đợi được anh trở về. Một trận động đất đã chôn vùi tất cả. Trương Sở Du nếu có trở về nhìn, chẳng qua cũng chỉ thấy một thị trấn đã thành bình địa, vợ và con anh ta đã vĩnh viễn vùi sâu trong lòng đất.

     Nếu cứ như vậy kết thúc thì tốt quá, Kỳ An không ngừng thở dài. Trong trận động đất kinh khủng kia, cô ôm chặt con gái, từ từ chìm vào bóng tối, đến khi tỉnh lại, đã đến một thế giới khác.

     Đây là thế giới cô chỉ thấy trong phim cổ trang. Vừa đến thế giới này, đập vào mắt cô là cảnh đao quang kiếm ảnh, một màn gió tanh mưa máu. Cảm thấy lưng đau, hóa ra là một nam nhân đang một tay ôm ngang lưng cô, tay kia quơ đại đao, di chuyển khó khăn.

     Tên phóng tới, nam nhân kia dùng đao để chắn, ngăn không được, liền dùng thân thể đón lấy. Nhìn thấy mũi tên phóng tới phía hắn, Kỳ An cảm thấy cho dù nằm mơ cũng thực khiến cho người ta đau lòng, nàng mở miệng định nói, lúc này mới phát hiện thanh âm đã suy yếu gần như không còn phát ra tiếng động gì, “Ngươi, thả ta xuống.”

     Nam nhân đó quay đầu lại, vết máu loang lổ trên mặt, miễn cưỡng vẫn có thể nhìn ra đôi mắt trong veo trong đó, “Tiểu Thất, đừng sợ, tiểu ca đưa ngươi ra ngoài.” Bàn tay nắm thật chặt, tiếp tục hướng tới trước.

     Ngay lúc Kỳ An nghĩ rằng hắn không thể chống đỡ được nữa thì một đạo kỵ binh tiến tới. Ô y thiết kỵ, khí thế bừng bừng, đầu lĩnh chính là một nam tử khí vũ bất phàm, người ngay lập tức nhảy xuống ngựa, tay đỡ lấy bọn họ, “Tiểu Lục, ngươi thế nào?”

     Nam tử cõng Kỳ An thân mình đã mềm nhũn, gục trên người hắn, miễn cưỡng cười nói, “Ngươi đã đến thì tốt rồi, tiểu Thất giao cho ngươi.” Hắn đem Kỳ An phóng tới trong lòng người kia, kéo tay nàng, “Tiểu Thất, ngươi xem, ta đã nói nhất định có thể đưa ngươi thoát ra.”

     Ngón tay đặt lên mạch hắn, lòng Kỳ An chấn động, nhìn về phía hắn, nửa ngày mới run rẩy môi nói, “Tiểu Thất đã chết, ta không phải tiểu Thất của ngươi.”

     Nam tử nhẹ nhàng nở nụ cười, làm như bất đắc dĩ, làm như không tha, “Tiểu ca để tiểu Thất bị thương, cho nên tiểu Thất tức giận sao?”

     “Ta không phải tiểu Thất.” tiểu Thất của hắn đã chết rồi, hiện tại còn sống là cô, Kỳ An.

     Nam tử cười cười, cố hết sức nhìn về phía thanh niên tướng quân thân mặc áo giáp kia, “Hoài Lễ, tiểu Thất nhà chúng ta giao cho ngươi.” Thanh niên tướng quân gật gật đầu, mắt hướng sang một bên, không đành lòng nhìn lại.

     Ánh mắt nam tử đi xuống, hắn lôi kéo tay Kỳ An, “Tiểu Thất, gọi ta một tiếng tiểu ca đi, được không?”

     Kỳ An mím miệng, nhãn tình nam tử đóng lại, nhắm chặt lại…
  
     “Tiểu ca!” Kỳ An kêu lên, một giọt nước mắt rơi xuống.

     Nam tử kia mắt nhắm nghiền, không tỉnh lại nữa, trên khóe miệng còn đọng lại nụ cười.

     Sau khi vương triều mới lên được mười năm thì tàn dư của triều đại cũ sau nhiều năm ẩn nấp đột nhiên nổi dậy phản loạn, vây công một trấn quan trọng ở biên cương. Đại tướng quân Tiêu Dục vì bảo vệ cho dân chúng an toàn rút khỏi mà chết trận trong thành, người Tiêu gia đều tử vong, duy chỉ có nhất nữ* Tiêu Thất được Lạc Hoài Lễ, con trai của binh bộ thượng thư đương triều cứu thoát, nhưng cũng trọng thương hôn mê, một tháng sau mới tỉnh lại, thần trí mơ hồ không rõ.

     Tiêu-Lạc hai nhà vốn quen thân, sớm đã có hôn ước. Tiêu gia cả nhà trung liệt, Hoàng thượng hạ chỉ phong Tiêu Thất làm công chúa khác họ, đưa vào trong cung để hoàng hậu tự mình chiếu cố. Sau ba năm giữ đạo hiếu sẽ cùng Lạc Hoài Lễ hoàn thành hôn ước.

     Kỳ An nghĩ, nhất định là ông trời cảm thấy việc cô ly hôn là một quyết định sai lầm, cho nên nếu cô không thể nhận được chế độ một vợ một chồng thì đem luôn cô đến nơi này, cho cô chịu cảnh ba vợ bốn nàng hầu đều danh chính ngôn thuận. Nếu như quen với cảnh vô số nữ nhân cùng chia sẻ một trượng phu rồi, xem cô còn cái gì không vừa ý nữa.

      Một đời này cô kêu Tiêu Thất. Một Kỳ An có cha mẹ ly dị biến thành Tiêu Thất cha mẹ song vong.
  ———

*nhất nữ: người con gái duy nhất trong gia đình


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tuyết Phong về bài viết trên: Tiêu Mộc, Tiểu Nghiên, Từ Tâm, lattihero, ngocquynh520, tngh218000, trankim
Có bài mới 23.06.2012, 23:04
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 13.10.2011, 22:17
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 46
Được thanks: 133 lần
Điểm: 9.24
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh lạnh bạc - Tinh Không Thuyết - Điểm: 12
Chương 2: Bắt đầu

     Điều làm Kỳ An không thể ngờ chính là cho dù cả nhà Tiêu gia chỉ còn lại mình cô gái tiểu Thất mồ côi, người mà ngay cả mặt mũi gia nhân Tiêu gia ra sao cũng không biết, lại nhận đủ mọi loại quan tâm.

     Hoàng thượng ôm nàng, nước mắt chảy quanh, “Tiểu Thất, về sau ngươi hãy coi trẫm là cha, ai dám khi dễ ngươi, trẫm sẽ giúp ngươi trút giận.” Tục truyền, Tiêu lão tướng quân và Hoàng thượng từ nhỏ đã lớn lên bên nhau, giao tình không nhạt.

     “Tiểu Thất, nhị ca ngươi khuất bóng thì đã có ta!” Đại lý tự khanh Mạc Nhược thương tiếc nhìn nàng.

     “Hừ, nói với ngươi thì có ích lợi gì. Tiểu Thất, không cần hắn xen vào, có chuyện gì bản cung sẽ thay ngươi ra mặt.” Vị ra vẻ khinh thường Mạc Nhược nghe nói tên là Hiên Viên Ký, thái tử đương triều, là đồng môn với lão đại Tiêu gia, từ nhỏ đã cùng hắn học võ công, cưỡi ngựa.

     Càng không nói tới trong hoàng cung, có không biết bao nhân sĩ không biết tên từng được Tiêu tướng quân quan tâm trợ giúp. Có những người cao lớn thô kệch lại động một tí rơi nước mắt ngay trước mắt nàng, khóc cho Tiêu gia gia tướng.

     Kỳ An bất đắc dĩ nhận hết thảy những thứ mà thân phận mới này mang lại cho nàng. Có nhiều đêm, nàng nhớ tới chồng và con gái ở kiếp trước, đau đớn đến tận cùng, chỉ có thể không ngừng tự thuyết phục chính mình, hãy để Kỳ An qua đi, hiện tại còn sống chỉ là Tiêu Thất mà thôi.

     Nàng là Tiêu Thất, là nữ nhân nhỏ nhất Tiêu gia, là nữ nhân được sủng ái nhất tiểu Thất. Hiện giờ người nhà mất đi, nàng lại nhận được vô số sủng ái và thương tiếc.

     Nàng không hề rơi lệ, nàng đối với Tiêu gia có cảm kích, đối với việc cả nhà họ thương vong thảm thiết, nàng rung động tiếc nuối, nhưng thủy chung không có thiết thân bi thương. Nhưng ở trong mắt người khác thì nó lại biến thành kiên cường, biến thành cố nén bi thống mà thoát thai hoán cốt.

     Vị hôn phu của Tiêu Thất, Lạc Hoài Lễ kia thường thở dài, “Tiểu Thất, ngươi khóc đi, sẽ không sao. Tiêu bá phụ trên trời có linh sẽ không trách ngươi.” Hắn vẫn biết gia huấn của Tiêu gia là “chỉ cho đổ máu không cho rơi lệ”, mắt thấy tiểu Thất trở nên trầm mặc hướng nội, chuyện cũ trước kia toàn bộ quên hết thì càng thêm lo lắng nàng sẽ không qua được kiếp nạn này.

     May mà vết thương trên lưng chuyển biến tốt đẹp, tiểu Thất cũng chậm chạp tốt lên, tuy rằng vẫn trầm mặc ít nói nhưng cuối cùng vẫn là khôi phục huyết sắc. Trí nhớ mất rồi thì thôi, dù sao chỉ cần người còn sống thì có thể tạo ra trí nhớ mới.

     Kỳ An, hay giờ là tiểu Thất, lúc có thể đi lại thì chỉ ưa thích an tĩnh một mình nằm phơi nắng ở hoa viên.
    
     Nghĩ tới tương lai, nếu như đã biến thành Tiêu Thất, như vậy tất cả những bi thống cùng rối rắm của Kỳ An đều có thể từ bỏ sao?

     Cảm thấy quyển sách trên mặt bị ai nhẹ nhàng cầm lấy, Kỳ An mở mắt ra, ánh vào tầm mắt là khuôn mặt Lạc Hoài Lễ đang tươi cười. “Tiểu Thất, sao lại ngủ ở ngoài này, cảm lạnh thì phải làm sao?”

     Kỳ An nhìn thấy hắn thì mỉm cười, “Sẽ không, mặt trời rất ấm.”

     Lạc Hoài Lễ lắc đầu, đột nhiên cúi người ôm lấy nàng, Kỳ An khẽ kêu một tiếng, thân thể cứng đờ, đôi mắt ngơ ngác nhìn Lạc Hoài Lễ, hắc bạch phân minh.

     Lạc Hoài Lễ vừa bước vào phòng vừa cúi đầu xuống nói với nàng, “Tiểu Thất, nếu không phải tại cuộc chiến kia thì nàng giờ này đã sớm là thê tử của ta.”

     Kỳ An cụp mắt xuống, không nói lại. Thê thì thế nào, thê không bằng thiếp, thiếp không bằng thâu, thâu được không bằng thâu không.

     Chế độ một vợ một chồng còn làm cho Trương Sở Du không để ý đến nàng, huống chi chế độ chồng chung?

     Lạc Hoài Lễ phong độ nhẹ nhàng, tuổi trẻ tài cao, không biết là rể hiền trong mắt bao nhiêu người. Kỳ An rõ ràng hơn ai hết rằng nàng không thể hy vọng xa vời, cũng không dám hy vọng xa vời.

     Nếu như trong hiện đại, Tống Kỳ An còn có thể mong gặp được một nam nhân chung tình, thì giờ đây, Tiêu Thất ngay cả hy vọng ấy cũng không dám có. Người nào cũng thấy đó là một chuyện tự nhiên, thiên kinh địa nghĩa, nếu nàng chấp nhất thì ngược lại sẽ trở thành lạc lõng.

     Cho nên khi hoàng hậu nói lấy Lạc Hoài Lễ là may mắn của nàng, nàng chỉ cười cười, không nói gì cả.

     Kỳ thật có đôi khi nàng nghĩ mình nguyện đi theo một nam nhân không quá vĩ đại như vậy, vì như thế sẽ không có ai đến tranh đoạt cùng nàng. Nếu như lúc trước, Trương Sở Du nghèo khó, chẳng có gì trong tay thì liệu nữ tử thiện lương, chỉ cần tình yêu không cần danh phận kia có nguyện ý chia sẻ trượng phu với nàng không?

     Cực khổ kiểu gì cũng có thể chịu được, chỉ có tình yêu là nàng không thể thỏa hiệp.

     Cho nên, nàng thà cô đơn.

     Trên thế giới này nàng không có một người thân, không có một bằng hữu, thậm chí không có được một người hiểu được nàng. Mỗi khi nghĩ đến điều này, nàng lại cảm thấy bi thương. Nếu sớm biết mất đi Trương Sở Du sẽ trở nên cô độc như vậy, liệu nàng có đủ dũng khí chia tay không?

     Đông cung.
     Hiên Viên Ký thấy Mạc Nhược thất thần liền tiến lại gần, “Ta nói, Đại Lý Tự Khanh đại nhân, tốt xấu gì thì ngươi cũng phải nhìn thẳng vào thái tử ta một chút đi, ta hỏi ngươi một câu mà đã phải lặp lại ba lần rồi. Xin hỏi, có phải là muốn ta nói lại lần thứ tư không?”

     Mạc Nhược bình tĩnh ngước mắt lên, “Đúng, lần thứ tư đi.”

     Hiên Viên Ký nuốt trụ, trừng mắt một lúc thì thất bại thở dài, “Ngươi nói đi, rốt cuộc là chuyện gì mà có thể làm khó được đệ nhất tài tử của chúng ta vậy?”

     Mạc Nhược đứng dậy, chắp tay sau đít, thong thả bước ra ngoài đại sảnh, “Ta muốn đi ngắm hoa sen.”

     Hiên Viên Ký sắc mặt ngưng lại, thật lâu sau mới nói, “Đúng, nên đi xem.”

     Chập choạng tối, Mạc Nhược đi tới Lê Tam cung, nơi Kỳ An đang ở.

     “Tiểu Thất, ngươi có nhớ lúc trước khi thành bị tấn công, có việc gì khác thường xảy ra hay không?”

     Kỳ An lắc đầu, “Ta không nhớ rõ.” Cho dù là có thì cũng đã theo Tiêu Thất rời đi, cùng nhau tiêu thất rồi.

     Mạc Nhược đi tới, vung tay kéo Kỳ An từ trên ghế xuống, nghiêm trang bảo, “Tiểu Thất, ngươi làm sao vậy?” Mạc Nhược sắc mặt ngưng trọng, “Trong khoảng thời gian gần đây, ta chưa từng nhìn thấy ngươi cười. Nhị ca ngươi từng nói, tiểu Thất nhà hắn ngưng tụ nụ cười của cả nhà, khuôn mặt của nàng từ nhỏ lúc nào cũng như đang cười. Ta vốn nghĩ ngươi cần thời gian điều chỉnh nhưng sao lại lâu vậy?”

     Kỳ An đẩy tay hắn ra, “Thực xin lỗi, nhưng ta không phải là Tiêu Thất mà ngươi nói.”

     Trong phòng trở nên yên tĩnh, Mạc Nhược nhìn nàng, cả nửa ngày mới từ từ mở miệng, “Như vậy tiểu Thất, ngươi muốn làm gì? Hay là có muôn ta dùng chút tài cán của mình làm giúp ngươi cái gì không?”

     Nhãn tình hắn bộc lộ chân tình, Kỳ An không nói gì, quay đầu đi chỗ khác.

     “Tiểu thất, không thể sa sút như vậy được, nói cho ta biết, ta sẽ làm điều gì đó cho ngươi. Nhị ca đi rồi, từ nay về sau ta chính là ca ca của ngươi.”

     Cha mẹ không thể dựa vào, trượng phu không thể tin cậy. Vậy thì ca ca, ca ca có khả năng gì khác chứ? “Như vậy, ta muốn học y. Ngươi có thể an bài không?”

     Trước ánh mắt kinh ngạc của Mạc Nhược, Kỳ An thanh lãnh nở nụ cười. Nếu như ai cũng không thể dựa vào thì chỉ có thể dựa vào chính mình mà thôi. Nàng ở hiện đại chỉ là một người bình thường, bây giờ lại sống trong một thế giới kỳ quái như vậy, tự nhiên cũng sẽ không có năng lực hô phong hoán vũ, võ không đủ tự bảo vệ mình, văn không thể an bang, tất cả đều tầm tầm như nhau. Cũng may ngày trước có học y, giờ lại học tiếp, cho dù một ngày nào đó bị vô tình vứt bỏ thì cũng có thể miễn cưỡng tự nuôi thân.

     Trong phim truyền hình, các đại hiệp cả ngày bay tới bay lui, hiệp can nghĩa đảm, tựa hồ hoàn toàn không khổ sở lo lắng kế sinh nhai, tự nhiên sẽ có bạc bay đến tay. Nàng cũng không ngu ngốc mà tin vào đó, nàng biết, người còn sống là còn phải kiếm tiền.

     Dưới sự an bài của thái tử Hiên Viên Ký, Kỳ An chính thức bái thái y đứng đầu Hồ Khiêm làm sư. Theo như thái tử thổi phồng lên thì vị Hồ thái y này là một tay châm cứu xuất thần nhập hóa, xương cong có thể bẻ thẳng, cốt dài có thể thu ngắn. Căn cứ vào y học hiện đại, Kỳ An không dám tin tưởng hoàn toàn, nhưng nàng vốn tôn trọng y học nên cũng không dễ dàng hoài nghi.

     Tuy nhiên, chỉ gặp lão nhân kia một lần, Kỳ An liền tin tưởng hoàn toàn.

     Nói lại ngày đó, khi Hiên Viên Ký đưa Kỳ An tới cửa nhà lão, lão còn đang ngủ. Lão dám để cho thái tử điện hạ lẫn công chúa mới tấn phong đứng chờ dưới nắng đúng một canh giờ.

     Hiên Viên Ký cười cười nói nói, tựa hồ không cảm thấy bất kỳ thứ gì không ổn ở đây. Sau khi gặp mặt  lão nhân thì câu nói đầu tiên chính là, “Mạo muội tới đây là do bản cung không phải!”

     Lão nhân không thèm quan tâm đến lý lẽ, chỉ mở to một đôi đôi mắt nhỏ tí, nhìn Kỳ An từ trên xuống dưới, “Trước kia có học y chưa?”

     Kỳ An thành thành thật thật gật đầu.

     “Ba!” một tiếng, lão nhân nhảy dựng lên, một chưởng chụp lên đầu nàng, “Đem hết tất cả những gì học trước kia quên đi, lấy những điều lão phu dạy làm chuẩn, đã hiểu chưa?”

     Kỳ An chịu một chưởng, vẻ mặt đau khổ, mơ màng gật đầu.

     “Tốt!” lão nhân rất vừa lòng, lại vỗ vỗ lên đầu nàng, thanh giọng nói, “Lão phu cần phải nói trước, ta sẽ loại ngươi nếu ngươi quá ngốc nghếch hoặc quá thông minh; vì nếu ngươi quá ngốc nghếch thì sẽ lãng phí thời gian của ta, còn nếu quá thông minh thì sẽ phí thời gian của ngươi. Trước tiên thử học ba tháng, lão phu sẽ xem xét ngươi, không cần biết ngươi là cái gì đại tướng quân chi nữ, cái gì công chúa, toàn bộ đều không cần.”

     Hiên Viên Ký làm bộ như không phát hiện ra mặt Kỳ An đang đỏ lên, chỉ cười gượng hai tiếng, “Tiểu Thất không quá thông minh cũng không thực ngốc, vừa vặn phù hợp!”

     “Hừ!” lão nhân hừ mũi.

     Trước khi rời đi còn tóm Kỳ An lại, nói một câu, “Lão phu chưa bao giờ thu nữ đệ tử, việc ngươi bái sư, ngươi biết ta biết, thái tử điện hạ biết, còn những người khác, không được  phép biết.”

     Kỳ An gật đầu, lại lắc đầu, “Nhưng Mạc đại ca đã biết rồi.”

     Lão nhân trừng mắt, “Quên đi, dù sao tên tiểu tử dối trá Mạc gia kia âm hồn không tiêu tan, nơi nơi đều có hắn, sớm muộn rồi cũng sẽ biết.”

     Nàng rất muốn cùng hắn thảo luận lý luận và thực tiễn về y học nhưng lại không thể. Lão đã nói đem toàn bộ sở học trước kia quên hết, thì tốt nhất là quên đi. Nàng tin tưởng vào năng lực của lão.

     Trên đường về, Kỳ An trở nên trầm mặc.

     Hiên Viên Ký không kiên nhẫn được, nói với nàng, “Hồ thái y có quan hệ rất tốt với hoàng thất. Có vô số thế gia quý tộc muốn đem nữ nhân đến chỗ Hồ thái y học tập để lấy đường tắt gả nhập hoàng gia. Lúc trước đã từng xảy ra một số chuyện nên hắn từng tuyên bố trước mặt mọi người là sẽ không thu nữ đệ tử nữa. Hắn sợ tin tức thu ngươi làm đồ đệ truyền ra sẽ lại làm ‘giang hồ dậy sóng’.”

      Nói xong, hắn chờ mong nhìn Kỳ An.

      Kỳ An gật gật đầu, “Nga!” tỏ vẻ minh bạch.

     Thái tử lúc này mặt đen một nửa, đợi thêm một lúc, lại thấy Kỳ An chỉ lo ngắm cảnh ven đường thì rốt cuộc không nhịn được, “Tiểu Thất, ngươi không hỏi vì sao mà lão ta nguyện ý thu ngươi làm đồ đệ sao?”

     Kỳ An quay lại, cười mà như không cười, “Thái tử ca ca, ngươi đang đợi ta khen ngươi phải không?”

     Hiên Viên Ký nhìn ánh mắt Kỳ An, rầu rĩ đáp, “Không có. Chẳng qua ta thấy lạ sao tiểu Thất lại không hỏi nguyên nhân.”

     Nguyên nhân đơn giản như vậy còn cần phải hỏi sao? Kỳ An cười khẽ.

     Hiên Viên Ký nhìn nàng, đột nhiên khóe miệng cong lên, “Tiểu Thất, ngươi cười!”

     Kỳ An sửng sốt, Hiên Viên Ký vỗ vỗ đầu nàng, “Tiêu gia tiểu Thất rốt cục cũng nở nụ cười.”

     Nụ cười kia tươi mát tựa như trần gian nở rộ ngàn hoa, Hiên Viên Ký bắt đầu hiểu ra, vì sao mà mấy vị công tử Tiêu gia lại sủng nịnh vị muội muội này như vậy, tất cả đều là vì nụ cười này của nàng.

     Kỳ An vén màn kiệu, vươn nửa người ra, nói với thị vệ đi bên cạnh, “Vị đại ca này, có thể dạy ta cưỡi ngựa không?”

     Cưỡi khoái mã bay nhanh như gió, giơ roi ngao du sơn thủy từng là giấc mơ thời thiếu nữ của nàng. Ai có thể ngờ giờ lại có thể thực hiện?

     Kỳ An hất đám tóc hỗn độn vì gió ra sau, ánh mắt hứng khởi nhưng lại lặng yên không sóng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tuyết Phong về bài viết trên: Tiểu Nghiên, Từ Tâm, lattihero, ngocquynh520, ottoman, tngh218000, trankim
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 66 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: baoboicuatoi, Bùi Thanh Sơn, h20voyeudau, Hàn Lam, Lytute, maitrangcom, phuong thi, THANH THI, yenpham108 và 845 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

[Cổ đại] Thê tử của bạo quân - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 103, 104, 105

5 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 90, 91, 92

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 228, 229, 230

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

8 • [Hiện đại] Bà xã của thủ lĩnh sát thủ - Ngấn Nhi

1 ... 35, 36, 37

9 • [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo

1 ... 57, 58, 59

10 • [Hiện đại] Ly hôn đi điện hạ - Lục Thiếu

1 ... 85, 86, 87

11 • [Hiện đại] Chinh phục vợ yêu - Thương Tiểu Ly [Hoàn]

1 ... 47, 48, 49

12 • [Xuyên không] Giáo chủ phu nhân bảo ngài đi làm ruộng - Nông Gia Nữu Nữu

1 ... 50, 51, 52

13 • [Xuyên không] Sủng phi của ngốc vương Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

1 ... 50, 51, 52

14 • [Hiện đại] Hội chứng Stockholm - Thảo Nê Mị

1 ... 13, 14, 15

15 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C564

1 ... 77, 78, 79

16 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Quyền thiếu cưng chiều vợ yêu khó nuôi - Cố Nhiễm Nhiễm

1 ... 57, 58, 59

18 • [Hiện đại] Yêu chỉ là hữu danh vô thực - Lục Xu

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại] Quân hôn Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

1 ... 43, 44, 45

20 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163


Thành viên nổi bật 
007
007
Tĩnh Tâm
Tĩnh Tâm
Yi Siêu Biến Thái
Yi Siêu Biến Thái

Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 334 điểm để mua Yoyo cười nham hiểm
lê quyên: 350
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 335 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 318 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 301 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 285 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: yukichan vừa đặt giá 270 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 250 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: Yi Siêu Biến Thái vừa đặt giá 1000 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 351 điểm để mua Hạnh phúc
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 358 điểm để mua Hổ đọc sách
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 679 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 310 điểm để mua Chậu hoa tình yêu
Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 264 điểm để mua Ca sĩ mèo
Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 294 điểm để mua Chậu hoa tình yêu
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 645 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 613 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: dienvi2011 vừa đặt giá 333 điểm để mua Hạnh phúc
Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 303 điểm để mua Máy bay hồng
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 582 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 553 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 525 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 499 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 474 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 450 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 427 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 1408 điểm để mua Rich boy
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 405 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: 007 vừa đặt giá 1340 điểm để mua Rich boy
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 384 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.