Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 48 bài ] 

Thất tịch không mưa - Lâu Vũ Tình

 
Có bài mới 05.04.2011, 01:17
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 37074
Được thanks: 78482 lần
Điểm: 12.34
Tài sản riêng:
Có bài mới [Hiện đại] Thất tịch không mưa - Lâu Vũ Tình - Điểm: 10
Thất tịch không mưa


images


Tác giả: Lâu Vũ Tình.

Thể loại: Tình cảm, SE, HE hay GE tùy vào cảm nhận của mỗi người.

Tình trạng bản gốc: Hoàn

Tình trạng dịch: Hoàn

Số chương: Jini chia làm 19 chương, một số chương dài có thể cắt ra làm 2, 3 phần

Người dịch: Jini83

Nguồn: jini83.wordpress.com

Rất nhiều người cho rằng truyện này SE nhưng bản thân Jini (có thêm em Hà Phương nữa) sau khi đọc xong, ngẫm lại fải chăng cái kết này k fải SE mà có lẽ HE đối với hai nhân vật chính??? Cho nên SE hay HE tùy thuộc vào cách nhìn nhận của mỗi người. Hoặc giả như Shjn định nghĩa thì còn có GE (good ending). Mong rằng khi đọc xong các bạn hãy cho Jini biết cảm nhận nhé!

Trước khi post Jini có lời muốn nói: Đây là bộ Jini rất tâm đắc khi làm (có thể coi là tự tặng chính mình vào lúc tâm trạng vô cùng không tốt) nên mong mọi người tôn trọng Jini bằng cách không mang ra khỏi blog Jini dưới bất kể hình thức nào, dù wattpat cũng không. Đặc biệt là trangsachhong.com. Thanks!

(Cảm ơn Kei vì đã giới thiệu bộ này)

THẤT TỊCH KHÔNG MƯA

*Thất tịch: Mùng 7 tháng 7 âm lịch, chính là lễ Valentine của Trung Quốc.

(Nhân vật nữ chính Thẩm Thiên Tình sinh ngày Mùng 7 tháng 7.)

Từ nhỏ cô đã thầm yêu anh, như số kiếp không thể thay đổi

Tình  yêu trong sáng ấy, như lần đầu được nếm mùi vị của quả khế mới chín.

Sau đó cô và anh xa nhau, gặp lại đều cách nhau ba năm.

15 tuổi, anh lên phía bắc học, từ  đó mất liên lạc;

18 tuổi, cô nông nổi đi gặp anh, đổi lại là sự đau lòng;

21 tuổi, cuối cùng anh cũng quay về để chịu tang mẹ;

24 tuổi, anh kết hôn, đưa người vợ mới cưới tới tận nơi xa.

Anh từng là thần hộ mệnh của cô, dịu dàng, cẩn thận che chở, bao dung.

Đã từng ngoắc tay với cô, thề sẽ mãi mãi ở bên nhau.

Cô có thể mất đi tất cả, nhưng không thể không có anh – người hiểu cô nhất.

Ngày 7-7 là ngày gặp mặt của Ngưu Lang Chức Nữ,

mưa ngày 7-7 là nước mắt của nỗi nhớ nhung

Vậy, cô 27 tuổi, liệu có thể có một ngày 7-7 không mưa,

Để cô được gặp lại anh một lần nữa……..



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: SayonaraYue, Sokute_112k, desles, futhuybilangquen
     

Có bài mới 05.04.2011, 01:19
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 37074
Được thanks: 78482 lần
Điểm: 12.34
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: Thất tịch không mưa - Lâu Vũ Tình - Điểm: 11
Phần 1:

Tình yêu, giống như lần đầu tiên được nếm thử vị của quả khế mới chín

Chua chua, chát chát, nhưng lại không kìm được vẫn muốn nếm thêm lần nữa.

Trong quả khế chát xanh xanh, nụ cười ngốc nghếch ngọt ngào của anh,

tình đầu trong sáng của em, lặng lẽ nảy mầm.

***

Chương 1 : Thiên Tình

Tôi tên là Thẩm Thiên Tình

Nếu mà nói đến cuộc đời tôi, thật ra chẳng có gì nổi bật cả, sợ mọi người đọc sẽ thấy nặng đầu buồn ngủ, không mở nổi hai mí mắt, nên chỉ chọn một vài trọng điểm để nói.

Cái gọi là [cuộc đời tôi] thật ra cũng chẳng dài, cho đến bây giờ mới chỉ có 14 năm với 327 ngày 8 giờ 5 giây mà thôi.

Đầu tiên, đều giống như tất cả mọi người, tôi có 2 người cha mẹ rất hiền từ, còn có một người anh rất đẹp trai, rất ưu tú, các nữ sinh nhìn thấy đều sẽ không kiềm chế được mà hét lên.

Còn về tôi, từ nhỏ đến lớn, lời nhận xét của thầy giáo nói chung đều không tách khỏi những tính từ như: cá tính nông nổi, bướng bỉnh khó dạy bảo, thích quản chuyện người khác vân vân các tính từ. Thầy giáo nào tốt một chút sẽ nói tôi hoạt bát hướng ngoại, gặp điều bất bình thích ra tay giúp đỡ.

Có điều, thế thì cũng có khác gì đâu? Chỉ là đổi cách nói dễ nghe mà thôi, vẫn khiến tôi tổn thương.

Cái gì? Không tin tôi giải thích cho mà nghe:

Hoạt bát hướng ngoại —- có nghĩa là tôi rất nghịch, tương đối nghịch, nghịch đến mức bị phạt đánh.

Gặp điều bất bình thích ra tay giúp đỡ —– nói cách khác chính là tôi hay gây chuyện thị phi, nghịch ngợm phá phách.

Tôi hận nhất là, năm lớp 5 tiểu học cô giáo hướng dẫn còn ghi trong sổ liên lạc với gia đình : ngu xuẩn không thông minh, không tôn trọng bề trên, hành vi hung hăng, không biết hối cải. Mong phụ huynh quản lý nghiêm ngặt, tránh việc gây hại cho nếp sống lương thiện của xã hội

Trang trọng biến tôi thành con quỷ phá hoại thế giới, đến việc bại hoại nếp sống xã hội, sự khởi sắc hay tụt dốc của nền kinh tế cũng liên quan đến tôi, hơn nữa nói thêm, “Xuất sư vị tiệp thân tiên tử”*(chưa kịp thành công đã chết) của Khổng Minh, sự thành bại thịnh suy của Trung Quốc trong 5000 năm tới nay cũng đều trở thành tội của tôi, chỉ thiếu nước chưa bắt tôi mổ bụng tự sát để cảm ơn thế giới.

Tôi chẳng qua chỉ đặt biệt hiệu [Tuyệt chủng sư thái] sau lưng cho cô giáo già vẫn còn trinh đó, ngoài ra còn cá cược với bạn cùng lớp về màu sắc nội y của cô thôi mà, mọi người cho ý kiến xem như thế được coi là phạm tội chết ngàn lần không?

Mẹ tôi lại phạt tôi quỳ, cái này thì cũng không sao; muốn tôi ngày mai gặp tuyệt chủng….à, cô giáo Ngô xin lỗi, tôi cũng có thể chấp nhận; viết giấy ăn năn hối hận đều là chuyện nhỏ, đảm bảo sẽ rất chân thành và đặc sắc gần bằng với “Dư thê quyết biệt thư”; nhưng —điều tôi không thể chấp nhận nhất là mẹ lại không cho phép tôi ăn cơm tối, bữa tối còn nấu món thịt kho tầu đầu sư tử mà tôi thích nhất nữa chứ.

Đây đúng là một hình phạt vô nhân đạo nhất trên đời này!

Có điều vẫn còn may, anh trai luôn luôn bảo vệ tôi cho dù bất cứ lúc nào.

Lúc còn nhỏ nhiều lần bị phạt, thường hờn tủi hỏi mẹ: [Mẹ ơi, con không phải con do mẹ sinh ra đúng không?]

[Đúng rồi đấy, con được móc lên từ cống rãnh hôi thối.] Thật quá đáng! Lại trả lời dứt khoát như thế, còn có vẻ mặt [Cả đời con lúc này là thông minh nhất đấy]

So sánh với nhau, anh trai tài đức vẹn toàn, rất phù hợp để đem ra làm thiên thần để sùng bái

Mà tôi quả thật cũng đã làm như vậy rồi.

Lúc đó, điều kiện kinh tế trong nhà không tốt lắm, gia đình làm nghề nông, bố mẹ lúc nào đều rất bận, rất mệt, không thể chăm sóc tôi. Tôi chẳng khác nào do một tay anh trai nuôi lớn, đối với tôi mà nói, anh trai không chỉ là anh trai mà còn là người hiểu tôi nhất trên thế giới này. Không giống như tất cả những người khác phê phán hành vi của tôi, anh trai đối xử với tôi ở một góc độ khác, bao dung tất cả các hành vi của tôi.

Mỗi lần tôi gây chuyện, trong một đống những đôi mắt chau mày nhìn tôi, luôn luôn có một khuôn mặt mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự bao dung và thấu hiểu, âm thầm ủng hộ tôi.

Lúc còn rất bé, tôi đã biết, anh trai là một người rất quan trọng, là thần hộ mệnh cũng là nơi lánh nạn của tôi. Mỗi lần chỉ cần có chuyện, người đầu tiên chạy đến bên tôi là anh; gây họa, người đầu tiên tôi muốn tìm, cũng là anh. Từ rất lâu, tôi đã nhận thức được rằng, tôi có thể mất đi tất cả nhưng không thể không có anh trai.

Có một năm cực kỳ buồn chán không có việc gì làm, ngồi ở bên cạnh xem hàng xóm chơi trò cô dâu chú rể, sau khi về nhà, không ngớt miệng kêu gào muốn được gả cho anh trai, trong những năm tháng trẻ thơ mù mờ không biết gì đó, vẫn không hề hiểu rằng [gả] có ý nghĩa gì, nhưng cậu bạn hàng xóm hơn 2 tuổi – Đại Mao nói với tôi một cách rất người lớn, [gả] có nghĩa là sống bên người mình thích nhất, mãi mãi không bao giờ phải xa cách.

Người mà mình thích nhất? Đó chẳng phải là anh trai ư?

Cho nên tôi hỏi anh trai có muốn [gả] cho tôi không

Anh trai nói không được

[Tại sao?]

[Bởi vì anh là con trai, không thể [gả] cho em được.]

[Vậy, em gả cho anh là được chứ gì.]

[Vẫn không được.]

[Tại sao?] . Lần đầu tiên tôi cảm thấy anh trai thật lắm chuyện, ra sức lườm anh trai một cái.

Anh cười khẽ, xoa xoa đầu tôi. [Bởi vì chúng ta là anh em.]

Anh em? Tôi nghiêng đầu suy nghĩ, bởi vì là anh em nên tôi không thể gả cho người anh trai tôi thích nhất sao?

Năm đó, tôi ba tuổi rưỡi, lần đầu tiên ghét 2 chữ [Anh em].

Một buổi đêm sau đó, nửa đêm tôi tỉnh giấc, không thấy anh trai đâu, hốt hoảng xuống giường đi tìm, dựa theo ánh đèn yếu ớt, nhìn thấy anh trai đứng trước cửa phòng bố mẹ, biểu hiện đờ đẫn sững sờ.

[Anh--]

[Xuỵt] Anh trai đưa ngón tay lên môi ra hiệu bảo tôi yên lặng.

Tôi gật đầu nghe lời đi về phía anh, không tạo ra một tiếng động nào, loáng thoáng nghe được tiếng bố mẹ nói chuyện trong phòng.

Mùa đông năm đó rất lạnh, anh trai cúi đầu thấy tôi không đi giầy liền ôm tôi lên, đưa về phòng;

Tôi rất tò mò hỏi anh: [Anh nghe trộm.... ....]

[Anh không nghe trộm, anh dậy uống trà, vô tình nghe được] Anh đặt tôi lên giường, quỳ xuống phủi bụi bẩn trên chân tôi, đôi chân bé nhỏ của tôi không an phận cứ đung đưa.

[Tình, đừng động đậy!] Anh lật chăn lên, tìm thấy chiếc tất mà tôi đá đi, đi vào chân cho tôi.

[Hì hì....anh trai, anh trai.....] tôi nũng nịu nhào lên ôm cổ rồi hôn lên mặt anh để lại một chuỗi nước bọt dính dính trên mặt.

Anh từ trước đến nay không bao giờ chê bẩn, cười cười ấn tôi vào trong chăn rồi nằm xuống bên cạnh.

[Tình, việc tối nay không được nói cho ai biết nhé]

[Chuyện anh nghe trộm?]

[Anh không nghe trộm, vô tình nghe được]

[Không nghe trộm .....vô tình?]

[Đúng, cho nên Tình đừng nói.]

Tôi nở một nụ cười ra hiệu đã hiểu, ra sức gật đầu.

[Không được nói, anh trai nghe trộm……] [Anh, Không,  Nghe,  Trộm!]

[Vô tình?]

[Đúng, vô tình.]

[Vô tình nghe trộm.]

[... ......] Anh thở dài. “Tiểu Tiểu Tình, em nhất định chết cũng phải giữ chữ “nghe trộm” sao?]

Tôi không nói với anh thật ra tôi cũng nghe được rồi

Cũng giống như anh trai—vô tình, nghe trộm.

Không biết vì sao lại ghi nhớ mấy từ quan trọng đó, mà tôi thậm chí còn không biết cái gì là từ quan trọng nữa.

Nó cứ lởn vởn trong đầu, quấy rầy tôi ngày qua ngày.

Thế là tôi liền hỏi anh trai [Thế nào là cô nhi?]

Anh đang tắm cho tôi liền dừng lại, lạ lùng hỏi: [ Em nghe được từ đâu?]

[Tối hôm đó, anh nghe trộm.... ...]

[Chẳng phải anh đã bảo em không được nhắc đến chuyện đấy nữa mà?]

[Vậy thế nào là cô nhi?]

[Cô nhi chính là.... ...] Anh dừng lại một lúc, giúp tôi mặc quần áo, cân nhắc lựa chọn từ ngữ:  [Những đứa trẻ không có bố, không có mẹ,cũng không có người thân.... ...]

[Mẹ nói em là cô nhi, em không có người thân ư?]

Vậy, cha không phải của tôi, mẹ cũng không phải của tôi, đến anh trai cũng không phải của tôi, tôi, là cô nhi?!

Anh đột nhiên không nói gì, ôm chặt tôi vào lòng.

Rất lâu, rất lâu sau, tôi mới hiểu được cái ôm đó chính là sự đau lòng

Dần dần hiểu chuyện, biết được cô nhi thực chất là thế nào, cũng hiểu được sự thương xót trong cái ôm đó, ngược lại chẳng có cảm giác gì nhiều, vì chưa kịp buồn phiền, đã có quá nhiều cảm giác len lỏi trong lòng rồi, đầy đến nỗi không còn chỗ chứa cho cái khác.

Rốt cuộc có đúng là móc lên từ cống rãnh hôi thối hay không, tôi không muốn chứng minh, bởi vì cho dù cái gì cũng không có, tôi vẫn có một người thực sự yêu thương tôi nhất, tôi không bao giờ cô đơn.

Anh trai, thật sự không chỉ là anh trai.

Vậy là cái gì? Tôi vẫn chưa có đáp án, nhưng trước ngày hôm đó, tôi vô thức sưu tầm vô số những bức thư tình mà những người ngưỡng mộ nhờ tôi gửi cho anh trai.

Tiểu học năm lớp 4, bạn thân nhất nói anh rất đẹp trai, toàn mượn cớ đến nhà tôi chơi, thế là trước khi kết thúc học kỳ, tôi và nó cắt đứt quan hệ, tuyệt giao, đồng thời hiểu ra một đạo lý ngàn năm không thay đổi đó là –tình bạn giữa nữ giới tương đối mỏng manh.

Năm thứ nhất trung học, hoa khôi lớp tôi theo đuổi anh, trai, tôi quy định khi tan học anh không được đến trường đón tôi nữa, tôi tự về nhà, anh vẫn tưởng tôi không muốn dựa dẫm vào anh nữa, không thể chờ được để muốn thể hiện dáng vẻ “người nhớn”.

Đùa chứ, sao tôi lại muốn người anh trai khôi ngô tuấn tú của mình hàng ngày bị một bầy con gái si tình dùng ánh mắt cưỡng bức?

Anh trai là của tôi, của một mình tôi!

Ham muốn chiếm hữu anh trai của tôi khá cao, điều này tôi chưa từng phủ nhận.

Dần dần, tôi bắt đầu hiểu ra, đằng sau cái tham muốn chiếm hữu mãnh liệt này là gì, chính là thiếu nữ 14 tuổi ôm ấp tình cảm…………….

[1] Đỗ Phủ điếu tang Gia Cát Lượng có câu: “Xuất sư vị tiệp thân tiên tử, Trường sử anh hùng lệ mãn khâm”, tạm dịch: Ra quân chưa kịp chiến thắng thân đã khuất, khiến người đời sau cũng phải chạnh lòng nước mắt đẫm đầy vạt áo. (Có nghĩa rằng chưa kịp thành công thì người đã chết.)


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: futhuybilangquen
Có bài mới 05.04.2011, 01:20
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 37074
Được thanks: 78482 lần
Điểm: 12.34
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: Thất tịch không mưa - Lâu Vũ Tình - Điểm: 11
Chương 2:

Tôi tên là Thẩm Hàn Vũ.

Cuộc đời tôi, thực ra cũng chẳng có gì cao trào mang tính kịch hóa xuất hiện nhiều lần cả, trọng tâm duy nhất trong sinh mệnh, toàn bộ đều xoay quanh một cô gái, cô bé tên là Thẩm Thiên Tình.

Cái gọi là “cuộc đời tôi” thật ra cũng chẳng dài, tính tới trước mắt, mới qua 17 năm 240 ngày 9 giờ 35 phút 9 giây mà thôi.

Từ nhỏ tới lớn, lời nhận xét của thấy giáo nói chung đều không tách mấy từ như: phẩm hạnh tốt đẹp, biểu hiện xuất sắc nhất, ham học có chí tiến thủ. Thực ra, cũng chỉ vì hoàn cảnh gia đình, muốn lĩnh học bổng mà thôi.

Giống như tất cả mọi người, tôi có 2 người cha mẹ tôn trọng lẫn nhau, còn có một cô em gái rất đáng yêu, rất hoạt bát, nhưng cô bé không thích mọi người nói nó đáng yêu, như thế tiêu biểu cho sự non nớt, chưa trưởng thành.

Cũng không thích mọi người nói nó hoạt bát, vì bệnh nghi ngờ của nó rất nặng, cho rằng thế là có ý rõ ràng mắng nó nghịch ngợm.

Cậu con trai lần đầu tiên trong cuộc đời biểu lộ tình cảm với nó, chính là sự hy sinh oanh liệt.

Tình hỏi cậu ta thích cô bé ở điểm gì?

Ai dè cậu con trai lại trả lời câu này: [cậu rất đáng yêu, rất hoạt bát]

Không khó tưởng tượng ra người này sẽ chết thảm đến thế nào?

Tình thấy cậu con trai đó thật đáng ghét, dùng cách thức này để châm biếm nó.

Còn tôi lại cảm thấy con bé bị chứng sợ mơ mộng hão huyền.

Lần đầu tiên cô em gái được tỏ tình, kết cục đối phương bị bẹp thành đầu heo, xin hỏi tôi nên có phản ứng gì?

Rất xin lỗi, tối hôm đó, tôi cười tới nỗi cằm sắp trật khớp, không rảnh phát biểu cảm tưởng.

Tình nhà chúng tôi, không giống với đứa trẻ nhà người khác, nó là một cây hoa lạ, từ nhỏ đã sôi …. sôi nổi! (cái này không phạm vào điều kiêng kị của nó nhỉ?) một đứa trẻ tinh lực dồi dào, ham hoạt động, chẳng khi nào ngồi yên một khắc, vừa biết bò đã chui khắp phòng, sau khi biết đi đừng tưởng con bé ngồi yên một chỗ, trong chớp mắt lại phải đi tìm khắp phòng.

Con bé rất thích chơi trò trốn tìm, chui bên đông chui bên tây bắt người khác tìm, nhưng rất lạ, cho dù nó trốn ở đâu tôi vẫn tìm được nó, người tìm thấy nó đầu tiên luôn là tôi.

Điều khác thường nhất là, có một năm thu hoạch ruộng, cha mẹ không yên tâm để hai đứa trẻ ở nhà, liền đem chúng tôi theo, lúc đó, Tình đã biết bò, đang học đi, cả ngày bò đi bò lại, hãnh diện bày ra thành quả.

Không biết thế nào lại bò lên đống rạ đầy, cuối cùng không xuống được, chẳng ai biết rốt cuộc làm thế nào mà con bé bò lên được, người lớn cũng không biết phải cứu kiểu gì. Nghe nói, độ cao đó mà ngã, dư sức chết một đứa trẻ chưa đầy 2 tuổi không biết trời cao đất dày.

Tuổi thơ của con bé, khắp nơi đều là mạo hiểm và kích động.

Thiên Tình chính là một tay tôi nuôi lớn, có thể nói, nó là người thân thiết nhất của tôi, không ai có thể hiểu con bé hơn tôi, khi nó bi bô tập nói, từ đầu tiên biết gọi không phải cha, cũng không phải mẹ, mà là anh.

Tên đầu tiên con bé nhớ, là Thẩm Hàn Vũ.

Nó đói, mệt, bị thương, té ngã, chịu oan ức, chỉ biết tìm anh.

Còn nhớ có một năm, suýt chút nó trở thành đứa trẻ mất tích, cả nhà lo lắng tới phát điên, ra sức tìm kiếm, sau đó  nhận được điện thoại của cục cảnh sát, vội vàng tới nơi, con bé ăn no uống đủ, mệt quá vừa nhìn thấy tôi liền lao vào vòng tay tôi, cười ngô nghê, rồi ngủ ngoan.

Nhân viên cảnh sát kể cho cha mẹ: [Con bé này nói chưa sõi, hỏi nó cái gì cũng không biết, nhà có những ai, chỉ trả lời [anh], hỏi nó cha mẹ tên gì cũng không nói được, bản thân tên gì càng không biết, kỳ lạ là tên anh trai lại nhớ rất rõ ràng, cũng may nó nhớ, nếu không chúng tôi cũng thực sự không biết làm thế nào. Cô bé ăn no uống đủ xong liền khóc toáng lên đòi đi tìm anh, khiến mọi người chúng tôi bận rối lên.]

Sau một phen hú hồn, con bé ngủ ngoan, say giấc nồng trong vòng tay tôi, hoàn toàn không để ý người lớn vì nó mà nhốn nháo, cứ như chỉ cần có tôi ở bên, trời long đất lở cũng chẳng làm nó hốt hoảng.

Con bé là cục cưng của tôi, tôi cũng luôn cho rằng, tôi có thể bảo vệ, yêu thương nó như thế, cho tới rất nhiều năm sau, giao nó vào tay người đàn ông khác, tiếp tục nhiệm vụ bảo vệ, yêu thương con bé.

Cho tới năm 7 tuổi đó, vô tình nghe thấy bố mẹ nói chuyện, giữa tôi và con bé đã có sự thay đổi, em gái, không còn chỉ là em gái……

Con bé non dại, không hiểu hoàn cảnh đáng thương, nhưng tôi lại đau lòng thay nó, thương đứa bé không có gì cả.

Tôi tự nói với mình, sẽ đối tốt với con bé gấp bội, sẽ bù đắp toàn bộ những thiếu sót của ông trời.

Tình rất vui vẻ, còn vui vẻ hơn cả tôi, tính cách lạc quan cởi mở, khiến con bé lúc nào cũng tràn đầy nụ cười sáng lạn không âu lo, chưa từng thấy nó vì cái gì mà đau lòng tới mức không thể vượt qua.

Dù gây họa bị phạt, dù tất cả mọi người đều không hiểu nó, chỉ cần tôi hiểu là được.

Chỉ cần tôi hiểu, con bé liền cười.

Khi Tình học lớp 5, cô giáo hướng dẫn tố cáo hết trên giấy liên lạc gia đình, mẹ rất tức giận, nhưng tôi biết, Tình không nghịch ngợm như họ nghĩ, nó không phải đứa trẻ vô cớ gây chuyện.

Nhất định có nguyên nhân gì.

Tôi lặng lẽ giúp nó chuẩn bị bữa tối, hỏi nó vì sao dùng kính để soi dưới váy cô hướng dẫn?

Tình nói: [ Em ghét cô ấy!]

[Được, Tình ghét, anh cũng ghét. Nhưng, có thể nói cho anh biết vì sao không?]

[Cô ấy vu oan cho em!] Tình nhành miệng, nước mắt dâng lên.

Vu oan? Tôi nhíu mày. [ Cô ấy vu oan cho em cái gì?]

[Cả lớp đều ghét cô ấy, có người cho con gián vào cốc trà của cô ấy, tìm không ra thủ phạm, thì nói là em. Vì em thường hay gây chuyện, cho nên việc xấu gì đều nhất định là em làm ư? Sao có thể như vậy?]

Giọng nói lộ ra sự tủi thân, non nớt, không thể lý giải, cũng không thể chấp nhận đối xử thiên vị.

[Tình, em dậy đi]. Hình phạt không đáng chịu, tôi sẽ không để em gái tôi oan ức. [Ăn cơm xong đi tắm rồi ngủ, ngày mai anh đưa em đến trường.]

[Nhưng mẹ……]

[Anh sẽ nói với mẹ giúp em. Nhưng cách này không đúng, biết không Tình? Cho dù em ghét giáo viên thế nào, đều không thể làm như vậy, được không?]

Con bé gật đầu. [Anh sẽ cảm thấy em là đứa trẻ hư chứ?]

[Đương nhiên không phải!] Con bé là do tôi trong nom từ nhỏ tới lớn, sao không hiểu, nó chưa bao giờ hư, chỉ là sinh lực gây khó khăn mạo hiểm nhiều hơn người khác, cá tính ngay thẳng, thích, ghét rõ ràng, không giả dối.

Tôi chưa bao giờ cho rằng như thế có gì không tốt, thậm chí hy vọng con bé mãi mãi duy trì sự ngây thơ như vậy.

[Anh trai tốt nhất, người khác đều không hiểu cũng chẳng sao, anh biết là được rồi.] Con bé thường nói câu này.

Thế là tôi hiểu được, nó coi tôi quan trọng hơn cả cha mẹ, hơn tất cả mọi người, thậm chí là chính bản thân con bé, vì vậy nó có thể bình tĩnh tiếp nhận việc mình là trẻ mồ côi, bởi vì có tôi.

Trong lòng nó, có thể không có cha, không có mẹ, không làm con gái nhà họ Thẩm, nhưng không thể không có tôi.

Điều này đã vượt quá phạm vi anh trai em gái có thể đạt tới, không chỉ là tình anh em đơn thuần nữa, mà còn có càng nhiều ràng buộc, càng nhiều lưu luyến không nỡ rời.

Khi nhìn thấu điểm này, con bé đã là ràng buộc và trách nhiệm không thể từ bỏ cả đời này của tôi, vì ngày hôm đó, tôi đã ngoắc tay với con bé, hứa sẽ mãi mãi bên nhau.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: desles, futhuybilangquen
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 48 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: kimthu172, langtugiosm, Peaceminusone18, Quynh Sa, Tiên Ca, vothao và 579 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

[Cổ đại] Thê tử của bạo quân - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 37, 38, 39

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 104, 105, 106

6 • [Hiện đại] Ly hôn đi điện hạ - Lục Thiếu

1 ... 85, 86, 87

7 • [Xuyên không] Giáo chủ phu nhân bảo ngài đi làm ruộng - Nông Gia Nữu Nữu

1 ... 50, 51, 52

8 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 230, 231, 232

10 • [Hiện đại] Chinh phục vợ yêu - Thương Tiểu Ly [Hoàn]

1 ... 47, 48, 49

11 • [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi

1 ... 35, 36, 37

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 91, 92, 93

13 • [Hiện đại] Bà xã của thủ lĩnh sát thủ - Ngấn Nhi

1 ... 35, 36, 37

14 • [Xuyên không] Sủng phi của ngốc vương Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

1 ... 50, 51, 52

15 • [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo

1 ... 57, 58, 59

16 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C576

1 ... 78, 79, 80

17 • [Hiện đại] Hội chứng Stockholm - Thảo Nê Mị

1 ... 13, 14, 15

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Quyền thiếu cưng chiều vợ yêu khó nuôi - Cố Nhiễm Nhiễm

1 ... 57, 58, 59

19 • [Hiện đại] Quân hôn Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

1 ... 43, 44, 45

20 • [Hiện đại] Yêu chỉ là hữu danh vô thực - Lục Xu

1 ... 17, 18, 19


Thành viên nổi bật 
Daesung
Daesung
007
007
MarisMiu
MarisMiu

LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> trạch mỗ
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 484 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Lãnh Nguyệt Dạ vừa đặt giá 318 điểm để mua Dàn hoa Tulip
Shop - Đấu giá: Lãnh Nguyệt Dạ vừa đặt giá 396 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Lãnh Nguyệt Dạ vừa đặt giá 340 điểm để mua Bạch tuột
Shop - Đấu giá: Lãnh Nguyệt Dạ vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn cam
Shop - Đấu giá: Nam Cung Vân Điệp vừa đặt giá 285 điểm để mua Mề đay đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 268 điểm để mua Mề đay đá Peridot 2
Đường Thất Công Tử: Re: ★ Ý nghĩa của những giấc mơ (có rất nhiều thể loại khác nhau) ★
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Hoàng Phong Linh vừa đặt giá 460 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 301 điểm để mua Dàn hoa Tulip
Shop - Đấu giá: 007 vừa đặt giá 285 điểm để mua Dàn hoa Tulip
Windwanderer: đến giờ vẫn chưa biết đổi màu nick nó như thế nào
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 376 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Nam Cung Vân Điệp vừa đặt giá 270 điểm để mua Dàn hoa Tulip
Melodysoyani: Pey thúi :<
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 357 điểm để mua Nấm nhún nhảy
007: Pey già :snog:
Nam Cung Vân Điệp: cảm ơn
Melodysoyani: đăng chương mới rồi ib cho mod tiểu thuyết để báo nhé bạn
Nam Cung Vân Điệp: Cho mình hỏi làm thế nào để báo cho ban quản trị biết tr của mình tiếp tục viết và rời khỏi mục Đã ngừng đăng ạ?
Sam Sam: :v
Tuyền Uri: Đào đúng dòi ahihi :kiss:
Đang tui có nàm giề khiếp đâu :no: sam nè, milo nè cũng đổi màu giống t :">
Tiểu Linh Đang: Khiếp màu của bà quá Ủi
Đào Sindy: V.I.P :)) chứ gì
Tuyền Uri: Màu của bigbang ế bà :love2:
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 322 điểm để mua Bạch tuột
Đào Sindy: vàng quá vàng bà Ri ơi :))
Tuyền Uri: Đã off bom :lol:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.