Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 265 bài ] 

Lãng tích hương đô - Yên Lộ Thương Mang

 
Có bài mới 01.06.2016, 08:50
Hình đại diện của thành viên
Free ED/WT Developer
Free ED/WT Developer
 
Ngày tham gia: 27.11.2015, 16:02
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 10789
Được thanks: 9564 lần
Điểm: 10.29
Tài sản riêng:
Có bài mới [Hiện đại] Lãng tích hương đô - Yên Lộ Thương Mang - Điểm: 8
Lãng Tích Hương Đô

~~~~~~~

Tác giả:Yên Lộ Thương Mang

Thể loại:Đô Thị, Khoa Huyễn, Sắc

Số chương: 554 chương

Trạng thái:Full

Nguồn: truyenyy

Giới Thiệu Truyện

- Nếu các bạn đã nhàm chán với những nhân vật hư hỏng, nghịch ngợm hoặc xã hội đen trong các truyện đô thị, nếu đã nhàm chán với những nhân vật quay trở lại quá khứ hoặc xuyên việt tới dị giới với một thân bản lĩnh hoặc đầu óc siêu phàm, vậy hãy gặp một chàng trai rất bình thường với công việc là nhân viên bảo vệ.

- Nếu các bạn còn nhớ con rồng thô bỉ Tử Kim Thần Long đầy vui nhộn, hài hước của Thần Nam trong truyện Thần Mộ, vậy bạn hãy gặp một con rồng khác chỉ nhỏ như một con thằn lằn con nhưng không kém phần thô bỉở truyện này. Nếu các bạn cũng giống mình, cũng là một người bình thường nhưng có nhiều mơ ước có thể làm được điều gì đó to tát một chút hoặc được nhiều người biết tới một chút, vậy hãy cùng đọc Lãng Tích Hương Đô.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 01.06.2016, 10:16
Hình đại diện của thành viên
Free ED/WT Developer
Free ED/WT Developer
 
Ngày tham gia: 27.11.2015, 16:02
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 10789
Được thanks: 9564 lần
Điểm: 10.29
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Lãng tích hương đô - Yên Lộ Thương Mang - Điểm: 10
C1: Nữ chủ tịch xinh đẹp
  

- Lâm Bắc Phàm, tôi hạn cho anh trong vòng một tuần phải tìm được thứ Long tiểu thư đã để thất lạc ở quán karaoke Kim Sắc Hải Ngạn của chúng ta về đây.

- Liễu tổng, cô có thấy là cô định nghĩa từ bảo vệ còn có chút lệch lạc không? Bảo vệ và trinh thám là hai loại trình độ khác hẳn nhau đấy. Từ "bảo" là trong chữ "bảo vệ" ý, mà chữ "vệ" cũng là trong chữ "bảo vệ". Nói tóm lại, chỉ là bảo vệ thôi, nghĩa là người bảo vệ cho người hoặc sự vật nào đó….

- Không tìm được thì cút luôn đi. Tiền lương tháng này sẽ không có một xu nào đâu. Anh có giỏi thì cứ lên Sở Lao động mà tố cáo tôi. Tôi cũng có người ở trong Sở Lao động.

Lời nói này của Liễu Vi cũng có phần hơi quá đáng nhưng khi đã tuyệt vọng thì cái gì người ta cũng dám làm. Phó Cục trưởng Cục Công an Nam Thành, Long Yên Nguyệt cũng coi như là chị em thân thiết với mình, lúc này đang thăng quan phát tài thế mà không ngờ lại mất đồ ở ngay chính quán của mình. Chuyện này thật là …..

Liễu Vi, 26 tuổi, là Chủ tịch của Kim Sắc Hải Ngạn, trên người mang theo cả bạc triệu. Hôm nay cô nàng mặc một bộ vest váy màu trắng, phô bày vẻ đẹp của bộ ngực to thẳng và cái mông vểnh tròn kia. Dưới váy ngắn là một đôi tất chân trong suốt, bao bọc cặp đùi như tiên như ngọc. Ở ngay cổ áo xẻ thấp kia, còn có một cái vòng cổ bằng vàng đang sáng lấp lóe. Bên dưới vòng cổ, bộ ngực sữa tuyết trắng như mơ hồ có thể nhìn thấy cả khe rãnh, đủ cho những kẻ ăn chơi nảy sinh ý đồ trác táng.

Tuy rằng cô nàng người phương Nam với vóc dáng nhỏ xinh nóng bỏng này hiện giờ đang nóng nảy, mặt đỏ bừng lên, hơn nữa, đôi mắt hạnh to tròn hung hăng nhìn Lâm Bắc Phàm trước mắt, nhưng trong mỗi cử chỉ giơ tay nhấc chân đều phô bày một vẻ quyến rũ thục nữ vô cùng đặc biệt và nhuần nhuyễn.

Lâm Bắc Phàm mặc một cái áo sơ mi trắng bình thường, nghiêng người đứng uể oải lười biếng trước mặt Liễu Vi, so với cô nàng sếp xinh đẹp thì có phần còn thanh nhàn hơn. Lâm Bắc Phàm thoáng suy tư, gật gù, ngồi xuống ghế sofa, ánh mắt tập trung ở một điểm bên dưới cách cằm Liễu Vi chừng mười phân, không nhanh không chậm nói:

- Ừ, cô nói xem là cô tính thế nào nào?

Liễu Vi nhếch mép, nghĩ ngợi rồi đứng lên, hai tay đặt trên bàn làm việc, lạnh nhạt nói:

- Có nói cho anh cũng chẳng ích lợi gì. Long Yên Nguyệt là chị em tốt của tôi, lại là cảnh sát của Cục Công An Nam Thành. Cô ấy làm mất ….súng. Anh nhớ cho kỹ, nếu anh mà làm bung bét chuyện này ra, tôi sẽ nói Long Yên Nguyệt lấy bừa một cái tội danh hoặc lý do nào đó để khởi tố, tống cổ anh vào tù trong năm ba năm.

Mất súng? Chuyện quan trọng như thế mà Liễu Vi cũng đã nói ra được? Xem ra là cái đầu cô ta thật sự là lạnh như băng.

- Tôi nói cho anh biết, chính là để nói bảo vệ cũng là nhân tài. Nam Thành ít nhất có chín nghìn chín trăm chín mươi chín người đang tìm kiếm một công việc với mức lương hai ngàn đồng một tháng. Anh mà có thể tìm được ra trong vòng một tuần thì ……….. Ai, đứng lại …….. Lâm Bắc Phàm.

Rời khỏi Kim Sắc Hải Ngạn, Lâm Bắc Phàm lục lọi trong túi quần, còn có hai trăm sáu mươi lăm đồng. Ngày hôm đó thực sự là con mẹ nó dọa người….

Lâm Bắc Phàm, năm nay 24 tuổi, người với tên cũng giống nhau, rất bình thường. Từ nhỏ hắn đã không biết cha mẹ thế nào, chỉ cùng ông nội sống nương tựa lẫn nhau. Lăn lộn ba năm ở trường đại học, tốt nghiệp rồi hắn vốn định ở lại nông thôn sống với người ông già nua, uống rượu đánh cờ, hưởng lạc thú nhân sinh, luôn tiện ngắm nghía xem có phải là quả phụ họ Vương kia có ý tứ với mình không. Không ngờ là ông nội hắn lại một cước sút mông hắn ra khỏi nhà, nói là phải đi ra ngoài cho lịch duyệt.

Con bà nó, mệt mỏi đã đành rồi lại còn là cái gì mà người thừa kế tiêu chuẩn của Đồ Long Đao chó má gì đó, tự mình phải làm một người bình thường mạnh mẽ nhất trong lịch sử. Thân không ở trong giới hắc đạo lại có thể hô phong hoán vũ, một tay che cả bầu trời; thân không ở thương trường lại có thể dắt lưng cả bạc triệu, giàu có vô địch thiên hạ; cũng không ở trong tình trường, lại có thể trái ôm phải ấp, say cũng nằm trong một đống mỹ nhân.

Sinh ra đã là nam nhi, không truy cầu sự tồn tại cùng trời đất, chỉ cầu mong sao cả đời này sống không uổng phí!

Cảnh giới hoành tráng như thế, tự sướng một chút thì có thể chứ Lâm Bắc Phàm thì không dám nhận. Hắn thở dài, đi chợ mua ít đồ ăn sáng và vài lạng thịt, trở về cái phòng ở trọ đơn sơ liền bắt đầu bữa tiệc mừng thất nghiệp của mình.

Về phần tiền lương tháng này, Lâm Bắc Phàm không hề lo lắng chút nào. Cô nàng Liễu Vi kia, thỉnh thoảng có lúc nói năng chua ngoa, nhưng lòng dạ thì luôn mềm như đậu phụ.

Sau khi rửa sạch thịt thà cho lên thớt, Lâm Bắc Phàm lấy dao thái ra, ừ, chính xác ra phải nói là dao găm, chính xác hơn chút nữa thì phải nói là Đồ Long Đao mà Lâm gia truyền lại đời đời con cháu. Nghe nói là tổ tông của Lâm gia đã từng dùng con dao găm này mà đồ long thành công.

Chuyện buồn cười như thế, Lâm Bắc Phàm đương nhiên là không tin. Tuy nhiên, vì là vật gia truyền, hơn nữa lại vô cùng sắc bén cho nên cũng coi như là rất thực dụng. Lâm Bắc Phàm vốn cũng không dùng nó như sắt vụn. Từ sau khi ông nội giao cho hắn, hắn vẫn mang theo bên người để lúc nào cần thái cái gì thì dùng luôn.

Vừa mới cầm con dao găm, Lâm Bắc Phàm liền cảm thấy một thân dao có vẻ hơi run rẩy. Hắn nghi hoặc giơ con dao găm lên, đã thấy trên thân dao tuyết trắng xuất hiện một điểm nho nhỏ màu vàng kim. Cái điểm tròn nho nhỏ mà mắt thường có thể thấy được kia mau chóng to lên, không chờ Lâm Bắc Phàm kịp phản ứng, một đạo kim quang đã hiện lên trước mắt hắn.

- Con bà nó chứ. Cũng chỉ là đùa giỡn con gái Long vương một chút, không ngờ lại gặp lúc Long tộc quần ẩu. Nếu không phải là ta chủ động xin đi giết giặc thì khi ngươi đến lúc phải hoàn thành nhiệm vụ sinh tử, chỉ sợ là đã không thể tự gánh vác được cuộc sống của mình rồi.

Trên mặt thớt có một động vật nho nhỏ, toàn thân mặc lân giáp màu vàng đứng ngạo nghễ. Đầu ngựa, sừng hươu, móng vuốt của chim ưng, chỉ dài chừng 10cm. Thoạt nhìn rất giống một con thằn lằn. Hai cái mắt nhỏ tí đang nhìn Lâm Bắc Phàm trước mắt.

- Được rồi, nhân loại hèn mọn, không cần say đắm anh. Anh đây chính là truyền thuyết trong thế giới này của các chú.

Lâm Bắc Phàm trợn mắt, há hốc mồm, trên mặt trên đầu toàn là mồ hôi lạnh.

Thằn lằn? Thằn lằn? Nhưng làm sao lại có thể thế được cơ chứ? Chẳng lẽ ….. là yêu tinh? Tốt xấu gì cũng là người đã từng nghe qua sóng to gió cả, Lâm Bắc Phàm nuốt một ngụm nước miếng, cố gắng to gan, nhìn chằm chằm vào cái thằng ranh đứng trên thớt, thử hỏi han:

- Mày đang nói chuyện đấy à?

- Mày ăn nói cái kiểu gì thế hả? Chẳng lẽ mày muốn làm nhục thần long vĩ đại sao?

Sinh vật nhỏ bé kia cái đầu thì không lớn nhưng giọng điệu thì thật không nhỏ.

- Mày mà cũng được coi là rồng à?

Lâm Bắc Phàm vừa kinh vừa sợ. Bất kể là trước mắt có phải là rồng hay không, hắn biết ít nhất là bản thân mình không thể đắc tội với y được.

- Hỗn láo! Nếu còn ăn nói mạo phạm như thế nữa, cẩn thận không có trong khoảnh khắc tao nghiến mày thành tro bụi đấy.

Cái sinh vật nhỏ bé đó lóe ra kim quang, uy thế không hề nhỏ khiến cho Lâm Bắc Phàm xưa nay vốn lớn mật cũng không dám có ý đánh nhau. Đây đại khái chính là long uy trong truyền thuyết.

Chắc hẳn là …. Là rồng thật rồi?

Lâm Bắc Phàm xoa xoa mồ hôi lạnh trên trán, theo bản năng siết chặt dao găm trong tay, lui về phía sau vài bước, cảnh giác cân nhắc quái vật trước mặt.

- Cái gì vậy?

Sinh vật nhỏ bé kia quay đầu, nhìn chằm chằm con dao găm trong tay Lâm Bắc Phàm.

Có cửa rồi, hình như sinh vật nhỏ trước mắt rất kiêng kị con dao găm trong tay mình. Lâm Bắc Phàm liền cố ý khua khua con dao trước mặt nó.

- Đồ Long Đao, đã nghe nói qua chưa?

Chưa nghe qua đại danh của Đồ Long Đao, vậy không thể coi là rồng được rồi.

Từ lúc còn nhỏ đi học mẫu giáo, những người lớn trong nhà đã tận tình dạy bảo, dặn dò lặp đi lặp lại cả trăm lần rằng Đồ Long Đao rất đáng sợ ở chỗ có thể làm cho toàn bộ long tộc máu chảy thành sông. Nếu không phải vì hai ngàn năm trước mười đại trưởng lão đã lấy sinh mạng ra để phong ấn Đồ Long Đao ở nhân gian thì chỉ sợ là long tộc đã diệt vong rồi.

Người già nói thì không giả được. Bảo sao long tộc không dám tới nhân gian. Chỉ có điều, chỉ sợ là đến cả những người già cũng không ngờ được rằng lối ra vào duy nhất giữa Long Cốc và nhân gian lại chính là Đồ Long Đao! Hiện giờ, chính mình bị bức tới nhân gian để hoàn thành nhiệm vụ, nhưng mà làm sao bây giờ? Hơn nữa, điều quan trọng là …. Mình mà muốn hoàn thành nhiệm vụ thì tất cả đều phải dựa vào gã hậu sinh đang sở hữu Đồ Long Đao trước mặt đây.

Sinh vật nhỏ càng nhìn Đồ Long Đao lại càng thấy sợ hãi, nghĩ đến chuyện mình vừa mới ăn to nói lớn trước mặt Đồ Long đại hiệp thì cả người lại run lên, giữa hai chân không ngờ lại bắn ra một chuỗi chất lỏng màu bạc.

- Không, đừng giết tôi. Tôi không có thịt đâu, tôi không ăn được đâu.

Sinh vật nhỏ mới vừa rồi còn vênh váo giờ đã sợ tới mức run lên bần bật. Hai má vốn màu vàng giờ này cũng biến thành màu u ám như đất sét.

Đúng thật là có Đồ Long Đao sao? Kỳ thật trong lòng Lâm Bắc Phàm cũng đắn đo, không biết được chính xác. Tuy nhiên thấy sinh vật nhỏ bé kia đã rơi xuống thế hạ phong thì lá gan của Lâm Bắc Phàm liền lớn lên rất nhiều. Hắn lại khua khua con dao trong tay, nói:

- Mày đến đây làm gì?

Hiện giờ đang là lúc đối địch, nói ra nhiệm vụ ư? Chỉ sợ là hắn sẽ một đao lấy luôn cái mạng nhỏ của mình mất. Sinh vật nhỏ bé kia giống như con chó con, nằm trên thớt bốn vó chổng lên trời, nhìn Lâm Bắc Phàm kiểu lấy lòng, nói:

- Tôi…. tôi sơ ý, thật không biết đây là nhân gian. Bây giờ pháp lực của tôi cũng không còn nhiều lắm, không thể quay về Long Cốc được. Tha mạng tôi đi! Tôi chỉ là một con rồng bé xíu thôi. Toàn bộ trên người tôi đều có bảo bối hết đấy. Chỉ cần anh không giết tôi thì tôi có thể giúp anh đánh nhau, phát tài, làm giàu, tìm các em gái nữa.

Cho dù có năng lực quay về Long Cốc thì y cũng tuyệt đối không dám trở về.

- Thực sự là thần kỳ như vậy sao?

Thấy sinh vật nhỏ này đã hoàn toàn khuất phục dưới dâm uy của Đồ Long Đao, Lâm Bắc Phàm đã bình tâm lại rất nhiều.

- Không tin thì anh cứ thử xem.

Thấy mình đã đánh động được đề tài hứng thú của Lâm Bắc Phàm, sự an toàn của sinh mạng cũng được đảm bảo phần nào, thì sinh vật nhỏ cũng nhẹ nhàng thở ra, lăn lông lốc một cái đã trở mình đứng dậy được.

Lâm Bắc Phàm bán tín bán nghi, ngẫm nghĩ rồi hỏi:

- Muốn tao tin mày thì mày trước hết thử giúp tao tìm đồ vật cái đã nhé?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 30.06.2016, 01:52
Hình đại diện của thành viên
Free ED/WT Developer
Free ED/WT Developer
 
Ngày tham gia: 27.11.2015, 16:02
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 10789
Được thanks: 9564 lần
Điểm: 10.29
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Lãng tích hương đô - Yên Lộ Thương Mang - Điểm: 10
C2: Xuân tình bất chợt


Sinh vật nhỏ vội vã gật đầu, cười nịnh nọt, nói:

- Không thành vấn đề, đồ vật kia là ai làm thất lạc, chỉ cần cho tôi ngửi mùi từ người ấy là được.

"Tuy rằng Liễu Vi có vẻ đanh đá, nhưng mà đối xử với mình cũng coi như là khách khí rồi. Nếu trước mắt mà cái tên gọi là Long này có thể thật sự tìm được súng cho Long Yên Nguyệt thì thứ nhất là mình có thể tiếp tục công khai ở lại quán Karaoke Kim Sắc Hải Ngạn; thứ hai là cũng coi như có cống hiến đối với trật tự trị an của xã hội". Nghĩ thế, Lâm Bắc Phàm dùng dao găm chỉ vào một góc tường, nói:

- Ngồi đó chờ đi. Cơm nước xong xuôi thì bắt đầu.

- Ài, anh tên là gì?

Sinh vật nhỏ co lại ở một góc tường, cẩn thận hỏi một câu.

- Tên anh mà mày cũng dám gọi à?

Nghĩ tới bộ dạng hoành tráng vừa rồi của sinh vật nhỏ, Lâm Bắc Phàm lại cảm thấy không mấy vui vẻ.

- À…. Tôi nên gọi anh là lão Đại!

- Ừ, còn mày? Mày tên gì?

- Tôi á? Nói đến tên tôi thì có nguồn gốc rất lớn. Người thừa kế thứ nhất đời thứ hai mươi sáu nghìn năm trăm bảy mươi sáu của gia tộc Clise - Laurentian Pierre Tiffin.

Thấy Lâm Bắc Phàm có vẻ không mấy hứng thú, nó có chút uất hận nhưng cũng không dám phát tác, cười nịnh nọt, nói tiếp:

- Đương nhiên, tôi gọi anh là lão Đại thì anh cứ gọi tôi là Laurentian Pierre Tiffin là được rồi.

- Dài quá. Hơn nữa lại rất khó nghe.

"Sớm biết có ngày này thì trước đừng như thế" Lâm Bắc Phàm quay đầu, khóe miệng nhếch lên một độ cong tà ác:

- Mày nhỏ như vậy, lại vàng chóe cả mắt. Thế tao cứ gọi mày là Tiểu Kim đi là được rồi.

- Chẹp, ở Long Cốc, chiều cao của tôi là trăm mét rồi. Dựa theo tính toán tuổi tác của nhân gian, năm nay tôi mới mười hai tuổi. Nếu thêm mấy trăm năm nữa …..

--- ------ ------ ------ --------

Lâm Bắc Phàm không biết Long Yên Nguyệt, nhưng những chuyện có liên quan đến con người Long Yên Nguyệt thì hắn nghe thấy không ít. Ở Hải Ngạn Kim Sắc chừng một năm rưỡi rồi, hắn cũng biết một số kẻ gọi là lăn lộn ở nơi đầu sóng ngọn gió. Những người này gần đây nhắc tới nhiều nhất là Long Yên Nguyệt.

Long Yên Nguyệt, bông hoa của Cục Cảnh sát Nam Thành, mới hai mươi ba tuổi, lại đảm nhiệm vị trí Phó Cục trưởng thứ nhất của Cục Công An Nam Thành. Tuy rằng trong đó có phần là do quan hệ của cha cô, nhưng thực lực của Long Yên Nguyệt cũng rất rõ ràng, tiếp nhiệm chưa tới nửa năm, tình hình trị an của khu vực rõ ràng đã tốt hơn lên rất nhiều, tỷ lệ tội phạm chỉ 19%, thật khiến cho người ta giật cả mình.

Sau khi ăn xong cơm trưa, Lâm Bắc Phàm trực tiếp nhét Tiểu Kim vào túi quần, lững thững đi về phía Cục Công An.

Dọc trên đường đi, Lâm Bắc Phàm nghĩ lại những chuyện ở trước bữa cơm trưa, cảm giác thấy không thể tin nổi. Nếu không phải là chính mình được tổ truyền cái thanh Đồ Long Đao kia, hơn nữa đã từng nghe qua chuyện Đồ Long của tổ tiên và vài truyền thuyết khác thì sợ rằng khó mà thừa nhận sự tồn tại của Tiểu Kim được.

Tuy nhiên, cái thằng ranh vài centimet này không ngờ lại chính là rồng thật.

Tới Cục Công an rồi, sau khi thăm hỏi, Lâm Bắc Phàm tìm được văn phòng của Long Yên Nguyệt, gõ gõ cửa.

- Mời vào.

Giọng nói rất hay, nhưng nghe ra còn có chút ý đang vội vã bận rộn việc gì đó.

Lâm Bắc Phàm làm việc ở quán Karaoke Kim Sắc Hải Ngạn đã từng gặp qua không ít mỹ nhân. Kể cả nữ chủ tịch Liễu Vi của Kim Sắc Hải Ngạn cũng là một đại mỹ nữ. Nhưng, ngay tại khoảnh khắc Lâm Bắc Phàm nhìn thấy Long Yên Nguyệt, thì hắn vẫn có chút kinh ngạc giật mình.

Long Yên Nguyệt mặt một bộ váy công sở nghiêm túc, yên lặng ngồi trên ghế. Khuôn mặt với ngũ quan tinh xảo, đẹp mềm mại mà cương nghị, chan chứa dịu dàng, mà lại toát ra cảm giác tôn nghiêm không thể xâm phạm. Bên dưới cái cần cổ trắng như tuyết, cái cúc áo đầu tiên không cài, hơi lộ ra hai bầu vú đẫy đà sung mãn ngạo nhân. Bên trong kia, là khe rãnh sâu kín như ẩn như hiện hút hồn người ta. So với Liễu Vi kiều diễm xinh xắn thì Long Yên Nguyệt dường như đẫy đà hơn rất nhiều.

Bắt gặp kẻ tiến vào lại nhìn mình một lượt từ trên xuống dưới, Long Yên Nguyệt cảm giác có chút chán ghét. Tuy nhiên, nhìn hắn có vẻ quen mặt nên cũng không tiện nổi nóng, chỉ lạnh nhạt hỏi:

- Anh tìm ai?

- Tôi tới đây thì đương nhiên là tìm cô rồi.

Tuy rằng Long Yên Nguyệt xinh đẹ vô cùng, nhưng Lâm Bắc Phàm cũng không phải là loại người chỉ biết dùng nửa thân dưới mà suy nghĩ. Khóe miệng hắn nhếch lên một vòng cong cương quyết, nửa cười nửa không nhìn Long Yên Nguyệt.

- Tìm tôi có việc gì sao? Text được lấy tại Truyện FULL

- Không có việc gì thì tìm cô làm gì?

Lâm Bắc Phàm lấy ra một điếu thuốc giá năm đồng, quẹt lửa, rít nhẹ một hơi.

- Có chuyện gì thì nói đi. Tôi đang bận nhiều việc.

Thấy Lâm Bắc Phàm toàn thân toát ra vẻ nghèo hèn kiết xác, lại thể hiện như công tử lụa là có tiền có thế, Long Yên Nguyệt rốt cuộc không kìm được, cau mày, giọng điệu cũng không mấy thiện cảm.

Lại nói, bởi vì đêm qua làm mất súng ở Kim Sắc Hải Ngạn, quả thực hành hạ cô không ít. Cứ nghĩ đến chuyện đó là Long Yên Nguyệt nghiến răng nghiến lợi. "Không biết là ai mà dám ăn cắp súng của mình ở ngay khu vực mình quản lý?"

- Tôi tới báo án.

Lâm Bắc Phàm lấy Tiểu Kim từ trong túi quần ra, vứt nó xuống mặt đất rồi dùng mũi chân hất về phía Long Yên Nguyệt.

Tiểu Kim dựa vào lực cú đá của Lâm Bắc Phàm, vững vàng dừng lại ở dưới chân Long Yên Nguyệt.

Hai đùi dài tuyết trắng, quần lót tơ tằm trong suốt toàn bộ làm nổi bật khu rừng rậm rạp phía dưới bụng của cô. Cô gái này sao trên người lại rậm lông thế nhỉ? Rất kỳ lạ, nhưng mà thoạt nhìn cũng rất hay.

"Lúc nãy lão Đại tim đập rộn lên, có lẽ là thích cô em này rồi. Không ngờ là như thế, vậy Tiểu Kim sẽ để sếp thu hoạch cả súng lẫn sắc đi". Tiểu Kim hé miệng, co đầu rút cổ, trong miệng không ngờ lại chảy ra một giọt dịch màu trắng, không hề phát ra tiếng động, rớt trên chân của Long Yên Nguyệt. "Lão Đại, đây chính là Long Tiên (nước miếng của rồng) đấy, chính là pháp bảo tán gái của Long tộc đấy. Tiếp đây, sếp hưởng thụ đi thôi."

- Báo án?

Long Yên Nguyệt vẫn chưa cảm nhận thấy cảm giác nóng bỏng từ trên người truyền tới.

- Anh không biết ….cứ theo trình tự mà làm à?

- Biết thì đã chả tới tìm cô.

Lâm Bắc Phàm biết là hút thuốc trong văn phòng người ta thì không lịch sự cho lắm. Nhưng sau khi thấy biểu hiện của Long Yên Nguyệt, hắn không chút do dự lại lấy ra một điếu thuốc lá nữa, tự châm cho mình.

- Anh …..

Bỗng nhiên Long Yên Nguyệt trong phút chốc dường như cả người thay đổi. Khuôn mặt vốn lạnh nhạt đột nhiên hơi hồng lên, giọng nói vốn lạnh lẽo như băng lại mơ hồ có chút run rẩy.

Đầu óc Long Yên Nguyệt như bị mê man đi, một cảm giác vừa xa lạ, lại vừa quen thuộc dâng lên trong lòng, quay cuồng. Đôi môi hé mở, ánh mắt mê ly, bộ ngực ngày càng săn cứng lại cùng với u cốc không ngừng co rút nóng rực….

"Đây, rốt cuộc là làm sao vậy? Chẳng lẽ là thằng cha trước mắt vừa rồi đã hạ mê dược?"

Trời ạ, tên này cũng quá to gan…. A….

Theo bản năng, Long Yên Nguyệt kẹp chặt hai chân, cảm giác kích thích mãnh liệt lập tức xuất hiện.

- Ừ ….

Rốt cuộc, đôi mắt quyến rũ như mê man, Long Yên Nguyệt ý loạn tình mê phát ra một tiếng nỉ non tiêu hồn trước mặt Lâm Bắc Phàm.

"Tà môn. Rốt cuộc là làm sao thế này?" Sau khi thấy bộ dạng của Long Yên Nguyệt, Lâm Bắc Phàm ngồi trên sofa sớm đã dựng cột phất cờ. Chuyện đó gần như là phản ứng sinh lý thôi, không liên quan gì đến tâm lý cả.

"Chẳng lẽ cô nàng này lại định hãm hại mình?" Nhất thời hắn có chút hiểu lầm, tuy nhiên bất kể thé nào mình cũng không thể động đến cô ta được. Cô nàng này, không chỉ là Phó Cục trưởng thứ nhất Cục Công an, mà cha cô ta lại còn là Trưởng Cục Công an thành phố Nam Thành. Nếu như có chuyện gì thì hậu quả không thể tưởng tượng nổi đâu. Chịu không nổi một bà xã nhanh nhẹn dũng mãnh như vậy đâu ….

- Tôi là người đứng đắn!

Bởi vì Tiểu Kim chưa trở về nên Lâm Bắc Phàm chưa thể rời đi được, cho nên hắn liền lập tức tỏ rõ thái độ.

- Anh….khốn nạn ….. A….

Long Yên Nguyệt có vẻ như phát điên lên. Cô chưa bao giờ ngờ được là bản thân mình lại có thể có phản ứng kịch liệt như thế được. Không nói đến chuyện là nhu cầu của mình mãnh liệt thế nào, chỉ sợ là ở dưới quần lót đã ướt hết cả rồi…

Long Yên Nguyệt định kêu lên cầu cứu, nhưng cô lại càng khát khao muốn phát sinh một chuyện gì đó với gã thanh niên trước mặt. Trời đất, đây đang là ở Cục Công an đấy!

"A…" một tiếng, Long Yên Nguyệt lại không kìm nổi nỉ non thành tiếng, khuôn mặt đã đỏ hồng đầy vẻ xấu hổ và bất đắc dĩ.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 265 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Amaya và 128 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 90, 91, 92

2 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

3 • [Hiện đại] Chỉ hoan không yêu Tổng giám đốc xấu xa chớ thô lỗ - Hải Diệp

1 ... 64, 65, 66

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Chồng trước có độc - Khu Khu Nhất Nhật

1 ... 30, 31, 32

5 • [Hiện đại] Vợ yêu thịnh thế của thiếu tướng - Nguyên Cảnh Chi

1 ... 40, 41, 42

6 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27

7 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 10/11]

1 ... 52, 53, 54

8 • [Xuyên không] Sủng thê manh y tài nữ - Thích Hề

1 ... 22, 23, 24

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 151, 152, 153

10 • [Xuyên không] Thứ nữ yểu điệu - Đông Ly Cúc Ẩn

1 ... 45, 46, 47

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Vợ yêu tổng tài phóng ngựa tới đây - Lăng Thanh Điểu

1 ... 45, 46, 47

13 • [Xuyên không - Dị giới] Nam thừa nữ thiếu thật đáng sợ - Kim Đại

1 ... 36, 37, 38

14 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 96, 97, 98

15 • [Hiện Đại] Những bí ẩn của lãnh đạo thú tính - Lý Tiểu Lang

1 ... 218, 219, 220

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

17 • [Hiện đại] Chồng tôi ít tuổi hơn tôi - Hùng Tiên Sinh

1 ... 8, 9, 10

[Hiện đại] Kẻ lập mưu - Tổng Công Đại Nhân

1 ... 20, 21, 22

19 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/10)

1 ... 65, 66, 67


Thành viên nổi bật 
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Tuyền Uri.
Tuyền Uri.
Vu Kỳ
Vu Kỳ

Ni Ni: :help: 瞧瞧, 紧张的说话都有黄帅的调调了.
thiên thần tử: ôi.buồn ngủ
Trâu Bò Siêu Cấp: lênh đênh mông lung :shock4:
Windwanderer: chả có ai
Lãng Nhược Y: Ba hảo
Trâu Bò Siêu Cấp: gái yêu :kiss:
Windwanderer: abc
Lâm Mỵ Mỵ: Duyên phận kiêu ngạo: viewtopic.php?style=2&t=407217
ღ_kaylee_ღ: 358 phế hậu của lãnh hoàng:
viewtopic.php?t=337915&p=3287294#p3287294
ღ๖ۣۜMinhღ: Màu cam @@
ღ_kaylee_ღ: 153 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3287291#p3287291
Tuyền Uri: Nùi quà :lol: :sofunny:
Cô Quân: Mờiyou tới box Thú cưng - Cây cảnh
Cùng xem Điểm tin thú cưng, động vật được cập nhật thường xuyên.
Hay các Mẹo vặt làm vườn cho vườn cây nhà bạn luôn xanh mát~~
Tuyền Uri.: Về nào, 3h trôi nhanh gớm quẩy chưa đã :cry5:
Đường Thất Công Tử: tội em nhỏ :cry:
Thư Niệm: Khóc mẹ nó rồi :cry: :cry: :cry: cả khán phòng cùng hát my heaven :cry:
Đường Thất Công Tử: nghĩ lại xem đoạn cuối thaasy cảm động :cry:
Đường Thất Công Tử: thư niệm  :yeah:
Thư Niệm: Mới bay hôm qua :)2 t còn 2 vé nữa
Đào Sindy: hay thím ở Nhật vậy
Thư Niệm: Khụ.. bị nhắc ko cho quay video :cry2:
Đào Sindy: sang Nhật luôn à
Thư Niệm: Nhật má ơi :cry2:
Đào Sindy: sang hàn sao :no3:
Thư Niệm: Phì bổn cung đang ở 1 nơi xa vn :no3:
Đào Sindy: bigbang sang việt nơm à
Thư Niệm: Đang quẩy :lol:
Đào Sindy: đi concert ư?
Đào Sindy: à
Thư Niệm: Đào =.,= uri

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.