Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 78 bài ] 

Khanh mỵ thiên hạ - Nguyệt Xuất Vân

 
Có bài mới 14.11.2017, 12:37
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 7417
Được thanks: 1192 lần
Điểm: 10.06
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Khanh mỵ thiên hạ - Nguyệt Xuất Vân - Điểm: 10
Chương 2: Áo bào xám, mặt nạ

Vân Hề Hề rất ít khi bắn tên.

Bởi vì kỷ thuật bắn tên của nàng rất chuẩn, vừa ra tay liền có thương vong.

Mà lúc này đây Vân Hề Hề bắn ra đó là ba mũi tên cùng lúc.

Bởi vì nàng trông qua kẻ cướp Thái Dung công chúa đó hẳn là tên cầm đầu, mà thân pháp của hắn, theo vừa rồi khi cướp Thái Dung công chúa đi, quyết không phải hạng người tầm thường.

Vân Hề Hề không dám khinh suất.

Ba mũi tên bắn ra mang theo tiếng gió tiêu điều xơ xác, tạo ra một luồng hơi nóng giữa mùa đông (nguyên văn Hán Việt là “đông ấm dương hạ” mình đón là bị gió ma sát tạo ra hơi nóng), mũi nhọn bức người lóe lên, đánh úp về phía người áo xám.

Người áo xám thân hình khốn khổ di chuyển, trợ thủ đắc lực đằng sau chỉ kịp nghe tiếng kim loại giao nhau, một mũi tên tiến về phía hắn đã bị chặn lại và gãy rời. Thứ chặn lại mũi tên là một đoản kiếm.

Một mũi tên khác bắn về phía cánh tay phải của hắn, hắn nghiêng người né tránh, mũi tên chỉ cực nhanh ma sát qua ống tay áo của hắn.

Mà tay trái của hắn thì bị trúng tên, vì tay trái của hắn không có đoản kiếm, không thể ngăn trở tiễn lực của Vân Hề Hề.

Nhưng người này quả thật không tồi, hắn trước sau nhất quán, một đánh, một né, thực làm cho Vân Hề Hề lấy làm bội phục, công phu của hắn quả nhiên sâu không lường được.

Mà trợ thủ của hắn đều ở đằng sau đang không rảnh tay, Vân Hề Hề bắt lấy cơ hội như chỉ mành treo chuông này, từ trong tay áo nàng bạch lăng (vải trắng, giống Tiểu Long Nữ ý) bắn nhanh ra, quấn lấy vòng eo của Thái Dung công chúa đang ngồi phía trước người áo xám. Bạch lăng thu về, Thái Dung công chúa như hồng điệp phiên phi (tung bay), ở trong làn gió lạnh thấu xương vẽ ra một đường cong mỹ lệ màu đỏ, bay về Vân Hề Hề.

Gió lại nổi lên.

Thổi tung khăn hồng trên đầu Thái Dung công chúa, hồng khăn nhanh nhẹn hạ xuống, ở trong làn gió, xoay tròn, bay bay.

Mà Vân Hề Hề rốt cục đã thấy rõ thế nào là tài mạo song tuyệt Nam Triều công chúa, dung mạo của nàng quả nhiên khuynh quốc khuynh thành.

Mỹ nhân hình như nhăn mày mà hình như không, đôi mắt trong veo như làn nước, môi mọng điểm chút màu đỏ, mặt ngọc trơn bóng tinh tế nõn nà, má nàng hơi ửng hồng, có lẽ do bị gió làm lạnh, mà như vậy lại khiến cho nàng càng thêm vài phần kiều mỵ. Nhưng vẻ mặt của nàng lúc này tràn đầy vẻ khổ sở, nữ tử này cứ như vậy lại càng làm cho người khác động lòng tiếc thương. Hơn nữa giờ phút này, bộ dạng nàng lại đầy vẻ ai oán hốt hoảng.

Thái Dung công chúa ngã xuống phía Vân Hề Hề, Vân Hề Hề lập tức đón lấy nàng thúc ngựa lướt qua người áo xám.

Khoảnh khắc lướt qua người áo xám kia, Vân Hề Hề không khỏi bỗng nhiên quay đầu, nhìn thoáng qua người áo xám.

Cơ thể, tư thế ngồi vững chắc, cao ngất, dáng vóc thon dài, áo bào xám hắn mặc không phải hình thức của người Hồ, y phục này giống của người Hán.

Trên mặt hắn, là một chiếc mặt nạ bằng đồng.

Mặt nạ đồng che khuất nửa khuôn mặt hắn, Vân Hề Hề không thể nhìn ra diện mạo thật của hắn, cũng không thể thấy rõ vẻ mặt hắn lúc này, nhưng khi nhìn đến khóe miệng hắn thì hẳn là đang đang cười, một nụ cười mang đầy hàn ý, lạnh như băng.

Hắn không mang đến cho người khác cảm giác dữ tợn đáng sợ, nhưng lại là một cảm giác âm trầm lãnh khốc.

Hơi thở hắn tản mát ra một sự nguy hiểm, khiến cho tâm trí người đối diện phải rối loạn.

Hắn cả người như một ngọn núi băng ngàn năm mà băng mãi không tan.

Ánh mắt của nàng và hắn va chạm nhau, khiến Vân Hề Hề trong lòng khẽ run lên.

Bởi vốn dĩ phía sau chiếc mặt nạ đồng kia là một đôi mắt vô cùng sắt bén, như đao bàn tử đang hướng về phía Vân Hề Hề. Vân Hề Hề không chút nghi ngờ, nếu ánh mắt có thể giết người, chỉ sợ nàng lúc này nhất định đã mệnh về với hoàng tuyền.

Chính nàng đã phá hoại chuyện tốt của hắn, chỉ sợ hắn hận nàng đến chết đó thôi.

Chỉ là Vân Hề Hề lại nhìn thấy trong ánh mắt của hắn một tia ôn nhu vô cùng không hợp lí.

Ôn nhu?

Ngay lúc này, Vân Hề Hề chỉ sợ có lẽ mình đã nhìn nhầm rồi, bỗng nhiên nghe thấy người phía trước nàng là Diệp Từ Dung run rẩy nói: “Ngươi… ngươi là, ngươi là Du ca ca?”

Tiếng nói Diệp Từ Dung rất nhẹ và mông lung, kèm theo đó là một tia kinh hỉ cùng một sự nghi hoặc khó tin.

Người áo xám thân hình rung khẽ, có vẻ là nội tâm bị kích động, ánh mắt sáng lên, hắn không nói được lời nào, cả người bỗng nhiên vụt tới, hướng Vân Hề Hề tấn công, thế tấn công vô cùng mãnh liệt.

Vân Hề Hề cả kinh, tay trái ôm chặt Diệp Từ Dung, tay phải dùng lực, tay áo dài giống như cánh buồm màu xanh, mang theo khí thế cuồn cuộn đón lấy đòn tấn công. Người áo xám trong mắt hiện lên một vẻ tàn khốc, đánh thẳng về phía tay áo dài của Vân Hề Hề, Vân Hề Hề bỗng thu lực về, tay áo dài xoắn lại, như một con rắn cuốn lấy cánh tay của người áo xám.

Người áo xám cả người khốn đốn, bị khống chế ngay lập tức.

Tay áo dài vẫn cuốn lấy cánh tay hắn, nhìn qua có chút dây dưa.

Người áo xám cánh tay trái bị thương, Vân Hề Hề tay trái ôm Diệp Từ Dung, cả hai người đều chỉ dùng một tay mà đánh. Nhưng chỉ một chiêu là cả hai cũng đồng thời có thể nhận ra, nhất thời nửa khắc sẽ không thể phân thắng bại.

“Du ca ca! Là ngươi đúng không?” Diệp Từ Dung thần sắc hốt hoảng kêu lên.

Người nọ bỗng nhiên quay đầu ngựa, lưu luyến liếc nhìn Diệp Từ Dung một cái, rồi thúc ngựa phi nhanh, dọc theo con đường đã đến vụt chạy đi.

“Du ca ca ư? Ngươi biết hắn?” Vân Hề Hề cúi đầu, nhìn khuôn mặt u ám của Diệp Từ Dung, nghi hoặc khó hiểu hỏi.

“Hắn nhất định là Du ca ca, hắn tới là để cứu ta. Đều tại ngươi, người vì cái gì mà làm cho Du ca ca bị thương? Đều tại ngươi xen vào việc của người khác, cho nên Du ca ca mới bỏ ta mà đi!” Diệp Từ Dung hai mắt rưng rưng, thê lương kêu lên.

Chẳng lẽ,  mới vừa rồi kẻ kia là tình lang của Diệp Từ Dung, Diệp Từ Dung không muốn hòa thân, hắn tới đây là để cứu nàng? Liên tưởng đến vừa đối khi đối đầu với binh lính Nam Triều, bọn họ đều ra tay lưu tình, Vân Hề Hề trong lòng trầm xuống, chẳng lẻ bọn họ thật sự tới đấy để cứu Diệp Từ Dung, mình từ muốn làm chuyện tốt lại thành ra chuyện xấu?

Chỉ là nếu hắn là tình lang của Diệp Từ Dung, vì sao còn phải che giấu, không chịu nhận nàng? Vì sao sao phải giả dạng người Hồ? Nếu hắn phải cứu Diệp Từ Dung, vì sao lại hoảng sợ bỏ chạy. Nếu hắn đánh tiếp, khi thuộc hạ của hắn tới, chắc gì Vân Hề Hề đã là đối thủ của hắn, hắn vì sao lại bỏ đi? Sao lại thế này? Chẳng lẽ do bị thương nên hắn không dám tham chiến nữa?

“Ngươi xác định hắn là Du ca ca của ngươi? Hắn đeo mặt nạ, ngươi cũng có thể nhận ra hắn sao? Nếu hắn thật sự là Du ca ca của ngươi, mới vừa rồi sao hắn không nhận ngươi?” Vân Hề Hề lạnh lùng nói.

“Đúng vậy, hắn vì sao không nhận ta?” Diệp Từ Dung thì thào nói, tựa hồ cũng nghi ngờ có chút gì đó không bình thường, bỗng trở lại chỉ vào Vân Hề Hề nói: “Hắn nhất định là sợ ngươi, sợ ngươi tiết lộ thân phận của hắn! Hắn không dám lấy thân phận thật của mình để cứu ta, hắn sợ sẽ bị người Nam Triều sẽ phát hiện”.

Thật là như vậy sao? Vân Hề Hề không khỏi có chút ngỡ ngàng, cùng một tia áy náy.

Bỗng nàng giật mình, bên tai là tiếng vang ù ù như tiếng sấm, lúc đầu không để ý nên không nghe thấy, lát sau liền có âm thanh sấm chớp đến gần bên tai, ở chân trời phía trước ù ù mà đến. Đôi ngươi trong veo như dòng nước của Vân Hề Hề khẽ nheo lại, rốt cục thấy rõ, có mấy chục kỵ binh đang chạy về hướng này, tiếng ù ù như tiếng sấm kia chính là tiếng vó ngựa, vó ngựa kia quay cuồng, cả đại địa tựa hồ đều chấn động.

Vân Hề Hề lúc này mới hiểu ra, vì sao người áo xám kia bỏ chạy.

Nguyên nhấn hắn từ đầu đã nhận ra có người ở phía trước.

Xem ra thân thủ của nàng vẫn kém người áo xám kia một bậc.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 23.11.2017, 18:13
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 7417
Được thanks: 1192 lần
Điểm: 10.06
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Khanh mỵ thiên hạ - Nguyệt Xuất Vân - Điểm: 10
Chương 3: Thiên đại hiểu lầm

Bất quá chỉ là mấy chục kỵ binh, nhưng khí thế lại mãnh liệt đến thế, người đang tới kia thật sự là ai? Vân Hề Hề không kịp suy tư, thì mấy chục kỵ binh đã đến gần ngay trước mắt.

Tuyết ngừng, ánh nắng xuyên thấu tầng mây, gọi vào nền tuyết trắng xóa, ánh nắng lấp lánh lan tỏa khắp nơi.

Vân Hề Hề nhìn thấy người cầm đầu đó là một nam tử trẻ tuổi, trong phút chốc nàng cảm thấy hai mắt mình có chút đau đớn, không biết bởi vì do tuyết trắng bỗng trong suốt, ánh nắng mặt trời thật chói mắt, hay là do tên nam tử kia thật chói mắt.

Người kia là một nam tử cực kỳ tuấn mỹ, mày kiếm được đẽo gọt gọn gàng trên đôi mắt sâu thẩm, mũi cao thẳng, mi cong, đuôi mắt có vài phần càn rỡ không hề che giấu vẻ ngang ngược, môi mỏng, quanh cơ thể cao lớn của hắn là khí phách bức người khiến người khác hít thở không thông. Cả người hắn mặc áo đen viền chỉ vàng, nhìn qua vô cùng hoa lệ, tôn quý. Trong gió tuyết lạnh lẽo hắn không đội mũ, cứ để mặc mái tóc dài cho gió tung bay, hắn đi đường thế nhưng người lại tuyệt không vương lấy một phiến hoa tuyết.

Trên thân lại khoác thêm áo lông cừu, ở trong tuyết trắng xóa lại càng thêm nổi bật, cực kỳ thu hút ánh nhìn của người khác, tuy nhiên lại khiến họ không dám nhìn gần.

Hắn ghìm dây cương, đôi mắt thăm thúy nhìn về phía Vân Hề Hề dò hỏi, tựa như muốn nhìn thấu người trước mặt, nhìn thấu lòng nàng.

Phía sau hắn là các binh sĩ mặc áo đen, giờ phút này đều giữ im lặng.

Bầu không khí yên lặng khác thường, đây chính xác là dấu hiệu bão táp sắp đến.

Có thể cảm nhận được áp lực của những người đang đứng ở đây, đó là một cảm giác vô cùng khó chịu, người kia lại bỗng nhiên mỉm cười, sự tươi cười đó nhất thời khiến cho đồng tuyết lạnh lẽo mờ mịt giống như được phủ ánh mặt trời ấm áp, sự ấm áp khiến cho tâm người ta trầm ổn, mờ mịt đi, khiến lòng người một phen kinh hãi.

Hai mắt của hắn thật sự là đang mỉm cười dù vẫn chưa nhìn về phía Vân Hề Hề, mà hắn lại nhìn về người đang ngồi trong lòng của nàng, đó chính là Thái Dung công chúa Diệp Từ Dung, phảng phất có vẻ như Vân Hề Hề chưa từng tồn tại. Vân Hề Hề bỗng nhiên tỉnh ngộ, sự ôn nhu của người mặc áo xám cùng sự tươi cười của kẻ này, tất cả đều là do sự có mặt của Diệp Từ Dung.

Vân Hề Hề cúi đầu, Diệp Từ Dung nửa mặt cúi xuống quả thật vô cùng tuyệt sắc, nhìn lại tên kia miệng cười xán lạn. Thầm nghĩ trong lòng, lời bà bà nói quả nhiên rất đúng, nam nhân thật sự đều rất háo sắc, thấy mỹ nhân liền động lòng.

“Các ngươi là ai?” Vân Hề Hề hỏi, xem quần áo tôn quý trên người kẻ kia, liền nghĩ có lẽ là quý tộc của Bắc Thương Quốc.

Vân Hề Hề thanh âm không trong trẻo như Diệp Từ Dung, trong giọng nói của nàng có một tia trầm thấp, có một chút khàn khàn, nhưng là sự trầm thấp khàn khàn vừa phải, mang theo sức quyến rũ rất khác.

Người mặc áo đen kia tựa như không đón được Vân Hề Hề lại có thanh âm êm tai như vậy, ánh mắt vô cùng hứng thú đánh giá nàng.

“To gan, đây là Tả Hiền Vương Bắc Thương Quốc! Người là kẻ nào, dám cướp công chúa?” Một hắc y nhân khác dùng tiếng Hán lớn tiếng nói.

Tả Hiền Vương – Hoàn Nhan Liệt Phong !?

Vân Hề Hề biết, người Hồ lấy tả vi tôn, Tả Hiền Vương là người thừa kế của Thiền Vu (tên hiệu của vua Hung Nô), cũng chính là đại hoàng tử, tương đương với hoàng thái tử của Nam Triều. Tả Hiền Vương Hoàn Nhan Liệt Phong ở thảo nguyên uy danh như sấm bên tai, muốn biết không phải điều khó khăn, chính là Vân Hề Hề chưa từng nghĩ tới hắn lại có bộ dạng tuấn duật đến thế.

Tả Hiền Vương Hoàn Nhan Liệt Phong! Diệp Từ Dung hòa thân không phải là để gả cho hắn đấy sao? Xem ra Hoàn Nhan Liệt Phong tới đây là để nghênh đón Diệp Từ Dung, giờ phải làm sao đây. Diệp Từ Dung căn bản là không thể quay về cùng tình lang của nàng, trong lòng Vân Hề Hề đối với Diệp Từ Dung lúc này quả thật là áy náy tận thâm tâm.

Người nọ thấy Vân Hề Hề nghe đại danh của Hoàn Nhan Liệt Phong nhưng tuyệt nhiên không chút phản ứng, có chút tức giận. Mà Hoàn Nhan Liệt Phong lại cười, khoát tay áo.

Trước mắt bỗng nhiên hàn quang chợt lóe, một bóng đen vốn là dây roi bằng vàng cuốn lấy nàng, Vân Hề Hề trong lòng cả kinh, khổ sở ra tay chặn lại, roi kia hư không một chiêu, hướng về lòng ngực nàng chính là Diệp Từ Dung.

Diệp Từ Dung kêu thảm một tiếng, thân hình liền mềm mại bay về phía Hoàn Nhan Liệt Phong,  váy đỏ trong gió phấp phới tạo nên một phong cảnh vô cùng xinh đẹp. (người dùng vải, người dùng roi, chị công chúa này được bay 2 lần, tạo nên phong cảnh đẹp 2 lần :’3)

Chỉ trong giây lát, Diệp Từ Dung đã ngồi trong lòng Hoàn Nhan Liệt Phong trên lưng hắc mã, nhìn người đang ngồi trong lòng Hoàn Nhan Liệt Phong, cùng lắm chỉ là một vài công phu như uống một chén trà nhỏ, Nam Triều công chúa thay đổi liên tục được tận ba người ôm ấp.

“Vị công tử này, chi bằng đến vương phủ của bản vương làm khách?” Hoàn Nhan Liệt Phong mỉm cười mời mọc Vân Hề Hề. Nhưng thanh âm lại như gió lạnh ở Tái Bắc, ở giữa cánh đồng bát ngát hết sức thanh liệt lạnh lùng.

Vân Hề Hề thầm kêu không ổn, bỗng nhiên nhớ tới mình đang cải nam trang, mới vừa rồi lại ôm Diệp Từ Dung, Hoàn Nhan Liệt Phong này không phải hiểu lầm rồi đó chứ, hắn sẽ gây bất lợi cho mình chăng, nàng thật cũng không muốn gây chuyện nữa.

Vân Hề Hề ôm quyền nói: “Tại hạ tạ ơn ý tốt của vương gia, nhưng sự thật tại hạ còn có chuyện quan trọng phải làm, thứ lỗi không thể tuân mệnh, xin cáo từ!”

Hoàn Nhan Liệt Phong trong gió nhẹ nhàng ấm áp nói: “Như thế nào, như vậy là đi rồi sao?”

Vân Hề Hề mỉm cười nói: “Thật không hiểu, vương gia là còn có chuyện gì?”

“Ngươi đã đến đây, chẳng lẽ không muốn tham gia hôn lễ của bản vương cùng Thái Dung công chúa sao? Bản vương muốn tiếp đãi ngươi thật chú đáo, không uổng công tình ý của người đã ngàn dặm đuổi theo đến đây, ngươi nói xem ta nói có đúng không?” Hoàn Nhan Liệt Phong vẫn giữ nguyên nụ cười nói, nhưng trong mắt lại toát lên ánh sáng lạnh.

Tham gia hôn lễ, còn ngàn dặm tình ý đuổi theo, Hoàn Nhan Liệt Phong này thật sự đã nghĩ mình là tình lang của Diệp Từ Dung rồi sao?

Trong lòng bỗng nhiên chùng xuống, Hoàn Nhan Liệt Phong không nhìn thấy đội ngũ bắt cóc của kẻ áo xám, cũng không nhìn thấy nàng trượng nghĩa ra tay thế nào, đến đây chỉ nhìn thấy nàng ngồi trên ngựa, ôm Diệp Từ Dung.

Vân Hề Hề không khỏi than nhẹ một tiếng, nhiều một chuyện chi bằng ít đi một chuyện, tuynhiên không có lời lẽ nào đủ chí lý để phản bách lúc này.

Nàng cùng lắm chỉ một lần nhiều chuyện, nhưng lại chọc giận kẻ không nên đụng tới, thành một tội danh lớn thế này?

Cướp công chúa hòa thân, xa hơn nữa là kẻ có ý đồ phá đi hòa bình của hai nước chứ.

Chỉ là muốn cứu công chúa, lại không nghĩ là đắc tội phải hai sát tinh. Một chính là người áo xám, tình lang thật sự của Diệp Từ Dung, một còn lại chính là Hoàn Nhan Liệt Phong. Xem ra, cả hai quả thật đều không tốt lành gì.

Diệp Từ Dung nghe Hoàn Nhan Liệt Phong nhắc tới hôn lễ, nhắc tới ngàn dặm đuổi theo tình ý, nháy mắt hiểu được Hoàn Nhan Liệt Phong đã xem Vân Hề Hề như người trong lòng nàng, sắc mặt lại trắng bệch thêm vài phần.

Quay đầu đối diện với Hoàn Nhan Liệt Phong ánh mắt nàng trong suốt cười, rung rẩy nói: “Diệp Từ Dung đến đây vì vương gia, vốn không biết vì sao vị công tử này tại sao ngàn dặm đuổi theo, vương gia nhất định hiểu lầm rồi!”

Ở đây đồng nội lạnh lẽo, Diệp Từ Dung thanh hình mảnh mai, bị lạnh, môi đỏ có chút trắng bệch.

Hoàn Nhan Liệt Phong cười nói: “Công chúa lo lắng nhiều rồi. Bản vương chẳng qua chỉ mời hắn cùng tham gia hôn lễ của chúng ta thôi.” Hắn tuy là đang cười nói, nhưng Vân Hề Hề lại cảm nhận được hàn ý trong giọng nói của hắn.

Nếu không phải vừa rồi mình ra tay nhiều chuyện, Diệp Từ Dung có lẽ đang sớm cùng tình lang của mình đi mất rồi, thiên địa rộng lớn không sợ họ không tìm được nơi như ý.

Chính mình thật là hảo tâm thành chuyện xấu.

Vân Hề Hề lạnh giọng nói: “Hoan Nhan vương gia, ta nghĩ người đã hiểu lầm, căn bản ta không phải có tình ý gì với công chúa, mới vừa rồi có kẻ muốn bắt cóc nàng, cho nên ta mới ra tay cứu giúp, mà cũng không nói đến hắn nữa, mong rằng ngài đừng hiểu lầm, trách nhầm Thái Dung công chúa!” Đang nói, phía sau bỗng truyền đến tiếng vó ngựa tới tấp, chính là Lý Hạo cùng binh sĩ đã đuổi tới.

Vân Hề Hề trong lòng vui vẻ, chỉ về phía Lý Hạo cùng các binh sĩ nói: “Ngươi nếu không tin, những người này đều có thể làm chứng.”

Lý Hạo giương giọng nói: “Vị huynh đệ này chúng ta thật sự không biết hắn. Mới vừa nãy có một ít người Hồ tập kích chúng ta, cướp mất công chúa chính là nhờ có vị huynh đệ này cứu giúp, mong vương gia chớ hiểu lầm Thái Dung công chúa.”

“Thật vậy không? Người Hồ? Ngươi còn nói là chúng ta bất ngờ tập kích?” Hoàn Nhan Liệt Phong nói, thanh ầm lạnh nhạt giống như ngày mồng một ở vùng quê.

Hắn như thế nào mà tin tưởng lời nói của người Nam Triều, huống chi còn nói là bị người Hồ tập kích, hắn lại càng không tin.

“Các ngươi thông đồng tốt lắm, diễn như một màn kịch, bắt cóc Thái Dung công chúa mang đi, còn bị người Hồ tập kích ngay tại trên đất của ta, như vậy thì chúng ta không thể tìm người Nam Triều tính sổ, có phải thế không!” Hoàn Nhan Liệt Phong ánh mắt sắt bén khóa trụ trên người Vân Hề Hề, làm cho Vân Hề Hề không cách nào trốn tránh.

Vân Hề Hề chỉ sợ mình đúng là hết đường chối cãi.

Hiện giờ dựa vào bản thân, bằng công phu của mình, chuồn đi không phải chuyện chơi.

Nàng lại làm thế nào Diệp Từ Dung không thể cùng tình lang của mình bỏ trốn, hiện giờ cũng không cách nào làm Hoàn Nhan Liệt Phong tin tưởng, bỏ trốn thì càng như thừa nhận tội danh. Chính mình chi bằng ở lại, tìm cơ hội giúp Diệp Từ Dung.

Bầu không khí có chút ngưng trệ, Diệp Từ Dung sắc mặt trắng bệch mềm mại hạ xuống, chính xác là đã ngất đi.

Hoàn Nhan Liệt Phong bỗng nhiên quay đầu ngựa, ôm Diệp Từ Dung tuyệt trần mà đi, làn gió lạnh mang theo thanh âm của hắn: “Đem tên tặc tử này về vương phủ.”

Vân Hề Hề lạnh lùng cười, vẫn không phản kháng, bởi nàng chưa từng nghĩ sẽ phản kháng.

——— ————————–

P/S: Các nhân vật quan trọng đều đã xuất hiện, các bạn có nhận ra anh Tả Hiền Vương này là ai chưa! ^^



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 23.11.2017, 18:14
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 7417
Được thanks: 1192 lần
Điểm: 10.06
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Khanh mỵ thiên hạ - Nguyệt Xuất Vân - Điểm: 10
Chương 4: Hương mai đầy tay áo

Thành đô Bắc Thương Quốc vô cùng đặc trưng, đó là một thành thị vô cùng phồn hoa, kiến trúc là sự hòa huyện giữa cái phong tình của phương Bắc cùng cái hùng vĩ của núi non.

Tuyết ở đây cũng rất đặc trưng, một thế giới trắng xóa như hòn ngọc lưu ly. Trên đường rất ít người qua lại, là một mảnh yên tĩnh, va vào mặt là những cơn gió, mang theo hơi lạnh thấu xương, còn có mùi thịt dê nướng thoang thoảng, làm cho người ta cảm giác đây là một chốn đô thành bình yên, hiền lành, và vô cùng ấm áp.

Băng qua vài con đường lớn, xe ngựa dừng lại trước cửa lớn vương phủ của Hoàn Nhan Liệt Phong, đó là một tòa phủ đệ vô cùng khí thế.

Vân Hề Hề vốn tưởng rằng người thảo nguyên sẽ rất hiếu khách, người dân ở đây sẽ vừa múa vừa hát hoan nghênh Thái Dung công chúa từ xa đến, nhưng lại không có bất cứ thứ gì cả. Nam Triều hòa thân công chúa cứ như vậy im ắng tiến vào vương phủ.

Vân Hề Hề bị tùy tùng của Hoàn Nhan Liệt Phong đưa đi đến một nơi gọi là Lãnh Vận Viện.

Tiến vào sân, từng trận gió mang theo mùi hương không ngừng thâm nhập vào đầu mũi, nguyên nhân trong biệt viện trồng rất nhiều hàn mai, những đài hoa màu xanh vô cùng quý báu.

Hoa khai vô cùng rực rỡ, trong nền tuyết trắng màu xanh của đài hoa nồng đậm càng trở nên thanh liệt kiêu xa.

Hương thơm ngào ngạt, cành cây vắt ngang, nghiêng nghiêng trông như một bức tranh, hoa mai lửng lơ ở không trung.

Dưới tán cấy, một vài cung nữ áo quần rực rỡ đang quét dọn tuyết, nhìn thấy thị vệ áp giải Vân Hề Hề tiến vào, các nàng có chút tò mò nhìn Vân Hề Hề.

Biệt viện phòng ốc kiến trúc cũng vô cùng khí phách, Lãnh Vận Viện này nhìn qua không giống như giam giữ tội phạm mà vốn là một chỗ ở.

Vân Hề Hề có chút nghi hoặc nhìn lại phía sau tùy tùng đang áp giải nàng, nhưng bọn họ vẻ mặt lạnh lùng, tựa hồ chỉ khi đứng trước chủ nhân, mới có biểu cảm bình thường.

Trong phòng đơn giản rộng rãi, bố trí vô cùng trang nhã sang trọng.

Trên sàn đặt một tấm thảm dày, ở giữa phòng có bày biện một ghế to bên trên phủ da hổ, một chiếc bàn bằng gỗ đàn cùng một vài án thư, có một giá sách áp tường, trất đầy sách.

Vân Hề Hề có chút kinh ngạc, nơi nhìn qua chắc chắn là có người đang ở, Hoàn Nhan Liệt Phong vì sao đem mình đến đây.

Vân Hề Hề cởi chiếc mũ tránh tuyết trên đầu xuống, vỗ vỗ cho tuyết rơi xuống, lại chà chà đôi đôi ủng dưới chân.

Phía kia là bốn tùy tùng đã áp giải nàng đến căn phòng này, sau đó xếp hàng đứng ở cửa, tất cả đều là những kẻ kiêu ngạo, cao ngất, không hổ là hán tử của phương Bắc. Bọn họ trên vai là cung tiễn, thắt lưng khóa loan đao, nhìn thế trận kia có lẽ chỉ cần Vân Hề Hề hướng ra ngoài vài bước, bọn họ nhất định sẽ ra tay không lưu tình.

Vân Hề Hề lạnh lùng cười, nếu là nàng thật sự muốn chạy, chỉ sợ bọn họ cũng không ngăn được nàng.

Trên tường, một phen hấp dẫn Vân Hề Hề chính là một cung bạc thật lớn.

Nàng không khỏi thật cẩn thận cầm xuống, tinh tế xem xét.

Đây thật sự là cung làm bằng bạc, trên mặt cung có khắc hình phi ứng, lại có khắc hai chữ, Liệt Phong.

Hoàn Nhan Liệt Phong, Vân Hề Hề nhớ kĩ cái tên này.

Đối với cái tên này, nàng không hề xa lạ.

Chỉ cần là người ở thảo nguyên, ngốc nghếch lắm cũng chỉ cần một ngày, liền quen thuộc với cái tên này, bởi vì muốn biết là điều không quá khó khăn, vô luận đi đâu, đều có thể nghe những mục dân khen ngơi người này.

Hắn là đại hoàng tử của Bắc Thương Quốc.

Hắn được Khả Hãn ngự phong Tả Hiền Vương.

Hắn là thảo nguyên phi ứng được nhân dân kính ngưỡng.

Hắn nắm trong tay trọng binh của cả Bắc Thương Quốc, thống trị hoàng thành cấm vệ quân cùng bộ tộc quân của các bộ lạc.

Nghe nói, hắn khi mới sáu tuổi liền có thể thể sử dụng cung tiễn, hạ rơi hùng ưng trên bầu trời.

Tám tuổi, bằng đôi tay không, bắt được sói tuyết trên thảo nguyên.

Mười bốn tuổi, liền đi theo Thiền Vu, chính chiến khắp nơi trên thảo nguyên, thu phục cả mười sáu bộ tộc khác nhau trên thảo nguyên, thống nhất Bắc Thương Quốc.

Hiện giờ Bắc Thương quốc đã lập quốc được sáu năm, mà hắn cùng lắm cũng chỉ mới hai mươi tuổi.

Nghe nói hắn còn tài cao học rộng, thông hiểu Hán ngữ, tôn trọng văn hóa của người Hán.

Cách đây vài năm, Nam Triều thừa dịp Bắc Thương Quốc mới lập quốc, đất nước còn hoang sơ, thực lực chưa ổn định, liền đem binh đến thu phục, kết quả là đại bại dưới tay thuộc hạ của Hoàn Nhan Liệt Phong.

Hoàn Nhan Liệt Phong, hắn thực sự là một vị anh hùng của thảo nguyên.

Nhưng, anh hùng thì sao? Còn không phải là một kẻ bá đạo, ngoan cố, háo sắc nam tử đó sao.

Về Hề Hề thu lại tầm mắt, vuốt ve phi ưng ngân thương.

Nơi này, chẳng lẽ là phòng của hắn?

Cung tiễn bạc này có khắc tên của hắn, nó lại đặt ở nơi này, nơi này không thể nghi ngờ chính là phòng của hắn, nhưng là, vì sao hắn lại đem nàng đến phòng của hắn?

Phương Bắc vào đông, thời gian cũng trở nên ngắn ngủi hơn, bất tri bất giác, phía Tây đã lan tỏa ánh nắng, xuyên qua cửa sổ chiếu gọi vào trong phòng.

Sau giờ ngọ nhưng vẫn không thấy người nào đến, trừ bốn kẻ đứng như trời trồng ngoài cửa.

Hoàn Nhan Liệt Phong sợ là đang ở cùng Diệp Từ Dung.

Trong bụng có chút đói khát, Vân Hề Hề lúc này mới kinh ngạc phát hiện đã qua một ngày, lại không có bữa cơm nào.

Hoàn Nhan Liệt Phong không phải định cho nàng đói chết đấy chứ?

Vân Hề Hề chậm rãi đi ra cửa, xốc lên tấm rèm thật dày làm bằng lông dê, hướng về thị vệ ở cửa nói: “Không biết vương gia của các ngươi có phân phó khi nào cho ta dùng cơm không?”

Vân hề Hề dùng tiếng Hán để nói, dù học nhiều loại ngôn ngữ, nhưng không biết vì sao, Vân Hề Hề vẫn cảm thấy tiếng Hán xong dễ nghe, lại rất tiện.

Thị vệ sửng sốt một chút, liếc nhìn dung nhan của Vân Hề Hề, không khỏi có chút giật mình.

Không đội mũ che khuất gương mặt, Vân Hề Hề phong thái tuyệt luận, mặt ngọc không sót chút gì hiện ra ở trước mặt bọn thị vệ, tuy rằng gương mặt của nàng có dùng nước thuốc, làm cho màu da đen đi, nhưng vẫn là giấu không được dung nhan quốc sắc thiên hương. Trong nháy mắt có chút hoảng hốt, đây là nam tử lúc nãy đã bị bọn họ bắt giữ ư? Xác thực là hắn rồi…. nhưng phải là hắn không?

Không thể nghi ngờ, hòa thân công chúa Diệp Từ Dung là mỹ nhân, ngũ quan của nàng tinh xảo hoàn mỹ, cũng bởi là vì rất hoàn mỹ, tạo cho người ta một cảm giác không thực.

Mà người trước mặt này, lại là một vẻ đẹp rất tự nhiên, một vẻ đẹp thoát tục xuất trần.

Một nam nữ nhưng lớn lên lại mỹ mạo như thế, đôi mắt kinh hãi của bọn thị vệ nhanh chống thu lại, chuyển nhanh thành trào phúng, binh sĩ thảo nguyên đều rất mạnh mẽ, cao to, có chút xem thường sự nhỏ xinh tuấn mỹ của Vân Hề Hề.

Thật là chủ nào tớ đó.

Thị vệ của Hoàn Nhan Liệt Phong cũng cao ngạo không khác gì chủ nhân của mình.

“Vương gia không phân phó, xin thứ cho chúng ta không dám làm bậy.” Nói xong lại lạnh như băng đứng ở đó.

Vân Hề Hề đại mi nhíu lại, lạnh nhạt nói: “Ngựa của ta đâu? Các ngươi đem hành lý trên ngựa của ta lại đây.”

Vân hề Hề đi xa trong hành lý có lương khô phòng khi nàng đói.

“Việc này thứ cho chúng ta không thể làm chủ.”

Vân Hề Hề trong lòng ảo não, nàng tại sao phải chịu đối đãi như thế. Nếu là Hoàn Nhan Liệt Phong hôm nay không trở lại, nàng chẳng là phải chịu đói cả đêm ư?

Hương thơm ngào ngạt của hàn mai theo gió đưa tới, Vân Hề Hề trong lòng vui vẻ, nhìn cây đầy hoa, lúm đồng tiền trên mặt nàng nở rộ.

Vân Hề Hề mỉm cười nói: “Đã không thể no bụng, tại hạ đi dạo trong viện thưởng mai, đều nói ngắm cảnh trừ cơm, tại hạ muốn thử xem lời kia có thật không.”

Mấy thị vệ nhìn nhau, rốt cục cùng Vân Hề Hề ra khỏi phòng.

Vân Hề Hề khoanh tay chậm rãi đi đến cây hàn mai, đứng dưới tán hàn mai, nhẹ giọng nói: “Mai tốt, mai thật tốt, không phải Vân Hề Hề ta tàn nhẫn, có trách thì trách chủ tử của các ngươi lòng dạ nhỏ nhen.”

Nói xong, nhẹ nhàng vỗ lên thân cây, hoa vì tác động của chưởng lực liền rơi xuống, hoa rơi đầy trời, bay loạn trong không trung.

Vân Hề Hề bạch lăng trong tay áo tung ra, hoa rơi xuống bị bạch lăng cuốn lấy, toàn bộ ngưng tụ ở trên bạch lăng, cứ vậy chảy dài trên bạch lăng màu xanh biếc đủ kiểu trông như một dải lụa màu.

Bạch lăng thu về, một tay áo đầy hoa, hương thơm lan tỏa bốn phía.

Nhìn lại cây mai kia, một thân trụi lủi, rất thê thảm.

“Ngươi làm gì vậy? Cây kia là hàn mai mà chủ tử ta thích nhất, người đúng là tặc tử!” một thị vệ lạnh lùng nói, nhưng nhìn đến bộ dạng cười yếu ớt của Vân Hề Hề, bỗng nhiên không nổi giận được nữa, nàng khí chất thanh tao như hoa, làm gì giống kẻ cắp?

Vân Hề Hề từ trong tay áo lấy ra một đóa hoa, đưa vào trong miệng, nói: “Đúng là hoa quý, ta còn chưa từng nếm qua. Chi bằng nhắm nháp thử vị của nó.”

Mấy thị vệ vẻ mặt khổ sở, khẽ lắc đầu, chỉ trách mình không ngắn hắn lại, hàn mai mà chủ tử yêu quí nhất bị hủy hoại, là do bọn họ tách trách.

Vân Hề Hề trở lại trong phòng, ngồi ở phía cửa sổ, thưởng thức hàn mai cùng cảnh tuyết trắng rơi, chậm chạp nếm thử hoa, hưởng thụ.

Hoa này vào miệng hương thơm lan tỏa, dư vị là một chút đắng, nhưng trong đắng có ngọt, tuy hương vị không thật sự ngon, nhưng cuối cùng vân có thể no bụng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 78 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: annieaemora, Nhinhinhi27, ღLưu ✰Nguyệtღ và 333 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 136, 137, 138

2 • [Cổ đại - Trọng sinh] Trọng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương

1 ... 60, 61, 62

3 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 158, 159, 160

4 • [Cổ đại - Điền văn] Bỏ ta còn ai - Nam Lâu Họa Giác

1 ... 66, 67, 68

5 • [Hiện đại - Quân nhân] Quân hôn Chọc lửa thiêu thân - Minh Lam Phong

1 ... 54, 55, 56

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 56, 57, 58

7 • [Xuyên không] Túng sủng đụng ngã sư muội - Như Nhược Yên

1 ... 55, 56, 57

8 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

9 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

10 • [Hiện đại] Người phụ nữ của Tổng giám đốc - Minh Châu Hoàn

1 ... 160, 161, 162

11 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 9/1]

1 ... 52, 53, 54

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 97, 98, 99

13 • [Hiện đại] Hào môn thừa hoan Mộ thiếu xin anh hãy tự trọng! - Mộc Tiểu Ô

1 ... 198, 199, 200

14 • [Hiện đại] Ép yêu 100 ngày - Diệp Phi Dạ (Phần II)

1 ... 189, 190, 191

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại cải tạo vợ cám bã - Mặc Vũ Vũ

1 ... 29, 30, 31

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 118, 119, 120

17 • [Hiện đại] Ép yêu 100 ngày - Diệp Phi Dạ (Phần I)

1 ... 167, 168, 169

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 176, 177, 178

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 25/12)

1 ... 65, 66, 67

20 • [Hiện đại] Cuộc hôn nhân mù quáng - Phong Tử Tam Tam

1 ... 29, 30, 31


Thành viên nổi bật 
Sát Phá Lang
Sát Phá Lang
cò lười
cò lười
Bách Linh Uyển
Bách Linh Uyển

Shop - Đấu giá: Không Bằng Cầm Thú vừa đặt giá 440 điểm để mua Bướm Pha Lê
Shop - Đấu giá: Bách Linh Uyển vừa đặt giá 418 điểm để mua Bướm Pha Lê
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 306 điểm để mua Bé nấm
cò lười: bão hi bão hi
Đường Thất Công Tử: hi
Đào Sindy: hi
Rirann: hi
cò lười: :)) hihi
thuy_ngan: ta lại lên muộn, tan chợ rồi :sweat: :sweat: :sweat:
Nguyễn Khai Quốc: viewtopic.php?t=402782&p=3323940#p3323940 PR truyện Giống Rồng - Chương mới nhất 17.2
cò lười: nếu em rãnh đi thanks cho mấy bài của chị đi nè :))
cò lười: mà sao em cứ thích canh bomd chị hoài vậy nhỉ :shock:
cò lười: chị đang up truyện em ơi
LogOut Bomb: Preiya -> Hoàng Phong Linh
Lý do: theo yêu cầu của bạn ý <3
Ngọc Nguyệt: 5 người...
Hoàng Phong Linh: pre: bomb ta đi, muốn tự sát nhưng hết bomb
Preiya: chị cò, em bomb chị nha :)))
Hoàng Phong Linh: ~~~
cò lười: hôm nay diễn đàn vắng vẻ quá
Ngọc Nguyệt: Nhô
cò lười: helo chào mn
Ngọc Nguyệt: Dạ, cảm ơn.
Đường Thất Công Tử: đang cập nhật tối mai ghé xem :love:
Đường Thất Công Tử: cóa nè :love:
Ngọc Nguyệt: Thất, có cái nào xem về tình bạn giữa các cung không?
Đường Thất Công Tử: vô xem bói toán đi cả nhà :love:
Ngọc Nguyệt: ...
Hoàng Phong Linh: hôm nay im lặng quá ~~
Shin-sama: =))
Ngọc Nguyệt: ..

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.