Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 30 bài ] 

Bến bờ bình yên - Danielle Steel

 
Có bài mới 11.10.2017, 16:28
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 33610
Được thanks: 5211 lần
Điểm: 9.58
Có bài mới [Lãng mạn] Bến bờ bình yên - Danielle Steel - Điểm: 10
BẾN BỜ BÌNH YÊN

images

Nguyên tác: Safe Harbour
Tác giả: Danielle Steel
Người dịch: Thế Anh
Nhà phát hành: Văn Lang
Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Khối lượng: 350g
Kích thước: 13 x 19 cm
Ngày phát hành: 06/2009
Số trang: 432 trang
Giá bìa: 56.000đ
Thể loại: Tiểu thuyết Lãng mạn
Nguồn: tve-4u.org
Type+Làm ebook: thanhbt
Ngày hoàn thành: 22/10/2016
Dự án ebook #256 thuộc Tủ sách BOOKBT


Giới thiệu

“... Matt trông thấy ánh mắt Ophélie nhìn xa xăm ra bãi biển và anh cũng nghĩ điều tương tự. Anh nhìn Ophélie và cô cũng nhìn lại anh. Hai ánh mắt đã bắt gặp nhau. Định mệnh đã mang họ đến với nhau. Nó còn hơn cả sự may mắn và hạnh phúc, hay thậm chí là tình yêu.

Nó là một cái gì đó mang đến sự sáng suốt và lòng can đảm cho họ đẩy lùi quá khứ để đến được gần nhau. Có thể họ không cần nỗ lực hay sự thương cảm nào cả bởi họ có thể trốn chạy mãi, mang theo vết thương của quá khứ. Nhưng họ không làm thế. Thay vào đó, họ đã dũng cảm đón nhận tất cả để vượt qua bóng tối và sự lạnh lẽo. Họ bất chấp những sóng gió của cuộc đời để đối mặt với nỗi kinh hoàng và từ chối việc trốn chạy. Đó chính là lòng dũng cảm, niềm tin, hi vọng và sự tin tưởng. Tất cả đã hòa quyện cùng nhau. Giờ đây họ không sợ hãi điều gì nữa, họ đang bắt đầu đan dệt từng sợi chỉ của cuộc đời mới. Đó là những gì họ chọn lựa và họ xứng đáng nhận được phần thưởng như vậy...”

Tác giả

Thần tượng của hàng triệu độc giả nữ Danielle Steel rất “được lòng" phái đẹp toàn thế giới bởi những câu chuyện đầy tinh tế của bà khi viết về họ với sự thấu hiểu và đầy lòng trắc ẩn. Danielle Steel là một trong những nữ nhà văn thành công nhất và được xếp thứ tư trong danh sách 10 tác giả kiếm tiền giỏi nhất thế giới trong năm 2009 - 2010 của tạp chí Forbes với hàng trăm triệu USD.

Danielle Steel sinh năm 1947 tại New York, sống thời thơ ấu ở Pháp, nơi bà bắt đầu viết thơ và truyện ngắn khi mới lên 9 tuổi. Đến nay, bà đã là tác giả của hơn 113 đầu sách với hơn 800 triệu cuốn được xuất bản, được dịch ra 28 thứ tiếng khác nhau ở tại 47 quốc gia và đã có 22 tác phẩm được chuyển thể thành phim.

Là tác giả của đầu sách góp mặt trong danh sách bán chạy nhất của tờ New York Times trong 390 tuần liên tiếp, tài năng của Danielle Steel đã được công nhận Kỷ lục Guinness vào năm 2008. Ngoài viết tiểu thuyết, Steel còn là tác giả của 10 tập truyện tranh Max and Martha dành cho thiếu nhi và cũng là tác giả của Freddie - 4 cuốn sách về những tình huống khác nhau xảy ra trong cuộc sống thường ngày. Danielle còn cho ra đời cuốn His Bright Light kể về cuộc sống cùng cái chết của chính con trai bà (Nicholas Trainna) và một tập thơ mang tên Love: Poems.

Những tác phẩm của nữ nhà văn này luôn nhận được sự đón nhận nồng nhiệt của hàng triệu độc giả, đặc biệt là những độc giả nữ xem bà như thần tượng và háo hức chờ đợi từng cuốn tiểu thuyết của bà.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 12.10.2017, 08:59
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 33610
Được thanks: 5211 lần
Điểm: 9.58
Có bài mới Re: [Lãng mạn] Bến bờ bình yên - Danielle Steel - Điểm: 10
Chương 1

Đó là một ngày hè ảm đạm, lạnh lẽo ở Bắc California. Những cơn gió thổi mạnh cuốn cát bay mù mịt trên không trung. Từ xa đến, một cô gái nhỏ mặc chiếc áo lạnh trắng ngắn tay và chiếc quần soóc màu đỏ bước đến gần bờ biển. Cô đứng đó, đương đầu với cơn gió lạnh. Chú chó đi theo cô bé đến gần miếng rong biển bị đánh dạt vào bờ và ngửi ngửi.

Cô gái nhỏ bé ấy có mái tóc xoăn đỏ, đôi mắt màu hổ phách dịu dàng, vài hạt bụi bám trên gương mặt. Cô bé khoảng chừng hơn 10 tuổi, rất duyên dáng. Chú chó có màu sôcôla. Cả hai đi từ nhà của mình đến bờ biển. Ngày hôm đó quá lạnh và không ai ra bãi biển cả. Tuy nhiên cô bé không sợ cái lạnh. Còn chú chó luôn sủa mỗi khi gió thổi làm cát tung bay trên không trung. Nó chạy ra sát mép nước. Khi thấy một con cua, nó lùi lại và sủa vài tiếng. Cô bé bật cười khi thấy cảnh đó. Trẻ con và chó thường là những người bạn tốt của nhau.

Bãi biển nắng và nóng, đặc biệt là vào tháng 7. Tuy nhiên đôi khi nó lại lạnh. Khi có sương mù vây quanh, nó trở nên lạnh và hiu quạnh như mùa đông. Bạn có thể thấy sương mù hòa cùng sóng biển hoặc vây quanh chiếc cầu Cổng Vàng. Lúc ấy đứng từ bờ biển, bạn có thể thấy chiếc cầu. Safe Harbour cách phía bắc San Francisco 35 dặm. Xa hơn nữa là khu dân cư. Ở đó, có những ngôi nhà được xây trên những cồn cát, dọc theo bờ biển. Không có phương tiện đi lại vì xung quanh bãi biển là nhà. Xa về phía bên kia là một bãi tắm công cộng. Hầu hết những ngôi nhà ở đó giống như những túp lều và họ có phương tiện đến bãi biển. Vào những ngày nắng nóng, bãi biển đông nghẹt người. Nhưng vào những ngày giá lạnh này, nó trống trải, hiếm thấy ai đến đó.

Đứa trẻ vẫn đi dọc theo bãi biển và thấy một người đàn ông đang ngồi đó với những dụng cụ vẽ. Anh nhúng cọ vào nước màu rồi vẽ, để rớt trên giá vẽ vài giọt sơn. Cô bé dừng lại phía xa và đứng nhìn. Chú chó nhảy lên đụn cát và đánh hơi cái gì đó. Cô gái bé nhỏ ngồi trên cát, cách người họa sĩ khá xa và vẫn nhìn anh vẽ. Cô cố giữ khoảng cách để anh không phát hiện, cô chỉ thích nhìn anh mà thôi.

Cô bé cảm nhận được có cái gì đó rắn rỏi và thân thuộc từ người họa sĩ khi gió thổi qua mái tóc đen của anh. Cô bé thích nhìn người khác và làm theo họ, như một người thợ mới chập chững bước vào nghề. Cô cứ ngồi ở đó, khá lâu. Trong khi đó, họa sĩ vẫn tiếp tục vẽ. Nhìn vào tranh, cô bé nhận ra anh đang vẽ một chiếc thuyền, dù nó không xuất hiện trước mặt họ. Lúc này cảnh vật thật yên tĩnh. Chú chó đã trở lại và ngồi xuống bên cạnh, cô bé đánh nhẹ ra hiệu cho nó phải ngồi im. Cô nhìn ra biển, rồi lại nhìn họa sĩ.

Sau đó cô bé đứng lên rồi tiến lại gần chút nữa, cuối cùng đứng sau lưng họa sĩ. Lúc này anh vẫn không nhận ra sự có mặt của cô bé. Tuy nhiên, cô bé đã thấy rõ những việc làm của họa sĩ và thích màu sắc mà anh thể hiện, thích cảnh hoàng hôn trong tranh. Con chó đã mệt, nó đến gần dường như đợi một mệnh lệnh. Sau đó cô bé tiến đến gần hơn nữa. Lần này họa sĩ đã nhận ra cô. Anh nhìn lên khi con chó chạy ngang qua làm cát bắn lên tung tóe. Sau đó anh nhìn ngang qua và thấy đứa trẻ. Anh không nói gì và vẫn tiếp tục vẽ. Nhưng sau đó anh vô cùng ngạc nhiên khi đứa trẻ vẫn đứng đó và nhìn mình vẽ. Anh quay đầu lại nhìn cô bé lần nữa và tiếp tục pha màu rồi vẽ thêm nửa tiếng.

Họ không nói gì. Cô bé vẫn nhìn anh, cuối cùng ngồi xuống bãi cát. Cát thật ấm và luôn cuốn theo làn gió. Cũng như cô bé, họa sĩ mặc chiếc áo lạnh ngắn tay, quần jeans và đi một đôi giày đã cũ.

Người họa sĩ này có gương mặt rám nắng và cử chỉ chậm rãi. Cô bé nhận ra họa sĩ có bàn tay tuyệt vời khi thấy anh vẽ tranh. Họa sĩ này cũng trạc tuổi cha của cô, khoảng 40. Khi anh quay lại nhìn xem đứa trẻ còn đứng đó không, ánh mắt họ đã gặp nhau. Nhưng không ai nói hay cười. Anh cũng không nói gì với cô bé.

Cuối cùng anh hỏi: “Cháu có thích vẽ không?”. Anh không thể tìm ra lý do nào khiến cô bé vẫn đứng đó ngoại trừ nó cũng có khiếu vẽ, nếu không sẽ không bao giờ mất cả tiếng đồng hồ để đứng nhìn anh vẽ. Nhưng thực tế, cô bé thích ở gần ai đó, dù cho đó là người lạ.

“Thỉnh thoảng”, cô bé có vẻ thận trọng đáp lại. Dù gì đi nữa thì anh vẫn là người lạ và mẹ của cô vẫn luôn nhắc nhở là con gái không được nói chuyện với người lạ.

Anh rửa sạch cọ vẽ rồi hỏi: “Cháu thích vẽ gì?”. Anh là một người khá điển trai, cao lớn, gương mặt cương nghị và một chiếc cằm chẻ. Có điều gì đó khá mạnh mẽ trong anh với bờ vai rộng và đôi chân dài.

“Cháu thích vẽ con chó của cháu. À, làm thế nào chú có thể vẽ được những chiếc thuyền mà không có chúng trước mặt?”.

Anh cười và quay về phía cô bé. Hai ánh mắt của họ gặp nhau. “Chú tưởng tượng ra ấy mà. Cháu muốn thử không?”. Anh đưa cho cô bé mẩu giấy và bút chì. Lúc đầu cô bé hơi bối rối, nhưng sau đó nó đứng lên đi về phía họa sĩ, rồi cầm lấy giấy và bút chì.

Cô bé hỏi một cách nghiêm túc: “Cháu có thể vẽ con chó của mình không?”. Cô bé cảm thấy rất thích thú khi nhận được giấy vẽ từ họa sĩ.

“Chắc chắn rồi. Cháu có thể vẽ bất cứ gì mình thích”. Họ không hỏi tên nhau mà chỉ ngồi gần nhau khi vẽ. Trông cô bé cứ như là một họa sĩ đang hoàn tất tác phẩm của mình vậy. “Tên con chó là gì?”. Người họa sĩ hỏi khi con chó đuổi theo con mòng biển và chạy ngang qua họ.

“Mousse (có nghĩa món kem mút)”. Cô bé nói nhưng mắt vẫn không rời khung vẽ.

“Nó không giống như moose (con nai) nhưng nghe có vẻ là cái tên hay đấy”. Anh nói khi vẫn tiếp tục hoàn thành tác phẩm của mình.

“Nó là món tráng miệng của Pháp và là món sôcôla”. “Hay đấy!”. Anh nói và có vẻ hài lòng. Dường như anh dành cả ngày để vẽ. Đã hơn 4 giờ chiều và anh đã ở đó từ trưa. Anh hỏi: “Cháu nói được tiếng Pháp à?” và anh vô cùng ngạc nhiên khi thấy cô bé gật đầu. Từ lâu lắm rồi anh mới nói chuyện với một đứa trẻ nên anh không biết mình phải nói gì với cô bé. Nó quả là một đứa bé kiên trì khi đứng nhìn anh vẽ hàng tiếng đồng hồ. Anh nhận ra cô bé cũng có mái tóc đỏ như con gái của mình. Vanessa cũng trạc tuổi cô bé và cũng có mái tóc dài vàng hoe. Ngoài ra nó cũng có hành vi và đặc điểm tương tự như cô bé này. Nếu nhìn thoáng qua, anh cứ tưởng cô bé là con gái của mình.

Cô bé nói thêm: “Mẹ cháu là người Pháp”. Sau đó nó ngồi xuống và nhìn tác phẩm của mình. Cô bé cũng gặp vài khó khăn khi vẽ Mousse, chân sau của con chó không được vẽ đúng chỗ cho lắm...

Anh cầm tác phẩm của cô bé, nhìn kỹ rồi nói: “Để chú xem nào”.

Cô bé trao tờ giấy cho họa sĩ: “Cháu không thích vẽ mặt sau tờ giấy”. Trông họ giống như thầy giáo và học sinh.

Việc vẽ tranh đã giúp họ gần nhau hơn, cô bé hoàn toàn thoải mái khi ở bên cạnh anh.

“Chú sẽ cho cháu thấy... Được không?”. Cô bé gật đầu. Họa sĩ lấy cây bút chì và nhanh chóng sửa những khiếm khuyết trên bức tranh mà cô vẽ. Đó quả là một bức tranh vẽ con chó đáng khen ngợi, thậm chí cả trước khi anh điều chỉnh nó. Anh nhìn bức tranh và nói: “Cháu vẽ tốt lắm!”. Sau đó anh đưa bức tranh cho cô bé rồi cất bút chì và giấy vẽ vào túi dụng cụ.

“Cám ơn chú đã giúp cháu sửa bức tranh. Nếu không có chú, chắc cháu không bao giờ biết được cách sửa phần ấy”.

“Lần tới cháu sẽ biết nhiều hơn”. Anh nói rồi bắt đầu cất dụng cụ. Lúc ấy trời dần lạnh hơn nhưng dường như cả hai không quan tâm đến điều đó.

“Chú về bây giờ à?”, cô bé có vẻ thất vọng. Họa sĩ nhận ra ánh mắt cô độc của nó. Cô bé có điểm gì đó làm anh nhớ mãi.

“Đã trễ rồi cháu à”. Anh nhìn ra biển. Sương mù bắt đầu rơi dày hơn. “Cháu sống ở đây hay chỉ đến đây du lịch?”. Cả hai vẫn trò chuyện với nhau dù chưa ai biết tên ai.

“Cháu đến nghỉ hè”. Giọng cô bé không có vẻ gì là hào hứng và nó cũng ít khi cười. Tuy nhiên anh không thể giúp gì hơn cho cô bé. Cô bé đã nhìn anh vẽ từ trưa đến giờ. Giờ đây họ đã làm quen với nhau, nhưng hình như họ vẫn không xác định được mối quan hệ của mình.

“Cháu ở cuối đường à?”. Anh chỉ hỏi vì nhận thấy cô bé đến từ phía bắc bờ biển và không có gì ngạc nhiên khi cô bé gật đầu.

“Còn chú, chú sống ở đây à?”. Cô bé hỏi và anh xoay đầu nhìn về phía ngôi nhà gỗ thay cho câu trả lời. “Chú là họa sĩ?”.

“Chú nghĩ vậy và cháu hình như cũng thế”. Anh mỉm cười và nhìn vào bức tranh vẽ con Mousse mà cô bé đang nắm chặt. Dường như cả hai đều không muốn về, nhưng họ biết đã đến lúc phải về nhà rồi. Cô bé phải về nhà trước khi mẹ trở về, nếu không nó sẽ gặp phiền phức. Cô bé đã trốn khỏi cô giữ trẻ khi cô ta trò chuyện hàng giờ trên điện thoại với bạn trai. Cô ta sẽ không quan tâm đến việc nó có đi lang thang đâu đó hay không, trừ khi người mẹ về và hỏi thăm nó.

“Cha cháu đã từng vẽ”, cô bé nói. Họa sĩ chú ý đến từ “đã từng”, nhưng anh không chắc rằng cha cô bé lâu rồi không vẽ hay đã không vẽ nữa? Anh tỏ vẻ hoài nghi. Cô bé xuất thân từ một gia đình tan vỡ và thiếu vắng sự quan tâm của cha. Không ai nhận ra điều này, trừ họa sĩ.

“Cha cháu là họa sĩ à?”.

“Không! Cha cháu là một kỹ sư. Ông phát minh ra thứ gì đó”. Sau đó cô bé nhìn họa sĩ một cách buồn bã. “Cháu nghĩ tốt hơn hết mình nên về nhà ngay bây giờ”. Với một ám hiệu của cô, con Mousse đã đến ngay bên cạnh.

“Chú nghĩ chúng ta sẽ còn gặp nhau nữa”. Đó là vào đầu tháng 7 và có khá nhiều gia đình chuyển nhà đi vào mùa này. Tuy nhiên, từ trước đến giờ anh chưa thấy cô bé và anh cho rằng nó đến đây không thường xuyên.

Cô bé mỉm cười và nói một cách lễ phép: “Cám ơn chú đã cho cháu vẽ cùng”. Bỗng dưng anh nhận ra sự nuối tiếc sâu sắc.

“Chú thích thế mà”. Anh nói một cách thẳng thắn rồi chìa tay ra. “Tên chú là Matthew Bowles”.

Cô bé bắt tay họa sĩ một cách trang trọng.

Anh khá ấn tượng về sự tự tin và tính cách của cô bé. Cô bé thật nổi bật và anh thấy vui khi gặp nó. “Cháu là Pip Mackenzie”.

“Cái tên khá ấn tượng. Pip? Đó là tên viết tắt phải không?”.

“Vâng. Nhưng cháu ghét nó!”, cô bé cười khúc khích, “Phillippa. Cháu được đặt theo tên của bà nội. Thật kinh khủng phải không?”. Cô bé cảm thấy hổ thẹn vì cái tên của mình. Tuy nhiên, cái tên đã làm họa sĩ mỉm cười. Cô bé là người mạnh mẽ, đặc biệt là mái tóc hung đỏ và xoăn của nó. Điều này làm anh thấy vui. Anh không chắc mình thích trẻ con hay không, vì anh thường tránh chúng, nhưng lần này thì khác. Có điều gì đó khác lạ ở cô bé.

“À, chú thích cái tên Phillippa. Tin chú đi, vào một ngày nào đó, cháu cũng sẽ thích nó”.

“Cháu không nghĩ thế. Đó là một cái tên lố bịch. Cháu thích cái tên Pip hơn”.

Anh nhìn cô bé, mỉm cười: “Chú sẽ gặp lại cháu sau”. Họ dường như muốn kéo dài thời gian và không muốn rời xa.

“Cháu sẽ quay lại khi mẹ cháu lên thành phố. Có lẽ là thứ năm”. Anh khá ấn tượng với những gì cô bé nói. Cô bé đã trốn ra ngoài mà không ai chú ý, nhưng ít ra cũng có chú chó đi cùng nó. Bỗng dưng, anh nhận ra không có lý do gì để mình nghĩ đến cô bé quá nhiều hay cảm thấy có trách nhiệm với nó.

Anh cho dụng cụ vào túi xách rồi mang trên người, còn một tay mang khung vẽ. Họ đứng nhìn nhau trong giây lát.

“Cảm ơn chú Bowles một lần nữa”.

Họa sĩ nói một cách buồn bã: “Cứ gọi chú là Matt. Cám ơn cháu đã đến đây. Tạm biệt Pip”.

Cô bé vẫy tay: “Tạm biệt!”. Sau đó nó nhảy chân sáo về nhà, tựa như chiếc lá trôi theo gió. Con Mousse vẫn luôn chạy bên cạnh cô bé.

Anh đứng nhìn cô bé hồi lâu, rồi tự hỏi liệu mình có gặp lại nó nữa không. Dù gì, cô bé cũng là một đứa trẻ. Anh quay đầu đi về phía ngôi nhà gỗ của mình. Anh chưa bao giờ khóa cửa. Khi vào nhà bếp, bỗng dưng anh cảm thấy đau nhói. Một cảm giác mà nhiều năm qua anh chưa gặp phải. Đó là vấn đề trẻ con. Anh tự nhủ khi rót rượu vào ly. Họ có cùng cảm giác đau đớn khi phải lìa xa nhau. Điều này cũng như mẩu thịt bên dưới móng tay, chúng ta sẽ cảm thấy đau đớn khi cắt phải mẩu thịt đó. Anh nghĩ đến cô bé khi nó nhìn chăm chú vào bức vẽ của anh cách đây vài năm. Đó là con gái anh, Vanessa. Lúc ấy con gái anh cũng trạc tuổi Pip. Rồi anh bước vào phòng khách, ngồi xuống ghế và nhìn sóng cuộn bên ngoài. Khi nhìn cảnh ấy, anh lại nhớ đến đôi mắt màu rượu cô-nhắc, mái tóc xoăn màu hung đỏ của cô bé.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 12.10.2017, 08:59
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 33610
Được thanks: 5211 lần
Điểm: 9.58
Có bài mới Re: [Lãng mạn] Bến bờ bình yên - Danielle Steel - Điểm: 10
Chương 2

Ophélie Mackenzie trên đường đến ga xe lửa để trở về thị trấn Safe Harbour nhỏ bé. Thị trấn có hai nhà hàng, một nhà sách, một cửa hàng bán dụng cụ lướt sóng, một cửa hàng tạp hóa và một phòng trưng bày nghệ thuật. Đó là một buổi trưa nắng gắt và cô ghét việc phải tham gia nhóm hai lần một tuần. Nhưng cô phải thừa nhận nó rất hữu ích. Cô đã tham gia nhóm này từ tháng 5, cô cũng tham gia các cuộc họp vào mùa hè. Chính vì thế cô để Pip ở nhà cùng với con gái bà hàng xóm. Amy 16 tuổi rất thích giữ trẻ vì cô ta cần tiền để tiêu xài, còn Ophélie thì cần sự giúp đỡ. Nhưng dường như Pip không thích Amy. Dù sao cô cũng cảm thấy an tâm khi con gái đã có người trông hộ. Ophélie ghét lái xe đến thị trấn hai lần một tuần dù cho cô chỉ mất khoảng 30 phút. Ngoài ra việc đi lại ở đây cũng không mấy khó khăn. Lái xe trên con đường dọc theo vách đá, nhìn ra biển làm cô thoải mái. Nhưng trưa nay, cô cảm thấy mệt mỏi.

Đôi khi cô cũng cảm thấy mệt vì nghe người khác nói và vấn đề của cô vẫn chưa được giải quyết từ tháng 10.

Dường như mọi chuyện càng phức tạp hơn. Nhưng ít ra cô cũng nhận được sự hỗ trợ từ nhóm của mình. Khi cần thiết, cô có thể bày tỏ cảm xúc của mình với họ. Cô không còn lo Pip trở thành gánh nặng và mang đến rắc rối cho mình. Điều này quả là không công bằng với một đứa trẻ 11 tuổi.

Ophélie lái xe vào thị trấn rồi rẽ trái vào con đường cùng dẫn đến cổng Safe Harbour. Hầu hết mọi người đều quên nó. Cô đã đến đây vì muốn thư giãn. Đây là một quyết định hay. Đây cũng chính là nơi tốt để nghỉ hè. Cô rất cần sự yên tĩnh và thảnh thơi. Con đường đi đến biển tưởng như dài vô tận cùng cát trắng, đôi khi rất nóng và tràn đầy ánh nắng, nhưng có lúc nó cũng vô cùng lạnh lẽo.

Cô không e sợ những ngày lạnh lẽo và ảm đạm. Nhiều lúc nó thích hợp với tâm trạng của cô hơn là bầu trời trong xanh và ấm áp. Vào những ngày nắng ấm, trong khi nhiều người đổ ra biển, cô lại không rời nhà nửa bước. Cô nằm trên giường hay ngồi đâu đó ở phòng khách đọc sách, suy nghĩ hay làm việc gì đó. Đã chín tháng trôi qua rồi mà sao nó dài thế.

Ophélie lái xe vào cổng khi nhân viên bảo vệ phẩy tay và cô gật đầu. Cô bật tín hiệu đèn trên xe khi cho xe rẽ vào phía nhà mình. Khá nhiều trẻ con đi xe đạp trên đường, con đường khá tấp nập. Đây là một cộng đồng dân cư rất gần gũi thân thiết.

Họ đã ở đây được một tháng nhưng cô chẳng gặp ai và cũng chẳng muốn gặp. Khi lái xe vào nhà và tắt máy, cô ngồi yên trên xe trong giây lát. Cô quá mệt, không thể bước ra ngay để thấy Pip hay nấu ăn cho cô bé. Tuy nhiên, cô biết đó là những gì mình phải làm. Khi mệt mỏi, cô không thể làm gì hơn ngoài việc chải đầu hay gọi vài cuộc điện thoại.

Ít ra, trong khoảnh khắc ấy, cô cảm thấy như cuộc đời mình đã hết. Cô cảm thấy như mình đã già đi một trăm tuổi dù chỉ mới 42 và vẫn còn trẻ trung như ở tuổi 30. Cô có mái tóc dài, vàng óng, mềm và xoăn, đôi mắt hệt như màu mắt của con gái mình. Cô nhỏ nhắn và mảnh mai hệt như Pip. Khi còn ở trường, cô từng học khiêu vũ. Cô cũng nỗ lực để khiến cho Pip thích thú môn múa ba lê khi còn nhỏ, nhưng Pip lại không thích. Đôi khi cô cảm thấy thật khó khăn và chán nản vì con bé ghét sự sôi nổi, những dụng cụ thể thao và cả những cô gái đang có cuộc sống tốt đẹp khác. Cô bé không quan tâm đến việc mình sẽ chơi cho đội nào. Cuối cùng, Ophélie đã từ bỏ việc thuyết phục và để cho Pip làm những gì mà nó muốn. Cô bé học cưỡi ngựa một năm thay vì đến trường và thời gian còn lại nó học vẽ. Pip vẫn một mình thực hiện những gì nó muốn. Trông nó thật hạnh phúc khi chơi một mình, đọc sách, mơ mộng hay chơi với con Mousse. Tuy nhiên, không biết vì sao mà cô bé không thích mẹ mình, người cũng từng đơn độc khi còn bé. Ophélie không chắc Pip có vui vẻ làm những gì như cô mong muốn hay không vì cô bé lúc nào cũng vui vẻ và có thể tự chơi một mình, thậm chí khi cô không quan tâm nhiều đến nó.

Tuy ít được quan tâm nhưng Pip không buồn vì chuyện đó. Còn mẹ cô bé lúc nào cũng thấy có lỗi vì tình cảm mẹ con không được cải thiện. Cô cũng từng đề cập vấn đề này với nhóm của mình. Tuy nhiên, không hiểu sao cô không thể nói nên lời. Không có gì khiến cô khó xử như bây giờ.

Ophélie rút chìa khóa rồi cho vào túi xách. Cô không đóng cửa xe lại vì cảm thấy không cần thiết. Khi bước vào nhà, những gì cô thấy là Amy trông có vẻ bận túi bụi với hàng đống chén đĩa. Cô luôn tỏ ra là người bận rộn khi Ophélie về nhà. Điều này có nghĩa Amy không làm gì vào buổi trưa và chỉ tỏ ra mình là người bận rộn cách đây vài phút. Ngôi nhà vẫn sạch sẽ, gọn gàng. Bàn ghế và sàn nhà bóng lộn, cửa sổ trông ra biển cũng đã được lau chùi. Ngôi nhà rất hợp ý cô, yên tĩnh và gọn gàng. Đó là những gì khiến Ophélie cảm thấy hài lòng.

Ophélie hỏi Amy với ánh mắt mệt mỏi: “Chào Amy! Pip đâu rồi?”. Từ giọng nói ấy có thể nhận ra cô là người gốc Pháp. Tiếng Anh của cô không những trôi chảy mà giọng cũng gần như tuyệt vời. Chỉ khi nào cô mệt mỏi, giọng nói của cô mới khó nghe.

Amy nhìn quanh khi Ophélie nhìn cô: “Cháu không biết”. Họ đã từng rơi vào trường hợp này trước đây. Amy dường như không biết Pip ở nơi nào. Ophélie cũng biết Amy đã nói chuyện điện thoại suốt với bạn trai.

Đó cũng là điều mà Ophélie phàn nàn mỗi khi Amy ngồi nói chuyện với mình. Cô mong Amy trông coi Pip kỹ càng và biết được cô bé ở đâu, đặc biệt là khi ngôi nhà quá gần biển. Ophélie sợ hãi khi nghĩ đến việc có chuyện gì đó xảy ra với cô bé. Amy nói: “Cháu nghĩ em nó ở trong phòng đọc sách. Đó cũng là lần cuối cháu nhìn thấy nó”. Thực tế Pip không ở trong phòng từ khi cô bé ra khỏi nhà vào buổi sáng. Ophélie nhìn vào phòng và dĩ nhiên cô bé không có trong đó. Lúc ấy Pip đang từ bãi biển chạy về nhà cùng với chú chó Mousse.

Ophélie lo lắng hỏi khi bước vào nhà bếp: “Cô bé có ra bãi biển không?”. Ophélie luôn lo lắng từ tháng 10. Cô không còn như trước nữa. Amy mở máy rửa chén và chuẩn bị về nhà mà không quan tâm đến tiền làm việc của mình. Cô ta có sự tự tin và niềm tin của tuổi trẻ. Ophélie biết nhiều hơn thế và cô đã học được bài học ở đời không được tin vào bất kỳ ai.

Cô gái 16 tuổi này có vẻ không có gì lo lắng khi nói: “Cháu không nghĩ thế. Nếu em nó ra bãi biển sao lại không nói với cháu?”. Ophélie lo lắng hơn dù cho nơi cô sống khá an toàn. Cô sợ hãi khi nghĩ đến việc Amy đã để cho Pip đi lang thang đâu đó mà không có người lớn đi theo. Lỡ có chuyện gì với cô bé thì sao? Lỡ nó bị tai nạn hay gặp vấn đề gì thì sao? Không ai biết được chuyện gì sẽ xảy ra. Ophélie dặn Pip đi đâu phải nói cho Amy biết, nhưng dường như cô bé không bao giờ nghe những gì mẹ nó nói. “Hẹn gặp lại cô vào thứ năm!” Amy nói khi bước ra cửa.

Ophélie đá đôi dép, bước đến cửa sổ rồi nhìn ra biển với vẻ lo lắng. Pip đang vội vã về nhà, trên tay còn nắm chặt vật gì đó. Nó giống như một mẩu giấy. Ophélie chạy đến đụn cát rồi đi ra biển để tìm con gái. Những cảnh tượng kinh khủng lúc nào cũng hiện lên trong tâm trí cô. Lúc ấy đã gần 5 giờ chiều và trời càng lúc càng lạnh hơn.

Ophélie vẫy tay với cô bé. Pip dừng lại thở hổn hển bên cạnh mẹ. Sau đó cô bé bật cười, còn con Mousse chạy quanh và sủa lớn. Pip có thể thấy mẹ lo lắng cho mình như thế nào.

Ophélie chau mày: “Con đã đi đâu vậy?”. Lúc này Ophélie vẫn còn giận Amy. Cô không biết phải làm sao vì vẫn không tìm ra người nào khác để trông Pip. Cô cần ai đó ở bên cạnh và trông nom Pip khi cô vào thành phố.

“Con đi bộ với Mousse. Chúng con đã đến đó”. Cô bé chỉ tay ra phía bãi tắm công cộng rồi nói tiếp: “Con không nghĩ mình sẽ về muộn đến thế. Con Mousse luôn đuổi theo những bó rong biển dạt trên bờ”. Ophélie nhìn con gái rồi cười. Cô thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng cô bé vẫn là một đứa trẻ mà. Nhìn cô bé, đôi khi Ophélie nhớ lại tuổi thơ của mình khi ở Paris và trải qua những kỳ nghỉ hè ở Brittany. Khí hậu ở đó không khác gì ở đây. Cô yêu mùa hè ở đó. Cô cũng từng đưa Pip đến đó, nhưng lúc đó Pip còn quá nhỏ và có thể cô bé không nhớ gì nữa.

“Cái gì vậy?”. Cô nhìn mẩu giấy trên tay Pip và có thể thấy đó là bức tranh vẽ cái gì đó.

“Con vẽ con Mousse. Bây giờ con đã biết cách vẽ hai chân sau của nó rồi”. Tuy nhiên, cô bé không nói nó đã học cách vẽ ấy như thế nào. Nó biết mẹ sẽ không đồng ý việc nó đi lang thang một mình trên biển và trò chuyện cùng với một người đàn ông lạ, dù cho ông chỉ cho nó cách vẽ và việc này là vô hại. Mẹ cô bé cấm nó không được nói chuyện với người lạ. Cô nhận ra trẻ con ngây thơ như thế nào dù cho Pip hoàn toàn không biết điều đó.

Ophélie mỉm cười với vẻ thích thú: “Mình không thể tưởng tượng được anh vẫn ngồi đó và vẽ”. Khi cô cười, mọi người có thể thấy được cô xinh đẹp và duyên dáng như thế nào. Nhưng kể từ tháng 10, cô ít khi cười và gần như là không bao giờ cười. Đêm đến, hai mẹ con không hề nói chuyện với nhau. Dù rất yêu con gái Ophélie cũng không nghĩ ra chuyện gì để nói với nó. Cô đã nỗ lực hết mình nhưng dường như vô vọng. Mỗi đêm, cô chỉ có thể đặt cô bé lên giường rồi đi ngủ. Nếu muốn ai đó đi cùng, cô bé có thể gọi Mousse. Chú chó này là bạn đồng hành của nó.

“Con đã mang về vài vỏ sò cho mẹ”. Pip nói rồi lấy ra trong túi hai vỏ sò tuyệt đẹp đưa cho Ophélie. Cô bé nói tiếp: “Con nhặt rất nhiều vỏ sò nhưng chỉ chọn được hai cái này thôi. Những cái kia bị vỡ rồi”.

“Chúng luôn bị vỡ”. Ophélie nói khi cầm vỏ sò trên tay. Hai mẹ con cùng nhau về nhà. Ophélie không hôn Pip. Cô đã quên việc đó, nhưng Pip luôn làm thế, dù cho những hành động ấy làm mẹ nó nhớ lại nỗi đau trong quá khứ. Cô luôn sống cô độc. Chính điều này làm Pip cảm thấy như mẹ nó đã biến mất từ 11 năm về trước. Cô bé cảm thấy dường như ai đó đã lấy đi mẹ nó. Ai đó đã mang Ophélie vào bóng đêm và thay vào đó là một người máy. Cô có thể ngửi, cảm nhận, nghe và nhìn thấy như người bình thường, nhưng tính cách của cô đã thay đổi. Mọi thứ đều thay đổi và hai mẹ con đều nhận ra điều đó. Pip không có sự lựa chọn nào khác và đành phải chấp nhận sự thật này.

Trong chín tháng qua, Pip ngày càng khôn ngoan hơn những đứa trẻ bằng tuổi mình. Cô bé đã cảm nhận được mọi thứ về những người xung quanh, đặc biệt là mẹ mình.

“Con có đói không?”, Ophélie hỏi với vẻ lo lắng. Nấu ăn là điều mà cô ghét nhất và ăn tối là điều khiến cô khó chịu hơn. Cô không cảm thấy đói từ nhiều tháng qua. Đã chín tháng qua họ không màng đến chuyện ăn uống. Chính vì thế mà họ ngày càng gầy hơn.

Pip đề nghị: “Chưa ạ! Tối nay mẹ có thể làm bánh pizza không?”. Đây là một trong số những bữa ăn họ không muốn dù Ophélie không nhận ra hiện tại con gái mình đang yêu cầu cô nấu món ăn mà nó muốn.

Ophélie nói không suy nghĩ: “Được. Mẹ có thể làm những gì con muốn”. Họ đã dùng pizza vào bốn đêm. Bên ngoài, trời đêm ngày càng lạnh hơn. Dường như Ophélie đã nỗ lực để cải thiện mối quan hệ giữa hai mẹ con.

Nếu không thể ra ngoài ăn tối, ít ra món pizza cũng là món dễ làm.

Pip nói: “Con thực sự không thấy đói”. Họ đã có cuộc trò chuyện tương tự mỗi đêm. Đôi khi Ophélie làm món gà quay với salad, nhưng rồi cả hai đều không ăn. Vấn đề càng trở nên nghiêm trọng hơn. Pip đã dùng kèm bơ đậu phụng với pizza, còn Ophélie không ăn gì mà chỉ ngồi nhìn.

Ophélie vào phòng rồi nằm trên giường. Còn Pip trở về phòng mình, đứng nhìn bức tranh vẽ con Mousse trong ánh đèn đêm. Mẩu giấy khá cứng và Pip có thể dán nó rồi nhìn ngắm. Khi nhìn bức tranh, Pip lại nghĩ đến Matthew. Cô bé háo hức muốn gặp lại Matt vào thứ năm. Cô bé thích Matt. Bức tranh trông có vẻ hoàn hảo hơn khi Matt giúp nó vẽ lại hai chân sau của con chó. Mousse trong hình trông rất thật. Rõ ràng Matthew là một họa sĩ tài năng.

Bên ngoài, trời tối như mực. Pip vào phòng của mẹ. Cô bé muốn ăn tối. Nhưng Ophélie đã ngủ. Cô vẫn nằm đó và Pip lo lắng. Khi đến gần Ophélie, cô bé vẫn nghe mẹ thở. Cô bé đắp chăn cho mẹ, người Ophélie luôn lạnh. Mẹ nó gầy đi nhiều vì phiền muộn, nhưng giờ đây cô đang ngủ rất ngon.

Pip đi về phía nhà bếp và mở tủ lạnh. Cô bé không còn thích món pizza nữa. Thường thì nó hay ăn một miếng nhỏ, nhưng tối hôm đó thì khác. Nó đã tự mình làm món bánh mì sandwich với bơ đậu phụng. Vừa ăn cô bé vừa xem ti vi, trong khi Mousse ngủ bên cạnh. Chú chó dường như khá mệt khi chạy ở bãi biển suốt từ sáng đến chiều. Nó ngáy nhẹ và chỉ thức giấc khi Pip tắt ti vi và đèn trong phòng khách. Sau đó cô bé nhẹ nhàng trở vào phòng, đánh răng, thay đồ ngủ, quay trở lại giường rồi tắt đèn. Trong phút chốc, nó lại nghĩ đến Matthew Bowles và cố quên đi cuộc sống của mình đã thay đổi như thế nào kể từ tháng 10. Sau đó vài phút cô bé đã chìm vào giấc ngủ còn Ophélie vẫn ngủ say cho đến sáng hôm sau.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 30 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 113, 114, 115

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

9 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

10 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 79, 80, 81

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

15 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

16 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

17 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Eun
Eun
The Wolf
The Wolf

Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 714 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Hoàng Thiên vừa đặt giá 327 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 310 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 600 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Hoàng Thiên vừa đặt giá 294 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 279 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: Tiêu Tương vừa đặt giá 679 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 427 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 327 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 310 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 405 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 384 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 364 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 345 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 327 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 294 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 279 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 264 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 553 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 250 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 264 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 645 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 310 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 613 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: tuyền xù vừa đặt giá 525 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 294 điểm để mua Ếch xanh 1
meoancamam: Kì IX của Game Word Jumble Race với nhiều ưu tiên hấp dẫn đây! Nhanh nhanh tham gia nào mọi người!

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.