Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 29 bài ] 

Mặt trời lúc nửa đêm - Kat Martin

 
Có bài mới 05.10.2017, 14:45
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 27117
Được thanks: 4610 lần
Điểm: 9.43
Tài sản riêng:
Có bài mới [Lãng mạn] Mặt trời lúc nửa đêm (Sinclair Sisters Trilogy #1) - Kat Martin - Điểm: 10
MẶT TRỜI LÚC NỬA ĐÊM

images

Nguyên tác: Midnight Sun (Sinclair Sisters Trilogy #1)
Tác giả : Kat Martin
Dịch giả : Văn Hòa - Kim Thùy
Nhà xuất bản : NXB Phụ Nữ
Ngày xuất bản : Quý 4/2004
Số trang : 488
Kích thước : 13 x 19 cm
Trọng lượng : 380 g
Hình thức bìa : Bìa mềm
Giá bìa : 49.000 VNĐ
Đánh máy: PhongAnh
Nguồn: PhongAnh / VNthuquan - Thư viện Online


Đang là trưởng ban biên tập tại Nhà Xuất bản Glenbrook, vì buồn chán chuyện tình cảm, Charity Sinclair xin nghỉ việc và quyết định đến vùng Yukon, Canada, mua lại mỏ Lily Rose để tiến hành khai thác vàng - cũng là thực hiện mơ ước sống cuộc sống phiêu lưu mạo hiểm ngay từ nhỏ của mình. Tại đây, cô đã có một cuộc gặp gỡ rất thú vị với McCall Ryan Hawkins - một nhân vật rất có thế lực trong ngành kỹ nghệ máy tính, tìm về Yukon sống cách biệt với thế giới bên ngoài đã bốn năm từ sau bi kịch thảm khốc của gia đình. Quan hệ giữa họ nảy nở và ngày càng sâu đậm, nhất là khi cả hai nhiều phen thoát khỏi cái chết cận kề trong gang tấc vì những thế lực đối nghịch của Hawkins trên thương trường. Họ dần nhận ra ý nghĩa của tình yêu và hạnh phúc đích thực…


Chương 1

Manhattan NewYork

Jeremy bước tới chiếc tủ áo trong phòng ngủ, nơi Charity đang tìm quần áo để mang theo trong chuyến hành trình của cô. Anh nói:

- Thật anh không hiểu nôi, anh không tin em lại có thể làm một việc như thế này. Em không thể bỏ công việc, bỏ nhà cửa để đi đến cái thành phố khỉ ho cò gáy ấy được.

Charity chỉ liếc mắt nhìn anh ta, rồi quay lui, tiếp tục xếp cái áo sơmi vải bông tay dài, cái áo màu đỏ có cổ may bằng vải kẻ ô vuông đỏ và trắng, cô nghĩa cái áo này mặc rất ấm.

- Anh nói như thể không anh biết chuyện tôi sắp làm – Cô đáp – Tôi đã có kế hoạch ra đi từ nhiều tuần nay rồi. Tôi đã nói cho anh biết ngày giờ tôi sẽ ra đi rồi. Nhưng vì chuyện ra đi của tôi không phù hợp với kế hoạch của anh, nên anh cho là anh không tin.

Anh bước tới nắm hai vai cô, xoay người cô lại để cô nhìn vào mặt anh:

- Charity, em hãy nghĩ về công việc em đang làm đi. Em hãy nghĩ đến công việc mà em sắp bỏ đi. Em đang có công việc rất tốt ở nhà xuất bản Glenbrook. Lạy Chúa, em vừa được đề bạt làm trưởng ban biên tập.

- Jeremy, tôi đã báo cho họ biết cách đây mấy tuần rồi, họ đã tìm người thay thế tôi rồi.

- Chắc em thừa biết họ sẽ phục hồi chức vụ ấy cho em trong 30 giây. Em đã làm hỏng sự nghiệp của em, nhưng ngoài chuyện ấy ra, còn… còn anh nữa thì sao?

Jeremy Hauser rất hấp dẫn, cao gần một mét tám, mái tóc đen tuyền cắt rất ngắn hợp thời trang, và cặp mắt màu xanh lục. Khi Charity gặp anh tại một buổi vận động gây quỹ giúp phong trào xóa nạn mù chữ cách đây hai năm, cô rất sững sờ khi thấy phong thái anh rất yêu đời, với vẻ láng lẫy và duyên dáng của giới tài phiệt ở Phố Wall. Sau khi đã hẹn hò với anh, thực tế là cô đã sống với anh trong căn hộ sang trọng của anh ở East Side, cô thấy anh là người chỉ nghĩ đến mình, cho mình là quan trọng.

Jeremy đưa tay lên sờ má cô, nhưng cô chụp bàn tay anh hất đi:

- Jeremy, chúng ta đã quen nhau hai năm rồi. Chúng ta đã chia sẻ ngọt bùi với nhau, nhưng chắc anh thừa biết là trong sáu tháng qua chúng ta không hợp nhau trong nhiều vấn đề. Có lẽ chúng ta nên xa nhau một thời gian để xem mối liên hệ của chúng ta đi về đâu.

Charity nghĩ thầm: "hay phải chăng mối liên hệ sẽ không đi đến đâu hết?!".

- Mối liên hệ của chúng ta có gì sai trái hết. Anh xác nhận độ gần đây anh có hơi căng thẳng một chút. Anh đã vận động để em có được sự đề bạt ấy, và chắc em biết anh rất thích em có chức vụ ấy – Anh ta cười với cô, nụ cười rất duyên dáng – Anh nhận ra anh chưa phải là người tình hoàn hảo của em, nhưng em hãy bỏ cái kế hoạch điên cuồng ấy của em đi, anh hứa anh sẽ đóng vai người tình hoàn hảo của em.

- Xin lỗi Jeremy, tôi nghĩ chuyện này không liên quan gì đến vấn đề người tình hoàn hảo cả. Thậm chí gần cả tháng nay, chúng ta không làm tình lần nào hết.

Anh hơi tái mặt khi nghe cô nói toạc vấn đề ra như thế. Jeremy rất bảo thủ trong vấn đề chăn gối, còn cô thì khi mới bắt đầu vào cuộc, cô muốn phải dịu dàng hơn. Sự thật là trong cuộc sống của Jeremy, tình dục không phải là yếu tố hàng đầu. Anh ta luôn luôn quá mệt mỏi, quá bận rộn, quá vội vã, hình như anh ta chỉ quan tâm đến các nhu cầu của mình mà chẳng cần để ý đến nhu cầu của cô.

Cô quay đi, đưa tay lấy chiếc quần jeans hiệu Liz Claiborne và cuốn lại. Jeremy cúi người thổi nhẹ vào tai cô:

- Đừng đi – Anh nói nho nhỏ, hôn lên một bên cổ của cô – Chúng ta sẽ giải quyết ổn thỏa chuyện này, anh xin thề như thế.

Charity nhích khỏi anh ta:

- Đừng Jeremy, xin anh, bây giờ không được đâu.

- Thôi được, em muốn anh làm gì? Em muốn anh phải nói gì để làm cho em bỏ ý định điên cuồng này đi mà ở lại Manhattan? Em có muốn dọn đến ở với anh không? Được rồi, chúng ta sẽ làm như thế, chấm dứt việc chuẩn bị đồ đạc này đi, chiều mai anh sẽ cho xe tải chở hết đồ đạc đến nhà anh.

Quả đã có một thời cô muốn như thế thật. Cô đã tin Jeremy Hauser là người trong mộng. Nhưng chỉ sau một thời gian ngắn, cô thấy anh ta không phải là loại người cô mơ ước. Cô vẫn không hiểu tại sao cô quá tin trong thời gian hơn một năm trời, rằng thế nào anh ta cũng thay đổi và hai người sẽ tâm đầu ý hợp với nhau.

- Tôi không muốn dọn đến ở với anh Jeremy ạ. Tôi muốn làm công việc mà tôi đã hoạch định. Tôi muốn sáng mai sẽ đáp chuyến bay của hãng hàng không Canada rời khỏi phi trường JFK vào lúc 7 giờ 25 phút. Tôi muốn máy bay hạ cánh xuống Vancouver, thay máy bay rồi bay đi Whitehorse, ở đấy sau gần 11 giờ bay trên không và hai giờ nghỉ ngơi, chắc tôi quá mệt, phải bò vào giường ở khách sạn River View ngay mà không bật tivi lên xem nổi nữa. Ngày hôm sau, tôi muốn lái chiếc xe Ford Explorer mà tôi đã thuê ở hãng cho thuê xe hơi Quốc gia để đến Dawson City.

Anh ta có vẻ hết sức sửng sốt đến nỗi Charity phải đưa tay nắm tay anh:

- Tôi biết anh khó mà thông cảm với tôi về việc này, nhưng tôi đã hai8 tuổi rồi mà chưa làm được cái gì cho cuộc đời thật có ý nghĩa. Vì thế tôi muốn đi phiêu lưu một chuyến xem sao. Anh không muốn làm một việc có vẻ hơi ngông cuồng như thế, phải không? Có phải trong thâm tâm anh cũng muốn, nhưng không có can đảm, phải không?

- Không phải!

Cô thở dài:

- Hai chị em gái của tôi sẽ làm những việc rất hấp dẫn và thú vị. Patience chuẩn bị đi theo đoàn biểu diễn cưỡi ngựa quăng thòng lọng bắt bò, còn Hope thì ngao du khắp đất nước viết bài bán cho tạp chí, sống đời tự do. Họ sống theo ước mơ của họ và tôi cũng muốn sống theo ước mơ của tôi.

- Patience đi nghiên cứu để làm luận án tiến sĩ – Jeremy cãi – Còn Hope đi để nâng cao tay nghề viết lách. Em đang có một sự nghiệp vẻ vang, em là biên tập viên tiểu thuyết tại một nhà xuất bản được kính nể, em phải bằng lòng với công việc của mình mới phải.

- Tôi không bằng lòng! Mà cãi với anh về chuyện này mệt quá! – Cô xoay qua mời anh ta ra khỏi phòng ngủ, dẫn anh qua phòng khách ra cửa trước – Mời anh về đi cho Jeremy – Cô xoay tay nắm vặn, mở cửa ra – Tôi có cảm giác khi tôi đi rồi, chắc anh sẽ nhận ra mối liên hệ của chúng ta rồi sẽ không đi đến đâu hết. Có lẽ anh sẽ mừng vì lại được tự do.

Jeremy hé miệng ra, nhưng anh không nói lên từ nào. Từ trong thâm tâm, anh ta biết mình không yêu cô, cô chỉ là phương tiện cho anh ta. Loại liên hệ như thế này chỉ hợp cho anh ta mà không hợp cho cô.

- Charity, rồi em sẽ ân hận cho mà xem – Anh ta nói, bước ra hành lang - Khổ thay là khi em ân hận thì sự đã rồi, khi ấy đã quá muộn.

Charity khựng người khi anh ta đóng sầm cánh cửa. Tội nghiệp Jeremy, có lẽ đến ngày nào đấy anh ta sẽ tìm được người đàn bà bằng lòng sống nương tựa vào anh ta. Trước mắt, anh ta không hy vọng gì sai khiến được cô, anh ta không thể làm cô đổi ý.

Charity thở dài, quay vào thu xếp đồ đạc tiếp, kể cả bộ đồ lót dài cô đích thân mua ở Cabellas, cửa hàng bán quần áo và thiết bị tập thể thao ngoài trời. Không giống như Jeremy chủ trương thứ tình yêu hời hợt nông cạn, Charity nghĩ rằng nếu cô yêu ai thì tình yêu phải sâu sắc, bền vững trường tồn, loại tình yêu sống chết bên nhau. Đấy là loại tình yêu của bố mẹ cô đã trải qua, loại tình yêu mà cô hy vọng sẽ may mắn tìm được một ngày nào đó.

Bây giờ cô muốn sống một cuộc sống lý thú đầy ý nghĩa. Mặc dù mối tình của Jeremy với cô xấu đi là nguyên nhân khiến cho cô có quyết định rời bỏ New York, nhưng ngay từ hồi nhỏ, cô đã thường mơ ước sống cuộc sống phiêu lưu mạo hiểm rồi. Bố cô, Edward Sinclair, là giáo sư sử học ở trường đại học Boston. Khi cô còn bé, cô và hai chị em gái, Patience và Hope, đã say sưa với những câu chuyện cổ tích về các kỹ sĩ thời trung cổ với các cô gái đang cần giúp đỡ, chuyện Robin Hood và chuyện hải tặc Râu đỏ. Đối với ba chị em, nhu cầu đi phiêu lưu mạo hiểm như có lửa trong máu họ.

Tại nhà xuất bản Glenbrook, Charity đã cho xuất bản những cuốn tiểu thuyết về phiêu lưu mạo hiểm của các tác giả như Cussler, Higgins và Clancy. Mặc dù những truyện này đều hoàn toàn hư cấu, nhưng truyện nào cũng làm tăng thêm khát vọng phiêu lưu ấp ủ trong lòng cô. Charity rất thích các truyện này, và thậm chí cô còn giành thời gian đọc những tác phẩm phiêu lưu của những nhà xuất bản cạnh tranh với nhà xuất bản của cô.

Một hôm cơ hội xảy đến cho cô, cơ hội để cô thực hiện mộng phiêu lưu cuả mình. Trên Nhật báo Phố Wall, cô đọc thấy bài viết có nhan đề: "Đi tìm vàng thế kỷ Hai mươi mốt", bài viết về chuyện có những khu khai thác mỏ vàng ở vùng Yukon Canada rao bán với giá rẻ. Bài báo miêu tả cuộc sống ngoài trời với công việc nặng nhọc vất vả và có vài khu mỏ có thể mang lại cơ hội làm giàu. Charity cảm thấy như thể định mệnh cuả cô đã đến.

Hai tuần sau, sau những giờ tìm kiếm trên mạng Internet về các nguồn thông tin khai thác mỏ và nghiền ngẫm đọc những cuốn sách trong thư viện, cô tiếp xúc với người môi giới địa ốc ở Dawson City, nơi bài báo nói đến. Sau đó, họ nói chuyện qua điện thoại đường dài chừng mười lần, cô đã dùng một nửa số tiền thừa kế cuả ông nội cô để lại cho cô khi ông mất hồi năm ngoái, để trả giá mua quyền khai thác mỏ vàng một vùng rộng 20 mẫu Anh.

Một bức hình về khu bất động sản mà chủ nhân gọi là Lily Rose được gởi đến qua mạng Internet, bức hình cho thấy một ngôi nhà xinh xinh, một buồng ngủ nằm trên con suối nước chảy mạnh ào ào. Phần quảng cáo viết: “ngôi nhà có hệ thống dẫn nước vào nhà, hiện đại, nhà bếp đầy đủ tiện nghi, và lò sưởi xây đá mộc mạc. Có đầy đủ bàn ghế và dụng cụ khai thác mỏ”.

Charity thấy như thế là hoàn hảo rồi, và 10 ngày sau, cô gửi tiền mặt mua bất động sản ấy.

Nhớ lại những chuyện vừa qua, cô cười một mình, vừa tọng cái áo len tay dài thật dày cuối cùng vào cái túi xách da mềm, rồi đè mạnh cái túi xách xuống để kéo dây kéo đóng lại cho được. Cô chỉ đem theo hai cái túi xách thôi: một đựng các đồ dùng cá nhân không thể không có được, như dầu gội đầu, son phấn trang điểm, dầu xịt tóc; còn cái kia đựng quần áo, áo len, giày ten nít và ủng đi bộ. Cô không biết chắc cô sẽ dùng cái gì, cho nên cô nghĩ cứ đến đấy, cần gì thì mua cũng được.

Tin vui đến với cô là cô vẫn có thể giữ căn hộ cuả mình. Hope, người chị đầu cuả ba chị em nhà Sinclair, đã bằng lòng chuyển đến ở tại nhà cô vào tuần sau, chị ấy sẽ trả tiền thuê nhà sáu tháng sắp đến. Hope có ý định viết một loại bài cho các tạp chí về những chuyện xảy ra ở New York, Luân Đôn, và Paris. Căn hộ nhỏ của Charity rất thích hợp cho chị để dùng làm nơi làm việc.

Sáu tháng quả là quá tuyệt. Cô không có ý định bỏ đi luôn. Chuyến phiêu lưu như thế là đủ rồi. Hết hạn sáu tháng, cô sẽ trở về New York, khi ấy cô sẽ quyết định làm gì cho những ngày còn lại cuả đời cô.

Charity cười khi nghĩ đến cuộc hành trình cô sắp thực hiện, cô để cái túi xách thứ hai xuống bên cửa.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 05.10.2017, 14:47
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 27117
Được thanks: 4610 lần
Điểm: 9.43
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Lãng mạn] Mặt trời lúc nửa đêm - Kat Martin - Điểm: 10
Chương 2


Khi máy bay đến phi trường Whitehorse và hành khách tứ tán khắp nơi đúng vào lúc 3 giờ 09, giờ Cananda, thì Charity đã ở trên không 11 giờ mệt mỏi. Cổ đau, lưng mỏi, miệng khô không có chút nước bọt.

Lạy Chúa, cô ghét đi máy bay.

Cô mừng vì đã đến nơi bình an vô sự. "Thoát chết rồi", cô lẩm bẩm trong miệng, khi bánh máy bay chạm mặt đất, nhưng cô vẫn còn ngồi yên một chỗ. Phi trường nằm ở phía Bắc thành phố nhỏ, nhưng có vẻ hoạt động tốt, hay là cô nghĩ như thế khi thu hồi cái túi xách thứ nhất nơi băng tải.

Khốn thay, cái túi xách thứ hai, cái túi xách đựng đồ trang điểm, bàn chải răng, sinh tố, dũa móng tay, và những thứ lau mặt, không thấy đâu hết. Khi băng tải đã dừng và nhận thấy mình là người cuối cùng còn đứng đợi lấy hành lý, cô mệt mỏi bước tới quầy kiểm soát, điền vào những biểu mẫu cần thiết.

Người nhân viên sau quầy, một phụ nữ trung niên có mái tóc thưa, màu nâu nhạt và vẻ mặt lo âu, nói:

- Bảo đảm sẽ có người mang đến tận nơi cô ở. Ngay khi cái túi xách được đưa đến đây, chúng tôi sẽ chuyển đến cho cô ngay tức khắc, nhé?

Tiếng "nhé?" phát âm theo giọng Canada khiến cô bật cười. Cô đã ở đây rồi. Cô đã đến Whitehorse, chặng dừng đầu tiên trên chuyến phiêu lưu đến vùng hoang dã. Bây giờ chỉ có vấn đề này mới quan trọng.

Cô ký tờ biểu mẫu, cảm ơn người phụ nữ rồi đi ra ngoài, đứng trước phi cảng để tìm xe. Đứng trên vỉa hè, nhìn ra quãng trống rộng mênh mông quanh phi trường, Charity bỗng đâm lo. Nếu có tắc xi đợi khách, thì chắc họ đã đón hành khách đi hết rồi, trong cái thành phố nhỏ chưa đầy hai mươi ngàn dân này, chắc không có tắc xi thường xuyên. Thế nhưng, cô thấy có chiếc tắc xi đậu bên hè đường, đây là một chiếc Buick cũ ít ra cũng mười năm, ống bô đã rỉ sét và nước sơn xanh đã tróc nhiều nơi.

- Thưa, cô đi xe chứ? - Người tài xế lên tiếng mời, anh ta nhìn qua cánh cửa phía bên chỗ khách ngồi hỏi. Mũi anh ta lớn, hơi khoằm, da ngăm ngăm, tóc đen thẳng. Ở Manhattan, anh ta có thể là người Puerto Rico, Pakistan, Jamaica hay dân của hàng chục quốc gia khác. Nhưng ở đây chắc anh ta là dân da đỏ. Ở đây người ta gọi họ là dân của Nước Đầu Tiên.

Người da đỏ thật sự đầu tiên của tôi. Cô không nín cười được.

- Tôi trọ tại khách sạn River View. Anh cho tôi đến đấy được chứ?

- Được. Mời vào - Anh ta không giúp đưa hành lý của cô lên xe, mà cũng không mở cửa xe.

Charity mở cửa xe, đưa cái túi xách bằng vải bạt màu đen vào, rồi leo lên ngồi ở ghế sau. Cô nhăn mặt vì một cái lò xo chích qua lớp da màu xanh bọc ghế ngồi, đâm vào sau mông cô. Cô nhích người tránh sang chỗ khác, mong sao chiếc quần đen đẹp đừng rách. Cô không đem theo nhiều quần đi đường.

- Khách sạn nằm ở ngã tư đường Số một và...

- Tin tôi đi, thưa cô, tôi biết khách sạn ở đâu rồi.

Chiếc xe rồ máy chạy khỏi phi trường, kính cửa xe hạ xuống để gió lạnh tháng Năm thổi vào lùa mái tóc vàng thẳng ra sau vai cô.

Sáng nay cô đã kẹp mái tóc dài, buộc sơ sài thành một bím nhỏ, gọn gàng, chỉ để vài sợi lưa thưa xõa quanh mặt cho hợp thời trang thôi. Nhưng kim găm kẹp tóc đã chích vào phía sau đầu cô khi ngồi trên máy bay chật chội, khiến cô thấy khó chịu, nên cô đã tháo kim ra, để cho tóc xoã xuống.

Khi chiếc xe ọp ẹp chạy vào phố Whitehorse, cô trông như thể đã nếm mùi gió Chinook, tiếng lóng của miền Bắc dùng để chỉ ngọn gió lớn mang hơi nóng từ dãy núi đá đến. Người tài xế có đôi vai vạm vỡ mặc cái sơ mi bằng vải len đã sơn và chiếc quần jeans mòn vẹt, anh ta thường tình mang cái túi xách của cô vào tiền sảnh khách sạn, trong khi cô lục trong cái ví nhỏ hiệu Kate Spades, để tìm tiền Canada mà cô đã đổi ở Vancouver. Cô nhận thấy cái túi xách quá nhỏ khi dùng đi xa như thế này. Ước gì cô mang theo cái to hơn cái này.

Cái to hơn chắc sẽ đựng luôn cả cái túi xách đồ trang điểm và bản chải răng hiện đang bị thất lạc.

Charity trả tiền cho người tài xế, rồi nhìn chiếc Buick cũ rích chạy đi, sau đó cô đưa mắt nhìn quanh. Whitehorse là thủ phủ của bang Yukon, một thành phố nhỏ, so với Manhattan chẳng nghĩa lý gì. Qua sách vở cô đã đọc về nơi này, thì thành phố được xây dựng trong thời gian xảy ra phong trào đi tìm vàng ở Klondike, hàng chục ngàn người đi tìm vàng đáp tàu thủy đến Skagway, Alaska, rồi trèo qua những ngọn đèo vượt núi đến đầu nguồn của sông Yukon.

Ở khu vực thuc thành phố, có nhiều ngồi nhà xưa cũ, nguyên thủy, mặt tiền xuống cấp, xây cất từ cuối thập niên một ngàn tám trăm, vẫn còn nằm hai bên đường phố, trông như nhà cửa trong bộ phim do John Wayne đóng, đường sá chật hẹp, những lối đi vào các cửa hàng đều lót ván y như cảnh tượng vào thời ấy.

Đứng trên Đường Thứ Nhất, bên kia đường là con sông Yukon lớn rộng, Charity nghĩ đến bao nhiêu năm qua cô đã mong muốn được đến đây, cô nghẹn ngào vì cảm xúc. Cô đã nói với Jeremy cô muốn đi phiêu lưu, cô đã nói với đồng nghiệp và bạn bè như thế, nhưng chỉ có bố cô và các chị em cô mới biết rằng việc đi đến Yukon là giấc mơ suốt đời.

Khi còn tấm bé, Charity đã say sưa nghe kể chuyện về miền Bắc. Suốt nhiều năm qua, cô thường xem lại hàng chục lần bộ phim đen trắng có nhan đề Sergeant Preston of the Yukon (Trung sĩ Preston ở Yukon). Cô đọc thơ của Robert Service cho đến khi thuộc lòng, và khóc khi đọc truyện viết về cảnh hoang dã của Jack London.

Tại sao những truyện đặc biệt này trong lịch sử làm cho Charity xúc động sâu sắc đến thế, cô không thể nói được. Có người mơ đến thăm tháp Eiffel, có người mơ xem Kim Tự Tháp ở Ai Cập. Charity muốn thấy những ngọn núi đỉnh phủ tuyết và những cánh rừng xanh tươi ở miền Bắc.

Và sau nhiều năm chờ đợi, cuối cùng cô đến đây.

Charity cười, trở về với thực tại trước mặt sau khi đăng ký lấy phòng khách sạn, cô sẽ tìm tiệm thuốc tây mua bàn chải răng, rồi ngủ một giấc cho lại sức. Trước khi đến nơi ở Dawson City, cô phải đi hơn 300 dặm nữa. Ở một nơi hẻo lánh như bang Yukon này, đoạn đường như thế là rất xa.

Cô hơi lo về chiếc xe cô đã thuê, chiếc SUV. Cô đã sống ở Manhattan lâu năm rồi. Cô hiếm khi lái xe, mà lái một chiếc lớn như chiếc Explorer thì chưa bao giờ cô lái. Tuy nhiên, nếu may mắn thì ngày mai thế nào cô cũng đến đấy.

Charity không thể đợi lâu được.

- Chào mừng cô đến Dawson City, thưa cô Sinclair - Người nhân viên địa ốc chào cô, ông ta tên là Boomer Smith, thân hình thấp, đầu hói, nặng nề và nụ cươì hình như nở mãi trên môi.

Bài viết đăng trên Nhật báo Phố Wall ký tên là Smith Realty và sau đó cô tìm ra được công ty qua mạng Internet. Sáng hôm qua, hãng máy bay đã tìm ra cái túi xách thứ hai của cô, đem đến khách sạn cho cô, và sau khi đã nhận chiếc xe thuê, cô gọi đến cho văn phòng của công ty tại mt trạm bán xăng nằm trên xa lộ Klondike, một trong số hai hay ba trạm trên cả một đoạn đường dài 335 dặm!

Cô và Smith vạch kế hoạch sẽ gặp nhau tại văn phòng của ông ta ở thành phố Dawson khi cô đến vào xế chiều ngày hôm sau, nhưng chiếc Ford Explorer bị trục trặc ở bình phun nhiên liệu tại một nơi có tên Pelly Crossing, một địa điểm rộng trên đường, và cô phải mất mấy giờ để cho chuyên viên của cửa hàng Selkirk, cửa hàng vừa bán xăng, vừa là quán bar, vừa bán thực phẩm, đến điều chỉnh lại.

Khi Charity đến Dawson thì trời mưa, lưng cô đau nhừ và hoa cả mắt. Trời đã tối và lạnh, cô chỉ muốn tìm chỗ để ngủ một giấc. Cô mua một lát bánh Pizza ở nhà hàng có tên là Grubstake, rồi đăng ký lấy phòng ở khách sạn Eldorado. Mãi cho đến sáng hôm sau cô mới thực sự đi xem thành phố.

- Sao, cô nghĩ về Dawson city như thế nào? - Câu hỏi của Boomer khiến cô nhớ cảnh thành phố khi cô nhìn qua cửa sổ phòng khách sạn khi mới vào phòng: thành phố kỷ nguyên đi tìm vàng giống như hình ảnh các thành phố đi tìm vàng trong các sách viết về miền Tây có bìa mỏng. Những con đường bùn lầy và vỉa hè cao lên với hai dãy nhà kiểu miền Tây cổ, sườn nhà bằng gỗ, mặt tiền lụp xụp, có lối đi vào lát gỗ gồ ghề. Thành phố gần giống Whitehorse, nhưng nhỏ hơn, và cái gì ở đây trông cũng xưa cũ hơn, như thể Dawson cương quyết duy trì như thế chứ không chịu thay đổi.

Quả vậy, thành phố trông như thế cách đây 100 năm về trước, và khi nghĩ như vậy, Charity cười.

- Đúng đây là một thành phố - Cô đáp - Tôi chưa bao giờ đến thành phố nào mà đường phố còn là đường đất như thế này.

- Chúng tôi muốn duy trì hình ảnh xưa cổ. Thành phố này rất đặc biệtt, đầy di tích lịch sử. Đây là hình ảnh của Dawson vào thời đi tìm vàng ở Klondike và chúng tôi cố bảo toàn di tích lịch sử ấy.

Ông mời cô vào ngồi ở bàn làm việc bằng gỗ sồi, trên bàn đồ đạc ngổn ngang, Charity ngồi vào cái ghế có lưng dựa thẳng, hơi ọp ẹp. Giống như khắp nơi trong thành phố, văn phòng xây cất theo kiểu của thập niên một ngàn tám trăm, tường áp ván gỗ sồi, thảm trải nhà có hình cong cong, và đèn dầu hoả treo rải rác trong phòng để trang hoàng.

Họ thông qua công việc giấy tờ cần thiết.

- Như tôi đã nói qua điện thoại với cô rồi, trang thiết bị và bàn ghế chỉ có sơ sài thôi. Thú thật với cô là tôi không biết chúng có còn ở đấy không.

- Vâng, ông có nói rồi.

- Tốt, thế thì tôi nghĩ là chúng ta đã bàn giao xong. Bà Foote sẽ có mặt ở đây trong vài phút nữa thôi. Tôi đã phái người đến thay chỗ của bà ấy vào hôm qua rồi, ngay sau khi cô gọi tới báo cho tôi biết hôm nay cô đến. Bà Maude không có điện thoại.

- Tôi hiểu rồi - Cô thực sự bắt đầu công việc rồi đấy.

Đến Dawson chẳng khác nào trở lại thời gian một trăm năm về trước, và rõ ràng có một số người ở đây vẫn sống cuộc sống như thời ấy.

- A, bà ấy đến rồi.

Chuông cửa reo xong là Maude Foote đẩy cửa bước vào và Charity đứng dậy chào bà ta. Bà ta già hơn Charity tưởng, có lẽ vào quãng trên 70 một ít và nhờ thân hình hộ pháp nên mặt bà ta ít nhăn nheo. Bà ta thấp hơn Charity một phân, mà cô cao gần một mét bảy, nhưng bà ta đi lưng vẫn còn thẳng và hai vai vẫn còn ngang.

- Chắc cô là Charity Sinclair.

- Đúng - Charity cười, chìa tay bắt, cô thích thái độ thẳng thắng tự nhiên của bà - Rất sung sướng được gặp bà, bà Foote.

- Gọi Maude là đủ rồi. Mọi người ở đây đều gọi tôi như thế đã 50 năm nay - Maude nhìn lên nhìn xuống người cô, chú ý cái quần jeans người mẫu và cái sơ mi vải bông tay dài có cổ bằng vải carô đỏ - Con gái thành phố như cô từ New York đến Dawson này làm gì?

Charity nhún vai như thể cô không biết trả lời sao. Mà thực vậy, cô thấy rất khó trả lời. nhưng cô vẫn đáp:

- Chuyện này dông dài lắm, nói cho đúng là tôi muốn thay đổi không khí. Tôi muốn rời khỏi thành phố, sống một cuộc sống khác lạ.

- Khác lạ! Tốt thôi, nhưng cô không phải là người đầu tiên đến đây tìm vàng, và chắc không phải là người cuối cùng.

Boomer Smith đã giới thiệu Maude Foote là người có thể giúp cô trong bước đầu làm công việc khai mỏ. Maude đã khai thác mỏ ở Suối Ngựa Chết, mỏ này đã được khai thác từ 40 năm nay, và bà sống trên một mảnh đất riêng ở cuối con đường chạy qua vùng đất Charity vừa mua.

- Lý do tôi đến đây ra sao thì cũng sự đã rồi - Charity nói - Nghĩa là tôi đã đến đây rồi. Tôi định khai thác vàng nơi khu đất tôi vừa mua. Vậy bà có chịu giúp tôi không?

Cặp mắt màu xanh nhạt nhìn mái tóc vàng để thẳng của Charity, cô chải mái tóc ra sau gáy, kẹp với chiếc kẹp đồi mồi, rồi ánh mắt nhìn xuống hai ống quần zin bó sát hai chân và đôi giày cao cổ đi bộ loại mới ra, hiệu Hi- Tech.

- Cô là "gái thành phố" 100%, nhưng tôi nghĩ cô sẽ làm việc này được. Tiền cô trả như thế là hậu hĩ đấy, tôi không có gì để kêu ca nữa. Vả lại, vùng đất cô mua chưa được khai thác bao giờ. Có thể chúng ta kiếm được vàng.

Charity kềm mình để khỏi thốt ra tiếng kêu vui mừng. Việc cô làm ai cũng cho là điên, thế nhưng cô cảm thấy rất sinh động, cô tin chắc trong những ngày sắp tới, cuộc sống sẽ chứng minh cho mọi người thấy rằng chuyện phiêu lưu của cô rất đứng đắn.

- Ông Smith còn nói cho tôi biết rằng có một người tên Johnson có thể bằng lòng giúp chúng ta, ông ta nói có nhờ bà nói giúp. Ông ta có bằng lòng làm công việc này không?

- Buck Johnson có đất giáp ranh với đất nhà cô ở phía Bắc. Ông ta đã khai thác vàng trên hai mươi năm nay. Mới đầu, ông ta gặp may, nhưng về sau thì không kiếm được gì nhiều. Ông ta rất rành nghề và cần tiền. Ông ta bằng lòng làm việc này.

Cô cố mỉm cười:

- Tuyệt! Khi nào chúng ta bắt đầu?

- Từ ngày lão Mose Flanagan thu dọn ra đi, tôi không đến lại khu mỏ Lily Rose, có lẽ phải dọn dẹp nhà cửa cho ngăn nắp. Tốt nhất là chúng ta nên mua các đồ cần thiết trước khi rời thành phố về nhà, để khỏi quay lại đây một thời gian.

Theo lời khuyên của bà Maude, họ ghé vào cửa hàng tổng hợp Dawson City để mua thực phẩm, dụng cụ lau chùi nhà cửa và vật dụng dùng ở giường ngủ, gồm vải trải giường, khăn và chăn mền. Họ mua bộ đồ ăn bốn người gồm dĩa, dao nĩa bằng bạc, xoong quánh và dụng cụ trong bếp. Maude đề nghị Charity nên mua cái nệm hơi, mặc dù cô chưa biết giường rộng hẹp ra sao, nếu có giường. Bà đề nghị cô cần phải xem ngôi nhà và phòng ốc trong nhà ra sao đã, rồi sau đó muốn mua gì hãy mua.

Khi đã ở trong nhà rồi, họ sẽ nói với Buck Johnson xem cần mua trang thiết bị gì để khai thác vàng.

Họ chất đồ vừa mua lên phía sau chiếc Explorer. Chất xong, Charity mới cười. Thế là chuyện phiêu lưu mạo hiểu của cô bắt đầu. Cô nôn nóng đến xem ngôi nhà mới.

o O o

McCall Ryan Hawkins dừng lại dưới hàng thông trên đỉnh đồi, để cái ba lô sau lưng xuống đất. Phía dưới anh, Suối Ngựa Chết trông nhỏ như vuông vải trắng hẹp, chảy trên lớp đá cuội và ngoằn ngoèo qua các khe giữa hai bờ đá từ trên đỉnh đồi xuống.

Call nhìn qua ống nhòm, cặp ống nhòm có sợi dây anh mang quanh cổ. Chỗ anh đang đứng là ranh giới của khu đất rừng rộng hai ngàn mẫu Anh của anh, không xa Vòm Vua Solomon, từ đây anh có thể thấy ngôi nhà tả tơi của lão Flanagan cheo leo trên con suối.

Ngay trước khi lão Mose dọn đi, ngôi nhà đã xuống cấp rồi. Tầng cấp ở trước mái hiên đã bị sập một bậc và lá sách ở cửa sổ đã bị nghiêng xuống, khiến cho gió lọt vào nhà được.

Ngôi nhà trông có vẻ hoang phế rất buồn bã, dù Call và lão Mose không bao giờ hợp nhau, nhưng hai người đã thường vã nhau nhiều lần. Họ cãi đủ thứ từ chuyện con lừa già của Mose đi vào trong vùng đất của Call cho đến chuyện chiếc xe tải máy nổ ầm ầm của lão điên chạy văng cát sạn và bụi đất tung lên đầy trời, để bụi lọt qua cửa sổ vào nhà Call. Call rất mừng khi thấy lão dọn đi.

Thế nhưng anh vẫn nhớ lão, thế mới lạ.

Ít ra anh cũng có người để cãi cọ.

Call lắc đầu, nghĩ đến chuyện leo xuống từ đỉnh đồi, bỗng anh cảm thấy hơi nản chí.

Quay người không nhìn ngôi nhà nữa, anh lấy cái ba lô mang lên vai, huýt gió gọi con Smoke, con chó lớn lai sói và chó Étkimô, anh nuôi nó từ khi nó còn nhỏ rồi theo con đường xuống đồi. Anh về nhà sau một đêm đi chơi xa, ngôi nhà này anh đã xây bên bờ suối.

Từ ngày Call trở lại Yukon, đến nay đã hơn 4 năm. Anh đến đây để tìm cảnh yên tịnh của núi rừng, tìm nơi tĩnh mịch để quên quá khứ, ổn định lại cuộc sống. Đi trên đường, những hình ảnh của quá khứ cứ chập chờn trong óc anh, nhưng anh quyết xua đuổi chúng ra khỏi tâm trí, không để cho chúng hành hạ anh.

Anh không thích nghĩ đến quá khứ, không thích nhớ đến chuyện đã qua, khiến anh phải tự mình dấn thân vào chốn lưu đày này đã 4 năm nay. Cho nên anh cố sải chân bước nhanh xuống đồi để xua đuổi những kỷ niệm đau buồn chực bám lấy anh.

Khi anh thấy cái ống khói cao xây bằng đá của nhà anh hiện ra bên suối, thì đồng thời anh cũng thấy hai vật thể di động xuống từ ngọn núi đằng xa, và khi nhìn kỹ, anh nhận ra đấy là hai chiếc xe hơi lạ đang chạy về phía anh. Đường từ Dawson đến đây phải mất một giờ, đường đất bụi bặm và dân cư sống dọc theo Suối Ngựa Chết thì thưa thớt, cho nên khác, rất ít người đến đây làm gì.

Như thường khi, cứ thấy có người đến quấy phá cuộc sống yên tĩnh của mình là Call cảm thấy tức giận, ngay cả khi xe họ chỉ chạy qua trong nháy mắt.

Anh tự hỏi không biết họ là ai và họ đi đâu.

Anh tự hỏi, họ đến làm quái gì ở Suối Ngựa Chết này.

o O o

Sau khi rẽ khỏi đường Hunker, Charity theo chiếc xe tải nhỏ màu xanh cũ kỹ của Maude chạy ngoằn ngoèo trên con đường rải sỏi dọc theo con suối. Họ dừng lại một lát tại ngôi nhà nhỏ của Maude đang ở, để bà lấy đôi găng tay lao động bà để quên ở nhà.

- Găng tay tôi có rồi thì mua làm gì nữa cho phí - Bà nói. Hồi nãy bà từ chối không để cho Charity mua găng tay cho bà ở cửa hàng tổng hợp.

- Còn xa nữa không? - Charity hỏi khi thấy bà già đi thủng thỉnh, bước đi chậm rãi như kiểu thủy thủ đi trên boong tàu, chỉ có khác là quanh bà không có nước.

- Gần thôi. Qua hai chỗ đường cong, rồi lên đồi một đoạn là đến.

Qua hai chỗ đường cong thì ra mất hai dặm, mỗi chỗ đường cong xe phải chạy thật chậm vì đường đã hẹp mà lại bùn lầy nữa. Ngồi trên xe, lòng cô náo nức, bồi hồi, mong sao chóng đến nơi. Cô cảm thấy như đứa bé lần đầu tiên đi đến khu giải trí Disney World, cứ muốn chóng đến, không làm sao hình dung ra được cảnh tượng ở đấy.

Khi chiếc xe loại SUV chạy nhồi lên nhồi xuống trên đường đầy ổ gà, Charity cảm ơn Chúa đã giúp cô thuê chiếc xe chạy được cả bốn bánh. Xe loại quay hai bánh bình thường, chắc không chạy được trên mặt đường như thế này. Khi họ chạy qua khúc đường cong thứ hai cô thở phào nhẹ nhõm.

Ít ra mình cũng có thì giờ để ngắm cảnh thiên nhiên, cô nghĩ, vừa đưa mắt nhìn những ngọn đồi lởm chởm đá phủ đầy thông, linh sam và cây bước lô. Cả vùng đều toàn núi non, trên các đỉnh núi còn phủ một lớp tuyết giữa mùa xuân sáng lấp lánh.

Phong cảnh đẹp tuyệt vời, rất xứng với đồng tiền bỏ ra để được chiêm ngưỡng. Charity cười khi nghĩ cô sẽ được sống trong cảnh hoang dã tuyệt vời này trong sáu tháng sắp đến.

Họ chạy qua khúc quanh cong thứ hai thì cô thấy hai ngọn đèn sau đuôi chiếc xe tải bật sáng. Hồi nãy cô thấy một ngọn tắt. Cô nhìn về phía con suối họ đang chạy theo. Phía bên kia chiếc cầu gỗ trông có vẻ ọp ẹp, cô thấy có ngôi nhà gỗ nhỏ nằm giữa đám thông mọc ven bờ suối. Mỏ Lily Rose. Cảm giác sung sướng bùng lên trong lòng cô. Bất cần chiếc cầu có thể sập bất cứ giờ nào. Dễ chữa lại thôi. Cô vẫn còn tiền để sữa chữa lại cho chắc chắn.

Maude lái xe qua cầu như thể cầu hoàn toàn chắc chắn, cho nên Charity nhắm mắt, thu hết can đảm, cố xem như cầu vững chắc. Cô lái xe qua được bên kia yên ổn, mới thở phào nhẹ nhõm. Đậu chiếc Ford bên ngôi nhà, cô cài thắng an toàn rồi bước ra khỏi xe.

Không khí trong lành ở Klondike mát lạnh, phảng phất hương thông mọc sau ngôi nhà lên tận đỉnh đồi. Khi đi vào nhà, cô nghe tiếng nước suối chảy ào ào trên lớp đá cuội.

Cô dừng lại dưới bậc thềm dẫn lên hiên nhà. Ngôi nhà xây bằng gỗ cây, đúng như mục quảng cáo đã rao, nhưng mái nhà lợp ngói gỗ đã thụng xuống, và một tấm ván nơi bậc thềm đã bị gãy khiến cho việc leo lên thềm rất khó khăn.

- Chỉ cần sữa chữa lại đôi chút là xong - Bà Maude nói.

Bà nói thế vì chưa nắm vững tình hình. Ngôi nhà xuống cấp rất nhiều. Khi cô mở cửa bước vào nhà, thấy trong nhà nhiều nơi hư hỏng, lòng co thắt lại. Khó mà không cảm thấy thất vọng trước ngôi nhà hư hỏng như thế.

- “Ngôi nhà xinh xinh một buồng ngủ trên con suối nước chảy ào ào” - cô viện dẫn bài quảng cáo trên báo.

Con suối nước chảy ào ào thật, và ở đây chắc là nhà bếp đầy đủ tiện nghi, cách bên phải cửa vào hai bước, ngay cuối phòng khách là nhà bếp.

- Trông thế chứ không đến nỗi tệ đâu - Maude nói với giọng chắc nịch. Bà đưa tay vuốt túi áo sơ mi bằng vải len Canada rồi lấy ra cái ống vố có cán ngắn, ngậm vào giữa hai hàm răng - Chỉ cần sửa sang lại một chút là xong.

Không một chút là xong đâu, Charity nghĩ, lòng buồn bã, nhìn Maude cắn đầu ống vố chưa châm lửa, cô đoán chắc đấy là vật gia bảo từ ông nội bà để lại nên bây giờ đã rũ rích cũ ráng. Cô nói:

- Ngôi nhà cần phải sửa sang lại nhiều.

- Bếp lò còn xài được nè - Maude chỉ cái bếp lò bằng gỗ khổng lồ, đen thui - Nước thì có máy bơm từ giếng lên chứa vào cái bể lớn nằm phía sau nhà. Cô khỏi phải xách nước dưới suối lên - Bà ta vặn cái vòi nước trên bồn rửa để chứng minh điều bà nói, tức thì nước từ trong vòi phun ra, nhưng nước có màu nâu vì lấm bùn - Khoan dùng, đợi một lát cho nước trong đã. Một phút thôi nước sẽ trong.

Ruột gan Charity thắt lại. Họ đi qua bộ bàn tròn nhỏ với bốn ghế dựa ọp ẹp, bàn ghế sơn trắng nhưng bây giò sơn đã tróc để lộ ra màu xám gớm ghiếc, họ vào phòng khách, vừa đi vừa cúi đầu để tránh những mạng nhện giăng rải rác trong phòng. Lò sưởi đúng là lò sưởi xây đá mộc mạc, nhưng đá lấy dưới sông có bề mặt tròn trịa mượt mà, đã bám một lớp mồ hóng dày đen thui, và tro từ trong lò sưởi bay ra bám đầy nên nhà lát gỗ.

- Mái nhà cần sửa lại, nhưng ngôi nhà vững vàng... tôi bảo đảm với cô như vậy. Khi Mose dọn đến, ông ta đã cho sửa chữa lại rất chắc.

Chắc ông ta sửa lại nhiều. Ngôi nhà có vẻ như đã được xây cất một trăm năm rồi, và bây giờ cô tin nó vẫn còn kiên cố.

- Lò sưởi này rất bảo đảm về mùa đông, nhưng hơi ấm thực sự xuất phát từ cái lò than nhỏ ở góc phòng. Hơi ấm đủ sưởi đến tận đây.

Phải, ít ra cô cũng đủ ấm. Họ đi vào phòng ngủ, phòng ngủ độc nhất trong nhà, với chiếc giường sắt cũ, bộ lò xo đã xẹp, nhưng không có nệm. Trong phòng còn có cái tủ gỗ ọp ẹp và hai bàn ngủ tự chế. Đúng như mục quản cáo đã đăng, nhà có phòng tắm với hệ thống dẫn nước vào phòng. Phòng tắm có vòi sen, có ống dẫn nước, có bồn rửa, và toilette có bể nước bên trên, dùng đưa nước xuống. Nhưng toilette đã bị hỏng và khi Charity mở vòi sen, không có nước chảy ra.

Cô ngồi xuống trên nắp toilette, thở dài chán nản.

- Tôi tưởng ít ra cũng phải sống được chứ.

- Sẽ sống được. Chúng ta chùi dọn sạch sẽ là xong. Nhà này rất đẹp. đừng bi quan như thế.

Charity nhìn Maude, thấy vẻ cương quyết hiện ra nơi đôi hàm của bà, cô tin tưởng vào lời của bà. Cô đến đây để phiêu lưu mạo hiểm, không nên vì chuyện nhà cửa dơ dáy mà nản chí.

- Bà nói đúng - Cô đứng dậy khỏi nắp toilette - Chúng ta sẽ phải sửa sang lại cho đâu vào đấy. Chắc tôi phải dành thì giờ nhiều hơn một chút - Và tiền bạc thì cô không ngại tốn kém - Khi chúng ta chùi dọn sạch sẽ ở được, tôi sẽ ra phố lại, thuê công nhân đến sữa chữa những thứ cần thiết.

Maude cười khi thấy cô hăng hái trở lại.

- Hệ thống điện còn tốt. Mose mới lắp ráp cách đây có hai năm thôi.

Charity phát hiện ra điện chạy bằng máy phát điện, máy phải cho chạy vào buổi sáng và buổi tối. Hình như máy phát điện là vật duy nhất trong nhà còn hoạt động được.

- Để tôi đem các dụng cụ lau chùi vào - Cô nói, lòng cảm thấy hăng hái trở lại - Chúng ta bắt đầu làm việc cho rồi.

Maude giúp cô lấy đồ đạc trên chiếc Explorer đem vào, rồi hai người bắt tay vào việc. Nếu Charity có nghi ngờ chăng một phụ nữ tuổi của bà Maude, không biết có làm nổi những công việc mệt nhọc như chùi vách, chùi nền nhà, chùi sạch lò sưởi, quét mạng nhện và hốt rác không, thì sau khi mới bắt tay vào việc, những mối nghi ngờ ấy biến mất trong đầu cô. Maude Foote khoẻ hơn những phụ nữ bằng nửa tuổi bà rất nhiều. Có nhiều lúc Charity phải ngồi nghỉ, nhưng bà Maude vẫn tiếp tục công việc luôn tay.

- Chúng ta sẽ đốt rác vào buổi sáng - Maude nói - Trong rác có thức ăn hư thối, chúng ta đừng để như thế, vì nó sẽ làm mồi cho gấu đến.

Cô ngẩng đầu hỏi:

- Gấu à?

- Đừng lo, phần nhiều chúng sợ người hơn người sợ chúng.

- Phần nhiều à?

Charity xua đuổi ý nghĩ lo sợ ra khỏi óc, tiếp tục xúc tro trong lò sưởi đổ vào cái xô thiếc cũ. Vào cuối ngày, khi bà Maude leo lên chiếc xe tải nhỏ màu xanh tả tơi để về nhà bà, chỉ cách một đoạn ngắn ở phía dưới đồi, thì nhà bếp không còn một vết dơ, tủ đựng chén bát sạch bóng, chén dĩa đều rửa sạch sẽ và cất đi hết. Lò sưởi được đốt lên, cô thấy trong nhà kho còn ít củi nên đem vào nhà nhóm lên, lò đốt than bùn cũng đốt lên, cô hy vọng lò này sẽ giữa cho căn phòng được ấm suốt đêm, và Maude đã giúp cô lót những thanh gỗ dưới bộ lò xo giường để nó khỏi thụng xuống.

Cô mừng vì đã có tấm nệm hơi, nhưng cho dù không có đi nữa thì chắc cô cũng phải ngủ ngon vì quá mệt. Chỉ còn việc đáng buồn thôi, là phải dùng nước ở ngoài nhà phụ đợi cho đến khi nào chữa xong hệ thống nước, cô mới có nước vào nhà mà dùng.

Chỉ mới bắt đầu chuyện phiêu lưu, cô tự nhủ, chưa dám hoàn toàn tin tưởng. Cô nghĩ đến những con gấu mà bà Maude đã nói đến, cô ngại ra khỏi nhà vào lúc đêm khuya, nên cô đem ly nước vào để trên chiếc bàn ngủ ọp ẹp, phòng khuya khát nước mà uống.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 05.10.2017, 14:50
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 27117
Được thanks: 4610 lần
Điểm: 9.43
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Lãng mạn] Mặt trời lúc nửa đêm - Kat Martin - Điểm: 10
Chương 3


Nghe có tiếng gõ mạnh ở cửa, Charity mở mắt, chiếc đồng hồ báo thức nhỏ loại dùng đi du lịch, chỉ mới có 6 giờ sáng. Vừa càu nhàu cô vừa tung chăn ra. Khi cô đứng dậy, cô cứ tưởng trời lạnh, nhưng nhờ lò than bùn còn đỏ, nên ơn Chúa, ngôi nhà vẫn còn ấm áp. Cô siết chặt chiếc áo ngủ bằng vải bông dày, rồi bước đến cửa.

Khi cô nhìn qua cửa sổ ở phòng khách, cửa sổ ở đây còn bám đầy bồ hóng và bụi bặm vì họ chưa lau chùi, cô thấy bà Maude Foote đang đứng trước hiên nhà. Charity bèn lôi chốt cửa lớn và mở cánh cửa gỗ nặng nề ra.

- Tôi nghĩ chắc cô muốn làm việc sớm - Maude nói, vừa đi xộc vào nhà - Tôi nhóm lửa bếp để làm cái gì ăn sáng trông khi cô tắm rửa thay áo quần.

Charity đã giao ước với bà ta như thế. Cô thuê Maude để vừa làm cố vấn, vừa nấu bếp và vừa làm tất cả mọi việc trong nhà. Charity không ngờ người giúp việc cho cô lại hăng hái trong công việc như thế này.

Cô thở dài mệt mỏi, hất mái tóc vàng rối bù ra sau, móc vào một bên tai rồi đi lui vào phòng ngủ. Cô mặc cái quần jeans và áo sơ mi vải bông tay dài mà cô đã mặc vào hôm trước, và mang giày cao cổ, đi nhanh ra nhà phụ ở ngoài.

Khi cô vào nhà lại, cô run run. Vòi sen không hoạt động được, nhưng ít ra cô cũng phải rửa mặt. Đổ nước từ trong cái bình sứ cũ, cái bình họ đã tìm thấy trong tủ, vào trong bồn rửa cũng bằng sứ, cô nhúng khăn vào nước lạnh và kỳ cọ cho sạch đất hôm qua bám trên người cô.

Trên tủ áo có cái gương soi, gương đã tróc bạc nhiều nơi, nhưng vẫn còn soi được, cô chải tóc cho ngay thẳng rồi kẹp ra sau. Xong, cô cảm thấy đỡ hơn một chút.

Cô không quen đi ra ngoài mà không trang điểm, chỉ trang điểm những nét cơ bản thôi, tô mắt và lông nheo, đánh hai má phớt hồng và tô môi, xong cô mới đi đến bếp, cảm thấy yên tâm trở lại.

- Tôi nghĩ chúng ta phải chỉnh đốn lại bàn ghế ở đây một chút - Maude nói.

- Chỉnh đốn à? Chắc bà muốn sơn bàn ghế chứ gì?

- Thế không cần sơn quét lại à?

Charity nghĩ bà Maude là người có tài xem nhẹ các vấn đề khó khăn. Cô đáp:

- Đương nhiên phải sơn chứ - Mặc dù không quen làm công việc này, nhưng không còn cách lựa chọn nào khác - Khổ thay là tôi không mua sơn.

- Tôi có lấy ở nhà mang đến một ít đây.

Charity nhìn bà, vẻ lo lắng:

- Sơn màu gì?

- Màu đỏ nhạt, hay là màu xanh ô liu cũng được, tùy cô chọn.

Mùi cà phê trên lò lửa phảng phất bốc lên, Charity đến rót vào tách, vừa uống vừa suy gẫm về màu sắc. Cô không khéo tay, nhưng có khiếu thẩm mỹ, màu đỏ hay màu xanh ô liu, không khí xem có vẻ như đang ở vào màu Giáng sinh, nhưng thôi, xem như thế cũng được chứ sao...

Cô nhìn nước sơn trắng đã bị tróc ở bộ bàn ghế họ đang ngồi ăn sáng, cô nghĩ nên sơn màu đỏ nhạt, cô không thích màu đỏ, nhưng nếu sơn màu lục thì được, chứ màu xanh ô liu thì thôi. Cô mường tượng cái tủ áo cũ rích trong phòng ngủ, cô nghĩ cái tủ ấy cũng sơn màu lục. Nếu các quả nắm cũng sơn đỏ cùng với tấm ván trang hoàng ở đầu giường sắt... nếu cô sơn màu đỏ nhạt hết khắp ngôi nhà thì chắc trông cũng đẹp.

- Chúng ta còn đóng lại các ghế một chút nữa, đóng cho chúng chắc chắn vững vàng hơn - Maude nói.

- Được rồi. Nhưng hôm nay có thể tôi phải tranh thủ thời gian để về phố. Tôi muốn thuê người đến chữa ống nước và chúng ta cũng cần phải thuê người chữa mái nhà luôn thể - Nhà chưa dột, nhưng cô không biết khi nào các chỗ mái ngói bị thụng sẽ rơi xuống. Tốt hơn là nên lo trước cho an toàn.

Khi ăn sáng xong, họ lôi bàn ghế nào họ thấy cần phải đóng lại ra ngoài hiên, bắt tay vào việc, đóng cho đến khi hết lung lay.

-Chúng ta hết đinh rồi - Maude nói - Để tôi ra xem còn cái nào không. Bà ra sau các nhà kho để tìm đinh trong lúc Charity tiếp tục đóng. Cô đóng rầm rầm, bỗng cô nhìn lên thấy một người đàn ông đang bước theo bờ suối đi đến phía cô.

Anh ta cao, ít ra cũng đến 1m 85 hay gần 1m 90, mặc chiếc quần jeans đã bạc màu ôm sát hai ống chân dài rắn chắc, và chiếc áo sơ mi bằng vải bông dệt chéo đã mòn sờn ôm lấy đôi vai rộng. Anh ta gầy, không có thịt thừa, nhưng nhìn anh đi đứng, người ta có thể nói anh có sức khoẻ rất dồi dào. Nhưng dù anh là ai, anh cũng cần phải cắt tóc. Mái tóc màu nâu cà phê, dài lê thê, uốn cong nơi cổ áo, và râu ria hình như cả tuần chưa cạo.

Khi anh đến gần, cô thấy da anh rám nắng, cặp mắt xanh ngắt, hai khoé mắt có những đường chân chim. Có lẽ anh ta khoảng 35 tuổi, và mặc dù râu tóc để dài luộm thuộm, trông anh vẫn rất hấp dẫn.

Charity nghĩ đến Jeremy Hause, nhưng ý nghĩ ấy chỉ thoáng qua rồi biến mất. Anh chàng này và Jeremy không có gì giống nhau hết. Trong khi Jeremy chạy theo nếp sống văn minh một cách kỳ quái, thì anh chàng này trông như thể từ trong các trang tiểu thuyết của Jack London bước ra, như dân thợ rừng, hay là tay bẫy thú, sống ngoài rừng tuần này đến tuần nọ.

Anh ta xăm xăm bước tới, từng bước dài hướng đến phía cô, và khi anh đến gần hiên nhà, cô thấy nét mặt rõ ràng hơn: mũi thẳng, hai má hóp, hàm vuông, dưới cằm có đường chẻ. Cô cứ nghĩ anh ta là xóm giềng, nên định cười và tự giới thiệu, nhưng bỗng anh ta lên tiếng, giọng ồ ồ:

- Chà chà, làm quái gì thế này?

Không để ý đến giọng nói gay gắt của anh, Charity để búa trên nóc tủ, bước xuống khỏi hiên nhà.

- Chào buổi sáng. Tôi là Charity Sinclair. Tôi mới...

- Tôi cóc cần biết cô là ai, thưa cô, tôi muốn biết cô làm gì ở nhà này?

Cô gượng cười và đáp:

- Tôi làm vì tôi là chủ nhân. Tôi mua mỏ Lily Rose này của người có tên là Mose Lanangan.

Anh nheo cặp mắt xanh nhìn cô:

- Tào lao. Lão Flanagan không sống ở đây nữa, nhưng đến chết lão cũng không bán mỏ Lily Rose. Tôi không biết cô định đùa với ai, cô em à, nhưng nếu cô có ý định đóng đô ở đây, thì xin cô hãy quên đi.

Thật khó mà giữ cho được bình tĩnh. Cô đáp:

- Ông lầm rồi, thưa ông...?

Anh ta không trả lời, chỉ nhìn đăm đăm vào sống mũi xinh đẹp của cô. Cô nói tiếp:

- Ông Flanagan dọn đến ở với con trai ở Calgary, ông ta đăng ký với phòng địa ốc Smith ở Dawson để bán từ nhiều tuần nay. Tôi đã mua nhà này.

Vẻ mặt anh ta trông càng đanh hơn trước nữa:

- Không thể như thế được, trong bốn năm qua, tháng nào tôi cũng hỏi ông Mose Flanagan để mua nhà này mà ông ta đâu có bán.

Cô thấy bực tức dâng lên trong lòng:

- Thế thì ông ấy đổi ý rồi. Việc mua bán đã kết thúc xong xuôi vào sáng hôm qua. Tôi không biết tại sao ông ta không nói cho ông biết việc bán nhà này - Khi thấy anh ta cau mày, cô bèn nói thêm - Có lẽ ông ấy không thích ông.

Anh ta mở miệng định nói gì, nhưng rồi ngậm lại, thịt hai bên má căng lên. Rõ ràng câu nói của cô đúng sự thật phần nào.

- Vậy bây giờ cô là chủ nhân? - Anh nói, rầu rĩ.

- Đúng, tôi là chủ nhân.

Anh ta nhìn cô từ đầu đến chân, nhìn kỹ chiếc quần jeans Liz Chaiborne và nét mặt trang điểm sơ sài của cô, sự trang điểm cô không thể bỏ qua được. Cô nổi giận trước vẻ mặt tự mãn của anh ta.

- Rồi bây giờ cô chuẩn bị dọn đến ở phải không?

- Tôi đã dọn rồi, thưa ông…

- Hawkins. McCall Hawkins. Tôi là lân gia của cô rồi đấy. Tôi không đồng ý việc cô đóng rầm rầm như thế. Tôi thích cảnh đẹp và sự yên tĩnh. Tôi muốn hưởng được cảnh sống riêng tư và không thích bị quấy rầy. Nếu cô ghi nhớ như thế thì tình xóm giềng được êm thấm.

- Tôi sẽ cố hết sức giữ tình xóm giềng êm thấm - Cô nói láo, lòng nghĩ đến cảnh máy nạo vét tìm vàng dưới suối sẽ kêu ầm ầm suốt ngày. Cô cười với anh rất dịu dàng - Ông Hawkins à, tôi rất muốn giữa yên tĩnh, nhưng sợ không được. Bây giờ, xin lỗi ông, tôi phải làm việc.

Cô quay người đi lên hiên nhà, lấy búa đóng đinh vào tủ rầm rầm, như thể xem anh ta không có mặt ở đây. Anh ta đứng nhìn cô một hồi lâu, rồi cô thấy anh quay lui đi dọc theo con đường bên suối về nhà.

Thật bực cả mình. Anh ta là ai mà phách lối thế nhỉ?

Cô nhớ hôm qua đến Lily Rose, cô đã đi qua nhà anh, ngôi nhà mới hơn xây bên cạnh đám cây tuyết tùng, sát hông nhà có gara lợp tôn. Khi ấy cô tự hỏi không biết ai ở trong nhà ấy.

Khi Charity nghĩ đến anh chàng hàng xóm giận dữ, cô cố nín khỏi phải thốt lời nguyền rủa. Chẳng có gì quan trọng. anh ta chẳng là cái thá gì.

Nghe tiếng bà Maude cười khi đi lên thềm nhà, cô quay lui. Bà già vừa cười vừa nhìn theo Hawkins đi về nhà.

- Tôi đã thấy cô gặp người lân gia. Không biết khi nào thì anh ta xuất đầu lộ diện.

- Ồ, tôi đã gặp anh ta, tôi không thích ảnh chẳng khác nào ảnh không thích tôi.

Bà Maude cười khúc khích.

- Call không sao đâu, miễn là cô để cho anh ta yên. Anh ta sở hữu hai ngàn mẫu Anh đất nằm bên bờ suối. Anh ta đến đây được 4 năm rồi, xây nhà để ở. Tôi chưa bao giờ gặp ai sống cô đơn cách biệt như Call.

- Nếu anh ta thích sống cách biệt, thì nên xây nhà trong rừng mà ở, chứ xây làm gì ở đây như thế.

- Tôi đoán anh ta thích cảnh đẹp ở đây.

Cô không cãi làm gì, vì chính cô cũng thích nhìn cảnh nước chảy ào ào trong lòng suối phủ đầy đá cuội. Mà thôi, chuyện này chẳng thành vấn đề. Nhà này là của cô, cô muốn làm gì thì làm.

Call Hawkins hay bất kỳ ai cũng chẳng làm gì được cô.

o O o

Call bước lên thềm, lòng tức tối, mặt hằm hằm. Anh giật mạnh cánh cửa trước, bước vào nhà, thả cánh cửa tự động cho nó đóng lại một cái rầm.

- Đồ chó chết!

Đáng ra anh được hưởng cảnh yên tĩnh mới phải. Mẹ kiếp, anh không tin anh gặp vận vui như thế này. Giá mà anh biết ngôi nhà ấy rao bán thì hay biết mấy. Chắc lão Mose khi biết cô gái tóc vàng khó tính này là lân gia của anh, thế nào lão cũng xoa tay hí hửng.

Dĩ nhiên cô ta sẽ không ở đây được lâu, cuộc sống ở nơi miền Bắc xa xôi. Trong vài tuần nữa thôi, trời sẽ mưa rất lớn và đường sá lầy lội. Rồi mùa hè đến, mặt trời nắng chói chang. Rồi thì bụi bặm và cháy rừng. Bọ thông, ong bắp cày và ruồi sẽ làm cho cô ta nổi điên. Nếu cô ta ở đến mùa đông, cô ta sẽ lội trong tuyết cao đến háng, mà chắc không cách gì cô ta ở đến lúc ấy.

Anh nghĩ đến chiếc quần jeans tân thời, cái quần cho biết cô ta là gái thành phố chứ không phải người ở quanh đây. Anh cố không nghĩ đến chuyện cô mặc quần ấy trông đẹp biết bao. Anh nghĩ đến khuôn mặt xinh đẹp của cô, đến việc trang điểm của cô, nhất là việc trang điểm này nhằm làm tăng vẻ đẹp của cặp mắt trong xanh. Trên đời này tại sao lại có cô gái đẹp như thế đến ở một nơi cô liêu như chốn Suối Ngựa Chết này?

Dĩ nhiên anh cũng từ thành phố lên miền Bắc này, nhưng hoàn cảnh anh khác. Call đã sinh ra ở vùng này. Bố anh kinh doanh gỗ cây ở Prince George, một thành phố nhỏ trong rừng Columbia thuộc Anh, và mặc dù mẹ ông là người Mỹ, nhưng bà thích rừng núi và thích sống ở đây. Anh cùng Zach, em trai anh, đã cùng đi săn, đi câu ở vùng này, họ thuộc lòng các địa danh ở đây. Cả hai đều thích cảnh mang ba lô trên vai đi khắp nơi, thích đi xuồng máy và trượt băng qua đồng qua núi.

Nhưng Call, lớn hơn Zach một tuổi, sớm đến thành phố để lập nghiệp. Cảnh sống của gia đình mẹ anh ở San Francisco đã quyến rũ anh, lôi anh đến Hoa Kỳ. Anh đã sống 4 năm ở Berkeley, ở chung phòng với một chàng trai tên là Richie Gill. Call và Richie trở thành bạn bè rất nhanh, cả hai đều rất say mê thể thao và thế giới kỳ diệu của máy tính. Cuối cùng, họ hùn hạp kinh doanh trò chơi phần mềm máy tính và họ thành công rực rỡ, cả hai trở nên giàu có.

Call đi vào nghề kinh doanh, anh thích nghề này. Khi anh bán công ty đầu tiên của mình để đảm nhiệm chức Giám đốc và Chủ tịch ban điều hành công ty American Dynmics thì anh làm việc một ngày mười sáu giờ, say sưa với công cuộc kinh doanh đến nỗi quên ăn quên ngủ.

Ngay cả không có thì giờ để chăm sóc gia đình.

Như mọi khi, cứ mỗi lần nghĩ đến chuyện gia đình là lòng anh đau như dao cắt. Cho nên anh cố xua đuổi kỷ niệm ra khỏi óc cho khỏi đau đớn. Anh không muốn nghĩ đến quá khứ nữa. Anh đã sống ở đây 4 năm để cố quên quá khứ.

- Toby ơi! - Anh gọi lớn khi đi qua sàn gỗ bóng láng ở phòng khách - Có cậu đấy không, Toby?

Chàng trai xuất hiện nơi ngưỡng cửa nhà bếp:

- Có tôi đây, thưa ông. Tôi định làm hai cái bánh xăng uých để chúng ta ăn trưa - Toby Jenkins 19 tuổi, đẹp trai, tóc đỏ, cao và gầy, thân hình mảnh dẻ rắn chắc.

Mẹ cậu sống ở Dawson, có cửa hàng nhỏ bán đồ kim hoàn cho du khách đến thành phố chơi. Cách đây sáu tháng, Toby nghe người ta truyền miệng rằng Call đang tìm mướn một người giúp việc để làm các công việc lặt vặt cho anh ở Suối Ngựa Chết. Ba năm đầu tiên sống ở đây, Call tự làm lấy các công việc trong nhà, nhưng bây giờ anh bận nhiều việc, nên anh cần có người giúp. Toby sống trong ngôi nhà nhỏ một buồng ngủ đã được Call tân trang lại cho đầy đủ tiện nghi, ngôi nhà nằm ở trên đồi, đủ xa để anh được sống cách biệt, nhưng cũng đủ gần để Toby có thể làm các công việc lặt vặt trong nhà.

- Tôi không đói - Call nói - Cứ gói lại cất đi, lát nữa tôi sẽ ăn.

Toby cau mày:

- Buổi sáng ông không ăn gì. Bây giờ ông phải ăn cái gì chứ.

Call càu nhà trong họng, vẻ bực bội. Lúc nào chàng trai cũng như con gà mái nuôi con. Call nghĩ Toby xem anh như người cha, vì cậu ta không có cha và không biết cha là ai. Call đã từng làm cha rồi. Anh không có ý định dấn thân vào con đường đau khổ ấy nữa.

- Tôi nói rồi... cứ gói nó lại. Trước sau gì tôi cũng sẽ ăn thôi.

Toby biến mất vào bếp lại, Call dừng một lát trước lò sưởi bằng đá lớn ở phòng khách. Ngôi nhà không được bề thế, chỉ có hai phòng ngủ và hai phòng tắm, nhưng nhà bếp thì rất hiện đại, có đầy đủ thiết bị mới nhất, phòng ăn có hình chữ L vừa làm phòng khách, được kê một chiếc ghế nệm dài bọc da màu nâu đậm rất êm ái và ghế ngồi đóng theo kiểu đồ cổ từ thế kỷ IXX.

Mới cách đây gần một năm, anh đã xây thêm một ngôi nhà lợp tôn để dùng làm phòng làm việc và garage rộng đủ chứa ba chiếc xe, đây là bước đầu anh hội nhập lại vào cuộc sống.

Thế nhưng, anh vẫn không từ bỏ hoàn toàn nếp sống cách biệt, cô liêu, cho nên anh không muốn bị người phụ nữ này quấy phá cuộc sống của anh, nhất là không để cho một người như Charity Sinclair nói những lời không đẹp với anh.

- Đồ chết tiệt! - Anh lại nói lầm bầm trong miệng, lòng phân vân không biết phải làm gì để tống khứ cô ta đi khỏi đây?

o O o

Mãi đến trưa Charity và Maude mới rời khỏi nhà để đi phố, và khi họ về đến nhà thì xế chiều, nhưng Charity đã tìm được công ty sữa chữa ống nước trong phòng tắm, và tìm được thợ lợp nhà để thuê họ chữa lại mái nhà. Họ cũng mua một ít nhu yếu phẩm, kể cả mấy bao than bùn dùng đốt lò.

Tổng kết lại công việc trong ngày tốt đẹp, nhưng khi cô về đến nhà thì trời tối thui tối mò, và khi lên giường, cô mệt phờ, không đọc cho xong cuốn truyện phiêu lưu của Max Mason, cuốn Island of Doom (Đảo tử thần) cô đang đọc.

Ngày mai cô và Maude phải chùi dọn nhà cửa cho xong, để ngày mốt sẽ gặp Buck Johnson, hỏi ông ta cần trang thiết bị gì để vét lòng suối đãi vàng. Cô phân vân không biết cô phải đi đến Dawson bao nhiêu lần nữa, phải nhọc nhằn bao lâu nữa mới bắt đầu công việc tìm vàng.

Ngày hôm sau họ lau chùi cửa sổ và tủ kệ ở phòng tắm, rồi sơn một lớn sơn mới lên các thứ đồ gỗ.

Khi Maude nhúng đầu cây cọ vào thùng đựng sơn đã pha loãng, bà nói:

- Chúng ta thế này là gặp may. Mọi năm vào giờ này trời mưa rồi. Chúng ta sơn xong, phơi khô các thứ này là trời sẽ mưa cho mà xem.

Đúng như lời bà Maude tiên đoán, ngày hôm sau mây giăng đầy trời. Khi bà ta đến giúp cô đem hết đồ đạc vào nhà thì trời đổ mưa, và mưa như trút khiến cô không thấy được con suối.

Hôm ấy là thứ năm. Những người thợ cô thuê ở Dawson phải làm việc gấp đôi, nên họ hẹn đầu tuần sau mới đến làm được. Đúng như Charity lo sợ, mái nhà đã bị dột. Nước từ mái nhỏ giọt xuống trên cái lò ở nhà bếp, mỗi lần nước giọt xuống trên lớp tôn đen, hơi nước bay lên kêu xèo xèo.

Nước giọt trên cầu tiêu, nhưng chẳng sao, vì cầu tiêu bị tắc nghẽn, không xài được. Còn cái nhà kho ở bên ngoài, khi thời tiết tốt đã tệ hại rồi, nay trời mưa không làm sao chịu nổi. Mái ngôi nhà gỗ nhỏ còn dột nhiều hơn ngôi nhà lớn. Khi cô chữa xong các chỗ dột vào lại trong nhà, cô ướt mèm và lạnh cóng.

Maude lái xe về nhà ở dưới đồi lấy áo mưa lên cho Charity mượn, cô cảm ơn và cố nhớ khi về Dawson sẽ mua vài cái. Thật khó mà tưởng tượng nổi cảnh đi cầu tiêu phải mặc áo mưa, nhưng biết sao bây giờ.

Người muốn đi phiêu lưu kia mà, cô tự nhủ. Cô nghĩ đến vị anh hùng cô thích, Max Mason, người đi khắp nơi diệt trừ bọn gian ác, vượt qua mọi gian nguy, không hề kêu ca. Đem so với cuộc sống gian khổ Max đã trải qua, công việc của cô ở đây chỉ như chuyện đi chơi trong công viên.

Vả lại tuần sau, khi nhà cửa đã sữa chữa xong rồi, cuộc sống thế nào cũng sẽ tốt đẹp hơn.

Khổ thay là vào ngày thứ Bảy, Buck Johnson đến gặp cô, cô hỏi gã có muốn làm việc với cô không, gã đã làm cho cô lo lắng. Mới thấy gã, cô niềm nở cười chào.

- Chào ông Johnson, rất sung sướng được gặp ông. Tôi rất mong đợi được làm việc với ông.

- Tôi không làm việc với phụ nữ - Gã càu nhàu - Maude không cho tôi biết chủ nhân nhà này là đàn bà.

Charity sửng sốt một chút, cô mừng vì đã không bắt tay gã. Dù sao thì cô cũng từ Manhattan đến đây, từ thành phố mà thái độ coi thường phụ nữ đã đi vào dĩ vãng. Cô đáp lời gã.

- Tôi không hiểu tại sao có chuyện như thế, ông Johnson. Tôi đến đây để khai thác khu mỏ này. Ông có kinh nghiệm trong việc khai thác. Tôi muốn thuê ông làm. Vấn đề chỉ có thế thôi.

Johnson nói lầm bầm cái gì đấy mà cô không nghe rõ. Gã to lớn, quãng 45 tuổi, ngực to vai rộng, tóc đen, ở hai mang tai đã lốm đốm bạc. Trán gã rộng, lỗ mũi hơi quá rộng, cô tự hỏi không biết có phải mũi gà bị dập không?

- Sao, ông Johnson, ông có muốn làm hay không?

- Tôi có đứa con đang học đại học ở Whitehorse. Tôi cần tiền.

- Bằng lòng phải không?

Gã gật đầu như thể gã không trả lời được. Gã chỉ nói:

- Cô gọi tôi là Buck được rồi.

- Tốt.. Buck - Cô không cho gã biết tên đầu của cô như cô đã định. Với thái độ đối với phụ nữ của Buck Johnson như thế, cô cần phải chấp nhận cô là chủ, cô hi vọng với thời gian họ sẽ thông cảm nhau hơn - Việc đầu tiên tôi muốn ông làm là đến xem các thiết bị ở trong nhà kho. dụng cụ không nhiều, nhưng có một số có thể sử dụng đươc.

Gã gật đầu:

- Vậy tôi ra đấy xem sao.

Đội chiếc mũ nỉ cũ nhàu nhò lên đầu lại, gã quay bước, hình như gã vui mừng vì được thoát ra ngoài

Khi cô đóng cửa trước Charity thấy Maude từ trong nhà bếp bước ra

- Tôi đoán chắc cô đã thỏa thuận với Buck rồi, cho gã biết làm việc với ai cho gã biết mặt

- Tại sao bà không nói cho ông ta biết tôi là phụ nữ?

Cặp lông mày bạc rũ xuống của bà bỗng nhướng lên, bà hỏi lại:

- Có thật cô yêu cầu tôi làm thế không?

Charity cười:

- Không, tôi không yêu cầu

- Chúng ta có thể tìm được người làm, nhưng phải mất thì giờ nhiều, vì khu mỏ nằm quá xa thành phố, rồi cô còn phải lo nơi ăn chốn ở cho họ. Buck rành nghề rồi, mà gã lại ở gần đây. Tôi nghĩ gã sẽ đi làm rất đúng giờ

- Tôi hi vọng thế

- Gã biết cách thức làm, gã đã làm nghề này hơn 20 năm

Cô thở dài:

- Tôi nghĩ đấy là điều quan trọng nhất

Một lát sau, Buck quay lại, mưa đã trở thành sa mù lạnh, bám vào áo sơ mi len và mũ nỉ của gã

- Lão Mose không khai thác mỏ Lili Rose - Gã nói

Cô mời gã ngồi vào bộ bàn ở nhà bếp mới sơn màu lục, cô đã vẽ hình ngọn lá bằng sơn đỏ lên trên mặt bàn và sau mỗi lưng ghế, cô mỉm cười khi nghĩ công việc sửa chữa trong nhà của cô xem ra cũng khéo chán

- Lão ta có thêm hai khu mỏ nữa - Buck nói tiếp – Một ở trên đầu nguồn Suối Ngựa chết và một mỏ khác ở suối Bonanza, lão dành hết thì giờ khai thác hai mỏ ấy

- Lão kiếm được khá bộn tiền - Maude nói

- Theo sách báo tôi đọc được - Charity lên tiếng - vì mỏ Lily Rose chưa được khai thác, chúng ta sẽ có cơ may kiếm được nhiều vàng

- Ồ đúng, chúng ta sẽ kiếm được vàng - Buck đáp - Ở các vùng này khi người ta nhúng chảo gạn vàng xuống nước là họ có vàng, nhưng điều quan trọng là có nhiều hay ít thôi

Câu hỏi rất hay, cô hi vọng ít ra cô cũng lấy lại được vốn đầu tư:

- Tôi nghĩ là phải đợi đến khi ta bắt tay vào việc mới trả lời được. Bây giờ chúng ta cần làm gì đây?

- Như cô đã nói, ngoài nhà kho không có gì nhiều hay nói cho đúng ra không có gì dùng được. Thời đại đã thay đổi, thiết bị bây giờ tân tiến hơn cách đây vài năm rất nhiều, ngay cả chảo để gạn vàng cũng không giống như ngày tôi mới bắt đầu gạn vàng. Bây giờ những cái chảo đãi vàng làm bằng chất dẻo và màu tốt nhất là màu lục, màu này làm cho màu vàng nổi bật lên, chúng ta cần phải có những cái ấy

- Còn gì nữa?

- Thùng chứa đất cát vét dưới suối ở ngoài nhà kho còn dùng được, chỉ cần điều chỉnh lại một chút là tốt, nhưng tôi có thể làm được việc này. Chúng ta phải cần máy vét đất cát dưới lòng suối, máy này rất quan trọng, mã lực của máy phải thật lớn nhưng có thể xách tay được để di chuyển tới lui trong suối, ta có thể làm cái thùng cho nước chảy qua. Chúng ta cũng cần lưới sắt để đóng vào ván thùng và một động cơ quãng một hoặc hai mã lực để rung cái chảo gạn vàng

- Được rồi, còn gì nữa không?

- Chúng ta cần cuốc và xẻng, một máy thăm dò kim loại quý chắc cũng rất cần.

Cô liếc mắt nhìn Maude:

- Chúng ta có thể mua tất cả các thứ ấy ở Dawson được chứ - Cô hi vọng họ khỏi phải đi đến tận Whitehorse hay phải gởi đơn đặt hàng đến nơi xa hơn để mua

- Có một nơi bán các thứ này ở vùng ven thành phố - Maude nói - Cửa hàng cung cấp dụng cụ khai thác mỏ vàng DK

- Nghề khai thác mỏ vẫn là nghề kinh doanh còn rất thịnh hành ở đây - Buck nói - Ở đây vẫn còn nhiều vàng, chúng ta chỉ mất công khai thác thôi.

Cô cảm thấy mừng thầm, miệng mỉm cười tươi:

- Vậy thì chúng ta khai thác

Buck nhìn mái tóc kiểu tiểu thư đài các và gương mặt trang điểm của dân thành phố lớn, gã lộ vẻ không tin cô có thể làm được công việc nay. Cô không lưu tâm đến thái độ của gã, nói với Maude:

- Ngày thứ Hai, khi các công nhân sửa mái nhà và sửa ống nước đến sửa phòng tắm, Buck và tôi sẽ đến cửa hàng bán dụng cụ khai thác mỏ vàng DK để mua các đồ dùng chúng ta cần

Buck không trả lời, nhưng hàm xai gã căng ra, Charity nghĩ chắc gã không muốn thấy dân trong thành phố biết gã làm cho một phụ nữ.

Quá bá láp, Buck, cô nghĩ, thế gã không bao giờ nghe nói đến vấn đề giải phóng phụ nữ hay sao? Tốt đã đến lúc chấm dứt tinh thần nệ cổ, chấp nhận thực tế chính cô là người trả lương cho gã.

Thứ Hai đến, họ đợi suốt ngày mà công nhân vẫn không thấy đến. Mãi cho đến gần trưa sáng hôm sau vẫn không có ai đến. Maude nói họ làm việc theo giờ ở Klondike. Bà ta bảo Charity hãy tập cho quen giờ dây thun ở đây

- Ở đây người ta làm việc như thế đấy. Không ai vội vã hết. Họ còn nhiều việc khác phải làm nữa

- Bà muốn nói họ còn bận đi cắm trại hay câu cá chứ gì! - Charity càu nhàu, cô bắt đầu hiểu tình hình làm ăn ở đây

- Hay có thể bận chèo thuyền chơi, hay mang ba lô đi ngao du trong rừng khi trời nắng, họ thường kiếm việc gì hay ho hơn để làm mà chẳng thèm làm viêc.

May thay ngày thứ Ba trời đầy mây và mưa phùn lay bay, Charity thở phào nhẹ nhõm khi thấy chiếc xe tải của công ty đặt ống nước Jed chạy đến. Một giờ sau, ba người đàn ông của công ty lợp mái nhà "Moss và con trai" đến để làm viêc.

Khi thợ làm ống nước tiện gai ào ào và thợ lợp mái nhà đóng ngói gỗ ầm ầm, bỗng Charity thấy anh chàng tóc nâu đầm sải chân bước đến dọc theo con suối. Lần này thì cô biết anh ta là ai và mặc dù cô giả vờ không thấy anh ta bước đến với vẻ giận dữ, nhưng cô vẫn không giữ cho lòng khỏi tức tối bực mình đươc.

Khi Call đến gần ngôi nhà, anh thấy Charity Sinclair đứng ở góc nhà gần đường nơi anh đến. Cô đang nhìn thợ lợp nhà, đầu ngước lên, tóc xoã xuống giữa lưng, vài lọn tòc nhỏ loà xoà trước mặt. Mái tóc dài xoã xuống phia sau có màu vàng nhạt, giống như màu của thỏi vàng anh đã tìm thấy dưới suối trước đây.

Khi anh đến gần, cô quay qua nhìn anh miệng cười gượng gạo:

- Chào ông Hawkins, được xóm giềng đến chuyện trò thăm hỏi, thật quý hoá quá.

- Không phải xóm giềng đến chuyện trò thăm hỏi đâu cô ơi. Cô làm quái gì mà ồn ào như thế này? Tôi đã nói tôi thích sự yên lặng

- Vâng tôi biết ông thích thế, nhưng rủi cho ông, tôi muốn phòng tắm của tôi khỏi thành nơi để treo khăn ướt và thích lúc nấu ăn khỏi bị nước mưa lọt vào thức ăn

Anh đã thấy cảnh cô mặc áo mưa đi vào đi ra nhà ngoài. Anh nghĩ chắc chưa bao giờ trước đây cô dùng áo mưa. Anh nhìn lên mái nhà thụng ngói. Anh nghĩ không chóng thì chày thế nào nhà cũng bị dột thôi

- Hỏng hết, hả? - Anh cố giữ giọng nói không có vẻ hả hê, nhưng khi thấy mặt cô cau có, anh biết giọng anh hỏi đã lộ vẻ sung sướng - Thảo nào ông Flanagan dọn đi là đúng.

- Họ sửa chữa trong bao lâu mới xong?

- Tôi chẳng biết, vì công nhân làm việc theo giờ ở Klondike. Tôi nghĩ lâu mau còn tuỳ thuộc vào mặt trời có xuất hiện hay không

Anh tảng lờ không chú ý đến giọng hài hước ý nhị của cô mà nghiến chặt hai hàm răng và nói.

- Mong sao họ làm xong sớm chừng nào hay chừng đấy. Búa đập chan chát như thế làm tôi điên lên được.

Cô vẫn giữ nụ cười châm chọc trên môi:

- Bà Maude có cho tôi biết cơ ngơi của ông dài dọc theo con suối. Có lẽ ông nên tính đến chuyện dọn chỗ ở vào sâu trong rừng cho rồi.

Thực ra anh đã nghĩ đến chuyện xây nhà vào sâu trong rừng nhưng anh thích ngắm cảnh nước chảy. Ngoài ra sống cô liêu cũng chỉ đến mức độ nào thôi, ngay cả người như anh, ít ra ở đây thỉnh thoảng anh còn được nhìn chiềc xe chạy ngoài đường. Có việc gì thì bà maude Foote ghé vào nhà và có Mose để cãi cọ

Bây giờ có vẻ như đang có mặt trận mới giữa anh và Charity Sinclair

- Tôi thích cái nhà tôi đang có - Anh đáp, rồi bỗng anh thay đổi chiến thuật, hỏi tiếp - Cô muốn nhà của cô bao nhiêu?

Cặp mắt trong xanh lộ ra vẻ ngạc nhiên, cô mặc cái áo vải đỏ cổ viền, anh nhìn thấy bộ ngực xinh xắn của cô. Chiếc quần Jeans tân thời chật bó vào người cô, trông rất hấp dẫn. Cặp mông tròn trịa, eo nhỏ, cặp chân dài. Anh cảm thấy cấn nơi háng. Thật rất hiếm có người làm cho anh cảm thấy muốn quay lại với cuộc sống thế tục như thế này. Lạy chúa anh không tin nổi.

- Nhà tôi không bán - Cô đáp.

Ơn Chúa lời đáp của cô làm cho anh ta bối rối

- Tôi sẽ trả cho cô gấp đôi số tiền cô đã mua căn nhà này. Cô có thể mua nhà khác đâu đó lớn hơn nhà này nhiều.

- Tôi không muốn nhà khác lớn hơn. Mỏ Lily Rose là của tôi, tôi không bán cho ai hết.

- Tôi trả gấp ba giá tiền cô mua, được không?

Cô trề môi, đôi môi đầy đặn rất xinh, cô đáp:

- Ông Hawkins chắc ông không hiểu gì hết. Mỏ Lily Rose là nơi khai thác vàng. Tôi định khai thác mỏ này, vì tôi có quyền làm việc đó. ông trả cho tôi 10 lần hay 100 lần tôi cũng không bán. Tôi ở đây, ông Hawkins ạ, dù ông có thích hay không. Nếu có người dời đi thì đó chính là ông.

Anh nhìn xoáy vào mặt cô, thấy ánh mắt của anh có vẻ quá gay gắt, cô hơi nao núng một chút. Anh hỏi:

- Có phải cô định thiết lập máy nạo vét đất cát để tìm vàng không? - Giọng anh nho nhỏ vì quá giận, nhưng trong giọng nói có hàm ý đe doạ.

Cách đây bốn năm, mỗi khi nhân viên của anh nghe giọng của anh như thế này, thế nào họ cũng rút lui, tránh xa khỏi anh, nhưng bây giờ Charity không nhượng bộ.

- Đúng tôi sẽ làm như thế đấy. Chính Mose Flanagan cũng định làm như thế... chỉ có điều ông ta chưa thực hiện thôi.

- Đồ chết tiệt

Cô mỉm cười, nụ cười tinh quái:

- Hãy tập cho quen đi, ông Hawkins, tôi ở đây và khai thác cái mỏ này. Hãy chấp nhận thực tế này, nếu không hãy cuốn xéo đi chỗ khác.

Đồ chết tiệt, anh lập lại trong óc, nghĩ đến Mose và nụ cười thầm của lão khi lão biết được chuyện này. Call quay đi. Trên đường về nhà, anh không hề quay nhìn lui. Nhưng cho dù anh có nhắm cả hai mắt anh vẫn thấy cô gái tóc vàng nhỏ nhắn xinh đẹp với bộ ngực tuyệt vời và cặp mông tròn trịa. Mấy tháng qua, anh thường tự nhủ rằng đã đến lúc phải sống lại cuộc sống tình dục, anh không phải tu sĩ mặc dù lâu nay anh sống như thầy tu. Cách đây hai tuần, anh đã gặp người đàn bà đã li dị chồng ở Dawson tên là Sally Beecham đang làm bồi bàn cho quán rượu Jukon Saloon, anh đã biết quán này hai năm rồi. Sally là người phụ nữ có da ngăm đen nhỏ nhắn khêu gợi, chị đã gợi ý là khi nào anh muốn, anh cứ đến ngủ với chị. Anh tự nhủ có ngày anh sẽ đến. Nhưng anh chưa muốn đến thăm Sally. Bây giờ nghĩ đến Charity Sinclair anh lại càng không muốn đến gặp chị ta nữa.

- Tôi không tin nổi anh chàng ấy - Charity nói, cô đến chỗ bà Maude đang đứng trên hiên nhà - Anh ta cho mình là ai thế?

Maude cười khúc khích:

- Call rất khó tính, lúc nào anh ta cũng cáu kỉnh. Nhưng người ta nói anh ta giàu vô kể và cái giá anh ta trả cho cô nghe có vẻ rất tốt đấy. Cô nên nhận đi.

Cô hếch cằm lên:

- Tôi không bán, không bao giờ bán, bây giờ hay là bất cứ lúc nào trong tương lai - Nghĩa là trong 6 tháng sắp tới. Đây là thời gian cô đã hoạch định cho mình, trong thời gian này cô sẽ không đi đâu hết.

- Thế thì được rồi, nếu cô đã quyết định như thế, tôi nghĩ là bây giờ cô và Buck nên đi phố mua đồ cho rồi

Charity gật đầu:

- Chắc ông ta ở ngàoi nhà kho để dụng cụ, tôi đi tìm ông ta.

Để Maude ở nhà coi sóc thợ sửa chữa nhà cửa, Charity đi với Buck về phía Dawson. Buck ngồi sau tay lái chiếc Explorer, nhờ thế mà trên đường đi tâm trí cô bớt căng thẳng. Thế nhưng gã vẫn thô lỗ cộc cằn, cô không thích cách gã nhìn cô khi gã tưởng cô không thấy.

Nhưng may thay công việc trôi chảy ngoài sức tưởng tượng của cô, cô hết sức ngạc nhiên và rất vui mừng khi thấy mạng Internet đã đến tận Dawson City. Thật vậy, ở đây có hai quán cafe có Internet, nhờ thế mà cô có thể gửi đi và nhận thư điện tử của bạn bè và gia đình ở nhà.

Tuyệt hơn nữa là cửa hàng bán dụng cụ khai thác vàng DK cho cô biết ở thành phố Dawson này tuy quê mùa nhưng vẫn có mạng điện thoại di động hoạt động.

Trong khi Buck tìm những dụng cụ họ cần thì Charity đăng kí sử dụng điện thoại di động ở Công ty trách nhiệm hữu hạn Chân trời, ném cái điện thoại khổng lồ lên ghế ngồi trên chiếc Ford, loại điện thoại này mạnh hơn loại điện thoại nhỏ mà cô thường dùng rất nhiều.

Họ mua hàng hoá xong vào lúc xế chiều và khi họ về đến nhà thì trời đã nhá nhem tối, phía sau chiếc Explorer chất đầy xẻng, cuốc, chảo gạn vàng và các thứ linh tinh, còn các thứ cồng kềnh cửa hàng sẽ chuyển đến vào sáng mai.

Nhưng dĩ nhiên trời không nắng mới có, còn nếu trời nắng thì chắc cũng phải hai ngày nữa hàng mới đến.

Charity thở dài, nhưng sau đó cô bật cười, ở đây cuộc sống khác hẳn, không có cảnh hấp tấp vội vã như ở Manhattan. Cuộc sống ở đây mới lạ và cô hưởng thụ cái mới lạ này từng giây từng phút. Dĩ nhiên không kể những lần cô đi ra nhà ngoài.

Thậm chí việc cãi cọ với Call Hawkins, cô cũng thấy vui. Hình ảnh cao lớn của anh hiện trong óc cô, cặp hàm rắn rỏi nằm khuất dưới làn râu lờ mờ anh quên cạo buổi sáng, mái tóc dài lê thê nhưng có màu nâu bóng láng rất đẹp. Anh nhắc cô nhớ đến nhân vật Max Mason: lì lợm, mảnh khảnh, cứng như đinh. Cô không thích anh ta, nhưng anh ta cũng có cái gì đấy làm cho cô ngạc nhiên phải chú ý đến. Cái gì đó ngoài chiều cao và vóc dáng rắn chắc, vai rộng. Cái gì đó ngoài sự thật rành rành anh là đấng nam nhi.

Cô biết đích xác cái đó là cái gì, và cô không muốn tìm ra, cô có nhiều việc cần làm hơn là phải nghĩ đến một người như McCall Hawkins.

Thế nhưng, hình ảnh anh mặc chiếc quần Jeans bạc màu và chiếc sơ mi vải bông dệt chéo thật khó mà quên cho được.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 29 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 77, 78, 79

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 51, 52, 53

3 • [Hiện đại - Trọng sinh] Sống lại có anh bên em là đủ - Liễu Như An

1 ... 35, 36, 37

4 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 86, 87, 88

5 • [Xuyên không - Thú nhân] Kiếm sống nơi hoang dã - Tiêu Dương

1 ... 36, 37, 38

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 165, 166, 167

7 • [Hiện đại] Ông xã thần bí không thấy mặt - Cát Tường Dạ

1 ... 122, 123, 124

8 • [Hiện đại] Nhà tù nóng bỏng Tổng giám đốc tha cho tôi đi - Ái Tình Hoa Viên

1 ... 93, 94, 95

9 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

10 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 1/12]

1 ... 52, 53, 54

11 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 78, 79, 80

12 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

13 • [Xuyên không] Tà vương phúc hắc sủng cuồng phi - Nạp Lan Dạ Anh

1 ... 38, 39, 40

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

15 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

16 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Nếu em nở rộ gió mát sẽ đến - Thịnh Thế Ái

1 ... 14, 15, 16

18 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 25/11)

1 ... 65, 66, 67

20 • [Hiện đại] Khinh Ngữ - Cửu Lộ Phi Hương

1 ... 22, 23, 24


Thành viên nổi bật 
Thư Niệm
Thư Niệm
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Sunlia
Sunlia

Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 350 điểm để mua Lồng đèn vàng
Shop - Đấu giá: tuantrinh vừa đặt giá 210 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Ma Nhỏ: Lâu lâu mới lên chưa gì đã bị bom
Ma Nhỏ: Í í  .. mới đi có cái mà không biết mình bị bomb
LogOut Bomb: Windwanderer -> Nhok Alone ( Bin)
Lý do: cẩn thận lựu đạn
Nhok Alone ( Bin): Xin chào ...
Thư Niệm: Bất an
Ma Nhỏ: ....
Shin-sama: hồi hộp
Shop - Đấu giá: phinny vừa đặt giá 204 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Thư Niệm: Phan là thành viên mới nên ko dẫn link đc :)) có gì phan pm nhờ mod
__Phan__: chỉ là link bài viết mà ta @@
__Phan__: là sao @@
__Phan__: Xin lỗi bạn, nội dung bài này chứa thông tin (hoặc chứa đường link) vi phạm quy định. Tài khoản của bạn có thể bị khoá vĩnh viễn nếu bạn vẫn cố tình phát tán tràn lan (spam) nội dung này.

Nội dung spam được tìm thấy trong bài là xxx
Thư Niệm: Quà noel
Đào Sindy: Quà gì thế :D2
__Phan__: sao bỏ link vào thì không đăng tin nhắn được nhỉ @@
__Phan__: Mọi người ủng hộ truyện mình với nhé.
Truyện Thuần Việt: Anh có thích em không?
Cám ơn mn nhiều <3
__Phan__: ư ư
Thư Niệm: Nhận được quà rồi Q nhá :bird: còn ống tiêu bạch ngọc của tuôi đâu :cry2:
Đường Thất Công Tử: 10k đứt ruột :lol:
Cô Quân: Mời you tới box Thú cưng - Cây cảnh
Cùng xem Điểm tin thú cưng, động vật được cập nhật thường xuyên.
Chơi game kiếm điểm
Game giải đố có thưởng
Hay các Mẹo vặt làm vườn cho vườn cây nhà bạn luôn xanh mát~~
Nminhngoc1012: Em cầu bao nuôi ~*o*~
Nminhngoc1012: Sếp hét giá vậy em sợ, em ko dám mua
Nminhngoc1012: sếp mua rồi tặng em đi sếp ;)
Đường Thất Công Tử: chuẩn bị 8k - 10k đi :lol:
Kyz: @tuantrinh: Bao tiền thế ạ?
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 265 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Đường Thất Công Tử: em táng gia bại sản rồi, cũng muốn lắm :lol:
tuantrinh: không ai giành nhẫn của mình à?

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.