Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 12 bài ] 

Khuynh cuồng - Dạ Hy

 
Có bài mới 01.10.2017, 13:57
Hình đại diện của thành viên
Thành viên mới
Thành viên mới
 
Ngày tham gia: 01.10.2017, 13:12
Bài viết: 11
Được thanks: 13 lần
Điểm: 9.64
Có bài mới [Xuyên không] Khuynh cuồng - Dạ Hy - Điểm: 8
Khuynh Cuồng



Tác Giả: Dạ Hy

Nguồn: vnkings.com/khuynh-cuong.html

Editor: Tế Linh

Thể loại: Xuyên không, sư đồ, cường cường, ngược luyến tàn tâm, HE

Rating: 16+

Warning:Truyện ngược nam chính, những ai thuộc đảng sủng nam đề nghị cân nhắc trước khi vào

Lịch post: Ít nhất là 3 chương/1 tuần


Giới Thiệu

Một hồng y nữ tử thần bí lạnh nhạt, mang theo đôi mắt bị băng vải bịt kín..

Một tiểu hoàng tử 4 tuổi, thiên chân vô tà, bị đuổi giết đến đường cùng…

Cứ như vậy, gặp nhau…

Lại không biết, đây là một hồi nghiệt duyên. Một cuộc gặp gỡ, đem số phận của hàng vạn người đều thay đổi, đem thế cục thiên hạ chuyển dời, đem những bí mật từ hàng ngàn năm trước đánh thức, cũng đem… một tiểu hoàng tử ngây thơ trong sáng biến thành hắc ám vô tận…

Vì yêu mà điên, vì yêu mà cuồng, lại vẫn không thể thoát ra, đã lún quá sâu…

Điên cuồng độc chiếm… cuối cùng cũng đem chính mình hủy hoại…

Sư phụ… là người hủy hoại ta…



Tập tin gởi kèm:
01.jpg
01.jpg [ 202.94 KiB | Đã xem 1324 lần ]


Đã sửa bởi Tế Linh lúc 05.10.2017, 13:14, lần sửa thứ 4.
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tế Linh về bài viết trên: phuongchanhup
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 03.10.2017, 23:09
Hình đại diện của thành viên
Thành viên mới
Thành viên mới
 
Ngày tham gia: 01.10.2017, 13:12
Bài viết: 11
Được thanks: 13 lần
Điểm: 9.64
Có bài mới Re: [Xuyên không] Khuynh cuồng - Dạ Hy - Điểm: 11
Chương 1: Truy sát

Ánh hoàng hôn phủ xuống nơi đây một thứ màu sắc tiên diễm, đỏ như máu, vừa đẹp đẽ lại vừa dụ hoặc. Thứ màu sắc dễ dàng làm cho nhân loại trầm mê này đang lẳng lặng ôm lấy một khung cảnh thê lương mà hắc ám. Không phải là thứ màu sắc rực rỡ vẽ nên một nhân gian tiên cảnh. Giờ đây, nó như một con quái thú đang ngoác rộng miệng cắn nuốt ngọn lửa địa ngục, biến nhân gian thành một lò thiêu khổng lồ!

Ngọn lửa to lớn cắn nuốt tất cả những thứ đang tồn tại, phủ trạch to lớn đẹp đẽ mới một khắc trước đang tràn đầy tiếng nói cười vui vẻ, kiến trúc hài hòa mà mạnh mẽ tinh xảo, giờ đây đành bất lực chịu đựng ngọn lửa dần cắn nuốt, ầm ầm sụp đổ, để lại một mảnh phế tích đã từng huy hoàng biết nhường nào, để cho thế nhân ngưỡng vọng ra sao!

Tiếng la hét bi thảm vang vọng cả không gian xé tan bầu trời, như muốn đâm thủng thiên không, tiếng con người thúc dục dập lửa, tiếng gào thét của hài tử, tiếng binh khí va vào nhau, tiếng người gào lên bỏ chạy, tiếng chửi rủa đầy căm phẫn. Còn có cả tiếng máu tươi văng tung tóe. Những âm thanh hỗn tạp, những thứ hình ảnh nhức mắt này phút chốc biến nơi đây thành nhân gian luyện ngục, đáng sợ như những linh hồn bị đày đọa ở nơi sâu nhất đại ngục, A Tỳ địa ngục!

– Nhanh, dẫn hoàng tử hồi cung! A phúc, A Tôn! Các người dẫn hoàng tử hồi cung mau. Ta nhất định sẽ tận lực cầm chân chúng. Mau chạy a!

Tiếng nam nhân hùng hồn kiên định truyền vào tai mỗi người ở đây. A Phúc, A Tôn là vệ ảnh bảo vệ tiểu hoàng tử. Tiểu hoàng tử mới 4 tuổi sợ hãi nhìn thảm kịch trước mắt, cổ họng vì khóc cũng đã khàn đặc lại, đôi mắt sưng đỏ được A Tôn ôm lấy che chở ở trong lòng, cả thân hình nhỏ bé đều run rẩy lên.

– Thượng Quan đại nhân, ơn này của đại nhân Hoàng Thượng nhất định sẽ không quên!

A Phúc nói xong cùng A Tôn ôm tiểu hoàng tử bỏ chạy. Thân phận của tiểu hoàng tử tôn quý đến nhường nào, không ai không biết. Dù có phải hy sinh đến hơi thở cuối cùng cũng nhất định bảo vệ hoàng tử chu toàn hồi cung!

A Phúc ôm tiểu hoàng tử đi từ cửa sau vòng ra khỏi phủ. Dường như chỉ chờ đợi thời khắc này, một đám sát thủ tầm mười người điên cuồng lao và tập kích. Cho dù là ảnh vệ của hoàng đế, đối đầu với những sát thủ nổi tiếng trong giang hồ này cũng chỉ ngang tay, huống hồ gì còn phải bảo vệ thêm một tiểu hài tử?!

Chả mấy chốc vết thương trên người hai ảnh vệ đã chồng chất, máu tươi nhiễm đỏ cả y phục, tạo nên những khoảng màu loang lổ, không dám lơi lỏng, chỉ có thể cắn răng chiến đấu.Đám sát thủ cũng không hơn bao nhiêu, nhưng bù lại nhân số đông. Chết 1, 2 người thì những người khác lại đạp thi mà lên. Một lúc sau thì 2 người đã không chống đỡ được. A Tôn vừa đỡ một kiếm đằng trước thì đằng sau kiếm khí đã gần sát người, cho dù tránh thì 1 kiếm kia vẫn xuyên qua bả vai. Cùng lúc đó, kiếm bên hông cũng không buông tha, một nhát xuyên tim mà chết!

Ánh mắt kia, là uất hận, là tự trách, là phẫn nộ, cũng là… hy vọng…

A Phúc mắt cũng đỏ lên, cắn răng hét lên với tiểu hoàng tử:

– Hoàng tử, chạy đi, chạy càng xa càng tốt, đừng quay đầu lại a! Đi!

Hài tử nước mắt tuôn như mưa, nghe thủ hạ nói, nó cũng hiểu được, nâng đôi chân ngắn ngủi, quay đầu bỏ chạy. Nó không muốn chết! Nó muốn gặp phụ hoàng cùng mẫu hậu. Phụ hoàng, mau tới cứu hài nhi với!

Hài tử nức nở khóc, xong cũng cố gắng chạy. Nhưng là… sức của 1 tiểu hài tử 4 tuổi có thể chạy được bao nhiêu? Một đám sát thủ nhanh chóng đuổi tới bao vây lấy nó, hài tử kiệt sức ngã nhào xuống đất, đôi mắt to đen láy ngập nước, tràn đầy sợ hãi. Tiếng nức nở như con thú nhỏ bị thương làm người ta sinh thương tiếc. Đáng tiếc, người mà nó đang đối mặt là sát thủ máu lạnh vô tình. Sẽ không ai ngu ngốc đi bàn luận tình nghĩa với 1 đám sát thủ cả.

– Giết nó!

Một giọng nói lạnh lùng âm trầm vang lên, 1 tên sát thủ vọt lên đâm kiếm về phía nó, tiểu hài tử nhắm chặt mắt, trong đầu tuyệt vọng kêu: phụ hoàng!

– Keng!

Âm thanh lạ vang lên, đau đớn trong suy nghĩ của nó vẫn không cảm nhận được, nó cẩn thận mở to mắt, nhìn thấy… 1 bóng dáng hồng y, đỏ như máu, như thứ màu sắc trên bầu trời kia vậy! Không, còn đỏ hơn!

Người kia đứng trước mặt nó, tư thế dường như là che chở cho nó, bóng lưng người kia nhỏ nhắn như vậy, nhỏ hơn rất nhiều những nam nhân khác mà nó đã từng nhìn thấy, nhưng là… không hiểu sao… giờ đây lại đem lại cho nó một cảm giác an toàn đến như vậy!

Người kia quay đầu lại, nó nhận ra đó là 1 nữ nhân, 1 nữ nhân thật xinh đẹp, đẹp hơn cả mẫu hậu của nó. Nhưng là, vì cớ gì nàng lại quấn một sợi vải bịt mắt đây?

– Ngươi là ai?

Giọng âm trầm đó lại vang lên, nữ tử che đi đôi mắt, lại cũng dường như nhìn thấy tất cả, không ai nhìn thấy được biểu tình trong đôi mắt của nàng, lại như cũ cảm nhận được luồng sát khí vô danh đang ép bọn họ đến ngạt thở!

– Tiễn các ngươi xuống địa ngục!

Âm thanh trong trẻo mà lạnh nhạt, tựa như đang nói với vật chết, thứ cảm giác này vô hình trung làm cho người ta sợ hãi. Sát khí vô hình lan tỏa ra xung quanh, nồng đậm như vậy, cho thấy nữ tử này đã dẫm lên bao nhiêu thi thể, đạp qua bao nhiêu xương cốt, tưới lên bao nhiêu máu tươi. Chỉ sợ không phải chín ngàn thì cũng một vạn!

Thân ảnh như lưu tinh truy nguyệt xẹt qua, nhanh đến nỗi để lại tàn ảnh, đám sát thủ cảm nhận được uy hiếp, nhanh chóng phát huy toàn lực.

Sáu sát thủ võ công thâm hậu, vậy mà đối mặt với hồng nữ tử kia lại chỉ như chơi trò mèo vờn chuột, khó khăn đến mức chảy mồ hôi lạnh, vết thương chồng chất, vậy mà vẫn chưa chạm vào góc áo của hồng y nữ tử. Một tên sát thủ đột nhiên tách ra, tấn công về phía hài tử đang ngơ ngác nhìn, nó chưa kịp hét lên thì một thanh đoản đao đã phóng qua chấn cho kiếm kia rơi xuống. Nữ tử từ bao giờ đã đứng sau lưng sát thủ đó, đoản đao xẹt qua, cắt đứt yết hầu!

Mới chỉ qua 5 phút đã chết ba người. Nữ tử sát chiêu càng dồn dập hơn, tốc độ như gió, góc độ quỷ dị, lại qua mấy phút giải quyết đám sát thủ còn lại. Hài tử nhìn thảm cảnh trước mắt, nháy mắt mặt tái xanh lại, nức nở khóc lên. Nữ tử lạnh giọng nói:

– Câm miệng!

Hài tử sợ hãi không dám khóc lên, đưa tay bịt miệng, nước mắt lại vẫn cứ rơi, nhìn qua vừa đáng thương lại vừa đáng yêu, chọc người thương tiếc!

– Còn khóc nữa ta sẽ giết ngươi!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tế Linh về bài viết trên: phuochieu90, phuongchanhup
Có bài mới 05.10.2017, 17:01
Hình đại diện của thành viên
Thành viên mới
Thành viên mới
 
Ngày tham gia: 01.10.2017, 13:12
Bài viết: 11
Được thanks: 13 lần
Điểm: 9.64
Có bài mới Re: [Xuyên không] Khuynh cuồng - Dạ Hy - Điểm: 11
Chương 2: Thiên Á

Editor: Tế Linh

Giọng nữ tử vẫn thanh đạm như vậy, lại làm cho nam hài sợ hãi. Nó thu lại nước mắt của mình, nghẹn ngào gọi:

– Tỷ… tỷ tỷ!

Thấy nữ tử không nói gì, nó lại lấy can đảm nói tiếp:

– Tỷ tỷ… ngươi mang ta về hoàng cung được không? Ta là hoàng tử của Thượng Hy đế quốc, tên là Thượng Kỳ! Ngươi mang ta về hoàng cung, phụ hoàng nhất định sẽ cho ngươi vàng bạc châu báu, muốn gì cũng được. Ngươi…

– Còn nói thêm một từ sẽ giết ngươi!

Nữ tử nhìn thẳng vào ánh mắt nó, đúng vậy, mặc dù đôi mắt của nàng đã bị bịt lại nhưng nó vẫn cảm nhận được sự lạnh lẽo từ cái nhìn của nàng, thân mình nó run lên một chút sau đó im lặng. Nữ tử túm lấy cổ áo nó xách nó lên, sau đó ôm nó, thân hình chợt lóe, đã không còn thấy tăm hơi!

Thượng Kỳ không biết đã đi bao lâu, có khi chỉ mới qua vài khắc, có lẽ cũng đã qua vài canh giờ, nó chỉ biết là nữ tử này mang nó đi qua rất nhiều ngôi nhà, sau đó là một khu rừng rất to lớn, sau đó nữa là tới nơi này, một tiểu viện rất tinh xảo bằng trúc.

– Tại… tại sao lại đưa ta đến đây?! Ta muốn về hoàng cung!

– Từ bây giờ trở đi, ngươi sẽ ở đây!

Đối mặt với sự chất vấn cùng phẫn nộ của hài tử, nữ tử vẫn cực kỳ lạnh nhạt, không vì nó là hoàng tử tôn quý mà nhẹ nhàng nâng niu, cũng không vì nó đáng yêu xinh đẹp mà che chở yêu thích, chỉ xem như nó là một đồ vật biết nói, một cá thể yếu đuối nhát gan mà thôi!

– Không muốn, ta muốn về nhà! Ta…

– Chát!

Nữ tử vung tay tát vào mặt nó, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn hơi nhem nhuốc lập tức đỏ lên. Tượng Kỳ nó từ khi sinh ra đã được nâng niu sủng ái như trân bảo vô giá nhất nhân gian, ai ai cũng yêu thích cung kính với nó, chưa từng có ai to tiếng với nó. Vậy mà… vậy mà hôm nay nữ tử này lại dám đánh nó?!

– Ngươi… ngươi dám đánh ta?!

Thượng Kỳ nước mắt rơi như mưa, nó nhẫn nại, đôi mắt xinh đẹp cũng đỏ bừng cả lên, vừa phẫn nộ, vừa uất ức lại vừa sợ hãi. Nó sợ nữ tử này, nàng giống như ác ma bước a từ địa ngục vậy. Thật đáng sợ!

– Tại sao ta lại không dám đánh ngươi?

– Ta là hoàng tử, hoàng tử tôn quý nhất Thượng Hy!

Nhìn hài tử vừa oán hận vừa phẫn nộ hét lên, nữ tử lạnh nhạt vung tay cho nó một cái tát vào khuôn mặt đang đỏ lên, sau đó ung dung nhìn nó, ngữ điệu vẫn lạnh nhạt như vậy:

– Thấy chưa? Ở hoàng cung của ngươi, ngươi là hoàng tử. Tại sao có người muốn đuổi giết ngươi? Là vì ngươi là cái gai trong mắt của họ, là kẻ đáng chết! Còn ở đây, trong mắt ta, sinh mạng của ngươi chỉ như một con kiến mặc ta định đoạt! Tất cả những điều này đều do ngươi quá yếu ớt!

Thượng Kỳ bởi vì những lời nói của nữ tử mà sững sờ, nữ tử lạnh nhạt như vậy, không một chút cảm xúc càng làm cho người ta oán hận, phẫn nộ. Bởi vì cảm giác như bản thân không phải là con người, không được coi trọng!

– Khi nào ngươi, đứng giữa thiên quân vạn mã mà vẫn sống sót, thì ngươi mới chính là kẻ mạnh! Kẻ mạnh chân chính!

Thượng Kỳ mê mang nhìn nữ tử, nó mặc dù vẫn còn là một hài tử 4 tuổi nhưng nó là hoàng tử, nó đương  nhiên hiểu được lời nàng nói mang ý nghĩa gì, trong lòng bỗng dưng dần lên một loại khát vọng làm kẻ mạnh. Khát vọng đánh bại được nữ tử này, để nàng không còn nói nó yếu ớt, ngu ngốc, thậm chí không còn khinh thường nó, bắt nàng phải phục tùng nó, làm cho nữ tử này lộ ra thứ cảm xúc khác, không còn là khuôn mặt không có cảm xúc này!

Tựa hồ thấy được khát vọng trong đôi mắt tiểu hoàng tử, nữ tử nói;

– Từ bây giờ trở đi, ta sẽ là sư phụ của ngươi. Đến khi ngươi có thể làm đối thủ của ta, thì ngươi mới có tư cách trở về nhà của ngươi!

Nữ tử nói xong quay người đi vào nhà, nàng không hỏi ý kiến của nó xem nó có đồng ý hay không, mà chỉ thông báo cho nó biết!  Bởi vì nó không có tư cách phản đối, chỉ có thể phục tùng!

– Nếu ngươi dám bỏ trốn, không cần ta phải đi truy tìm, thì rừng rậm tử vong này cũng sẽ cắn nuốt ngươi, xương cốt cũng không còn!

Thượng Kỳ sợ hãi, Tử Vong rừng rậm, nó đã từng nghe phụ thân nhắc đến, nói đây là một trong tam đại thánh địa hung hiểm nhất đế quốc. Cho dù là thiên quân vạn mã đi vào chưa chắc đã có cơ hội một người đi ra.

Thượng Kỳ hiểu, những lời nói của nữ tử đó là sự thật, hiện giờ nó không thể đi ra khỏi đây. Đến khi nó đủ tư cách đi ra khỏi đây, đánh bại được nàng, thì mới có thể về nhà.

Thượng kỳ 4 tuổi nuốt hết uất hận sợ hãi xuống đáy lòng, không cam lòng dùng đôi chân ngắn ngủi chạy vào nhà, nó phải sống, nhất định phải sống, rồi một ngày nào đó nó nhất định sẽ về gặp phụ hoàng mẫu hậu, trở thành kẻ mạnh nhất đại lục này.

Bầu trời tối đen không có ánh trăng, chỉ có duy nhất một ngôi sao sáng rực rỡ trên màn đêm đen thẳm, lặng yên soi rọi nhân gian đang say ngủ, không lâu sau bị mây đen che mất, sóng gió tựa hồ bắt đầu trỗi dậy!

Thiên Á đại lục là đại lục duy nhất tồn tại trong thế giới này, rất đặc biệt. Điều đặc biệt nhất đó chính là thọ của con người nơi đây gấp đôi người Trái Đất. Tại sao lại so với người Trái Đất? Vì Dạ Nguyệt chính là người Trái Đất của thế kỉ 21!

Lúc mới xuyên đến trở lại là một đứa trẻ 5 tuổi, nàng mặc dù hơi ngạc nhiên một chút nhưng là người lạnh nhạt lạnh lùng, nàng cũng không mấy quan tâm mình đang ở nơi nào, tiếp tục sống cuộc sống của mình! Chỉ là nàng không hiểu, người như nàng tại sao lão thiên gia lại cho nàng tiếp tục sống, nếu đã chết thì không phải đi đầu thai sao? À, người như nàng tay nhiễm nhiều máu tươi như vậy, chết đi cũng là xuống địa ngục thôi.

Thiên Á đại lục chia thành 4 quốc gia lớn và hàng chục tiểu quốc nhỏ, tiểu quốc phụ thuộc đế quốc, cũng giống như kẻ yếu phục tùng kẻ mạnh, đây là quy luật từ cổ chí kim vĩnh viễn không thay đổi.

Tứ đại đế quốc chia ra thành 4 phương của đại lục. Phía bắc có Long Nghiên khí hậu khắc nghiệt, đông có Hiên Viên bốn mùa như xuân, Tây có Lạc Lăng  thơ mộng dịu dàng, nam có Thượng Hy phồn hoa xa xỉ!

Bốn đế quốc này giữ thế cân bằng của đại lục đã hơn 100 năm, những năm gần đây ai cũng rục rịch, minh tranh ám đấu nhiều vô số kể. Cứ ngỡ thế cân bằng này cũng ít nhất kéo dài thêm mấy chục năm nữa. Nhưng là 4 năm trước, một sinh mệnh ra đời, khơi dậy lên ngàn vạn lời tiên đoán, thiên địa tối đen giữa ban ngày, mặt trời bị mây đen che lấp. Thời điểm đó, các quốc sư của tất các nước đồng thời đưa ra một lời tiên đoán.

Phượng Hoàng tái sinh, thiên hạ hợp nhất!

Ai cũng hiểu lời tiên đoán này có nghĩa là gì. Vì thế từ thời khắc đó trở đi, cơ hồ hoàng tộc nước nào cũng đại loạn, bao nhiêu kế hoạch ám sát đều đã đưa ra hết, nhưng đáng tiếc đều không thành công. Cho đến Thiên Á năm 1142, tức là năm hiện tại, tiểu hoàng tử Thượng Kỳ của Thượng Hy đế quốc, hài tử trong lời tiên đoán, người mang huyết mạch phượng hoàng gặp phải ám sát, mất tích vô tung!

Không một dấu vết!

Hoàng tộc Thượng Hy triệt để rối loạn, điều đi hàng ngàn nhân mã cùng ảnh vệ, khắp nơi tìm kiếm. Hoàng tộc các nước khác có người mừng có kẻ lo. Dù sao là mất tích chứ không phải chết. Mặc dù hy vọng còn sống sót rất mong manh nhưng không chắc chắn thì ai cũng lo sợ mình gặp phải họa sát thân.

Cùng lúc đó, tại trong một tiểu trúc viện không người nào biết đến.

– Sư phụ, mắt người bị sao thế?

Thượng Kỳ lo sợ nhỏ giọng hỏi, từ cái  lúc bị đem về nơi này đã qua 1 tháng, nó biết được sư phụ của nó tên là Dạ Nguyệt, nàng sống một mình ở tiểu trúc này. Chỉ là đôi mắt của nàng  tựa hồ không nhìn thấy rõ, cũng có thể là nguyên nhân khác, chỉ dùng một băng vải màu đỏ che lại. Mặc dù vậy dung nhan của nàng vẫn rất đẹp. Vầng trán tinh xảo, mũi nhỏ nhắn hoàn mỹ, môi đỏ mọng như máu, làn da trắng như tuyết, chỉ là không hiểu sao nhìn qua có cảm giác hơi tái nhợt như bị bệnh. Sự đối lập rõ rệt này làm cho người ta kinh diễm. Nữ tử đứng đó, lạnh nhạt như mây trên trời, cao quý như tuyết liên trên đỉnh thiên sơn, lại bất giác ma mị quyến rũ như mạn châu sa hoa, vô hình trung kéo con người trầm luân!

Thượng Kỳ nhỏ bé chưa từng nhìn thấy một nữ nhân nào vừa xinh đẹp lại lạnh lùng đáng sợ như nàng. Dạ Nguyệt sẽ không nấu cơm cho nó ăn, bắt nó phải tự lực cánh sinh. Buổi đầu nó thực vất vả nấu ra được ít cháo loãng, còn bỏng cả tay, sau đó dần dần cũng nấu được cơm cùng ít đồ ăn đơn giản. Không những thế, nàng còn bắt nó phải rèn luyện thân thể, chạy mấy chục dặm, đứng tấn, học quyền, luyện võ… Nó chưa từng vất vả khổ sở lại đau đớn như vậy. Nó cũng có chút oán hận, nhưng nó không dám nói, bởi vì nó biết nữ tử tàn nhẫn này sẽ không bao giờ thương tiếc hay an ủi nó!

– Không phải việc của ngươi. Sách đưa cho ngươi đã đọc hết chưa?

Dạ Nguyệt nâng chén trà chậm rãi uống, hương hồng mai nhàn nhạt vương vấn nơi chóp mũi làm người ta thanh thản. Tầm mắt đặt trong chén trà nhưng lại làm cho người ta có cảm giác đang bị nàng nhìn thấu. Thượng Kỳ nho nhỏ hơi hếch đầu lên, có chút đắc ý nói:

– Đã thuộc hết rồi!

– Thu sự kiêu ngạo của ngươi lại. Kiêu ngạo quá sớm chính là sự ngu ngốc nhất của con người! Bằng tuổi ta đã mạnh hơn ngươi nhiều!



Dạ Nguyệt không lưu tình đả kích nó, từ lúc mới sinh ra mang thân phận tôn quý, nàng không được phụ mẫu yêu thương như hài tử này mà phải đứng ở trên cao, tiếp nhận cung kính cùng sùng bái của tất cả mọi người, kể cả phụ mẫu. Sinh ra đã thông minh hơn người, IQ cao ngất, nàng 3 tuổi đã thuộc làu binh pháp tôn tử, biết được 3 thứ tiếng, bắt đầu 4 tuổi là nhận huấn luyện của gia tộc, trở thành người thừa kế xuất sắc nhất, đưa gia tộc đi lên đỉnh vinh quang.

– Sư phụ, người nói thật sao?

– Ngươi đoán xem!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tế Linh về bài viết trên: phuongchanhup
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 12 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Ann Ouyang, Béo Túp Típ, ChieuNinh, Colongchong, Dropkenchopper, Google Feedfetcher, Mavis Clay, meobanhsua, motconvet, MTL, shinquynh, taigasae, Thanhcônương, Tiểu Tường Vy, ●Ngân● và 253 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 101, 102, 103

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Trở về lúc ba tuổi rưỡi - Giai Nhân Chuyển Chuyển

1 ... 45, 46, 47

3 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

4 • [Xuyên không - Huyền huyễn] Cưa đổ thượng thần băng lãnh - Vị Hi Sơ Hiểu

1 ... 39, 40, 41

5 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 75, 76, 77

6 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 21/11]

1 ... 52, 53, 54

7 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 156, 157, 158

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại - Hắc bang] Mị sát - Chiết Hỏa Nhất Hạ

1 ... 25, 26, 27

10 • [Hiện đại] Chỉ hoan không yêu Tổng giám đốc xấu xa chớ thô lỗ - Hải Diệp

1 ... 64, 65, 66

11 • [Hiện đại] Người con gái này có độc - Nam Lăng

1 ... 18, 19, 20

12 • [Xuyên không] Sủng thê manh y tài nữ - Thích Hề

1 ... 22, 23, 24

13 • [Hiện đại] Vợ yêu thịnh thế của thiếu tướng - Nguyên Cảnh Chi

1 ... 40, 41, 42

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Chồng trước có độc - Khu Khu Nhất Nhật

1 ... 30, 31, 32

15 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 97, 98, 99

16 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

[Cổ đại] Bị nhốt vong quốc công chúa - Độ Hàn

1 ... 139, 140, 141

19 • [Xuyên không] Thứ nữ yểu điệu - Đông Ly Cúc Ẩn

1 ... 45, 46, 47

20 • [Hiện đại] Hệ liệt thực hoan giả yêu Quyền Sơ Nhược - Tịch Hề

1 ... 13, 14, 15



Thanh Hưng: viewtopic.php?style=2&t=405197
Ai thích Lâu Vũ Tình hem?
ღ_kaylee_ღ: 177 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3290991#p3290991
cò lười: lee năng suất quá nha
ღ_kaylee_ღ: 174 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3290925#p3290925
Ngọc Nguyệt: ...
Cô Quân: Mờiyou tới box Thú cưng - Cây cảnh
Cùng xem Điểm tin thú cưng, động vật được cập nhật thường xuyên.
Hay các Mẹo vặt làm vườn cho vườn cây nhà bạn luôn xanh mát~~
Sam Sam: cảm ơn e :))
Jinnn: :)) chúc ss ngày mai thi tốt
Sam Sam: phải nói là mấy hôm trước nghỉ ngơi, hôm nay ngồi cày mà k cày nổi
Sam Sam: thôi thôi, đc vậy thì khỏe chết được :cry:
Jinnn: ss học từ mấy htrc xong đợi đến hnay nghỉ ngơi sao :3
Sam Sam: Jinnn sáng mai thi đây :v giờ còn ngồi ôm lap
Jinnn: be like me =)) thi đến nơi rồi mà vẫn ngồi chơi
Sam Sam: Shin :kiss4: như bài 3 cây nến lung linh í nhờ :D3
Sam Sam: bộ emo là sao bạn ơi @@
cò lười: Bạn có biết bộ emo nào không vậy? Cho mình xin link với ạ. Cảm ơn bạn ạ
Shin-sama: Ừ. Có Sam với Jin là quá đủ cho một cuộc tình
Sam Sam: ối cò gọi mình mà tưởng dùng bbcode :v
cò lười: Sam Sam ơi!
Jinnn: rồi xong mấy hôm sau lại đâu vào đấy thôi nhể :v
Sam Sam: người nào quan tâm mình thì sẽ k nói dối làm chái trym đau :v
Sam Sam: :| kệ đi a
Shin-sama: =))) Thôi mệt, kệ mẹ hết đi.
Jinnn: Mình buồn vì tim mình đau :v
cò lười: hihi
Shin-sama: Nói dối làm trái tim đau
Jinnn: Shin: anh phải bảo sắp đi rồi nhớ ấy quá =)) tiếc là xong hết giấy tờ rồi húy húy
Shin-sama: Hjx
ღ_kaylee_ღ: nay rảnh quá vô tnn xem có ai k :)2
Shin-sama: Tự dưng anh nhắc tới chuyện giấy tờ sắp ok rồi. Chuẩn bị khám sức khỏe. Cr said Đi rồi thì đừng bao giờ nhớ tới đây nữa. Quên đây luôn đi..

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.