Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 59 bài ] 

Dũng khí để yêu - Hà Xử Thính Vũ

 
Có bài mới 03.09.2017, 23:52
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 7340
Được thanks: 1164 lần
Điểm: 10.06
Tài sản riêng:
Có bài mới [Hiện đại] Dũng khí để yêu - Hà Xử Thính Vũ - Điểm: 11

Dũng Khí Để Yêu


images

Tác giả: Hà Xử Thính Vũ

Nguồn: Tàng Thư VIện

Thể Loại: Đô thị tình duyên, giới tinh anh, nữ chính bác sĩ, nam chính tàn tật,…

Edit: Sen

Beta: Diệu Huyền

Độ dài: 58c

Nguồn edit: ♥Chi Hoa Vân♥


Giới thiệu:


Một người đàn ông bị tổn thương cột sống trong một tai nạn thảm khốc, khiến anh trở thành một phế nhân, những năm trước anh mang lòng thầm yêu cô hộ lí _ cũng đồng thời là con gái của người đã gây nên tai nạn thảm khốc ấy. Em trốn chạy vì tai nạn ấy, anh trốn chạy vì thân thể khiếm khuyết của mình, thế rồi em gặp một người đàn ông tốt hơn. Vì thế anh chỉ có thể mỉm cười, thầm chúc phúc em sẽ hạnh phúc đời đời kiếp kiếp với người đàn ông em đã chọn và anh mang vết thương lòng đó, nỗi tự ti về thân thể đó cố gắng sống từng ngày, thế rồi cô gái ấy xuất hiện. Một cô gái mạnh mẽ, quyết đoán, dám yêu dám hận, cô ấy như ánh dương xuất hiện trong cuộc đời tăm tối của anh. Anh tự ti, mẫn cảm, biết rõ mình yêu người đó nhưng lại không có đủ dũng khí để đối mặt với tình yêu của mình. Chuyện tình ấy rồi sẽ đi đến đâu? Những chi tiết trong “Dũng Khí Để Yêu” sẽ đưa bạn đến câu chuyện tình yêu tuy nhiều trắc trở nhưng vẫn rất đẹp rất ngọt ngào và lãng mạn của anh chàng nhạc sĩ tài năng và cô nàng bác sĩ mạnh mẽ.

“…Nguyện cùng em bạc đầu giai lão…”


Án văn


Lâm Thư Tiếu: “Giang Hoài, em đối với tình huống thân thể của anh vô cùng rõ ràng: Anh có thể khống chế đầu, cảnh bộ, bả vai, có thể gấp khúc khuỷu tay cùng cuốn bàn tay, nếu nhờ sự trợ giúp từ một số thiết bị đặc thù thì có thể độc lập ăn cơm, uống nước, rửa mặt, đánh răng, cạo râu, sửa sang lại tóc và một số kĩ năng khác nữa. Em thậm chí đã từng thấy một bệnh nhân tê liệt c5 dùng một số thiết bị hỗ trợ thì có thể tự mình lái xe. Về phần chuyện anh lo lắng, đó là vì anh đứng trên phương diện của các cô gái bình thường mà lo lắng, nhưng em không phải là những cô gái ấy, em là Lâm Thư Tiếu.”

Con ngươi trong cặp mắt kia giống như hắc thạch vậy, lông mi như cánh quạt khẽ chớp; lưng gắt gao tựa vào ghế da, trừ bỏ thắt an toàn, thắt lưng còn được định vị bằng một sợi dây, làm cho toàn bộ thân thể anh ngồi thẳng một cách mất tự nhiên. Mà hai chân anh cũng cong vẹo, đôi tay tái nhợt, suy yếu đặt ở trên bắp đùi của mình.

         Nội dung: Đô thị tình duyên, giới tinh anh, nữ chính là bác sĩ, nam chính tàn tật…

        Nhân vật chính: Giang Hoài, Lâm Thư Tiếu



Đã sửa bởi Cửu Thiên Vũ lúc 07.11.2017, 08:36.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Cửu Thiên Vũ về bài viết trên: Gia Khiêm
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 15.09.2017, 12:48
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 7340
Được thanks: 1164 lần
Điểm: 10.06
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Dũng khí để yêu - Hà Xử Thính Vũ - Điểm: 11
Chương 1

Mặc dù biết rõ sau giờ ngọ mặt trời vẫn còn gay gắt nhưng Lâm Thư Tiếu vẫn đứng dậy vén bức rèm cửa trong văn phòng lên.

Trong phút chốc, bao phủ lấy người của cô là màu vàng ngọc lưu ly của ánh nắng đang chiếu vào, còn có tấm thủy tinh cũng tỏa ra một luồng khí ấm áp.

Cô hơi nheo mắt lại, duỗi người.

Sau giờ ngọ mà vẫn làm bù đầu như bây giờ đúng là một dịp hiếm gặp. Tuy nói bệnh viện phục hồi chức năng này là do cô cùng hai người đầu tư khác, nhưng cô vẫn kiên trì mỗi ngày dành ra một chút thời gian buổi sáng để ở cùng các bác sĩ phục hồi chức năng khác, có khi cô cũng sẽ tham gia quá trình luyện tập cho các bệnh nhân. So với xử lý công văn trong bệnh viện, cô kỳ thật sẽ vui hơn khi dành thời gian của mình để luyện tập cho các bệnh nhân. Đối với cô mà nói, lựa chọn cùng một số nhà kinh doanh để thành lập ra bệnh viện, so với làm thuê ở bệnh viện hồi phục chức năng thì lợi thế nhất chính là có thể có thời gian tự do và hoàn cảnh thoải mái trong bệnh viện.

Ví dụ như, cô có thể giống như bây giờ ở một mình trong phòng làm việc, hưởng thụ hương thơm của huân hương, thay đồ tập yoga.

Lâm Thư Tiếu nằm trên đệm yoga, đang chuẩn bị làm động tác kế tiếp thì điện thoại trên bàn vang lên.

Dù sao cũng là thời gian đi làm, tự do luôn có hạn.

Cô bĩu môi cười cười, trong lòng cũng có chút tức giận. Lăn tròn trên đệm rồi đứng lên, cầm lấy ống nghe điện thoại.

Điện thoại là do trợ lý Tiểu Ngụy gọi tới :“Viện trưởng Lâm, có một người tự xưng là người do anh Giang phái tới gặp cô. Anh ta hiện tại đang ngồi chờ ở ngoài.”

“Anh Giang?” Thư Tiếu đầu óc nhất thời bị trì trệ, nghĩ không ra rốt cục người mà Tiểu Ngụy nói là người nào.

“Chính là nhà họ Giang mà Đào Ý Nhiên đến…bà Giang…”

Thư Tiếu giật mình, thốt lên một tiếng:“Thì ra là người nhà bọn họ. Tôi đang nghĩ ngày mai sẽ đi đến nhà bọn họ nữa đây! Người đến là con trai bà ấy sao?”

“Hình như không phải. Có vẻ cậu ta cũng là nhân viên tạm thời.”

Thư Tiếu nhịn xuống một hơi, nói với Tiểu Ngụy: “Mặc kệ là loại người nào, năm phút sau cho cậu ta vào.”

“Cốc cốc” Sau hai tiếng gõ cửa, Tiểu Ngụy dẫn một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi, mặc vest, bộ mặt sạch sẽ đi vào văn phòng của cô.

“Xin chào, viện trưởng Lâm! Chúng ta là lần thứ hai gặp mặt.” Đối phương vẻ mặt cung kính, giọng điệu có chút xấu hổ cùng khẩn trương.

“À, đúng vậy,” Thư Tiếu cười nhạt nói,“Lần trước người thay bà Giang đến mời bác sĩ phục hồi ngôn ngữ cũng là cậu, nếu tôi nhớ không lầm, cậu họ ‘Vương’?”

“Đúng đúng, viện trưởng Lâm trí nhớ thật tốt. Tôi tên là Vương Bồi An.” Đối phương lấy khăn tay liên tục lau mồ hôi đang túa ra trên trán.

Thư Tiếu nói: “Trời nóng như vậy, không bằng anh Vương trước đem áo khoác cởi xuống trước đã.” Nói xong, cô tiện tay cầm lấy điều khiển máy lạnh chỉnh thấp xuống hai độ nữa.

Vương Bồi An vừa định cởi bỏ áo vest, tay bỗng dừng lại, hiền hậu cười: “Anh Giang nhà chúng tôi nói, nên mặc tây trang đến giải thích, vậy mới có lễ phép chu đáo chút…”

Thư Tiếu cười mang theo ý tứ lạnh nhạt rõ ràng:“Ha ha, anh Giang nhà cậu cũng thật biết lễ tiết. Mẹ của mình lấy nước nóng đổ lên đầu của người ta lại phái nhân viên tới xin lỗi, đây mà cũng gọi là lễ phép chu đáo?”

Vương Bồi An mặt đỏ lên giống như vô cùng nóng lòng giải thích:

“Anh Giang anh ấy thật sự không có biện pháp…”

Nói chưa hoàn chỉnh câu, liền bị Thư Tiếu thở hồng hộc cắt lời: “May là ly nước kia nước chỉ hơi ấm một chút, nếu là nước sôi, còn không phải là hủy cả đời con gái nhà người ta sao? Bà Giang lớn tuổi, lại là bệnh nhân, cũng coi có thể bỏ qua, còn anh ta là con trai, gặp chuyện không may này đã hai ngày, cũng không biết tự mình đến an ủi một chút, tìm hiểu một chút người bị mẹ anh ta làm tổn thương, còn phái người khác đến giải thích là như thế nào?”

Vương Bồi An bị khí thế của cô áp đảo, mặt càng ngày càng đỏ, ấp úng nói: “Lần này tôi đến, thứ nhất là muốn hỏi thăm viện trưởng tình hình vết thương của cô Đào, thứ hai là…là muốn hỏi viện trưởng địa chỉ của cô Đào để có thể đến nhà thăm hỏi .”

Thư Tiếu suy nghĩ, người trước mắt này cũng chỉ là người làm thuê, chuyện bà Giang gây tổn thương cho bác sĩ trong viện của cô cũng không liên can gì đến cậu ta, thấy vẻ mặt cậu ta thành thật, cũng là không đành lòng dùng lời nói hà khắc, cô liền nhẹ giọng xuống một chút: “Cô Đào ở bệnh viện hai ngày, hôm nay đã về nhà tĩnh dưỡng. Não không chấn động, không bị hủy dung, chính là thái dương phải may ba mũi.”

Vương Bồi An bả vai giật giật, giống như vừa ném được tảng đá lớn.

Thư Tiếu lấy tấm giấy ghi chú trên bàn, viết địa chỉ nhà của Đào Ý Nhiên, đưa cho Vương Bồi An: “Đây là địa chỉ nhà của cô ấy, nếu người nhà họ Giang thực sự có thành ý giải thích, tôi hy vọng đến lúc đó không cần lại phái anh Vương làm người đại diện .”

Vương Bồi An thưa dạ trở ra.

“Lời cô ấy nói quả thật là rất đúng .”

Đang nghe Vương Bồi An thuật lại cuộc đối thoại với Lâm Thư Tiếu, người đàn ông ngồi hàng ghế sau chợt nói.

“Nhưng mà, anh Giang, anh mới ra viện…”

“Tiểu Vương, để cho tôi suy nghĩ một chút…”

Con ngươi trong cặp mắt kia giống như hắc thạch, lông mi như cánh quạt khẽ chớp; một khuôn mặt trắng nõn, trên gương mặt thoáng chút u sầu khiến cho người ta đau lòng. Gương mặt anh ta nhìn qua thật trẻ tuổi, nét mặt có chút tiều tụy yếu ớt. Lưng anh ta tựa vào ghế da, trừ bỏ dây an toàn, thắt lưng còn được định vị bằng một sợi dây đai, làm cho toàn bộ thân thể anh ngồi thẳng một cách mất tự nhiên. Mà hai chân anh cũng cong vẹo, đôi tay tái nhợt, suy yếu đặt ở trên bắp đùi của mình.

“Bồi An, trước tiên đưa tôi trở về sửa sang lại một chút, cậu đi mua vài thứ, rồi về nhà đón tôi, tôi và cậu cùng đến nhà của cô Đào.” Âm thanh của anh cũng không lớn, thậm chí có chút suy yếu, lại toát ra sự quyết tâm không thể trái nghịch.

Vương Bồi An thở dài, chỉ có thể đáp ứng.

Cũng khó trách Lâm Thư Tiếu đối Vương Bồi An như vậy không khách khí. Đào Ý Nhiên tuy rằng tuổi không lớn lắm, cô ấy cũng đã làm trong bệnh viện được hơn 5 năm, lúc trước nhà họ Giang đến bệnh viện vì bà Giang não trúng gió cam kết tìm bác sĩ ST(*), Lâm Thư Tiếu đề cử Đào Ý Nhiên chính vì nhìn trúng kinh nghiệm phong phú cùng tính tình trầm ổn của cô ấy, không ngờ mới đi qua chưa đến hai tuần, bà Giang vốn không khống chế cảm xúc được nên làm cho Đào Ý Nhiên phải may ba mũi. Làm ngành của bọn họ, đã tiếp xúc nhiều với bệnh nhân tâm tình không tốt, cũng có bệnh nhân không phối hợp trị liệu còn mắng bác sĩ, thậm chí có lúc phát tiết đánh bác sĩ một hai cái cũng có, nhưng giống với bà Giang làm bị thương may ba mũi như vậy, đúng là hiếm thấy.

[Speech therapist: bác sĩ trị liệu ngôn ngữ ]

Hôm đó Đào Ý Nhiên bị thương nên cô phải đến bệnh viện xem cô ấy, cô gái nhỏ khóc sướt mướt vừa ủy khuất lại tức giận kể lể nửa ngày, thề là không bao giờ đi phục vụ nhà họ Giang nữa. Chuyện này quả thật đã đem lòng nhiệt huyết đối với sự nghiệp bác sĩ phục hồi chức năng của cô ấy giảm sút rất nhiều. Lâm Thư Tiếu đương nhiên cũng tức giận. Hôm đó gọi điện thoại đến nhà họ Giang hỏi về tình huống, không ngờ gọi liên tiếp ba lượt, tiếp điện thoại không phải trợ lý thì chính là người làm, trừ bỏ lặp đi lặp lại từ xin lỗi nhiều lần, thì người cô muốn tìm cũng không lộ diện — không đúng, đừng nói lộ diện, rõ ràng là ngay cả một âm thanh cô còn chưa nghe được! Trợ lý tiếp điện thoại cùng với người làm đều nói con trai bà Giang đang nằm viện, tạm thời không tiện xử lý chuyện này, cũng không biết thật sự là trùng hợp hay là tìm cớ nữa. Mặc kệ nói như thế nào, Lâm Thư Tiếu đã sớm đưa ra quyết định, nếu chờ cuối tuần đối phương còn không ra mặt xin lỗi, cô sẽ tự mình đến nhà họ Giang , phải hỏi người nhà bọn họ tính như thế nào!

Vương Bồi An vừa đi, cô cũng không còn tâm tư tiếp tục tập yoga nữa, liền gọi điện đến nhà họ Đào, đem chuyện nhà họ Giang phái người đến an ủi chuyện của Đào Ý Nhiên nói cho cô ấy nghe, cũng nói với cô ấy cô đã đưa địa chỉ nhà cho Vương Bồi An.

“Ngại quá, Ý Nhiên, sau khi chị ngẫm lại, chính mình cũng là có chút tức giận hồ đồ, không được sự đồng ý của em đã đưa địa chỉ nhà em cho người khác, chính là chị thật sự muốn nhìn một chút, người nhà họ Giang có thể tự mình giải thích cho hợp lí hay không. Đương nhiên, nếu em không muốn quan tâm bọn họ, không muốn mở cửa cho bọn họ, chị vẫn ủng hộ em.” Lâm Thư Tiếu hì hì cười nói.

Đào Ý Nhiên vui vẻ nói: “Chị Thư Tiếu, may mắn bọn họ đắc tội là em, nếu là chị, đã không dễ dàng bỏ qua như vậy.”

“Em cũng không thể liền nói trắng ra là bị bệnh nhân đánh.” Lâm Thư Tiếu nghiêm mặt nói,“Chúng ta là nhân viên chuyên nghiệp, đối với chúng ta nội dung công việc không bao gồm bị người khác nhục nhã, mỗi một công việc đều có tôn nghiêm! Chị chưa bao giờ nghĩ đem sự thỏa mãn của bệnh nhân hay việc họ cố tình gây sự làm bác sĩ trong bệnh viện chúng ta phải chịu trách nhiệm. Chị lại càng không cho phép việc bán đứng tôn nghiêm của nhân tài trong bệnh viện chúng ta bằng tiền của bệnh nhân, em hiểu chưa?”

“Chị Thư Tiếu, nếu không có lãnh đạo tốt như chị, em chắc sẽ từ chức.”

“Thôi đi cô nương, đừng vuốt đuôi ngựa. Ở nhà nghỉ ngơi cho tốt, bất quá trong bệnh viện hiện tại cũng đang rất thiếu người, chị cũng sẽ không cho phép em nghỉ ngơi nhiều đâu, nhiều nhất một tuần, trở lại đi làm cho chị, biết chưa?”

“Ừm, em cũng muốn sớm quay lại công việc. Nhưng mà, nhà họ Giang em sẽ không đến đó nữa được không chị?” Đào Ý Nhiên khiếp vía thốt lên, dường như đối với chuyện bị hành hung ở nhà họ Giang gia đến giờ vẫn còn sợ hãi.

“Chị đồng ý với em, không miễn cưỡng em phải đến nhà họ Giang nữa.” Thư Tiếu nói.

“Chị Thư Tiếu, trong thành phố này, chỉ có chị quan tâm em nhất thôi.”

Thư Tiếu biết nhà Đào Ý Nhiên ở phương bắc, ở thành phố này không có họ hàng nào quen thuộc cả, lúc trước còn có một người bạn trai, nhưng cũng bởi vì cô ấy công tác bận rộn, tình cảm từ từ xa cách rồi cuối cùng chia tay. Nghe cô vừa nói như vậy, lập tức tim đều mềm xuống, vội hỏi:“Em ở nhà này hai ngày, chắc cũng không ăn uống tốt bồi bổ cơ thể, như vậy đi, dù sao hôm nay chị tan tầm cũng không có việc gì, chị sẽ làm canh cá lóc cho em uống, thế nào?”

“Không cần khoa trương như vậy chứ, em chỉ là may vài mũi thôi, cũng không phải là tét đầu bể sọ!” Đào Ý Nhiên tuy nói là nói như vậy, nhưng giọng điệu của cô lại mang theo cảm động và vui vẻ.

“Còn không phải vì lo cho em sao…Được rồi, em cũng đừng ngại nữa, hầm canh cũng không tính là cái gì cả. Dù sao em cũng vì bệnh viện hy sinh không ít, bây giờ chị cũng “hy sinh” một chút coi như đền đáp! Cảm động chưa nào?” Lâm Thư Tiếu cười, gương mặt tựa như ánh trăng tuyệt đẹp.

“Uầy, thôi được rồi!” Đào ý nhiên ở đầu dây bên kia khấn vái,“Lão thiên nhất định phải phù hộ cho tài nấu nướng của chị tốt một chút! Nếu không, thì sau khi uống canh em từ bệnh ít trở thành bệnh nhiều thì khổ lắm!”

“Ha ha không chỉ muốn uống, mà còn phải khen nữa!” Lâm Thư Tiếu cười khanh khách nói.

Cúp điện thoại, Lâm Thư Tiếu tâm trạng vui sướng hơn rất nhiều. Cô thay lõi sáp thơm mới, nằm lại trên thảm yoga tiếp tục bài tập vừa nãy còn dang dở


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Cửu Thiên Vũ về bài viết trên: meo lucky
Có bài mới 15.09.2017, 12:49
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 7340
Được thanks: 1164 lần
Điểm: 10.06
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Dũng khí để yêu - Hà Xử Thính Vũ - Điểm: 11
Chương 2

“Chị đã sống ở nước ngoài nhiều năm, nấu cơm chỉ là việc nhỏ sao có thể làm khó được chị?” Lâm Thư Tiếu từng ở Đức học bằng thạc sĩ chuyên sâu về hồi phục chức năng, còn từng làm việc ở bệnh viện chuyên khoa tại Đức hơn một năm.

“Trước kia không phải chị nói khi đó cha mẹ chị làm giáo sư hướng dẫn ở đại học bên Đức sao? Em nghĩ, cuộc sống của chị so với du học sinh bình thường không giống.”

Lâm Thư Tiếu cười nói: “Nếu nói là không giống, thật sự cũng có một chút. Từ nhỏ đến lớn chị cũng chưa từng trải qua vất vả, mặc dù không tính là người xuất thân từ gia đình giàu có, nhưng thật sự chưa từng vì chuyện tiền bạc mà u sầu. Cha mẹ chị tuy rằng đối với chị không quá nghiêm khắc, nhưng cũng không nuông chiều, dung túng. Huống chi, bọn họ luôn bộn bề công việc, trong nhà ngoại trừ những lúc có người giúp việc đến hỗ trợ định kì thì hằng ngày việc nhà đều do chị tự mình làm. Chị cũng không phải tiểu thư suốt ngày nhàn rỗi không động đến mười đầu ngón tay.”

“Chị Thư Tiếu, nếu ai mà cưới được chị thì người đó thật có phúc khí.”

Lâm Thư Tiếu ánh mắt chuyển động, khóe môi chậm rãi cong lên, nói: “Nếu ai muốn nhận được “ Phúc khí” này trước hết phải thông qua “ Cửa ải” của chị cái đã.”

Hai người đều bật cười, chợt nghe tiếng chuông reo lớn. Không biết là do nhân viên lắp đặt chuông không tốt hay là do điện kết nối vào chuông không đủ mà từng tiếng chuông đều thay đổi, đang reo đều đều đột nhiên lại reo lớn lên làm Lâm Thư Tiếu sợ tới mức chau mày. Đào Ý Nhiên đối với loại chuông cửa này sớm đã thành thói quen, cô nhìn Lâm Thư Tiếu cười cười rồi đi ra mở cửa

“Xin hỏi cô có phải là cô Đào không? Tôi là Giang Hoài.”

Từ bên kia bộ đàm phát ra giọng nói trầm tĩnh lộ sự chân thành. Đào Ý Nhiên sửng sốt, nhất thời quên mất việc trả lời.

“Cô Đào, tôi là con trai của bà Phương Hiếu Linh, thật có lỗi vì làm phiền cô. Để thuận tiện, phiền cô mở cổng được không?”

Lâm Thư Tiếu đi đến bên cạnh Đào Ý Nhiên, nói bốn chữ: “Người tới là khách.”

Đào Ý Nhiên gật gật đầu, ấn nút mở khóa, cửa tầng dưới được mở ra. Nhà của Đào Ý Nhiên xây theo kiểu cũ, hai người đợi thật lâu trước cửa nhưng vẫn không thấy động tĩnh gì. Thời điểm hai người nói thầm “Tại sao lại chậm vậy nhỉ” thì có người gõ cửa.

Thời điểm Đào Ý Nhiên mở cửa, cô cùng Lâm Thư Tiếu biểu tình đọng lại vài giây. Chả trách thời gian ấn chuông cửa ở tầng dưới và thời gian lên lầu lại lâu như vậy, khi nhìn thấy Giang Hoài thì hai người hoàn toàn hiểu được.

Đó là một người đàn ông ngồi trên xe lăn điện, gương mặt thanh tú nhưng tái nhợt, thắt lưng và trên đùi đều có dây đai cố định, ngón tay có chút biến dạng. Nhìn từ khía cạnh chuyên nghiệp liền biết đây chính là tổn thương tủy sống ở vị trí cao.

Bởi vì nghề nghiệp, hai người mỗi ngày đều tiếp xúc với những bệnh nhân bị chấn thương tủy sống, theo lý thuyết họ hoàn toàn khống chế được cảm xúc khi đối diện với bệnh nhân, nhưng ngay giờ phút này đột nhiên đối mặt với Giang Hoài, các cô lại cảm thấy bước chân có chút hoảng.

Vẫn là Lâm Thư Tiếu ổn định tinh thần trước, cô âm thầm huých nhẹ vào lưng Đào Ý Nhiên một cái, Đào Ý Nhiên lúc này mới xấu hổ cười cười, mời Giang Hoài cùng với hai người nữa đi cùng anh vào nhà, một trong số đó có Vương Bồi An.

“Cô Đào, thực xin lỗi bây giờ tôi mới đến.” Tiếng Giang Hoài không lớn, nhưng từng chữ nói ra đều rõ ràng, lịch sự còn mang theo ấm áp chân thành, ý tứ hàm xúc. Giang Hoài nhìn Đào Ý Nhiên cùng Lâm Thư Tiếu hai giây, cuối cùng ánh mắt ngừng lại trên mặt Đào Ý Nhiên

“Lần trước vì thân thể tôi không khỏe phải nhập viện, hôm kia mới xuất viện. Đương nhiên, không phải tôi không đến tự mình giải thích lý do nhưng tình trạng cơ thể tôi như vậy, hai người hẳn cũng biết rõ, tôi kì thật không muốn ra ngoài. Việc này đều do tôi suy nghĩ không chu đáo, tôi không nên chỉ vì bản thân mình mà xem nhẹ tâm trạng của người khác.”

Lâm Thư Tiếu liếc mắt nhìn Giang Hoài một cái, chỉ thấy tay phải anh hơi cuộn lại đặt trên tay trái, đôi mắt đen nhánh, giống như có lực xuyên thấu, một vẻ mặt trong trẻo nhưng lạnh lùng cao quý lại mang theo chút khói lửa hồng trần. Trái tim cô bỗng nhiên trở nên căng thẳng, rũ mắt xuống xoay người đi vào phòng bếp lấy ba chén trà bỏ vào khai trà, sẵn tiện đem nồi canh cá vặn lửa nhỏ nhất. Sau đó cô mở tủ lấy ra một túi ống hút, lấy một cái cắm vào chén trà. Cũng thật là trùng hợp hôm nay cô mua cá đã quên mua thông, Đào Ý Nhiên nói nhà cô có dự trữ một chút, khi Lâm Thư Tiếu mở tủ lấy thông tình cờ nhìn thấy túi ống hút, không nghĩ tới lúc này lại có thể dùng đến.

Chờ Lâm Thư Tiếu bưng khay trà trở lại thì phát hiện người phụ nữ đã đi đâu, liền hỏi: “Chị lúc nãy đã đi trước sao?”

“À, tôi nhờ chị ấy xuống lầu lấy chút thuốc bổ còn để trong xe. Tôi đi lại không tiện, lại không có thang máy nên chỉ có thể để bọn họ cõng tôi đi lên, hơn nữa xe lăn của tôi khá nặng, sức lực bọn họ có hạn nhờ cô Đào đi mua thì thật phiền phức đành để dì Liên đi xuống lần nữa vậy. Vừa rồi để hai người phải chờ tôi ở cửa lâu như vậy, thật có lỗi.”

Trong một thời gian ngắn mà người đàn ông này đã nói ba lần “Thật có lỗi.” Đào Ý Nhiên cùng Lâm Thư Tiếu liếc mắt nhìn nhau, hai người đều đọc được một loại xót thương trong mắt đối phương.

Lâm Thư Tiếu đem chén trà có cắm ống hút đến trước mặt Giang Hoài, dặn dò: “Tôi pha trà không quá nóng, anh thử một chút xem độ ấm có vừa không.”

Lông mi Giang Hoài khẽ rung lên, sâu trong đôi mắt lóe lên một tia sáng, không biết vì sao Lâm Thư Tiếu cảm thấy tia sáng đó làm cho lòng người cảm thấy chua xót.

“Cám ơn cô.” Giang Hoài nâng tay phải, điều khiển xe lăn một chút, lưng dựa xe lăn thong thả chuyển động về phía trước, anh cuối đầu cắn lấy ống hút “Độ ấm vừa đủ.”

Lâm Thư Tiếu nhìn ra được, xe lăn của Giang Hoài là thuộc loại cao cấp, nếu vậy thì chủ nhân xe lăn tàn tật thực nghiêm trọng. Nhìn Giang Hoài uống trà như vậy, Lâm Thư Tiếu cười có chút không tự nhiên. Thậm chí cô nghĩ rằng người kia vốn dĩ không khát chỉ là cảm kích sự chân thành của cô nên mới khó khăn uống một ngụm trà. Cô đã từng gặp qua nhiều người tê liệt tứ chi, đa số bọn họ đều không muốn cùng người ngoài ăn cơm thậm chí là uống nước.

Đào Ý Nhiên nói: “Anh Giang, tâm ý của anh tôi đều hiểu được, việc mẹ anh làm với tôi, tôi sẽ không để trong lòng. Anh cũng thấy đấy, tôi cũng không gặp trở ngại gì bất quá chỉ cần nghỉ ngơi vài ngày thì có thể đi làm bình thường trở lại. Hại anh phải đến tận đây trong lòng tôi thực sự cảm thấy áy náy.”

Vương Bồi An đứng một bên giọng nói có chút tức giận xen vào: “Cô Đào, cô Lâm, hai người cuối cùng đã vừa lòng chưa? Anh Giang không phải không có thành ý mà anh ấy thật sự không tiện…”

“Bồi An!” Giang Hoài thấp giọng quát, sau đó lại cảm thấy có chút hối hận vì giọng điệu nghiêm khắc của mình: “ Bồi An, tôi biết tôi ra ngoài một chuyến khó tránh khỏi khiến mọi người một phen vất vả, những lời cô Lâm nói không sai, là chúng ta thất lễ trước, dựa vào cái gì mà bắt người khác phải nhân nhượng tôi. Đúng là tôi tàn tật thật nhưng thân là người chủ quản gia đình vẫn nên đứng ra đảm đương. Cậu là nguyện ý giúp tôi, đúng không?”

Lâm Thư Tiếu nhìn gương mặt tái nhợt của Giang Hoài vì kích động mà ửng hồng, hai đầu ngón tay hơi run rẩy, anh đang căng thẳng! Cô kìm lòng không đậu liền ngồi xổm trước mặt Giang Hoài, đè tay anh lại nhẹ nhàng xoa bóp, nhỏ giọng nói: “Khống chế cảm xúc của anh lại.” Tim Lâm Thư Tiếu đập nhanh hơn bình thường nhưng giọng nói trước sau vẫn rất trầm ổn.

Giang Hoài hít sâu một hơi, ánh mắt anh rơi trên đôi tay của Lâm Thư Tiếu đang đè trên tay mình, đợi cô buông tay ra, anh nâng mắt nhưng chân mày vẫn nhíu lại như cũ: “Tôi cũng biết cô Đào không chỉ là bị thương ngoài da mà còn cảm thấy bị xúc phạm, tôi không dám hy vọng xa vời được cô hoàn toàn tha thứ, chỉ hy vọng cô có thể niệm tình vì bà ấy lớn tuổi lại bị bệnh nên nhiều lúc không thể khống chế cảm xúc của mình. Mẹ tôi bị bệnh hơn một năm, bị liệt nửa người, miệng không thể nói, đến việc ăn uống cũng rất khó khăn, hơn nữa tôi phận con trai lại khiến bà ấy không yên lòng, tâm tình bà ấy tự nhiên cũng trở nên không tốt. Tôi không phải nói bà ấy vì chuyện gia đình mà giận chó đánh mèo chính là hy vọng cô có thể thông cảm cho bà ấy, nếu cần truy cứu bồi thường, tôi là con trai bà ấy đều sẵn sàng dốc hết sức đảm đương.”

Tiếng chuông cửa cắt ngang lời Giang Hoài, Đào Ý Nhiên đi ra mở cổng cho dì Liên còn mở sẵn cửa để dì ấy sau khi lên lầu thì có thể trực tiếp đi vào nhà. Dì Liên đem theo túi lớn túi nhỏ đi vào phòng, căn phòng lập tức trở nên đầy ấp các loại thuốc bổ và thực phẩm dinh dưỡng. Đào Ý Nhiên từ chối cũng không phải mà nhận lấy cũng không phải, xấu hổ nói: “Anh Giang, anh không cần như vậy.”

“Tôi biết mấy thứ này cũng không thể bù đắp được nhiều, nhưng tôi không thể không có thành ý như vậy. Cô Đào, tôi tới nơi này ngoài việc xin lỗi còn có một yêu cầu hơi quá đáng…tôi hy vọng sau khi cô nghỉ ngơi hồi phục, có thể tiếp tục giúp mẹ tôi phồi phục khả năng giao tiếp.”

Đào Ý Nhiên khó xử nhìn Giang Hoài, cuối cùng vẫn lắc đầu, nói: “Thực xin lỗi, anh Giang. Tuy rằng anh có lòng đến thăm tôi, tôi rất cảm động nhưng tôi thực sự không có cách nào thuyết phục bản thân quay lại nhà anh làm việc. Tôi biết anh cũng không dễ dàng gì nhưng là người tha hương kiếm sống tôi chỉ mong có thể tìm được công việc ổn định sống yên ổn qua ngày. Thẳng thắn mà nói ở nhà họ Giang làm trị liệu ngôn ngữ cho bà Phương tôi cảm thấy rất áp lực, cho dù không phát sinh chuyện lần đó, tôi cũng…thật sự không thích ứng được với hình thức phục vụ tại nhà. Tôi nghĩ anh nên tìm một người khác. Hoặc là…” Đào Ý Nhiên liếc mắt nhìn Lâm Thư Tiếu “Hôm nay viện trưởng Lâm cũng có mặt ở đây hay là anh nhờ cô ấy tìm giúp một người đi.”

Lâm Thư Tiếu từ nãy giờ vẫn duy trì trạng thái nửa quỳ trước xe lăn của Giang Hoài. Bỗng nhiên nghe được đề nghị của Đào Ý Nhiên liền quay đầu nhìn cô một cái, trong lòng dở khóc dở cười, thầm nghĩ: “Tiểu Đào cô được lắm, dám đem củ khoai nóng vứt cho tôi!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Cửu Thiên Vũ về bài viết trên: meo lucky
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 59 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Anhtuyet, bakery12, bichngan78, Hoa bí, JuleDao1242, Linh Ân 1976, quatnannho, trangemy, tuyet thu, uyentunguyen và 1302 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 77, 78, 79

2 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 88, 89, 90

3 • [Xuyên không] Tà vương phúc hắc sủng cuồng phi - Nạp Lan Dạ Anh

1 ... 38, 39, 40

4 • [Xuyên không - Trùng sinh] Bệnh bệ hạ cũng không nhẹ - Tô Phù Sơ

1 ... 32, 33, 34

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 51, 52, 53

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 166, 167, 168

7 • [Xuyên không - Điền văn] Thiên kim Hạ phủ - Cống Trà

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại - Trọng sinh] Sống lại có anh bên em là đủ - Liễu Như An

1 ... 35, 36, 37

9 • [Xuyên không - Thú nhân] Kiếm sống nơi hoang dã - Tiêu Dương

1 ... 36, 37, 38

10 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

11 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 11/12]

1 ... 52, 53, 54

12 • [Hiện đại] Ông xã thần bí không thấy mặt - Cát Tường Dạ

1 ... 122, 123, 124

13 • [Hiện đại] Nhà tù nóng bỏng Tổng giám đốc tha cho tôi đi - Ái Tình Hoa Viên

1 ... 93, 94, 95

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 78, 79, 80

16 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/12)

1 ... 65, 66, 67

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

20 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27



Shop - Đấu giá: Táo đỏ phố núi vừa đặt giá 151 điểm để mua Giày boot hồng 2
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1018 điểm để mua Mề đay đá Oval
Shop - Đấu giá: tuantrinh vừa đặt giá 269 điểm để mua Lọ nước màu
Ngọc Nguyệt: Đi ngủ đây...
Ngọc Nguyệt: Ớ..thì...
Windwanderer: thi môn gì thế
Ngọc Nguyệt: Mai thi rồi, ahiuhiu...
Hoa Lan Nhỏ: TT.TT
Đường Thất Công Tử: nhường lan đi
Đào Sindy: bị ẩn r :)) ...
Đường Thất Công Tử: quân bà bà :lol:
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 426 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
Hoa Lan Nhỏ: lâu lâu mới thấy đồ vừa ý mà bị giành hoài.. hiu hiu
Độc Cô Cầu Bại: quân bà bà
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 420 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
cò lười: giờ nhường em nha
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 413 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
cò lười: haizz xin lỗi Minh nha. Cũng sắp tới ngày kỷ niệm ngày cưới muốn đấu cái nhẫn thôi mà không biét nhẫn cưới của 2 người nha
Đường Thất Công Tử: tối r
Cô Quân: ai lặn
ღ๖ۣۜMinhღ: May di, ai nớp vui :kiss4:
Đường Thất Công Tử: hú :lol:
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: lặn rồi :sleep:
Cô Quân: tuần lộc xanh đáng yêu :x
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 405 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Be, cười dịu dàng thía mà :D2
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 398 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
Cô Quân: bây h đấu giá còn hiện lên đây nữa
♥ Maybe ♥: Tuyết, s nhìn ta mà Tuyết cười khiếp thế
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 390 điểm để mua Bé tuần lộc xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.