Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 186 bài ] 

Cung Phi Thượng Vị Ký - Như Ngư Hoa Lạc

 
Có bài mới 18.09.2017, 20:33
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 31.12.2016, 00:00
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 5123
Được thanks: 771 lần
Điểm: 10.06
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Cung Phi Thượng Vị Ký - Như Ngư Hoa Lạc - Điểm: 11
9

“Tiểu thư, người nói Tần đại phu kia có thể nhận ra điều gì?” Nhớ tới bộ dáng Tần đại phu muốn nói lại thôi, Hạ Bích có chút bận tâm.

“Làm sao vậy?” Hạ Uyển Chi cách một màn lụa mỏng, đương nhiên không nhìn thấy ánh mắt của bọn họ, cho nên cũng không nghĩ nhiều.

“Không có gì, có thể là nô tỳ suy nghĩ nhiều!” Hạ Bích lắc lắc đầu, thấy nàng đứng dậy, liền vội vàng tiến lên nâng đỡ “Tiểu thư muốn làm cái gì?”

“Đi ra sau!”

Đi ra ngoài Hạ Uyển Chi cảm thấy thoải mái hơn, chỉ là đi không có vài bước cả người đều đầu óc choáng váng, mệt mỏi. Nàng biết rõ hiện tại rất suy yếu, nhưng cần tiếp tục nữa, qua một tháng nàng liền bình an.

Một lần nữa nằm ở trên giường, nàng nói “Ta muốn ngủ một lát!”

Hạ Bích gật đầu, đang muốn buông rèm, chỉ nghe thấy ở gian ngoài tỳ nữ hành lễ thỉnh an “Gặp qua phu nhân!”

Các nàng liếc mắt nhìn nhau, Hạ Bích vội vàng đi ra ngoài nghênh đón “Nô tỳ gặp qua phu nhân!”

Hạ phu nhân trầm mặt liếc nàng, Hạ Bích lập tức cảm thấy trong lòng sợ hãi.

Hạ Uyển Chi miễn cưỡng dựa vào đầu giường mà ngồi, nhìn người đến gần hỏi “Nương sao lại tới rồi?”

“Tới thăm ngươi một chút!” Không lạnh không nhạt, Lạc ma ma đem những người khác cho lui ra ngoài, chỉ để lại Hạ Bích cùng Lạc ma ma.

“Làm cho mẫu thân lo lắng, đều là nữ nhi không phải.” Hạ Uyển Chi suy nghĩ, nhìn vẻ mặt mẹ nàng, sao giống như là ai chọc bà tức giận. Nàng hồi tưởng lời của Hạ Bích, trong lòng thoáng mơ hồ.

“Biết rõ nương quan tâm ngươi là tốt rồi.” Hạ phu nhân vuốt ve mặt của nàng “Ngươi nhìn một chút ngươi bây giờ là bộ dáng gì. Cả người đều da bọc xương, nhìn liền làm cho người ta đau lòng.”

Hạ Uyển Chi áy náy cúi đầu xuống “Làm cho mẫu thân để tâm!”

Hạ phu nhân nói “Nhìn người bên cạnh ngươi cũng không biết chiếu cố, nương không yên tâm, để Lạc ma ma lưu lại chiếu cố đi!”

“Nương...” Lạc ma ma tự mình chiếu cố, nàng còn đổi dược làm sao?

“Đừng nhiều lời, nương đã quyết định. Ngươi nếu như là lại tùy hứng, đừng trách nương tức giận.” Hạ phu nhân giải quyết dứt khoát. Lạc ma ma vội vàng lên tiếng, nói là lúc sau sẽ tận tâm tận lực chiếu cố Đại tiểu thư.

Hạ Uyển Chi cùng Hạ Bích liếc mắt nhìn nhau, ngầm thở dài, thỏa hiệp không nói.

Hạ Uyển Chi biết rõ mẹ nàng mặc dù chưa nói, đã cảnh cáo nàng không cần nhiều chuyện. Nói cách khác, chuyện nàng mấy ngày nay không uống thuốc mẹ nàng đã biết.

Nếu không sao lại đột ngột cho Lạc ma ma tới chăm sóc.

Lạc ma ma là người khôn khéo bực nào. Hạ phu nhân để bà ở bên cạnh đại tiểu thư chiếu cố, cũng chính là giám sát nàng uống thuốc. Nnhững chuyện khác Lạc ma ma chỉ phân phó Hạ Bích đi làm, chỉ có chuyện sắc thuốc, đưa thuốc, nhìn xem nàng uống thuốc là tuyệt đối không mượn tay người khác.Hạ Uyển Chi suy nghĩ rất nhiều biện pháp muốn từ chối không uống thuốc hoặc là thừa dịp Lạc ma ma không chú ý đổ đi. Lạc ma ma rất tỉnh, cũng không mắc mưu. Hạ Uyển Chi có thể nói là thúc thủ vô sách (bó tay), chỉ có thể ngoan ngoãn ở dưới cái nhìn chăm chú của Lạc ma ma mà uống thuốc.

Liên tiếp uống ba ngày thuốc, thân thể của nàng tốt lên rất nhiều. Đối với Hạ phu nhân mà nói đó là một dấu hiệu tốt, đối với Hạ Uyển Chi mà nói đây chính là một tin tức xấu.

Nàng tại sao có thể khỏe lên rồi?

Buổi tối nàng cố ý đá chăn mền, chỉ mặc tẩm y run lẩy bẩy ôm cánh tay nằm. Đêm khuya tháng hai lạnh như nước, như thế hai buổi tối, bệnh tình của nàng rất nhanh liền tăng thêm. Cả người như than lửa, bị sốt đến mơ mơ màng màng.

Hạ phu nhân làm cho người đi mời Tần đại phu xem bệnh, gần đây Tần đại phu luôn ra vào Vinh Quốc phủ, đã không ít người biết rõ thành Kim Lăng có vị y thuật cao minh, hắn gần đây đúng là bề bộn nhiều việc.

Tần đại phu bắt mạch xong chỉ nói là cảm nhiễm phong hàn, gặp lạnh. Buổi tối ngủ cần chú ý, uống vài thang thuốc thì tốt rồi!

Hạ phu nhân nghe xong khiển trách người gác đêm, còn phạt một tháng lương, sai các nàng ban đêm coi chừng giường chiếu, để tránh Hạ Uyển Chi buổi tối đá chăn mền.

Như thế, Hạ Uyển Chi buổi tối hai tay lộ ra ngoài chăn mền đều sẽ bị phát hiện, chớ đừng nói chi là đá chăn mền.

Hạ phu nhân không yên tâm, để người trực đêm cho nàng là người từ chủ viện. Hạ Bích các nàng cũng không thể tham gia. Đây cũng là Hạ phu nhân muốn cùng với nữ nhi đối nghịch, xem nàng còn có thể nghĩ ra cái biện pháp lăn qua lăn lại gì. Không muốn tiến cung, nàng có thể làm gì?

Về phần Hạ Vũ, mặc dù Hạ Lan liều chết không nói, Hạ phu nhân cũng sẽ không dễ dàng như vậy buông tha Hạ Vũ. Mỗi ngày lúc đi thỉnh an cũng sẽ ngôn ngữ châm nàng ta vài câu, về sau còn lấy cớ đem người đưa đi thôn trang. Ở thôn trang không thể so với Vinh Quốc phủ, cũng không tráng lệ như vậy.

Dung di nương không muốn, tại trước mặt Hạ phu nhân nói rất nhiều lời trách móc. Hạ phu nhân không chỉ có không có nghe vào, còn đem Dung di nương khiển trách, cấm túc ba tháng.

Hạ phu nhân là chính thất phu nhân, hậu viện do bà định đoạt. Dung di nương cho dù không phục tìm Hạ lão gia lý luận, Hạ lão gia mặc dù sủng ái bà ta cũng không thích bị phiền não, cũng không muốn đối nghịch hạ mặt mũi của phu nhân. Ngược lại khiển trách Dung di nương không hiểu chuyện, làm cho nàng trở về ăn năn hối lỗi.

Không người nào cầu tình, Hạ Vũ dù ngàn vạn không muốn, vẫn bị Hạ phu nhân đóng gói tống lên xe ngựa. Không có sự chấp thuận của bà không cho phép nàng quay về, làm cho nàng thật tốt tại thôn trang thanh tỉnh, làm cho nàng ta biết mình lợi hại.

Đừng tưởng rằng chút mờ ám này bà không biết. Cũng may Tần đại phu y thuật cao minh, nếu không con gái của bà sẽ bị cái tiểu đề tử kia hại chết.

Hạ phu nhân làm sao sẽ chịu để yên, không đem người ném tại thôn trang một hai năm, tuyệt đối không thể để cho nàng ta trở lại.Hạ Uyển Chi nghe nói Hạ Vũ bị đưa đi ngược lại không nói gì. Đây là nàng ta xứng đáng. Chỉ là nàng ta bị đưa đi, mình không phải là nhất định phải vào cung?

Hạ Uyển Chi nhức đầu. Qua hai ngày sẽ phải điện tuyển, nàng mặc dù tốt hơn chút ít, nhưng vẫn không thể xuống đất. Đứng cũng không vững, làm sao có thể tham gia điện tuyển?

Hạ phu nhân cũng vội, biết rõ nàng bây giờ thân thể yếu đến gió thổi có thể ngã xuống, bộ dáng tiều tụy sao có thể vào được mắt Hoàng Thượng, tham gia khẳng định lạc tuyển.

Để tránh lạc tuyển, Hạ phu nhân tình nguyện bí quá hoá liều, tiến cung cầu kiến hoàng hậu nương nương, nói là Hạ Uyển Chi thân thể khó chịu, không thể tham gia điện tuyển. Hi vọng hoàng hậu khai ân, chờ thân thể của nàng tốt sẽ vào hậu cung. Đồng thời Hạ phu nhân còn cầm một bức chân dung của Hạ Uyển Chi, nữ tử bức tranh giữa mặt mày như vẽ, dung mạo xinh đẹp.

Bởi vậy điện tuyển hôm đó, các phi tần đợi tuyển ăn mặc tỉ mỉ, hoa phục lộng lẫy, châu trâm hoàn quấn, môi hồng răng trắng, sức sống bừng bừng đứng ở trên đại điện hành lễ vấn an.

Đến phiên lượt có mặt Hạ Uyển Chi, bên Lâm Huệ cũng không thấy Hạ Uyển Chi. Ngược lại mở ra một bức tranh mỹ nhân, nữ tử trong tranh cúi đầu e thẹn, dung nhan yêu kiều như hoa.

Dù sao giữa một đám nữ tử xinh đẹp như hoa, đột nhiên xuất hiện một bức tranh mỹ nhân, cũng là đủ đoạt danh tiếng. Ngay cả người trên ngự tọa cũng nhịn không được buồn bực nói “Hoàng hậu, đây là có chuyện gì?”

Hoàng hậu cười giải thích “Hoàng Thượng có điều không biết, Vinh Quốc hầu phủ Hạ tiểu thư bỗng nhiên nhiễm phong hàn, thân thể khó chịu. Nói là sợ quấy nhiễu thánh giá, cũng không tự mình đến đây, lại không muốn chậm trễ Hoàng Thượng, liền làm cho người đưa một bức chân dung tiến đến.”

“Ngược lại phí tâm tư!” Tề Diệp mỉm cười một chút, cũng không nhiều lời. Hoàng hậu nhìn hắn trong chốc lát, Tề Diệp quét qua chúng mỹ nhân, cũng không nói chuyện. Hoàng hậu khoát khoát tay, tính cả bức họa Hạ Uyển Chi, chúng mỹ nhân cùng nhau lui xuống.

Lần này điện tuyển lấy tổng cộng mười vị thiên kim tiểu thư. Có thể thông qua tiến vào điện tuyển trên cơ bản đã là chân trước vào cửa hậu cung, trừ phi cá biệt thực không được Hoàng Thượng sủng ái, mới có thể bị đưa trở về.

Bởi vậy, sáng sớm ngày hôm sau Vinh Quốc phủ nhận được thánh chỉ sắc phong hoàng cung đưa tới. Hạ phu nhân lập tức lệ nóng doanh tròng, thở phào nhẹ nhõm thật to.

Đương nhiên, đi cùng thánh chỉ còn có ngự y trong cung. Hoàng hậu nghe nói Hạ Uyển Chi nhiễm phong hàn, liền cho ngự y đi đến nhìn một chút, hi vọng nàng sớm ngày khang phục.

Đây chính là phá lệ ban ân, Hạ phu nhân mỉm cười dẫn ngự y đi Viên uyển, tuyên đọc thánh chỉ xong ngự y liền chúc mừng.

Trên đường bọn họ tới Hạ Uyển Chi đã biết. Không nghĩ tới hôm qua không cần tiến cung điện tuyển, cho rằng tránh được một kiếp. Ai biết mẹ nàng là người cố chấp như vậy. Để nàng được tiến cung, ngay cả một bức chân dung từ năm ngoái cũng mang đi được. Nàng thật sự là muốn ngửa mặt lên trời khóc lớn.Dung di nương cùng với vài vị di nương khác nghe nói Hạ Uyển Chi được sắc phong tiệp dư, cũng thật là hâm mộ lại ghen ghét, lòng chua xót cực kỳ. Ba vị di nương khác có nữ nhi bất quá mới tám chín tuổi, thật cũng không cuống cuồng. Nhị tiểu thư của Dung nương cùng Hạ Uyển Chi đều đã lớn. Đơn giản là vì không phải chính thất sinh ra, cho dù tài tình dung mạo khá hơn, cũng chỉ có thể kém người một bậc.

Dung di nương nghe nói còn chưa tiến cung đã là tam phẩm tiệp dư, lập tức tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, ngẫm lại nữ nhi đáng thương kia của mình bị đưa đi, trong lòng lại càng tức giận. Hôm nay mình bị cấm túc, coi như là muốn đi thăm nữ nhi một chút, cũng là không thể. Chỉ có thể một mình sinh ngột ngạt, hi vọng Hạ Uyển Chi cái tiểu đề tử kiabệnh đến không dậy nổi, vĩnh viễn vào không được hậu cung. Mình thì chờ nữ nhi ba năm sau vào cung, bằng vào xinh đẹp cùng tài tình sẽ sủng quan hậu cung.

Ngự y bắt mạch cho Hạ Uyển Chi, chỉ nói là cảm nhiễm phong hàn, cần điều dưỡng kỹ.

Hạ Uyển Chi cũng không nói cái gì, nằm ở trên giường tâm loạn như ma, thầm nghĩ đây là số mệnh đã định sao?


Nàng cố gắng như vậy, nghĩ hết phương pháp muốn thoát khỏi hậu cung, cuối cùng vẫn là phải vào cung. Vậy nàng hai tháng này khốn khổ không phải là vô ích rồi?

Hạ Uyển Chi nghĩ tới tâm sự của mình không rảnh bận tâm cái khác. Hạ phu nhân nhìn vẻ mặt ngự y, ra hiệu đi ra ngoài nói chuyện.

Ra khỏi Viên uyển, Hạ phu nhân giơ lên tay, Lạc mma ma liền cầm lấy một cái hộp gấm tiến lên, mở nắp ra, bên trong một xấp ngân phiếu, cũng có không thiếu thứ đồ tốt.

Ngự y kinh hãi “Phu nhân này là ý gì?”

“Vương ngự y đừng kinh hoảng. Đây bất quá là một chút tâm ý, chỉ hy vọng Vương ngự y vào cung có thể nói với hoàng hậu nương nương. Hạ tiệp dư chỉ là cảm nhiễm phong hàn, cần tĩnh dưỡng là được.”

“ Nhưng Hạ tiệp dư...” Vương ngự y không phải người ngu, hắn chẩn đoán được vị Hạ tiệp dư này không phải là phong hàn, mà là sau khi tiêu độc thể chất suy yếu, thân thể tròn và khuyết, cũng không phải là phong hàn có thể làm được.

“Vương ngự y cũng biết đó là Hạ tiệp dư, về sau tiến cung cũng sẽ không còn là tiệp dư, về sau sẽ như thế nào ai cũng không rõ ràng lắm. Vương ngự y ở hậu cung qua lại nhiều chắc hẳn hiểu hậu cung là địa phương nào.”

“Hôm nay nếu là Vương ngự y giúp chuyện nhỏ, về sau Vinh Quốc phủ cùng Hạ tiệp dư nương nương nhất định sẽ không bạc đãi Vương ngự y.”

Thấy hắn không nói, Hạ phu nhân không nhanh không chậm nói “Vương ngự y là người thông minh, nên biết có vài người nhưng là không thể đắc tội.”

Vương ngự y đương nhiên hiểu!

Hồi lâu, Vương ngự y tiếp nhận hộp gấm, nhét vào trong hòm thuốc, chắp tay nói “Hạ quan biết rõ nên làm như thế nào, thỉnh tiệp dư nương nương yên tâm, phu nhân yên tâm!”

“Vậy là tốt rồi! Về sau Hạ tiệp dư ở trong cung còn muốn ngươi chiếu cố nhiều một chút, về sau không thể thiếu chỗ tốt của ngươi!” Ở hậu cung ngươi lừa ta gạt, nếu là có thể có một vị ngự y tin được, thật cũng không tệ. “Vâng!” Vương ngự y gật gật đầu, chắp tay hành lễ rời đi.

Hắn vừa đi, Lạc ma ma nói “Phu nhân, cái Vương ngự y này có thể tin sao?”

“Yên tâm, bọn họ qua lại ở hậu cung lâu biết rõ nông sâu bên trong. Hắn nếu đã thu đồ, chắc chắn sẽ không nói thật. Lần này ngược lại là có thể tin, bất quá về sau vẫn là muốn dặn dò Uyển Nhi coi chừng.”

“Hôm nay những quý phủ khẳng định cũng nhận được thánh chỉ, Lạc ma ma ngươi đi ra ngoài hỏi thăm một chút, xem tiểu thư khác phân vị là gì.” Phân vị là đẳng cấp của một phi tần, đồng thời cũng là phân lượng cùng được sủng ái của các nàng ở hậu cung.

Đối với người trong lòng, khẳng định đều là cho tốt nhất.

Hạ Uyển Chi là chính tam phẩm tiệp dư, đây cũng là gia thế Vinh Quốc phủ cho nàng. Vào cung sau bao lâu có thể lần nữa được sắc phong, vậy thì muốn xem bản lãnh của nàng.

Đương nhiên, hiện tại việc cấp bách là làm cho nàng dưỡng tốt thân thể. Nếu không vào cung có vẻ bệnh không được cưng chiều, đó cũng là phí công.

Vương ngự y tiến cung hồi báo bệnh tình Hạ Uyển Chi, nói là cảm nhiễm phong hàn, không nhẹ, chỉ sợ muốn tĩnh dưỡng mười ngày nửa tháng.

Hoàng hậu nghe cũng không nói cái gì, ngược lại cung nhân bên cạnh khoát tay áo ra hiệu Vương ngự y lui xuống đi.

“Nương nương, nghe nói vị Hạ tiệp dư kia dung mạo xuất chúng, nương nương tại sao phải đáp ứng làm cho nàng ta vào cung. Nàng ta bị bệnh, không phải là vừa vặn bớt một người tiến cung sao?”

“Nguyệt Mai, nhiều thêm lại có thể thế nào? Dù sao Hoàng Thượng tâm không có ở bản cung nơi này. Hắn thích mỹ nhân liền cho hắn mỹ nhân là được.” Hoàng hậu cười lạnh “Vị Hạ tiệp dư kia bất quá là sâu bệnh, cho dù tiến cung cũng thành không được sự. Ngược lại điều kiện Hạ phu nhân nói bản cung có hứng thú. Để cho nàng ta tiến cung thì như thế nào, gạt nàng ta ra cũng không ra cái sóng to gió lớn gì.”

Về phần điều kiện hoàng hậu nói, lúc trước Hạ phu nhân tiến cung cầu xin hoàng hậu hỗ trợ một theo một cây nhân sâm thành hình. Đây chính là thứ đồ tốt hiếm có cỡ nào, hoàng hậu nghe lão nhân nói nhân sâm thành hình ăn vào có thể kéo dài mệnh không nói, còn có thể nhiều con.

Hoàng hậu ở bên cạnh Tề Diệp năm năm, liên tục không sinb được một đứa con. Không con nối dõi, nếu như không phải là nhà mẹ nàng có quyền thế, năm năm không sinh con, nàng vị hoàng hậu này vị trí cũng ngồi không vững.

Về phần nhân sâm thành hình có phải thần kỳ thật như tin đồn bên ngoài hay không nàng không rõ ràng lắm. Nhưng là hi vọng thử một lần, nếu là có thể được, làm cho nàng sinh một thái tử mập mạp, nàng cũng liền không cần sợ hãi các đại thần lấy chuyện không con mà nói.

Bất quá là một nữ nhân, tiến cung lại có thể thế nào. Có thể được sủng ái hay không, có thể sống sót hay không còn không biết.

Cho nên, hoàng hậu rất sảng khoái đáp ứng. Chính là vì cây nhân sâm này.

Chạng vạng, lúc Lạc ma ma trở lại, nghe xong không ít tin tức. Hạ phu nhân đi Viên uyển. Hạ Uyển Chi mới vừa tỉnh ngủ đang uống nước, nhìn thấy bà tiến đến chỉ là gật gật đầu. Nàng thân thể khó chịu, có thể không cần xuống giường hành lễ.

Ngược lại Hạ phu nhân đến gần liền bắt đầu hành lễ, khiến nàng sợ hết hồn “Nương làm cái gì vậy? Hạ Bích, mau dìu nương đứng dậy!”

Hạ Bích tiến lên đỡ Hạ phu nhân. Hạ phu nhân cười cười “Đây là lễ nghi, ngươi bây giờ là chính tam phẩm tiệp dư, thân phận bất đồng!”

Nàng nghe lòng tràn đầy đau nhói.

Hạ phu nhân ở bên giường ngồi xuống, thấy nàng vẫn tiều tụy gầy yếu ớt, đau lòng nói “Uyển Nhi, ngươi bây giờ đã là tiệp dư nương nương. Cho dù trong lòng ngươi không muốn cũng không được. Đừng có lại lãng phí thân thể của mình, hôm nay nói cái gì cũng không thể vãn hồi rồi, biết không?”

Hạ Uyển Chi cắn môi không nói. Hạ phu nhân nhìn chằm chằm nàng một hồi lâu, vuốt ve đầu của nàng, ra hiệu những người khác lui xuống đi. Trong phòng chỉ còn lại mẹ con các nàng.

Hạ phu nhân nói “Mấy ngày trước đây nương đi một chuyến đến chùa Bạch mã, xin cho ngươi cầu xin một xăm, là xăm tốt nhất, nương thật cao hứng.”

“Nương biết rõ ngươi là sợ hãi cơn ác mộng kia. Yên tâm, nương đã mời người ở bên ngoài làm một hồi lễ cúng bái. Bọn họ nói tà khí đã trừ đi, về sau nhất định bình an. Ngươi không cần phải suy nghĩ nhiều biết không?”

“Làm cho nương hao tâm!” Bởi vì không phải là cơn ác mộng, cho nên coi như là làm mười lêc, trăm lễ cúng bái cũng khó có khả năng tiêu trừ. Người khác không rõ ràng lắm, nàng còn có thể không rõ ràng lắm là thế nào sao?

Hạ phu nhân lại cùng nàng nói một hồi lâu. Đem tin Lạc ma ma hỏi thăm được nói cho nàng biết. Lần này mười vị tiểu thư trúng tuyển, có ba vị phong làm tiệp dư, năm vị mỹ nhân, hai vị tài tử, không một người lạc tuyển. Bất quá là một ngày, hậu cung liền có hơn mười vị tân tấn nương nương, thật đúng là náo nhiệt.

Lâm Huệ là một trong năm vị mỹ nhân. Lần này sắc phong cũng không có gì đặc thù, đều là dựa theo gia thế mỗi vị đến sắc phong. Thật sự cũng không thấy đương kim hoàng thượng thiên vị ai.

Hạ Uyển Chi nghe nói xong ở trong lòng cười lạnh. Hắn từ trước đến nay liền là như thế, đối với người nào đều là đối xử như nhau, giải quyết việc chung, nhìn như công bình, kỳ thật chính thức là như thế nào, có lẽ chỉ có hắn tự mình biết.

Ngẫu nhiên sủng ái một vị phi tần, k vậy cũng không phải thật tâm thích, mà vị phi tần kia là một quân cờ hữu dụng mà thôi.

Nàng đã từng là quân cờ hữu dụng, về sau vô dụng, đã bị biếm lãnh cung.

Vuốt ve tim đau nhức, Hạ Uyển Chi cười khổ.

Còn có hơn mười ngày sẽ phải tiến cung, nàng như thế nào lại nguyện ý đi vào? Nàng tại sao có thể không nóng nảy? Không sợ hãi?

Kế tiếp Hạ Uyển Chi một bộ dáng nhận mệnh, đúng hạn ăn cơm uống thuốc, thân thể dần dần tốt. Qua vài ngày miễn cưỡng có thể xuống đất đi vài bước, đi dạo trong vườn, phơi nắng.

Hạ phu nhân biết được vui mừng không thôi, mời đại phu nhìn một chút, nói là thân thể đã tốt rồi, chỉ cần tiếp tục tĩnh dưỡng uống thuốc, nhất định có thể khỏi hẳn.

Hạ phu nhân cao hứng đến không ngậm miệng được. Mỗi ngày cũng sẽ tới Viên uyển thăm nàng, cùng nàng nói chuyện, thậm chí dạy bảo nàng rất nhiều chuyện tranh đấu gay gắt, cùng với thái độ làm người.

Hạ Uyển Chi thân thể khó chịu, cho nên ma ma giáo tập chỉ nói cho nàng nghe, đợi nàng thân thể tốt lắm lại

học tập cái quy củ khác trong cung.

Hạ Uyển Chi làm bộ nghe nghiêm túc, trong cung một ít quy củ, nàng đã sớm biết.

Nhưng nàng không có ý định dùng!




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Cương Ngư về bài viết trên: Thongminh123
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 18.09.2017, 22:57
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 31.12.2016, 00:00
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 5123
Được thanks: 771 lần
Điểm: 10.06
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Cung Phi Thượng Vị Ký - Như Ngư Hoa Lạc - Điểm: 11
10

“Cửa thành mở rồi. Đại tiểu thư, chúng ta mau rời đi!” Hạ Bích ngồi co ro dưới tàng cây liễu cách cửa thành không xa nghe thấy tiếng kẽo kẹt, đột nhiên tỉnh lại. Trông thấy vài thị vệ mở cửa thành, có chút vui mừng đánh thức người dựa vào cây liễu mà ngủ.

Hạ Uyển Chi vừa thấy cửa thành mở rộng ra, được Hạ Bích nâng đỡ đứng dậy. Một người dìu một người thêm gói đồ nhỏ, lẫn vào trong đám người đi ra khỏi thành Kim Lăng. Hạ Uyển Chi mặc quần áo cũ của Hạ Bích, các nàng bây giờ là chạy ra khỏi Vinh Quốc phủ, tất nhiên muốn an phận làm việc, xe ngựa Hạ Bích mướn đã chờ bên ngoài.

Phu xe thấy các nàng đi đến, Hạ Bích xuất ra một cái chuông đồng cho phu xe nhìn nhìn. Phu xe biết là chủ thuê xe của hắn, liền mở ra màn xe cho các nàng lên xe ngựa. Xe ngựa rất là cũ kĩ, miễn cưỡng có thể che gió che mưa, cùng xe ngựa của Vinh Quốc phủ so sánh là một trời một vực.

Bất quá các nàng hiện tại đúng là không quan tâm được nhiều như vậy. Trước rời khỏi thành Kim Lăng quan trọng hơn. Nếu không rạng sáng người của Vinh Quốc phủ liền sẽ phát hiện không thấy các nàng, cũng sẽ phái người tới bắt.

Ngồi lên xe ngựa, Hạ Bích nói “Lộ trình đã nói rõ. Chúng ta muốn đi Thủy thành, đây là tiền đặt cọc đã nói, đến Thủy thành sẽ trả một nửa còn lại.”

Phu xe nhìn nhìn Hạ Bích móc ra túi tiền, nắm trong tay mười lượng bạc, cười gật gật đầu “Yên tâm, lão Ngũ ta nhất định sẽ đưa các ngươi đến Thủy thành.” Nói xong ánh mắt lướt qua trên mặt Hạ Uyển Chi, quát một tiếng, đánh ngựa rời đi.

Ra khỏi thành Kim Lăng các nàng liền thở phào nhẹ nhõm, cũng yên tâm. Tối hôm qua giằng co một đêm, các nàng đã mệt mỏi. Hạ Bíchl lấy ra điểm tâm cùng nước đã chuẩn bị. Hạ Uyển Chi ăn vài thứ, rồi dựa vào đệm chăn ngủ thiếp đi.

Thủy thành tại hướng đông nam thành Kim Lăng. Các nàng không rành đường. Hạ Bích nghe được người phu xe này vào nam ra bắc, đối với đường đi Thủy thành rất là quen thuộc, cho nên cũng liền không lo lắng. Buổi trưa các nàng ăn lương khô, buổi tối ở khách điếm. Lúc đi ra Hạ Uyển Chi mang theo không ít thứ đáng giá, tiền tiêu hàng tháng của vài chục năm cũng mang theo.

Các nàng trốn thoát, về sau ăn mặc chi phí đều phải chính mình xuất bạc. Nhất định sẽ tốn không ít, cho nên nàng mang theo không ít. Tránh cho ngày nào đó không có bạc chết đói.

Hai người đều là lần đầu tiên đi xa nhà, trong lòng lại sợ hãi người của Vinh Quốc phủ đuổi theo. Hai người núp ở khách điếm, buổi tối lăn lộn khó ngủ, rất khuya mới ngủ được. Ở tại khách điếm dùng điểm tâm, chuẩn bị lương khô sẽ xuất phát.

Phu xe không phải là người nói nhiều, liên tục im lặng ngồi đánh xe, trên đường không nghe thấy phong thanh gì, các nàng dần dần yên tâm. Chỉ là qua một cái thành trấn đều muốn kiểm tra văn thư hộ tịch của các nàng. Hạ Uyển Chi luôn cảm thấy như vậy sẽ bại lộ hành tung. Nhưng không có văn thư hộ tịch căn bản vào không được thành.

Hạ Uyển Chi thân thể còn không có khôi phục, không thể nhất mực gấp rút lên đường. Các nàng rời đi thành Kim Lăng ngày hôm sau, nàng liền bị bệnh, chỉ có thể ở lại khách điếm mời đại phu xem bệnh.Hạ Bích một tấc cũng không rời coi chừng. Buổi tối nóng sốt đều là nàng ấy dùng nước hạ nhiệt độ cho nàng. Hạ Uyển Chi nóng đến mơ mơ màng màng, lại làm cơn ác mộng. Mơ thấy Vinh Quốc phủ bị cả nhà tịch thu tài sản, xử tử, máu tươi nhiễm một mảnh, nàng lập tức bị sợ mà tỉnh.

Trước mắt tựa hồ có người lắc lư, còn có người tại trên mặt nàng bóp một cái “Tiểu nương tử, nếu là người khỏe mạnh, bổn đại gia ngược lại nguyện ý đem ngươi giữ ở bên người. Đáng tiếc ngươi là sâu bệnh, bổn đại gia nuôi không nổi...”

Về sau người nọ lại nói gì đó nàng không biết, chỉ biết là người nọ tại trước ngực nàng bóp một cái. Nàng cảm thấy bị xâm phạm, muốn gọi người lại kêu không ra tiếng, muốn tránh ra lại không còn khí lực.

Không biết qua bao lâu, nàng nghe thấy tiếng đóng cửa, mà chính mình, cũng toàn thân đổ mồ hôi lạnh.

Chính thức khi tỉnh lại đã trời đã sáng. Nghe thấy tiếng khóc, nàng nói “Làm sao vậy?”

Hạ Bích giật mình một chút, lau nước mắt trên mặt, trước mặt nặn ra một cái mỉm cười “Không có việc gì, tiểu thư nghỉ ngơi đi, nô tỳ đi múc nước.”

Hạ Uyển Chi không tin, nhớ tới chuyện tối hôm qua mơ mơ màng màng, nàng vén lên tà áo nhìn nhìn, trước ngực cục xanh cục tím, là do bị lực mạnh vuốt ve. Thì ra là không phải là mộng, nàng kinh hãi kéo lên tay áo, nhìn thấy dấu thủ cung sa đỏ thẫm vẫn còn, lúc này mới ám ám thở phào nhẹ nhõm.

Không bao lâu Hạ Bích lấy nước tới, nàng nói “Không có việc gì ngươi khóc cái gì? Nói thật.”

Hạ Bích chần chờ một chút, lập tức quỳ trước giường “Đại tiểu thư thứ tội. Đều là nô tỳ không tốt, tối hôm qua không cẩn thận ngủ thiếp đi. Ai biết tỉnh lại, mọi thứ đáng giá của chúng ta không còn nữa, túi tiền nô tỳ mang theo cũng mất.”

Nàng khóc nói “Mà ngay cả xe ngựa cũng không thấy. Tiểu nhị ở khách điếm nói người phu xe kia trời còn chưa sáng liền vội vàng đánh xe ngựa rời đi.”

“Đại tiểu thư, bao đồ của chúng ta bị trộm, là người phu xe kia.”

“Cái gì?” Hạ Uyển Chi thiếu chút nữa xỉu vì tức, không có bạc các nàng quả thực nửa bước khó đi.

Hạ Bích cũng không biết làm sao bây giờ. Nàng hỏi tiểu nhị hướng đi của người phu xe kia. Tiểu nhị chỉ là đồng tình nói cho dù hiện tại đuổi theo cũng không đuổi kịp. Người ta sớm liền chạy, chỉ có thể báo quan. Tiểu nhị còn nói, phỏng đoán báo quan đều bắt không được.

Chính là vì như thế, Hạ Bích mới có thể bị hù dọa đến không biết làm sao mà khóc lên.

Hạ Uyển Chi có cảm giác như trời sập xuống. Hiện tại người không có đồng nào, các nàng còn có thể đi đâu? Nàng ở trên người sờ sờ, phát hiện ngọc bội trên cổ, vòng tay vòng chân toàn bộ cũng không còn.

Người phu xe kia, người phu xe kia ra tay thật là sạch sẽ. Một chút cũng không để lại cho các nàng.

Duy nhất đáng được ăn mừng, đại khái là trong sạch của các nàng không bị mất. Trong lúc nhất thời, trong phòng yên lặng đến mức có thể nghe thấy ngoài cửa sổ lâm râm mưa phùn. Mùa xuân là nhiều mưa. Tối hôm qua liền bắt đầu trời mưa, mịt mù giăng kín. Các nàng căn bản không biết nên làm sao bây giờ.

Đánh vỡ trầm mặc chính là tiếng đập cửa của tiểu nhị “Khách quan! Quấy rầy, hôm nay nên giao tiền phòng!”

Hai người nghe tiền phòng nhìn nhau một cái, đều cảm thấy khó xử. Hạ Bích ở trên người vơ vét nửa ngày, chỉ tìm được một dây chuyền bạc, đây là thứ đáng giá duy nhất của các nàng bây giờ.

Hạ Bích mở cửa đi ra ngoài, nói “Tiểu nhị, chúng ta lại không lập tức rời đi, tiền phòng chờ đi sẽ cho thêm.”

“Vị cô nương này chỉ sợ không biết, khách điếm chúng ta từ trước đến nay đều là ở một đêm sáng sớm ngày thứ hai liền giao tiền phòng. Đây chính là quy củ!” Tiểu nhị mỉm cười nói, trong lòng lại nghĩ, nếu không phải là sợ các ngươi không nộp được bạc, ta sẽ không vội tới đây!

“Thiên hạ này nhiều quy củ. Tiểu thư nhà chúng ta cũng có quy tắc. Sẽ cho khách điếm thêm bạc, hơn nữa, ngươi cảm thấy chúng ta là người không trả nổi tiền phòng sao? Đừng mắt chó nhìn người thấp!” Không hổ là từ Vinh Quốc phủ ra ngoài, nói chuyện tư thế là có thể đem tiểu nhị hù sợ.

Thấy nàng nói xong cây ngay không sợ chết đứng, không một chút mảy may chột dạ, tiểu nhị chần chờ. Mặc dù bị mất bao đồ, hai người bọn họ thoạt nhìn chính là từ phủ lớn ra ngoài, không biết lai lịch cũng không nên chậm trễ.

Tiểu nhị ha ha nở nụ cười vài tiếng, nói là đi hỏi chưởng quỹ.

Hạ Bích khinh thường hừ một tiếng, đẩy cửa đi vào, lúc đóng cửa lại hai chân đều mềm nhũn, nàng chột dạ!

Hạ Uyển Chi lại rầu rĩ, không biết nên làm sao bây giờ. Hôm nay ngay cả cái chỗ an thân này đều sắp mất. Bên ngoài vẫn còn mưa, các nàng có thể làm sao đây?

Không bao lâu cửa phòng lần nữa bị gõ vang, lần này là chưởng quỹ cùng tiểu nhị. Hạ Bích mở cửa, chưởng quỹ cười làm lành “Quấy rầy khách nhân nghỉ ngơi. Chuyện vừa rồi chuyện tiểu nhân đã nghe nói. Bất quá tiểu điếm có quy củ tiểu điếm. Tiền phòng hôm nay sẽ phải tính, thêm vị phu xe kia, tổng cộng mười lượng bạc.”

“Mười lượng?” Hạ Bích giật mình nhíu mày “Chỉ là ở một đêm, tại sao có thể muốn nhiều bạc như vậy?”

“Xác thực là chỉ ở lại một đêm, bất quá vị phu xe kia tại tiểu điếm mua thật nhiều lương khô thịt khô cùng rượu. Khách quan nếu là không tin chúng ta có thể tính toán tỉ mỉ.”


Hạ Uyển Chi nghe sắc mặt trắng bệch, Hạ Bích á khẩu không trả lời được.

Chưởng quỹ nói “Khách quan, thanh toán đi!“.

“Không cần! Hôm qua không phải là có mười lượng bạc tiền đặt cọc sao? Sẽ dùng nó đi!” Hạ Uyển Chi nhàn nhạt nói với Hạ Bích “Chúng ta thu dọn đồ đạc rời đi nơi này.””Nhưng tiểu thư...” Thấy nàng vẻ mặt nhàn nhạt, Hạ Bích không nói thêm lời, thu thập quần áo. Dưới ánh nhìn chăm chú của chưởng quầy hai người đi ra khỏi khách điếm.

Bên ngoài mưa vẫn rơi, các nàng ngay cả cây dù cũng không có, nước mưa lạnh buốt xối ở trên người. Hạ Uyển Chi nhịn cười không được “Lão Thiên, ngươi chính là trêu cợt ta sao? Ngươi liền tàn nhẫn như vậy....”

Lời còn chưa dứt, Hạ Uyển Chi lập tức cảm thấy trời đất quay cuồng, chỉ nghe thấy tiếng kinh hô của Hạ Bích, nàng thì một chút khí lực đều không còn, mí mắt càng ngày càng nặng, cuối cùng bất tỉnh nhân sự.

Hạ Bích nhìn Hạ Uyển Chi té xỉu ở trong mưa, lập tức nhịn không được khóc lớn cầu cứu. Chưởng quỹ khách điếm ra hiệu tiểu nhị đóng cửa lại, còn lại người đi đường căn bản không để ý các nàng, vội vã đi qua.

Giữa màn mưa, một cái thân thể gầy yếu chạy tới. Nàng ấy chạy nhanh, thiếu chút nữa đụng phải hai người trên đường. Hạ Bích vội vàng nắm được nàng ấy “Van ngươi, xin thương xót. Tiểu thư nhà ta bị bệnh, cầu xin ngươi cứu nàng, cứu nàng. Chúng ta về sau sẽ báo đáp, sẽ báo đáp!”

Hạ Uyển Chi không biết bị bệnh bao lâu, ngủ bao lâu, đợi khi nàng tỉnh lại, phát hiện mình nằm ở trên giường cũ rách, rèm vải thô sờn, nhà cỏ tranh đơn sơ.

Nàng đang nghi hoặc là chỗ nào, nghe thấy thanh âm đẩy cửa, kẽo kẹt một tiếng. Hạ Bích bưng một chén thuốc đen sì sì tiến đến, trông thấy nàng tỉnh lại ngạc nhiên mừng rỡ tiến lên “Đại tiểu thư, người cuối cùng tỉnh. Nô tỳ cho rằng, cho rằng... Ô ô, đại tiểu thư tỉnh thì tốt rồi. Thì tốt rồi!”

Hạ Bích kích động nói năng lộn xộn, cúi đầu gạt lệ, hồi lâu mới khôi phục lại. Nàng hỏi “Đây là đâu?”

“Là nhà Tiểu Đồng.” Hạ Bích thổi thổi chén thuốc “Tiểu thư mới vừa tỉnh lại, uống thuốc này đi, nô tỳ đợi lát nữa nói cho tiểu thư.” Nàng gật đầu.

“Ngày đó tiểu thư té xỉu, nô tỳ cùng đường, hướng mọi người cầu cứu không được. Thật may là gặp Tiểu Đồng. Là nàng chứa chấp chúng ta, còn xem bệnh hốt thuốc cho đại tiểu thư. Nếu không có nàng, nô tỳ cũng không biết nên làm cái gì bây giờ.”

“Để ngươi chịu khổ!” Hạ Uyển Chi thở dài. Nàng như thế nào không nghĩ tới, trốn ra hố lửa, lại nhảy vào vũng nước, cũng chỉ có thể vùng vẫy giãy chết.

“Nô tỳ không khổ, chịu khổ chính là đại tiểu thư. Đại tiểu thư thân thể còn chưa khỏe, hôm đó lại mắc mưa, lúc này thân thể yếu hơn. Thật may là tiểu đồng thiện tâm, nói là có thể để cho chúng ta ở tại nơi này cho đến bệnh khỏe lại.”

“Vậy là tốt rồi, nàng thật đúng là người tốt!” Hạ Uyển Chi ngược lại không nghĩ tới, còn có thể gặp phải một người tốt.

Nàng mới vừa tỉnh lại, cuối cùng là suy yếu, nói không có vài câu liền mệt mỏi. Hạ Bích đỡ nàng nằm xuống.

Hạ Uyển Chi rất nhanh liền ngủ mất. Không biết ngủ bao lâu, mơ hồ có thể nghe thấy tiếng nói chuyện “... Ngươi đã giúp chúng ta rất nhiều. Chúng ta cảm kích còn còn chưa kịp, như thế nào lại trách ngươi đây?””Nhưng ta cũng chỉ để các ngươi đi theo chịu khổ. Hiện tại ăn chỉ có một bát cháo như vậy căn bản chống cự không nổi đói!” Âm thanh xa lạ.

“Tiểu Đồng, thật sự cám ơn ngươi. Về sau Hạ Bích ta làm trâu làm ngựa cũng sẽ báo đáp ngươi...”

Hạ Uyển Chi mở mắt ra trông thấy ở cửa đứng hai người, nhịn không được lên tiếng nói “Hạ Bích.”

“ Vâng! Tiểu thư tỉnh?” Hạ Bích vội vàng tiến đến, trong tay bưng một bát cháo “Tiểu thư tỉnh liền húp cháo đi, nô tỳ mới vừa hâm nóng!”

Hạ Uyển Chi nhìn thoáng qua chén nước trong lắng đọng vài hạt cháo, nhìn lại một chút nữ tử gầy yếu cách đó không xa, lòng chua xót không thôi, cuống họng nghẹn ngào “Hạ Bích, gửi thư cho nhà ta đi!”

“Tiểu thư...” Hạ Bích khiếp sợ, nghĩ lại cũng phải, ngoại trừ như vậy, các nàng còn có cái đường sống gì. Người không có đồng nào, áo cơm còn khó.

“Đi đi!” Hạ Uyển Chi tiếp nhận cháo nuốt một ngụm, nước mắt nhịn không được rơi xuống. Nàng thực bi ai, vùng vẫy giãy chết nửa ngày, cuối cùng vẫn là muốn tự động trở về, thật sự là bi ai.

Kỳ thật căn bản không cần Hạ Bích đi đưa tin. Lúc chạng vạng đã có một chiếc xe ngựa dừng ở trước nhà cỏ của Tiểu Đồng. Từ phía trên xe một người đi xuống. Không phải là người khác, thật sự là đại ca của Hạ Uyển Chi - Hạ Dịch Thụy, một bộ cẩm y hoa bào, giày bó chỉ vàng, ngọc quan ngọc đái, mặt không chút thay đổi đứng ở cửa.

Hạ Bích nghe thấy động tĩnh đi ra một chút, khiếp sợ không thôi ngây ngốc tại chỗ “Đại... Đại... Đại công tử?”

“Đại tiểu thư đâ?u” Hạ Dịch Thụy nhíu mày nhìn nàng ấy một cái, không vui lên tiếng.

“Đại tiểu thư ở bên trong!” Hạ Bích run run một chút, cái này là cứu tinh hay là tai tinh xuất hiện, làm cho nàng buồn vui lẫn lộn.

“Trở về chuẩn bị tốt đi! Nô tài to gan lớn mật!” Hạ Dịch tkThụy ném một câu nói liền vào phòng. Hạ Bích run một chút, trong lòng biết lần này trở về khẳng định khó tránh khỏi trách phạt.

Hạ Uyển Chi đã nghe thấy giọng của Hạ Dịch Thụy, sửa sang lại một chút dung nhan, nghiêng đầu nhìn người tiến vào, vẻ mặt không thay đổi “Đại ca làm sao tới rồi?”

“Hừ, tới bắt ngươi! Đại muội!” Hạ dịch thụy quét một chút phòng đơn sơ, tặc tặc nói “Thật sự là cũ rách, Đại muội làm sao lại ở mà an tâm a?”

“Đại ca nếu là đến để chế giễu vậy thì miễn.”

“Ai dám chê cười ngươi, hiện tại người của thành Kim Lăng đều đang chê cười Vinh Quốc phủ đây!” Hạ Dịch Thụy giễu cợt hai tiếng, Hạ Uyển Chi không nói. Hồi lâu, hắn nói “Nương rất lo lắng, lần này ngươi trở về chính mình suy tính một chút đi!”

“Không cần ngươi quan tâm!” Hạ Uyển Chi nhàn nhạt cãi lại “Thay vì lo lắng ta, Đại ca không bằng đọc sách cho tốt, về sau cũng tiện giúp đỡ Vinh Quốc phủ.”

“Lời này tặng cho ngươi, thay vì đi ra chịu khổ, còn không bằng tiến cung hưởng phúc. Tiền đồ của Đại ca sau này còn muốn dựa vào tiệp dư nương nương ở trước mặt hoàng thượng nói tốt vài câu đây!”

“Đại ca cảm thấy nói chuyện đối chọi gay gắt như vậy có ý tứ sao?” Hạ Uyển Chi nhíu mày, vạch trần đối thoại của hai người.

Hạ Dịch Thụy thở dài, vuốt vuốt tóc của nàng “Đại ca cũng không muốn a, là ngươi liên tục châm ta.” Hắn thả mềm âm thanh “Về nhà đi, bên ngoài khá hơn, vẫn là so ra kém nhà mình!”

Tuy là một câu nói, nhưng Hạ Uyển Chi lại không biết như thế nào phản bác.

Xác thực, bên ngoài bầu trời khá hơn, cũng không phải là của nàng. Nàng như thế nào cũng không thể đi ra.

Hạ Uyển Chi bị Đại ca bọc đệm chăn ôm lên xe ngựa, trông thấy Tiểu Đồng co lại ở một bên tựa hồ bị sợ hãi, nàng khẽ nhíu nhíu mày, gọi Hạ Bích tới nói vài câu.

Cuối cùng cái người tọi là Tiểu Đồng kia xem như ân nhân của các nàng, cùng các nàng lên xe ngựa rời khỏi nhà cỏ.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Cương Ngư về bài viết trên: Thongminh123
Có bài mới 18.09.2017, 22:59
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 31.12.2016, 00:00
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 5123
Được thanks: 771 lần
Điểm: 10.06
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Cung Phi Thượng Vị Ký - Như Ngư Hoa Lạc - Điểm: 11
11


“Nhìn một chút ngươi đem người lăn qua lăn lại thành dạng gì, nương nhìn còn không biết đau lòng đến cỡ nào đây!” Tại biệt viện dàn xếp ổn thỏa, Dịch Thụy đi phòng Hạ Uyển Chi xem nàng. Đại phu đã bắt mạch cho nàng, cũng đã mở ra phương thuốc.

Hạ Uyển Chi không nói, ăn cháo Hạ Bích đặc biệt nấu cho nàng. Ăn chút thức ăn ngon miệng, khẩu vị tốt hơn chút ít.

Theo như lễ pháp, bọn họ coi như là huynh muội cũng không thể tùy tiện ra vào phòng muội muội. Có điều bây giờ là tình huống đặc biệt, Hạ Dịch Thụy cũng không hy vọng nàng lại chạy.

Muội muội này a, thật sự là không biết nên nói như thế nào. Đường đường một cái tiệp dư nương nương. Lại dám to gan lớn mật bỏ trốn, thật sự là ăn gan hùm mật gấu!

Thấy nàng không nói, Hạ Dịch Thụy cũng không biết nên nói cái gì, thở dài một tiếng trong lòng, nói “Ta đã sai người đưa tin trở về. Thân thể ngươi khó chịu không thể lặn lội đường xa, mấy ngày nay ở chỗ này ở lại. Chờ thân thể ngươi tốt hơn rồi trở về!”

Nàng không nói.

Hạ Dịch Thụy cũng không giận, tiếp tục nói “Đừng nghĩ rời đi, trên thân các ngươi không có bạc, chạy cũng là chạy vô ích.”

Hạ Uyển Chi trừng hắn.

Hạ dịch thụy ha ha cười, vẻ mặt đắc ý “Được rồi, không nói, ngươi nghỉ ngơi đi! Hai ngày nay đúng là đem ta lăn qua lăn lại đến ngủ không ngon!” Dứt lời đứng dậy rời đi, mới đi ra liền đụng vào người khác. Chén thuốc chiếu vào đổ trên người hắn, bỏng đến hắn gào la, cũng hù dọa Tiểu Đồng thất kinh làm bể chén thuốc, luôn miệng thỉnh tội.

Hạ Uyển Chi liếc nhìn Hạ Bích. Hạ Bích liền vội vàng tiến lên, kéo Tiểu Đồng ra phía sau mình, lấy khăn lụa lau chén thuốc trên người cho Hạ Dịch Thụy. Mà hắn đã bị phỏng nên muốn cởi quần áo, hù dọa Hạ Bích cùng Tiểu Đồng đều quay lưng đi nhắm hai mắt lại.

Hạđịch Thụy đại khái ý thức được chính mình luống cuống, y phục cũng không cởi, chỉ là lôi kéo để tránh tiếp xúc da thịt, cước bộ vội vã rời đi.

Tiểu Đồng bị sợ hãi, Hạ Bích an ủi nàng ấy vài câu. Tiểu Đồng lúc này mới đi phòng bếp tiếp tục sắc thuốc.

“Tiểu đồng hiện tại chỉ là lẻ loi một mình đúng không? “ Tiểu Đồng vừa đi, Hạ Uyển Chi hỏi Hạ Bích.

“Vâng! Mấy ngày trước đây phụ thân nàng ấy cũng mất, nương cùng em trai là bệnh chết. Nàng ấy làm việc ở y quán. Nhìn có vẻ rất cơ trí, còn có thể hốt thuốc xem bệnh đấy!”

“Vậy cũng thật là không dễ dàng!” Hạ Uyển Chi thở dài.

Bọn họ ở biệt viện này ở ba ngày. Hạ Uyển Chi tinh thần tốt hơn chút ít, ngày thứ tư ánh nắng tươi sáng, thật sự là thời điểm tốt để xuất hành. Kỳ thật nàng vẫn không thể lặn lội đường xa, chỉ là thời hạn vào cung tới gần, nếu là bị người của thành Kim Lăng biết được nàng rõ ràng tự mình trốn đi, đối với Vinh Quốc phủ mà nói có thể là tội lớn.

Đêm trước hôm khởi hành, Hạ Uyển Chi gọi Tiểu Đồng đến bên cạnh “Vài ngày trước làm phiền ngươi đã cứu chúng ta.””Tiểu thư khách khí!” Tiểu Đồng có chút thụ sủng nhược kinh, biết rõ thân phận bọn họ không thấp, nàng có chút co quắp khẩn trương.

“Chúng ta ngày mai rời đi, nghĩ tới phải báo đáp ngươi. Ngươi cần cái gì cứ việc nói, chỉ cần ta làm được thì nhất định sẽ làm. Vàng bạc châu báu, phòng ốc khế ước cũng có thể.”

Hạ Uyển Chi là người không thích nợ nhân tình. Mặc dù nàng càng muốn Tiểu Đồng đi theo mình, bởi vì nàng ấy biết hốt thuốc xem bệnh. Ở hậu cung, có người này là đáng quý cỡ nào. Những ngự y kia đung đưa không ngừng, sao biết là đã bị ai thu mua?

Hạ Uyển Chi biết rõ, lần này trở về nàng ngoại trừ tiến cung vẫn là tiến cung. Nàng căn bản không có lựa chọn. Đã như vậy, nàng đương nhiên muốn chuẩn bị một chút.

Tiểu Đồng là một nhân tài khó có được, giữ ở bên người không thể tốt hơn. Cho dù những phi tần kia hạ độc vào thức ăn hương liệu, nàng cũng có thể có Tiểu Đồng để bảo đảm.

“Ta... Ta không cần...” Tiểu Đồng bị dọa. Vàng bạc châu báu, phòng ốc khế ước... Mấy thứ đang giá như vậy nàng sao có thể muốn.

“Đã như vậy, nếu như ngươi không chê, có thể đi theo ta đi.” Hạ Uyển Chi nói ra tiếng lòng của mình.

“Thật tốt, nhưng khế ước bán thân của ta vẫn còn ở y quán...” Tiểu Đồng dĩ nhiên muốn đi theo tiểu thư. Nàng lén lấy thuốc tại y quán đã bị đại phu phát hiện, đang muốn đem nàng bán vào thanh lâu. Nàng không muốn đi nơi dơ bẩn như vậy.

“Việc này dễ xử lý!” Hạ Uyển Chi nhìn Hạ Bích một cái. Hạ Bích móc ra một tờ giấy bán thân cho nàng ấy “ Đây là khế ước bán thân của ngươi. Sáng hôm nay chuộc đã trở lại. Ngươi cầm lấy! Hiện tại ngươi là thân tự do, muốn đi chỗ nào thì đi chỗ đó. Kỳ thật ta hi vọng ngươi có thể đi theo ta. Như vậy cũng tốt báo đáp ân huệ của ngươi!”

“Tiểu thư...” Tiểu Đồng cầm lấy khế ước bán thân hai tay phát run, cảm động nói không ra lời, nước mắt rào rào rơi xuống. Hạ Bích vội vàng an ủi nàng ấy. Hồi lâu, nàng nức nở nói “Đa tạ tiểu thư, Tiểu Đồng nguyện ý đi theo tiểu thư!”

“ Vậy thật là tốt quá!” Hạ Uyển Chi cười cười, thầm nghĩ, đại khái lần này rời khỏi thành Kim Lăng, thu hoạch duy nhất chính là nhiều hơn một cái Tiểu Đồng đi!

Trở lại thành Kim Lăng là lúc sắp đóng cửa thành. Gã sai vặt đợi cửa thành thấy xe ngựa của mấy người Hạ Uyển Chi, vội vàng cho người trở về báo tin. Chờ bọn họ trở về đến cửa Vinh Quốc phủ, Hạ phu nhân đã đang chờ.

Biết rõ nàng không có trong phủ không có mấy người, Hạ phu nhân cũng chỉ dẫn theo Lạc ma ma ở bên người.

Hạ Bích đỡ Hạ Uyển Chi xuống xe ngựa, trông thấy Hạ phu nhân vẻ mặt phức tạp, Hạ Uyển Chi hành lễ nói “Nương, nữ nhi đã trở lại!”

Hạ phu nhân nghẹn ngào một chút, tiến lên đưa tay. Nàng cho rằng bà muốn tát vào mặt, ai ngờ lại ấm áp vuốt ve tóc nàng “Đã trở lại là tốt rồi!”

Hạ phu nhân cũng không trách cứ, nhìn một nhà đứng ở cửa cũng không nên, bị người nhìn thấy lại sinh sự, liền cho các nàng trở về. Hạ Dịch Thụy đem người trả lại cũng đã xong việc, Hạ phu nhân để hắn đi về nghỉ, mà bà cùng Hạ Uyển Chi đi về Viên uyển.Hạ Uyển Chi có chút thụ sủng nhược kinh. Mẹ nàng chẳng những không có trách cứ, còn đối với nàng quan tâm đầy đủ. Điều này làm cho trong lòng nàng càng phát ra áy náy. Đối với chuyện nàng rời đi, Hạ phu nhân không nói Hạ Uyển Chi cũng không nói.

Phòng bếp chuẩn bị thức ăn cho nàng. Hạ phu nhân bọn họ đã dùng hết cơm tối. Hạ Bích bày món ăn, Hạ Uyển Chi đi một ngày đường, khẩu vị cũng không tốt lắm, ở một bên Hạ phu nhân thấy nàng ăn không nhiều lắm, đi ra ngoài mấy ngày lại gầy đi một vòng, đau lòng cực kỳ, gắp vài đũa thức ăn đặt ở trong chén của nàng “Ăn thêm một chút, mấy ngày nay đi ra ngoài chịu khổ đi. Ngươi xem ngươi đều gầy thành dạng gì?”

Hạ Uyển Chi không nói, miễn cưỡng ăn vài miếng thức ăn mẹ nàng nói. Hạ phu nhân nói “Yên tâm, trong phủ người biết không nhiều lắm. Có điều ngày mai ngươi vẫn là phải gặp giáo tập ma ma. Mấy ngày nay nói ngươi ngã bệnh không gặp người, liên tục chối.”

“Được!” Nàng đáp một tiếng, Hạ phu nhân múc thêm một chén canh gà cho nàng.

“Biết rõ ngươi không thích uống, nhưng vẫn là uống một chút đi. Đối với thân thể tốt!” Hạ Uyển Chi không có cự tuyệt, uống vài ngụm canh gà. Hạ phu nhân thở phào nhẹ nhõm “Còn có năm ngày chuẩn bị tiến cung, đừng nghĩ nhiều.”

“ Vâng!” Nàng nói “Nương yên tâm, ta sẽ không tùy hứng!”

Hạ phu nhân sững sờ, sau một khắc, hốc mắt ướt át “Ngươi đứa nhỏ này, đang thật tốt nói chuyện này để làm gì? Trở lại thì tốt rồi, những thứ khác nương đều không nhớ rõ!”

“Ừ!” Nàng lập tức cảm thấy nghẹt mũi.

Hạ Uyển Chi yên tâm, uống một ít canh gà. Hạ Bích bắt đầu thu thập bát đũa. Hạ phu nhân cùng nàng nói mấy câu, phân phó nàng sớm đi nghỉ ngơi. Một đường bôn ba, nàng cũng mệt mỏi.

Mà người đã trở lại, Hạ phu nhân cũng thở phào nhẹ nhõm, không cần buổi tối làm cơn ác mộng, mơ thấy nàng gặp chuyện không may, cả đêm không ngủ được.

Hạ phu nhân rời đi không bao lâu, cho người đưa một cái túi đồ đến. Hạ Bích vừa nhìn, đúng là túi châu báu đồ trang sức đeo tay, đáng giá quý trọng gì đó mà các nàng bị trộm.

Hạ Uyển Chi biết rõ, người phu xe kia chỉ sợ cũng sẽ không sống khá giả.

Về phần Tiểu Đồng, nàng vừa về đến đã cùng Hạ phu nhân nó. Hạ phu nhân sai người cho an bài một gian phòng khách. Tiểu Đồng biết được Hạ Uyển Chi là thiên kim hầu phủ, bị hù dọa nửa ngày không kịp phản ứng.

Đối với việc an bài phòng khách cho Tiểu Đồng, nàng ấy rất là không có quen, yêu cầu cùng Hạ Bích ở chung. Hạ phu nhân cảm thấy không phải phải đạo đãi khách, để cho Hạ Bích khuyên mấy câu, phân phó hai cái tỳ nữ đi chiếu cố.


Buổi tối Hạ Uyển Chi ngủ được không quá tốt, ban đêm uống hai lần nước, lại đi tiểu đêm vô số lần, rất hốt hoảng, trời đã sáng mới thật sự ngủ.

Buổi sáng nàng thức dậy muộn, không cần đi thỉnh an, dùng điểm tâm xong mới gặp giáo tập ma ma. Nhìn thấy nàng, giáo tập ma ma hàn huyên vài câu mới rời đi.Hạ phu nhân gọi đại phu nhìn cho nàng một chút. Đại phu nói là cần tĩnh dưỡng, chỉ cần điều dưỡng tốt thì không có cái gì đáng ngại. Hạ phu nhân thở phào nhẹ nhõm.

Thời gian năm ngày rất nhanh liền. Đêm trước ngày tiến cung, Hạ Uyển Chi gọi Tiểu Đồng đến bên cạnh “Về sau ngươi ở Vinh Quốc phủ, có cái gì cần thì tìm quản gia là được rồi, đừng câu nệ!”

“Ừ!” Tiểu đồng vuốt vuốt y phục, nàng hiện tại mặc cẩm y hoa phục, gà vịt thịt cá, nô bộc hầu hạ. Cuộc sống cẩm y ngọc thực nàng một chút cũng không có quen. Tiểu Đồng nghĩ nàng chính là mệnh cùng khổ, không chịu nổi vinh hoa phú quý này. Biết rõ cho dù tiệp dư nương nương tiến cung, hầu phủ cũng sẽ không bạc đãi nàng.

Nhưng nàng không phải là được ít tiện nghi, bọn họ chuộc thân là đã cứu mạng của nàng, nếu không nàng đã bị bán vào thanh lâu. Vậy mà còn có thể ở phut viện tráng lệ như vậy, sống cuộc sống cẩm y ngọc thực.

Quần áo trên người nàng đúng là nàng nằm mơ cũng không dám nghĩ, hiện tại rõ ràng mặc ở trên người nàng, đúng là y phục tốt nhất cả đời nàng.

Nhưng bây giờ nàng muốn tiến cung!

Tiểu Đồng chần chờ nửa ngày, nghe Hạ Uyển Chi an bài, nàng ấy sợ hãi nói “Nương nương, không biết thảo dân có thể cùng người tiến cung không?” Sợ nàng không muốn, Tiểu Đồng nói “Nương nương, thảo dân rất biết làm việc, lại có khí lực, còn có thể sắc thuốc, còn có thể đốn củi nhóm lửa, biết làm rất nhiều chuyện, sẽ...”

Nàng ấy nói như vậy Hạ Uyển Chi đương nhiên cao hứng, là chờ nàng ất nói những lời này.

Hạ Uyển Chi cố làm ra vẻ khó xử nói “Không phải là ta không mang theo ngươi vào cung. Tiểu Đồng ngươi nên biết, ngươi nếu như là đi theo ta tiến cung sẽ phải chờ hai mươi lăm tuổi mới có thể ra cung. Như vậy ngươi cũng nguyện ý?”

“Nguyện ý!” Tiểu Đồng nói quỳ trên mặt đất, vẻ mặt kiên định nói “Cầu xin nương nương thành toàn. Nô tỳ nhất định tận tâm tận lực hầu hạ nương nương!”

“Đừng như vậy, ngươi là ân nhân của ta, tại sao có thể hành lễ như thế. Mau đứng lên!” Hạ Uyển Chi ra hiệu Hạ Bích đỡ nàng đứng dậy.

Tiểu Đồng quỳ không dậy nổi “Nương nương nếu không đồng ý nô tỳ cũng không đứng dậy. Ân huệ của nô tỳ đối với nương nương, nương nương đã hoàn lại. Bây giờ là lúc nương nương cho nô tỳ một con đường sống, mong nương nương thu lưu!”

Nàng ấy đều đã nói như vậy, Hạ Uyển Chi cũng sẽ không cự tuyệt. Viết một phong khế ước bán thân cho nàng ấy. Tiểu Đồng cũng không thèm nhìn tới liền ấn dấu tay.

Đối với Tiểu Đồng từ ân nhân cứu mạng làm bây giờ thiếp thân thị tỳ, Hạ Uyển Chi mặc dù áy náy, nhưng là cảm thấy cần phải. Nếu không phải cầm lấy khế ước bán thân, ai nguyện ý mang một người thân tự do vào cung đây?

“Tốt lắm, về sau ngươi cùng Hạ Bích đều là thiếp thân tỳ nữ của ta. Hạ Bích sẽ dạy bảo quy củ trong cung cho ngươi. Về sau vào cung chúng ta chính là cùng nhau, phải trung thành với chủ tử, không thể hai lòng!”

“Dạ” Tiểu Đồng liếc nhìn Hạ Bích, cười đến thỏa mãn, Hạ Bích cũng cười cười.

Hồi lâu, Tiểu Đồng nói “Nô tỳ còn có một thỉnh cầu.””Nói!”

“Nô tỳ muốn mời nương nương ban tên cho.” Nàng biết rõ người bên cạnh Hạ Uyển Chi đều là họ Hạ. Chỉ có nàng một cái chữ Tiểu, cảm thấy như là người ngoài.

“Cái này có thể!” Hạ Uyển Chi suy nghĩ một chút, cười nói “Về sau ngươi liền kêu Hạ Đồng đi!”

“Hạ Đồng?” Tự đọc thầm hai lần, Hạ Đồng cười gật gật đầu “Vâng, đa tạ nương nương ban tên cho.”

Chuyện Hạ Uyển Chi muốn dẫn Hạ Đồng tiến cung Hạ phu nhân vốn là phản đối. Biết rõ nàng ấy là người ở phía ngoài, mặc dù trợ giúp con gái bà nhưng vào cung mọi người là trải qua chọn kỹ lựa khéo, Hạ Đồng bất quá một cái nha đầu dân dã, tiến cung nếu là làm hư chuyện, cũng không phải là làm liên lụy tới Vinh Quốc phủ?

Hạ Uyển Chi lựa lời khuyên bảo, nói là sẽ rất tốt. Hạ phu nhân rồi mới miễn cưỡng đáp ứng cho Hạ Đồng đi theo vào cung, lưu lại Hạ Liên. Hạ Hà và Hạ Hoa vẫn cùng các nàng vào cung.

Sáng sớm ngày thứ hai nàng đã rời giường, dùng điểm tâm không lâu xe ngựa nghênh đón trong cung liền đến cửa. Hạ Uyển Chi dưới sự giúp đỡ của giáo tập ma ma đổi lại cung trang.

Hạ Bích các nàng cũng mặc vào trang phục cung nữ, cài trâm hoa đi theo.

Lúc nàng ra cửa, tiếng pháo rền đì đùng, không ít người vây xem. Dù sao nàng bây giờ là tiệp dư nương nương. Vào cung rồi, về sau không có ý chỉ là không thể xuất cung.

Hạ phu nhân lôi kéo tay của nàng vẻ mặt không thôi, hốc mắt đỏ lên.

Hạ Uyển Chi hảo ngôn hảo ngữ an ủi vài câu, lại dặn dò bọn họ bảo trọng thân thể, được giáo tập ma ma cùng Hạ Bích nâng đỡ lên xe ngựa. Trong ánh mắt hâm mộ của mọi người, chuông đồng linh linh phụ họa, xe ngựa lăn bánh hướng về hoàng cung.

Hôm nay mười vị phi tần mới trúng cử cùng nhau tiến cung, trên đường khó tránh khỏi có thể gặp được gặp vài người. Hạ Uyển Chi bây giờ là thân phận tiệp dư, vị cấp cao nàng nhường, vị cấp thấp phải nhường nàng. Đi ở phía trước nàng đích thực là xe ngựa của Lâm Huệ. Nàng ta bất quá là mỹ nhân, thấp hơn nàng một cái vị cấp, đương nhiên phải nhường đường.

Lúc xe ngựa dừng lại, Lâm Huệ cho tỳ nữ Thái Vi đi đến ân cần thăm hỏi. Hạ Uyển Chi lười phải đáp lời, Hạ Bích vừa vặn trở về vài câu đuổi đi.

Trên xe ngựa, Lâm Huệ nói “Nghe nói Hạ tiệp dư thân thể không được tốt?”

“Nô tỳ cũng không rõ ràng lắm, mới vừa đi ân cần thăm hỏi, là Hạ Bích đáp lời. Nói là sau này cùng nhau vào cung, chủ tử hãy đi qua nhiều một chút.”

“Cũng tốt, dù sao cũng là từ nhỏ cùng lớn lên, hôm nay lại tiến cung, chưa quen vỡi cuộc sống nơi đây. Chúng ta là hẳn là nên đi gần một chút. Lúc trước vẫn bận học quy củ, cũng không đi thăm được Hạ tiệp dư. Chờ tiến cung phải đi bái phỏng một chút.”

Thái Vi đồng ý gật đầu, cũng không nhiều lời.

Các nàng là từ cửa Hướng Hoa tiến cung. Cửa chính chỉ có hoàng thượng, hoàng hậu mới có thể sử dụng. Cửa Hướng Hoa cửa đã có thái giám quản sự các cung các điện đang chờ. Hậu cung phi tần không nhiều lắm, cung điện có thể an tr rất nhiều. Có điều lúc này một lần liền vào mười vị chủ tử, cũng là rất náo nhiệt.

Giáo tập ma ma đang ghi chép thì có thái giám quản sự cúi đầu khom lưng tiến lên “Nguyệt Dung ma ma, đây là xe ngựa của Hạ tiệp dư?”

“Đúng vậy, về sau Hạ tiệp dư liền giao cho các ngươi chiếu cố. Đừng chậm trễ chủ tử!” Giáo tập ma ma gọi Nguyệt Dung, là người Thượng Nghi cục.

“Nguyệt Dung ma ma nói đùa, chúng tiểu nhân tôn kính nịnh bợ còn chưa kịp, nào có lá gan dám chậm trễ chủ tử?” Vinh Quang công công cúi đầu khom lưng nói.

Giáo tập ma ma cười cười, nói “Đi thỉnh an chủ tử đi!”

“Tuân ý chỉ Nguyệt Dung ma ma!” Vinh Quang công công cười tủm tỉm gật đầu, vừa đi vừa hỏi thăm “Nghe nói Hạ tiệp dư này thân thể khó chịu, không biết liệu có cái gì không thích không, chúng tiểu nhân cũng tốt lưu ý hơn.”

“Cái này sau này hãy nói, đừng làm cho nương nương đợi lâu mới tốt!” Giáo tập ma ma biết rõ Vinh Quang công công là một người giảo hoạt người, thật cũng không tốt nói cái gì.

“Ai ai!” Vinh Quang công công cười gật gật đầu, tiến lên hành lễ “Nô tài Vinh Quang, là thái giám quản sự ở Đức Hỉ cung. Nô tài thỉnh an chủ tử!”

“Đứng lên đi!” Rèm xe vén lên, Hạ Uyển Chi xuống xe nói.

Vinh Quang công công gật gật đầu, nịnh nọt nhìn Hạ Uyển Chi. Hạ Uyển Chi vừa nhìn thấy hắn, trong lòng cười lạnh. Vừa nghe âm thanh của hắn cũng biết là cố nhân, hôm nay vừa nhìn xác thực là cố nhân đây!

Ngoại trừ là cố nhân ra, còn là địch nhân đây!





Đã sửa bởi Tiểu Cương Ngư lúc 18.09.2017, 23:04.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Cương Ngư về bài viết trên: Hồng Gai, Thongminh123
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 186 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 77, 78, 79

2 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 88, 89, 90

3 • [Xuyên không] Tà vương phúc hắc sủng cuồng phi - Nạp Lan Dạ Anh

1 ... 38, 39, 40

4 • [Xuyên không - Trùng sinh] Bệnh bệ hạ cũng không nhẹ - Tô Phù Sơ

1 ... 32, 33, 34

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 51, 52, 53

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 166, 167, 168

7 • [Xuyên không - Điền văn] Thiên kim Hạ phủ - Cống Trà

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại - Trọng sinh] Sống lại có anh bên em là đủ - Liễu Như An

1 ... 35, 36, 37

9 • [Xuyên không - Thú nhân] Kiếm sống nơi hoang dã - Tiêu Dương

1 ... 36, 37, 38

10 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

11 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 11/12]

1 ... 52, 53, 54

12 • [Hiện đại] Ông xã thần bí không thấy mặt - Cát Tường Dạ

1 ... 122, 123, 124

13 • [Hiện đại] Nhà tù nóng bỏng Tổng giám đốc tha cho tôi đi - Ái Tình Hoa Viên

1 ... 93, 94, 95

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 78, 79, 80

16 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/12)

1 ... 65, 66, 67

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

20 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27



Đào Sindy: mua đi :D3 ....
Thư Niệm: =.= ="= =.,=
Đào Sindy: thím có cả bộ sưu tập thì mới đẹp chứ :))
Đào Sindy: thôi mua 1 cái thì đc gì.
Thư Niệm: Cho mượn nèđiểm đấu đi :lol:
Đào Sindy: đấu đi :)) ...
Đào Sindy: Cướp nhẫn của 7 cong kìa :sofunny: ko phải đang sưu tập nhẫn sao
Thư Niệm: Muốn gì à :shock4: nghe mùi nguy hiểm
Đào Sindy: à gọi Ri ư :D4
Đào Sindy: hả??
Thư Niệm: Ri cơ :no: ủi
Đào Sindy: ủi ới...ủi à :))
Thư Niệm: Trù bà ăn mì cả năm :cry2:
Snow cầm thú HD: Để t mua tô mì cho bà :sofunny:
Snow cầm thú HD: :leuleu: ngon giựt lại đi
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 158 điểm để mua Gà quay
Thư Niệm: Quà của bà Du :slap: bà giựt đáng đánh
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 249 điểm để mua Hoa lồng đèn
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=404755&start=100
Mọi người ủng hộ Nhi nhé ♥
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=403061&p=3302368#p3302368
Cầu cmt, cầu thanks.
Shop - Đấu giá: Hạ Quân Hạc vừa đặt giá 349 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: Hạ Quân Hạc vừa đặt giá 359 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
Độc Bá Thiên: :yes: đc chứ....ăn thì tốn bn đâu
Tiêu Dao Tự Tại: Thiên có nuôi nổi k tốn tiền ăn lắm đấy
Tiêu Dao Tự Tại: Ôi tội nghịp uống thuốc chưa
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: mát lạnh bạc hà, sảng khoái dài lâu :))
Độc Bá Thiên: Về với Thiên đi, ôm Thiên qua mùa đông này đi Tiêu Tiêu
Tiểu Linh Đang: ốm rồi
Tiêu Dao Tự Tại: Thiên : nóng ...
Tiêu Dao Tự Tại: Đang: gió lùa mát cực mát cóng luôn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.