Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 118 bài ] 

Sủng Phi Đường - Đinh Đông Nhất

 
Có bài mới 09.09.2017, 00:34
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 31.12.2016, 00:00
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 5123
Được thanks: 771 lần
Điểm: 10.06
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại, Trùng sinh] Sủng Phi Đường - Đinh Đông Nhất - Điểm: 11
111

Hoắc Dực nhếch môi cười yếu ớt: “Nàng nói rất đúng.”

Lâm Tam Tư cười tươi như hoa: “Nếu vậy thì sau này điện hạ phải nghe ý kiến của ta nhiều hơn, sức khỏe của ta ta rõ ràng nhất, không thể vì ta mà khiến cho điện hạ gặp bất lợi, để những vị quan kia có cớ để công kích chàng.”

Hoắc Dực nghe xong liền lật người lại, nhẹ nhàng áp nàng dưới thân, nhưng tay vẫn nhớ chống người lên một chút để tách khỏi bụng nàng, bảo đảm nàng sẽ không bị thương.

Hoắc Dực nhìn ánh mắt trong veo của nàng, ranh mãnh cười nói: “Tam Tư của ta thật thiện lương và thông minh, việc gì cũng suy nghĩ cho ta, ta nên thưởng nàng thế nào đây?”

Lâm Tam Tư mím môi cười: “Phần thưởng này trước cứ giữ lại đã, chờ sau này ta nghĩ ra rồi sẽ xin điện hạ được không?”

Hoắc Dực nâng cằm nàng lên, vẻ mặt vô cùng hài lòng, nói: “Nhanh như vậy đã học được cách thương lượng rồi, xem ra ta dạy dỗ nàng rất tốt.”

Lâm Tam Tư cười nói: “Là do ta học nhanh nhớ lâu thôi.”

“Còn dám cãi, ta phải cho nàng biết tay mới được.” Hoắc Dực không nói thêm nữa, trực tiếp cúi xuống hôn lên môi nàng, thật lâu cũng không muốn buông ra.

Lâm Tam Tư chìm đắm trong nụ hôn triền miên của Hoắc Dực, thật vất vả mới giành được cơ hội nói chuyện, thở gấp nói: “Trời sắp sáng rồi, điện hạ, chàng không muốn ngủ thêm một lát sao? Cả đêm đã không ngủ được nhiều rồi…”

Còn chưa nói hết câu thì lại tiếp tục bị Hoắc Dực hôn, hắn vừa hôn vừa thì thầm: “Chính vì trời sắp sáng nên ta mới phải tận dụng thời gian để hành hạ nàng một chút, tiểu yêu tinh này…”

Lâm Tam Tư choáng váng nói: “Ưm, điện hạ, chàng nói vậy là sao…”

***

Hà Tất Kỳ và Tống Cảnh Ngưỡng đã hai ngày không ngủ không nghỉ để đi điều tra, cuối cùng cũng đã tìm được hung thủ sát hại Lâu Như Nguyệt, lúc này cảm giác căng thẳng và tập trung đã biến mất, thay vào đó là sự mỏi mệt và buồn ngủ.Hà Tất Kỳ vẫn còn có thể khống chế được, nhưng Tống Cảnh Ngưỡng thì hoàn toàn không có năng lực kìm chế, cứ đứng trong thư phòng ngáp liên tục.

Hoắc Dực đẩy cửa đi vào, hắn mặc áo màu lam nhạt không hoa văn, dáng người cao lớn, ngũ quan tuấn dật, bên hông đeo ngọc bội thái tử có một không hai, càng làm nổi bật lên khí chất vương giả của hắn.Chỉ duy nhất có một điểm khác với thường ngày, đó chính là khóe môi hắn đang nhếch lên nở nụ cười.

Hà Tất Kỳ nhìn thấy nhưng giả vờ không để ý, mắt quay đi nhìn về nơi khác.

Tống Cảnh Ngưỡng yên lặng quan sát nét mặt của Hoắc Dực, trong lòng tràn đầy hưng phấn.Tống Cảnh Ngưỡng hắn là người phong lưu phóng khoáng, tất nhiên sẽ không ngốc đến mức không biết đã có chuyện gì xảy ra, nhịn không được muốn nói, nhưng lại không thể nói thẳng nên hắn đành khéo léo đưa chuyện: “Điện hạ, hôm nay tinh thần của người có vẻ rất sảng khoái, chắc hẳn đã trải qua một đêm vô cùng tuyệt vời!”

Hoắc Dực nghe xong liền dùng ánh mắt sắc như dao nhìn qua, Tống Cảnh Ngưỡng lập tức lấy tay che miệng, “Điện hạ, thuộc hạ sai rồi, xin điện hạ hãy trách phạt.”

Một giọng nói lạnh lùng truyền tới: “Đúng là nên phạt, lúc nào cũng không quản được cái miệng của mình.”

Tống Cảnh Ngưỡng oán hận nhìn Hà Tất Kỳ, ý nói tên tiểu tử nhà ngươi đã không giúp ta thì thôi, lại còn đứng đó mà hả hê, cứ đợi đấy, ta sẽ không để yên cho nhà ngươi đâu.

Hà Tất Kỳ khoanh tay bình tĩnh đứng im một chỗ, môi nhếch lên cười nhạt.

Tống Cảnh Ngưỡng cực kỳ tức giận khi thấy dáng vẻ bình thản này của hắn, nhưng vì có Hoắc Dực ở đây nên không dám bộc phát, đành phải im lặng đứng nghiêm, trong lòng nghĩ thầm: Quân tử báo thù mười năm chưa muộn, huống hồ mình còn có thể báo thù ngay bây giờ!

Hoắc Dực hôm nay tâm trạng rất tốt nên cũng lười so đo với Tống Cảnh Ngưỡng, chỉ liếc hắn và Hà Tất Kỳ một cái rồi nói: “Đã điều tra ra rồi?”

Tống Cảnh Ngưỡng thu hồi lại dáng vẻ bất cần đời của mình, đáp: “Hồi điện hạ, đúng vậy.”


Hoắc Dực trầm giọng nói: “Kẻ nào làm?”

Tống Cảnh Ngưỡng đang muốn nói thì lại do dự, quay sang nhìn Hà Tất Kỳ, thấy đối phương gật đầu thì mới nói: “Hồi điện hạ, là Bàng tướng quân.”

“Bàng Vi Nhân?” Hoắc Dực lẩm bẩm ba chữ kia, thanh âm lạnh như băng.Nữ nhi của Bàng Vi Nhân gả cho Lương vương, danh phận tuy không phải chính phi, nhưng cũng là nửa bầu trời của Lương vương phủ, trong phủ tất cả các nữ quyến đều do nàng ta quản lý, ngay cả Lương vương phi cũng phải nhún nhường.Hiện giờ Lương vương bị nhốt vào đại lao vì có âm mưu tạo phản, các thê thiếp của hắn cũng đều bị nhốt vào đại lao chờ chết, duy chỉ có Bàng phu nhân là may mắn thoát khỏi, thánh chỉ đặc xá cho nàng ta xuống tóc làm ni cô, vào chùa cúng phật, bảo toàn được tính mạng.

“Ông ta làm việc cho Lương vương sao?”

“Theo như thuộc hạ điều tra ra thì trước khi Lương vương lập mưu tạo phản, đã từng bí mật hẹn gặp Bàng Vi Nhân, cũng hứa nếu Bàng tướng quân làm theo lời của y nói, tương lai nếu y đoạt được ngôi vị đế vương thì công đầu nhất định sẽ thuộc về Bàng tướng quân, mà nữ nhi của ông ta cũng sẽ lập tức được phong làm hoàng hậu.Lợi ích lớn như vậy, Bàng Vi Nhân sao có thể không nghe theo?”

Hoắc Dực nói: “Đã tìm được chứng cứ chính xác là ông ta và Lương vương cùng nhau lập mưu tạo phản chưa?”

Hà Tất Kỳ lắc đầu đáp: “Bàng Vi Nhân quá mức âm hiểm, ông ta mặc dù chấp thuận với lời của Lương vương, nhưng trong mấy ngày Lương vương khởi binh tạo phản, ông ta lại không sử dụng bất cứ người nào trong triều đình, mà âm thầm điều động quân của mình đến tiếp viện cho Lương vương.Những người đó đều không có tên tuổi nên không thể điều tra được, mà sau khi Lương vương thua trận, ông ta đã ngay lập tức xóa sạch mọi dấu vết chứng minh ông ta và Lương vương đã từng có qua lại.

Thêm nữa là biểu hiện của ông ta trong chuyện này cũng rất tích cực, nỗ lực đuổi bắt những quân binh còn sót lại của Lương vương và Ninh vương rồi giết sạch, không nể tình một chút nào.Hoàng thượng vô cùng tán thưởng, cho nên mới miễn tội cho Bàng phu nhân, ban đầu thuộc hạ bỏ qua ông ta cũng chính bởi vì vậy, lại không ngờ sau đó ông ta lại tiếp tục muốn lợi dụng thêm Lâu đại nhân để lật đổ điện hạ, thật đáng hận!”

Hoắc Dực cau mày nói: “Lâu Ân Bình là người được ta chỉ định ở kinh thành đã nhiều năm về trước, sao Bàng Vi Nhân lại biết được?”

“Trong những nô tài hầu hạ Lâu Ân Bình, có một người là người của Lương vương.” Tống Cảnh Ngưỡng nhanh miệng nói, nói xong thấy Hoắc Dực và Hà Tất Kỳ đều quay ra nhìn mình thì đột nhiên có phần ngượng ngùng, gãi đầu nói tiếp: “Tên đó rất thích đến lầu xanh uống rượu tìm nữ nhân, uống say rồi thì cái gì cũng dám nói, trùng hợp cô nương mà hắn thích lại ái mộ thuộc hạ, cho nên cái gì cũng nói lại cho thuộc hạ biết…”

Hà Tất Kỳ liếc nhìn hắn, hậm hừ nói: “Ta thật sự không biết là lầu xanh còn có ích như vậy đấy.”

Tống Cảnh Ngưỡng nhìn gương mặt đáng ghét của Hà Tất Kỳ thì tức đến phát điên, cũng may Hoắc Dực lên tiếng nên mới kìm lại được tâm trạng của hắn.

“Lâu Ân Bình không phải là đại thần quan trọng trong triều, vậy mà Lương vương vẫn sắp xếp người của hắn vào phủ của ông ta, suy ra có thể đoán được hiện nay trong triều đình, đa phần ở phủ của các quan viên đều đã bị hắn cài người của mình vào.” Hoắc Dực suy nghĩ một chút rồi phân phó: “Các ngươi lập tức đi thăm dò cho ta, bây giờ Lương vương cũng bại rồi, những người đó mất đi chủ nhân thì cũng coi như không còn chỗ dựa, chúng ta phải tiêu diệt ngay lập tức!”

Tống Cảnh Ngưỡng chắp tay nói: “Điện hạ yên tâm, chuyện này cứ giao cho thuộc hạ và Hà Tất Kỳ huynh, bọn thuộc hạ nhất định sẽ nhổ cỏ tận gốc, không để người phải thất vọng.”

Hà Tất Kỳ bình tĩnh hơn Tống Cảnh Ngưỡng rất nhiều, hắn nói: “Vậy còn Bàng Vi Nhân?”

Hoắc Dực lập tức nổi lên sát ý trong ánh mắt, bất luận là người phương nào, nếu dám lợi dụng Tam Tư của hắn, thì hắn sẽ khiến cho kẻ đó phải sống không bằng chết, lạnh lùng nói: “Ta muốn gặp ông ta.”

Hà Tất Kỳ quan tâm nói: “Ông ta có thể đoán được là điện hạ có quan hệ với Lâu Ân Bình, thì nhất định rất được Lương vương tín nhiệm.Lần này Lương vương thất thế, những tâm phúc của hắn e rằng đều đã chuyển tới chỗ của ông ta rồi, không biết ông ta còn biết được bao nhiêu chuyện bí mật nữa.Người âm hiểm như ông ta lại đang được hoàng thượng tín nhiệm, điện hạ mọi sự phải cẩn thận.” Dứt lời liền tiến lên một bước, quỳ một chân xuống rồi khẩn cầu: “Việc tìm người rất đơn giản đối với Cảnh Ngưỡng, thuộc hạ chỉ xin điện hạ một chuyện, đó là hãy để cho thuộc hạ đi cùng điện hạ đến gặp Bàng tướng quân.”

Tống Cảnh Ngưỡng lúc này cũng tỉnh ngộ, nói: “Tất Kỳ huynh nói rất đúng, giữa thuộc hạ và Tất Kỳ huynh, điện hạ nhất định phải chọn một người để đi cùng.” Ngừng một chút rồi nói tiếp: “Hơn nữa, Lâu đại nhân vẫn chưa biết chuyện này, thuộc hạ nghĩ nên báo cho ông ta một tiếng để được ông ta hỗ trợ.”

Hoắc Dực lạnh lùng hừ một cái, hắn không phải là người nhỏ mọn, nhưng chỉ cần có liên lụy đến Tam Tư thì hắn phải cẩn thận.Trước đó Lâu đại nhân đã muốn xông vào phủ để bắt Tam Tư đi, thật sự khiến hắn trở nên chán ghét ông ta.Tuy rằng hắn rất hiểu cho tâm trạng của ông ta, nhưng Tam Tư với hắn là một, nếu hoài nghi Tam Tư thì cũng giống như đang hoài nghi hắn, một tên cận thần như vậy tuyệt đối không phải là người trung thành.

“Sau khi xong chuyện thì hẵng báo với ông ta.”

“Điện hạ…”

Hà Tất Kỳ vẫn còn muốn nói thì lại nghe thấy tiếng nô tài từ bên ngoài vọng vào: “Điện hạ, Lâm lương đễ đã dậy rồi.”

Ánh mắt Hoắc Dực đang lạnh như băng lập tức trở nên dịu dàng hẳn, hắn nói: “Các ngươi trước tiên hãy hầu hạ Lâm lương đễ rửa mặt, nói với lương đễ là một lát nữa ta sẽ đến ngay, bảo nàng đợi ta rồi cùng nhau ăn sáng.”




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Cương Ngư về bài viết trên: sxu
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 09.09.2017, 00:36
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 31.12.2016, 00:00
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 5123
Được thanks: 771 lần
Điểm: 10.06
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại, Trùng sinh] Sủng Phi Đường - Đinh Đông Nhất - Điểm: 11
112

Sau khi đuổi được Hà Tất Kỳ và Tống Cảnh Ngưỡng, Hoắc Dực liền đi nhanh tới Thanh Lan Uyển, vừa nghĩ tới dáng vẻ mê người của Lâm Tam Tư lúc mới ngủ dậy là hắn lại không tự chủ được mà nhếch môi cười, bước chân cũng theo đó mà nhanh hơn, chỉ chốc lát sau đã đến nơi.

Lâm Tam Tư đã rửa mặt xong nhưng vẫn chưa thay quần áo, đầu tóc cũng chỉ búi lỏng lên, mặt không chút son phấn, thuần khiết như một nàng tiên trong rừng vào buổi sáng sớm, xinh đẹp không ai sánh bằng, lúc này nàng yên lặng ngồi trên giường, ngoan ngoãn chờ Hoắc Dực đến.

Hoắc Dực vào nhà, bóng dáng tuấn lãng che khuất hơn nửa ánh sáng, gương mặt tuấn tú một nửa sáng ngời, một nửa lại ẩn đi, khiến cho người ta nhìn mà say mê.

Thấy Lâm Tam Tư nghiêng người nửa nằm trên giường, ánh mắt hắn có phần vui vẻ, đi tới vuốt ve mặt nàng, trêu ghẹo nói: “Tam Tư của ta từ khi nào lại biến thành con sâu lười rồi hả, vừa mới dậy mà đã lại nằm tiếp sao?”

Lâm Tam Tư mỉm cười, chớp mắt mấy cái rồi nói: “Không hiểu sao ta cảm thấy mệt mỏi quá, như thể đã mấy ngày mấy đêm không ngủ vậy.”

Hoắc Dực ôm lấy nàng, hôn lên trán nàng một cái: “Con sâu nhỏ ngốc nghếch, hôm qua ai mới nói với ta là không ngủ được, nửa đêm đã tỉnh lại rồi hả?”

Lâm Tam Tư giải thích: “Đó là vì hôm qua ban ngày ngủ nhiều quá.”

Hoắc Dực cười nói: “Thế sao giờ lại biến thành mấy ngày mấy đêm không ngủ vậy?”

Lâm Tam Tư chu môi: “Chàng đang trách ta nói sai phải không ~~”

“Không dám không dám, Tam Tư của ta thông minh như vậy ai mà không thích chứ.”

“Đâu có đâu có, ta chỉ vừa mắt của điện hạ thôi.”

Hoắc Dực bế Lâm Tam Tư ngồi lên ghế lim cạnh bàn ăn, phất tay ý bảo bọn hạ nhân lui xuống, sau đó tự mình múc một bát canh, đưa lên môi thổi cho bớt nóng rồi đưa đến trước mặt nàng.Bát canh này là hắn bảo Lý tẩu chuẩn bị, tuy rằng hắn không có ý định lưu lại cái thai, nhưng về mặt ăn uống hắn vẫn muốn bồi bổ cho nàng nhiều hơn một chút. “Bát canh này ta tự múc cho nàng, nàng phải uống nhiều vào.”

Lâm Tam Tư vô cùng cảm động, trong lòng ấm áp, hai tay chống cằm nhìn Hoắc Dực, trong ánh mắt là sự ỷ lại và yêu thương vô hạn đối với hắn.Từ góc độ của nàng nhìn qua, ánh mặt trời chiếu lên nửa bên mặt của Hoắc Dực, khiến cho hắn giống như một thiên thần từ trên trời rơi xuống. “Điện hạ đối với ta tốt như vậy, ta thật không biết nên làm gì cho phải.”

Hoắc Dực dịu dàng xoa đầu nàng, nói: “Nàng chỉ cần ngoan ngoãn uống cho hết bát canh này là được.”

“Vâng.” Lâm Tam Tư gật đầu, nhưng người thì vẫn không nhúc nhích.

Thấy nàng chỉ gật đầu mà không động thủ, Hoắc Dực liền ngồi xuống bên cạnh nàng, cầm bát canh lên, múc một thìa cho lên miệng nếm thử rồi mới đưa đến môi nàng: “Chỉ nói mà không làm, vậy ta phải tự đút cho nàng rồi.”

Lâm Tam Tư uống một thìa canh, hương vị thơm ngon lập tức tràn đầy trong khoang miệng, trong lòng lại càng thấy ngọt như mật. “Điện hạ thật là giỏi, sao chàng biết là ta đang muốn chàng đút cho ta vậy?”

Hoắc Dực nhìn đôi môi hồng nhuận vì dính chút mỡ của nàng mà bóng lên, không cầm khăn lau cho nàng mà trực tiếp rướn người ra hôn lên môi nàng, dùng lưỡi liếm nhẹ.

Cho dù Lâm Tam Tư đã quen với việc bị Hoắc Dực hôn bất cứ lúc nào, nhưng lúc này vẫn thấy xấu hổ đỏ bừng cả hai má.

Hoắc Dực nhìn dáng vẻ thẹn thùng của Lâm Tam Tư, trong lòng vô cùng thỏa mãn, nói: “Nàng mới nói là chỉ vừa mắt ta thôi, thì tất nhiên sao ta lại không hiểu tâm tư của nàng chứ.”

Lâm Tam Tư nhún vai, giả vờ buồn rầu nói: “Thôi xong, xong thật rồi, sau này nếu ta có bí mật gì thì cũng không giấu diếm được điện hạ rồi.”

Hoắc Dực lại xúc một thìa canh, nói: “Nàng muốn giấu ta chuyện gì thì cứ nói cho ta nghe, ta sẽ giả vờ như không biết.”

Lâm Tam Tư vừa giận vừa buồn cười, lầm bầm nói: “Điện hạ, chàng coi ta là trẻ lên ba sao?”

Hoắc Dực bật cười: “Ta có nói vậy à?”

Lâm Tam Tư hỏi ngược lại: “Ý của chàng không phải vậy sao?”

Hoắc Dực đáp: “Nếu nàng nghĩ vậy thì cứ coi là vậy đi…”

“…”

Lâm Tam Tư nghĩ thầm: Cái gì mà ta nghĩ vậy chứ, điện hạ, chàng bắt nạt ta có phải không!


Hoắc Dực vừa ngồi đút canh cho nàng, vừa gắp cho nàng ăn thêm mấy món khác, Lâm Tam Tư không hiểu sao dạo này nàng lại ăn ngon miệng thế, lượng ăn gấp đôi bình thường, nếu không phải Hoắc Dực không cho nàng ăn nhiều vì sợ dạ dày không thoải mái, cố ý ngăn nàng lại, thì e là nàng vẫn còn muốn ăn thêm một phần nữa…

Ăn xong, Hoắc Dực cùng Lâm Tam Tư ra vườn đi dạo, hắn cho các nha hoàn lui xuống hết, chỉ còn lại hai người tay nắm tay, đi lang thang khắp nơi không mục đích.

“Điện hạ, không biết sao dạo này khẩu vị của ta lại tốt như vậy, cứ muốn ăn mãi thôi, ăn rồi vẫn thấy đói, chàng ăn còn không nhiều bằng ta nữa.”

Hoắc Dực nhíu mày dừng bước, nghiêng đầu nhìn Lâm Tam Tư, được hắn chăm sóc bồi bổ nên nhìn nàng mượt mà hơn hồi mới vào phủ rất nhiều, lông mi dài như cánh bướm, nụ cười rực rỡ như nắng ban mai, làn da hồng hào như trẻ nhỏ, dưới ánh mặt trời trông càng thêm lay động lòng người, ngay cả vóc dáng cũng đầy đặn hơn, khi sờ vào rất thoải mái…

Lâm Tam Tư thấy Hoắc Dực cứ yên lặng nhìn nàng, không khỏi quơ quơ tay trước mặt hắn: “Điện hạ?”

Hoắc Dực lập tức thu lại những suy nghĩ miên man của mình, nghiêm túc nói: “Mới gần đây thôi sao?”

Lâm Tam Tư đáp: “Đúng vậy, từ mấy hôm trước thì cảm nhận được rõ ràng nhất.”

Hoắc Dực nhịn cười nói: “Ý của ta là, sao lại chỉ có dạo gần đây, từ khi ta biết nàng thì nàng đã như vậy rồi mà.”

Lâm Tam Tư một lúc sau mới phản ứng lại được, giơ tay đấm một cái lên người hắn, nói: “Điện hạ, chàng lại bắt nạt ta!”

Quả đấm của nàng nhẹ vô cùng, không có chút lực sát thương nào, hoàn toàn chỉ là đang đùa giỡn với người thương, Hoắc Dực đương nhiên không né tránh, để cho nàng đấm vào ngực hắn, cảm thấy dễ chịu như đang được nàng vuốt ve vậy.

Hắn tiến lại gần nàng, cười nói: “Ta không bắt nạt nàng, vậy chẳng lẽ nàng muốn ta đi bắt nạt những nữ nhân khác sao?”

Lâm Tam Tư ngẩn người, không biết trả lời thế nào, đành thành thật đáp: “…Ta không có nói vậy mà.”

Hoắc Dực nghe vậy là hiểu tâm tư của nàng ngay, hắn nắm lấy bờ vai mềm yếu của nàng, nói: “Ta yêu thương nàng còn không đủ, sao có thể ức hiếp nàng được chứ? Ta là thái tử, cả thiên hạ này ta chẳng sợ ai hết, ai ta cũng có thể khi dễ, chỉ duy nhất nàng là không.” Hoắc Dực lưu luyến nhìn nàng: “Bởi vì, ta sợ nàng.”

Lâm Tam Tư nhìn hắn, ngạc nhiên nói: “Sợ ta? Sao điện hạ lại sợ ta?”

Hoắc Dực không tiếng động thở dài, Lâm Tam Tư thấy vậy, trong lòng lại có chút hối hận, cái người kia cao ngạo lạnh lùng như vậy, cho dù có sợ thật hay không thì lời này cũng rất khó để nói ra, đang muốn đổi chủ đề thì lại nghe thấy hắn nói: “Ta sợ làm nàng thương tâm, sợ nàng buồn, sợ nàng không vui, sợ nàng không chịu đựng được mà rời xa ta…”

Lâm Tam Tư kiễng chân lên, đưa tay che miệng Hoắc Dực, cảm xúc ấm áp từ ngón tay truyền tới lòng bàn tay, khiến cho lòng nàng cũng cảm thấy ấm áp: “Điện hạ, ta sẽ không rời xa chàng, cả đời này sẽ ở bên cạnh chàng.”

Hoắc Dực cầm lấy tay nàng, nhẹ nhàng hôn lên, chân thành nói: “Nguyện chỉ yêu một người, cả đời này sẽ không rời xa nhau.”

Lâm Tam Tư nghiêm túc gật đầu: “Vâng.”

Hoắc Dực cúi đầu hôn lên trán nàng, ánh mắt càng thêm kiên định, ngày hắn chính thức thực hiện được lời thề này sẽ không còn xa nữa.

Hai người vừa đi vừa nói chuyện, bất tri bất giác đi tới tiểu hoa viên, bây giờ đang là cuối xuân đầu hè, hoa trong phủ thái tử thi nhau đua nở, khắp nơi đều là biển hoa rực rỡ.Lâm Tam Tư đứng trong khóm hoa, giang rộng hai tay quay tròn vài vòng, thầm nghĩ nếu có máy ảnh thì tốt quá, nàng sẽ chụp mấy tấm ở đây, với lại có rất nhiều loại hoa quý mà trước đây nàng chưa từng được nhìn thấy.

Hoắc Dực đứng bên cạnh nàng, nhìn nàng vui vẻ quay tròn, làn váy theo gió nhẹ tung bay, nhưng phải luôn cẩn thận chú ý vì sợ nàng ngã.

Hắn nói: “Hoàng tổ mẫu gần đây có biết một người vẽ tranh rất đẹp, mọi hình ảnh dưới nét bút của người này đều trở nên rất sinh động và chân thật, hoàng tổ mẫu khen không hết lời, nếu nàng muốn, ta sẽ mời người đó tới đây vẽ cho nàng một bức tranh.”

Lâm Tam Tư ngừng động tác, sao nàng lại không nghĩ ra nhỉ? Cổ nhân tuy không có máy ảnh, nhưng khả năng vẽ tranh cũng vô cùng tài giỏi, mặc dù không chân thật được như máy ảnh, nhưng nhìn vẫn rất thu hút. “Vậy thì hay quá, nhưng ta có một thỉnh cầu.”

“Nàng nói đi.”

Lâm Tam Tư lắc lắc cánh tay Hoắc Dực, làm nũng nói: “Ta muốn có một bức vẽ ta và điện hạ.”

Hoắc Dực lộ vẻ khó xử, bảo hắn đứng hoặc ngồi không nhúc nhích trước mặt người ngoài, lấy tính tình của hắn thì sao có thể chịu được? Vốn muốn từ chối, nhưng lại thấy vẻ mặt tràn đầy mong đợi cùng nụ cười tươi rói của Lâm Tam Tư, hắn lại không đành lòng khiến nàng thất vọng, cho nên gật đầu đồng ý.

Người thái hậu nương nương coi trọng quả nhiên danh bất hư truyền, dưới nét bút của hắn, Hoắc Dực quý phái anh tuấn, Lâm Tam Tư dịu dàng như nước, ngay cả khi hai người trìu mến nhìn nhau, sự đằm thắm yêu thương trong ánh mắt cũng được biểu hiện ra bên ngoài một cách rất tự nhiên, không chỉ riêng Lâm Tam Tư hài lòng với bức tranh, mà ngay cả thái hậu nương nương khi xem tranh cũng vô cùng yêu thích, liền bảo hắn vẽ lại một bức giống thế rồi treo ở Phúc Thọ cung, để bà có thể được nhìn ngắm bất cứ lúc nào.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Cương Ngư về bài viết trên: sxu
Có bài mới 09.09.2017, 00:37
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 31.12.2016, 00:00
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 5123
Được thanks: 771 lần
Điểm: 10.06
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại, Trùng sinh] Sủng Phi Đường - Đinh Đông Nhất - Điểm: 11
113


Hoắc Dực cùng Lâm Tam Tư đi dạo trong phủ đến trưa, cuối cùng còn ngồi không nhúc nhích với nàng trong biển hoa tận một canh giờ.Lâm Tam Tư vô cùng thích thú, hắn nhìn nàng cười tươi vui vẻ thì cũng thấy vui lây, khóe miệng nhếch lên cười nhạt.

Người họa sĩ khi được thái hậu nương nương mời vào phủ thì trong lòng vô cùng thấp thỏm lo âu, mặc dù hắn không phải người trong triều đình, nhưng ai cũng biết thái tử điện hạ lãnh khốc vô tình, trước khi vào đây có người còn nhắc hắn làm mọi việc phải thật cẩn thận, trừ vẽ tranh ra thì không nên nói một chữ nào cả, ngay cả thái hậu cũng nhắc nhở hắn phải thận trọng từ lời nói đến việc làm.Nhưng thật không ngờ, vị thái tử khiến người ta sợ mất mật của Nam Dạ quốc lại là người phong độ như vậy, một nam nhân rất nho nhã và có nội hàm!

Cuối cùng, người họa sĩ phải thầm nói trong lòng: Không thể tin vào lời đồn đại được, những gì mình tận mắt trông thấy mới là thật!

Lúc hoàn thành xong bức tranh, Lâm Tam Tư mệt rã rời, càng bi phẫn hơn chính là, nàng lại đói bụng rồi…

Hoắc Dực cùng nàng đi về Thanh Lan Uyển, các nha hoàn đã sớm làm xong bữa trưa và dọn lên bàn.Phục Linh hầu hạ Hoắc Dực và Lâm Tam Tư rửa tay, Bách Hợp bế Hi Nhi vừa ăn no xong ra ngoài.

“Hi Nhi, bé ngoan của ta.” Lâm Tam Tư tươi cười nói, kể cũng lạ, hài tử nhà người ta hầu như đứa nào cũng mút tay, thấy mẫu thân và phụ thân thì đều giơ tay đòi bế, không bế thì sẽ khóc.Hi Nhi thì ngược lại, giống như người lớn vậy, cho tới giờ vẫn chưa từng thấy Hi Nhi mút tay bao giờ, hầu như không khóc không quấy, chỉ yên lặng mở to mắt nhìn Hoắc Dực và Lâm Tam Tư, dáng vẻ rất điềm đạm, cánh tay núc ních thịt cũng không thèm giơ lên đòi bế.

Lâm Tam Tư bế Hi Nhi từ tay Bách Hợp, nhìn thoáng qua tiểu nam nhân trong lòng rồi lại đưa mắt nhìn lên đại nam nhân kia, nói: “Hi Nhi nhìn giống điện hạ thật đấy.”

Hoắc Dực không cho là đúng, nhưng vẫn muốn trêu chọc nàng một chút, nói: “Giống chỗ nào?”

“Ánh mắt này, cái mũi này, miệng này, chỗ nào cũng thấy giống hết, giống nhất chính là…” Lâm Tam Tư cố ý dừng lại, nhìn Hoắc Dực nói: “Khí chất! Tính tình của chàng và Hi Nhi rất giống nhau, ta còn nhớ rõ khi lần đầu tiên vào phủ, chàng từ xa nhìn ta, lúc ấy ta có cảm giác chàng và ta quá cách biệt, giống như trời và đất vậy, vĩnh viễn cũng không đến gần được.”

Hoắc Dực mỉm cười: “Bây giờ thì sao?”

“Bây giờ thì gần đến không thể gần hơn được nữa rồi.”

Hoắc Dực gật đầu, cười nói: “Cho nên, nếu đánh giá qua khả năng nhìn người của nàng, thì ta không thể tin vào phán đoán của nàng được.”

“Hả?” Lâm Tam Tư hỏi: “Ý điện hạ là gì?”

“Trong tương lai, Hi Nhi chắc chắn sẽ còn hơn cả ta.”

Lâm Tam Tư:…Một núi băng thôi còn chưa đủ hay sao? Tương lai còn thêm một núi băng nữa ư?

Hoắc Dực nhìn nàng, cười nói: “Không phải nàng vừa kêu đói bụng sao? Đưa Hi Nhi cho nha hoàn bế đi, ta cùng nàng dùng cơm trưa.”

“Vâng ạ.”

Ăn trưa xong, Lâm Tam Tư lại buồn ngủ, Hoắc Dực nằm trên giường ôm nàng, thấy nàng ngủ say rồi thì mới đứng dậy đi làm việc của mình.

Trong tiền sảnh, Bàng Vi Nhân đã ngồi đợi mấy canh giờ, không chỉ không thấy mặt Hoắc Dực, mà đến cả hạ nhân trong phủ sau khi đưa ông vào phòng khách, rót trà cho ông rồi cũng biến mất không thấy bóng dáng đâu cả, để lại ông một mình ngồi trong phòng khách.Nếu như hồi trước thì ông nhất định sẽ phất tay áo bỏ đi rồi, chẳng qua bây giờ không giống ngày xưa, ông tới đây thăm dò tình hình địch nên phải cố gắng kìm chế.Nhưng dù gì thì ông cũng là đại tướng quân của Nam Dạ, là một nhân vật quyền cao chức trọng, không ngờ sau khi được “mời” vào phủ thái tử thì lại bị lạnh nhạt như vậy, trong lòng vừa oán giận vừa củng cố thêm quyết tâm lật đổ Hoắc Dực, đưa Lương vương lên ngôi hoàng đế.

Hoắc Dực từ Thanh Lan Uyển đi tới tiền sảnh, người bên cạnh nhỏ giọng nói gì đó với hắn, ngữ điệu không nhanh không chậm nhưng rất rõ ràng.Đi qua khúc quanh hành lang tới bên ngoài phòng khách, trước khi vào cửa, ánh mắt ấm áp của hắn lập tức đắp lên một tầng khí lạnh, nhưng sau khi bước vào thì lại bị hắn che giấu đi.

“Để Bàng tướng quân đợi lâu rồi.”

Bàng Vi Nhân không hề ngạc nhiên, đây mới đúng là thái tử điện hạ của Nam Dạ quốc, không bao giờ lên tiếng giải thích quá nhiều với người ta, dáng vẻ luôn cao ngạo, khiến cho người ta không dám hỏi nhiều.

“Thái tử điện hạ quá lời rồi, thần cũng chỉ mới đến không bao lâu thôi.”


Hoắc Dực nghe xong, khóe miệng nhếch lên cười lạnh, trực tiếp đi tới vị trí chính trong phòng khách, cầm lấy chén trà mà hạ nhân đã rót sẵn, lúc đưa lên miệng uống, mắt hắn lạnh lùng liếc nhìn Bàng Vi Nhân, ánh mắt lóe lên một cái rồi lại khôi phục lại dáng vẻ như bình thường, trên mặt không có chút cảm xúc, khiến cho Bàng Vi Nhân đang quan sát hắn không thể phát hiện ra điều gì.

Hoắc Dực nhấp một ngụm trà, nói: “Bàng tướng quân, mời ngồi.”

Bàng Vi Nhân ỷ vào việc mình có công trạng hiển hách, nên không đợi Hoắc Dực lên tiếng đã sớm ngồi xuống ghế luôn, chuyện như vậy trước đây không phải chưa từng xảy ra, cho dù có đang ở trước mặt đương kim hoàng thượng thì ông cũng dám làm vậy, hoàng thượng cũng không nói gì, huống hồ chỉ là thái tử điện hạ?

Có điều Bàng Vi Nhân đã quên, thái tử điện hạ khác với hoàng thượng và Lương vương, hắn không coi trọng ông, nên đương nhiên không thèm để ông vào mắt.

Nghe Hoắc Dực mời ngồi, Bàng Vi Nhân có phần lúng túng, nhưng ông nghĩ Hoắc Dực không dám làm gì ông nên cứ ngồi yên không thèm đứng dậy, chỉ hơi liếc nhìn Hoắc Dực, còn chưa kịp mở miệng thì đã nghe Hoắc Dực nói: “Bàng tướng quân, ngươi ngồi sai chỗ rồi.”

Ngồi sai chỗ? Chỉ ba chữ đơn giản mà lại khiến cho Bàng Vi Nhân vốn luôn bình tĩnh phải rơi vào tình thế khó xử, sao lại ngồi sai chứ?

Bàng Vi Nhân dù gì cũng là người trong chốn quan trường nhiều năm, rất nhanh lấy lại được bình tĩnh, nói: “Thần không hiểu ý của điện hạ, kính mong thái tử điện hạ nói rõ.”

Hoắc Dực thờ ơ liếc nhìn Bàng Vi Nhân, nói: “Chỗ mà Bàng tướng quân đang ngồi là chỗ của Lương vương, ta còn chưa kịp bảo hạ nhân bỏ đi thì đã bị Bàng tướng quân ngồi lên rồi.” Dừng một chút rồi lại nói: “Bàng tướng quân không cần lo lắng, ngồi sai chỗ cũng không sao, đổi lại là được, ngươi có muốn đổi chỗ không?”

Bàng Vi Nhân là người thông minh, sao lại không hiểu ý của Hoắc Dực cho được, chỉ là ông vẫn không rõ lắm, sự việc kia của Lương vương ông không hề tác động bất cứ một ai trong triều đình, những tử sĩ kia là do hắn bí mật huấn luyện mà có, mà những người đó trước khi hành động đã ngậm thuốc độc, nếu bị bắt thì chỉ cần cắn răng một cái là mất mạng, sẽ không có ai điều tra được.

Ông đã làm vô cùng cẩn thận thế rồi, ai mà phát hiện ra được cơ chứ? Với lại sau sự việc đó ông đã ra sức giúp đỡ rất nhiệt tình, không chút nương tay với chuyện của Lương vương, diệt gọn quân hai bên Lương Ninh, nên hẳn sẽ không có ai hoài nghi ông, ngay cả hoàng thượng cũng tin tưởng ông, chẳng lẽ thái tử lại hoài nghi?

Đến lúc này, Bàng Vi Nhân vô cùng rối loạn, cúi đầu chắp tay nói: “Nếu vậy thì làm phiền điện hạ rồi.”

Hoắc Dực vung tay lên, lập tức liền có người bỏ cũ thay mới cái ghế, lúc Bàng Vi Nhân một lần nữa ngồi xuống thì người đã đầy mồ hôi, trong lòng tràn ngập nghi ngờ, hoàn toàn mất đi dáng vẻ trầm ổn vừa rồi.

Hoắc Dực lạnh lùng quan sát Bàng Vi Nhân, nói: “Bàng tướng quân trước đây đã lập được nhiều chiến công hiển hách, ta nghe nói lệnh lang bây giờ đang nhậm chức tướng quân, cũng rất có phong thái của Bàng tướng quân năm đó.”

Bàng Vi Nhân trong lòng thầm nghĩ, sao tự nhiên đề tài lại chuyển hướng đến nhi tử của ông rồi? Nhìn Hoắc Dực đang ngồi ngay ngắn trên ghế chủ vị, gương mặt đạm mạc không chút cảm xúc, khiến ông không thể hiểu được ý của thái tử là gì.Với lại nói thật thì hắn nói rất đúng, nhi tử của ông đã biểu hiện rất tốt khi chiến đấu với quân địch vào năm ngoái, được hoàng thượng vô cùng khen ngợi, mà thái tử vốn cũng có kinh nghiệm sa trường, nên cũng không lạ gì khi hắn biết những chuyện này.

Bàng Vi Nhân miễn cưỡng trấn tĩnh, nói: “Thái tử điện hạ quá khen, nhi tử của thần tuy chiến trắng một trận, nhưng nếu so sánh với điện hạ thì vẫn còn kém xa.”

Hoắc Dực nhếch môi cười lạnh, nói: “Ta bị giam cầm ở đây hai năm, bây giờ mới lại tiếp tục quản lý quân lệnh, giữ gìn kỷ cương, rất cần một người giống như lệnh lang đến giúp đỡ ta, lần này cho mời Bàng tướng quân tới đây, cũng là vì muốn thương lượng chuyện này, ta muốn điều lệnh lang làm chủ soái dưới trướng ta, đây là mệnh lệnh, mong Bàng tướng quân xem xét.”

Bàng Vi Nhân nhíu chặt mày, đây rõ ràng là thông báo chứ đâu phải muốn thương nghị? Nhưng gần đây làm gì có chiến sự, Hoắc Dực làm vậy là đang muốn tính toán cái gì?

“Thái tử điện hạ, không lẽ lại có ngoại địch đến xâm lấn sao?”

Hoắc Dực xua tay, nói: “Không có ngoại địch xâm lấn, nhưng nội địch thì có, mà những người bên cạnh ta không ai có khả năng gánh vác được chuyện này.Ta đã từng gặp lệnh lang một lần, rất có ấn tượng.”

Bàng Vi Nhân suy nghĩ một chút, quả thật ông có nghe nhi tử nói là đã từng gặp Hoắc Dực một lần, nhưng không nói chuyện với nhau.Lời Hoắc Dực vừa nói nghe không có chút sơ hở nào, nhưng ông vẫn cảm thấy có gì đó kì lạ, trong lòng vô cùng mâu thuẫn.Nếu nhi tử của ông có thể được trợ giúp cho Hoắc Dực thì quả là cơ hội cầu còn không được, qua đó cũng có thể qua nhi tử mà giám sát hành động của Hoắc Dực, đối với ông thì đó là một việc tốt.Tuy nhiên mặt khác thì ông chỉ có một nhi tử và một nữ nhi, bây giờ nữ nhi đã phải xuống tóc làm ni cô rồi, bây giờ lại giao nhi tử duy nhất cho địch nhân, ông thật không yên lòng, nghĩ tới nghĩ lui vẫn không dám mạo hiểm.

Nghĩ một lát, ông nói: “Thái tử điện hạ…”

Hoắc Dực quan sát biểu hiện của Bàng Vi Nhân, có vẻ đoán được là ông ta sẽ nói gì nên cắt lời luôn: “Bàng tướng quân không cần gấp, trước tiên cứ xem qua tấu chương đã rồi hẵng nói.”

Dứt lời liền bảo người hầu cầm lấy tấu chương trên bàn đưa cho Bàng Vi Nhân.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Cương Ngư về bài viết trên: sxu
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 118 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bạch Thiên Tuyết, Chi No1, daooothaoo, Google Adsense [Bot], hangvo117, hoathang2, lucia pham, Phong Y Vân, Phuongthao14121999, thuonggg, Thư_Plynh, Tiểu Vy, ttth991991 và 735 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 77, 78, 79

2 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 88, 89, 90

3 • [Xuyên không] Tà vương phúc hắc sủng cuồng phi - Nạp Lan Dạ Anh

1 ... 38, 39, 40

4 • [Xuyên không - Trùng sinh] Bệnh bệ hạ cũng không nhẹ - Tô Phù Sơ

1 ... 32, 33, 34

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 51, 52, 53

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 166, 167, 168

7 • [Xuyên không - Điền văn] Thiên kim Hạ phủ - Cống Trà

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại - Trọng sinh] Sống lại có anh bên em là đủ - Liễu Như An

1 ... 35, 36, 37

9 • [Xuyên không - Thú nhân] Kiếm sống nơi hoang dã - Tiêu Dương

1 ... 36, 37, 38

10 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

11 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 11/12]

1 ... 52, 53, 54

12 • [Hiện đại] Ông xã thần bí không thấy mặt - Cát Tường Dạ

1 ... 122, 123, 124

13 • [Hiện đại] Nhà tù nóng bỏng Tổng giám đốc tha cho tôi đi - Ái Tình Hoa Viên

1 ... 93, 94, 95

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 78, 79, 80

16 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/12)

1 ... 65, 66, 67

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

20 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27



Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 358 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 2)
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 350 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 2)
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 381 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 340 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 2)
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1522 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Nminhngoc1012 vừa đặt giá 1516 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Hạ Quân Hạc vừa đặt giá 372 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
Shop - Đấu giá: Hạ Quân Hạc vừa đặt giá 256 điểm để mua Lọ nước màu
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 247 điểm để mua Lọ nước màu
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bước đi trên đường vắng lặng - Tự hỏi cõi lòng sóng lăn tăn - Biết bao giờ mơ ước hóa vĩnh hằng :(
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Trăng lặn một góc trời
Tình ái chơi vơi
Shop - Đấu giá: Chu Ngọc Lan vừa đặt giá 240 điểm để mua Lọ nước màu
Shop - Đấu giá: Chu Ngọc Lan vừa đặt giá 305 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 235 điểm để mua Lọ nước màu
Hoa Lan Nhỏ: dốc hết gia tài còn bị mắc nợ nữa, đừng ai gianh với ta, đa tạ !!!
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 366 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
Đường Thất Công Tử: sắp đến h thiêng vậy mà :lol:
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1511 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Tuyết Nguyệt Lam vừa đặt giá 1505 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Đường Thất Công Tử: đào tỷ ác dữ, :lol:
Shop - Đấu giá: Thiên Nhii vừa đặt giá 151 điểm để mua Quạt cún vàng
Đào Sindy: mua đi :D3 ....
Thư Niệm: =.= ="= =.,=
Đào Sindy: thím có cả bộ sưu tập thì mới đẹp chứ :))
Đào Sindy: thôi mua 1 cái thì đc gì.
Thư Niệm: Cho mượn nèđiểm đấu đi :lol:
Đào Sindy: đấu đi :)) ...
Đào Sindy: Cướp nhẫn của 7 cong kìa :sofunny: ko phải đang sưu tập nhẫn sao
Thư Niệm: Muốn gì à :shock4: nghe mùi nguy hiểm
Đào Sindy: à gọi Ri ư :D4

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.