Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 13 bài ] 

Quỷ xâm - Chích Thì Giới 99

 
Có bài mới 31.08.2017, 22:34
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Linh Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Linh Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.06.2015, 21:39
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 478
Được thanks: 6095 lần
Điểm: 31.15
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Quỷ xâm - Chích Thì Giới 99 - Điểm: 36
Editor: Linh Đang
(tiếp theo)

Sau khi Lệ Hằng Ảnh được sinh ra, Mạc Hoa cũng mơ hồ cảm thấy thân thể của mình càng thêm suy yếu, cô càng ngày càng sợ lạnh, thời gian ngủ cũng càng ngày càng dài, có đôi khi cô bị vùi lấp trong cơn ác mộng về bóng tối vô biên không thể tỉnh giấc, phải dựa vào Lệ Hằng Ảnh hét lên, mới có thể kéo cô ra từ trong ác mộng.

Có lẽ đưa anh trở về thế giới phải trả giá, đó là hấp thu tính mạng của cô. Mất đi tính mạng ở trong dự kiến của cô, cô cũng không sợ hãi, nhưng sinh anh ra như vậy, làm sao cô có thể không sinh ra sợ hãi, vào lúc này, cô khó mà bỏ quên được lời người trẻ tuổi nói với mình trên đường, con quỷ này có sức mạnh vô cùng lớn, không nên xuất hiện ở trên đời... . Nghĩ vậy, Mạc Hoa cảm thấy lạnh hơn vài phần, dù thế, lòng của cô lại dần dần bình tĩnh lại.

Anh là do cô sinh ra từ trong bụng, lại nhanh chóng trưởng thành như thế, quả thật làm cô sợ hãi, nhưng nhìn từ một góc độ khác, nếu có thể lấy tính mạng của mình làm cái giá, đổi lấy cuộc sống trùng sinh cùng những ngày ấm áp của anh, làm sao cô không vui vẻ chịu đựng đây.

Chỉ là anh đã được tái sinh, vì sao còn muốn đòi lấy thân thể cô... Mạc Hoa không tự chủ được nhẹ vỗ da thịt trên cánh tay, khát vọng kỳ dị trong nội tâm làm cho cô run rẩy không thôi.

Lúc bị anh cưỡng chế trên giường, quả thật cô rất sợ hãi, nhưng trong sự sợ hãi có thứ không thể nói rõ, vô cùng chờ mong thứ cấm kị, rốt cuộc cô có bao nhiêu sa đọa, có bao nhiêu điên cuồng, mới có thể muốn bị đứa nhỏ chính mình sinh ra xâm phạm?

Một giọt nước mắt rơi xuống khuôn mặt có chút lạnh cứng của Mạc Hoa, trong cơn buồn ngủ mông lung, cô lại không phân biệt được cuối cùng mình đang ôm tâm tình gì.

※※※
Hai ngày sau đó, thời gian Mạc Hoa ngủ càng ngày càng dài, thậm chí có đôi khi cô tỉnh lại và phát hiện mình không còn một chút sức lực nào, đến ngày thứ ba, khi cô đang mơ mơ màng màng mở mắt ra, sắc trời ngoài cửa sổ đã mờ nhạt.

Lệ Hằng Ảnh ngồi cạnh giường, ngược nắng chiều tà nhìn cô, Mạc Hoa không thấy rõ vẻ mặt của anh, lại mơ hồ cảm thấy anh ngồi bên giường nhìn mình rất lâu rồi, ý tưởng này làm cho cô không tự chủ được quay mặt qua chỗ khác.

Anh cũng không có ý định chuyển tầm mắt đi, vươn tay ra, lấy ngón tay ma sát da thịt lạnh băng của cô, cô chỉ có thể hoảng hốt nháy mắt, tùy ý để anh âu yếm. Không bao lâu sau, Lệ Hằng Ảnh tiến đến bên người cô, thấp giọng nói bên tai cô: "Đợi một lát nữa sẽ mang em ra ngoài."

Mạc Hoa muốn cự tuyệt, anh lại liếm hôn vành tai khéo léo của cô, phun một ngụm khí nóng bên tai nhạy cảm: "Một giờ sau nếu em không chuẩn bị tốt, anh rất thích tự mình thay trang phục cho em."

Nói xong xuôi anh liền đứng dậy, đi ra khỏi phòng, Mạc Hoa ngồi yên trên giường một hồi lâu, mới bất đắc dĩ đứng dậy, chậm rãi đi đến phòng tắm rửa mặt chải đầu.

Khi Mạc Hoa
ra khỏi phòng, Lệ Hằng Ảnh đã mặc một thân âu phục màu xám bạc, ngồi ở trên sofa đợi cô, lúc này nhìn qua bộ dáng Lệ Hằng Ảnh chỉ khoảng hai mươi tuổi, thân hình đã như đàn ông thành thục, có sức quyến rũ làm cho người ta khó mà kháng cự, đồng thời lại mang theo nét tươi đẹp của thanh niên, đặc biệt là dung mạo, bao hàm cả sự thần bí giữa người và quỷ.

Ánh đèn sáng ngời cùng quần áo vừa người, làm cho Mạc Hoa thấy rõ ràng sự tao nhã cùng ma mị của anh, đây là thiếu niên cô lưu luyến si mê nhiều năm, cũng là đứa con cô mang thai sinh ra, nghĩ thế, Mạc Hoa lại không thể nhìn thẳng anh.

Khi một hơi thở mê người xộc vào mũi, Mạc Hoa thấy rằng có chút choáng váng, trên người anh có lẫn hương vị thâm trầm của lần trước giao hoan, cùng với sự chiếm hữu khó có thể diễn tả, làm cho cô không biết theo ai. Nhưng thân thể anh cực kì ấm áp, dường như có thể làm người ta bỏng, vì thế khi cánh tay anh bắt lấy, nhét cô vào lòng, cô mơ hồ nghĩ đến chính mình sẽ bị lửa nóng hừng hực đốt sạch.

Khi hai người đi xuống nhà, một chiếc xe đen dài ( limousine) đã đợi dưới lầu, tài xế mặc đồng phục màu tối, mang theo bao tay thuần trắng, một mực cung kính mở cửa xe, sau khi hai người lên xe, xe chạy một mạch tới nơi phồn hoa nhất thành phố.

Cách một tầng thủy tinh, nhìn bóng đêm như ban ngày ngoài cửa sổ, phố xá phồn hoa cùng với mọi người rộn ràng, Mạc Hoa thấy rằng những thứ đó thật xa xôi, từ lúc ở nghĩa trang gặp linh hồn của thiếu niên, cô rất giống một u hồn, càng ngày càng có ít cảm giác chân thật về thế giới, hôm nay nếu không phải Hằng Ảnh mang cô ra ngoài, dường như cô đã quên bộ dáng của thế giới bên ngoài.

Ở cửa kính xe phản chiếu bóng dáng của mình, tái nhợt lại không chân thật, như là một linh hồn, có thể biến mất ngay nơi ngọn đèn đường sáng rõ. Lúc này đột nhiên xe dừng lại ở một chỗ, cô được Lệ Hằng Ảnh mời ra khỏi xe, Mạc Hoa mới phát hiện trước mắt là cao ốc cao nhất khu đô thị này.

Cao ốc này có tổng cộng chín mươi chín tầng, phía dưới tầng trệt là trung tâm thương mại, hơn mười tầng tiếp theo chủ yếu là trung tâm kinh tế, cao hơn là sân thượng cùng nhà hàng, nhưng rất ít người biết, ngoài cái vẻ bề ngoài là tầng cao nhất của một cao ốc ra, tầng trên cùng còn là một câu lạc bộ tư nhân cao cấp.

Câu lạc bộ tư nhân có bề ngoài như thế, cũng không phải người bình thường có thể tùy ý tiến vào, chi phí hàng năm năm đều là trăm vạn, cũng là thế giới mà Mạc Hoa không thể tưởng tượng.

Mạc Hoa cũng không biết người này có câu lạc bộ tư nhân, tùy ý để Lệ Hằng Ảnh ôm cô đi vào đại sảnh, anh không nhìn không gian tráng lệ rực rỡ như thánh điện, không nhìn hai hàng nhân viên cúi đầu ở hai bên thảm đỏ, bình thản ung dung đi vào thang máy chuyên dụng của câu lạc bộ, trực tiếp vào phòng sang trọng bậc nhất ở tầng chót.

Khi cửa thang máy mở ra, tất cả là cảnh đêm ở thành phố, hiện ra trước mặt hai người không sót chút nào, xe cộ qua lại ngã tư đông nghịt như thoi đưa, thành phố náo nhiệt có đèn điện như bầu trời sao lóng lánh, mà trước khung cảnh này, bố trí một bàn ăn dành cho hai người.

Kỳ quái là, trên khăn trải bàn trắng muốt, cũng không có dụng cụ chờ đồ ăn là dao nĩa, chỉ có hai ly thủy tinh đựng nước trong suốt, cùng với một lọ hoa hồng để trang trí thôi.

Lệ Hằng Ảnh ngả ra dựa vào ghế, ý bảo Mạc Hoa ngồi xuống uống nước, lúc này Mạc Hoa mới phát hiện mình vô cùng khát. Sau khi cô tỉnh lại thì chưa ăn cơm, nhưng cũng không thèm ăn, nếu không phải Lệ Hằng Ảnh nhắc nhở, thậm chí có khả năng cả ngày cô cũng sẽ không ăn không uống.

Mạc Hoa nghe theo cầm lấy cái ly, môi cẩn thận dán vào cái ly,  miệng nhỏ hớp chút chất lỏng lạnh lẽo trong đó, nhưng khi dòng nước tiến vào cổ họng khô khốc của cô, lại có một cỗ dòng nước ấm lan tràn khắp cơ thể, làm cho thân thể vốn lạnh băng của cô trở nên ấm áp.

Loại cảm giác ấm áp này, làm cho Mạc Hoa vốn đã bị lạnh băng mấy hôm nay, không nhịn được hớp liên tục vài hớp, nhưng có lẽ vì lâu chưa ăn gì, uống chưa được nửa ly cô đã khó nuốt vào. Cô mím môi muốn buông cái ly, ngón tay Lệ Hằng Ảnh lại đặt lên cái ly cô muốn buông, trầm giọng nói với cô: "Uống hết ly nước."

Mạc Hoa lắc lắc đầu, Lệ Hằng Ảnh liền cầm lấy cái ly uống một hơi cạn sạch, rồi sau đó lấy tay chế trụ khuôn mặt Mạc Hoa, dùng môi của mình che lấy đôi môi vì bị ép mà mở rộng của cô.

Hơi thở của anh cùng nước đồng loạt đổ vào miệng của cô, tiếp theo đó là đầu lưỡi bị khuấy đảo, Mạc Hoa chỉ cảm thấy trong miệng bị dấy lên ngọn lửa, linh hồn cùng thân thể của cô bắt đầu bị bỏng, thân thể băng lãnh có chút thống khổ, lại mơ hồ có thể cảm nhận được niềm vui thích kỳ dị, giống như lần giao cấu với bia mộ trong đêm, cô không biết mình nên đón ý nói hùa hay là nên kháng cự, chỉ cảm thấy không thể hô hấp.

Lệ Hằng Ảnh càn quấy càng thêm kịch liệt trong miệng cô, bàn tay cũng không an phận bắt đầu dao động trên cơ thể cô, càng ngày càng bừa bãi thăm dò tất cả của cô, nhưng khi hai tay cô nắm chặt đỡ trên ngực anh, muốn kháng cự chuyện sắp xảy ra, anh lại buông cô, thấp giọng nỉ non nói.

"Mạc nhi, sinh ra anh thì em sẽ phải chết, em có thấy sợ hãi không?"

Mạc Hoa khẽ lắc lắc đầu, đột nhiên đôi mắt thâm trầm của Lệ Hằng Ảnh lóe lên hai luồng âm u, rồi sau đó anh nâng gương mặt của cô, trầm giọng hỏi.

"Nếu em phải chết đi, anh cũng không cho em đi, em sẽ cảm thấy sợ hãi sao?"

Mạc Hoa trầm mặc một lát, mới bất lực nhìn anh nói: "Em không biết... Nếu để anh về trần thế mà em phải chết đi, vì sao anh lại không cho em đi?"

Lệ Hằng Ảnh thấp giọng nở nụ cười: "Mạc nhi, em không hiểu sao?"

Mạc Hoa mê mang nhìn anh, đang muốn muốn mở miệng thăm dò, lại bị anh ôm ngang lên đi vào bên trong.

Chính giữa căn phòng lớn, là chiếc giường màu đỏ hoa lệ, đối diện với cảnh đêm phồn hoa bên ngoài. Rèm hồng nửa trong suốt rủ xuống giường, hai bên màn che có hoa văn gần đó, bốn phía còn bố trí đèn cung đình hoa lệ, nhìn như lãng mạn tinh xảo lại để lộ ra một hơi thở quỷ dị.

Khi Lệ Hằng Ảnh đẩy tầng rèm che trên giường ra, đặt cô lên giường lớn mềm mại, Mạc Hoa cũng tỉnh táo lại, kinh hô một tiếng bắt đầu giãy dụa, Lệ Hằng Ảnh cũng không lập tức ngăn chặn cô, chỉ ôm sắc mặt bình tĩnh:

"Nếu em không muốn chấp nhận anh, vì sao phải gọi anh từ hoàng tuyền về."

(cont)



Đã sửa bởi Tiểu Linh Đang lúc 18.09.2017, 19:06.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân

Có bài mới 02.09.2017, 01:45
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Linh Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Linh Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.06.2015, 21:39
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 478
Được thanks: 6095 lần
Điểm: 31.15
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Quỷ xâm - Chích Thì Giới 99 - Điểm: 27
(tiếp theo)

Mạc Hoa nhìn khuôn mặt quen thuộc lại xa lạ trước mắt, hốc mắt phiếm hồng, cô còn nhớ rõ khi anh máy thai trong bụng cô, cùng với cảm giác vỡ ối và anh chui từ trong cơ thể cô ra. Đứa nhỏ chui ra từ trong bụng mẹ rất thần kì, nếu cô tùy ý để anh tiến vào lần nữa, cô sẽ cảm thấy mình hoàn toàn sụp đổ, mất đi tư cách làm người.

Nhưng khi đối mặt với câu hỏi anh đặt ra, cô nên xử lí như nào, dù sao cô cũng sinh anh ra, đều là vì chấp niệm của cô, thậm chí anh còn từng hỏi cô có muốn quay đầu hay không, nhưng cô bị ma quỷ ám không thể nào buông tha được.

Lệ Hằng Ảnh hạ thấp người, khe liếm hai mắt đẫm lệ của cô, giọng nói ấm áp: "Mạc nhi, chấp nhận anh, chấp nhận tất cả của anh, người em yêu nằm trong mộ và người em vẫn luôn nhớ đến là anh, hiện tại anh đang chân thật đứng trước mặt em. Cho dù phải kéo em vào địa ngục, anh cũng đoán được em yêu thật lòng."

Một câu nói nhẹ nhàng như thế, Mạc Hoa lại cảm thấy dường như mình không có sức chống cự, hai tay vốn gắt gao nắm chặt dần dần thả lỏng, mềm nhũn rơi trên ngực anh. Lệ Hằng Ảnh cực kì ôn nhu nâng gương mặt cô lên, nụ hôn dừng trên khuôn mặt tái nhợt lạnh như băng, từng chút mang lại hơi ấm cho cô.

Không giống với những đêm ẩm thấp đầy mùi máu tanh, hơi thở của anh mang theo mùi hương, có vẻ là mùi trầm hương, quanh quẩn làm người ta bị mê hoặc.

Ngửi thấy hơi thở dễ chịu của anh, trong cái ôm nóng bỏng của anh, Mạc Hoa hốt hoảng cảm thấy mình như đang ở trong cảnh mơ, thực ra nhiều năm như vậy, cô không ngừng hỏi chính mình, rốt cuộc phần tình cảm này với cô là cái gì, cho dù là lúc anh còn sống, thời gian hai người cùng xuất hiện đều rất ít, huống chi là sau khi qua đời, cô chỉ chăm chú nhớ lại những kỉ niệm đã tàn, và thứ bản thân cô còn lại là hai bàn tay trắng.

Không phải cô không nghĩ tới muốn quên anh, nhưng vừa nghĩ đến lại càng điên cuồng không muốn quên đi, cô liền thống khổ khó hô hấp, chỉ cần cô có thể nhớ, cô có thể ảo tưởng chính mình có được anh, có thể có được anh, cô có thể cảm thấy hạnh phúc. Thời gian trôi qua lâu dài, cô liền bỏ xuống ý nghĩ quên phần cảm tình này đi, muốn ôm chút lưu luyến ấy si mê đến khi chết đi.

Cô cũng không rõ lắm rốt cuộc cảm tình của mình với anh là yêu, hay chỉ là một loại ngu muội chấp nhất, nhưng nghe thấy anh nói muốn được cô yêu thật lòng, bức bách trong lòng cô lại tuôn ra cuồn cuộn, muốn bất chấp tất cả để thỏa mãn mong muốn của anh.

Lệ Hằng Ảnh cởi áo khoác của cô ra, để cho cô nằm thẳng trên chiếc giường đỏ rượu, mái tóc dài của Mạc Hoa rối tung như những đợt sóng hồng, trên người chỉ còn lại nội y, da thịt trắng bệch dưới lụa hồng cùng đèn cung đình nổi bật hạ, tăng thêm mấy phần huyết sắc, cũng làm cho khuôn mặt tái nhợt của cô tiêm nhiễm một chút đỏ ửng.

Anh nhẹ nhàng cuốn lấy giữa răng môi cô, sau đó phủ lên môi của cô, cướp lấy hô hấp, cùng cô nóng bỏng giao triền, vừa rồi anh vừa ép cô uống nước vừa hôn, bởi vì mê loạn bàng hoàng, Mạc Hoa cũng không có tâm lực đi nhấm nháp, nhưng mà lần này, cô bỏ xuống tất cả trói buộc, hoàn toàn để cho chính mình say mê trong đó.

Anh cuốn lấy răng môi cô, không ngừng quyến rũ cô, Mạc Hoa trúc trắc nghênh hợp sự đòi lấy của anh, trong không gian đầy mùi trầm hương cô nhắm mắt lại, cảm thụ nhiệt độ tản ra kinh người của anh.

Hai tay của anh từ từ dao động trên cơ thể cô, cởi bỏ nút thắt trước ngực cô, bàn tay nóng bỏng tìm được bầu ngực như đã mất đi độ ấm của cô, lấy đầu ngón tay nhẹ gảy chỗ trái tim cô, khiến cho cả người cô sợ run. Trong nháy mắt đó, cô cảm thấy chính mình sắp chết vì lạnh lẽo, tim gần như không thể đập, bởi vì những cử chỉ âu yếm của anh mà đập lại một lần nữa.

Tay kia của anh thì nóng bỏng vuốt phẳng da thịt của cô, khiến cho cô rên rỉ tê dại một trận, cũng chậm rãi mang đi băng giá phủ vào tận xương cô. Mạc Hoa cảm thấy mình như đang chìm nổi trong dòng nước ấm áp, vươn tay ra muốn bám lấy thứ gì đó, rồi sau đó nhanh chóng xoa đường cong lưng anh, túm lấy chiếc áo sơ mi không một vết nhăn của anh.

Nhận thấy cô động tình, Lệ Hằng Ảnh thấp giọng nở nụ cười, rồi sau đó dời khỏi cơ thể cô, không nhanh không chậm cởi từng cúc áo sơ mi trước mặt cô. Mạc Hoa vốn được anh ôm vô cùng thoải mái, hiện giờ mất độ ấm, bàng hoàng mở to mắt, mới phát hiện anh đang để trần nửa thân trên, tựa tiếu phi tiếu liếc cô.

Thấy bộ dáng đó của anh, trong lòng Mạc Hoa vừa thấy ngọt ngào lại vừa vô cùng hoảng hốt, anh đã không phải là thiếu niên năm ấy cô mến mộ, mà là con quỷ cô sinh hạ bất luân, càng hoang đường hơn là, anh sắp cùng cô hợp làm một.

Không dám suy nghĩ sâu xa chuyện kế tiếp, Mạc Hoa lần nữa nhắm mắt lại, Lệ Hằng Ảnh bỏ đi trói buộc trên người, lại lần nữa bắt nạt đè lên cô, phun hơi thở nóng bỏng bên tai cô: "Vẫn sợ hãi sao?"

Mạc Hoa khẽ lên tiếng, nói nhỏ: " Anh sẽ không cảm thấy ... Cơ thể của em... Rất bẩn..."

"Mạc nhi, vì sao em lại nghĩ như vậy?" Lệ Hằng Ảnh thấp giọng hỏi, trong giọng nói có chút cảm xúc không rõ: "Là vì em sinh ra anh... hay là vì những đêm kia, những lời nói cuối cùng của anh làm tổn thương em?"

Mạc Hoa không trả lời, nhưng anh biết có thể là cả hai, anh không nhịn được thở dài một hơi, dời thân dưới áp lên bụng cô, từ từ nói: "Khi đó anh nói những lời này, cũng chỉ là hy vọng em quay đầu... Anh khát vọng nữa trở lại thế gian lại lần nữa, nhưng không muốn mất em."

Anh nói tới đây, cũng không tiếp tục giải thích, chỉ thản nhiên nói: "Em còn chưa ở cữ xong, vậy để sau đi. Nếu thật sự em rất để ý, anh có thể chữa trị thân thể Mạc nhi khỏe hẳn, sau đó mới tiến vào cơ thể của em."

Anh nói những lời này rất khó hiểu, Mạc Hoa hoàn toàn không thể tiêu hóa, nhưng lúc này anh lại nâng hai chân của cô lên, không biết lấy từ đâu ra một chiếc bình thủy tinh, đổ chất lỏng bên trong vào khoảng giữa hai chân cô.

Chất lỏng trong suốt nhìn như lạnh lẽo, lại có loại nóng rực kì dị giống như vừa rồi anh ép cô uống nước, lập tức làm cho dưới thân mẫn cảm sinh ra sự đau đớn khó diễn tả, cùng với khi cô kinh hoàng hét lên, quần lót tuyết trắng của cô cũng bị ẩm mà hiện lên gần như trong suốt, in ra hình dạng của u cốc một cách rõ ràng.

Khi Mạc Hoa ngượng ngùng muốn khép hai chân lại, Lệ Hằng Ảnh lại ngăn chặn bắp đùi của cô, làm cho chỗ riêng tư của cô hoàn toàn lõa lồ, đồng thời anh cũng cúi xuống bắt đầu liếm chỗ vải dệt màu bạc.

"Hằng Ảnh... Không nên... Không ..A a a a..."

( cont )

Chúc cả nhà có kì nghỉ vui vẻ  :-D


Đã sửa bởi Tiểu Linh Đang lúc 11.11.2017, 12:41, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 09.09.2017, 13:37
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Linh Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Linh Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.06.2015, 21:39
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 478
Được thanks: 6095 lần
Điểm: 31.15
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Quỷ xâm - Chích Thì Giới 99 - Điểm: 44
(tiếp theo)

Editor: Linh Đang

Mạc Hoa bất lực đung đưa mái tóc, hai tay cố gắng đẩy anh ra để anh không xâm phạm được, Lệ Hằng Ảnh không chút nào nhượng bộ, một mạch cởi quần lót nhỏ của cô, lấy ngón cái vuốt ve hoa hạch đang dần dần thức tỉnh, dùng đầu lưỡi liếm láp đóa hoa run rẩy, làm cho cô thở gấp liên tục, cả người tê dại dần dần mất đi sức lực chống cự.

"Mạc nhi... Anh sẽ khôi phục tấm thân xử nữ của em, như vậy em sẽ không thấy rằng thân thể bị anh vấy bẩn."

Lệ Hằng Ảnh liếm liếm môi, khàn giọng nói, lúc này Mạc Hoa đã bị anh làm cho hoang mang lo sợ, hoàn toàn không nghe rõ ràng anh nói cái gì, cô chỉ biết là chính mình vừa mới chiếm được một khoảng không để thở dốc, đột nhiên anh lại lại cúi đầu xuống, thâm nhập đầu lưỡi vào chỗ đáng xấu hổ đang rộng mở.

"A... Hằng Ảnh... Đừng... Đừng như vậy a a a..."

Trong nháy mắt đó, dường như luồng điện kích thích dọc theo bắp đùi chui thẳng vào trong bụng cô, buộc cô phải dang hai chân ra, phun một lượng lớn dâm mật.

Cơ thể của người phụ nữ đã vô cùng mềm yếu, phun ra triều dịch vừa lạnh vừa ngọt nhưng lại tanh tưởi, dù vậy người đàn ông nằm úp sấp trên người cô lại không thèm để ý, tham lam cắn nuốt tất cả những ngọt ngào cô chảy ra, rồi sau đó đẩy lưỡi vào trong cơ thể cô, tà ác ra vào hoa huyệt, khiêu khích chỗ thịt mẫn cảm, làm vách thịt vốn đã dần dần mất đi độ ấm ma sát thành hố lửa, thiêu đốt ngón chân cô cong lại không có sức chống cự, nhưng lại không thể không hòa tan trong môi lưỡi của anh.

Đèn bốn phía dần dần tối đi, khiến rèm che màu đỏ tầng tầng ở trên kéo ra bóng thật dài, lúc có ánh sáng, phòng này như là một căn phòng cưới đỏ thẫm, nhưng trong thời khắc quỷ dị bủa vây, bốn phía dày đặc sắc thái sống chết ma quỷ cùng ái muội.

Người phụ nữ mở lớn hai chân cả người run rẩy tùy ý để người đàn ông liếm mút ở giữa, một bàn tay bất lực túm lấy khăn trải giường màu hồng gấm, tay kia bị người đàn ông gắt gao nắm trong lòng bàn tay. Rên rỉ ái muội cùng thở dốc, vân vê thống khổ cùng nhấp nhô khuây khoả, trong không gian hồng phấn quanh quẩn không thôi.

Trong một lần cố tình nghiền nát của người đàn ông, người phụ nữ nức nở thân thể run run bị đoạt đi hô hấp trong cơn cao trào, thân mình cứng đờ, cũng không có phản ứng. Lúc này rốt cuộc người đàn ông cũng dừng động tác, duỗi lưng ngã ra giường, không hề quan tâm đến cơ thể nữ bên cạnh, lộ ra một nụ cười đè nén mà điên cuồng.

"Mạc nhi, chúng ta hãy bắt đầu một lần nữa..."

Nói xong, anh bắt nạt dấn người vào tấm thân đã khôi phục xử nữ của cô, trong hoa huyệt hoàn bích không tỳ vết. Đèn chiếu sáng bốn phía đột nhiên bị tắt, chỉ còn lại đèn cung đình từ từ sáng lên, lúc sáng lúc tắt.
Cơ thể nữ vừa rồi như bị cắt ra nhưng lúc này cũng không cứng ngắc, hoa huyệt đã được tưới đều chảy mật dịch như trước, bởi vậy không hề trở ngại tiếp nhận cự vật xâm phạm, mà anh cũng không vội vàng xâm nhập, ngược lại cực kỳ triền miên gặm hôn da thịt lạnh lẽo của cô, từ ngực tới cổ trắng nõn không có nhịp đập, rồi sau đó hôn tới môi, khe khẽ thổi vào cô một hơi.

"Mạc nhi... Tỉnh lại đi, em là thánh mẫu cũng là vợ của anh, anh được tái sinh từ cơ thể của em, cũng sẽ mang cơ thể của em đi."

Nói xong, anh động thân về phía trước lần nữa, cơ thể phụ nữ không có động tĩnh gì đột nhiên run lên, Mạc Hoa tỉnh lại từ trong trận lửa thiêu đau nhức, mở hai mắt chỉ cảm thấy trước mắt hoàn toàn tối đen, không khỏi hoảng hốt hô.

"... Hằng Ảnh..."

"Anh ở trong này."

Giọng nói của anh vô cùng ôn nhu, đồng thời cự vật cũng hơi rút ra, bên hông tráng kiện của anh, bắt đầu ma sát trước hoa huyệt róc rách. Ngay từ lúc đầu, thân thể Mạc Hoa có chút cứng ngắc, nhưng dưới sự nhẫn nại khiêu khích mười phần của anh, cô dần dần nhớ lại những đêm chìm trong sa đọa ngọt ngào.

Anh đã không còn là linh hồn lạnh lẽo trong bóng đêm, mà là người đàn ông có cơ thể chân thật, thân hình tinh tráng nặng nề đặt trên người cô, da thịt ấm áp ma sát thân thể băng lãnh, mà thứ nóng cháy của anh không ngừng chui sâu vào cơ thể cô.

Đau nhức dưới thân vô cùng chân thật, cảm giác được an ủi hoàn toàn không giống với sự đau đớn lúc ở nghĩa trang, nhưng sự đau đớn thắm thiết này, rốt cuộc cũng làm lòng của cô trào ra cảm giác kết hợp với anh một cách chân chính.

Vào giờ khắc này, cô hoàn toàn quên chính mình bị linh hồn gian dâm rồi sinh hạ anh, quên mình bị chính đứa nhỏ sở sinh phá vỡ lần nữa, cô chỉ có thể gắt gao ôm lấy anh, nhắm hai mắt không ngừng thở hổn hển, cảm thụ được chính mình một tấc một tấc bị xâm phạm đau nhức dạt dào.

Thực ra cho dù không nhắm mắt lại, người mới vừa tiếp xúc lần nữa với bóng đêm như cô, cũng không hoàn toàn nhìn thấy cảnh tượng trong phòng. Bởi vậy cô hoàn toàn không biết căn phòng đã tối tăm từ lâu, nhưng chỗ hai người ái ân, cũng chính bụng bằng phẳng giữa hai đùi cô, lại từ từ nổi lên ngọn lửa màu xanh quỷ dị, theo xâm nhập không ngừng rút chọc của anh, dần dần thiêu đốt vào bên trong.

Được anh lấp đầy rất thỏa mãn, khiến cho Mạc Hoa đang loạn tình để lại vài vết cào trên người anh, trong ngọn lửa đốt người, cô cảm thấy chỗ nào cũng được anh âu yếm, vừa ôn nhu lại cuồng bạo, thân thể của cô gắt gao bám vào anh, cảm nhận được tà vật hung dữ lộng hành không chút rào cản, vốn có chút đau khi co rút, nhưng khoái cảm bị nghiền nát thần kì, đã sớm bị dạy dỗ hủ bại, thân thể hưởng qua vô số lần cao trào, mặc dù cũng không được tự nhiên khi khôi phục xử nữ, nhưng cũng không quên vui mừng như điên khi trụy lạc.

Tiếng thịt va chạm phạch phạch phạch, thong thả mà nặng nề, vang lên trong bóng đêm quỷ dị, đèn đuốc trong phòng đã tắt toàn bộ, nhưng nam nữ đang quấn quít lại hoàn toàn bị vây quanh vực lửa xanh biếc, thiêu đốt biến hoá thành thứ ánh sáng kì lạ, bộ dáng thất thần của Mạc Hoa trong ngọn lửa kì dị, có loại diễm lệ khó tả, hoàn toàn khác với bộ dáng trầm lặng đơn thuần của cô.

Hai chân thon dài của người phụ nữ gắt gao quấn quít lấy vòng eo rắn chắc của người đàn ông, run rẩy khát vọng hứng lấy xâm nhập của anh, thắt lưng cùng mông đong đưa tư thái mềm mại yêu mị tận xương, từng giọt mồ hôi rơi xuống lụa đỏ, như là khô cạn vết máu, bộ dáng hai người triền miên vặn vẹo, điên cuồng đè lên đống lụa, làm rối loạn cả đệm giường, trong căn phòng u ám biến tất cả đen tối thành biển máu, phát ra hơi thở dị giới mê đắm trầm luân.

"Mạc nhi... Thích cảm giác anh ở trong cơ thể em sao?" Lệ Hằng Ảnh động thân trên, ngăn chặn hai tay của cô, dưới thân dán lấy cô, xử lí cô không theo quy luật, hai mắt Mạc Hoa mở thất thần, tròng mắt hồng đào lộ vẻ tình dục, hai bên môi dính nước bọt trong suốt, run rẩy thở dốc nói: "Thích... A... Hằng Ảnh..."

Bên môi Lệ Hằng Ảnh chứa nụ cười ý vị thâm trường, tốc độ dưới thân nhanh hơn, giọng nói ấm áp dụ dỗ: "Cho dù anh là đứa nhỏ em sinh cũng không sao cả?"

"Em... Hằng Ảnh...Em... Ách... A a a..."

"Nếu em để ý, anh sẽ rời đi."

"Không... Hằng Ảnh... Van cầu anh... Van cầu anh ở lại...mà aaa...”



Nghe được đáp án như ý, Lệ Hằng Ảnh ban thưởng đâm thẳng vào hoa tâm cô, rồi sau đó lại không khắc chế điên cuồng đâm rút trong đó.

Thân thể mềm mại có chút không thể thừa nhận kích thích như vậy, nhưng ký ức về khoái cảm điên cuồng khiến cô vui vẻ đong đưa thân thể hùa theo tà ác xâm nhập của anh, hoa huyệt xinh đẹp  không ngừng nghiền áp kích thích, bị bắt phải lộ ra nhụy hoa mờ ảo, rồi sau đó bị va chạm hung dữ, mật dịch ngọt ngào phun ra tung tóe.

"Mạc nhi, Mạc nhi... Anh dâng sinh mệnh từ nay về sau của mình cho em, để em không vì chuyện sinh hạ anh mà tan thành mây khói. Nhưng mỗi khi anh bị ngọn lửa của nhân gian đốt sạch, em sẽ lại mang thai anh, để anh tồn tại trên thế gian một lần nữa... Rồi sau đó, em vẫn là vợ của anh."

Lệ Hằng Ảnh khẽ liếm cánh môi của cô, quyến rũ để chiếc lưỡi mê đắm lộ ra, rồi điên cuồng thổi quét hô hấp của cô, nuốt tất cả những gì cô có vào bụng, không chừa chút khe hở. Ý thức của Mạc Hoa mơ hồ không nghe rõ anh nói cái gì, nhưng cô mơ hồ biết, tiếp nhận tình yêu của anh, là rơi vào vực thẳm vạn kiếp bất phục. Nhưng sao cô lại không thể tiếp nhận tất cả của anh đây?

Cô không hề chống cự anh tùy ý lần lượt đòi lấy, động tác của anh điên cuồng kéo đến vô số cao trào, ngọn lửa hừng hực cháy lên trong cơ thể lạnh lẽo, mật dịch không ngừng phun tung toé không thể đả động tới ngọn lửa, ngược lại càng khiến cho tà vật càng thêm kích động xâm nhập, muốn bức ra cô càng nhiều tình ý đang ẩn sâu.

Nhìn anh mất đi sinh mệnh cũng nhìn anh khôi phục độ ấm, cuối cùng dưới ánh sáng mờ tối cô cũng thấy được bộ dáng của người yêu mình, cũng thấy rõ ràng ngọn lửa kì dị đang thiêu đốt hai ngưởi, dù vậy, cô không cảm thấy sợ hãi chút nào, nâng mặt của anh lên, miêu tả dung nhan cô khát vọng đã lâu.

Trong mắt Lệ Hằng Ảnh phản chiếu bộ dáng quyến rũ của người phụ nữ, mà anh thì không bao giờ nguyện ý muốn nhẫn nại nữa, vòng qua lưng tinh tế ôm lấy cô, để hai chân cô dang rộng ra ngồi lên bắp đùi mình, cuồng bạo rút cắm đưa mình vào sâu trong tử cung của cô, lúc cô hoàn toàn bị kích thích thì ôm cô vào ngực, tưới tinh dịch nóng bỏng của mình lên hoa tâm của cô, kích thích cô co rút phun ra lượng lớn mật dịch, rồi sau đó ngất đi.

Mặc dù cô đã mất đi ý thức, thân thể vẫn tham lam dán lấy anh không muốn buông ra, lúc này lửa rực trên cơ thể hai người cũng dần tắt, nhưng tà vật dâng trào trong cơ thể người phụ nữ vẫn không hề ủ rũ, không ngừng bắn dịch đục vào tử cung của cô, làm bụng bằng phẳng của cô cứ nhô lên như mang thai.

Bị cưỡng ép ngay cả khi đã ngất đi, người phụ nữ không ngừng co quắp phát ra tiếng nức nở dâm mị, người đàn ông hơi nheo mắt lại, khóe môi hơi cong lên, cảm nhận hưởng ứng hoàn toàn không không chế được của cô, trong đôi mắt sâu thẳm hoàn toàn là bóng hình ấy. Cùng lúc đó, rèm giường mỏng manh tung bay theo gió, khung cảnh hơn nửa thành phố, lấp ló trong khe hở, trở thành bối cảnh hai người ân ái rõ ràng nhất.

Anh biết trái tim của cô, linh hồn của cô đã hoàn toàn thuộc về anh, nhưng thân thể của cô sa đọa còn chưa đủ sâu, những ngày kế tiếp, anh không phân biệt được ngày đêm không ngừng dạy dỗ cô, mãi đến khi cô có thói quen ngày ngày đêm đêm được anh dạy dỗ, không có tinh hoa anh bắn vào không thể sống một mình.

Đến thời điểm đó, có lẽ anh sẽ thẳng thắn với cô, mục đích lớn nhất khi anh tái sinh đến thế giới này, chính là không ngừng đoạt lấy linh hồn cùng tính mạng mọi người, những con dân đã để anh bước lên con đường của quỷ.

Thành phố này có cả ngàn vạn nhân khẩu, tối nay có bao nhiêu người biến mất khi không có ánh đèn, cho tới bây giờ không có ai đếm được. Anh dùng tính mạng mấy nghìn người để kéo cô từ cõi chết trở về, sau này cũng không ngừng cướp lấy mạng người, tinh luyện ra linh hồn tinh hoa, nuôi nấng người vợ chân thành này, để cho cô vĩnh viễn được trẻ trung mỹ lệ, cũng có cũng đủ năng lực để lần lượt đưa anh về nhân gian.

Cô là một cô gái đơn thuần, khi biết tất cả những thứ này, có lẽ sẽ hận anh, cũng có lẽ sẽ không, nhưng mà hận anh thì như thế nào? Khi cô không muốn buông tha chăm chú nhìn vào vực thẳm, cô đã định trước sẽ bị vực thẳm cắn nuốt. Anh chính là vực thẳm đó, cùng lúc khi cô ngắm nhìn anh, anh cũng chăm chú nhìn cô, si ngốc không dời.

Òa, hoàn rồi. Xin lỗi cả nhà vì chậm trễ ^^


Đã sửa bởi Tiểu Linh Đang lúc 11.11.2017, 12:49.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 13 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 113, 114, 115

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

9 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

10 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 79, 80, 81

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

15 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

16 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

17 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Eun
Eun
The Wolf
The Wolf

Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 450 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Windwanderer: thật ra thấy nó ngọt =.=
Windwanderer: từ lâu tớ luôn thích giọng con gái Huế
cò lười: Giọng con gái Huế rất chi là nhẹ nhàng
Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 360 điểm để mua Cỏ ba lá
Windwanderer: tnn toàn báo tin đặt giá mua đồ
Windwanderer: không biết giọng con gái Huế ra sao nhỉ =.=
Windwanderer: năm nay thi miss có ng ở Huế
Nhị Thiếu: có ai ko ạ
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 250 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 427 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 279 điểm để mua Bút chì
Mía Lao: viewtopic.php?t=406446 bạn vào đây post 1c rồi đợi mod liên lạc :))
Nhị Thiếu: tiền bối nào giúp em đăng truyện với ạ xin hậu tạ
Nhị Thiếu: ad ơi có thể hổ trợ em viết và đăng truyện được không em viết cũng kha khá mà không biết cách đăng
Yajonglee: Q
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn Có Phải Là Dĩnh Hỏa Trùng Chính Hiệu
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 405 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Mía Lao: Hi
Ly Mộng: :wave2: muốn tám quá, ko biết d đ có ai onl để làm quen nói chuyện ko   :think: :sweat:
LogOut Bomb: ღsoixam࿐ -> ღsoixam࿐
Lý do: Tự sát
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 264 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 384 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 454 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 364 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 392 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 345 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 250 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 372 điểm để mua Thỏ đánh đàn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.