Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 60 bài ] 

Bạo quân ôn nhu - Thiên hạ làm sính lễ - Tiếu Nhược Thủy

 
Có bài mới 13.01.2018, 19:19
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 05.01.2017, 20:45
Bài viết: 206
Được thanks: 209 lần
Điểm: 32.74
Có bài mới Re: [Cổ đại] Bạo Quân Ôn Nhu - Thiên Hạ Làm Sính Lễ - Tiếu Nhược Thủy - Điểm: 38
CHƯƠNG 36: THIÊN THƯỢNG NHÂN GIAN

"Ngươi cũng có lúc có tâm sự nặng nề ư, thật là hiếm thấy." Bên người, nam tử mỉm cười một tiếng, ngón tay khẽ động, cổ cầm trong ngực phát ra vài thanh âm rời rạc.

"Hôm nay là sinh nhật ta." Liên Y chớp chớp mắt, mở miệng nói.

"Ồ? Đây hẳn là chuyện tốt rồi." Hắn cũng cười.

"Lúc sáng, Phật tổ đã tới, người hỏi Liên Y muốn lễ vật gì."

Thuỷ Quân hiểu ý gật đầu một cái, mặc dù chỉ là Tiểu yêu không có tiếng nói trong Dao Trì, nhưng lại được Phật tổ quan tâm, chắc là Phật tổ có lòng tặng nàng pháp vật, giúp nàng sớm tu thành chánh quả. Chỉ sợ là nàng lại làm hỏng mỹ ý của Phật tổ.

"Thế nào, công phu sư tử ngoạm?" Hắn mỉm cười trêu chọc nàng.

Liên Y lắc đầu, tâm tình vẫn không tốt như cũ. "Ta nói với Phật tổ, ta nghĩ muốn một đoạn tình yêu khắc cốt ghi tâm."

Thuỷ Quân sửng sốt, ánh mắt lạnh nhạt từ từ trở nên sâu thẳm. "Phật tổ đáp ứng?"

"Phật tổ nói: Người biết rồi." Liên Y bĩu môi, bộ dáng thật là uỷ khuất. Đôi mắt trong suốt nhìn về phía hắn. "Thuỷ Quân, ngươi luôn luôn thông minh, có đoán được tâm ý Phật tổ không?"

Nam tử cũng không lên tiếng, chẳng qua là cúi đầu chăm chú nhìn nàng hồi lâu, sau đó, đột nhiên xoay người rời đi.

"Thuỷ Quân, Thuỷ Quân." Như thế nào lại bỏ đi vậy, Liên Y không hiểu ra sao, bĩu đôi môi đỏ mọng, ánh mắt khó nén sự mất mát.

--- ----

"Nàng đưa bổn vương tới đây, chính là vì nhìn cái này?" Thanh âm đơn độc lạnh lẽo vang lên bên tai, ánh mắt khinh thường liếc về phía bức hoạ trên vách tường.

Lời nói lạnh như băng của hắn kéo Thiên Dao trở về thực tại, nàng ngửa đầu, ánh mắt chờ đợi nhìn hắn hồi lâu, hai tay cầm tay hắn đã lạnh như băng, "Sở Diễm, ngươi xem những thứ này một chút, thật sự một chút ký ức cũng không có sao?" Lông mi dài như cánh bướm của Thiên Dao nhuộm ánh sáng như ngọc châu, sáng ngời mê người.

"Bổn vương nên nhớ cái gì?" Hắn không kiên nhẫn hừ một tiếng, lãnh mạc hất tay nàng ra.

Hắn cũng không có nhàn hạ thoải mái bồi Thẩm tứ tiểu thư đánh giá những thứ thần thoại tình yêu nhàm chán này.

"Nếu không có chuyện gì khác, bổn vương muốn đi phê duyệt tấu chương." Hắn lạnh nhạt bỏ lại một câu, xoay người phẩy tay áo bỏ đi.

Thiên Dao nhìn bóng lưng cô độc lạnh lùng của hắn đi xa, không khỏi lắc đầu, thân thể không ngừng lảo đảo lui về sau, cho đến khi đụng vào thạch bích lạnh như băng, không còn đường lui nữa.

Là nàng sai lầm rồi sao? Hắn cũng không phải là Thuỷ Quân của nàng.

--- -----

"Chủ tử". Thân ảnh Tử Y từ xa lại gần, đến bên người nàng thì dừng bước, đưa tay đỡ lấy cánh tay nàng. "Chủ tử, bệnh nặng mới khỏi, thân thể người còn suy nhược, Tử Y đỡ người về nghỉ ngơi nhé."

"Ừ." Thiên Dao thẫn thờ gật đầu một cái. Theo đường cũ mà về.

Có lẽ ở trong bóng tối khá lâu, mặt trời mùa đông lại khiến cho Thiên Dao cảm thấy hết sức ấm áp. Trong sân trong trẻo lạnh lùng, Thiên Dao bình yên nằm ở trên ghế quý phi, trong ngực ôm một cây bạch ngọc tỳ bà. Tiếng đàn đứt quang theo ngón tay nàng vang lên.

Bạch ngọc tỳ bà, thân cầm làm bằng bạch ngọc, dây đàn làm bằng huyền thiết trên Thiên Sơn. Âm sắc thuần khiết, là vật báu hiếm thấy trên đời.

"Chủ tử, người đã lâu không đàn nó rồi.”

Thiên Dao cười một tiếng, bàn tay nhỏ yếu tỉ mỉ vuốt ve thân cầm. Tỳ bà này từng là tâm can bảo bối của mẫu thân, khi còn bé, nàng cũng từng ngồi trong lòng mẫu thân học đàn. Sau lại, nàng trưởng thành, mẫu thân đã không còn. Nàng chỉ có thể thông qua phương thức như vậy, cảm nhận sự ấm áp của mẫu thân.

Nàng tuỳ ý đàn mấy khúc, dừng lại, sau đó lại lắc đầu bật cười. Nhiều ngày không đàn, quả thật có chút không quen tay.

"Cất đi." Nàng lạnh nhạt mở miệng, đem bạch ngọc tỳ bà giao cho Tử Y.

Thấy vật nhớ người, chỉ tiếc, đã sớm cảnh còn người mất.

"Có vài người đã ở trong lòng mình, không phải chỉ cần không nghĩ tới thì họ sẽ không tồn tại." Thanh âm tà mị lười biếng truyền đến, theo phương hướng của thanh âm, chỉ thấy Tư Đồ Phong tay cầm chiết phiến, bóng dáng phiêu dật từ xa mà đến.

"A Dao, đã lâu không gặp." Hắn khẽ cười, ngồi xuống đối diện nàng, tuỳ ý bưng lên chén trà xanh trên bàn đá, uống một ngụm.

Thiên Dao mỉm cười, "Tư Đồ ca ca tới thật đúng lúc." Mấy ngày trước đây, mặc dù tới, nàng cũng không nhìn thấy. Hôm nay, không phải là đúng dịp sao.

"Tới sớm không bằng tới đúng lúc, bên ngoài Già Diệp tự trọng binh bao vây, ta nếu không tới, A Dao muốn rời đi chỉ sợ không dễ." Hắn vẫn như cũ bưng chén trà, ung dung tự tại nói.

Thiên Dao nhỏ giọng cười yếu ớt, tử nhỏ đến lớn, Tư Đồ Phong là người hiểu tâm ý nàng nhất, thậm chí, bọn họ có thể tâm linh tương thông. Nàng chính xác là muốn đi ra nơi này, bởi vì ngày mai là ngày giỗ của Doãn Hàm U.

Xe ngựa một đường chuyển động trên con đường núi nhỏ, Thiên Dao ngồi yên bên cạnh Tư Đồ Phong, vẫn như cũ một bộ bạch y.

"Đường núi khó đi, chỉ sợ phải đi thêm một đoạn thời gian, muội nghỉ ngơi một lát đi." Tư Đồ Phong động tác êm ái, đem áo choàng lông cáo khoác lên người nàng, sau đó, dùng đầu ngón tay đẩy màn xe ra, đưa mắt ngắm cảnh trí ngoài cửa sổ.

"Cảm ơn." Khoé môi Thiên Dao khẽ nhếch, nhàn nhạt thốt ra hai chữ.

Ngoại thành phía Tây của Đế đô có thể coi như vùng đất phong thuỷ trù phú, đồi núi liên miên chập chùng, mộ phần nối tiếp nhau như không có ranh giới. Đúng vậy, những linh hồn đã mất chính là chủ nhân nơi đây.

Thiên Dao cùng Tư Đồ Phong một trước một sau đi vào trong đây, cảm thụ hoang vu cùng cô độc. Gió nổi lên, một số chiếc đèn chiêu hồn cắm ở một số ngôi mộ theo đó lay động, tro bụi của giấy tiền vàng bạc bay lên không trung rồi rơi xuống, mơ hồ ngửi được mùi cháy khét.

Thiên Dao dừng chân trước một ngôi mộ mới, nói là ngôi mộ mới bởi vì bia mộ đều mới tinh, bên trên có viết: Ái nữ Doãn thị - Hàm U chi mộ.

Thiên Dao đứng chắp tay trước bia mộ, dung nhan lạnh nhạt chưa từng có thay đổi.

Chuyện cũ như một giấc mộng, giống như mới chỉ hôm qua. Chỉ là thoáng cái, giữa các nàng xác thực đã cách nhau hai chữ sinh tử.

Nàng chậm rãi ngồi xổm người xuống, từ trong ngực lấy ra một cẩm khăn trắng noãn, cẩn thận lau chùi bụi bặm. Sự lạnh nhạt trên khuôn mặt khó có lúc nhuốm vẻ tịch mịch, "Hàm U, thật xin lỗi."

"Rõ ràng không phải là muội hại nàng, cần gì phải tự trách." Thanh âm vân đạm phong khinh của Tư Đồ Phong vang lên bên người.

Thiên Dao hờ hững, nhàn nhạt nói, "Muội không giết bá nhân, bá nhân lại vì muội mà chết, đều là lỗi của muội."

Thiên Dao nhớ, Hàm U từ trước đến nay đều rất thích náo nhiệt, hôm nay một người cô linh nằm ở chỗ này, nàng nhất định rất sợ. Nếu không phải nàng kêu Hàm U đi Già Diệp tự ở, nàng cũng sẽ không phát sinh chuyện ngoài ý muốn. Cuối cùng, nàng khó tránh khỏi tự trách.

"Sinh tử có mệnh. Cho dù muội không bảo nàng đi Già Diệp tự, hung thủ vẫn sẽ tìm cơ hội khác hại nàng." Tư Đồ Phong ngồi xổm, ở trước mộ phần đốt nhang đèn, lại đốt chút tiền vàng bạc.

Ấn đường Thiên Dao khẽ cau lại, "Rốt cuộc là người nào hại nàng?" Lại dùng phương thức tàn nhẫn như vậy. Trước khi chết, Hàm U đã phải chịu hành hạ cùng khuất nhục to lớn. Nàng có phải rất đau hay không, có phải rất sợ?

"Doãn Hàm U chết, ai là người được lợi nhiều nhất? Người kia chính là hung thủ." Tư Đồ Phong im lặng mở miệng.

Thiên Dao cười khổ, thấp giọng nói, "Là muội!"

Doãn Hàm U chết, nàng mới không có chút trở ngại nào ngồi lên vị trí Thái Tử phi, mặt ngoài xem ra, nàng chính xác là người được lợi nhất từ cái chết của Hàm U. Thế cho nên, sau khi Hàm U chết, tất cả mũi nhọn đều chỉ về nàng.

Tư Đồ Phong hừ một tiếng, rất không nghiêm túc nói, "Nhưng khi đó muội còn không biết nàng là nữ nhân yêu mến của Sở Diễm."

Đúng vậy a, không biết!

Đây cũng chính là chỗ Thiên Dao không thể lý giải được. Nàng và Hàm U dường như không có gì giấu nhau, nhưng nàng có nam nhân yêu mến, lại không tiết lộ đôi lời cho nàng biết. Nếu như biết hắn là người Hàm U yêu, Thiên Dao thế nào có thể để bản thân mình động tâm.

Giữa mùa đông, hàn mai bắt đầu nở rộ. Gió đông thổi quét tất cả, từng cánh hoa màu hồng theo gió bay lượn trong núi. Thiên Dao nhìn hoa bay đầy trời, tim không biết vì lý do gì trở nên nặng nề.

Ống tay áo khẽ động, tiện tay rút nhuyễn kiếm bên hông Tư Đồ Phong, cổ tay xoay tròn mấy đường kiếm, chân lướt như không, thân di chuyển như chim yến. Sở trường của Thiên Dao không phải múa kiếm, bộ Chỉ Thuỷ kiếm này là tuyệt kỷ của Hàm U. Hàm U thường làm bạn với nàng cùng luyện công, nhìn nhiều, đại khái cũng biết được võ công của nhau, học lẫn nhau.

Người cùng kiếm hợp nhất như một, ánh sáng trắng của kiếm quanh quẩn quanh thân. Bạch y thắng tuyết, không nhiễm một chút bụi bẩn thế gian, tà váy tung bay, nhẹ nhàng giữa biển hoa, hoàn toàn không giống chốn nhân gian.

Kiếm thức từ từ thu liễm, Thiên Dao nhẹ nhàng đứng lên, cổ tay xoay nhẹ, mũi kiếm lướt trên mặt đá như nước chảy mây bay. Hành thư tiêu sái hiện ra trên thạch bích: Độc tự mạc bằng lan, vô hạn quan sơn. Biệt thì dung dịch kiến thì nan. Lưu thủy lạc hoa xuân khứ dã, thiên thượng nhân gian. (Một mình cô độc, quan san vô cùng. Biệt ly dễ mà tương kiến vô trùng. Nước chảy hoa trôi xuân đi mất, thiên thượng nhân gian).

Như chim bay trên trời, hai cánh tay khẽ giương, nàng chậm rãi hạ xuống mặt đất. Tay áo vừa động, kiếm bạc trong tay đã chớp động, bảo kiếm giống như có linh hồn vậy, không chệch một ly bay vào chui kiếm bên hông của Tư Đồ Phong. Một loạt động tác kết thúc vô vùng tiêu sái tự nhiên.

Thiên Dao đứng chắp tay, cằm hơi ngẩng, hàng mi dài khẽ rung động, đau buồn không lời nào tả được hiện trên gương mặt yên tĩnh như nước. Bầu trời đầy hoa rơi, tóc đen, hoa đỏ, dưới ánh mặt trời, cả bóng hình xinh đẹp dường như phát ra ánh sáng nhàn nhạt.

"Thẩm Thiên Dao, tại sao là ngươi?" Một giọng nữ bén nhọn vang lên phá vỡ không gian yên lặng trên núi. Doãn Hàm Tuyết thay đổi bộ dạng ôn uyển hiền thục thường ngày, giống như con báo tức giận mà lao đến, cặp mắt đều là màu máu đỏ, một phen rút ra ba nén hương trước mộ phần, dùng sức nhét lên người Thiên Dao.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn yentula về bài viết trên: Diana cuties, NanaHachi
     

Có bài mới 22.01.2018, 13:11
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 05.01.2017, 20:45
Bài viết: 206
Được thanks: 209 lần
Điểm: 32.74
Có bài mới Re: [Cổ đại] Bạo Quân Ôn Nhu - Thiên Hạ Làm Sính Lễ - Tiếu Nhược Thủy - Điểm: 40
CHƯƠNG 37: KHÔNG HIỂU PHONG TÌNH

Tàn nhang theo vạt áo rơi xuống đầy đất, vẩn đục bạch y như tuyết. Vẻ mặt Thiên Dao hờ hững, hoàn toàn bất vi sở động. "Tư Đồ Phong, chúng ta đi." Nàng nhàn nhạt mở miệng, xoay người lại, thấy Sở Diễm đứng cách đó không xa, phía sau còn có vài thị vệ theo cùng.

Ánh mắt ngắn ngủi giao nhau trong không gian, con ngươi hắn thâm thuý, sâu thẳm, lãnh mạc. Thiên Dao hờ hững không quay đầu lại, tiếp tục bước đi, hướng đường phía trước mà đi. Mà sau lưng Doãn Hàm Tuyết cũng không chịu buông tha. Nàng bước nhanh ngăn ở trước người nàng, bắt được cánh tay Thiên Dao, dùng sức lắc.

"Tại sao ngươi có thể xuất hiện ở nơi này? Là ngươi hại chết tỷ tỷ, tỷ ấy vẫn coi ngươi là người tri kỷ. Ngươi sao có thể nhẫn tâm như vậy!" Hai mắt của nàng đỏ ngầu, thân thể lúc này không ngừng run rẩy. Trái ngược với thái độ cuồng loạn của nàng, Thiên Dao trước sau như một vẫn tỏ ra hờ hững.

"Ta không có!" Trong tiếng nói nhàn nhạt lại kèm theo tiếng tát tay thanh thuý. Trong cơn giận, Doãn Hàm Tuyết vung tay tát mạnh vào mặt Thiên Dao.

Thật không có cách nào tưởng tượng được, một tiểu nữ nhân như vậy lại có lực đạo như thế. Dấu năm ngón tay ở trên gương mặt trắng nõn của Thiên Dao hết sức rõ ràng.

"Doãn Hàm Tuyết, tên điên nhà ngươi." Tư Đồ Phong không thể nhịn được nữa, sải bước tiến lên, ngăn ở trước người Thiên Dao. Hắn lạnh lùng nhìn chằm chằm Hàm Tuyết.

Doãn Hàm Tuyết cánh tay run rẩy đưa ra, lớn tiếng chất vấn chỉ trích. "Ngươi hại chết tỷ tỷ, sau khi tỷ ấy chết công khai chiếm đoạt hết thảy những thứ vốn là của tỷ ấy. Thẩm Thiên Dao, ngươi còn có lương tâm không? Ngươi trả tỷ tỷ lại cho ta, trả tỷ tỷ lại cho ta." Nàng khóc nháo, lần nữa nhào lên, bắt lấy Thiên Dao mà đánh.

Tư Đồ Phong mặc dù ngăn ở trước người Thiên Dao, nhưng nàng vẫn như trước bị Hàm Tuyết đã mất đi lý trí đả thương gương mặt. Dưới cơn thịnh nộ, Tư Đồ Phong bắt lấy cánh tay Doãn Hàm Tuyết, dùng sức đem nàng đẩy ra.

Hàm Tuyết lảo đảo mấy bước, ngã xuống trên mặt đất cứng rắn, thê lương khóc thút thít, đáng thương gọi Sở Diễm. "Điện hạ..."

Sở Diễm đi tới, cũng không quá vội vàng, động tác êm ái kéo nàng ôm vào lòng. Doãn Hàm Tuyết dựa vào lồng ngực bền chắc của hắn, ánh mắt khiêu khích nhìn về phía Thiên Dao.

Thiên Dao đưa tay tuỳ ý lau đi vết máu dính trên mặt, khoé môi gợi lên một chút cười khổ. Trong đầu đột nhiên thoáng qua lời nói của Tư Đồ Phong: Doãn Hàm U chết, ai là người được lợi nhiều nhất? Người kia chính là hung thủ. Chẳng lẽ... Không, không thể nào. Nàng rất nhanh bỏ đi suy nghĩ này. Huyết mạch chí thân, nhất định không phải là Hàm Tuyết hại chết Hàm U, huống chi, nàng cũng không có bản lãnh này.

"Thái tử điện hạ, xin trông nom tốt nữ nhân của người, đừng khiến nàng giống như chó điên cắn loạn." Tư Đồ Phong cắn răng khạc ra mấy chữ, đưa tay ra ôm Thiên Dao vào trong lòng. Ánh mắt tràn đầy đau lòng.

Mắt phượng Sở Diễm híp lại, chợt loé lên chút lạnh lùng. Trong giây lát, khuôn mặt tuấn tú xuất hiện một nụ cười, quả thật còn nhanh hơn đổi mặt. "Tư Đồ Phong, ngươi cảm thấy ngươi có tư cách gì cùng bổn vương nói những lời này?"

"Ngươi..." Tư Đồ Phong tức giận gầm lên, bàn tay ẩn trong ống tay áo đã siết chặt thành quyền, có thể nghe thấy tiếng xương va chạm vào nhau kêu răng rắc.

Thiên Dao cả kinh, theo bản năng kéo lấy một bên vạt áo của hắn, mi tâm siết chặt, nhìn hắn lắc đầu một cái.

Tư Đồ Phong hừ lạnh một tiếng, đột nhiên cúi người đem nàng ôm lấy, xoay người rời đi.

"Tư Đồ Phong!" Thiên Dao ngạc nhiên, vừa muốn giãy giụa, lại nghe thanh âm trầm thấp của hắn vang lên trên đỉnh đầu.

"Nếu như vậy mà hắn cũng không quan tâm, muội nên sớm chết tâm đi."

Thiên Dao ở trong ngực hắn từ từ yên tĩnh lại. Nàng thừa nhận, đối với Sở Diễm, nàng vẫn còn ôm chút hy vọng. Chỉ tiếc, hắn lại một lần nữa đập tan giấc mộng của nàng.

Cho đến lúc bọn họ biến mất khỏi tầm mắt, Sở Diễm vẫn như cũ không nhúc nhích.

Hàm Tuyết vùi ở trong ngực hắn thấp giọng khóc thút thít, "Điện hạ, là Tuyết Nhi nhất thời mất khống chế. Nhưng mà tỷ tỷ...."

"Bổn vương hiểu." Sở Diễm cắt đứt lời nàng, mỉm cười dịu dàng, ở trên trán nàng ấn xuống một nụ hôn, coi như là an ủi.

Trên đường trở về, Sở Diễm cũng không đi cùng, hắn giống như thần long thấy đầu mà không thấy đuôi, đối với việc này Doãn Hàm Tuyết sớm đã thành thói quen. Bên trong xe ngựa rộng lớn xa hoa, thiếp thân tỳ nữ Như Ý nửa quỳ ở trước mặt nàng, cẩn thận bôi dược trong lòng bàn tay nàng.

"Nhẹ một chút, ngươi làm đau chết ta a." Doãn Hàm Tuyết cau mày khiển trách.

"Nô tỳ đáng chết." Như Ý trong lòng run sợ, cái trán lấm tấm mồ hôi lạnh. Thuở nhỏ nàng đi theo hầu bên người Doãn Hàm Tuyết, đối với tính tình của nàng nàng hiểu rất rõ. Tiểu thư nhà nàng, cũng không phải giống như biểu hiện ngoài mặt ôn uyển hiền lương như vậy.

Lòng bàn tay Doãn Hàm Tuyết cũng sưng đỏ một mảng, có thể tưởng tượng được, Thiên Dao bị một tát kia sẽ đau như thế nào.

"Nương nương đừng trách nô tỳ lắm mồm, hôm nay thật không nên ở trước mặt điện hạ mất khống chế."

"Ngươi thì biết cái gì." Doãn Hàm Tuyết hừ lạnh một tiếng, nàng cũng không muốn ở trước mặt Sở Diễm tự huỷ đi hình tượng, nhưng điệu múa kiếm mê hoặc kia của Thẩm Thiên Dao... Ánh mắt Sở Diễm nhìn nàng, không thể không khiến Hàm Tuyết nghi ngờ.

Trở lại biệt viện Già Diệp tự, Doãn Hàm Tuyết liền phân phó nô tỳ chuẩn bị nước tắm rửa thay y phục, ăn vận tỉ mỉ. Hôm nay nàng bị uỷ khuất, buổi tối, Sở Diễm xong công vụ nhất định sẽ tới bồi nàng.

Nhưng đã hơn nửa đêm, Sở Diễm vẫn không xuất hiện. Doãn Hàm Tuyết trông mòn con mắt, chờ được cũng là tin tức hắn qua đêm ở viện của Thẩm Thiên Dao.

Cung nhân cùng nô tỳ quỳ đầy đất, từng người một đều run sợ trong lòng. Bên trong phòng, thỉnh thoảng truyền đến tiếng gào thét bén nhọn của nữ nhân cùng tiếng đồ sứ vỡ vụn giòn tang.

--- -------

Ở một nơi khác, Tây Sương biệt viện.

Thiên Dao bước vào trong vườn, đập vào mi mắt là thân thể đơn bạc của Tử Y đang quy củ quỳ gối trên nền tuyết lạnh băng.

"Tử Y, tại sao ngươi lại quỳ ở chỗ này? Xảy ra chuyện gì?" Thiên Dao cúi người ở bên người nàng, tú mi khẽ cau.

Ý thức Tử Y đã bắt đầu mơ hồ, đôi môi bị đông lạnh đến tím bầm, thân thể run rẩy lợi hại, "Chủ tử đừng lo lắng, nô, nô tỳ còn chịu được."

"Vậy sao?" Đỉnh đầu truyền đến giọng nói biếng nhác của nam nhân, chẳng biết từ lúc nào Sở Diễm đã đi tới sau lưng Thiên Dao, ánh mắt lãnh ngạo nhìn nàng. "Nàng ta đã quỳ suốt năm canh giờ, nàng nghĩ xem nàng ta còn có thể chống đỡ được bao lâu?"

Bàn tay ẩn trong ống tay áo đã nắm chặt thành quyền, Thiên Dao đột nhiên đứng dậy, mở to hai tròng mắt nhìn chằm chằm hắn, "Không biết Tử Y đã phạm phải lỗi gì mà điện hạ muốn trừng phạt nàng?"

Sở Diễm cười một tiếng, vân đạm phong khinh. Mạng của nàng ta, đối với hắn cũng như cỏ rác mà thôi.

"Nàng tự mình rời đi Già Diệp tự, chính là tội lớn." Đầu ngón tay thon dài của hắn tuỳ ý nâng cằm nàng lên, khoé môi không đứng đắn khẽ nhếch, "Bổn vương không nỡ phạt nàng, không thể làm gì khác hơn là phạt nô tài bên cạnh nàng."

Đôi mắt trong suốt của Thiên Dao nhuốm đầy tức giận, môi mím chặt. "Sai lầm của Thiên Dao làm sao có thể để người khác gánh chịu, ta nguyện nhận trừng phạt. Xin điện hạ tha thứ cho Tử Y." Lời vừa nói ra, Thiên Dao khuất phục quỳ gối trước mặt hắn, thân thể lại thẳng tắp, cái quỳ này, thật sự rất có khí phách.

"Chủ tử, người đừng xen vào chuyện của Tử Y. Nô tỳ mệnh tiện, không đáng giá." Tử Y lảo đảo bò tới, phủ phục ở dưới chân nàng.

Thiên Dao cười khổ, vạn vật sinh ra đều ngang hàng, mệnh chỉ có một, làm sao phân biệt được đắt rẻ.

Sở Diễm ở trên cao nhìn xuống quan sát nàng, con ngươi đen cô độc lạnh lùng, hoàn toàn bất vi sở động. "Thẩm Thiên Dao, bổn vương từng nói qua, thủ đoạn như thế này chỉ có thể dùng một lần. Nếu muốn quỳ liền quỳ đi."

Hắn xoay người, phẩy tay áo bỏ đi.

Gió đêm lạnh thấu xương, Thiên Dao mặc bộ y phục đơn bạc mỏng manh, an tĩnh quỳ gối trong vườn, giống như một pho tượng.

Cái quỳ này, quỳ suốt một đêm. Mà bên trong phòng ngọn đèn dầu ảm đạm cũng sáng suốt một đêm, Sở Diễm vẫn lật xem sách, hay có thể nói, hắn vẫn đang chờ, chờ nàng mở miệng cầu xin tha thứ. Nhưng nàng quá mức quật cường, làm sao chịu cúi đầu khuất phục.

Ánh mặt trời đầu tiên ở phía chân trời phía Đông ló dạng, Sở Diễm đẩy cửa phòng ra, trong viện, bóng dáng nhỏ xinh vẫn như cũ cứng ngắc quỳ tại chỗ.

Ánh mắt hắn chợt gợn sóng, hai bước cũng thành ba bước đi tới bên nàng, cởi xuống áo khoác lông cáo bao lấy thân thể sớm đã lạnh như băng của nàng.

Ý thức Thiên Dao vẫn còn thanh tĩnh, một đôi mắt trong suốt không chút sợ hãi nhìn hắn, sau đó nghe thấy trên đỉnh đầu truyền đến tiếng thở dài như có như không.

"Muốn nàng cúi đầu, thật sự khó như vậy sao."

Hắn quả thực nóng giận với nàng, nhưng cũng không phải bởi vì nàng tự ý rời đi, mà.... bởi vì Tư Đồ Phong.

Thiên Dao xụi lơ tựa vào trong ngực hắn, khoé môi gợi lên nụ cười nhẹ với lúm đồng tiền. Sở Diễm, chàng đang đau lòng sao?

Hắn cúi người, đem nàng ôm lấy. Thân thể của nàng vô cùng mềm, cũng rất nhẹ. Cơ hồ không có chút sức nặng.

"Sở Diễm." Nàng yếu ớt mở miệng, hàng mi dài như cánh bướm rung động mấy cái. "Ngươi có nghe, thanh âm hoa nở."

Sở Diễm dừng lại cước bộ, lúc này có gió thổi qua, cuốn rơi vài cánh hoa. Trong viện, hồng mai nở đỏ rực trong tuyết, xinh đẹp phóng khoáng. Rất đẹp, vô cớ lay động mắt người.

"Không phải là thấy được sao, hoa nở không phải là nghe được, mà là phải dùng mắt nhìn."

Thiên Dao bất đắc dĩ cười khẽ, muốn thấy hoa nở thì cần phải chờ đợi, mà hắn từ trước đến nay không có kiên nhẫn.

"Ngươi coi như, là thói quen của ta đi." Khoé môi Thiên Dao hiện lên vài tia khổ sở, nhàn nhạt nói. Thanh âm hết sức yếu ớt, đến cuối cùng bất tỉnh ở trong ngực hắn.

Thiên Dao cảm nhiễm phong hàn, sốt cao không hạ, lại dẫn phát bệnh cũ, ở trong biệt viện điều dưỡng mấy ngày, thân thể mới có chút khởi sắc.

Mà Thái tử quốc sự bề bộn, tự nhiên cũng không thể ở phật môn thanh tĩnh quá lâu. Một đạo thánh chỉ, triệu Sở Diễm lập tức hồi kinh. Thái hậu đồng tình, mệnh Đông cung phi tử tất cả theo hồi cung.

Thái hậu tự mình đưa tiễn. Ở trước mặt Hoàng tổ mẫu, Sở Diễm hết sức nhập vai, hắn dắt tay Thiên Dao cùng nhau ngồi vào xe ngựa, các phi tần khác lại được tỳ nữ dìu vào trong xe của mình.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn yentula về bài viết trên: Diana cuties
Có bài mới 28.01.2018, 14:25
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 05.01.2017, 20:45
Bài viết: 206
Được thanks: 209 lần
Điểm: 32.74
Có bài mới Re: [Cổ đại] Bạo Quân Ôn Nhu - Thiên Hạ Làm Sính Lễ - Tiếu Nhược Thủy - Điểm: 36
CHƯƠNG 38: MÁU CHẢY THÀNH SÔNG (1)

Dọc theo đường đi, hai người nhìn nhau không nói gì. Hắn đọc sách, nàng cũng đọc sách. Hắn đọc 'Trì Quốc Chi Thiên', nàng xem 'Huyền Hoàng Chi Thuật', không khí trái lại rất hoà hợp.

Có lẽ do mệt mỏi, hắn để sách xuống, ngón tay thon dài xoa xoa hai bên huyệt thái dương. Ngước mắt, nhìn nữ tử mặc y phục trắng đối diện đang chuyên chú nhìn cuốn sách ố vàng trong tay, hơn nữa dường như rất có hứng thú.

"Đang đọc gì?" Giọng nam trầm thấp phá vỡ sự yên tĩnh...

Thiên Dao trầm tư, hồi lâu, tầm mắt mới chuyển từ trang sách sang người hắn, lạnh nhạt mở miệng. "Linh Xu Cửu Quyển."

"Vô vị." Hắn hừ lạnh một tiếng.

Thiên Dao cười một tiếng, hàng mi dài như cánh bướm khẽ động, mâu quang nhàn nhạt rơi trên cuốn sách 'Tư Trì Thông Giám' bên cạnh hắn. "Điện hạ, quyển sách kia rất hay phải không? Hay là đổi xem"

Nàng tức giận nói lời trẻ con khiến hắn rất vui vẻ. Sở Diễm cười sang sảng, đột nhiên cánh tay vươn ra đem nàng ôm vào trong lòng. Cơn sốt đã sớm hết, thân thể nàng lại khôi phục lại sự ôn lãnh mềm mại như xưa, khiến cho người ta không ngừng muốn sưởi ấm cho nàng.

Ôn hương nhuyễn ngọc trong ngực, mang theo hương thơm nhàn nhạt, Sở Diễm vui vẻ cười một tiếng, tiện tay nắm lấy một luồng tóc nàng thưởng thức.

Lông mi như cánh bướm của Thiên Dao rung động, mâu trung thoáng chốc có chút kinh ngạc. Hắn không phải đang tức giận với nàng sao? Đây lại đang diễn màn diễn gì nữa? Đúng là một nam nhân âm tình bất định khiến người không hiểu được.

"Đang suy nghĩ gì?" Thanh âm thanh nhuận vang lên trên đỉnh đầu, mang theo vài tia hài hước.

"Điện hạ không phải đang tức giận Thiên Dao sao?" Nàng ngượng ngùng ở trong ngực hắn vặn vẹo.

"Phải." Mâu trung của hắn nhuộm màu sắc ấm áp mập mờ, đầu ngón tay tựa như vô ý ma sát qua lại chỗ xương quai xanh xinh đẹp của nàng. "Có nghĩ ra cách nào khiến Bổn vương hết giận không?"

Đôi mắt trong veo của nàng rũ xuống, hạ giọng nói. "Điện hạ cứ tức giận đi."

Sở Diễm trong trẻo cười một tiếng, nói: "Không hiểu phong tình."

Thiên Dao im lặng, lặng lẽ tránh ra khỏi ngực hắn. Vị ở trong xe phía sau kia, ở trong mắt hắn mới là nữ tử phong tình vạn chủng.

Trong ngực mất đi nhiệt độ trong trẻo lạnh lùng, Sở Diễm chợt cảm thấy mất mát. Ngón tay thon dài nâng cằm thon nhỏ của nàng lên, ngón tay ma sát gò má nàng. "Thật muốn xé nát mặt nạ giả dối này đi, xem bộ dạng nàng như thế nào."

Thiên Dao cả kinh, con ngươi trong suốt chợt léo lên vẻ hoảng sợ, lại cố tự trấn định. "Thiên Dao không hiểu điện hạ đang nói gì."

"Không hiểu?" Hắn tà mị cười một tiếng, con ngươi sâu thẳm, khó phân biệt tâm tình. Nhưng mà, sau một khắc, nụ cười đột nhiện cứng ngắc ở trên mặt hắn. Tuấn nhan trong nháy mắt trở nên lạnh lùng, hàn quang trong mắt bắn ra bốn phía, giống như con báo mãnh liệt nhào tới, đem Thiên Dao đè ở phía dưới.

"Ngươi muốn làm...". Lời nói chưa hết đã bị một mũi tên cắt ngang. Thiên Dao giật mình, chỗ tên đâm thủng chính là chỗ nàng vừa ngồi. Lông vũ trắng trên tên đã nhuộm màu máu đỏ tươi nhưng nàng không bị thương, vậy là hắn!

"Ngươi bị thương?" Giữa lúc kinh hoảng, Thiên Dao sờ soạng lung tung trên ngực hắn.

"Sờ cái gì!" Hắn tà khí nhếch môi, bàn tay chế trụ tay nhỏ bé không an phận của nàng, ngọn lửa dục vọng trong mắt đột nhiên như thiêu đốt.

Thiên Dao bỗng nhiên luống cuống, "Ngươi..." Lời còn chưa dứt đã bị đôi môi lạnh như băng của hắn che lại. Nàng kinh ngạc trợn to mắt, không thức thời cắn chặt hàm răng, cự tuyệt hắn cầu hoan. Phượng mâu của hắn thu lại, cắn lên môi mềm của nàng. Thiên Dao bị đau, kinh sợ kêu thành tiếng. Đầu lưỡi linh hoạt của hắn liền thuận thế chui vào trong miệng nàng, không chút kiêng kỵ chiếm đoạt.

Nụ hôn của Sở Diễm cường thế lại bá đạo. Một tay hắn đặt sau ót nàng, một tay kia trượt vào trong cổ áo, bàn tay mang theo nhiệt độ nóng bỏng, thiêu đốt trước ngực mềm mại. Chưa bao giờ bị vuốt ve như vậy khiến nàng không khống chế được mà giãy giụa, mà nàng càng giãy giụa, càng khiến cho hắn sinh ra khoái cảm chinh phục, cách y phục đơn bạc, hạ phúc của hắn nóng bỏng khiến cho nàng hoảng sợ.

Trận đấu giữa nam nhân cùng nữ nhân này, hắn cường thế, để cho nàng nhất định trở thành người thua cuộc.

"Sở Diễm, ngươi cái người điên này." Ánh mắt tràn đầy tức giận, nàng đột nhiên nâng tay lên, nhưng chỉ trong chớp mắt liền bị hắn chế trụ.

Hắn tà mị cười một tiếng, yêu dã như hoa. "Chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu."

"Nhưng mà ta không muốn chết." Thiên Dao gắt gao nhìn chằm chằm hắn.

Hơi thở ấm áp của hắn phun ra nuốt vào ở cần cổ nàng, mập mờ nói. "Tối nay hồi cung, Bổn vương phải có được nàng."

Gương mặt Thiên Dao đỏ lên, cả giận nói. "Vậy cũng phải còn mạng mà trở về."

Lúc này, ngoài xe ngựa truyền đến tiếng ngựa hí vang, thân ngựa trúng tên, tuấn mã nổi điên chạy loạn, cơ hồ như muốn làm long nóc xe lên.

Sở Diễm gặp biến không chút sợ hãi, ôm chặt nữ tử trong ngực, giơ tay chưởng lên cửa xe, hai người phi thân nhảy xuống xe ngựa. Phía trước chính là vực sâu, tuấn mã thông linh, hí một tiếng rồi dừng bước trước vách đá.

Ngoài xe đã sớm là cảnh hỗn độn, Ngự Lâm quân cùng thích khách áo đen đang đánh nhau. Tệ nhất chính là bọn họ nhìn thấy bên vách núi, Doãn Hàm Tuyết đang bị hai người áo đen kèm hai bên, mũi kiếm lạnh như băng gác ở trên cổ mãnh khảnh của nàng.

"Điện hạ, điện hạ cứu thiếp." Khuôn mặt tuyệt mỹ nhỏ nhắn của Doãn Hàm Tuyết đã sợ đến trắng bệch, giọng nói cũng mang theo tiếng nức nở.

"Còn không bảo bọn họ dừng tay, Thái tử điện hạ." Thích khách áo đen cười gian, cổ tay khẽ động, trên cổ trắng noãn của Hàm Tuyết lập tức hiện ra một vệt máu thật sâu.

Sở Diễm đứng chắp tay, sắc mặt lạnh lùng. Hướng phía sau lưng phất tay áo, Ngự Lâm quân lập tức ngừng chiến, quỳ gối đầy đất chờ chủ tử chỉ thị.

"Thả người ra." Hắn lạnh nhạt nói, cũng không muốn tốn nhiều nước miếng với bọn thích khách.

Thích khách áo đen hiển nhiên đối với biểu hiện của Sở Diễm rất hài lòng, nhịn không được ngửa mặt lên trời cười to. "Muốn thả mỹ nhân này cũng dễ thôi, chỉ cần Thái tử điện hạ nhảy xuống vực, ta lập tức thả người. Nếu không, mỹ nhân yểu điệu này đành phải hương tiêu ngọc nát."

Ánh mắt Sở Diễm lạnh lẽo, đùa cợt nói. "Bổn vương tại sao phải tin ngươi?"

Thích khách cũng không hoảng hốt, xem ra đối với lai lịch của Sở Diễm đã sớm rõ như lòng bàn tay, biết rằng Doãn Hàm Tuyết chính là điểm yếu của hắn. "Mỹ nhân này ở trong tay ta, Thái tử điện hạ còn có thể cò kè mặc cả sao?" Thích khách cười chói tai.

"Thật là ngu không ai bằng, nếu Bổn vương chết, nàng còn sống trên đời làm gì!"

Lời của hắn nói vân đạm phong khinh, nhưng Thiên Dao lại thấy bàn tay ẩn trong ống tay áo đã nắm chặt thành quyền, hắn đã ở cực độ ẩn nhẫn.

Sau khi Hàm U chết, hắn đem toàn bộ áy náy đối với Hàm U chuyển sang trên người Doãn Hàm Tuyết, hết sức sủng ái. Không phải vạn bất đắc dĩ, hắn chắc chắn sẽ không bỏ nàng.

Mà Thiên Dao cũng tuyệt sẽ không để cho hắn đi mạo hiểm như vậy. Vực sâu vạn trượng, đừng nói là người, coi như một con chim rớt xuống cũng thịt nát xương tan.

Nàng là nữ lưu, tự nhiên cũng sẽ không có ai chú ý tới cử động của nàng. Phi thân nhảy lên vách đá, đi vòng qua sau lưng thích khách áo đen. Tất cả chú ý của người nọ đều rơi vào trên người Sở Diễm phía trước, hoàn toàn không có lưu ý phía sau.

Nhân cơ hội này, Thiên Dao xuất toàn lực, một chưởng đánh vào gáy thích khách áo đen. Thích khách áo đen cảm giác được hàn khí ép tới phía sau, trong khoảnh khắc lắc mình tránh thoát. Trong lúc hắn còn hốt hoảng, Thiên Dao nhanh tay kéo Doãn Hàm Tuyết, đẩy về hướng Sở Diễm.

"Mang nàng đi." Nàng hô to.

Sở Diễm đón lấy Hàm Tuyết, ánh mắt chợt loé lên thần sắc không thể tin. Nàng dứt khoát quả đoán, đúng là ngoài dự liệu của hắn.

Mắt thấy mất đi lá bài Doãn Hàm Tuyết, thích khách áo đen thẹn quá hoá giận, giơ kiếm chém về phía Thiên Dao. Kiếm pháp nhanh chuẩn, cũng rất ngoan tuyệt.

Chân váy Thiên Dao lướt nhẹ, nhanh chóng xoay tròn thân hình, lảo đảo lui về phía sau mới tránh khỏi một kiếm. Nhưng mà, nàng cũng quên mất, sau lưng chính là vực sâu vạn trượng.

"A!" Một tiếng thét chói tai, cục đá dưới chân trượt ra, thân thể đã ngã xuống dưới.

Thế nhưng, giữa lúc sinh tử, một cánh tay ấm áp lại có lực đã nắm được nàng.

"Sở Diễm..." Nàng ngửa đầu, cố hết sức gọi một tiếng, cảm giác ấm áp trong tim dâng lên, thậm chí mang theo vài phần vui sướng. Hắn cuối cùng có quan tâm, mà hắn quan tâm khiến cho nàng cảm thấy bỏ ra hết thảy đều là đáng giá.

Thật giống như trở lại cái ngày hoa xuân đầy trời, hắn nắm tay nàng, cũng ấm áp như vậy.

Mà thực tế, phần ấm áp này cũng vỡ vụn trong khoảnh khắc này. Bàn tay ấm áp đang nắm tay nàng trong lúc bất chợt bỗng buông ra, hắn trơ mắt nhìn nàng rơi xuống đáy vực.

"Thiên Dao..." Tiếng hét thê lương điên cuồng vang lên, Sở Diễm cứng ngắc đứng bên vực sâu, giống như hoá đá. Ống tay áo đã che lấp bàn tay nắm chặt, trên mu bàn tay nổi đầy gân xanh.

Cách xa vài trượng, một làn mưa tên xuyên không bay thẳng về phía Doãn Hàm Tuyết. Nàng chạy về phía hắn, lớn tiếng khóc kêu: "Diễm.... Cứu thiếp..."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn yentula về bài viết trên: Diana cuties, NanaHachi, phuochieu90
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 60 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Sên béo :>, Tầm Mộng và 60 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

2 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 113, 114, 115

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 80, 81, 82

11 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

12 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

15 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

16 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

18 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24



Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 264 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 250 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 405 điểm để mua Hà mã lười
Etalts: mọi người ủng hộ t với nha
Etalts: PR: Trùng sinh chờ em lớn
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 384 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 623 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 364 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 399 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 315 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 299 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Phèn Chua: Bà đào vote cho bổn Ri nào :cry2:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 592 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 283 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 268 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 563 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: Tiêu Tương vừa đặt giá 831 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Junwei: PRTRUYỆN CÁI NHÉ [Xuyên không] Phì Lũ đại náo dị giới
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 474 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 310 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 450 điểm để mua Ếch xanh 1
Minh Huyền Phong: Ko sao đâu chị :>
Sam Sam: Lỡ tay đấu, bạn Phong đấu lại giùm mình nhé! Xl bạn.
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 379 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 345 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 360 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 699 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Preiya vừa đặt giá 535 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 790 điểm để mua Thỏ đánh đàn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.