Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 56 bài ] 

Chào buổi sáng, Triệu Thần Thành - Thả An

 
Có bài mới 20.11.2017, 22:51
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 07.07.2015, 17:25
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 480
Được thanks: 2682 lần
Điểm: 17.05
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chào buổi sáng, Triệu Thần Thành - Thả An - Điểm: 52
Chương 49:

Thẩm Mục kinh ngạc trong nháy mắt, sau đó lại khôi phục lại vẻ mặt lạnh lẽo xa cách. Lúc đầu, Triệu Thần Thành tràn đầy mong đợi, nhưng khi Thẩm Mục coi thường không thèm đếm xỉa đến cô đã khiến cô có chút bị đả kích.

“Thẩm Mục.” Cô gọi anh, sau đó đuổi theo hai ba bước, nhưng bước chân của anh lại không có chút chần chừ.

Một phát bắt được ống tay áo của người đàn ông phía trước, Triệu Thần Thành níu lại thật chặt, lúc này mới khiến Thẩm Mục dừng bước chân lại, anh rũ mắt cúi đầu xuống nhìn Triệu Thần Thành, chân mày anh hơi nhíu lại, cứ như vậy mà lại khiến cho không biết bao nhiêu lời nói đã được chuẩn bị sẵn ở trong đầu Triệu Thần Thành biến mất hoàn toàn, cô hé mở miệng mấy lần nhưng lại vẫn không hề nói được một câu nào.

Thẩm Mục dời tầm mắt khỏi đôi môi còn dính chút bọt sữa của Triệu Thần Thành sát bên cạnh, cố đè ép giọng nói hỏi: “Có chuyện gì sao?”

“A…” Triệu Thần Thành im lặng thật lâu cũng không nói ra được một câu ba chữ vẫn luôn mong chờ, đại não của cô mơ hồ như lúc vẫn còn đang ở trên máy bay, mắt thấy vẻ mặt của Thẩm Mục giống như càng ngày càng không kiên nhẫn, Triệu Thần Thành lại thốt ra: “Em muốn mời anh uống sữa tươi…”

Khóe môi của Thẩm Mục khẽ cong lên, ngay sau đó anh cười lạnh một tiếng: “Không cần.”

Ống tay áo từ trong tay Triệu Thần Thành bị anh giật ra, vì vậy cô lại cố chấp níu lại một lần nữa: “Anh không thể đi!”

Rõ ràng Triệu Thần Thành đang dở thói vô lại, vì vậy Thẩm Mục không thể không dừng bước chân lại, nghiêng người sang, dù không vui nhưng vẫn ung dung nhìn cô: “Triệu Thần Thành, em đây là có ý gì?”

“Anh xem…” Triệu Thần Thành mím mím môi: “Mặc dù ngày đó thần trí của em không được tỉnh táo cho lắm, nhưng mà, rõ ràng em đã nghe thấy... ừm… anh nói không phải anh không cưới em…” Mặc dù da mặt Triệu Thần Thành có đủ dày, nhưng lúc cô nói ra mấy chữ này, vẫn cảm thấy có chút không biết xấu hổ, khuôn mặt hơi ửng đỏ: “Tóm lại… Tóm lại là anh không được phép lật lọng nuốt lời.”

"Tại sao không thể?" Thẩm Mục nhíu mày: “Năm đó em đồng ý sẽ ở cùng với anh thật tốt, nhưng sau đó không phải cũng nói chia tay là liền chia tay sao?”

"Điều này không giống nhau." Triệu Thần Thành muốn cùng anh nói rõ lí lẽ, nhưng xét thấy bản thân mình đuối lý ở trước, lại tự biết cô đã nợ anh rất nhiều, vậy nên có cố thế nào cũng không thể cứng rắn được: "Em và Tưởng Lạc Sanh đã không có gì rồi…"

"Triệu Thần Thành, từ trước cho bây giờ, vấn đề đều không phải ở chỗ Tưởng Lạc Sanh."

"Em biết rõ, em hiểu rõ… Đều tại em không tốt." Triệu Thần Thành hít mũi một cái, giương đôi mắt tội nghiệp nhìn người đàn ông trước mặt: "Nhưng mà, em cũng đã sắp già rồi... Thẩm Mục, anh không thể không quan tâm em."
     
Nếu như cô có thể trở về hai năm trước, hoặc thậm chí chỉ hai tháng cũng được, như vậy cô có thể không biết xấu hổ làm nũng ép anh chịu thua, anh nhất định sẽ mềm lòng xuống dạ, bỏ qua chuyện cũ. Nhưng bây giờ anh chỉ cảm thấy dường như có một ngọn lửa đang bốc cháy trong lòng mình. Người phụ nữ này cố tình làm trái ý anh, cố tình tùy ý làm bậy, một dáng vẻ hoàn toàn giống như sẽ ăn chắc anh. Trong lòng bốc hỏa, cho đến tận bây giờ, anh vẫn không tự chủ được mà nghĩ đến việc cưng chiều cô, thậm chí anh còn không nhẫn tâm cứ như vậy hất tay của cô ra.

Đê tiện, thật sự là mười phần đê tiện, mà còn là đê tiện thành thói quen rồi.

"Buông tay."

Triệu Thần Thành nhìn thấy vẻ mặt của Thẩm Mục có chút lộ vẻ xúc động, nhưng sau đó lại lạnh xuống từng chút một, sau cùng lại dùng vẻ mặt chán ghét phun ra hai chữ.

Giằng co nửa phút, rốt cuộc Triệu Thần Thành cũng chịu thua, một ngón tay rồi lại một ngón tay, từ từ buông lỏng ra ống tay áo của người đàn ông ra. Nhìn lướt qua ống tay áo trống trải, sắc mặt Thẩm Mục càng xấu hơn, ngay sau đó, anh bước nhanh tránh ra. Triệu Thần Thành ngơ ngác đứng nguyên tại chỗ, một hồi lâu sau, cô mới đột nhiên than thở một hơi, rốt cuộc mới vừa rồi cô bị làm sao mà lại buông tay như vậy đây? Đáng lí ra cô nên ôm bắp đùi của anh ăn vạ mới đúng chứ…

Vì vậy, chờ Thẩm Mục ăn cơm tối trở về, lại phát hiện Triệu Thần Thành đang đứng ở trước cửa phòng mình, trong tay đang cầm một bó hoa hồng rất lớn, vừa nhìn thấy anh liền phủi đất đứng lên. Thẩm Mục không nhìn cô, trực tiếp quẹt thẻ mở cửa phòng bước vào, rồi định đẩy cửa ngăn cô ở bên ngoài. Hai cái móng vuốt của Triêu Thần Thành lanh lẹ giữ cửa phòng lại, đưa bó hoa hồng nhét vào trong phòng, nghiêm túc nói: “Thẩm Mục, nhận lấy đi!”

Cả khuôn mặt của Thẩm Mục tối sầm lại, bị cô chọc cho tức giận, lại mở cửa: "Triệu Thần Thành, em đang giở trò quỷ gì thể?"

Cửa phòng đột nhiên bị mở ra, Triệu Thần Thành vốn đang liều mạng giữ chặt cửa liền thuận thế lao vào trong phòng của Thẩm Mục, mắt thấy mình sắp bị mất trọng tâm mà gặp phải bi kịch, thì eo liền bị một cánh tay vững vàng ôm lấy.

Thẩm Mục nhìn Triệu Thần Thành giắt trên cánh tay mình, âm thầm phẫn hận bản năng đáng xấu hổ của mình, lại thấy Triệu Thần Thành đưa bó hoa hồng đưa đến trước mặt anh, nghiêm túc nói: "Thẩm Mục, anh không nhìn ra được, hiện tại em đang theo đuổi anh hay sao?

Lịch chiếu phim vào kì nghỉ dài hạn tháng năm thật sự rất gấp gáp, thật vất vả tiểu L trải qua quãng thời gian không giống người này, đang ở nhà uống sữa chua, nghe điệu hát dân gian thì ngoài cửa phòng lại vang lên tiếng chuông ping pong.

Cô ngoảnh đầu khẽ nguyền rủa, lề mà lề mề chạy đi mở cửa, kết quả vừa mới mở cửa, một bóng người liền thẳng tắp nhào vào trong ngực cô, cuốn theo từng trận gió, xen lẫn mùi rượu nồng đậm.

“Từ Long…” Đầu năm nay còn có người dám gọi “bản mệnh” của cô ở ngay trước mặt cô sao? Trừ ba mẹ cùng chị gái già nhà cô ra, thì cũng chỉ còn cái tên Triệu Thần Thành kia.

"Thế nào? Tại sao lại say thành ra như vậy rồi hả?" Tiểu L dìu Triệu Thần Thành vào cửa, Triệu cô nương vẫn một mực trong trạng thái cười quyến rũ phóng điện với cô, hơn nữa còn cố ý dùng một loại giọng nói tê dại, kéo dài âm thanh gọi cô: “Long…”

Phí thật lớn sức lực, rốt cuộc tiểu L cũng kéo được Triệu Thần Thành đến ghế salon, tiểu L một phen lau mồ hôi, cảm thấy người phụ nữ này uống rượu say cũng không phải là lần đầu, bởi vì người này thật sự rất dễ say. Nhưng nếu hiện giờ Triệu Thần Thành đã rút lui khỏi Làng Giải Trí, theo lẽ thường thì sẽ không có ai chuốc rượu cô ấy mới phải, huống chi bây giờ mới là buổi chiều…

“Từ Long…” Giờ phút này Triệu Thần Thành ngồi dậy, vẻ mặt trêu chọc đột nhiên biến mất: “Làm thế nào bây giờ, anh ấy không cần tôi nữa rồi…”

“Ôi chao?”

“Thẩm Mục, anh ấy không cần tôi nữa.” Triệu Thần Thành nói xong thì lại cười, nhưng trong cặp mắt của cô lại nổi lên một tầng sương mù khó hiểu.

“Đùa gì thế? Cô nói cái người thuộc tính trung khuyển của nhà cô - Thẩm Mục, Thẩm đại thiếu gia, anh ta không cần cô nữa? Không thể nào, cái người này bị cô hành hạ nhiều năm qua như vậy nhưng vẫn đều không buông tay, hiện tại cô đã chia tay với Tưởng Lạc Sanh, cô nói với tôi anh ta không cần cô nữa? Nếu thật sự là như vậy, tôi sẽ không bao giờ tin vào tình yêu.” Tiểu L xua tay.

“Tôi đến Italy tìm anh ấy rồi…” Triệu Thần Thành đứng dậy, xiên xiên vẹo vẹo đi tới phòng bếp, tiểu L vội vàng đi theo sau để phòng ngừa việc cô mất thăng bằng ngã xuống đất, ngã hỏng đầu óc.

Thật vất vả mới tìm được tủ lạnh, Triệu Thần Thành mở tủ, lấy bia ra ngoài, liền bật nắp uống: “Tôi đi theo anh ấy suốt một tuần lễ, tặng hoa hồng… rồi… tặng bách hợp… những thứ có thể tặng… tôi… tôi đều đã tặng, nhưng anh ấy lại… ực ực ực…” Triệu Thần Thành ngửa cổ uống nửa lon bia, nói tiếp: “Nhưng anh ấy… không chịu cùng tôi trở về…”

Tiểu L muốn cướp lon bia trong tay Triệu Thần Thành, vậy mà Triệu cô nương mặc dù uống say nhưng bản lĩnh vẫn còn nhanh nhẹn, sống chết giữ lại lon bia không chịu thả, tiểu L cũng chỉ có thể đành thôi.

“Ơ, bây giờ cô đang vì bị tổn thương tình cảm mà mua say sao? Thật sự là quá hiếm!”

Giờ phút này đầu óc Triệu Thần Thành mơ hồ, chỉ thao thao bất tuyệt nói: “Tôi hiểu rõ… Là tôi không tốt… Tôi bạc tình, tôi ỷ vào việc anh ấy yêu thương tôi mà làm xằng làm bậy… Nhưng tôi thật sự muốn thay đổi mà…” Cô ngồi ngay xuống chỗ bên cạnh tủ lạnh, ôm lấy đầu gối của mình: “Thật sự là tôi sẽ sửa mà…”
     
Tiểu L dựa vào bên tường, cúi đầu nhìn cô: “Triệu Thần Thành, cô đúng là đại tiểu thư. Cô hành hạ Thẩm Mục đó đâu phải chỉ một ngày hay hai ngày, mà đã hơn mấy năm. Hiện tại anh ta mới chỉ đối xử không tốt với cô mấy ngày, cô lại cứ như vậy? Hơn nữa, tại sao anh ta cứ nhất định phải yêu cô? Cô nói muốn thay đổi thì nhất định người ta phải cho cô cơ hội à? Quả thật là anh ta đã làm hư cô rồi.”

Triệu Thần Thành không lên tiếng, chỉ vùi đầu vào trong khuỷu tay, mới đầy tiểu L cho là cô ngủ thiếp đi, lại gần mới phát hiện bả vai của cô đang run run, hình như là đang khóc.

“Tôi nói, Triệu Thần Thành cô không phải có bản lĩnh rất lớn hay sao, tại sao đột nhiên lại trở nên thiếu tiền đồ như vậy.”

Trả lời tiểu L, là Triệu Thần Thành đột nhiên đứng dậy vọt tới bên bồn rửa tay, ngay sau đó chính là một tràng tiếng nôn mửa không giới hạn. Tiểu L đứng ở một bên im lặng nhìn trời, thiên sát Thẩm Mục à, mặc dù tôi biết anh muốn ca bài ca ‘nông nô khởi nghĩa’ thật tốt, nhưng kiêu ngạo thì cứ kiêu ngạo, có thể không cần liên lụy đến những người khác hay không!

Triệu Thần Thành nằm ở bên cạnh bồn rửa tay nôn mửa bốn lần, vốn là cô chưa ăn cái gì, lại cộng thêm hệ thần kinh nôn mửa đột nhiên phát tác, chờ rốt cuộc cảm giác buồn nôn đã qua, Triệu Thần Thành đặt mông ngồi xuống dưới đất liền không thể đứng dậy nổi.

Trong đầu cô đã không còn suy nghĩ, chỉ lặp đi lặp lại câu nói mà người đàn ông nào đó đã nói với cô: “Triệu Thần Thành, anh không phải sủng vật mà em nuôi, không phải lúc em vui mừng thì có thể ném tôi qua một bên, hào hứng qua đi thì lại chạy đến dỗ dành. Cầu xin em, có thể đừng quay lại làm phiền anh nữa có được không?”

Triệu Thần Thành giơ tay lên che kín hai mắt mình, cô cười, cười đến mức nước mắt rơi thẳng xuống dưới. Những gì tiểu L nói tất cả đều rất đúng, tại sao anh ấy không thể không có cô, tại sao anh ấy không thể không lật lọng nuốt lời chứ… Là cô đáng bị như vậy.

Triệu Thần Thành vô cùng đau khổ, cuối cùng tiểu L cũng sức cùng lực kiệt không thể chăm sóc. Không gọi được cho Thẩm Mục, vì vậy cô chỉ có thể tìm bạn bè khác, cuối cùng Benson nhà Diệp Tiểu Hàm. Hai người phụ nữ dốc bao nhiêu công sức mới chăm sóc được con quỷ say, đồng thời cũng rối rít vụng trộm vui mừng thay cho Thẩm Mục, rốt cuộc cũng thấy Thẩm Mục có thể phản ngược lại Triêu Thần Thành một ngày, thật sự là thỏa mãn lòng người.

Ngày hôm sau, mãi cho đến buổi tối Triêu Thần Thành mới tỉnh. Lúc cô tỉnh lại, cảm thấy đầy mình nặng như đúc bằng chì, cô không  nhớ rõ tại sao mình lại đến nhà của Từ Long, vuốt cái trán bước ra khỏi phòng, cô liền gặp được tiểu L cùng Diệp Tiểu Hàm đang vừa ăn khoai tây chiên vừa chăm chú xem TV nhìn thầy Thương…

"Tôi hỏi hai người…”

“Rốt cuộc cô cũng tỉnh rồi à đại tiểu thư.” Tiểu L quay đầu sang nhìn Triệu Thần Thành: “Hai chúng ta chăm sóc cái con quỷ rượu là cô một đêm, cô làm thế nào để báo đáp chúng tôi đây?”

“Lấy thân báo đáp, có muốn hay không?” Triệu Thần Thành cười khẽ, vò mái tóc ổ gà bước vào phòng rửa mặt.

“Tôi không muốn! Cô để lại cho Thẩm Mục đi!” Tiểu L hô to, âm thanh chỉ cách cánh cửa, Triệu Thần Thành đang ở trong phòng rửa mặt thu lại nụ cười, khẽ than thành tiếng, bây giờ ngược lại cô là người muốn lấy thân báo đáp người ta, nhưng người ta lại không cần. Haiz… Hơn nữa với dáng vóc này của cô, mặc dù không phải “trước sau như một”, nhưng muốn sắc dụ thì thật sự không đủ tư cách, thật là càng nghĩ càng đau buồn mà.

Chờ Triệu Thần Thành rửa mặt xong bước ra ngoài, tiểu L tìm thấy trong tủ lạnh có sữa tươi, ngồi xếp bằng trên ghế sofa, cắm ống hút bắt đầu uống, trên màn hình lớn đang chiếu phân cảnh kịch tính.

“Từ Long là một cô gái chưa gả, cô đơn tích mịch nhìn hình ‘tiểu hoàng” còn chưa tính, Diệp Tiểu Hàm cô là đồng chí đã có gia đình, như thế nào lại xem cái này?” Triệu Thần Thành nheo mắt lại, vô cùng bất mãn.

Diệp Tiểu Hàm ngay cả mí mắt cũng không thèm chớp, tiếp tục gặm khoai tây chiên, lơ đễnh nói: “Cô rảnh rỗi quan tâm tính háo sắc của tôi thì không bằng nghĩ làm cách nào để nịnh bợ Thẩm đại thiếu gia đi thì hơn.”

“Sao cô lại ác miệng như vậy chứ.” Triệu Thần Thành bĩu môi, tiếp tục hút sữa tươi: “Này Đại Tác Giả, cô có đề nghị tốt nào không?”

“Đề nghị của tôi? Trực tiếp kéo Thẩm Mục lên giường cho nhanh, giải quyết mau lẹ.”

“Tiểu Hàm… Phương pháp lưu manh của cô chỉ thích hợp dùng cho tình huống của cô thôi.” Tiểu L mở miệng.

Diệp Tiểu Hàm lúc này mới để khoai tây chiên xuống, nghiêm trang nhìn về phía Triệu Thần Thành: "Trong lòng mọi người đều hiểu rõ, nếu như Thẩm Mục thật sự có thể đối với cô nói buông liền buông được, cũng không phải dây dưa đến tận ngày hôm nay. Chỉ là cô hành hạ dày vò người ta quá mức, làm lòng tổn thương lòng tự ái và tấm lòng yếu ớt của một người đàn ông. Cho nên, cô muốn đền bù, thì cần phải ngàn vạn lần không được phép chân chính buông tay trong lúc anh ta còn do dự. Nếu bây giờ cô buông tay, người đàn ông này vĩnh viễn sẽ không thuộc về cô nữa.”

"Có thể không cần vòng vo phức tạp như vậy được không, em gái Tiểu Hàm muội tử, trực tiếp một chút đi?" Triệu Thần Thành nhíu mày.

Diệp Tiểu Hàm cười không nói.

Ngày tiếp theo, tại đất nước Viên xa xôi, Thẩm Mục đang vô cùng lo lắng vì vừa nhận được một cuộc điện thoại thông báo khẩn cấp. Triệu Thần Thành bị tai nạn xe cộ phải nhập viện, tính mạng đang hết sức nguy hiểm.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn ViVu về bài viết trên: An Du
     

Có bài mới 20.11.2017, 22:52
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Nguyên Ưng Bang Cầm Thú
Đại Thần Nguyên Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.09.2016, 21:53
Bài viết: 148
Được thanks: 378 lần
Điểm: 49.41
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chào buổi sáng, Triệu Thần Thành - Thả An - Điểm: 52
Chương 50:
Editor: Nguyen Hien_8387
Betaer: Maybe

Ngay từ đầu Thẩm Mục cũng không tin Triệu Thần Thành xảy ra tai nạn xe, mặc dù cô lái xe hết sức cẩu thả làm cho anh không ngừng lo lắng. Anh gọi điện thoại cho trợ lý để hỏi rõ, xác nhận Triệu Thần Thành quả thật đã vào bệnh viện.

Ngồi chuyến máy bay sớm nhất trở về từ Úc, mười mấy tiếng ngồi trên máy bay như kim châm. Vệ Nhiên đột nhiên qua đời, làm cho anh hiểu rõ rằng giữa sống và chết có một ranh giới thật đáng sợ. Cho nên anh cam tâm chờ cô, cho dù cô tìm mọi cách tránh né, chỉ cần bọn họ còn sống, mọi chuyện đều có thể xoay chuyển. Anh không dám nghĩ tới, anh sẽ ra sao nếu như cô cũng bị thần chết mang đi?

Anh nhớ tới trước đây không lâu, mỗi ngày cô đều cầu xin anh tha thứ, bất chấp mặt mũi của mình. Anh bị cô làm ồn ào đến bực mình, vốn muốn đi du lịch cho tâm tình yên tĩnh lại, cuối cùng trong cơn tức giận đã nói ra những lời ác độc. Triệu Thần Thành mỗi ngày đều bị anh tưới nước lạnh, mỗi ngày nhiều một chút, làm cho cô không chịu nỗi, cách có một ngày đã bay trở về nước.

Sau khi cô đi, Thẩm Mục bớt giận, nhưng cũng trống trải. Trên mặt anh vẫn luôn là vẻ mặt lạnh lùng, nhưng thật ra tâm trạng không cam tâm trong lòng anh đã sớm bị cô mài mòn đến bảy tám phần, anh chỉ không muốn để cho cô qua cửa dễ dàng như vậy thôi.

Nhưng bây giờ, cái gì anh cũng không dám nghĩ …

Máy bay hạ cánh, anh lập tức gọi điện thoại đến bệnh viện hỏi chuyện phẫu thuật, sau khi nghe kết quả anh mới thở phào nhẹ nhõm. Cô đã thoát khỏi nguy hiểm, đang nằm ở phòng bệnh nghỉ ngơi. Vì vậy anh không lãng phí chút thời gian nào bắt xe đi tới bệnh viện.

Lúc Thẩm Mục đẩy cửa vào, Triệu Thần Thành đang nằm trên giường bệnh ăn táo, cô tưởng là Diệp Tiểu Hàm đi vào, liền mở miệng: “Mưu kế của cậu ruốt cuộc có tác dụng không vậy, đã đến giờ này rồi…” Cô oán trách nghiêng đầu sang chỗ khác, lại nhìn thấy Thẩm Mục phờ phạc đứng trước cô, cảm thấy không ổn, lập tức ném quả táo, cười xấu hổ: “Ặc, anh đã đến rồi a.”

“Tai nạn xe cộ? Mạng sống bị đe dọa sao?” Sắc mặt Thẩm Mục trước giờ chưa từng thay đổi, nhưng nụ cười thì rực rỡ trước giờ cũng chưa từng có: “Em cảm thấy, chuyện này rất vui đúng không?”

“Không phải, em thật sự là bị tai nạn xe!” Triệu Thần Thành vén chân lên chỉ vào cái chân phải bị quấn như xác ướp của mình: “Nhưng chỉ là…là do xe đạp đụng…”
     
Thẩm Mục không trả lời, mở cửa phòng đi ra ngoài, Triệu Thần Thành quýnh lên hoàn toàn quên cái chân của mình bị thương, chưa kịp nói đã ngã lộn nhào xuống đất. Cô kêu lên một tiếng nhưng cũng không ngăn cản được tiếng bước chân của anh. Nhếch nhác nằm trên mặt đất nhìn anh bước đi càng lúc càng xa.

Diệp Tiểu Hàm vốn đi mua sữa bò tươi cho Triệu Thần Thành, cầm túi đi tới cửa bệnh viện liền nhìn thấy Thẩm Mục đứng bên ngoài hút thuốc lá. Cô nghi ngờ chuyện này có phải lại bất thành hay không, liền nhận được điện thoại của Triệu Thần Thành. Diệp Tiểu Hàm không khỏi oán thầm Triệu Thần Thành, diễn có tí vậy thôi mà cũng không làm được.

“Thẩm đại thiếu gia, đã lâu không gặp.”

Thẩm Mục liếc mắt nhìn Diệp Tiểu Hàm, nhìn thấy cô xách túi nilon: “Chủ ý này là do cô suy nghĩ ra?”

“Nếu mọi chuyện tốt đep, tôi cần gì phải  ở nơi này âm thầm bày trò.” Diệp Tiểu Hàm liếc anh một cái: “Triệu Thần Thành lề mề dây dưa, anh cũng lề mề dây dưa, hai người dây dưa mãi, khi nào mới có kết quả đây? Bản thân tôi tự có chút chủ ý, muốn mọi chuyện phát triển tốt hơn, nhưng hai người các ngươi quả thật không đáng tin cậy.”

Thẩm Mục cười khẽ: “Lữ bái Triết thật là cưng chiều cô đến nỗi cô coi trời bằng vung rồi. Lúc nào cũng thích quản và giáo huấn chuyện người khác.”

“Người nào làm người đó chịu nha, đừng lôi Benson vào.”

“Thật ra tôi rất mừng, vì cô ấy không có chuyện gì đáng ngại.” Thẩm Mục búng tàn thuốc vào trong thùng rác nói.

“Cho nên hai người các ngươi đừng lãng phí thời gian nữa, cuộc đời rất ngắn, hơn nữa không biết chính xác được khi nào mình sẽ mất đi, người xui xẻo đi trên đường cũng có thể bị tai nạn mà chết, làm sao anh có thể biết chắc chắn được ngày mai anh nhìn thấy được mặt trời đúng không?” Diệp Tiểu Hàm đưa túi nilon có chứa mấy hộp sữa bò tươi bên trong cho anh: “Hai ngày trước, cô ấy ở nhà Tiểu L uống say, ói cả đêm. Ngày ngày hồn bay phách lạc nên mới bị xe đạp đụng, hôm nay vì đuổi theo anh lại bị té, hiện tại đoán chừng còn chưa có trở lại bình thường. Cái này so với những chuyện cô ấy làm quả thật là không đáng nhắc tới, nhưng ai bảo anh yêu cô ấy làm chi, cầm lấy đi.”

Thẩm Mục không có đưa tay cầm, vì vậy Diệp Tiểu Hàm đành phải lấy tay nhét đồ vào trong ngực anh, sau đó xoay người rời đi. Thẩm Mục cúi đầu nhìn mấy hộp sữa bò tươi lộ ra từ túi nilon, hồi lâu mới thở phào một hơi.

Triệu Thần Thành được y tá đỡ lên giường bệnh, thế nhưng do ngã xuống hơi mạnh, cộng thêm bị thương sẵn, cô nằm một lúc cũng không nhịn được đau, hít vào một hơi lạnh.

Lúc đầu Diệp Tiểu Phàm đề nghị dùng khổ nhục kế, nhưng Triệu Thần Thành không đồng ý. Cô biết nếu Thẩm Mục biết chuyện sẽ tăng tội cho cô thêm một bậc. Nhưng ngớ ngẩn lại bị xe đạp đụng, xảy ra chuyện nên Tiểu Phàm giựt dây nói đã đến nước này không bằng tương kế tựu kế, liền gọi điện thoại cho thư ký của Thẩm Mục. Triệu Thần Thành suy nghĩ mình đã sớm gây ra nhiều tội lỗi chồng chất, thêm nhiều tội cũng không sợ. Huống chi nếu cô có biện pháp khác, cũng sẽ không lừa gạt Thẩm Mục như vậy.

Chỉ là khi nhìn thấy bộ dáng nổi giận đùng đùng của anh, Triệu Thần Thành lập tức hối hận. Thật là khi tuyệt vọng cái gì cũng có thể thử, tự mình chuốc lấy đau khổ. Đặt mình vào hoàn cảnh của người khác, nếu như Thẩm Mục lừa gạt cô như vậy, cô tuyệt đối sẽ không tha thứ cho anh. Tiểu L và Diệp Tiểu Hàm có lẽ không hiểu rõ ràng lắm, nhưng cô và anh có thể hiểu được, trải qua cái chết của Vệ Nhiên, giữa hai người bọn họ làm sao có thể dựng nên một trò đùa như vậy.

Triệu Thần Thành nghiêng đầu nhìn qua cửa sổ, cảm thấy hối hận vô cùng, cửa phòng bệnh được mở ra. Cô cho là Diệp Tiểu Hàm, cũng không quay đầu lại, cho đến khi giọng nói của đối phương vang lên.

“Vẻ mặt sầu khổ như vậy, đã biết mình làm sai sao?”

Triệu Thần Thành chợt nghiêng đầu sang chỗ khác, thiếu chút nữa trẹo cổ, vì vậy chỉ lo nhe răng nhếch miệng đỡ lấy cổ, hoàn toàn không có để ý nước mắt từ trong khóe mắt rơi xuống.

“Thật xin lỗi.” Triệu Thần Thành vừa nói xong, vừa lau nước mắt vừa xoa cổ, tay chân luống cuống.

Thẩm Mục đặt lon sữa bò ở đầu giường, ngồi xuống cái ghế gần đó, rút khăn giấy đưa cho cô. Triệu Thần Thành nhận lấy khăn giấy lau mặt, cũng không dám nhìn Thẩm Mục, cúi đầu nhìn cái mền chăm chú.

“Em đột nhiên ngoan như vậy anh ngược lại nhìn thấy không quen mắt.” Thẩm Mục cười cười, dựa vào thành ghế: “Nhưng mà cũng là lỗi do anh, để cho em tự tung tự tác, càng ngày càng lòng lang dạ sói.”

“Còn hơn có người không có tim không có phổi.” Triệu Thần Thành nghiêng đầu qua nhìn vẻ mặt của Thẩm Mục, nhìn thấy anh chuẩn bị khởi binh truy vấn tội, can đảm tự nhiên tăng lên, ngẩng đầu lên cười hì hì: “Hiện tại em muốn cải tà quy chính còn có tác dụng hay không?”

“Sắc mặt biến đổi rất nhanh, ai cho phép em cười đùa hí hửng như vậy hả?”

“Em sai rồi! Em sẽ tự kiểm điểm bản thân mình!” Triệu Thần Thành lập tức cúi đầu xuống, vẫn không quên nói: “Lần trước đi Italy tìm anh, em có chuẩn bị một thứ nhưng vẫn không có lấy ra.”

“Hả?” Thẩm Mục nhíu mày, nhưng khi thấy Triệu Thần Thành từ trong đầu tủ giường lấy ra một cái hộp nhỏ: “Bụp” một tiếng mở ra.

Thẩm Mục bị vật trước mắt làm cho khiếp sợ, sắc mặt nghiêp túc hơn: “Triệu Thần Thành, em có biết em đang làm gì không?”

“Cầu hôn anh!” Triệu Thần Thành cầm chiếc nhẫn đưa về phía trước: “Thẩm Mục, anh gả cho em có được không? Anh xem, em bây giờ là CEO của Trần thị, trước kia anh ở đây, Trần thị tăng trưởng không ít, cho nên sau này anh không làm việc em cũng nuôi nổi anh. Em đảm bảo sẽ đối xử với anh thật tốt, sẽ không làm hồng hạnh xuất tường nữa. Còn nữa, thời điểm em làm minh tinh, cũng được các tờ báo hàng đầu của làng giải trí công nhận. Tổng hợp lại, em cảm thấy anh gả cho em cũng không thua thiệt gì.”

Thẩm Mục trầm mặt chốc lăt, hỏi: “Em còn biết bốn chữ Không Biết Xấu Hổ viết như thế nào sao?”

“Không biết.” Triệu Thần Thành chân thật lắc đầu: “Nếu không anh dạy em đi?”

“Anh còn đang giận em.”

“Vậy em sẽ giúp anh bớt giận, đừng nóng giận nữa nha, anh uống sữa tươi đi.”

“Em hết ăn lại nằm như vậy, anh đi theo em nhất định chịu rất nhiều thiệt thòi.”

“Em đã nói rồi, chúng ta có rất nhiều tiền, cho nên không cần phải sợ.”

“Triệu Thần Thành, anh thấy em nên sửa đổi thái độ lại…”

“Thẩm Mục, em muốn sống với anh cả đời.”

"Ý em là muốn làm anh dính dáng với em cả đời sao?"

“Ai, anh nói cái gì thì chính là cái đó đi! Nhanh lên một chút, em đeo cho anh nha.”

“Anh chưa nói là đồng ý mà!”

“Ôi, Trầm đại thiếu gia anh có cần phải kêu ngạo như vậy không?”

“Anh phản đối đúng không?”

“Nơi này là bệnh viện! Em là bệnh nhân.”

“Anh nghĩ nhiều như vậy làm gì.”

". . ."

Hồi cuối

Lễ trao giải mỗi năm diễn ra một lần, vẫn như cũ có rất nhiều người tụ tập. Sau khi Trần thị thu mua O&C, cũng bắt đầu giao thiệp với báo chí giải trí, những sự kiện long trọng như thế này dĩ nhiên là không thể vắng mặt.

Rất lâu rồi Triệu Thần Thành không có xuất hiện trước công chúng, hôm nay cũng ăn mặc lộng lẫy tham dự. Tóc ngắn như cũ, chỉ là cách ăn mặc và cách trang điểm được chăm chút kỹ lưỡng hơn rất nhiều, kể cả Tiểu L khi nhìn thấy Triệu Thần Thành cũng không ngừng cười nhạo, nói cô càng ngày càng giống phụ nữ có chồng. Triệu Thần Thành  tặng cho Tiểu L một ánh mắt, rồi ngồi xuống vị trí của mình.

Không ngờ vừa mới tránh một đứa bạn xấu xa này, lại phát hiện ra ngồi bên cạnh mình là một đứa bạn xấu xa khác.

“Diệp Tiểu Hàm, cậu như thế nào mà có thể ngồi ở khu vực dành cho người tài trợ vậy chứ?”

“Thật là trùng hợp, Lữ Bái Triết cũng có tài trợ, anh ấy mất hứng không muốn đi, mình liền thay anh ấy đi.” Diệp Tiểu Hàm giữ đầu cô hỏi: “Sao lại không thấy Thẩm Mục nhà cậu? Anh ta yên tâm để một người phụ nữ có thai như cậu chạy loạn hay sao?”

“Đừng nói nữa! Nếu không phải vừa đúng lúc anh ây đi công tác, cậu cho rằng mình có thể chạy trốn ra ngoài được sao?” Triệu Thần Thành vẻ mặt đau khổ, oán hận nói.

“Chỉ là không thể không nói, Thẩm Mục rất có thủ đoạn. Biết cậu không phải là tự kiểm điểm bản thân, lập tức kéo đi đăng ký kết hôn, xé giấy chứng nhận làm hôn lễ, tiếp theo liền gieo giống. Chậc chậc, dây dưa nhiều năm như vậy, hiện tại mới hơn nửa năm đã làm xong chuyện, thật sự bội phục!”

“Cậu có tin mình quật ngã cậu rồi kéo ra khỏi cửa không hả?” Triệu Thần Thành nhíu mắt nhìn Diệp Tiểu Hàm, lại nhìn thấy Diệp Tiểu Hàm hướng ánh mắt qua bên người cô nhìn ra ngoài.

Triệu Thần Thành theo ánh mắt, vẻ mặt hống hách trong nháy mắt biến đổi: “Thẩm Mục…”

Người đàn ông nhìn cô: “Muốn quật ngã ai đó?”

“Em sai rồi, nhưng… Em nghĩ rằng em muốn ra ngoài hóng mát một chút…”

Diệp Tiểu Hàm nhìn bộ dáng kinh hãi của Triệu Thần Thành, không thể không cảm thán cái gọi là phong thủy luân chuyển, lòng người thật mau chóng thay đổi.

Nhưng khi thấy Thẩm Mục ngồi xuống bên cạnh mình, Triệu Thần Thành liền nói: “Đừng nhìn em giống như chủ nghĩa vô sanh(*). Nghĩ như vậy là không đúng đâu.” Triệu Thần Thành nghi ngờ như thế nào mà Thẩm Mục lại không có phát biểu ý kiến, một chút dáng vẻ muốn tham gia buổi lễ cũng không có. Nhìn thấy anh không nói gì, cô cũng không hỏi nhiều.

(*) Chủ nghĩa vô sanh : niềm tin vô lý và hung hăng cho rằng đất nước mình là hơn các nước khác. Ở trong đoạn vừa rồi còn có thể hiểu là cậy mạnh, quá tự tin vào bản thân.

Cô rút lui khỏi làng giải trí hơn nửa năm, trong khoảng thời gian này xảy ra rất nhiều chuyện. Lúc đầu còn giấu giếm, nhưng dù có tuột dốc đến đâu thì cũng có lúc được nhớ đến. Triều Thần Thành vốn dĩ chỉ đến tham dự lễ trao giải cho vui, cũng nhân tiện nhớ lại khoảng thời gian ngắn ngủi không đáng nhắc tới khi cô tham gia vào làng giải trí.

Nhưng cô vạn ngàn lần không nghĩ tới tên của mình có trong danh sách vai nữ phụ xuất sắc nhất, khi người trên sân khấu đang định công bố người giành được giải thưởng, máy quay lướt qua khuôn mặt của Triệu Thần Thành, hoàn toàn không có vẻ khẩn trương như những nữ minh tinh khác, mà là chính xác không biết gì. Khi máy quay cuối cùng dừng trên khuôn mặt cô, thời điểm micro phát ra cái tên gồm ba chữ Triệu Thần Thành, phản ứng đầu tiên của cô là nghiêng mặt nhìn vẻ mặt thâm tình và bình tĩnh của Thẩm Mục.

“Giải thưởng này có phải anh bỏ tiền ra mua phải không?”

"Tiền anh đầu tư, đâu thể nói là bỏ ra hay không."

Thẩm Mục nhún vai một cái, lạnh nhạt hờ hững.

Triệu Thần Thành cứ như vậy bị dẫn lên sân khấu nhận giải, trong mấy phút nêu lên cảm nghĩ mình được nhận giải làm cho cô cảm thấy khẩn trương.

Ngay sau đó, cô cảm ơn một chuỗi dài từ quốc gia đến ba mẹ, từ công ty đến người đại diện, cảm ơn xong thời gian vẫn chưa hết, đành cảm ơn đến Thẩm Mục, nhờ anh mà cô mới có giải thưởng ngày hôm nay.

Bước xuống sân khấu, lòng bàn tay Triệu Thần Thành đổ đầy mồ hôi, nhìn thấy Thẩm Mục liền nói: “Anh đúng là đột kích em nha! Thiếu chút nữa em chết vì ngượng!”

“Em cũng không có sở trường gì, anh sợ về sau đứa bé ra đời em không còn mặt mũi đối diện với nó, cho nên tặng cho em một chiếc cúp, không được sao?”

"Thẩm Mục!"

"Thần Thành. . ."

"Hả?"

“Từ nay về sau, trong mắt người khác em là vai nữ phụ xuất sắc nhất. Nhưng riêng một mình anh em là nữ chính xuất sắc nhất.”

"Chậc chậc, ý tứ rất sâu sa."

"Không tốt sao?"

"Đặc biệt, đặc biệt tốt."

Vòng đi vòng lại, cũng có thể trở về thời điểm tốt đẹp như lúc ban đầu, còn có cái gì có thể so sánh tốt hơn đây?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn nguyenhien_8387 về bài viết trên: An Du, shirleybk
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 56 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: binhan010511, Bé con 95, Đông Sương, Jinmi2301, Katrina913, lengoc2510, MaiNa, phamhoung, thukieu và 386 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 36, 37, 38

2 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

3 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 130, 131, 132

5 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

6 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 19, 20, 21

8 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

9 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 176, 177, 178

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 57, 58, 59

11 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

12 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34

17 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

18 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

19 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

20 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 23, 24, 25


Thành viên nổi bật 
Minh Huyền Phong
Minh Huyền Phong
susublue
susublue
yentula
yentula

Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 350 điểm để mua Piano
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 300 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Shop - Đấu giá: Họa Thiên vừa đặt giá 288 điểm để mua Piano
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 280 điểm để mua Vịt đội bí
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 789 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Đường Thất Công Tử: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1675 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1410 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 626 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 499 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 273 điểm để mua Piano
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 474 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 595 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1341 điểm để mua Quà tặng Hamster
Aka: :slap: :samurai: :chair: con cá chiên nói bậy
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 279 điểm để mua Cún con say ngủ
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 565 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 450 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 537 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 427 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 510 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 405 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 484 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Đường Thất Công Tử: Re: Bạn hợp với tiểu thuyết ngôn tình nào nhất?
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 264 điểm để mua Ly kem 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 460 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2702 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1594 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 384 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.