Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 26 bài ] 

Sự cám dỗ của bá tước - Julia Quinn

 
Có bài mới 27.08.2017, 17:11
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 27140
Được thanks: 4610 lần
Điểm: 9.43
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Lãng mạn] Sự cám dỗ của bá tước (Smythe-Smith Quartet #2) - Julia Quinn - Điểm: 10
CHƯƠNG 16

Luân Đôn

Một tuần sau

Cô đã trở lại.

Daniel nghe tin đó từ em gái, người nghe lại từ mẹ anh, người nghe được trực tiếp từ cô anh.

Anh không tưởng tượng ra mạng lưới thông tin nào hiệu quả hơn được nữa.

Anh không nghĩ là nhà Pleinsworth sẽ ở lại Whipple Hill lâu đến vậy sau khi anh đi. Hay có lẽ nói đúng hơn, anh đã chẳng nghĩ đến vấn đề đấy cho tới khi họ vẫn ở lại vùng quê sau vài ngày.

Nhưng hóa ra, có lẽ việc họ (và nói họ nhưng thực ra anh muốn ám chỉ Anne) không ở trong thành phố lại là tốt nhất. Cả tuần qua thật bận rộn và bực bội, và nếu biết cô Wynter chỉ cách mình vài bước chân thì chắc anh sẽ vô cùng sao lãng.

Anh đã nói chuyện với Hugh. Một lần nữa. Sau khi

Hugh nói lại với cha anh ta rồi quay về báo cho Daniel biết rằng anh ta vẫn không nghĩ rằng cha mình có dính líu tới những vụ tấn công gần đây, Daniel đã nổi khùng lên. Rồi Hugh làm một việc mà đáng ra Daniel nên kiên quyết làm từ mấy tuần trước.

Daniel được anh ta đưa tới nói chuyện trực tiếp với ngài Ramsgate.

Giờ thì Daniel hoàn toàn lạc lối, bởi vì cả anh cũng không nghĩ rằng ngài Ramsgate đã cố giết mình. Có lẽ anh thật ngu ngốc khi chỉ muốn tin rằng cái chương kinh khủng này trong đời mình cuối cùng đã chấm dứt, nhưng nỗi tức giận không hề xuất hiện trong mắt Ramsgate. Chẳng giống như lần cuối cùng họ gặp nhau sau khi Hugh bị bắn.

Thêm vào đó còn có tiến triển mới sau lời đe dọa tự tử của Hugh. Daniel không chắc bạn mình thông minh hay điên rồ nữa, nhưng dù là thế nào thì khi anh ta nhắc lại lời thề sẽ tự tử nếu có chuyện bất hạnh xảy ra với Daniel, anh vẫn thấy rợn tóc gáy. Ngài Ramsgate chấn động thấy rõ, dù đó khó có thể là lần đầu tiên ông ta nghe thấy con trai mình đe dọa như vậy. Đến Daniel cũng thấy ớn lạnh khi chứng kiến một lời thề kinh khủng đến thế.

Và anh tin Hugh. Ánh mắt anh ta... biểu cảm băng giá, gần như vô cảm khi anh ta đưa ra lời thề đó... thật đáng sợ.

Vì toàn bộ chuyện này mà khi ngài Ramsgate gần như nhổ nước bọt vào Daniel và thề sẽ không hại anh, Daniel liền tin ông ta.

Đã hai ngày trôi qua mà Daniel chẳng làm được gì trừ suy nghĩ. Nghĩ xem ai có thể muốn anh chết. Nghĩ xem Anne có ý gì khi nói cô không thể chịu trách nhiệm cho cả anh nữa. Nghĩ về những bí mật mà cô đang chôn giấu, và vì sao cô lại nói anh không có đủ thông tin.

Cô có ý quái gì khi nói thế nhỉ?

Liệu có chuyện cuộc tấn công nhằm vào cô không? Không quá vô lý nếu có người nhận ra cô sẽ về nhà bằng xe của anh. Chắc chắn họ đã ở trong nhà trọ đủ lâu để có người phá hoại dây cương.

Anh nhớ lại cái ngày cô chạy vào cửa hàng giày Hoby với đôi mắt mở to hãi hùng và nói rằng bên ngoài có người cô không muốn gặp.

Ai?

Cô không nhận ra rằng anh có thể giúp cô sao? Có thể mới bị lưu đày về thật, nhưng anh có địa vị và quyền lực đủ đảm bảo cho sự an toàn của cô. Phải, anh từng chạy trốn ba năm, nhưng đã đương đầu được với Hầu tước Ramsgate.

Daniel là Bá tước Winstead, không nhiều người có địa vị cao hơn anh. Chỉ có một vài công tước, kha khá hầu tước và hoàng gia. Chắc chắn Anne chẳng thể có kẻ thù là nhóm người cao quý đó chứ.

Nhưng khi bước lên bậc thềm của dinh thự Pleinsworth để hỏi cô nhiều hơn, anh được thông báo là cô không ở nhà.

Khi lặp lại yêu cầu đó vào sáng hôm sau, anh cũng nhận được câu trả lời tương tự.

Rồi khi anh quay lại sau vài tiếng, chính cô đã chuyển lời từ chối.

"Cháu phải để cô gái tội nghiệp đó yên", Phu nhân

Pleinsworth nói gay gắt.

Daniel không có tâm trạng nghe cô Charlotte giáo huấn nên đi thẳng vào vấn đề. "Cháu cần nói chuyện với cô ấy."

"Con bé không ở đây."

"Ôi, vì Chúa, cháu biết là cô ấy..."

"Cô thừa nhận là con bé đang trên gác khi cháu đến sáng nay", Phu nhân Pleinsworth ngắt lời. "May mắn thay, cô Wynter đủ lý trí để chấm dứt màn tán tỉnh này, dù cháu thì không. Nhưng bây giờ, con bé không ở đây nữa."

"Cô Charlotte...", anh cảnh cáo.

"Con bé không ở đây!" Cằm bà khẽ hếch lên. "Chiều nay con bé được nghỉ và nó luôn ra ngoài khi rảnh."

"Luôn luôn sao?"

"Theo cô biết là thế." Cô anh phẩy tay trong không khí một cách nóng nảy. "Con bé có việc riêng và... và làm bất kể việc gì con bé thường làm."

Bất kể việc gì cô ấy thường làm. Phát biểu mới hay ho làm sao.

"Tốt thôi", Daniel nói bằng giọng cộc lốc. "Cháu sẽ đợi cô ấy."

"À, không được."

"Cô định đuổi cháu ra khỏi phòng khách sao", anh vừa nói vừa nhìn bà với vẻ hơi khó tin.

Bà khoanh tay. "Nếu cô buộc phải làm thế." Anh khoanh tay. "Cháu là cháu trai cô."

"Và kỳ diệu thay, mối quan hệ đó dường như không giúp cháu có đủ lý trí."

Anh trừng mắt nhìn bà.

"Ta có ý xúc phạm đấy", bà nói, "phòng trường hợp cháu không hiểu".

Chúa nhân từ.

"Nếu cháu quan tâm đến cô Wynter", Phu nhân Pleinsworth tiếp tục với vẻ hống hách, "hãy để con bé yên. Nó rất có lý trí, và cô tiếp tục thuê nó vì cô hoàn toàn chắc chắn rằng cháu là người đã theo đuổi nó chứ không phải ngược lại".

"Cô đã nói chuyện với cô ấy về cháu à?", Daniel gặng hỏi. "Cô đã đe dọa cô ấy sao?"

"Tất nhiên là không", cô anh quát, nhưng lại thoáng nhìn đi chỗ khác, và Daniel biết bà đang nói dối. "Cứ làm như cô sẽ đe dọa con bé vậy", bà giận dỗi tiếp tục. "Hơn nữa, con bé chẳng phải người cần được khai thông. Nó biết thế giới này vận hành như thế nào, dù cháu thì không. Chuyện xảy ra ở Whipple Hill có thể bỏ qua..."

"Chuyện gì đã xảy ra?", Daniel hỏi lại, nỗi hoảng loạn lớn dần khi anh tự hỏi chính xác thì cô mình đang ám chỉ điều gì. Có người nào đó phát hiện ra việc anh đến phòng của Anne sao? Không, không thể có chuyện đó. Nếu thế thì Anne đã bị quăng ra khỏi nhà rồi.

"Cháu đã ở riêng với con bé", Phu nhân Pleinsworth nói rõ. "Đừng nghĩ cô không biết. Dù cô rất muốn tin rằng cháu đột nhiên có hứng thú với Harriet, Elizabeth và Frances, nhưng bất kỳ kẻ ngốc nào cũng có thể thấy rằng cháu đang theo đuôi cô Wynter như một chú cún con vậy."

"Thêm một lời xúc phạm nữa", anh cáu kỉnh nói.

Bà bĩu môi nhưng lờ bình luận của anh đi. "Cô không muốn phải sa thải cô Wynter", bà nói, "nhưng nếu cháu tiếp tục theo đuổi con bé thì cô sẽ chẳng có lựa chọn nào khác. Và cháu có thể chắc chắn rằng sẽ không có gia đình dòng dõi nào thuê một nữ gia sư đã dan díu với một bá tước hết".

"Dan díu?", anh nhắc lại, giọng vừa khó tin vừa ghê tởm. "Đừng xúc phạm cô ấy bằng một từ như vậy."

Cô anh lùi lại và nhìn anh với vẻ thoáng thương hại. "Cô không xúc phạm con bé. Trên thực tế, cô tán thưởng cô Wynter vì có lý trí mà cháu không có. Cô từng được khuyên đừng thuê một phụ nữ trẻ hấp dẫn như vậy làm nữ gia sư, chỉ có điều dù có vẻ ngoài như vậy nhưng con bé lại cực kỳ thông minh. Và các con cô khá tôn thờ con bé. Cháu muốn cô phân biệt đối xử với con bé vì sắc đẹp của nó sao?"

"Không", anh thốt lên, sắp phát điên vì tức giận. "Vả lại điều đó thì có liên quan gì chứ? Cháu chỉ muốn nói chuyện với cô ấy mà thôi." Anh cao giọng ở cuối câu, nghe như tiếng rống.

Phu nhân Pleinsworth trừng mắt nhìn anh thật lâu. "Không", bà nói.

Daniel gần như phải cắn lưỡi để không quát bà. Cách duy nhất để cô anh chịu cho anh gặp Anne là anh phải kể cho bà rằng mình nghi ngờ cô là mục tiêu của vụ tấn công ở Whipple Hill. Nhưng dấu hiệu của quá khứ tai tiếng sẽ khiến cô bị sa thải ngay lập tức, và anh sẽ không chịu trách nhiệm cho việc đó.

Cuối cùng, sự kiên nhẫn của anh chỉ còn là sợi chỉ mỏng manh, anh thở dài một hơi giữa hàm răng nghiến chặt và nói, "Cháu cần nói chuyện với cô ấy một lần. Chỉ một lần thôi. Có thể trong phòng khách mở rộng cửa, nhưng cháu vẫn muốn có sự riêng tư".

Cô anh hoài nghi nhìn anh. "Chỉ một lần sao?"

"Một lần thôi." Không đúng, anh ước nhiều hơn thế nhưng đó là tất cả những gì anh yêu cầu.

"Cô sẽ suy nghĩ", bà khịt mũi. "Cô Charlotte!"

"Ôi, được rồi, chỉ một lần, và bởi vì cô muốn tin rằng mẹ cháu đã nuôi dạy một đứa con trai biết đúng sai."

"Ôi, vì tình yêu với..."

"Đừng nói báng bổ trước mặt cô", bà cảnh cáo, "và khiến cô cân nhắc lại đánh giá của mình".

Daniel ngậm chặt miệng, nghiến răng mạnh đến mức có cảm tưởng răng sắp rụng đến nơi.

"Mai cháu có thể đến gặp con bé", Phu nhân Pleinsworh đặc cách. "Lúc mười một giờ sáng. Các em cháu định đi mua sắm với Sarah và Honoria. Cô không muốn chúng ở nhà trong khi cháu..." Bà có vẻ không biết làm sao để diễn tả điều đó, thay vào đó phẩy tay một cách chán ghét trong không khí.

Anh gật đầu, rồi cúi chào và rời đi.

Nhưng cũng như cô anh, anh không nhìn thấy Anne - người đang quan sát họ từ khe cửa phòng kế bên - lắng nghe từng lời họ nói.

Anne chờ tới khi Daniel hậm hực rời khỏi nhà mới nhìn xuống bức thư trong tay. Phu nhân Pleinsworth không nói dối, đúng là cô ra ngoài làm việc riêng. Nhưng cô đã quay lại qua cửa sau - thói quen thường ngày của cô khi không đi cùng các tiểu thư. Cô đang trên đường lên phòng thì nhận ra Daniel ở trong đại sảnh. Cô không nên nghe lỏm nhưng chẳng thể ngăn mình lại. Cô chẳng quan tâm anh nói gì mà chỉ muốn nghe giọng anh.

Đây sẽ là lần cuối cùng cô nghe thấy nó.

Bức thư đến từ chị Charlotte, và nó đến hơi muộn vì nằm lại bưu điện Anne hay đến nhận trước khi tới Whipple Hill. Bưu điện mà cô đã không đến vào cái ngày chạy vào hàng bốt trong cơn hoảng loạn. Nếu nhận được bức thư này trước khi nghĩ rằng mình trông thấy George Chervil thì cô đã chẳng sợ hãi.

Mà hẳn là chết khiếp.

Theo lời Charlotte, anh ta lại ghé qua nhà khi ông bà Shawcross đi vắng. Đầu tiên, anh ta cố dụ dỗ chị tiết lộ nơi ở của Anne rồi la hét quát tháo cho tới khi gia nhân xông vào vì lo cho sự an toàn của chị. Sau đó, anh ta đã bỏ đi, nhưng trước đấy đã kịp tiết lộ rằng mình biết Anne đang làm gia sư cho một gia đình quý tộc, và vào mùa xuân này, có nhiều khả năng cô đang ở Luân Đôn. Charlotte không nghĩ anh ta biết Anne đang làm việc cho gia đình nào, nếu biết thì anh ta còn phải phí sức tìm câu trả lời từ chỗ chị làm gì? Tuy vậy, chị vẫn lo lắng và xin Anne hãy cẩn trọng.

Anne vò nát bức thư trong tay rồi nhìn ngọn lửa nhỏ đang cháy trong lò. Cô luôn đốt thư của Charlotte sau khi nhận. Lần nào cô cũng thấy đau đớn, những tờ giấy mỏng manh đó là mối liên kiết duy nhất của cô với cuộc đời cũ, và không chỉ một lần cô ngồi ở bàn viết thư nhỏ của mình, nuốt nước mắt khi lần ngón tay trỏ theo các đường cong quen thuộc trên nét chữ của Charlotte. Nhưng Anne không bị mắc lừa rằng mình có sự riêng tư tuyệt đối khi làm gia sư và chẳng biết phải giải thích ra sao nếu chúng bị phát hiện. Dẫu vậy, lần này cô lại thấy hạnh phúc khi quẳng bức thư vào lửa.

À thì cũng chẳng phải hạnh phúc. Cô không chắc mình còn có thể cảm thấy hạnh phúc khi làm bất kỳ điều gì, chẳng bao giờ nữa. Nhưng cô thích tiêu hủy nó, bất kể niềm vui khi làm việc ấy có u tối đến đâu đi nữa.

Cô nhắm chặt mắt để ngăn những giọt lệ. Gần như chắc chắn mình sẽ phải rời khỏi nhà Pleinsworth. Và cô tức đến phát điên vì điều đó. Đây là công việc tuyệt vời nhất mà cô từng có. Cô không bị kẹt trên đảo với một quý bà già nua, giữa vòng tròn bất tận của những công việc nhàm chán bất tận. Cũng chẳng phải cài then cửa mỗi đêm để ngăn một ông già thô lỗ nghĩ rằng mình nên dạy dỗ cô trong khi con cái ông ta đã ngủ say. Cô thích sống với gia đình Pleinsworth. Nó gần với cảm giác gia đình nhất mà cô có, kể từ khi... kể từ khi...

Từ khi cô có một gia đình.

Cô ép mình hít thở, rồi gạt mạnh nước mắt bằng mu bàn tay. Sau đó, đúng lúc cô sắp sửa vào đại sảnh để lên gác thì có tiếng gõ cửa vang lên. Có lẽ là Daniel, anh hẳn đã quên gì đó.

Cô chạy vào phòng khách, gần như đóng sập cửa lại.

Cô biết rằng mình nên đóng chặt nó, nhưng đây rất có thể là lần cuối cô được nhìn anh. Vì thế cô dán mắt vào khe cửa để quan sát quản gia ra mở cửa. Nhưng khi Granby kéo cửa ra, cô không thấy Daniel mà là một người đàn ông mình chưa gặp bao giờ.

Trông anh ta khá bình thường trong bộ quần áo lao động. Dù không phải công nhân, vì anh ta quá sạch sẽ và gọn gàng. Nhưng ở anh ta có vẻ gì đó thô lỗ, và khi mở miệng, trọng âm của anh ta mang vẻ gay gắt của vùng Đông Luân Đôn.

"Giao hàng ở phía sau", Granby nói ngay lập tức.

"Tôi không đến đây để giao hàng", người đàn ông gật đầu nói. Giọng anh ta bất nhã nhưng điệu bộ thì lịch sự, và quản gia không đóng sầm cửa vào mặt anh ta.

"Thế anh có việc gì?"

"Tôi đang tìm kiếm một người phụ nữ có thể sống ở đây. Cô Annelise Shawcross."

Anne ngừng thở.

"Không có người nào mang tên đó sống ở đây", Granby nói quả quyết. "Nếu anh thứ lỗi..."

"Cô ta có thể gọi mình bằng cái tên khác", người đàn ông ngắt lời. "Tôi không chắc cô ta đang dùng tên nào, nhưng cô ta có mái tóc đen, mắt xanh, và tôi nghe nói cô ta khá xinh đẹp." Anh ta nhún vai. "Tôi chưa từng gặp mặt cô ta. Cô ta có thể làm người hầu. Nhưng cô ta thuộc giới tiểu quý tộc đấy, đừng nhầm lẫn về điều đó."

Cơ thể Anne căng cứng. Chẳng có chuyện Granby không nhận ra cô sau miêu tả đó.

Nhưng Granby nói, "Nghe chẳng giống bất kỳ ai trong căn nhà này. Chúc một ngày tốt lành".

Khuôn mặt người đàn ông đanh lại với vẻ quyết tâm rồi anh ta dùng chân chặn cửa trước khi Granby kịp đóng lại. "Nếu ông đổi ý", anh ta nói, chìa thứ gì đó ra, "thì đây là danh thiếp của tôi".

Cánh tay Granby vẫn cứng đờ bên người. "Không liên quan tới việc tôi có đổi ý hay không."

"Nếu ông nói vậy thì thôi." Người đàn ông nhét lại danh thiếp vào túi áo ngực, chờ đợi trong giây lát rồi rời đi.

Anne đặt tay lên ngực và cố hít thở thật sâu, lặng lẽ. Nếu từng nghi ngờ vụ tấn công ở Whipple Hill là công trình của George Chervil thì giờ cô đã chắc chắn. Và nếu sẵn sàng mạo hiểm tính mạng của Bá tước Winstead để trả thù thì anh ta sẽ chẳng nghĩ ngợi nhiều đến việc làm hại một trong các tiểu thư nhà Pleinsworth.

Anne đã hủy hoại cuộc đời mình khi để anh ta quyến rũ năm mười sáu tuổi, nhưng cô sẽ bị nguyền rủa trước khi để anh ta hủy hoại ai khác. Cô sẽ phải biến mất. Ngay lập tức. George biết cô ở đâu và biết cô là ai.

Nhưng cô không thể ra khỏi phòng khách cho tới khi

Granby rời khỏi đại sảnh, và ông đang đứng đó, đông cứng tại chỗ với cánh tay đặt trên tay nắm cửa. Rồi ông xoay người và lúc ấy... đáng ra Anne phải nhớ rằng ông chẳng bỏ lỡ điều gì hết. Nếu người đứng đó là Daniel thì anh sẽ không nhận ra cửa phòng khách hơi hé mở, nhưng Granby ư? Như vẫy cờ đỏ trước mắt bò tót vậy. Cửa nên mở hoặc nên đóng. Nhưng không bao giờ được khép hờ.

Và tất nhiên ông nhìn thấy cô.

Anne không giả vờ trốn. Ít nhất cô nợ ông điều đó sau những việc ông vừa làm vì cô. Cô mở cửa rồi bước ra sảnh.

Bốn mắt nhìn nhau và cô chờ đợi, nín thở, nhưng ông chỉ gật đầu rồi nói, "Cô Wynter".

Cô gật đầu lại, sau đó khẽ nhún gối tỏ lòng kính trọng. "Ông Granby."

"Ngày hôm nay đẹp thật, không phải sao?" Cô nuốt nước bọt. "Rất đẹp."

"Tôi tin rằng chiều nay cô được nghỉ?"

"Đúng vậy."

Ông lại gật đầu thêm lần nữa rồi nói tiếp như thể chẳng có gì bất thường vừa phát sinh, "Tiếp tục đi".

Tiếp tục đi.

Không phải cô vẫn như vậy hay sao? Suốt ba năm trên đảo Man, cô chưa từng gặp người nào khác cùng tuổi

trừ cháu trai bà Summerlin - người nghĩ rằng đuổi cô quanh

bàn ăn là một môn thể thao hay ho. Rồi suốt chín tháng gần Birmingham, chỉ để bị sa thải mà chẳng có thư giới thiệu khi bà Barraclough bắt quả tang ông Barraclough đang nện cửa phòng cô. Sau đó là ba năm không quá tệ ở Shropshire. Chủ của cô là một góa phụ, và hầu hết các con trai bà đều đi học đại học. Nhưng rồi các cô con gái chẳng biết điều mà trưởng thành, và Anne được thông báo là sự phục vụ của cô không còn cần thiết nữa.

Song cô vẫn tiếp tục khi nhận được bức thư giới thiệu thứ hai - thứ cô cần để tìm được vị trí ở gia đình Pleinsworth. Và giờ khi rời đi, cô sẽ lại tiếp tục.

Mặc dù tiếp tục ở đâu thì cô không biết nữa.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 27.08.2017, 17:12
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 27140
Được thanks: 4610 lần
Điểm: 9.43
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Lãng mạn] Sự cám dỗ của bá tước (Smythe-Smith Quartet #2) - Julia Quinn - Điểm: 10
CHƯƠNG 17

Ngày hôm sau, Daniel đến dinh thự Pleinsworth lúc mười một giờ kém năm phút. Anh đã chuẩn bị trong đầu một loạt câu mình phải hỏi Anne, nhưng khi quản gia đưa anh vào nhà, anh lại được chào đón bằng một loạt tiếng gào thét. Harriet và Elizabeth đang hét vào mặt nhau ở cuối hành lang, mẹ chúng thì hét với cả hai, và trên chiếc ghế băng không tựa đặt gần cửa phòng khách, ba cô hầu đang ngồi khóc nức nở.

"Chuyện gì đang xảy ra thế?", anh hỏi Sarah, người đang cố gắng đẩy một Frances buồn rầu thấy rõ vào phòng khách.

Con bé liếc anh với vẻ mất kiên nhẫn. "Cô Wynter. Cô ấy đã biến mất."

Tim Daniel ngừng đập. "Gì cơ? Khi nào? Chuyện gì đã xảy ra?"

"Em không biết", Sarah quát. "Em hiếm khi được nghe về các dự định của cô ấy." Con bé liếc anh bực bội trước khi quay lại với Frances, người đang khóc dữ dội đến mức gần như không thở nổi.

"Cô ấy đã đi mất trước tiết học buổi sáng", Frances nức nở.

Daniel nhìn xuống các em họ mình. Mắt Frances đỏ ửng vằn tơ máu, má đẫm nước mắt và cơ thể bé bỏng run rẩy không sao kiểm soát được. Anh nhận ra rằng trông cô bé cũng hệt như cảm xúc của anh lúc này. Đè nén cơn hãi hùng, anh khom người xuống bên cạnh để có thể nhìn vào mắt cô bé. "Các em bắt đầu giờ học vào lúc nào?", anh hỏi.

Frances thở lấy hơi rồi nói, "Chín rưỡi ạ".

Daniel quay phắt lại phía Sarah một cách giận dữ. "Cô ấy đã đi gần hai tiếng vậy mà không ai thông báo cho anh sao?"

"Frances, xin em", Sarah van xin, "em phải ngừng khóc đi. Và không", con bé giận dữ nói, quay phắt đầu lại để đối mặt với Daniel, "không ai thông báo cho anh hết. Nói xem vì sao chúng em phải làm vậy chứ?".

"Đừng đùa cợt với anh, Sarah", anh cảnh báo.

"Trông em giống đang đùa à?", con bé quát trước khi dịu giọng nói với em gái, "Frances, xin em, em yêu, cố hít sâu nào".

"Anh nên được báo chứ", Daniel xẵng giọng. Anh đang mất kiên nhẫn. Tất cả những gì mà họ biết là kẻ thù của Anne đã bắt cóc cô khỏi giường, giờ anh chắc chắn là cô có kẻ thù. Anh cần câu trả lời chứ không phải lời quát mắng ra vẻ thanh cao của Sarah. "Cô ấy đã đi ít nhất chín mươi phút rồi", anh nói với con bé. "Em nên..."

"Gì cơ?", Sarah ngắt lời. "Bọn em nên làm gì nào? Lãng phí thời gian quý báu để báo tin cho anh sao? Anh, người không có quan hệ gì với cô ấy à? Anh, người có ý định..."

"Anh sẽ cưới cô ấy", anh ngắt lời.

Frances ngừng khóc, ngước nhìn anh, mắt sáng lên hy vọng. Đến cả các cô hầu đang ngồi sóng vai trên ghế cũng rơi vào im lặng.

"Anh vừa nói gì cơ?", Sarah thì thào.

"Anh yêu cô ấy", anh nói, nhận ra sự thực khi câu nói ấy rời khỏi môi. "Anh muốn cưới cô ấy."

"Ôi, anh Daniel", Frances vừa khóc vừa ôm lấy anh. "Anh phải tìm cô ấy. Nhất định thế!"

"Chuyện gì đã xảy ra?", anh hỏi Sarah, người vẫn đang trừng mắt há hốc miệng nhìn anh. "Kể tất cả mọi chuyện cho anh đi. Cô ấy có để lại lời nhắn không?"

Con bé gật đầu. "Mẹ giữ nó. Nhưng nó không nói gì nhiều. Chỉ nói xin lỗi nhưng cô ấy phải ra đi."

"Cô ấy nói gửi tới em một cái ôm", Frances nói với lớp áo khoác của anh bằng tông giọng nghèn nghẹn.

Daniel vỗ lưng cô bé dù vẫn dán chặt mắt vào Sarah.

"Cô ấy có biểu hiện nào là tự nguyện rời đi không?"

Sarah thở dốc. "Không phải anh nghĩ là có người đã bắt cóc cô ấy đấy chứ?"

"Anh không biết phải nghĩ gì nữa", anh thú nhận. "Không có gì bất thường trong phòng cô ấy hết", Sarah bảo. "Tất cả đồ đạc của cô ấy đều biến mất nhưng chẳng còn gì bị mất nữa. Giường của cô ấy được dọn gọn gàng."

"Cô ấy luôn dọn giường", Frances sụt sịt.

"Có ai biết cô ấy rời đi lúc nào không?", Daniel hỏi. Sarah lắc đầu. "Cô ấy không ăn sáng. Nên chắc từ trước lúc ấy."

Daniel thầm chửi thề, rồi cẩn thận buông Frances ra. Anh không biết phải tìm Anne như thế nào, thậm chí còn chẳng biết bắt đầu từ đâu. Cô bỏ lại quá ít manh mối về gia cảnh của mình. Nếu không phải quá khiếp hãi thì chắc chuyện này sẽ khiến anh buồn cười lắm. Anh biết... gì nhỉ? Màu mắt của cha mẹ cô? À phải, điều đó sẽ giúp anh tìm được cô đấy.

Anh chẳng biết gì. Tuyệt đối không. "Thưa ngài?"

Anh ngẩng lên. Đó là Granby, quản gia lâu năm của gia đình Pleinsworth, và trông ông ta rầu rĩ khác hẳn với tính cách thường ngày.

"Tôi có thể nói đôi lời với ngài không?", Granby hỏi.

"Tất nhiên." Daniel tránh khỏi tầm nghe của Sarah, người đang quan sát hai người đàn ông với vẻ tò mò lẫn bối rối, và ra hiệu cho Granby theo mình vào phòng khách.

"Tôi vừa nghe ngài nói chuyện với tiểu thư Sarah", Granby nói một cách bồn chồn. "Tôi không định nghe lỏm."

"Tất nhiên", Daniel nói dứt khoát. "Tiếp tục đi."

"Ngài... quan tâm tới cô Wynter sao?"

Daniel đánh giá viên quản gia một cách cẩn thận, rồi gật đầu.

"Hôm qua có một người đàn ông tới đây", Granby nói. "Lẽ ra tôi nên nói lại với Phu nhân Pleinsworth nhưng lại không dám chắc, và cũng không muốn thêu dệt tin đồn về cô Wynter nếu chuyện chẳng có gì. Nhưng giờ có vẻ như chắc chắn là cô ấy đã đi mất..."

"Chuyện gì đã xảy ra?", Daniel hỏi ngay lập tức.

Viên quản gia nuốt nước bọt một cách lo lắng. "Một người đàn ông đến hỏi về cô Annelise Shawcross nào đó. Tôi đã đuổi anh ta ngay lập tức vì không có ai ở đây mang tên đó. Nhưng anh ta rất ngoan cố và còn nói cô Shawcross có thể dùng tên khác. Tôi không thích anh ta, thưa ngài, tôi có thể nói như vậy. Anh ta...", Granby khẽ lắc đầu, như cố xua đuổi một ký ức tồi tệ. "Tôi không thích anh ta", ông nhắc lại.

"Anh ta nói gì?"

"Anh ta mô tả cô gái ấy. Cô Shawcross. Anh ta nói cô ấy có mái tóc đen, mắt xanh và khá xinh đẹp."

"Cô Wynter", Daniel nói nhỏ. Hay phải nói là Annelise Shawcross. Đó có phải là tên thật của cô không? Vì sao cô lại đổi tên?

Granby gật đầu. "Đó chính xác là những gì tôi miêu tả về cô ấy."

"Ông đã nói gì với anh ta?", Daniel hỏi, cố giữ giọng không cấp thiết. Anh có thể nhận ra Granby đang cảm thấy có lỗi vì không kể chuyện này sớm hơn.

"Tôi bảo rằng không có ai trong nhà này phù hợp với miêu tả đó. Như đã nói, tôi không thích diện mạo của anh ta và sẽ không gây nguy hiểm cho sự an toàn của cô Wynter." Ông dừng lại. "Tôi quý mến cô Wynter."

"Tôi cũng vậy", Daniel khẽ nói.

"Đó là lý do tôi kể chuyện này cho ngài", Granby nói, cuối cùng giọng ông cũng trở lại sự mạnh mẽ thường ngày. "Ngài phải tìm được cô ấy."

Daniel hít thở thật lâu rồi nhìn xuống tay mình. Chúng đang run. Chuyện này từng xảy ra trước đây, vài lần ở Ý, khi người của Ramsgate tiếp cận anh. Có gì đó từng chảy dồn dập trong cơ thể anh, nỗi sợ hãi ăn vào máu, và anh phải mất vài giờ mới cảm thấy bình thường trở lại. Nhưng lần này còn tồi tệ hơn. Dạ dày anh nhộn nhạo, hai lá phổi thít chặt, và anh muốn nôn hơn bao giờ hết.

Anh biết cảm giác sợ hãi. Điều này còn ghê gớm hơn cả nỗi sợ hãi.

Anh nhìn Granby. "Ông có nghĩ người đàn ông đó đã mang cô ấy đi không?"

"Tôi không biết. Nhưng sau khi anh ta bỏ đi, tôi nhìn thấy cô ấy." Granby quay lại rồi nhìn sang phải, và Daniel tự hỏi có phải ông đang tái hiện lại cảnh tượng đó trong đầu hay không." Cô ấy ở trong phòng khách", ông nói, "ngay cạnh cửa. Cô ấy đã nghe thấy tất cả".

"Ông chắc chứ?", Daniel hỏi.

"Nó thể hiện rõ trong mắt cô ấy", Granby nói bình tĩnh. "Cô ấy là người phụ nữ mà anh ta tìm. Và cô ấy biết là tôi biết."

"Ông đã nói gì với cô ấy?"

"Tôi nhớ là mình đã bình luận về thời tiết. Hoặc điều gì đó tương tự. Rồi bảo cô ấy hãy tiếp tục đi", Granby hắng giọng. "Tôi tin là cô ấy hiểu tôi không có ý định chỉ điểm cô ấy."

"Tôi chắc chắn là cô ấy hiểu", Daniel nói một cách dứt khoát. "Nhưng có thể cô ấy cảm thấy mình phải đi, dù có thế nào đi nữa." Anh không rõ Granby biết về vụ tai nạn ở Whipple Hill đến đâu. Như mọi người khác, có lẽ ông nghĩ rằng đó là tác phẩm của Ramsgate. Nhưng hiển nhiên, Anne có mối nghi ngờ khác mọi người, và rõ ràng là bất kể kẻ nào đang cố làm tổn thương cô cũng không quan tâm xem liệu mình có làm người khác bị thương hay không. Anne sẽ không bao giờ cho phép mình đẩy các cô bé nhà Pleinsworth vào vòng nguy hiểm. Hoặc...

Hoặc anh. Anh nhắm mắt lại trong giây lát. Có lẽ cô nghĩ rằng mình đang bảo vệ anh. Nhưng nếu có bất kỳ chuyện gì xảy ra với cô.

Sẽ không có gì có thể hủy hoại anh hơn được nữa.

"Tôi sẽ tìm cô ấy", anh bảo với Granby. "Ông có thể được đảm bảo về điều đó."

Anne từng cô đơn trước đây. Trên thực tế, phần lớn tám năm qua cô đều sống trong cảm giác ấy. Nhưng khi ngồi co ro trên giường trong nhà trọ, trùm áo khoác ngoài áo ngủ cho đỡ lạnh, cô nhận ra rằng mình chưa từng biết đến nỗi khổ sở.

Không giống như thế này.

Có lẽ cô nên về vùng quê. Ở đó sạch sẽ hơn và có lẽ cũng ít nguy hiểm hơn. Nhưng Luân Đôn có thể che giấu danh tính. Những con đường đông nghẹt có thể nuốt chửng cô, khiến cô trở thành vô hình.

Nhưng đường phố cũng có thể nghiền nát cô.

Không có công việc cho một người phụ nữ như cô. Những tiểu thư với âm giọng như cô không thể làm thợ may hay người bán hàng. Cô đã qua lại khắp các con phố trong khu dân cư mới của mình - một chốn tương đối tôn nghiêm nằm gọn giữa khu mua sắm của tầng lớp trung lưu và những khu ổ chuột kinh khủng. Cô đã vào tất cả các chỗ treo biển thuê người lẫn chỗ không treo, song đều bị từ chối vì người ta cho rằng cô sẽ chẳng trụ được lâu với bàn tay quá mềm mại và hàm răng quá trắng. Cô còn bị không chỉ một gã đàn ông liếc mắt chòng ghẹo, cười cợt rồi đề nghị cô làm công việc hoàn toàn khác.

Cô chẳng thể tìm được vị trí nữ gia sư hay bạn đồng hành của một nữ quý tộc mà không có thư giới thiệu, nhưng hai bức thư giới thiệu quý giá mà cô có đều dành cho Anne Wynter. Mà cô không thể là Anne Wynter nữa.

Cô co chân vào sát người hơn nữa rồi vùi mặt vào đầu gối, nhắm chặt mắt. Cô không muốn nhìn thấy căn phòng này hay đồ đạc của mình ít ỏi đến mức nào ở nơi nhỏ xíu như thế. Cô không muốn nhìn thấy đêm đen qua cửa sổ, và hơn hết, chẳng muốn nhìn thấy chính mình.

Cô không còn tên nữa. Cảm giác ấy đau đớn như một vết cứa sắc lẹm khiến trái tim cô rỉ máu. Nó mang theo nỗi hãi hùng nặng nề và đáng sợ choán lấy cô mỗi buổi sáng, trong khi tất cả những gì cô có thể làm chỉ là ngồi vắt chân qua thành giường.

Lần này không như lần cô bị gia đình ném ra khỏi nhà. Ít nhất khi ấy, cô còn có chỗ để đi cũng như một kế hoạch, dù không phải do cô chọn nhưng vẫn biết mình phải làm gì hay vào lúc nào. Giờ thì cô chỉ có hai bộ váy, một cái áo khoác, mười một bảng, và không chút tương lai nào trừ trở thành gái điếm.

Cô không thể làm thế. Chúa nhân từ, cô không thể. Cô đã một lần trao thân quá dễ dãi, và sẽ không lặp lại sai lầm đó lần nữa. Với lại, sẽ thật thảm thương khi phải phục tùng một kẻ lạ mặt trong khi cô đã ngăn Daniel lại trước lúc họ tiến quá xa.

Cô đã từ chối bởi vì... Cô thậm chí cũng không dám chắc nữa. Có thể do thói quen. Do sợ hãi. Cô không muốn mang thai một đứa trẻ bất hợp pháp, cũng chẳng muốn ép một người đàn ông kết hôn khi anh ta chưa bao giờ tình nguyện chọn một người phụ nữ như cô.

Nhưng trên hết, cô cần phải giữ gìn bản thân. Chính xác không phải giữ lòng kiêu hãnh, mà là một thứ khác, sâu sắc hơn.

Trái tim cô.

Đó là thứ vẫn còn thuần khiết và hoàn toàn thuộc về cô. Dù đã trao thân cho George, nhưng bất chấp những gì cô từng nghĩ vào lúc ấy, hắn chưa bao giờ có được trái tim của cô. Còn khi Daniel chuẩn bị làm tình với cô, cô hiểu rằng nếu cô cho phép anh, cũng là cho phép chính mình, anh sẽ có được trái tim cô mãi mãi.

Thật nực cười khi anh đã nắm giữ nó rồi. Cô đã làm việc ngu ngốc nhất trần đời, đó là yêu một người đàn ông mình không bao giờ có được.

Daniel Smythe-Smith, Bá tước Winstead, Tử tước Streathermore, Nam tước Touchton xứ Stoke. Cô không muốn nghĩ về anh, nhưng cứ mỗi lần nhắm mắt, hình bóng anh lại hiện ra. Nụ cười của anh, tiếng anh cười, ngọn lửa trong mắt anh khi anh nhìn cô.

Cô không nghĩ anh yêu mình, nhưng cảm giác của anh chắc cũng gần như thế. Ít nhất thì anh cũng quan tâm đến cô. Có lẽ nếu cô là một người khác, có tên tuổi, địa vị và không bị một gã điên tìm cách sát hại... thì có thể lúc anh ngu ngốc nói rằng, "Thế nếu tôi cưới em thì sao?", cô sẽ ôm lấy anh mà hét lên, "Vâng! Vâng! Vâng!".

Nhưng cô không sống một cuộc đời có thể nói "vâng", mà cuộc đời ấy toàn phải nói "không". Cuối cùng, nó đã dẫn cô tới đây, nơi cuối cùng thể xác cô cũng cô độc như chính linh hồn bao năm qua.

Bụng Anne réo ầm ĩ, và cô thở dài. Cô đã quên mua đồ ăn tối trước khi về lại nhà trọ nên bây giờ, cô đang đói ngấu. Có lẽ như thế là tốt nhất, cô phải tiết kiệm hết mức có thể.

Dạ dày cô lại sôi lên, lần này hết sức giận dữ, và Anne đột ngột thả chân khỏi thành giường. "Không", cô nói to. Mặc dù thật ra cô muốn nói có. Cô đói, chết tiệt thật, và cô sẽ phải tìm thứ gì đó để ăn. Lần này cô sẽ nói có, dù chỉ tìm được một miếng bánh kẹp thịt cùng một cốc rượu táo.

Cô nhìn xuống bộ váy đang nằm gọn gàng trên ghế. Cô thật sự không thích mặc lại nó lên người. Áo choàng phủ kín từ đầu tới chân. Nếu cô đi giày, tất, và vấn tóc, sẽ không ai biết cô mặc váy ngủ ra ngoài.

Cô bật cười, lần đầu tiên cô thốt ra âm thanh đó trong nhiều ngày nay. Thật là một cách kỳ quặc để tỏ ra xấu xa.

Vài phút sau, cô ra đường, tới một hàng ăn nhỏ mà mình đi qua hằng ngày. Cô chưa từng vào trong, nhưng mùi hương bay ra mỗi lần cửa mở... ôi, đúng là thiên đường. Bánh nướng nhồi thịt và khoai tây, bánh hấp thịt, bánh mì, và có Chúa mới biết là còn những món nào nữa.

Cô nhận ra mình cảm thấy tương đối hạnh phúc khi cầm trên tay đồ ăn nóng hổi. Người bán hàng đã gói chiếc bánh cô mua vào giấy trước khi cô mang nó về phòng mình. Có vài thói quen rất khó bỏ, ví dụ như cô vẫn còn giữ bản chất quý cô nên không ăn trên đường, bất chấp việc cả thế giới xung quanh dường như đang làm việc đó. Cô có thể dừng lại và mua rượu táo ở cửa hàng đối diện nhà trọ của mình rồi về phòng...

"Là cô!"

Anne tiếp tục rảo bước. Đường phố ở đây ồn ào đến mức cô chẳng bao giờ nghĩ rằng một từ "Là cô!" bâng quơ nhằm vào mình. Nhưng rồi cô nghe nó lặp lại ở khoảng cách gần hơn.

"Annelise Shawcross."

Cô thậm chí không quay lại nhìn. Cô biết giọng nói đó, và quan trọng hơn, giọng nói đó biết tên thật của cô. Cô liền bỏ chạy.

Bữa tối quý giá của cô rơi mất và Anne chạy nhanh hơn những gì cô nghĩ mình có thể. Cô vòng qua các góc phố, len qua đám đông mà không xin lỗi. Cô chạy tới khi hai lá phổi bỏng rát và bộ váy ngủ dán chặt vào da, nhưng cuối cùng, cô không thể đọ lại tiếng kêu đơn giản của George...

"Tóm lấy cô ấy! Xin mọi người! Vợ tôi!"

Có người đã làm theo, có lẽ vì nghe giọng hắn đầy vẻ biết ơn, và rồi, khi đến bên cô, hắn nói với người đàn ông đang giữ chặt cô như gọng kìm bằng cánh tay lực lưỡng. "Cô ấy không được khỏe."

"Tôi không phải vợ anh!", Anne hét lên, vùng vẫy chống lại gọng kìm của người bắt giữ mình. Cô vặn vẹo, thúc hông vào chân ông ta, nhưng ông ta không nhúc nhích. "Tôi không phải vợ hắn ta", cô nói, cố tỏ ra lý trí và tỉnh táo. "Hắn ta bị điên đấy. Hắn ta đã đuổi theo tôi nhiều năm rồi. Tôi không phải vợ hắn ta, tôi thề."

"Thôi nào, Annelise", George dỗ dành. "Em biết điều đó không phải sự thật mà."

"Không!", cô thét lên, giờ thì chống lại cả hai gã đàn ông. "Tôi không phải là vợ hắn ta!", cô lại hét. "Hắn ta sẽ giết tôi đấy!"

Cuối cùng, người đàn ông đã bắt cô hộ George bắt đầu ngập ngừng. "Cô ấy nói mình không phải vợ anh", ông ta cau mày nói.

"Tôi biết", George thở dài. "Cô ấy bị thế này vài năm rồi. Chúng tôi còn có một đứa con..."

"Gì cơ?", Anne thét lên.

"Chết non", George nói với người kia. "Cô ấy không thể vượt qua cú sốc đó."

"Hắn nói dối!", Anne kêu lên.

Nhưng George chỉ thở dài, đôi mắt dối trá đong đầy nước mắt. "Tôi đã phải chấp nhận rằng cô ấy sẽ không bao giờ trở lại là người phụ nữ tôi đã cưới nữa."

Ông ta hết nhìn khuôn mặt quý tộc của George lại nhìn sang Anne, đang vặn vẹo vì giận dữ, và hẳn là ông ta đã quyết định rằng trong hai người, George có vẻ tỉnh táo hơn nên giao cô cho hắn. "Chúc may mắn", ông ta nói.

George cảm ơn ông ta rồi được ông ta giúp trói tay Anne lại bằng khăn tay. Khi xong việc, hắn tàn nhẫn kéo cô đi theo mình, cô vấp ngã vào người hắn, rùng mình khiếp sợ khi cả cơ thể ép vào George.

"Ôi, Anne", hắn nói, "thật vui được gặp lại cô". "Anh đã cắt dây cương", cô thấp giọng nói.

"Đúng vậy", hắn nói với nụ cười tự mãn. Rồi cau mày. "Tôi tưởng cô sẽ bị thương nghiêm trọng hơn cơ."

"Anh có thể giết chết ngài Winstead đấy!"

George chỉ nhún vai, và trong khoảnh khắc đó, hắn đã xác nhận cho mọi nghi ngờ mơ hồ nhất của Anne. Hắn điên rồi. Hoàn toàn, tuyệt đối điên rồi. Chẳng còn lời giải thích nào khác nữa. Không có ai dám mạo hiểm giết một quý tộc của vương quốc để tóm được cô.

"Thế còn vụ tấn công?", cô hỏi. "Bọn tôi cứ nghĩ chúng chỉ là lũ trộm vặt?"

George nhìn cô như thể cô đang nói tiếng nước ngoài. "Cô đang nói cái gì vậy?"

"Khi ngài Winstead bị tấn công!", cô gần như hét lên. "Vì sao anh lại làm việc đó chứ?"

George lùi lại, môi trên cong lên với vẻ hợm hĩnh và khinh miệt. "Tôi không biết cô đang nói gì", anh ta châm chọc, "nhưng ngài Winstead quý giá của cô cũng có kẻ thù đấy. Hay cô không biết câu chuyện nhớp nhúa đó?".

"Anh không đủ tư cách gọi tên ngài ấy", cô rít lên. Nhưng anh ta chỉ bật cười, rồi hân hoan nói, "Cô có biết tôi đã chờ đợi khoảnh khắc này bao lâu rồi không".

Chắc là từ lúc cô sống như kẻ ngoài lề xã hội.

"Cô có biết không?", anh ta gầm lên, nắm lấy dây trói và vặn xoắn chúng một cách thô bạo.

Cô nhổ nước bọt vào mặt anh ta.

Mặt George lấm tấm đỏ vì phẫn nộ, da anh ta đỏ ửng đến mức đôi lông mày vàng gần như sáng rực lên. "Đó là một sai lầm", anh ta rít lên và nóng nảy kéo cô về phía một con hẻm tối om. "Thuận tiện làm sao khi cô chọn một khu dân cư bất hảo như thế này", anh ta ba hoa. "Sẽ chẳng có ai ngoái nhìn khi tôi..."

Anne bắt đầu hét lên.

Nhưng không có ai chú ý đến cô và đằng nào thì cô cũng chỉ hét được một giây. George đấm vào bụng cô khiến cô ngã ngửa ra sau, va vào tường trong lúc hổn hển hít thở.

"Tôi đã dành tám năm để tưởng tượng ra khoảnh khắc này", anh ta nói bằng giọng thì thào đáng sợ. "Tám năm để nhớ tới cô mỗi lần nhìn vào gương." Anh ta dán mặt vào gần khuôn mặt cô, đôi mắt trở nên hoang dại vì giận dữ. "Hãy nhìn kỹ khuôn mặt tôi đi, Annelise. Tôi đã mất tám năm để liền sẹo, nhưng nhìn đi! Nhìn đi!"

Anne cố trốn thoát, nhưng lưng cô bị ấn vào bức tường gạch, George đã nắm cằm cô và ép cô nhìn bên má bị tàn phá của anh ta. Vết sẹo lành hơn nhiều so với cô nghĩ, giờ nó màu trắng chứ không còn đỏ nữa, nhưng vẫn nhăn nhúm và căng bóng, chia má anh ta thành hai khoảng da kỳ lạ.

"Tôi cứ nghĩ mình sẽ vui vẻ với cô một chút trước", anh ta nói, "vì hôm đó, tôi còn chưa kịp thực hiện, nhưng tôi không tưởng tượng là mình lại làm điều đó trong một con hẻm dơ dáy". Môi anh ta nhếch lên thành một nụ cười ghê tởm. "Đến cả tôi cũng không nghĩ cô sẽ trở nên hạ đẳng tới mức này."

"Ý anh là gì khi nói ‘trước’?", Anne thì thào.

Nhưng cô không biết vì sao mình lại hỏi điều đó. Cô đã biết từ lâu rồi, và khi hắn rút một con dao ra, cả hai đều biết chính xác điều hắn định làm với nó.

Anne không kêu gào, thậm chí còn chẳng suy nghĩ. Cô không biết mình đã làm gì, chỉ có điều mười giây sau, George đã nằm xoài trên con đường sỏi đá, cuộn tròn như một bào thai, không phát ra nổi một âm thanh nào. Anne đứng nhìn hắn một giây cuối, hổn hển hít thở, rồi cô đá hắn thật mạnh vào đúng chỗ mình vừa lên gối, sau đó bỏ chạy với đôi tay vẫn đang bị trói.

Có điều lần này, cô biết chính xác mình sẽ đi đâu.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 27.08.2017, 17:12
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 27140
Được thanks: 4610 lần
Điểm: 9.43
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Lãng mạn] Sự cám dỗ của bá tước (Smythe-Smith Quartet #2) - Julia Quinn - Điểm: 10
CHƯƠNG 18

Mười giờ tối hôm đó, Daniel về nhà sau một ngày tìm kiếm vô ích nữa. Anh nhìn xuống vỉa hè trong lúc đi bộ, đếm bước chân trong vô thức.

Anh đã thuê thám tử tư, đồng thời cũng tự mình tìm kiếm khắp các con phố, dừng lại ở mọi bưu điện với miêu tả nhận dạng của Anne cũng như cả hai tên gọi của cô. Hai người đàn ông cho biết họ có gặp một người như vậy đến gửi thư, nhưng không nhớ cô gửi chúng đi đâu. Còn một người nói rằng cô hợp với miêu tả về người hoàn toàn khác có tên Mary Philpott.

Chủ bưu điện cho anh biết quý cô đáng yêu đó không bao giờ gửi thư, nhưng tuần một lần, cô lại đến nhận thư, đều đặn như một cái máy, chỉ trừ một hôm... có phải hai tuần trước không nhỉ? Ông ta rất ngạc nhiên vì không thấy cô đến, đặc biệt là khi cô chưa hề nhận được bức thư nào từ tuần trước nữa, và cứ hai tuần cô lại nhận được một bức thư.

Hai tuần. Nó trùng hợp với ngày Anne chạy vào cửa hàng giày Hoby như vừa gặp ma. Có phải cô đang trên đường đi nhận thư vào ngày chạm mặt kẻ bí ẩn mình không muốn gặp hay không? Anh đã chở cô tới bưu điện để gửi bức thư cô cất trong ví, song đó không phải bưu điện mà "Mary Philpott" hay nhận thư.

Dẫu sao đi nữa, người đàn ông ở bưu điện cũng nói rằng cô đã quay lại vài tuần sau đó. Vào thứ Ba. Lúc nào cũng là thứ Ba.

Daniel cau mày. Cô đã biến mất vào thứ Tư.

Daniel để lại tên ở cả ba bưu điện ấy cùng lời hứa sẽ trọng thưởng nếu họ báo cho anh khi cô xuất hiện. Nhưng ngoài điều đó ra, anh không biết phải làm gì nữa. Làm sao anh có thể tìm được một người phụ nữ giữa Luân Đôn này đây?

Vậy nên anh chỉ biết đi, đi mãi, liên tục quan sát các gương mặt trong đám đông. Cứ như tìm một cây kim giữa đụn cỏ khô vậy, chỉ có điều việc này còn tệ hơn. Ít nhất cây kim còn nằm trong đụn cỏ. Như những gì anh biết, Anne có thể đã rời khỏi thành phố này.

Nhưng bây giờ trời đã tối, và anh cần ngủ, vì thế anh nặng nhọc lê từng bước về Mayfair, cầu nguyện rằng mẹ và em gái không có nhà khi anh về. Họ không hỏi anh đã làm gì từ rạng sáng tới tối mịt mỗi ngày, và anh cũng chẳng kể cho họ, nhưng họ biết rõ. Sẽ dễ chịu hơn nếu anh không phải nhìn thấy vẻ tội nghiệp trên gương mặt họ.

Cuối cùng, anh cũng về đến con đường dẫn vào nhà mình. Mừng thay, nó rất im ắng, âm thanh duy nhất là tiếng rên của Daniel khi anh đặt chân lên bậc thềm đá đầu tiên dẫn vào dinh thự Winstead. Đó là âm thanh duy nhất cho tới khi có người thì thầm gọi tên anh.

Anh chết sững. "Anne?"

Một bóng người bước ra khỏi màn đêm, run rẩy trong bóng tối. "Daniel", cô nhắc lại, và nếu cô có nói gì đi nữa thì anh cũng không nghe thấy. Anh lập tức bước xuống bậc thềm rồi cô đã ở gọn trong vòng tay anh, và lần đầu tiên trong gần một tuần nay, thế giới thăng bằng trở lại.

"Anne", anh vừa nói vừa vuốt ve sống lưng, cánh tay và mái tóc cô. "Anne, Anne, Anne." Có vẻ như gọi tên cô là điều duy nhất anh có thể làm. Anh hôn lên khuôn mặt và đỉnh đầu cô. "Em đã ở..."

Anh dừng lại, đột nhiên nhận ra tay cô đang bị trói. Hết sức cẩn thận để không khiến cô sợ hãi trước cơn phẫn nộ của mình, anh bắt đầu gỡ dây trói ở cổ tay cô ra.

"Ai đã làm điều này?", anh hỏi.

Cô chỉ nuốt nước bọt, lo lắng liếm môi khi chìa tay ra. "Anne..."

"Đó là người mà em quen trước đây", cuối cùng cô lên tiếng. "Hắn ta... em... em sẽ kể cho anh sau. Chỉ là không phải bây giờ. Em không thể... em cần..."

"Ổn cả rồi", anh xoa dịu. Anh khẽ siết bàn tay cô rồi tiếp tục gỡ nút. Chúng bị thắt rất chặt và cô hẳn đã làm nó chặt hơn khi vùng vẫy. "Chỉ mất chút thời gian thôi", anh nói.

"Em không biết phải đi đâu nữa", cô run rẩy nói.

"Em đã làm đúng", anh trấn an cô, kéo miếng vải khỏi cổ tay cô rồi ném sang một bên. Cô rùng mình, và cả hơi thở cũng bắt đầu run run.

"Em không thể ngừng run rẩy", cô nói, nhìn xuống bàn tay run rẩy như thể không nhận ra chúng.

"Em sẽ ổn thôi", anh vừa nói vừa nắm tay cô. Anh nắm thật chặt, cố giúp cô bình tĩnh lại. "Chỉ là do bị kích động quá thôi. Chuyện này cũng từng xảy ra với anh rồi."

Cô ngẩng lên nhìn anh bằng đôi mắt mở to đầy dò hỏi. "Khi người của Ramsgate đuổi theo anh ở châu Âu", anh giải thích. "Khi xong việc và biết mình tạm an toàn, có gì đó bên trong thoát ra và khiến anh run rẩy." "Thế nó sẽ chấm dứt phải không?" Anh mỉm cười trấn an cô. "Anh hứa."

Cô gật đầu, trong khoảnh khắc ấy, trông cô yếu đuối đến mức anh phải cố gắng lắm mới không ôm cô và bảo vệ cô tránh xa cả thế giới. Thay vào đó, anh chỉ cho phép mình choàng tay qua vai cô và dẫn cô về phía nhà mình. "Đưa em vào trong đã nào", anh nói. Anh quá rối loạn, vì nhẹ nhõm, sợ hãi và giận dữ, nhưng dù thế nào thì anh cũng phải đưa cô vào trong. Cô cần được chăm sóc, có lẽ còn cần ăn nữa. Những việc khác có thể xử lý sau.

"Chúng ta có thể đi bằng cửa sau không?", cô ngập ngừng nói. "Em không... em không thể..."

"Em sẽ luôn dùng cửa trước", anh dữ dội nói.

"Không, không phải thế, chỉ là... xin anh", cô cầu khẩn. "Trông em thảm hại quá. Em không muốn ai nhìn thấy mình trong tình cảnh này."

Anh nắm tay cô. "Anh đang nhìn thấy em đây", anh bình thản nói.

Mắt cô nhìn vào mắt anh, và anh có thể thề là mình trông thấy vẻ trống trải đã tan bớt. "Em biết", cô thì thầm.

Anh áp tay cô lên môi mình. "Anh đã rất sợ hãi", anh nói với cô, bày tỏ hết nỗi lòng. "Anh không biết phải tìm em ở đâu."

"Em xin lỗi", cô nói. "Em sẽ không lặp lại điều đó đâu." Nhưng lời xin lỗi của cô có gì đó khiến anh bất an. Quá

ngoan ngoãn, quá rụt rè.

"Em phải đề nghị anh điều này", cô nói.

"Đợi chút", anh nói. Anh dẫn cô lên cầu thang rồi chìa một tay ra. "Chờ một lát nhé." Anh quan sát hành lang, đảm bảo tất cả đều yên tĩnh, rồi ra hiệu cho cô vào trong. "Đường này", anh thì thầm và cả hai yên lặng bước lên cầu thang dẫn tới phòng anh.

Dẫu vậy, khi đã đóng cánh cửa lại sau lưng, anh lại chẳng biết nói gì. Anh muốn biết tất cả mọi chuyện: Ai đã gây ra chuyện này với cô? Vì sao cô bỏ chạy? Thật ra cô là ai? Anh muốn có câu trả lời ngay bây giờ.

Không ai được phép đối xử với cô như vậy. Không, khi anh vẫn còn thở.

Nhưng trước tiên, cô cần được làm ấm người và hít thở bình thường trở lại, để nhận ra mình đã an toàn. Trước kia, anh từng ở vị trí của cô cũng như biết cảm giác chạy trốn là thế nào.

Anh thắp đèn. Họ cần ánh sáng. Cả hai.

Anne ngượng nghịu đứng gần cửa sổ, xoa cổ tay, và lần đầu tiên trong tối hôm đó, Daniel thật sự nhìn rõ cô. Anh biết trông cô đang rất lôi thôi, nhưng với cảm giác nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng tìm được cô, anh không nhận ra cô xộc xệch đến mức nào. Tóc cô bên ghim bên xõa, áo mất một khuy, và vết bầm trên má cô khiến máu anh đông cứng.

"Anne", anh nói, cố tìm từ ngữ để hỏi điều nhất định phải hỏi. "Tối nay... Bất kể ai làm việc này... Anh ta có...?"

Anh không thể thốt ra từ đó. Nó đã chực trên đầu lưỡi của anh, có vị chua cay và đầy giận dữ.

"Không", cô nói, tư thế nghiêm trang. "Hắn ta định làm thế, nhưng khi hắn tìm em, em đang ở ngoài và..." Sau đó cô ngoảnh mặt đi, nhắm chặt mắt trước ký ức ấy. "Hắn đã bảo em là mình sẽ... Hắn nói mình sẽ..."

"Em không cần nói gì hết", anh vội nói. Ít nhất không phải vào lúc này, khi cô đang quá bối rối.

Nhưng cô lắc đầu, và ánh mắt tràn ngập vẻ quyết tâm mà anh không thể bác bỏ. "Em muốn kể cho anh tất cả", cô nói.

"Để sau", anh nói dịu dàng. "Sau khi em tắm đã."

"Không", cô nói, giọng nghẹn ngào. "Anh phải để em nói. Em đã đứng bên ngoài mấy tiếng liền và chỉ có rất ít can đảm mà thôi."

"Anne, em không cần can đảm với..."

"Tên em là Annelise Shawcross", cô thốt lên. "Em muốn làm người tình của anh." Và rồi, khi anh nhìn cô sững sờ với vẻ không tin nổi, cô nói thêm, "Nếu anh muốn em".

Khoảng một tiếng sau, Daniel đứng cạnh cửa sổ chờ Anne tắm. Cô không muốn có người biết mình đang ở trong nhà, nên anh để cô trốn vào tủ quần áo khi người hầu làm nhiệm vụ đổ đầy nước vào bồn, và có lẽ lúc này, cô vẫn đang ngâm mình trong đó, chờ cảm giác sợ hãi rời khỏi cơ thể.

Cô đã cố nói với anh đề nghị của mình, quả quyết rằng đó là lựa chọn duy nhất, nhưng anh không đủ sức lắng nghe. Khiến cô phải đề nghị giao phó bản thân cho anh như thế... Cô chỉ có thể làm vậy nếu thấy mình hoàn toàn chẳng còn hy vọng.

Và đó là điều mà anh không chịu nổi.

Anh nghe tiếng cửa phòng tắm mở ra, và khi quay lại, anh nhìn thấy cô, đã tắm rửa sạch sẽ, mái tóc ướt được chải ngược ra sau và buông xuống vai phải. Cô không tết mà xoắn các sợi tóc với nhau.

"Daniel?", cô gọi tên anh thật khẽ khi nhìn vào phòng, bàn chân trần bước nhẹ trên tấm thảm dày dặn. Cô đang mặc áo ngủ của anh, chiếc áo có màu xanh dương sậm gần như cùng màu với mắt cô. Nó quá to so với người cô, trùm gần tới tận mắt cá chân, và cô vòng tay quanh eo để giữ nó lại.

Anh nghĩ rằng trông cô chưa bao giờ xinh đẹp đến thế. "Anh ở ngay đây", anh nói khi nhận ra cô không thấy mình đứng cạnh cửa sổ. Anh đã cởi áo khoác, cổ cồn, và cả giày trong lúc cô tắm. Người hầu riêng của anh đã hết sức bực bội vì anh không cần trợ giúp, nên Daniel đã đặt bốt ngoài cửa, hy vọng anh ta xem đó là đề nghị mang chúng về phòng của mình để đánh bóng.

Tối nay không được phép bị gián đoạn.

"Em hy vọng anh không phiền vì em dùng áo ngủ của anh", Anne, ôm chặt lấy cơ thể hơn. "Không còn gì nữa..."

"Tất nhiên là không", anh đáp lại, phẩy tay. "Em có thể dùng bất kỳ thứ gì mình thích."

Cô gật đầu, và dù cách cả mét, anh cũng thấy cô lo lắng nuốt nước bọt. "Em chợt nhận ra là", cô nói, giọng ngập ngừng, "có lẽ anh đã biết tên em rồi".

Anh nhìn cô.

"Từ Granby", cô nói rõ.

"Phải", anh nói. "Ông ấy đã kể cho anh về người đàn ông tìm em. Đó là tất cả những gì anh phải lần theo khi tìm kiếm em."

"Em nghĩ nó chẳng có ích cho lắm."

"Không!" Môi anh nở một nụ cười châm biếm. "Nhưng anh đã tìm thấy Mary Philpott."

Môi cô hé ra vì ngạc nhiên. "Đó là tên em dùng để viết thư cho chị Charlotte vì không muốn cha mẹ phát hiện ra chị ấy liên lạc với em. Chính nhờ các bức thư của chị mà em biết George vẫn đang...", cô ngừng lại. "Em nói nhanh quá rồi."

Tay Daniel nắm chặt lại khi nghe thấy tên của một người đàn ông khác. Bất kể gã George này là ai thì hắn cũng đã cố làm hại cô. Giết cô. Và khao khát muốn vung tay đấm thứ gì đó trở nên quá mức mãnh liệt. Anh muốn tìm hắn, làm hắn bị thương, khiến hắn hiểu rằng nếu có bất kỳ chuyện gì, bất kể chuyện gì xảy ra với Anne, Daniel cũng sẽ tận tay xé xác hắn.

Và anh chưa từng nghĩ mình là kẻ ưa bạo lực.

Anh ngước nhìn Anne. Cô vẫn đang đứng giữa phòng, hai cánh tay ôm lấy cơ thể. "Tên em là... Tên em là Annelise Shawcross", cô nói. "Em đã phạm một sai lầm khủng khiếp năm mười sáu tuổi và phải trả giá cho chuyện ấy kể từ ngày đó."

"Bất kể em đã làm gì...", anh toan nói, nhưng cô đã giơ tay lên.

"Em không còn trong trắng", cô nói thẳng với anh. "Anh không quan tâm", anh nói và nhận ra mình thực sự nghĩ vậy.

"Anh nên quan tâm."

"Nhưng anh không hề."

Cô mỉm cười với anh một cách khổ sở, như thể sẵn sàng tha thứ cho anh khi anh đổi ý. "Tên anh ta là George Chervil", cô nói. "Giờ là ngài George Chervil vì cha anh ta đã qua đời. Em lớn lên ở Northumberland trong một ngôi làng cỡ trung ở phía tây của hạt. Cha em là một tiểu quý tộc. Bọn em luôn có cuộc sống thoải mái, nhưng không đặc biệt giàu có. Tuy vậy, bọn em được kính trọng, được mời đi khắp nơi, mọi người đều nghĩ các chị gái em và em sẽ có những cuộc hôn nhân tốt đẹp."

Anh gật đầu. Đó là bức tranh mà anh dễ dàng hình dung trong tâm trí.

"Gia đình Chervil rất giàu có, hay ít nhất là khi so sánh với những người khác. Lúc em nhìn những thứ này..." Cô liếc nhìn căn phòng ngủ lộng lẫy của anh lẫn những món đồ xa hoa mà anh xem là chuyện bình thường. Anh không có những tiện nghi như thế khi ở châu Âu nên sẽ chẳng bao giờ coi thường chúng nữa.

"Chúng không được như thế này", cô tiếp tục, "nhưng đối với bọn em lẫn mọi người trong quận, chẳng nghi ngờ gì họ là gia đình quyền thế nhất mà bọn em biết. George là con trai duy nhất của họ. Anh ta rất đẹp trai, miệng lưỡi dẻo quẹo, và em từng nghĩ là mình yêu anh ta". Cô nhún vai vô vọng rồi liếc nhìn trần nhà, gần như đang cầu xin sự tha thứ cho tuổi trẻ của mình.

"Anh ta đã nói yêu em", cô thì thầm.

Daniel nuốt nước bọt, và có cảm xúc vô cùng kỳ lạ, như điềm báo trước cho cảm giác làm cha. Một ngày nào đó anh sẽ có một cô con gái, trông con bé sẽ giống như người phụ nữ đang đứng trước mặt anh đây, và nếu cô bé nhìn anh bằng vẻ hoang mang kia rồi thì thào, "Anh ấy đã nói yêu con...".

Giết người có lẽ là phản ứng duy nhất chấp nhận được. "Em cứ ngỡ anh ta sẽ cưới em", Anne nói, kéo suy nghĩ của anh về với thực tại. Dường như cô đã lấy lại tự chủ, giọngb trở nên hết sức quyết đoán. "Nhưng vấn đề là anh ta chưa từng nói như vậy, thậm chí còn không đề cập tới chuyện đó. Nên em đoán, theo cách nào đấy, em cũng phải chịu một phần trách nhiệm..."

"Không", Daniel hung hăng nói, vì dù có chuyện gì đã xảy ra đi nữa, anh biết đó cũng không thể là lỗi của cô.

Đoán được chuyện gì xảy ra kế tiếp thật quá dễ dàng. Gã đàn ông đẹp trai, giàu có, cô gái trẻ mê muội... Đó là vở kịch kinh khủng và phổ biến.

Cô nở nụ cười biết ơn với anh. "Em không định buộc tội chính mình, bởi vì em không có tội. Nhưng em nên khôn ngoan hơn."

"Anne..."

"Không", cô nói, ngăn câu phản đối của anh lại. "Em nên khôn ngoan hơn. Anh ta không hề nhắc đến chuyện kết hôn. Chưa một lần. Em tự cho là anh ta sẽ cầu hôn mình. Bởi vì... em chẳng biết nữa. Chỉ là em biết thế. Em xuất thân trong một gia đình tử tế. Em chẳng bao giờ nghĩ anh ta sẽ không muốn cưới mình. Và... ôi, giờ thì điều đó nghe thật khủng khiếp, nhưng sự thật là, em trẻ trung, xinh đẹp, và em biết điều đó. Chúa ơi, giờ nghe điều đó mới ngớ ngẩn làm sao!"

"Không hề", Daniel nói. "Tất cả chúng ta đều có thời trẻ dại."

"Em đã để anh ta hôn mình", cô nói, sau đó bình thản thêm vào, "rồi làm nhiều hơn thế".

Daniel đứng bất động, chờ cơn sóng ghen tuông chẳng bao giờ đến. Anh giận dữ với người đàn ông đã lợi dụng sự ngây thơ của cô, nhưng không thấy ghen tuông. Anh nhận ra mình chẳng cần phải là người đàn ông đầu tiên của cô. Chỉ cần là người cuối cùng.

Người duy nhất.

"Em không cần nói gì về điều đó hết", anh bảo cô.

Cô thở dài. "Không, em phải nói. Không phải vì chuyện đó mà bởi vì những gì sẽ xảy ra kế tiếp." Cô băng qua căn phòng khi sức mạnh đột nhiên trào dâng và nắm lấy tựa ghế. Sau đó vừa nhìn các ngón tay bấu vào lớp đệm vừa nói, "Phải nói thật, em từng có lúc thích thú với việc anh ta đã làm, sau đó, nó chẳng đáng sợ lắm. Thực sự chỉ có vẻ khá ngượng nghịu và hơi khó chịu".

Cô ngẩng lên nhìn anh bằng ánh mắt chân thành khiến anh sửng sốt. "Nhưng em thích những gì nó khiến anh ta cảm thấy. Và nó khiến em thấy quyền lực, lần tiếp theo gặp anh ta, em đã sẵn sàng để cho anh ta lặp lại."

Cô nhắm mắt, và Daniel gần như có thể thấy ký ức ấy hằn trên mặt cô. "Đó là một buổi tối thật đáng yêu", cô thì thầm. "Giữa hè và trời rất trong. Anh có thể đếm vô số các vì sao."

"Điều gì đã xảy ra?", anh hỏi nhỏ.

Cô chớp mắt, như thể vừa tỉnh dậy khỏi một giấc mơ, và khi cô lên tiếng, giọng có vẻ thản nhiên đến mức làm anh bối rối. "Em phát hiện ra anh ta đã cầu hôn một người khác. Một ngày sau khi em hiến dâng cho anh ta."

Cơn giận dữ đang cuộn trào trong anh bắt đầu nổ tung. Anh chưa từng, chưa một lần trong đời, cảm thấy giận dữ như thế vì người khác. Đây là tình yêu sao? Nỗi đau của người ấy thậm chí còn sâu sắc hơn cả nỗi đau của chính anh?

"Anh ta đã cố dụ dỗ em", cô tiếp tục. "Anh ta bảo em... em không nhớ chính xác từng từ, song anh ta khiến em thấy mình giống như gái điếm. Có lẽ em đúng là thế, nhưng..."

"Không", Daniel nói một cách cứng rắn. Anh có thể chấp nhận việc cô nên khôn ngoan hơn, lý trí hơn. Nhưng sẽ không bao giờ cho phép cô nghĩ như vậy về bản thân mình. Anh băng qua phòng và đặt tay lên vai cô. Cô nghiêng đầu về phía anh, mắt cô... đôi mắt xanh dương sậm sâu không đáy... Anh muốn đánh mất mình trong đó. Mãi mãi.

"Hắn ta đã lợi dụng em", anh nói một cách dữ dội. "Hắn ta nên bị treo cổ và phanh thây..."

Tiếng cười khiếp sợ thoát ra khỏi môi cô. "Ôi trời", cô nói, "cứ đợi tới khi anh nghe hết câu chuyện đã".

Lông mày anh nhướng lên.

"Em đã rạch mặt anh ta", cô lên tiếng, và anh phải mất một lúc mới hiểu được điều cô nói. "Anh ta tấn công em nên em cố thoát ra, và em đoán là mình đã nắm lấy thứ đầu tiên mình chạm vào. Đó là một con dao mở thư."

Ôi, Chúa lòng lành.

"Em cố tự vệ, và chỉ định khua thứ đó về phía anh ta, nhưng anh ta nhảy bổ vào em, sau đó..." Cô rùng mình, mặt cắt không còn giọt máu. "Từ đây tới đây", cô thì thào, ngón tay kéo dọc từ thái dương xuống cằm. "Nó khủng khiếp lắm. Và tất nhiên không thể che giấu chuyện đó được. Em đã bị hủy hoại", cô khẽ nhún vai. "Em bị đuổi đi, bắt đổi tên, và cắt đứt mọi liên lạc với gia đình."

"Cha mẹ em cho phép điều đó sao?", Daniel hỏi với vẻ khó tin.

"Đó là cách duy nhất để bảo vệ các chị gái em. Sẽ không ai cưới họ nếu tin em đã ngủ với George Chervil lan ra. Anh có thể tưởng tượng được không? Ngủ với anh ta rồi đâm anh ta?"

"Điều anh không tưởng tượng được", anh ngắt lời, "là gia đình đã ruồng bỏ em".

"Không sao cả", cô nói, dù cả hai đều biết là không phải. "Chị gái em và em đã bí mật trao đổi thư từ suốt một thời gian này, nên em không hoàn toàn cô độc."

"Các bưu điện", anh lầm bầm.

Cô mỉm cười yếu ớt. "Em luôn đảm bảo mình biết rõ chúng ở đâu", cô nói. "Có vẻ an toàn hơn nếu gửi và nhận thư từ một địa điểm vô danh."

"Chuyện gì đã xảy ra tối nay?", anh hỏi. "Vì sao tuần trước em lại bỏ đi?"

"Khi em bỏ nhà đi..." Cô run rẩy nuốt nước bọt, quay đầu đi chỗ khác, mắt tìm kiếm một điểm nào đó trên sàn nhà. "Anh ta rất giận dữ. Anh ta muốn lôi em ra tòa và khiến em bị treo cổ hoặc lưu đày, nhưng cha anh ta khá nghiêm khắc. Nếu George khiến mọi người chú ý đến em, cuộc hôn nhân của anh ta với quý cô Beckwith sẽ tan vỡ. Mà cô ấy là con gái của một tử tước." Cô ngẩng lên với vẻ mặt châm biếm. "Hôn ước đó là một đám hời với họ."

"Cuộc hôn nhân có được tiến hành không?"

Anne gật đầu. "Nhưng anh ta không bao giờ từ bỏ lời thề trả thù. Vết sẹo lành hơn em dự kiến, nhưng vẫn nhìn rất rõ. Hồi trước, anh ta vô cùng điển trai. Em từng nghĩ anh ta muốn giết em, nhưng giờ..."

"Gì cơ?", Daniel gặng hỏi khi cô không nói hết.

"Anh ta muốn rạch mặt em", cô nói, hết sức bình thản. Daniel hằn học chửi thề. Việc có một quý cô trước mặt cũng chẳng quan trọng nữa. Anh không sao kìm nén được việc thốt ra những từ ngữ thô tục. "Anh sẽ giết hắn", anh nói. "Không", Anne nói, "đừng làm vậy. Sau những gì đã xảy ra với Hugh Prentice...".

"Sẽ không ai để ý nếu anh ném Chervil ra khỏi trái đất", anh cắt ngang. "Anh không phải lo về vấn đề đó."

"Anh sẽ không giết anh ta", Anne nghiêm nghị nói. "Em đã khiến anh ta bị thương trầm trọng rồi..."

"Chắc chắn là em không biện hộ cho hắn chứ?"

"Không", cô đáp lại với vẻ sốt sắng, tâm trí anh cũng vì thế mà trở nên nhẹ nhõm. "Nhưng em nghĩ anh ta đã phải trả giá cho việc mình làm với em tối hôm đó rồi. Anh ta sẽ chẳng bao giờ xóa bỏ được những gì em đã gây ra."

"Cũng không nên như vậy", Daniel nói.

"Em muốn chuyện này chấm dứt", cô quả quyết nói. "Em không muốn sống mà phải nơm nớp cảnh giác. Nhưng cũng không muốn trả thù. Em không cần điều đó."

Daniel thì nghĩ có thể mình cần, nhưng anh biết quyết định nằm trong tay cô. Anh mất một lúc để nén cơn giận xuống, cuối cùng hỏi cô, "Anh ta giải thích thế nào về vết thương?".

Anne thấy nhẹ nhõm vì anh đã thay đổi chủ đề. "Một tai nạn cưỡi ngựa, Charlotte bảo em là chẳng ai tin chuyện đó hết, họ nói rằng anh ta đã bị ngựa hất xuống và bị một nhành cây rạch trúng mặt. Em không nghĩ có người biết được sự thật, chắc chắn mọi người nghĩ xấu về em khi em đột ngột biến mất, nhưng không hình dung nổi có người sẽ nghĩ em rạch mặt anh ta."

Daniel ngạc nhiên khi thấy chính mình đang mỉm cười. "Anh mừng vì em đã làm vậy."

Cô ngỡ ngàng nhìn anh.

"Em nên rạch một chỗ khác của hắn ta nữa." Mắt cô mở to rồi cô bật cười.

"Cứ bảo anh khát máu đi", anh lầm bầm.

Mặt cô trở nên tinh quái. "Anh sẽ hài lòng khi biết rằng tối nay, trong lúc tìm cách chạy thoát..."

"À, nói với anh là em đã lên gối hắn ta đi", anh cầu xin. "Làm ơn, làm ơn, làm ơn, hãy nói thế đi."

Cô mím môi, cố không cười. "Em có thể đã làm vậy đấy."

Anh kéo cô lại gần. "Mạnh chứ?"

"Không mạnh bằng lúc em đá anh ta khi anh ta nằm trên mặt đất."

Daniel lần lượt hôn lên hai bàn tay cô. "Anh có thể nói rằng mình rất tự hào khi quen em chứ?"

Cô đỏ mặt sung sướng.

"Và anh vô cùng, vô cùng tự hào được tuyên bố rằng em là của anh." Anh khẽ hôn cô. "Nhưng em sẽ không bao giờ là nhân tình của anh."

Cô lùi lại. "Dan..."

Anh đặt một ngón tay lên môi cô để ngăn cô lại. "Anh đã nói mình sẽ cưới em. Em định biến anh thành kẻ nói dối sao?"

"Daniel, anh không thể!"

"Anh có thể."

"Không, anh..."

"Anh có thể", anh kiên quyết nói. "Và anh sẽ làm vậy." Cô điên cuồng quan sát gương mặt anh. "Nhưng George vẫn ở ngoài kia. Và nếu anh ta hại anh..."

"Anh có thể xử lý George Chervil", anh trấn an cô, "miễn là em chăm sóc cho anh".

"Nhưng..."

"Anh yêu em", anh nói, và vào khoảnh khắc đó, anh cảm thấy cả thế giới đã trở về đúng chỗ. "Anh yêu em, và anh không thể chịu nổi ý nghĩ sống một giây mà thiếu vắng em. Anh muốn em ở bên cạnh anh, trên giường của anh. Anh muốn em mang trong mình đứa con của anh, và muốn tất cả mọi người trên thế giới này biết rằng em là của anh."

"Daniel", cô nói, và anh không rõ cô đang phản đối hay chấp nhận nữa. Nhưng mắt cô đã đong đầy nước, và anh biết mình sắp thành công.

"Anh sẽ chẳng thỏa mãn nếu không có tất cả", anh thầm thì. "Anh sợ rằng em sẽ phải cưới anh thôi."

Cằm cô run run. Có thể là một cái gật đầu. "Em yêu anh", cô thì thào. "Em cũng yêu anh."

"Và...?", anh thúc giục. Bởi vì anh sẽ bắt cô nói ra điều đó.

"Vâng", cô nói. "Nếu anh đủ dũng cảm để muốn em thì em sẽ cưới anh."

Anh kéo cô vào lòng, hôn cô bằng tất cả niềm đam mê, sợ hãi và cảm xúc mà anh đã kìm nén trong lòng cả tuần nay. "Dũng cảm chẳng có liên quan gì ở đây hết", anh nói, suýt bật cười vì quá đỗi hạnh phúc. "Tự bảo toàn mạng sống thôi."

Lông mày cô nhíu lại.

Anh lại hôn cô. Dường như anh không thể dừng lại. "Anh tin mình sẽ chết mất nếu thiếu em", anh lầm bầm.

"Em nghĩ...", cô thì thào, nhưng không ngay lập tức nói hết câu. "Em nghĩ rằng trước kia... với George... em không nghĩ nó được tính." Cô nghiêng mặt về phía anh, ánh mắt sáng rực yêu thương và hứa hẹn. "Tối nay sẽ là lần đầu tiên của em. Với anh."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 26 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Yue021199 và 416 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 77, 78, 79

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 51, 52, 53

3 • [Hiện đại - Trọng sinh] Sống lại có anh bên em là đủ - Liễu Như An

1 ... 35, 36, 37

4 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 86, 87, 88

5 • [Xuyên không - Thú nhân] Kiếm sống nơi hoang dã - Tiêu Dương

1 ... 36, 37, 38

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 165, 166, 167

7 • [Hiện đại] Ông xã thần bí không thấy mặt - Cát Tường Dạ

1 ... 122, 123, 124

8 • [Hiện đại] Nhà tù nóng bỏng Tổng giám đốc tha cho tôi đi - Ái Tình Hoa Viên

1 ... 93, 94, 95

9 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

10 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 1/12]

1 ... 52, 53, 54

11 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 78, 79, 80

12 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

13 • [Xuyên không] Tà vương phúc hắc sủng cuồng phi - Nạp Lan Dạ Anh

1 ... 38, 39, 40

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

15 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

16 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Nếu em nở rộ gió mát sẽ đến - Thịnh Thế Ái

1 ... 14, 15, 16

18 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 25/11)

1 ... 65, 66, 67

20 • [Hiện đại] Khinh Ngữ - Cửu Lộ Phi Hương

1 ... 22, 23, 24


Thành viên nổi bật 
Thư Niệm
Thư Niệm
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Sunlia
Sunlia

Shop - Đấu giá: Dung Cảnh vừa đặt giá 500 điểm để mua Bánh kem 3 con thú
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 174 điểm để mua Ghế cây
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 350 điểm để mua Lồng đèn vàng
Shop - Đấu giá: tuantrinh vừa đặt giá 210 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Ma Nhỏ: Lâu lâu mới lên chưa gì đã bị bom
Ma Nhỏ: Í í  .. mới đi có cái mà không biết mình bị bomb
LogOut Bomb: Windwanderer -> Nhok Alone ( Bin)
Lý do: cẩn thận lựu đạn
Nhok Alone ( Bin): Xin chào ...
Thư Niệm: Bất an
Ma Nhỏ: ....
Shin-sama: hồi hộp
Shop - Đấu giá: phinny vừa đặt giá 204 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Thư Niệm: Phan là thành viên mới nên ko dẫn link đc :)) có gì phan pm nhờ mod
__Phan__: chỉ là link bài viết mà ta @@
__Phan__: là sao @@
__Phan__: Xin lỗi bạn, nội dung bài này chứa thông tin (hoặc chứa đường link) vi phạm quy định. Tài khoản của bạn có thể bị khoá vĩnh viễn nếu bạn vẫn cố tình phát tán tràn lan (spam) nội dung này.

Nội dung spam được tìm thấy trong bài là xxx
Thư Niệm: Quà noel
Đào Sindy: Quà gì thế :D2
__Phan__: sao bỏ link vào thì không đăng tin nhắn được nhỉ @@
__Phan__: Mọi người ủng hộ truyện mình với nhé.
Truyện Thuần Việt: Anh có thích em không?
Cám ơn mn nhiều <3
__Phan__: ư ư
Thư Niệm: Nhận được quà rồi Q nhá :bird: còn ống tiêu bạch ngọc của tuôi đâu :cry2:
Đường Thất Công Tử: 10k đứt ruột :lol:
Cô Quân: Mời you tới box Thú cưng - Cây cảnh
Cùng xem Điểm tin thú cưng, động vật được cập nhật thường xuyên.
Chơi game kiếm điểm
Game giải đố có thưởng
Hay các Mẹo vặt làm vườn cho vườn cây nhà bạn luôn xanh mát~~
Nminhngoc1012: Em cầu bao nuôi ~*o*~
Nminhngoc1012: Sếp hét giá vậy em sợ, em ko dám mua
Nminhngoc1012: sếp mua rồi tặng em đi sếp ;)
Đường Thất Công Tử: chuẩn bị 8k - 10k đi :lol:
Kyz: @tuantrinh: Bao tiền thế ạ?
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 265 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.