Diễn đàn Lê Quý Đôn



≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 60 bài ] 

Ngày mẹ đánh tổng giám đốc - Thiên Quang

 
Có bài mới 23.08.2017, 20:27
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 22.04.2016, 21:04
Tuổi: 17 Nữ
Bài viết: 130
Được thanks: 216 lần
Điểm: 10.03
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ngày mẹ đánh tổng giám đốc - Thiên Quang - Điểm: 10
Chương 45: Công việc sai lầm

Edit + Beta: Tiểu Mỹ

"Cái gì?" Tiêu Hà Hà sợ ngây người, "Tôi...tôi làm sao được? Tôi chỉ có 1m63 a, chiều cao cũng không đủ!"

"Hà Hà! Phong cách của cô cùng trang phục của tôi rất phù hợp, tôi bảo người đem đến số nhỏ hơn chút, cô không cần lo lắng, chúng ta là phát hành quần áo mùa đông khác với buổi trình diễn thời trang trước kia, cho nên cô không cần lo lắng như vậy."

"Chị Ngô!" Tiêu Hà Hà suýt khóc."Tôi sẽ đi catwalk sao! Tôi căn bản không có kinh nghiệm !"

"Đừng nói nữa, không còn kịp rồi, cứ làm như vậy đi chỉ còn một tiếng nữa thôi cô cũng đã hiểu rõ toàn bộ quá trình diễn tập, đối với cô ai cũng biết hết rồi, cho dù tìm người đến, chúng ta cũng khó có thể hòa hợp với nhau, hiểu không?" Ngô Tân Tuyên rất nghiêm túc nói."Tôi nói cho cô biết một chút nội dung chính, cô đi theo tôi!"

"Nhưng mà..."

"Không có nhưng nhị gì hết, Hà Hà, công việc lần này là do tôi với cô phụ trách, nếu làm hỏng chúng ta bồi thường không nổi đâu, hiểu không?" Ngô Tân Tuyên nghiêm túc nói:"Tin tôi đi, nếu tôi có thể trẻ lại mười tuổi thì tôi sẽ không để cho cô cứu trận đâu! Tôi cũng từng cứu trận rồi, không sao đâu!"

Ngô Tân Tuyên vô cùng bá đạo đẩy Tiêu Hà Hà vào phòng thay đồ, sau đó kêu chuyên gia tạo hình đem cô thay hình đổi dạng, tạo thành toàn thân SPA, trang điểm, làm kiểu tóc xỏa ngang vai ngay cả móng tay cũng được sơn màu và vẽ hoa văn lên đó vô cùng lấp lánh.

Tiêu Hà Hà lại lần nữa bị đẩy lên đỉnh sóng nổi bật.

Buổi tối bảy giờ ba mươi phút, phóng viên cùng khán giả lần lượt đi vào sân khấu.

Bảy giờ bốn mươi lăm phút, người phụ trách của các công ty cùng các thương nghiệp lớn cũng đi vào sân khấu.

Bảy giờ năm mươi, cuối cùng Tần Trọng Hàn và Tằng Ly cũng đến.

Hai tên yêu nghiệt vừa ra sân khấu lập tức dẫn đến những ánh sáng chớp nhoáng của phóng viên, không khí đều bị đông cứng lại, đám người kia đang ồn ào, đột nhiên im ắng xuống, không ai mở miệng.

Nhiều người còn nín thở, bởi vì không biết nên dùng từ ngữ gì để hình dung và miêu tả hai chàng trai trước mặt, Tần Trọng Hàn vẻ mặt lạnh lùng không có một tia cảm xúc tuấn mỹ giống như Satan, đôi mắt hẹp dài lơ đãng đang lướt qua một nơi nào đó.

Giờ dưới bầu trời đêm đen kịt, ánh mắt anh thâm thúy ẩn chứa sự quỷ dị bí hiểm, người đàn ông đã tạo ra thương giới thần thoại xuất hiện khiến người ta nhất thời nín thở sau đó lại bắt đầu thì thầm to nhỏ.

Tần Trọng Hàn đến thật sự gây nên xôn xao. Trước không nói chuyện, theo sau anh là những cận vệ, như vậy cũng đủ khiến người ta đã gặp qua là không quên được.

Nhưng mà chỉ cần nhìn khuôn mặt khôi ngô hoàn mỹ nhưng lãnh khốc của anh cũng có cảm giác bị choáng. Các cô gái ở đây đều bị sức quyến rũ trời sinh của anh làm cho mê muội, còn có các chàng trai đều bị khuất phục trước sự lạnh lùng của anh.

Tất cả mọi người bị sức hấp dẫn đặc biệt tỏa ra từ người của anh làm cho chấn động phản ứng có chút chậm đi nửa nhịp.

Tần Trọng Hàn ngồi xuống, thấp giọng hỏi Hướng Tĩnh bên cạnh."Thư kí Tiêu đâu?"

Bảy giờ năm mươi chín.

Thời gian là đang đếm ngược, giống như là đang phóng tên lửa.

Đến giờ, ầm một cái, Tiêu Hà Hà có cảm giác ù tai, trong lòng vô cùng khẩn trương lòng bàn tay đã đổ đầy mồ hôi."Chị Ngô, tôi lên đó không biết phải đi thế nào!"

"Cô cứ đi lên đi, tôi đã sắp xếp người phối hợp với cô, cô không cần đi quá xa về phía trước, Hà Hà, cố lên cô có thể làm được!" Ngô Tân Tuyên vỗ vỗ mặt cô."Nhìn xem, cô rất xinh đẹp, cô như vậy sẽ khiến các chàng trai phải điên cuồng! Giờ thì tự tin lên, khiến cho họ điên lên thôi! Cô phải tin tưởng vào sức hấp dẫn của mình chứ!"

Tiêu Hà Hà trừng mắt nhìn mình trong gương không khỏi ngỡ ngàng, kia là cô thật sao? Cô cũng có thể xinh đẹp như vậy sao? Nhưng mà đây không phải là đang tham gia vũ hội, không phải là khiêu vũ cùng Tần Trọng Hàn lần trước mà đây là đang tham gia buổi trình diễn thời trang, cô chỉ là một người ngoài nghề làm sao có thể lên sân khấu để đi catwalk chứ? "Chị Ngô, tôi không muốn khiến các chàng trai kia phải điên cuồng, tôi chỉ muốn không để cho chính mình bị điên a!"

Trời ạ! Cô thật sự sắp điên rồi!

"Ách! Hà Hà, là cô thật sao?" Thư kí Cao nhìn thấy cách ăn mặc của Tiêu Hà Hà, khó có thể tin mà mở to hai mắt nhìn.

"Thư kí Cao, không đủ người nên nhờ Hà Hà lên sân khấu trình diễn!" Ngô Tân Tuyên cười nói, thấy bộ dáng Tiêu Hà Hà hình như cô cũng đã tự tin, đôi khi có khuôn mặt xinh đẹp, nhã nhặn và mộc mạc như cô so với đám người mẫu kia càng tốt hơn.

"Điều này khiến tôi nhớ tới sân khấu phát hành trang phục mùa xuân sáu năm trước!" Thư kí Cao ánh mắt nhìn xa xưa. "Hiện tại Hà Hà cực kỳ giống cô lúc đó!"

Ngô Tân Tuyên cười cười, khóe miệng có chút cứng nhắc."Đáng tiếc, nhan sắc của tôi đã không còn như trước!"

"Đã đến giờ rồi!" Nhân viên đã báo thời gian.

"Thư kí Cao, tôi như vậy được không?" Tiêu Hà Hà rất không tự tin hỏi.

"Được, làm sao mà không được chứ?'' Thư kí Cao an ủi cô."Hà Hà, cô làm được mà, lấy hết sự tự tin của cô ra đi!"

"Ừ!" Tiêu Hà Hà gật đầu, sau đó cúi đầu xuống đứng ở trước gương lớn, những người mẫu khác đã bắt đầu lên thương trường.

Hít thở thật sâu vào! Hít thở thật sâu vào! Tiêu Hà Hà nói thầm trong lòng, đây cũng là lần cuối cùng làm vệc cho Tần thị, không có gì chỉ là nếu hạng mục này làm xong mà không có chỗ nào sơ xuất thì cô có thể rời khỏi, vốn nghĩ là sẽ không chào tạm biệt Tần Trọng Hàn, cùng hồ ly tiên sinh gặp nhau sau này cô càng không thể đối mặt với Tần Trọng Hàn lạnh lùng kia cho nên không bằng là rời đi.

Ngô Tân Tuyên tại thời điểm Tiêu Hà Hà sắp lên sân khấu thì giữ hặt lấy cô mà dặn dò: "Hà Hà, cô không cần nhớ người mẫu nên đi như thế nào, cô chỉ cần thả lỏng, nhớ lại thiết kế của tôi, linh cảm của tôi chúng ta sẽ thành công, tôi nghĩ cô là một cô gái dễ mến, đi thôi, cô có thể mà!"

Tiêu Hà Hà gật đầu.

"Đến lượt cô!" Có người gọi.

Tiêu Hà Hà bị đẩy ra ngoài, trong nháy mắt trong đầu cô trống rỗng.

Nhưng là người vừa lên sân khấu, dường như cô gặp phải huyết gà một dạng, trong lòng cá tính không chịu thua xông ra, không phải chỉ là đi catwalk thôi sao? Chưa ăn qua thịt heo thì chưa thấy heo đi sao? Cô ngoại trừ vóc dáng hơi thấp thì dường như không có khuyết điểm gì mà?

Nghĩ như vậy, tự tin của cô cũng đã tới! Thả lỏng, chậm rãi tiêu soái đi ra.

Tuy là tạm thời học điệu bộ đi trên sân khấu cũng không quen lắm, chỉ là mang trên mặt nụ cười nhàn nhạt khiến người ta xuân phong vào tù.

"Trời ạ! Hàn, kia... kia...Đó không phải là Hà Hà sao?" Tằng Ly thiếu chút nữa là hét ầm lên.

Tần Trọng Hàn đang tìm kiếm bóng dáng của Tiêu Hà Hà, lại không nghĩ rằng cô cư nhiên xuất hiện ở trên sân khấu.

Tần Trọng Hàn không tìm được dấu vết của cô mà gật đầu một cái, ánh mắt thâm thúy lướt qua mọi người. Cuối cùng, ánh mắt nóng rực dừng trên bóng dáng nhỏ nhắn trên sân khấu.

Chết tiệt, người phụ nữ này cô chính là muốn một đêm nổi tiếng sao?

"Hàn, Hà Hà làm sao lại lên trên đó?" Tằng Ly nhảy dựng lên.

Lúc này Hướng Tĩnh đã đi tới, thấp giọng nói: "Tổng giám đốc, là người mẫu của công ty người mẫu xảy ra chút chuyện, không có ai thay thế, tạm thời tìm Hà Hà đi lên thay!"

"Là chủ ý của Ngô Tân Tuyên?" Tằng Ly không cần nghĩ cũng biết là ý kiến của Ngô Tân Tuyên, người phụ nữ kia cố gắng đạt tới mức hoàn mỹ, cư nhiên sẽ để cho Hà Hà lên sân khấu.

"Thư kí Hướng!" Tần Trọng Hàn hướng phía Hướng Tĩnh bên cạnh kêu một tiếng.

Hướng Tĩnh vội vàng đến gần bên cạnh anh, giơ lên khuôn mặt tươi cười, vô cùng vinh hạnh nói, "Xin tổng giám đốc căn dặn!"

"Sau khi kết thúc bảo thư kí Tiêu lập tức tới gặp tôi, không cho phép cô ấy nhận phỏng vấn của truyền thông!" Tần Trọng Hàn thờ ơ nói, ánh mắt vẫn như cũ nhìn chằm chằm bóng dáng trên sân khấu.

"Vâng!" Hướng Tĩnh theo chỉ thị đi ra hậu trường,

Tằng Ly quay đầu lại nhìn phóng viên trong bữa tiệc, gần như toàn bộ ánh sáng của máy ảnh đều hướng đến trên sân khấu.

Trên sân khấu Tiêu Hà Hà một thân "Trung Quốc hồng" mùa đông long vũ thời thượng với váy ngắn làm bằng vải nhung kinh diễm làm nổi bật tâm tư của nhân vật, truyền đạt rất nhiều truyền thống văn hóa của Trung Quốc cũng đem tính cách tao nhã của cô một mặt bày ra không sót thứ gì, đôi chân thon dài bày ra dưới ánh đèn, mà giữa váy ngắn màu đỏ với váy trắng đen truyền thống lại có vẻ được mắt hơn.

Nhất thời, vô số ánh mắt cùng tia sáng của máy ảnh đều dừng lại trên người Tiêu Hà Hà.

Tiêu Hà Hà nhất thời bị những tia sáng của máy ảnh làm cho cô thiếu chút nữa ngất đi, cũng may cô coi như là người đã đi qua song to gió lớn, những năm gần đây đau khổ khiến cô luyện tập tính cách không quan tâm hơn thua, bình tĩnh xoay người, sau khi làm nổi bật tâm tư của nhân vật, bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn hướng hậu trường đi đến.

Bình tĩnh, Tiêu Hà Hà đi được như vậy coi như không tồi.

Ngô Tân Tuyên nhẹ nhàng thở ra.

Tần Trọng Hàn lạnh lùng vẻ mặt hiện lên suy nghĩ sâu xa, nhìn bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia, đôi môi có một chút hồng đột nhiên không dấu vết mà rời khỏi, chết tiệt người phụ nữ này thật là nên đem cô giam cầm lại!

Tần Trọng Hàn đứng lên, lạnh lùng xoay người, tâm tư lưu chuyển, nhiều phần hiểu rõ và trong đầu vạch ra một kế hoạch.

"Hàn, cậu đi đâu vậy?" Buổi trình diễn thời trang còn chưa kết thúc, lẽ nào anh lại rời buổi trình diễn?

Tần Trọng Hàn rất nhanh rời đi, Tằng Ly nhìn theo phát hiện anh đang hướng phía hậu trường đi tới.

Một tiếng sau buổi trình diễn kết thúc, rất thành công!

Phóng viên đều đi đến hậu trường nghe ngóng chuyện của Tiêu Hà Hà, nhưng là cũng không có phỏng vấn đến người, bởi vì không biết khi nào hậu trường đột nhiên lại có hơn mấy chục tên vệ sĩ.

"Hà Hà, rất thành công!" Ngô Tân Tuyên vui mừng đối với cô gật đầu.

Tiêu Hà Hà đã thay quần áo. "Chị Ngô, cũng may không có bại lộ ra, tôi đem công việc phía sau làm tốt!"

Cô nghĩ phải giải quyết tốt hậu quả công việc, căn bản là không có thời gian để nghỉ ngơi, đương nhiên cô cũng không đem lần làm người mẫu ngoài ý muốn này làm ra một câu chuyện, lên sân khấu một chút thì kết thúc nhiệm vụ, lập tức thay ra đồng phục của chính mình.

"Hà Hà, tổng giám đốc tìm cô đó!" Hướng Tĩnh đi đến hậu trường tìm cô, cuối cùng cũng tìm được liền nhắn nhủ Tiêu Hà Hà.

Đột nhiên Tiêu Hà Hà cứng đờ, trong lòng vô cùng bất an.

Cô lại không biết nên đối mặt với Tần Trọng Hàn như thế nào liền lo lắng một trận.

"Hà Hà, nhanh lên, tổng giám đốc đang đợi cô!" Hướng Tĩnh thúc giục.

"Biết rồi!" Tiêu Hà Hà gật gật đầu."Anh ấy đang ở đâu?"

"Trong xe!"

"A!" Tiêu Hà Hà phải đi ra xe gặp Tần Trọng Hàn.

Tần Trọng Hàn ngồi ở ghế sau trong xe, Tiêu Hà Hà vừa lên xe, anh liền ra lệnh tài xế lái xe đi.

"Tổng giám đốc, công việc của tôi còn chưa có làm xong!" Tiêu Hà Hà bình tĩnh nói. Càng khẩn trương cô càng bình tĩnh.

Ánh mắt của anh lướt qua mặt cô, vẻ mặt khinh thường như vậy. Tiêu Hà Hà sợ run lên, "Tổng giám đốc, công việc của tôi còn chưa có làm xong!"

Cô nói lại lần nữa.

Tần Trọng Hàn nhìn thẳng phía trước, không nói lời nào, vẻ mặt lạnh lùng không có một tia cảm xúc.

Anh coi lời nói của cô như gió thoảng qua tai, xem cô như không khí, Tiêu Hà Hà vô cùng ngạc nhiên, anh bảo cô lên xe để làm gì?

Trong xe, anh kiên quyết lạnh nhạt, từng chút từng chút đi vào trong lòng của cô, đột nhiên cô cảm thấy hình như là anh đang tức giận, cô không biết anh giận cái gì?

"Dừng xe, tôi muốn xuống xe!" Tiêu Hà Hà kêu lên.

Tần Trọng Hàn cuối cùng cũng đem tầm mắt chuyển đến trên mặt của cô, không nhanh không chậm nói: "Ai cho phép cô đi catwalk?"

"Không đủ người mẫu!" Cô nói.

"Cô không phải người mẫu, cô là thư kí của Tần Trọng Hàn tôi, cô dựa vào cái gì mà xuất đầu lộ diện đi catwalk?"

"Tôi chỉ là thư kí của anh, không phải là vợ của anh, tôi lo lắng không làm tốt công việc, lo lắng anh muốn tôi bồi thường ba trăm ngàn, tổng giám đốc những lý do này đủ chưa?" Cô hỏi, giọng điệu bình tĩnh đến mức ngay cả trong lòng mình cũng phát run.

Anh nhìn cô.

Tóc của cô mới vừa làm xong, còn chưa có khôi phục lại, kiểu tóc ôm sát vào hai gò má xinh đẹp, cùng với đôi mắt to linh động dường như ngấm ngầm chịu đựng một nổi buồn nào đó, cô chính là như vậy, mặc dù mang theo một tia buồn bã nhưng giống như là một tinh linh từ trên trời rơi xuống, đôi mắt lại sáng như vậy.

Anh nhìn cô đột nhiên có chút thất thần.

"..." Tiêu Hà Hà thấy anh không nói lời nào, chỉ là thừ người ra mà nhìn mình chằm chằm. Cả người bị anh nhìn chằm chằm khiến cho cô không được tự nhiên, vô cùng khó chịu.

"Cô có gọi điện thoại xin ý kiến tôi sao?" Tần Trọng Hàn giọng nói lạnh nhạt như vậy.

Tiêu Hà Hà sửng sốt.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 23.08.2017, 20:30
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 22.04.2016, 21:04
Tuổi: 17 Nữ
Bài viết: 130
Được thanks: 216 lần
Điểm: 10.03
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ngày mẹ đánh tổng giám đốc - Thiên Quang - Điểm: 11
Chương 46 :Lần thứ hai gọi tới.

Edit + Beta: Tiểu Mỹ

"Thư kí Tiêu, công việc này của cô ngoại trừ bại lộ, cô muốn cứu giúp có rất nhiều cách mà, cô chỉ vì lợi ích trước mắt muốn một đêm liền nổi tiếng, lên sân khấu biểu diễn thật sự là vì lợi ích của công ty sao?"

Cô kinh ngạc! Trong đầu ong ong một chút. Ý của anh ấy là cô muốn nổi tiếng sao?

Cô đột nhiên nở nụ cười, một nụ cười hư vô như có như không, như là búp bê bằng sứ tùy thời điểm cũng phải rơi vỡ."Tổng giám đốc, đúng vậy, tôi muốn nổi tiếng, tôi muốn nổi tiếng thậm chí là muốn điên luôn rồi!"

Anh mím môi.

Nhưng là anh giơ lên ánh mắt ôn hòa lại lộ vẻ xa lánh dừng trên mặt Tiêu Hà Hà, trong nháy mắt nhìn thấy vẻ mặt tự giễu của cô lại bắt đầu hối hận vì lời nói vừa rồi của mình.

Tiêu Hà Hà kiềm nén sự đau đớn, nghiêng đầu sang chỗ khác, một giọt nước mắt trong suốt rơi xuống, lạnh lùng nói:" Tổng giám đốc, công việc lần này xong rồi, rất thành công, tôi cũng không có tạo tổn thất cho công ty, tôi có thể từ chức không?"

Tần Trọng Hàn vẻ mặt vốn đã lạnh lùng bây giờ càng lạnh lùng hơn."Không được!"

"Tại sao?" Tiêu Hà Hà không tin nhìn anh, anh dựa vào cái gì mà không đồng ý?

"Thời gian cũng không còn sớm nữa có gì thứ hai nói sau, bây giờ thì đưa cô về nhà trước đã!" Anh không thèm nhắc lại.

Xe dừng lại trong hẻm, Tiêu Hà Hà hỏi: "Rốt cuộc anh muốn như thế nào mới chịu buông tha cho tôi?"

Trong đầu lại hiện ra cảnh trên sân khấu T vừa rồi, cô bị mọi người nhìn chăm chú như vậy, Tần Trọng Hàn kiềm chế sự khó chịu trong lòng xuống, tiếp tục nói: "Đừng tưởng là cô cứu giúp một chút là có thể không có tổn thất, dù sao cô cũng không phải người mẫu chuyên nghiệp."

Quay đầu, Tiêu Hà Hà kinh ngạc chăm chú nhìn Tần Trọng Hàn vẻ mặt gợn sóng không một chút sợ hãi, anh lại bình tĩnh như vậy, dường như quang minh chính đại nói, nhưng là cô biết anh căn bản là không có nói đạo lý, tim thắt lại sắc mặt trở nên trắng bệch.

"Vậy tổng giám đốc cứ cho một thời hạn đi!" Tiêu Hà Hà giọng nói lạnh như băng, vừa rồi cô còn tự nói với chính mình sẽ không hèn nhát, nhưng tại sao lúc này cô lại cảm thấy sợ hãi như vậy?

"Ba tháng!" Bạc môi nói ra ba chữ.

Đột nhiên mặt Tiêu Hà Hà trắng bệch, ba chữ kia, khiến cô nhớ tới lời nói của hồ ly tiên sinh, thời hạn giống nhau, dường như cô không thể từ chối.

"Được, hi vọng anh nói phải giữ lời!" Tiêu Hà Hà xoa nhẹ trán thở dài một tiếng, cười thật to, may mà chỉ là công việc nhưng giờ phút này lòng của cô lại cảm giác vô cùng đau đớn và chua sót, tại sao ngay cả Tần Trọng Hàn cũng khi dễ cô?

Tiêu Hà Hà nói xong, mở cửa bước xuống xe, máy móc nói."Cám ơn tổng giám đốc đã đưa tôi về!"

Cúi chào sau đó vô lực cười gượng cô xoay người rời đi.

"Tiêu..." Lời còn chưa nói xong cuối cùng cũng bị anh nuốt vào trong, Tần Trọng Hàn không che giấu được sự nhẹ nhõm trên gương mặt, đấm một cái xuống đệm xe, nắm chặt các đốt ngón tay gắng gượng đau đớn kìm nén dục vọng đối với Tiêu Hà Hà.

Tài xế ở phía trước sợ tới mức run cầm cập, nhưng không dám nói lời nào.

Nhìn bóng dáng Tiêu Hà Hà rời đi, Tần Trọng Hàn cau mày lại, rốt cuộc anh bị làm sao vậy?

Vừa trong nhà tắm đi ra, Tiêu Hà Hà liền nhận được điện thoại của người tài xế kia."Tiểu thư, tiên sinh bảo tôi tới đón cô, cô ra đây đi!"

"Tôi rất mệt!" Tiêu Hà Hà lạnh lùng nói, hôm nay là thứ sáu, cô cũng chưa kịp tới đón Thịnh Thịnh. các đứa nhỏ khác chủ nhật cũng về nhà cô lại không có cách đi đón đứa nhỏ, vừa rồi Tần Trọng Hàn nói nhiều như vậy, điều này khiến cô thật sự quá mệt mỏi, quá mệt mỏi!

"Tiểu thư, tiên sinh nói, nếu cô không đi thì tự gánh lấy hậu quả!"

"Tôi biết rồi!" Tiêu Hà Hà chua sót giật giật khóe môi, cái gì đến cũng sẽ đến thôi!

"Mấy ngày không gặp, nhìn em giống như rất chán ghét khi nhìn thấy tôi?" Hồ ly tiên sinh lại thay đổi một thân tây trang màu trắng, ngồi trên ghế sofa màu trắng, trong tay cầm một điếu thuốc.

Sau đêm đó, đây là lần đầu tiên Tiêu Hà Hà gặp lại anh, cảm thấy  trong lòng vô cùng đau xót, người đàn ông này cùng mình tạo ra một đứa nhỏ, nhưng là anh và cô cũng coi như đã là vợ chồng, trong lúc đó bọn họ giao dịch lạnh nhạt, quan hệ cũng thật kỳ lạ!

"Tôi chỉ muốn gặp con trai của tôi, nghĩ muốn nhanh hơn một chút!" Cô có cảm giác mình sắp chống đỡ không nổi.

Anh hướng về phía cô nói: "Lại đây...đến đây với tôi..."

Tiêu Hà Hà cúi đầu, dường như không có nghe được tiếng nói của hồ ly tiên sinh.

"Lại đây!" Thanh âm của hồ ly tiên sinh tăng lên một chút, thân thể cao lớn của anh có chút lay động, trong giọng nói có chút không kiên nhẫn.

Tiêu Hà Hà chậm rãi đi về phía trước đứng trước mặt hồ ly tiên sinh.

Hồ ly tiên sinh giương mắt nhìn Tiêu Hà Hà, cô đang đứng đầu của anh vừa vặn ở ngay vị trí trước ngực của cô, anh kinh ngạc mà nhìn bộ ngực cao ngất của Tiêu Hà Hà vì hô hấp mà lên xuống kịch liệt.

Bỗng hồ ly tiên sinh đột nhiên ôm lấy Tiêu Hà Hà, tựa đầu cùng mặt vùi sâu vào trong rãnh ngực mềm mại của cô.

Bị anh mạnh mẽ ôm lấy, toàn thân không khỏi run rẩy, ác mộng của cô lại muốn tiếp diễn một lần nữa.

Anh ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của cô, hít lấy mùi thương trên cơ thể ấm áp của cô, hơi thở của anh nóng rực xuyên qua lớp áo của Tiêu Hà Hà, ngấm thẳng vào da thịt trơn bóng nhạy cảm bên trong của cô khiến toàn thân cô run lên.

Cô đưa tay chống đỡ trên vai anh, cơ thể ngửa ra sau theo bản năng muốn chạy trốn sự thân mật của anh.

Mà trong lòng cô vẫn đang suy nghĩ muốn tháo mặt nạ của anh xuống, tay chậm rãi di chuyển ra phía sau tai anh, muốn tìm dây thắt của mặt nạ ở phía sau.

Ngay tại thời điểm tay cô lần mò ra thì đột nhiên  anh ngăn tay cô lại , "Không được mở ra, nếu không em sẽ không gặp được con của em!"

"Anh...không được nhìn thấy anh!" Cô cắn răng.

"Đúng, em  không thể nhìn thấy tôi được!" Anh mím môi.

Kéo vai của cô, thêm chút sức lực, thân thể Tiêu Hà Hà lảo đào ngã về phía trước liền ngồi trên đùi của hồ ly tiên sinh.

Mùi rượu!

Anh uống rượu!

Anh đem Tiêu Hà Hà ôm vào trong ngực, anh thở dài một tiếng hơi thở nóng rực phả vào khuôn mặt xinh đẹp của Tiêu Hà Hà, chỉ là Tiêu Hà Hà liền xoay mặt  đi.

Mùi rượu trong miệng anh quá nồng, bị anh ôm như vậy có chút ngạt thở, thậm chí cô cũng có chút say.

"Muốn uống chút rượu không?" Anh hỏi.

Sau đó anh đem cô thả trên ghế sofa, đứng lên, lập tức hướng tủ rượu đi tới, rót hai ly rượu đỏ.

Anh đứng từ trên cao nhìn xuống đưa cho cô một ly, "Uống chút đi, nhìn bộ dáng của em hôm nay rất mệt mỏi, uống rượu có thể đỡ mệt một chút!"

Nhưng cô không có đón lấy, "Tôi...tôi không uống rượu..."

Tiêu Hà Hà có chút ngập ngừng nói.

Nhưng mà nếu say thật sự có thể giải thiên sầu thì cô rất muốn thử say một lần xem thế nào.

Hồ ly tiên sinh nhìn Tiêu Hà Hà hồi lâu, anh nhìn từ mái tóc đen dài của cô buông xuống đến trên cơ thể cô. Vẻ mặt cô từ trắng bệch nhưng vì ánh mắt gợn sóng của anh mà đỏ ửng, cô cúi đầu dùng hàm răng trắng noãn cắn cắn đôi môi hồng hào của mình, bộ dáng ngượng ngùng rất đáng yêu.

"Em sẽ không uống rượu sao?" Hồ ly tiên sinh nuốt nước bọt, cảm thấy cổ họng của mình khô khốc, toàn thân lại bắt đầu nóng lên.

Anh cúi đầu, giấu đi khóe miệng đang nhếch lên của mình, cầm lấy ly rượu uống một ngụm lớn. Đột nhiên, anh cầm lấy cằm Tiêu Hà Hà đem môi mình đặt lên đôi môi anh đào của cô!

Trong nháy mắt cô vô cùng kinh ngạc, rượu trong miệng của anh từ từ truyền sang miệng cô,Tiêu Hà Hà nhất thời cảm thấy một cỗ cay nồng theo cổ họng chảy thẳng xuống dạ dày của cô, giống như lửa đốt.

"Khụ khụ khụ..." Tiêu Hà Hà cảm thấy rất khó chịu, "Khụ khụ khụ..."

Bị mùi rượu cay nồng làm cho cô không ngừng ho khan vài tiếng, lộ ra khuôn mặt mỹ lệ bởi vì ho kịch liệt mà nhiễm một tầng đỏ ửng, cô giơ lên đôi mắt ngấn nước vì ho, giận giữ trừng mắt nhìn hồ ly tiên sinh đang cố tình giở trò.

Hồ ly tiên sinh nhìn thấy phản ứng này của cô nhịn không được cao giọng cười, Tiêu Hà Hà trừng mắt nhìn anh cười mà ngực không ngừng phập phòng, cắn đôi môi đến đỏ bừng, không nói một câu.

"Nhân tài lại không uống rượu sẽ không chịu nổi một đợt tấn công đâu!"

Tiêu Hà Hà cắn môi không chịu khuất phục.

Hồ ly tiên sinh lại cầm ly rượu lên uống một ngụm.

Tiêu Hà Hà nhìn anh, đi qua lấy một ly rượu khác mạnh mẽ uống vào.

Rất cay! Rất nóng!

Lại là một trận ho kịch liệt, nhưng rượu nóng đi vào dạ dày đau thương cùng oán hận trong đầu cô cũng bắt đầu một mãnh hỗn độn.

Đến lúc uống sạch ly rượu thì vẻ mặt trắng bệch của cô dần dần ửng đỏ lên, mà thân thể của anh cũng bắt đầu chậm rãi dựa vào phía sau ghế sofa. "Một ly nữa!"

Hóa ra rượu thật sự có thể làm cho người ta quên đi phiền muộn và ưu sầu!

Hồ ly tiên sinh dứt khoác lấy đến một chai rượu, Tiêu Hà Hà không đợi anh rót ra mà chính mình đoạt lấy trực tiếp uống một hơi mà rượu theo đó cũng giảm bớt đi, đầu của cô cũng càng ngày càng nặng.

Hồ ly tiên sinh rốt cuộc không thể ngồi yên mà nhìn được, anh một phen đoạt lấy chai rượu trong tay cô, chết tiệt người phụ nữ này không biết đây chính là XO, cô tưởng đây là nước sao, có lòng giúp cô xua tan phiền muộn lại không nghĩ tới cô lại học người ta uống say!

"Trả lại cho tôi!" Rượu đã khiến đầu óc Tiêu Hà Hà không còn tỉnh táo nữa.

Hồ ly tiên sinh híp mắt ngồi nhìn người phụ nữ xinh đẹp đang nửa nằm nửa ngồi trên ghế sofa, người phụ nữ này rất can đảm, từ trước đến nay chưa từng uống rượu lại dám uống nhanh và nhiều như vậy, hơn nữa XO lại có tác dụng rất chậm!

Giờ đây Tiêu Hà Hà dường như quên mất rất nhiều phiền muộn, đôi mắt lờ đờ mông lung, cô cười khanh khách.

Tiêu Hà Hà cảm thấy hơi choáng đầu cũng rất nặng nề, nâng khuôn mặt đỏ bừng xinh đẹp giống như mây màu, ngã trên ghế sofa."Nóng quá! Rất chóng mặt! Cũng như đang bay!"

Áo cũng bị cô gỡ ra hai nút. Lúc này mỹ cảnh hiện ra cùng với hương thơm tỏa ra từ cơ thể cô khiến nhịp tim của người đàn ông đang ngồi bên cạnh tăng nhanh, hô hấp cũng dồn dập.

Xương quai xanh xinh đẹp, cái cổ mãnh khảnh duyên dáng, làn da mềm mại như da em bé, trắng mịn như phấn, hồ ly tiên sinh nhìn Tiêu Hà Hà giống như một dòng xuân thủy, cảm thấy yết hầu khô khốc hô hấp trở nên khó khăn.

Hồ ly tiên sinh sửng sốt bất động, nhưng Tiêu Hà Hà trên ghế sofa cảm thấy rất nóng kéo lấy tay hồ ly tiên sinh la lên, "Tôi muốn bảo bối của tôi!"

Anh ngẩn người ra, cúi người xuống, thấp giọng bên tai cô nói: "Tôi sẽ trả lại cho em, hi vọng em đừng hận tôi!"

Tiêu Hà Hà ý thức mơ hồ, đôi mắt lim dim, trước mắt như bị sương mù che đậy kiều mị mà mở to, thấy anh đã tháo mặt nạ xuống, mơ hồ trước mắt người đàn ông này biến hóa thành người tổng giám đốc mà cô phải đối mặt cả ngày - Tần Trọng Hàn.

"Tổng...giám đốc..." Cô mơ màng nói, nước mắt ủy khuất tràn đầy hốc mắt Tiêu Hà Hà, cô ôm lấy cổ hồ ly tiên sinh, không, có thể nói là cô đem khuôn mặt xinh đẹp nóng hổi giấu ở trong ngực rắn chắc cường tráng của Tần Trọng Hàn, cúi đầu gọi anh: "Tổng giám đốc..."

Anh thở dài, cúi người xuống dùng sức ôm lấy Tiêu Hà Hà, ra lệnh bên tai cô: "Gọi tôi là Hàn!"

"Hàn!" Tiêu Hà Hà ý thức đã tán loạn, cô thở gấp rên rỉ, lẩm bẩm nói: "Hàn...Hàn"

Chữ này từ trong cái miệng của cô nói ra, vừa êm tai vừa dễ nghe như vậy.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thạch Anh Đỏ về bài viết trên: Diana cuties, shirleybk
Có bài mới 12.09.2017, 23:37
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 22.04.2016, 21:04
Tuổi: 17 Nữ
Bài viết: 130
Được thanks: 216 lần
Điểm: 10.03
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ngày mẹ đánh tổng giám đốc - Thiên Quang - Điểm: 10
     Chương 47: Đêm mộng không dấu vết
Edit + Beta: Lam

     Tần Trọng Hàn nghe cô kêu tên mình, hơi câu môi, sự lạnh lùng vô tình trên mặt dường như bị gió thổi đi, thay vào đó là nụ cười tỏa sáng. Ôm cô lên lầu hai, trên sàn nhà lầu một, hồ ly mặt nạ nằm ở đó, cực kỳ gian trá. . .

     "Tiêu Hà Hà!" Giọng anh khàn khàn trầm thấp kêu tên cô, tay anh ở trên thân thể bóng loáng dịu dàng đáng yêu của cô di chuyển, chuyển động qua cái bụng đang phập phồng của cô, dùng thân thể cường tráng của bản thân bao trùm lấy cô.

     "Tổng giám đốc. . ." Tiêu Hà Hà mê sảng lẩm bẩm, ý thức đã mơ hồ, chỉ còn lại có bản năng.

     Anh bắt được hai chân dài của cô, trong nháy mắt lúc cô kinh ngạc, tiến vào bên trong, cô lập tức phát ra âm thanh phức tạp mà thống khổ.

     "Nhìn tôi ——" Tần Trọng Hàn thở hổn hển, nắm cằm Tiêu Hà Hà, muốn cô ngẩng đầu nhìn anh.

     Tiêu Hà Hà mở đôi mắt diễm lệ tựa như muốn nhỏ ra nước nhìn Tần Trọng Hàn, sắc mặt ửng đỏ, ánh mắt mê ly.

     Nhưng ánh mắt cô hoang mang, không có tiêu cự, cô giống như nhìn thấy anh, lại giống như không có nhìn thấy.

     "Kêu tên tôi!" Giọng Tần Trọng Hàn trở nên nặng nề, ra lệnh cho Tiêu Hà Hà, "Kêu tôi là Hàn —— "

     Trong men say, ý thức của cô mông lung, thần trí bất tỉnh, bị anh ôm như vậy, hôn hấp nóng bỏng của anh phun bên tai cô, mà anh đang không ngừng đỉnh động cô, để cho bên trong cô cảm thấy nóng bỏng khác thường, cảm giác tê dại, kiến cho tứ chi vô lực, đầu óc hôn mê, toàn thân giãn ra lại mang một chút ngượng ngùng, tim cô đập chậm rãi tăng nhanh, tăng nhanh. . .

     Cô giùng giằng, thở hổn hển, theo anh gọi ra tên anh: "Hàn. . ."

     Tần Trọng Hàn kéo đầu ngón tay cô, đem cô như xuân hành hôn từng đầu ngón tay, sau đó kéo vòng qua cổ anh, để cho cô ôm cổ anh thật chặt.

     Một đêm này, Tần Trọng Hàn giống như ngựa hoang đứt cương, anh dũng mãnh tiến về trước, một đêm chưa chợp mắt.

     Chẳng qua là, lúc trời sáng, Tiêu Hà Hà tỉnh lại, bên người đã không có người kia.

     Đầu thật là đau!

     Cô giống như có một giấc mộng rất dài, rất dài, trong mộng có Tần Trọng Hàn, đó là một giấc mộng xuân, Tiêu Hà Hà chợt vỗ xuống mặt mình, trời ạ, cô lại đem anh chàng đeo mặt nạ hồ ly tưởng tượng thành Tần Trọng Hàn.

     Giấc mộng xuân này thật sự là quá đáng sợ!

     "Tiểu thư, tiên sinh phân phó, tiểu thư có thể đi về nghỉ ngơi, hết thứ ba lại đi đón cô!" Lúc Tiêu Hà Hà rời đi tài xế nói như vậy với cô.

     Hơi cau mày, Tiêu Hà Hà gật đầu một cái. "Tài xế tiên sinh, tôi muốn hỏi một chút, anh thấy hình dáng vị kia ra sao không?"

     Tài xế kia tựa hồ sững sốt một chút, lắc đầu. "Tôi chưa thấy qua tiên sinh, là có người gọi điện thoại cho tôi!"

     "Anh chưa thấy qua anh ta?" Tiêu Hà Hà kinh ngạc, một lần nữa chắc chắn tối hôm qua là một giấc mộng, cô đem người đàn ông kia coi thành tổng giám đốc, trời ạ, thật là mắc cở chết người!

     Tiêu Hà Hà trực tiếp đi đón con trai, sau đó về nhà.

     Nhưng ở đầu hẻm, thấy được Tằng Ly cùng chiếc Mercedes Benz của anh. "Anh Tằng?"

     "Nha, chú Ly, sao chú tới đây?" Thịnh Thịnh vừa nhìn thấy Tằng Ly, vô cùng lễ phép chạy tới. " Chú Ly, mấy ngày không thấy, chú càng xinh đẹp nha!"

     Tằng Ly nghe được lời của cậu cháu, ôm lấy cậu, lập tức cười lên. "Cái miệng nhỏ hôm nay ăn mật sao? Ngọt như vậy!"

     "Thịnh Thịnh nói thật mà!" Thịnh Thịnh rất thích ở cao độ này nhìn Tằng Ly, bởi vì thấy anh, cảm giác thật thân thiết nha.

     "anh Tằng, sao anh lại tới nơi này?" Tiêu Hà Hà có chút bất ngờ, hôm nay là thứ bảy, anh hẳn nên ở nhà nghỉ ngơi mới đúng.

     "Ở nhà quá rãnh rỗi, tới xem tiểu Thiên nhà cô một chút, thuận tiện cũng lấy lòng nó một chút, sau này nói không chừng cần tiểu thiên tài đến giúp thì sao!" Tằng Ly nhạo báng mở miệng, vì mình bất ngờ đến thăm đưa ra một lý do hợp lý.

     "Anh Tằng, anh thật sự quá khiêm nhường!"

     "Tôi có thể đến nhà hai người sao? Thịnh Thịnh?" Tằng Ly hỏi đứa nhỏ trong ngực, mặc dù không thấy Tiêu Hà Hà, n thể rất ý tứ rõ ràng, cũng giống hỏi cô thôi.

     "Mẹ, chú có thể đến nhà chúng ta không?" Thịnh Thịnh quay đầu nhìn Tiêu Hà Hà.

     "Dĩ nhiên có thể, Thịnh Thịnh mau xuống đây, dẫn chú đi!"

     "Tốt quá! Con thích chú này!" Thịnh Thịnh hô. "Chú, hoan nghênh chú tới nhà của con!"

     " Chờ một chút, chú có quà tặng cháu nè!" Tằng Ly mở cửa xe, bên trong một đống đồ chơi lớn.

     Kinh ngạc, Thịnh Thịnh nhìn chỗ ngồi phía sau xe có một đống đồ chơi, đầu tiên là kinh ngạc, tiếp đó kinh ngạc, sau đó cau mày.

     "Trời ạ! Anh Tằng, mấy thứ này quá tốn kém!" Tiêu Hà Hà đồng thời cũng có chút áy náy, đứa trẻ lớn như vậy, cô thật đúng là không có mua nhiều đồ chơi như vậy cho Thịnh Thịnh đâu, cô thật không phải là một người mẹ đúng mực.

     "Chú, cám ơn chú, nhưng mà con đã qua tuổi chơi đồ chơi rồi!" Thịnh Thịnh tổng kết nói. "Chẳng qua vẫn là cảm ơn chú nha!"

     "Hử?" Tằng Ly trợn mắt một cái. "Vậy cháu thích gì?"

     "Con thích chú nha!" Thịnh Thịnh cười híp mắt nói.

     "Đúng là cái miệng nhỏ a!" Tằng Ly cười lên. "Nhưng mà những thứ này đã mua rồi, làm thế nào đây? Hay là chúng ta trước tiên dọn về nhà đi!"

     Thịnh Thịnh quay đầu nhìn mẹ, Tiêu Hà Hà có chút không biết làm sao, cũng rất cảm kích. Anh Tằng, cám ơn anh!"

     "Khách khí cái gì?" Tằng Ly chẳng qua là cảm thấy đứa trẻ ở trong gia đình đơn thân khiến người khác đau lòng, nhất là đứa trẻ hiểu chuyện và đáng yêu như vậy.

     Nhà Tiêu Hà Hà lần đầu tiên nghênh đón khách phái nam, Thịnh Thịnh mặc dù không phải là rất ham mê đồ chơi, nhưng nhìn đến bao nhiêu là đồ chơi tốt như vậy mà trước giờ chưa được chơi qua, vẫn không nhịn được một vừa mở ra túi đựng chậm đứng lên.

     Tằng Ly quét mắt hai phòng ở đích nhà, dọn dẹp rất sạch sẻ, rất ấm áp, chẳng qua cũng quả thật không có nam chủ nhân, vì cảm ơn Tằng Ly mua cho con trai nhiều đồ chơi như vậy, Tiêu Hà Hà cố ý làm mấy món ăn chiêu đãi Tằng Ly.

     Tiêu Hà Hà ở trong phòng bếp nấu cơm, Tằng Ly ngồi ở trên ghế sa lon nhìn Thịnh Thịnh táy máy đồ chơi, thấp giọng mở miệng. "Thịnh Thịnh, nhà cháu không có nam chủ nhân sao?"

     Thịnh Thịnh ngẩng đầu lên, hơi cau mày, tiếp đó nháy nháy mắt nói: "Chú, chú muốn bát quái thì cứ nói đi, con không ngại đàn ông bà tám một chút đâu, chỉ cần đối với mẹ con tốt là được!"

     "Ách!" Bị lời nói của Thịnh Thịnh chận cá đỏ mặt, Tằng Ly cho tới bây giờ không cho là mình bát quái, nhưng là giờ khắc này lại có chút hoài nghi. "Nhìn chú giống rất bát quái sao?"

     "Chú, chú thích mẹ con đúng không?" Không đáp mà hỏi ngược lại, Thịnh Thịnh một bộ dáng cụ non.

     "Thích a, chú luôn luôn thích người đẹp!" Tằng Ly cũng khai không kiêng kỵ.

     "Vậy chú quá hoa tâm, không thích hợp với mẹ con nga! Mẹ con là một cô gái đơn thuần như vậy, chắc có một chuyên nhất đích chú tới yêu tài đúng !" Thịnh Thịnh vừa nói vừa quan sát Tằng Ly một chút. "Mặc dù điều kiện của chú nhìn không tệ, đối với con cũng rất tốt, nhưng mà quá hoa tâm, mẹ không có cảm giác an toàn!"

     "Trời ạ, rốt cuộc thì cháu mấy tuổi?" Tằng Ly chợt vỗ xuống ót của mình.

     "Năm tuổi!" Thịnh Thịnh kiên định nói.

     "Năm tuổi, vậy tại sao cháu có thể có loại suy nghĩ này?"

     "Cho nên thầy giáo mới nói con là tiểu Thiên Tài mà!"

     Trời ạ, đứa nhỏ này có chỉ số thông minh thật không bình thường, Tằng Ly suy nghĩ, ánh mắt sững sốt một chút, quay đầu liếc nhìn bóng người bận rộn trong phòng bếp, hoài nghi Hà Hà loại cô gái đơn thuần thế này rốt cuộc làm sao sanh đứa nhỏ này, thời kỳ mang thai chẳng lẽ cô ăn phải thức ăn gì vượt qua năng lượng dinh dưỡng?  "ý cháu là do chú rất hoa tâm nên không thể theo đuổi mẹ cháu sao?"

     Lời vừa nói của Tằng Ly để cho Thịnh Thịnh trước tiên nghiêm nghị đứng lên, con ngươi lưu chuyển thật nhanh, khốc khốc trên khuôn mặt nhỏ nhắn là thần sắc nghi ngờ, quan sát ánh mắt rơi vào trên mặt Tằng Ly, tựa hồ đang nghiên cứu tính đáng tin trong lời nói của anh, cuối cùng bỉu môi nói: "Chú, nhìn gien chú không tệ, nếu là cùng mẹ con kết hôn sanh bảo bảo nhất định rất đẹp, lúc con dẫn ra ngoài chơi cũng rất có mặt mũi, nhưng mà chú yêu mẹ con sao?"
(Hóa ra là yêu ngoại hình)

     "Ách, cháu nghĩ thật là xa!" Tằng Ly xúc động, thậm chí ngay cả chuyện sau khi cưới cũng nghĩ đâu.

     "Chẳng lẽ chú theo đuổi mẹ con không phải là vì kết hôn? Chú chẳng qua là nói yêu thương vui đùa một chút sao?" Thịnh Thịnh thiêu mi. "Vậy chú thật lạm tình nga, tình yêu của ch không thuần khiết chút nào!"

     "Thịnh Thịnh, chúng ta có thể dừng cái đề tài thảo luận tình yêu này lại được không?" Nhức đầu vuốt chân mày, Tằng Ly hoàn toàn ủ rũ cúi đầu, trên khuôn mặt đẹp trai tràn đầy thất bại, bởi vì anh đột nhiên phát hiện mình lại bị một tên tiểu quỷ hỏi đến gắt gao, không nói ra lời.

     "Chú, muốn chơi đùa vui cũng không nên tìm mẹ con nga, con sẽ bảo hộ mẹ con, không cho phép bất kỳ người tổn thương mẹ!" So với Tằng Ly vô lực, Thịnh Thịnh, tiểu quỷ lại nhún vai.

     "Ách! cháu đúng là hộ hoa sứ giả nhí!" Tằng Ly mở miệng cười, phát hiện nếu là thật có một dưa con như vậy, cuộc sống nhất định rất thú vị, mỗi ngày hết đấu trí ròi đến so dũng khí, hạnh phúc mà vui vẻ.

     "Đúng!." Khẳng định gật đầu, Thịnh Thịnh buông đồ chơi xuống ngồi lên ghế sa lon, một khuôn mặt nhỏ nhắn ngây thơ nhưng dị thường kiên định, con ngươi đen tuyền vòng vo chuyển, "Chú, làm đàn ông thì phải có trách nhiệm."

     "Ách!" Có chút nhức đầu, Tằng Ly đột nhiên nghĩ đến ngày đó ở nhà ăn của Mễ Kiệt, cảnh tượng lúc Tần Trọng Hàn bị cậu hỏi đến quẫn bách, không kiềm được câu khởi thần giác. "cháu con đáng yếu, chú luôn luôn rất có tinh thần trách nhiệm cùng ái tâm!"

     "Được rồi, tin tưởng chú một lần! Nếu như chú cải tà quy chánh, có thể cho phép chú theo đuổi mẹ con!" Thịnh Thịnh lộ ra nụ cười ấm áp, "Dù sao con cũng thật thích chú!"

     Thịnh Thịnh hắn đỏ thần giác không khỏi thật cao nâng lên, nếu là chú thật sự mẹ, đối với mẹ lại tốt, cậu vẫn vui lòng có người chiếu cố mẹ.

     "Ăn cơm!" Đứng trong phòng bếp, Tiêu Hà Hà hoàn toàn là không nghe được cuộc nói chuyện của bọn họ, bưng thức ăn đi ra."Anh Tằng, Thịnh Thịnh, rửa tay ăn cơm."

     "Tới!" Thịnh Thịnh thật nhanh đáp ứng, "Con tới lấy đũa! Chú, rửa tay!"

     Đứng dậy, Tằng Ly thấy Tiêu Hà Hà đang cởi tạp về, mà trên bàn ăn trưng bày mấy thứ chuyện nhà nhỏ xào, hành bạo thịt dê, cung bạo gà đinh, đường thố ngư, nam dưa nhỏ bính, cây bắp nồng thang (mấy món này bó chân ._.) . . . Màu sắc thức ăn rất đẹp, rất ấm áp, ánh mắt Tằng Ly cũng sáng lên, biết bao lâu anh không về nhà? Thấy Tiêu Hà Hà nấu những thức ăn này anh đột nhiên nghĩ tới mẹ, thật là có mùi vị của nhà.

     "Anh Tằng, ngồi đi!"

     "Chú, mời!" Thịnh Thịnh kéo ghế ra để cho Tằng Ly ngồi.

     "Hà Hà, cô thật đúng là hiền huệ!" Tằng Ly từ trong thâm tâm thở dài nói.

     "Đúng nha, mẹ con là người mẹ tốt nhất!" Thịnh Thịnh rất chân chó tâng bốc.

     "Ăn cơm!" Tiêu Hà Hà điểm xuống lỗ mũi con trai.

     Ăn thật ngon, Tằng Ly phá lệ ăn thêm một chén cơm. Đến khi cơm nước no nê sau, Tằng Ly nói: "Hà Hà, thật ra thì tới hôm nay còn có chuyện phải nói cho hai người."

     "Ừ ?"

     "Thứ ba cô phải dẫn Thịnh Thịnh đi tham gia hội nghị khai thác phần mềm (software) trò chơi của công ty, nhà thiết kế đặc biệt muốn cùng Thịnh Thịnh tham khảo một ít chi tiết!" Tằng Ly đem ý của Tần Trọng Hàn chuyển đạt. "Hạng mục này là giao cho tôi phụ trách! Đến khi phát triển còn cần Thịnh Thịnh tới phối hợp tuyên truyền một chút!"

     "Thứ ba?" Tiêu Hà Hà suy nghĩ một chút. "Tốt! Tôi sẽ mang nó đi."

     Nếu là buôn bán vận hành, cô nghĩ hay là tham dự. Thứ ba ngày đó cô cùng Tần Trọng Hàn xin nghỉ tốt rồi.

     "Chú, vậy con có thể thấy chú chim to?" Thịnh Thịnh vừa nghe đến thứ ba có thể đi công ty của mẹ, tỏ ra rất là hưng phấn.

     "Ách! Cái này cũng không nhất định nữa!" Tằng Ly đột nhiên không muốn để cho Tần Trọng Hàn biết Thịnh Thịnh là con trai Hà Hà, nhưng anh lại muốn để cho Tần Trọng Hàn biết, muốn nhìn một chút anh ta thấy thư kí Tiêu Hà Hà của anh có một đứa con năm tuổi, cái loại biểu tình lúc đó, đoán chừng là ngàn năm mới gặp đi.

     Thật rất mong đợi!

     Tằng Ly suy nghĩ, mắt nheo lại.

     "Vậy chú ấy sẽ đi làm sao?" Thịnh Thịnh lại hỏi.

     Thứ hai.

     "Hà Hà, tôi ở đây!" Vừa vào công ty, liền gặp Hướng Tĩnh. "Thứ sáu cô biểu hiện rung động toàn trường a, rất nhiều ký giả ở đây hỏi dò tin tức của cô đó, hỏi xem cô là người mẫu của công ty nào!"

     "Đó là chuyện không có cách nào khác nha!" Tiêu Hà Hà có chút không biết làm sao, miễn cưỡng cười cười.

     Hai người vừa trò chuyện vừa đi tới thang máy.

     Bên kia, đột nhiên nghe được nhân viên xì xào bàn tán, mà thính chỗ lui tới các nhân viên lại lập tức đứng thẳng tắp, hướng ông đồng đang đi tới nói: "Tổng giám đốc, chào buổi sáng!"

     Tần Trọng Hàn gật đầu một cái, quét mắt phòng khách, không nhìn ra ưu tư tới, chẳng qua là khi nhìn đến bóng dáng Tiêu Hà Hà, ánh mắt nhanh chóng hạ xuống.

     "Oa! Tổng giám đốc quá đẹp trai!" Hướng Tĩnh cảm thán.

     Tiêu Hà Hà xoay người vào thang máy, đúng vậy, rất tuấn tú! Cũng rất bá đạo, không nói phải trái!

     Tần Trọng Hàn thẳng hướng thang máy đi đến, chẳng qua là thần giác không nhịn được sáng lạn.

     "Tâm tình của tổng giám đốc gần đây dường như không tệ!" Mấy cô nàng tiếp tân ở lúc Tần Trọng Hàn vào thang máy bắt đầu nghị luận.

     "Dáng vẻ tổng giám đốc khi cười lên thật mê người!"

     ". . ."




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 60 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Nuong_ng và 308 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 98, 99, 100

2 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

3 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 75, 76, 77

4 • [Hiện đại] Chỉ hoan không yêu Tổng giám đốc xấu xa chớ thô lỗ - Hải Diệp

1 ... 64, 65, 66

5 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 21/11]

1 ... 52, 53, 54

6 • [Hiện đại] Vợ yêu thịnh thế của thiếu tướng - Nguyên Cảnh Chi

1 ... 40, 41, 42

7 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 154, 155, 156

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Xuyên không] Sủng thê manh y tài nữ - Thích Hề

1 ... 23, 24, 25

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Chồng trước có độc - Khu Khu Nhất Nhật

1 ... 30, 31, 32

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Trở về lúc ba tuổi rưỡi - Giai Nhân Chuyển Chuyển

1 ... 45, 46, 47

[Hiện đại - Hắc bang] Mị sát - Chiết Hỏa Nhất Hạ

1 ... 25, 26, 27

13 • [Xuyên không] Thứ nữ yểu điệu - Đông Ly Cúc Ẩn

1 ... 45, 46, 47

14 • [Hiện đại] Vợ yêu tổng tài phóng ngựa tới đây - Lăng Thanh Điểu

1 ... 45, 46, 47

15 • [Xuyên không - Huyền huyễn] Cưa đổ thượng thần băng lãnh - Vị Hi Sơ Hiểu

1 ... 38, 39, 40

16 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 97, 98, 99

17 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27

18 • [Xuyên không - Dị giới] Nam thừa nữ thiếu thật đáng sợ - Kim Đại

1 ... 36, 37, 38

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

[Cổ đại] Bị nhốt vong quốc công chúa - Độ Hàn

1 ... 139, 140, 141


Thành viên nổi bật 
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Thư Niệm
Thư Niệm
Sunlia
Sunlia

Sam Sam: cảm ơn e :))
Jinnn: :)) chúc ss ngày mai thi tốt
Sam Sam: phải nói là mấy hôm trước nghỉ ngơi, hôm nay ngồi cày mà k cày nổi
Sam Sam: thôi thôi, đc vậy thì khỏe chết được :cry:
Jinnn: ss học từ mấy htrc xong đợi đến hnay nghỉ ngơi sao :3
Sam Sam: Jinnn sáng mai thi đây :v giờ còn ngồi ôm lap
Jinnn: be like me =)) thi đến nơi rồi mà vẫn ngồi chơi
Sam Sam: Shin :kiss4: như bài 3 cây nến lung linh í nhờ :D3
Sam Sam: bộ emo là sao bạn ơi @@
cò lười: Bạn có biết bộ emo nào không vậy? Cho mình xin link với ạ. Cảm ơn bạn ạ
Shin-sama: Ừ. Có Sam với Jin là quá đủ cho một cuộc tình
Sam Sam: ối cò gọi mình mà tưởng dùng bbcode :v
cò lười: Sam Sam ơi!
Jinnn: rồi xong mấy hôm sau lại đâu vào đấy thôi nhể :v
Sam Sam: người nào quan tâm mình thì sẽ k nói dối làm chái trym đau :v
Sam Sam: :| kệ đi a
Shin-sama: =))) Thôi mệt, kệ mẹ hết đi.
Jinnn: Mình buồn vì tim mình đau :v
cò lười: hihi
Shin-sama: Nói dối làm trái tim đau
Jinnn: Shin: anh phải bảo sắp đi rồi nhớ ấy quá =)) tiếc là xong hết giấy tờ rồi húy húy
Shin-sama: Hjx
ღ_kaylee_ღ: nay rảnh quá vô tnn xem có ai k :)2
Shin-sama: Tự dưng anh nhắc tới chuyện giấy tờ sắp ok rồi. Chuẩn bị khám sức khỏe. Cr said Đi rồi thì đừng bao giờ nhớ tới đây nữa. Quên đây luôn đi..
Sam Sam: kay *ơm ơm* lâu quá mới gặp mụi ở đây :)2
ღ_kaylee_ღ: shyn, mới crush thôi à?
ღ_kaylee_ღ: sam tỷ *ơm
Jinnn: Shin: đây là quả báo thôi :v không liên quan đến việc anh có làm gì hay không
Sam Sam: sao thế @@
Sam Sam: shin à :)) bớt thả thính thì ok hơn đấy

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.