Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 129 bài ] 

Phế sài muốn nghịch thiên: Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C276

 
Có bài mới 12.01.2018, 20:03
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.11.2015, 22:45
Tuổi: 2 Nữ
Bài viết: 3103
Được thanks: 5778 lần
Điểm: 5.19
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên: Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C249 - Điểm: 12
Muốn soái ca? Muốn ngôn tình chất lượng cao? Điền form thôi nào!
Form

Cầu điền form tiếp ~

Chương 250: Người Hạ gia tới (sáu)

Edit: kaylee

Kể từ vừa rồi trong toàn bộ hành lang cũng đã tụ lại không ít người.

Có thị vệ thái giám trong cung, còn có quan viên nghe nói bệ hạ trúng độc bỏ mình tiến đến phúng!

Mà đối với những người này mà nói, lời nói của Quốc Sư đại nhân đều là chân lý, y đã nói nữ nhân kia sẽ chết, thì nhất định nàng sẽ chết! So sánh tương đối mà nói, bọn họ lại có thể kết bạn với cường giả Bách Thảo Đường và Hạ gia!

Cho nên, chỉ cần bắt nàng, thì bọn họ có thể có được vinh hoa phú quý hưởng không hết.

Ngay cả Hạ Vũ cũng cảm thấy trơ trẽn đối với lời nói của Lâm Nhạc, nhưng nghĩ tới Cố Nhược Vân làm bản thân khó chịu, cũng không có vạch trần y, ánh mắt lạnh lùng ngóng nhìn bóng dáng dưới gió mát kia.

"Ta lấy danh nghĩa của Hạ gia cam đoan, lời nói của Lâm Nhạc đều là sự thật, nếu ai có thể bắt lấy nữ nhân kia, Hạ gia ta tất nhiên hứa hẹn cho hắn lợi ích không đếm được!"

Chiếm được lời nói của Hạ Vũ, mọi người đều là xoa tay, một đôi mắt tham lam dừng ở phía trên khuôn mặt của Cố Nhược Vân.

"Rống!"

Bao Bao gầm nhẹ một tiếng, con ngươi hung tàn đảo qua những người muốn tiến lên bắt người, trong mắt phát ra ánh sáng uy hiếp.

Một con Linh Thú cấp bậc Võ Vương, quả thật làm cho bọn hắn mang đến nguy hiểm rất lớn, nhưng mà nghĩ tới đan dược và hứa hẹn có được dễ như trở bàn tay, sau khi mọi người lui lại hai bước lại tiến lên.

Tham lam, có thể khiến người quên sợ hãi.

Theo bọn họ, Quốc Sư đã tiên đoán vận mệnh của bọn họ, vậy chứng minh bọn họ sẽ không gặp phải hiểm cảnh gì, ngược lại, sẽ chết là thiếu nữ này! Một khi đã như vậy, vì sao bọn họ phải lùi bước?

"Ha ha ha!"

Nhìn tất cả những thứ này, Lâm Nhạc cười ‘ha ha’ đứng lên, một đôi mắt dữ tợn mà độc ác, âm lãnh tập trung vào bóng hình xinh đẹp dưới gió mát kia.

"Nha đầu thối, còn nhớ rõ lời nói ta tiên đoán cho ngươi sao? Cả nhà ngươi đều sẽ bị ngươi liên lụy, không chết tử tế được! Chỉ có một mình ngươi may mắn còn sống tiếp, bị người bán cho người ta làm thiếp, cả đời giãy dụa vượt qua trong đau khổ! Rất nhanh tiên đoán này sẽ thực hiện, cho dù ngươi có Đại Tướng Quân che chở lại như thế nào, cho dù ngươi có một con Linh Thú Võ Vương thì như thế nào? Ngươi còn có thể chống cự được hai quái vật lớn Bách Thảo Đường và Hạ gia kia sao?"

Chết?

Đối với nha đầu kia mà nói quá đơn giản!

Nàng dám không muốn sống trợ giúp phế vật Bàng Nhiên này, vậy nàng nhất định phải vì thế mà trả giá đại giới! Làm cho người ta biết rõ tiên đoán của y là chuẩn xác cỡ nào, nữ nhân này phải bị bán cho người khác làm tiểu thiếp!

Những năm gần đây, không phải y đều là làm như thế này sao?

Ngay từ đầu vì làm cho bản thân trở thành thần tiên sống, mỗi lần y đều sẽ đoán trước tương lai cho người, sau đó thì âm thầm biến người nọ thành giống như đúc với tiên đoán của bản thân, thậm chí vì thế vụng trộm diệt vài gia tộc! Cho dù những người đó đều là vô tội, vậy lại thế nào? Vì địa vị của y, những người đó đều là chết có ý nghĩa! (L: quá khốn nạn)

Quả nhiên, sau khi làm xong những việc đó, y trở thành Quốc Sư đại nhân người người sùng bái ở Huyền Vũ Quốc, bởi vì y tiên đoán qua vận mệnh chưa từng có sai lầm!

Lâm Nhạc dữ tợn cười, giống như đã thấy được bộ dáng vô cùng thê thảm của Cố Nhược Vân, mà y, vẫn là Quốc Sư đại nhân cao cao tại thượng như trước, nhận thế nhân kính ngưỡng và sùng bái.

"Ngươi xác định Bách Thảo Đường sẽ ra tay với ta?"

Ngay ở lúc Lâm Nhạc mơ tưởng hão huyền, một tiếng cười khẽ đột nhiên truyền đến, lập tức làm cho trái tim của y run rẩy một chút, chỉ là rất nhanh y đã bình tĩnh lại, cười lạnh một tiếng, nói: "Đương nhiên!"

"Phải không?"

Cố Nhược Vân nhẹ nhàng cười, ngón tay nàng vuốt ve cằm: "Nhưng mà, ta chưa bao giờ biết lúc nào thì Bách Thảo Đường còn cần nghe mệnh lệnh của ngươi, chẳng lẽ Bách Thảo Đường kia là của ngươi?"

Truyện được edit tại diễn đàn Lê Quý Đôn!

Chương 251: Người Hạ gia tới (bảy)

Edit: kaylee

"Hừ, Bách Thảo Đường tự nhiên là sẽ không nghe ta! Nhưng mà, ngươi giả mạo đương gia của Bách Thảo Đường, tội này cũng đủ ngươi bị tru diệt một trăm vạn lần! Huống chi hiện giờ Bách Thảo Đường như mặt trời ban trưa, rất nhiều thế lực vì đan dược đều sẽ tạo mối quan hệ tốt với Bách Thảo Đường, ngươi trêu chọc thế lực khủng bố như vậy, còn muốn chỉ lo thân mình? Nằm mơ đi!"

Lâm Nhạc cười lạnh một tiếng, ánh mắt âm trầm nhìn chằm chằm Cố Nhược Vân, hếch lên khóe miệng, nghiễm nhiên đã coi Cố Nhược trở thành một người chết.

"Người này, là ngu ngốc sao?" Bàng Nhiên khinh bỉ nhìn Lâm Nhạc, ánh mắt kia rõ ràng coi đối phương thành một kẻ ngu ngốc, ở trước mặt đương gia của Bách Thảo Đường nói lời nói này, còn nói Bách Thảo Đường muốn làm cho chủ tử của bọn họ chết một trăm vạn lần? Y xác định hôm nay y đã uống thuốc rồi?

Nói thật, đối với Cố Nhược Vân Bàng Nhiên là tin không nghi ngờ, cho nên, chưa từng có hoài nghi qua thân phận của nàng, huống chi, Cố Nhược Vân tùy tay là có thể xuất ra nhiều đan dược như vậy, trừ bỏ Bách Thảo Đường ra, trên đời còn có ai có thể có được cánh tay lớn như vậy?

Lâm Nhạc có thể sao? Hạ gia có thể sao?

Cho dù là Tam Đại Chế Tài, cũng không có khả năng có loại khí phách này!

"Khi nào nào thì ta nói qua ta muốn chỉ lo thân mình?" Cố Nhược Vân nhàn nhạt cười, "Ngươi đã muốn gặp người Bách Thảo Đường, ta đây sẽ theo như mong muốn của ngươi! Bao Bao, ngươi đi Phượng Tường cung bảo vệ Hoàng Hậu nương nương trước."

Mẫu hậu?

Bàng Nhiên giật mình một cái, hắn thế nào lại quên, hiện giờ phụ hoàng bị người hạ kịch độc, bản thân lại nguy ở sớm tối, tiện nhân Lâm Quý Phi kia tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho mẫu hậu!

"Người này là ngu ngốc sao?"

Nhưng mà, những người khác nhìn thấy hành động của Cố Nhược Vân, đều là lộ ra thần sắc không hiểu.

Con Linh Thú cấp bậc Võ Vương này, là bùa hộ mệnh của nữ nhân này, nhưng nàng vậy mà điều bùa hộ mệnh này đi rồi? Chỉ cần Linh Thú kia vừa đi, cho dù Đại Tướng Quân ở trong này cũng không làm được gì? Dù sao vị chi thứ Hạ gia kia nhưng là một gã cao thủ Võ Tướng cao cấp! Còn con hơn Đại Tướng Quân một cấp bậc!

Đại Tướng Quân hiển nhiên cũng nghĩ tới điểm này, hơi hơi nhíu mày, lại không có nói gì cả, sau đó ra lệnh một tiếng: "Chúng binh lính nghe lệnh! Bảo vệ hai vị hoàng tử và vị cô nương này an toàn!"

"Tuân mệnh?"

Giờ khắc này, chúng binh lính đều là xuất ra vũ khí, bao quanh bảo vệ ba người ở giữa.

Thấy đến một màn như vậy, Hạ Vũ khinh thường chế giễu cười một tiếng, đáy mắt xẹt qua nồng đậm trào phúng: "Một đám người con kiến! Cũng dám đối đầu với Hạ gia ta? Tốt, tốt lắm! Lát sau các ngươi sẽ biết như thế nào là hối hận!"

Bá!

Thân mình của Hạ Vũ như tia chớp, nhanh như cơn lốc, trên tay bỗng nhiên nhiều ra một thanh kiếm lớn, đón đầu bổ về phía Cố Nhược Vân.

Trong mắt của hắn, nơi này có thể được cho là có uy hiếp, cũng chỉ có một mình Cố Nhược Vân!

Nhất là, vừa rồi nữ nhân này cũng dám nói xấu hắn, hắn nhất định phải làm cho nàng không chết tử tế được!

Từ đầu đến cuối khuôn mặt của Cố Nhược Vân mang theo tươi cười nhàn nhạt, thậm chí ngay cả phòng ngự cũng không có thi triển ra, đôi mắt bình tĩnh như nước, lẳng lặng đứng ở giữa mọi người, di thế mà độc lập (ở giữa đám người mà như lẻ loi). Giờ khắc này, nhược điểm toàn thân nàng đều bại lộ ở trong mắt Hạ Vũ, chỉ cần gần người, là có thể lập tức kết thúc tánh mạng của nữ nhân này.

Hạ Vũ khinh thường cười lạnh một tiếng, hắn vốn cho rằng nữ nhân này có bản lãnh gì đó, không nghĩ tới không chịu nổi một kích như vậy, chẳng lẽ nàng không biết khi đối mặt với cao thủ phải che giấu nhược điểm hay sao? Nhưng nàng làm cái gì? Thế mà lại là lẳng lặng chờ chết!

Không sai.

Nếu khi đối mặt với cao thủ mà để lộ nhược điểm ra, vậy chính là có nguy hiểm trí mạng!

Đáng tiếc, ở trong mắt Cố Nhược Vân, Hạ Vũ cũng không phải là cao thủ gì, nàng cũng không cần phải ẩn giấu toàn thân đi.

Truyện được edit tại diễn đàn LQĐ!

Chương 252: Người Hạ gia tới (tám)

Edit: kaylee

"Ầm!"

Một khí kình màu lục từ trên người thiếu nữ ầm ầm tới, ở lúc Hạ Vũ tới gần nàng, chợt đánh bay thân mình của hắn ra ngoài, giống như một vật nặng xẹt qua không trung, hung hăng ngã ở trên đất.

"Này.... .... Khí thế này..."

Hạ Vũ còn không có suy nghĩ cẩn thận vì sao bản thân sẽ bị Cố Nhược Vân đánh bay, đã bị khí thế trên người đối phương làm cho sợ hãi, hắn kinh ngạc trừng lớn đôi mắt, không dám tin nhìn khuôn mặt lạnh nhạt tự nhiên của thiếu nữ kia, thân mình đều nhẹ nhàng run rẩy: "Cường giả Võ Vương, không sai, nàng là cường giả Võ Vương!"

"Cái gì? Cường giả Võ Vương? Không có khả năng đi, nha đầu kia mới bao nhiêu tuổi? Cường giả Võ Vương trẻ tuổi như vậy, căn bản là không có khả năng!"

"Nhưng…..... Nhưng đó là Hạ Vũ Hạ gia, một gã cao thủ Võ Tướng cao cấp chính miệng nói, hơn nữa có thể bỗng chốc đánh bay hắn, trừ bỏ cường giả Võ Vương, còn có ai có thể làm được?"

Hít!

Tất cả mọi người không tự chủ được hít một ngụm khí lạnh.

Bộ dáng của cô nương này thoạt nhìn cũng chỉ có mười tám mười chín tuổi, một cường giả Võ Vương trẻ tuổi như thế, chẳng lẽ thế đạo này muốn thay đổi?

Lâm Nhạc sắc mặt xanh mét, gắt gao nhìn chằm chằm thiếu nữ vẻ mặt vân thanh phong đạm kia, hận nghiến răng nghiến lợi, nhưng càng nhiều hơn cũng là run sợ! Dù thế nào hắn cũng không nghĩ tới kẻ giả mạo này vậy mà sẽ là cường giả cấp bậc Võ Vương!

Trong mọi người, chỉ có Bàng Nhiên là mặt không đổi sắc, khinh bỉ nhìn đám người nhận đến kinh hách phía trước mắt này, hiển nhiên quên, lúc trước khi hắn trông thấy Cố Nhược Vân đột phá tới Võ Vương, phản ứng kia so còn lớn hơn bọn hắn, thiếu chút nữa thì xé thân thể của đối phương ra nhìn xem là cái cấu tạo gì.

Cần biến thái như vậy hay không?

Ba tháng thời gian, ở lúc huấn luyện Bàng Nhiên, Cố Nhược Vân cũng tiến bộ, đột phá tới Võ Vương cũng là chuyện khi đó!

"Không phải ngươi nói Bách Thảo Đường sẽ không bỏ qua cho ta sao?"

Cố Nhược Vân nhẹ nhàng cười, tươi cười kia không tự chủ được khiến cho trái tim của người ta phát ra ý lạnh, nhìn mà khiếp sợ.

Lâm Nhạc hung hăng cắn răng một cái, nói: "Cho dù ngươi là Võ Vương, trong Bách Thảo Đường cũng có được cường giả Võ Vương, huống chi ta nghe nói người đứng đầu Bách Thảo Đường có được hai đại thú Thanh Long và Bạch Hổ, bằng vào lực lượng một mình ngươi há có thể đối kháng với loại thế lực Bách Thảo Đường này? Quả thực không biết cái gì!"

Lâm Nhạc đang đánh cuộc, y đánh cuộc Cố Nhược Vân sẽ sợ hãi thế lực của Bách Thảo Đường, chỉ cần nàng sợ hãi, vậy bọn họ sẽ còn có cơ hội.

"Thanh Long Bạch Hổ?" Cố Nhược Vân ngoáy ngoáy lỗ tai, cười khẽ một tiếng, nói: "Ngươi là đang nói hai người bọn họ sao?"

Ầm!

Trong nháy mắt, trời đất ảm đạm mất màu.

Hai tia sáng chói lọi từ trong cơ thể của Cố Nhược Vân phát ra, một xanh một trắng, tương giao ở trên bầu trời. Sau đó tia sáng xanh trong đó bắn lên bầu trời, tia sáng trắng rơi xuống trên đất, đều là biến thành hai thân thể cao lớn.

Cự long màu xanh xoay quanh ở trên bầu trời, che khuất bầu trời, làm cho bầu trời ban đầu còn sáng rọi nháy mắt tràn đầy mây đen, theo một tiếng rồng rống kia, không khí đều chấn động.

Đừng nhìn hiện tại thực lực của Thanh Long còn không có khôi phục, nhưng dùng để dọa người ngược lại không tệ, sau khi mọi người thấy thân thể khổng lồ kia trực tiếp bị dọa choáng váng, run run rẩy rẩy nói không nên lời một câu nói.

"Chính là ngươi dám vũ nhục chủ nhân của ta?"

Vân Dao khẽ cười một tiếng, bước chân tao nhã đi đến chỗ Lâm Nhạc đang há hốc mồm, trong mắt hổ phát ra lửa giận, ở dưới mây đen dầy đặc tản ra khí tràng cường đại.

Nàng đã sớm nhìn Quốc Sư chó thối này khó chịu, vậy mà muốn làm cho Bách Thảo Đường ra tay với chủ nhân? Cũng không nhìn xem chủ nhân là người phương nào! Bách Thảo Đường một tay chủ nhân phát triển lên sẽ vì nhóm người khốn khiếp này mà ra tay với nàng? Người này xác định bản thân không có vấn đề gì chứ?

Truyện được edit tại diendanlequydon.com!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn ღ_kaylee_ღ về bài viết trên: Heo kute, Hothao, Nikki T, Quỷ Yêu, lixinamxua, lq0410, shirochan
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 13.01.2018, 19:48
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.11.2015, 22:45
Tuổi: 2 Nữ
Bài viết: 3103
Được thanks: 5778 lần
Điểm: 5.19
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên: Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C252 - Điểm: 12
Muốn soái ca? Muốn ngôn tình chất lượng cao? Điền form thôi nào!
Form

Cầu điền form tiếp nà ~

Chương 253: Người Hạ gia tới (chín)

Edit: kaylee

"Thanh Long? Bạch Hổ? Trời ạ, thật là hai đại Thần Thú Thanh Long và Bạch Hổ!"

"Ta dựa vào! Có lầm hay không, không phải nói chỉ có chủ tử của Bách Thảo Đường mới có được hai đại Thần Thú này sao? Hơn nữa…... Thiếu nữ mười tám tuổi, thiên tài tuổi trẻ tuyệt thế! Trừ bỏ vị Bách Thảo Đường kia ra, còn có ai có thể có được thiên phú cường hãn như vậy? Lúc này đây chúng ta bị Quốc Sư lừa thảm!"

"Quốc Sư cái gì? Kia rõ ràng chính là thần côn! Y đã có thể biết cổ kim, dự tương lai, thế nào tính không ra thân phận của đối phương? Uổng phí ta sùng bái y nhiều năm như vậy!"

Nghe âm thanh ồn ào chung quanh, sắc mặt của Lâm Nhạc chuyển từ xanh sang trắng, lại từ trắng chuyển xanh, thay đổi thất thường.

Chính là thật rõ ràng, y bị dọa đến!

Nữ nhân này vậy mà thật là vị Bách Thảo Đường kia? Bàng Nhiên có cái gì có thể kết giao với người như vậy?

Không! Y không tin!

Đây cũng không phải sự thật!

"Các ngươi đừng nghe nữ nhân này, kia cũng không phải Thanh Long và Bạch Hổ cái gì, là nàng dùng để lừa gạt người, nàng là giả! Làm sao loại phế vật làm gì cũng sai Bàng Nhiên kia có thể quen biết người Bách Thảo Đường?"

Lâm Nhạc điên cuồng rống lớn lên.

Nhưng mà, đã không ai quan tâm y, ngay cả Hạ Vũ đã đang tìm kiếm đường lui vì bản thân.

Tất cả những chuyện này đều do tiểu tử thối Lâm Nhạc kia! Chuyện chưa tra rõ ràng đã dám đến nói cho hắn biết! Vốn hắn muốn tạo quan hệ với Bách Thảo Đường mới cam nguyện bị y lợi dụng, lần này khen ngược, trực tiếp đắc tội chủ tử của Bách Thảo Đường!

Nghĩ đến đây, cả người Hạ Vũ bốc lửa, đi đến bên người Lâm Nhạc hung hăng đạp y hai chân, tức giận nói: "Lâm Nhạc, ta bị ngươi hại rồi! Qua nhiều năm như vậy, ngươi vì chứng minh lời tiên đoán của ngươi chuẩn xác, hại chết bao nhiêu mạng người? Lại hại bao nhiêu gia tộc? Ta nể tình Lâm Điệp Nhi mở một con mắt nhắm một con mắt! Hiện tại rất tốt, ngay cả Bách Thảo Đường ngươi cũng đánh chủ ý tới, ngươi ****** bản thân ngươi muốn chết cũng đừng liên lụy ta!"

Bá!

Trong khoảnh khắc, đám người bắt đầu sôi nổi lên, tất cả mọi người không thể tin được lời nói bản thân nghe được, ánh mắt kinh ngạc dừng ở trên khuôn mặt tràn đầy tro bụi của Lâm Nhạc.

"Vừa rồi Hạ Vũ công tử Hạ gia nói gì đó? Lâm Nhạc vì chứng minh bản thân, hại chết rất nhiều người?"

"Ngọa tào (câu chửi bậy), ta nói y thế nào mà tiên đoán chuẩn như vậy, nói người nào chết thì không đến hai ngày người nọ đã đại họa lâm đầu, nói là gia tộc nào sẽ có tai ương diệt môn, đến ngày thứ hai thì thật sự bị diệt môn, ta còn tưởng rằng y thật là thần tiên sống, thì ra nhiều năm như vậy ta đều bị lợi dụng! Cho tới bây giờ ta cũng chưa từng thấy loại người vì tư lợi này, quá mẹ nó vô sỉ !"

Nước miếng của mọi người bay tứ tung mắng Lâm Nhạc, hiển nhiên quên vừa rồi bọn họ còn bị Lâm Nhạc mê hoặc đi đối phó Cố Nhược Vân.

"Vân Dao, Thương Khung, ngươi coi chừng Hạ Vũ và Lâm Nhạc cho ta, Bàng Nhiên, hiện tại chúng ta đi xem phụ hoàng của ngươi, phỏng chừng không sai biệt lắm hắn cũng nên tỉnh."

Cái gì?

Lâm Nhạc bỗng chốc trừng lớn mắt, kinh sợ kêu lên: "Bàng Tử Hoàng còn sống? Điều đó không có khả năng!"

Cho đến sau khi một câu nói này của y rơi xuống, mới đột nhiên giật mình nhận thấy bản thân nói cái gì, sợ tới mức thân mình run rẩy, sắc mặt tái nhợt.

"Lâm Nhạc, rốt cục ngươi cũng thừa nhận là ngươi hại bệ hạ?" Đại Tướng Quân cười lạnh một tiếng: "Hơn nữa, bệ hạ không chết hẳn là ngươi rất thất vọng, đúng không? Nhưng mà bản Tướng Quân sẽ không vượt quá chức phận xử trí ngươi, tất cả chờ sau khi bệ hạ tỉnh lại mới xử lý! Chính ngươi tự giải quyết cho tốt đi! Hừ!"

Đại Tướng Quân vung y bào, đi theo Cố Nhược Vân đi cung điện Bàng Tử Hoàng ở trước.

Nhất thời, Lâm Nhạc mặt xám như tro tàn, ánh mắt lộ ra vẻ tuyệt vọng.

Bỗng nhiên y giống như nghĩ tới cái gì, ánh mắt vốn mất đi ánh sáng lại sáng một chút.... ...

Tam hoàng tử!

Không sai, trong khoảng thời gian này Tam hoàng tử cũng không ở trong hoàng cung, chỉ cần hắn còn sống, rồi sẽ tìm được cơ hội báo thù rửa hận cho bọn y!

Truyện được edit tại diendanlequydon.com!

Chương 254: Người Hạ gia tới (mười)

Edit: kaylee

Phượng Tường cung.

Lâm Quý Phi ung dung đẹp đẽ quý giá ngồi ở phía trên ghế dựa, thon dài ngón tay nhẹ vỗ về bộ phượng bào màu vàng trước mặt kia, khóe môi nhếch lên một nụ cười đắc ý, mắt phượng liếc về phía nữ tử bị thị vệ ấn trên mặt đất, giọng nói rất có hương vị khiêu khích: "Thật không biết khuôn mặt này của ngươi, làm sao có thể được bệ hạ yêu thích, ta đẹp hơn ngươi gấp ngàn lần vạn lần, vì sao hắn chướng mắt ta? Cho dù là sủng ái ta, cũng là vì muội muội trở thành tiểu thiếp của Hạ Vũ công tử của ta kia."

Nàng thật sự không phục, Hoàng Hậu này muốn dung mạo không có dung mạo, muốn tài đức không có tài đức, ngay cả bối cảnh cũng không có, lúc trước vì sao bệ hạ phải không để ý phản đối lập nàng làm hậu.

Vị trí Hoàng Hậu này chỉ có thể là của nàng!

Xứng mẫu nghi thiên hạ, cũng chỉ có một mình nàng!

Hoàng Hậu cười lạnh ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén dừng ở phía trên khuôn mặt diễm lệ như mẫu đơn của Lâm Quý Phi: "Lâm Quý Phi, tốt xấu gì bản cung cũng là Hoàng Hậu của một quốc gia! Ngươi dẫn người xâm nhập Phượng Tường cung, sẽ không sợ bệ hạ hỏi tội?"

"Ha ha!"

Lâm Quý Phi cười ‘ha ha’ hai tiếng, móng tay đỏ tươi như máu nhẹ nhàng xoa xoa hoa văn phượng hoàng phía trên phượng bào, đáy mắt mang theo ý trào phúng nồng đậm.

"Phượng bào này thật đúng là đẹp mắt, mặc ở trên người ngươi quả nhiên là lãng phí, trong thiên hạ, cũng chỉ có ta mới có thể mặc ra hương vị của nó! Ngươi nói phải không? Hoàng Hậu nương nương."

Nàng ‘xuy’ cười một tiếng, ngẩng đầu nhìn dung nhan đại biến của Hoàng Hậu: "Mặt khác, bệ hạ đã băng hà, Hoàng Hậu nương nương đừng hy vọng bệ hạ tới cứu ngươi, hơn nữa, mưu hại bệ hạ là nhi tử bảo bối Bàng Nhiên của Hoàng Hậu ngươi, chậc chậc, Bàng Nhiên kia thật đúng là to gan lớn mật, vậy mà cấu kết người ngoài mưu hại bệ hạ, hiện giờ Quốc Sư đã dẫn người đi bắt hắn, tùy ý xử trảm!"

Ầm!

Giống như sét đánh giữa trời quang, dung nhan cao quý lạnh lùng kia của Hoàng Hậu nháy mắt trở nên trắng bệch, thân thể của nàng nhẹ nhàng run rẩt, trong con ngươi đen có đau đớn khắc sâu.

Bệ hạ quy thiên! Hơn nữa hại bệ hạ lại là Nhiên nhi?

Làm sao có thể? Đây không phải là sự thật! Tuyệt đối không phải là sự thật!

"Là ngươi!"

Bỗng nhiên, Hoàng Hậu phản ứng lại, giãy dụa muốn đánh về phía Lâm Quý Phi, trong mắt nàng mang theo lửa giận, ánh mắt kia giống như muốn ăn thịt người.

"Là ngươi hại chết bệ hạ, nhất định là ngươi! Lâm Quý Phi, ngươi thật sự là rất to gan, bệ hạ đối đãi ngươi không tệ, ngươi vậy mà hại hắn! Ha ha, ngươi muốn hại chết bệ hạ và Nhiên nhi, cũng muốn giết bản cung, vậy ngươi đến đi, cho dù chúng ta đi Minh phủ vẫn là ở cùng nhau, nhưng mà ngươi, phải cô độc sống quãng đời còn lại, ha ha ha!"

Hoàng Hậu điên cuồng cười phá lên, tram cài tóc trên đầu rơi xuống trên đất, tóc tai bù xù giống như là một người điên.

Nàng vẫn luôn biết Lâm Quý Phi rất yêu bệ hạ, loại yêu này không kém gì bản thân, nhưng nàng thật không ngờ là, ả sẽ vì yêu sinh hận, thương hại bệ hạ!

Con ngươi của Lâm Quý Phi trầm xuống, cười lạnh gợi lên khóe môi: "Ngươi muốn cho ta thành toàn các ngươi? Không có khả năng! Hiện tại ta sẽ hết lần này tới lần khác không cho ngươi chết, cũng cho các ngươi thành không được một đôi uyên ương! Các ngươi lên cho ta, hung hăng đánh nàng, chắc hẳn tư vị đánh một Hoàng Hậu khẳng định rất dễ chịu!"

Nghe vậy, đám người phía sau Lâm Quý Phi kia đều xoa tay đi tới.

Những người này đều là chó săn của Lâm Quý Phi, tự nhiên nàng nói cái gì thì là cái đấy, huống chi hiện giờ Hoàng Hậu gặp nạt, rất nhanh Huyền Vũ Quốc chính là thiên hạ của Lâm Quý Phi, mà việc này cũng là Hoàng Hậu và Lục hoàng tử làm sai trước, mưu hại bệ hạ, cho dù là Hạ gia cũng sẽ không thể đứng ra nói cái gì.

Nếu lúc này, còn có ai đồng tình cảnh ngộ của Hoàng Hậu?

Huống chi, đánh một Hoàng Hậu cao cao tại thượng, loại tư vị này quả thực chính là một loại hưởng thụ!

Truyện được edit tại diễn đàn LQĐ!

Chương 255: Người Hạ gia tới (mười một)

Edit: kaylee

"Các ngươi…..."

Nhìn người đi vào đánh mình, Hoàng Hậu hận nghiến răng nghiến lợi, ngay cả một chút thực lực nàng cũng không có, thế nhưng bị mấy tên thị vệ áp chế, thân mình không cách nào nhúc nhích, cho nên, chỉ dùng một đôi con ngươi sắc bén uy nghiêm kia khinh bỉ đám người đi tới phía mình.

Đám thái giám cung nữ kia bị nhìn đột nhiên phát hoảng, lại nghĩ bây giờ Hoàng Hậu chỉ là một tù nhân, cũng ỷ vào lá gan đi qua chỗ nàng.

Đùng!

Một cung nữ vung một cái tát ở trên mặt của Hoàng Hậu, lập tức trên khuôn mặt trắng nõn kia xuất hiện hình năm ngón tay đỏ thẫm, đau đến mức Hoàng Hậu hít vào một ngụm khí lạnh.

Mọi người thấy vậy đều hưng phấn, tất cả đều đồng loạt tiến lên, ngươi một quyền ta một chưởng đánh vào trên người Hoàng Hậu. Cho tới bây giờ bọn họ chưa từng thấy qua Hoàng Hậu cao cao tại thượng kia có dáng vẻ thê thảm như vậy, trong mắt đều mang theo hưng phấn.

Đau!

Hiện tại Hoàng Hậu cảm giác cả người đều đau, xương cốt đều sắp tan rã, nàng liếm vết máu ở khóe miệng, ánh mắt sắc bén xuyên thấu qua mọi người dừng ở trên người Lâm Quý Phi thản nhiên tự đắc kia.

"Hoàng Hậu, thế nào? Loại tư vị này không dễ chịu đi? Người luôn luôn đứng ở vị trí cao như ngươi, cũng sẽ có thời khắc hèn mọn như này? Đúng rồi, cũng không biết hiện tại Bàng Nhiên thế nào, phỏng chừng bị tống vào thiên lao, sống chết chưa biết, đương nhiên, nếu ngươi muốn gặp hắn một lần mà nói, ta có thể thỏa mãn hi vọng của ngươi, như thế nào?"

Hoàng Hậu vốn đang tức giận sau khi nghe thấy lời nói của Lăng Quý Phi, tâm mạnh mẽ trầm xuống: "Ngươi thật sự có thể để cho ta gặp Nhiên nhi?"

"Ta luôn luôn giữ lời," Lâm Quý Phi cao ngạo nâng mặt lên, cười lạnh nhìn nữ nhân phủ phục trên mặt đất, đã từ lâu, ả nằm mơ cũng muốn hung hăng dẫm nát nàng dưới chân, xé nát khuôn mặt thanh cao kia: "Chỉ cần ngươi quỳ xuống trước ta, ta chẳng những cho ngươi gặp nhi tử của ngươi một chút, nói không chừng dưới vui vẻ, còn có thể làm cho hắn sống lâu mấy tháng."

Hoàng Hậu nắm chặt nắm tay, hít sâu một hơi.

Nàng biết lời nói của Lâm Quý Phi không thể tin tưởng, nhưng hiện giờ nếu muốn nhìn thấy Nhiên nhi, ả là hi vọng duy nhất!

Vì một phần hi vọng duy nhất này, vì Nhiên nhi, cho dù làm cho nàng nhận hết vũ nhục lại như thế nào? Nàng không sợ hãi chút nào!

"Lâm Quý Phi, hi vọng ngươi có thể nhớ kỹ lời nói của ngươi, chỉ cần ta quỳ gối trước mặt ngươi, ngươi để cho ta gặp Nhiên nhi một lần."

Nàng nhẹ nhàng nhắm mắt lại, đôi lông mi phía trên dung nhan tái nhợt kia hơi hơi run rẩy, trong giây nát, Hoàng Hậu mới mở đôi mắt, ở dưới ánh nhìn chăm chú của tất cả thái giám cung nữ chậm rãi quỳ xuống.

Khuất nhục! Vô tận vũ nhục bao vây lấy trái tim của nàng, nhưng thế thì sao? Vì gặp Nhiên nhi một lần, đừng nói làm cho nàng quỳ xuống, chính là làm cho nàng đi tìm chết nàng cũng sẽ không chần chờ!

Chẳng sợ chí là một tia hi vọng.... ......

Đây là tâm của một mẫu thân, bất luận thân ở loại hoàn cảnh nào, trong lòng suy nghĩ đều là nhi tử của mình.

Hiện tại, nàng không phải là Hoàng Hậu cao cao tại thượng, mà là một mẫu thân mong nhớ nhi tử.... .....

"Lâm Quý Phi, bản cung như ngươi mong muốn, hiện tại, ngươi có thể để cho bản cung gặp Nhiên nhi một lần hay không?"
Giọng nói của Hoàng Hậu run rẩy, đầu ngón tay thật dài đâm sâu vào lòng bàn tay, tràn ra máu tươi đỏ tươi.

Đột nhiên, Lâm Quý Phi ‘ha ha’ cười phá lên, ả cười đến nước mắt cũng sắp chảy ra. (L: LQP quá khốn khiếp, L để là ả luôn)

"Ha ha, Hoàng Hậu, ngươi cũng có một ngày này! Qua nhiều năm như vậy, vẫn luôn là ta quỳ xuống trước ngươi, vẫn luôn là ta thỉnh an với ngươi, mà ngươi ỷ vào sủng ái bệ hạ đối với ngươi muốn làm gì thì làm! Nhưng mà, ngươi cũng có một ngày này, tạm nhân nhượng vì lợi ích chung quỳ gối trước mặt của ta như vậy! Ngươi thực cho rằng ta sẽ để ngươi gặp phế vật Bàng Nhiên kia? Ta nói cho ngươi, ta chỉ muốn một nhà ba người các ngươi tách ra! Hơn nữa cho dù các ngươi chết, tro cốt cũng sẽ ném tới ba phương hướng khác nhau, làm cho các ngươi trọn đời không được gặp nhau!"

Truyện được edit tại diễn đàn Lê Quý Đôn!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn ღ_kaylee_ღ về bài viết trên: Heo kute, Hothao, Quỷ Yêu, lq0410, shirochan
Có bài mới 15.01.2018, 18:38
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.11.2015, 22:45
Tuổi: 2 Nữ
Bài viết: 3103
Được thanks: 5778 lần
Điểm: 5.19
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên: Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C255 - Điểm: 11
Chương mới đến đây ~ chương mới đến đây ~
Lát cho chương bù hôm qua nhé, mà chắc hơi muộn xíu ~

Chương 256: Người Hạ gia tới (mười hai)

Edit: kaylee

Lâm Quý Phi cảm thấy trong lòng rất là thống khoái, tiếng cười cũng càng cười càng lớn, truyền khắp ở trong toàn bộ Phượng Tường cung.

Nói như thế nào đây? Người thật là dễ dàng vui quá hóa buồn, Lâm Quý Phi hiển nhiên chính là như thế.

Ngay tại lúc tiếng cười của ả còn chưa dừng lại, một tiếng rống to giống như là đến từ phía chân trời xa xôi, chấn động làm cho linh hồn của ả đều run rẩy, sau đó không đợi ả phản ứng lại, vách tường chắc chắn của Phượng Tường cung bị một bóng dáng tuyết trắng khổng lồ phá tan ra, móng vuốt sói bay qua, ở dưới tình huống tươi cười trên mặt ả còn chưa kịp thu lại, một cái tát đã hung hăng đánh bay ả ra ngoài.

Đùng!

Thân thể của Lâm Quý Phi đánh vào phía trên vách tường, đương nhiên, ả không có cái loại lực lượng này trực tiếp đánh vỡ vách tường như Bao Bao, nhưng mà, mượn dùng lực đạo Bao Bao đánh ra, ả đụng ra một khe hở trên vách tường, thân thể mềm mại kia được khảm ở trong khe, vừa khéo hòa hợp với toàn bộ thân thể của ả.

"Quý Phi nương nương!"

Bọn thị vệ quá sợ hãi, muốn tiến lên giúp Lâm Quý Phi, đúng lúc này, một ánh mắt âm trầm dừng ở trên người bọn họ.

"Rống."

Bao Bao gầm nhẹ một tiếng, bỗng chốc vọt đi qua, làm mọi người sợ hãi đến mức sắc mặt đại biến, không còn có người để ý tới Lâm Quý Phi, vội vàng chạy trối chết, tốc độ kia quả thực còn nhanh hơn sấm chớp, nhìn vẻ mặt sửng sốt của Hoàng Hậu, hiển nhiên còn chưa có từ trong biến cố kia phục hồi tinh thần lại.... ......

Nhưng mà, Bao Bao cũng lười đuổi theo bọn họ, thịt trên người những người này vừa bẩn vừa thối, quá khó ăn.

Nó bước chân, cao ngạo đi tới trước mặt Lâm Quý Phi, một ngụm cắn chân ả kéo đi đến phía trước mặt, nghĩ nghĩ, Bao Bao lại quay đầu gầm nhẹ một tiếng với Hoàng Hậu, giống như là đang bảo nàng đi theo chân nó.... .......

Hoàng Hậu đầu vẫn là choáng váng, nhưng mà vẫn là theo Bao Bao đi ra ngoài, không biết vì sao, nàng cảm thấy con Linh Thú này sẽ không thương tổn nàng.

... ...... ....

Trong tẩm cung, Bàng Nhiên thoáng cái đã nhìn thấy Bàng Tử Hoàng nằm ở trên giường, nhanh chóng xông đến, đúng lúc này Bàng Tử Hoàng từ từ tỉnh dậy, nhưng mà, vừa mở mắt hắn đã trông thấy một bóng dáng mơ hồ vọt tới phía bản thân, trong nháy mắt sắc mặt đại biến.

Hắn nhưng là chưa từng quên, vừa rồi bản thân triệu kiến Lâm Quý Phi, kết quả nữ nhân kia hạ độc hại bản thân! Chẳng lẽ độc không hạ thành, sửa thành mưu sát?

Vì thế, Bàng Tử Hoàng trực tiếp đá lên một cước, đạp bay người đánh về phía mình kia ra ngoài, hô to một tiếng: "Người tới, bắt thích khách!"

Bàng Nhiên còn không biết xảy ra chuyện gì đã trúng một cước, thật trùng hợp đặt mông ngồi ở trên cây xương rồng, đau đến mức hắn kêu lên giống như giết heo, đôi mắt tràn ngập ai oán, lúc này đây hắn lại làm cái gì? Mạc danh kỳ diệu (không hiểu ra sao) đã bị đạp bay, thật không biết kiếp trước bản thân tạo cái nghiệt gì, đời này mới có người như thế đến trừng phạt bản thân.

Rất bi kịch!

"Thích khách ở đâu?"

Đại Tướng Quân chậm một bước so với Bàng Nhiên, hắn mới vừa đi đến bên ngoài tẩm cung chợt nghe thấy tiếng quát của Bàng Tử Hoàng, đầu tiên là vui vẻ trong lòng, chỉ là sau khi nghe tiếng quát của hắn (BTH) lập tức giận tím mặt, vội vàng mang theo binh lính thủ hạ vọt vào: "Bệ hạ, thần hộ giá chậm trễ! Không biết thích khách ở nơi nào?"

Tuy rằng Lâm Nhạc bị bắt, nhưng không nghĩ tới y còn có đồng lõa, vậy mà ở dưới ánh mắt của mình muốn mưu hại bệ hạ, quả thực là to gan lớn mật!

Nhưng mà, chờ sau khi hắn nhanh chóng bước vào trong điện thì ngây ngẩn cả người.

Hắn nhìn thấy gì?

Dáng vẻ Bàng Tử Hoàng tràn đầy tức giận muốn giết người, mà ngồi dưới đất là hoàng tử hắn luôn coi là bảo bối đang ôm mông vẻ mặt ai oán, bên cạnh là thiếu nữ vân thanh phong đạm, khóe môi hàm chứa ý cười nhợt nhạt, hai tay khoanh trước ngực, không khó nhìn ra trên khuôn mặt thanh tú kia mang theo ý trêu tức.

Truyện được edit tại diendanlequydon.com!

Chương 257: Người Hạ gia tới (mười ba)

Edit: kaylee

Đây là tình huống gì? Không phải nói có thích khách sao? Thích khách lại ở chỗ nào?

"Này.... ....." Đại Tướng Quân có chút đau đầu hỏi: "Bệ hạ, xin hỏi thích khách hắn ở chỗ nào?"

"Thích khách? Thích khách không phải ở.... .... Ơ, Bàng Nhiên, làm sao con lại ở trong này?"

Bàng Tử Hoàng trừng lớn mắt, ở trong này không phải hẳn là huynh muội Lâm Nhạc sao? Làm sao có thể là tiểu tử Bàng Nhiên này?

Kỳ thực cũng khó trách Bàng Tử Hoàng nhận sai người, hắn vừa thức tỉnh, tầm mắt còn không có khôi phục, căn bản không có nhìn thấy Bàng Nhiên, chỉ là trông thấy một người vọt lại phía mình, mà hiện giờ thân hình của Bàng Nhiên và Lâm Nhạc lại không sai biệt lắm, hắn tự nhiên coi đối phương là Lâm Nhạc, vì thế Bàng Nhiên bi kịch trúng một cước này thay Lâm Nhạc.

"Xem ra tinh lực của bệ hạ khôi phục không tệ."

Cố Nhược Vân cười khẽ vuốt ve cằm: "Một cước này đã đạp bay Bàng Nhiên ra xa ba trượng (*)."
(*) trượng: đơn vị đo chiều dài, 1 trượng = 10 mét

"Ha ha."

Bàng Tử Hoàng có chút xấu hổ, nghe được lời nói của Cố Nhược Vân hắn mới hiểu được vừa mới xảy ra chuyện gì, thì ra vừa rồi bị hắn lầm cho rằng thích khách là tiểu tử Bàng Nhiên này? Nhưng mà cũng lạ tiểu tử này không có việc gì đánh tới phía bản thân làm chi, nếu không phải



Click vào đây để xem tiếp nếu không thấy ảnh


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn ღ_kaylee_ღ về bài viết trên: Hothao, Quỷ Yêu, shirochan
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 129 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: _Smily_, cucngu, giotleanhtrang, Hạnh Mum Mim, LeeMon, lixinamxua, Quỷ Yêu, thanh thanh mạn, Tiểu Nghiên, Una, yapj và 504 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 136, 137, 138

2 • [Cổ đại - Trọng sinh] Trọng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương

1 ... 60, 61, 62

3 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 158, 159, 160

4 • [Cổ đại - Điền văn] Bỏ ta còn ai - Nam Lâu Họa Giác

1 ... 66, 67, 68

5 • [Hiện đại - Quân nhân] Quân hôn Chọc lửa thiêu thân - Minh Lam Phong

1 ... 54, 55, 56

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 56, 57, 58

7 • [Xuyên không] Túng sủng đụng ngã sư muội - Như Nhược Yên

1 ... 55, 56, 57

8 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

9 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

10 • [Hiện đại] Người phụ nữ của Tổng giám đốc - Minh Châu Hoàn

1 ... 160, 161, 162

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại cải tạo vợ cám bã - Mặc Vũ Vũ

1 ... 29, 30, 31

12 • [Hiện đại] Hào môn thừa hoan Mộ thiếu xin anh hãy tự trọng! - Mộc Tiểu Ô

1 ... 198, 199, 200

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 97, 98, 99

14 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 9/1]

1 ... 52, 53, 54

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 176, 177, 178

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 118, 119, 120

17 • [Hiện đại] Ép yêu 100 ngày - Diệp Phi Dạ (Phần II)

1 ... 189, 190, 191

18 • [Hiện đại] Cuộc hôn nhân ấm áp - Túy Hậu Ngư Ca

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Cuộc hôn nhân mù quáng - Phong Tử Tam Tam

1 ... 30, 31, 32

20 • [Hiện đại] Ép yêu 100 ngày - Diệp Phi Dạ (Phần I)

1 ... 167, 168, 169



Đường Thất Công Tử: qua mấy clb post bài đỡ bị âm :shock:
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 636 điểm để mua Hamster vàng
Thố Lạt: từ nay em sẽ chăm edit trả nợ :cry:
cò lười: Cò hôm qua cũng mới bị xóa bài. Hên là vẫn còn điểm nên không bị âm  :shock:
Thố Lạt: em up bài trong box sưu tầm xong bị xóa mà em lỡ mua đồ nên nó âm luôn :cry:
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 463 điểm để mua Bướm Pha Lê
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 317 điểm để mua Yoyo đầu hàng
Sát Phá Lang: Tự nhiên muốn cắn đào ╭(╯^╰)╮
Đào Sindy: âm điểm?
Thố Lạt: em đang âm hơn 200 điểm :cry:
hunglyvu: k biết có phải của web mình k hả ad
hunglyvu: m thấy fb ghi là d đ l q đ
cò lười: hix vì cò yêu màu tím nên dốc hết gia tài đó kay ơi
ღ_kaylee_ღ: 276 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3324555#p3324555
Gián: ╭(╯^╰)╮ đi về  :wave2: pp tỷ
ღ_kaylee_ღ: @@
Gián: ~(≥▽≤)/~ mụi cho vay 1k 1 ngày 100
ღ_kaylee_ღ: nhìn lại đi, giờ có hơn 800 điểm mà giàu nỗi gì
Gián: (╥﹏╥) tỷ nghèo ai giàu
ღ_kaylee_ღ: quào, bạn cò giàu thế
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 1600 điểm để mua Ngọc tím
ღ_kaylee_ღ: why? mà ta nghèo lắm
Đường Thất Công Tử: trinh thám à nghe ghê v =)) :shock:
Gián: ~(≥▽≤)/~ kay tỷ mua quà cho ri đi
Shin-sama: Hi Gián
Shin-sama: rứa, canh me chào mà không ai care
ღ_kaylee_ღ: kiểu cứ lúc mình lượn qua thì k có ai ý :hixhix:
ღ_kaylee_ღ: e cũng thấy ít người
Gián: Đáp mông bà shin ) ~(‾▿‾~)
ღ_kaylee_ღ: e thấy k nổi bằng nhé :)2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.