Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 210 bài ] 

Phế sài muốn nghịch thiên: Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C498

 
Có bài mới 13.01.2018, 19:48
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.11.2015, 22:45
Tuổi: 2 Nữ
Bài viết: 3245
Được thanks: 7120 lần
Điểm: 10.56
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên: Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C252 - Điểm: 46
Muốn soái ca? Muốn ngôn tình chất lượng cao? Điền form thôi nào!
Form

Cầu điền form tiếp nà ~

Chương 253: Người Hạ gia tới (chín)

Edit: kaylee

"Thanh Long? Bạch Hổ? Trời ạ, thật là hai đại Thần Thú Thanh Long và Bạch Hổ!"

"Ta dựa vào! Có lầm hay không, không phải nói chỉ có chủ tử của Bách Thảo Đường mới có được hai đại Thần Thú này sao? Hơn nữa…... Thiếu nữ mười tám tuổi, thiên tài tuổi trẻ tuyệt thế! Trừ bỏ vị Bách Thảo Đường kia ra, còn có ai có thể có được thiên phú cường hãn như vậy? Lúc này đây chúng ta bị Quốc Sư lừa thảm!"

"Quốc Sư cái gì? Kia rõ ràng chính là thần côn! Y đã có thể biết cổ kim, dự tương lai, thế nào tính không ra thân phận của đối phương? Uổng phí ta sùng bái y nhiều năm như vậy!"

Nghe âm thanh ồn ào chung quanh, sắc mặt của Lâm Nhạc chuyển từ xanh sang trắng, lại từ trắng chuyển xanh, thay đổi thất thường.

Chính là thật rõ ràng, y bị dọa đến!

Nữ nhân này vậy mà thật là vị Bách Thảo Đường kia? Bàng Nhiên có cái gì có thể kết giao với người như vậy?

Không! Y không tin!

Đây cũng không phải sự thật!

"Các ngươi đừng nghe nữ nhân này, kia cũng không phải Thanh Long và Bạch Hổ cái gì, là nàng dùng để lừa gạt người, nàng là giả! Làm sao loại phế vật làm gì cũng sai Bàng Nhiên kia có thể quen biết người Bách Thảo Đường?"

Lâm Nhạc điên cuồng rống lớn lên.

Nhưng mà, đã không ai quan tâm y, ngay cả Hạ Vũ đã đang tìm kiếm đường lui vì bản thân.

Tất cả những chuyện này đều do tiểu tử thối Lâm Nhạc kia! Chuyện chưa tra rõ ràng đã dám đến nói cho hắn biết! Vốn hắn muốn tạo quan hệ với Bách Thảo Đường mới cam nguyện bị y lợi dụng, lần này khen ngược, trực tiếp đắc tội chủ tử của Bách Thảo Đường!

Nghĩ đến đây, cả người Hạ Vũ bốc lửa, đi đến bên người Lâm Nhạc hung hăng đạp y hai chân, tức giận nói: "Lâm Nhạc, ta bị ngươi hại rồi! Qua nhiều năm như vậy, ngươi vì chứng minh lời tiên đoán của ngươi chuẩn xác, hại chết bao nhiêu mạng người? Lại hại bao nhiêu gia tộc? Ta nể tình Lâm Điệp Nhi mở một con mắt nhắm một con mắt! Hiện tại rất tốt, ngay cả Bách Thảo Đường ngươi cũng đánh chủ ý tới, ngươi ****** bản thân ngươi muốn chết cũng đừng liên lụy ta!"

Bá!

Trong khoảnh khắc, đám người bắt đầu sôi nổi lên, tất cả mọi người không thể tin được lời nói bản thân nghe được, ánh mắt kinh ngạc dừng ở trên khuôn mặt tràn đầy tro bụi của Lâm Nhạc.

"Vừa rồi Hạ Vũ công tử Hạ gia nói gì đó? Lâm Nhạc vì chứng minh bản thân, hại chết rất nhiều người?"

"Ngọa tào (câu chửi bậy), ta nói y thế nào mà tiên đoán chuẩn như vậy, nói người nào chết thì không đến hai ngày người nọ đã đại họa lâm đầu, nói là gia tộc nào sẽ có tai ương diệt môn, đến ngày thứ hai thì thật sự bị diệt môn, ta còn tưởng rằng y thật là thần tiên sống, thì ra nhiều năm như vậy ta đều bị lợi dụng! Cho tới bây giờ ta cũng chưa từng thấy loại người vì tư lợi này, quá mẹ nó vô sỉ !"

Nước miếng của mọi người bay tứ tung mắng Lâm Nhạc, hiển nhiên quên vừa rồi bọn họ còn bị Lâm Nhạc mê hoặc đi đối phó Cố Nhược Vân.

"Vân Dao, Thương Khung, ngươi coi chừng Hạ Vũ và Lâm Nhạc cho ta, Bàng Nhiên, hiện tại chúng ta đi xem phụ hoàng của ngươi, phỏng chừng không sai biệt lắm hắn cũng nên tỉnh."

Cái gì?

Lâm Nhạc bỗng chốc trừng lớn mắt, kinh sợ kêu lên: "Bàng Tử Hoàng còn sống? Điều đó không có khả năng!"

Cho đến sau khi một câu nói này của y rơi xuống, mới đột nhiên giật mình nhận thấy bản thân nói cái gì, sợ tới mức thân mình run rẩy, sắc mặt tái nhợt.

"Lâm Nhạc, rốt cục ngươi cũng thừa nhận là ngươi hại bệ hạ?" Đại Tướng Quân cười lạnh một tiếng: "Hơn nữa, bệ hạ không chết hẳn là ngươi rất thất vọng, đúng không? Nhưng mà bản Tướng Quân sẽ không vượt quá chức phận xử trí ngươi, tất cả chờ sau khi bệ hạ tỉnh lại mới xử lý! Chính ngươi tự giải quyết cho tốt đi! Hừ!"

Đại Tướng Quân vung y bào, đi theo Cố Nhược Vân đi cung điện Bàng Tử Hoàng ở trước.

Nhất thời, Lâm Nhạc mặt xám như tro tàn, ánh mắt lộ ra vẻ tuyệt vọng.

Bỗng nhiên y giống như nghĩ tới cái gì, ánh mắt vốn mất đi ánh sáng lại sáng một chút.... ...

Tam hoàng tử!

Không sai, trong khoảng thời gian này Tam hoàng tử cũng không ở trong hoàng cung, chỉ cần hắn còn sống, rồi sẽ tìm được cơ hội báo thù rửa hận cho bọn y!

Truyện được edit tại diendanlequydon.com!

Chương 254: Người Hạ gia tới (mười)

Edit: kaylee

Phượng Tường cung.

Lâm Quý Phi ung dung đẹp đẽ quý giá ngồi ở phía trên ghế dựa, thon dài ngón tay nhẹ vỗ về bộ phượng bào màu vàng trước mặt kia, khóe môi nhếch lên một nụ cười đắc ý, mắt phượng liếc về phía nữ tử bị thị vệ ấn trên mặt đất, giọng nói rất có hương vị khiêu khích: "Thật không biết khuôn mặt này của ngươi, làm sao có thể được bệ hạ yêu thích, ta đẹp hơn ngươi gấp ngàn lần vạn lần, vì sao hắn chướng mắt ta? Cho dù là sủng ái ta, cũng là vì muội muội trở thành tiểu thiếp của Hạ Vũ công tử của ta kia."

Nàng thật sự không phục, Hoàng Hậu này muốn dung mạo không có dung mạo, muốn tài đức không có tài đức, ngay cả bối cảnh cũng không có, lúc trước vì sao bệ hạ phải không để ý phản đối lập nàng làm hậu.

Vị trí Hoàng Hậu này chỉ có thể là của nàng!

Xứng mẫu nghi thiên hạ, cũng chỉ có một mình nàng!

Hoàng Hậu cười lạnh ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén dừng ở phía trên khuôn mặt diễm lệ như mẫu đơn của Lâm Quý Phi: "Lâm Quý Phi, tốt xấu gì bản cung cũng là Hoàng Hậu của một quốc gia! Ngươi dẫn người xâm nhập Phượng Tường cung, sẽ không sợ bệ hạ hỏi tội?"

"Ha ha!"

Lâm Quý Phi cười ‘ha ha’ hai tiếng, móng tay đỏ tươi như máu nhẹ nhàng xoa xoa hoa văn phượng hoàng phía trên phượng bào, đáy mắt mang theo ý trào phúng nồng đậm.

"Phượng bào này thật đúng là đẹp mắt, mặc ở trên người ngươi quả nhiên là lãng phí, trong thiên hạ, cũng chỉ có ta mới có thể mặc ra hương vị của nó! Ngươi nói phải không? Hoàng Hậu nương nương."

Nàng ‘xuy’ cười một tiếng, ngẩng đầu nhìn dung nhan đại biến của Hoàng Hậu: "Mặt khác, bệ hạ đã băng hà, Hoàng Hậu nương nương đừng hy vọng bệ hạ tới cứu ngươi, hơn nữa, mưu hại bệ hạ là nhi tử bảo bối Bàng Nhiên của Hoàng Hậu ngươi, chậc chậc, Bàng Nhiên kia thật đúng là to gan lớn mật, vậy mà cấu kết người ngoài mưu hại bệ hạ, hiện giờ Quốc Sư đã dẫn người đi bắt hắn, tùy ý xử trảm!"

Ầm!

Giống như sét đánh giữa trời quang, dung nhan cao quý lạnh lùng kia của Hoàng Hậu nháy mắt trở nên trắng bệch, thân thể của nàng nhẹ nhàng run rẩt, trong con ngươi đen có đau đớn khắc sâu.

Bệ hạ quy thiên! Hơn nữa hại bệ hạ lại là Nhiên nhi?

Làm sao có thể? Đây không phải là sự thật! Tuyệt đối không phải là sự thật!

"Là ngươi!"

Bỗng nhiên, Hoàng Hậu phản ứng lại, giãy dụa muốn đánh về phía Lâm Quý Phi, trong mắt nàng mang theo lửa giận, ánh mắt kia giống như muốn ăn thịt người.

"Là ngươi hại chết bệ hạ, nhất định là ngươi! Lâm Quý Phi, ngươi thật sự là rất to gan, bệ hạ đối đãi ngươi không tệ, ngươi vậy mà hại hắn! Ha ha, ngươi muốn hại chết bệ hạ và Nhiên nhi, cũng muốn giết bản cung, vậy ngươi đến đi, cho dù chúng ta đi Minh phủ vẫn là ở cùng nhau, nhưng mà ngươi, phải cô độc sống quãng đời còn lại, ha ha ha!"

Hoàng Hậu điên cuồng cười phá lên, tram cài tóc trên đầu rơi xuống trên đất, tóc tai bù xù giống như là một người điên.

Nàng vẫn luôn biết Lâm Quý Phi rất yêu bệ hạ, loại yêu này không kém gì bản thân, nhưng nàng thật không ngờ là, ả sẽ vì yêu sinh hận, thương hại bệ hạ!

Con ngươi của Lâm Quý Phi trầm xuống, cười lạnh gợi lên khóe môi: "Ngươi muốn cho ta thành toàn các ngươi? Không có khả năng! Hiện tại ta sẽ hết lần này tới lần khác không cho ngươi chết, cũng cho các ngươi thành không được một đôi uyên ương! Các ngươi lên cho ta, hung hăng đánh nàng, chắc hẳn tư vị đánh một Hoàng Hậu khẳng định rất dễ chịu!"

Nghe vậy, đám người phía sau Lâm Quý Phi kia đều xoa tay đi tới.

Những người này đều là chó săn của Lâm Quý Phi, tự nhiên nàng nói cái gì thì là cái đấy, huống chi hiện giờ Hoàng Hậu gặp nạt, rất nhanh Huyền Vũ Quốc chính là thiên hạ của Lâm Quý Phi, mà việc này cũng là Hoàng Hậu và Lục hoàng tử làm sai trước, mưu hại bệ hạ, cho dù là Hạ gia cũng sẽ không thể đứng ra nói cái gì.

Nếu lúc này, còn có ai đồng tình cảnh ngộ của Hoàng Hậu?

Huống chi, đánh một Hoàng Hậu cao cao tại thượng, loại tư vị này quả thực chính là một loại hưởng thụ!

Truyện được edit tại diễn đàn LQĐ!

Chương 255: Người Hạ gia tới (mười một)

Edit: kaylee

"Các ngươi…..."

Nhìn người đi vào đánh mình, Hoàng Hậu hận nghiến răng nghiến lợi, ngay cả một chút thực lực nàng cũng không có, thế nhưng bị mấy tên thị vệ áp chế, thân mình không cách nào nhúc nhích, cho nên, chỉ dùng một đôi con ngươi sắc bén uy nghiêm kia khinh bỉ đám người đi tới phía mình.

Đám thái giám cung nữ kia bị nhìn đột nhiên phát hoảng, lại nghĩ bây giờ Hoàng Hậu chỉ là một tù nhân, cũng ỷ vào lá gan đi qua chỗ nàng.

Đùng!

Một cung nữ vung một cái tát ở trên mặt của Hoàng Hậu, lập tức trên khuôn mặt trắng nõn kia xuất hiện hình năm ngón tay đỏ thẫm, đau đến mức Hoàng Hậu hít vào một ngụm khí lạnh.

Mọi người thấy vậy đều hưng phấn, tất cả đều đồng loạt tiến lên, ngươi một quyền ta một chưởng đánh vào trên người Hoàng Hậu. Cho tới bây giờ bọn họ chưa từng thấy qua Hoàng Hậu cao cao tại thượng kia có dáng vẻ thê thảm như vậy, trong mắt đều mang theo hưng phấn.

Đau!

Hiện tại Hoàng Hậu cảm giác cả người đều đau, xương cốt đều sắp tan rã, nàng liếm vết máu ở khóe miệng, ánh mắt sắc bén xuyên thấu qua mọi người dừng ở trên người Lâm Quý Phi thản nhiên tự đắc kia.

"Hoàng Hậu, thế nào? Loại tư vị này không dễ chịu đi? Người luôn luôn đứng ở vị trí cao như ngươi, cũng sẽ có thời khắc hèn mọn như này? Đúng rồi, cũng không biết hiện tại Bàng Nhiên thế nào, phỏng chừng bị tống vào thiên lao, sống chết chưa biết, đương nhiên, nếu ngươi muốn gặp hắn một lần mà nói, ta có thể thỏa mãn hi vọng của ngươi, như thế nào?"

Hoàng Hậu vốn đang tức giận sau khi nghe thấy lời nói của Lăng Quý Phi, tâm mạnh mẽ trầm xuống: "Ngươi thật sự có thể để cho ta gặp Nhiên nhi?"

"Ta luôn luôn giữ lời," Lâm Quý Phi cao ngạo nâng mặt lên, cười lạnh nhìn nữ nhân phủ phục trên mặt đất, đã từ lâu, ả nằm mơ cũng muốn hung hăng dẫm nát nàng dưới chân, xé nát khuôn mặt thanh cao kia: "Chỉ cần ngươi quỳ xuống trước ta, ta chẳng những cho ngươi gặp nhi tử của ngươi một chút, nói không chừng dưới vui vẻ, còn có thể làm cho hắn sống lâu mấy tháng."

Hoàng Hậu nắm chặt nắm tay, hít sâu một hơi.

Nàng biết lời nói của Lâm Quý Phi không thể tin tưởng, nhưng hiện giờ nếu muốn nhìn thấy Nhiên nhi, ả là hi vọng duy nhất!

Vì một phần hi vọng duy nhất này, vì Nhiên nhi, cho dù làm cho nàng nhận hết vũ nhục lại như thế nào? Nàng không sợ hãi chút nào!

"Lâm Quý Phi, hi vọng ngươi có thể nhớ kỹ lời nói của ngươi, chỉ cần ta quỳ gối trước mặt ngươi, ngươi để cho ta gặp Nhiên nhi một lần."

Nàng nhẹ nhàng nhắm mắt lại, đôi lông mi phía trên dung nhan tái nhợt kia hơi hơi run rẩy, trong giây nát, Hoàng Hậu mới mở đôi mắt, ở dưới ánh nhìn chăm chú của tất cả thái giám cung nữ chậm rãi quỳ xuống.

Khuất nhục! Vô tận vũ nhục bao vây lấy trái tim của nàng, nhưng thế thì sao? Vì gặp Nhiên nhi một lần, đừng nói làm cho nàng quỳ xuống, chính là làm cho nàng đi tìm chết nàng cũng sẽ không chần chờ!

Chẳng sợ chí là một tia hi vọng.... ......

Đây là tâm của một mẫu thân, bất luận thân ở loại hoàn cảnh nào, trong lòng suy nghĩ đều là nhi tử của mình.

Hiện tại, nàng không phải là Hoàng Hậu cao cao tại thượng, mà là một mẫu thân mong nhớ nhi tử.... .....

"Lâm Quý Phi, bản cung như ngươi mong muốn, hiện tại, ngươi có thể để cho bản cung gặp Nhiên nhi một lần hay không?"
Giọng nói của Hoàng Hậu run rẩy, đầu ngón tay thật dài đâm sâu vào lòng bàn tay, tràn ra máu tươi đỏ tươi.

Đột nhiên, Lâm Quý Phi ‘ha ha’ cười phá lên, ả cười đến nước mắt cũng sắp chảy ra. (L: LQP quá khốn khiếp, L để là ả luôn)

"Ha ha, Hoàng Hậu, ngươi cũng có một ngày này! Qua nhiều năm như vậy, vẫn luôn là ta quỳ xuống trước ngươi, vẫn luôn là ta thỉnh an với ngươi, mà ngươi ỷ vào sủng ái bệ hạ đối với ngươi muốn làm gì thì làm! Nhưng mà, ngươi cũng có một ngày này, tạm nhân nhượng vì lợi ích chung quỳ gối trước mặt của ta như vậy! Ngươi thực cho rằng ta sẽ để ngươi gặp phế vật Bàng Nhiên kia? Ta nói cho ngươi, ta chỉ muốn một nhà ba người các ngươi tách ra! Hơn nữa cho dù các ngươi chết, tro cốt cũng sẽ ném tới ba phương hướng khác nhau, làm cho các ngươi trọn đời không được gặp nhau!"

Truyện được edit tại diễn đàn Lê Quý Đôn!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn ღ_kaylee_ღ về bài viết trên: Heo kute, Hothao, Quỷ Yêu, Una, lq0410, shirochan
     

Có bài mới 15.01.2018, 18:38
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.11.2015, 22:45
Tuổi: 2 Nữ
Bài viết: 3245
Được thanks: 7120 lần
Điểm: 10.56
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên: Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C255 - Điểm: 47
Chương mới đến đây ~ chương mới đến đây ~
Lát cho chương bù hôm qua nhé, mà chắc hơi muộn xíu ~

Chương 256: Người Hạ gia tới (mười hai)

Edit: kaylee

Lâm Quý Phi cảm thấy trong lòng rất là thống khoái, tiếng cười cũng càng cười càng lớn, truyền khắp ở trong toàn bộ Phượng Tường cung.

Nói như thế nào đây? Người thật là dễ dàng vui quá hóa buồn, Lâm Quý Phi hiển nhiên chính là như thế.

Ngay tại lúc tiếng cười của ả còn chưa dừng lại, một tiếng rống to giống như là đến từ phía chân trời xa xôi, chấn động làm cho linh hồn của ả đều run rẩy, sau đó không đợi ả phản ứng lại, vách tường chắc chắn của Phượng Tường cung bị một bóng dáng tuyết trắng khổng lồ phá tan ra, móng vuốt sói bay qua, ở dưới tình huống tươi cười trên mặt ả còn chưa kịp thu lại, một cái tát đã hung hăng đánh bay ả ra ngoài.

Đùng!

Thân thể của Lâm Quý Phi đánh vào phía trên vách tường, đương nhiên, ả không có cái loại lực lượng này trực tiếp đánh vỡ vách tường như Bao Bao, nhưng mà, mượn dùng lực đạo Bao Bao đánh ra, ả đụng ra một khe hở trên vách tường, thân thể mềm mại kia được khảm ở trong khe, vừa khéo hòa hợp với toàn bộ thân thể của ả.

"Quý Phi nương nương!"

Bọn thị vệ quá sợ hãi, muốn tiến lên giúp Lâm Quý Phi, đúng lúc này, một ánh mắt âm trầm dừng ở trên người bọn họ.

"Rống."

Bao Bao gầm nhẹ một tiếng, bỗng chốc vọt đi qua, làm mọi người sợ hãi đến mức sắc mặt đại biến, không còn có người để ý tới Lâm Quý Phi, vội vàng chạy trối chết, tốc độ kia quả thực còn nhanh hơn sấm chớp, nhìn vẻ mặt sửng sốt của Hoàng Hậu, hiển nhiên còn chưa có từ trong biến cố kia phục hồi tinh thần lại.... ......

Nhưng mà, Bao Bao cũng lười đuổi theo bọn họ, thịt trên người những người này vừa bẩn vừa thối, quá khó ăn.

Nó bước chân, cao ngạo đi tới trước mặt Lâm Quý Phi, một ngụm cắn chân ả kéo đi đến phía trước mặt, nghĩ nghĩ, Bao Bao lại quay đầu gầm nhẹ một tiếng với Hoàng Hậu, giống như là đang bảo nàng đi theo chân nó.... .......

Hoàng Hậu đầu vẫn là choáng váng, nhưng mà vẫn là theo Bao Bao đi ra ngoài, không biết vì sao, nàng cảm thấy con Linh Thú này sẽ không thương tổn nàng.

... ...... ....

Trong tẩm cung, Bàng Nhiên thoáng cái đã nhìn thấy Bàng Tử Hoàng nằm ở trên giường, nhanh chóng xông đến, đúng lúc này Bàng Tử Hoàng từ từ tỉnh dậy, nhưng mà, vừa mở mắt hắn đã trông thấy một bóng dáng mơ hồ vọt tới phía bản thân, trong nháy mắt sắc mặt đại biến.

Hắn nhưng là chưa từng quên, vừa rồi bản thân triệu kiến Lâm Quý Phi, kết quả nữ nhân kia hạ độc hại bản thân! Chẳng lẽ độc không hạ thành, sửa thành mưu sát?

Vì thế, Bàng Tử Hoàng trực tiếp đá lên một cước, đạp bay người đánh về phía mình kia ra ngoài, hô to một tiếng: "Người tới, bắt thích khách!"

Bàng Nhiên còn không biết xảy ra chuyện gì đã trúng một cước, thật trùng hợp đặt mông ngồi ở trên cây xương rồng, đau đến mức hắn kêu lên giống như giết heo, đôi mắt tràn ngập ai oán, lúc này đây hắn lại làm cái gì? Mạc danh kỳ diệu (không hiểu ra sao) đã bị đạp bay, thật không biết kiếp trước bản thân tạo cái nghiệt gì, đời này mới có người như thế đến trừng phạt bản thân.

Rất bi kịch!

"Thích khách ở đâu?"

Đại Tướng Quân chậm một bước so với Bàng Nhiên, hắn mới vừa đi đến bên ngoài tẩm cung chợt nghe thấy tiếng quát của Bàng Tử Hoàng, đầu tiên là vui vẻ trong lòng, chỉ là sau khi nghe tiếng quát của hắn (BTH) lập tức giận tím mặt, vội vàng mang theo binh lính thủ hạ vọt vào: "Bệ hạ, thần hộ giá chậm trễ! Không biết thích khách ở nơi nào?"

Tuy rằng Lâm Nhạc bị bắt, nhưng không nghĩ tới y còn có đồng lõa, vậy mà ở dưới ánh mắt của mình muốn mưu hại bệ hạ, quả thực là to gan lớn mật!

Nhưng mà, chờ sau khi hắn nhanh chóng bước vào trong điện thì ngây ngẩn cả người.

Hắn nhìn thấy gì?

Dáng vẻ Bàng Tử Hoàng tràn đầy tức giận muốn giết người, mà ngồi dưới đất là hoàng tử hắn luôn coi là bảo bối đang ôm mông vẻ mặt ai oán, bên cạnh là thiếu nữ vân thanh phong đạm, khóe môi hàm chứa ý cười nhợt nhạt, hai tay khoanh trước ngực, không khó nhìn ra trên khuôn mặt thanh tú kia mang theo ý trêu tức.

Truyện được edit tại diendanlequydon.com!

Chương 257: Người Hạ gia tới (mười ba)

Edit: kaylee

Đây là tình huống gì? Không phải nói có thích khách sao? Thích khách lại ở chỗ nào?

"Này.... ....." Đại Tướng Quân có chút đau đầu hỏi: "Bệ hạ, xin hỏi thích khách hắn ở chỗ nào?"

"Thích khách? Thích khách không phải ở.... .... Ơ, Bàng Nhiên, làm sao con lại ở trong này?"

Bàng Tử Hoàng trừng lớn mắt, ở trong này không phải hẳn là huynh muội Lâm Nhạc sao? Làm sao có thể là tiểu tử Bàng Nhiên này?

Kỳ thực cũng khó trách Bàng Tử Hoàng nhận sai người, hắn vừa thức tỉnh, tầm mắt còn không có khôi phục, căn bản không có nhìn thấy Bàng Nhiên, chỉ là trông thấy một người vọt lại phía mình, mà hiện giờ thân hình của Bàng Nhiên và Lâm Nhạc lại không sai biệt lắm, hắn tự nhiên coi đối phương là Lâm Nhạc, vì thế Bàng Nhiên bi kịch trúng một cước này thay Lâm Nhạc.

"Xem ra tinh lực của bệ hạ khôi phục không tệ."

Cố Nhược Vân cười khẽ vuốt ve cằm: "Một cước này đã đạp bay Bàng Nhiên ra xa ba trượng (*)."
(*) trượng: đơn vị đo chiều dài, 1 trượng = 10 mét

"Ha ha."

Bàng Tử Hoàng có chút xấu hổ, nghe được lời nói của Cố Nhược Vân hắn mới hiểu được vừa mới xảy ra chuyện gì, thì ra vừa rồi bị hắn lầm cho rằng thích khách là tiểu tử Bàng Nhiên này? Nhưng mà cũng lạ tiểu tử này không có việc gì đánh tới phía bản thân làm chi, nếu không phải hắn (BN), bản thân cũng sẽ không xấu mặt ở trước mặt nhiều người như vậy.

Càng nghĩ càng cảm thấy thật có đạo lý, Bàng Tử Hoàng hung hăng trừng mắt nhìn Bàng Nhiên, Bàng Nhiên sợ tới mức rụt cổ, ủy ủy khuất khuất ôm mông lui ở trong góc.

Hắn đây là lại làm sai cái gì?

"Đúng rồi!"

Bàng Tử Hoàng giống như nghĩ tới cái gì, một đấm dừng ở trên giường, tức giận quát: "Đại Tướng Quân, ngươi đi bắt hai kẻ khốn khiếp Lâm Nhạc và Lâm Quý Phi kia tới gặp Trẫm!"

"Bệ hạ."

Đại Tướng Quân nhìn Cố Nhược Vân, sau đó lại cung kính nhìn Bàng Tử Hoàng, nói: "Lâm Nhạc đã bị Cố cô nương bắt, còn Lâm Quý Phi hiện tại ở trong Phượng Tường cung, Cố cô nương đã phái Linh Thú thủ hạ của nàng đi."

Ngay sau đó, Đại Tướng Quân lập tức nói từng chuyện đã xảy ra sau khi Bàng Tử Hoàng trúng độc cho hắn, lúc biết đôi huynh muội kia muốn hãm hại Bàng Nhiên, Bàng Tử Hoàng lập tức mặt rồng giận dữ, nhấc kiếm muốn xông ra ngoài, ngay cả long bào cũng chưa kịp thay. Mà nhìn thấy Bàng Tử Hoàng như thế, mọi người bất giác trợn tròn mắt, ngay cả hắn đã đi ra ngoài cũng chưa phục hồi tinh thần lại.

Kết cục của Lâm Nhạc thật thảm! Thảm đến cực điểm! Có thể tưởng tượng được Bàng Tử Hoàng đang trong cơn giận dữ đáng sợ cỡ nào.

Về phần Lâm Quý Phi, sau khi nghe nói Cố Nhược Vân là người đứng đầu Bách Thảo Đường chân chính, trực tiếp hét lên một tiếng lập tức hôn mê bất tỉnh, trong lòng hối hận thiếu chút nữa thì ngay cả cả người ả đều cắn nuốt.

Ngay từ đầu, Hoàng Hậu nương nương còn không biết đến cùng là tình huống gì, nhưng mà sau khi nhìn thấy Bàng Tử Hoàng và Bàng Nhiên bình yên vô sự rốt cục nhẹ nhàng thở ra, trong mắt không khỏi hiện lên nước mắt, hiện tại nàng dỡ xuống ung dung và cao quý, bỏ đi thân phận Hoàng Hậu nàng nhưng là một hiền thê lương mẫu dịu dàng nhàn thục.

Biết được là Cố Nhược Vân cứu Bàng Tử Hoàng, nàng cảm kích giữ chặt không buông tay của Cố Nhược Vân, cũng may Bàng Nhiên kéo mẫu hậu nhà mình ra, nếu không phỏng chừng cả một ngày này nàng (HH) đều sẽ lôi kéo nàng (CNV).

Mà thực lực của hoàng cung cũng không thể khinh thường, dược liệu trợ giúp Bàng Tử Hoàng giải Phục Địa Thảo chỉ dùng thời gian nửa ngày đã tìm đủ, có những dược liệu đó, Cố Nhược Vân lập tức bắt đầu giải độc vì Bàng Tử Hoàng. Nhưng mà, làm cho Cố Nhược Vân kỳ quái là, ngày đó bản thân ở hoàng cung gây ra động tĩnh lớn như thế, nhưng không có bị truyền ra, giống như có người đè ép tin tức này xuống.... ........

... ...... ....

Gió mát thổi nhẹ nhàng, cả người y phục đen đứng ở ngọn cây, nam nhân hai tay chắp sau lưng, sau khi đôi con ngươi đen lãnh khốc kia nhìn thiếu nữ trong viện, bất giác giơ lên dịu dàng sủng nịch. Hắn môi mỏng gợi cảm nhẹ nhàng giương lên, trên khuôn mặt dưới màu đen mặt nạ kia có nhu hòa chưa bao giờ có. (L: đoán xem là ai? Dễ nhận mà, đúng không?)

Nam nhân lãnh khốc khí thế cường đại này, giống như chỉ có ở vào lúc này mới có thể bao phủ ấm áp.

Truyện được edit tại diễn đàn LQĐ!

Chương 258: Người Hạ gia tới (mười bốn)

Edit: kaylee

"Muốn bảo vệ nàng, vì sao ngươi không xuất hiện trước mặt nàng, mà là luôn luôn trốn ở sau lưng?"

Tá Thượng Thần cả người màu hồng đột nhiên xuất hiện ở phía sau nam nhân, trên khuôn mặt như hoa đào mang theo tươi cười lười nhác mà tùy ý, mắt phượng của hắn như là lơ đãng đảo qua trên người nam nhân trước mặt, không ai nhìn thấy, giờ khắc này, trong mắt hắn xuất hiện một chút khác thường.

Nam nhân này, biết được Hạ gia có hai đội nhân mã đang tìm tung tích của nàng, cho nên đến tìm bản thân hỗ trợ, đè ép tin tức nàng thân ở Huyền Vũ Quốc xuống.

Cho nên, đây mới là nguyên nhân chuyện hoàng cung ngày ấy không có truyền ra ngoài…....

Trừ bỏ những đương sự (người trong cuộc) đó ra, cũng không có người biết hành tung của chủ tử Bách Thảo Đường.

"Tiểu Vân Nhi nàng………... Hẳn là rất muốn gặp ngươi."

Tá Thượng Thần thu hồi quạt xếp, cũng thu tươi cười lười nhác quen có kia, mắt phượng nghiêm cẩn nhìn nam nhân trước mặt: "Khổ sở nàng phải chịu những năm gần đây không ai rõ ràng hơn ngươi, ngươi thật sự không tính toán xuất hiện sao?"

Nam nhân trầm mặc xuống, bất luận ánh mặt trời ấm cỡ nào, cũng không cách nào đuổi hết hàn ý lãnh khốc quanh thân hắn.

Giờ khắc này ngay cả Tá Thượng Thần cũng cảm thấy đè nén, ngực buồn phiền phát hoảng, trên khuôn mặt luôn bất cần đời có ngưng trọng chưa từng có qua.

"Ngươi……...."

"Bây giờ còn không đến lúc đó," Nam nhân lắc lắc đầu, trong con ngươi đen xẹt qua một chút lãnh khốc; "Ta không thể để cho bất luận kẻ nào biết ta ở chỗ này, cũng không thể làm cho người ta biết được được ở phía sau núi bế quan chẳng phải ta! Nếu không những kẻ như hổ rình mồi kia sẽ không bỏ qua cơ hội này, hơn nữa, phía sau của ta có kẻ địch càng cường đại hơn, ở trước lúc ta không có đủ thực lực, chỉ có thể dùng loại phương pháp này bảo vệ nàng an toàn."

Tá Thượng Thần ngẩn ra, sau đó lại khôi phục tươi cười lười nhác yêu mị kia, môi đỏ mọng gợi lên một độ cong mê người, hắn vung quạt xếp ra, cười như hoa đào, mười dặm hương thơm.

"Ngươi nguyện ý khuynh hết tất cả bảo vệ nàng, vậy sau này ta cũng có thể dùng mệnh bảo vệ nàng an toàn, nếu ngươi không ở, ta tuyệt sẽ không để cho bất luận kẻ nào thương tổnnàng một chút nào."

Tuy rằng hắn đang cười, nhưng đôi mắt phượng lại kiên định lạ thường.

Người mà người này muốn bảo vệ, vậy hắn chính là dùng cả sinh mệnh cũng sẽ không thể làm cho người ta động nàng một sợi lông. (L: các bạn có thấy gian tình ở đây không? Các bạn có hi vọng có cặp đam mỹ không?)

Trừ phi, là từ trên thi thể của hắn bước qua!

"Cám ơn."

Nam nhân khàn khàn nói ra hai chữ.

Cái gì là huynh đệ? Huynh đệ chính là người sẽ hợp lại toàn lực đi bảo vệ người nhà của người kia! Cho dù hắn chưa từng có nói qua loại lời nói này với Tá Thượng Thần, nhưng nam nhân này, ở trong lòng hắn chính là huynh đệ cả một đời!

"Lúc trước là ngươi đã cứu mạng của ta, nếu không có ngươi, ta không có khả năng sống đến bây giờ, vì vậy bảo vệ an toàn của nàng, là trách nhiệm của ta." Tá Thượng Thần nghiêm cẩn nói.

Nghe nói như thế, nam nhân không có lại nói thêm cái gì, đôi mắt lại dừng ở trên người thiếu nữ thanh tú trong sân, trong mắt có sủng nịch có thể làm người chết chìm.

"Vân Nhi, muội yên tâm, chờ lúc ta có đủ thực lực bảo vệ muội, ta sẽ xuất hiện ở bên cạnh muội, bảo vệ muội cả đời an bình."

... ........

Nếu Cố Nhược Vân biết tin tức này là yêu nghiệt Tá Thượng Thần này đè ép xuống, nhất định sẽ hung hăng cho hắn một quyền! Phải biết rằng, sở dĩ nàng làm ra động tĩnh lớn như vậy ở Huyền Vũ Quốc, là vì dẫn người Hạ gia đến, nhưng bọn họ lại khen ngược, làm tất cả nỗ lực của nàng đều uổng phí.

Lúc này, trong Hạ gia, bàn tay của nam nhân trung niên hung hăng chụp ở trên bàn, mắt lạnh nhìn người phía dưới: "Ta cho các ngươi tìm một người vậy mà còn tìm không thấy! Nếu để thằng nhóc Hạ Lâm Ngọc kia tìm được trước, tất cả các ngươi đều cút đi làm thức ăn cho hổ lang cho ta! Ta lại cho các ngươi thời gian nửa tháng, cần phải giết Cố Nhược Vân, rồi đổ trách nhiệm cho tiểu tử Hạ Lâm Ngọc kia! Ta muốn làm cho phụ tử Hạ Lâm Ngọc và Quỷ Y thế bất lưỡng lập (không đội trời chung)!"

Truyện được edit tại diễn đàn Lê Quý Đôn!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn ღ_kaylee_ღ về bài viết trên: Hothao, Quỷ Yêu, Una, shirochan
Có bài mới 15.01.2018, 19:58
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.11.2015, 22:45
Tuổi: 2 Nữ
Bài viết: 3245
Được thanks: 7120 lần
Điểm: 10.56
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên: Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C258 - Điểm: 46
Chương 259: Người Hạ gia tới (mười năm)

Edit: kaylee

"Bẩm báo nhị gia, người của chúng ta đã đi Bách Thảo Đường Thanh Long Quốc trước, nhưng mà…..... Nghe nói Cố Nhược Vân kia cũng không ở trong Bách Thảo Đường."

Người nọ mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, kinh hồn táng đảm đợi lời nói của nam nhân trung niên, cho dù ở bên ngoài nhị gia luôn là một dáng vẻ ấm áp, nhưng chỉ bọn họ mới biết được, nam nhân này âm ngoan và độc ác tận trong xương, người đắc tội y, kết cục đều sẽ không dễ chịu!

Vẻ mặt của Hạ Khởi âm u, bên môi gợi lên độ cong âm trầm: "Hạ Lâm Ngọc, lúc này đây, không có bất luận kẻ nào có thể cứu được phụ tử các ngươi! Ngươi may mắn trị thân thể bệnh lao kia của ngươi, không có nghĩa là cha ngươi cũng có vận khí tốt như vậy! Hạ gia...… Sớm muộn gì cũng là vật trong bàn tay ta! Tất cả đá cản đường bước chân của ta, ta đều sẽ diệt trừ sạch sẽ!"

... ...... ....

Trong tửu lâu, Cố Nhược Vân nhìn yêu nghiệt tươi cười lặng lơ nhẹ lay động quạt xếp trước mặt, có chút đau đầu xoa xoa huyệt thái dương, người này thật đúng là bám dai như đỉa, thật sự là mặc kệ đến chỗ nào cũng có thể gặp hắn.

"Thế nào? Hôm nay không để cho thị nữ của ngươi dùng cỗ kiệu nâng ngươi sao?"

Hình như mỗi lần tên yêu nghiệt xuất hiện đều là thần thái lười nhác nằm ở trong nhuyễn kiệu, hôm nay thế nhưng lại rất hiếm khi không nhìn thấy thị nữ nâng kiệu, làm cho Cố Nhược Vân hơi hơi kinh ngạc một chút.

Tá Thượng Thần khẽ cười một tiếng, khuôn mặt như hoa đào giơ lên tươi cười trêu tức, khóe môi của hắn giơ lên, nụ cười kia thật có thể nói là vô cùng tao nhã.

"Ta cũng ngẫu nhiên cần hoạt động một chút, Tiểu Vân Nhi, ngươi nói phải không?"

Từ sau khi yêu nghiệt này xuất hiện, toàn bộ tửu lâu đều yên tĩnh xuống, nhất là nữ tử chưa lấy chồng đều là không dời mắt nổi. Bọn họ vốn tưởng rằng tam hoàng tử Huyền Vũ Quốc đã đủ đẹp, không nghĩ tới còn có nam nhân có thể đẹp đến loại trình độ này, chính là bốn chữ khuynh quốc khuynh thành này cũng khó có thể dùng để hình dung.

Mỗi cái nhăn mày, mỗi nụ cười của hắn đều có thể xúc động lòng người, đẹp điên đảo chúng sinh.

Ánh mắt của Bàng Nhiên lưu chuyển ở trên người hai người, không biết suy nghĩ cái gì, chỉ là ánh mắt bát quái kia vẫn là bán đứng hắn.

"Không biết bổn hoàng tử có thể ngồi xuống hay không?"

Tá Thượng Thần giương môi cười yếu ớt, đôi mắt phượng vẫn luôn nhìn Cố Nhược Vân.

"Ngồi, mau, ngươi tùy tiện ngồi."

Còn không chờ Cố Nhược Vân nói chuyện, Bàng Nhiên đã vội vàng đứng lên, trên gương mặt tràn đầy tươi cười: "Tứ hoàng tử Chu Tước quốc tới nơi này, thế nào cũng là khách nhân của Huyền Vũ Quốc chúng ta, nữ thần đại nhân, ngươi nói phải không?"

Rõ ràng, ngay từ đầu Bàng Nhiên đã nhận ra thân phận của Tá Thượng Thần!

Cái gì? Tứ hoàng tử Chu Tước quốc?

Chúng nữ vốn còn đang do dự sau khi nghe nói như thế ánh mắt lập tức sáng ngời, phải biết rằng, trong những nữ tử đó có một số đều là thiên kim quan viên, thân phận của các nàng đã chú định các nàng không thể gả cho người bình thường. Cho dù nam nhân này đẹp cỡ nào, nếu không có thân phận vẫn là không xứng với bọn họ!

Nhưng nếu đối phương là Tứ hoàng tử Chu Tước quốc vậy thì không giống.

Nếu có thể trở thành Tứ hoàng tử phi của Chu Tước quốc, vậy gia tộc của mình cũng là có thể nước lên thì thuyền lên, huống chi, đối phương còn là một nam tử tuyệt thế như vậy.

Vì thế, có một số nữ tử nhịn không được, đứng lên lập tức đi tới chỗ Tá Thượng Thần.

Nữ tử mặc y phục màu trắng, như hoa sen thuần khiết, thẹn thùng cúi đầu, giọng nói thanh thúy dễ nghe như chim hoàng oanh, chân thành nói: "Tứ hoàng tử điện hạ, tiểu nữ tử Tương Nhi là nữ nhi của Thừa Tướng Huyền Vũ Quốc, không nghĩ tới có thể ở nơi này thấy phong thái của Tứ hoàng tử, nếu Tứ hoàng tử không để ý, có thể để cho tiểu nữ tử ngồi chung hay không?"

Nhìn một màn trước mắt, Cố Nhược Vân thích ý nâng chung trà lên, thoải mái nhàn nhã ở bên cạnh xem trò hay, đôi mắt trong veo tựa tiếu phi tiếu (cười như không cười).

Truyện được edit tại diendanlequydon.com!

Chương 260: Người Hạ gia tới (mười sáu)

Edit: kaylee

Bên môi Tá Thượng Thần giương lên một chút ý cười, thần thái lười nhác ôm cái ót, mắt phượng liếc nhìn vẻ mặt thẹn thùng của Tương Nhi, miễn cưỡng mở miệng: "Bổn hoàng tử thích một người chiếm hai vị trí."

Ngụ ý, một bàn bốn người hắn đã chiếm vị trí của hai người, vậy nên không có chỗ ngồi của nàng.

Đáng tiếc, Tương Nhi không có nghe hiểu lời nói của Tá Thượng Thần, nàng trông thấy ở trên mặt nam nhân hiện ra tươi cười, còn tưởng rằng hắn có cảm tình với bản thân, trong lòng lập tức vui vẻ, ánh mắt liếc về phía Cố Nhược Vân ngồi ở bên cạnh Bàng Nhiên, nói: "Vị cô nương này, có thể nhường chỗ ngồi cho ta không? Ta là nữ nhi của Thừa Tướng, nếu ngươi tặng chỗ ngồi này cho ta, ngươi muốn bao nhiêu Kim tệ ta đều cho ngươi!"

Theo nàng, nữ nhân ăn mặc mộc mạc này, lại ở cùng Bàng Nhiên, tất nhiên là loại nữ nhân này vì nịnh bợ quyền quý mà bán đứng bản thân, loại nữ nhân ghê tởm này căn bản không xứng ngồi cùng một chỗ với nàng! Nếu không phải vì tạo ấn tượng tốt ở trước mặt Tứ hoàng tử Chu Tước quốc, nàng đã sớm làm cho người ta đuổi nữ nhân này ra bên ngoài!

Còn vì sao Tá Thượng Thần xuất hiện ở nơi này, từ đầu đến cuối nàng vẫn cho rằng là vì Bàng Nhiên, dù sao Bàng Nhiên cũng là Ngũ hoàng tử của Huyền Vũ Quốc, quen biết Tá Thượng Thần cũng là bên trong tình lý.

Tay của Cố Nhược Vân ngừng lại một chút, trên khuôn mặt thanh tú tràn đầy ý cười: "Muốn ta nhường chỗ ngồi cho ngươi, cũng không phải là không thể được, chính là giá của chỗ ngồi này có chút cao."

"Ngươi nói đi, ta trả được giá này."

Trong mắt Tương Nhi hiện lên vẻ khinh thường, quả thế, nữ nhân này thật đúng là không biết xấu hổ, thật vì một chút ích lợi như vậy ngay cả thân thể của mình đều bán đứng.

Nhưng mà, thật hiển nhiên, Tương Nhi quên nàng là sau khi nghe thấy được thân phận của Tá Thượng Thần mới xuất hiện ở nơi này! Nếu Tá Thượng Thần không phải là Tứ hoàng tử của Chu Tước quốc, phỏng chừng nàng cũng sẽ vênh váo đắc ý cho rằng đối phương không xứng nói chuyện với nàng.

"Chỉ cần ngươi có thể cho được giá tốt, ta sẽ bán chỗ ngồi này cho ngươi," Cố Nhược Vân buông chén trà trong tay, trong mắt mỉm cười nhìn biểu cảm xem thường kia của Tương Nhi, dừng một chút nói: "Giá của vị trí này, giá trị một quốc gia! Ngươi cho ta một quốc gia, ta sẽ bán nó cho ngươi, đây coi như là giá hữu nghị, nếu không mà nói, một trăm quốc gia ta cũng không bán."

"Ngươi…….."

Sắc mặt của Tương Nhi lập tức đại biến, nữ nhân này thật sự là rất to gan, há mồm là muốn một quốc gia, còn giá hữu nghị? Hữu nghị cái muội nàng!

"Cô nương, ta có ý tốt, ngươi nhưng lại đối đãi như thế," Hít sâu một hơi, bàn tay của Tương Nhi nắm chặt thành nắm tay, trên da thịt tuyết trắng mang theo rõ ràng vẻ giận dữ: "Ngươi ở cùng Lục hoàng tử Bàng Nhiên của Huyền Vũ Quốc ta, không phải là muốn đi theo hắn để lấy được vinh hoa phú quý sao? Vì sao còn muốn ở trước mặt mọi người giả bộ thanh cao? Ta cho ngươi một vạn Kim tệ, nhường vị trí này cho ta! Nếu ngươi không dựa vào Lục hoàng tử, phỏng chừng cả đời đều kiếm không được một vạn Kim tệ này."

Nữ nhân này thật đúng là biết giả bộ! Nếu nàng không phải là loại nữ nhân ham phú quý, nàng căn bản không có khả năng coi trọng loại phế vật Bàng Nhiên kia! Nói đến cùng còn không phải Bàng Nhiên tương đối được hoàng đế sủng ái, nếu trở thành Lục hoàng tử phi có thể hưởng thụ vinh hoa phú quý vô tận hay sao?

Xem ra nàng muốn đi nói cho phụ thân một tiếng, có nữ nhân cố ý đồ gây rối vọng tưởng tiếp cận Lục hoàng tử, làm cho phụ thân nhắc nhở bệ hạ, miễn cho Lục hoàng tử trời sinh đơn thuần bị loại nữ nhân tâm cơ này làm cho xoay vòng quanh!

Nhưng mà, sau khi Kim Tương Nhi nói ra những lời này, sắc mặt của hai nam nhân ở đây đều thay đổi.

Bàng Nhiên tức giận vỗ cái bàn, trong mắt phun ra lửa giận, ở trong lòng hắn, Cố Nhược Vân là ân nhân của hắn, hắn tuyệt đối không cho phép bất luận kẻ nào vũ nhục sự trong sạch của nàng.

Truyện được edit tại diễn đàn LQĐ!

Chương 261: Lần đầu tiên giao phong (một)

Edit: kaylee

"Cút!"

Đúng lúc này, một âm thanh vô cùng âm trầm truyền đến từ một bên.

Tươi cười phía trên khuôn mặt tuyệt thế như hoa đào kia của nam nhân biến mất không còn dấu vết, thần thái lười nhác ban đầu cũng bị thu lại, khóe miệng mang theo cười lạnh, một đôi mắt phượng âm lãnh đảo qua trên mặt Kim Tương Nhi, ánh mắt kia giống như đang nhìn một cái rác rưởi.

"Ngươi có nghe hay không? Tứ hoàng tử bảo ngươi cút! Ngươi còn không mau cút đi!"

Ở giờ phút này Kim Tương Nhi không có nhìn về phía Tá Thượng Thần, cho nên cũng không biết những lời này của đối phương là nói với mình, còn tưởng rằng là làm cho Cố Nhược Vân cút, lập tức dùng ánh mắt khinh bỉ kia nhìn nàng.

Nhưng mà, từ đầu tới cuối, khóe miệng của Cố Nhược Vân đều hàm chứa mỉm cười nhàn nhạt, cũng không hề rời đi vị trí, điều này làm cho trong lòng Kim Tương Nhi càng thêm tức giận, cho tới bây giờ nàng đều chưa từng thấy nữ tử không biết xấu hổ như thế! Tứ hoàng tử đã đuổi nàng đi rồi, nàng vậy mà còn thờ ơ!

"Này, ngươi không có nghe thấy lời nói của ta sao? Còn không lập tức cút đi! Ta thực không nhìn thấy qua nữ tử vô sỉ như ngươi vậy! Thân là nữ nhân ít nhất cũng phải biết một chút dè dặt."

Kim Tương Nhi khinh bỉ nhìn Cố Nhược Vân, trong mắt đẹp tràn đầy khinh thường, theo nàng, nữ nhân này chính là loại người vô liêm sỉ! Phỏng chừng nàng cũng coi trọng Tứ hoàng tử cho nên không đồng ý rời đi! Đáng tiếc là, nếu muốn trở thành hoàng tử phi của một quốc gia, không có gia thất cường đại là không có khả năng! Tốt xấu gì mình cũng là nữ nhi của Thừa Tướng Huyền Vũ Quốc, nhưng là xứng đôi với Tứ hoàng tử thân phận cao quý.

"Nữ nhi Kim Tương Nhi của Thừa Tướng Huyền Vũ Quốc?"

Một tiếng cười lạnh trầm thấp truyền đến từ một bên, nam nhân lấy cây quạt trong tay  nhấc cằm tuyết trắng của bạch y nữ tử, môi đỏ mọng giơ lên độ cong lạnh lẽo, ánh mắt kia lạnh lùng không có một chút độ ấm, ánh mắt của hắn giống như là đang nhìn một người chết.

Cố Nhược Vân lắc lắc đầu, bất đắc dĩ thở dài một tiếng, trên đời này luôn có nhiều người thấy không rõ tình thế như vậy.

"Tứ.... ...... Tứ hoàng tử."

Kim Tương Nhi si ngốc nhìn chằm chằm khuôn mặt của yêu nghiệt này, không khỏi nhìn đến ngây người, nàng chưa từng gặp qua nam tử đẹp như thế, nếu có thể gả cho hắn, cả đời này bản thân cũng thỏa mãn.

"Ngươi thật thích bổn hoàng tử, đúng không?" Tá Thượng Thần hơi hơi nheo lại mắt phượng, một tia âm lãnh chợt lóe qua đáy mắt, hắn nở nụ cười, nụ cười kia âm trầm đáng sợ, giống như còn có lửa giận mơ hồ.

"Vâng, đúng vậy."

Kim Tương Nhi gật gật đầu, háo sắc nói: "Tứ hoàng tử, lần đầu Tương Nhi nhìn thấy người đã rất là ái mộ người, mặc dù Tương Nhi không cách nào trở thành Tứ hoàng tử phi, cũng nguyện ý ở bên cạnh Tứ hoàng tử hầu hạ Tứ hoàng tử."

"Hầu hạ ta?"

Tá Thượng Thần nở nụ cười, nụ cười kia chói mắt như thế, không khỏi lung lay ánh mắt của Kim Tương Nhi.

Ngay tại lúc nàng muốn tiến thêm một bước, giọng nói khinh thường của nam nhân truyền đến từ bên tai, nháy mắt làm cho toàn bộ thân mình của nàng rơi vào hầm băng.

"Ngươi xứng sao?"

Ngươi xứng sao?

Sắc mặt của Kim Tương Nhi bỗng chốc trở nên tái nhợt, kinh ngạc trừng lớn mắt đẹp, một khắc kia, nàng cho rằng điều bản thân nghe được chỉ là ảo giác mà thôi.

Nàng cũng không cầu trở thành thê tử của hắn, chỉ cần có thể làm bạn bên hắn là đủ rồi, cho dù là không danh không phận.

Nhưng hắn nói gì đó?

Nàng không xứng?

"Khuôn mặt này quả thật rất làm rung động lòng người, không thẹn danh xưng đệ nhất mỹ nữ Huyền Vũ Quốc, đáng tiếc…….." Tá Thượng Thần thu hồi cây quạt, dương môi cười: "Đáng tiếc quá vô sỉ! Có phải nữ tử Huyền Vũ Quốc đều là không biết xấu hổ như vậy hay không? Nhìn thấy một người nam nhân đã muốn cởi sạch mình đưa lên cửa? Không cầu danh phận đi theo bổn hoàng tử? Ngươi cho rằng chỉ số thông minh của bổn hoàng tử là không à? Ngươi đến bắt chuyện với bổn hoàng tử cũng đã chứng minh ngươi tâm cơ không thuần khiết rồi, còn muốn giả bộ thuần khiết trước mặt bổn hoàng tử! Thật có lỗi, cho dù ngươi muốn trở thành nha hoàn thô sử của bổn hoàng tử, bổn hoàng tử đều chướng mắt."

Truyện được edit tại diễn đàn Lê Quý Đôn!

p/s: edit xong sớm ~


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn ღ_kaylee_ღ về bài viết trên: Heo kute, Hothao, Hoàng Thiên, Quỷ Yêu, Una, lixinamxua, lq0410, shirochan
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 210 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Ida, tuhatori và 146 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Quân hôn Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

1 ... 43, 44, 45

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 95, 96, 97

3 • [Hiện đại] Người tình mới của quan ngoại giao - Cẩm Tố Lưu Niên

1 ... 54, 55, 56

[Cổ đại - Trùng sinh] Tiểu độc phi khuynh thành - Bình Quả Trùng Tử

1 ... 128, 129, 130

5 • [Cổ đại] Xướng môn nữ hầu - Tần Giản

1 ... 82, 83, 84

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 215, 216, 217

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đả đảo Bạch Liên Hoa! - Diệp Hiểu Tình

1 ... 31, 32, 33

9 • [Hiện đại] Không gặp không nên duyên - Độc Độc

1 ... 31, 32, 33

10 • [Hiện đại] Anh sẽ mãi yêu em như vậy! - Thịnh Thế Ái

1 ... 26, 27, 28

11 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 159, 160, 161

12 • [Hiện đại - Linh hồn] Chào buổi sáng u linh tiểu thư - Bản Lật Tử (đang beta lại)

1 ... 27, 28, 29

[Hiện đại] Sau khi ly hôn Tình yêu ấm áp vào đêm muộn - Trương Oản Quân

1 ... 32, 33, 34

[Hiện đại] Cố Phán rực rỡ - Dạ Mạn

1 ... 24, 25, 26

[Xuyên không] Kế thê - Hồ Thiên Bát Nguyệt

1 ... 110, 111, 112

16 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

17 • [Hiện đại] Nữ thần diễn xuất - Minh Nguyệt Đang

1 ... 38, 39, 40

18 • [Xuyên không] Phúc thê tụ bảo - Giản Anh

1 ... 23, 24, 25

19 • [Cổ đại] Thừa tướng phu nhân - Quân Tàn Tâm

1 ... 55, 56, 57

20 • [Cổ đại] Manh sủng Lãnh vương sủng ác phi - Tô Tiểu Đan

1 ... 38, 39, 40


Thành viên nổi bật 
Chu Ngọc Lan
Chu Ngọc Lan
Gián
Gián
Tuyền Uri.
Tuyền Uri.

Shop - Đấu giá: Hemy Lê vừa đặt giá 880 điểm để mua Giọt nước
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 732 điểm để mua Giọt nước
Đường Thất Công Tử: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn?
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 800 điểm để mua Cún và bông
Shop - Đấu giá: chạng vạng vừa đặt giá 693 điểm để mua Cún và bông
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 659 điểm để mua Cún và bông
Shop - Đấu giá: chạng vạng vừa đặt giá 351 điểm để mua Chuột Minnie 1
Shop - Đấu giá: chạng vạng vừa đặt giá 626 điểm để mua Cún và bông
Shop - Đấu giá: chạng vạng vừa đặt giá 696 điểm để mua Giọt nước
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 593 điểm để mua Thiên nga xanh
Lãng Nhược Y: Mỗi lần ngoi là phải pr, đây là nỗi khổ của người nghèo bị vùi lấp giữa đống vật phẩm đấu giá :cry2: Tuyển CTV tổ chức game CLB Văn học
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 661 điểm để mua Giọt nước
Cô Quân: ôi. ta bỏ lỡ chuyện gì r sao :))
Sunlia: sao đây, sao đây... những bấy bì Sun yêu quý sắp rời xa Sun rồi :(
Melodysoyani: Nghèo hết phần thiên hạ :cry: Bạn Sam cho bạn Melody vay ít tiền với :hixhix:
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 2825 điểm để mua Mèo: Give me love
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 2689 điểm để mua Mèo: Give me love
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 2560 điểm để mua Mèo: Give me love
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 2437 điểm để mua Mèo: Give me love
Chu Ngọc Lan: Pr cho  nương luôn
Lãng Nhược Y: Rồi, trôi mất cái tin mị pr rồi :cry2:
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 628 điểm để mua Giọt nước
Lãng Nhược Y: Ba cắt cổ dân chúng luôn đi =.=
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: vé lên đồi xem quánh ghen đây một vé 1k mại dô mại dô :guitar:
Preiya: *sút bay* tét
Lãng Nhược Y: Quánh ghen rồi, bán hạt dưa đây :D2
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: :drink: :guitar2: chaiyo cố lên, chaiyo cố lên,
hóng quánh ghen đồi chè chuối :D2
Preiya: oa oa oa, ngta k có mà :'(
Sam Sam: -_- tui méc zũ
Preiya: tét xê ra, yy tránh xa, *kéo sam chạy*

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.