Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 83 bài ] 

Phế sài muốn nghịch thiên: Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C177

 
Có bài mới 16.10.2017, 18:59
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Huyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Huyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.11.2015, 22:45
Tuổi: 2 Nữ
Bài viết: 3055
Được thanks: 5570 lần
Điểm: 5.16
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên: Ma đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C96+97 - Điểm: 12
Chương 98: Lòng tham của Lăng Ngọc (bốn)

Edit: kaylee

"Vâng, chủ tử."

Hai người Tầm Phong và Mạc Vũ cùng lúc chắp tay, cung kính hồi đáp.

Bởi vì Cố Nhược Vân chuyển ra Bách Thảo Đường, vì vậy Lăng Ngọc và Tá Thượng Thần đều đến vô ích, Tá Thượng Thần cũng không nói thêm gì, xoay người liền rời đi, nhưng mà Lăng Ngọc cũng không có dễ đuổi như vậy…...

"Ta mang theo ý chỉ của nương nương, lập tức để Cố Nhược Vân đi ra tiếp chỉ!"

Nàng cao nâng cằm, ánh mắt thèm nhỏ dãi dừng ở phía trên phần lớn dược liệu quý báu trong Bách Thảo Đường.

Nếu, nàng có thể có được Bách Thảo Đường này, Thái Tử điện hạ nhất định sẽ nhìn nàng với cặp mắt khác xưa, lúc đó, nàng sẽ thuận lý thành chương trở thành Thái Tử phi, Hoàng hậu nương nương mẫu nghi thiên hạ ngày sau.

"Nàng không ở trong Bách Thảo Đường chúng ta, ngươi tới sai nơi."

Dư lão sắc mặt trầm xuống, mặt không biểu cảm nói.

"Ta mặc kệ nàng ở nơi nào, lập tức làm cho nàng lăn ra đây gặp ta!" Lăng Ngọc lạnh lùng cười: "Trừ phi, nàng muốn cãi lại ý chỉ của nương nương! Đến lúc đó, cho dù Bách Thảo Đường các ngươi cũng che chở không được nàng! Mặt khác, nương nương còn mang đến ý chỉ, Bách Thảo Đường bao che hung thủ sát hại gia gia của ta, tội đáng chết! Nhưng mà nương nương nhân từ, chỉ cần các ngươi giao ra Bách Thảo Đường, tạm tha tánh mạng của các ngươi."

Đương nhiên, lời nói cuối cùng hoàn toàn là chủ ý của bản thân Lăng Ngọc.

Dù sao nàng nhìn trộm Bách Thảo Đường cũng không phải một ngày hai ngày, lại như thế nào không mượn cơ hội này thu Bách Thảo Đường vào trong túi? Cho dù cuối cùng nương nương trách tội xuống, nàng lại hiến dược liệu trân quý trong Bách Thảo Đường cho nương nương, đương nhiên có thể đánh tan bất mãn trong lòng nàng.

Lăng Ngọc nghĩ quả thật rất tốt đẹp, đáng tiếc, khi làm sẽ không dễ dàng như vậy….....

"Ha ha," Dư lão cười lạnh hai tiếng: "Nha đầu, ngươi tuổi không lớn, giọng điệu nhưng là thật càn rỡ, hôm nay lão phu muốn ở trong này nhìn xem, ngươi là thế nào diệt tánh mạng của chúng ta!"

Ông sống nhiều năm như vậy, vẫn là lần đầu tiên gặp được tiểu nha đầu càn rỡ như vậy, cho dù hiện tại Bách Thảo Đường thuộc về Cố Nhược Vân, nhưng mà bản thân tốt xấu vẫn là người Đông Phương gia tộc, một chất nữ của Quý Phi nho nhỏ, cũng muốn giết ông?

Ha ha, đây quả nhiên là buồn cười đến cực điểm!

"Lão bất tử, ngươi chỉ là một hộ thương nhân nhỏ bé mà thôi, cũng dám đối địch với hoàng quyền? Cô cô của ta là Quý Phi đương triều, làm sao sẽ sợ hãi một hộ thương nhân nho nhỏ ngươi? Ta khuyên ngươi vẫn là giao Bách Thảo Đường ra đây, nếu không, phỏng chừng ngươi cũng không muốn sống yên ở Thanh Long Quốc."

Lăng Ngọc đó có thể thấy được ở trong Bách Thảo Đường Dư lão có quyền cao chức trọng, vì vậy đương nhiên coi ông là chủ sự chân chính phía sau màn của Bách Thảo Đường! Về phần Cố Nhược Vân, nàng không hề nghĩ ngợi, một tiểu nha đầu mà thôi, lúc Bách Thảo Đường thành lập nàng còn không có sinh ra đâu.

"Tốt, rất tốt, ha ha!" Dư lão giận dữ quá hóa cười, một đôi mắt phun ra ra lửa giận: "Hôm nay ta ngược lại muốn nhìn, ngươi là thế nào làm cho ta không cách nào sống yên ở Thanh Long Quốc!"

"Xem ra ngươi thật đúng là rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt."

Lăng Ngọc cười lạnh một tiếng, phất phất tay, nói với người phía sau: "Người đâu, bắt lão bất tử không biết điều này tới gặp Quý Phi nương nương."

Nhưng mà, ở trong khoảnh khắc câu nói kia nói ra, bóng dáng của lão giả bỗng nhiên biến mất, chờ khi ông lại xuất hiện, đã đến trước mặt Lăng Ngọc.... ......

Lăng Ngọc còn chưa có phản ứng lại, bàn tay của Dư lão đã hung hăng dừng ở phía trên ngực của nàng, ‘phịch’ một tiếng toàn bộ thân thể đều bay ngược ra ngoài, rồi sau đó, một giọng nói tràn đầy sát khí đột nhiên rơi vào trong tai.

"Cút cho ta! ! !"

Lão giả phất phất tay áo, trên khuôn mặt già nua tràn đầy lạnh như băng.

"Khụ khụ!" Lăng Ngọc ho ra hai ngụm máu tươi, cắn chặt hàm răng, từng từ từng chữ nói, "Lão bất tử, ngươi chờ cho ta, ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ngươi!"

Nói xong lời này, nàng vội vàng đứng lên, vội vàng xám xịt chán nản chạy về phía trước......

Truyện được edit tại diendanlequydon.com!

Chương 99: Võ Giả sơ cấp (một)

Edit: kaylee

Một tháng sau.

Trong phòng, rèm cửa khẽ lay động, gió xuân ấm áp vuốt ve khuôn mặt thanh tú của Cố Nhược Vân.

Nàng giống như là đang ngủ, khẽ nhắm mắt, một đầu tóc đen vòng quanh khuôn mặt của thiếu nữ, an tường mà mê người.

Lúc này, trong Thượng Cổ Thần Tháp, nam thân một thân áo bào màu tím viền vàng không gió tự bay, hai tay chắp sau lưng, mắt tím mỉm cười nhìn thiếu nữ xuất hiện ở trước mặt bản thân, bên môi khẽ nhếch lên một độ cong nhỏ.

"Nơi này, nơi này chính là tầng thứ hai của Thượng Cổ Thần Tháp, ngươi có thể ở trong này đạt được ban thưởng vì ngươi đột phá Võ Giả."

Tầng thứ hai của Thượng Cổ Thần Tháp, ngay cả Cố Nhược Vân còn không biết sẽ tặng nàng cái gì, nhưng mà thế nào cũng không có khả năng kém hơn đan phương của tầng thứ nhất…....

"Đây là..... Đan phương của Tụ Linh đan?"

Tụ Linh đan, xem như là bản nâng cấp của Tụ Khí đan, tỷ như nói, người dừng ở Võ Tướng cao cấp giống như Dư lão kia, thông qua Tụ Linh đan là không cách nào thành công đột phá, điều này cũng là lí do vì sao lúc trước nàng không cho Dư lão dùng Tụ Khí đan.

Nhưng mà, nếu có Tụ Linh đan liền không giống, đan dược này cũng có tác dụng đối với tu luyện giả (người tu luyện) cấp bậc Võ Tướng! Hơn nữa có thể thành công khiến cho hắn đột phá!

Nghĩ vậy, Cố Nhược Vân trong lòng căng thẳng.

Tuy rằng hiện tại nàng đã có Bách Thảo Đường và Ma tông này, nhưng mà, còn không có một cường giả chân chính, nếu Dư lão có thể trở thành Võ Vương, ở trong Thanh Long Quốc, hoàn toàn có thể hoành hành.

"Xem ra tầng thứ hai này cũng là ba đan phương, phân biệt vì Tụ Linh đan, Hồi Huyết đan và Phục Linh đan."

Mọi người đều biết, võ giả là dùng linh lực để chiến đấu, nếu linh lực hao hết, chờ đợi võ giả chính là nguy hiểm trí mạng, cho nên Phục Linh đan chính là dùng để khôi phục linh lực của võ giả, về phần Hồi Huyết đan, tên như ý nghĩa, chính là dùng để trị liệu thương thế.

Cố Nhược Vân dè dặt cẩn trọng thu đan phương, cười cười, nói: "Ta còn đang lo thế nào làm Dư lão đột phá, không nghĩ tới đã chiếm được đan phương của Tụ Linh đan, hả?"

Bỗng nhiên, Cố Nhược Vân cảm giác được thanh phế Linh Khí nhặt được kia sinh ra một trận dị động, sau đó ‘hưu’ một tiếng bay ra, dựng đứng ở trước mặt của nàng.... ...... .....

"Tử Tà, đây là có chuyện gì? Phế Linh Khí đã mất đi linh lực rồi, vì sao còn có thể……."

Tử Tà không nói gì, hai mắt thật sâu nhìn chằm chằm phế Linh Khí, hắn trầm mặc một lúc lâu, có chút thong thả mở miệng nói: "Nha đầu, ngươi thử đưa linh lực của bản thân đến phía trên phế Linh Khí."

"Được."

Cố Nhược Vân khẽ gật đầu, tay ngọc chậm rãi dừng ở mặt ngoài phế Linh Khí, rồi sau đó nhẹ nhàng nhắm mắt lại.

Một dòng linh khí theo lòng bàn tay dùng tốc độ cực kì thong thả chảy xuôi đến phía trên phế Linh Khí, lại bị phế Linh Khí chậm rãi tiếp nhận rồi, đúng lúc này, một luồng ánh sáng mãnh liệt từ trên phế Linh Khí bắn ra, bao phủ toàn bộ Thượng Cổ Thần Tháp……....

"Đây…... Đây là có chuyện gì?"

Giờ phút này, Cố Nhược Vân ngây ngẩn cả người, nàng hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì.

"Xem ra ta đoán không sai," Tử Tà cười cười: "Nha đầu, Thượng Cổ Thần Tháp tầng thứ hai này còn cho ngươi một loại năng lực, hẳn là dưỡng khí!"

"Dưỡng khí? Có ý tứ gì?" Cố Nhược Vân chớp mắt, mê mang nhìn nam nhân miệng cười tà mị kia.

Tử Tà dương môi cười khẽ: "Đơn giản mà nói, ngươi có thể ở đưa linh lực vào trong vũ khí, dùng như linh khí, đương nhiên, thanh kiếm trong tay ngươi chỉ là Đê Giai Linh Khí thôi, nếu muốn trở thành Trung Giai và Cao Giai Linh Khí, lấy thực lực hiện tại của ngươi còn không được, còn Thần Khí trong truyền thuyết kia, cần phải tài liệu có rèn Thần Khí, nhưng mà ở lúc ngươi vừa cất bước còn có một thanh Linh Khí chân chính, đối với trưởng thành ngày sau của ngươi cũng có ưu việt rất lớn."

Truyện được edit tại diễn đàn Lê Quý Đôn!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn ღ_kaylee_ღ về bài viết trên: Hoàng Thiên, Kim Phượng, Nhạc Băng Tiênt, Tiểu Rea, shirochan, yukita96
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 19.10.2017, 21:19
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Huyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Huyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.11.2015, 22:45
Tuổi: 2 Nữ
Bài viết: 3055
Được thanks: 5570 lần
Điểm: 5.16
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên: Ma đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C98+99 - Điểm: 11
Chương 100: Võ Giả sơ cấp (hai)

Edit: kaylee

Trái tim của Cố Nhược Vân trong nháy mắt ngừng nhảy lên, nàng kinh ngạc nhìn Linh Khí trong tay mình, thật lâu đều không có lấy lại được tinh thần.

Lời này Tử Tà là có ý, chỉ cần về sau bản thân nguyện ý, Linh Khí muốn bao nhiêu có bấy nhiêu? Phải biết rằng, cho dù là ở trên Đông Nhạc đại lục, Linh Khí cũng là tồn tại cực kì hiếm thấy, huống chi là Tây Linh đại lục điều kiện mọi mặt đều không bằng Đông Nhạc đại lục này?

Cho dù là trong Luyện Khí Tông, cũng chỉ có Tông chủ mới có được một thanh Đê Giai Linh Khí, tức thì được trân quý giống như bảo bối.

Nếu bản thân có thể chế tạo ra vô số thanh Linh Khí, này ý nghĩa gì? Ý nghĩa là ở không lâu sau, nàng sẽ có một đội quân cường đại nhất!

"Nha đầu, thời gian không nhiều lắm," Tử Tà xoa xoa đầu của Cố Nhược Vân, trong đôi mắt vô cùng tà khí ở trong khoảnh khắc này xuất hiện một chút sầu lo: "Ngươi phải dùng tốc độ nhanh nhất trưởng thành lên, chỉ có ngươi trưởng thành càng nhanh, thực lực của ta mới khôi phục càng nhanh."

"Tử Tà…..." Cố Nhược Vân ngẩng đầu nhìn khuôn mặt tuấn mỹ của Tử Tà, nàng cắn cắn môi mỏng, hỏi: "Kẻ thù của ngươi đến cùng là ai? Mà kẻ địch về sau ta phải đối mặt, là ai?"

Tử Tà cúi đầu, cười nhìn về phía trước mặt thiếu nữ: "Nha đầu, có một số việc hiện tại ta không cách nào nói cho ngươi, hiện giờ ta chỉ có thể cho ngươi một hứa hẹn, chờ sau khi ngươi trở về Đông Nhạc đại lục, hơn nữa báo thù cho mẫu thân đệ đệ kiếp trước của ngươi xong, ta sẽ nói cho ngươi biết tất cả mọi chuyện."

Nghe vậy, Cố Nhược Vân giật mình: "Được, ta rất nhanh sẽ báo thù! Đến lúc đó, ngươi phải nói cho ta biết tất cả mọi chuyện, bao gồm thân phận của Thiên Bắc Dạ."

"Một lời đã định."

Ý cười trên mặt Tử Tà càng đậm, nhưng mà ở trong đôi mắt tím kia bất tri bất giác hàm chứa tràn đầy sủng nịch.

... ...... ...

Cố Nhược Vân vừa rời khỏi Thượng Cổ Thần Tháp, cũng cảm giác được một luồng hơi thở ấm áp từ phía trước truyền đến, lập tức, trong lòng nàng hiện lên một hồi chuông báo, đột nhiên mở mắt, nhìn cũng không nhìn liền một quyền đánh qua.... ...

Phanh!

Một quyền chính giữa mắt, đối phương ủy ủy khuất khuất ngồi ở trong góc, trong đôi mắt hàm chứa hơi nước kia tràn ngập lên án, giống như Cố Nhược Vân gây ra tội ác tày trời gì với hắn.

Nhưng mà, kết hợp với dung nhan tuyệt thế kia, thấy thế nào cũng đều đẹp mắt, chính là bốn chữ khuynh quốc khuynh thành này, cũng không đủ dùng để hình dung vẻ đẹp kinh thế kia.

Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là xem nhẹ vòng đen quanh mắt.... ......

"Tiểu Dạ?"

Cố Nhược Vân chớp mắt: "Mắt của ngươi làm sao?"

Mắt của hắn làm sao? Còn không phải kiệt tác của nàng?

Môi đỏ mọng của Thiên Bắc Dạ mím lại, ủy khuất giống như nàng dâu nhỏ: "Ta đến gọi ngươi rời giường, nhưng mà……..."

Nghe nói như thế, Cố Nhược Vân đột nhiên nhớ tới hành động vừa rồi của mình, có chút ngượng ngùng sờ sờ cái mũi: "Thật có lỗi, ta không biết là ngươi, đúng rồi, vừa rồi làm sao ngươi không tránh?"

"Tránh?" Thiên Bắc Dạ cau mày: "Ta không biết tránh thế nào."

"Ách…….."

"Ta chỉ sẽ phản kháng."

Nói đến đây, Thiên Bắc Dạ ngẩng đầu nhìn về phía Cố Nhược Vân.

Có lẽ ở trong đầu của hắn không có hai chữ né tránh này, cho nên, hắn cũng làm không ra loại hành động này, với hắn mà nói, ai dám thương hắn, hắn liền giết kẻ đó, làm sao có thể né tránh?

"Vậy vì sao ngươi không phản kháng."

Cố Nhược Vân có chút không rõ hỏi, dựa theo thực lực giết Lăng Nghị của Thiên Bắc Dạ, nếu hắn không đồng ý, bản thân căn bản là không gây được một chút thương tổn nào cho hắn.

Thiên Bắc Dạ nghĩ nghĩ, lắc đầu nói: "Ta không thể phản kháng, lúc ta phản kháng khống chế không được lực lượng của mình, sẽ làm ngươi bị thương."

Vì thế, hắn là cam tâm tình nguyện chịu cú đấm này?

Cố Nhược Vân kinh ngạc há miệng thở dốc, trong lúc nhất thời lại không biết nói cái gì mới tốt………...

Truyện được edit tại diendanlequydon.com!

Chương 101: Võ Giả sơ cấp (ba)

Edit: kaylee

"Tiểu Vân, có phải ta nói sai hay không?"

Nhìn thấy Cố Nhược Vân trầm mặc, Thiên Bắc Dạ trong lòng bất giác hoảng hốt, dè dặt cẩn trọng hỏi.

Cố Nhược Vân lắc lắc đầu, ánh mắt có chút phức tạp: "Tiểu Dạ, lúc trước vì sao ngươi muốn bảo hộ ta ở dưới công kích của Lăng Nghị? Vì sao phải đối với ta tốt như vậy?"

"Không biết," Thiên Bắc Dạ nhìn khuôn mặt thanh tú của thiếu nữ, mắt đỏ kiên định, "Chính là từ lần đầu nhìn thấy ngươi, ta liền nghĩ phải bảo vệ ngươi."

Cố Nhược Vân đáy lòng run lên, chậm rãi nhắm đôi mắt lại.

Chẳng bao lâu trước, có người cũng từng nói phải bảo vệ tốt nàng, kết quả thì sao? Nàng bởi vì tin sai hắn, gián tiếp hại chết đệ đệ.... ........

"Tiểu Dạ, ta đã ở nơi này không sai biệt lắm đã hơn một tháng, cũng không biết mọi chuyện của Bách Thảo Đường có yên ổn hay không, cho nên hiện tại ta muốn đi Bách Thảo Đường một chuyến trước."

Thiếu nữ mở mắt, khuôn mặt thanh tú hiện lên một chút tươi cười.

Mẫu thân, Ngọc nhi, ông ngoại…... Mọi người yên tâm, sẽ có một ngày, ta sẽ giết đến Đông Nhạc đại lục, dùng máu tươi của kẻ thù, tưới con đường ta trở về….....

"Mặt khác, tiểu Dạ, ngươi giúp ta một việc………...."

... ...... .....

Bách Thảo Đường, một mảnh yên tĩnh.

Từ một tháng trước sau khi Lăng Ngọc bị Dư lão đánh đuổi, thì không còn có người đến tìm phiền toái, thế cho nên làm cho người ta quên đi sự tồn tại của nàng.... ........

Lúc này, trong đường, sau khi Triệu chưởng quỹ liếc mắt một cái nhìn thấy Cố Nhược Vân đi vào, trong lòng lập tức vui vẻ, vội vàng nghênh đón: "Đại tiểu thư, ngài đã tới?"

"Ừ, Dư lão đâu?"

Cố Nhược Vân quét mắt nhìn bốn phía, cũng không nhìn thấy bóng dáng của Dư lão.

"Đại tiểu thư, hiện tại Dư lão không ở trong Bách Thảo Đường, muốn lão nô đi gọi một tiếng hay không?"

"Được, ngươi đi gọi Dư lão đến, đã nói ta có việc gấp tìm ông, còn có......" Cố Nhược Vân tùy tay vứt ra một tờ giấy, nhàn nhạt nói: "Dùng tốc độ nhanh nhất mang dược liệu trên tờ giấy này đến cho ta."

"Vâng, đại tiểu thư."

Triệu chưởng quỹ nhìn nhìn dược liệu Cố Nhược Vân cần, trong lòng có chút kinh ngạc, nhưng không có nói gì cả, cung kính lui xuống.

Chính là trong lòng hắn rất tò mò, những dược liệu đại tiểu thư muốn đều vô cùng trân quý, có một số dược liệu trăm năm mới sinh trưởng, nàng cần dùng tới làm cái gì? Chỉ là lấy thực lực của Bách Thảo Đường, không đến một lát đã đưa dược liệu tới trước mặt Cố Nhược Vân.

Theo đến còn có Dư lão.... ......

"Ta phải rời khỏi một lát, Dư lão, ngươi đi phòng ngoài chờ ta, mặt khác, không cho phép bất luận kẻ nào tiến đến quấy rầy."

Nói xong lời này, nàng liền xoay người đi đến hậu viện.

Tuy rằng Triệu chưởng quỹ và Dư lão rất tò mò, nhưng không có bất luận kẻ nào nảy sinh nghi ngờ đối với mệnh lệnh của Cố Nhược Vân.... ......

Thượng Cổ Thần Tháp, sau khi Cố Nhược Vân tiến vào tháp, lập tức trực tiếp hỏi: "Tử Tà, dược liệu dùng để luyện chế Tụ Linh đan đã lấy đến đây, kế tiếp có phải chúng ta sẽ bắt đầu luyện chế hay không?"

Tử Tà cười cười: "Tụ Linh đan này và Tụ Khí đan có hiệu quả như nhau, cho nên, đối với ngươi mà nói chẳng phải đặc biệt khó khăn, được rồi, hiện tại ngươi có thể thử một chút…..."

"Được."

Cố Nhược Vân khẽ gật đầu, rồi sau đó tầm mắt liền đặt ở phía trên đỉnh lô.... ...

Mặt trời chiều ngả về tây.

Lão giả giống như một pho tượng điêu khắc đứng ở ngoài cửa, vẫn không nhúc nhích, nhưng mà đại tiểu thư đã vào nhà một ngày, trong một ngày đều không có động tĩnh gì, cũng không biết đến cùng là tình huống gì.... ....

Ngay tại lúc ông không rõ đến cùng Cố Nhược Vân tìm ông là có chuyện gì, cửa phòng phía sau chậm rãi bị đẩy mở ra, rồi sau đó truyền đến giọng nói thanh thúy của thiếu nữ.

"Dư lão, ông vào đây đi."

"Vâng, đại tiểu thư."

Nghe nói như thế, Dư lão xoay người đi vào trong phòng, nhìn thiếu nữ đứng ở giữa phòng ở, biểu cảm cung kính nói: "Không biết hôm nay đại tiểu thư tìm ta là vì chuyện gì?"

Truyện được edit tại diễn đàn Lê Quý Đôn!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn ღ_kaylee_ღ về bài viết trên: Nhạc Băng Tiênt, Tiểu Linh Đang, Tiểu Rea, yukita96
Có bài mới 21.10.2017, 11:07
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Huyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Huyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.11.2015, 22:45
Tuổi: 2 Nữ
Bài viết: 3055
Được thanks: 5570 lần
Điểm: 5.16
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên: Ma đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C100+101 - Điểm: 12
Chương 102: Võ Giả sơ cấp (bốn)

Edit: kaylee

"Dư lão, ông ăn đan dược này vào đi."

Nàng mở ra tay, trong phút chốc, một viên đan dược tròn xoe màu xanh xuất hiện ở trong lòng bàn tay của nàng.

"Đây là…..." Dư lão có chút kinh ngạc.

Tụ Khí đan? Nhưng không phải đại tiểu thư đã nói, Tụ Khí đan không có gì trợ giúp với loại bình cảnh này của bản thân sao?

Không!

Không đúng!

Dư lão nhíu mày, đây không phải Tụ Khí đan, linh lực ẩn chứa trên đan dược này, nồng đậm hơn Tụ Khí đan.... .....

Giống như là biết nghi hoặc trong lòng Dư lão, Cố Nhược Vân môi mỏng hé mở, nhẹ nhàng phun ra ba chữ: "Tụ Linh đan."

"Tụ Linh đan?"

Nghe ba chữ kia, Dư lão trong lòng run lên, ông run run vươn tay của mình, cầm viên đan dược màu xanh kia, rồi sau đó chậm rãi để vào trong miệng......

Bỗng nhiên, một cổ linh khí vô cùng nồng đậm từ chung quanh không ngừng bốc lên, nếu nói Tụ Khí đan mang đến hiệu quả là nồng đậm sương mù, hiện giờ Dư lão, đã bị bao vây ở giữa tầng sương mù kia, thậm chí ngay cả một sợi tóc đều nhìn không thấy.

Đúng lúc này, linh khí theo kinh mạch chảy vào Linh Hải, bình cảnh đang bế tắc ở trong Linh Hải bị linh khí xông đến làm rung động………...

Dư lão mừng như điên, trời mới biết, đã bao nhiêu năm ông không có loại cảm giác này? Ban đầu ông cho rằng bản thân cả đời sẽ ở Võ Tướng cao cấp, không nghĩ tới còn có cơ hội đột phá đến Võ Vương.... ......

Đây... Đây quả thực chính là kỳ tích!

Nghĩ đến đây, Dư lão vội vàng khoanh chân tu luyện, giành giật từng giây tu luyện, không muốn lãng phí một phần một giây.... ....

Cố Nhược Vân nhìn Dư lão bị sương mù màu xanh vây quanh, trong ánh mắt xẹt qua một chút trầm tư, nhưng ở thời khắc như thế, bên ngoài Bách Thảo Đường lại truyền đến một hồi âm thanh ồn ào, làm mày của nàng không tự chủ được mà nhíu lại.

"Bên ngoài phát sinh chuyện gì?"

Nàng nhìn Dư lão, trầm mặc một lúc lâu, nói: "Dư lão sẽ không cách nào đột phá ngay lúc này, ta đi ra xem trước."

Nói tới đây, nàng liền không có lại liếc mắt nhìn Dư lão một cái nào nữa, xoay người đi ra ngoài......

Lúc này, trên đường cái, Lăng Ngọc hai tay chống nạnh, căm tức nhìn mọi người trước mặt, trong lòng càng là hận nghiến răng nghiến lợi, nàng vĩnh viễn sẽ không quên, một tháng trước, chính là Bách Thảo Đường đáng chết này đánh nàng ra cửa, hơn nữa không chút lưu tình làm mặt của nàng quét rác!

Thật giận là, sau khi biết được những lời bản thân nói ở ngoài Bách Thảo Đường, cô cô cũng hung hăng mắng nàng một trận, ngay cả dượng đều muốn hỏi tội nàng, nếu không phải cô cô cầu tình, phỏng chừng nàng sớm đã trở thành tù nhân rồi.

Nàng không rõ, Bách Thảo Đường này không phải chỉ là một hộ thương nhân thôi sao, có gì đặc biệt hơn người, chẳng lẽ ngay cả quyền thế của cô cô đều không có tác dụng sao?

Nhưng mà, hiện tại nàng không cần sợ hãi………...

Nghĩ đến người phía sau mình, Lăng Ngọc nâng cằm lên, cao ngạo nói: "Để Cố Nhược Vân và lão già tên là Dư lão kia ra đây nhận lấy cái chết!"

Triệu chưởng quỹ vừa định nói chuyện, lại bỗng nhiên nhìn thấy Cố Nhược Vân đi ra từ trong Bách Thảo Đường, hắn há miệng thở dốc, cuối cùng vẫn là ngậm miệng lại.

"Cố Nhược Vân, ta cho rằng ngươi sẽ ẩn núp ở dưới sự che chở của Bách Thảo Đường, không nghĩ tới sau khi ngươi trốn một tháng lại có thể dám đi ra!" Lăng Ngọc cười lạnh một tiếng, trong mắt mang theo ngọn lửa thù hận: "Ngươi giết gia gia và huynh trưởng của ta, làm hại ta cửa nát nhà tan, hôm nay, ta muốn dùng máu của ngươi để tế linh hồn của bọn họ."

Một tháng trước Lăng Ngọc bị Dư lão đánh ra nàng có biết đến, hiện giờ nhìn thấy nàng ta dám tới cửa lần nữa, Cố Nhược Vân không tự chủ được mà nhíu mày, rồi sau đó chuyển tầm mắt về phía nam tử mặc áo bào đen đứng sau lưng nàng ta……...

Nam tử mặc áo bào đen kia toàn thân đều bị bao phủ ở trong áo choàng, chính là ngay cả mặt cũng thấy không rõ, nhưng mà.... .....

Cố Nhược Vân cười lạnh, khó trách Lăng Ngọc dám can đảm tiến đến Bách Thảo Đường, thì ra là có nam nhân này làm chỗ dựa.

Võ Vương!

Không nghĩ tới, Lăng Ngọc có thể tìm đến một Võ Vương, phải biết rằng thực lực Võ Vương này, hoàn toàn có thể xưng bá ở Thanh Long Quốc.... ...

Truyện được edit tại diendanlequydon.com!

Chương 103: Võ Vương đối Võ Vương (một)

Edit: kaylee

Đúng lúc này, ánh mắt của nam tử mặc áo bào đen dừng ở trên người Cố Nhược Vân.

Trong nháy mắt kia, máu tươi cả người Cố Nhược Vân đều đọng lại, giống như là có một con độc xà quấn quanh ở trên cổ của nàng, lập tức có một cảm giác hít thở không thông truyền đến, loại cảm giác này làm cho nàng thật không thoải mái.

"Cố Nhược Vân!" Hai mắt của Lăng Ngọc từng chút lạnh xuống, cười lạnh nói: "Lúc này đây, cho dù là ngươi tránh ở phía sau Bách Thảo Đường, cũng vẫn trốn không thoát trừng phạt!"

Nữ nhân này phải chết!

Trong mắt hiện lên một chút tàn nhẫn, Lăng Ngọc trên mặt cười lạnh càng sâu.

Nghĩ đến đây, nàng lui về sau mấy bước, cung kính nhìn phía nam tử mặc áo bào đen phía sau: "Tái tiên sinh, xin nhờ ngài."

"Ừ."

Trong miệng nam nhân mặc áo bào đen phát ra một âm thanh khàn khàn, ánh mắt giống như độc xà tập trung vào Cố Nhược Vân, rồi sau đó một cổ uy áp cường đại phát ra từ trên người của hắn, ở dưới cổ uy áp kia, thân mình của Cố Nhược Vân run rẩy một chút, trong mắt xẹt qua một chút lạnh lùng sắc bén.

"Lăng Ngọc," Bỗng nhiên, Cố Nhược Vân nở nụ cười, nụ cười lộ ra ý tứ hàm xúc không rõ: "Ta thật sự rất bội phục ngươi, đúng là có thể tìm được một Võ Vương tới làm chỗ dựa cho ngươi."

Bá!

Sau khi lời nói này của Cố Nhược Vân nói ra, ánh mắt của nam nhân mặc áo bào đen giống như hai thanh kiếm sắc bén, vọng tưởng xuyên thấu thân thể của thiếu nữ.

Bất luận như thế nào, hắn cũng thật không ngờ, Cố Nhược Vân sẽ nhìn thấu thực lực của hắn.

Phải biết rằng, đối với võ giả mà nói, chỉ có tới cấp bậc đó, mới có thể được biết lực lượng tương ứng mà cấp bậc đó có, bởi vậy trừ phi Cố Nhược Vân trở thành Võ Vương, nếu không tuyệt đối sẽ không biết thực lực của hắn đến cùng tới trình độ gì!

Nhưng mà, nàng chỉ cần dựa vào uy áp của bản thân, đã nhìn thấu cấp bậc của hắn, đây là chuyện làm hắn chẳng thể nghĩ tới.

Dù sao lần này vụng trộm đến Thanh Long Quốc, nếu để cho những người đó biết mà nói, như vậy.... ......

Nghĩ đến điểm này, sát khí trên người nam tử mặc áo bào đen càng đậm, ánh mắt vô cùng âm trầm.

Nam tử mặc áo bào đen không biết là, tuy rằng thực lực hiện tại của Cố Nhược Vân mới đến Võ Giả, nhưng kiếp trước nàng chính là cường giả Võ Tôn, đã ngây người ở cấp bậc Võ Vương này nhiều năm, làm sao có thể không biết thực lực chân chính của nam nhân mặc áo bào đen?

"Cường giả Võ Vương? Trời ạ, Lăng Ngọc thế mà lại có thể tìm được một gã cường giả Võ Vương."

"Theo ta được biết, đệ nhất cao thủ của Thanh Long Quốc chúng ta, vị thích khách Cơ Vô Tình đến vô ảnh đi vô tung kia cũng chỉ là Võ Tướng cao cấp, hiện tại lại xuất ra một gã Võ Vương, đây là muốn nghịch thiên sao?"

"Xem ra lúc này đây Lăng gia muốn quật khởi…...."

Nghe âm thanh kinh than của mọi người, trên mặt của Lăng Ngọc hiện lên một nụ cười cao ngạo.

Kỳ thực, nàng cũng không biết lai lịch của nam tử mặc áo bào đen này, bởi vì ban đầu là hắn tìm được nàng trước, muốn mượn danh nghĩa của Lăng gia giết Cố Nhược Vân, nhưng mà vậy cũng không cách nào ngăn lại người khác cho rằng nam nhân trước mắt là người Lăng gia......

"Lăng Ngọc, ta ngược lại thật ra rất tò mò, ngươi là từ chỗ nào tìm đến Võ Vương." Cố Nhược Vân thu liễm lạnh lẽo sắc bén trong mắt, khóe môi gợi lên một chút tươi cười, ý cười trong suốt hỏi.

Lăng Ngọc vừa định nói chuyện, bên cạnh lại đột nhiên truyền đến tiếng nói trầm thấp khàn khan của nam nhân mặc áo bào đen: "Ngươi là đang trì hoãn thời gian?"

Nghe nói như thế, Cố Nhược Vân tươi cười càng sâu

Đúng vậy! Nàng quả thật là đang trì hoãn thời gian.

Chỉ cần chờ Dư lão đột phá xong, có thể đủ chiến thắng nam nhân trước mắt......

"Tốt, Cố Nhược Vân, ngươi lại có thể muốn kéo dài thời gian," Lăng Ngọc đột nhiên phản ứng đi lại, ngón tay ngọc chỉ vào nàng tức giận nói: "Ngươi cho là loại thời điểm này còn có ai có thể tới cứu ngươi? Bách Thảo Đường? Hay là nam tử tóc bạc cũng không biết là ngươi dùng thủ đoạn gì thông đồng? Ta nói cho ngươi, mọi người ở trước mặt cường giả Võ Vương đều là cặn bã, lúc này đây, không có bất luận kẻ nào có thể giúp được ngươi."

Truyện được edit tại diễn đàn Lê Quý Đôn!

p/s: sao bao nhiêu ngày ta không đăng chương mà không có ai giục vậy? Mọi người bỏ rơi lee rồi sao *đau lòng khóc*
Mấy nay lee thi rồi làm bài nghiên cứu để nộp nên cứ nay có mai không
À, 20/10 của các nàng thế nào? 20/10 của ta thật buồn chán, ở phòng 1 mình, mấy đứa bạn đi chơi hết, tủi thân ghê gớm *đau lòng khóc tập 2*


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn ღ_kaylee_ღ về bài viết trên: Hoàng Thiên, Nhạc Băng Tiênt, Tiểu Rea, shiho cao, shirochan, tiểu.tinh.linh, yukita96
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 83 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 101, 102, 103

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Trở về lúc ba tuổi rưỡi - Giai Nhân Chuyển Chuyển

1 ... 45, 46, 47

3 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

4 • [Xuyên không - Huyền huyễn] Cưa đổ thượng thần băng lãnh - Vị Hi Sơ Hiểu

1 ... 39, 40, 41

5 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 75, 76, 77

6 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 21/11]

1 ... 52, 53, 54

7 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 156, 157, 158

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại - Hắc bang] Mị sát - Chiết Hỏa Nhất Hạ

1 ... 25, 26, 27

10 • [Hiện đại] Chỉ hoan không yêu Tổng giám đốc xấu xa chớ thô lỗ - Hải Diệp

1 ... 64, 65, 66

11 • [Hiện đại] Người con gái này có độc - Nam Lăng

1 ... 18, 19, 20

12 • [Xuyên không] Sủng thê manh y tài nữ - Thích Hề

1 ... 22, 23, 24

13 • [Hiện đại] Vợ yêu thịnh thế của thiếu tướng - Nguyên Cảnh Chi

1 ... 40, 41, 42

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Chồng trước có độc - Khu Khu Nhất Nhật

1 ... 30, 31, 32

15 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 97, 98, 99

16 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

[Cổ đại] Bị nhốt vong quốc công chúa - Độ Hàn

1 ... 139, 140, 141

19 • [Xuyên không] Thứ nữ yểu điệu - Đông Ly Cúc Ẩn

1 ... 45, 46, 47

20 • [Hiện đại] Hệ liệt thực hoan giả yêu Quyền Sơ Nhược - Tịch Hề

1 ... 13, 14, 15



Thanh Hưng: viewtopic.php?style=2&t=405197
Ai thích Lâu Vũ Tình hem?
ღ_kaylee_ღ: 177 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3290991#p3290991
cò lười: lee năng suất quá nha
ღ_kaylee_ღ: 174 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3290925#p3290925
Ngọc Nguyệt: ...
Cô Quân: Mờiyou tới box Thú cưng - Cây cảnh
Cùng xem Điểm tin thú cưng, động vật được cập nhật thường xuyên.
Hay các Mẹo vặt làm vườn cho vườn cây nhà bạn luôn xanh mát~~
Sam Sam: cảm ơn e :))
Jinnn: :)) chúc ss ngày mai thi tốt
Sam Sam: phải nói là mấy hôm trước nghỉ ngơi, hôm nay ngồi cày mà k cày nổi
Sam Sam: thôi thôi, đc vậy thì khỏe chết được :cry:
Jinnn: ss học từ mấy htrc xong đợi đến hnay nghỉ ngơi sao :3
Sam Sam: Jinnn sáng mai thi đây :v giờ còn ngồi ôm lap
Jinnn: be like me =)) thi đến nơi rồi mà vẫn ngồi chơi
Sam Sam: Shin :kiss4: như bài 3 cây nến lung linh í nhờ :D3
Sam Sam: bộ emo là sao bạn ơi @@
cò lười: Bạn có biết bộ emo nào không vậy? Cho mình xin link với ạ. Cảm ơn bạn ạ
Shin-sama: Ừ. Có Sam với Jin là quá đủ cho một cuộc tình
Sam Sam: ối cò gọi mình mà tưởng dùng bbcode :v
cò lười: Sam Sam ơi!
Jinnn: rồi xong mấy hôm sau lại đâu vào đấy thôi nhể :v
Sam Sam: người nào quan tâm mình thì sẽ k nói dối làm chái trym đau :v
Sam Sam: :| kệ đi a
Shin-sama: =))) Thôi mệt, kệ mẹ hết đi.
Jinnn: Mình buồn vì tim mình đau :v
cò lười: hihi
Shin-sama: Nói dối làm trái tim đau
Jinnn: Shin: anh phải bảo sắp đi rồi nhớ ấy quá =)) tiếc là xong hết giấy tờ rồi húy húy
Shin-sama: Hjx
ღ_kaylee_ღ: nay rảnh quá vô tnn xem có ai k :)2
Shin-sama: Tự dưng anh nhắc tới chuyện giấy tờ sắp ok rồi. Chuẩn bị khám sức khỏe. Cr said Đi rồi thì đừng bao giờ nhớ tới đây nữa. Quên đây luôn đi..

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.