Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 73 bài ] 

Kế sách theo đuổi phu quân sau khi sống lại - Tô Nhị Thiếu

 
Có bài mới 15.08.2017, 19:15
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 02.10.2015, 01:15
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 50
Được thanks: 28 lần
Điểm: 0.86
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Kế sách theo đuổi phu quân sau khi sống lại - Tô Nhị Thiếu - Điểm: 1
lamnguyetminh đã viết:
Chương 12: Phân công hành động


Lâm Thư và Hàn Lạc Tuyển lặng lẽ theo sau Triệu Á Thanh, luôn luôn cẩn trọng theo hắn ta đến một quán rượu nhỏ ở ngoài trấn. Đi theo một đường dài, giờ nàng đã sớm tỉn

thật bất ngờ là Triệu Á Thanh là xuyên qua... :shock2:
không biết trong hồ lô có gì đây?
cảm ơn editor, nàng lắp hố đều đều ta mừng lắm lắm :thanks:



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Murasaki về bài viết trên: lamnguyetminh
     

Có bài mới 17.08.2017, 11:00
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Nguyệt Phượng Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
Thượng Thần Nguyệt Phượng Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.06.2013, 18:55
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1349
Được thanks: 7048 lần
Điểm: 19.56
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Kế sách theo đuổi phu quân sau khi sống lại - Tô Nhị Thiếu - Điểm: 40
Chương 13: Phát hiện bí mật


Cuối cùng Lâm Thư rối rắm hồi lâu, vẫn quyết định không đợi Hàn Lạc Tuyển nữa, tự mình mở ra xem trước.

Vén tấm vải đỏ bọc nắp bình lên, nàng ló đầu kiểm tra, quả nhiên trong những bình này không phải là rượu, mà là từng bọc vải rất dày. Thò tay vào lấy bọc vải ra, Lâm Thư từ từ cởi dây buộc ra, mở ba lớp vải, nàng mới thấy thứ gì đó ở bên trong, lại là ba cái bình lớn chừng bàn tay.

Mang theo tò mò, nàng cầm một bình trong đó lên và mở ra, đầu tiên là ngửi ngửi miệng bình, nhưng không ngửi thấy mùi hương đặc biệt gì. Lâm Thư lắc lắc bình, phát hiện không có tiếng nước kêu, vì vậy, nghiêng bình đi, có thứ gì đó rơi ra từ trong bình.

Thứ rơi vào lòng bàn tay nàng chính là thứ bột mịn màu trà, vừa thấy nó, vẻ mặt Lâm Thư có chút hoảng hốt, liền chìm vào trong hồi ức.

Nàng nhớ ở kiếp trước, sau khi nàng và Triệu Á Thanh thành thân không lâu, từng phát hiện trong phong bọn họ ở có vài bình bình lọ lọ gì đó. Lâm Thư biết, trước khi Triệu Á Thanh xuyên qua đến Đại Chu, hắn ta là một đầu bếp có tay nghề rất tốt, nàng đã từng thưởng thức qua không ít mĩ vị do hắn ta nấu. Lúc ấy nàng cho rằng trong những bình lọ đó chứa nguyên liệu bí truyền của hắn ta, cũng định lén lút thưởng thức chút hương vị. Ngón tay chọc một chút bột phấn, còn chưa đưa vào miệng, lại bị Triệu Á Thanh vô tình nhìn thấy, khi đó nàng bị hắn ta mắng chửi một trận. Triệu Á Thanh luôn luôn dịu dàng với nàng, lần ấy lại tức giận mắng chửi, nàng bị hù dọa mạnh.  Nàng chưa từng thấy sắc mặt dữ tợn đó của hắn ta, lúc ấy đã bị dọa khóc.

Sau đó nàng được hắn ta dỗ dành hồi lâu, mới dần dần ngừng khóc. Khi ấy trong mắt Lâm Thư còn rưng rưng lệ, hỏi Triệu Á Thanh, vì sao hung dữ với nàng như thế. Hắn ta liền giải thích, nói cái bình mà nàng đang cầm trong tay không thể ăn được. Lúc ấy nàng không tin, Triệu Á Thanh bị nàng nói đến nhức đầu, cuối cùng mới nói cho nàng tác dụng của thứ bột trong bình kia.

Triệu Á Thanh nói là, thứ bột màu trà đó tên là ‘bột Anh túc’, là loại dược ảo, uống vào có thể khiến người ta sinh ra ảo giác, dục tiên dục tử, là thuốc hắn ta chuyên dùng để đối phó những phạm nhân cứng đầu cứng cổ. Người bình thường uống bột Anh túc này sẽ gây nghiện, uống nhiều sẽ trở thành hình người dạng quỷ, tinh túy của thân thể dần dần bị rút sạch. Lúc ấy nghe xong, Lâm Thư còn hơi sinh nghi, không mấy tin tưởng bột Anh túc này có tác hại lớn đến thế. Ấm ỹ bắt Triệu Á Thanh đưa nàng đi xem phạm nhân dùng bột Anh túc này sẽ có hình dạng gì.

Lúc đó Triệu Á Thanh không muốn, nàng liền ầm ỹ lên, thậm chí còn tuyên bố muốn về phủ Định Quốc công. Hắn ta hoàn toàn bất đắc dĩ, cuối cùng đành gật đầu đồng ý đưa nàng đi xem. Vừa thấy, nàng liền bị hù đến ngã bệnh.

Trong địa lao nhốt phạm nhân, đúng như hắn ta đã nói, đều là hình người dáng quỷ, quỷ mị giống như mới bò ra từ địa ngục. Cả đám phạm nhân lếch thếch không chịu nổi, vừa nhìn thấy người đi đến trước mặt là nhếch nhách bò lên cầu xin cho bọn hắn ăn gì đó. Lâm Thư ra khỏi địa lao liền bị bệnh nửa tháng, Triệu Á Thanh kể hết toàn bộ câu chuyện ‘Tây Du Kí’ cho nàng nghe mới khiến nàng dần quên đi cảnh tượng kinh hãi trong địa lao, thân thể mới từ từ khá lên.

Nhớ tới chuyện cũ, đầu óc nàng hơi rối loạn. Nàng không đoán được Triệu Á Thanh muốn dùng bột anh túc này để làm gì. Nhưng không nghĩ cũng biết, hắn ta cầm thứ đồ hại người này thì tuyệt đối không có chuyện tốt. Triệu Á Thanh từng nói qua, bất kể người có ý chí kiên định cỡ nào, chỉ cần dính vào nó, bất kỳ tín niệm nào cũng sẽ bị tàn phá sạch sẽ.

Lâm Thư biết Triệu Á Thanh vô cùng coi trọng bột anh túc, coi nó như bảo bối, giấu làm của riêng. Nếu như không phải là chuyện quan trọng, hắn ta sẽ không dễ dàng lấy ra dùng. Xem ra chuyện lần này hẳn là rất quan trọng với hắn ta. Nhưng lúc này, hắn ta vẫn bị Lục gia cấm túc, hắn ta không ngại đường xa ngàn dặm đưa bột anh túc đến cái trấn hoang vắng này, là muốn đối phó với ai chứ?

Khổ cực suy nghĩ hồi lâu, nàng vẫn không nghĩ ra được Triệu Á Thanh muốn dùng bột anh túc này để đối phó với ai. Phiền chán đứng dậy, đi đi lại lại vài vòng, lúc tới bên cạnh tiểu nhị thì nàng dậm chân xuống. Cúi người, lại lấy đoản đao kề cổ gã, lấy chiếc tất nhét ở trong miệng gã ra, lạnh giọng hỏi: "Ta hỏi ngươi, ngươi biết những gì? Thành thật khai ra, nếu như có nửa điểm giấu giếm, ta liền đổ hết thuốc bột cho ngươi nuốt!"

"Đại gia, tiểu nhân chẳng biết gi cả! Mỗi lần chưởng quầy chỉ kêu ta đưa bình rượu này đến phủ Tiền viên ngoại, sau đó cầm bạc trở về. Tiểu nhân thật sự không biết gì cả! Nếu như không thấy ngài mở bình rượu kia ra, lấy những lọ nhỏ đó ra, tiểu nhân còn tưởng bên trong đựng rượu nữa!" Tiểu nhị dùng sức lắc đầu, dáng vẻ thật sự vô tội.

Thấy gã này cứ mở mồm là nhắc đến Tiền viên ngoại gì đó, Lâm Thư nửa tin nửa ngờ hỏi: "Tiền viên ngoại gì? Ngươi nói rõ ràng cho ta, nói hết những điều ngươi biết, nếu không ta sẽ đổ hết thuốc bột này vào trong bụng ngươi!" Ngoài tra hỏi, nàng vẫn không quên tiếp tục uy hiếp.

Mặc dù tiểu nhị không biết rõ trong bình này có chứa cái gì, nhưng từ lời của nàng vẫn đoán được đó tuyệt đối không phải thứ gì tốt, ăn vào nhất định hại thân! Thân mình run rẩy, vẻ mặt gã đầy đau khổ, nóng nảy giải thích: "Tiền viên ngoại là một phú hộ vừa đến trấn Thanh Hà của chúng ta vào năm trước.--£ê,,.,.ququy,,,do....on.....--..--- Mỗi tháng chưởng quầy đều kêu ta đưa rượu đến phủ của Tiền viên ngoại, đưa rượu đến giao cho quản gia, nhận bạc liền bị đuổi đi ngay. Tiểu nhân thật sự không biết bên trong bình rượu đó còn chứa thứ gì khác, đại gia bỏ qua cho tiểu nhân đi, tiểu nhân thật sự không biết gì hết!" Gã luôn nhấn mạnh mình chẳng biết gì hết, sợ đến rơi lệ đầy mặt, nói mình vô tội.

Thấy gã ta càng nói càng kích động, Lâm Thư sợ người khác chú ý, nâng tay hung hăng đập hắn một cái, hung tợn nói: "Không muốn chết thì nhỏ giọng chút đi!"

Tiểu nhị bị đau, không dám lên tiếng, bắt đầu hạ giọng, im lặng rơi lệ.

Lâm Thư thấy phiền lòng, suy nghĩ một chút, lại hỏi: "Ngươi có biết Tiền viên ngoại kia có bối cảnh thế nào không? Nói hết chuyện mà ngươi biết về y cho ta!"

"Tiểu nhân nghe người của trấn trên nói, Tiền viên ngoại là từ kinh thành đến đây, nghe nói trấn  Thanh Hà là đất tổ của y, Tiền gia rời khỏi trấn Thanh Hà đã mấy chục năm rồi. Nghe nói sức khỏe của lão thái thái Tiền gia không tốt, muốn thừa dịp còn tại thế, trở về trấn Thanh Hà sống những ngày cuối cùng, Tiền gia mới dời về trấn Thanh Hà. Tiểu nhân còn biết Tiền gia là buôn bán thóc gạo." Lần này, tiểu nhị nói chuyện rõ ràng đã hạ thấp giọng đi nhiều. Nói xong, chẳng biết nghĩ đến cái gì, trên mặ gã có chút rối rắm.

"Thế nào? Chẳng lẽ ngươi còn biết điều gì nữa mà muốn gạt ta hả?" Kề đoản đao gần hơn một chút, đè ở trên cổ tiểu nhị, Lâm Thư hỏi câu này, giọng nói hơi âm u.

Liếc thấy đoản đao cách mình rất gần, gã không dám nghĩ nhiều, nói hết ra: "Tiểu nhân đi đưa rượu vài lần, phát hiện trong phủ Tiền viên ngoại có không ít nữ tử trẻ tuổi. Hơn nữa, đã vài lần nhìn thấy, một vài nữ tử có dung mạo xinh đẹp lên xe ngựa, bị người đưa ra khỏi trấn Thanh Hà. Nhưng từng nhóm đi rồi thì trong phủ Tiền viên ngoại lại có thêm một đám người mới đến một cách kỳ lạ. Cư dân trong trấn không có ai biết cả, tiểu nhân là vì đến đưa rượu mới phát hiện ra. Tiểu nhân từng hoài nghi, Tiền viên ngoại đó cũng làm chuyện buôn bán người."

Lâm Thư nghe hết lời tiểu nhị, hai mắt trợn tròn. Nhớ đến kiếp trước, sau khi thành thân Triệu Á Thanh thường xuyên ra vào thanh lâu, nàng luôn oán trách hắn ta. Nhưng Triệu Á Thanh cho nàng lý do là có chuyện quan trọng cần thương nghị với các đại thần trong triều, uống rượu có kỹ nữ hầu hạ chỉ để che giấu tai mắt của người ta thôi.£♥€....l...333Q,,u¥...uy.....D....ô,,,..nnnn--Ŋ Hơn nữa, trong thanh lâu vàng thau lẫn lộn, loại người gì cũng có, tin tức rộng rãi, hắn ta đến thanh lâu, thứ nhất là vì che giấu tai mắt người ta để thương lượng chuyện quan trọng, thứ hai là thăm dò chuyện xảy ra mới nhất trong kinh thành, không hề đông vào bọn họ. Lâm Thư nửa tin nửa ngờ, từng tự mình đến thanh lâu ngầm điều tra, phát hiện đúng là Triệu Á Thanh đến thương nghị chuyện với người ta, liền không quản chuyện hắn ta đến thanh lâu nữa.

Xâu chuỗi hết moi chuyện lại, nàng đã mơ hồ đoán được Triệu Á Thanh chạy tới nơi xa xôi này để làm gì rồi. Hắn ta đang bồi dưỡng nữ kỹ! Hắn ta dùng bột anh túc mà chỉ mình hắn ta biết để khống chế những nữ tử kia, khiến người ta dạy dỗ tốt bọn họ, đưa đến kinh thành, để hắn ta sử dụng! Thử nghĩ xem, nếu những kỹ nữ thanh lâu trong kinh thành kia đều là người của Triệu Á Thanh, những kỹ nữ có nhan sắc được vài đại thần công tử chuộc thân đưa về phủ, vậy chẳng phải sẽ thành tai mắt của hắn ta sao! Nếu như Triệu Á Thanh sai bọn họ bỏ bột anh túc vào cơm, nước của đám đại thần, công tử, như thế, những đại thần, công tử đó đều bị hắn ta khống chế dễ dàng! Càng nghĩ, nàng càng cảm thấy cả người rét run.

Lâm Thư vẫn cho rằng Triệu Á Thanh chỉ vì leo lên đế vị mà không chừa thủ  đoạn nào thôi, là một nam cặn bã bội bạc. Nhưng không ngờ hắn ta lại điên rồi đến vậy, mẫn diệt lương tri (đánh mất lương tâm), thế nhưng vì lợi ích cá nhân, dùng thứ hại người kia khống chế nhiều người vô tội như vậy! Quả nhiên đúng như câu nói: Không phải tộc của ta tất có dị tâm!

Lâm Thư không ngờ, sống dậy lần nữa, nàng lại đụng phải Triệu Á Thanh trong cái trấn nhỏ xa lạ này, hơn nữa, còn phát hiện ra chuyện mờ ám của hắn ta. Nàng là một nữ nhân không đủ hung ác tàn nhẫn, mặc dù ở kiếp trước, trước khi chết đã biết được đằng sau vụ thảm án của Lâm thị còn có hắn ta nhúng tay vào, nhưng sống lại lần nữa, nàng vẫn không có tâm trả thù. Sau khi sống lại, nàng đã tính toán xong, phải cách xa Triệu Á Thanh, không muốn dính dáng đến tên cặn bã đó.

Thế nhưng, bây giờ nàng đã phát hiện ra bí mật lớn của hắn ta, trong lúc nhất thời liền tâm phiền ý loạn. Nghĩ đến những nữ tử vô tội bị hắn ta khống chế, trong lòng nàng liền dâng lên một luồng oán khí nồng đậm, quẩn quanh trong lồng ngực, khiến nàng hận không thể lập tức giải cứu bọn họ. Rồi bố cáo thiên hạ, khiến người trong thiên hạ đều biết được ‘chuyện tốt’ của hắn ta! Muốn nhốt Triệu Á Thanh vào trong thiên lao, trọn đời không thể ra ngoài hại người!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 19.08.2017, 16:49
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Nguyệt Phượng Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
Thượng Thần Nguyệt Phượng Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.06.2013, 18:55
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1349
Được thanks: 7048 lần
Điểm: 19.56
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Kế sách theo đuổi phu quân sau khi sống lại - Tô Nhị Thiếu - Điểm: 41
Chương 14: Muốn làm như thế nào


Lúc Hàn Lạc Tuyển tìm thấy nàng, liền nhìn thấy bộ dạng run rẩy của Lâm Thư, lại thấy bên cạnh nàng còn một nam tử đang bị trói. Hàn Lạc Tuyển giơ tay vịn bả vai nàng, lay lay nàng tỉnh.

"Ngươi làm sao vậy! Ta đã trở về! Có chuyện gì ngươi có thể nói với ta, đừng tự mình chịu trách nhiệm! Đầu ngươi không thông mình, chi bằng nói mọi chuyện với ta, ta nghĩ cách giải quyết thay ngươi!"

Bị người lay động, thân thể say lảo đảo, coi như nàng có xuất thần nữa thì cũng bị lay đến hoàn hồn. Thấy Hàn Lạc Tuyển trở lại, Lâm Thư hít sâu một hơi, hơi mím môi, mở miệng nói: "Lát nữa ta nói cho huynh, chúng ta xử lý tên này trước đã. Ta biết được một chuyện từ trong miệng người này, ta không biết có nên thả hắn ta trở về hay không." Giọng Lâm Thư hơi khàn khàn.

Hàn Lạc Tuyển nhíu mày, quay đầu nhìn về phía tiểu nhị đang nằm dưới đất, hỏi Lâm Thư: "Ngươi muốn hắn ta chết hay sống."

Tiểu nhị ở bên cạnh nghe được Lâm Thư và Hàn Lạc Tuyển nói chuyện, bị sợ đến ướt cả quần. Muốn cầu xin tha thứ, nhưng đã bị sợ đến không thốt ra tiếng.

Lâm Thư thấy bộ dạng này của tiểu nhị, trên mặt có chút phiền não, nói: "Ta muốn hắn ta sống, nhưng nếu để cho chưởng quầy của quán rượu kia biết hắn ta đã phá hỏng chuyện, nhất định sẽ trả thù hắn ta. Thả hắn ta trở về thì hình như không thể thực hiện được."

"Vậy cứ giả bộ như chưa từng xảy ra chuyện gì, để hắn ta tiếp tục làm chuyện hắn ta nên làm, chúng ta coi như chưa từng xuất hiện qua." Hàn Lạc Tuyển tỉnh táo nói.

Nghe vậy, Lâm Thư trầm tư trong chốc lát. Nàng vốn định thu hết phấn hoa anh túc lại rồi mang đi tiêu hủy, còn muốn tìm cách giải cứu những nữ tử bị hại trong nhà Tiền viên ngoại. Nhưng nghe Hàn Lạc Tuyển nói như thế, liền có cảm giác được giác ngộ.

Đúng vậy! Có thể làm theo lời Hàn Lạc Tuyển, bắt tiểu nhị thề là chưa từng gặp qua bọn họ, bình tĩnh tra xét chỗ chưởng quầy kia dặn tiểu nhị đưa rượu đến cho Tiền viên ngoại. -;;/;llleequ,,yyy,,do..,nnnn....Đợi đến khi về kinh, sẽ nói cho phụ thân điều tra kỹ những chuyện Triệu Á Thanh làm, rồi cùng nhau bắt gọn, nhổ cỏ tận gốc! Nếu như thực hiện theo ý tưởng lúc trước của nàng, nhất định sẽ bứt dây động rừng, đến lúc đó người của Triệu Á Thanh phát hiện ra chỗ bất thường, chuyển chỗ khác thì coi như là công dã tràng rồi!

Càng nghĩ chân mày căng thẳng của nàng càng dần giãn ra, nhắc tới tâm cũng tỉnh táo lại, lại dùng ánh mắt sùng bái nhìn về phía Hàn Lạc Tuyển, khen ngợi không keo kiệt chút nào: "Vẫn là huynh có cách hay! Chúng ta cứ làm vậy đi!"

Hàn Lạc Tuyển không chịu nổi nàng cứ dùng ánh mắt đó nhìn mình, liền trốn tránh ánh mắt của nàng, xoay người, ngồi xổm xuống trước mặt tiểu nhị, lạnh tanh mở miệng: "Ngươi đã nghe rõ ý định của chúng ta chưa? Là muốn vờ như chưa từng xảy ra chuyện gì để tiếp tục sống, hay để chúng ta xử trí ngươi ngay bây giờ?"

Tiểu nhị vừa nghe, không chút nghĩ ngợi, kích động mở miệng, nói lắp: "Ta muốn sống sót! Tiểu, tiểu nhân nhất định, nhất định làm như, cái gì cũng, cũng không xảy ra!"

Hàn Lạc Tuyển và Lâm Thư rất hài lòng, cuối cùng nàng liền để những thứ kia về nguyên trạng, lại tháo dây trói cho tiểu nhị, để hắn ta ôm bình rượu rời đi, cuối cùng vẫn không quên uy hiếp: "Nhớ kỹ ngươi chưa từng gặp phải chuyện gì! Nếu như dám có bất kỳ hành động gì trước mặt chưởng quỹ nhà ngươi hoặc là Tiền viên ngoại, để bọn họ nhìn ra điểm bất thường, không cần phải nói, ngươi cũng biết kết cục rồi đó. Bọn họ nhất định sẽ đi trước chúng ta một bước, tự tay giải quyết ngươi!"

Tiểu nhị bị dọa sợ đến mức chân run rẩy, sắc mặt trắng bệch nhìn Lâm Thư, dạ dạ nói: "Tiểu nhân cam đoan sẽ không để họ nhìn ra điểm khác thường!" Coi như không phải giữ bí mật vì bọn Lâm Thư, hắn ta cũng sẽ vì mạng nhỏ của mình mà giữ bí mật.

Chờ tiểu nhị đi xa, im lặng hồi lâu, Hàn Lạc Tuyển mới mở miệng: "Nếu hắn ta đi rồi, vậy chúng ta cũng đi thôi." Nói xong, không đợi Lâm Thư kịp phản ứng, hắn tự mình đi trước.

Lâm Thư vừa thấy, thầm nói hỏng bét, xem ra Hàn Lạc Tuyển đã tức giận rồi. Vội vàng chạy đuổi theo hắn, vừa lấy khăn tay lau sạch sẽ gương mặt đầy nước bùn, vừa cười xòa nói: "Huynh đi chậm một chút, ta sẽ nói rõ chuyện ta vừa phát hiện cho huynh biết."

Mặc dù Hàn Lạc Tuyển vẫn lạnh mặt, nhưng bước chân rõ ràng đã thả chậm hơn.

"Hàn Lạc Tuyển, ta cho huynh biết, ta phát hiện nam tử mà chúng ta theo dõi lúc trước, hắn ta đang lén lút làm giao dịch buôn người với kẻ khác đó.-llelelqquydo,,,on....nn,,,/.///Hắn dùng một loại thuốc bột khống chế một đám nữ tử trẻ tuổi, dạy dỗ các nàng, chờ dạy dỗ bọn họ tới trình độ nhất định, sẽ đưa về thanh lâu trong kinh thành." Lâm Thư cân nhắc một chút, nói ra chuyện này.

Vốn việc giao dịch buôn người cũng coi như không hề gì, nhưng Hàn Lạc Tuyển đã nắm được từ trọng điểm. Nhíu mày lên tiếng hỏi: "Hắn ta dùng thuốc bột khống chế người sao? Chính là thứ trong mấy cái bình đó hả?"

"Ừ, không sai. Nam tử kia đưa những bình nhỏ đến quán rượu đều là thuốc bột đó. Một khi cho người ta dùng nó thì sẽ gây nghiện. Nếu như không có nó thì sẽ đau đến không muốn sống. Nam tử kia đã dùng loại thuốc bột đó để khống chế đám nữ tử, khiến họ nghe lời, làm việc cho hắn ta."

Về những chuyện của Triệu Á Thanh, Lâm Thư nhiều nhất chỉ có thể giấu diếm chuyện nàng quen biết hắn ta. Về những chuyện mà Triệu Á Thanh đã làm, nàng không hề giấu diếm đều nói hết cho Hàn Lạc Tuyển. Lâm Thư biết đầu óc mình không thông minh lắm, chẳng thà cứ nói hết cho Hàn Lạc Tuyển để người thông minh như hắn tìm cách đối phó Triệu Á Thanh.

"Sao ngươi biết tác dụng của loại thuốc bột đó? Chẳng lẽ là tên tiểu nhị kia nói cho ngươi à?" Hàn Lạc Tuyển dừng lại, quay đầu, cười như không cười nhìn nàng.

Bị Hàn Lạc Tuyển kỳ quái nhìn, Lâm Thư hơi xấu hổ, gượng cười nói: "Bị huynh đoán trúng rồi, đúng là tên kia nói cho ta biết."

Liếc mắt một cái đã biết nàng đang nói dối, Hàn Lạc Tuyển cũng lười bóc mẽ, tiếp tục bước đi, im lặng một lúc, hỏi nàng: "Nếu đã biết nam tử kia và quán rượu đó có vấn đề thì ngươi định làm gì?"

"Ta muốn bắt hết chúng lại, giải cứu những nữ tử bị hại vô tội kia! Tốt nhất là tóm gọn hết bọn người xấu, nhốt vào trong lao, để cho bọn họ không thể ra ngoài gieo họa nữa!" Lâm Thư chính nghĩa đầy mình nói, giơ tay, từ từ nắm chặt bàn tay thành quyền, bộ dạng như không làm không được.

Thấy bộ dạng ngốc ngếch này của nàng, Hàn Lạc Tuyển liếc mắt một cái cũng thấy hao tổn tinh thần, dứt khoát bước đi, nhìn thẳng về phía trước.

Thấy hắn không để ý đến mình, Lâm Thư hơi nóng nảy, hỏi: " Hàn Lạc Tuyển, huynh có cách nào để trừng trị đám kẻ xấu kia hay không? Ta biết huynh rấ thông minh, nhất định sẽ có cách, đúng không?"

Hàn Lạc Tuyển vẫn chẳng hiểu tại sao nàng lại coi trọng hắn đến vậy, có chút vô lực quay đầu, nói: "Chuyện này chờ trở về kinh hãy nói, trước mắt chúng ta nên nghĩ cách để về kinh mới là quan trọng. Ngươi đã bị đưa ra phủ nhiều ngày, người của phủ Định Quốc công chắc chắn sẽ lo lắng sốt ruột. Có sức lực quan tâm người khác, không bằng chăm sóc tốt cho mình trước đi."

Nghe xong lời hắn nói, cuối cùng nàng cũng tỉnh lại từ trong chuyện của Triệu Á Thanh. Đúng vậy, đúng như lời Hàn Lạc Tuyển nói, việc cấp bách trước mắt là mau chóng hồi kinh, chỉ có trở về kinh khôi phục lại thân phận, mới có năng lực lật đổ Triệu Á Thanh. Thở dài một cái, sờ sờ cái bụng xẹp lép, trên mặt Lâm Thư có chút uất ức nhìn Hàn Lạc Tuyển.

"Hàn Lạc Tuyển, ta đói quá."

"Bản công tử thấy ngươi còn sức lực lăn qua lăn lại như thế, còn tưởng ngươi không biết đói chứ!" Hắn cũng không quay đầu lại, mỉa mai nàng một câu.

Lâm Thư lại cười gượng hai tiếng, vẻ mặt lấy lòng nói với Hàn Lạc Tuyển: "Chúng ta đi tìm đồ ăn trước đã, ăn no rồi mới suy nghĩ thật kỹ xem làm cách nào để về kinh thành."

Hàn Lạc Tuyển hừ lạnh một cái, giọng nói bất thiện hỏi: "Ăn cơm à? Ngươi có bạc sao?"

"Ta không có, chắc huynh phải có chứ? Bổng lộc của phủ Dịch Vương còn cao hơn gấp đôi phủ Định Quốc công mà, bình thường tiền tiêu vặt của huynh chắc là không ít đâu nhỉ?"

Kiếp trước, đợi sau khi Triệu Á Thanh đăng cơ, nàng được phong Hậu, mới từ trong miệng Triệu Á Thanh biết được, trong tay Hàn Lạc Tuyển không chỉ nắm giữ trọng binh mà còn nắm giữ một nửa kim ngân của triều đình Đại Chu. Hơn một nửa thương nhân Đại Chu đều liên quan đến Hàn Lạc Tuyển. Đối với chuyện này, Triệu Á Thanh đã từng hơn một lần đòi phát chính sách muốn chèn ép Hàn Lạc Tuyển, nhưng cuối cùng vẫn không thể khiến cho Hàn Lạc Tuyển chịu tý tổn thất nào. -lll;;;;e;;;qu;;;y;;;do;;;nn---Quan sát Hàn Lạc Tuyển một thời gian, Triệu Á Thanh xác định Hàn Lạc Tuyển không có chút dị tâm nào, mới tạm yên lòng, không đối phó với Hàn Lạc Tuyển nữa.

"Bổng lộc của phủ Dịch Vương đúng là cao hơn phủ Định Quốc công, nhưng đâu có quan hệ gì với ta? Bản công tử bị người ném xuống đảo hoang, ngân lượng trên người đều bị vơ vét hết rồi, một văn tiền cũng không có!" Lúc nói những lời này, Hàn Lạc Tuyển không hề ngại ngùng chút nào, bình thản nói mình không có tiền.

Lâm Thư không ngờ rằng về sau Hàn Lạc Tuyển là phú khả địch quốc mà hiện tại không có nổi một văn tiền, đột nhiên có chút hụt hẫng. Hai người im lặng đi được một đoạn, sực nhớ ra gì đó, Lâm Thư đột nhiên níu lấy tay hắn, kích động mở miệng: "Không phải trên người huynh còn có viên dạ minh châu sao? Chúng ta trước...."

"Đừng có ý đồ với viên dạ minh châu! Đó là quà tổ mẫu tặng ta vào sinh thần tám tuổi của ta." Lâm Thư vừa nói, Hàn Lạc Tuyển đã biết nàng có ý đồ gì, lập tức cắt đứt lời nàng.

Nghe nói dạ minh châu là quà tổ mẫu hắn tặng sinh thần, nàng liền không dám nghĩ nhiều. Nghĩ tới miếng ngọc bội tùy thân ở trên cổ, Lâm Thư vội vàng lấy ra, tháo ra khỏi cổ, trên cổ vui mừng nhướng mày đưa đến trước mặt Hàn Lạc Tuyển.

"Huynh xem này! Ta đột nhiên nhớ đến trên cổ có đeo một miếng ngọc bội tùy thân, miếng ngọc bội này rất hiếm, là Tử Ngọc đấy! Huynh nói xem, nếu cầm thì sẽ rất được giá đúng không, có đủ cho chúng ta hồi kinh chưa?"

Thấy miếng ngọc bội Hổ Phủ lay động ở trước mặt, Hàn Lạc Tuyển sửng sốt một chút, vội đoạt lấy ngọc bội từ tay nàng, cẩn thận quan sát. Vừa nhìn, hắn liền lộ ra vẻ mặt hóa ra là thế. Sau đó, vẻ mặt nghiêm túc nhìn bốn phía xung quanh, phát hiện không có ai, hắn mới nhỏ giọng trách cứ nàng: "Ngươi điên rồi! Ngươi có biết Tử Ngọc này chính là ngọc vật mà Hoàng gia mới có, nếu ở Đại Chu xuất hiện Tử Ngọc mà không giao nộp, chắc chắn sẽ chịu hình phạt. Ngọc bội kia là tổ tiên hoàng đế ban cho Lâm gia, là bảo vật trấn tộc của Lâm gia, Định Quốc công lại đưa nó cho ngươi! Chẳng lẽ ông ấy chưa từng nói cho ngươi biết tầm quan trọng của nó hay sao?"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 73 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

2 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

3 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 130, 131, 132

5 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

6 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 19, 20, 21

8 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 57, 58, 59

10 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 177, 178, 179

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

12 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

13 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

17 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

18 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34

19 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

20 • [Hiện đại] Cô vợ ngọt ngào của tổng giám đốc - Độ Nương

1 ... 17, 18, 19


Thành viên nổi bật 
Minh Huyền Phong
Minh Huyền Phong
yentula
yentula
susublue
susublue

Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 264 điểm để mua Pucca
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 609 điểm để mua Kem trái cây
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 394 điểm để mua Trái Cherry
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 410 điểm để mua Piano
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 4366 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 374 điểm để mua Trái Cherry
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 579 điểm để mua Kem trái cây
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 4157 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 844 điểm để mua Bé hoa hồng
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 355 điểm để mua Trái Cherry
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1995 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Yi Siêu Biến Thái vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh sinh nhật chocolate
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 550 điểm để mua Kem trái cây
Shop - Đấu giá: Lê Quyên Quyên vừa đặt giá 337 điểm để mua Trái Cherry
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 718 điểm để mua Hamster lúc lắc
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1899 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Yi Siêu Biến Thái vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3958 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 350 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 965 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 682 điểm để mua Hamster lúc lắc
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 918 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: tieuhanhtinh vừa đặt giá 250 điểm để mua Pucca
cò lười: Mọi người nhường em cục đá đi ạ. Em sưu đồ tím ạ
Đường Thất Công Tử: - tặng cho cục đá
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 873 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: hàn ánh nguyệt vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 320 điểm để mua Trái Cherry
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 389 điểm để mua Piano
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 303 điểm để mua Trái Cherry

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.