Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 73 bài ] 

Kế sách theo đuổi phu quân sau khi sống lại - Tô Nhị Thiếu

 
Có bài mới 18.12.2017, 16:09
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Hỏa Lân Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Hỏa Lân Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.06.2013, 18:55
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1258
Được thanks: 6401 lần
Điểm: 8.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Kế sách theo đuổi phu quân sau khi sống lại - Tô Nhị Thiếu - Điểm: 11
Chương 51: Chọc người tức đến tỉnh lại


Đi tới trước giường, nàng chầm chậm ngồi xuống, tay run run vươn tới dịu dàng vuốt ve gương mặt Hàn Lạc Tuyển. Hồi lâu mới chậm rãi mở miệng: "Hàn Lạc Tuyển, huynh biết không? Kể từ lúc nghe được tin huynh xảy ra chuyện, ta đã mơ thấy rất nhiều ác mộng. Người trong mộng, chuyện trong mộng ấy thật sự quá chân thật. Trang Chu nằm mộng hóa bươm buớm, không biết là bươm bướm thành Trang Chu, hay là Trang Chu hóa bướm bay. Bởi vì từng hồi mộng cảnh đó khiến ta mê mang rồi."

Lâm Thư lại hỏi: "Hàn Lạc Tuyển, huynh có hiếu kỳ xem ta nằm mộng gì không?"

Thấy hắn không có phản ứng, nàng vươn tay búng nhẹ mặt hắn, nói tiếp: "Nhìn bộ dạng này của huynh có nói thì cũng vô dụng, thôi, không nói nữa."

Bên trong phòng an tĩnh hồi lâu, ngửi thấy mùi thuốc đắng, nàng lại ghét bỏ, lên tiếng tiếp: "Thôi, dù sao hiện tại huynh cũng chẳng khác gì người chết cả. Ta liền miễn cưỡng nói cho huynh nghe một chút đi! Ta sợ huynh ra đi mang theo tiếc nuối, quay đầu lại không cam lòng, chạy trở về làm phiền ta. Ta không muốn bị một con quỷ quấn lấy đâu, quá kinh khủng mà!" Lúc nói những lời này, trong giọng nàng tràn đầy chán ghét.

Nếu như Hàn Lạc Tuyển tỉnh lại vào lúc này, nhất định sẽ bị chọc tức ngất đi.

Cầm một đoạn tóc đen như mực của hắn lên, Lâm Thư vừa nghịch nghịch trong tay, vừa kể: "Ta mơ thấy ta đã gả cho Triệu Á Thanh rồi! Trong mộng hắn ta đối xử với ta rất tốt, hết sức sủng ái ta. Nghe hắn ta nói muốn làm Thái tử, ta đã bị hù dọa, nhưng sau được hắn ta an ủi nhiều, ta liền ủng hộ hắn ta tranh đoạt ngôi vị. =--ll,,..ê,,,q..uy,,,,do,,,,nn,...-==-Bởi vì ngôi vị Thái tử cần nhận được sự ủng hộ của Tứ đại gia tộc Hàn, Lâm, Đỗ, Mạc, vì thế, ta và huynh đã cãi vã. Ta muốn huynh ủng hộ Triệu Á Thanh nhưng huynh không đồng ý. ==ll..,.q,q,q,d,,,o....nn...==-Chúng ta căng thẳng rất lâu, huynh lùi bước, cuối cùng cũng đồng ý ủng hộ Triệu Á Thanh. Nhưng huynh lại vì điều đó mà hoàn toàn cắt đứt với ta, không bao giờ liên quan đến ta nữa."

Dừng một chút, Lâm Thư lại nói: "Trong mộng, Triệu Á Thanh nhận được sự ủng hộ của tam gia Hàn, Lâm, Đỗ, cuối cùng Mạc gia cũng bất đắc dĩ ủng hộ hắn ta, thuận lợi trở thành Thái tử. Rồi hai năm sau, hắn ta đột nhiên mượn Hổ phù Tử ngọc của ta mấy ngày, điều động cấm quân, Văn Đế bệ hạ nổi giận, trong một đêm diệt sạch Lâm gia. Trong mộng, ta đã ngu ngốc bị Triệu Á Thanh lừa dối, hoàn toàn không biết chính mình đã hại chết Lâm gia."

Nói đến đây, nàng dừng lại hồi lâu, thở dài, nói tiếp: "Sau đó Triệu Á Thanh đăng cơ, ta được sắc phong làm Hoàng hậu. Làm hậu mười năm, Triệu Á Thanh đã chối bỏ lời hứa cho ta ‘nhất sinh nhất thế nhất song nhân’ lúc ban đầu, trong cung lần lượt từng giai nhân lấy được sự sủng hạnh của hắn ta, cứ như thế, ta dần bị lãng quên. Sau này hả, sau đó ta cũng không biết vì sao, thân thể càng ngày càng thêm suy yếu, ngay cả thái y cũng không chẩn đoán ra được bệnh gì. Ta đoán có lẽ mình đã bị trúng độc rồi. Khi đó ta trúng độc rất nặng, phát hiện chuyện Lâm gia bị diệt có sự tham dự của Triệu Á Thanh, ta đã rất hận hắn ta, từng nghĩ kêu hắn ta đến cung của ta để độc chết hắn ta. Nhưng vừa nghĩ tới Triệu Á Thanh chết rồi, sẽ tiện nghi cho hài tử của những nữ nhân khác thượng vị. Ngay cả kẻ nào hạ độc mình mà ta cũng chẳng biết, ta sợ sẽ để cho nhi tử của nữ nhân hạ độc mình lên thừa kế ngôi vị hoàng đế, cho nên lại càng không cam lòng độc chết Triệu Á Thanh."

"Trong mộng ta đã nghĩ, nếu không báo được thù, ít nhất phải thoát khỏi gia phả của Triệu gia chứ? Vì vậy ta cầm dao găm lên đại điện, ở trước mặt văn võ bá quan, lấy cái chết bức bách Triệu Á Thanh, muốn bị phế truất đi, loại ta ra khỏi gia phả của Triệu gia. Tình cảnh trong mộng biến hóa quá nhanh, Triệu Á Thanh thừa dịp ta kiểm tra tộc phổ liền nhân cơ hội đoạt mất dao găm trong tay ta. Ta thấy tình huống bất ổn, liền lấy đao nhỏ đã chuẩn bị trước trong tay áo ra, hung hăng đâm vào ngực mình."

"Sau đó, vào lúc sắp chết, ta đã thấy được huynh. Huynh nói nhất định có thể cứu ta, còn nói sẽ thay ta báo thù. Nghe được huynh muốn thay ta báo thù, ta liền yên tâm chết đi. Ta đều nhớ hết cảnh tượng trong mộng, hết sức chân thật, chân thực khiến lòng ta hoảng hốt. Hàn Lạc Tuyển, huynh nói xem, ta mơ thấy ác mộng như vậy có kỳ quái hay không?"

Lâm Thư chẳng trông mong gì hắn sẽ đáp lại mình, tự nhiên nói tiếp: "Kể từ ngày nằm mộng đó, ta đã đi hỏi tam ca xem Triệu Á Thanh bị giam giữ ở đâu. Tam ca kêu người đưa ta đến địa lao nhìn Triệu Á Thanh, ta ra lệnh cắt đầu lưỡi, chém hai tay hắn ta. Sau đó ta kêu thả người, ném hắn ta ở đầu đường xó chợ.---...llq,,,q,,d...o,,,n....Không có lưỡi, miệng không thể nói, lừa gạt người khác. Không có đôi tay, hắn ta không thể viết chữ lừa dối người khác. Không phải Triệu Á Thanh muốn trở thành người đứng đầu sao? Ta sẽ để cho hắn ta không bằng một người bình thường!" Lâm Thư hoàn hồn từ trong mạch suy nghĩ, dùng sức siết chặt đoạn tóc trong tay, vô ý thức cúi đầu nhìn.

Vừa cúi đầu, phát hiện đoạn tóc cầm trong tay bị nàng bện lại. Lâm Thư sợ hết hồn, vội bỏ đoạn tóc đó ra.

"Làm ta sợ muốn chết! Thật sự là kỳ quái, sao ta mới vuốt vuốt một chút, đã bện tóc huynh vậy! Ta chưa từng bện đồ vật gì cả mà! Chưa bao giờ biện qua!" Nàng thật sự bị giật mình.

Bên trong lại lâm vào yên tĩnh, trong chốc lát, Lâm Thư nghi thần nghi quỷ nhìn chằm chằm Hàn Lạc Tuyển, mở miệng hỏi: "Hàn Lạc Tuyển, không phải quỷ hồn của huynh đang tác quái đó chứ! Có phải huynh đã chết rồi không?" Nói xong, nàng vươn tay qua, muốn xem hắn còn thở không.

Tay mới vừa đưa tới, liền bị người nắm được, khiến Lâm Thư sợ hãi, lập tức vung tay còn lại hung hăng vỗ xuống mặt Hàn Lạc Tuyển một cái. Vì vậy, Hàn thế tử thật vất vả từ trong hôn mê tỉnh lại, liền bị Lâm Thư đập phát, hôn mê bất tỉnh.

Lâm Thư cũng ý thức được mình phản ứng quá lớn, kêu mấy tiếng, phát hiện hắn không có phản ứng gì, sợ xảy ra chuyện, liền vội vàng chạy đi gọi người.

Dịch Vương phi và Dịch Vương gia vừa mới nói chuyện xong, liền nghe được có người bẩm báo bên nhi tử đã xảy ra chuyện. Bọn họ vừa gọi người đi mời đại phu đến xem, vừa vội vã đi về phía viện của Hàn Lạc Tuyển.

Vừa nhìn thấy Lâm Thư, Dịch Vương phi vội hỏi thăm tình huống: "Lâm tiểu thư, Tuyển nhi xảy ra chuyện gì hả?"

Lâm Thư có chút xấu hổ, cười khan nói: "Ta đang nói chuyện với hắn, hắn đột nhiên vươn tay kéo ta, ta bị giật mình, không cẩn thận tát một cái khiến hắn hôn mê rồi."

Sự chú ý của Dịch Vương phi đều ở trên câu nói nhi tử đã tỉnh lại, nghe nói nhi tử tỉnh, khuôn mặt đầy kích động, lôi kéo Lâm Thư hỏi: "Tuyển nhi tỉnh rồi! Tuyển nhi thật sự tỉnh rồi hả?"

Lâm Thư gật đầu, trên mặt vẫn hơi xấu hổ, may mắn là Dịch Vương phi chưa nghe rõ câu sau của mình, như thế cũng tốt!

Nhận được Lâm Thư xác nhận lần nữa, Dịch Vương phi khẩn cấp đi vào phòng xem Hàn Lạc Tuyển.

Cùng đến với Dịch Vương phi, Dịch Vương gia thầm quan sát Lâm Thư. Nghe nàng nói tát một cái khiến nhi tử hôn mê, khóe miệng hắn liền co giật một chút.--...ll$Q,,,&...****D...0....nnn..// Cô nương này hơi dũng mãnh! Ngược lại nghĩ đến Hàn Lạc Tuyển cưới một nữ tử như vậy, ngày sau nhất định sẽ rất đặc sắc, Dịch Vương gia xấu bụng nhếch khóe miệng.

Dịch Vương phi đi rồi, lúc này Lâm Thư mới phát hiện ra đứng phía sau Dịch Vương phi còn có một nam nhân anh tuấn, thân thể uy vũ. Đoán được thân phận của người này, nàng liền nhún người hành lễ: "Tiểu nữ tử tham kiến Dịch Vương gia!"

Dịch Vương gia hào sảng phất tay, để nàng đứng dậy.

"Lâm tiểu thư mau đứng dậy đi! Người một nhà không cần khách khí như vậy!"

Khuôn mặt Lâm Thư hơi cứng đờ, vị Dịch Vương gia này cũng quá tự tin nàng sẽ gả cho Hàn Lạc Tuyển sao?

"Dịch Vương gia nói đùa rồi. Bây giờ Hàn thế tử đã tỉnh lại, vậy thì ta không quấy rầy nữa. Hôm nay ra cửa đã lâu, người trong nhà chắc lo lắng rồi."

Dịch Vương gia có chút không muốn để Lâm Thư rời đi, muốn giữ lại, bèn nói: "Lâm tiểu thư giúp Hàn gia ta một việc lớn, đã giúp nhi tử ta tỉnh lại. Bổn vương rất muốn cảm tạ một phen, chi bằng ở lại dùng bữa cơm đi!"

Nói đùa à! Lưu lại ăn cơm, nếu trong lúc đó Hàn Lạc Tuyển tỉnh lại, tìm nàng ‘hỏi thăm’ thì sao!

Lâm Thư vội vàng xua tay nói: "Để ngày khác đi! Hàn thế tử vừa tỉnh lại, nhất định rất bận bịu, ta không quấy rầy thêm nữa! Lần này ra ngoài ta chưa nói với người nhà, nếu chần chừ nữa thì bọn họ sẽ càng lo lắng!"

Thấy Lâm Thư kiên trì như vậy, Dịch Vương gia cũng không tiện nhiều lời giữ lại.

"Cũng được, ngày khác tiểu tử thối kia tỉnh lại, sẽ đưa nó đến Lâm gia, nói tiếng cảm tạ với Lâm tiểu thư!"

Lâm Thư cười gượng, gật đầu nói: "Vậy thì ta đi trước! Chúc Hàn thế tử sớm ngày khang phục!"

Dịch Vương gia gọi người tới đưa nàng rời đi, lúc này mới cất bước đi vào trong phòng. Đại phu còn chưa tới,---ll,,,q... Dịch Vương gia vừa bước vào liền thấy mí mắt Hàn Lạc Tuyển hơi nhúc nhích, thì biết nhi tử đang giả bộ ngất.—qq,,,Uyyyy....do---= Mặc dù không biết trong lòng nhi tử tính toán điều gì, nhưng hoàn toàn không gây trở ngại cho việc gây rối của Dịch Vương gia.

"Được rồi! Người đã đi rồi, còn giả bộ chết gì nữa!" Lớn tiếng mở miệng, trong giọng nói của Dịch Vương gia còn mang theo hỏa khí.

Dịch Vương phi nghe vậy, hơi mờ mịt nhìn trượng phu, khó hiểu hỏi: "Cái gì giả chết? Chàng nói Tuyển nhi à? Làm sao có thể! Chàng mù hả! Nhi tử nằm ở trên giường, rõ ràng đang hôn mê, chàng không lo lắng thì thôi, còn nói lung tung nữa! Chàng đi ra, đi ra ngoài!"

Nếu hỏi Dịch Vương gia sợ nhất là ai thì chắc chắn là Dịch Vương phi rồi. Nhìn thê tử đang nổi giận mà nhi tử còn tiếp tục giả chết, Dịch Vương gia tức không nhịn nổi, bước dài qua, nhéo cánh tay Hàn Lạc Tuyển một cái.

"Á! Đau! Ngài thật sự là thân phụ của con sao!" Hàn Lạc Tuyển bị đau mở mắt ra, trừng Dịch Vương gia một cái.

Dịch Vương phi đã hiểu nhi tử mình là cố ý giả bộ bất tỉnh, nhưng không hiểu lý do vì sao.

"Tuyển nhi, con không sao chứ? Khó chịu ở đâu, nói cho mẫu thân biết đi. Còn nữa, con cố ý giả bộ bất tỉnh để hù dọa Lâm tiểu thư hả? Vì sao lại làm như vậy?"

Hàn Lạc Tuyển lắc đầu, hai ngày qua hắn có thể nghe được những tiếng nói bên tai, biết mẫu phi rất lo lắng nên hắn luôn cố gắng tỉnh lại.L.>>&&&Q>>Q><<<D....=-== Nhưng không ngờ hôm nay Lâm Thư đến thăm hắn! Còn nói một đống chuyện vừa kinh hãi thế tục vừa chọc tức người, khiến hắn tức đến tỉnh dậy. Sở dĩ Hàn Lạc Tuyển cố ý giả bộ bất tỉnh là muốn dọa nàng một chút, đồng thời cũng muốn nghe nàng nói nhiều một chút, cho rằng mình hôn mê thì nàng sẽ tiếp tục nói chuyện với hắn.—ll,,,,e,e,...qu,,,yy....do,,,n....=-Nhưng không nghĩ đến Lâm Thư chạy trốn quá nhanh, thời gian chưa tới nửa ly trà nhỏ đã kêu phụ mẫu hắn đến rồi. Hàn Lạc Tuyển hết cách, lúc này mới giả bộ bất tỉnh tới cùng.

Vẻ mặt yếu đuối mở miệng, nói: "Trên người con vẫn ổn, chỉ là cánh tay hơi đau." Hàn Lạc Tuyển giơ cánh tay mới bị Dịch Vương gia bóp đỏ hồng lên.

Dịch Vương phi vừa thấy, giận đến mức đi qua dùng hai tay hung hăng đánh Dịch Vương gia, mắng: "Đồ xấu xa này! Ước gì con ta chết đi hả! Ta đánh chết tên xấu xa nhà ông! Đánh chết ông!"

Thấy một màn như vậy, Hàn Lạc Tuyển liền cười yếu ớt. Dịch Vương gia thấy nhi tử cười, cảm thấy thật là chói mắt. Vừa tránh né Dịch Vương phi, vừa mắng Hàn Lạc Tuyển: "Tên nhãi ranh kia, dám tính kế lão tử hả! Xem con lành bệnh rồi thì lão tử trừng trị con thế nào!"

Nếu lúc này Lâm Thư ở đây, nhất định sẽ giật mình vì màn hài kịch của Hàn gia.

Đợi Dịch Vương gia bị Dịch Vương phi đuổi tít ra ngoài, bên trong phòng chỉ còn lại mình hắn, Hàn Lạc Tuyển mới thu hồi nụ cười, mặt mày suy nghĩ sâu xa.

Những lời Lâm Thư nói đã khiến hắn khiếp sợ, nhưng suy nghĩ kỹ một chút, có lẽ cơn ác mộng đó của nàng đã từng xảy ra. Bằng không, ngay từ ban đầu nàng đã không hiểu rõ Triệu Á Thanh như vậy, hận đến tận xương tủy. Nhớ lại lúc còn ở trấn Thanh Hà, Lâm Thư biết được Tử Ngọc trên người mình chính là Hổ Phù thì đau lòng muốn chết, nói ra những lời không giải thích được. Hàn Lạc Tuyển chắc chắn Lâm Thư và Triệu Á Thanh thật sự có một đoạn chuyện cũ. Nhưng đoạn ‘chuyện cũ’ ấy rất có thể sẽ xảy ra trong tương lai.

Hắn đã từng đọc qua một vài cuốn sách kỳ bí, bên trong còn viết, có người ngủ, nằm mơ thấy tương lai, rồi tỉnh lại phát hiện chuyện thật sự giống hệt trong mộng. Hắn cảm thấy tình huống của Lâm Thư giống hệt trong sách nói.

Tám phần là do nàng mơ thấy chuyện tương lai nên mới này sinh oán hận Triệu Á Thanh. Cho nên ban đầu gặp gỡ trên đảo hoang, nàng lập tức nhận ra hắn, hơn nữa còn hết sức tin tưởng hắn! Nghĩ thông suốt mọi chuyện, Hàn Lạc Tuyển lại hơi rối rắm.

Hôm nay, xem ra Lâm Thư vẫn chưa khôi phục đoạn trí nhớ lúc trước ở chung với hắn. Trong lòng Hàn Lạc Tuyển thật sự yêu mến Lâm Thư, muốn đợi cho thương thế tốt lên rồi đến Lâm gia cầu hôn. Nhưng hiện giờ Lâm Thư rõ ràng chưa khôi phục trí nhớ, không biết đến lúc hắn tới cửa cầu hôn, nàng sẽ nguyện ý gả cho hắn sao? Hàn Lạc Tuyển buồn bực rồi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn lamnguyetminh về bài viết trên: Manchannie, nammoi, qh2qa06, ttatuyet
     

Có bài mới 18.12.2017, 16:15
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Hỏa Lân Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Hỏa Lân Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.06.2013, 18:55
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1258
Được thanks: 6401 lần
Điểm: 8.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Kế sách theo đuổi phu quân sau khi sống lại - Tô Nhị Thiếu - Điểm: 12
Chương 52: Đại kết cục


Đợi vết thương trên người Hàn Lạc Tuyển khỏi hẳn thì đã sang tháng mười đầu đông rồi. Lá phong bắt đầu nhuộm đỏ, bầu trời gió nhẹ mây mờ, xanh thẳm xa xăm. Nội loạn đi qua, tân quân thượng vị, kinh thành đã từ từ khôi phục bình yên như xưa.

Bởi vì có Lâm gia trợ giúp, Hàn gia đã tra ra được đám người mai phục xuống tay với Hàn Lạc Tuyển. Thì ra là, trong lúc lòng người toàn thành sợ hãi đối phó với nghịch tặc thì người Đỗ gia lại mua chuộc cai ngục trôm nom nhà giam, nhân cơ hội lén trốn đi. Đỗ Linh Nguyệt không cam lòng thấy Triệu Á Thanh cứ như vậy mà thất bại, liền dùng đám thế lực cuối cùng do Triệu Á Thanh lưu lại, mai phục trên con đường buộc phải đi qua để hồi kinh. Mất sức lực rất lớn, dùng thuốc nổ đối phó với Hàn Lạc Tuyển. Cho dù không thể cứu Triệu Á Thanh thì cũng muốn báo thù thay hắn ta. Kết quả cuối cùng, không cần nói cũng biết.

Tâm vui vẻ, tinh thần thảnh thơi ngồi ở trong viện, Hàn Lạc Tuyển từ từ thưởng thức trà. Dịch Vương phi vừa tới liền thấy bộ dạng nhàn hạ tự đắc của nhi tử, giận dễ sợ, đi tới đoạt lấy chén trà trong tay Hàn Lạc Tuyển, cả giận nói: "Tuyển nhi! Con vẫn còn lòng dạ ở chỗ này uống trà à! Bà mối đến Lâm gia, bị người Lâm gia từ chối rồi! Người Lâm gia không hề có ý gả Lâm tiểu thư đâu!"

Hàn Lạc Tuyển mù mờ một lát, khó tin nói: "Làm sao có thể! Mấy ngày trước con đã bàn bạc tốt với tam ca của Lâm Thư rồi mà, hắn đã cam đoan với con, hôn sự của con và Lâm Thư nhất định hoàn thành!" Nhớ tới ý cười xấu xa của Lâm Kỳ lúc đó, Hàn Lạc Tuyển đã hơi hiểu ra. Tên hồ ly có lòng dạ hiểm độc này, thì ra là có lệ với hắn! Đôi tay nắm thành quyền, hắn hận không thể lập tức đi tìm Lâm Kỳ hỏi cho rõ ràng.

Dịch Vương phi nghe thế, buồn bực hỏi: "Nhưng nếu Lâm tam công tử đã đồng ý rồi thì vì sao bà mối của chúng ta đến lại bị từ chối không tiếp chứ?"

Hàn Lạc Tuyển lắc đầu, nhíu mày trầm tư.

Lúc này Hàn Cửu liền chạy tới, bẩm báo: "Khởi bẩm Vương phi, Thế tử, có bà mối đến viếng thăm, nói là làm mối cho Thế tử và Lâm gia."

Lần này Dịch Vương phi và Hàn Lạc Tuyển đều không thể hiểu nổi. Vì sao bọn họ phái bà mối đi thì bị từ chối, rồi sau đó Lâm gia lại phái người đến Hàn gia làm mối? Nào có chuyện nhà gái đến cửa làm mai chứ!

Dịch Vương phi phản ứng nhanh nhất, trước tiên mời bà mối Lâm gia vào phủ, chiêu đãi tốt đẹp thì sẽ biết đáp án thôi.—ll.,,q,q,q,..do,,,n....=- Vẫy khăn lụa, Dịch Vương phi kích động dặn dò: "Mau mời bà mối Lâm gia vào phủ! Phải chiêu đãi thật tốt! Bổn Vương phi thay y phục khác sẽ tới ngay!"

Dặn dò xong, thấy nhi tử vẫn đang suy tư, Dịch Vương phi vỗ con mình một cái, giục: "Còn ngây ngốc suy nghĩ gì thế! Thay y phục khác rồi cùng mẫu thân đi xem bà mối Lâm gia nói như thế nào đi."

Hàn Lạc Tuyển gật đầu, trở về phòng thay y phục khác rồi đi theo Dịch Vương phi đến đại sảnh, gặp bà mối Lâm gia.

"Ai da! Đây hẳn là Vương phi rồi! Dân phụ tham kiến Vương phi!" Bà mối Lưu vừa thấy một nữ nhân ăn vận đoan trang cao quý thì đoán ngay ra được thân phận, vội vàng đứng dậy hành lễ lấy lòng.

"Đứng lên đi! Không biết phải xưng hô như thế nào?" Dịch Vương phi nhỏ nhẹ hỏi.

"Dân phụ là Lưu thị! À? Mặt mày vị công tử này như Phan An, chắc hẳn là Hàn thế tử rồi! Quả thật là tuấn tú, lịch sự, tác phong nhanh nhẹn!" Bà mối Lưu hết sức khen ngợi.

"Bà mối Lưu quá khen rồi! Không biết ngươi được Lâm gia nhờ vả chuyện gì vậy?" Còn chưa có ngồi xuống, Dịch Vương phi đã hỏi thẳng.

Bà mối Lưu vốn đang cười không khép miệng, nghe Dịch Vương phi nói thế, nhất thời thu lại nục cười. Châm chước một phen, mới chậm rãi nói: "Điều này, dân phụ được Lâm gia nhờ vả, đến Dịch Vương phủ, cầu hôn hộ Lâm gia."

Hàn Lạc Tuyển nhíu chặt mày, im lặng. Còn Dịch Vương phi nghe xong thì chấn động, kinh ngạc nói: "Lâm gia tới cửa Hàn gia ta để cầu hôn? Hàn gia ta đâu có con gái nào chứ! Có phải lầm hay không?"

"Không hề lầm! Tiểu thư dòng chính của Lâm gia muốn cưới Hàn thế tử, nhờ vả dân phụ đến trước làm mai.—ll,,,q,q, ==--d,,,===Mặc dù chuyện này hơi kinh thế hãi tục, nhưng cũng rất khác biệt đặc sắc ạ!" Bà mối Lưu phát huy uốn ba tấc lưỡi, ra sức nói.

"Khác biệt rất đặc sắc, khác biệt rất đặc sắc..." Dịch Vương phi đã không cười nổi nữa, quay đầu nhìn nhi tử phía sau lưng, sử dụng ánh mắt hỏi thăm ý tứ của Hàn Lạc Tuyển.

Lúc này bà mối Lưu cũng đang nhìn chằm chằm Hàn Lạc Tuyển. Chuyện này vô cùng kinh thế hãi tục, xưa nay chưa từng có, không biết vị Hàn thế tử này có thể đồng ý không đây.

Ai ngờ Hàn Lạc Tuyển trầm tư hồi lâu, đột nhiên thoải mái cười một tiếng, cười đến như gió xuân phơi phới, chậm rãi mở miệng: "Bản công tử chấp nhận lời cầu hôn của Lâm gia."

Dịch Vương phi trợn trừng mắt, lập tức hỏi: "Tuyển nhi, con phải nghĩ kỹ càng, con muốn gả cho Lâm tiểu thư sao? Nếu như con gả đi thì phải ở rể Lâm gia đó! Hàn gia chỉ có một mình con thôi!"

Hàn Lạc Tuyển cười trấn an Dịch Vương phi, nói: "Mẫu phi đừng lo lắng, hài nhi đã nghĩ kỹ rồi. Hài nhi nguyện ý gả cho Lâm tiểu thư!"

Dịch Vương phi biết nhi tử không phải là một người chịu thua thiệt, thấy nhi tử cười bình tĩnh như thế, cho là nó đã có chủ ý, lúc này mới từ từ yên lòng. Tiếp đãi bà mối Lưu ngồi xuống, cùng bà thảo luận chuyện hai nhà.

Chờ sau khi tiễn bước bà mối Lưu, Dịch Vương phi vội vàng hỏi: "Tuyển nhi, con nói xem vì sao Lâm gia lại làm như thế? Con đường đường là một nam nhi, thật sự phải gả cho một nữ nhân làm trượng phu sao?"

Hàn Lạc Tuyển cười lắc đầu, chậm rãi nói: "Mẫu phi, con cảm thấy đây là sự dò xét của Lâm gia với chúng ta. Lâm Thư là bảo bối của Lâm gia, nếu gả cho con dễ dàng quá thì người Lâm gia sẽ yên tâm sao?"

"Cho nên con nghĩ rằng đây là người Lâm gia thử dò xét chúng ta à? Sau đó sẽ đồng ý!"

Dịch Vương phi hơi hơi hiểu rồi, nhưng vừa nghĩ, lại hỏi tiếp: "Nếu như bọn họ thật sự tính toán muốn con gả vào Lâm gia thì sao! Tuyển nhi, con sẽ không đùa mà thành thật gả đi đó chứ! Phụ vương con chỉ có mỗi mình con, nếu như con ở rể Lâm gia, chưa nói đến toàn bộ kinh thành sẽ chê cười Hàn gia thế nào, chỉ nói đến sau này Hàn gia sẽ do ai thừa kế vẫn là một vấn đề lớn đấy! Con đã từng nghĩ qua những điều đó chưa?"

Hàn Lạc Tuyển lắc đầu một cái, nói: "Mẫu phi đừng lo lắng, Lâm gia là thế gia trăm năm, sẽ có chừng mực thôi."

Dịch Vương phi vẫn hơi thấp thỏm, không quá yên tâm. Hàn Lạc Tuyển đành phải liên tục an ủi, phân tích theo hướng tốt cho mẫu thân mình nghe.

Lại nói về Lâm gia, kể từ mấy tháng trước qua thăm Hàn Lạc Tuyển, bị hắn dọa cho hoảng sợ, Lâm Thư chạy trở về Lâm gia liền thấy rất phiền não.

Mặc dù còn chưa nhớ ra những ký ức mà Hàn Lạc Tuyển đã nói đến, nhưng kết hợp với chuyện trong mộng, nàng đã đoán ra được mình là được sống lại, đã nghĩ thông suốt mọi chuyện rồi. Bí mật giấu ở trong lòng, khiến nàng khó chịu.--..,...’’’^L^E^_^?^Q,,,U))(((Y....D&&&^0^,,,,11...**** Nghe nói Hàn Lạc Tuyển sắp chết, lòng nàng lại nảy sinh sự thương hại, đi gặp mặt hắn một chút. Đối mặt với người sắp chết, Lâm Thư liền buông bỏ cảnh giác mà nói ra chuyện khiến nàng phiền lòng. Không ngờ, Hàn Lạc Tuyển lại tỉnh dậy! Lâm Thư không dám chắc hắn có nghe hết những lời nàng đã nói hay không, cho nên vài ngày đó luôn tràn đầy phiền não. Nếu như hắn đã nghe toàn bộ điều nàng nói, chắc chắn sẽ hoài nghi nàng bị vật bẩn thỉu gì đó dây dưa không?

Càng nghĩ Lâm Thư càng lo lắng. Đối với Hàn Lạc Tuyển, nàng cũng không nói rõ được là có cảm giác gì. Lúc trước, chưa mơ về chuyện xưa thì nàng có chút chán ghét hắn, nhưng nằm mộng rồi, đã biết chuyện kiếp trước rồi, nàng liền không thể chán ghét nổi hắn. Dù sao, đời trước  Hàn Lạc Tuyển si tình với nàng như thế, cả đời đều không lập thất, mãi đến khi nghe được nàng xảy ra chuyện, lúc này mới bỏ cả thể diện quay về bên cạnh nàng. Đối với một nam tử si tình như thế, nàng không thể sinh ra được chút chán ghét nào, ngược lại còn nổi lên ít cảm xúc khác thường.

Ngay lúc Lâm Thư quyết định về sau sẽ cắt đứt liên hệ với Hàn Lạc Tuyển thì Hàn gia lại phái bà mối đến Lâm gia làm mai. Lần này làm cho Lâm Thư sợ chết khiếp, nàng không biết Hàn Lạc Tuyển đang tính toán cái gì. Là thật sự muốn thành thân với nàng hay là có mục đích khác. Vì vậy, nàng đã từ chối không chút khách khí.

Sau lại được người Lâm gia khuyên bảo, nói Hàn Lạc Tuyển là một phu quân tốt, nàng liền do dự rồi. Suy đi nghĩ lại, tính toán thử dò xét xem có phải hắn thật sự thích nàng, nghiêm túc muốn chung sống với nàng cả đời hay không. Sau đó, mới có màn bà mối Lưu đến Dịch Vương phủ làm mai kia.

Người Lâm gia vốn cho là lần này Lâm Thư gây khó dễ thì Dịch Vương phủ sẽ từ chối hôn sự này. Không ngờ, bà mối Lưu trở về nói là Hàn gia đồng ý rồi! Hàn Lạc Tuyển nguyện ý gả cho Lâm Thư! Điều này khiến mọi người ngạc nhiên hết cỡ.

"Thư nhi, một người nam tử vì con mà làm đến mức đó, ở Đại Chu không tìm được người thứ hai đâu. Con đồng ý gả đi! Nếu như nó dám đối xử tệ bạc với con, còn có Lâm gia làm chỗ dựa cho con mà!" Lâm lão phu nhân ý vị sâu xa khuyên nhủ.

Thật ra thì lòng dạ Lâm Thư đã dao động, nói không cảm động là giả. Một người nam tử có thể vì một nữ nhân mà làm đến mức đó, bỏ qua thân phận và thể diện gả cho một nữ nhân, có thể thấy được hắn quan tâm nữ nhân kia nhiều thế nào.

Nhếch miệng cười, Lâm Thư khẽ gật đầu. An thị bên cạnh thấy vậy, vui mừng dặn dò bà mối Lưu để bà đến Dịch Vương phủ một chuyến nữa, giải thích với Hàn gia một phen, kính xin Hàn gia bỏ qua cho màn thử lúc trước của Lâm gia.

Bà mối Lưu lặng lẽ chạy đến Dịch Vương phủ một chuyến nữa, giải thích rõ ràng mọi chuyện. Sau đó hai nhà trao đổi thiếp canh, nạp cát nạp chinh, rồi đến thỉnh kỳ, đón dâu.

Ngày Lâm Thư xuất giá, trời đổ tuyết trắng bay bay. Hàn Lạc Tuyển đón dâu với một đầu phủ tuyết trắng đợi ở bên ngoài cửa phủ Định Quốc Công. –ll..,e,e,q...q,,quuyyd,,,,doonn,,,..==--Mãi cho đến khi Lâm Thư lên kiệu hoa, người Lâm gia vẫn không ai ra ngoài hắt một chậu nước cả. Nhận được ánh mắt tràn đầy cảnh cáo của Lâm Kỳ, Hàn Lạc Tuyển hết sức trịnh trọng chắp tay vái lạy, nghênh đón Lâm Thư đến Dịch Vương phủ.

Lòng đầy nhớ nhung, Hàn Lạc Tuyển ứng phó với tân khách qua loa, có lệ, rượu mới uống được một nửa đã muốn về tân phòng rồi. Lại bị đám thư sinh của học viện Thánh Tài vây lấy, không cho đi.

"Haizz! Hàn thế tử, rượu này còn chưa uống xong đâu, gấp gáp muốn rời khỏi như thế, muốn làm gì thế!" Người ngăn hắn lại là Thế tử Tạ Dịch Hoa của phủ Mục Hầu, lúc nói chuyện còn cười đến đáng đánh đòn.

"Đúng đó! Hàn thế tử chạy nhanh như vậy làm gì! Tân nương tử ở trong phòng sẽ không chạy đâu, uống vài chén với chúng huynh đệ đi!" Hoàng Hữu Tài cười xấu xa phụ họa.

Bị người lôi kéo, hôm nay lại là ngày đại hỉ của hắn nên Hàn Lạc Tuyển cũng không tiện tức giận, đành phải mời rượu đám đồng học lúc xưa.

Cũng may đám đồng học không quá khốn kiếp, không hoàn toàn chuốc say Hàn Lạc Tuyển. Thấy hắn đã say bảy phần liền bỏ qua cho hắn. Lúc này Hàn Lạc Tuyển mới được Hàn Cửu dìu về tân phòng.

Đẩy cửa phòng ra, Hàn Lạc Tuyển kêu hạ nhân trong phòng đi ra ngoài. Hỉ nương có chút do dự, muốn nói gì đó, nhưng đối diện với gương mặt than của Hàn Lạc Tuyển, đành lui ra ngoài.

Đợi tất cả mọi người đi hết, Hàn Lạc Tuyển đi về phía trước giường có người đang mặc một thân hỉ phục, ngồi đoan trang.

"Thư nhi." Nhẹ hô một tiếng, Hàn Lạc Tuyển từ từ vén khăn voan đỏ trên đầu nàng.

Ngửi được mùi rượu nồng nặc trên người hắn, nàng ghét bỏ nhíu đôi mày thanh tú, bịt mũi tránh người đi, ghét bỏ nói: "Sao chàng uống nhiều rượu thế, người toàn mùi rượu, hôi chết được. –ll,,,q,q,q....d,,,ô...nn---Mau đi tắm! Nếu không tối nay chia giường ngủ!"

Hàn Lạc Tuyển vừa nghe, sắc mặt không tốt lắm, uất ức nhìn nàng, nói: "Thư nhi, chúng ta vừa mới thành thân mà nàng đã chán ghét ta, sau này ta già đi thì nàng chán ghét ta chết luôn hả!"

"Ai bảo toàn thân chàng hôi như vậy! Hoặc là tắm sạch sẽ rồi trở lại, hoặc là chia giường ngủ!" Lâm Thư kiên quyết không nhượng bộ.

Hàn Lạc Tuyển dứt khoát trở thành kẻ vô lại, nhào vào nàng, vây nàng ở trong ngực, dụi đầu vào cổ nàng thì thầm: "Thư nhi, đừng ghét bỏ ta. Ta rất yêu nàng!"

Hàn Lạc Tuyển đột nhiên cảm thấy lòng hơi chua xót, trước kia là hắn ghét bỏ nàng, phong thủy luân chuyển, biến thành Lâm Thư ghét bỏ hắn.

Nhìn hắn say, lòng nàng mềm nhũn, đôi tay ôm lấy hắn, giọng nói cũng dịu dàng: "Chàng thích ta nhiều thế nào? Bây giờ ta vẫn chưa nhớ ra những hồi ức với chàng, phải làm sao đây?"

"Trước kia khi nàng yêu thích ta, ta không biết quý trọng, giờ nàng không nhớ rõ ta, ta lại rất yêu nàng.---;;;....lll.q.q....,,yyyy,,,,doo....==-= Không nhớ rõ cũng tốt, hôm nay nàng đã thành thê tử của ta, có ta yêu nàng là đủ rồi." Hàn Lạc Tuyển ôm chặt nàng, nói.

Nàng có chút hoài nghi hắn đã say đến mức nào, suy nghĩ một chút, hỏi: "Chàng còn nhớ lúc chàng hôn mê bất tỉnh, ta đã nói những gì với chàng không?"

"Nói cái gì? Thư nhi, lúc đó nàng đã nói gì với ta?" Hắn đột nhiên ngẩng đầu lên, vẻ mặt mơ hồ hỏi.

Giờ khắc này, nàng đã hoàn toàn an tâm, cảm thấy cuối cùng trong lòng càng thêm kiên định. Nàng dịu dàng, nhẹ nhàng vuốt tóc hắn, mở miệng nói: "Vậy chàng mau buông ra, đi tắm rửa mau đi!"

Hàn Lạc Tuyển câm nín trong lòng, dứt khoát làm nũng: "Đừng! Không muốn tách khỏi nàng đâu."

Lâm Thư nhướng mày, véo cánh tay hắn, cao giọng hỏi: "Có đi tắm rửa hay không?"

Hắn bị đau kêu to, sợ sệt nói: "Ta đi, ta đi! Lập tức đi! Thư nhi chờ ta!"

Nhìn hắn say lảo đảo chạy đi, nàng liền cười hài lòng, thỏa mãn thở dài, không nghe thấy là tốt rồi. Mặc dù đến bây giờ nàng vẫn chưa nhớ ra tình cảnh ở chung với Hàn Lạc Tuyển sau khi nàng sống lại. Nhưng đúng như hắn nói, chỉ cần hắn yêu nàng, cưng chiều nàng là tốt rồi. Có một người thật tâm thật ý yêu thương, cưng chiều mình, dù cho nàng không nhớ rõ thì đã sao?

Trong phòng ấm áp dễ chịu, ngoài phòng thì tuyết trắng rơi dày. Nhân sinh còn thật dài nữa...


****HOÀN****


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn lamnguyetminh về bài viết trên: AT77339, Hoacamtu, Hothao, Manchannie, Murasaki, Nguyệt Hoa Dạ Tuyết, R.Quinn, Tiểu Linh Đang, hat_nuoc_nho, nammoi, qh2qa06
Có bài mới 18.12.2017, 16:25
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Hỏa Lân Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Hỏa Lân Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.06.2013, 18:55
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1258
Được thanks: 6401 lần
Điểm: 8.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Kế sách theo đuổi phu quân sau khi sống lại - Tô Nhị Thiếu - Điểm: 2
Tròn năm tháng để ed xong bộ này, rất..... nhưng cũng rất vui. Cám ơn các bạn đã theo dõi truyện nhé.

****Tung hoa****Tung giấy***tung bông***tưng tưng**** :bird:  :bird:


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn lamnguyetminh về bài viết trên: Murasaki, Quạ Trắng, khangvy0107, sea, thichdoctruyen905, Đường Thất Công Tử
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 73 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: MOMO123, Phong Y Vân, Thanh Xuân 430 và 472 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 136, 137, 138

2 • [Cổ đại - Trọng sinh] Trọng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương

1 ... 60, 61, 62

3 • [Cổ đại - Điền văn] Bỏ ta còn ai - Nam Lâu Họa Giác

1 ... 66, 67, 68

4 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 158, 159, 160

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 56, 57, 58

6 • [Xuyên không] Túng sủng đụng ngã sư muội - Như Nhược Yên

1 ... 55, 56, 57

7 • [Hiện đại - Quân nhân] Quân hôn Chọc lửa thiêu thân - Minh Lam Phong

1 ... 54, 55, 56

8 • [Hiện đại] Hào môn thừa hoan Mộ thiếu xin anh hãy tự trọng! - Mộc Tiểu Ô

1 ... 198, 199, 200

9 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

10 • [Hiện đại] Người phụ nữ của Tổng giám đốc - Minh Châu Hoàn

1 ... 160, 161, 162

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 119, 120, 121

12 • [Hiện đại] Em muốn trốn sao bảo bối! - Lãnh Hàn Minh Nguyệt

1 ... 123, 124, 125

13 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

14 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 9/1]

1 ... 52, 53, 54

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại cải tạo vợ cám bã - Mặc Vũ Vũ

1 ... 29, 30, 31

16 • [Hiện đại] Cuộc hôn nhân mù quáng - Phong Tử Tam Tam

1 ... 33, 34, 35

17 • [Xuyên không - Dị giới] Ngự linh sư thiên tài - Tiêu Tương Túy Vũ

1 ... 44, 45, 46

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 176, 177, 178

19 • [Hiện đại] Ép yêu 100 ngày - Diệp Phi Dạ (Phần II)

1 ... 189, 190, 191

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 97, 98, 99



gà thiên thiên: :((
gà thiên thiên: t muốn gnur ghê
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: hì hì, chưa ngủ được :(
gà thiên thiên: còn chưa ngủ sao?
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: hà lú :D2
gà thiên thiên: hello all
cherryblossom: =)))
cherryblossom: =)))
Cô Quân: Mun vào chơi game kì mới kìa
Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo đen câu cá
Rachel mun: mun đang nghèo
Rachel mun: ai có game gì ko cho mun chơi với
Shop - Đấu giá: Rachel mun vừa đặt giá 199 điểm để mua Mèo đen câu cá
Tuyền Uri: Ghi chù nữa em  chả chù sau :)2
NgoThienTuong: Hổng chịu... Anh ko có log-in mà vẫn bị ăn bomb... ăn gian quá... Cũng may ko thách đấu, chứ đấu ko công bằng thế này chỉ có con đường chết :)
LogOut Bomb: NgoThienTuong -> Vệ Thanh Y
Trường Âm: Khóc cho lụt luôn :cry2:
Vệ Thanh Y: Đi đi em ko tiễn nữa :))
LogOut Bomb: Vệ Thanh Y -> NgoThienTuong
Lý do: :wave: đi ngủ đi. Tiễn một đoạn
LogOut Bomb: NgoThienTuong -> Lãng Nhược Y
Lý do: Ai cho vô lại mà ... vô. Cám ơn em Sát Phá Lang, tiễn anh đến đây đc rồi, rất vui đc gặp em :)...
Sát Phá Lang: Anh sao nỡ bôm con gái em thế :))
LogOut Bomb: NgoThienTuong -> Lãng Nhược Y
Lý do: Uhm... thêm 1 lần nữa trc khi đi ngủ
LogOut Bomb: NgoThienTuong -> meomeo87
Lý do: Cùng 1 tội. Bomb trc khi ngủ. BB diễn đàn
Đường Thất Công Tử: Xem bói giải sầu nào :D : viewtopic.php?t=409262
LogOut Bomb: NgoThienTuong -> Xi Hoàng
Lý do: Tội nick quá sáng. Vĩnh biệt
NgoThienTuong: Cả diễn đàn: Có ai muốn đấu 1 trận bomb tay đôi và đặt cược 2000 điểm vào trận đấu 1 vs 1 với anh thì email cho anh ở address    . Khi có thời gian anh sẽ hồi âm.
Đường Thất Công Tử: .
NgoThienTuong: Chúc em Tuyền Uri nhiều may mắn và niềm vui trong clb học tập.
NgoThienTuong: Anh đang tính lên đây kiếm ai có nhiều điểm để thách đấu bomb kiếm điểm. Thấy em có vẻ giàu có định mời đấu tay đôi cược vài ngàn điểm mà ai ngờ gặp ngay hậu bối. Có duyên thật. Anh đi ngủ đây, có cần gì thì email anh  nhé.
Tuyền Uri: Thấy như vậy vui mà :)) như bây giờ tìm 1 bài tám lâu lắm mới có :P muốn nói gì qua mess hay ins hết rồi

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.