Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 73 bài ] 

Kế sách theo đuổi phu quân sau khi sống lại - Tô Nhị Thiếu

 
Có bài mới 04.12.2017, 22:13
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Nguyệt Phượng Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
Thượng Thần Nguyệt Phượng Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.06.2013, 18:55
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1339
Được thanks: 6975 lần
Điểm: 19.51
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Kế sách theo đuổi phu quân sau khi sống lại - Tô Nhị Thiếu - Điểm: 41
Chương 45: Hạ lệnh lùng bắt


Mấy ngày nay lấy ra hết chứng cớ đã chỉnh trang lại, Hàn Lạc Tuyển lặng lẽ trở về Dịch Vương phủ một chuyến. Cùng phụ vương hắn mật đàm ở trong thư phòng một phen, nói rõ ràng mọi chuyện, Hàn Lạc Tuyển muốn lặng lẽ quay về học viện, lại bị Dịch Vương phi cản lại.

"Tuyển nhi! Trở về rồi, sao không gặp nương hả!" Nghe thấy tên hầu cận bên cạnh Dịch Vương gia nói đã nhìn thấy Hàn Lạc Tuyển, Dịch Vương phi mới biết nhi tử trở về. Thời gian này, nàng nghe vài lời đồn đãi, khiến nàng lo lắng quá, trong lòng rất gấp gáp.

"Mẫu phi, hài nhi là lén trở về, có chuyện quan trọng tìm phụ vương thương nghị. Không thể rời khỏi học viện quá lâu, thời gian gấp rút, cho nên không thể thăm ngài. Kính xin mẫu phi đừng nóng giận." Hàn Lạc Tuyển cúi thấp đầu nói xin lỗi.

Nhìn chung quanh có vài hạ nhân, Dịch Vương phi hơi ngại mở miệng hỏi. Muốn đuổi hạ nhân đi trước rồi mới nói chuyện với nhi tử. Dịch Vương phi phất tay, nói: "Các ngươi lui xuống hết đi!"

Thấy vậy, trong lòng Hàn Lạc Tuyển sinh nghi. Mẫu phi có điều gì khó nói muốn hỏi hắn chứ?

Đợi đám hạ nhân đi rồi, Dịch Vương phi bước đến gần nhi tử, vẻ mặt nghiêm túc nhỏ giọng hỏi: "Tuyển nhi, con có biết có người nói con là đoạn tụ không!"

Nghe vậy, Hàn Lạc Tuyển nhếch đuôi mày. Rốt cuộc hắn đã hiểu được ánh mắt xấu xa của Đỗ Du trong khoảng thời gian này rồi. Cố ý ra vẻ không hay biết, Hàn Lạc Tuyển kinh ngạc nói: "Hài nhi không biết! Hài nhi dốc lòng học tập, bận đại sự, không hề chú ý đến những lời đồn đó. Không biết mẫu phi nghe ai nói vậy?"

Nhìn bộ dạng hoàn toàn mù mờ của nhi tử, Dịch Vương phi hơi hơi tin. Trong lòng thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt nghiêm túc chuyển thành tức giận, nắm chặt khăn, cắn răng nói: "Vi nương nghe hạ nhân bàn tán. Không biết là tên khốn kiếp nào, lại dám ở sau lưng hạ thấp con! Nói con và Thế tử Lâm gia của phủ Định Quốc Công ở trong học viện là một đôi đoạn tụ! Thật là tức chết vi nương rồi!"

"Mẫu phi đừng giận, cẩn thận ảnh hưởng đến thân thể. Phụ vương đã mắng con rồi." Hàn Lạc Tuyển nâng tay vỗ nhẹ lưng Dịch Vương phi, nheo mắt lại. Trong lòng đều sáng tỏ, có thể đặt điều cho hắn và Lâm Sóc như vậy, trừ Đỗ Du ra thì chẳng còn ai cả. Xem ra Đỗ gia là muốn tìm chết mà!

"Nương không nổi giận, không nổi giận. Tuyển nhi, con cũng chớ nổi giận, nương đã phái người đi điều tra rồi. Tra một chút xem là ai âm hiểm đặt điều sau lưng con như thế.-==l..,q.,q,..d..d,,ô..111 Đợi điều tra rõ ràng, nương nhất định kêu phụ vương con trừng trị hắn thật tốt!" Dám ở trong kinh thành đặt điều với nhi tử của nàng, phá hư thanh danh của Tuyển nhi, để cho sau này nhi tử không lấy được nàng dâu hiền, thật là không nói thì không biết sự lợi hai của Dịch Vương phủ!

Hàn Lạc Tuyển khẽ gật đầu, nói: "Mẫu phi còn chuyện gì không? Con rời khỏi học viện đã lâu, nếu không trở về, để cho người khác phát hiện thì không hay."

Dịch Vương phi có chút rối rắm, muốn nói lại thôi, suy nghĩ chốc lát, vẫn là quyết định hỏi một chút, hỏi rõ cho nàng an lòng.

"Tuyển nhi, con và Thế tử Lâm gia có quan hệ như thế nào?"

Rốt cuộc đã biết mẫu phi lo lắng cái gì, Hàn Lạc Tuyển không nhịn được cười, trấn an: "Mẫu phi, con và Thế tử Lâm gia rất bình thường, ngược lại có quan hệ khá tốt với tiểu thư Lâm gia. Chỉ là gần đây đầu óc nàng bị thương, quên đi rất nhiều việc, quên cả con nữa. Chờ nàng khôi phục một chút, chúng ta sẽ đến Lâm gia cầu hôn."

Vui mừng đột nhiên xuất hiện, Dịch Vương phi vừa mừng vừa sợ, hơi bối rối. Nghĩ đến cái gì, hoài nghi hỏi: "Không đúng! Tuyển nhi, trong lễ mừng năm mới, ta còn hỏi con cảm thấy tiểu thư Lâm gia thế nào, rõ ràng con nói là không có hứng thú với nó mà! Huống chi, Lâm lão phu nhân và Lâm phu nhân đã tuyển chọn một đám công tử tốt cho nữ nhi nhà họ rồi, chỉ chờ Lâm tiểu thư tự chọn phu thôi. Đến lúc đó con cầu hôn còn kịp sao?"

Nghe vậy, Hàn Lạc Tuyển cũng nhớ tới chuyện hôn sự của Lâm Thư, sắc mặt trầm xuống, nghiêm túc nói: "Mẫu phi, lúc ấy con còn chưa rõ lòng mình, mới nói như vậy. Bởi vì gần đây trong lòng cực kỳ khó chịu, tìm người hỏi, mới biết tình cảm trong lòng chính là tình yêu. Đúng là con thích tiểu thư Lâm gia, chỉ là lúc trước vẫn ngu ngốc thôi. Giờ đã nghĩ rõ ràng, vài ngày nữa mẫu phi tìm bà mối thay con đến Lâm gia cầu hôn đi."

Dịch Vương phi không rõ, tại sao phải chờ mấy ngày nữa? Không sợ thê tử bị người đoạt đi à! Bất mãn nói: "Vì sao phải chờ thêm mấy ngày? Chờ nữa thì tiểu thư nhà người ta đã chọn phu xong rồi! Đến lúc đó con hối tiếc cũng chẳng kịp!"

Hàn Lạc Tuyển cảm thấy hơi nhức đầu, xem ra không giải thích rõ mọi chuyện với mẫu phi là không xong rồi.=-=l...L33.... Vì vậy, hắn nói ngắn gọn chuyện của mình với Lâm Thư và muốn tấu lên chuyện của Triệu Á Thanh và Đỗ gia cho Dịch Vương phi nghe.-==qu,,,yy...;;; --44 Giải thích rõ, Hàn Lạc Tuyển mới rời khỏi Dịch Vương phủ,d-d-o,,,n....onn.-- trở về học viện Thánh Tài.

Vừa về tới học viện Thánh Tài, Hàn Lạc Tuyển liền nghe Hàn Cửu hồi báo.

"Thế tử, người nọ vẫn không trở về Lục gia. Kể cả mấy chỗ quan trọng mà chúng ta phái người theo dõi cũng không hề xuất hiện bóng dáng người nọ."

Cởi áo khoác, Hàn Lạc Tuyển rửa tay cho sạch. Nghe Hàn Cửu nói, ngừng lại động tác, trầm tư hồi lâu mới lên tiếng: "Xem ra bắt đầu từ lúc bị bắt, hắn ta cũng biết bản thân xong rồi. Cho nên dứt khoát bỏ qua sản nghiệp và nhân mạch, tự mình chạy trốn. Người này quả nhiên có tâm cơ thủ đoạn." Nếu để hắn ta được như ý, ngồi lên vị trí kia, người có dã tâm, thủ đoạn độc ác như vậy, nhất định sẽ ra tay với tứ đại gia tộc đang chấp chưởng binh quyền. Lâm Thư đã đoán đúng rồi.

Nghĩ đến Lâm Thư, trong lòng Hàn Lạc Tuyển vẫn có không ít nghi vấn. Tại sao ngay từ đầu nàng đã hiểu rõ Triệu Á Thanh như vậy? Nói Lâm Thư và Triệu Á Thanh không có qua lại, Hàn Lạc Tuyển không bao giờ tin. Bắt đầu ở trấn Thanh Hà, hắn đã hoài nghi Lâm Thư, cũng âm thầm tra xem nàng và Triệu Á Thanh có tiếp xúc gì không, kết quả là hai người chưa từng gặp mặt, không có dính líu. Điểm này vẫn luôn khiến hắn hoài nghi, tại sao rõ ràng là hai người không liên quan mà người kia lại hiểu rõ ràng người còn lại như thế?

Nhưng hiện tại Lâm Thư bị thương ở đầu, trí nhớ rối loạn. Nếu như đúng theo Lâm Thư nói, vốn là lúc ở cùng hắn, trong trí nhớ của nàng lại biến thành ở cùng Triệu Á Thanh. Đây là sự khó hiểu, bất chấp lý lẽ. Thậm chí Hàn Lạc Tuyển còn đoán rằng, có lẽ thật sự tồn tại những ký ức Lâm Thư và Triệu Á Thanh ở chung, nhưng là chuyện rất lâu rồi, là trước lúc Lâm Thư bị người trói đến Nhạc Châu. Mà do đầu óc bị tổn thương, trí nhớ của nàng rối loạn, mới nhớ lầm trình tự câu chuyện. Nhưng ký ức mà nàng ở trên đảo với hắn, lại hoàn toàn không thể giải thích nổi. Điều này làm cho Hàn Lạc Tuyển nghi ngờ không hiểu, rất ưu phiền.

Lâm Thư ơi Lâm Thư! Rốt cuộc trên người nàng giấu diếm bí mật lớn cỡ nào, tại sao lại biến thành như vậy!

Thấy dáng vẻ nhíu mày suy nghĩ sâu xa của Thế tử nhà mình, cho là vì chuyện của Triệu Á Thanh, Hàn Cửu liền mở miệng nói: "Thế tử, có phải ngài lo lắng từ giờ người nọ sẽ biến mất không?"

Hàn Lạc Tuyển lắc đầu, lau tay sạch sẽ, ngồi xuống ghế, mới đáp: "Bản công tử vốn không mấy để tâm, cho là hắn ta sẽ tự mình chạy đi liên lạc với những người đó, đi tìm sự giúp đỡ. Không ngờ hắn ta ngoan độc như vậy, có thể dứt khoát buông tha cho đại nghiệp lần này. Người này làm việc quỷ dị ngoan độc, ngươi phái người đi lùng bắt hắn ta đi."

"Dạ, thuộc hạ đi làm ngay!" Hàn Cửu luôn đợt Thế tử nhà mình ra lệnh đi lùng bắt tên kia.

"Đợi chút, ngươi chọn ra mười mấy kẻ có bản lĩnh, canh giữ ở bên ngoài Lâm gia. Nếu như nghe được tiếng sáo trúc tím, lập tức vọt vào, vô luận xảy ra chuyện gì, nhất định phải bảo vệ tốt Lâm Thư!"

Nhớ tới Lâm Thư từng kể, đêm tết Nguyên Tiêu nàng và Triệu Á Thanh đã gặp mặt ở Tiểu Hương các, hơn nữa còn lộ rõ thân phận với hắn ta. Hàn Lạc Tuyển lo lắng Triệu Á Thanh sẽ xuống tay với Lâm Thư. Dù sao trước kia nàng đã từng đánh hắn ta một lần, còn lột sạch y phục, quẳng hắn ta vào trong động nữa. Đêm tết Nguyên Tiêu đó, Triệu Á Thanh chắc chắn đã nhận ra Lâm Thư. Triệu Á Thanh chưa xuống tay với nàng, nhất định là có mục đích!

Hơn nữa, hắn hạ lệnh lùng bắt Triệu Á Thanh còn có mục đích khác. Hắn muốn kiểm chứng Triệu Á Thanh, xác định Lâm Thư có từng qua lại với hắn ta hay không. Hàn Lạc Tuyển không xác định được rốt cuộc là trí nhớ của Lâm Thư rối loạn, hay là có vài chuyện quỷ dị xảy ra. Có phải trong đầu Lâm Thư có nhiều đoạn ký ức chưa từng xảy ra đã thay thế những ký ức thực tế hay không. Đây là điều khiến hắn lo lắng nhất.

Nghĩ đến đây, Hàn Lạc Tuyển càng muốn lùng bắt nhanh Triệu Á Thanh. Lo lắng Triệu Á Thanh làm việc quỷ dị, tâm tư kín đáo, sẽ có khả năng xuống tay với Lâm Thư. Dù sao Lâm Thư cũng từng nói chuyện với Triệu Á Thanh, nói cho hắn ta biết thân phận của nàng, còn nói muốn gả cho Triệu Á Thanh nữa. Khó bảo đảm Triệu Á Thanh cùng đường, sẽ không lợi dụng Lâm Thư!

Suy nghĩ một lát, Hàn Lạc Tuyển lại nói với Hàn Cửu: "Hàn Cửu, bản công tử viết lá thư, ngươi tự mình đến Lâm gia, đưa cho Lâm tam công tử."

Hàn Cửu tò mò hỏi: "Thế tử, ngài lo lắng Lâm tiểu thư sẽ xảy ra chuyện sao? Khả năng này rất nhỏ đi! Hiện tại đến cả con muỗi cũng không lọt vào được Lâm gia. £,...l€,,,,33Q,,,uuu¥,,,qu..444,,.—D000..Ŋ-=-=Huống chi Lâm gia còn lắm nhân tài ẩn dật, nhân tài tiềm tàng, rồng núp hổ nằm, rồng cuốn hổ phục, có rất nhiều cao thủ đó. Nếu xảy ra chuyện gì, Lâm tiểu thư có nhiều cao thủ che chở như thế, sẽ ổn thôi!"

Lạnh lùng liếc Hàn Cửu một cái, Hàn Lạc Tuyển lạnh giọng nói: "Bảo ngươi làm, ngươi cứ làm! Làm những thứ này để phòng ngừa ngộ nhỡ, nếu đến lúc đó Lâm Thư thật sự xảy ra chuyện, hậu quả ngươi đến gánh sao!"

Thấy Thế tử gia nổi giận, Hàn Cửu có hơi sợ, nhưng nghĩ tới vấn đề nhân thủ, đành nhắm mắt nói: "Thế tử, không phải thuộc hạ không muốn phái người bảo vệ Lâm tiểu thư. Hơn nữa phần lớn người của chúng ta đều phái đi theo dõi những người làm chứng quan trọng và quan viên khả nghi, thật sự là hết người rồi."

"Không đủ người? Ngươi đến chỗ phụ vương ta xin thêm người đi! Dưới tay ông ấy có một đám người, ông ấy sẽ đưa cho ngươi! Đi theo ta nhiều năm như vậy, sao đầu óc vẫn chẳng nhanh nhạy thế!" Dứt lời, Hàn Lạc Tuyển cầm bút lên, vung tay múa bút.

Nửa khắc sau, Hàn Lạc Tuyển ghi hết mọi chuyện vào thư, giao cho Hàn Cửu. Đợi Hàn Cửu rời đi, Hàn Lạc Tuyển đi tới trước cửa sổ, nhìn mầm non đang nảy mầm trong sân, rơi vào trầm tư.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn lamnguyetminh về bài viết trên: Manchannie, Murasaki, antunhi, hat_nuoc_nho, hienheo2406, hàn thiên anh, minmapmap2505, nammoi, qh2qa06
     

Có bài mới 11.12.2017, 08:06
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Nguyệt Phượng Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
Thượng Thần Nguyệt Phượng Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.06.2013, 18:55
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1339
Được thanks: 6975 lần
Điểm: 19.51
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Kế sách theo đuổi phu quân sau khi sống lại - Tô Nhị Thiếu - Điểm: 46
Chương 46: Loạn trong giặc ngoài


Dịch Vương gia dâng tấu chương lên khiến Văn Đế Triệu Hạo Uyên thật sự rất giận dữ. Ngay đêm đó, thừa dịp mọi người đều ngủ say, Văn Đế hạ lệnh cho cấm quân truy bắt toàn bộ Đỗ gia và Lục gia, nhốt ở trong thiên lao trông coi nghiêm ngặt. Mặc dù năm vạn quân vùng ven không có lực chiến đấu gì, nhưng vẫn không thể bỏ qua lực lượng này. Không thể để cho Đỗ gia có cơ hội hạ bất kỳ mệnh lệnh phản nghịch nào cho quân đội vùng ven. Đề phòng Đỗ gia có dị tâm, Văn Đế còn đặc biệt phái một nhóm người cải trang thành người hầu của Đỗ gia, nhìn bên ngoài thì giống như Đỗ gia vẫn tồn tại, thực ra đã sống trong thiên lao chờ chết rồi.

Mà trong lúc Văn Đế tìm cách xử lý Đỗ gia, thu hồi hết binh quyền thì phương bắc lại truyền đến tin khẩn, Hồ tộc khởi binh đánh về phía Mai Thành rồi. Loạn trong giặc ngoài, khiến Văn Đế nóng lòng như lửa đốt, phái Dịch Vương gia làm chủ soái, dẫn năm vạn tinh binh đến trợ giúp tiền tuyến.

Chiến sự tới đột nhiên, làm cho người ta bất ngờ không kịp phòng bị. Mặc dù chưa đánh tới kinh thành, nhưng lại khiến cho dân chúng nghe được tiếng gió mà kinh hồn táng đảm.

Trong Lâm gia, gió êm sóng lặng. Ngồi ở trong viện, Lâm Thư đăm chiêu nhìn chằm chằm cành đào đã sớm khô héo trong tay. Từ nửa tháng trước, ở Tiểu Hương các gặp qua Hàn Lạc Tuyển, nghe hắn nói xong, trở về Lâm gia, nàng liền viết một lá thư phái người đưa đến học viện Thánh Tài, đưa đến tận tay Lâm Sóc. Nhận được thư hồi âm của đại ca, Lâm Thư mới xác định lời Hàn Lạc Tuyển nói không phải là giả. Đầu óc hỗn loạn một thời gian, nàng vẫn không nghĩ ra vì sao trí nhớ của mình lại biến thành như vậy.

Ngay lúc Lâm Thư nhìn chằm chằm cành đào trầm tư thì Lâm Kỳ tới.

"Thư nhi!" Vội vàng chạy tới, Lâm Kỳ ngồi đối diện nàng.

Thấy hai nha hoàn đứng sau Lâm Thư liền phất tay đuổi họ: "Các ngươi đi xuống trước đi! Nơi này không cần các ngươi hầu hạ!"

Nhìn người đi, Lâm Thư tò mò nhìn tam ca nàng, hỏi: "Tam ca, huynh vội vã chạy đến đây là có chuyện gấp à?"

"Không biết muội nhớ được bao nhiêu về Hàn Lạc Tuyển. Hắn là Thế tử của Dịch Vương phủ, trước khi đầu óc muội bị thương, đã từng thích hắn. Đêm qua tiền tuyến truyền đến chiến báo, nói Mai Thành thất thủ rồi, Dịch Vương gia bị thương nặng, hôn mê bất tỉnh. Sáng sớm hôm nay Hàn Lạc Tuyển đã tiến cung chủ động xin đi giết giặc, muốn đến tiền tuyến chủ chiến. Bệ hạ phê chuẩn, cũng để cho hắn dẫn mười vạn binh lương đi cứu trợ."

Nói xong, Lâm Kỳ dừng một chút, bất động nhìn Lâm Thư, nói tiếp: "Nếu như muội còn nhớ rõ hắn thì đi tiễn hắn một đoạn đi."

Nghe xong, trên mặt Lâm Thư không hề xao động, nhàn nhạt đáp: "Vâng, muội biết rồi."

Nghĩ tới ngày đó nói chuyện với Hàn Lạc Tuyển ở sân huấn luyện, hắn đã nhìn ra được Hàn Lạc Tuyển có tình ý với Lâm Thư. Lần đi đánh trận này, là lần đầu tiên Hàn Lạc Tuyển lãnh binh tác chiến.-ll,.,q,q,..,d..do,,..o,,,n...-=- Hồ tộc giảo hoạt hung hiểm, chuyến đi này rất nguy hiểm, không biết có thể bình an trở về được hay không. Tuy Lâm Kỳ không thích Hàn Lạc Tuyển đã từng tổn thương Lâm Thư, nhưng là một người nam nhân, hắn vẫn hiểu được tâm tình lúc này của Hàn Lạc Tuyển. Từ xưa khi anh hùng xuất chinh, ai mà chẳng hy vọng được người thương đưa tiễn. Cho dù là gặp mặt lần cuối, cũng thấy mỹ mãn rồi.

Nghĩ đến đây, Lâm Kỳ không nhìn ra được thái độ của Lâm Thư, liền hỏi thay Hàn Lạc Tuyển: "Thư nhi, muội có muốn gặp mặt Hàn Thế tử một lần không?"

"Vì sao muội phải gặp hắn?" Lâm Thư nâng mí mắt, vẻ mặt lạnh nhạt, hỏi.

Lâm Kỳ ngây ngẩn, mới bừng tỉnh, suy nghĩ một chút, nói: "Muội không muốn gặp vậy thì thôi. Hiện tại bên ngoài hỗn loạn, lúc này muội nên an tâm ở trong nhà, không được chạy loạn."

Lâm Thư khéo léo gật đầu, hỏi: "Tam ca còn có chuyện gì không?"

Đôi mắt quét một vòng chung quanh, Lâm Kỳ hạ thấp giọng ghé sát nàng, nói nhỏ: "Thư nhi, nhớ kỹ, vô luận xảy ra chuyện gì, muội đều phải nghĩ cách sống sót! Bây giờ triều cục chập trùng, vi huynh không tiện giải thích nhiều với muội. Nhưng muội phải nhớ kỹ, trước khi tổ phụ lâm chung đã đưa ngọc bội cho muội, nhất định phải mang bên mình, không được để cho bất cứ ai phát hiện ra! Ngày sau nếu như Lâm gia xảy ra chuyện, muội hãy cầm ngọc bội đến núi Hổ Đầu tìm một người tên là Vương Bàn Tử. Vi huynh không thể giải thích quá nhiều, nhưng muội phải nhớ kỹ những lời hôm nay ta đã nói! Mỗi ngày đều phải lặp lại trong đầu, ngàn vạn lần không thể quên! Muội nghe rõ và nhớ kỹ lời ta chưa?"

Lâm Thư kinh ngạc đầy mặt nhìn Lâm Kỳ, bắt được tay Lâm Kỳ, bóp rất mạnh.

"Tam ca, có phải Lâm gia sắp xảy ra chuyện hay không? Rốt cuộc là sao? Huynh nói cho muội biết được không?"

Lâm Kỳ lắc đầu, vuốt tóc nàng , nói: "Thư nhi, đây không phải là chuyện muội nên biết. Vi huynh không thể nói gì về thế cục hiện tại...,.£e...,.,le..e-==Q,,,,444/’yyy’’’,,,,D,,o,,,n...-=-Muội chỉ cần nhớ kỹ lời vi huynh, muội ở đây, Lâm gia liền không có việc gì. Lâm gia có thể chống đỡ đến cuối cùng hay không, đều xem muội có thể sống sót hay không."

Tình thế hiện tại đại biến, trong bốn đại gia tộc thì Đỗ gia đã bị bệ hạ khống chế, Mạc gia khiêm tốn vô danh, Hàn gia lãnh binh đối kháng với kẻ thù bên ngoài, còn Lâm gia phụ trách cấm vệ quân trong kinh thành. Lâm Kỳ tin tưởng Hàn gia có thể dẫn binh giải quyết hết Hồ tộc. Nhưng sau khi Hàn gia giải quyết xong kẻ địch bên ngoài, bình định chiến sự xong, có thể bình an quay về hay không chính là điều Lâm Kỳ lo lắng nhất.

Hàn gia thượng tấu chuyện Triệu Á Thanh cấu kết với quyền thần đã khiến bệ hạ nổi lòng kiêng kỵ. Khó bảo toàn bệ hạ sẽ không thừa dịp giải quyết chiến sự xong liền đối phó tứ gia, thu hẹp binh quyền. Một khi bệ hạ muốn xuống tay, hai nhà Lâm Hàn là cái đinh trong mắt, gai đâm trong thịt, nhất định phải diệt trừ. Hàn gia có thể ngoại trừ, đến lúc đó đổ mọi tội danh lên đầu kẻ địch, mọi người cũng không dám nói gì. Còn Lâm gia, ở trong mắt bệ hạ, muốn đối phó lên, chỉ là chuyện sớm muộn thôi. Nghĩ đến thế cục trước mắt, Lâm Kỳ rất là đau đầu, tràn đầy ưu sầu nhìn Lâm Thư.

Nghe Lâm Kỳ nói xong, Lâm Thư liền lắc đầu. Tam ca càng nói càng khiến nàng hồ đồ, càng khiến nàng sợ hãi. Vẻ mặt sợ hãi nhìn Lâm Kỳ, nàng run rẩy miệng, nói: "Tam ca, huynh nói cho muội biết đi, được không?"

Lâm Kỳ thở dài, lắc đầu một cái, đáp: "Muội nhớ kỹ lời ta nói là được rồi, đợi đến khi muội hồi phục trí nhớ, có lẽ sẽ hiểu ra thôi." Dứt lời, hắn đứng dậy rời đi.

Lưu lại mình Lâm Thư ngây ngẩn, lòng tràn đầy sợ hãi. Qua hồi lâu, quay đầu nhìn chằm chằm cành đào trên mặt bàn. Không biết nghĩ đến cái gì, nàng đột nhiên cầm cành đào lên, trở về phòng.

Mặc dù từ nhỏ đến lớn Hàn Lạc Tuyển vẫn khó chịu vì lão cha là Vương gia của hắn lớn hơn mẫu phi hắn mười mấy tuổi, nhưng khi nghe nói lão đầu này gặp chuyện không may thì trong lòng vẫn hết sức lo lắng.-ll,,,333q,,q,,q,,uu,,,,,d...000nnnn-===Lấy đại cục làm trọng, hắn vẫn phải tiến cung xin Hoàng thượng cho đi giết giặc rồi. Lần đánh trận này, nói không sợ, đó là giả. Nhưng sợ sẽ không phải chiến đấu sao? Mặc dù bệ hạ còn chưa lên tiếng, nhưng sớm muộn gì cũng sẽ bắt hắn lãnh binh thôi. Thay vì chờ bệ hạ hạ chỉ, còn không bằng chủ động một chút, có thể khiến bệ hạ thấy rõ lòng trung thành của Hàn gia, giảm bớt nghi ngờ đối với Hàn gia.

Hàn Lạc Tuyển không hề sợ chết, hắn chỉ sợ mình đi rồi thì Hàn gia sẽ bị diệt. Không chỉ mỗi Hàn gia, Lâm gia cũng sẽ biến mất ngay sau đó. Đây là điều hắn lo lắng và sợ nhất. Phụ thân hắn rời kinh, còn hắn bị đè ép ở trong kinh. Một khi hắn rời đi, sẽ không ai ngờ được kết cục trong kinh thành biến hóa ra sao.

Thở dài một hơi, Hàn Lạc Tuyển lên tiếng hô: "Hàn Cửu."

"Có thuộc hạ! Thế tử có gì giao phó." Trong lòng Hàn Cửu cũng rất nặng nề, thay đổi vẻ cợt nhả lúc trước.

"Rút người đang tìm kiếm Triệu Á Thanh về, một khi xảy ra chuyện bất trắc thì nhất định phải hộ tống mẫu phi ta từ địa đạo rời khỏi kinh thành! Về phần Lâm gia, Lâm Thư..." Hắn không nói nổi nữa.

Hắn cũng không biết nên sắp xếp cho nàng thế nào. Lâm Thư là người của Lâm gia, tạm thời còn chưa bị nguy hiểm gì. Một khi gặp chuyện không may, người Lâm gia bảo vệ đầu tiên chính là nàng. Hàn Lạc Tuyển muốn nhúng tay, nhưng lại không thể nhúng tay.

Từ sau cuộc nói chuyện ở sân huấn luyện, hắn đã nhìn ra, địa vị của Lâm Kỳ - tam ca của Lâm Thư ở Lâm gia là khác thường. Hắn muốn đi tìm Lâm Kỳ thương lượng một chút, cảnh tỉnh Lâm Kỳ. Nhưng trước mắt thời buổi rối loạn, không biết bệ hạ đã phái bao nhiêu tai mắt theo dõi hắn. Hàn Lạc Tuyển không thể nào dứt ra, cũng không có cách phái người ra khỏi Dịch Vương phủ. Một khi để kẻ khác phát hiện, khiến bệ hạ hiểu lầm, vậy sẽ hại đến Lâm gia.

Hồi lâu vẫn không thấy Thế tử nhà mình nói câu tiếp, Hàn Cửu không nhịn được mở miệng hỏi: "Thế tử, bên Lâm tiểu thư sắp xếp thế nào?"

"Nàng..." Hàn Lạc Tuyển vừa định nói, lại bị tiếng của người thứ ba cắt đứt.

Hàn Thập chạy như điên tới, ở ngoài cửa thư phòng, gõ cửa báo: "Thế tử! Lâm tiểu thư tìm ngài!"

Nghe vậy, nhịp tim của Hàn Lạc Tuyển đập nhanh hơn vài phần. Được lắm Lâm Thư! Hắn đang lo không tìm được cơ hội gặp mặt người Lâm gia để bàn bạc, không ngờ bây giờ Lâm Thư lại tự đến, như thế quá tốt rồi! Nếu như hắn phái người đến Lâm gia, hoặc là lén lút gặp riêng Lâm Kỳ, chắc chắn sẽ khiến bệ hạ sinh nghi. Nhưng nếu như hắn gặp mặt Lâm Thư, cô nam quả nữ, nhiều nhất cũng chỉ khiến bọn họ cho là có tư tình mà thôi.

Trong lòng kích động, đè nén hưng phấn, Hàn Lạc Tuyển đi ra ngoài. Mở cửa, đối diện với Hàn Thập, bèn hỏi: "Bây giờ nàng đang ở đâu?"

"Thế tử, Lâm tiểu thư đang chờ ngài ở Tây Hồ." Hàn Thập cung kính khom người.

"Ừm, ngươi đưa ta đi trước. Hàn Cửu, ngươi đi làm chuyện ta giao đi." Dặn dò xong, Hàn Lạc Tuyển nâng bước đi.

Dọc theo đường đi, Hàn Lạc Tuyển cảm thấy có mấy đôi mắt luôn âm thầm bám theo hắn. Hàn Lạc Tuyển vẫn biểu hiện rất tự nhiên, dáng vẻ ngây ngô như muốn gặp người trong lòng.

Đến Tây Hồ, thấy chung quanh có khá nhiều người đang ngắm cảnh. Người tuy nhiều, nhưng hắn liếc một cái là nhận ra ngay Lâm Thư.---£e,e,.e,== Lần này nàng vẫn mặc đồ nữ nhi, chỉ là, ăn mặc rõ ràng đẹp hơn rất nhiều so với lần trước. Một bộ váy hồng nền nã tôn lên vóc dáng thon gầy của nàng. –qu,,,,yy////-- Đổi kiểu búi tóc, khác với lần trước búi hai chỏm và thả một nửa tóc, lần này,-dodod,,d,nnn==-nàng đều búi lên hết, búi kiểu vân kế của phụ nhân.

Hàn Lạc Tuyển có chút nghi ngờ vì nàng đã búi tóc, hắn đến gần, chào hỏi nàng: "Thư nhi, ta tới rồi."

Nghe thấy hai tiếng ‘Thư nhi’ này, khiến Lâm Thư bất mãn chau mày, quay đầu liếc Hàn Lạc Tuyển. Chỉ là trong lòng còn có chuyện nên nàng không so đo với hắn. Hất hất chiếc cằm xinh xắn, nàng hướng về một bên thuyền, gật gật đầu.

Hàn Lạc Tuyển đảo mắt nhìn qua, phát hiện người chèo thuyền khá quen. Đây không phải là hộ vệ lúc trước của Lâm Thư sao? Người của nàng cũng chính là người của hắn, thấy là người mình, hắn liền yên tâm lên thuyền. Đợi lên thuyền xong, hắn liền đưa tay về phía Lâm Thư, nói: "Lên đây đi, ta đỡ nàng."

Lâm Thư do dự một chút, nhìn nhìn xung quanh, phát hiện có vài người đang tò mò liếc bọn họ. Nghĩ đến còn có chuyện muốn hỏi Hàn Lạc Tuyển, nàng vẫn nên đừng gây ra mâu thuẫn thì hơn. Hàn Lạc Tuyển không phải là kẻ rộng lượng, nếu như việc đó chọc hắn mất vui, nàng sợ khi mình hỏi hắn chuyện cần biết thì hắn sẽ không nói cho nàng.

Thấy nàng thật sự đặt tay vào trong tay mình, Hàn Lạc Tuyển nhếch miệng cười yếu ớt. Bàn tay to rộng nắm lấy bàn tay nhỏ bé, kéo nàng lên thuyền.

Lâm Thư muốn chui vào buồng trong thuyền, lại bị Hàn Lạc Tuyển ngăn cản. Hắn tựa gần vào, nhỏ giọng nói: "Có người đang theo dõi chúng ta, cứ quang minh chính đại ngồi bên ngoài để bọn họ theo dõi."

Nghe vậy, trên mặt Lâm Thư lướt qua vẻ kinh ngạc, rồi nghe lời hắn ngồi ở bên ngoài, còn dặn dò người chèo thuyền: "A Cường, chèo thuyền đi!"

A Cường im lặng gật đầu, liền chống đẩy thuyền đi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn lamnguyetminh về bài viết trên: Manchannie, Murasaki, antunhi, hienheo2406, minmapmap2505, nammoi, qh2qa06
Có bài mới 11.12.2017, 08:18
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Nguyệt Phượng Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
Thượng Thần Nguyệt Phượng Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.06.2013, 18:55
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1339
Được thanks: 6975 lần
Điểm: 19.51
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Kế sách theo đuổi phu quân sau khi sống lại - Tô Nhị Thiếu - Điểm: 55
Chương 47: Nghị sự trên thuyền


Nước gợn sóng theo mái chèo khua, dập dờn lên. Ánh mắt Lâm Thư nhìn thẳng vào nước hồ màu xanh lam, lẳng lặng chờ đợi, vẫn chưa mở miệng.

Chờ thuyền rời khỏi bờ, chèo đến giữa lòng hồ, nàng mới ngước mắt lên nhìn Hàn Lạc Tuyển, lên tiếng hỏi: "Có người theo dõi ngươi ư? Là ai?"

"Là người bệ hạ phái tới." Hàn Lạc Tuyển lơ đễnh đáp.

"Người Hoàng thượng phái tới sao? Vì sao ông ta phải phái người theo dõi ngươi?" Trong lòng Lâm Thư đã mơ hồ đoán ra, Hoàng thượng phái người theo dõi Hàn Lạc Tuyển nhất định có liên quan đến thế cục mà tam ca nói.

Hàn Lạc Tuyển không lập tức trả lời vấn đề của nàng, mà là hỏi những thứ khác: "Khoảng thời gian này, nàng nhớ ra được chuyện gì rồi?"

Lâm Thư lắc đầu, trong lòng nàng có chuyện, nhìn Hàn Lạc Tuyển không đáp, chỉ hỏi lại: "Ngươi nói cho ta biết trước, vì sao Hoàng thượng lại phái người theo dõi ngươi?"

"Vẫn chưa nghĩ ra...." Hàn Lạc Tuyển nhỏ giọng nỉ non, giọng nói mang vẻ mất mác.

"Chẳng lẽ Hoàng thượng phái người theo dõi ngươi là có liên quan đến chuyện trước kia của ta?" Lâm Thư nghi ngờ hỏi.

Hàn Lạc Tuyển lắc đầu, nói: "Đúng nhưng cũng không đúng. Trên người nàng có khối ngọc bội, là Định Quốc Công tiền nhiệm giao cho nàng trước khi lâm chung, đúng không?"

Lâm Thư giật mình, vẻ mặt cảnh giác nhìn Hàn Lạc Tuyển, không nói lời nào.

Hàn Lạc Tuyển bất đắc dĩ cười nhạt một cái, nói: "Đừng sợ, ta đã sớm nhìn qua khối ngọc bội này rồi, chính nàng đã lấy cho ta xem."

"Ta từng lấy ngọc bội đưa cho ngươi xem ư? Chuyện khi nào? Ngươi đừng bắt nạt ta không có trí nhớ hoàn chỉnh, ngươi nói rõ ràng cho ta đi!" Lâm Thư mặt bất mãn nhìn hắn.

Hôm đó ở Tiểu Hương các, không phải Hàn Lạc Tuyển đã kể hết mọi chuyện cho nàng. Mượn chuyện Tử Ngọc Hổ Phù mà nói, Hàn Lạc Tuyển liền bỏ qua không nói với nàng. Khi đó hắn cảm thấy không cần thiết, mà hiện tại thế cục trong triều biến hóa khó lường, cần phải nhắc chuyện này với nàng rồi.

Nhìn xung quanh, đều là hồ nước, không có đến gần thuyền của bọn họ. Hàn Lạc Tuyển mới chậm rãi kể chuyện Tử Ngọc Hổ Phù cho Lâm Thư nghe. Trong ánh mắt khiếp sợ của nàng, Hàn Lạc Tuyển đột nhiên ôm nàng.

Lâm Thư muốn giãy giụa, nhưng nghe hắn ghé sát bên tai thì thầm liền buông xuôi rồi.

Hàn Lạc Tuyển nói: "Trước mắt, Đại Chu đang rơi vào thời buổi rối loạn, loạn trong giặc ngoài, cho nên bệ hạ mới phái người theo dõi ta.—ld,,d,d,do,,,==- Thật may là lần này nàng mặc nữ trang đến, bệ hạ sẽ cho rằng chúng ta có tư tình thôi. –l,,,q..q.d,,,o,,,=-= Nếu như không muốn bệ hạ hoài nghi Lâm gia và Hàn gia đang mưu đồ bí mật gì, ta và nàng hãy giả làm tình nhân đi."

Nói xong, thấy Lâm Thư yên tĩnh lại, trong lòng Hàn Lạc Tuyển rất hài lòng, từ ôm chặt đổi thành nhẹ nhàng ôm. Cúi đầu tiến tới bên tai nàng, ngửi mùi thuốc nhàn nhạt trên người nàng, tiếp tục nói: "Ban đầu ta vô cùng không hiểu tại sao người Lâm gia lại giao Hổ Phù cho nàng, giờ thì hơi hiểu rồi."

Lâm Thư nghe vậy càng yên tĩnh, thấy hắn không nói tiếp liền ngẩng đầu nhìn. Không ngờ, môi đỏ mọng của hai người lại kề sát nhau. Trong chớp nhoáng này, hai bên đều đứng hình rồi.

Mà A Cường đang chèo thuyền ở đầu bên kia, vô ý thức liếc nhìn, phát hiện tiểu thư nhà bọn họ đang hôn môi Hàn thế tử, nhất thời liền ngây ngẩn cả người. Lập tức ném mái chèo qua một bên, đứng dậy xông tới, hô: "Tiểu thư! Ngài còn chưa thành thân mà, sao lại thân mật với một nam tử chứ!"

Hàn Lạc Tuyển chưa từng bực mình với ai như thế, dùng ánh mắt giết người lạnh lùng nhìn A Cường. Gương mặt lạnh lùng, không nói lời nào, cũng không thả Lâm Thư ra.

Điều này khiến Lâm Thư lúng túng cực kỳ, đỏ hồng mặt, mang theo tức giận quát A Cường: "Chèo thuyền của ngươi đi, quản cái gì hả!"

A Cường cảm thấy hết sức uất ức, hắn trung thành như thế, vì sao tiểu thư luôn không nghe lời hắn chứ? Ủ rũ cúi đầu về chỗ cũ, A Cường tiếp tục chèo thuyền.

Trong lòng Hàn Lạc Tuyển có chút vui vẻ, trên mặt lại hết sức nghiêm chỉnh, thật giống như vừa rồi chưa từng có chuyện gì xảy ra, cúi đầu hỏi Lâm Thư trong ngực: "Vừa nãy nàng muốn nói gì?"

Trải qua sự cố nhỏ vừa rồi, giờ Lâm Thư không dám đối mặt với Hàn Lạc Tuyển. Cúi đầu, vùi mặt vào trong lòng hắn, hai mắt nhìn thẳng nơi xa trên bờ, nàng hỏi: "Ngươi nói đã nghĩ ra vì sao tổ phụ lại giao Hổ Phù cho ta, cuối cùng là vì sao?"

"Lần đi đánh Hồ tộc này, nếu bại, ta sẽ chết. Nếu thắng, ta cũng sẽ vong. Phụ vương ta đã xảy ra chuyện, nếu như Thế tử của Dịch Vương phủ cũng xảy ra chuyện, bệ hạ sẽ thuận nước đẩy thuyền thu hồi binh quyền hai mươi vạn đại quân của Hàn gia. Hiện tại thế cục hung hiểm, tứ đại gia tộc nắm binh quyền, Đỗ gia bị bệ hạ nắm trong tay. Binh phù năm vạn quân đội vùng ven sớm muộn gì cũng rơi vào trong tay bệ hạ. Bây giờ bệ hạ đã nổi lòng kiêng kỵ tứ gia trông coi thiên quân, bằng không cũng chẳng phái người theo dõi ta. Bệ hạ muốn xử lý tứ gia, thu hồi trọng quyền, đó là chuyện sớm hay muộn thôi."

Nghe hắn nói, Lâm Thư đã sớm thu hồi tầm mắt, nâng mắt, ngẩng đầu nhìn Hàn Lạc Tuyển. Lời hắn nói chạm đến nơi này, lúc này trong nàng đã hiểu ý tứ của tam ca, cũng hiểu vì sao tổ phụ lại giao Hổ Phù cho nàng.

Nếu như Hoàng thượng hạ quyết tâm muốn lấy lại trọng quyền, sau khi chỉnh đốn Hàn gia xong thì Lâm gia chính là một Hàn gia thứ hai, là cái đinh trong mắt, gai đâm trong thịt, chưa diệt trừ thì sẽ không an tâm. Cho nên tam ca mới nói cho nàng những lời kia, để cho nàng ghi nhớ kỹ trong lòng. -==-ll,,,q,...d...,,o,,,nn....-===Nếu như Lâm gia gặp chuyện không may, nàng nhất định phải chạy đi trước. Vô luận Hoàng thượng muốn xử trí Lâm gia như thế nào, vậy cũng phải tìm ra Hổ Phù trước, lấy được Hổ Phù mới dọn dẹp Lâm gia được. Mà tam ca muốn sau khi nàng trốn thoát thì đến núi Hổ Đầu tìm một người tên Vương Bàng Tử, đây là Lâm gia để lại đường lui cho mình.

Nghĩ thông suốt tất cả, trong lòng Lâm Thư tràn ngập sợ hãi. Nàng chưa từng biết Lâm gia luôn bị vây trong miệng cọp, đứng ở vị trí nguy hiểm như vậy.

Cảm nhận được nàng đang sợ hãi, Hàn Lạc Tuyển nâng tay khẽ vuốt lưng nàng, dịu dàng nói: "Ta không biết Lâm gia có dặn dò nàng tý gì hay không, nhưng là nàng phải nhớ, bất luận xảy ra chuyện gì, nàng còn thì Lâm gia còn! Nàng phải sống sót thì Lâm gia mới có hi vọng!"

Lâm Thư gật đầu, lúc này mới phát hiện cảnh tượng trước mắt mình mông lung rồi. Vươn tay lau lệ, nàng nói: "Ta biết rồi! Ta sẽ sống sót, sẽ không để cho Lâm gia xảy ra chuyện!"

Thấy nàng kiên cường như thế, Hàn Lạc Tuyển vừa vui mừng vừa hơi đau lòng. Ôm sát nàng, hắn tựa sát bên tai nàng, khác với lúc trước còn giữ một cự ly ngắn, lần này hắn áp sát vành tai nàng, ép giọng rất thấp, nói: "Trong kinh thành Hàn gia có đào hai đường hầm bí mật, một đường bắt đầu từ Dịch Vương phủ, đến bên ngoài thành. Một nơi khác có lối vào ở chỗ ‘khách điếm Thuận Lai’. Nếu như Lâm gia gặp chuyện không may, nàng phát hiện ra điều bất thường thì cứ chạy thẳng đến khách điếm Thuận Lai. Lấy ngọc bội của ta đưa cho chưởng quỹ, ông ta vừa nhìn thấy ngọc bội sẽ dốc toàn lực hộ tống nàng rời kinh thành." Lúc nói lời này, thân thể của hắn và Lâm Thư kề sát nhau. Ở góc độ người khác không nhìn thấy, Hàn Lạc Tuyển nhét vào trong ống tay áo của nàng một vật gì đó.

Lâm Thư tràn đầy khiếp sợ nghe Hàn Lạc Tuyển nói, đôi mắt ướt át trợn trừng nhìn phía xa trên bờ, khi phát hiện trong ống tay áo có thêm vật gì đó. Lâm Thư liền lén lén lút lút cẩn thận nhận lấy, nhét sâu vào trong tay áo.

Hai người kề sát nhau, Hàn Lạc Tuyển có thể cảm thấy được động tác nhỏ của nàng. Hài lòng nhếch mép, tiếp tục dùng âm lượng mà hai người mới nghe được, nói: "Lần đánh trận này, ta là dữ nhiều lành ít. Nếu không thể bình an trở về, nàng hãy cầm khối ngọc bội này đến Đồng Huyện, người của ta sẽ bảo vệ nàng suốt đường đi. Nàng đến đó tìm một người thợ rèn tên Ngô Dũng, ra lệnh cho hắn mang binh tấn công vào kinh thành. Nếu như cấm quân của kinh thành chống đối lại, nàng liền lấy Hổ Phù mà Lâm gia giao cho nàng ra, bọn họ nhìn thấy Hổ Phù, mặc dù không thể khiến toàn quân đều nghe theo nàng nhưng ít ra sẽ có một nửa tướng sĩ nghe theo nàng. Nàng để quân ta lãnh binh đánh vào hoàng cung, trước giải cứu Lâm gia, sau đó hãy nói chuyện với các phi tử trong hậu cung có hoàng tử. Chọn một vị không có bối cảnh, còn bé, cân nhắc đưa hoàng tử đó lên ngôi."

Mặc dù giọng nói của hắn khá bình thản, thậm chí còn mang theo chút nhu tình, nhưng vẫn khiến Lâm Thư kinh hồn bạt vía, thân thể cũng run lên. –lllq;q;q;d;d;o,,,nnn.....-==Đây là ngươi bất nhân, đừng trách ta bất nghĩa! Lật đổ đương kim Hoàng thượng, lập tân vương khác, đây không phải là trò đùa đâu! Nhưng nếu như có thể cứu được Lâm gia, Lâm Thư nguyện ý thử một lần!

Hồi lâu mới tìm lại được tiếng nói, Lâm Thư vươn tay, kéo cổ hắn xuống, kề môi bên tai hắn, học bộ dạng của hắn, nhỏ giọng hỏi: "Ngươi nói đơn giản vậy, nhưng nếu đến lúc đó thuộc hạ của ngươi không nghe ta nói thì sao? Còn nữa, cũng đừng quên Hoàng thượng còn có năm vạn quân đội vùng ven của Đỗ gia cộng với năm vạn quân đội vùng ven của Mạc gia. Đến lúc đó ta dẫn mấy vạn người này đối phó thế nào với hơn mười vạn quân? Đây chẳng phải là ngươi muốn ta đi chịu chết sao!"

Hàn Lạc Tuyển cười chế giễu, ôm chặt nàng, kề tai nói nhỏ với nàng: "Nàng có biết ta đưa cho nàng là ngọc bội gì không? Đó là Hổ Phù chỉ huy hai mươi vạn đại quân của Hàn gia! Lúc trước phụ vương ta đã lĩnh năm vạn binh ra chiến trường, mấy ngày nữa ta vẫn có thể lĩnh mười vạn binh ra tiền tuyến giết địch. Bệ hạ vẫn tưởng rằng Hàn gia chỉ nắm trong tay hai mươi vạn đại quân do tổ tiên truyền xuống hay sao? Ha ha, thật là ngây thơ! Trải qua mấy đời Hàn gia cố gắng, đã sớm âm thầm khuếch trương hai mươi vạn đại quân của năm đó thành ba mươi năm vạn đại quân. Lần này, ta và phụ vương dẫn ra ngoài tác chiến chỉ là một ít binh lính hạ đẳng, còn dư lại hai mươi vạn quân đều là tinh binh lương tướng, đều ẩn nấp trong dân gian. Coi như câm quân trong kinh thành liên kết với quân đội vùng ven của châu phủ khác vây hãm, cũng không phải sợ hãi. Ánh sáng đom đóm, há có thể tỏa sáng cùng vầng nhật nguyệt!"

Phát hiện A Cường ở đầu kia chèo thuyền trợn mắt nhìn bọn họ, Hàn Lạc Tuyển dừng một chút, dùng ánh mắt đáng đánh đòn khiêu khích A Cường, tiếp tục nói: "Lần này Hồ tộc đột kích, đến là có chuẩn bị. Bọn họ dùng một loại chiến xa kỳ quái, có thể từ bên ngoài cách một dặm, ném tảng đá vào quân doanh của ta, phóng hỏa chờ đả thương người và vật. Lần đánh này nếu ta thắng thì là phúc lớn cho vạn dân Đại Chu. Nếu ta thất bại, còn lưu lại hai mươi vạn đại quân tinh nhuệ, cố thủ một nửa giang sơn cho Đại Chu. Nàng phải luôn chú ý đến chiến báo của tiền tuyến, nếu  như thất thủ, Hồ tộc tiến đánh kinh thành, thừa dịp bệ hạ không còn tâm tư nghĩ cách thu hồi binh quyền, nàng hãy bảo tam ca nàng chuẩn bị tốt để nghênh đón ngoại địch."

Lâm Thư nghe rất nghiêm túc, trong đầu chợt thoáng qua thứ gì đó. Đột nhiên nắm thật chặt tay Hàn Lạc Tuyển, có chút kích động nói: "Ngươi nói Hồ tộc dùng một loại chiến xa có thể ném đồ từ bên ngoài cách một dặm đối phó với quân ta sao?"

Hàn Lạc Tuyển gật đầu, không hiểu vì sao nàng kích động như thế.

Lâm Thư cũng không biết tại sao, tâm đột nhiên nảy dồn dập. Ở trong trí nhớ, Triệu Á Thanh đã từng nói với nàng, có một thứ có thể bắn cái gì đó ra xa bên ngoài mấy trượng. Lúc ấy nàng không tin, Triệu Á Thanh còn lấy bản vẽ cho nàng nhìn.

Nhìn ra nàng khác thường, Hàn Lạc Tuyển quan tâm hỏi: "Sao vậy? Thư nhi?"

"Ta, hình như ta biết đó là cái gì." Lâm Thư đè nén kích động, tận lực khiến mình bình tĩnh lại.

"Nàng biết sao?" Giọng hắn cao lên ba phần, không dám tin, tràn đầy hoài nghi nhìn nàng.

"Đúng! Ta biết rõ! Đó là máy bắn đá! Triệu Á Thanh từng nói cho ta biết! Hắn ta còn cho ta xem bản vẽ phác họa, ta còn nhớ rõ nội dung trên trang giấy đó!"

Nói xong, Lâm Thư hưng phấn nhìn về phía Hàn Lạc Tuyển, phát hiện trên mặt hắn không có kinh ngạc, vui vẻ, ngược lại còn nhíu mày. –lllqlql,,do,,,n...=-= Thấy vậy, trong lòng Lâm Thư giống như bị hắt một chậu nước, dập tắt ngọn lửa nhiệt tình trong lòng nàng. Bất mãn nhìn hắn, Lâm Thư lạnh mặt xuống, hỏi: "Thế nào? Ngươi không tin lời ta nói à?"

Hàn Lạc Tuyển lắc đầu, vẻ mặt thâm trầm nhìn nàng, nghiêm túc nói: "Nếu như lời nàng nói là đúng, thật sự thấy cấu tạo của vật đó ở chỗ Triệu Á Thanh, thì sợ rằng chuyện Hồ tộc đột kích, tấn công Đại Chu ta không hề đơn giản rồi."

Nghe hắn nói vậy, Lâm Thư liền tỉnh táo lại, nghĩ đến cái gì, kinh ngạc mở miệng: "Ngươi đang hoài nghi chuyện Hồ tộc đột kích có liên quan đến Triệu Á Thanh sao? Triệu Á Thanh cấu kết với Hồ tộc ư?" Lâm Thư không thể tin được, Triệu Á Thanh sẽ cấu kết với Hồ tộc.

Hàn Lạc Tuyển lắc đầu, trầm tư một chút, nói: "Chuyện này không thể kết luận bừa, nếu như hắn ta thật sự cấu kết với Hồ tộc thì xem ra đã sớm có dự mưu, tâm kế lòng dạ quả thật sâu không lường được! Lát nữa lên bờ, tìm chỗ bán giấy mực, nàng vẽ lại cấu tạo của vật kia. Ta trở về nghiên cứu một chút, có lẽ sẽ có lúc dùng đến."

Lâm Thư gật đầu, nắm chặt quả đấm, có chút hoảng hốt.

Vươn tay vuốt đầu nàng, Hàn Lạc Tuyển cười trấn an: "Đừng sợ, nếu như Triệu Á Thanh cấu kết với Hồ tộc, chuyện này sẽ đơn giản hơn so với trong tưởng tượng của chúng ta. Triệu Á Thanh chỉ muốn vị trí này, hắn là người có dã tâm như thế thì không thể để Hồ tộc tấn công vào kinh thành được. Chỉ là...."

"Chỉ là sao?" Lâm Thư hỏi.

"Chỉ là, có thể tình thế trong kinh thành sẽ đại biến, chỉ sợ ta rời khỏi thì kinh thành sẽ thay đổi. Nếu như Triệu Á Thanh dám cấu kết với Hồ tộc, như vậy hắn ta đã sớm chuẩn bị xong kế hoạch đoạt vị. Sợ rằng Hổ Phù khống chế năm vạn quân đội vùng ven do Đỗ gia nắm giữ đã rơi vào trong tay hắn ta rồi. Sau khi trở về nàng hãy nói tất cả mọi chuyện cho tam ca nàng biết, tam ca nàng sẽ biết làm thế nào." Lúc này Hàn Lạc Tuyển không còn lo lắng nữa.

"Tất cả đều nói cho tam ca ta biết sao? Bao gồm cả mật đạo và chuyện ngươi kêu ta dẫn binh bức vua thoái vị?" Lâm Thư muốn xác nhận rõ ràng.

"Đúng, đều nói hết cho tam ca nàng biết, tam ca nàng thông minh, lanh lợi, hắn sẽ biết nên ứng phó ra sao." Lúc Hàn Lạc Tuyển nói chuyện với Lâm Kỳ ở sân huấn luyện, đã xác định hắn không phải là kẻ tầm thường rồi.

Lâm Thư gật đầu, nói cho tam ca biết cũng tốt. Bây giờ đầu óc nàng mơ hồ, chỉ sợ đến lúc nào đó lại quên mất mọi chuyện. Nếu vì vậy mà xảy ra đại sự thì hối tiếc không kịp.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn lamnguyetminh về bài viết trên: Hoacamtu, Hothao, Manchannie, Murasaki, Nguyệt Hoa Dạ Tuyết, antunhi, hienheo2406, minmapmap2505, nammoi, qh2qa06
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 73 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: cherryzn, Google [Bot], soonsun89 và 374 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 112, 113, 114

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

4 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

9 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 77, 78, 79

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

16 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

17 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

18 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37

20 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Eun
Eun
Phèn Chua
Phèn Chua

Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Ngọc Nguyệt: Đường Thất vẫn chăm chỉ như thế.
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 327 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 310 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Họa Thiên vừa đặt giá 335 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 294 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 318 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Họa Thiên vừa đặt giá 301 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 500 điểm để mua Princess 4
Độc Bá Thiên: Ri
Mộ Tử Vân: Nhìn người ta đấu mà ngậm ngùi nhìn lại số điểm bản thân :cry:
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 646 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Phèn Chua: Cái ca mô :cry2:
Shop - Đấu giá: linhlunglinh vừa đặt giá 279 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: linhlunglinh vừa đặt giá 614 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 3044 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2898 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 583 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 554 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 526 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 500 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 385 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 365 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 346 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 264 điểm để mua Người đẹp và mô tô
ღsoixam࿐: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nương nào trong truyện kiếm hiệp?
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 250 điểm để mua Người đẹp và mô tô

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.