Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 73 bài ] 

Kế sách theo đuổi phu quân sau khi sống lại - Tô Nhị Thiếu

 
Có bài mới 02.11.2017, 14:41
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Nguyệt Phượng Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
Thượng Thần Nguyệt Phượng Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.06.2013, 18:55
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1339
Được thanks: 6975 lần
Điểm: 19.51
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Kế sách theo đuổi phu quân sau khi sống lại - Tô Nhị Thiếu - Điểm: 43
Chương 35: Hắn ta không cần thể diện


Lạnh, hơi lạnh thấu xương đã đánh thức Triệu Á Thanh đang bị đông lạnh. Mí mắt vừa mở ra, đau đến hắn ta không khỏi hít một hơi. Trí nhớ từ từ quay ngược lại, trong lòng Triệu Á Thanh lớn tiếng chửi mợ nó.

Cúi đầu nhìn, phát hiện mình lại đang trần truồng! Ngay cả một ít vải để che đậy cũng không có! Lại đánh giá hoàn cảnh xung quanh, có củi lửa đốt, nham bích bốn phía, hẳn là một sơn động.

Triệu Á Thanh tức đến nghiến răng. Mẹ kiếp! Gần đây sao hắn ta xui xẻo quá vậy! Hôm qua đi chùa gặp riêng Đỗ Linh Nguyệt, suýt nữa bị người tính kế, may nhờ hắn ta cơ trí, phát giác điều bất thường nên chạy trước. Từ phía sau núi Hàn Sơn Tự chạy suốt một đêm, mới vừa chạy đến học viện Thánh Tài, liền gặp nữ nhân điên! Con bà nó, hắn ta đã trêu ai ghẹo ai hả! Sớm biết nữ nhân kia là người điên, chính là lập tức để cho hắn ta làm Hoàng đế, hắn ta cũng không chịu!

"Ôi....Đau chết lão tử rồi." Nhìn những vết bầm tím trên người mình tím, trong phổi Triệu Á Thanh có một ngọn lửa đang thiêu đốt. Sao tên điên kia lại xuống tay ác độc như thế! Đánh hắn ta gần chết còn chưa nói, lại lột sạch y phục của hắn ta, ném hắn ta ở chỗ này nữa! Thật là con bà nó biến thái!

"Biến thái!" Kinh hô xong, Triệu Á Thanh hơi run sợ trong lòng.

Người nọ không chỉ là một kẻ điên, không khéo còn là đồ biến thái nữa! Bằng không sao lại lột sạch y phục của hắn ta rồi ném vào trong động này? Chẳng lẽ là một kẻ biến thái điên khùng thích ngược đãi người?

Nghĩ tới đây, Triệu Á Thanh đã chắc chắn mười phần là hắn ta đụng phải biến thái thật rồi. Có lẽ lúc trước bởi vì hắn ta áp đảo người nọ, chọc giận nàng, người ta mới có thể phát điên lên. Căn bản là hắn ta suy nghĩ nhiều, còn tưởng rằng người ta biết mình, có thù lớn với hắn ta đấy.

Suy nghĩ một chút, ở thời cổ đại phong kiến này, nữ tử nhà nào mà không tuân thủ nghiêm ngặt nữ tắc, thấy nam tử là lập tức tránh đi? ,..,.,l..,..,e...,.q....uy,,,,,do...,,--.--. Chưa nói đến lý do nữ nhân điên kia mặc nam trang xuất hiện ở học viện Thánh Tài, chỉ nói nữ nhân điên kia lại dám lột sạch y phục của hắn ta rồi ném ở đây, hành động khác người như thế, không phải là biến thái thì là gì! Càng nghĩ Triệu Á Thanh càng phát run, không biết là bị đông cứng hay là sợ hãi.

Triệu Á Thanh cảm thấy mình không thể nán ở chỗ này ngồi chờ chết, ai biết đồ biến thái điên khùng kia sẽ hành hạ hắn ta thế nào chứ! Hắn ta muốn làm Hoàng đế, xưng bá thiên hạ! Hắn ta mới không cần bị một kẻ biến thái điên khùng hành hạ đâu!

Đứng lên, cả người trần trụi, loại cảm giác này khiến hắn ta hết sức bất an.

Lượn vài vòng quanh đống lửa, tay Triệu Á Thanh xoa xoa thân thể rét run. Bên ngoài trời băng đất tuyết, hắn ta mà đi ra ngoài không bị chết rét mới là lạ! Nhưng cứ ngồi chờ chết như vậy, còn không bị tên biến thái điên khùng kia hành hạ hay sao!

Hai luồng suy nghĩ, Triệu Á Thanh vẫn quyết định thà chết không theo, tình nguyện chạy ra bên ngoài bị đông cứng chết, cũng không muốn bị một nữ nhân điên biến thái hành hạ. Hắn ta cứ chạy xuống núi, không chừng còn có thể bình an trở về. Nếu như trú ở chỗ này chờ tên biến thái hành hạ, có lẽ muốn còn sống để chạy trốn, sẽ không có tỷ lệ lớn nữa. Khẽ cắn răng, Triệu Á Thanh run run, đi tới cửa động. Thò đầu ra trước cảnh giác nhìn xung quanh một phen, không phát hiện ra người nào, yên tâm nâng chân dài bỏ chạy.

Gió núi thổi vù vù, dưới chân đạp tuyết trắng phau phau, lạnh như băng. Đây cũng không phải là một từ ‘lạnh’ có thể diễn tả được cảm thụ, Triệu Á Thanh chỉ cảm thấy khí lạnh từ dưới chân xâm nhập vào cốt tủy, cả người đều là cái lạnh thấu xương. Trong lòng tràn đầy phẫn hận, trong đầu nhớ kỹ bộ dạng của Lâm Thư. Chờ hắn ta bình an trở về, xem có điều tra kỹ về tên biến thái điên khùng kia không! Nhất định phải làm cho nữ nhân kia nếm thử một chút cảm giác trần trụi chạy trên nền tuyết lạnh này! Để trả thù cho những gì mà hắn ta phải chịu đựng trong hôm nay!

Lâm Thư bước đi vội vã dẫn Hàn Lạc Tuyển đến sơn động, không phát hiện ra Triệu Á Thanh, ngu người luôn.

"Người đâu! Tại sao không thấy!"

Hàn Lạc Tuyển không để ý đến nàng, quét một vòng sơn động thấp bé. Phát hiện nơi đống lửa có dấu chân chồng chéo đan xen, theo dấu chân dùng mắt tìm kiếm, chính là hướng cửa động. Đi tới cửa động, Hàn Lạc Tuyển càng dễ thấy dấu chân đó ở trên nền tuyết trắng phau phau.

"Người chạy rồi." Nhìn theo hướng dấu chân rời đi, mặt hắn vô cảm mở miệng, giọng nói làm cho người ta nghe không ra vui giận.

Lâm Thư đi đến bên cạnh hắn, lúc này mới phát hiện ra những dấu chân kia, chợt vỗ đầu, khó tin nói: "Vậy mà Triệu Á Thanh dám chạy trốn! -,..,l....q,,,,d....o,,nn,,,,,-=-Ta sợ hắn ta chạy mới cố ý cởi hết y phục và giày của hắn ta. Không ngờ hắn ta lại không biết xấu hổ như thế, vứt cả mặt mũi, trần truồng chạy trốn!"

Nghe vậy, Hàn Lạc Tuyển đột nhiên quay đầu, ánh mắt bốc hỏa trừng nàng, trong giọng nói lộ vẻ tức giận trước nay chưa có.

"Ngươi nói cái gì! Ngươi lại dám lột sạch y phục của hắn ta! Lâm Thư! Ngươi còn nhớ mình là một cô nương không hả! Ta thấy kẻ không biết xấu hổ là ngươi đó! Nào có một cô nương chưa thành thân mà lấy hết y phục của nam tử hả! Ngươi có biết xấu hổ nữa không!"

Lâm Thư bị lời nói của Hàn Lạc Tuyển hù dọa, mặc dù lột y phục của một nam tử là nàng sai, nhưng nàng vì sợ Triệu Á Thanh chạy trốn mới nghĩ ra cách đó. Đỏ mắt, Lâm Thư giải thích: "Ta cũng không muốn như vậy! Lúc ấy ta đánh hắn ta ngất đi, trên người không có dây thừng, không thể trói hắn ta lại, đành phải nghĩ ra chủ ý như vậy, cho là lột sạch y phục của hắn ta, hắn ta sẽ không dám chạy đi, ta không ngờ hắn ta...."

"Không có dây thừng thì ngươi không thể xé y phục ra trói hắn lại sao! Có phải đầu óc ngươi bị lừa đá rồi không? Thiếu dây thừng hả! Người bình thường có ai xử lý chuyện như ngươi không!" Hàn Lạc Tuyển không thể nhịn được nữa, nổi giận hướng về phía Lâm Thư lớn tiếng mắng. Hắn không biết vì sao lúc này trong lòng hắn lại khó chịu, phẫn nộ như thế. Hiện tại hắn cực kỳ giận nàng, thật muốn lấy đao bổ đầu nàng ra, xem trong đó chứa cái gì!

Dáng vẻ hiện tại của hắn giống hệt năm đó khi hắn tranh cãi với Lâm Thư chuyện Triệu Á Thanh củng cố ngôi vua, khiến nàng kinh hãi trong lòng. Lâm Thư sợ đến mức òa khóc, kéo ống tay áo hắn, khóc nói: "Thật xin lỗi! Ta biết ta không đủ thông minh, mới nghĩ ra cách này. Huynh đừng tức giận!"

Thấy Lâm Thư khóc, cơn tức trong lòng hắn đã giảm đi một nửa, nhưng thay vào đó là tâm phiền ý loạn. Dùng sức kéo mở tay nàng, hắn lùi hai bước, mặt mày lạnh tanh nói: "Đừng khóc nữa! Ngươi trở về đi, trở về Lâm gia, về sau đừng xuất hiện nữa!,..,..,..ll,,,e...q,,,u..y,,,,do,,,n....-=-Nếu như còn muốn lập thất, an tâm học làm nữ tử đi, nếu không, không có ai lấy ngươi đâu! Chúng ta cứ xem như chưa từng quen biết, không liên lạc nữa. Chuyện của người Lục gia, ngươi cũng đừng nhúng tay, ta đã có gần đủ chứng cớ, sang năm liền tấu lên bệ hạ. Ngươi cứ ở nhà chờ tin tức là được."

"Huynh đừng như vậy, Hàn Lạc Tuyển, huynh đừng đuổi ta đi. Ta thề không bao giờ như vậy nữa, huynh đừng đuổi ta đi!"

Lâm Thư thật sự rất sợ, nhào lên người Hàn Lạc Tuyển, ôm thật chặt hắn, không buông tay. Kiếp trước khi đoạn tuyệt với Hàn Lạc Tuyển thì bộ dạng hắn cũng là vô cùng tức giận thế này. Lúc hắn nói tức giận, mặc kệ sau này có hối hận hay không, nhất định sẽ thực hiện được.

Hàn Lạc Tuyển bị nàng ôm chặt không thở nổi, tâm tình phiền não, trực tiếp cao giọng hướng ra bên ngoài động hô: "Hàn Thập! Ra đây đưa Lâm tiểu thư về phủ Định Quốc Công!"

Chủ tử có lệnh, cho dù trong lòng không tình nguyện đối mặt với cảnh tượng này đến mức nào, Hàn Thập cũng chỉ có thể nhắm mắt xuất hiện. Đưa tay lôi kéo Lâm Thư, muốn kéo nàng ra khỏi người Hàn Lạc Tuyển.

Cảm giác có người đang lôi kéo mình, muốn tách nàng và Hàn Lạc Tuyển ra, Lâm Thư càng tăng thêm sức lực ôm chặt Hàn Lạc Tuyển, dùng hết sức lực, không muốn bị tách ra.

Hàn Lạc Tuyển vừa giận vừa hờn, cộng thêm tâm tình phiền não, hiện tại còn bị Lâm Thư ghìm không thở nổi, cảm giác eo sắp bị nàng bóp gãy. Từ mặt đến cổ của hắn đều đỏ bừng, cứng cổ mắng to: "Hàn Thập! Còn không mau đánh nàng hôn mê, mang về phủ Định Quốc Công đi!"

Hàn Thập nghe lệnh, tay nhanh nhẹn chặt xuống gáy Lâm Thư.

Trước khi ngất đi, khóe mắt Lâm Thư nhanh chóng chảy xuống hai hàng lệ. Thân thể bị Hàn Thập vững vàng tiếp được, Hàn Thập nhìn vẻ nhếch nhách của Thế tử nhà mình, dò hỏi: "Thế tử, bây giờ muốn thuộc hạ đưa Lâm tiểu thư về phủ Định Quốc Công sao?"

"Nói nhảm! Lúc trước bản công tử nói ngươi đều không nghe thấy đúng không! Nhanh chóng đưa nàng đi!..ll♥...,.€...ˆ-ˆ....==Bản công tử còn muốn đuổi theo một người quan trọng, không có rảnh nói nhảm với ngươi!" Dứt lời,-q,,q.uy,,,yyy,,..-==Hàn Lạc Tuyển nhanh như điện xẹt, tìm kiếm dấu chân do Triệu Á Thanh lưu lại để đuổi theo.-d,,d..oonn,,,...Dáng vẻ chạy trối chết kia, nhếch nhách không nói lên lời.

Hàn Thập nhìn Hàn Lạc Tuyển đã chạy xa, mới thở dài ôm Lâm Thư rời đi.

Hàn Lạc Tuyển thấy tâm loạn như ma, một đường chạy như điên tìm kiếm dấu chân. Cũng may tuyết chỉ rơi một đêm liền ngừng, hôm nay vẫn chưa đổ thêm lần nào nên rõ ràng thấy được dấu chân. Phát hiện dấu chân này biến đổi thâm sâu, rõ ràng có cái gì bất thường, hắn liền ngừng lại.

Cố gắng ổn định quyết tâm, Hàn Lạc Tuyển ngồi xổm xuống, duỗi tay nắm một nắm tuyết, đắp lên mặt. Tuyết lạnh thấm vào mặt, rốt cuộc cũng khiến hắn bình tĩnh lại. Hai ba cái nhún liền nhảy lên cành cây cao, hắn nhìn xuống một vùng đầy tuyết bên dưới. Nhãn lực cực tốt phát hiện ở chỗ hắn vừa dừng lại, hướng bắc cách rừng cây khoảng 20 trượng (67m), có mấy dấu chân.

Cười lạnh một tiếng, Hàn Lạc Tuyển tung người nhảy xuống, tìm kiếm mấy dấu chân ở hướng bắc kia. Xem ra người nọ không ngốc, còn hiểu được sử dụng thuật che mắt, muốn Man Thiên Quá Hải (giấu trời vượt biển-ý chỉ dối trá, lừa gạt). Đáng tiếc kẻ truy lùng đối tượng lại là Hàn Lạc Tuyển hắn, không phải đồ ngốc Lâm Thư nên cách đó vô dụng với hắn!

Triệu Á Thanh cảm thấy đầu óc mờ mịt , nhưng hắn ta không dám dừng lại. Hắn ta sợ dừng lại, thân thể ngã xuống sẽ không đứng dậy nổi. Nếu như hắn ta chết đi, không biết còn có thể lại một lần nữa xuyên qua không, cho nên hắn ta không dám ngừng lại. Đầu càng lúc càng choáng, thân thể càng thêm nặng nề, Triệu Á Thanh giơ tay trái lên, hung hăng cắn vào ngón út. Cả người lạnh lẽo khiến hắn ta khó cảm thấy đau, cho đến khi trong miệng nếm được mùi máu tanh nồng nặc, dần dần, hắn ta mới có chút cảm giác đau, đầu óc cũng thanh tỉnh. Hắn ta cắn răng, liều mạng chạy.

Sắp đến chân núi rồi, chỉ khi đến chân núi, đến nơi có người ở, thì hắn ta có thể mặc y phục ấm áp! Chờ trở về, nhất định phải điều tra kỹ tên điên khùng biến thái đó, để cho nàng chịu khổ gấp mười lần nỗi khổ của hắn ta trong hôm nay!

Trong đầu ảo tưởng dáng vẻ Lâm Thư bị mình hành hạ, Triệu Á Thanh càng lên tinh thần, dưới chân cũng càng dồn sức. Mắt thấy đã chạy đến chân núi, Triệu Á Thanh liền thở phào nhẹ nhõm. Đột nhiên, thân thể ngã về sau, một lát sau, Triệu Á Thanh mới cảm thấy da đầu đau nhức, tóc bị người ta kéo rồi! Loại cảm giác này khiến hắn ta tê dại trong lòng, cảm giác vô cùng khủng hoảng dâng lên từ đáy lòng.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn lamnguyetminh về bài viết trên: Hoacamtu, Manchannie, MuaBongMay0509, Murasaki, Mèo-lười, antunhi, haiyen2381, hienheo2406, minmapmap2505, nammoi, qh2qa06
     

Có bài mới 06.11.2017, 13:49
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Nguyệt Phượng Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
Thượng Thần Nguyệt Phượng Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.06.2013, 18:55
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1339
Được thanks: 6975 lần
Điểm: 19.51
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Kế sách theo đuổi phu quân sau khi sống lại - Tô Nhị Thiếu - Điểm: 40
Chương 36: Ruột gan đứt từng khúc


Triệu Á Thanh quay đầu lại, tức giận trừng người đang kéo tóc mình. Người kia khoác một chiếc áo lông màu xanh tím than vừa dầy vừa nặng, vẻ mặt cao quý lạnh lùng. Trông đôi mắt phượng hút người tràn đầy sự khinh thường, đang quét hắn ta từ trên xuống dưới, khiến Triệu Á Thanh không khỏi xấu hổ. Hắn ta sẽ không gặp thêm một kẻ biến thái nữa chứ!

Hàn Lạc Tuyển không biết những suy nghĩ đó, nhìn kẻ trần trụi này, trên mặt, trên người toàn là vết thương tím bầm đan xen, hắn lại nhớ đến chuyện ngu ngốc do Lâm Thư làm. Trong lòng lại nổi lên lửa giận, tăng lực kéo tóc Triệu Á Thanh, không nói một lời kéo hắn ta lên núi.

Triệu Á Thanh sắp hỏng mất, hắn ta đụng phải toàn những kẻ điên à! Tóc bị người dùng sức kéo khiến da đầu đau buốt, làm cho Triệu Á Thanh phải đi theo Hàn Lạc Tuyển. Run run miệng, Triệu Á Thanh nói lắp: "Ngươi, ngươi là, là ai? Muốn, muốn dẫn, dẫn ta, đi đâu?"

Hàn Lạc Tuyển không thèm để ý lời Triệu Á Thanh nói, chỉ là tăng lực tay kéo tóc hắn ta, giống như đang phát tiết cái gì đó.

"Đau! Ngươi, ngươi, ngươi có thể, có thể, cho ta, cho ta ít, y phục mặc, mặc không. Ta, ta sắp, sắp chết rét rồi." Triệu Á Thanh lạnh đến răng run cầm cập, nói chuyện không chút lưu loát. Lúc này toàn thân hắn ta chỉ có da đầu mới có cảm giác đau, những nơi khác đều đông cứng hết rồi. Hắn ta sợ tiếp tục như vậy, hắn ta thật sự cận kề cái chết luôn rồi. Người từng chết qua một lần thì sẽ sợ chết nhất.

Nghe vậy, Hàn Lạc Tuyển dừng bước, chán ghét  liếc Triệu Á Thanh một cái. Thấy cả người hắn ta đã lạnh đến tím tái, suy tính kẻ này còn chưa thể chết được, Hàn Lạc Tuyển liền cời áo lông, vứt lên người Triệu Á Thanh.

Triệu Á Thanh lấy được y phục chống lạnh, vội vàng đắp lên người, trong mắt đầy hoài nghi, nhìn chằm chằm Hàn Lạc Tuyển. Rốt cuộc người này là ai? Vì sao đuổi theo hắn ta còn không nói hai lời liền túm hắn ta lên núi chứ?..,..,ll..,...q,...,,.q...do,,,...nn,....-=-= Lúc trước ngoại trừ gặp phải cái tên điên khùng biến thái kia ra thì chẳng có ai biết được hành tung của hắn ta nữa, rốt cuộc vì sao người này lại bắt hắn ta? Chẳng lẽ là đồng bọn của kẻ điên khùng biến thái kia à? Là bắt hắn ta giúp tên điên khùng biến thái kia? Muốn túm hắn ta đến cho tên điên kia hành hạ à?

Đầu óc Triệu Á Thanh hỗn độn, tầm mắt bắt đầu hơi mơ hồ.

Nhìn kẻ kia ngã gục ở trên tuyết, Hàn Lạc Tuyển nhíu mày, đi tới đạp hai phát. Thấy tên kia vẫn bất động, nhìn chóp mũi hắn ta thở ra khí nóng đứt quãng, dáng vẻ thoi thóp. Hàn Lạc Tuyển cũng không cần biết nhiều như vậy, tạm thời dẹp yên lửa giận, khiêng Triệu Á Thanh lên liền chạy như bay lên núi.

Hàn Thập vừa cõng Lâm Thư đến Lâm gia thì nàng tỉnh. Nhận thấy được sau lưng có động tĩnh, biết Lâm Thư đã tỉnh, Hàn Thập hơi lúng túng, cứng người bất động.

Ngược lại là Lâm Thư mở miệng trước. Giọng nàng rất trầm thấp, thở dài thật sâu, mở miệng nói: "Ngươi thả ta xuống đi."

Nghe thế, Hàn Thập chậm rãi ngồi xổm xuống, để nàng xuống.

Đầu Lâm Thư còn hơi choáng, dựa người vào tường, lẳng lặng quan sát Hàn Thập. Hồi lâu, mới nhẹ nhàng mở miệng hỏi: "Ngươi vẫn luôn đi theo ta sao?"

Hàn Thập không nói, lẳng lặng cúi đầu, đứng im.

"Không nói lời nào, đó chính là chấp nhận. Không ngờ ta nỗ lực lâu như vậy, kết quả nhận được lại là kết cục này. Không hề vào được tâm hắn một chút nào, ha ha...." Lâm Thư cười hết sức thê lương.

Cả đêm không ngủ , dưới mắt xanh đen, thoạt nhìn vô cùng tiều tụy. Nét mặt thê lương hiện tại càng tăng thêm vẻ yếu ớt của nàng, làm cho người ta nhìn mà không khỏi tâm thương.

Hàn Thập lúng túng đứng nghiêm trước mặt nàng, thân thể cứng ngắc giống như tảng đá.

"Hắn phái ngươi theo dõi ta từ lúc nào?" Lâm Thư lại hỏi.

Há miệng, Hàn Thập không biết có nên trả lời không. Dứt khoát ngậm chặt miệng, cúi đầu im lặng.

Nước mắt lặng lẽ chảy ra từ hốc mắt, theo sườn mặt nàng chảy xuống đến cằm, tụ lại thành giọt lệ nặng trĩu, vài giọt lệ châu liền rơi xuống đất. Hít mũi một cái, Lâm Thư ngẩng đầu nhìn trời, mờ mịt giống như sự nản lòng thoái chí vào lúc này của nàng.

"Ngươi đi đi! Về sau đừng theo dõi ta, ta cũng không dây dưa gì với Thế tử nhà ngươi nữa. Dưới đống tuyết ở bức tường bên ngoài sân huấn luyện có một đống y phục, còn có một tấm mặt nạ da người.-l.,.///...==-ê Ngươi đi tìm những thứ ấy mang về cho Thế tử ngươi,-=...,q..u,,,y.....--= sẽ hữu dụng với hắn đấy." Trong lời nói của nàng mang theo nỗi nghẹn ngào,=-=do,,,o....nn-== nói xong một câu đều phải thở sâu một hơi.

Nghe nàng nói xong, Hàn Thập kinh ngạc ngẩng đầu lên, hơi lúng túng. Trước khi Thế tử thu hồi mệnh lệnh thì hắn vẫn chưa thể rời khỏi Lâm tiểu thư . Nhưng bộ dạng quyết đoán này của Lâm Thư khiến hắn không thể có chủ kiến rồi.

Thấy Hàn Thập bất động, do dự không quyết, Lâm Thư không nhịn được, khóc lớn lên, cao giọng kêu gào: "Đi đi! Không đi chờ bản tiểu thư gọi phủ binh (binh lính trong phủ) tới đuổi ngươi sao!"

Thân thể lựa chọn nhanh hơn đầu óc, Hàn Thập nghe vậy, tung người nhảy lên đầu tường, rời khỏi Lâm gia. Chỉ lưu lại mình Lâm Thư, ở nơi hẻo lánh trong đống tuyết, từ từ ngồi xổm xuống, vùi đầu khóc rống lên.

Tại sao! Tại sao kiếp trước nàng không thương người dùng tình sâu vô bở yêu nàng, sống lại nàng đã cố gắng như vậy nhưng người kiếp trước yêu nàng lại chưa từng đặt nàng ở trong lòng! Ông trời ơi! Vì sao để nàng sống lại rồi lại cho nàng một kết quả tàn nhẫn như vậy?

Kiếp trước lúc hắn yêu nàng, nàng không thương hắn, vì một nam nhân cặn bã mà tổn thương hắn. Đời này làm lại, nàng dụng tâm đi thương hắn, vì sao hắn lại làm như không thấy, có tai như điếc, vẫn đề phòng nàng! Chẳng lẽ đây chính là báo ứng khi nàng được sống lại sao? Để cho nàng nếm thử một lần dùng tình sâu vô bờ lại bị bỏ qua như dép cũ, cầu xin mà không được sao?

Lâm Thư khóc đến ruột gan đứt từng khúc, trong lòng giống như bị nhồi Hoàng Liên, đều là cay đắng. Báo ứng! Báo ứng mà! Thật sự là báo ứng! Kiếp trước nàng không thương hắn, cả đời này hắn không thương nàng, chẳng lẽ nàng và Hàn Lạc Tuyển nhất định là không thành một đôi sao?

Phủ binh đi tuần nghe được tiếng nữ nhân khóc, còn khóc rất bi thảm, làm cho người ta nghe cũng cảm nhận được bi ai. Tò mò đi tìm tiếng khóc đó, vừa thấy liền hoảng, đây không phải là tiểu thư dòng chính của phủ Định Quốc Công bọn họ sao! Bảo bối của toàn Lâm gia!

Phủ binh không đến gần quấy rầy Lâm Thư mà chạy nhanh đến Tam Tinh viên, thông báo cho người ở đó. Ba vị công tử đã sớm ra lệnh, chỉ cần là chuyện của nhị tiểu thư, phát hiện chuyện gì thì phải bẩm báo bọn họ trước. Thấy tình hình của Lâm Thư hơi khác thường, phủ binh không dám trì hoãn, chân chạy như bay đến Tam Tinh viên.

Lâm Kỳ thường hay xuất phủ, Lâm Ngọc bởi vì trời lạnh mà thường làm tổ trong phủ. Sống ở Tam Tinh viên, cả ngày đều gặm sách. Lúc nghe người ta nói Lâm Thư đã trở về, Lâm Ngọc vui mừng nhảy dựng lên từ trong chiếc chăn ấm áp.

"Thư nhi đã trở lại! Ở đâu! Nói mau!" Lâm Ngọc vui sướng đầy mặt, đã nửa tháng rồi hắn chưa gặp Lâm Thư, có thể tưởng tượng được hấp tấp biết bao.

"Cái này, nghe phủ binh kia báo tiểu thư đang trốn ở trong tiểu hoa viên của Vọng Nguyệt các khóc lóc." Gã sai vặt tràn đầy thấp thỏm trả lời.

"Cái gì! Thư nhi trốn ở Vọng Nguyệt các khóc lóc! Chuyện gì xảy ra! Không phải nó vào cung học tập sao? Chẳng lẽ bị người trong cung bắt nạt hả ?" Nghe thấy Lâm Thư đang trốn một mình trộm khóc, toàn thân Lâm Ngọc đều không tốt. Muội muội của hắn nhất định là bị người ức hiếp!

"Tiểu nhân không biết ạ, công tử vẫn nên đi xem tiểu thư đi." Gã sai vặt có chút khó xử nói. Hắn cũng không biết tình huống thế nào, chỉ là chân chạy truyền lời thôi.

"Đúng rồi! Trời lạnh như thế này, đêm qua còn có tuyết rơi, một mình Thư nhi đứng trong tiểu hoa viên nhất định sẽ bị đông cứng đấy! Ta lập tức đi xem! Ngươi thay ta đi thông báo cho tổ mẫu ta, nói cho người biết nhị tiểu thư đã trở lại, chỉ là tình hình không tốt lắm."

Lâm Ngọc cảm thấy Lâm Thư bất thường như vậy chắc chắn có liên quan với hoàng cung. =-==ll,,,,q,,,,,d,,,...n....-==-Lúc này hắn không có năng lực đi thăm dò chuyện trong cung, chỉ có thể thông báo cho tổ mẫu hắn. Để Lâm lão phu nhân nghĩ cách điều tra xem rốt cuộc Lâm Thư đã xảy ra chuyện gì.

"Dạ, tiểu nhân lập tức đến Tây Uyển bẩm báo lão phu nhân!" Gã sai vặt gật đầu đồng ý, lanh lẹ chạy ra ngoài.

Lâm Ngọc đứng dậy, vội vàng đi giày, khoác một cái áo choàng dày. Suy nghĩ một chút, sợ Lâm Thư bị đông lạnh, lại mang thêm một cái áo choàng, lập tức chạy đến Vọng Nguyệt các.

Khi Lâm Ngọc chạy tới, tìm được Lâm Thư thì phát hiện nàng đang ngã trên đất, vệt nước mắt ràn rụa. Thấy vậy, lòng Lâm Ngọc đau đến chết rồi, rốt cuộc đã trải qua chuyện khổ sở gì, khiến cho muội muội biến thành như vậy! Thấy sắc mặt Lâm Thư đỏ bừng, Lâm Ngọc vươn tay sờ trán nàng, vừa sờ liền bỏng đến dọa người. Vội vàng dùng áo choàng bao lấy Lâm Thư, ôm nàng lên, hắn không dám dừng lại nghỉ, ôm Lâm Thư chạy đến Tây Uyển.

Chạy đến nửa đường thì vừa vặn đụng phải Lâm lão phu nhân vì nghe được tin tức mà chạy tới, vẻ mặt bà đầy lo lắng. Thấy người đang được Lâm Ngọc ôm trong ngực, không cần hỏi cũng biết đó là Lâm Thư!

"Thư nhi sao rồi?" Bàn tay tràn đầy nếp nhăn run rẩy, Lâm lão phu nhân hỏi.

"Tổ mẫu, trước đừng nói gì cả. Thư nhi bị lạnh đến đông cứng, trước tiên đưa nó đến ngâm nước nóng ở chỗ người đã! Tình huống của nó rất xấu, phải lập tức mời thái y đến khám mới được!" Lâm Ngọc không dừng bước, lướt qua Lâm lão phu nhân, vừa căn dặn vừa chạy.

Trong lòng Lâm lão phu nhân rất sốt ruột, phái người đi thông báo cho Định Quốc Công Lâm Chí Viễn, để Lâm Chí Viễn vào cung chuyển thẻ mời thái y. Dặn dò xong mới xoay người trở về Tây Uyển, xem tình hình của Lâm Thư.

Thái y khám qua, Lâm Thư là bị tổn thương vô cùng nặng nề, cộng thêm bị đông lạnh trong tuyết quá lâu, trúng phong hàn, có thể qua được hay không là phải dựa vào chính nàng rồi.

Người Lâm gia nghe thái y nói, đều bị dọa sợ, thay phiên canh giữ trước giường nàng, không ngừng nói chuyện với nàng, không dám có chút lơ là. Chỉ sợ quá an tĩnh, sẽ khiến Lâm Thư dễ dàng ‘ngủ’ mất.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn lamnguyetminh về bài viết trên: Manchannie, Murasaki, antunhi, chubin, haiyen2381, hienheo2406, hienpham1619, minmapmap2505, nammoi, qh2qa06
Có bài mới 08.11.2017, 08:53
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Nguyệt Phượng Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
Thượng Thần Nguyệt Phượng Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.06.2013, 18:55
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1339
Được thanks: 6975 lần
Điểm: 19.51
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Kế sách theo đuổi phu quân sau khi sống lại - Tô Nhị Thiếu - Điểm: 43
Chương 37: Có suy tư riêng


Ánh mắt phức tạp nhìn đống y phục trước mặt, bàn tay trong ống tay áo của Hàn Lạc Tuyển hơi run rẩy. Nghe xong Hàn Thập nói, hồi lâu mới mở miệng, mặt âm trầm nhìn chằm chằm Hàn Thập, lạnh lùng hỏi: "Không phải bản công tử kêu ngươi theo dõi kỹ nàng sao? Lúc nàng và người nam nhân kia ở chung một chỗ, vì sao ngươi không xuất hiện? Lúc nàng gọi người tới thì ngươi đang ở đâu!"

"Thế tử, ngài chỉ bảo thuộc hạ theo dõi kỹ Lâm tiểu thư thôi, không được để bị phát hiện. Thuộc hạ vẫn tuân theo mệnh lệnh của ngài, không biết sai ở đâu." Thấy bộ dạng đó của Hàn Lạc Tuyển, trong lòng Hàn Thập tràn đầy sợ hãi, nhưng vẫn kiên trì hồi đáp.

"Tốt! Hay cho một cái không biết sai ở đâu! Trở về Dịch Vương phủ lãnh phạt đi! Sau này đừng để cho bản công tử nhìn thấy ngươi nữa!" Hàn Lạc Tuyển vốn nghe Hàn Thập chuyển lời của Lâm Thư xong, trong lòng đã hết sức khó chịu. Nghĩ đến Hàn Thập vẫn luôn theo dõi Lâm Thư, thấy nàng làm ra hành động kinh hãi thế tục đó đã không ra ngăn cản, còn bày ra vẻ không biết lỗi, thật sự chọc hắn giận đến muốn giết người.

Hàn Thập nghe vậy, biết đây là muốn vứt bỏ hắn, mặc kệ có lỗi hay không, vội vàng cúi đầu nhận sai.

"Thế tử, thuộc hạ biết sai rồi! Xin ngài cho thuộc hạ một cơ hội lập công chuộc tội!"

Hàn Lạc Tuyển tức giận cười, lạnh giọng nói: "Lỗi ư? Ngươi không sai! Không có cơ hội lập công chuộc tội rồi! Nhanh chóng biến đi cho khuất mắt bản công tử, đừng để cho ta gặp lại ngươi!"

"Thế tử!" Hàn Cửu vừa sắp xếp xong cho Triệu Á Thanh, còn chưa bước vào phòng đã nghe được cuộc đối thoại của hai người. Biết Hàn Lạc Tuyển cực kỳ tức giận, sợ Hàn Thập bảo thủ nữa sẽ khiến Hàn Lạc Tuyển nổi lên sát tâm, liền vội vàng chạy vào. Vừa hô to một tiếng, vừa nháy mắt với Hàn Thập.

Hàn Thập nhận được ánh mắt của Hàn Cửu, do dự một chút, vẫn là đứng dậy rời đi.

Nhìn Hàn Thập đi rồi, trong lòng Hàn Lạc Tuyển mới thoải mái một chút, nhưng sắc mặt vẫn khó coi, trong giọng nói còn mang theo chút tức giận, hỏi Hàn Cửu: "Xử trí người nọ tốt chưa?"

"Dạ, Thế tử, thuộc hạ đã sắp xếp xong rồi." Hàn Cửu không biết có chuyện gì xảy ra mà khiến Hàn Lạc Tuyển tức giận như thế, nhưng có thể đoán ra là có liên quan đến Lâm Thư. Có thể khiến cảm xúc của Thế tử nhà bọn họ dao động thì chỉ có Lâm tiểu thư thôi. Hàn Cửu trả lời cẩn thận, không dám nói nhiều.

"Ngươi xem đống đồ này đi, tìm kỹ xem có vật gì đặc biệt không." Hàn Lạc Tuyển hất cằm về phía đống y phục do Hàn Thập mang về.

Hàn Cửu nghe lời nhanh nhẹn đi lật tìm đống y phục ướt nhẹp kia, lấy ra một cái mặt nạ giống như da người, một miếng ngọc màu hồng hình hoa mai và một ít ngân phiếu.

Khi thấy miếng hồng ngọc hình hoa mai kia thì Hàn Lạc Tuyển chợt đứng dậy, đi tới đoạt đồ trong tay Hàn Cửu. Hắn đã từng thấy qua miếng ngọc bội này, lúc hắn và Lâm Thư gặp mặt ở Phúc Lai cư thì thấy nàng đeo nó bên hông! -=-ll,,..,lle,,e...,,Nhưng sao giờ lại ở trên người Triệu Á Thanh chứ?,,..qu,,,,yy.....Mà Lâm Thư giống như không hay biết đồ của mình đang ở trên người Triệu Á Thanh, bằng không nhất định sẽ tự cầm.—do,,,,nn,.,,....-=-Sực nhớ ra gì đó, Hàn Lạc Tuyển đột nhiên ngẩng đầu. Không phải Lâm Thư đã nói mình đánh mất thứ gì đó ở Hàn Sơn tự hay sao?

Nheo lại mắt phượng, vẻ mặt hắn đầy bí hiểm khiến Hàn Cửu đứng bên cạnh không dám hé răng, cúi đầu, tận lực giảm bớt sự tồn tại của mình.

Cầm ngọc bội ôm vào trong lòng, ghét bỏ véo véo cái mặt nạ, không biết đang suy nghĩ gì, hồi lâu Hàn Lạc Tuyển mới mở miệng: "Hàn Cửu, đi tìm một người biết khẩu kỹ (kỹ năng nhìn miệng đoán), chiều cao tương đương người kia. Bản công tử có đại sự muốn làm!"

Hàn Cửu ứng tiếng (lên tiếng đáp ứng), cầm tấm mặt nạ đó lên, liền cáo lui.

Chỉ lưu lại một mình Hàn Lạc Tuyển, lẳng lặng ngồi trong phòng. Một hồi lâu, lấy ngọc bội vừa cất vào trong ngực ra, ngón tay thon dài ma sát nhẹ hình dáng của ngọc bội, ngẩn người.

Bên trong phủ Định Quốc Công, mấy ngày được người Lâm gia cẩn thận tỉ mỉ chăm sóc và chiếu cố, cuối cùng Lâm Thư đã tỉnh lại. Khiến tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, không dám trách cứ nàng, chỉ liên tục nói chuyện ly kỳ với nàng, trêu chọc nàng vui vẻ.

Tất cả mọi người phát hiện ra, sau khi Lâm Thư tỉnh lại thì trở nên hết sức an tĩnh, giống như lập tức trưởng thành. Biến hóa này quá nhanh, khiến mọi người sợ hãi trong lòng, nhưng không ai dám hỏi Lâm Thư, vì sao lại trở nên như vậy.

Không dám hỏi Lâm Thư, nhưng có người dám hỏi những người khác.

"Tổ mẫu, Thư nhi cứ tiếp tục như vậy thì không phải là cách! Trước đó không phải nó đang ở trong cung sao? Ngài tra rõ là chuyện gì xảy ra chưa? Rốt cuộc Thư nhi đã trải qua cái gì ạ? Tại sao lại biến thành dáng vẻ thất hồn lạc phách này!" Lâm Ngọc là một người thiếu kiên nhẫn, nhìn Lâm Thư sống như một cái xác cả ngày, không có chút cảm xúc, trong lòng hắn lo lắng gần chết.

Lâm lão phu nhân thở dài, lắc đầu một cái, xua tay nói: "Ngọc nhi, con mặc kệ đi. Qua lần này, Thư nhi sẽ tự mình nghĩ thông suốt."

"Sao con có thể mặc kệ muội muội chứ! Con nhìn mà sốt ruột ạ! Tổ mẫu, có phải Thư nhi bị đám hoàng tử, công chúa trong cung ức hiếp hay không? –ll;l;eeqquuy,,...don,,,,,--=...Cho nên ngài không dám nói cho con biết ạ? Phủ Định Quốc Công chúng ta không thể trút giận cho Thư nhi sao?" Lâm Ngọc tức giận đầy mặt, đôi mắt nhìn thẳng vào Lâm lão phu nhân, dáng vẻ như phải lấy bằng được ý kiến.

Lâm Kỳ đứng bên cạnh thấy nhị ca hắn bày ra dáng vẻ không bỏ qua, ép hỏi tổ mẫu, không nhịn được mở miệng khuyên nhủ: "Lâm Ngọc, huynh đừng ép tổ mẫu nữa. Chuyện này phải dựa vào Thư nhi tự mình vượt qua. Có một số việc phải do chính nó thử nghiệm, tự mình bước ra từ trong khốn cảnh. Chúng ta không nhúng tay được!"

Lâm Ngọc nhất thời không thể phản bác, trong lòng chặn một hơi, dứt khoát chạy ra ngoài.

Thấy vậy, Lâm lão phu nhân mệt mỏi xoa trán, thở dài, nói: "Ai, đứa nhỏ Ngọc nhi này trầm mê trong sách suốt ngày, chưa biết đạo lý đối nhân xử thế. Thư nhi trải qua lần này, không biết có thể vượt qua được tình kiếp không. Năng lực của đại ca con bình thường, cũng thiếu kiên nhẫn. Tổ mẫu không sống được mấy năm nữa, về sau Lâm gia trở thành thế nào, đều dựa vào con đó, Kỳ nhi!"

"Kỳ nhi biết! Kỳ nhi sẽ cố gắng!" Gương mặt Lâm Kỳ đầy kiên định, trong mắt ẩn chứa sự lạnh lẽo. Dám đối xử với muội muội hắn như vậy, cho dù là Thế tử của Dịch Vương thì thế nào!

Chán nản một thời gian, thấy thân thể Lâm Thư dần dần chuyển biến tốt, người cũng trở nên có chút sinh khí, mọi người mới từ từ yên lòng.

Trong đó kinh ngạc nhất chính là An thị, nghe nữ nhi nói muốn sửa lông mày thì trong lòng cực kỳ vui vẻ. Vui vẻ rồi thì lại hơi lo lắng, không biết vì sao Lâm Thư đột nhiên biến chuyển. Chỉ là, nữ nhi muốn sửa lông mày, trong lòng An thị vẫn hết sức tán thành. Nàng đã sớm không vừa mắt với đôi mày hình chữ nhất của Lâm Thư rất nhiều năm rồi. Nữ nhi vốn có ngũ quan không tệ, chỉ vì đôi lông mày chữ nhất mà tăng thêm một phần anh khí, thiếu đi sự dịu dàng.

An thị như sấm rền gió cuốn sắp xếp xong người, sửa thành ‘đôi lông mày của Thường Nga’ cho Lâm Thư. -=-=ll,..,.ê,,,,q....,,u,,,,y...d,,,o....nn-==-=Lông mày thay đổi, khiến tư sắc của nàng lập tức tăng lên bảy phần. An thị bị kích thích mẫu tính, không nhịn được liền trang điểm cho nữ nhi.

Lâm Thư ngoan ngoãn để cho mẫu thân trang điểm cho mình. An thị để nàng mặc y phục gì thì nàng sẽ mặc cái đó. Để đám người trang điểm cho mình, nàng vẫn ngồi yên lặng, không nhúc nhích.

Nhìn nữ tử thanh lệ (thanh tú + mỹ lệ) trong gương đồng, Lâm Thư cảm giác bảy phần xa lạ. Trong lúc nhất thời ngây ngẩn cả người.

An thị đứng ở một bên nhìn mà hết sức hài lòng, tâm tình rất tốt thưởng cho mấy nha hoàn đã hầu hạ Lâm Thư thay trang phục. Dịu dàng kéo Lâm Thư, quay một vòng.

"Ừm, không tệ! Không tệ! Ta đã nói dáng dấp ta đẹp thế này thì nữ nhi nhất định không kém mà! Con nhìn đi, Thư nhi, con sửa lại đôi lông mày, cả người cũng đẹp lên nhiều!" An thị vẫn muốn có một nữ nhi, chính là muốn cho nữ nhi ăn vận đẹp mỗi ngày. Lâm Thư bướng bỉnh mười mấy năm, hiện tại, rốt cuộc đã thông suốt, nguyện ý ăn mặc, đây quả thực là quá hợp ý An thị rồi!

Lâm Thư cười nhạt, không có mở miệng. Đúng là biến thành xinh đẹp, nhưng sau khi nàng xinh đẹp lên, người kia sẽ bởi vì dung mạo mà thích nàng sao?

Nhớ tới còn nửa tháng nữa là sinh thần của Lâm Thư, An thị kích động nói: "Thư nhi, mấy ngày nữa là sang năm mới rồi, sang năm vừa đúng năm nhuận, con sẽ lên sinh thần mười lăm tuổi rồi! Mẫu thân phải bàn bạc kỹ với tổ mẫu con một chút, lựa cho con một mối hôn sự tốt!"

Lâm Thư không hề mở miệng ngăn cản mẫu thân nàng. Bây giờ nàng giống như chiếc lá khô lìa cành, trôi nổi khắp sông biển, không có mục tiêu, không có phương hướng. Nếu nàng đã định là vô phận với Hàn Lạc Tuyển thì nàng không biết có thể tiếp nhận những nam tử khác hay không.

Thấy Lâm Thư không có mở miệng từ chối, An thị càng thêm vui vẻ. Vội vàng nhân lúc còn nóng, chạy đến Tây Uyển, cùng Lâm lão phu nhân thương lượng chuyện hôn sự của Lâm Thư.

Lâm lão phu nhân nghe xong An thị nói, động tác uống trà liền dừng lại, nâng mắt nhìn An thị, hỏi: "Con muốn lựa chọn một hôn sự cho Thư nhi sao? Chính Thư nhi nguyện ý sao?"

"Vâng! Sang năm Thư nhi cũng mười lăm, nên cập kê rồi, là lúc nên chọn cho nó một hôn sự tốt ạ! Con nói chuyện này ngay trước mặt Thư nhi, nó không hề phản đối ạ. Con nghĩ, Thư nhi đã chấp nhận rồi. Con dâu nghĩ nhân dịp lễ mừng năm mới này, nhất định có không ít người tới phủ Định Quốc Công chúc tụng, đến lúc đó chúng ta sẽ lựa chọn kỹ càng." Trong lòng An thị rất kích động, nhếch khóe miệng, nói liên hồi.

Trên mặt Lâm lão phu nhân không có biểu cảm gì, nhàn nhạt nói: "Nếu Thư nhi không phản đối, vậy thì xem kỹ đi."

An thị vội vàng đồng ý, trong lòng rất vui vẻ, bắt đầu cùng Lâm lão phu nhân nói tới công tử thế gia ở trong kinh thành xứng với Lâm Thư. Lâm lão phu nhân không yên lòng đáp lời, trong lòng đã có sự cân nhắc.

Mà Lâm Thư, ngay khi An thị rời đi liền vào trong viện. Đuổi hạ nhân, tự mình lẳng lặng ngồi ở trong đình, tay nâng chén trà nóng, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Bỗng nhiên, sau gáy đau buốt, trước mắt nàng là một khoảng tối tăm.

Chén trà vốn đang nằm giữa hai tay Lâm Thư liền nghiêng đi rơi xuống bàn, nước trà nóng hổi dùng tốc độ nhanh như chớp giật chảy dọc xuống theo bàn đá, liên tục nhỏ giọt.-=-=ll,,..,..ê,,...q,,,..uy,,,,d...o,,,,n....-=-Tiếp đó là chén trà lăn vài cái rồi rơi xuống đất, phát ra một tiếng vang, ở trong viện nhỏ yên tĩnh, rất là chói tai.

Người vốn đang ôm Lâm Thư, chuẩn bị đưa nàng đi, nghe thấy có tiếng bước chân chạy tới, nói thầm một tiếng không ổn. Suy nghĩ một chút, cuối cùng bỏ nàng lại, còn hung hăng đánh một phát lên gáy nàng, lúc này mới trốn đi nhanh như tia chớp.

Hạ nhân nghe tiếng động chạy tới xem, phát hiện Lâm Thư đang ngã trên mặt đất, một dòng máu đỏ tươi chảy ra từ gáy nàng, lan trên tuyết trắng, rất là chói mắt.

"A! Người đâu mau tới đây! Nhị tiểu thư đã xảy ra chuyện rồi!"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn lamnguyetminh về bài viết trên: Manchannie, Murasaki, Mèo-lười, antunhi, haiyen2381, hienheo2406, hienpham1619, minmapmap2505, nammoi, qh2qa06, ttatuyet
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 73 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: cherryzn, soonsun89 và 374 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 112, 113, 114

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

4 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

9 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 77, 78, 79

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

16 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

17 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

18 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37

20 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Eun
Eun
Phèn Chua
Phèn Chua

Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Ngọc Nguyệt: Đường Thất vẫn chăm chỉ như thế.
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 327 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 310 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Họa Thiên vừa đặt giá 335 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 294 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 318 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Họa Thiên vừa đặt giá 301 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 500 điểm để mua Princess 4
Độc Bá Thiên: Ri
Mộ Tử Vân: Nhìn người ta đấu mà ngậm ngùi nhìn lại số điểm bản thân :cry:
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 646 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Phèn Chua: Cái ca mô :cry2:
Shop - Đấu giá: linhlunglinh vừa đặt giá 279 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: linhlunglinh vừa đặt giá 614 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 3044 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2898 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 583 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 554 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 526 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 500 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 385 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 365 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 346 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 264 điểm để mua Người đẹp và mô tô
ღsoixam࿐: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nương nào trong truyện kiếm hiệp?
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 250 điểm để mua Người đẹp và mô tô

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.