Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 102 bài ] 

Cô dâu mười chín tuổi - Minh Châu Hoàn

 
Có bài mới 31.07.2017, 22:07
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.08.2014, 13:49
Bài viết: 2734
Được thanks: 13704 lần
Điểm: 20.53
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cô dâu mười chín tuổi - Minh Châu Hoàn - Điểm: 42
Chương 5: Ba người với cuộc hôn nhân

     Y Lan không nói thêm gì nữa, chỉ là đáy lòng cô đang lặng lẽ tự định giá, rốt cuộc đến cùng cô gái kia là loại người như thế nào nhỉ? Thực sự cô ta có phải là loại người thô lỗ đến mức không sao chịu nổi đúng anh Tấn Nhiên đã nói hay không?

     Ương Ương tỉnh lại, cô nằm trên giường đã hai ngày, khuôn mặt đã nhỏ quắt lại đến mức nhọn hoắt. Sự đau đớn trên người cô dường như cũng khá hơn một chút, chỉ có điều cả người cô đã còn không còn sức sống nữa rồi. Cô mở trừng đôi mắt to giờ đây đã trở nên trống rỗng, nhìn lên trên trần nhà được trang hoàng cực kỳ tinh xảo và lộng lẫy ở ngay phía trên đầu mình.

     Cô dường như đã không còn là một cô gái đơn thuần như trước nữa, cô cũng không còn ngu ngốc như trước nữa rồi. Dieenndkdan/leeequhydonnn Hình như cô đã bắt đầu nhận thức được, trên thế giới này, không phải là tôi thích anh thì ngược lại, anh cũng sẽ phải yêu thích tôi, cũng không phải là mình cứ đối xử tốt với người khác, thì người khác cũng sẽ yêu thích mình.

     Như vậy, từ giờ trở đi, Tống Ương Ương sẽ không bao giờ còn ngu ngốc như vậy nữa. Chỉ vì nhà họ Tống mà cô sẽ ở lại chỗ này, nhất định sẽ phải ở lại chỗ này.

     Đợi cho đến khi ba người anh trai của cô đã đứng vững vàng trên đôi chân của mình, diễ♦n☽đ♦àn☽lê☽q♦uý☽đ♦ôn đợi cho đến khi những nguy hiểm của Tống thị qua đi, cô sẽ lập tức đồng ý ly hôn, không bao giờ còn ở lại chỗ này nữa.

     Mà ngay cả người đàn ông kia, cái người đã từng cho cô một ảo tưởng hoàn mỹ về sự tốt đẹp của đàn ông, đến lúc này cô cũng đã cảm thấy không còn thấy lưu luyến nữa rồi.

     “Cốc cốc cốc” đột nhiên có tiếng gõ cửa vang lên, Ương Ương khàn giọng mở miệng hỏi: "Ai vậy?"

     "Thiếu phu nhân, diễ●n☆đ●ànlê☆q●uýđ●ôn thiếu gia và nhị tiểu thư đã trở lại, xin mời ngài xuống dưới nhà."

     Giọng nói ôn hòa của thím Lý truyền đến, Ương Ương muốn từ chối, rồi lại sợ rằng thím Lý, người gần đây luôn đối xử với cô rất tốt, sẽ gặp phải cảnh khó xử, cô đành phải cố gắng gượng ngồi dậy, nói một câu: "Tôi biết rồi, tôi sẽ xuống ngay."

     Lúc cô đi xuống lầu, liền nhìn thấy một đôi bích nhân, nam có phong độ thần thái tuấn lãng, nữ xinh đẹp đến động lòng người, còn cô đã bị bệnh hai ngày nay, di◕ễn♠đà‿n♠lê♡♠q◕uý♠đôn khuôn mặt cũng là trở nên xám xịt, đờ đẫn, đôi mắt lại càng vô thần, tựa như là bị một lớp cát đục ngầu che phủ lên.

     "Chị dâu, xin chào." Y Lan cười tủm tỉm cất tiếng chào hỏi Ương Ương, đưa tay ra cực kỳ nhiệt tình.

     Nơi đáy lòng của Ương Ương thoáng lướt qua chút ấm áp nhàn nhạt, vị nhị tiểu thư này thoạt nhìn giống như là một người cực kỳ dễ gần. Ương Ương liền nhẹ nhàng cười, vươn tay ra: "Xin chào nhị tiểu thư."

     "Chị dâu, chị không nên gọi tôi là nhị tiểu thư như thế, cứ gọi tôi là Y Lan là được rồi!" Y Lan nghiêng đầu hơi mỉm cười, vẻ mặt rực rỡ.

     Thân thể Ương Ương đột nhiên liền cứng ngắc ngay lập tức.

     Cô ta là Y Lan, diễ↕n☾đ↕àn☾lê☾q↕uý☾đ↕ôn chính là người phụ nữ mà từ trong miệng Trần Tấn Nhiên đã từng nói là người phụ nữ mà anh ta yêu, Y Lan.

     Chính là cô ta, nhưng mà tại sao cô ta lại là nhị tiểu thư của nhà họ Trần?

     Chẳng lẽ, hai người bọn họ loạn luân?

     "Từ nay về sau, Y Lan sẽ ở lại đây, không cho phép cô được bắt nạt cô ấy. Nếu như để cho tôi biết được cô đã làm cho cô ấy không được vui hoặc là như thế nào đó, cẩn thận tôi sẽ lột một lớp da của cô!"

     Trần Tấn Nhiên nhìn gương mặt nhợt nhạt của Ương Ương, chẳng biết tại sao, diⓔn♧đànⓛê♧quý♧đⓞn đáy lòng anh chợt có chút gì đó cảm thấy thiếu tự nhiên, không được dễ chịu. Anh nhớ tới hai ngày trước, cô còn giống như một nụ hoa tươi tốt, đầy đặn,  nhưng bây giờ, nháy mắt một cái, bộ dáng của cô đã trở thành như vậy.

     Nghĩ lại, anh lại tưởng tượng, nói cho cùng, chuyện này là do lỗi của ai chứ!

     Ai bảo cô cứ mặt dày mày dạn cố tình ngã vào, ai bảo cô cố ý không muốn ly hôn! Đây là sự báo ứng của cô! Cô bị báo ứng vì đã chia rẽ anh và Y Lan!

     Ương Ương nghe thấy anh nói như vậy, thân thể liền có chút lay động một cái. Cô muốn khóc, nhưng mà cô nghĩ tới chính mình đã phải khó khăn như thế nào mới có được quyết tâm kia, vì vậy lúc này cô không thể lại khóc được. Ở nơi này không thể như ở nhà họ Tống, cô không phải là công chúa luôn được mọi người nâng niu chiều chuộng.

     "Tôi sẽ không như vậy." Tống Ương Ương gật gật đầu, cô nhẹ nhàng mỉm cười một cái, nói: "Để tôi đi bảo phòng bếp chuẩn bị bữa tối."

     Trần Tấn Nhiên nhìn thấy cô như vậy, môi khẽ mấp máy mấy cái, chung quy là anh cũng vẫn chưa nói được câu gì. Vốn dĩ anh cũng không phải là người cay nghiệt, mà ngay lần trước anh trở nên tàn nhẫn và cay nghiệt, cũng chính là do anh bị cô bức cho thành ra như vậy.

     Người hầu trong nhà đã được huấn luyện cực kỳ tốt, không mất thời gian bao lâu, bữa tối liền chuẩn bị đầy đủ. Ương Ương ngồi một mình ở cái bàn ăn ở bên cạnh, nhìn Trần Tấn Nhiên và Trần Y Lan ngồi cùng một chỗ. Chốc chốc, anh lại thân mật gắp thức ăn cho Y Lan, một chốc lát lại cầm chiếc khăn ăn lau đi một tí súp bị dính lại ở bên môi của Y Lan. Đột nhiên, Ương Ương cảm thấy mình không còn khẩu vị để ăn. Cô liền để đũa xuống, cầm khăn ăn nhẹ nhàng lau qua miệng của mình, tiếp đó Ương Ương đứng lên, nhẹ nhàng cười vẻ rất lễ độ: “Tôi đã ăn đủ rồi, Tấn Nhiên, anh và Y Lan cứ từ từ ăn."

     Ương Ương nói xong, xoay người liền dự định đi lên lầu, nhưng Y Lan lại đột nhiên mở miệng gọi với theo cô một câu: "Chị dâu... Có phải là chị không muốn nhìn thấy Y Lan phải không?"

     Trần Tấn Nhiên nhìn gương mặt của Ương Ương trắng bệch ra, chẳng biết tại sao, nơi đáy lòng anh có chút gì đó không được tự nhiên và cảm giác có chút khó chịu
     Ương Ương quay đầu lại, liền nhìn thấy vẻ mặt Y Lan biểu lộ sự bất an. Y Lan đang đứng ở dưới ánh đèn sáng chói, làm cho chiếc váy màu lam của cô nhìn giống như một đám mây. Y Lan còn trẻ như vậy, lại xinh đẹp như thế, nhìn Y Lan lúc này chắc cũng cùng độ tuổi với cô, nhưng cách đối xử giữa hai người lại không giống nhau.

     "Nhị tiểu thư, tại sao cô lại nghĩ như vậy chứ? Chỉ là do tôi đang mang bệnh, trong người cảm thấy có chút không được thoải mái, tôi ở lại nơi này cũng chỉ làm quấy đảo bữa ăn của hai người mà thôi."

     Ương Ương cười khổ một tiếng, vành mắt của cô sưng mọng, tím xanh, gương mặt tái nhợt một mảnh. Cô đứng ở nơi đó, thoạt nhìn cũng làm cho người ta hết sức sợ hãi.

     "Chị dâu, xem ra những lời chị nói quả thực rất đúng, bộ dạng của chị cũng không được thoải mái, để tôi bảo anh Tấn Nhiên đưa chị lên trên phòng." Y Lan nói xong, nhân tiện đẩy Trần Tấn Nhiên một cái, hơn nữa còn mở miệng nói ra những lời rất nhẹ nhàng: "Anh Tấn Nhiên, anh đi lên cùng với chị dâu đi, nhìn sắc mặt của chị ấy có vẻ rất kém đấy..."

     Trần Tấn Nhiên đặt mạnh đôi đũa lên trên mặt bàn một cái thật nặng nề, vẻ mặt anh biểu lộ rõ sự u ám thấy không thể nhìn rõ cảm xúc vui buồn, thế nhưng  Ương Ương lại không sao kiềm chế được, người thoáng co rúm lại một chút.

     "Nếu như thân thể không thoải mái, cũng đừng có đi ra xuất hiện trước mặt người khác như vậy, thật mất thể diện, thật không biết xấu hổ! Cô trở về phòng của cô đi!" Anh lạnh lùng mở miệng, nhìn thấy bóng dáng gầy gò của cô đang đứng ở nơi đó, tự đáy lòng anh không khỏi đè nén lại cảm xúc rung động của mình, hung hăng trừng mắt nhìn cô.

     Tuy rằng biết là cô hoàn toàn vô tội, nhưng anh cũng sẽ không dành cho cô vẻ mặt tốt đẹp. Chẳng qua cũng chỉ vì cô muốn chiếm cái vị trí này mà thôi, nếu như không phải như thế, khi gặp phải những nhục nhã như vậy, tại sao cô lại không chịu đồng ý ly hôn?

     Nước mắt của Ương Ương bừng lên, trào ra như vỡ đê: "Là do anh nói em đi xuống mà!"

     "Nếu như cô thật sự bị bệnh vô cùng nặng, tại sao không nói cho thím Lý biết? Miễn cưỡng đi ra đây để làm cái gì? Cô cố ý để cho Y Lan nhìn thấy, cố ý làm cho Y Lan tức giận phải không?"

     "Trần Tấn Nhiên, anh nói cũng cần để ý xem mình nói có lý hay không chứ? Thím Lý chỉ nói anh cùng nhị tiểu thư đã trở lại. Làm sao em biết được nhị tiểu thư lại chính là người con gái mà anh thích chứ?" Ương Ương tức giận, cô cũng mặc kệ không thèm quan tâm đến chuyện mình đã gây ra những ồn ào kia!

     "Cô..." Trần Tấn Nhiên nghe xong lời này liền nổi giận, đang muốn phát tác ra thì bỗng nhiên thấy thoáng cái, Y Lan liền thét lên một tiếng, đẩy Trần Tấn Nhiên ra, sau đó liền chạy đi ra ngoài...

     "Đồ đê tiện kia! Nếu như Y Lan có một chút gì đó không hay, tôi tuyệt đối không bỏ qua cho cô, còn cả nhà họ Tống của các người nữa!"

     Trần Tấn Nhiên bất chấp tất cả những chuyện khác, xoay người đuổi theo Y Lan vừa chạy ra khỏi phòng ăn.

     Ương Ương cảm thấy trên người mình cứ nổi lên từng hồi từng hồi lạnh buốt. Cuộc hôn nhân này giống như là một lời phù chú, cứ một mực bao quanh lấy cô, làm cho cô không thể nào nhúc nhích nổi dù chỉ một chút xíu.

     Trần Tấn Nhiên đuổi theo Y Lan đi ra ngoài, thấy côg lảo đảo té nhào ở trên mặt đất, chỉ cảm thấy một hồi một hồi đau lòng, liền nhanh chóng chạy tới ôm lấy Y Lan. Anh biết rõ cái thân phận nhị tiểu thư kia chính là sự khúc mắc trong lòng của Y Lan, nhưng mà đồ chết tiệt Tống Ương Ương kia lại còn hết lần này tới lần khác nói Y Lan của anh như vậy!

     Tống Ương Ương kia chính là có chủ tâm, cô ta đã có chủ tâm muốn hại chết Y Lan!

     "Tấn Nhiên, anh hãy buống tay thả cho em đi thôi! Khắp trên thế giới này người nào cũng biết em là nhị tiểu thư của nhà họ Trần, nhưng lại không có ai hiểu được em chính là người phụ nữ mà anh yêu mến... Em còn ở lại chỗ này, có ý nghĩa gì đâu?"

     "Y Lan! Không cho phép em nói bậy, em cứ ở lại bên cạnh anh, chúng ta không có liên hệ máu mủ huyết thống với nhau, vì sao lại không thể sống cùng một chỗ được chứ?"

     "Nhưng chỉ có anh nghĩ như vậy mà thôi, những người khác lại không nghĩ như vậy. Ngay từ nhỏ em đã được nuối dưỡng ở trong nhà họ Trần, người người đều biết em là nhị tiểu thư của nhà họ Trần. Huống chi, ba ba sớm đã nói, bất kể như thế nào, em và anh đều không có khả năng... Em còn tranh giành cái gì được nữa đây?"

     "Em không cần phải tranh giành cái gì hết! Y Lan em hoàn toàn không cần phải tranh giành, anh là của em, không ai có thể đoạt em đi được!" Trần Tấn Nhiên đau lòng không chịu nổi, đưa tay bế Y Lan lên, nghiến răng nghiến lợi  mở miệng nói: "Y Lan, anh sẽ không bỏ qua cho đồ đê tiện kia! Cô ta lại dám nói ra những lời nói làm kích thích em như vậy, cô ta có chủ tâm không muốn sống nữa rồi chăng!"

     "Không... Anh Tấn Nhiên, chị dâu nói không hề sai, chị ấy cũng không biết thân phận của em, anh đừng có trách mắng gì chị ấy, chị ấy còn đang bệnh đó...”

     Y Lan nói xong, khuôn mặt nhỏ nhắn chan chứa những giọt lệ ẩm ướt liền áp thật chặt vào trước ngực Trần Tấn Nhiên. Y Lan ôm chặt lấy anh, nhẹ nhàng nỉ non: "Anh Tấn Nhiên, anh đồng ý với em đi...”

     "Y Lan, tại sao em lại còn có thể nói đỡ cho cô ta những lời như vậy chứ? Em biết rõ là người phụ nữ kia hoàn toàn đang giả vờ mà! Nhà họ Trần này đâu có bạc đãi cô ta, đang yên đang lành làm sao lại bị bệnh được chứ? Chính là do cô ta không muốn ly hôn, cô ta chỉ đang muốn tranh thủ sự thương cảm của mọi người mà thôi!"

     "Thật vậy chứ?" Thấy Trần Tấn Nhiên nói chắc chắc như vậy, Y Lan cũng trở nên có chút do dự...

     "Trăm phần trăm là thật sự!"

     Y Lan ồ lên một tiếng, gật gật đầu: "Anh Tấn Nhiên, chị dâu là người ở nơi nào vậy?"



Đã sửa bởi Mẹ Bầu lúc 02.03.2018, 15:52.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẹ Bầu về bài viết trên: Bora, Tthuy_2203, kate#, pureangel
     

Có bài mới 04.08.2017, 21:49
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.08.2014, 13:49
Bài viết: 2734
Được thanks: 13704 lần
Điểm: 20.53
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cô dâu mười chín tuổi - Minh Châu Hoàn - Điểm: 44
Chương 6: Bắt nấu cho tình địch nồi súp

     "Người Hàng Châu... Em cứ trực tiếp gọi cô ta là Tống Ương Ương, không cần thiết phải gọi cái gì mà chị dâu, cô ta không xứng!" Trần Tấn Nhiên cười lạnh, lên tiếng nói ra một câu không có chút lưu tình nào.

     "Như vậy không được hay lắm, nói như thế nào mọi người đều biết cô ta là phu nhân của anh mà..."

     Quả nhiên lông mày của Trần Tấn Nhiên liền nhíu chặt lại: "Cái gì mà phu nhân của anh, diễ♦n☽đ♦àn☽lê☽q♦uý☽đ♦ôn anh không thừa nhận, cô ta muốn làm cái gì?"

     "Anh Tấn Nhiên, anh làm như vậy thực dọa người... Từ nay về sau anh sẽ không đối xử với em hung dữ như vậy chứ?"

     "Làm sao anh lại có thể hung dữ với em được chứ. Anh thương em còn không đủ..." Trần Tấn Nhiên liền cúi đầu xuống hôn Y Lan quấn quýt si mê, mở miệng nói: die»n。dٿan。l«e。qu»y。d«on "Đêm nay anh sẽ ở cùng với em, vài ngày nay không gặp em rồi, anh nhớ em đến sắp chết rồi đây này...”

     "Anh Tấn Nhiên, anh thật đáng ghét, xấu hổ chết đi được..." Y Lan liền tránh ra khỏi trong lòng ngực của anh, bụm mặt nhẹ nhàng đấm Trần Tấn Nhiên.

     "Xấu hổ cái gì mà xấu hổ? Em cũng đừng có quên, khi mới mười bảy tuổi em đã cùng với anh..." Trần Tấn Nhiên càng hôn càng làm càn, dứt khoát kéo Y Lan đến đặt cô tựa vào bên cạnh thân cây, di◕ễn♠đà‿n♠lê♡♠q◕uý♠đôn tiếp đó, từ trong cổ anh liền tuôn ra một tiếng gầm nhẹ đã bị đè nén: "Y Lan, anh muốn em..."

     "Anh Tấn Nhiên... Đừng, chị dâu, Tống Ương Ương đang nhìn...” Hô hấp của Y Lan cũng bắt đầu trở nên dồn dập hơn, tuy trong miệng Y Lan nói như vậy, nhưng hai tay cô lại gắt gao ôm lấy cổ của Trần Tấn Nhiên, thân thể lại càng áp sát chặt chẽ vào Trần Tấn Nhiên...

     "Bất kể cô ta có làm gì! Y Lan, anh chỉ muốn em!" Trần Tấn Nhiên hôn Y Lan đến không muốn ngừng lại, diⓔn♧đànⓛê♧quý♧đⓞn mặc kệ tất cả, thoáng cái dứt khoát bế bổng Y Lan lên, nhanh chóng đi về hướng biệt thự ...

     Ương Ương đứng một mình hồi lâu, cô còn chưa tới kịp tiến vào trong phòng ngủ của mình, liền nhìn thấy Trần Tấn Nhiên ôm Trần Y Lan tiến vào. Tự đáy lòng cô khẽ giật mình, không khỏi lui về phía sau một bước, lách mình muốn né tránh. Nhưng Trần Tấn Nhiên cũng đã đi tới, anh lướt qua sát thân thể của cô nhưng cũng không buồn liếc nhìn cô một cái liền trực tiếp đi vào trong phòng ngủ...

     Thậm chí, ngay cả cửa phòng ngủ cũng không đóng lại... Ương Ương tựa như một pho tượng gỗ, diễn✿đàn-lê-quý✿đôn nhìn chiếc đèn chùm thủy tinh sáng chói lúc này như đang lung la lung lay, trước mắt của cô như đã trở nên bị vỡ nát một mảnh.

     Ương Ương trở về gian phòng của mình, cảm giác cuộc sống mười chín năm của mình, tại thời khắc này tánh mạng của mình tựa như cũng đã kết thúc rồi vậy. Tính tình của cô cũng có biến đổi lớn, trước kia cô là một thiên kim tiểu thư, sống vô ưu vô lự như là một cô gái ngốc nghếch, sung sướng chết đi được.

     "Anh Tấn Nhiên... Ưm... Nhẹ một chút..." Đi trở về phòng ngủ của mình, Ương Ương nhất định phải đi qua căn phòng ngủ có hai người đang ở bên trong kia. Tiếng kêu của Trần Y Lan làm như vẻ yếu đuối lại mang như theo sự nũng nịu  truyền vào trong tai của cô thật rõ ràng. Bước chân của cô thoáng dừng lại một chút, muốn dịch chuyển khỏi nơi đó, nhưng lại giống như đã bị đóng đinh ở trên mặt đất vậy.

     Trên mặt chiếc giường nước khổng lồ lẽ ra chỉ có cô và Trần Tấn Nhiên nằm ở trên đó, lúc này lại đang bày ra hai cái thân thể trần trụi, một là của chồng cô, một là của em gái chồng của cô.

     "Y Lan, anh nhớ em muốn chết...Ừm, thật chặt, Y Lan...Y Lan, anh yêu em..."

     "Anh Tấn Nhiên, anh lại gạt người ta... Ai mà không biết đàn ông các anh ở trên giường... A...Ừm..."

     Trần Y Lan còn chưa dứt lời, tiếp đó lại là một hồi thở dốc, rồi lại tiếng kêu như hờn dỗi cùng với những lời liên tục xin tha thứ. Ương Ương không muốn đứng ở nơi đó tiếp nữa, cô xoay người rời đi, bên tai cô vẫn đang còn vang vọng không ngừng tiếng nói của Trần Tấn Nhiên chan chứa tình cảm nồng đậm và sâu sắc, Y Lan anh yêu em, anh muốn cưới em, anh chỉ thích em...

     Rốt cuộc, Ương Ương không thể nhẫn nhịn được nữa, sau khi vào cửa, cô nặng nề  đóng mạnh cánh cửa phòng ngủ nghe rầm một tiếng!

     Ương Ương hít thở một hơi thật sâu, đi vào trong phòng tắm tắm rửa một chút. Cô ngâm người tắm rửa xong xuôi, vừa đi ra, lại nghe thấy nơi cánh cửa phòng ngủ bị đập mạnh vang lên rầm rầm. Ương Ương mặc áo ngủ, vẻ mặt không chút biểu cảm đi ra mở cửa.

     Nhìn thấy Trần Tấn Nhiên đứng ở bên ngoài, vẻ mặt nổi giận đùng đùng.

     Anh vừa nhìn thấy cô đi ra, lại dường như là thở dài một hơi nhẹ nhõm, tiếp đó lại chỉ tay vào cái mũi của cô, nói ra những lời tàn nhẫn, độc ác: "Tống Ương Ương, cô đập cửa cho ai nhìn đấy hả? Có phải là cô có chủ tâm muốn làm cho Y Lan cảm thấy khổ sở hay không? Cái người phụ nữ này, tại sao cô lại có thể ác độc như vậy chứ? Đã “Cưu chiếm thước sào” (*) rồi mà còn không cho phép chúng ta cùng một chỗ nữa sao?"

(*) Cưu chiếm thước sào: Nghĩa: Chim Cưu chiếm tổ chim Thước. Chim Cưu còn gọi là chim Tu hú, chim Thước còn gọi là chim Khách. Chim Tu hú chiếm tổ chim Khách”. Câu thành ngữ này xuất phát từ thực tế cuộc sống sinh tồn của các loại chim: Chim tu hú vụng về không biết làm tổ, không biết ấp trứng, cho nên thường đẻ trứng nhờ vào tổ chim khách nhờ ấp hộ. Chim tu hú non thường có kích thước lớn hơn các con chim khách non trong tổ đẻ nhờ, nên không những chiếm luôn tổ mà còn đẩy các con chim khách non ra khỏi tổ, để tranh hết thức ăn của chim bố mẹ mang về nuôi lũ chim non khác.

     "Anh nói đủ chưa!" Ương Ương hung hăng trừng mắt nhìn anh: "Tôi phải đi ngủ rồi, nói đủ rồi thì anh đi được rồi đấy!"

     Cô nịnh nọt anh, làm nũng với anh là sai, nhẫn nhịn anh cũng vẫn sai, như vậy cô còn có thể làm gì với anh đây? Cô, Tống Ương Ương này, cho dù tốt xấu thế nào, cũng là thiên kim duy nhất của nhà họ Tống, cũng là người được mọi người nâng niu trong lòng bàn tay mà lớn lên! Cô dựa vào cái gì mà phải nén giận như vậy chứ?

     "Tống Ương Ương, cô..." Trần Tấn Nhiên hoàn toàn không hề ngờ tới Tống Ương Ương sẽ có phản ứng như vậy, thoáng cái, anh bị nghẹn họng, sững sờ trân trối nhìn cô đứng ở nơi đó.

     "Tôi như thế nào? Anh còn muốn tôi thế nào nữa đây?" Cho dù là Ương Ương nói kiên quyết như vậy, nhưng nơi đáy mắt cô lại đã ngấn lệ: "Tôi cũng là người bị ép buộc phải gả tới đây, nếu không phải vì mẹ, anh nghĩ rằng tôi và anh có thể gả cho nhau sao?"

     "Tôi đã nói cô có thể ly hôn rồi mà!" Trần Tấn Nhiên nghe cô nói những lời như vậy, chỉ cảm thấy trong nội tâm một hồi mệt mỏi, anh mở miệng, oang oang nói ra những lời đầy tức giận.

     "Tôi nói rồi, ngoại trừ không ly hôn, bấtcứ chuyện gì tôi cũng có thể đồng ý với anh. Anh và Trần tiểu thư muốn ở cùng một chỗ, cũng có thể, các người muốn như thế nào cũng có thể, tôi không can thiệp vào. Anh có thể coi tôi như không khí, nếu như côi tôi như không khí mà cũng cảm thấy chướng mắt, vậy thì tôi có thể đi Singapore để chăm sóc ba ba."

     "Cô đừng có mơ tưởng! Bây giờ cô đi Singapore, ba ba sẽ nghĩ như thế nào? Cô có chủ tâm muốn nói cho ba ba biết rõ tôi và cô không thể tiếp tục sống cùng với nhau được, có chủ tâm muốn làm cho ba ba tôi tức chết phải không?"

     Trần Tấn Nhiên nghe cô nói ra những lời kiên quyết như vậy, không khỏi mở miệng nói ra đầy vẻ oán hận, không chút do dự từ chối luôn ý định kia của cô!

     "Tôi và anh không thể nào tiếp tục nói chuyện được với nhau, anh trở về phòng của anh đi, Trần tiểu thư đang đợi anh đó"

     Ương Ương nói vẻ lười biếng, tiếp đó muốn đóng cánh cửa phòng ngủ lại.

     "Khoan đã!" Trần Tấn Nhiên đột nhiên chống vào cánh cửa, ngăn cản cô đóng cửa lại, lạnh lùng nhìn cô nói ra một câu: "Bữa cơm tối Y Lan không ăn được, cô đi nấu cho cô ấy nồi súp rồi mang tới đây!"

     "Trong nhà đã có người hầu, đầu bếp cũng có đến ba người, tôi sẽ không đi nấu cái nồi súp gì đó như anh đã nói, rồi mang tới đây!"

     Ương Ương cảm thấy khó thở, nguyên bản tính tình của cô cũng không phải là không tốt như vậy, chỉ vì bị ép buộc trở nên nóng nảy, lại càng không có đầu óc nào mà để ý quan tâm đến lời nói của mình nữa!

     "Cô là người Hàng Châu, Y Lan muốn ăn uống theo khẩu vị vùng đó, đầu bếp trong nhà cũng sẽ không làm!" Trần Tấn Nhiên nhếch đôi môi mỏng, mở miệng nói, đáy mắt không có một chút ấm áp: "Như thế nào, thân làm chị dâu, đến việc nấu cho em gái của chồng mình một nồi súp thôi cũng không muốn sao?"

     "Cái gì mà chị dâu? Cái gì mà chồng mình chứ? Là chính miệng anh nói không cho phép tôi được gọi anh như vậy, anh nói như vậy khác gì tự tát vào mình cơ chứ!" Ương Ương cũng không chịu yếu thế chút nào, phản kích trở lại Trần Tấn Nhiên. Nhưng không ngờ, Trần Tấn Nhiên đột nhiên vung tay lên, giáng một cái bạt tai lên trên mặt cô: "Cô có đi nấu hay không hả?!"

     Từ nhỏ đến lớn, Ương Ương chưa từng bao giờ phải chịu đến một cái đập mạnh lên người, nhưng mà, gả tới đây chưa được đến một tuần, vậy mà cô đã bị đánh đến lần thứ hai, hơn nữa hai lần đều là bị tát.

     Ương Ương cứ như vậy bụm mặt nhìn lại Trần Tấn Nhiên, thoáng cái, nước mắt liền trào ra,lặng lẽ chảy xuống dưới.

     "Trần Tấn Nhiên."

     Ương Ương nghẹn ngào, cô gần như cơ hồ không thể nào tự kiềm chế nổi nữa. Ương Ương hơi khép mắt lại, cô nhìn anh xuyên qua màn nước mắt, nói: "Tại sao anh lại có thể ức hiếp người khác như vậy?"

     Trần Tấn Nhiên nhìn thấy cô như vậy, chẳng biết tại sao, trong cổ họng anh tựa như có một nắm bông chặn ngang, cực kỳ khó chịu, chỉ là anh vẫn cứ hung hăng trừng mắt nhìn cô: "Tôi chỉ hỏi cô, có đi nấu không?"

     Ương Ương gật đầu, "Được, tôi đi, một lần này, tôi đây cho rằng tôi nấu nồi súp này để cho em gái của chồng mình. Nhưng mà, Trần Tấn Nhiên, đến lần sau, cho dù anh có đánh chết tôi, tôi cũng sẽ không bao giờ làm theo nữa!"

     Cô đưa tay đẩy anh ra, xoay người đi xuống lầu. Từ nhỏ đến lớn, cô đã từng nấu súp bao giờ đâu kia chứ? Đến ngay cả phòng bếp cô cũng không hề bước vào đó một bước.

     Ương Ương đứng ở trong phòng bếp, phát hiện ra mình cũng không biết phải sử dụng đồ dùng thế nào, ngay cả việc phải chuẩn bị nguyên vật liệu thế nào cô cũng không hề hay biết. Cô kinh ngạc nhìn qua phòng bếp sạch sẽ, rốt cục không nhẫn nhịn được nữa, Ương Ương liền ngồi thụp xuống trên mặt đất òa lên khóc nức nở.

     "Thiếu phu nhân, để tôi tới giúp cô nhé." Thím Lý thật sự không thể nhìn được cảnh này, thím cũng không để ý tới Trần Tấn Nhiên mặt lạnh đang đứng ở bên cạnh, nhẹ nhàng đi qua kéo cô đứng dậy nói như vỗ về an ủi.

     "Tôi cũng không cho phép bất cứ người nào giúp đỡ cô ấy! Thím Lý, thím trở về phòng của mình đi!"

     "Thiếu gia, trái tim của ngài thực sự quá độc ác. Thiếu phu nhân đâu có làm sai việc gì đâu cơ chứ?" Thím Lý bất mãn mở miệng nói, chăm chú giữ thật chặt bàn tay của Ương Ương.

     "Nếu như thím không còn muốn tiếp tục làm việc tại nhà họ Trần nữa, vậy thì thím cứ ở lại nơi đó mà giúp cho cô ta!" Hiển nhiên Trần Tấn Nhiên khi thấy thím Lý đã sống ở trong nhà họ Trần này đến mấy chục năm lại có thể ra tay giúp đỡ Ương Ương như vậy, trong lòng không khỏi nổi lên cơn giận dữ!

     Thím Lý nghe thấy vậy, cả người đều như cứng lại ngay tại chỗ. Thím đã sống ở tại nhà họ Trần này suốt vài chục năm nay, không nói đến chuyện lão gia và phu nhân đã đối xử với thím như thế nào, nhưng mà, những bọn người thuộc lớp tiểu bối thế này lại không chịu tôn trọng thím? Hiện tại, vị thiếu gia mà thím đã tự tay nuôi lớn kia lại muốn đuổi thím đi sao?

     "Thiếu gia, nếu như hôm nay tôi giúp cho thiếu phu nhân, thiếu gia thực sự sẽ đuổi tôi đi phải không?" Trong nội tâm thím Lý cảm thấy một hồi cực kỳ khó chịu, Chỉ vì một vị Y Lan tiểu thư này, mà thiếu gia muốn làm cho mọi chuyện trở thành ầm ĩ lên như thế có phải không?


Đã sửa bởi Mẹ Bầu lúc 02.03.2018, 15:53.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẹ Bầu về bài viết trên: Bora, Tthuy_2203, hatrang221, kate#, pureangel, shirleybk
Có bài mới 06.08.2017, 21:10
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.08.2014, 13:49
Bài viết: 2734
Được thanks: 13704 lần
Điểm: 20.53
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cô dâu mười chín tuổi - Minh Châu Hoàn - Điểm: 43
Chương 7: Quyết định rời đi

     Thiếu phu nhân có điều gì sai chứ? Chuyện kết hôn là do bậc trưởng bối của hai nhà định đoạt tiến hành, thiếu phu nhân hoàn toàn là một người vô tội, chính là người bị hại!

     Trần Tấn Nhiên nhìn thân hình thím Lý còng xuống như vậy, cũng không biết nên nói cái gì cho phải. Anh cũng không phải là người xấu, xưa nay anh là người chưa từng bao giờ có những đối xử hà khắc với người hầu, nhưng mà không biết tại sao, anh lại chỉ chán ghét có Tống Ương Ương!

     "Anh Tấn Nhiên, die,n;da.nlze.qu;ydo/nn,  coi như mọi chuyện đã xong rồi, cũng đã trễ như vậy, Y Lan cũng không đói, anh đừng bảo chị dâu bận rộn trong phòng bếp làm gì..."

     Đột nhiên giọng nói của Trần Y Lan vang lên từ trên bậc thang. Ương Ương ngẩng đầu lên, chỉ thấy cô yếu ớt tựa người ở trên lan can, trên người bọc một chiếc áo ngủ thật dày, xem ra dường như là của Trần Tấn Nhiên.

     Ương Ương không muốn nhìn Y Lan thêm nữa, xoay người lại đỡ thím Lý đi đến ngồi xuống một bên: "Thím Lý, thím hãy đi nghỉ ngơi đi, không sao đâu, tôi cũng đi lên bây giờ đây."

     "Thiếu phu nhân, diễ♦n☽đ♦àn☽lê☽q♦uý☽đ♦ôn ngài vẫn đang bệnh sức khở còn chưa phục hồi." Thím Lý  có chút lo lắng nhìn cô đứng lên đi lên lầu, không khỏi đau lòng hỏi.

     "Không sao đâu, hiện tại tôi cũng không phải là một thiên kim tiểu thư, làm sao có thể ở đây làm phiền toái người khác được." Ương Ương nở một nụ cười nhàn nhạt, nhẹ nhàng đẩy tay ra thím Lý ra đi lên lầu. Thân thể của cô còn chưa được phục hồi, ầm ĩ một hồi lâu như vậy, căn bản đã không thể chống đỡ nổi nữa rồi.

     "Một khi nhị tiểu thư đã không để ý đến việc tôi nấu súp nữa, tôi đây cũng trở về phòng để nghỉ ngơi, diễ↕n☾đ↕àn☾lê☾q↕uý☾đ↕ôn hai người cũng sớm nghỉ ngơi một chút đi."

     Ương Ương yên lặng liếc nhìn Trần Tấn Nhiên một cái, cũng không nói thêm câu gì nữa, cúi đầu đi lên lầu.

     Trần Tấn Nhiên nhìn thấy bộ dạng cô trầm mặc yên tĩnh như vậy, cũng không khỏi nhớ tới cái kết hôn ngày đó, cô đối với anh như thế nào. Bộ dạng nũng nịu của cô khi từng lần cất lên tiếng gọi anh là ông xã, bộ dạng cô ôm lấy anh mà dây dưa, trăm phương ngàn kế muốn anh không cần phải ly hôn với cô.

     Nhưng mà chỉ nháy mắt, di◕ễn♠đà‿n♠lê♡♠q◕uý♠đôn cô lại có thể bình tĩnh nói ra những lời như vậy, lại nói ra những lời bảo anh và người phụ nữ  khác cùng nhau đi nghỉ ngơi như vậy.

     Trần Tấn Nhiên không thể nhẫn nhịn nổi cơn lửa giận trong lòng, khẽ vươn tay ra túm lấy cánh tay của Ương Ương kéo lại. Ương Ương đã mệt nhọc quá mức không kịp đề phòng bị anh hung ác lôi kéo một cái như vậy, cả người liền va vào   trên lan can. Ương Ương liền cảm thấy phía sau lưng mình lập tức truyền đến một hồi đau đớn lợi hại. Trong nháy mắt sắc mặt cô liền trở nên trắng bệch một mảnh.

     "Anh còn muốn làm cái gì nữa đây?" Ương Ương vừa đau vừa tức, hung hăng đẩy Trần Tấn Nhiên ra, die»n。dٿan。l«e。qu»y。d«on nhưng mà anh lại càng nắm chặt lấy cổ tay của cô hơn, đau nhức đến mức tưởng chừng như sắp bóp nát hết cả xương cốt của cô ra đến nơi!

     "Tôi đã đồng ý chuyện cô không cần phải nấu súp nữa chưa?" Trần Tấn Nhiên lạnh lùng nhìn thẳng vào cô, thấy bộ dạng của cô có vẻ lảo đảo sắp ngã đến nơi, lực đạo nơi tay không khỏi thoáng buông lỏng ra một chút, nhưng giọng nói vẫn lạnh như băng không hề thay đổi chút nào.

     "Nhị tiểu thư nói không uống súp nữa, tôi còn đi nấu nồi súp kia để cho ai uống đây?"

     Ương Ương đau đến mức diễ⊰n✶đ⊱àn✶lê✶q⊱uý✶đ⊰ôn trên đầu đầy mồ hôi, phía sau lưng cô bỏng rát, đau đớn đến khó nhịn.

     "Không ai uống cô cũng phải đi nấu nồi súp đó! Tôi đã nói với cô hết lần này tới lần khác rồi, cô phải đi nấu ngay bây giờ!"

     "Trần Tấn Nhiên, anh không phải là người, anh là đồ vô lại!" Ương Ương tức giận nổi điên, cô liều mạng đá anh, há mồm cắn vào trên cổ tay của anh, "Trần Tấn Nhiên, tôi liều mạng với anh, cùng lắm thì mọi người cùng nhau chết!"

     "Cô... cô đúng là đồ điên khùng, cái người phụ nữ điên này!" Trần Tấn Nhiên bị cô cắn cực kỳ đau nhức, rốt cục anh vẫn phải hung hăng đẩy cô ra. Ương Ương lảo đảo mấy bước, thiếu chút nữa thì đã ngã lộn từ trên lan can ra bên ngoài. Ương Ương  vẫn còn chưa tỉnh hồn, cô gắt gao túm lấy hàng lan can gỗ kia, thở hổn hển từng ngụm từng ngụm. Cái người đàn ông kia, thực sự là một người đàn ông tuyệt tình máu lạnh, cô thề cô sẽ không bao giờ còn yêu mến anh nữa, một chút cũng sẽ không yêu mến nữa!

     "Anh Tấn Nhiên, thôi quên đi, mọi chuyện coi như đã xong rồi, chúng ta trở về phòng thôi..."

     Y Lan đứng không yên, cuống quít chạy xuống giữ chặt lấy Trần Tấn Nhiên vẫn đang còn tức giận, nhẹ giọng khuyên lơn. Y Lan liếc nhìn qua gương mặt trắng bệch của Tống Ương Ương, lúc này Ương Ương vẫn đang cắn chặt môi lại, dường như cô thật sự bị đau lợi hại, trong nội tâm của Y Lan thực sự cảm thấy có chút gì đó hơi áy náy.

     "Thím Lý , thím mau chóng đỡ thiếu phu nhân trở về phòng một chút đi."

     Thím Lý nghe thấy Y Lan nói như vậy, liền cuống quít bước tới đỡ cho Ương Ương đứng lên. Cô cực kỳ vất vả di chuyển hai chân bước lên bậc thang, mãi cho đến lúc cánh cửa được đóng lại, cả người Ương Ương gần như ngồi liệt xuống trên mặt đất, nước mắt lại từng giọt thánh thót chảy ra ngoài.

     "Thiếu phu nhân, ngài đang đau dữ dội lắm phải không? Để tôi đi mời bác sĩ nhé..." Thím Lý thấy bộ dạng cô cuộn mình lại khóc rống lên như vậy, trong lòng thím không khỏi một hồi một hồi đau đớn.

     "Không cần đâu, thím Lý , cám ơn thím...Tôi chỉ muốn về nhà thôi, tôi về nhà mình ở vài ngày có được không?"

     Ương Ương ngước gương mặt chan chứa đầy nước mắt lên, vừa khóc nức nở vừa lẩm bẩm hỏi.

     "Được được, thiếu phu nhân, ngài dưỡng vết thương cho tốt, để tôi đi gọi điện thoại cho lão gia, để xin phép cho ngài đi về nhà ở mấy ngày..."

     Thím Lý cũng hiểu được bây giờ Ương Ương trở về nhà mình ở vài ngày là tốt nhất, ít nhất không phải nhìn thấy cái cảnh thiếu gia và nhị tiểu thư anh anh em em như vậy đâm vào tim mình.

     "Thím Lý , vì sao anh ấy lại chán ghét tôi như vậy chứ? Tôi đã làm sai chỗ nào đây..."

     Ương Ương vừa nhắm mắt lại liền lập tức nhìn thấy nơi đáy mắt của anh tràn đầy vẻ chán ghét, trong lòng cô không khỏi một hồi một hồi đau đớn. Lần đầu tiên cô nhìn thấy anh liền yêu mến anh, nhưng mà lần đầu tiên anh nhìn thấy cô, vậy mà lại chán ghét cô như vậy.

     "Thiếu phu nhân, cô không có gì sai hết. Kỳ thật thiếu gia cũng không có gì sai, nhị tiểu thư cũng không sai. Mà cái sai ở đây chính là số mệnh của mấy người mà thôi." Thím Lý ôm lấy Ương Ương, đỡ cô ngồi lên trên ghế sa lon, nặng nề thở một hơi thật dài.

     "Nhị tiểu thư là đi theo chân phu nhân bây giờ gả tới đây, từ nhỏ đã sống cùng thiếu gia, là thanh mai trúc mã. Khi còn bé hai người cũng đã từng cãi nhau đánh nhau suốt ngày, nhưng mà về sau, hai người liền thích lẫn nhau."

     "Thím Lý, đã như vậy, vì sao hai người bọn họ lại không ở cùng một chỗ? Mà lại còn bắt Trần Tấn Nhiên phải cưới tôi về chứ?"

     Ương Ương có chút khó hiểu, dù sao hai người cũng không phải là anh em ruột thịt, như vậy chẳng phải là thân càng thêm thân, sẽ càng tốt hơn sao?

     "Bởi vì..." Thím Lý  có chút khó xử, nhưng mà cuối cùng thím vẫn nói ra: "Bởi vì mẹ của nhị tiểu thư có thân phận quá thấp, trước kia, thanh danh cũng không được tốt lắm, lão gia cưới phu nhân về đã bị rất nhiều tiếng chê bai, đương nhiên sẽ không để cho thiếu gia lại lặp lại việc xấu đó. Huống chi, nhà họ Tống của cô lại có buôn bán qua lại với nhà họ Trần, cho nên giữa hai nhà mới phải có đám cưới như vậy."

     "Nhưng mà, đây là do cha chồng và mẹ tôi đề xuất ra, đâu có liên quan gì tới tôi đâu? Tất cả mọi việc tôi đều không được rõ ràng lắm. Tôi đây cũng chỉ là vì nghe lời mẹ, ngoan ngoãn gả tới đây mà thôi, vì sao anh ấy lại có thể chán ghét tôi như vậy chứ, lại còn nhất định cho là tôi đã phá hủy chuyện của anh ấy và nhị tiểu thư nữa chứ!"

     Ương Ương khó hiểu, anh là người bị hại, mà cô cũng là người bị hại. Cô phải gả cho một con người xa lạ như vậy, chẳng lẽ là chính bản thân cô cũng nguyện ý hay sao? Nếu như có thể, chẳng lẽ cô lại không muốn mình được gả cho một người đàn ông mà mình thích hay sao?

     Tuy rằng, ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy anh, thì trái tim bé nhỏ của cô đã rung động mất rồi.

     Tuy rằng trái tim của cô đã từng có chút rung động, bản thân cô đã từng đơn thuần mà nghĩ rằng, cô muốn được luôn luôn sống cùng anh một cuộc sống thật tốt đẹp và hạnh phúc.

     Chỉ là anh đã tự tay phá nát một phần chờ mong này của cô. Hiện tại, cô cũng không muốn còn phải nhìn thấy anh nữa, cũng chỉ cho rằng anh là con người xa lạ, đợi đến lúc thời cơ chín mùi, cô sẽ không chút lựa chọn mà ly hôn với anh, tuyệt sẽ không quay đầu lại nhìn anh nhiều thêm một cái liếc mắt.

     "Thiếu phu nhân, trong nội tâm thiếu gia cũng không được thoải mái, cho nên mới có thể nhìn bất cứ chỗ nào của cô cũng thấy không thuận mắt. Thiếu gia cũng coi cô giống như những người phụ nữ khác, trở thành thành những người chỉ yêu thích hư vinh phú quý. Cũng bởi vì trước kia thiếu gia đã nghe thấy nhiều lời đồn đại về thiếu phu nhân như vậy, cho nên mới trở thành chán ghét cô. Nhưng mà, thím Lý  tin tưởng rằng, đến một ngày nào đó thiếu gia cũng sẽ nhận ra được thiếu phu nhân là người phụ nữ rất tốt. Thiếu gia cũng sẽ nhìn thấy điểm tốt của cô, thực sự sẽ đối xử với cô không hề giống như bây giờ nữa."

     "Sẽ có một ngày như vậy sao?" Ương Ương cúi đầu nhẹ nhàng nỉ non, nhưng nơi đáy mắt cô lại chỉ thấy một khoảng mờ mịt.

     Thím Lý xức thuốc ở phía sau lưng cho cô, vừa an ủi cô vài câu, sau đó mới rời đi. Ương Ương một mình nằm ở trên mặt giường lớn, lăn qua lật lại không sao ngủ được, không biết qua bao lâu, cô mới ngủ thiếp đi trong sự hỗn loạn.

     Cả một đêm Ương Ương gặp ác mộng không ngừng. Cô gả tới đây vừa vặn một tuần, nhưng lại như bị sống ở trong địa ngục đằng đẵng suốt một năm.

     Sáng sớm lúc thức dậy, Ương Ương ăn mặc chỉnh tề, thu thập một chút hành lý, vừa ra khỏi cửa, chợt nghe thấy tiếng nói của Trần Tấn Nhiên và Trần Y Lan đang trò chuyện với nhau cực kỳ vui vẻ trong phòng khách. Ương Ương đứng ở trên bậc thang trong chốc lát, nhưng cuối cùng cô vẫn tiếp tục đi xuống dưới. Vẻ mặt cô không chút biểu cảm, kéo theo chiếc va li đi xuống lầu, đến nhìn cũng không nhìn hai người một cái liếc mắt...

     "Chị dâu... Chị đi đâu vậy?" Y Lan liếc nhìn cô, sự vui vẻ nơi đáy mắt chợt   ngừng lại, liền biến đổi thành vẻ mặt khiếp nhược.

     Trần Tấn Nhiên vừa nghe thấy Y Lan nói như vậy, cũng quay đầu lại theo. Anh liền nhìn thấy Ương Ương, trên người cô mặc một chiếc áo khoác gió ngắn màu trắng đang đứng ở nơi đó, mái tóc chải chỉnh tề buông xõa ở trên vai, khuôn mặt trắng bệch, tuy vẻ mặt không hề biểu lộ, nhưng bộ dáng của cô lại rất bình thản.

     "Mẹ tôi gọi điện thoại nói tôi về nhà ở vài ngày." Ương Ương nhẹ nhàng nở một nụ cười. Cô cũng không có quá nhiều thành kiến đối với Trần Y Lan, mà ngược lại, cô vẫn hết sức thông cảm với cô.

     Không thể được sống cùng một chỗ  với người đàn ông mà mình yêu thích như vậy, thực sự là một sự tra tấn không phải là nhỏ.

     "Chị dâu, tôi vừa về đến đây, chị lại muốn rời đi, người khác sẽ nghĩ về tôi như thế nào đây? Lại còn tưởng rằng Y Lan ức hiếp chị dâu kia đấy..."

     Y Lan cúi đầu xuống vẻ đầy uất ức, liếc nhìn Trần Tấn Nhiên vẻ bất an, đưa tay ra nhẹ nhàng kéo Trần Tấn Nhiên, "Anh Tấn Nhiên, anh mau chóng bảo với chị dâu ở lại đây đi..."


Đã sửa bởi Mẹ Bầu lúc 02.03.2018, 15:53.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẹ Bầu về bài viết trên: Bora, Tthuy_2203, hatrang221, jesminely, kate#, shirleybk
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 102 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Blebleble, bonggy, builinh10, Bình Nguyên, hoa mộc lan 2, Lucy Lee, neyiah109, nhật_lâm, phamhakt209, pypyl, thienly, thánh kỵ sỹ 2, Tiểu Anhh, Tỉnh Hảo và 925 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

2 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

[Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

5 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ)

1 ... 89, 90, 91

6 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

7 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 59, 60, 61

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 109, 110, 111

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang

1 ... 71, 72, 73

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi

1 ... 46, 47, 48

[Hiện đại - Hài] Tuyệt đối không được - Đào Đào Nhất Luân

1 ... 25, 26, 27

12 • [Hiện đại] Bà xã trẻ xã hội đen - Minh Khê

1 ... 73, 74, 75

13 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 37, 38, 39

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 240, 241, 242

15 • [Cổ đại] Công tử khuynh thành - Duy Hòa Tống Tử

1 ... 25, 26, 27

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 96, 97, 98

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

19 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68


Thành viên nổi bật 
Mía Lao
Mía Lao
The Wolf
The Wolf
Nguyên Tĩnh Nhã
Nguyên Tĩnh Nhã

Yêu Nguyệt Trọn Đời: Ai đi off hà.lội k cho tớ bám áo với :'(
Yêu Nguyệt Trọn Đời: Xin chào
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 2101 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 525 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 1162 điểm để mua Bé kẹo 1
Etalts: mọi người ủng hộ nha, ^^
Etalts: PR: Trùng sinh chờ em lớn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1105 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: Hồng_Nhung vừa đặt giá 499 điểm để mua Chậu hoa hồng
Kaori Hương: 222
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 1051 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1000 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2000 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 1420 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 795 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 756 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1351 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 719 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 1285 điểm để mua Thiên thần xanh
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc Nghiệm] Nếu xuyên không về thời xưa, bạn sẽ là thể loại người nào đây???
TửNguyệtLiên: Truyện hay, cốt hấp dẫn, cập nhật chương mới đều đều!
TửNguyệtLiên: viewtopic.php?t=410922&p=3383693#p3383693 Mọi người ủng hộ cho Liên với ^^
The Wolf: đã cập nhật chương mới mọi người vào ủng hộ sói đi á.
Link Tiêu diêu thiên địa du
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 683 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2208 điểm để mua Nữ vương
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1222 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 2101 điểm để mua Nữ vương
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 474 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 649 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 250 điểm để mua Minie Bed

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.