Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 102 bài ] 

Cô dâu mười chín tuổi - Minh Châu Hoàn

 
Có bài mới 21.02.2018, 23:25
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.08.2014, 13:49
Bài viết: 2723
Được thanks: 13677 lần
Điểm: 20.44
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cô dâu mười chín tuổi - Minh Châu Hoàn - Điểm: 34
Chương 6.2: Giấc mộng hoàng lương (tiếp theo)

     Vì nặng tình mà cô lại tha thứ cho anh lần nữa, nhưng mà, rốt cuộc cô đã  được hồi báo lại điều gì đây?

     Nếu như Nữu Nữu bị xảy ra một chút không hay, cô cũng không có ý định tiếp tục sống thêm nữa.

     Sắc trời dần dần thay đổi trỏ nên ảm đạm, chiếc điện thoại ở trong lòng bàn tay cô bị mồ hôi rịn ra bao lấy, nhưng vẫn chỉ có sự an tĩnh đáp lại. Tần Thiếu Dương vẫn không hề tới, thậm chí đến đám thủ hạ của anh, ngay cả một cuộc điện thoại cũng không gọi tới hỏi han. Đến bây giờ Bội Nghi mới biết, dieendaanleequuydonn thế nào là mùi vị của sự tuyệt vọng, một nỗi tuyệt vọng chân chân thực thực, sự chết tâm chân chân thực thực. Thay vào đó, trong cô bây giờ là một cảm xúc bình thản đến muốn khóc mà cũng không thể khóc được. Giờ phút này Bội Nghi cứ ngồi chết lặng ở chỗ đó, không hề nhúc nhích, giống như là một tượng gỗ nhìn thật tức cười.

     Ánh đèn phòng cấp cứu chợt mờ đi, cửa phòng bật mở ra. Bội Nghi lập tức đứng bật dậy, cô lảo đảo nghiêng ngả chạy vọt tới bên cạnh cánh cửa, vừa đúng lúc bác sĩ mặt mặt mày nhẹ nhõm từ bên trong bước ra ngoài, vừa đi vừa tháo khẩu trang xuống.

     "Bác sĩ…" diễ♦n☽đ♦àn☽lê☽q♦uý☽đ♦ôn Bội Nghi thở phào một hơi nhẹ nhõm, nhưng cô vẫn thấy không thể nào hoàn toàn yên tâm.

     "Cháu bé bị viêm phổi cấp tính, nhưng đã không sao rồi, chỉ cần nằm viện để theo dõi một tuần là ổn."

     Bác sĩ mở miệng nói một câu nhẹ nhõm. Cả người Bội Nghi lúc này giống như đã mệt lả, thân thể rã rời, xụi lơ, phải đứng tựa vào trên vách tường cám ơn trời đất. Con gái của cô còn nhỏ như vậy, cô thật sự rất sợ mình không có cách nào nuôi con lớn lên được.

     Nữu Nữu đã ngủ thiếp đi. Bội Nghi ngồi ở bên giường của con gái ngắm nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Nữu Nữu đang ngủ say không hề chớp mắt. Nữu Nữu, nếu như sau này con chỉ có một mình mẹ thôi, nếu như sau này con không có ba nữa, diễ↕n☾đ↕àn☾lê☾q↕uý☾đ↕ôn liệu con có vui vẻ được không?

     Lần này mẹ thật sự sẽ không quay đầu lại nữa. Nữu Nữu, nếu như con nguyện ý, về sau này chỉ có một mình mẹ chăm sóc cho con mạnh khỏe thôi, có được hay không?

     Nữu Nữu vẫn hít thở nhè nhẹ, giống như đây là niềm hạnh phúc lớn nhất của mình. Cô bé cũng không cần biết cuộc sống sau này sẽ tiếp tục như thế nào, bao gồm cả địa vị làm cho người ta phải hâm mộ, bao gồm chuyện về người đàn ông  khiến cho vô số những người phụ nữ phải cảm mến ái mộ.

     Bội Nghi đã sớm chết tâm, chỉ có điều khi nhìn thấy thân thể gầy nho nhỏ yếu của con gái, thì cô lại cảm thấy không sao kiềm chế nổi cảm xúc của bản thân mà rơi lệ. diễ⊰n✶đ⊱àn✶lê✶q⊱uý✶đ⊰ôn Tần Thiếu Dương, ngày trước anh thương con gái như vậy, ngày trước anh đối với Nữu Nữu tốt như vậy, chẳng lẽ đều là sự dối gạt hay sao? Anh chỉ toàn lừa gạt hai mẹ con em thôi sao? Anh thực sự không thích em, có thể chán ghét em, hoàn toàn không muốn nhìn thấy em nữa, nhưng mà Nữu Nữu vẫn là con gái ruột thịt của anh, tại sao trái tim của anh lại có thể thay đổi nhanh đến như vậy?

     Bội Nghi nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của con gái đang ngủ say. Một lát nữa cô sẽ cho con gái xuất viện, nếu như con gái có hỏi, cô sẽ phải nói với con như thế nào đây, dღđ☆L☆qღđ cô sẽ phải trả lời như thế nào, nếu như con gái hỏi cô về chuyện tại sao ba không đến thăm Nữu Nữu. Mặc dù con gái cô là một đứa trẻ quá hiểu chuyện rồi, nhưng mà có lúc vẫn nó vẫn không sao nén nhịn được sẽ lên tiếng hỏi thăm. Khi thấy bộ dạng mẹ không vui, Nữu Nữu sẽ hôn lên má mẹ thành tiếng đầy vẻ hối hận. Nhìn bộ dáng bé nhỏ cùng với ánh mắt của con gái như vậy, trong lòng Bội Nghi cảm thấy đau đớn giống như bị mũi dao găm khoét sâu vào vậy.

     "Nữu Nữu, con đã tỉnh rồi hả?" Đang âm thầm lau nước mắt, Bội Nghi chợt nhìn thấy đôi mắt đen lúng liếng của con gái mở to nhìn lại mình, Bội Nghi cuống quít lau khô nước mắt, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của con gái cười thân ái, hỏi con.

     "Mẹ, mẹ đừng khóc nữa, chúng ta đi về nhà thôi." Nữu Nữu ôm lấy mẹ, nhẹ nhàng mở miệng nói.

     "Nữu Nữu, nếu như sau này chỉ còn có một mình mẹ chăm sóc cho con, con có cảm thấy buồn hay không?" Bội Nghi nhẹ giọng hỏi thăm, chỉ thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Nữu Nữu có chút mất hứng thú, nhưng cuối cùng cô bé lại vẫn gật đầu, nói: "Sẽ không đâu mẹ, Nữu Nữu chỉ cần có mẹ thôi."

     Bội Nghi lập tức ôm chặt lấy Nữu Nữu, cô cũng không sao nén nhịn được nữa, òa lên khóc: "Bảo bối, mẹ sẽ dẫn con trở về nhà của ông bà ngoại nhé, chúng ta cũng sẽ không trở về đây nữa, có được hay không?"

     Nữu Nữu nép người ở trong lòng mẹ nhẹ nhàng gật đầu, rồi lại nói: "Nhưng mà mẹ, Nữu Nữu còn muốn trở lại nhà một lát đã, sau đó sẽ rời đi."

     "Được, vừa đúng mẹ còn phải về nhà để thu xếp hành lý." Bội Nghi ôm Nữu Nữu, mặc quần áo sửa sang lại tử tế một chút, sau đó liền cho con gái xuất viện. Mọi thủ tục xuất viện cô đã sớm làm xong từ trước, vì vậy hai mẹ con cô có thể trực tiếp ra viện luôn.

     ************************

     Bội Nghi một tay ôm Nữu Nữu, một tay kia kéo cái va li, đi ra cửa. Cô khóa trái cửa nhà trọ lại đi xuống lầu, thuê xe trực tiếp đi ra sân bay.

     Cô mua vé máy bay của chuyến bay gần nhất, sau đó rất nhanh liền đi qua cửa kiểm tra an ninh, lên cầu thang vào trong máy bay, tắt điện thoại di động.

     Bội Nghi ngồi tựa vào bên cửa sổ, ôm thật chặt con gái ở trong ngực. Cô thật sự phải đi rồi, cho dù là ban đầu khi ly hôn với Tần Thiếu Dương, cô cũng không có được quyết tâm rời khỏi anh như vậy, nhưng đến  bây giờ, cô thật sự không có cách nào nhẫn nhịn được nữa, trái tim của cô đối với anh giờ đây đã nguội lạnh rồi.

     Nếu như nói trước kia cô còn có ràng buộc bởi đứa con gái, trước kia còn muốn anh là ba ba của Nữu Nữu. Cô không muốn làm cho hai cha con anh phải  tách ra, nhưng bây giờ xem ra, cô hoàn toàn không còn phải lo lắng như vậy nữa rồi. Đến ngay cả đứa con gái ruột thịt của mình, anh còn hoàn toàn không cần để ý đến, khi Nữu Nữu bị bệnh nặng cận kề cái  như vậy, thậm chí anh cũng không thèm ló mặt mũi đến dù chỉ một chút!

     Bội Nghi suy nghĩ một chút, trong lòng vẫn không sao kiềm chế nổi sự chua xót. Cô chỉ cố gắng làm sao để cho đầu óc của mình không bị rối loạn, không được  suy nghĩ lung tung nữa. Nữu Nữu tò mò hết nhìn đông tới nhìn tây, bộ dáng bé nhỏ của cô bé tuy vẫn còn chưa cảm nhận được nỗi buồn ly biệt, chưa hiểu được cảm xúc thống khổ khi biệt ly, nhưng nhìn bộ dạng cô bé ngồi máy bay thật sự vẫn không được vui vẻ.

     *********************

     "Hai mẹ con cô ấy đã đi chưa vậy?" Người đàn ông đứng ở bên cửa sổ khẽ mở miệng hỏi nhỏ. Chiếc rèm cửa sổ dầy cộm nặng nề không được kéo ra, trong phòng chỉ có thứ ánh sáng nhàn nhạt mơ hồ chiếu vào.

     Đứng ở bên cửa sổ gã đàn em lắp bắp mở miệng đáp lại: "Đại ca, chị dâu đã mang theo tiểu thư đi rồi, các huynh đệ tận mắt nhìn thấy chị dâu đã lên máy bay."

     Tần Thiếu Dương không lên tiếng, trong sự trầm mặc tựa như còn mang theo nỗi đau quặn lòng.

     Chẳng lẽ mình lại là một người đàn ông quá vô dụng hay sao?

     Trong lòng anh đang nhẹ giọng tự hỏi mình.

     Ngay sau đó anh cũng chỉ biết cười khổ, đến một chữ cũng không nói ra.

     Minh tinh điện ảnh mới nổi Đỗ Vũ Hiên đang còn ngồi ở nơi này, vì vậy Tần Thiếu Dương cũng không thể nói bất cứ điều gì.

     Hồi lâu, anh mới từ từ xoay người lại, lúc này gã đàn em mới nhìn thấy rõ, cánh tay bị thương của anh máu tươi đã thấm ướt ra cả bên ngoài lớp băng gạc, mi tâm không khỏi căng thẳng, lo lắng nói nhắc nhở: "Đại ca, vết thương của ngài…

     Tần Thiếu Dương giơ một tay lên, "Không nói nữa."

     "Thích đi thì cứ đi đi, tôi còn đang lo lắng cô ấy sẽ làm náo loạn với Vũ Hiên đây." Giọng nói của Tần Thiếu Dương bình tĩnh, tựa như cảm xúc cô đơn vừa mới rồi của anh chưa từng tồn tại vậy.

     Đỗ Vũ Hiên yểu điệu nhoẻn miệng cười lên một tiếng, không thuận theo  ý anh vừa nói, mà cầm lấy cánh tay của anh lắc lắc: "Thiếu Dương, anh lại vu oan cho người ta rồi, em làm sao dám làm ầm ĩ với chị dâu kia chứ?"

     Tần Thiếu Dương khẽ mỉm cười, ánh mắt của anh cũng cực kỳ dịu dàng, khiến người khác nhìn thấy cũng phải xao lòng. Đáy lòng Đỗ Vũ Hiên cũng có chút nhộn nhạo.

     Tần Thiếu Dương ngồi xuống ở bên cạnh Đỗ Vũ Hiên, cũng không ngẩng đầu lên, cất tiếng nói với gã đàn em kia: "Sau này sẽ không có chị dâu như cậu vừa nói nữa, tôi đã sớm ly hôn với cô ấy rồi, mặc dù có con gái…"

     Anh vuốt tóc Đỗ Vũ Hiên ngón tay khẽ dừng một chút, đáy lòng tuy đau đớn nhưng không để lộ ra ngoài: "Mặc dù tôi cũng rất thương con gái của mình, nhưng mà tôi thực sự lại không còn tình cảm với Bội Nghi nữa, con gái thì tôi nhận, nhưng mà Bội Nghi… cũng chỉ là một người bạn mà thôi."



Đã sửa bởi Mẹ Bầu lúc 03.03.2018, 22:36, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 22.02.2018, 21:38
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.08.2014, 13:49
Bài viết: 2723
Được thanks: 13677 lần
Điểm: 20.44
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cô dâu mười chín tuổi - Minh Châu Hoàn - Điểm: 37
Chương 7: Diễn vở kịch tương kế tựu kế

       Ngón tay anh đang vuốt tóc Đỗ Vũ Hiên chợt khẽ dừng một chút, đáy lòng tuy đau đớn nhưng không để lộ ra ngoài: "Mặc dù tôi cũng rất thương con gái của mình, nhưng mà tôi thực sự lại không còn tình cảm với Bội Nghi nữa, con gái thì tôi nhận, nhưng mà Bội Nghi… cũng chỉ là một người bạn mà thôi."

         Đỗ Vũ Hiên không nhịn được, trên mặt liền hiện lên một nụ cười, còn chưa kịp mở miệng, Tần Thiếu Dương đã một tay kéo đi cô, vừa mở miệng nói cực kỳ cưng chiều: "Về sau đổi lại cách gọi đi, gặp Đỗ tiểu thư phải gọi là chị dâu." Gã đàn em hơi ngẩn người ra, trên mặt trồi lên rõ ràng cảm xúc không tình nguyện, di@en*dyan(lee^qu.donnn),  cái cô Đỗ tiểu thư này làm sao có thể so sánh được cùng với chị dâu đây?

     Nhưng mà lời nói của đại ca lại không thể không nghe, gã đàn em không thể làm gì khác hơn là ngập ngừng một tiếng: "Dạ, đại ca."

     Đỗ Vũ Hiên lại càng tỏ ra có chút đắc ý, hiện giờ cô đang được lão đại của Hắc bang bảo bọc, sau này thử xem còn có ai dám coi thường cô?

     "Được rồi, cậu đi ra ngoài đi." Đỗ Vũ Hiên lên tiếng, tuy vậy gã đàn em lại vẫn phải nhìn sang Tần Thiếu Dương một cái, thấy đại ca khoát tay ý bảo anh đi ra ngoài, lúc này anh ta mới xoay người đi ra cửa. Vừa mới ra khỏi cửa, trên mặt anh ta liền lộ rõ thần sắc (*) không được tự nhiên, anh ta thực sự không thể nào nhìn nổi cái gương mặt khó ngửi của người phụ nữ kia. die»n。dٿan。l«e。qu»y。d«on Vậy mà không hiểu tại làm sao hết lần này tới lần khác, đại ca giống như là bị ma quỷ ám ảnh vào người vậy,  ngay cả chị dâu và tiểu thư cũng không thèm để ý, cứ trơ mắt ra mà nhìn chị dâu và tiểu thư rời đi như vậy! Thật sự cũng không biết là đại ca đã nghĩ như thế nào.

(*) Thần sắc: danh từ, nghĩa để chỉ vẻ mặt và tâm trạng bên trong của một người nào đó (Theo từ điển Việt-Việt)

     "Lại bị chảy máu rồi, để em băng bó lại cho anh một chút nào." Đỗ Vũ Hiên nhìn vết thương của Tần Thiếu Dương chảy máu, có chút đau lòng nói với anh.

     "Ừ." Tần Thiếu Dương cúi đầu lên tiếng đồng ý. Đỗ Vũ Hiên xoay người đi sang một gian phòng khác để lấy túi thuốc, lúc này nụ cười trên mặt Tần Thiếu Dương mới bắt đầu như bị đông cứng lại.

     Bội Nghi, em có hận thì cứ hận anh đi, anh thật sự  quá vô dụng, không đáng giá để cho em yêu.

"Lão đại, chị dâu cũng không đi trở về nhà cũ đâu ạ." Một gã thủ hạ to lớn len lén nhìn thần sắc của Tần Thiếu Dương, di◕ễn♠đà‿n♠lê♡♠q◕uý♠đôn trong lòng thấp thỏm, báo cáo lại với anh.

     Vẻ mặt của Tần Thiếu Dương vốn còn đang bình tĩnh chợt thay đổi trở nên tối tăm: "Vậy đi nơi nào?"

     "Hình như là Thanh Đảo."

     "Thanh Đảo?" Tần Thiếu Dương khẽ cau mày, hình như là anh cũng vừa mới nghe thấy Trần Nhị nói là Ương ương cũng đi Thanh Đảo.

     "Tìm mấy huynh đệ đắc lực đi sang bên đó, âm thầm bảo vệ cho hai người."

     Tần Thiếu Dương tiếp tục trầm ngâm, vừa nói tựa như không được yên tâm: "Khi nào có tin tức của hai người thì phải lập tức nói ngay cho tôi biết."

     "Dạ, đại ca."

     Tần Thiếu Dương khoát khoát tay ý bảo thủ hạ đi ra ngoài. Đúng lúc này Đỗ Vũ Hiên cũng đẩy cửa đi vào, nhìn người thủ hạ kia một cái vẻ hồ nghi, tựa như thấy trên mặt Tần Thiếu Dương chợt lóe lên biểu cảm đau thương, diễ⊰n✶đ⊱àn✶lê✶q⊱uý✶đ⊰ôn cô không để lộ cảm xúc của mình, chỉ mở miệng hỏi một câu: "Thiếu Dương, có chuyện gì sao?"

     Tần Thiếu Dương nhắm mắt lại, ý bảo Đỗ Vũ Hiên tới gần anh một chút, Đỗ Vũ Hiên săn sóc  đấm bóp nơi bả vai cho anh, liền nghe thấy anh nhẹ nhàng nói: "Tối mai anh muốn tự mình đi nhận một lô hàng. Lần này không biết ông trời có rủ lòng thương xót, muốn để cho anh còn sống được trở về hay không."

     Đỗ Vũ Hiên cuống quít cười nói: "Anh là người dũng mãnh như vậy, chuyện này anh cần gì suy nghĩ nhiều chứ? Anh đã tự mình ra tay, chẳng phải là mọi chuyện đều mã đáo thành công hay sao?"

     "Lão hồ ly kia cũng đánh chủ ý vào lô hàng này, trong khoảng thời gian này tin tức có rất ít, bọn họ cũng đã không còn ngầm động thủ nữa, mà đã bắt đầu đi đối phó rõ rệt hơn với anh rồi." Tần Thiếu Dương vừa nói, cũng vừa nở một nụ cười lạnh lùng. Chợt anh nhẹ nhàng cầm tay Đỗ Vũ Hiên tay: "Anh chỉ lo lắng cho em, những ngày tới nên cẩn thận một chút, không cần thiết thì không nên đi ra khỏi cửa, nếu như em muốn đi ra ngoài, thì em phải nói để anh cho người đi theo."

     Biểu cảm trên mặt Đỗ Vũ Hiên chợt biến đổi, cô nhẹ nhàng cắn vào đôi môi, những ngón tay nắm bóp trên bả vai anh lại càng trở nên mềm mại: "Anh không cần phải lo lắng cho emn đâu…"

     Nơi đáy mắt của Đỗ Vũ Hiên tựa như có chút hoảng hốt không nói ra được, ngón tay ấn xuống huyệt vị hình như cũng bị sai chỗ.

     Tần Thiếu Dương chỉ hơi hơi nhấp nháy môi, nhưng anh cũng không nói thêm câu gì, chỉ có những ngón tay của anh đang nắm vào tay vịn của cái ghế đã là nhẹ nhàng siết chặt lại, nơi khớp xương lộ rõ một màu xanh trắng, tỏ rõ trong lòng anh đang vô cùng căng thẳng.

     Ngày hôm sau.

     Khi hoàng hôn buông xuống, Tần Thiếu Dương đứng ở trong phòng ngủ thay quần áo, Đỗ Vũ Hiên ngồi ở trên giường nhìn anh, trong con ngươi của cô toát ra một chút cô đơn cùng lo lắng không nói ra được.

     Cô nhìn Tần Thiếu Dương thay đổi bộ trang phục màu đen, kiểm tra lại súng lục kỹ càng, sau đó nhét vào trong đôi ủng ngắn đang đi môt cây dao găm bén nhọn, cuối cùng soi gương sửa sang lại một lần nữa, sau đó chuẩn bị đi ra cửa.

     "Thiếu Dương…" Đỗ Vũ Hiên chợt xông tới, ôm lấy anh từ anh sau lưng.

     "Vũ Hiên, anh sẽ trở về rất nhanh thôi, em đừng sợ…" Giọng nói của anh cực kỳ dịu dàng, nhưng mà ánh mắt của anh thì dường như đang dần dần bay xa, tựa như anh đang nói đối với một người khác vậy.

     "A Dương, anh đừng đi, lô hàng kia chúng ta không cần nữa, anh cũng đừng tranh đấu cùng với lão hồ ly kia nữa có được hay không?" Đỗ Vũ Hiên khóc, mở miệng nói. Cô biết, lão hồ ly kia vẫn luôn có địa vị ngang bằng cùng với Thiếu Dương, cả anh và lão hồ ly đều cân sức ngang tài với nhau. Hiện giờ ở tại bến tàu đã sắp xếp xong xuôi tất cả, nếu lần này Thiếu Dương đi tới đó, anh chỉ có một con đường chết!

     Đúng vậy, điều mà đối phương muốn không phải là lô hàng kia, mà chính là mạng của Tần Thiếu Dương.

     Nếu như anh mà chết đi, thủ hạ của anh sẽ trở nên chia rẽ, đến lúc đó, hắc đạo giờ duy nhất chỉ còn lại một mình lão hồ ly, một mình hắn sẽ thao túng toàn bộ hắc đạo, thử hỏi ai không muốn như vậy?

     Mục đích Đỗ Vũ Hiên đi theo Tần Thiếu Dương vốn là để biết rõ hành tung của anh, nhưng mà bây giờ, sau khi đi theo bên cạnh anh mấy tháng, cô lại phát hiện ra, mình không thể nhìn anh đi vào chỗ chết, cũng không thể để cho anh gặp phải chuyện gì không tốt. Cô đã yêu anh, yêu đến mức quên mất cả trách nhiệm mà cô đang phải gánh trên lưng.

     Tần Thiếu Dương cười nhạt, xoay người nắm chặt lấy tay Đỗ Vũ Hiên: "Vũ Hiên, anh nghĩ chuyện này anh thực sự cần phải đi, đương nhiên anh có thể tránh đi chỗ khác, ung dung trôi qua cuộc sống vàng son nhung lụa. Nhưng còn anh em thủ hạ của anh thì sao đây? Bọn họ đi theo anh đã nhiều năm, bây giờ lại bị rơi vào kết cục chết không có chỗ chôn sao? Cha nuôi của anh đã giao cho anh trọn vẹn bang hội này, mặc dù anh không có năng lực khiến cho thế lực của bang hội phát triển thêm lên, nhưng mà anh cũng là phải giữ lại được toàn bộ những cơ nghiệp mà cha nuôi đã giao lại cho anh. Vì thế, lần này anh không thể không đi, huống chi lần này, các huynh đệ đã liều mạng mới lấy được đồ, bảo anh chắp tay nhường lại cho người ta hay sao?"

     Tần Thiếu Dương chợt cười lên một tiếng lạnh lùng, đáy lòng cũng co giật đau đớn. Anh bỏ vợ bỏ con, nhưng cũng không dám làm trái đạo nghĩa, nhưng lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng, anh nhất định phải dọn dẹp sạch sẽ chướng ngại lớn nhất này cho các huynh đệ, rồi mới có thể yên tâm thoải mái ra đi.

     Bội Nghi, chỉ mong em có thể hiểu được nỗi khổ tâm riêng của anh, chỉ mong em đừng có trách móc anh đã dối gạt em, để diễn một tuồng kịch như vậy.

     Nếu như anh vẫn còn lưu luyến em, nếu anh để lộ ra thần sắc vừa phân tâm vừa đau thương với em và Nữu Nữu, như vậy tất nhiên em và Nữu Nữu sẽ bị những người kia để mắt tới. Sau đó bọn chúng tiến tới bắt cóc hai mẹ con em để bức bách anh. Anh không muốn để cho bất luận kẻ nào biết được em chính là tử huyệt của anh, lại càng không muốn, để cho em phải lo lắng hãi hùng, phải chịu  bất cứ một tổn thương nào.

     "Thiếu Dương… Em có thể để cho người khác đi thay, không cần tự mình đi như thế. Cũng chỉ là một lô hàng mà thôi, làm sao có thể quan trọng bằng tính mạng của mình được…"

Đỗ Vũ Hiên vẫn tận lực khuyên nhủ, cô đơn thuần cho rằng, chỉ cần Tần Thiếu Dương không đi, là có thể giữ được tính mệnh của mình. Nhưng cô đâu có biết, nếu lần này những người đó không cách nào được thỏa mãn, sợ rằng sẽ chỉ làm cho tình hình càng trở nên trầm trọng thêm, giống như là lũ chó điên, càng điên cuồng đuổi theo không thôi.

     "Ngoan ngoãn ở nhà chờ anh, anh sẽ không có việc gì đâu, yên tâm đi."

     Tần Thiếu Dương bình tĩnh ngắm Đỗ Vũ Hiên ở trước mặt mình một lần nữa. Anh có thể phán đoán được, giờ phút này Đỗ Vũ Hiên hoàn toàn chân tâm thật ý không muốn để cho anh đi dâng mạng, nhưng mà, đáy lòng anh lại là không có một chút gợn sóng nào.

     Đỗ Vũ Hiên đã thực sự coi nhẹ anh quá mức rồi. Cô cho là cô đã động chân động tay như vậy mà anh cũng không hề hay biết chút gì sao?

     Nhưng cho dù có nghĩ như vậy, trên mặt anh cũng không hề biểu lộ ra dù chỉ chút xíu cảm xúc, anh chỉ ôm cô một cái thật chặt: "Hãy cố chăm sóc cho bản thân mình thật tốt!"

     Tần Thiếu Dương xoay người đi ra cửa. Đỗ Vũ Hiên giật mình lập tức ngã ngồi xuống trên mặt đất. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng, câu nói này là câu nói sau cùng mà Tần Thiếu Dương đã nói với cô.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẹ Bầu về bài viết trên: Diana cuties, lê quyên
Có bài mới 13.03.2018, 22:55
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.08.2014, 13:49
Bài viết: 2723
Được thanks: 13677 lần
Điểm: 20.44
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cô dâu mười chín tuổi - Minh Châu Hoàn - Điểm: 30
Chương 8: Mớ bòng bong
     
     Một tin tức chấn động nhanh chóng lan truyền khắp nơi, đến từng hang cùng ngõ hẻm, đến tận những nơi hẻo lánh, làm cho toàn dân trong thành phố khiếp sợ. Tốc độ truyền bá của nó nhanh nhanh đến mức làm cho người ta không dám tin.

     Vào lúc chín giờ tối hôm qua, hai ông trùm của hai bang Hắc đạo lớn nhất thành phố, đã có cuộc đụng đầu nảy lửa ở phía tây bến cảng tàu. Một cuộc đụng độ ác chiến đẫm máu đã xảy ra. Lão đại của Trúc Liên bang Triệu Đình Long năm mươi ba tuổi, trên người trúng năm phát đạn, bỏ mạng ngay tại chỗ. @MeBau*diendan@leequyddonn@ Tất cả mọi người có mặt ở đó đều chính mắt thấy. Cộng sự của Thân thị, đại ca xã hội đen Tần Thiếu Dương, trên người cũng bị trúng ba phát đạn, ngã nhào xuống sông, đến giờ sống chết vẫn còn chưa rõ ràng.

     Lão đại bị bắn chết, chỉ trong một đêm, Trúc Liên bang dường như bị chia rẽ, không còn thực lực để có thể chống lại với bang phái của Tần Thiếu Dương. Mà Tần Thiếu Dương, trước đêm đi nhận hàng, anh đã chuẩn bị chu toàn kỹ lưỡng mọi chuyện. Một khi có biến, thì lão nhị trong bang, là một thủ hạ bên cạnh anh, đã được anh bồi dường và tín nhiệm nhất trong số huynh đệ của bang hội, sẽ thay anh lên làm lão đại. Vì vậy, mặc dù Tần Thiếu Dương sống chết còn chưa biết thế nào, nhưng tất cả thủ hạ và các huynh đệ trong bang tuyệt không có chút rối loạn nào. Vì vậy, sau sự kiện đụng độ đẫm máu kia, di@en*dyan(lee^qu.donnn) các bang các phái còn lại, cũng không có thực lực để có thể chống đối lại!

     Bội Nghi lật giở xem đi xem lại tin tức trên đến khi tờ báo bị nhàu nát. Cô ngồi chết lặng nơi đó, không biết phải làm gì bây giờ. Cô nhớ lại từng chuyện, từng chuyện, đã xảy ra. Bây giờ thì cô đã hiểu, vì sao đột nhiên anh trở lại phong cách sống phóng túng, trăng hoa như ngày xưa, vì sao đột nhiên anh trở nên hờ hững với cô, đến ngay cả con gái Nữu Nữu bảo bối cũng bị anh bỏ quên… Tất cả những gì anh đã làm, đều chỉ vì sự an toàn của cô và Nữu Nữu… Dienddanlequuydon, Nhưng bây giờ cô phải làm gì đây?
     
     Bội Nghi suy nghĩ rất lâu, cuối cùng đi đến quyết định, cô phải đi tìm Tần Thiếu Dương. Tạm thời cô sẽ gửi Nữu Nữu ở lại đây với Ương Ương và Ký Thu, còn cô sẽ trở lại đi tìm anh, lòng của cô đã hoàn toàn bay đi nơi khác. Tần Thiếu Dương thương cô sâu như vậy, bất kể như thế nào cô vẫn không thể buông tay với anh được. Huống chi, hiện tại anh chưa biết sống chết thế nào, cô tuyệt đối không còn đầu óc nào nghĩ đến chuyện trông nom người khác! (ý nói trông nom Ương Ương và Ký Thu đang mang thai)

     Giải thích qua loa mọi chuyện di✣en✤danlequyd☼n☀c☼m với Ương Ương và Ký Thu, sau khi gửi gắm con gái lại cho hai cô gái trẻ trông nom, die,n;da.nlze.qu;ydo/nn Bội Nghi lên xe taxi, chạy thẳng tới sân bay. Những ngày qua điện thoại di động của cô vẫn luôn trong chế độ tắt máy, hiện tại cô mới nhớ tới mở ra. Bội Nghi vừa mới khởi động điện thoại di động, ngay lập tức tiếng chuông báo có tin nhắn vang lên tinh tinh liên tục. Tất cả đều là tin nhắn tự động báo các cuộc gọi nhỡ đã gọi đến cho cô.

     Bội Nghi nhìn từng cái tin nhắn, quá nửa tin báo cuộc gọi nhỡ là số điện thoại của thuộc hạ thân tín luôn bên cạnh Tần Thiếu Dương. Ngoài ra, còn có điện thoại của mấy người Trần Tấn Nhiên, A Hạo gọi đến. Bội Nghi vội vàng bấm một dãy số, nhưng chưa kịp ấn nút gọi đi, thì đã có cuộc điện thoại gọi đến. Bội Nghi cuống quít nhận cuộc gọi: "A lô!"

     "Chị dâu à, bây giờ ngài đang ở nơi nào vậy? Các huynh đệ chúng em tìm chị cũng sắp phát điên lên rồi!"

     Bội Nghi nhận ra giọng nói này chính là trợ thủ đắc lực bên cạnh Tần Thiếu Dương. Tim của cô đập rộn lên thình thịch, giọng nói lúc này tựa như cũng không còn phải của chính cô nữa rồi: "Tần Thiếu Dương đang ở nơi nào?"

     Cô tin tưởng rằng anh sẽ không chết. Làm sao anh có thể nhẫn tâm bỏ lại cô và con gái mà rời đi như vậy chứ?

     "Chị dâu, đại ca bị thương cực kỳ nặng, tất cả huynh đệ đều đổ xô đi tìm đại ca, mãi đến nửa đêm mới vớt được đại ca ở dưới nước lên…, Chỉ có điều, chỉ có điều… cho đến bây giờ đại ca vẫn còn hôn mê bất tỉnh. Bác sĩ nói sợ rằng lành ít dữ nhiều!"

     "Nói bậy!" Bội Nghi chợt thét lên một tiếng. Cô siết chặt điện thoại trong tay gầm nhẹ: "Anh ấy sẽ không chết, anh cũng không được phép chết! Tôi còn chưa tìm đến anh ấy để tính toán mọi chuyện rõ ràng! Bây giờ anh ấy đang ở nơi nào, nằm ở bệnh viện nào?"

     "Ngay hôm nay tôi sẽ bay về, mấy người hãy xin bác sĩ chú ý chăm sóc anh ấy cho tôi, chờ tôi đến. Nếu như dám để Tần Thiếu Dương thiếu đi một cái móng tay, tôi sẽ không tha tội cho bất cứ người nào!"

     Bội Nghi cúp điện thoại nghe cộp một tiếng, tựa người vào trên lưng ghế nhắm mắt lại. Thật lâu sau, cô mới chậm rãi thở dài một hơi, cảm thấy trái tim mình tựa như bị một khối đá lớn đè lên nặng trĩu, rồi sau đó lại từng chút một dãn dần ra.

     Tần Thiếu Dương vẫn chưa chết, mà cô cũng không cho phép anh chết, tuyệt đối không!

***********************

Bội Nghi an tĩnh ngồi ở bên giường Tần Thiếu Dương. Sau giờ ngọ, ánh mặt trời từ ngoài cửa sổ chậm rãi bò vào, rơi vào trên gò má của Bội Nghi. Trong tay cô là một cái khăn lông ấm áp, Bội Nghi đang cúi đầu, cẩn thận lau chùi bàn tay cho Tần Thiếu Dương.

Thương thế của anh cực kỳ nặng, không biết lúc nào anh mới tỉnh lại. Nhưng mà Bội Nghi chỉ cần nhìn thấy trái tim của anh vẫn còn đập, lồng ngực của anh vẫn nảy lên phập phồng theo nhịp thở như vây, trong lòng cô lại thấy yên tâm. Chỉ cần anh còn sống, bất kể là chuyện gì cô cũng không thấy sợ hãi chút nào.

"Thiếu Dương à! Anh thật là khờ… Anh có biết hay không, so với chuyện  anh chết đi, có thể nói, điều mà em sợ hơn hết chính là, anh không thương em."

Bội Nghi cầm đôi bàn tay lạnh như băng của anh lên, áp thật chặt ở nơi trái tim của mình, miệng khẽ thì thầm nỉ non.

Thời điểm Bội Nghi sắp về đến bên ngoài cửa phòng bệnh, cô chợt cảm thấy có điều gì không đúng. Cô chỉ mới đi ra ngoài mua cho Tần Thiếu Dương một chút đồ vật, trước sau thời gian cũng chỉ mất độ ba mươi phút mà thôi. Hiện tại, Tấn Nhiên thì đang ở Thanh Đảo, mấy người A Hạo, Kỳ Chấn thì mới vừa đi… Vậy thì, người nào đã tới nơi này?

     Nếu nói đây là thủ hạ Tần Thiếu Dương tới, thì cũng không thể nào. Bọn họ đều biết Tần Thiếu Dương vẫn hôn mê bất tỉnh, ngày ngày cô đều ngồi trấn giữ ở tại chỗ này. Mấy người thủ hạ của anh, không có người nào dám không thông qua cái gật đầu của cô, mà dám tự mình đến thăm Tần Thiếu Dương.

     Nghĩ tới đây, trái tim Bội Nghi không khỏi đập mạnh lên thình thịch. Cô nhón chân, nhẹ bước, chậm rãi tiến dần về phía cửa.

     Cánh cửa chỉ khép hờ. Bội Nghi đến gần, liền nghe thấy loáng thoáng có một giọng nói. Trái tim của cô chợt thoáng đập chậm lại, rõ ràng đây giọng nói của một người phụ nữ!

     "Thiếu Dương… Anh hãy tỉnh đi… có được hay không? Thiếu Dương… Em thực sự không dám nhắm mắt lại… Lúc này em chỉ còn biết nhớ tới khoảng thời gian trước kia, khi mà chúng ta đã từng ở chung với nhau. Em không cách nào quên anh được, em đã yêu anh! Nhưng mà em biết, em thực sự không có tư cách để yêu anh…"

     Nghe người phụ nữ khác kể lể bày tỏ lòng ái mộ đối với người đàn ông mà mình yêu thích, phải nghe thấy những lời nói như vậy, quả thật mùi vị thực không hề dễ chịu. Chân mày Bội Nghi nhíu chặt lại. Tiếp đó cô lại nghe thấy giọng nói đứt quãng: "Là do m đã hại anh… Thiếu Dương! Nếu như em không nhẹ dạ đi làm mấy việc kia, anh cũng sẽ không gặp phải chuyện không may! Anh sẽ không bị xảy ra chuyện thế này… Hai chúng ta nhất định sẽ có khả năng, có đúng hay không?"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 102 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

[Cổ đại] Thê tử của bạo quân - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 37, 38, 39

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 104, 105, 106

6 • [Hiện đại] Ly hôn đi điện hạ - Lục Thiếu

1 ... 85, 86, 87

7 • [Xuyên không] Giáo chủ phu nhân bảo ngài đi làm ruộng - Nông Gia Nữu Nữu

1 ... 50, 51, 52

8 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 231, 232, 233

10 • [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi

1 ... 35, 36, 37

11 • [Hiện đại] Chinh phục vợ yêu - Thương Tiểu Ly [Hoàn]

1 ... 47, 48, 49

12 • [Hiện đại] Bà xã của thủ lĩnh sát thủ - Ngấn Nhi

1 ... 35, 36, 37

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 91, 92, 93

14 • [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo

1 ... 57, 58, 59

15 • [Xuyên không] Sủng phi của ngốc vương Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

1 ... 50, 51, 52

16 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C582

1 ... 76, 77, 78

17 • [Hiện đại] Hội chứng Stockholm - Thảo Nê Mị

1 ... 13, 14, 15

18 • [Hiện đại] Yêu chỉ là hữu danh vô thực - Lục Xu

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Quyền thiếu cưng chiều vợ yêu khó nuôi - Cố Nhiễm Nhiễm

1 ... 57, 58, 59

20 • [Hiện đại] Quân hôn Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

1 ... 43, 44, 45


Thành viên nổi bật 
007
007
Daesung
Daesung
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc

Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 526 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 500 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 500 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 345 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 735 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 526 điểm để mua Pearl Heart
ThiểnThiển: Pm cho em nha
ThiểnThiển: Cho em xin vài bộ đồng nhân đi mấy ng đẹp
The Wolf: Dạo này vắng quá nhờ.
Nguyễn Khai Quốc: viewtopic.php?t=402782&p=3381175#p3381175 Giống Rồng hồi thứ hai mươi đã khép lại. Mời quý vị cùng đón đọc.
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sữa
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 377 điểm để mua Bạch tuột
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 699 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 500 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn cam
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 421 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 400 điểm để mua Bánh kem hoa hồng
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 400 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 664 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 288 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 358 điểm để mua Bạch tuột
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 400 điểm để mua Bánh kem chocolate 3 tầng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 631 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 588 điểm để mua Dàn hoa Tulip
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 600 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 431 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
The Wolf: mấy bạn cho hỏi làm sao để pm riêng cho người khác vậy ?
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 540 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 559 điểm để mua Dàn hoa Tulip
Shop - Đấu giá: Nam Cung Vân Điệp vừa đặt giá 450 điểm để mua Điện thoại Oppo F3 Plus

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.