Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 107 bài ] 

Thịnh thế đế sủng: Đích nữ hoàng hậu - Thiên Mai

 
Có bài mới 07.07.2017, 21:02
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.10.2014, 13:59
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1292
Được thanks: 7330 lần
Điểm: 22.46
Có bài mới [Cổ đại] Thịnh thế đế sủng: Đích nữ hoàng hậu - Thiên Mai - Điểm: 21
THỊNH THẾ ĐẾ SỦNG: ĐÍCH NỮ HOÀNG HẬU
images

Tác giả: Thiên Mai

Convert: ngocquynh520

Editor: Trần Thu Lệ, hoa hồng, Đào Sindy, Ciao J, Loveyoumore3112

Độ dài: 103 chương

Lịch đăng: Tạm thời 1 tuần 4 chương

Nguồn: http://diendanlequydon.com

Truyện edit mừng sinh nhật lần thứ 7 của box tiểu thuyết (22/1/2011 – 22/1/2018)
images

Nàng là đại tiểu thư con vợ cả của Tướng phủ, nhưng bởi vì ra đời khắc chết  mẫu thân, từ đó không được phụ thân chào đón, bị vứt bỏ ở trong một ngôi chùa miếu nào đó tự sinh tự diệt.

Mười năm sau được nhớ tới, thì ra là bởi vì Hoàng đế chọn phi, mà đích muội của nàng lại coi trọng Vương Gia lịch sự nho nhã, cho nên để nàng thay thế nàng ta vào cung mà thôi, nói trắng ra là một con cờ vô dụng!

Chỉ có điều, nàng thật sự muốn xem người nào có năng lực cầm được con cờ là nàng đây!

Ở Tướng phủ, phụ thân thù hận, kế mẫu khẩu phật tâm xà, đích muội xinh đẹp độc đại như rắn rết, một dòng chính nữ không được sủng ái như nàng, so với một đứa nha hoàn cũng không bằng, nhưng chuyện đó cũng không sao cả, cho tới bây giờ, chuyện nàng quan tâm đều không phải là những thứ này!

Nguyên nhân cái chết của mẫu thân vẫn còn là một ẩn số, vì để tra ra chân tướng, nàng không tiếc tất cả, cuối cùng lại tra ra một âm mưu kinh thiên động địa, rốt cuộc tất cả mọi chuyện năm đó làm âm mưu của ai, mà sau lưng những chuyện này là do ai chủ đạo? Bản thân nàng lại ở giữa trung tâm của dòng nước xoáy, biết phải đi nơi nào?

Bên trong bức tường cao của Hoàng cung, nguy cơ khắp nơi, tâm tư nàng hoạt bát, thành thạo, lạnh nhạt nhìn hết tất cả thế gian, bề ngoài ôn hòa nội tâm lại lạnh lùng như băng, vào lúc nàng đã xác định suy nghĩ muốn rời đi, là cái gì đã níu kéo bước chân của nàng lại?

Tên Đế Vương đó, tin đồn hắn tàn bạo, máu lạnh, giết người không chớp mắt, hơn nữa thủ đoạn tàn nhẫn, nhưng điều nàng nhìn thấy hắn chính là cao ngạo, tôn quý, cơ trí, hắn bá đạo lại dịu dàng, khi trái tim cứng rắn mở ra một vết thương đau đớn sâu nhất trong lòng hắn, sẽ không bao giờ khép lại được nữa.

Đế Vương yêu, độc như anh túc, không biết từ lúc nào. . . . . . Nàng cũng bắt đầu trầm mê. . . . . .

* Cảnh tượng một

"Tiểu thư, người nói nên để cho Tiểu Bạch qua đó, hãy để cho Tiểu Hoa nhỉ?" Một nha đầu thanh tú một tay cầm một con Bạch xà, một tay nắm một con Hoa Xà, vẻ mặt trong sáng thuần khiết hỏi.

Bên cạnh, nữ tử cũng không ngẩng đầu lên nói: "Tùy ý!"

"Ngày hôm qua, nhìn thấy nhị tiểu thư có một cái yếm hoa mai màu đỏ, Tiểu Bạch rất thích, nhưng lần trước, nhị tiểu thư có cầm ít độc dược từ chỗ đại phu nhân về, Tiểu Hoa cũng rất thích!" Tiểu nha đầu nói xong, vẻ mặt vắt óc suy nghĩ.

"Vậy thì cả hai cùng qua đi!"

"Tiểu thư anh minh, em hiểu rồi!" Tiểu nha đầu nhảy nhót rời đi, dĩ nhiên không thiếu được hai con rắn kia, vì vậy. . . . . . Ngày nào đó, lúc nhị tiểu thư đang mặc yếm, đụng phải thứ gì đó trơn trơn lạnh lạnh. . . . . .

* Cảnh tượng hai

Binh đến dưới thành, nàng bị trói ở trên đài cao, hờ hững nhìn thiên quân vạn mã, không buồn không vui, giống như không quan tâm đến sống chết của mình.

Nhưng, người Đế Vương cao ngạo đó, một thân một mình tiến lên, ở trong vạn quân giết ra đường máu, vọt tới bên cạnh nàng, dùng bàn tay nhuốm máu đặt lên dung nhan của nàng, nói cho nàng biết một tiếng: "Có trẫm ở đây!"

Trong nháy mắt đó, nàng cười! Cười đến vạn vật thất sắc! Đế Vương ôm nàng ngay giữa chiến trường đầy máu tanh, ngay cả khi phía trước là địa ngục, nàng cũng tuyệt đối không hối hận, bởi vì, hắn cho nàng lời hứa thật nhất!

* Lời của tác giả

Đây là một tác phẩm hoàng hậu Thiên Mai rất muốn viết nghiêm túc, có cười, có nước mắt, có cưng chiều, có yêu. Tả một cô gái đi từng bước một lên vị trí cao nhất trong loạn thế, tả một Đế Vương vứt bỏ tất cả chỉ vì tình cảm chân thành trong lòng, có lẽ chỉ là tình yêu tương cứu trong lúc hoạn nạn không màng danh lợi, cũng có thể là tình yêu cùng sinh cùng tử. Mặc kệ như thế nào, xin hãy cùng Thiên Mai mong đợi, có lẽ, đây chính là món ăn của các bạn!

Truyện sủng, nữ cường, trạch đấu thêm cung đấu! Kết cục 1 vs 1! Nam chính sạch bong kin kít, khí thế có, đẹp trai là tuyệt đối! Nữ chính cường đại, lạnh lùng, nhưng mà đối với người mình quan tâm thì tuyệt đối bao che! Mọi người thích thì nhảy hố đi nèo! NGAO...OOO. . . . . .


MỤC LỤC

Chương 1
Chương 2Chương 3
Chương 4Chương 5Chương 6
Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10
Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15
Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19
Chương 20Chương 21Chương 22
Chương 23Chương 24
Chương 25

♥ ♥ ♥ ♥

Chương 26
Chương 27 ♥ Chương 28
Chương 29 ♥ Chương 30 ♥ Chương 31
Chương 32 ♥ Chương 33 ♥ Chương 34 ♥ Chương 35
Chương 36 ♥ Chương 37 ♥ Chương 38 ♥ Chương 39 ♥ Chương 40
Chương 41 ♥ Chương 42 ♥ Chương 43 ♥ Chương 44
Chương 45 ♥ Chương 46 ♥ Chương 47
Chương 48 ♥ Chương 49
Chương 50

♥ ♥ ♥ ♥

Chương 51
Chương 52 ♥ Chương 53
Chương 54 ♥ Chương 55 ♥ Chương 56
Chương 57 ♥ Chương 58 ♥ Chương 59 ♥ Chương 60
Chương 61 ♥ Chương 62 ♥ Chương 63 ♥ Chương 64 ♥ Chương 65
Chương 66 ♥ Chương 67 ♥ Chương 68 ♥ Chương 69
Chương 70 ♥ Chương 71 ♥ Chương 72
Chương 73 ♥ Chương 74
Chương 75


♥ ♥ ♥ ♥

Chương 76
Chương 77 ♥ Chương 78
Chương 79 ♥ Chương 88 ♥ Chương 81
Chương 82 ♥ Chương 83 ♥ Chương 84 ♥ Chương 85
Chương 86 ♥ Chương 87 ♥ Chương 88 ♥ Chương 89 ♥ Chương 90
Chương 91 ♥ Chương 92 ♥ Chương 93 ♥ Chương 94
Chương 95 ♥ Chương 96 ♥ Chương 97
Chương 98 ♥ Chương 99
Chương 100

♥ ♥ ♥ ♥

Chương 101 ♥ Chương 102 ♥ Chương 103

THE END



Đã sửa bởi Trần Thu Lệ lúc 10.04.2018, 23:57, lần sửa thứ 6.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 09.07.2017, 10:44
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.10.2014, 13:59
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1292
Được thanks: 7330 lần
Điểm: 22.46
Có bài mới Re: [Cổ đại] Thịnh thế đế sủng: Đích nữ hoàng hậu - Thiên Mai - Điểm: 29
Chương 1: Hoàng Tịch

Edit: Thu Lệ

Buổi chiều ánh mặt trời vô cùng rực rỡ, ánh nắng xuyên qua khe hở của lá cây rơi xuống loang lỗ trên mặt đất, dưới bóng cây để một chiếc giường êm, trên giường êm có một nữ tử áo trắng đang nằm, thân thể nàng lười biếng tựa vào phía trên, tay phải chống đầu, tay trái cầm một quyển sách che kín gò má của nàng, mái tóc đen mượt như suối chảy, làm cho người ta muốn chạm vào xem nó có mềm mại như tơ lụa không.

"Vù vù. . . . . ." Một tiểu nha đầu trang phục màu xanh lục mang theo một cái rổ đi vào từ cửa viện bên cạnh, dung nhan của nha đầu vô cùng nổi bật, lông mi cong vút, hai mắt thật to, được cho là một tiểu mỹ nhân, cho dù hiện giờ nàng đang há mồm thở dốc không có hình tượng chút nào, cũng sẽ không khiến người ta cảm thấy khó coi, ngược lại cảm thấy rất đáng yêu.

"Phù!" Bỗng dưng ném rổ lên mặt đất, cũng không quan tâm dưa và trái cây bị lăn ra, lập tức ngã nhào lên giường êm bên cạnh, buồn bã vô cùng: "Tiểu thư, mệt quá à! Thiệt là, tại sao chùa miếu lại phải tu trên núi, lúc nào bò lên cũng thật muốn mạng người mà!"

Trên giường, nữ nhân nghe vậy, từ từ để sách xuống, lộ ra gò má đẹp đẽ, gương mặt lớn nhỏ vừa phải, da thịt trắng nõn như tuyết, dưới ánh mặt trời giống như trong suốt, cái trán sáng bóng, lông mày nhỏ nhắn màu nhạt, sóng mũi xinh xắn, bờ môi đỏ thắm, điều khiến cho người ta không dứt được ánh mắt đó là hai mắt của nàng, im dịu như hồ nước d/đ'l;q'd mùa thu, nhưng cũng vừa mênh mông như biển rộng, làm cho người ta cảm thấy liếc mắt tới cùng, nhưng lại cảm giác như mình không thể nhìn thấy toàn bộ, mặt của nàng cũng không phải là tuyệt sắc, nhưng lại hợp với một đôi mắt như vậy, tuyệt đối có thể nói là độc nhất vô nhị.

Nữ tử nhìn nha đầu Ngọc Nô đang nằm giả chết bên cạnh mình, khẽ nhếch môi, ngẩng đầu lên đưa ly nước bên cạnh qua, giọng nói xanh tươi vắng lạnh, giống như tiếng nước chảy trong khe núi, làm cho người ta nghe thấy vô cùng thoải mái: "Uống nước trước đi!"

Ngọc Nô nhận lấy, ‘ ừng ực ừng ực ’ rót hết vào trong bụng, hung hăng thở hổn hển mấy cái, lúc này mới trở lại bình thường, vô lực nằm bên cạnh nữ nhân: "Phù! Mệt chết em!"

Nữ tử thấy mặt nàng đầy mồ hôi, cầm khăn tay lên nhẹ nhàng lau chùi cho nàng: "Ta đã bảo em không cần đi, đường xa như vậy không mệt mới là lạ đấy!"

Ngọc Nô ngẩng đầu bất mãn nhìn tiểu thư nhà mình: "Vậy cũng không được, tiểu thư cũng không thể ngày ngày ăn những thứ rau cải củ cải kia, vỗn dĩ thân thể của người đã không tốt, không ăn tốt một chút, sẽ càng kém hơn nữa, em mệt mỏi một chút, coi như rèn luyện thân thể!"

Nghe vậy, trong lòng nữ tử ấm áp, ở trong chùa cổ nơi núi hoang này, còn có một người suy nghĩ cho nàng như thế, tại sao nàng có thể không cảm động?

"Đúng rồi!" Ngọc Nô đột nhiên nhớ ra một chuyện, vỗ tay một cái nói: "Tiểu thư, hôm nay em xuống núi nghe được một tin tức, Mộ gia mới lấy cửu phu nhân sinh một thiếu gia! Đại phu nhân mong nhi tử lâu như vậy, đáng tiếc bản thân mình không sinh được, Đại Thiếu Gia và Nhị thiếu gia đều do thiếp thất sinh ra, nay Tam thiếu gia cũng sinh ra, đoán chừng lúc này bà ta đã sớm tức chết rồi!" Nói xong, cười hả hê.

"Đây không phải là rất tốt sao?" Nữ tử cười khẽ, giọng nói mang theo giễu cợt: "Nếu không phải bởi vì hậu viện sinh ra mấy vị thiếu gia này, sao bà ta có thể để cho ta trôi qua những ngày thanh nhàn này được, so với một dòng chính nữ là ta đây, dĩ nhiên là những thiếu gia kia càng có thể uy hiếp đến địa vị của bà ta!"

Nữ tử ấy cũng chính là Mộ Hoàng Tịch, dòng chính nữ của Thừa tướng đương triều, bởi vì năm đó, lúc mới sinh ra đã khắc chết mẫu thân, nên vẫn không được phụ thân chào đón, mà từ sau khi đại phu nhân Lý thị gả tới, Mộ Hoàng Tịch ngày càng thêm khổ sở, cho đến sau này nàng bị bà ta quăng đến chùa miếu vắng vẻ này, thoáng cái đã trôi qua mười năm, thậm chí có lẽ nhưng người đó đã quên có một người như nàng tồn tại rồi!

"Tiểu thư, người có nghĩ tới muốn trở về không?" Ngọc Nô nghiêng đầu hỏi.

"Trở về?" Mộ Hoàng Tịch lắc đầu: "Có thể được sống thanh nhàn, ta cần gì phải đi giao du với kẻ xấu chứ, nếu như bọn họ có thể vĩnh viễn quên ta, ta còn sống được tự do đấy!"

"Cũng biết tiểu thư sẽ nói như vậy!" Nét mặt Ngọc Nô như kiểu ta biết ngay, sau đó dẩu môi: "Khi em tới, nghe có người đang nghị luận, nói rằng năm nay Hoàng đế muốn tuyển tú, lần đầu tiên tràn đầy hậu cung, chỉ hạ lệnh để quan viên đưa những nữ tử đến tuổi vào trong cung, năm tay tiểu thư đã 17 rồi, dĩ nhiên cũng ở trong đó, chỉ là không biết bọn họ có nhớ đến tiểu thư hay không!"

Nghe vậy, chân mày Mộ Hoàng Tịch khẽ nhíu lại: "Chuyện này bản thân ta cũng không lưu ý, chỉ có điều, thuận theo tự nhiên đi!"

Ngọc Nô ngược lại không nói gì nữa, đứng dậy đi tới nhà bếp: "Em đi nấu cơm đây!"

Bóng dáng Ngọc Nô biến mất trước mắt, nhiệt độ trong con ngươi của Mộ Hoàng Tịch biến mất theo, cho đến cuối cùng lạnh lẽo như hàn băng, Mộ gia, một nơi nàng không muốn nhớ tới nhất, nâng đầu ngón tay chạm tới gương mặt, đầu ngón tay này lạnh lẽo làm người ta kinh ngạc. . . . . .

Đứng dậy khỏi giường êm, dáng người nhanh nhẹn càng thêm rõ ràng, cất quyển sách xong, xoay người đi tới hậu viện, Ngọc Nô đang thái thức ăn nhìn thấy tiểu thư nhà mình đi tới, không khỏi bĩu môi, tòa chùa miếu này chỉ có một chủ trì lớn tuổi, một hòa thượng điếc tai, còn d/đ;l'q'd có một lão tăng khập khiễng quét sân, tiểu thư đi về phía hậu viện, nhất định là đi tìm lão tăng quét sân đó, mỗi lần tiểu thư đều tới đó thử xem, thật không biết một tên hòa thượng quái dị thì có gì để nhìn, im lặng tiếp tục thái thức ăn, những việc làm của tiểu thư, không phải là chuyện nàng có thể hiểu được!

Mộ Hoàng Tịch dậm trên lá cây đi về phía chùa sau ngọn núi này, tòa chùa miếu này được đặt tên là ‘Cổ Nghiệp tự’, nghe nói rất nhiều năm trước cũng là Tự Miếu hương khói cường thịnh, tuy nhiên nó dần dần suy bại đến quang cảnh ngày hôm nay, mười năm trước nàng bị đưa đến Tự Miếu này tự sanh tự diệt, hôm nay đã qua mười năm, mười năm rồi. . . . . .

----Trần Thu Lệ/d'đ;l;q'd----

Hậu viện chùa chiền có một lều cỏ tan hoang, lều cỏ đổ nát đã nghiêng nghiêng muốn ngã, bên trong có một lão tăng quét sân đang ở, Mộ Hoàng Tịch không đi vào, mà chỉ đứng bên ngoài lều cỏ, nàng không nói gì, người ở bên trong cũng không nói, cứ đứng lẳng lặng như vậy.

Không bao lâu sau, một lão nhân còng lưng cầm một cây chổi đi ra ngoài, tự nhiên bắt đầu quét sân, đối với Mộ Hoàng Tịch đến giống như không nhìn thấy .

Mộ Hoàng Tịch cũng không hề để ý, gật đầu một cái với lão nhân, sau đó xoay người rời đi, cho đến khi bóng dáng của Mộ Hoàng Tịch đã biến mất, lão nhân mới ngẩng đầu lên, trong mắt thoáng qua vẻ lo lắng không biết tên.

"Ngày mai cùng ta xuống núi xem một chút!" Lúc ăn cơm tối, Mộ Hoàng Tịch lạnh nhạt nói.

"Thật?" Ngọc Nô vui mừng ngẩng đầu, đột nhiên nhớ tới bình thường, tiểu thư đều không khi nào ra cửa, không khỏi nghi ngờ: "Tiểu thư đi có chuyện sao? Nếu như là chuyện nhỏ thì em có thể làm thay cho người!"

Mộ Hoàng Tịch khẽ lắc đầu: "Lâu rồi không xuống núi, ta cũng nên xuống xem một chút!" Nói xong, Mộ Hoàng Tịch nhìn ra phía ngoài cửa sổ, con ngươi lạnh lùng lại mang theo vẻ tàn nhẫn không dễ dàng phát hiện. . . . . .


Đã sửa bởi Trần Thu Lệ lúc 05.08.2017, 23:18.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 11.07.2017, 19:46
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.02.2015, 16:39
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 1027
Được thanks: 8345 lần
Điểm: 20.77
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Thịnh thế đế sủng: Đích nữ hoàng hậu - Thiên Mai - Điểm: 29
Chương 2: Vân nương

Edit: Đào Sindy

"Tiểu thư chậm một chút!"

"Tiểu thư, cẩn thận!"

"Tiểu thư. . . . . ."

Mộ Hoàng Tịch rất im lặng dừng bước lại, giọng nói mang theo bất đắc dĩ: "Ngọc Nô, ta không bị gảy tay hay thiếu chân, không yếu ớt như thế!"

Nghe vậy, Ngọc Nô cũng cảm thấy hình như mình lo lắng quá độ rồi, hài hước le lưỡi: "Không phải em đây lo lắng cho tiểu thư sao, thân thể người kém, nếu  bị thương thì làm sao đây?"

Mộ Hoàng Tịch cười khẽ, giơ tay lên xoa đầu nàng: "Đi thôi!"

Trước Cổ Nghiệp tự có chín mươi chín bậc đá, có thể thấy được địa vị chùa miếu năm đó, đáng tiếc bây giờ đã hoang phế, bậc thang không ai quét dọn, hiện nay cỏ hoang rậm rạp,  từng phồn hoa cũng hóa thành mây khói, tan theo dòng lịch sử.

Đi tới chân núi, vừa đúng lúc nhìn thấy một đội nhân mã trùng trùng điệp điệp đi đến đỉnh núi đối diện, quân đội trang nghiêm, cờ xí vàng sáng và xe vua hoa lệ, vừa nhìn đã biết là đội ngũ hoàng gia.

"Tiểu thư, bọn họ làm gì vậy?" Ngọc Nô tò mò nhìn trái nhìn phải, đáng tiếc những rèm kia che quá kĩ, cái gì cũng không nhìn thấy.

Mộ Hoàng Tịch nhìn phương hướng đội ngũ kia đang đi đến, nói: "Sắp đến mùa thu, có thể là người trong hoàng gia đi Phật La tự trai giới cầu phúc, không phải Hoàng đế thì là Thân Vương, mà đám đi theo cầu phúc phía sau là đại thần và lễ quan!" Bởi vì đã rất lâu Hoàng đế không đích thân đi cầu phúc, mà sai phái Thân Vương thay hắn đi.

"Ồ!" Ngọc Nô gật đầu một cái, biểu lộ đã hiểu : "Nói cách khác, trong này không phải Hoàng Thượng, thì là Hiên Vương rồi !" Đương Kim hoàng thượng tàn bạo, thời điểm thượng vị đã giết mấy hảo huynh đệ của bản thân, duy nhất còn sống sót là Hiên Vương một lòng phụ tá hắn.

"Mà Hiên Vương lại là đệ nhất mỹ nam tử Tây Việt ta !" Ngọc Nô lộ ra một bộ dáng hoa si, khiến Mộ Hoàng Tịch im lặng, mà đang lúc ấy thì rèm xe vua vàng sáng mở ra, lộ ra gương mặt tuấn tú hoàn mỹ như bạch ngọc, mặc dù cách nhau rất xa, nhưng Mộ Hoàng Tịch lại thấy rất rõ ràng, không khỏi cảm thán không hổ là đệ nhất mỹ nam tử, quả nhiên tuấn mỹ vô song, nhìn phong cách, là Hiên Vương không thể nghi ngờ.

Hình như cảm nhận được ánh nhìn chăm chú của Mộ Hoàng Tịch, Hiên Vương nhìn lại, dịu dàng trong mắt nhất thời thoáng qua một chút kinh ngạc, ngược lại Mộ Hoàng Tịch không có cảm giác gì, nhàn nhạt thu hồi ánh mắt, xoay người tiếp tục gấp rút lên đường.

Khúc nhạc dạo hành tẩu trên đường Mộ Hoàng Tịch không hề để ý, dẫn Ngọc Nô đi ước chừng hai canh giờ, rốt cuộc mới đi tới đế đô, trông coi ở chùa miếu quạnh quẽ mãi khi nhìn thấy đường phố phồn hoa, đột nhiên Mộ Hoàng Tịch có loại cảm giác như đã trải qua mấy kiếp.

"Tiểu thư! Chúng ta đi đâu bây giờ?" Nơi này nàng thường xuyên đến mua đồ, Ngọc Nô không thể quen thuộc hơn, cũng không có gì mới mẻ cả.

"Đến rồi em sẽ biết!" Vì vậy Ngọc Nô giương mắt nhìn chăm chú, tiểu thư nhà nàng đi vào hậu viện…..thanh lâu lớn nhất nơi đây.

"Tiểu. . . . . . Tiểu thư, chúng ta tới nơi này làm gì?" Mặc dù nàng mới mười lăm tuổi, nhưng nàng vẫn biết không ít, chỗ như thế, tại sao tiểu thư lại đến?

Mộ Hoàng Tịch không trả lời nàng ấy, bởi vì ánh mắt của nàng vẫn bị một chỗ khác hấp dẫn như cũ, phía trước cách nàng không xa, ở phía đối diện một nam tử uống rượu say giằng co với một cô nương mặc tố y, cô gái không ngừng chống cự, nhưng hơi sức yếu, cặp mắt vô hạn uất ức không cam lòng, nước mắt chưa khô, bộ dáng thê thảm nhưng không gọi về được lý trí của nam nhân vô sỉ kia, ngược lại khiến gã càng tình thú, cười càng điên loạn.

"Tiểu thư!" Ngọc Nô cũng nhìn thấy, nhưng lại chẳng có bao nhiêu đồng tình, nàng không phải cô nương đơn thuần, trừ tiểu thư ra, đều không liên quan gì đến nàng, không phải nàng máu lạnh, mà là nàng càng hiểu hơn về nhân tình thế thái so với người khác!

Mộ Hoàng Tịch nhìn thấy nữ tử tuyệt vọng nhắm hai mắt lại, nhất thời không nhịn nổi tâm tư, lạnh lùng xoay người: "Đi thôi!"

"Á!" Đúng lúc Mộ Hoàng Tịch xoay người, nữ tử tuyệt sắc đó đột nhiên phấn chấn hẳn lên, cặp mắt đầy máu, chẳng biết lúc nào rút ra cây trâm hung hăng đâm lên người nam nhân kia, đau nhức làm cho nam nhân rất nhanh phản ứng kịp, giận dữ đá nữ tử kia, nhưng nữ tử đó đã mất đi lý trí, không nhìn vết thương đau đớn trên người, đâm từng phát từng phát vào trên người nam tử, rốt cuộc. . . . . . Nàng đâm cây trâm vào chỗ tử huyệt, thân thể nam tử vô lực ngã xuống. . . . . .

"Choang!" Trâm cài tóc rơi xuống đất, nữ tử kia tỉnh táo lại, nhìn thi thể trên đất, thế này mới ý thức được mình đã làm ra chuyện điên cuồng cỡ nào, không thể tin nhìn máu tươi đầy tay, nước mắt và máu hòa vào nhau, sợ hãi rúc vào góc tường, nhưng cũng hít vào thật sâu, muốn mình trấn định lại, một màn này hoàn toàn rơi vào mắt Mộ Hoàng Tịch.

"Muốn sống không?" Giọng nói lạnh tanh vang lên trên đầu, nữ tử kinh hoảng ngẩng đầu, muốn lui về phía sau lại phát hiện mình đã đến góc tường, chẳng qua khi nàng nhìn thấy người đến, trong lúc nhất thời ngây ngẩn cả người, cô nương trước mắt rất đẹp, nhưng không phải là cô nương đẹp nhất mà nàng từng thấy, tuy nhiên nó đủ khiến nàng ấy cảm thấy đặc biệt nhất, hơi thở trên người nàng yên tĩnh, nhưng nàng ấy lại cảm thấy yên tĩnh này chứa đựng lạnh lùng và vô tình, nhất là con ngươi nàng, làm cho không người nào có thể nhìn thấu.

"Muốn!" Một chữ bất tri bất giác ra khỏi miệng, hồi hồn lại nhất thời cười khổ: "Ta giết người, hắn ta còn là Nhị thiếu gia Vương gia phú giáp một phương, ta còn có thể sống sao?"

"Có thể!" Một chữ thanh thúy rơi xuống, nữ tử thiếu chút nữa cho là mình đã nghe nhầm, thế nhưng khi nàng ngẩng đầu nhìn ánh mắt của cô nương đó, trong nháy mắt nàng thật sự tin tưởng mình có thể sống sót.

Mộ Hoàng Tịch nhìn nữ tử: "Dùng trung thành của ngươi trao đổi!"

Nữ tử nhất thời phản ứng kịp mình gặp được quý nhân, không chút do dự đứng dậy ‘ quỳ ’ hai đầu gối xuống đất: "Vân Nương không sợ chết, nhưng lại không muốn đền mạng mình cho người ta như heo chó, nếu tiểu thư có thể cứu Vân Nương một mạng, Vân Nương bằng lòng làm trâu làm ngựa phục vụ tiểu thư!"

Nghe vậy, mắt Mộ Hoàng Tịch lộ ra vẻ hài lòng, nàng không phải người tốt, càng không có thiện tâm gì đó, nếu Vân nương cứ như vậy mặc cho người nam nhân kia muốn làm gì thì làm mà không dám phản kháng, nàng tuyệt đối sẽ không nhìn nàng ấy lâu thêm một cái, có thể khiến nàng ra tay, tất nhiên không thể là hạng người mềm yếu.

"Tiểu thư! Người muốn thu nàng sao?" Ngọc Nô thò đầu ra hỏi, một chút cũng không để ý đến chuyện Mộ Hoàng Tịch sắp thu một người mang tội danh giết người.

Sắc mặt Mộ Hoàng Tịch khẽ hòa hoãn, xoa đầu của nàng: "Em dẫn nàng ấy về trước, một lát nữa ta sẽ về!"

"Tiểu thư, ta không phải đứa bé!" Ngọc Nô bất mãn chu mỏ, mặc dù rất thích tiểu thư vuốt tóc mình như vậy, nhưng nàng cứ có cảm giác tiểu thư xem mình là tiểu hài tử, không khỏi có chút uất ức, rõ ràng tiểu thư lớn hơn mình có hai tuổi mà thôi.

"Được rồi!" Mộ Hoàng Tịch cười khẽ, dặn dò rồi đi vào chỗ sâu nhất trong viện, đẩy cửa một gian viện lạnh tanh, lúc vào cửa, hơi thở yên tĩnh trên người biến mất trong nháy mắt, chỉ lưu lại lạnh lẽo.

Một nữ tử thân mặc y phục diễm sắc, nhìn thấy Mộ Hoàng Tịch đi tới, biến sắc, lập tức cung kính quỳ xuống: "Tôn chủ. . . . . ."


Đã sửa bởi Đào Sindy lúc 15.07.2017, 15:56.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 107 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Google Adsense [Bot] và 162 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

[Cổ đại] Thê tử của bạo quân - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 37, 38, 39

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 104, 105, 106

6 • [Hiện đại] Ly hôn đi điện hạ - Lục Thiếu

1 ... 85, 86, 87

7 • [Xuyên không] Giáo chủ phu nhân bảo ngài đi làm ruộng - Nông Gia Nữu Nữu

1 ... 50, 51, 52

8 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 230, 231, 232

10 • [Hiện đại] Chinh phục vợ yêu - Thương Tiểu Ly [Hoàn]

1 ... 47, 48, 49

11 • [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi

1 ... 35, 36, 37

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 91, 92, 93

13 • [Hiện đại] Bà xã của thủ lĩnh sát thủ - Ngấn Nhi

1 ... 35, 36, 37

14 • [Xuyên không] Sủng phi của ngốc vương Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

1 ... 50, 51, 52

15 • [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo

1 ... 57, 58, 59

16 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C576

1 ... 78, 79, 80

17 • [Hiện đại] Hội chứng Stockholm - Thảo Nê Mị

1 ... 13, 14, 15

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Quyền thiếu cưng chiều vợ yêu khó nuôi - Cố Nhiễm Nhiễm

1 ... 57, 58, 59

19 • [Hiện đại] Quân hôn Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

1 ... 43, 44, 45

20 • [Hiện đại] Yêu chỉ là hữu danh vô thực - Lục Xu

1 ... 17, 18, 19


Thành viên nổi bật 
Daesung
Daesung
007
007
MarisMiu
MarisMiu

LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> trạch mỗ
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 484 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Lãnh Nguyệt Dạ vừa đặt giá 318 điểm để mua Dàn hoa Tulip
Shop - Đấu giá: Lãnh Nguyệt Dạ vừa đặt giá 396 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Lãnh Nguyệt Dạ vừa đặt giá 340 điểm để mua Bạch tuột
Shop - Đấu giá: Lãnh Nguyệt Dạ vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn cam
Shop - Đấu giá: Nam Cung Vân Điệp vừa đặt giá 285 điểm để mua Mề đay đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 268 điểm để mua Mề đay đá Peridot 2
Đường Thất Công Tử: Re: ★ Ý nghĩa của những giấc mơ (có rất nhiều thể loại khác nhau) ★
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Hoàng Phong Linh vừa đặt giá 460 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 301 điểm để mua Dàn hoa Tulip
Shop - Đấu giá: 007 vừa đặt giá 285 điểm để mua Dàn hoa Tulip
Windwanderer: đến giờ vẫn chưa biết đổi màu nick nó như thế nào
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 376 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Nam Cung Vân Điệp vừa đặt giá 270 điểm để mua Dàn hoa Tulip
Melodysoyani: Pey thúi :<
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 357 điểm để mua Nấm nhún nhảy
007: Pey già :snog:
Nam Cung Vân Điệp: cảm ơn
Melodysoyani: đăng chương mới rồi ib cho mod tiểu thuyết để báo nhé bạn
Nam Cung Vân Điệp: Cho mình hỏi làm thế nào để báo cho ban quản trị biết tr của mình tiếp tục viết và rời khỏi mục Đã ngừng đăng ạ?
Sam Sam: :v
Tuyền Uri: Đào đúng dòi ahihi :kiss:
Đang tui có nàm giề khiếp đâu :no: sam nè, milo nè cũng đổi màu giống t :">
Tiểu Linh Đang: Khiếp màu của bà quá Ủi
Đào Sindy: V.I.P :)) chứ gì
Tuyền Uri: Màu của bigbang ế bà :love2:
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 322 điểm để mua Bạch tuột
Đào Sindy: vàng quá vàng bà Ri ơi :))
Tuyền Uri: Đã off bom :lol:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.