Diễn đàn Lê Quý Đôn

Chúc mừng huesacsp vừa nhặt được bao lì xì chứa 6 điểm! (3 phút trước) (hướng dẫn)



≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 107 bài ] 

Thịnh thế đế sủng: Đích nữ hoàng hậu - Thiên Mai

 
Có bài mới 15.01.2018, 20:33
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.10.2014, 13:59
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1245
Được thanks: 6896 lần
Điểm: 9.3
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Thịnh thế đế sủng: Đích nữ hoàng hậu - Thiên Mai - Điểm: 11
Chương 97

Edit: Thu Lệ

Ánh nắng sáng sớm chiếu vào phòng xuyên thấu qua khe hở rèm cửa sổ, rọi vào thân thể hai người đang ôm nhau trên giường, đó là một đôi nam nữ có dung mạo tuyệt sắc, nam anh tuấn bức người khiếp sợ như thiên thần, nữ vừa dịu dàng vừa mang theo nét anh khí, làm cho người ta không dám khinh thường.

Lông mi của nữ tử hơi rung rung sau đó nhanh chóng mở mắt, đó là một đôi mắt y hệt phiên chợ hoa dưới ánh trăng, chói mắt, bén nhọn, khiếp người, thế nhưng khi nàng chuyển tầm mắt nhìn về phía nam tử vẫn ngủ say bên cạnh thì trong mắt kia cũng chỉ còn lại thương tiếc và ái niệm nồng nàn không thể nào tan chảy!

"Hiện tại là giờ gì?" Giọng nói của nữ tử vừa vắng lạnh vừa mang theo khàn khàn, hiển nhiên là bởi vì ngủ không được ngon giấc.

Cung nữ vén rèm che lên: "Hồi nương nương, là giờ Mẹo!"

"Ừm!" Trên giường người chính là Mộ Hoàng Tịch, nàng nghe vậy thì đứng dậy để cho hai cung nữ trang điểm ăn mặc, y phục hoa lệ lại đơn giản lưu loát mặc trên người nàng hoàn toàn che giấu thân thể nữ tử chưa đầy của nàng, hiện ra một loại Vương Giả Chi Khí bức người.

Một tiếng “cọt kẹt” cửa chính nặng nề mở ra, Thanh Qua và Thanh Nguyên đã sớm ở ngoài cửa từ lâu, nhìn nữ tử bước ra ngoài trong lòng bọn hắn tràn đầy tôn kính, ngoại trừ Quân Mặc ra thì chỉ có người này mới có thể làm cho bọn hắn vì nàng mà làm bất cứ chuyện gì, theo Mộ Hoàng Tịch bước ra khỏi cửa cung, đại môn kia lần nữa bị đóng lại, ngăn cách với tất cả phía bên ngoài.

"Hoàng hậu nương nương giá lâm!"

Một đám tướng linh đang chờ hoàng thượng ở đại điện nghe thế đều sững sờ, ngay sau đó hai mặt nhìn nhau, lập tức không kịp phản ứng, vì sao hoàng hậu lại tới, vậy hoàng thượng đâu?

Mộ Hoàng Tịch đi ra từ lối đi bên cạnh, sau đó ngồi lên long y chỉ có Quân Mặc đã từng ngồi, không nhìn nét mặt của các tướng lĩnh đặt một phong thánh chỉ và ngọc tỷ lên bàn: "Hôm qua đại điện xuất hiện thích khách, hoàng thượng bị đâm trọng thương, tạm thời không thể xử lý công việc, kể từ hôm nay sẽ do Bổn cung thay thế xử lý tất cả, đây là thánh chỉ và Ngọc Tỷ, nếu như ai trong các vị bất mãn thì mời ra khỏi hàng ngũ!"

Hôm nay Mộ Hoàng Tịch rất cường thế, có thể nói là cường thế trước nay chưa có, vốn có thể dùng phương pháp nhẹ nhàng hơn để khiến mấy người này tiếp nhận nàng nhưng d/đ'l;q'd nàng không dùng được, ngược lại dùng phương pháp này có thể dồn ép một đám tướng lĩnh, bởi vì nàng không muốn chờ, cũng không thể đợi, hiện giờ trong lòng nàng đang có một ngọn lửa mạnh cháy hừng hực, thiêu đốt đến nỗi nàng sắp chết đi, cái này bảo nàng làm sao có thể nhịn.

Quân Mặc bị nàng phong bế gân mạch, trước khi tìm thấy cách cứu giải hắn chỉ có thể tiếp tục hôn mê như thế, nhưng cách giải cứu lại đang ở đâu? Rõ ràng thân thể nàng có thể giải cứu bách độc nhưng lại không thể cứu được người mình thương, nàng chưa từng có cảm giác mình vô dụng như thế.

Quanh thân Mộ Hoàng Tịch tản ra khí ép nồng nặc cùng hơi thở làm cho người ta không thể kháng cự, một tướng lĩnh nao đó vốn muốn kháng cự cũng bị ép tới không dám mở miệng, bởi vì hiện giờ Mộ Hoàng Tịch cho bọn hắn cảm giác áp lực cực kỳ giống Quân Mặc, quả thật giống như Quân Mặc đang đứng trước mặt bọn hắn vậy quả thật khiến cho bọn họ kinh hãi.

Cuối cùng một tướng lĩnh lớn tuổi hơn đi ra: "Nương nương! Nếu hoàng thượng có chỉ thì bọn thần dĩ nhiên tuân thủ, nhưng bọn thần có một thỉnh cầu không biết nương nương có thể để bọn thần gặp mặt hoàng thường một lần hay không?"

Hơi thở của Mộ Hoàng Tịch vẫn bình thường nhưng trong lòng giận dữ, dùng giọng điệu bình tĩnh đến không thể bình tĩnh hơn nữa nói: "Nếu như các ngươi có thể chữa khỏi cho hoàng thượng thì Bổn cung tuyệt đối không ngăn cản!"

"Chuyện này. . . . . ." Rõ ràng cho thấy ý từ chối, một đám tướng lĩnh lập tức không dám hó hé.

Bọn họ vẫn còn đang trái lo phải nghĩ, nhưng Mộ Hoàng Tịch lại không muốn lôi kéo với bọn họ: "Lập tức viết thư hoàng cung, cho mời Nhiếp Chính vương Quân Hạo Hiên hỏa tốc đến đây, đồng thời viết thư cho đại quân Đông Đạo lập tức tiến công Đông Diệu, 30 vạn đại quân phía đông Lan Châu đi tới Đông Nam, tiến công từ phía Nam Đông Diệu, cần phải nắm lại Đông Diệu!"

Các tướng lĩnh cả kinh, không ngờ Mộ Hoàng Tịch vừa mở miệng đã ra lệnh bá đạo như thế, nhưng bọn họ lại chẳng biết tại sao không sinh nổi lòng phản kháng, chỉ đành phải lĩnh mệnh: "Dạ!"

Mộ Hoàng Tịch tiếp tục nói: "Bây giơ đã tra rõ người ám sát hoàng thượng, chính là ám vệ của Nam Hoàng Cơ Hách, do Nam Chiếu công chúa Cơ Dao lén đưa vào tiến hành ám sát hoàng thượng, Nam Chiếu lòng muông dạ thú không quan tâm đến minh ước(hiệp ước đồng minh) hai nước, Tây Việt ta không cần minh ước như vậy, đợi Nhiếp Chính vương đến lập tức phát động tiến công Nam Chiếu!"

"Hoàng thượng lại bị ám vệ Nam Chiếu gây thương tích, chẳng trách được nương nương lại tức giận như thế!"

"Cơ Hách đã lật lọng phản lời thì chúng ta cũng không thèm quan tâm đến minh ước gì đó nữa, lập tức phát binh giết hắn trở tay không kịp!"

"Đúng vậy, nương nương, chúng ta không cần chờ nữa, bọn ta lập tức dẫn binh đến giết báo thù cho hoàng thượng!"

"Nương nương, ra lệnh đi! Để cho chúng ta vui vui vẻ vẻ đi đánh một trận!"

Mộ Hoàng Tịch nhìn dang vẻ mọi người trong lúc bất chợt trở nên tức giận đùng đùng, vẻ mặt vẫn bình tĩnh, chỉ dùng giọng nói bình tĩnh hỏi "Vậy các ngươi có thể đảm bảo chỉ được thắng không được bại với Bổn cung không?"

"Nương nương đang hoài nghi năng lực của chúng thần sao?"

"Có gì mà không dám, mạt tướng Triệu Cường lập Quân Lệnh Trạng với nương nương, chỉ cần quân ta bại một cuộc, không, chỉ cần lui về phía sau một bước, mạt tướng lập tức đưa đầu tới gặp nương nương!"

"Đúng vậy, mạt tướng cũng giống vậy!"

Lấy được hiệu quả như mong đợi, Mộ Hoàng Tịch vui mừng nhếch môi: "Vậy bổn cung liền ra lệnh!"

"Phiếu Kỵ tướng quân Lý Ái nghe lệnh!"

"Có mạt tướng!"

"Bổn cung lệnh ngươi dẫn bốn mươi vạn đại quân đánh từ chính diện, nhắm thẳng vào Hoàng Thành Nam Chiếu!"

"Mạt tướng tuân lệnh!"

"Triệu tướng quân dẫn mười lăm vạn đại quân tiến công từ cánh Đông, Ngô tướng quân dẫn mười vạn đại quân tiến công từ Tây Lộ, dọc đường tấn công Thành chủ, Quý tộc, Hầu tước giết không tha, nhưng không được tổn thương dân chúng vô tội, treo cao cờ thưởng những nơi đi qua, ai đầu hàng thì không giết!"

"Tuân lệnh!"

Thoáng chốc tất cả tướng lĩnh đều nhận lệnh đi điểm binh, Mộ Hoàng Tịch đứng dậy khỏi chỗ ngồi, vạt áo hoa lệ vạch qua đường cong: "Đi thôi! Đi chứng kiến chiến dịch cuối cùng này!"

Gần trăm vạn đại quân xếp thành vô số phương trận ở ngoài thành, liếc mắt một cái làm cho người ta cảm thấy một khí ép cường đại, hơi thở nồng nặc dằn xuống đáy lòng giống d/đ;l;q;d như cự thạch, làm cho người ta không thở nổi, nhưng cố tình lại có một loại hơi thở không đè nén được hưng phấn, giống như có thể bộc phát từ trong máu ra bất cứ lúc nào.

Mộ Hoàng Tịch dẫn người đi lên cổng tường thành thật cao, trong giọng nói gia tăng thêm nội lực: "Hôm nay Nam Chiếu lòng muông dạ thú, mặt ngoài giả vờ kết minh cùng Tây Việt ta, nhưng sau lưng lại có ý đồ thích sát hoàng thượng của ta, thật sự là tội ác tày trời, tội không thể tha!"

"Hôm nay, tất cả những người đang đứng ở đây đều là thiết huyết binh sĩ của Tây Việt ta, xin các ngươi hãy giơ lưỡi dao sắc bén trong tay các ngươi lên chỉ về phía kẻ đã bội bạc, diệt Nam Chiếu trả thù cho hoàng thượng!"

"Diệt Nam Chiếu! Diệt Nam Chiếu!"

Tiếng hô vang thấu trời xanh, hiển nhiên là bị nhóm lên lòng nhiệt huyết.

Mộ Hoàng Tịch phất tay để Thanh Qua dẫn người lên, một tay rút thanh kiếm ra, một tay kéo Cơ Dao tới, giờ phút này Cơ Dao bị trói rất chặt, ngay cả miệng cũng chặn lại nên chỉ có thể rơi lệ, cùng với ánh mắt hận đến tận cùng nhìn chằm chằm Mộ Hoàng Tịch, Mộ Hoàng Tịch làm như không thấy, gác trường kiếm lên cổ nàng ta: "Chính là nữ nhân này, công chúa Nam Chiếu Cơ Dao, nàng ta đưa ám vệ vào ám sát Đế Vương Tây Việt ta, hôm nay bổn cung dùng nàng ta tế cờ, nguyện dũng sĩ Tây Việt ta Sở Hướng Vô Địch(Không đâu địch nổi) trước nay chưa từng có!"

"Sở Hướng Vô Địch! Sở Hướng Vô Địch!"

"Hoàng thượng vạn tuế! Hoàng hậu nương nương vạn tuế!"

Tiếng thét kinh hoàng vang lên tận chân trời bao phủ tất cả, Mộ Hoàng Tịch cười lạnh nhìn Cơ Dao: "Đây tất cả đều là do ngươi gieo gió gặt bão, nhưng không trách được Bổn cung, có oan khuất gì hãy xuống đất tìm phụ hoàng ngươi mà nói đi!"

Dứt lời, Mộ Hoàng Tịch không nhìn nét mặt Cơ Dao nét mặt, một nhát cắt vỡ cổ họng của nàng ta, máu tươi nóng bỏng phun ra khắp nơi, vẩy vào trên quân kỳ đang tung bay, nhất thời lại vang lên một hồi chấn động.

Đại quân lên đường, Mộ Hoàng Tịch trấn giữ ở phía sau, đại quân lên đường thế như chẻ tre, nhất cử công phá thủ phủ Nam Chiếu, mà tại phía xa đế đô cuối cùng Quân Hạo Hiên cũng chạy đến.

Xa xa, Mộ Hoàng Tịch đã nhìn thấy nam nhân long đong mệt mỏi đó, trên gương mặt tuấn mỹ của hắn có mệt mỏi khó nén, nghĩ đến mấy ngày nay hắn đều không được nghỉ ngơi. Khi người bước vào bốn mắt nhìn nhau, có một khoảnh khắc cả hai đều không biết mở miệng như thế nào, tính toán ra đây là lần đầu tiên hai người mới gặp mặt nhau từ sau khi cung biến, khoảng thời gian đó Quân Hạo Hiên d/đ;l;q'd vẫn rất suy sụp, tự giam mình trong Hiên vương phủ không ra ngoài gặp người, cuối cùng vẫn là bởi vì một phong thơ của nàng và một đạo thánh chỉ, hắn mới tiếp nhận tiếp chận chức vị giám quốc Nhiếp Chính vương.

Quân Hạo Hiên mấp máy môi, nhưng trước sau vẫn không mở miệng được, rõ ràng người hắn muốn gặp nhất đang trước mặt, rõ ràng cả ngày cả đêm chỉ muốn nhìn thấy nàng sớm một chút, nhưng khi thật sự gặp được lại không thể nói được chữ nào.

Cuối cùng, vẫn là Mộ Hoàng Tịch cười khẽ lên tiếng: "Tất cả ổn không?"

Quân Hạo Hiên gật đầu một cái: "Ổn!"

Mộ Hoàng Tịch xoay người, để cho người ta mở cửa, quay đầu nói: "Vào đi!"

Quân Hạo Hiên nhận được thư của Mộ Hoàng Tịch mới tới, trong thư chỉ nói đơn giản nhưng không ngờ rằng tình huống lại nghiêm trọng như thế, Quân Mặc không chỉ bị thương mà hoàn toàn mất đi thần trí, không còn kịp nghĩ đến những ý định lộn xộn trào ra trong lòng mình nữa, hắn hỏi: "Triệu thái y xem chưa? Bọn họ nói thế nào?"

Mộ Hoàng Tịch lắc đầu một cái: "Hắn bị Trịnh Thái phi hạ cổ độc không có cách giải, mặc dù có thể áp chế nhưng vẫn không chế được thuốc giải, lần này lại bị Cơ Dao đánh bậy đánh bạ dẫn đến phát bệnh, hơn nữa càng nghiêm trọng hơn trước, hôm đó chàng mất đi thần trí, thiếu chút nữa giết cả ta, ta tìm đại phu tốt nhất Ám lâu đến xem cũng không nhìn ra manh mối, hiện tại chàng chỉ có thể nằm hôn mê như vậy, trừ phi tìm được thuốc giải, nếu không cả đời chàng chỉ có thể nằm như vậy thôi!"

"Nghiêm trọng như thế?" Quân Hạo Hiên cũng có chút không dám tin tưởng, thì ra đại ca ca mà hắn vẫn cho rằng vô cùng cường đại, mà vẫn bị cổ độc hành hạ sao?

Mộ Hoàng Tịch không nói gì, yên lặng đắp kín mền cho Quân Mặc, hai người nhất thời trầm mặc, rất lâu sau đó, cũng không ai biết đối phương đang suy nghĩ gì, cũng tương tự không biết mình đang suy nghĩ gì, bởi vì không biết nên nghĩ cái gì.

Mộ Hoàng Tịch nhìn lá rơi ngoài cửa sổ, đột nhiên nhàn nhạt hỏi, "Bây giờ ngươi còn muốn làm hoàng đế không?"

Quân Hạo Hiên nhìn nàng một cái, ngay sau đó quay đầu nhìn về nơi khác: "Không muốn!"

Mộ Hoàng Tịch không biết giễu cợt hay là châm chọc cười: "Ta quên mất, là ta cắt đứt mộng Đế Vương của ngươi!"

Quân Hạo Hiên lắc đầu một cái: "Ta không trách ngươi, sau lần đó ta rất hiểu, có lẽ ta hoàn toàn không thích hợp làm một Hoàng đế, ít nhất so với huynh ấy, ta chênh lệch quá xa!"

Mộ Hoàng Tịch dĩ nhiên biết người hắn nói là Quân Mặc, chỉ là rất bất ngờ đây là lần đầu tiên Quân Hạo Hiên tự thừa nhận bản thân mình không bằng Quân Mặc, nhưng mà những thứ này cũng đã không còn quan trọng nữa.

"Có biết vì sao lần đó ta lại giữ lại tính mạng cho ngươi không?"

Thân thể Quân Hạo Hiên chấn động, lời của nàng khiến hắn nhớ lại chuyện không vui, hôm đó sau khi quyết đấu trước cửa cung, hắn vô cùng khó chịu, cuối cùng nhốt mình ở vương phủ không để ý chuyện gì cả, mỗi ngày uống rượu sống qua ngày, sống mơ mơ màng màng, rõ ràng không hề suy nghĩ bất cứ điều gì, thế nhưng hắn lại cố tình vô cùng hiểu biết một chuyện, lấy được đáp án khiến hắn hận không thể đi tìm chết: "Là vì huynh ấy sao?"

"Xem như thế đi!" Mộ Hoàng Tịch thở dài: "Hiện giờ Quân gia cũng chỉ còn hai huynh đệ các ngươi, nếu như không có người nào ở đây thật sự chỉ còn dư lại một người cô đơn, loại cảm giác đưa mắt không quen đó thật sự vô cùng khó chịu, huyết mạch thân tình là ta không thay thế được, ta không muốn Quân Mặc thật sự trở nên chỉ còn lại mình hắn, cho nên ta để lại ngươi, mà hắn cũng biết, ngầm cho phép cách làm của ta!"

Quân Hạo Hiên không nói gì, chỉ là vẻ mặt cũng không tốt như vậy.

Mộ Hoàng Tịch không tiếp tục tiếp tục đề tài này nữa mà là rất nghiêm túc hỏi "Nếu như cho ngươi một cái cơ hội, ngươi còn muốn làm Hoàng đế không?"

Nghe được ý tứ trong lời nói của Mộ Hoàng Tịch, Quân Hạo Hiên cả kinh, nhưng cuối cùng vẫn kiên định lắc đầu: "Không! Mặc dù ý nghĩ này vẫn sẽ ảnh hưởng đến ta như cũ, nhưng mà ta lại thật sự không muốn làm Hoàng đế!"

"Khẳng định như vậy sao?"

"Ừ!" Quân Hạo Hiên kiên định gật đầu, ngay sau đó hỏi, "Nàng hỏi ta như thế, sẽ không phải ra quyết định gì đó chứ?"

Mộ Hoàng Tịch nhìn người trên giường, nhẹ nhàng cười một tiếng nói: "Ta vốn dĩ không muốn có thiên hạ này, sở dĩ đoạt chính quyền chỉ là bởi vì chàng muốn thống nhất thiên hạ mà thôi, hôm nay một nửa thiên hạ này đã rơi vào trong túi Tây Việt ta, thống nhất chẳng qua cũng chỉ là chuyện sớm hay muộn, nhưng dáng vẻ này của hắn, thiên hạ còn có ý nghĩa gì?"

"Hiện tại ta không tìm được người có thể chữa trị cho chàng, ý định của ta ta là đưa chàng đi khắp thiên hạ, nhất định sẽ tìm được có thể người cứu chàng, nếu thật sự không trị được thì ta sẽ đưa chàng tìm một huyệt mộ cùng nhau an nghỉ!"

"Nàng. . . . . ." Quân Hạo Hiên bị lời nói của Mộ Hoàng Tịch làm cho kinh hãi, nàng lại có thể vì Quân Mặc mà làm đến trình độ như vậy sao? Chẳng lẽ đây chính là tình yêu của nàng sao? Hắn đột nhiên cảm thấy thật ghen tỵ, so với lúc Quân Mặc lên làm hoàng đế còn khiến hắn ghen tỵ hơn, ghen tỵ huynh ấy lấy được lòng dạ vô cùng trân quý của Mộ Hoàng Tịch, ghen tỵ huynh ấy lấy được tình yêu sống chết có nhau của Mộ Hoàng Tịch! Đố kị đến nổi điên!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trần Thu Lệ về bài viết trên: Hothao, antunhi
     
Có bài mới 16.01.2018, 18:24
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.02.2015, 16:39
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 992
Được thanks: 6985 lần
Điểm: 7.43
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Thịnh thế đế sủng: Đích nữ hoàng hậu - Thiên Mai - Điểm: 11
Chương 98:

Edit: Đào Sindy

Quân Hạo Hiên đến an định lòng quân tốt hơn, cộng thêm Quân Mặc bị thương kích thích, đại quân một đường dũng cảm tiến tới, quét ngang tất cả thị trấn của Nam Chiếu.

Mặc dù Quân Hạo Hiên không có tài Đế Vương như Quân Mặc, thế nhưng hắn lại là một Vương Gia xuất sắc, một tướng lãnh anh dũng, hắn cởi ngựa lên trước, lấy trường thương làm hướng, chính là phương hướng thắng lợi; dần dần, tất cả tướng sĩ đều quên hắn đã từng là một Vương Gia khởi binh mưu phản, ở trong mắt bọn họ, chỉ nhìn thấy một Chiến thần Vương Gia anh dũng giết địch, mà Quân Hạo Hiên không kiêu ngạo không nóng nảy, một lòng giết địch, không ngừng cho ra diệu kế, khiến binh lính dễ dàng đánh bại một tòa thành trì, lại một lần nữa thắng được các binh lính ủng hộ.

"Vương Gia vạn tuế!"

"Hiên vương vạn tuế!"

Từng tiếng la của bọn lính truyền vào đại điện, Mộ Hoàng Tịch đứng ở cửa điện, nhìn về nơi ánh lửa ngút trời,  khẽ nhếch môi: "Rất tốt! Không phải sao?"

"Tiểu thư!" Vân Nương lấy một áo choàng cổ lông chồn nâu khoác lên trên người của Mộ Hoàng Tịch: "Tiểu thư muốn Hiên Vương làm Hoàng đế sao?"

Mộ Hoàng Tịch không quay đầu lại, chỉ nói: "Em cảm thấy quyết định này như thế nào?"

Vân Nương do dự một chút, nói: "Vân Nương không hiểu tiểu thư đang nghĩ gì, nhưng Vân Nương biết ngôi vị hoàng đế quan trọng, ban đầu Hiên vương ý đồ bức vua thoái vị đã là tội ác tày trời, theo luật, nhẹ thì lưu đày, nặng thì chịu hình phạt treo cổ, thậm chí là giết, nhưng tiểu thư chẳng những để hắn lần nữa tiếp xúc triều chánh, còn để hắn tạo tiếng uy, thậm chí ngay cả ngôi vị hoàng đế cũng muốn cho hắn, Vân Nương hoàn toàn hồ đồ! Huống chi đánh hạ Nam Chiếu, đang hạ Đông Diệu, Tây Việt ta chính là đại quốc thiên hạ, đến lúc đó Hoàng đế Tây Việt chính là Đế Vương thiên hạ, vì sao tiểu thư muốn tặng không công thiên hạ này cho người ta?"

"Đúng thế! Vì sao phải tặng không cho người ta?" Mộ Hoàng Tịch mỉm cười hỏi ngược lại.

Không lâu lắm, Mộ Hoàng Tịch tiếp tục nói: "Khi hắn muốn đánh thiên hạ, thật ra ta ủng hộ, mỗi nam nhân đều có ý chí mạnh mẽ, mỗi Đế Vương đều muốn nhất thống thiên hạ, huống chi Quân Mặc là Đế Vương ưu tú lại có năng lực như vậy, ta tin tưởng hắn có thể thống nhất Đại lục, tin tưởng hắn có thể trở thành Đế Vương vượt qua Long Viêm đế!"

"Nhưng vào lúc đó, Nguyệt Vô Song và Cơ Dao lần lượt xuất hiện, họ nói cho ta biết một sự thật, chính là nam nhân của ta có bao nhiêu ưu tú, hắn sẽ thu hút bao nhiêu nữ nhân mơ ước, thậm chí có thể Tây Việt ta sẽ thêm một Quý phi, ngay cả ta hiểu những thứ kia là không thể nào, nhưng không thể phủ nhận, ta ghen tỵ, ta không muốn có bất kỳ nữ nhân nào dùng ánh mắt điên cuồng mê luyến nhìn hắn, không muốn có bất kỳ người nào mơ ước hắn, trong nháy mắt đó, ta biết rõ ta ma chướng* rồi, ta mất đi cố chấp, mất đi mình, ta thật vất vả từ ma chướng thoát ra, toàn tâm toàn ý phụ tá hắn giành chính quyền, thế nhưng hắn lại biến thành như vậy!"

* cách gọi của đạo Phật, chướng ngại do ma quỷ gây ra

"Từng đêm, ta nằm bên cạnh hắn, hắn có nhiệt độ, có nhịp tim, tuy nhiên không thể tiếp tục mở mắt, ta liền nhắm mắt lại, đếm tim đập của hắn cho đến trời sáng, sau đó nghe kèn đại quân công thành, quay đầu nhìn Đế Vương đã không cách nào ngồi dậy, ta muốn, thiên hạ này còn ý nghĩa gì?"

"Vì ngôi vị hoàng đế, hắn bị Trịnh Thái phi hành hạ hơn mười năm, vì ngôi vị hoàng đế, hắn chịu bao nhiêu đau khổ, ngôi vị hoàng đế này cho hắn chỉ có những thứ này, vậy muốn ngôi vị hoàng đế có ích lợi gì?"

"Cho nên, ta muốn ích kỷ một lần, chỉ một lần, vứt bỏ tất cả, ta dẫn hắn đi xa chân trời, đợi ngày hắn tỉnh lại, nếu như hắn chọn ta, như vậy chúng ta liền ẩn cư phía Bắc Trường Thành, không bao giờ xuất hiện trong mắt người đời, nếu hắn còn muốn lấy lại ngôi vị hoàng đế, như vậy ta nghĩ, ta có thể tiêu sái lần cuối!"

"Tiểu thư. . . . . . ." Vân Nương nhìn sau lưng của Mộ Hoàng Tịch, nơi đó lộ ra cô độc, lộ ra đau thương, lộ ra tuyệt vọng; Hoàng thượng đột nhiên ngã xuống, đối với tiểu thư đả kích rất lớn, mặc dù tiểu thư không biểu hiện ra, nhưng nàng làm sao không nhìn ra? Lúc Ngọc Nô rời đi, tiểu thư bi thương như vậy thật lâu, còn lần này, sợ rằng còn phải đau lòng hơn rất nhiều.

Gió lạnh vô tình nổi lên, thổi lên làn váy hoa lệ của Mộ Hoàng Tịch, áo bào thêu đồ văn màu vàng nhạt tung bay trong không trung, giống như sau một khắc sẽ bị xé rách, tóc nàng bị gió thổi loạn, bao trùm khuôn mặt của nàng, làm cho người ta không thấy rõ nét mặt của nàng, hồi lâu, Mộ Hoàng Tịch xoay người đi xa, lưu lại một cô ảnh màu đen.

Chỉ chớp mắt, tháng ba đã qua, đại quân nuốt hết Nam Chiếu, cộng thêm lúc trước Mộ Hoàng Tịch cho Cơ Hách hai mươi vạn đại quân làm phản, bắt giữ Cơ Hách, sau đó xua quân nhắm thẳng vào hoàng cung Nam Chiếu, có thể nói Nam Chiếu đã không đoàn kết, chỉ chờ Tây Việt thu lại.

"Tiểu thư! Nam Chiếu đã bị chiếm, chúng ta thắng lợi!" Dù Vân Nương cũng cảm thấy vô cùng kích động, lúc trước nàng không hiểu loại cảm giác này, nhưng giờ khắc này nàng thật sâu cảm thấy, đó là một loại cảm giác tự hào vì quốc gia, nàng là người Tây Việt, quốc gia cường thịnh, là chuyện đáng tự hào nhất.

"Nghe được, tiếng hoan hô bên ngoài của những tướng sĩ kia đã sớm truyền tới rồi !" Mộ Hoàng Tịch đưa lưng về phía nàng, giọng bình thản nước lặng, thật giống như những thứ này đều không liên quan đến nàng .

"Tiểu thư!" Thấy Mộ Hoàng Tịch như vậy, Vân Nương cũng không vui mừng nổi, cả nước vui mừng, nhưng không có Đế Vương, lúc này tiểu thư là đau lòng đi!

Một tiểu cung nữ đi vào, quỳ xuống nói: "Nương nương, Hiên vương cầu kiến!"

"Gọi hắn vào đi!"

"Dạ!"

Quân Hạo Hiên mặc một bộ áo giáp màu bạc đi tới, vừa nhìn chính là mới từ chiến trường trở lại, còn chưa kịp cởi khôi giáp xuống! Vân Nương vẫy lui cung nữ khác, mình ở bên cạnh coi chừng.

Quân Hạo Hiên nhìn sống lưng Mộ Hoàng Tịch có chút gầy nhỏ, trên khuôn mặt tuấn mỹ thoáng qua chút lo lắng, không khỏi mở miệng nói: "Ta hiểu nàng lo lắng cho hoàng huynh, nhưng nàng cứ tiếp tục như vậy, thân thể mệt mỏi sụp đổ thì làm sao bây giờ?"

Mộ Hoàng Tịch chậm rãi xoay người, ánh mắt rơi vào trên người của Quân Hạo Hiên, xẹt qua thân khôi giáp của hắn, cuối cùng rơi vào trên mặt hắn, mấy tháng gian nan vất vả tất lễ, dung mạo trơn bóng như ngọc của Quân Hạo Hiên xảy ra thay đổi cực lớn, nếu như nói trước kia hắn là một khối ngọc, hiện tại bị lưỡi dao bén nhọn mài dũa qua; dung nhan tuấn mỹ càng thêm khắc sâu, hình dáng càng thêm cương nghị, lông mày càng thêm anh tuấn, càng thêm giống Quân Mặc rồi, vì vậy, Mộ Hoàng Tịch cười: "Quả nhiên là hai huynh đệ !"

Quân Hạo Hiên biết nàng nói là dung mạo của hắn, chính hắn tự nhiên cũng phát hiện, trải qua khoảng thời gian rèn luyện này, mặt của hắn càng trở nên giống Quân Mặc, lúc mới bắt đầu, hắn vô cùng không thoải mái, nhưng sau đó hắn xấu hổ nghĩ, nếu như Mộ Hoàng Tịch coi hắn như  Quân Mặc, có phải có một ngày cũng yêu hắn, nhưng hắn biết, đây là không thể nào.

Nhếch môi cười, muốn che giấu một màn bị thương kia: "Đúng! Dù sao chúng ta là cùng một phụ hoàng, tại sao có thể không giống !"

Mộ Hoàng Tịch không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng nhìn ngoài cửa sổ, Quân Hạo Hiên không muốn đi, nỗ lực muốn tìm vấn đề.

" Bên Đông Diệu cũng đã bị công hạ, tin tưởng không bao lâu, Đông Diệu cũng sát nhập bản đồ Tây Việt, đến lúc đó Tây Việt chính là đại quốc đệ nhất thiên hạ chân chính rồi !"

"Không đơn giản như vậy, cái gọi là giành chính quyền dễ dàng, giữ thiên hạ khó khăn, mặc dù đánh bại Đông Diệu, nhưng dù sao không có người Hoàng thất trấn giữ, đến lúc đó những đại thần kia nhất định sẽ phát lên lòng mưu phản, đến lúc đó rốt cuộc Đông Diệu rơi vào trong tay của người nào vẫn không thể biết được! Huống chi hiện tại thực lực Tây Việt mặc dù cường thế, nhưng con cháu Hoàng thất lại mỏng manh khác thường, nếu có người muốn thừa cơ mưu phản, Hoàng thất Tây Việt liền tràn ngập nguy cơ; huống chi một quốc gia đồng thời nuốt trọn hai quốc gia lớn như vậy, muốn tiêu hóa, không có thời gian mấy năm đúng là làm không được , muốn phòng ngừa những quý tộc làm phản, cũng phải trấn áp những nước nhỏ muốn chia một chén súp, còn có rung chuyển giữa triều thần, đệ nhất đại quốc này, cũng không phải dễ lấy thế kia!"

Quân Hạo Hiên nghe Mộ Hoàng Tịch nói cụ thể như vậy, ngược lại thật lòng cười: "Nàng bảo bọn lính một đường tiêu diệt quý tộc và chư hầu, chính là muốn phòng ngừa bọn họ thừa loạn khởi binh làm phản, đến lúc đó Nam Chiếu bị diệt, mình bắt đầu dùng người sẽ khá yên tâm đi!"

Mộ Hoàng Tịch gật đầu một cái: "Đây là cường thế tuyệt đối một phương, có thể làm một mẻ, thanh trừ tất cả quý tộc có thực lực, lại đối xử tử tế dân chúng cấp thấp, lần này khiến dân chúng không phản kháng Tây Việt thống trị, hơn nữa đến lúc đó Tây Việt bắt đầu dùng văn sĩ quản lý chính vụ bần tiện nhất Nam Chiếu, sẽ làm người Nam Chiếu không có cảm giác bị nô dịch, sau đó để văn hóa Tây Việt chảy vào, không quá mấy năm, tin tưởng bọn họ sẽ bị Tây Việt đồng hóa, đến lúc đó bọn họ sẽ nói mình là người Tây Việt, mà không phải người Nam Chiếu!"

"Những thứ này cũng cần thời gian để áp dụng, lòng trung thành của một người đối với quốc gia sẽ không dễ dàng bị thay đổi như vậy, cho nên phải tẩy não từng chút từng chút, bước đầu tiên cần làm là khiến họ không bài xích Tây Việt thống trị!"

Quân Hạo Hiên nghiêm túc ghi nhớ lời, không thể không nói Mộ Hoàng Tịch nghĩ hoàn mỹ hơn hắn, cũng tính toán rất lâu dài, để hắn không khỏi ngưỡng mộ.

Nói xong những lời này, Mộ Hoàng Tịch không lên tiếng, vẫn nghiêng người như cũ với Quân Hạo Hiên, vẻ mặt có chút hiu quạnh; trong lòng Quân Hạo Hiên đau xót, không tự chủ được đi lên trước, một tay để lên đầu vai của nàng, vóc người làm hắn càng thêm đau lòng, không khỏi nói ra lời vẫn dằn xuống đáy lòng: "Hắn nhất định sẽ tỉnh lại, ta sẽ tận lực giúp hắn giữ quốc gia này, sau đó chờ hắn trở về, hắn sẽ trở thành thiên cổ nhất đế của Tây Việt, cho nên. . . . . . Đừng tuyệt vọng!" Mộ Hoàng Tịch nghe vậy quay đầu, con ngươi bình tĩnh trở nên trống rỗng, giống như nhìn một nơi xa không thể chạm đến: "Ta không tuyệt vọng, chỉ là đợi đã lâu, có chút mệt mỏi mà thôi!"

"Có lẽ ngày này còn kéo dài rất lâu, nhưng nàng cũng phải kiên trì, đợi một ngày hắn tỉnh lại, vì vậy nàng phải lên tinh thần, nếu không khi hắn tỉnh lại nhìn thấy nàng gầy gò như thế. . . . . . sẽ đau lòng đấy!"

Mộ Hoàng Tịch ngẩn ra, không nói gì, mà Quân Hạo Hiên cũng không khuyên nữa, bởi vì những lời mới vừa đó, cũng đủ làm tim hắn hít thở không thông, rút tay lại, lại không cẩn thận vén tóc Mộ Hoàng Tịch, xoay người đi qua, lại kinh ngạc tại chỗ, hắn tự nói với mình đó là ảo giác, nhưng ánh mắt Vân Nương khiếp sợ lại khẳng định hắn nhìn thấy, nhắm mắt lại che phủ đau đớn này, xông ra ngoài.

Vân Nương run rẩy đi tới, mỗi một bước đều nặng ngàn vàng, khiếp sợ, không thể tin được, khổ sở vung tóc Mộ Hoàng Tịch, mà dưới làn tóc này, là một mảnh trắng bạc tuyết sắc; Vân Nương hung hăng che miệng không để mình thét chói tai nhưng nước mắt không khống chế chảy xuống!

Hồng nhan tóc trắng, nàng không tới hai mươi tuổi! Ông trời, vì sao người phải tàn nhẫn như thế!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Đào Sindy về bài viết trên: HNRTV, Hothao, Trần Thu Lệ, antunhi
Có bài mới 17.01.2018, 22:40
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Mộc Ngư Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Mộc Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.12.2016, 22:51
Bài viết: 95
Được thanks: 436 lần
Điểm: 10.15
Có bài mới Re: [Cổ đại] Thịnh thế đế sủng: Đích nữ hoàng hậu - Thiên Mai - Điểm: 11
Chương 99:

Edit: Loveyoumore3112

Những tia nắng đầu tiên của buổi sớm mai hiện lên nơi chân trời, Mộ Hoàng Tịch thức dậy, hiện tại giấc ngủ của nàng ngày càng ít dần. Vân Nương đốt đèn đi tới, đau lòng nhìn Mộ Hoàng Tịch: "Tiểu thư, người tỉnh dậy rồi sao?"

Mộ Hoàng Tịch nhìn bên ngoài cửa sổ vẫn đang là một mảnh tối mờ mờ, hỏi: "Hôm nay là ngày hành hình Cơ Hách à?"

"Vâng!" Đặt đèn xuống, Vân Nương lấy y phục bên cạnh đến: "Để Vân Nương trang điểm mặc y phục giúp người!"

"Được!"

Mộ Hoàng Tịch đứng dậy, để Vân Nương khoác từng y sam hoa lệ lên người mình, nàng đứng đối diện với gương đồng, ánh mắt lại không hề nhìn dáng vẻ người trong gương kia, trong đôi mắt trống rỗng mờ mịt, không có hình ảnh phản chiếu nào.

Vân Nương để Mộ Hoàng Tịch ngồi xuống, nâng tay cầm chiếc lược ngọc chải tóc cho nàng, lúc nhìn thấy một mảnh trắng bạc sau khi vén tóc lên kia, nước mắt vẫn không nhịn được mà rơi xuống, vừa lau nước mắt, vừa vấn tóc Mộ Hoàng Tịch thành tóc mai xinh đẹp, sau đó cài từng món trang sức hoa lệ lên, mãi đến khi mái tóc Mộ Hoàng Tịch được những món trang sức này bao phủ, không nhìn thấy những sợi tóc bạc trắng kia nữa, Vân Nương nhìn người trong gương, rất đẹp, tựa như thần tiên trên trời, nhưng Hoàng Thượng lại không nhìn thấy, phải biết rằng từ trước đến giờ, tiểu thư đều không để người khác cài nhiều đồ lên đầu mình như vậy, một tiểu thư xinh đẹp như vậy, chỉ sợ rất khó mới được thấy lần nữa!

Làn gió sớm mai thổi vào từ cửa sổ, lay động vạt váy hoa lệ của Mộ Hoàng Tịch, Phượng bào tung bay, hình ảnh Phượng Hoàng sống động ở trên Phượng bào lay động không ngừng, tựa như muốn thoát khỏi trói buộc giương cánh bay đi ngay lập tức, Phượng tường cửu thiên!

"Nổi gió rồi!" Giọng nói tựa như than thở, như có như không, giống như đến từ phía chân trời.

Vân Nương sửng sốt: "Để em đóng cửa sổ lại!"

"Không cần đâu!" Mộ Hoàng Tịch giơ tay ngăn động tác của Vân Nương, sau đó xoay người: "Đi thôi!"

Động tác của Vân Nương ngừng một lúc, sau đó bắt kịp bước chân của Mộ Hoàng Tịch, mở cửa cung, đội nghi trượng của Hoàng Hậu đã đứng chờ, Vân Nương vỗ lên Phượng liễn của Mộ Hoàng Tịch, ý bảo đám người cung nhân khởi hành.

Lúc Phượng liễn hoa lệ ra khỏi cung, đi thẳng đến quân doanh, ở đó, tất cả tướng sĩ đang chờ đợi; lúc Mộ Hoàng Tịch bước xuống khỏi xa tiễn, Quân Hạo Hiên dẫn toàn bộ tướng sĩ quỳ xuống: "Cung nghênh Hoàng Hậu nương nương! Nương nương vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!"

Mộ Hoàng Tịch đi đến vị trí của nàng trên đài cao, lúc này mới nâng tay: "Các vị tướng sĩ bình thân!"

"Tạ ơn nương nương!"

Mộ Hoàng Tịch cũng không ngồi xuống ngay, đứng nhìn những binh sĩ, cất cao giọng: "Các vị tướng sĩ, các ngươi là anh hùng của Tây Việt, bởi vì các ngươi đã mở ra cửa lớn dẫn Tây Việt tới đại quốc đứng đầu, các ngươi chính là những anh hùng sẽ được khắc vào tấm bia lịch sử Tây Việt!"

"A! Nương nương thiên tuế! Hoàng Thượng vạn tuế! Tây Việt vạn tuế!"

"Nương nương, vì sao Hoàng Thượng không tới? Vết thương của Hoàng Thượng vẫn chưa đỡ sao?" Tướng lĩnh chu đáo lo lắng hỏi, mà lời của hắn cũng thành công khiến hơn trăm vạn người yên tĩnh trong nháy mắt.

Trong mắt Mộ Hoàng Tịch thoát hiện lên nét đau khổ, sau đó nâng mắt nhìn tất cả mọi người: "Hoàng Thượng và bản cung đều đã rất vui mừng, nhưng điều vô cùng đáng tiếc chính là, Hoàng Thượng không thể đứng ở đây đoàn tụ cùng các vị, bản cung cũng tiếc nuối như các vị vậy!"

"Nương nương! Vết thương của Hoàng Thượng nghiêm trọng đến vậy sao?"

"Đúng vậy! Nương nương, sao lại như vậy được!"

Mộ Hoàng Tịch giơ tay ý bảo mọi người im lặng, sau đó phất tay để Thanh Qua chuyển một hộp gấm màu vàng lên, Mộ Hoàng Tịch mở hộp gấm ra, lấy một đạo thánh chỉ ra: "Hoàng Thượng trúng kịch độc, dù có thể áp chế, nhưng vẫn chưa có thuốc giải, cho nên cần phải đi tìm kiếm thần y chữa trị; nhưng quốc gia không thể thiếu vắng quân vương một người, huống chi Tây Việt ta là một nước lớn! Cho nên Hoàng Thượng quyết định... nhường ngôi cho Hoàng đệ Hiên Vương!"

"Không!" Quân Hạo Hiên mạnh mẽ hất cái bàn trước mặt, phẫn nộ nhìn Mộ Hoàng Tịch chằm chằm: "Ta không cần, ta đã nói rồi, ngôi vị Hoàng Đế vĩnh viễn là của hắn, ta có thể bảo vệ lãnh thổ vì hắn, chờ đợi hắn trở về!"

"Hoàng Hậu nương nương, vẫn xin người truyền lời với Hoàng Thượng, xin người hãy suy nghĩ kỹ! Chuyện nhường ngôi, không phải là chuyện nhỏ!"

Mộ Hoàng Tịch lắc đầu, ngẩng đầu nhìn toàn bộ tướng sĩ, nói: "Tây Việt vừa mới chiếm được hai quốc gia, chiến sự ngừng lại, chính là lúc quốc gia có trăm việc cần làm, nếu Tây Việt muốn thật sự đứng vững trên con đường lớn này, vậy thì cần vô số những tướng sĩ, đại thần trung thành, mà người không thể thiếu nhất chính là một quân chủ anh minh, khỏe mạnh! Lòng trung thành của các ngươi với Hoàng Thượng, bản cung cảm nhận được, Hoàng Thượng cũng cảm nhận được, nhưng các ngươi không thể vì lòng trung thành này, mà để Tây Việt đình trệ!"

"Nhưng mà... Nhưng mà chẳng phải Hiên Vương đã từng mưu phản sao?" Một binh sĩ nói thầm rất nhỏ, dù là âm thanh rất nhỏ, nhưng vẫn có một vài người nghe được.

Mộ Hoàng Tịch cũng không trách cứ: "Con người, có ai chưa từng phạm sai lầm chứ? Đã sai thì chính là sai, không phân biệt sai lầm lớn hay nhỏ, nhưng biết sai mà thay đổi, thì còn gì tốt bằng! Cho dù trước đây Hiên Vương thế nào, nhưng các ngươi có thể phủ nhận tài năng của hắn sao? Phủ nhận sự anh minh của hắn sao? Hắn và Hoàng Thượng tài giỏi như nhau, hắn và Hoàng Thượng đều là dòng dõi Hoàng gia; cho dù hắn từng phạm sai lầm, nhưng mục đích của hắn cũng giống như Hoàng Thượng, đều vì bảo vệ ngàn vạn con dân Tây Việt chúng ta; trong khoảng thời gian này hắn vì công việc triều chính mà thận trọng tận tụy, hắn chiến đấu anh dũng đẫm máu với các vị tướng sĩ, chẳng lẽ các vị thật sự muốn gạt bỏ tất cả sao?"

Tất cả tướng lĩnh đều im lặng, thoáng chốc không thể phản bác được; mà người kinh ngạc nhất vẫn là Quân Hạo Hiên, hắn không ngờ Mộ Hoàng Tịch lại có thể nói ra những lời như vậy, những lời này, mỗi một câu đều đánh vào nơi sâu nhất trong lòng hắn, khiến hắn rung động thật sâu, thì ra tìm được một người hiểu mình, là cảm giác như vậy.

Mộ Hoàng Tịch thấy đã đạt được hiệu quả mong muốn, đưa thánh chỉ đang cầm trong tay cho Đại tướng quân bên cạnh, lại cười nói: "Tướng quân có thể đọc thánh chỉ này thay bản cung không?"

"Nương nương... Việc này..." Đại tướng quân vẫn còn chút do dự.

Mộ Hoàng Tịch cũng không tức giận, chỉ nói: "Tướng quân quên rồi sao, đây là thánh chỉ! Bản cung nói nhiều như vậy, chỉ là hy vọng các vị hiểu rõ, hiện giờ quốc gia đang cần quân vương, mà Hiên Vương chính là một quân vương tuyệt vời, tuyệt đối không thể làm trái thánh chỉ!"

Đại tướng quân nghe vậy, quỳ phịch xuống, hai tay giơ quá đầu: "Mạt tướng đáng chết! Mạt tướng tuân chỉ!"

Mộ Hoàng Tịch mỉm cười đặt thánh chỉ vào trong tay hắn: "Làm phiền tướng quân rồi!"

"Mạt tướng không dám!"

Đại tướng quân thấp thỏm không yên, trán cũng đã toát mồ hôi, nghĩ Đại tướng một nước như hắn, trải qua vô số trận chiến, cũng chưa từng sợ hãi chuyện sinh tử, nhưng lúc đối mặt với vị Hoàng Hậu này, hắn lại có cảm giác nghĩ tới mà sợ, loại kính sợ khắc sâu này, tựa như in vào tư tưởng hắn, khiến hắn không dám phản kháng chút nào; cứng nhắc mở thánh chỉ, cao giọng đọc to:

"Phụng thiên thừa vận, Hoàng Đế chiếu viết:...!"

Mọi người quỳ xuống nghe chỉ, sau cùng hô to: "Ngô Hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!"

Tay Quân Hạo Hiện nắm thành quả đấm, nhìn về phía Mộ Hoàng Tịch, dùng âm lượng chỉ đủ để hai người nghe được, hỏi: "Vì sao?"

Mộ Hoàng Tịch vẫn mỉm cười như trước: "Trước kia ta chặt đứt giấc mộng Hoàng Đế của ngươi, hiện giờ trả lại ngươi!"

Trong lòng Quân Hạo Hiên khó chịu: "Nhưng ta không muốn ngôi vị Hoàng Đế, ta đã thề rồi!"

Mộ Hoàng Tịch lơ đễnh: "Những việc này rồi sẽ bị lịch sử làm mờ đi, mà ngươi, mới chính là quân vương Tây Việt!"

Quân Hạo Hiên sắp nổi khùng: "Nhưng ta không muốn, khó khăn lắm ta mới thay đổi được sự cố chấp của chính mình, sao ngươi phải làm như vậy? Đây là sự bố thí của ngươi cho ta sao?"

Con ngươi Mộ Hoàng Tịch bình thản, giọng nói kiên định: "Ngươi lầm rồi! Đây không phải là sự bố thí của ta, cũng không phải là bồi thường; mà là trách nhiệm của ngươi! Là trách nhiệm thuộc về Hoàng tộc Tây Việt! Trước kia ngươi muốn ngôi vị Hoàng Đế là vì dã tâm của ngươi, ta chắc chắn sẽ không để ngươi chiếm được, nhưng giờ khắc này lại không liên quan đến dã tâm, mà là trách nhiệm mà người thân làm Vương gia Tây Việt như ngươi phải gánh vác, cũng là trách nhiệm mà một người nam nhân nên có!"

Quân Hạo Hiên ngẩn ra, oán giận và kích động trong lòng biến mất không thấy tăm hơi trong nháy mắt, nhìn Mộ Hoàng Tịch, có chút thất thần: "Thật sự... là như vậy sao?"

Mộ Hoàng Tịch không nhiều lời với hắn nữa, thấy Tướng quân đọc thánh chỉ xong, lại cho người mang ngọc tỷ lên: "Hôm nay Mộ Hoàng Tịch ta, lấy thân phận Hoàng Hậu Tây Việt, đại diện cho Hoàng Thượng Quân Mặc trao ngọc tỷ Tây Việt cho tân hoàng Quân Hạo Hiên, trời đất và trăm vạn tướng sĩ cùng chứng giám!"

"Hoàng Thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!" Giờ khắc này, người bọn họ quỳ lạy không còn là Quân Mặc, mà là Quân Hạo Hiên, quân vương mới của Tây Việt!

Mộ Hoàng Tịch giao ngọc tỷ cho Quân Hao Hiên, sau đó nhường vị trí của mình cho hắn, để hắn nhận lấy sự quỳ lạy của trăm vạn tướng sĩ.

Dù nghi thức nhường ngôi đơn giản, nhưng Quân Hạo Hiên cũng đã thật sự trở thành quân vương, còn nghi thức đăng cơ chính thức thì phải chờ tới sau khi trở lại kinh đô Tây Việt mới cử hành.

Quân Hạo Hiên xử lý xong những việc cần thiết, lúc này mới đi đến bên phía Mộ Hoàng Tịch, nhưng khi hắn thấy vẻ mặt hồn bay phách lạc của Vân Nương, trái tim hắn như bị bóp nghẹt, đẩy mạnh cửa lớn, quả nhiên trên chiếc giường bên trong đã trống trơn.

"Nàng... Rời đi lúc nào?"

Vân Nương ngã ngồi dưới đất, nghe vậy mới ấp úng nói: "Không biết, ta vừa xoay người đã không thấy người đâu, cũng mang cả Hoàng Thượng đi, người không cần ta nữa..."

Mộ Diệc Thần bước ra từ góc tối, vẻ mặt cũng rất khó coi, đi đến trước mắt Quân Hạo Hiên, đưa ra một chiếc nhẫn: "Đây là nhẫn của tôn chủ Ám lâu, là tỷ tỷ bảo ta đưa cho ngươi!"

Quân Hạo Hiên nghe vậy mạnh mẽ nắm lấy Mộ Diệc Thần: "Vậy nàng có để lại lời nào nữa không? Ngươi có biết nàng đi đâu không?"

Mộ Diệc Thần lắc đầu: "Nàng nói xong liền đánh ngất ta, cho nên ta cũng không biết!"

Quân Hạo Hiên sững sờ ngồi phịch xuống ghế, thật lâu vẫn không thể hồi phục lại, một lúc sau, mới cúi đầu nở nụ cuồi, nhưng âm thanh lại giống như đang than khóc!

Hai tháng sau, trong Ngự Thư phòng Tây Việt, Hồ công công dẫn Bắc Đường Ngọc tiến vào: "Hoàng Thượng đang ở bên trong, phiền Bắc Đường gia chủ tự mình đi vào!"

Bắc Đường Ngọc giơ tay: "Làm phiền Hồ công công rồi!"

Vén rèm bước vào, chẳng hề bất ngờ khi nhìn thấy người đang vật vã với một đống tấu chương dưới ánh đèn kia, hai tháng trôi qua, Quân Hạo Hiên hoàn toàn thay đổi, không còn tao nhã lễ độ như trong quá khứ, cũng không còn khí tức hiền hòa, chỉ có lạnh lùng, nghiêm khắc, quyết đoán, không thể không nói, hắn như vậy, quả thực là rất giống Quân Mặc.

"Hai tháng rồi! Vẫn chưa tìm được sao?"

Quân Hạo Hiên ngẩng đầu lên khỏi thư án, xoa xoa huyệt thái dương hơi nhức: "Nếu nàng thực sự muốn tránh mặt, thì tìm được nàng không dễ dàng chút nào!"

"Cũng đúng!" Bắc Đường Ngọc gật đầu đồng ý, sau đó nhíu mày nhìn đống lớn tấu chương trên bàn: "Ta đã nghĩ rằng ngươi sẽ từ chối vị trí này!"

Quân Hạo Hiên khẽ cười: "Ta từ chối, nhưng nàng nói với ta, đây là trách nhiệm mà ta phải gánh vác!"

"Thật đúng là một lý do vô tình!" Bắc Đường Ngọc bĩu môi: "Dù là như vậy, ngươi vẫn không từ bỏ việc tìm nàng sao?"

"Tìm! Dù có chết cũng phải tìm!" Việc này, là việc mà Quân Hạo Hiên vô cùng kiên trì, có điều, hắn nhìn về phía Bắc Đường Ngọc, cười: "Chỉ là, trẫm nhớ rõ, ngày mai là ngày Thừa tướng của trẫm nhậm chức!"

Bắc Đường Ngọc lập tức bày ra vẻ mặt đau khổ: "Hoàng Thượng tha mạng! Xin người nể tình quan hệ không tệ của chúng ta ngày trước mà tha cho tiểu nhân!"

Quân Hạo Hiên cười âm hiểm: "Chính vì quan hệ "quá tốt" cho nên trẫm mới cho ngươi làm Thừa tướng đó!"

--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------

Chương 99:

Edit: Loveyoumore3112

Những tia nắng đầu tiên của buổi sớm mai hiện lên nơi chân trời, Mộ Hoàng Tịch thức dậy, hiện tại giấc ngủ của nàng ngày càng ít dần. Vân Nương đốt đèn đi tới, đau lòng nhìn Mộ Hoàng Tịch: "Tiểu thư, người tỉnh dậy rồi sao?"

Mộ Hoàng Tịch nhìn bên ngoài cửa sổ vẫn đang là một mảnh tối mờ mờ, hỏi: "Hôm nay là ngày hành hình Cơ Hách à?"

"Vâng!" Đặt đèn xuống, Vân Nương lấy y phục bên cạnh đến: "Để Vân Nương trang điểm mặc y phục giúp người!"

"Được!"

Mộ Hoàng Tịch đứng dậy, để Vân Nương khoác từng y sam hoa lệ lên người mình, nàng đứng đối diện với gương đồng, ánh mắt lại không hề nhìn dáng vẻ người trong gương kia, trong đôi mắt trống rỗng mờ mịt, không có hình ảnh phản chiếu nào.

Vân Nương để Mộ Hoàng Tịch ngồi xuống, nâng tay cầm chiếc lược ngọc chải tóc cho nàng, lúc nhìn thấy một mảnh trắng bạc sau khi vén tóc lên kia, nước mắt vẫn không nhịn được mà rơi xuống, vừa lau nước mắt, vừa vấn tóc Mộ Hoàng Tịch thành tóc mai xinh đẹp, sau đó cài từng món trang sức hoa lệ lên, mãi đến khi mái tóc Mộ Hoàng Tịch được những món trang sức này bao phủ, không nhìn thấy những sợi tóc bạc trắng kia nữa, Vân Nương nhìn người trong gương, rất đẹp, tựa như thần tiên trên trời, nhưng Hoàng Thượng lại không nhìn thấy, phải biết rằng từ trước đến giờ, tiểu thư đều không để người khác cài nhiều đồ lên đầu mình như vậy, một tiểu thư xinh đẹp như vậy, chỉ sợ rất khó mới được thấy lần nữa!

Làn gió sớm mai thổi vào từ cửa sổ, lay động vạt váy hoa lệ của Mộ Hoàng Tịch, Phượng bào tung bay, hình ảnh Phượng Hoàng sống động ở trên Phượng bào lay động không ngừng, tựa như muốn thoát khỏi trói buộc giương cánh bay đi ngay lập tức, Phượng tường cửu thiên!

"Nổi gió rồi!" Giọng nói tựa như than thở, như có như không, giống như đến từ phía chân trời.

Vân Nương sửng sốt: "Để em đóng cửa sổ lại!"

"Không cần đâu!" Mộ Hoàng Tịch giơ tay ngăn động tác của Vân Nương, sau đó xoay người: "Đi thôi!"

Động tác của Vân Nương ngừng một lúc, sau đó bắt kịp bước chân của Mộ Hoàng Tịch, mở cửa cung, đội nghi trượng của Hoàng Hậu đã đứng chờ, Vân Nương vỗ lên Phượng liễn của Mộ Hoàng Tịch, ý bảo đám người cung nhân khởi hành.

Lúc Phượng liễn hoa lệ ra khỏi cung, đi thẳng đến quân doanh, ở đó, tất cả tướng sĩ đang chờ đợi; lúc Mộ Hoàng Tịch bước xuống khỏi xa tiễn, Quân Hạo Hiên dẫn toàn bộ tướng sĩ quỳ xuống: "Cung nghênh Hoàng Hậu nương nương! Nương nương vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!"

Mộ Hoàng Tịch đi đến vị trí của nàng trên đài cao, lúc này mới nâng tay: "Các vị tướng sĩ bình thân!"

"Tạ ơn nương nương!"

Mộ Hoàng Tịch cũng không ngồi xuống ngay, đứng nhìn những binh sĩ, cất cao giọng: "Các vị tướng sĩ, các ngươi là anh hùng của Tây Việt, bởi vì các ngươi đã mở ra cửa lớn dẫn Tây Việt tới đại quốc đứng đầu, các ngươi chính là những anh hùng sẽ được khắc vào tấm bia lịch sử Tây Việt!"

"A! Nương nương thiên tuế! Hoàng Thượng vạn tuế! Tây Việt vạn tuế!"

"Nương nương, vì sao Hoàng Thượng không tới? Vết thương của Hoàng Thượng vẫn chưa đỡ sao?" Tướng lĩnh chu đáo lo lắng hỏi, mà lời của hắn cũng thành công khiến hơn trăm vạn người yên tĩnh trong nháy mắt.

Trong mắt Mộ Hoàng Tịch thoát hiện lên nét đau khổ, sau đó nâng mắt nhìn tất cả mọi người: "Hoàng Thượng và bản cung đều đã rất vui mừng, nhưng điều vô cùng đáng tiếc chính là, Hoàng Thượng không thể đứng ở đây đoàn tụ cùng các vị, bản cung cũng tiếc nuối như các vị vậy!"

"Nương nương! Vết thương của Hoàng Thượng nghiêm trọng đến vậy sao?"

"Đúng vậy! Nương nương, sao lại như vậy được!"

Mộ Hoàng Tịch giơ tay ý bảo mọi người im lặng, sau đó phất tay để Thanh Qua chuyển một hộp gấm màu vàng lên, Mộ Hoàng Tịch mở hộp gấm ra, lấy một đạo thánh chỉ ra: "Hoàng Thượng trúng kịch độc, dù có thể áp chế, nhưng vẫn chưa có thuốc giải, cho nên cần phải đi tìm kiếm thần y chữa trị; nhưng quốc gia không thể thiếu vắng quân vương một người, huống chi Tây Việt ta là một nước lớn! Cho nên Hoàng Thượng quyết định... nhường ngôi cho Hoàng đệ Hiên Vương!"

"Không!" Quân Hạo Hiên mạnh mẽ hất cái bàn trước mặt, phẫn nộ nhìn Mộ Hoàng Tịch chằm chằm: "Ta không cần, ta đã nói rồi, ngôi vị Hoàng Đế vĩnh viễn là của hắn, ta có thể bảo vệ lãnh thổ vì hắn, chờ đợi hắn trở về!"

"Hoàng Hậu nương nương, vẫn xin người truyền lời với Hoàng Thượng, xin người hãy suy nghĩ kỹ! Chuyện nhường ngôi, không phải là chuyện nhỏ!"

Mộ Hoàng Tịch lắc đầu, ngẩng đầu nhìn toàn bộ tướng sĩ, nói: "Tây Việt vừa mới chiếm được hai quốc gia, chiến sự ngừng lại, chính là lúc quốc gia có trăm việc cần làm, nếu Tây Việt muốn thật sự đứng vững trên con đường lớn này, vậy thì cần vô số những tướng sĩ, đại thần trung thành, mà người không thể thiếu nhất chính là một quân chủ anh minh, khỏe mạnh! Lòng trung thành của các ngươi với Hoàng Thượng, bản cung cảm nhận được, Hoàng Thượng cũng cảm nhận được, nhưng các ngươi không thể vì lòng trung thành này, mà để Tây Việt đình trệ!"

"Nhưng mà... Nhưng mà chẳng phải Hiên Vương đã từng mưu phản sao?" Một binh sĩ nói thầm rất nhỏ, dù là âm thanh rất nhỏ, nhưng vẫn có một vài người nghe được.

Mộ Hoàng Tịch cũng không trách cứ: "Con người, có ai chưa từng phạm sai lầm chứ? Đã sai thì chính là sai, không phân biệt sai lầm lớn hay nhỏ, nhưng biết sai mà thay đổi, thì còn gì tốt bằng! Cho dù trước đây Hiên Vương thế nào, nhưng các ngươi có thể phủ nhận tài năng của hắn sao? Phủ nhận sự anh minh của hắn sao? Hắn và Hoàng Thượng tài giỏi như nhau, hắn và Hoàng Thượng đều là dòng dõi Hoàng gia; cho dù hắn từng phạm sai lầm, nhưng mục đích của hắn cũng giống như Hoàng Thượng, đều vì bảo vệ ngàn vạn con dân Tây Việt chúng ta; trong khoảng thời gian này hắn vì công việc triều chính mà thận trọng tận tụy, hắn chiến đấu anh dũng đẫm máu với các vị tướng sĩ, chẳng lẽ các vị thật sự muốn gạt bỏ tất cả sao?"

Tất cả tướng lĩnh đều im lặng, thoáng chốc không thể phản bác được; mà người kinh ngạc nhất vẫn là Quân Hạo Hiên, hắn không ngờ Mộ Hoàng Tịch lại có thể nói ra những lời như vậy, những lời này, mỗi một câu đều đánh vào nơi sâu nhất trong lòng hắn, khiến hắn rung động thật sâu, thì ra tìm được một người hiểu mình, là cảm giác như vậy.

Mộ Hoàng Tịch thấy đã đạt được hiệu quả mong muốn, đưa thánh chỉ đang cầm trong tay cho Đại tướng quân bên cạnh, lại cười nói: "Tướng quân có thể đọc thánh chỉ này thay bản cung không?"

"Nương nương... Việc này..." Đại tướng quân vẫn còn chút do dự.

Mộ Hoàng Tịch cũng không tức giận, chỉ nói: "Tướng quân quên rồi sao, đây là thánh chỉ! Bản cung nói nhiều như vậy, chỉ là hy vọng các vị hiểu rõ, hiện giờ quốc gia đang cần quân vương, mà Hiên Vương chính là một quân vương tuyệt vời, tuyệt đối không thể làm trái thánh chỉ!"

Đại tướng quân nghe vậy, quỳ phịch xuống, hai tay giơ quá đầu: "Mạt tướng đáng chết! Mạt tướng tuân chỉ!"

Mộ Hoàng Tịch mỉm cười đặt thánh chỉ vào trong tay hắn: "Làm phiền tướng quân rồi!"

"Mạt tướng không dám!"

Đại tướng quân thấp thỏm không yên, trán cũng đã toát mồ hôi, nghĩ Đại tướng một nước như hắn, trải qua vô số trận chiến, cũng chưa từng sợ hãi chuyện sinh tử, nhưng lúc đối mặt với vị Hoàng Hậu này, hắn lại có cảm giác nghĩ tới mà sợ, loại kính sợ khắc sâu này, tựa như in vào tư tưởng hắn, khiến hắn không dám phản kháng chút nào; cứng nhắc mở thánh chỉ, cao giọng đọc to:

"Phụng thiên thừa vận, Hoàng Đế chiếu viết:...!"

Mọi người quỳ xuống nghe chỉ, sau cùng hô to: "Ngô Hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!"

Tay Quân Hạo Hiện nắm thành quả đấm, nhìn về phía Mộ Hoàng Tịch, dùng âm lượng chỉ đủ để hai người nghe được, hỏi: "Vì sao?"

Mộ Hoàng Tịch vẫn mỉm cười như trước: "Trước kia ta chặt đứt giấc mộng Hoàng Đế của ngươi, hiện giờ trả lại ngươi!"

Trong lòng Quân Hạo Hiên khó chịu: "Nhưng ta không muốn ngôi vị Hoàng Đế, ta đã thề rồi!"

Mộ Hoàng Tịch lơ đễnh: "Những việc này rồi sẽ bị lịch sử làm mờ đi, mà ngươi, mới chính là quân vương Tây Việt!"

Quân Hạo Hiên sắp nổi khùng: "Nhưng ta không muốn, khó khăn lắm ta mới thay đổi được sự cố chấp của chính mình, sao ngươi phải làm như vậy? Đây là sự bố thí của ngươi cho ta sao?"

Con ngươi Mộ Hoàng Tịch bình thản, giọng nói kiên định: "Ngươi lầm rồi! Đây không phải là sự bố thí của ta, cũng không phải là bồi thường; mà là trách nhiệm của ngươi! Là trách nhiệm thuộc về Hoàng tộc Tây Việt! Trước kia ngươi muốn ngôi vị Hoàng Đế là vì dã tâm của ngươi, ta chắc chắn sẽ không để ngươi chiếm được, nhưng giờ khắc này lại không liên quan đến dã tâm, mà là trách nhiệm mà người thân làm Vương gia Tây Việt như ngươi phải gánh vác, cũng là trách nhiệm mà một người nam nhân nên có!"

Quân Hạo Hiên ngẩn ra, oán giận và kích động trong lòng biến mất không thấy tăm hơi trong nháy mắt, nhìn Mộ Hoàng Tịch, có chút thất thần: "Thật sự... là như vậy sao?"

Mộ Hoàng Tịch không nhiều lời với hắn nữa, thấy Tướng quân đọc thánh chỉ xong, lại cho người mang ngọc tỷ lên: "Hôm nay Mộ Hoàng Tịch ta, lấy thân phận Hoàng Hậu Tây Việt, đại diện cho Hoàng Thượng Quân Mặc trao ngọc tỷ Tây Việt cho tân hoàng Quân Hạo Hiên, trời đất và trăm vạn tướng sĩ cùng chứng giám!"

"Hoàng Thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!" Giờ khắc này, người bọn họ quỳ lạy không còn là Quân Mặc, mà là Quân Hạo Hiên, quân vương mới của Tây Việt!

Mộ Hoàng Tịch giao ngọc tỷ cho Quân Hao Hiên, sau đó nhường vị trí của mình cho hắn, để hắn nhận lấy sự quỳ lạy của trăm vạn tướng sĩ.

Dù nghi thức nhường ngôi đơn giản, nhưng Quân Hạo Hiên cũng đã thật sự trở thành quân vương, còn nghi thức đăng cơ chính thức thì phải chờ tới sau khi trở lại kinh đô Tây Việt mới cử hành.

Quân Hạo Hiên xử lý xong những việc cần thiết, lúc này mới đi đến bên phía Mộ Hoàng Tịch, nhưng khi hắn thấy vẻ mặt hồn bay phách lạc của Vân Nương, trái tim hắn như bị bóp nghẹt, đẩy mạnh cửa lớn, quả nhiên trên chiếc giường bên trong đã trống trơn.

"Nàng... Rời đi lúc nào?"

Vân Nương ngã ngồi dưới đất, nghe vậy mới ấp úng nói: "Không biết, ta vừa xoay người đã không thấy người đâu, cũng mang cả Hoàng Thượng đi, người không cần ta nữa..."

Mộ Diệc Thần bước ra từ góc tối, vẻ mặt cũng rất khó coi, đi đến trước mắt Quân Hạo Hiên, đưa ra một chiếc nhẫn: "Đây là nhẫn của tôn chủ Ám lâu, là tỷ tỷ bảo ta đưa cho ngươi!"

Quân Hạo Hiên nghe vậy mạnh mẽ nắm lấy Mộ Diệc Thần: "Vậy nàng có để lại lời nào nữa không? Ngươi có biết nàng đi đâu không?"

Mộ Diệc Thần lắc đầu: "Nàng nói xong liền đánh ngất ta, cho nên ta cũng không biết!"

Quân Hạo Hiên sững sờ ngồi phịch xuống ghế, thật lâu vẫn không thể hồi phục lại, một lúc sau, mới cúi đầu nở nụ cuồi, nhưng âm thanh lại giống như đang than khóc!

Hai tháng sau, trong Ngự Thư phòng Tây Việt, Hồ công công dẫn Bắc Đường Ngọc tiến vào: "Hoàng Thượng đang ở bên trong, phiền Bắc Đường gia chủ tự mình đi vào!"

Bắc Đường Ngọc giơ tay: "Làm phiền Hồ công công rồi!"

Vén rèm bước vào, chẳng hề bất ngờ khi nhìn thấy người đang vật vã với một đống tấu chương dưới ánh đèn kia, hai tháng trôi qua, Quân Hạo Hiên hoàn toàn thay đổi, không còn tao nhã lễ độ như trong quá khứ, cũng không còn khí tức hiền hòa, chỉ có lạnh lùng, nghiêm khắc, quyết đoán, không thể không nói, hắn như vậy, quả thực là rất giống Quân Mặc.

"Hai tháng rồi! Vẫn chưa tìm được sao?"

Quân Hạo Hiên ngẩng đầu lên khỏi thư án, xoa xoa huyệt thái dương hơi nhức: "Nếu nàng thực sự muốn tránh mặt, thì tìm được nàng không dễ dàng chút nào!"

"Cũng đúng!" Bắc Đường Ngọc gật đầu đồng ý, sau đó nhíu mày nhìn đống lớn tấu chương trên bàn: "Ta đã nghĩ rằng ngươi sẽ từ chối vị trí này!"

Quân Hạo Hiên khẽ cười: "Ta từ chối, nhưng nàng nói với ta, đây là trách nhiệm mà ta phải gánh vác!"

"Thật đúng là một lý do vô tình!" Bắc Đường Ngọc bĩu môi: "Dù là như vậy, ngươi vẫn không từ bỏ việc tìm nàng sao?"

"Tìm! Dù có chết cũng phải tìm!" Việc này, là việc mà Quân Hạo Hiên vô cùng kiên trì, có điều, hắn nhìn về phía Bắc Đường Ngọc, cười: "Chỉ là, trẫm nhớ rõ, ngày mai là ngày Thừa tướng của trẫm nhậm chức!"

Bắc Đường Ngọc lập tức bày ra vẻ mặt đau khổ: "Hoàng Thượng tha mạng! Xin người nể tình quan hệ không tệ của chúng ta ngày trước mà tha cho tiểu nhân!"

Quân Hạo Hiên cười âm hiểm: "Chính vì quan hệ "quá tốt" cho nên trẫm mới cho ngươi làm Thừa tướng đó!"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Loveyoumore3112 về bài viết trên: Hothao, Đào Sindy
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 107 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào có chút bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 160, 161, 162

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu

1 ... 51, 52, 53

3 • [Xuyên không] Quỷ vương độc sủng Sát phi - Phi Nghiên

1 ... 32, 33, 34

4 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 48, 49, 50

5 • [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ

1 ... 110, 111, 112

6 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 7/2]

1 ... 52, 53, 54

7 • [Hiện đại - Nữ phụ văn] Bản lĩnh của nữ phụ - My Ngoc 132

1 ... 20, 21, 22

8 • [Mau xuyên - Sắc] Nữ tiến sĩ điên cuồng Chế tạo người máy Dục Niệm Nô - Trần Hướng Nam

1 ... 19, 20, 21

9 • [Hiện đại] Chọc giận cô vợ nhỏ Ông xã tổng tài quá kiêu ngạo - Xảo Linh

1 ... 74, 75, 76

10 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tiểu thư phế vật thật yêu nghiệt - Bồ Đề Khổ Tâm

1 ... 105, 106, 107

12 • [Hiện đại - Hắc bang] Huyết tình hắc đạo - Huyền Namida

1 ... 26, 27, 28

13 • [Cổ đại] Xướng môn nữ hầu - Tần Giản

1 ... 78, 79, 80

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

16 • [Hiện đại] Cục cưng vô địch Cha người bị Fire rồi! - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 93, 94, 95

17 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 158, 159, 160

18 • [Cổ đại] Thịnh thế đế sủng Đích nữ hoàng hậu - Thiên Mai

1 ... 34, 35, 36

19 • [Cổ đại - Trọng sinh] Trọng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương

1 ... 60, 61, 62

20 • [Hiện đại] Cục cưng yêu quý nhất của Boss - Lại Ly Hôn

1 ... 52, 53, 54



Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 293 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Lì xì 2018: Chúc mừng HoàngPhủVũNguyệt vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Duẫn Nhi vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng mn87 vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng An Mộc Nhiên vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Yukina Lawen vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng dohuyenrua vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Nganchipham vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Nhã hiên vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng xuyenkhong98 vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng quachtrang vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng ViDu vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Thesmileofghost vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng hồ cẩn huyên254 vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Nguyetvansuong vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Bphuong8883 vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Tiểu Kết May Mắn vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng kieulinhantesco vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng truong thi hoang hai vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng osnohssiwi vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng tinhlinhnho vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Preiya vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Huyết Linh Di vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Trangle1979 vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng grey cruel vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Lâm Nguyệt Nhi vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng salemsmall vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Doanngoc vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Nhật Hy vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Thuong tran vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.