Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 108 bài ] 

Thịnh thế đế sủng: Đích nữ hoàng hậu - Thiên Mai

 
Có bài mới 23.12.2017, 00:11
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 24.12.2016, 22:51
Bài viết: 106
Được thanks: 636 lần
Điểm: 42.4
Có bài mới Re: [Cổ đại] Thịnh thế đế sủng: Đích nữ hoàng hậu - Thiên Mai - Điểm: 46
Chương 87:

Edit: Loveyoumore3112

Chừng một tháng, rốt cuộc Mộ Hoàng Tịch cũng cảm nhận sâu sắc được ý tứ ai cũng không tìm thấy được mà Nguyệt Diệc Hàn nói, nơi này tách biệt, lại ở giữa một hòn đảo nhỏ do Nguyệt gia sở hữu, đừng nói vào được, ngay cả muốn tìm đến đoán chừng cũng là một vấn đề vô cùng khó khăn, xem ra Nguyệt Diệc Hàn thực sự chuẩn bị giam cầm nàng!

Nhìn mặt biển tĩnh lặng dưới chân núi phía trước, trong lòng Mộ Hoàng Tịch dâng lên cảm giác buồn bực, đợi lâu như vậy, nàng không muốn đợi nữa, dù an nguy của chính mình không có vấn đề gì, nhưng người bên ngoài lại không nghĩ như vậy, nhất là Quân Mặc, nếu hắn biết nàng biến mất, chắc chắn sẽ nổi điên!

"Đang lo lắng bên ngoài sao?"

Giọng nói ôn hòa ở bên cạnh suy đoán, Mộ Hoàng Tịch quay đầu nhìn về phía Ngọc Phi Tình, đôi mắt thu thủy khiến người khác không đoán ra được nàng đang nghĩ gì, gật đầu: "Không biết kế hoạch đối phó với Nguyệt gia đã thực hiện được đến đâu rồi, nhưng người khiến ta lo lắng hơn chính là Quân Mặc..."

Dưới đáy lòng thở dài, Ngọc Phi Tình cũng không rõ là mất mát hay là khó chịu, có thể ở cùng một chỗ với Mộ Hoàng Tịch một tháng, kỳ thực trong lòng hắn vô cùng vui vẻ, thậm chí có đôi lúc hắn còn cầu nguyện bọn họ vĩnh viễn cũng không ra được, như vậy sẽ thật tốt? Dù cho mỗi ngày chỉ nhìn người kia, tùy tiện trò chuyện đôi câu, không cần tình cảm quá xao động, cứ bình bình đạm đạm như vậy cũng không tệ, đáng tiếc với hắn, chung quy vẫn là có chút xa xỉ.

"Lo lắng hắn sẽ nổi điên vì nàng sao?"

Mộ Hoàng Tịch nhìn biển xanh thẳm không nói gì, mà Ngọc Phi Tình cũng không nói tiếp đề tài này.

Rất lâu sau, giọng Ngọc Phi Tình truyền đến, có chút không chân thực: "Ngọc bội ta đưa cho nàng lúc trước, có còn không?"

Mộ Hoàng Tịch do dự một lúc, lấy khối ngọc bội kia từ trong lòng ra, thoáng qua trước mắt hắn, sau đó thu lại vào lòng, trêu đùa nói: "Nó đã là đồ của ta, chẳng lẽ ngươi còn muốn thu hồi?"

Thấy vậy, trái tim giá buốt của Ngọc Phi Tình mới thoáng có chút độ ấm lại: "Huyết ngọc có lợi cho thân thể, nàng mang nó trong người là tốt nhất!"

Nghe vậy, bàn tay đang nắm ngọc bội của Mộ Hoàng Tịch khẽ nắm chặt, không nói gì.

Hai người đứng sánh vai, non nước đẹp đẽ trước mắt, cũng không ai nói tiếng nào, đột nhiên, Mộ Hoàng Tịch nhìn thấy một bóng người đang bơi đến ở con sông phía xa dưới chân núi, lúc mới nhìn thấy thì sửng sốt, sau đó tập trung nhìn kỹ, trong lòng vừa mừng vừa sợ, không chờ chính nàng phản ứng kịp, thân thể đã phi xuống trước, lúc người kia còn chưa kịp phản ứng đã túm lấy hắn bay đến trên núi.

Hai người vừa mới hạ xuống đất, người nọ lập tức reo hò vui sướng: "Tỷ tỷ, tỷ thật sự ở trong này!"

Mộ Hoàng Tịch nhìn Mộ Diệc Thần toàn thân ướt đẫm, trên người hắn vẫn còn vướng bèo và bùn, trông nhếch nhác vô cùng, toàn thân từ trên xuống dưới chỉ có đôi mắt kia của hắn sáng lên khác thường, niềm vui thật lớn khiến hắn cảm thấy không thể tin nổi.

"Sao ngươi lại tới được nơi này?"

Mộ Diệc Thần hất bèo ra khỏi người, sau đó nói: "Lúc tỷ tỷ và Nguyệt Diệc Hàn rời đi ta liền đi theo, lúc đi tới hải vực (vùng biển) của Nguyệt gia, ta cũng chờ ở bên ngoài, sau đó ta thấy từng người của Nguyệt gia ra ngoài, nhưng chỉ duy tỷ tỷ là không thấy, ta liền cảm thấy chuyện tình khác thường, cho nên người của Ám lâu ở phụ cận gấp gáp theo ta cùng bí mật lẻn vào, tiếc là Nguyệt gia ở trên biển, rất khó điều tra, hơn nữa, quân phòng vệ tư gia của Nguyệt gia cực nghiêm, cho dù là bọn ta cũng không thể không cẩn thận, cho nên việc điều tra kéo dài đến nửa tháng!"

"Bọn ta đã tìm kiếm khắp vùng hải đảo này, đều không nhìn thấy bóng dáng tỷ tỷ, ngay lúc ta đang chán nản thì đột nhiên phát hiện nơi này có một hòn đảo, cho nên liền đi đến, không ngờ thật sự nhìn thấy tỷ tỷ rồi!"

Ánh mắt Mộ Hoàng Tịch rơi vào vùng biển phía trước: "Ngươi có thể nhớ được đường ra ngoài không?"

"Nhớ rõ, có điều hiện giờ thân thể ta không còn sức lực, muốn ra khỏi nơi này phải ngược dòng, cho nên bây giờ vẫn chưa rời đi!" Mộ Diệc Thần nói, có chút hổ thẹn.

Mộ Hoàng Tịch xoa xoa tóc hắn: "Đứa ngốc, ta cũng không trách ngươi, trước tiên đi tắm rửa thay y phục đã, sau đó lại bàn bạc chuyện khác!"

"Vâng!"

Dẫn Mộ Diệc Thần vào tẩy dục phòng (phòng tắm), Mộ Hoàng Tịch quay đầu đối diện với ánh mắt của Ngọc Phi Tình, hai ánh mắt chạm nhau, trong mắt đều đã hiện ra ý tứ giống nhau!

Sau khi Mộ Diệc Thần thay y phục xong ra ngoài báo với Mộ Hoàng Tịch một tin tức, rốt cuộc Mộ Hoàng Tịch vẫn không ngồi yên nổi.

Hóa ra sau khi Mộ Hoàng Tịch mất tích, Quân Mặc lập tức nhận được tin từ thuộc hạ Chí Tôn lâu, không những vậy, thậm chí còn tra được Mộ Hoàng Tịch bị Nguyệt Diệc Hàn giam giữ lại, có điều còn chưa chờ hắn nổi giận đùng đùng, Nguyệt Diệc Hàn đã khống chế được Nam Chiếu, liên kết với Lặc quốc cùng dấy binh tiến đánh Tây Việt, Tây Việt trước sau đều có địch, liên tiếp bại lui, hiện tại đã mất bốn thành, Quân Mặc không thể không buông bỏ kế hoạch đến Nguyệt gia tìm kiếm Mộ Hoàng Tịch, ngự giá thân chinh chỉ huy quân đội, vào lúc này, đoán chừng đang chiến đấu ác liệt với Nam Chiếu.

"Nguyệt Diệc Hàn lại gấp gáp muốn chiếm đoạt Tây Việt như thế, chẳng lẽ tam quốc đều đã bị khống chế rồi sao?"

Ngọc Phi Tình thoáng trầm ngâm: "Dù không phải, phòng chừng cũng không sai biệt lắm, nếu không làm sao hắn có thể huy động trăm vạn quân đội hai nước, Nam Chiếu và Lặc quốc đã tham chiến rồi, tiếp theo chỉ sợ sẽ là Đông Diệu, xem ra hắn dự định xếp lại trật tự thiên hạ này một lần nữa!"

Mộ Diệc Thần nói: "Đã mười ngày rồi ta không nhận được tin của bọn họ, nói không chừng tình huống hiện giờ càng ngày càng gay go!"

"Xem ra nhất định phải nhanh chóng ra ngoài!"

Mộ Diệc Thần lập tức nói: "Đi thôi tỷ tỷ, ta sẽ dẫn đường cho hai người!"

Mộ Hoàng Tịch đưa tay tóm Mộ Diệc Thần quay lại: "Thiên hạ cũng đã loạn, chậm thêm chút nữa cũng vậy, nhanh đi ngủ cho ta, chờ ngươi có thể lực, tự nhiên ta sẽ để ngươi dẫn chúng ta ra ngoài!"

"Nhưng mà..."

"Không có nhưng mà! Đây là mệnh lệnh!"

Bị sự cường thế của Mộ Hoàng Tịch ngăn lại, Mộ Diệc Thần không thể không đi vào phòng nằm nghỉ, vốn hắn đã mệt mỏi vô cùng, bây giờ vừa mới chạm vào giường, liền ngủ đến lúc trời tối mịt.

Mộ Diệc Thần đi rồi, Mộ Hoàng Tịch mới hỏi: "Thế cuộc hiện giờ, ngươi thấy thế nào?"

Ngọc Phi Tình thờ ơ sửa vạt áo có chút nếp nhăn: "Nếu như tứ quốc yên ổn còn dễ nói, nhưng tứ quốc đều đã bị Nguyệt Diệc Hàn đảo lộn, hiện giờ lối thoát duy nhất cho thiên hạ chính là thống nhất, hoặc là lại chia cắt, tứ quốc rối loạn, vô số thế lực cũng sẽ nhân lúc cháy mà mà đi hôi của, đến lúc đó rốt cuộc ai là người đắc lợi vẫn là ẩn số!"

Ánh mắt Mộ Hoàng Tịch hướng về một viện tử cách đó không xa: "Nếu cứu Nam Hoàng ra, khả năng đoạt lại được Nam Chiếu lớn chừng nào?"

Ngọc Phi Tình lắc đầu: "Việc này nàng không cần nghĩ, việc Nguyệt Diệc Hàn làm và bộ dáng của hắn hoàn toàn không giống nhau, bề ngoài hắn ôn hòa hữu lễ, thực ra lại là một kẻ tâm cơ thâm trầm thủ đoạn ngoan độc, hiện giờ hắn đã nắm Nam Chiếu trong tay, nhất định là đã hoàn toàn nắm trong tay, ngay cả Nam Hoàng trở về, chỉ sợ trên triều cũng không có người ủng hộ hắn, nàng làm vậy chẳng khác nào tìm thêm phiền toái cho chính mình!"

"Xem ra con đường này không thể thuận lợi rồi!" Mộ Hoàng Tịch thoáng chút thất vọng, xem xét toàn bộ thế cục, khả năng lớn nhất Tây Việt sẽ bị chiếm lấy, nhưng có người kia ở đó, nàng tin tưởng Tây Việt sẽ không mặc cho người ta xâu xé như vậy; kỳ thật việc quốc gia hay thiên hạ, đối với Mộ Hoàng Tịch, đều là việc không liên quan đến nàng, nếu nàng chỉ thống lĩnh Ám lâu của mình, mặc kệ thế cục rung chuyển như thế nào cũng không ảnh hưởng đến nàng, nhưng lúc này nàng không thể chỉ suy xét cho mình nàng.

Đột nhiên, trong đầu Mộ Hoàng Tịch lóe sáng, nàng còn nhớ vừa nãy Mộ Diệc Thần nói rất nhiều người của Nguyệt gia đã đi ra ngoài, Nguyệt Diệc Hàn cũng đã rời đi, nói cách khác, hiện giờ thủ vệ ở trong này đã bắt đầu yếu đi, như thế...

Không đợi Mộ Hoàng Tịch nghĩ xong kế hoạch, đột nhiên một tiếng đàn vang lên, mang theo âm thanh khiến lòng người khiếp sợ, nội lực của Mộ Hoàng Tịch và Ngọc Phi Tình đã bị Nguyệt Diệc Hàn dùng dược vật làm mất từ lâu, không có nội lực ngăn cản, hai người đều bị tiếng đàn làm cho chấn động, lập tức phun ra một ngụm máu tươi.

"Tịch Nhi!" Ngọc Phi Tình muốn đỡ Mộ Hoàng Tịch, nhưng chính thân thể hắn cũng đang đau đớn, cuối cùng thiếu chút nữa ngã xuống, mà tiếng đàn vẫn đang vang lên không ngừng.

Mộ Hoàng Tịch nghiêng người, có chút gian nan giơ tay nắm lấy tay Ngọc Phi Tình, sau đó mạnh mẽ dùng lực, hai người tựa vào một chỗ, Mộ Hoàng Tịch để cơ thể mình và Ngọc Phi Tình tựa vào cùng một chỗ mặt đối mặt, tựa đầu trên vai hắn, môi khẽ mấp máy, sau cùng thân thể Ngọc Phi Tình cứng đờ, một lúc lâu sau mới gật đầu một cách khó khăn, thấy vậy, Mộ Hoàng Tịch mới buông hắn ra, cắn ngón tay mình đưa vào trong miệng Ngọc Phi Tình, Ngọc Phi Tình nhắm mắt uống xong, sau đó đứng dậy bước từng bước đi vào trong phòng, chờ cho Ngọc Phi Tình đi vào, Mộ Hoàng Tịch không chống đỡ nổi, lại phun một ngụm máu tươi ngã trên mặt đất.

"Loong coong!" Cuối cùng cũng kết thúc, tiếng đàn dừng lại, sau đó một bóng dáng màu trắng hạ xuống, tiến từng bước đến trước mặt Mộ Hoàng Tịch, từ trên cao nhìn xuống Mộ Hoàng Tịch gần như đã nằm rạp trên mặt đất, cười lạnh: "Chẳng phải ngươi là Hoàng Hậu sao? Chẳng phải ngươi rất kiêu ngạo sao? Sao bây giờ bộ dáng lại không khác gì một con chó thế này?"

Dung nhan tuyệt mỹ của Nguyệt Vô Song hiện lên vẻ hung dữ, khom lưng đưa tay nâng cằm Mộ Hoàng Tịch lên, để nàng đối diện với mặt mình, vốn muốn nói lời nhục nhã nàng, lại dừng lại trong khoảnh khắc đối diện với ánh mắt Mộ Hoàng Tịch; vốn nàng ta tưởng rằng Mộ Hoàng Tịch sẽ lộ ra bộ dạng như chó chết chủ, vốn tưởng rằng nàng sẽ vô cùng chật vật, nếu không cũng sẽ nghiến răng hận nàng ta, nhưng không ngờ ánh mắt nàng lại thế này, bình tĩnh, nàng ta nhìn thấy chỉ có bình tĩnh, cứ nhìn nàng ta như thế, lại khiến nàng ta cảm thấy hoảng hốt.

Ra vẻ chán ghét bỏ tay ra, quay đầu che giấu sự hoảng hốt của chính mình, giọng nói cũng cao hơn một chút: "Ngày đó lúc ngươi khiến ta nhục nhã, có từng nghĩ tới ngươi cũng sẽ có ngày hôm nay?"

"Ha ha!" Mộ Hoàng Tịch không đứng dậy khỏi mặt đất, chỉ là nghiêng người dựa vào chiếc ghế đá phía sau, sau đó cúi đầu nở nụ cười.

Nguyệt Vô Song lạnh lùng trừng mắt tới: "Ngươi cười cái gì?"

Mộ Hoàng Tịch nâng mắt nhìn thẳng về phía nàng ta: "Chỉ là đột nhiên nhớ tới dáng vẻ tình sâu tựa biển của ngươi đối với Hoàng Thượng ngay trước mặt ta ngày đó, về sau lại nghe nói ngươi đến Lặc quốc, không biết ngươi có nói những lời giống vậy với Hoàng Đế Lặc quốc không?"

"Là vậy thì sao? Không phải vậy thì sao? Nguyệt Vô Song ta chính là mỹ nhân đệ nhất thiên hạ, ngay cả ta không thật lòng, cũng không ai có thể cự tuyệt ta, ngày đó các ngươi khiến ta nhục nhã như thế, hiện tại nước mất nhà tan chính là kết cục của các ngươi!"

"Thiên hạ vừa mới đại loạn, còn chưa biết hươu chết về tay ai, lời này của ngươi, phải chăng đã nói ra quá sớm rồi không?"

"Hừ! Nếu là trước kia có lẽ sẽ phải gắng gượng, nhưng hiện tại cũng chưa chắc!" Nói xong còn có thâm ý khác mà nhìn Mộ Hoàng Tịch.

Mộ Hoàng Tịch cũng không ngờ, nhíu mày nói: "Xem ra vốn dĩ ngươi đã định lấy ta làm con tin rồi!"

Nguyệt Vô Song hừ lạnh: "Lần trước các ngươi khanh khanh ta ta ở trước mặt ta, lần này đến lượt ta xem xem, rốt cuộc trong lòng Quân Mặc, là tình cảm của các ngươi quan trọng, hay là thiên hạ này quan trọng!"

Dứt lời cũng không nói tiếp với Mộ Hoàng Tịch, nghiêm mặt lạnh lùng vung tay lên: "Mang người đi cho ta!"

Hai hắc y nhân xuất hiện như ma quỷ, tóm lấy tay Mộ Hoàng Tịch dẫn nàng đi, Nguyệt Vô Song đi theo sau.

Bốn người họ rời đi, Ngọc Phi Tình mới buông bàn tay đang nắm cánh cửa, nhưng ngay sau đó lại càng nắm chặt, chặt đến nỗi ngón tay chảy máu, cũng không hề nhận ra...



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Loveyoumore3112 về bài viết trên: Hothao, antunhi, Đào Sindy
     

Có bài mới 24.12.2017, 10:22
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.07.2013, 14:31
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1391
Được thanks: 10263 lần
Điểm: 29.32
Có bài mới Re: [Cổ đại] Thịnh thế đế sủng: Đích nữ hoàng hậu - Thiên Mai - Điểm: 43
Chương 88:

Không thoát khỏi dự đoán của Mộ Hoàng Tịch, Nguyệt Vô Song mang theo nàng nhanh chóng chạy ra khỏi Nguyệt gia, một đường vó ngựa không ngừng lên đường, giống như rất vội.

Bên trong xe ngựa, Nguyệt Vô Song nhìn về phía người bị điểm huyệt ngồi yên lặng, thấy vẻ mặt nàng bình tĩnh, không khỏi nghi ngờ hỏi: "Ngươi cũng không hỏi xem rốt cuộc ta dẫn ngươi đi nơi nào?"

Mộ Hoàng Tịch miễn cưỡng hé mở mắt: "Dĩ nhiên là biết!"

"Hừ!" Nguyệt Vô Song tức giận xệ mặt xuống, ngay sau đó không để ý tới nàng nữa.

Dọc theo đường đi có rất nhiều mật thám xuất hiện giống như báo cáo tin tức cho Nguyệt Vô Song, mà Nguyệt Vô Song lại như cố ý muốn tránh Mộ Hoàng Tịch, mỗi lần đều đưa người đi ra xa, mặc dù Mộ Hoàng Tịch không nghe được, nhưng từ vẻ mặt của bọn họ, sợ rằng có liên quan đến nàng, mà giờ phút này người có thể làm cho bọn họ không thoải mái như thế, nghĩ đến cũng chỉ có Quân Mặc.

Mật thám truyền đến tin tức lần nữa, Nguyệt Vô Song đi ra ngoài rồi rất nhanh tiến vào, hơn nữa sắc mặt cực kém, tức giận trợn mắt nhìn Mộ Hoàng Tịch, sau đó nhắm mắt suy nghĩ chuyện của nàng ta; không thể không nói, đệ nhất mỹ nhân chính là đệ nhất mỹ nhân, cho dù hình tượng của nàng ta ở trong mắt của Mộ Hoàng Tịch đã trở nên không còn hứng thú, nhưng gương mặt này vẫn rất xinh đẹp, nếu không cũng sẽ không đưa đến chuyện người trong thiên hạ bị mê hoặc.

Sau năm ngày, xe ngựa đang chạy lại đột nhiên gặp phải một nhóm sát thủ áo đen, Mộ Hoàng Tịch gần như nhận ra những người này ngay đầu tiên, xem ra Mộ Diệc Thần đã mang theo Ngọc Phi Tình đi ra, trong lòng thoáng an tâm; hai nhóm đội ngũ thật nhanh giao chiến ở chung một chỗ, Mộ Hoàng Tịch cũng không ngăn cản, nếu có thể cứ vậy mà rời đi là tốt, nếu không thể, dù sao đi chốn ấy cũng giống vậy.

Công phu của đám người Nguyệt Vô Song mang theo không tồi, thế nhưng không phân cao thấp đánh với người của Ám lâu, mà hiển nhiên Nguyệt Vô Song không ngu ngốc, rất nhanh hiểu mục đích của bọn họ là cứu Mộ Hoàng Tịch, cho nên một tay kéo Mộ Hoàng Tịch ra ngoài, môt cây chủy thủ để ở trên cổ Mộ Hoàng Tịch: "Tất cả dừng tay cho ta, nếu không ta giết nàng!"

Nghe vậy, quả nhiên những sát thủ kia dừng tay, hai phe lui ra hai bên, tiếp tục giằng co.

Mộ Hoàng Tịch không nhìn chủy thủ trên cổ, ngước mắt nhìn về thủ lĩnh của đoàn người Ám lâu, sau đó khẽ hé môi, không tiếng động nói cái gì đó, sau một khắc người của Ám lâu lập tức thu đao kiếm phi thân rời đi.

Lúc này Nguyệt Vô Song mới buông Mộ Hoàng Tịch ra, sau đó đẩy ngã nàng vào xe ngựa, ánh mắt lạnh lùng quét về phía nàng: "Tốt nhất ngươi đừng có giở trò, nếu không ta sẽ khiến ngươi chết rất khó coi!"

Mộ Hoàng Tịch không nói, những lời này bây giờ nói không cảm thấy hơi sớm sao?

Trừ những người Ám lâu hôm đó ra, trên đường đi không gặp phải người quấy nhiễu nữa, rốt cuộc sau ngày thứ mười đoàn người đã tới đích —— Vân Châu!

Vân Châu là một tòa thành lớn ở Nam Chiếu, cách biên giới Nam Chiếu ba thành lớn, không ngờ đã đánh tới tới nơi đây rồi.

Trong quân doanh Vân Châu

"Nguyệt công tử! Đại quân của Quân Mặc đã tiến về phía trước, nói không chừng ngày mai sẽ công thành, chúng ta nên làm cái gì đây?"

"Quân đội Đông Diệu cũng liên tục bại lui, sợ rằng qua không được bao lâu cũng sẽ bị đánh tan, ngược lại Nam Chiếu ta tràn ngập nguy cơ rồi!"

"Nguyệt công tử! Nếu không chúng ta cầu hòa! Chiến dịch lần trước quân ta tổn thất ước chừng năm vạn người, kể từ khi Quân Mặc ngự giá thân chinh tới nay, cho tới bây giờ chúng ta cũng chưa từng đánh thắng một trận, tiếp tục như vậy chúng ta sẽ thua không thể nghi ngờ!"

"Câm mồm!" Nguyệt Diệc Hàn vỗ lên bàn một cái, sắc mặt lần đầu tiên mất đi thong dong và ôn hòa, nét mặt của hắn bây giờ lạnh lùng như trái tim của hắn, tay giấu trong tay áo gắt gao nắm chặt, có thể thấy được hiện tại hắn tức giận thế nào; hắn tưởng rằng Quân Mặc nghe Mộ Hoàng Tịch ở trong tay hắn, sẽ có chút cố kỵ, lại không nghĩ rằng Quân Mặc chẳng những không dừng tay, hơn nữa vừa đến là công kích không kiêng dè, đầu tiên là đoạt lại đất đai bị mất, tiếp đó là vó ngựa không ngừng tiến công nơi này, không ngờ lại dồn bọn họ đến Vân Châu.

Hắn không tin! Hắn tuyệt đối sẽ không thua, ngay cả Quân Mặc lợi hại hơn nữa, hắn có quân đội ba quốc gia, làm sao có thể thua: "Người đâu! Viết một lá thư, lập tức để Lặc quốc xuất binh!"

"Nguyệt công tử! Hoàng đế Lặc quốc sẽ xuất binh sao?" Có tướng lĩnh lo lắng hỏi.

Nguyệt Diệc Hàn lạnh lùng quét mắt nhìn gã một cái: "Không xuất binh cũng phải xuất binh!"

"Báo!"

Cả một phòng mang hơi thở quỷ dị bị tiếng báo của binh lính đánh gãy, Nguyệt Diệc Hàn vung ống tay áo lên ngồi trở lại vị trí của mình: "Vào đi!"

Binh lính đi tới quỳ xuống: "Báo công tử, tiểu thư đến rồi!"

Binh lính vừa mới nói xong, Nguyệt Vô Song đã vén rèm lên đi tới: "Ca!"

Nguyệt Diệc Hàn nhìn thấy nàng ta, không có vui sướng gặp lại, ngược lại là nhướng mày: "Sao muội biết ở chỗ này?"

Nguyệt Vô Song gật đầu chào với các tướng lĩnh, ngay sau đó đi tới: "Ca ca không cần viết thư đi Lặc quốc, hoàng đế Lặc quốc đã nói rõ, tuyệt đối sẽ không xuất binh!"

"Cái gì?" Nguyệt Diệc Hàn nhíu lông mày: "Tại sao có thể như vậy?"

Các tướng lĩnh khác cũng bị tin tức này dọa cho kinh sợ: "Nếu quả thật như Nguyệt tiểu thư nói, vậy chẳng phải chúng ta đến một chút phần thắng cũng không có sao?"

"Theo ta thấy nên cầu hòa! Như vậy cũng tốt dễ giao phó với hoàng thượng!"

"Ta cũng tán thành, nếu không chờ quân đội Tây Việt đánh tới nơi này, chúng ta sẽ không có đường lui!"

Nguyệt Diệc Hàn lạnh lùng nhìn một đám tướng lĩnh đang ngồi, người ở chỗ Quân Mặc đều là hổ tướng, tùy tiện một người cũng có thể trấn giữ một phương, nhưng người chỗ hắn, còn chưa bắt đầu đánh giặc đã muốn cầu hòa, quả thật chính là muốn chọc tức chết hắn mà!

Hiển nhiên Nguyệt Vô Song cũng không thích nhóm người này, nhưng mà bây giờ còn phải dùng tới bọn họ, cho nên nén tức giận trong lòng xuống, nói: "Không nhất định là chúng ta phải cầu xin Lặc quốc, dù là tự chúng ta cũng có thể đánh thắng Tây Việt!"

"Nguyệt tiểu thư nói thì dễ dàng, Quân Mặc mang đội quân tinh nhuệ không có sức mạnh nào địch nổi, chúng ta đến một chút phần thắng cũng không có!"

Nguyệt Vô Song nhìn về phía cửa: "Không phải ta đây mang đến phần thắng cho các ngươi sao?"

"Cái gì?"

Mọi người theo ánh mắt Nguyệt Vô Song nhìn về phía cửa, Mộ Hoàng Tịch bất đắc dĩ vén rèm đi vào, nhìn người đang ngồi, cuối cùng rơi vào trên người của Nguyệt Diệc Hàn, khóe môi khẽ nâng lên: "Phần thắng Nguyệt tiểu thư nói là ta sao?"

"Nguyệt tiểu thư có ý gì? Chẳng lẽ ngài lại muốn đưa cho Quân Mặc một nữ nhân hay sao?"

"Mặc dù nữ nhân này quả thật không tệ, nhưng Quân Mặc thấy chưa chắc sẽ động lòng!"

"Đúng vậy, người trong thiên hạ đều biết Quân Mặc sợ hoàng hậu của hắn, những nữ tử khác hắn đều nhìn không thuận mắt!"

Nguyệt Vô Song nghe vậy, tự tin trên mặt càng tăng lên: "Vì sao các vị tướng quân không hỏi xem thân phận của người trước mắt là gì?"

"Đủ rồi!" Sắc mặt của Nguyệt Diệc Hàn âm trầm có chút đáng sợ: "Ai cho muội dẫn nàng tới?"

Đầu tiên là Nguyệt Vô Song chấn động thân thể, nhưng quật cường không cúi đầu: "Ca ca, huynh có ý gì? Rõ ràng có thể có phương pháp tốt hơn khiến cho Quân Mặc lui binh, huynh vẫn không cần, chẳng lẽ huynh thật sự chờ đến lúc Quân Mặc đánh tới quốc đô Nam Chiếu ư? Vậy thì cơ bản là huynh chứa tâm tư khác?"

"Nguyệt Vô Song!" Một tiếng gọi này, hiển nhiên là Nguyệt Diệc Hàn nổi giận.

Bình thường Nguyệt Vô Song rất sợ người huynh trưởng này, hơn nữa cũng rất nghe lời hắn nói, vì mục tiêu của hắn, nàng nổi danh thiên hạ, dạo chơi giữa các quốc gia, nhưng khi biết hắn bắt Mộ Hoàng Tịch nhưng không lợi dụng nàng, nàng ta thật sự nổi giận, nhất là nghe được người làm nói cho nàng ta biết Nguyệt Diệc Hàn vẫn còn giữ lại một tòa cung điện ở Nguyệt gia cho Mộ Hoàng Tịch, nàng ta thiếu chút nữa tức điên, tại sao nàng được huynh trưởng mình ưu ái, tại sao nhiều nam nhân đều thích nàng như vậy? Rõ ràng nàng ta xinh đẹp hơn, xuất sắc hơn, vì sao lấy được tốt nhất đều là nàng?

"Ca ca là bị muội nói trúng thẹn quá thành giận sao?"

Một đám tướng lĩnh nhìn hai huynh muội này ầm ĩ đến không thể kết thúc, sau đó hai mặt nhìn nhau, không hẹn mà cùng đưa ánh mắt về phía Mộ Hoàng Tịch đứng ở cửa: "Rốt cuộc nàng có thân phận gì?"

Nguyệt Vô Song hừ lạnh một tiếng: "Nàng chính là hoàng hậu Tây Việt trong miệng các ngươi!"

"Cái gì?" Mấy tướng lĩnh cả kinh đứng vụt dậy, ánh mắt có chút không tin nhìn Mộ Hoàng Tịch, sau đó tỉ mỉ quan sát Mộ Hoàng Tịch, mới phát hiện dung mạo của nàng không chỉ xuất chúng, hơn nữa còn có một chút hàm súc không đồng dạng, nàng vẫn đứng lẳng lặng ở nơi đó, nhưng quanh thân lại giống như được hơi thở cao quý bao trùm, cao quý, ưu nhã, ngạo khí, quả nhiên có phong phạm của Hoàng Hậu một nước!

"Không thể ngờ là hoàng hậu Tây Việt, như thế, sẽ không sợ Quân Mặc không lui binh rồi!"

"Đúng đấy! Tin đồn Quân Mặc yêu vị hoàng hậu này đến mức tận cùng, giận đỏ cả mặt vì hồng nhan, huỷ bỏ hậu cung ba nghìn, hiện tại hoàng hậu ở trong tay chúng ta, nhất định hắn sẽ lui binh!"

Cả quân trướng quét sạch tử khí lúc nãy, thay vào đó rất vui vẻ, mà đều chỉ bởi vì một người, có lẽ chỉ bởi vì thân phận của nàng.

Cách một đám tướng lĩnh, Mộ Hoàng Tịch và Nguyệt Diệc Hàn nhìn thẳng vào mắt, ánh mắt của nàng thản nhiên, không e ngại không sợ sệt, ngược lại cảm xúc trong con ngươi của Nguyệt Diệc Hàn lại làm người ta khó có thể phân biệt, chỉ là mặc kệ tâm tình của Nguyệt Diệc Hàn là gì, Mộ Hoàng Tịch cũng biết tác dụng của con tin là nàng nên phát huy rồi, mặc dù Nguyệt Diệc Hàn tức giận Nguyệt Vô Song dẫn nàng đến, nhưng hiện tại ở điều kiện này, hắn phải lợi dụng nàng mới có thể đạt được mục đích, vào lúc này đương nhiên người thông minh sẽ lựa chọn cái có lợi với mình, không phải sao?

Nguyệt Vô Song thấy vẻ mặt Nguyệt Diệc Hàn, nhất thời hiểu mình đánh cuộc thắng, mặc dù nàng ta bởi vì thái độ của Nguyệt Diệc Hàn mà giận dữ, nhưng cũng không phải nàng ta không có đầu óc, mặc kệ nàng ta tức giận như thế nào, nhưng mà e ngại với Nguyệt Diệc Hàn vẫn in thật sâu vào trong đầu, trừ khi có lý do đầy đủ, nếu không nàng ta phải gánh vác hậu quả kinh khủng; nhưng may mắn là nàng ta hiểu Nguyệt Diệc Hàn hơn bất kỳ kẻ nào, hiểu hắn là một người có thể lợi dụng tất cả để đạt được mục đích của mình, bao gồm người muội muội như nàng ta cũng chỉ là một con cờ mà của hắn thôi, cho nên dưới tình huống như thế, dù hắn sẽ tức giận, nhưng cũng tuyệt đối sẽ đồng ý cách làm của nàng ta.

Mộ Hoàng Tịch được xem là người quan trọng nhất giam cầm lại, bên trong ba tầng bên ngoài ba tầng thủ vệ, người bình thường đoán chừng là có chạy đằng trời, chỉ là Mộ Hoàng Tịch sẽ không nghĩ tới muốn chạy trốn, ngược lại nàng rất mong đợi ngày mai đến, xa cách đã hai tháng, nàng rất nhớ, không biết gặp lại lần nữa, nên là bộ dạng như thế nào?

Lại nói hai tháng này, nàng không nhớ đến Quân Mặc, thậm chí có thời điểm nàng cũng hoài nghi tình cảm của mình với Quân Mặc rốt cuộc sâu đậm thế nào, nhưng, cho tới giờ khắc này xa cách hắn nàng mới hiểu được, không phải nàng cũng không nhớ nhung, chỉ là chính nàng không phát hiện ra, thật ra thì nội tâm đã sớm nhớ như điên!

Trong lòng thở dài một tiếng nằm vật xuống trên giường, xem ra tối nay nhất định là một đêm không ngủ!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn hoa hồng về bài viết trên: Hothao, MuaBongMay0509, antunhi
     
Có bài mới 25.12.2017, 20:37
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.10.2014, 13:59
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1322
Được thanks: 8001 lần
Điểm: 22.87
Có bài mới Re: [Cổ đại] Thịnh thế đế sủng: Đích nữ hoàng hậu - Thiên Mai - Điểm: 48
Chương 89

Edit: Thu Lệ

Hôm sau

Mới vừa sáng tinh mơ, tiếng kèn lệnh không ngừng vang lên trong quân doanh, đại quân Tây Việt đã tới ngoài thành, hôm nay chính là một ván sinh tử.

Sau khi sắc trời sáng choang, Nguyệt Vô Song liền dẫn theo người đến nơi giam giữ Mộ Hoàng Tịch, vung tay lên: "Trói nàng ta lên cổng thành!"

"Dạ!"

Hai binh lính đi lên dùng sợi dây trói chặt Mộ Hoàng Tịch, xổ đẩy một mạch đến lầu cổng thành. Dọc đường binh lính khó hiểu nhìn Mộ Hoàng Tịch bị trói, vì giữ bí mật nên những tướng quân kia cũng không nói thân phận của Mộ Hoàng Tịch cho bọn hắn biết, cho nên giờ phút này nhìn thấy nàng bị trói đi lên lầu cổng thành, dĩ nhiên là vô cùng khó hiểu.

Đến lầu cổng thành, bọn họ cột Mộ Hoàng Tịch vào thập tự giá đưa lên đài cao, Mộ Hoàng Tịch lập tức xuất hiện ở vị trí dễ thấy nhất trên cổng thành.

Mộ Hoàng Tịch có thể nhìn thấy doanh trướng quân đội Tây Việt ở phía xa, vì vậy nàng cười, chắc giờ này người kia đang ở phía đối diện, không bao lâu nữa bọn họ sẽ gặp mặt!

Nguyệt Vô Song thấy ánh mắt hàm chứa mong đợi của nàng, giễu cợt cười một tiếng: "Bây giờ ngươi hãy mong đợi thật tốt đi! Bởi vì qua hôm nay, ngươi chính là Tội Nhân Thiên Cổ của Tây Việt!"

Mộ Hoàng Tịch nhàn nhạt cười một tiếng: "Trở thành Tội Nhân Thiên Cổ cũng tốt hơn bị mẫn diệt trong dòng sông lịch sử dài đằng đẵng, không phải sao?"

"Hừ!" Nguyệt Vô Song không có sắc mặt tốt xoay đầu đi, phân phó người đang cài đặt mấy cơ quan đơn sơ chung quanh Mộ Hoàng Tịch, cơ quan này vô dụng với người khác nhưng lại trí mạng với Mộ Hoàng Tịch, mặc kệ nàng muốn chạy trốn hay ai muốn cứu nàng, chỉ cần nàng chuyển động thì mũi tên và đao kiếm trong chỗ tối sẽ lập tức phóng tới, đến lúc đó nàng chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ.

"Xem ra ngươi không định bỏ qua cho ta!" Nhìn ánh sáng màu lam của đầu mũi tên ẩn nấp, sắc mặt Mộ Hoàng Tịch bình tĩnh như trước, thậm chí vẫn duy trì nụ cười yếu ớt trên môi.

Nguyệt Vô Song cũng không chột dạ, bởi vì cho tới bây giờ nàng ta chưa từng che giấu ý đồ của mình.

"Ngày đó trên hoàng cung Tây Việt, thì chúng ta đã nhất định là kẻ địch, ngươi không chết thì ta phải lìa đời, hôm nay chẳng qua là một kết cục mà thôi!"

"Yên tâm, ta sẽ khiến ngươi bị chết vô cùng hoa lệ, với Quân Mặc của ngươi cùng chết trong khoảnh khắc Tây Việt diệt vong!"

"Đây cũng là một đề nghị rất tốt!" Dùng một quốc gia diệt vong để tế điện một đôi Đế hậu tử vong, quả thật không tệ nhưng đáng tiếc, không phải hôm nay!

Vào khoảnh khắc Mộ Hoàng Tịch bị trói lên cổng thành có người xông đến đại trướng trong doanh trại báo cáo cho Quân Mặc, Quân Mặc nghe xong, cây bút trong tay “Cộp” bị bẻ gãy, các tướng lĩnh ngơ ngác nhìn nhau nhưng không dám nói một chứ nào. Chuyện Quân Mặc sủng ái hoàng hậu bọn họ hiểu rất rõ, nếu bây giờ nói ra câu nói sai lầm nào đó, không chừng chết thế nào cũng không biết.

Rốt cuộc, trong lúc mọi người vô cùng thấp thỏm, Quân Mặc ném cây bút vào trong góc, cuốn bản đồ đang đặt trước mặt lại, giọng nói lạnh lùng kinh người: "Làm việc theo kế hoạch!"

"Tuân lệnh!"

Thanh Qua đứng bên cạnh thận trọng liếc nhìn sắc mặt của chủ tử nhà mình, trong lòng bất đắc dĩ thở dài, rõ ràng đã vấn vương đến tột cùng rồi mà còn cố tình phải làm bộ như không có chuyện gì lớn. Trong khoảng thời gian chủ mẫu không có ở đây, d/đ;l;q'd chủ tử giống như lại trở về những ngày chưa từng gặp chủ mẫu trước kia, khiến cho hắn mỗi ngày đều kinh hồn bạt vía. Mỗi ngày bọn họ đều cầu nguyện chủ mẫu mau chóng trở lại, như vậy chủ tử sẽ không hỉ nộ vô thường âm tình bất định nữa.

Nhưng mà bọn hắn càng hiểu rõ hơn, không có ai hy vọng chủ mẫu trở lại hơn chủ tử, mỗi buổi tối hắn đều nhìn thấy chủ tử ngồi ở chỗ chủ mẫu hay ngồi thật lâu cho đến khi trời sáng.

Mấy cờ lệnh phát ra, tiếng kèn lệnh hành quân thổi lên, chiến sự hết sức căng thẳng.

Hai mươi vạn đại quân của Quân Mặc xếp thành một hàng trước cửa thành, liếc nhìn chỉ thấy một mảnh đen ngòm, dưới ánh rạng đông khôi giáp đen ngòm như được rửa nước, đỉnh trường mâu hiện ra sáng bóng.

"Thùng thùng thùng!" Lần đầu tiên trống trận đánh vang.

Bên ngoài thành Vân Châu, năm vị tướng lĩnh dẫn theo mười lăm vạn binh lính bày thế trận chờ quân địch, Nguyệt Diệc Hàn cũng đổi lại một bộ áo giáp màu bạc giục ngựa phía trước đại quân, trong tay nắm một cây Trường Thương màu bạc, toàn thân cho người ta cảm giác hoàn toàn khác biệt với hắn trước kia, nếu như nói lúc trước hắn ôn hòa là vỏ đao, như vậy hiện tại hắn chính là một thanh kiếm đã rút ra khỏi vỏ, tài năng nở rộ, lạnh buốt bén nhọn!

Mộ Hoàng Tịch nhìn Nguyệt Diệc Hàn ở phía xa, nói thật lòng thì giờ khắc này nàng cảm thấy người nam nhân Nguyệt Diệc Hàn cũng không tồi, hắn có tài trí, có dã tâm, có năng lực, hiểu được mưu kế, cũng không chừa thủ đoạn nào, có đủ tất cả một kiêu hùng nên có. Nếu như không có nàng tồn tại thì giữa Nguyệt Diệc Hàn và d/đ;l;q'd Quân Mặc, rốt cuộc ai thắng ai thua còn chưa nhất định! Thật ra thì nàng không ghét Nguyệt Diệc Hàn, so với những kẻ chỉ biết lợi ích trước mắt, hoặc oán trách mình thất bại thì nam nhân có dã tâm, có khát vọng tốt hơn rất nhiều, nhưng điều duy nhất có thể nói là lập trường của riêng mình bất đồng không làm bằng hữu được, chỉ có làm kẻ địch.

"Thùng thùng!" Tiếng trống trận của Tây Việt dừng lại sau hai tiếng cuối cùng, sau đó, giữa đội ngũ khổng lồ trống ra một lối đi, một người cưỡi Hắc kỵ chói mắt chạy tới, con ngựa đen nhánh cường tráng, đầu ngựa ngẩng cao giống như một vương giả dò xét lãnh địa, mà người cưỡi ngựa càng làm cho người ta không dứt ánh mắt ra được, khôi giáp màu đen không ngăn được khí khách vương giả quanh người hắn, dung nhan tuấn mỹ lạnh lẽo kinh người, đôi mắt đen nhánh như ngôi sao mang theo kiêu hãnh, quần lâm thiên hạ, hắn đứng trong vạn quân màu đen, nhưng chỉ cần nhìn một lần là có thể nhìn thấy hắn khác biệt với mọi người, dù rằng liếc mắt xa xa cũng có thể làm cho người ta có cảm giác không nhịn được muốn thuần phục.

Nguyệt Diệc Hàn nhìn thấy Quân Mặc, phải nói hận không phải là không có, mặc dù hắn muốn vị trí kia nhưng hắn lại không thể không thừa nhận phong cách đế vương trên người Quân Mặc.

Hai quân đối nghịch rõ ràng có mấy trăm ngàn người, nhưng lại yên tĩnh chỉ còn lại tiếng gió thổi xào xạc lay động tay áo. Cuối cùng, một tướng lĩnh bên cạnh Nguyệt Diệc Hàn không chịu được nhẫn nại, giục ngựa xông lên trước, nhắm thẳng trường thương vào: "Quân Mặc, hoàng hậu của ngươi đang ở trong tay chúng ta, biết điều thì lập tức lui binh!"

Lời này vừa nói ra, hai quân xôn xao.

Binh sĩ Nam Chiếu kinh ngạc, thì ra nữ nhân có khuôn mặt xinh đẹp bị trói trên cổng thành lại chính là hoàng hậu Tây Việt! Nói như thế Quân Mặc nhất định sẽ lui binh rồi, nghĩ đến đây, vốn sợ chiến bại thấp thỏm không yên ngược lại bắt đầu hả hê.

Mà binh sĩ Tây Việt cũng kinh ngạc, hoàng hậu nương nương của bọn họ vậy mà lại ở trong tay đối phương? Là thật sao? Nếu như vậy thì bọn họ chẳng phải không đánh mà bại sao? Những binh lính này đều trải qua huấn luyện nghiêm khắc, hoài nghi cũng chỉ là trong nháy mắt ngay lập tức bác bỏ, bọn họ tin tưởng Hoàng đế sẽ không khiến cho bọn họ thất vọng.

Mà trên đài cao, Mộ Hoàng Tịch vẫn nhìn người ngồi trên Hắc kỵ phía xa xa, sắc mặt không buồn không vui, giống như tất cả những chuyện này đều không liên quan đến nàng.

Quân Mặc không trả lời câu nói của tướng lĩnh kia, mà rút trường kiếm đang cầm trong tay ra, chỉa thẳng lên trời cao, môi mỏng lạnh lẽo khạc ra một chữ vô cùng kiên nghị: "Giết!"

"Xông lên!" Nhận được mệnh lệnh, binh sĩ Tây Việt không chút do dự vọt tới quân đội Vân Châu giống như đánh máu gà, nhìn bọn họ tiến lên như không có chương pháp gì, thực ra kinh nghiệm tự động, quy củ nhưng không mất bén nhọn, khiến bọn người Nguyệt Diệc Hàn có chút ứng phó không kịp.

"Tại sao có thể như vậy? Không phải nói Quân Mặc rất thích hoàng hậu của hắn sao? Sao không nói một chữ đã tấn công?"

"Xong rồi xong rồi! Thật sự giết tới!"

Nguyệt Diệc Hàn khinh bỉ nhìn một đám tướng lĩnh sợ hãi muốn lui binh ngay lập tức, hận không thể một kiếm chém bọn họ, nhưng đối đầu với kẻ địch mạnh không cho phép hắn làm như vậy, vung trường thương lên: "Xông lên cho ta!"

"Giết!" Biết không còn đường lui, binh sĩ Nam Chiếu chỉ có thể nhắm mắt nghênh đón, ba mươi lăm vạn đại quân xông vào chém giết, đao kiếm, máu tanh và thi thể trở thành hình ảnh duy nhất trước mặt.

Không biết từ lúc nào, Nguyệt Vô Song đã đi tới bên cạnh Mộ Hoàng Tịch, trên mặt hoàn toàn là giễu cợt: "Đây chính là tình thâm tính nồng mà ngươi nói? Tỉnh táo đi! Tình yêu của Đế Vương chỉ nhẹ như lông hồng, tuyệt đối không có khả năng vì một nữ nhân mà   vứt bỏ quyền lực và địa vị!"

Mộ Hoàng Tịch miễn cưỡng nhíu mày: "Vậy theo ngươi, hiện tại ta nên khóc bày tỏ đau lòng mới đúng à!"

Nguyệt Vô Song cười lạnh nhìn Mộ Hoàng Tịch: "Bây giờ mà ngươi còn cười được!"

"Nếu xác nhận Quân Mặc không quan tâm đến ngươi chút nào... vậy thì ngươi sẽ trở thành vong hồn dưới quân ta, đến lúc đó cho ngươi khóc, dùng hoàng hậu một nước tới tế cờ, nói không chừng còn có thể phấn chấn sĩ khí quân ta!"

"Đây cũng là một ý tưởng rất tốt!" Mộ Hoàng Tịch vẫn nhẹ nhàng như cũ, lẳng lặng nhìn chém giết dưới đất, xác chết ở khắp mọi nơi, máu chảy thành sông cũng không khiến trong mắt nàng có một tia xúc động nào mà ngược lại chỉ có lạnh lẽo, vô cùng lạnh lẽo.

"Loảng xoảng!" Điều Nguyệt Vô Song không muốn nhìn thấy nhất chính là vẻ mặt như thế này của Mộ Hoàng Tịch, tại sao hiện giờ nàng ta còn có thể bình tĩnh như thế, vì sao vào thời khắc này nàng ta còn có thể giữ vững cao ngạo, hiện tại nàng hận không được xé rách lớp mặt nạ này của nàng ta, muốn nhìn dáng vẻ nàng ta quỳ xuống đất cầu xin tha thứ, gác trường kiếm trong lên vai Mộ Hoàng Tịch, d/đ;l'q'd nhìn nam nhân đang đánh không phân cao thấp với huynh trưởng của nàng ở phía xa xa, đè xuống tình cảm trong lòng, pha lẫn tiếng nội lực xuyên thấu toàn bộ chiến trường: "Hoàng thượng Tây Việt, nếu như ngươi không rút quân, ta sẽ lập tức giết chết Mộ Hoàng Tịch, tế quân kỳ Nam Chiếu ta!"

Quân Mặc dừng tay lại, thiếu chút nữa bị Nguyệt Diệc Hàn tổn thưởng, giục ngựa lui về phía sau: "Rút lui!"

Quân đội Tây Việt huấn luyện nghiêm chỉnh rút lui, mà binh sĩ Nam Chiếu rời rạc trở lại, liếc mắt một cái đã phân biệt cao thấp!

Nguyệt Diệc Hàn giục ngựa trở về thành, lập tức hạ lệnh điều mười vạn binh lính bổ sủng, hiển nhiên những binh lính này trấn định hơn những binh lính vừa rồi rất nhiều, sau khi ra ngoài thành lập tức di chuyển qua hai bên, tỉ mỉ quan sát sẽ phát hiện bọn họ đang bày trận.

Trận pháp kia khiến Mộ Hoàng Tịch sững sờ, lần đầu tiên trong mắt \thoáng qua một vẻ bối rối, ngước mắt chống lại cặp mắt màu đen kia, khóe môi hé mở không tiếng động khạc ra hai chữ, nàng biết hắn nhìn thấy!

Mà ở nơi xa, Quân Mặc cũng sững sờ, vấn vương trong mắt trở nên thâm trầm, nàng lại bảo hắn ‘rút lui’, lẳng lặng quan sát bính lính Nam Chiếu bố trận mới hiểu được ý của Mộ Hoàng Tịch. Nguyệt Diệc Hàn bày ‘Sinh tử trận’, tên cũng như nghĩa, trận này tạo thành sống và chết từ hai bên, có người gọi nó là Thái Cực trận, phân Lưỡng Nghi, trận này cũng không phải là Thái Cực Bát Quái Trận, so với những trận pháp khác thì trận này hiển nhiên hung hiểm hơn rất nhiều, cho dù là Quân Mặc tùy tiện xông vào, coi như còn sống nhưng cũng sẽ bọ thương khắp người.

Những binh khí Nam Chiếu và Hắc Kỵ Tây Việt thì không cách nào so sánh, nhưng là sử dụng bọn hắn dàn trận thì lại khác, trên chiến trường sử dụng trận pháp là vì phát huy tác dụng của binh khí tướng sĩ đến cực đại, mà một số binh lính một khi vào trận pháp thì sẽ không còn là người, mà vô số người tạo thành lực công kích, dĩ nhiên không thể giống với những binh lính rời rạc như thường ngày.

Thật ra thì Quân Mặc chỉ đoán đúng phân nửa, nửa còn lại chỉ có Mộ Hoàng Tịch biết, bởi vì chỉ có từ vị trí này của nàng mới thấy được rõ ràng, trận pháp Nguyệt Diệc Hàn đang bày hoàn toàn không phải “Sinh tử trận”, mà là ‘Huyết hồn trận’ còn đáng sợ hơn “Sinh tử trận”, bên ngoài dùng “Sinh tử trận” che chở, bên trong dần dần tạo thành ‘Huyết hồn trận’, mà theo Mộ Hoàng Tịch biết, “Huyết hồn trận” là một trận pháp cực âm, nó cần vô số âm hồn tới ủng hộ, hơn nữa còn cần máu tươi và sinh mạng tới khởi động trận pháp. Nghĩ đến Nguyệt Diệc Hàn thật sự phải dùng Long Ấn rồi, mà mười vạn binh lính dưới đất chính là vật tế của hắn!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trần Thu Lệ về bài viết trên: HNRTV, Hothao, antunhi, girl051, Đào Sindy
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 108 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Diệp Tuyết Liên, Hippo Map, hoa hồng, Linhminh, Lạp Lạp, Vân Cà Bông, xichgo, y229917 và 627 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

2 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 35, 36, 37

3 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 19, 20, 21

5 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

6 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

7 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75

8 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 120, 121, 122

10 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 176, 177, 178

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 57, 58, 59

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

13 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

16 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

17 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34

20 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 23, 24, 25


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Mẹ Bầu
Mẹ Bầu
susublue
susublue

Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 559 điểm để mua Audi
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 405 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 327 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 384 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2448 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1443 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 398 điểm để mua Audi
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1155 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 378 điểm để mua Audi
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 310 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 250 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1099 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 364 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 341 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 1045 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Táo đỏ phố núi vừa đặt giá 323 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 2330 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1373 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1306 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 345 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2218 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 294 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 994 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 945 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 899 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 855 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 813 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 773 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 303 điểm để mua Gà sừng sộ
Shop - Đấu giá: Dịch Tử Hiên vừa đặt giá 735 điểm để mua Quà tặng Hamster

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.