Diễn đàn Lê Quý Đôn

Chúc mừng Tđ2728 vừa nhặt được bao lì xì chứa 10 điểm! (11 phút trước) (hướng dẫn)



≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 160 bài ] 

Cục cưng yêu quý nhất của Boss - Lại Ly Hôn

 
Có bài mới 03.01.2018, 18:35
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 31 Nữ
Bài viết: 2865
Được thanks: 22156 lần
Điểm: 10.89
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cục cưng yêu quý nhất của Boss - Lại Ly Hôn 95.2 - Điểm: 11
Chương 95.2: Chân tướng rõ ràng

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Bà dùng tất cả mọi thủ đoạn loại trừ người bất đồng ý kiến, cũng muốn dùng tất cả biện pháp đả kích, tổn thương Tiêu Cửu Cửu.

Bà một lòng muốn củng cố địa vị của mình trong lòng ông xã, cũng không hiểu, bà những thủ đoạn người không nhận ra kia, cùng những hành động cực đoan này, sẽ đẩy Tiêu An Bác và Tiêu Cẩn Chi đi xa hơn, xa tới mức bà không thể tiếp xúc được trong nội tâm của bọn họ, lưu lại một mình bà giãy giụa trong thế giới tình cảm méo mó, không cách nào cứu lại.

Khẩu khí này Diệp Tú Trinh hồi lâu không lên nổi, thân thể chợt run mấy cái, cuối cùng lại ngất đi.

Tiêu An Bác vội vàng vọt tới trước mặt bà, đặt bà nằm thẳng, ấn huyệt nhân trung cho bà.

Khi cảm thấy hơi thở của bà ấy ổn xuống thì lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, lại vội vàng gọi người tới, mang Diệp Tú Trinh lên phòng quan sát, để cho bà truyền đường gluco.

Diệp Tú Trinh đi như vậy, cả phòng làm việc của viện trưởng liền yên tĩnh lại.

Tiêu Tĩnh Bác để tất cả mọi người ngồi xuống tán gẫu, ngước mắt nhìn về phía Tiêu An Bác, “Anh, bây giờ anh định làm như thế nào?”

Tiêu An Bác nhìn thẳng về phía Tiêu Tĩnh Bác, mang theo khẳng định nói, “Chú có chuyện gạt anh, đúng không? Nếu như Cửu Cửu thật sự là con gái của anh, vậy con bé không thể ở chung một chỗ với Cẩn Chi, mà anh không thấy chú có ý kiến gì về việc hai đứa như vậy...”

Ánh mắt của Tiêu An Bác rơi lên bóng dáng kề cận bên nhau của Tiêu Cẩn Chi và Tiêu Cửu Cửu, nhìn tay hai đứa nắm chung một chỗ, trong lòng khẽ thở dài một tiếng.

Thật ra thì, sự thật Tiêu Cẩn Chi không phải là con ruột của ông, ông đã sớm biết! di3n~d@n`l3q21y'd0n

Đó là khi Tiêu Cẩn Chi còn nhỏ, đại khái lúc hơn một tuổi, có một ngày bị sốt, Diệp Tú Trinh đi công tác, ông vừa vặn về đến nhà, liền đưa Tiêu Cẩn Chi đi bệnh viện, đứa bé phải lấy máu kiểm tra.

Khi báo cáo kiểm tra máu vừa ra, ông vừa nhìn thấy nhóm máu của Tiêu Cẩn Chi thì ngây ngẩn rồi.

Nhóm máu của Tiêu Cẩn Chi là nhóm máu AB, mà ông và Diệp Tú Trinh, đều không phải nhóm máu này, cũng sẽ không thể sinh ra đứa bé có nhóm máu này.

Liên tưởng đến đêm hôm ông và Diệp Tú Trinh ở chung đó, ông hoàn toàn ở trong trạng thái say rượu, sau đó, đứa bé mới tám tháng đã được sinh ra, mặc dù trong lòng ông có nghi ngờ, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến Diệp Tú Trinh sẽ có bầu với người đàn ông khác, sau giá họa cho ông.

Dù sao, Diệp Tú Trinh này vẫn thích ông, mặc dù ông không thích bà, nhưng lại chưa bao giờ hoài nghi tình cảm của bà dành cho ông.

Nghĩ đến Lâm Khả đã mất tích, lại nghĩ đến đứa bé như vậy, ngay lúc đó Tiêu An Bác, thiếu chút nữa đã mất đi hình tượng ở trong bệnh viện.

Cuối cùng, ông vẫn dằn đau khổ trong đáy lòng xuống, coi như chưa từng xảy ra chuyện gì.

Bởi vì ông vốn chưa từng để ý đến người phụ nữ kia, cho nên, không quan tâm bà ấy ở chung một chỗ với ai, mà ông cần một người thừa kế, cho nên, ông vẫn không lên tiếng.

Nhưng đối với đứa nhỏ Tiêu Cẩn Chi này, ông vẫn không có cách nào bỏ qua khúc mắc, ông không thể yêu thương mà đối xử, cho nên mới lạnh lùng với nó, không nhìn nó.

Mà lúc này Tiêu An Bác tỉnh táo khác thường, đảo ngược lại khiến Tiêu Tĩnh Bác, Tiêu Cẩn Chi và Tiêu Cửu Cửu lấy làm kinh hãi.

Trong lòng ba người bọn họ đã sớm có dự cảm, cho nên không cảm thấy kinh ngạc.

Nhưng bọn họ lại không nghĩ tới, không ngờ Tiêu An Bác đã sớm biết được kết quả này.

Tiêu Tĩnh Bác lấy một phần xét nghiệm DNA khác về Cửu Cửu và Cẩn Chi ra, “Mọi người xem đi, Cẩn Chi và Cửu Cửu, quả thật không có liên hệ máu mủ! Chuyện này em còn không nói cho ông cụ, em muốn hỏi mọi người trước, hiện giờ mọi người định như thế nào?”

Tiêu An Bác liếc mắt nhìn báo cáo, nhìn thẳng về phía Cửu Cửu và Cẩn Chi, hỏi, “Hai đứa tính toán như thế nào?” dieendaanleequuydonn

Tiêu Cẩn Chi đang định nói chuyện, Tiêu Cửu Cửu lại đè anh xuống.

Cô nhìn thẳng Tiêu An Bác nói, “Ý của con là, vốn như thế nào, thì cứ theo như vậy, cái gì cũng không cần thay đổi. Cho tới bây giờ con là một đứa trẻ mồ côi, cũng chưa từng nghĩ tới, có một ngày con sẽ biến thành đại tiểu thư của gia tộc hào môn gì đó, mà bây giờ, con có anh Cẩn, anh Cẩn chính là người con muốn, anh ấy chính là tất cả của con, con không hy vọng vì chuyện này mà anh Cẩn bị người ta gièm pha dị nghị, cũng không muốn nhìn thấy bởi vì chuyện này mà anh ấy bị người khác tổn thương, mặc dù ngài là cha con, về sau, con cũng coi ngài là cha mà hiếu thuận, nhưng mà ở trong chuyện này, con hy vọng ngài có thể đồng ý với ý kiến của con!”

Tiêu Cẩn Chi cảm động nhìn Tiêu Cửu Cửu, cô dễ dàng bỏ vinh hoa phú quý dễ như trở bàn tay, chính là vì tác thành cho danh dự và địa vị của anh?

Đồ ngốc này! Thật sự quá ngu ngốc!

Chẳng những Tiêu Cẩn Chi, ngay cả Tiêu An Bác và Tiêu Tĩnh Bác cũng hơi khiếp sợ nhìn cô.

Tiêu Tĩnh Bác rất nhanh bật cười, đây mới là Cửu Cửu mà ông biết, không phải sao?

Mà Tiêu An Bác tỏ vẻ phức tạp nhìn cô con gái quá giống Lâm Khả này, con bé đã trưởng thành, cũng sắp làm mẹ, nhưng ông, cũng vào lúc con bé hy vọng nhất, ông lại vắng bóng trong trong sinh mệnh con bé.

Hiện giờ ông cũng không có gì van xin, chỉ mong muốn đền bù tốt cho con bé, cho dù con bé muốn gì, ông cũng sẽ thỏa mãn.

Tiêu An Bác tràn đầy đau lòng nhìn con gái, “Nếu như đây chính là con muốn, ta không có ý kiến!”

Đúng lúc này, Tiêu Cẩn Chi quát khẽ một tiếng, “Không được! Con không đồng ý!” die~nd a4nle^q u21ydo^n

Tiêu Cửu Cửu không hiểu nhìn về phía anh, ngay sau đó đưa tay che kín miệng anh lại, ngăn cản lời anh định nói ra, nhẹ nhàng nói, “Anh Cẩn, em biết rõ suy nghĩ của anh, anh không muốn uất ức em, nhưng mà, anh nên biết, em cũng không muốn uất ức anh! Nghe đi, cứ làm theo em nói, chúng ta kết hôn, anh chính là con trai của cha, mà em gả cho anh, em cũng giống như con gái của cha, người một nhà chúng ta có thể hạnh phúc sống chung một chỗ, như vậy có gì không tốt sao? Mặc dù thay đổi một chuyện, nhưng thật ra cái gì cũng không thay đổi, không phải sao?”

“Cửu Cửu...” Tiêu Cẩn Chi ôm lấy cô, người phụ nữ nhỏ bé này luôn khiến cho anh ấm lòng như vậy.

Thật ra có vài thứ, không thuộc về anh, anh không muốn đoạt lấy, cho dù Cửu Cửu muốn cho anh, anh cũng không muốn!

Tiêu Cẩn Chi vươn tay, nắm chặt hai bả vai của cô, nhìn thẳng vào cô, kiên định có lực nói, “Cửu Cửu, anh chưa bao giờ quan tâm mình có thân phận gì, anh chỉ muốn em yêu anh, như vậy đủ rồi! Tin tưởng anh, cho dù anh không phải con trưởng nhà họ Tiêu, cho dù không có thân phận và địa vị như bây giờ, anh vẫn có thể cho em cuộc sống hạnh phúc và vui vẻ!”

Tiêu Cửu Cửu dùng sức gật đầu, “Em biết rõ! Em biết rõ là anh có thể! Em tin tưởng anh! Nhưng mà, em không muốn thay đổi tình trạng bây giờ, có thể không?”

Lúc này Tiêu Tĩnh Bác cũng nói, “Chú cảm thấy Cửu Cửu nói đúng, chuyện này mọi người đều biết ở trong lòng là được rồi, dù sao Cửu Cửu gả cho Cẩn Chi, cũng giống như là người nhà họ Tiêu, đứa bé được sinh ra, vẫn mang họ Tiêu, nếu như chuyện này thật sự muốn chọc ra, nói thật, chỉ có trăm hại mà không có một lợi với nhà họ Tiêu. Anh cả, anh nói có đúng không?”

Tiêu An Bác khẽ ừm, ngay sau đó nhìn Cửu Cửu: “Chỉ có điều uất ức Cửu Cửu!”

Tiêu Cửu Cửu vừa nghe giọng điệu của ông thả lỏng, lập tức nở nụ cười rực rỡ nhất, “Cha, con không uất ức! Thật! Con không uất ức! Chỉ cần người một nhà chúng ta ở chung một chỗ, con đã rất vui vẻ rồi.”

Nghe được một tiếng “Cha” kia của Tiêu Cửu Cửu, Tiêu An Bác luôn lạnh lùng, thiếu chút nữa lại rơi lệ.

Trong lòng ông đang suy nghĩ, Khả Khả, nếu như bà còn sống, một nhà ba người chúng ta ở chung một chỗ, thật tốt biết bao?

Tiêu Tĩnh Bác lại nói một câu, “Bên ông cụ, để em nói đi!”

Tiêu An Bác biết tính tình chú em của mình tốt, người vừa trầm ổn lại có khả năng, cũng luôn khiến ông cụ vui vẻ, có chú ấy đi nói, còn tốt hơn ông là người trong cuộc, nên cũng khẽ gật gật đầu, “Được! Vậy chuyện này giao cho chú!”

“Vậy bên chỗ chị dâu...” Tiêu Tĩnh Bác nhớ tới Diệp Tú Trinh điên cuồng lúc trước, trong lòng luôn cảm giác hơi lo lắng.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: hoalongchong89
     
Có bài mới 05.01.2018, 19:32
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 31 Nữ
Bài viết: 2865
Được thanks: 22156 lần
Điểm: 10.89
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cục cưng yêu quý nhất của Boss - Lại Ly Hôn 95.3 - Điểm: 11
Chương 95.3: Chân tướng rõ ràng

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Đáy mắt Tiêu An Bác thoáng qua khí lạnh, “Tôi sẽ khiến cho bà ấy yên phận!”

Tiêu Cửu Cửu thấy không khí hơi khẩn trương, đột nhiên cười nói, “Cha, có thể nói cho con biết, chuyện cha và mẹ trước kia? Mẹ con... Là một người phụ nữ như thế nào? Có thể nói một chút cho con không?”

Tiêu An Bác vừa nghĩ tới Lâm Khả, trên khuôn mặt nguội lạnh cương nghị, liền hiện lên vẻ dịu dàng.

“Mẹ con ấy hả, là một người phụ nữ rất đẹp, rất dịu dàng, rất hiền lành, lại rất săn sóc. Cha biết mẹ con ở bệnh viện, lúc ấy, mẹ con là y tá, còn cha ấy mà, khi diễn tập quân đội bị thương, bị thương còn rất nặng, nằm trong bệnh viện ước chừng nửa tháng, đúng lúc mẹ con là y tá phụ trách chăm sóc cha, khoảng thời gian chung đụng đó, hai chúng ta dần tốt lên.”

Nhớ lại chuyện trước kia, trên mặt Tiêu An Bác nổi lên mỉm cười nhàn nhạt.

“Trải qua một khoảng thời gian chung đụng, tình cảm của cha và mẹ con cũng càng ngày càng sâu, mẹ con không phải quân không lấy, cha không phải khanh không cưới, vì vậy, cha liền mang mẹ con trở về nhà họ Tiêu, đi gặp cha mẹ cha.”

Nói đến đây, sắc mặt Tiêu An Bác trầm xuống, hiện lên vẻ đau thương.

“Nhưng mà, bởi vì xuất thân của Lâm Khả, mẹ con còn chưa nói một câu, đã bị cha mẹ cha trực tiếp bác bỏ! Lúc ấy, ông nội con rất không khách khí nói thẳng với  Lâm Khả, con trưởng nhà họ Tiêu chúng tôi, cần chính là một người vợ hiền có thể trợ giúp nó đi lên, đi về phía đỉnh cao hơn, mà không phải là một người phụ nữ nhỏ bé không có gì cả, còn cần nó bỏ bớt tinh lực ra chăm sóc, việc hôn sự này, ông nội con không đồng ý!”

“Ông nội con còn nói, tôi không chỉ đồng ý cho hai người kết hôn, hơn nữa, An Bác đã có vợ chưa cưới, con bé chính là Diệp đại tiểu thư Diệp Tú Trinh của nhà đại tướng quân Diệp. Bàn thân cô là một cô gái đến từ nông thôn, cô lấy cái gì ra so sánh với Diệp đại tiểu thư người ta?”

“Lúc ấy, lời ông nội con nói, khiến cho mẹ con đau tận tim, mẹ con lệ rơi đầy mặt, nhưng lại nắm thật chặt tay cha, hình như nói cho cha biết, mẹ con vĩnh viễn sẽ không buông cha ra!” die nda nle equ ydo nn

Tiêu An Bác nghẹn ngào, yên lặng, rồi mới bắt đầu tiếp tục nói ra.

“Lúc ấy, cha nói lại một câu, trừ bỏ Lâm Khả, con ai cũng không cưới, nếu như không thể lấy Lâm Khả làm vợ, con tình nguyện đi làm hòa thượng! Những lời này của cha khiến cho ông nội con giận dữ không thôi, lúc ấy ra lệnh cho mấy nhân viên bảo vệ nhốt cha lại, đuổi Lâm Khả ra ngoài.”

“Chờ sau khi cha bị nhốt một tháng được thả ra, tìm đến bệnh viện, người của bệnh viện lại nói cho cha biết, Lâm Khả phạm sai lầm, đã bị cách chức đuổi đi. Lú ấy cha chỉ cảm thấy giống như sét đánh giữa trời quang, cha biết rõ đây nhất định là chuyện tốt mà ông nội con làm, nên phóng về nhà, chất vấn ông nội các con sao lại đối xử như vậy với cô ấy?”

“Ông nội con rất vô tình nói với cha, nếu như mày còn khăng khăng một mực, tao sẽ không ngừng để cho cô ta mất việc, tao cũng sẽ để cho cô ta ngay cả mạng sống cũng không có! Nếu như mày không tin, mày cứ thử nhìn một chút cho tao!”

“Lúc ấy, cha tỏ vẻ căm ghét nhìn cha mình nói, nếu như cô ấy chết rồi, con sẽ chôn cùng cô ấy, cha nếu như cha không tin, cha cũng có thể thử nhìn một chút! Nói xong, buổi tối hôm đó, cha liền dọn dẹp hành lý, trực tiếp đuổi về quê của Lâm Khả.”

“Nhưng mà, Lâm Khả cũng không trở về nhà, khi trong lòng cha tràn đầy tuyệt vọng, không biết tìm bao nhiêu lâu, nửa năm sau, cuối cùng tìm được Lâm Khả, cô ấy bị đày đến một thành thị nhỏ ở phía bắc làm lao động rồi.”

“Cha từ cách xa ngàn dặm tìm tới, khi cha nhìn thấy Lâm Khả gầy teo đen thui đó, quả thật không dám tin. Mà khi Lâm Khả nhìn thấy cha, lúc này ôm lấy cha, uất ức khóc hu hu mãi...”

Tiêu An Bác dùng sức chớp chớp đáy mắt ướt át, tiếp tục nói, “Mẹ con nói với cha, mẹ con cho rằng cả đời này sẽ không còn thấy cha, không nghĩ tới, ông trời còn đối xử tử tế với mẹ con, để cho mẹ con còn có thể gặp lại được cha. Cha nói sẽ không đâu, chúng ta còn bên nhau cả đời, cả đời không chia lìa, vĩnh viễn không chia cách.”

“Cứ như vậy, cha và Lâm Khả ở lại thành phố nhỏ đó, chờ sau khi ông cụ có tin tức của cha, đã qua hơn nửa năm, ông cụ phái Diệp Tú Trinh tới tìm. Sau đó cha mới biết, là Diệp Tú Trinh cố tình nói ở trước mặt ông cụ, để cho cô ta đi dẫn cha về.” d1en d4nl 3q21y d0n

Tiêu Cửu Cửu đang suy nghĩ, Tiêu An Bác tìm Lâm Khả tốn thời gian nửa năm, sau đó ở cùng một chỗ với Lâm Khả hơn nửa năm, trong nháy mắt một năm đã trôi qua, mà lòng ông cụ Tiêu vẫn đủ độc ác, bọn họ đã như vậy, vẫn muốn chia rẽ bọn họ.

Diệp Tú Trinh này còn ác hơn, không biết dùng thủ đoạn gì, khiến cha mẹ cô phải tách ra, còn đảo mắt cưới bà ta làm vợ?

Cô thật sự muốn biết chuyện sau đó, vội vàng hỏi, “Vậy về sau thế nào? Sau này như thế nào?”

“Sau này, Diệp Tú Trinh tìm đến! Cha cũng kiên định nói cho bà ấy, cha không quay về! Càng không có khả năng kết hôn với bà ấy, mời bà ấy trở về! Lúc đó Diệp Tú Trinh rất nhẹ nhàng đáp ứng! Lúc đó, cha còn cảm thấy hơi kinh ngạc, cảm thấy người phụ nữ này biết lý lẽ, nhưng ai biết...”

Hai mắt Tiêu An Bác thoáng qua vẻ khổ sở, dùng sức nhắm mắt lại, nháy mắt đáy mắt lại dâng lên ươn ướt, lúc này mới khàn giọng tiếp tục nói: “Nhưng ai biết, Diệp Tú Trinh bà ta không đi, chẳng những không đi, bà ta còn núp bên cạnh chúng ta, còn lợi dụng quyền thế và quan hệ của nhà bà ta, làm cho người ta cắt công việc của chúng ta, sau đó, lại tìm cơ hội điều cha đi, rồi tìm một người đàn ông, khiến Lâm Khả bị... Ô nhục...”

“Như vậy còn chưa hết, Lâm Khả chẳng những bị người ô nhục, còn bị người chung quanh bắt tại trận, thời kỳ đó, đây là một chuyện vô cùng xấu hổ, Lâm Khả không chịu nổi, nhảy sông tự vẫn ngay tại chỗ! Chờ cha trở về, sau khi biết được tin tức này đã trễ, cha mò cả con sông, từ đầu nguồn đến cuối nguồn tìm toàn bộ một lần, tìm bốn phía con sông ước chừng suốt hai tháng, nhưng vẫn không tìm được bóng dáng của Lâm Khả.”

“Cha không chết tâm, sống thì thấy người, chết phải thấy thi thể, cho dù vẫn đi tìm tiếp, cha cũng phải tìm được mẹ con mới thôi! Nhưng mà, lúc này, ông cụ phái người tới rồi, nói bà nội con bị bệnh, hơn nữa, bệnh rất nặng, ông cụ trực tiếp để cho người bắt cha trở về.”

“Sau khi cha về kinh, bệnh bà nội con một tháng sau đã tốt rồi, không lâu đúng vào ngày sinh nhật của bà cụ, bà cụ nói muốn tổ chức một bữa tiệc tới xua đuổi vận xui lúc trước, sau đó, buổi tối bữa tiệc hôm đó, cha không biết sao đã uống say, sáng hôm sau tỉnh lại, đã nhìn thấy Diệp Tú Trinh thân thể trần truồng nằm bên cạnh cha, cha và bà ta bị người lớn hai nhà bắt tại trận, sau đó, chúng ta liền kết hôn.”

Tiêu Cửu Cửu thầm than một tiếng, một chiêu bỏ thuốc hãm hại này, quả thật từ xưa đến nay, trăm dùng không yếu!

Cô nghĩ đến bản thân, lại hỏi, “Vậy sau này, cha và Lâm Khả lại gặp gỡ như thế nào?” dinendian.lơqid]on

Mười năm sau, cha bị điều đến làm ở quân khu GD, ở trong nhà một đồng nghiệp, cha nhìn thấy Lâm Khả, bà ấy làm gia sư trong nhà đồng nghiệp của cha, dạy đứa bé đi học, khi nhìn thấy cha, cũng sợ hết hồn, nhưng bà ấy lại nói không biết cha! Thậm chí vào ngày hôm sau, bà ấy muốn từ chức gia sư ở nhà đồng nghiệp của cha, còn định rời đi, đồng nghiệp của cha báo cho cha, cuối cùng bà ấy bị cha ngăn lại.”

“Cha nói đến nước miếng đã cạn, bà ấy mới cho cha một cơ hội giải thích, cũng tha thứ cho cha. Cha hỏi bà ấy những năm này sống như thế nào? Bà ấy nói cho cha biết, sau khi bà ấy nhảy sông tự vẫn, được một đôi vợ chồng già thu dưỡng, đôi vợ chồng già kia là giáo sư một đại học nào đó ở phía nam, dưới gối không con, khi đó trở về phía bắc thăm người thân, không ngờ lại cứu bà ấy khi nhảy sông.”

“Đôi vợ chồng già này rất đồng tình với cảnh ngộ của bà ấy, mang bà ấy về phương nam, cũng bồi dưỡng bà ấy như con gái ruột của mình, để cho bà ấy một lần nữa tham gia thi tốt nghiệp trung học, học xong đại học, lại một lần nữa đổi tên, tên Miêu Miêu. Bốn năm sau tốt nghiệp, bà ấy tìm công việc gia sư ở phía nam, mà đôi vợ chồng già kia, cũng qua đời vào hai năm trước rồi.”

“Năm tháng thanh xuân mười năm, Lâm Khả chẳng những không thay đổi thành già, ngược lại trở nên thành thục xinh đẹp, cha bị đè nén tình cảm nhiều năm, khoảnh khắc khi nhìn thấy bà ấy đã bộc phát toàn bộ. Nhưng bà ấy là một người phụ nữ rất có cốt khí, bà ấy nói cha đã kết hôn, bà ấy không thể ở cùng với cha, cha nói cha sẽ ly hôn, muốn bà ấy cho cha thời gian, nhưng bà ấy nói, bà ấy không muốn làm người thứ ba phá hỏng gia đình người khác.”

“Cha biết rõ, đối với Lâm Khả mà nói, cha thật sự, thật sự không phải là đàn ông, cha không muốn để cho bà ấy rời khỏi cha, cha mướn phòng bên ngoài, buộc bà ấy ở cùng một chỗ với cha, cũng không lâu lắm, Lâm Khả nói cho cha biết, bà ấy mang thai...”

“Bà ấy tỏ vẻ u sầu, cha lại mừng rỡ như điên, ôm bà ấy xoay vài vòng, cha nói với bà ấy, cha sẽ ly hôn, để cho bà ấy yên tâm sinh đứa nhỏ ra. Cha không nói cho bà ấy biết, trước đó cha đã đề cập với ông cụ rồi, nhưng ông cụ kiên quyết không đồng ý, còn nói muốn điều cha từ quân khu GD về, cha đương nhiên không đồng ý, cha sợ chuyện mười năm trước xảy ra, sợ bọn họ lại ra tay độc ác với Lâm Khả, vội vàng giấu Lâm Khả đi...”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Tthuy_2203
Có bài mới 08.01.2018, 21:12
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lâm Long Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lâm Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.08.2015, 10:52
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 727
Được thanks: 5464 lần
Điểm: 9.72
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cục cưng yêu quý nhất của Boss - Lại Ly Hôn 95.3 - Điểm: 11
Chương 96. Muốn kết hôn?
Editor: trang bubble ^^

Bầu không khí phòng làm việc của viện trưởng nặng nề, tiếng nói của Tiêu An Bác vẫn còn đang chậm rãi vang lên. . . . . .

"Vì bảo vệ Lâm Khả và đứa nhỏ trong bụng, cha làm bộ đồng ý ông cụ điều khiển, tiếp theo tìm được Diệp Tú Trinh cùng nhau trở về kinh đô, lần nữa đi làm ở quân khu B. Trong lúc này, cha lại nói ra muốn chuyện ly hôn với ông cụ, nhưng ông cụ vẫn là câu nói kia, nếu cha muốn ly hôn, hãy chờ ông chết rồi lại nói."

"Trong chớp mắt, Lâm Khả cũng sắp sinh, cha lén lút xin nghỉ với lãnh đạo quân đội, chạy tới bên cạnh bà ấy, lúc đó cha cũng không biết, Diệp Tú Trinh vẫn luôn phái người ngó chừng hành động của cha, cha đây vừa nhúc nhích người, người của bà ta cũng đã lên đường theo rồi. Mà, lúc ấy trong lòng cha gấp gáp, lại nhớ mong an nguy của Lâm Khả và đứa bé, cũng không chú ý tới có người đi theo."

"Cha ở cùng Lâm Khả hai ngày, Cửu Cửu đã ra đời, lúc ấy, chúng ta lấy tên cho Cửu Cửu, gọi Tiêu Tâm Ái, bởi vì Cửu Cửu là kết tinh tình yêu của hai chúng ta, cũng kế thừa kéo dài tình yêu của hai chúng ta, càng là tâm can bảo bối của hai chúng ta, cho nên, chúng ta thân mật gọi Cửu Cửu là Tiểu Ái hoặc Ái Ái."

Nhớ lại lúc Tiêu Cửu Cửu còn nhỏ, nghĩ đến bộ dáng nhỏ bé tròn trịa trắng hồng của cô kia, trên mặt Tiêu An Bác hiện lên một nụ cười dịu dàng, nhưng nụ cười kia, ngay sau đó tiếp tục nhớ lại, rất nhanh lại sa sầm xuống.

"Ngày nghỉ của cha rất nhanh hết, cha lại không bỏ được Lâm Khả và đứa bé, bèn bảo bạn bè tìm một căn hộ ở ngoại ô kinh đô, cố hết sức thuyết phục Lâm Khả về kinh với cha, Lâm Khả bị cha thuyết phục, cha dẫn theo Lâm Khả và Tiểu Ái trở về kinh, thu xếp ở chỗ phòng cho thuê đó."

Giọng Tiêu An Bác đột nhiên nổi lên the thé, "Mà cha không ngờ, động tác của Diệp Tú Trinh sẽ nhanh như vậy, cha vừa mới đi làm, tiếp sau bà ta đã tìm tới Lâm Khả, hơn nữa, trực tiếp phái người lạnh lùng ra đòn sát thủ đối với Lâm Khả và đứa bé. Chờ lúc cha nhận được tin tức chạy trở về phòng thuê, phòng ở kia đã bị đốt đến sơn đen bôi nhọ, bên trong chỉ có một bộ thi thể nữ cháy sạch không còn hình người, nhưng cha vẫn nhận ra được, đó là Lâm Khả, bà ấy chính là Lâm Khả. . . . . ."

Tiêu An Bác nói đến đây, hai mắt lần nữa nước mắt tràn đầy, nét mặt chớp mắt già nua rất nhiều.

Nói đến đây, ông ngừng một khoảng thời gian thật dài không nói gì.

Tiêu Cửu Cửu khe khẽ thở dài một tiếng, Tiêu An Bác và Lâm Khả, thật đúng là một đôi uyên ương số khổ.

Hiện tại cuối cùng cô cũng hiểu, tại sao đôi vợ chồng Tiêu An Bác và Diệp Tú Trinh này lại hành hạ lẫn nhau giống như kẻ thù, lại vẫn cứ là thế gia thông gia, vẫn phải cột chung một chỗ.

Chỉ là, khổ đứa bé Tiêu Cẩn Chi này, thành nơi trút giận của gia đình bạo lực bọn họ.

Cho đến khi cảm xúc bình tĩnh lại, Tiêu An Bác mới lại tiếp tục nói, "Lúc ấy, hiện trường không tìm được Tiểu Ái, không thấy Tiểu Ái! Cha vừa mừng rỡ, lại lo lắng, vậy không biết đứa bé rốt cuộc là sống? Hay là chết? Vài năm như vậy, cha vẫn luôn tìm kiếm tung tích của con bé, tìm rất nhiều năm, nhưng vẫn không có tin tức, cha cũng đã tuyệt vọng, cũng không ngờ, ông trời có mắt, rốt cuộc lại để cho con trở lại bên cạnh cha. . . . . ."

"Cha thật xin lỗi Lâm Khả, bà ấy vì cha, chịu quá nhiều tội, ăn quá nhiều khổ, mà cha mang tới cho bà ấy, lại vẫn là hứa hẹn hảo huyền, thậm chí đến chết, bà ấy cũng không thể có được một danh phận nên có. Mà bà ấy, lại cả đời chỉ bảo vệ một tên đàn ông khốn kiếp là cha! Cha có lỗi với bà ấy! Có lỗi với bà ấy. . . . . ."

Tiêu An Bác nói xong cả chuyện xưa này, cảm xúc cũng suy sụp, đôi tay ôm lấy đầu của mình, vùi đầu hu hu khóc khẽ, hình như là muốn dốc hết tất cả bi thương và khổ sở bị đè nén hai mươi mấy năm ra ngoài.

Tiêu Cửu Cửu và Tiêu Cẩn Chi nhìn một người đàn ông quyền thế cường tráng như vậy, khóc đến bi thương như vậy, tan nát cõi lòng như vậy, cũng cảm thấy lòng chua xót đầy bụng, không biết nên khuyên lơn như thế nào.

Ở trong mắt người ngoài, Tiêu An Bác xuất thân hiển hách, bản thân càng là quyền cao chức trọng, có vợ có con, còn có cái gì mà không hài lòng?

Nhưng chỉ có những người thân ở trong đó, mới có thể biết ở gia tộc lớn, có bao nhiêu bất đắc dĩ và đau xót, bọn họ phải gánh vác bao nhiêu trách nhiệm và thứ mà mình không muốn, mới có thể đổi lấy những thứ gọi là vinh hoa phú quý này.

Cho dù, giống như Tiêu An Bác, ông muốn bỏ qua vinh hoa phú quý, chỉ muốn theo đuổi hạnh phúc bình thường, nhưng cũng sẽ có rất nhiều người giương cờ hiệu yêu thương ông, ngăn cản ông đi theo tính cách, ép buộc ông đi đến trên con đường bọn họ đã sắp xếp tốt, cho đến suốt đời.

Tiêu Cẩn Chi và Cửu Cửu liếc mắt nhìn nhau, đang suy nghĩ đến tai nạn mà hai người bọn họ cùng gặp phải thì đôi tay nắm thật chặt.

Ở trong mắt lẫn nhau, bọn họ đều thấy được quý trọng và may mắn!

Bọn họ nhất định sẽ không có kết cục vừa bất đắc dĩ vừa đáng thương giống Tiêu An Bác và Lâm Khả.

Bọn họ, nhất định sẽ quý trọng đối phương, vì đối phương, dốc hết tất cả cũng không để ý, bọn họ chỉ cầu có thể vĩnh viễn gần nhau ở chung một chỗ.

Tiêu Tĩnh Bác nhẹ giọng nói với Tiêu Cẩn Chi và Cửu Cửu, "Hai người các con đi về trước đi! Chuyện này chờ sau khi chú báo với ông cụ, chúng ta lại nói."

"Được! Vậy chúng con đi trước."

Tiêu Cẩn Chi dắt tay Cửu Cửu đứng lên, liếc mắt nhìn Tiêu An Bác, hai người bèn xoay người rời khỏi phòng làm việc của viện trưởng.

Đi tới cửa lớn của quân tổng, Lăng Mẫn lái xe đi qua, Tiêu Cẩn Chi mở cửa xe cho Tiêu Cửu Cửu, "Cẩn thận một chút!"

Tiêu Cửu Cửu đang muốn lên xe, cảm giác đột nhiên sau ót thổi qua một cơn lạnh lẽo, để cho cô cả người lông mao dựng đứng, nghiêng đầu sang chỗ khác, bản năng theo cảm giác nhìn sang nơi đó, vừa hay thấy bóng dáng của Diệp Tú Trinh đứng ở phía trước cửa sổ chợt lóe lên.

Khóe môi Tiêu Cửu Cửu nâng lên một nụ cười lạnh lùng, Diệp Tú Trinh, tốt nhất bà đừng đến uy hiếp tôi! Nếu không, tôi không ngại để cho bà cũng nếm thử một chút những nỗi đau thấu xương mà Lâm Khả đã trải qua.

"Sao thế?" Tiêu Cẩn Chi nhìn theo ánh mắt Cửu Cửu, lại không thấy cái gì, nhưng biểu hiện trên mặt cô, lại viết rõ ràng, đừng đến chọc tôi! Rốt cuộc là ai cố gắng muốn chọc giận cô?

Tiêu Cửu Cửu cười cười với anh, "Không có việc gì, đi về nhà thôi!"

Sau khi bọn họ đi không lâu, tiếp theo Tiêu An Bác và Tiêu Tĩnh Bác cũng ra khỏi cửa chính bệnh viện, hai người cùng nhau chạy về nhà họ Tiêu, chuẩn bị thương lượng với ông cụ Tiêu.

Giữa ban ngày ở nhà họ Tiêu, trẻ tuổi đều đi làm, ngoại trừ ông cụ ở đó, chỉ có mấy nhân viên bảo vệ im hơi lặng tiếng giống như là không tồn tại, trong nhà vẫn yên tĩnh như vậy.

Khi Tiêu An Bác và Tiêu Tĩnh Bác giẫm bước chân dồn dập đi vào nhà họ Tiêu thì nhân viên bảo vệ cũng vọt ra trong nháy mắt, sau khi thấy người tới là hai anh em nhà họ Tiêu, hơi gật đầu, lại nhanh chóng lui trở về, nhanh chóng trở về chỗ tối kín đáo đề phòng.

Hai anh em ở nhà họ Tiêu tìm được ông cụ Tiêu trong thư phòng, ông cụ đang chơi cờ một mình, tay trái cầm cờ trắng, tay phải cầm cờ đen, đánh cờ một mình ở nơi đó, tay phải nhón lấy một quân cờ đen, chau mày, làm như không có chỗ xuống tay.

Dù nghe được tiếng bước chân của hai anh em nhà họ Tiêu, ông cụ vẫn không ngẩng đầu nhìn bọn họ một cái.

Hai anh em nhà họ Tiêu cũng không dám ầm ĩ ông, lẳng lặng chờ ông cụ hết bận chuyện trên tay, lại tới đối phó bọn họ.

Hai anh em đợi chừng gần đến thời gian một ly trà, cuối cùng thì ông cụ Tiêu để cờ đen trong tay xuống, nhìn bàn cờ một cái, than một tiếng, "Nước cờ dở cuối cùng là nước cờ dở, đi nhầm một bước, muốn thắng nữa, nói dễ vậy sao?"

Nói xong, ông cụ vung tay lên, trộn lẫn cả bàn cờ lộn xộn.

Sau đó, ông cụ mới đi đến trước mặt bọn họ ngồi xuống, nhướng lông mày hoa râm lên, bén nhọn nhìn lão đại nhà họ Tiêu một cái, "Có kết quả rồi?"

Ngay cả Tiêu An Bác cũng là một kẻ ở lâu vị trí trên, nhưng đối mặt ánh mắt sắc bén của cha già này, thì ông vẫn căng thẳng trong lòng, "Dạ! Có kết quả rồi, Cửu Cửu là con gái của con, mà Cẩn Chi. . . . . ."

Nghĩ đến Tiêu Cẩn Chi xuất sắc và ưu tú, Tiêu An Bác vẫn còn có chút không đành lòng nói ra sự thật kia.

Ông cụ Tiêu trừng đôi mắt già nua, hừ nhẹ một tiếng, "Lúc này còn có cái gì không thể nói, mất thể diện cũng vứt đến nhà bà ngoại đi."

Tiêu An Bác bị ông cụ quát khẽ một tiếng này, cảm giác bên tai đã có chút nóng lên, nhưng trong lòng lại có một chút không cam lòng và bứt rứt, mặc dù, chuyện này là dây dưa giữa ông và hai người phụ nữ, nhưng năm đó nếu chuyện này không có sự ngăn cản của ông cụ, làm sao ông và Lâm Khả lại đến mức tách ra? Làm sao lại đến mức hai bên cách trở sống chết? Làm sao Cửu Cửu lại đến mức lưu lạc bên ngoài, có nhà mà không về được?

Tiêu Tĩnh Bác trông vẻ mặt anh trai khó chịu lại căm hận, sợ hai cha con này lại cãi vả, những năm gần đây, hai cha con này thấy ngứa mắt lẫn nhau, hai người nói chuyện thì thường giống như là pháo vậy, một chút liền nổ, nói đi nói lại, cũng bởi vì hai bên đều không cởi được khúc mắc đối với chuyện năm đó.

Hôm nay thấy tâm trạng Tiêu An Bác lại sắp xúc động, ông vội vàng lên tiếng hoà giải, "Cha, là như vậy, con làm hai cái so sánh DNA, một là anh cả và Cửu Cửu, có thể xác nhận Cửu Cửu là đứa con gái của anh cả và Lâm Khả sinh ra, một cái khác là so sánh Cửu Cửu và Cẩn Chi, giữa hai người bọn họ quả thật không có liên hệ máu mủ. Đây là báo cáo, cha xem một chút."

Ông cụ Tiêu vừa nghe, nhất thời mặt mo sa sầm xuống, nhận lấy báo cáo, nhanh chóng liếc mấy cái.

Sau đó hung hăng quăng báo cáo ở trên khay trà, hai mắt lạnh lùng quét về phía Tiêu An Bác và Tiêu Tĩnh Bác, "Vậy chính là nói, Cẩn Chi cũng không phải nòi giống nhà họ Tiêu chúng ta?"

Tiêu An Bác cười lạnh nhìn cha của mình, cười lạnh chế giễu, "Không sai! Cha, con trai của cha không chỉ bị vợ ngoại tình, trang@d#d#l#q#d@bubble còn nuôi con trai giúp người ta hai mươi, ba mươi năm. Đây chính là con dâu hiền mà khi đó cha một ngàn người mới chọn ra được một người!"

Bị con trai chỉ trích không khách sáo như vậy, ông cụ Tiêu giận đến mặt mo đen lại, khuôn mặt tức giận nhìn về Tiêu An Bác, "Tôi làm tất cả, còn không phải đều suy nghĩ vì tương lai của anh? Còn không phải là nghĩ vì sự phát triển của cả nhà họ Tiêu chúng ta? Tiêu An Bác, anh làm tôi quá là thất vọng! Chính anh kết hôn còn không phải là làm loạn? Anh còn có tư cách gì nói đến người khác?"

Mặt Tiêu An Bác bi thương mà cười, "Con và Lâm Khả sẽ đi đến mức độ kia, còn không phải là cha ép? Cha vốn chưa bao giờ quan tâm chúng con muốn là cái gì, cho tới bây giờ cha chỉ coi chúng con là một con cờ, mỗi một bước của chúng con, còn sống cũng phải theo mệnh lệnh và sắp xếp của cha, nếu như không phải là lúc đầu cha cứng rắn chia rẽ con và Lâm Khả, sao con có thể bị Diệp Tú Trinh tính toán cưới cô ta? Nếu như không phải là các người, làm sao Lâm Khả lại bị chết thảm như vậy? Nếu như không phải là các người, làm sao Cửu Cửu lại lưu lạc bên ngoài nhiều năm như vậy? Cha, chẳng lẽ những năm gần đây, lương tâm của cha cũng chưa từng băn khoăn sao? Lâm Khả. . . . . . Cô ấy chết quá oan ức!"

Tiêu Tĩnh Bác nhìn ông cụ Tiêu giận đến cũng sắp té xỉu, vội vàng kéo kéo Tiêu An Bác, "Anh, những thứ này đều là chuyện đã qua, kéo những thứ này còn có ý gì? Bây giờ chúng ta phải thương lượng và suy tính là chuyện Cửu Cửu, có phải là chúng ta nên đón Cửu Cửu về nhà họ Tiêu hay không? Cha, ý của cha thế nào?"

Tiêu Tĩnh Bác vừa nói sang chuyện khác, ông cụ Tiêu cũng mềm nhũn ra, nhìn cả mặt Tiêu An Bác đau buồn phẫn nộ kia, ông cũng không muốn so đo với Tiêu An Bác nữa.

Tiêu Cẩn Chi ưu tú là mọi người đều nhìn thấy, nhưng anh không phải con cháu của nhà họ Tiêu. Sự thật này, nếu ông cảm giác khó chịu, tin tưởng thân là người trong cuộc, con trai sẽ càng thêm khó chịu, thôi! Nếu không phải năm đó đã thấy sự kiên trì của ông, có lẽ, chuyện thật sự sẽ không phát triển giống như bây giờ, có lẽ, thật sự sẽ có một kết quả tốt hơn cũng không chừng.

Nhưng là, ông cụ Tiêu lại chưa bao giờ hối hận lựa chọn của mình.

Nếu như nhà họ Tiêu và Tiêu An Bác không có sự ủng hộ của nhà họ Diệp, nhà họ Tiêu bọn họ tuyệt đối không thể nào có được sự cường thịnh hôm nay, đứng ở vị trí người đứng đầu nhà họ Tiêu, ông không hối hận tất cả mà mình đã làm.

Dĩ nhiên, Lâm Khả thì ông đồng tình, nhưng mà, thế giới này chính là như vậy, cá lớn nuốt cá bé, kẻ mạnh đứng đầu, mặc kệ lúc nào đời nào đều là như thế, muốn không bị người chèn ép, ông chỉ có thể trở nên mạnh mẽ mới được.

Đối với đứa cháu gái Tiêu Cửu Cửu này, ông cụ Tiêu cả đời lạnh nhạt cứng rắn dĩ nhiên sẽ không có tình cảm gì, đối với ông mà nói, Cửu Cửu không có gì khác biệt với một người ngoài. Khi so sánh giữa gia tộc và Cửu Cửu với nhau, hiện tại ông càng cân nhắc nhiều hơn vẫn là phát triển tương lai của nhà họ Tiêu, cùng với chuyện này sẽ mang lại ảnh hưởng và trở ngại gì cho nhà họ Tiêu, mà không phải Tiêu Cửu Cửu có thể hạnh phúc hay không?

Ông cụ Tiêu vừa nghĩ tới sự phát triển của gia tộc, lòng liền nguội lạnh xuống, "Nếu Cửu Cửu là máu mủ của nhà họ Tiêu chúng ta, đương nhiên chúng ta phải nhận. Chúng ta có thể cho con bé một chút bồi thường thích hợp. Nhưng mà, nếu một khi công khai thân phận thật sự của Cẩn Chi, nhà họ Tiêu chúng ta sẽ trở thành chuyện cười của cả kinh thành. Nếu nhà họ Tiêu chúng ta mất đi Cẩn Chi, tương đương với đứt đoạn một trụ cột ở trong con em đời thứ ba, thế tất sẽ ảnh hưởng sự phát triển sau này của gia tộc chúng ta. Cho nên, ý kiến của ta là, chuyện này cứ như vậy thôi, dù sao Cửu Cửu sẽ gả cho Cẩn Chi, đến lúc đó, cũng sẽ vào nhà họ Tiêu chúng ta, vẫn là người nhà họ Tiêu chúng ta, chỉ là thay đổi một loại phương thức vào nhà họ Tiêu thôi."

Mặc dù bản thân Cửu Cửu cũng là ý kiến này, nhưng Tiêu An Bác nghe được ông cụ Tiêu cũng suy xét như vậy, trong lòng vẫn có chút không thoải mái, nhưng lại không thể phản bác lời ông cụ nói. Dù sao, hiện tại bản thân ông thành kẻ bề trên, tuy ông canh cánh trong lòng đối với chuyện đã qua, nhưng ít nhiều cũng có thể hiểu sự bất đắc dĩ của kẻ bề trên.

Đến vị trí người nắm quyền này như bọn họ, bọn họ thường phải làm một số lựa chọn bất đắc dĩ, mà phương hướng lựa chọn, chính là hy sinh cá nhân, chú ý toàn cục, nếu như ích lợi quốc gia như vậy, vĩnh viễn là đặt ở trên lợi ích cá nhân.

Ông cụ Tiêu thấy Tiêu An Bác và Tiêu Tĩnh Bác đều không lên tiếng, bèn trực tiếp nói, "Vậy chuyện này cứ như vậy đi! Hiện tại Cửu Cửu có đứa bé, các con nhanh chóng chuẩn bị cho bọn nhỏ một chút, làm một hôn lễ, phải làm cho long trọng một chút. Nhà họ Tiêu chúng ta cũng có mười mấy hai mươi năm chưa làm chuyện vui rồi, lần này, phải tổ chức thật tốt!"

Tiêu An Bác cảm thấy, đây cũng là biến tướng thỏa hiệp và bồi thường của ông cụ Tiêu, ông cũng không cố chấp tiếp nữa, "Vậy con quay lại nói với Cẩn Chi một chút, để cho nó cố gắng tổ chức lớn một chút."

"Đi đi!"

Ông cụ Tiêu vung tay lên, hai anh em đi ra từ trong thư phòng của ông cụ, Tiêu Tĩnh Bác nhìn Tiêu An Bác, nhàn nhạt cười nói, "Anh, lần này anh nên yên tâm, chỉ cần ông cụ đồng ý Cửu Cửu vào cửa, về sau cơ hội bồi thường cho con bé còn nhiều mà, vậy Cẩn Chi cũng giống như nửa đứa con trai của anh. Cứ như vậy, chẳng những nhà chúng ta không ít người, ngược lại nhiều thêm hai người, không phải sao? Đây chính là chuyện tốt đẹp đấy!"

Tiêu An Bác cười, than nhẹ một tiếng, "Chỉ có thể nghĩ như vậy, chỉ cần Cửu Cửu có thể sống ở bên cạnh anh, nhìn con bé, lại như thấy Khả Khả còn sống. Anh nghĩ, nếu Lâm Khả biết Cửu Cửu có thể trở lại bên cạnh anh, trên trời cô ấy có linh thiêng, cũng nhất định sẽ vui mừng."

"Ừ, đúng, Lâm Khả nhất định sẽ vui mừng." Tiêu Tĩnh Bác nhìn trên mặt anh cả luôn lạnh trầm hiện ra vẻ mặt thoải mái, biết chuyện Lâm Khả bắt đầu dần dần phai nhạt đi trong lòng của anh ấy, ông cũng chân thành vui mừng cho anh ấy.

Ông nhớ tới đống công việc chồng chất thành núi kia của mình, tranh thủ thời gian nói với Tiêu An Bác, "Anh, bệnh viện của em còn có việc, em phải đi về trước. Nếu anh còn có chuyện gì, thì gọi điện thoại cho em."

"Được, chúng ta cùng đi đi! Anh cũng đi tìm Cẩn Chi, nói một chút với hai người bọn họ chuyện hôn lễ."

"Vậy cùng đi thôi!"

Anh em họ Tiêu vừa đi, chỗ khúc quanh cầu thang lại lóe ra một bóng người, người này không phải là ai khác, chính là Diệp Tú Trinh.

Lúc này Diệp Tú Trinh, mặt mũi dữ tợn, hai mắt đỏ như máu, nhìn về phía Tiêu An Bác rời khỏi, hận không thể uống máu của ông, ăn thịt của ông, hủy đi xương ông vào bụng mới tốt.

Từ nhỏ, lần đầu tiên bà nhìn thấy ông, liền thích ông, nhiều năm như vậy, bà vẫn dốc sức làm một thục nữ, để đạt tới tiêu chuẩn yêu cầu của cô dâu thế gia.

Diệp Tú Trinh bà muốn cái gì có cái đó, tài mạo song toàn, gia thế hiển hách, nhưng lại luôn không vào được mắt Tiêu An Bác ông. Mặc kệ bà hao hết bao nhiêu cơ mưu, ông vẫn không nhìn bà thêm một cái, nếu không phải là vẫn chắc chắn hai nhà có thoả thuận miệng, Tiêu An Bác ông nhất định sẽ cưới bà, sợ rằng bà cũng sẽ không chờ ông mãi như vậy.

Nhưng bà lại không ngờ, bà chờ tới chờ đi, đợi đến lại là tin tức ông và một y tá nhỏ thích nhau.

Tin tức này đối với bà mà nói giống như sấm sét giữa trời quang, khiến Diệp Tú Trinh hoàn toàn không khống chế được, bà cảm giác tất cả kiêu ngạo và tự ái của mình đều bị Tiêu An Bác giẫm ở dưới lòng bàn chân, hoàn toàn không còn mặt mũi.

Ở trong vòng Hào Môn thế gia quyền quý nơi này, Diệp Tú Trinh vẫn tự cho mình là cô dâu chuẩn mực của nhà họ Tiêu, mấy người phụ nữ cũng ngưỡng mộ đại thiếu nhà họ Tiêu giống nhau kia, cả đám nắm được cơ hội bỏ đá xuống giếng, liền hung hăng châm chọc Diệp Tú Trinh, lại đẩy lửa giận của Diệp Tú Trinh lên một đỉnh cao khác.

Vào lúc này, bên cạnh phụ nữ cặn bã chắc chắn sẽ có một quân sư quạt mo cung cấp chủ ý cùi bắp cho cô ta.

Vì vậy, Diệp Tú Trinh bèn tìm tới ông cụ Tiêu, khóc lóc kể lể một lần nỗi khổ sở và bất đắc dĩ của bà, cầu xin ông cụ Tiêu làm chủ cho bà, lúc này mới có một loạt tai nạn và quanh co sau đó của Lâm Khả, cho đến, Lâm Khả tử vong.

Bà thật vất vả trừ đi cái đinh trong mắt, nếu như không phải là Tiêu An Bác cố chấp, sao bà lại đi tìm người đàn ông khác gieo hạt?

Lúc này thật vất vả có con mới cưới, thuận lợi gả cho Tiêu An Bác, nhưng sau khi Tiêu An Bác cưới, lại ngay cả đụng cũng không đụng bà một chút. Vậy va va chạm chạm qua hai mươi ba mươi năm, bản thân Tiêu An Bác muốn làm hòa thượng, cũng muốn bà làm ni cô, không dính một chút đến nhân gian ăn thịt.

Bà trôi qua khổ sở như vậy, mà bây giờ, ông ngược lại tốt rồi, tìm về con gái, còn muốn con trai của bà cưới con tiểu hồ ly tinh này làm vợ, hay cho một nhà đoàn viên, nằm mơ!

Trừ phi bà chết, nếu không, bà tuyệt đối sẽ không để đồ tiểu yêu tinh này vào cửa chính nhà họ Tiêu nửa bước!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trang bubble về bài viết trên: Tthuy_2203
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 160 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào có chút bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 156, 157, 158

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu

1 ... 51, 52, 53

3 • [Xuyên không] Quỷ vương độc sủng Sát phi - Phi Nghiên

1 ... 32, 33, 34

4 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 48, 49, 50

5 • [Hiện đại - Nữ phụ văn] Bản lĩnh của nữ phụ - My Ngoc 132

1 ... 20, 21, 22

6 • [Mau xuyên - Sắc] Nữ tiến sĩ điên cuồng Chế tạo người máy Dục Niệm Nô - Trần Hướng Nam

1 ... 17, 18, 19

7 • [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ

1 ... 110, 111, 112

8 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 7/2]

1 ... 52, 53, 54

9 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

10 • [Hiện đại] Chọc giận cô vợ nhỏ Ông xã tổng tài quá kiêu ngạo - Xảo Linh

1 ... 74, 75, 76

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tiểu thư phế vật thật yêu nghiệt - Bồ Đề Khổ Tâm

1 ... 105, 106, 107

12 • [Hiện đại - Hắc bang] Huyết tình hắc đạo - Huyền Namida

1 ... 26, 27, 28

13 • [Cổ đại] Xướng môn nữ hầu - Tần Giản

1 ... 78, 79, 80

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại] Cục cưng vô địch Cha người bị Fire rồi! - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 93, 94, 95

16 • [Cổ đại] Thịnh thế đế sủng Đích nữ hoàng hậu - Thiên Mai

1 ... 34, 35, 36

17 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 158, 159, 160

18 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

19 • [Cổ đại - Trọng sinh] Trọng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương

1 ... 60, 61, 62

20 • [Hiện đại] Cục cưng yêu quý nhất của Boss - Lại Ly Hôn

1 ... 52, 53, 54


Thành viên nổi bật 
lamhan0123
lamhan0123
trantuyetnhi
trantuyetnhi
Bách Linh Uyển
Bách Linh Uyển

Lì xì 2018: Chúc mừng NguyenThuyLinh99 vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng saoxoay vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Mymyyyy vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Khánh Huyền vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng @van vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Angelish_Earnest vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Heohong vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Midi vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng phuongtrang vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng NGO THI NGOC DIEP vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng tramanh894 vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng tnq.nhu02 vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng lathienthien vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng hoacodat vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng nhungbaboi vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng fanykute1403 vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Phèn Chua vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng becuacon vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng nhim.coi vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng anbuchihi vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Khải Khải 21 vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng songngu79 vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng thibebon vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 324 điểm để mua Khủng long Dino
Lì xì 2018: Chúc mừng chillisama vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
ღ๖ۣۜBảo๖ۣۜTâm: :v
Thiên Linh Sư: mn cho mk hỏi muốn viết truyện trên diễn dnf thì làm thế nào vạy
Lì xì 2018: Chúc mừng Ida vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Hai.Lua vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng m3om3ohello vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.