Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 30 bài ] 

Hành trình tình yêu - Katie Fforde

 
Có bài mới 28.06.2017, 15:10
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 7319
Được thanks: 1152 lần
Điểm: 10.05
Có bài mới [Lãng mạn] Hành trình tình yêu - Katie Fforde (full) - Điểm: 10

HÀNH TRÌNH TÌNH YÊU


images

Nguyên tác: Going Dutch  

Tác giả: Katie Fforde    

Người dịch: Khánh Vân    

Nhà phát hành: ChiBooks  

Nhà xuất bản: NXB Thời Đại    

Ngày phát hành: 01/2012    

Số trang: 448


Giới thiệu:


Lời thề từ bỏ đàn ông nhiều khi lại bị phá vỡ bởi chính những người đàn ông giàu lòng kiên nhẫn.

Jo Edwards không bao giờ định sống trên một cái sà lan. Cô thậm chí không chắc là mình có thích thuyền hay không. Nhưng khi chồng cô đổi cô để lấy một một người mẫu trẻ hơn, cô nhận ra các lựa chọn của cô bị giới hạn một cách đáng lo ngại.

Dora Hamilton không bao giờ lập kế hoạch trốn chạy trong đám cưới của chính mình. Nhưng khi ngày trọng đại đó đến gần, bàn chân lạnh lẽo của cô chẳng có dấu hiệu gì của sự ấm áp - và việc chấp nhận lời mời ẩn náu của Jo trên con tàu Ba Chị Em dường như là sự lựa chọn duy nhất.

Khi Jo và Dora bắt đầu làm mới cuộc sống lộn xộn của họ, họ nhận ra cả hai cần có một cái nhìn thực tế để giúp họ ổn định. Nhưng, bất chấp lời thề từ bỏ đàn ông, họ không thể nào chống lại được sự can thiệp đầy kiên trì của anh chàng Marcus điển trai nhưng bí ẩn, cùng anh chàng Tom quyến rũ và giản dị, những người dường như quyết định giúp đỡ họ cho dù họ có thích hay không...


Katie Fforde


Nhũ danh Catherine Rose Gordon-Cumming (sinh ngày 27/9/1952 ở Wimbledon, London, Anh), là một tiểu thuyết gia văn học lãng mạn hiện đại từ năm 1995.

Là người sáng lập ra Học bổng Katie Fforde dành cho các tác giả mới, chưa từng ký hợp đồng xuất bản.

Bà là thành viên ủy ban điều hành của Hiệp hội Các nhà văn Văn học lãng mạn (Romantic Novelists' Association), từng làm Chủ tịch thứ hai mươi lăm của Hội (2009-2011), và là Tổng thư ký lần thứ tư của Hội.

Vào tháng Sáu năm 2010, bà là người bảo trợ cho Tuần lễ Truyện ngắn Toàn quốc lần đầu tiên được tổ chức ở nước Anh.

Nhiều tác phẩm của bà từng lọt vào Top 10 sách bán chạy nhất do tờ Sunday Times bình chọn.



Đã sửa bởi Cửu Thiên Vũ lúc 06.07.2017, 17:52.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 05.07.2017, 23:43
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 7319
Được thanks: 1152 lần
Điểm: 10.05
Có bài mới Re: [Lãng mạn] Hành trình tình yêu - Katie Fforde - Điểm: 10

Dành tặng Desmond, nếu không có anh, cuốn sách này sẽ không bao giờ được hoàn thành.

Yêu anh, như từ trước đến giờ.



Chương 1


Dora đặt mấy cái túi xuống và nhìn người phụ nữ đang vẫy tay với cô bên kia mặt nước. Theo hướng dẫn, cô đã bắt taxi từ nhà ga của cái thị trấn xinh xắn bên bờ sông Thames này và được thả xuống ở cổng bến thuyền. Rồi cô gọi điện thông báo mình đã tới. Bà chủ nhà mới của cô sẽ đón cô và dẫn cô vào trong.

Cô vẫn nhận ra bà ấy, dĩ nhiên, nhưng mẹ người bạn thân nhất của cô đã thay đổi đôi chút so với lần cuối cô gặp bà. Bà đang mặc áo sơ mi khoác ngoài dài thòng và quần jeans thụng. Trước kia, bà thường mặc kiểu quần áo mà những phụ nữ tỉnh lẻ như mẹ cô hay mặc: váy, áo lụa, hoặc có thể là một cái áo phông ôm sát người, với áo len casơmia tròng ra ngoài. Tóc bà, vốn được chăm chút gọn gàng vì một tuần đến tiệm làm đầu một lần, bây giờ trông khá bù xù, xơ xác. Tuy nhiên, bà đang mỉm cười ấm áp, và Dora cảm thấy rốt cuộc việc tìm đến bà nương tựa có thể chẳng phải một ý kiến tồi.

“Làm thế nào mà cháu xoay xở được với đống đồ này trên tàu hỏa thế?” Bà Edwards hỏi khi băng qua cây cầu tới chỗ Dora. Bà nhấc mấy cái túi “dùng được nhiều lần” căng phồng những chiếc áo len dài tay. “Và tại sao cháu lại cần chỗ áo len này? Đang là tháng Năm mà!”

“Mẹ cháu nói ở trên thuyền lúc nào cũng lạnh,” Dora giải thích với vẻ áy náy. “Và những người đi cùng chuyến tàu đã giúp đỡ cháu nhiều,” cô nói tiếp, nhớ lại sự tốt bụng của họ đã gần như khiến cô òa khóc thế nào. Cô rất mong manh, điều nhỏ nhặt nhất cũng có thể khiến cô xúc động.

“Cô thực sự nghĩ rằng, nhìn chung thiên hạ vẫn tốt bụng hơn những gì người ta đồn thổi,” bà Edwards nói, lịch sự lờ đi lời nhận xét về cái lạnh và những con thuyền. “Giờ thì theo cô.”

Dora đeo ba lô lên lưng và đi theo bà trên con đường dẫn đến một cái cổng thép cao. Bà Edwards rướn người về đằng trước và chạm vào một tấm kim loại. Cánh cửa kêu bíp bíp và bà đẩy nó ra.

“Cô cất chìa khóa từ trong áo lót,” bà giải thích. “Tay cô lúc nào cũng bận xách thứ gì đó. Cô sẽ đưa cháu một chìa riêng, để cháu có thể ra vào tùy ý.” Bà liếc nhìn Dora. “Được không?”

Dora gật đầu và theo bà Edwards xuôi theo lối đi bộ dẫn đến dãy cầu phao. Mỗi chiếc cầu phao đều cột một con thuyền. Mặc dù rất muốn nhìn chúng, Dora vẫn mừng vì bà Edwards không dừng lại - ba lô của cô quá nặng. Họ đã đi qua khoảng bốn chiếc thuyền, chẳng chiếc nào giống chiếc nào, trước khi bà Edwards dừng lại cạnh một chiếc thuyền lớn sơn màu xanh lá cây đậm.

“Đây là chiếc Ba chị em. Ban đầu nó có một cái tên Hà Lan, nhưng chẳng ai phát âm được, vì thế Michael, chủ sở hữu của nó, đã dịch tên nó ra như vậy. Đó là một cái tên phổ biến dành cho những con thuyền Hà Lan.”

Bà Edwards quẳng mấy cái túi lên thuyền rồi nhảy phốc qua mạn thuyền với sự lanh lẹ không ngờ. Dora nghĩ mẹ cô sẽ phải cố hết sức mới làm được việc đó, nhưng rồi nhớ lại rằng mẹ cô đã luôn phải nỗ lực trong mọi việc, đó là một phần lý do tại sao cô ở đây.

Bà Edwards quay lại, chìa tay cho Dora. “Đưa cô mấy thứ đó, rồi nếu cháu đặt chân ở kia, cháu có thể lên thuyền khá dễ dàng. Chỉ cần luyện tập một chút thì cháu sẽ nhảy lên nhảy xuống con thuyền này như một con cừu non thôi.”

“Cháu không chắc lắm ạ,” Dora nói, vụng về trèo lên thuyền. Cô theo bà Edwards đi lên bậc thang kim loại và đi qua một cái cửa.

“Đây là buồng lái, hiển nhiên rồi,” bà Edwards nói, chỉ vào cái bánh lái khổng lồ. “Nhưng đồng thời cũng là một cái nhà kính.” Giữa một hàng chậu cây cà chua và phong lữ, Dora nhận thấy có cả những chậu húng quế và mùi tây. “Tất cả bọn chúng sẽ phải bị chuyển đi nếu chúng ta đi đâu đó, nhưng mà, ơn Chúa, chúng ta sẽ không đi đâu cả.”

“Ở đây có tầm nhìn đẹp quá,” Dora nói, nhìn quanh. “Và, có lẽ, nhiều ánh nắng mặt trời.”

“Đó là một chỗ tuyệt vời để ngồi đấy. Bình thường chẳng có nhiều thuyền bè ở đây đâu, nhưng hiện đang có nhiều du khách, vì cuộc tụ hội. Nó bắt đầu vào ngày mai.”

“Ồ, vậy ra cháu đến không đúng lúc ạ?”

“Không hề! Cô rất mừng khi có chút ủng hộ tinh thần.”

“Nghĩa là cuộc tụ hội này không vui sao ạ?” Dora hỏi. Cô không chắc cuộc tụ hội bao gồm những gì nhưng cô quyết định cứ làm theo bất cứ điều gì mà Jo - bà Edwards - gợi ý. Lúc này cô vẫn chưa muốn phải tự mình quyết định điều gì cả.

“Trong chừng mực nào đó.” Bà Edwards thận trọng hơn. “Nhưng vào Chủ nhật có một cuộc triển lãm tàu thuyền, nghĩa là cháu phải để cho bất cứ ai vào tham quan con thuyền của cháu nếu họ muốn.” Bà có vẻ băn khoăn. “Cô thấy thật khủng khiếp khi nghĩ đến cảnh những người lạ đi lang thang quanh tổ ấm của cô! Cô sẽ phải dọn dẹp rất nhiều.”

Dora lờ mờ nhớ lại rằng mẹ cô bạn Karen của cô ít quan tâm đến sự ngăn nắp hơn mẹ cô nhiều. Bà luôn thoải mái để họ bày bừa trong bếp, thử nghiệm các công thức cho món kẹo bơ cứng, kẹo mềm và, sau này, bánh kếp. “Ôi, dĩ nhiên là cháu sẽ giúp cô.”

“Đừng nghĩ đến chuyện đó vội. Xuống đây và uống một ly vang đã nào. Cô biết bây giờ mới có năm rưỡi, nhưng với cô mà nói, mặt trời đã quá con sào,” bà Edwards nói.

“Thế có nghĩa là gì ạ?”

“Cô không rõ lắm, nhưng cô biết nó có nghĩa là cháu có thể uống rượu. Cô nghĩ khi cháu đã trải qua một hành trình dài và một khoảng thời gian không được dễ chịu lắm, cháu xứng đáng được uống một ly. Và cô phải giữ cháu bầu bạn bên cạnh.” Bà cười và Dora nghĩ bà quả là một phụ nữ xinh đẹp. Dĩ nhiên bà đã ở tuổi trung niên, nhưng vẫn còn khá hấp dẫn.

Cô mỉm cười đáp lại và theo bà xuống một dãy bậc thang gỗ.

Khi cô bạn thân Karen của Dora gọi điện từ Canada và nói, “Cậu hãy đến ở với mẹ tớ trên chiếc thuyền của bà,” Dora đã tỏ ra dè dặt.

“Bà sẽ không muốn tớ tự tiện đến ở đâu. Bà đã có một khoảng thời gian khủng khiếp rồi!”

“Tớ sẽ nói với bà. Hẳn là bà biết chuyện gì đã xảy ra với cậu, bà đã được mời dự đám cưới mà. Nhưng bà sẽ rất vui khi có cậu. Bà cần cậu bên cạnh. Dù bà có nói gì, bà hẳn đang cô đơn, và cậu có thể giúp bà thôi trở nên quá lập dị.”

Dora chẳng hách dịch như Karen và cũng không có ý định cố gắng đưa bà Edwards quay trở lại con đường truyền thống, nhưng vì cô thực sự cần một nơi nào đó để đi, cuối cùng cô đã đồng ý. “Là một người bị xã hội bỏ rơi, tớ không có nhiều lựa chọn,” cô nói.

“Cậu không phải là người bị xã hội bỏ rơi! Cậu chỉ hết yêu một anh chàng khá nhàm chán và không muốn kết hôn với anh ta nữa. Người ta vẫn làm thế mà. Nó chẳng phải chuyện gì to tát.”

Dora lắp bắp bày tỏ sự hoài nghi. “Sao lại không to tát cơ chứ! Chúng tớ đã lên kế hoạch cho đám cưới này khoảng năm năm rồi.”

“Đừng nói với tớ là hồi cậu mười bảy tuổi đấy nhá, Chúa ơi! Cậu chỉ mới gặp John năm cậu mười bảy.”

“Có vẻ thế. Tớ đã bắt gặp mẹ tớ đọc tạp chí dành cho cô dâu ngay sau khi bố mẹ tớ gặp bố mẹ John.”

Karen thở dài.

“ Và chẳng có một người nào trong làng lại không phải là bạn thân hay có liên quan đến John hoặc tớ!” Dora rùng mình khi nghĩ đến tất cả những ánh mắt dị nghị và những lời bình phẩm thẳng thừng mà cô đã bỏ lại đằng sau. “Và vì họ đều nói tớ đã làm trái tim John tan nát, và có lẽ tớ đã làm thế thật, điều đó khiến tớ trở thành một gã cô độc.”

“Cô nàng cô độc chứ,” Karen nói.

“Gì cũng được!”

“Cậu hãy đến chỗ mẹ tớ. Cậu có thể trông chừng bà và bà sẽ chăm sóc cậu. Bà thích chăm sóc người khác mà.”

“Có thể bà thích sự tự do của bà,” Dora chỉ ra.

“Tự do là thứ cậu lựa chọn để có. Mẹ tớ bị đá vì một người phụ nữ trẻ hơn. Bà sẽ cảm thấy rất khủng khiếp.” Sự phẫn nộ của Karen hiển hiện thấy rõ qua hàng nghìn dặm truyền âm. “Tớ biết bố tớ sẽ không bỏ bà nếu tớ vẫn ở bên cạnh họ. Ông ấy chỉ đợi cho đến khi tớ đi vắng. Khốn kiếp!”

Dora chặc lưỡi. “Karen! Cậu không được nói bố cậu như thế!”

“Nhưng Dora, cậu sẽ cảm thấy thế nào về bố cậu nếu ông ấy bỏ mẹ cậu sau gần ba mươi năm chung sống?”

Dora ngẫm nghĩ. “Ừ, thôi được, tớ hiểu ý cậu rồi.”

Lúc này, cô đang nhìn xung quanh trong khi mẹ Karen tìm mấy cái ly và một chai rượu vang. Họ đã bỏ mấy cái túi của cô vào căn buồng được dành cho Dora “bao lâu thì tùy ý cô”. Phòng khách lớn hơn cô tưởng, với một đầu là khu vực dành để ngồi, còn đầu bên kia là một căn bếp - hay chính xác hơn phải gọi là chỗ nấu nướng trên tàu thuyền? cô thắc mắc - và khu vực dành cho việc ăn uống. Các bức tường được sơn trắng và trần được ốp gỗ. Có một cái lò sưởi nằm trong góc, gần đó là một chiếc ghế dài bọc nệm và mấy cái ghế bành. Nó rất ấm cúng, nhưng không được ngăn nắp cho lắm.

“Trong cái tủ bếp đằng kia có một gói khoai tây chiên,” bà Edwards nói. “Cháu lấy nó ra hộ cô với? Trong đó có cả một cái bát đấy.”

“Cô muốn cháu dùng bát sứ hay bát gỗ ạ, cô Edwards?”

Bà Edwards nhìn Dora với vẻ hoảng hốt. “Ôi, làm ơn gọi cô là Jo! Bây giờ chẳng ai gọi cô là bà Edwards nữa cả. Cô sẽ cho rằng bà mẹ chồng của cô đã đội mồ sống dậy và xuất hiện ngay bên cạnh cô mất.”

Dora cảm thấy ngượng ngùng. “Vậy là cô đã dùng lại tên từ thời con gái rồi ạ? Cũng chẳng trách được...”

“Ồ không, hoặc ít nhất thì, cô cho rằng cô có thể làm vậy, chỉ có điều mọi người đều gọi cô là Jo. Cháu cũng phải gọi như thế.”

“Vâng, cô Jo. Cô muốn cháu dùng loại bát nào ạ?” Dora bớt ngại ngùng hơn sau khi cô gọi tên thời con gái của bà Jo. Nó khiến họ có vẻ bình đẳng hơn.

Jo chỉ vào cái bát gỗ, đưa cho Dora một cái ly và ngồi xuống cái ghế dài, tìm chỗ đặt cái ly của bà giữa những đống giấy báo, sách nấu ăn và một cái túi đựng đồ trang điểm. “Cháu hãy đặt khoai tây chiên xuống chỗ nào đó trong khi cô nghĩ xem chúng ta sẽ ăn gì cho bữa tối. Ngày mai có một buổi dạ tiệc. Cô đã mua vé cho cháu.”

“Cô phải để cháu trả tiền vé,” Dora nói, ngồi xuống đối diện với bà chủ nhà mới của cô. “Cô không cần lo rằng cháu sẽ ăn bám cô. Cháu sẽ trả tiền sinh hoạt.”

“Cô sẽ chấp nhận một khoản tiền thuê nhà nho nhỏ,” Jo nói, “bởi vì người ta phải rạch ròi về những vấn đề như thế này, nhưng đợi đến khi nào cháu có việc làm đã.”

“Cháu có tiền tiết kiệm mà,” Dora phản đối. “Nó được dành cho tuần trăng mật.” Rồi cô nhận ra cô đã nói một từ có thể khiến mình bật khóc. Cô thích công việc cũ của mình và không muốn bỏ nó chút nào khi cô phải trốn chạy khỏi ngôi làng.

Có lẽ cảm nhận được cơn rung động sắp vỡ òa của Dora, Jo nói nhanh, “Chúng ta sẽ giải quyết tất cả những chuyện đó sau. Giờ thì hãy uống rượu vang và thư giãn một lát. Chúng ta có thể ra ngoài ăn món cá và khoai tây chiên,” bà nói thêm.

Dora khịt mũi. “Vâng ạ.”

“Khi cô nghĩ về tất cả những bữa ăn tử tế mà cô đã làm cho chồng mình, trong khi thực chất cô chỉ cần ăn trứng bác và salad cũng được, cô chợt nhận ra hôn nhân quả là một sự lãng phí thời gian. Cháu đã rất có lý khi bỏ dở đám cưới của cháu.”

Dora nhấp một ngụm rượu vang để tiễn biệt những giọt nước mắt vẫn đang chực trào ra.

“Đáng lẽ cô nên nghe mẹ cháu nói về chuyện này. Cháu cứ như là một ả đàn bà hư hỏng đã bỏ rơi sáu đứa con đang chết đói chết khát để trở thành một mụ chủ chứa vậy.”

Jo thở dài. “Có lẽ vì họ đã dồn nhiều tâm sức để chuẩn bị cho đám cưới, thế rồi việc cháu hủy bỏ nó khiến mọi chuyện thật tồi tệ.”

“Cháu đã đề nghị tự làm mọi thứ, nhưng mẹ cháu cứ vơ hết việc vào mình.”

Mẹ Dora không tin rằng cô có thể làm một việc người lớn như tổ chức một đám cưới, dù cô cảm thấy mình đã hoàn toàn trưởng thành đủ để lấy chồng, tuy là cô mới hai mươi hai.

“Bà ấy là một phụ nữ rất giỏi giang.”

“Ưm,” Dora lẩm bẩm vào ly rượu vang.

“Nhưng cháu sẽ mắc sai lầm nếu cứ tiến hành đám cưới chỉ để giữ thể diện trong khi cháu cảm thấy nó không ổn.”

“Cháu cũng nghĩ thế đấy, nhưng mẹ cháu không đồng ý. Bà nói bà sẽ chẳng thể ngẩng mặt nhìn ai trong làng được nữa, và thậm chí còn không cho cháu gửi trả quà cưới! Bà giận đến mức chỉ muốn cháu biến đi cho khuất mắt và tự mình làm lấy chuyện đó.”

“Nếu Karen ở đây, cháu có thể đến chỗ nó,” Jo nói, “nhưng vì nó không ở đây, nó rất có lý khi khuyên cháu đến chỗ cô.”

“Vâng ạ.” Dora lại nhấp một ngụm rượu. Không hiểu sao cô cảm thấy khá hơn nhiều khi ở đây với Jo.

“Thật ra, cả hai ta đều đang trốn chạy,” Jo nói, tư lự. “Cô trốn chạy khỏi sự tan vỡ của một cuộc hôn nhân, còn cháu trốn chạy khỏi một đám cưới.”

“Cô có thấy đau khổ khi chồng cô rời bỏ cô không ạ? Ôi, cháu xin lỗi!” Dora nói. “Câu hỏi đó nghe thật ngớ ngẩn. Dĩ nhiên là nó quá ngớ ngẩn! Cháu chỉ đang nghĩ không biết John cảm thấy thế nào.”

“Cậu ta không thể có cảm giác hoàn toàn giống cô,” Jo nói. “Ý cô là, cậu ta mới hai mươi mấy và còn có cả cuộc đời trước mắt. Cậu ta chắc chắn sẽ tìm thấy ai đó khác. Còn cô thì đã năm mươi rồi, sẽ chẳng còn ai muốn cô nữa.”

“Ôi, cháu chắc chắn điều đó không đúng...”

Jo bật cười. “Không sao! Cô sẽ không cần ai khác, không phải bây giờ. Cô đã dành bao năm tháng trong cuộc đời mình để tận tụy với chồng con - thế nhưng cô có được nhận một huân chương cống hiến nào không? Không hề. Cô bị đá vì một ả đàn bà trẻ hơn. Chuyện thường ấy mà! Ông ta có thể lịch sự tuyên bố bỏ cô vì một lý do ít nhục nhã hơn. Nhưng không.” Bà cau mày. “Ông ta đã cả gan nói, ’Nếu bà gặp cô ấy, bà sẽ hiểu. Cô ấy giống hệt bà hồi còn trẻ.’”

Dora xuýt xoa khi nghe được điều này. “Ôi Chúa ơi!”

“Như thể ông ta đã lợi dụng cô hết mức và cần một con người mới của cô.”

“Nếu là cháu thì cháu đã xé xác ông ta ra!” Dora phẫn nộ.

“Cô sẽ làm thế nếu lúc đó cô có sẵn vũ khí trong tay, nhưng thật may là khoảnh khắc đó đã qua đi.” Jo cười tủm tỉm. “Thực sự thì, mặc dù vẫn còn giận điên lên khi nghĩ về chuyện đó, cô có khá nhiều niềm vui từ khi chuyển lên con thuyền này. Thật tuyệt vời khi có thể bắt đầu lại từ đầu.”

“Cháu biết Karen nghĩ cô sẽ muốn ở lại căn nhà của cô, tất cả bạn bè của cô đều ở đó mà.”

“Vấn đề là, cô chẳng còn có vai trò gì trong ngôi nhà đó nữa. Philip muốn ngôi nhà và ả Mèo Mả - đó là cách cô và Karen gọi ả ta - có vẻ vui sướng với ý định đó.”

“Chẳng có gì đáng ngạc nhiên! Đó là một ngôi nhà đáng yêu. Cháu có rất nhiều kỷ niệm vui ở đó.” Dora nhớ lại những lần tập trang điểm và thử những kiểu tóc kỳ quặc, và những vở kịch nhỏ mà cô và Karen thường diễn. “Cô còn nhớ bộ phim dài tập mà chúng cháu đã làm bằng máy quay phim không?”

“Pitrevie Drive? Dĩ nhiên rồi! Những cuốn băng vẫn nằm trên gác mái. Hai đứa đúng là cuồng loạn.”

“Hồi đó cháu đã rất vui. Cháu nhớ Karen quá.”

“Cô cũng thế, nhưng cô luôn nhắc nhở mình rằng nó sẽ không đi mãi mãi, nó chỉ đi vài năm thôi.”

“Cháu cá rằng cô ấy đã muốn về khi chồng cô bỏ cô!”

“Dĩ nhiên. Cô đã phải dọa nó rằng cô sẽ không bao giờ nói chuyện với nó nữa nếu nó làm vậy. Cô không thể làm cho sự nghiệp của nó bị rối tung lên như cuộc đời cô.”

“Cô thật mạnh mẽ. Cháu chắc chắn nếu là mẹ cháu thì bà sẽ sụp đổ mất.”

Jo nhấp một ngụm rượu vang. “Cũng có những lúc khó khăn chứ, nhưng bây giờ cô là một phụ nữ độc lập, mạnh mẽ, không có ý định kiếm tìm một mối quan hệ nào nữa.” Bà nhìn Dora. “Cô không muốn cháu không bao giờ có một mối quan hệ tình cảm nào khác, nhưng cháu sẽ sớm nhận ra rằng có một người bạn trai không phải là tất cả.”

Dora cười nhăn nhó. “Ồ, cháu biết chứ. Cháu đã có bạn trai bao nhiêu năm qua! Điều đó chắc chắn không phải là tất cả.”

Jo tủm tỉm cười và nhón lấy vài miếng khoai tây chiên.

“Nhưng tại sao cô không ở lại ngôi nhà? Mọi người sẽ quây quần bên cô, đối tốt với cô, đúng không ạ?” Dora nghĩ về ngôi nhà xây theo phong cách Georgia đáng yêu với khu vườn mà Jo đã chăm sóc rất đẹp. Chuyển lên một con thuyền chắc hẳn đã khiến bà có cảm giác tuột dốc một chút - hoặc chí ít là cảm giác bị đào thải.

Jo vội vàng trấn an cô. “Đúng vậy, mọi người đã giúp đỡ cô rất nhiều khi cô còn ở đó. Họ liên tục mời cô đến những bữa trưa toàn đàn bà con gái, tìm những người đàn ông độc thân cho cô, nhưng cô không thể chịu được sự thương hại. Khi cô chuyển đến đây, không ai biết gì về cuộc sống trước đây của cô và cô cảm thấy mình có thể bắt đầu là một người khác.” Bà cau mày. “Thật ra, không phải một người khác, mà là con người thật của cô trong suốt thời gian qua, khi cô cứ giả vờ là một phụ nữ tốt bụng tổ chức bán những món đồ cũ để gây quỹ từ thiện và tham gia các ủy ban.”

“Hóa ra cô không thích những điều đó?” Mẹ Dora chẳng yêu thích gì hơn việc ngồi ở đầu một cái bàn đầy người với một ly nước và một bìa kẹp hồ sơ.

“Đôi lúc thôi,” Jo thừa nhận. “Phần nhiều trong số chúng khá nhàm chán.” Bà thở dài. “Giờ thì cô chẳng tham gia ủy ban nào cả. Thật sung sướng!” Rồi bà cắn môi. “Tuy nhiên cô vẫn phải giúp bày biện bàn ghế cho buổi dạ tiệc ngày mai. Cô vẫn chưa quen với việc không tình nguyện làm gì.”

“Và chúng ta phải dọn dẹp cho buổi triển lãm tàu thuyền?”

“Đúng vậy.”

“Cháu khá giỏi trong chuyện dọn dẹp. Mẹ cháu đã bắt cháu trở thành một người gọn gàng.”

“Ha! Vậy là bà ấy may mắn hơn mẹ cô rồi! Mẹ cô cũng cố gắng bắt cô gọn gàng, ngăn nắp, nhưng không thành công. Đó là lý do cô chẳng bao giờ bắt Karen dọn phòng nó.”

Dora hoài nghi tột độ. “Gì cơ, không bao giờ ạ?”

“Ừ, bởi vì phòng nó chẳng bao giờ tồi tệ hơn phòng cô.” Bà lại thở dài. “Cô nghĩ đó có thể là một trong những lý do Philip bỏ cô, mặc dù ông ta không nói ra.”

“Cô có muốn cháu giúp cô không? Cô sẽ không nghĩ cháu đang tỏ ra hống hách chứ?”

Jo đặt bàn tay lên đầu gối cô và cười. “Có một đứa con gái như Karen, chẳng ai có thể được coi là hống hách nữa cả. Dù sao đi nữa, cô rất vui và cảm kích khi được giúp đỡ.”

Dora cũng yêu mến Karen như bà Jo, nhưng vẫn hoàn toàn đồng ý với câu nói của bà. “Chúng ta mở chút nhạc được không cô? Cháu có một cái CD, nó luôn tiếp thêm năng lượng cho cháu. Dĩ nhiên nó khá cũ rồi. Một trong những đĩa nhạc của bố cháu, nhưng cháu rất thích nó.”

Jo đứng dậy, cười. “Vậy thì nó sẽ hợp với cô. Đầu đĩa ở đằng kia.”

Tiếng nhạc rock mạnh mẽ vang lên khiến Jo có hứng thú lau dọn. Bà đã định hoàn tất việc đó trước khi Dora đến, dĩ nhiên, nhưng sau khi dọn xong phòng tắm và phòng ngủ của Dora, bà không còn thời gian cho phòng khách và bếp nữa.

Dora đã vớ được chiếc máy hút bụi hiệu Hoover và đang cắm cúi xử lý sàn phòng khách. Jo đang cố gắng dọn dẹp cái bàn, một nhiệm vụ ít vừa ý hơn nhiều vì nó đòi hỏi phải đưa ra những quyết định. Jo ghét phải ra quyết định. Bà vô thức thò tay vào túi và tìm thấy một dải ruy băng. Bà đã lấy nó từ một kiện khăn lau bát đĩa mà bà mua vì Dora. Bà xếp vuông vắn một chồng báo và tạp chí rồi cột dải ruy băng quanh nó. Sau đó bà đặt nó cạnh bát hoa quả. Bà cân nhắc. Không phải một tuyên ngôn nghệ thuật, nhưng nó thực sự tạo ra cảm giác rằng những tờ báo cần phải được đặt ở đó.

Sống một mình khiến bà càng trở nên bừa bộn hơn trước kia. Khi bà kết hôn, với một người đàn ông gọn gàng, bà đã buộc phải lau dọn một cách đều đặn đến mức nhàm chán. Bây giờ, khi đã được tự do, bà mặc kệ mọi thứ. Bà nhét bát đĩa vào máy rửa bát với tốc độ nhanh như chớp quen thuộc. Tiếng nhạc rock khiến bà muốn nhún nhảy và bà khẽ lắc lư khi lau chùi kệ bếp, nhưng nếu hành động quá đà, bà có thể khiến Dora lo rằng con bé đang sống với một người điên. Tệ hơn, con bé có thể báo lại với Karen rằng mẹ nó cuối cùng đã bị loạn trí.

Bà nhúng khăn vào dung dịch tẩy rửa rồi lau chùi các ô cửa sổ bị mờ đi vì đọng hơi nước, và sau đó là những mảng mốc màu đen đang có nguy cơ ngày một dày lên. Đây không phải thuyền của bà, bà chỉ thuê nó, nhưng nó là tổ ấm của bà. Khi Michael, một người bạn đại học cũ của Philip, mời bà đến đây ở, bà đã run lên vì sung sướng.

Philip đã kịch liệt phản đối ý định này. “Bà không thể sống trên một con thuyền!” ông ta nói. “Đó là một ý tưởng kỳ quặc! Tại sao không thuê một căn hộ hay một ngôi nhà ở đâu đó?”

Bất cứ ý nghĩ nào cho rằng việc sống trên một con thuyền có thể không phải ý kiến hay đã bị bốc hơi trước những lời nói của ông ta. Sống trong một phiên bản đơn giản, kém cỏi hơn thứ bà từng quen thuộc sẽ là một điều nhục nhã. Tìm một giải pháp hoàn toàn khác là một ý kiến tốt hơn nhiều. “Bởi vì tôi muốn sống trên một con thuyền,” bà đã nói một cách quả quyết, “và ông chẳng thể làm gì để ngăn cản tôi!”

Philip là người khá gia trưởng, và việc nhận ra mình đã mất quyền nói với vợ những gì mình cảm thấy là tốt nhất cho bà khiến ông ta im lặng trong một thoáng. “Vậy thì, đừng có chạy về với tôi nếu có gì không ổn!” cuối cùng ông ta nói.

“Philip, ông đã bỏ tôi vì một ả đàn bà trẻ hơn. Nếu tôi cần gì từ ông vào bất cứ lúc nào, tôi sẽ đòi hỏi nó!” Bà lấy hơi. “Trong gần ba mươi năm chăm sóc ông và Karen, tôi đã từ bỏ sự nghiệp của mình, tôi chăm sóc ngôi nhà và khu vườn, đóng góp cho cộng đồng và chiêu đãi bữa tối cho những người bạn làm ăn nhàm chán của ông. Ông nợ tôi!”

“Bà là một đầu bếp tuyệt vời,” ông ta nói, cố gắng xoa dịu người phụ nữ đã trở nên mạnh mẽ hơn nhiều so với hồi cuộc hôn nhân của họ vẫn còn yên ấm.

“Tôi biết! Nhưng tôi không còn là bà nội trợ tuyệt vời của ông nữa!”

“Ôi, Jo, tôi cũng chẳng dễ chịu gì! Bà biết đấy, tôi thực sự...”

“Vậy ông nghĩ tôi cảm thấy thế nào! Tôi sẽ nói cho ông hay: bị ruồng bỏ. Như một chiếc thảm cũ đã trung thành phục vụ trong nhiều năm trời và sau đó bị quẳng ra bãi rác! Đó là cảm giác của tôi. Và nếu tôi muốn sống trên một chiếc thuyền, tôi sẽ làm vậy.”

Michael rất vui khi chiếc thuyền của ông có người ở. Jo đã đến gặp ông và ông đã dẫn bà đi tham quan nó.

“Tôi sẽ ra nước ngoài ít nhất là một năm, và những con thuyền không thích bị bỏ mặc không ai chăm sóc. Bà đang giúp tôi đấy.”

“Ông thật tử tế vì đã nghĩ đến tôi,” Jo nói.

“Tôi sẽ không nghĩ đến bà nếu Philip không email cho tôi và kể với tôi chuyện gì đã xảy ra.”

“Thật sao? Kỳ quặc! Tôi không nghĩ hai người gặp nhau thường xuyên đến mức ông ta có thể làm điều đó.”

“Ồ, lâu lắm rồi chúng tôi không gặp nhau, nhưng chúng tôi có địa chỉ email của nhau, và ông ấy đã gửi một email như thế cho tất cả những người trong nhóm ’bạn cũ‘ trong sổ địa chỉ của ông ấy.”

“Ông ta không làm như vậy chứ!”

Michael gật đầu. “Tôi không nghĩ ông ấy tự hào về chuyện đó, Jo ạ. Ông ấy chỉ cảm thấy cần phải thông báo với tất cả mọi người.”

Jo thở dài, cố gắng không cảm thấy bị phản bội một lần nữa. “Ồ, tốt thôi, nó cũng có lợi cho tôi mà. Đây là một con thuyền đẹp, và tôi sẽ thích sống ở đây.” Đặc biệt là khi bà đã khám phá ra bà vẫn có thể email cho Karen và sử dụng điện thoại di động, ít nhất cũng từ một vài chỗ trên thuyền.

“Đây là một cộng đồng rất dễ chịu,” Michael nói. “Mọi người từ mọi tầng lớp xã hội sống ở đây. Vài người ở đây hẳn, vài người chỉ đến vào cuối tuần, nhưng họ là những người tốt. Họ sẽ đến giúp bà nếu bà cần.”

Jo định nói rằng điều đó là không cần thiết, nhưng rồi nhận ra có rất nhiều điều phải học về cuộc sống trên thuyền và có lẽ thi thoảng bà sẽ cần gọi mọi người giúp đỡ, vì vậy bà không nói gì nữa.

Ba tuần sau, bà chuyển lên con thuyền này. Philip đã mang đồ tới cho bà, mặc cảm tội lỗi khiến ông ta cực kỳ nhiệt tình. Sau vài vấn đề khó khăn nho nhỏ ban đầu, khi bà cần giúp đỡ để vận hành máy bơm, bà đã yêu thích nó như cá gặp nước.

“Miễn là tôi không phải đi đâu,” bà nói với Michael khi ông gọi điện kiểm tra xem bà đã ổn định chưa. “Tôi sẽ hoàn toàn ổn!”

Và bây giờ bà có Dora. Nếu tình cảnh của Dora không quá tồi tệ đến thế, bà sẽ nghi ngờ con gái Karen của bà cố tình gài Dora đến ở với bà. Mặc dù không thực sự cô đơn, bà đã quen với việc chăm sóc người khác. Có một cô con gái thay thế đang đau khổ chính là những gì bà cần.

Chẳng mấy chốc, bà sẽ phải nghĩ đến chuyện kiếm sống. Philip đã đưa bà một khoản tiền lớn và bà coi nó như tiền bồi thường. Bà không ngần ngại gì khi nhận nó. Sau này, khi họ ly dị, có lẽ bà sẽ được hưởng ít nhất một phần giá trị của ngôi nhà, nhưng từ giờ cho đến lúc đó, bà không muốn động đến nó. Và mặc dù có Dora bên cạnh sẽ giúp cho cuộc đời bà tập trung hơn, bà vẫn cần một việc gì đó để làm. Từ khi chuyển lên con thuyền này, bà đã dành thời gian rỗi để sơn lại căn buồng trước kia thuộc về người chủ ban đầu của con thuyền, bây giờ là phòng ngủ của bà. Việc đó vất vả đến nỗi bà hầu như chỉ làm khi trên radio phát chương trình gì hay ho. Nó đòi hỏi bà phải trát và đánh giấy nhám rất nhiều và tới gần đây bà mới chuyển sang giai đoạn sơn. Bà coi nó là cái giá phải trả cho việc được ở một nơi khá rẻ. Nhưng cuối cùng, bà biết, bà sẽ phải kiếm một công việc.

Vấn đề là, ở tuổi năm mươi, bà hầu như không thể tìm được việc làm. Trước kia bà không đi học đại học, thay vào đó bà chỉ học một khóa thư ký. Sau đó bà làm những công việc văn phòng. Nhưng những kỹ năng đó không còn có ích với bà nữa. Cho dù bà có học một khóa về máy vi tính, sẽ không ai nhận bà vào làm nếu bà không có kinh nghiệm văn phòng gần đây, và kinh nghiệm văn phòng gần đây nhất của bà, nếu không kể đến tất cả những công việc tình nguyện mà bà đã làm bao năm qua, là làm việc cho một văn phòng cố vấn nghiệp vụ ở London hơn hai mươi lăm năm trước. Bà đã phải năn nỉ xin một chân gõ máy đánh chữ.

Bà có máy vi tính đã được vài năm, và dùng nó để viết các biên bản, lập các thông báo và, gần đây hơn, mua sắm qua Internet. Nhưng bà không thể lập bảng tính, hoặc sử dụng các phần mềm kế toán, hoặc bất cứ thứ gì mà một văn phòng hiện đại yêu cầu.

“Và cho dù có thể,” bà đã nói với Karen, “sẽ chẳng có ai nhận mẹ ở độ tuổi này.”

Con gái bà đã tặc lưỡi nhưng đành chấp nhận sự thật.

Vì vậy bà sẽ phải tự tạo ra việc cho mình và tự làm việc cho chính mình, nhưng bây giờ bà đã có Dora để chăm sóc. Và họ còn phải tham gia một cuộc tụ hội.

“Cô mệt quá,” bà gọi với sang Dora, người đang dùng bàn chải kỳ cọ cặn vữa lỏng quanh những viên gạch ở bếp. “Cháu đói chưa?”

“Ưm. Cháu cũng thấy đói rồi. Cô có muốn cháu đi mua cá tẩm bột và khoai tây chiên không?”

“Chúng ta sẽ cùng đi và cô sẽ chỉ cho cháu các cửa hàng nằm ở đâu. Cháu xứng đáng được nhận một phần thưởng. Cô thực sự biết ơn sự giúp đỡ của cháu, nhất là ngay trong buổi tối đầu tiên cháu ở đây.”

Khi họ đi qua buồng tắm, Jo đột nhiên dừng lại. “Ôi, Dora, cô rất xin lỗi, cô có một lá thư dành cho cháu. Nhìn thấy nơi chúng ta lấy thư cô mới nhớ ra.” Bà lục lọi trong túi xách và đưa một chiếc phong bì cho Dora.

“Chữ của bố cháu,” cô nói.

“Cháu không cần mở nó ngay bây giờ,” Jo nói sau một thoáng, khi bà nhìn thấy vẻ mặt Dora. “Cháu có thể làm thế lúc khác. Đi thôi. Cô gần như có thể ngửi thấy mùi giấm rồi.”

Họ ăn gần hết bữa tối trên đường về nhà. “Suy cho cùng, chúng ta không muốn phải dọn dẹp thêm nữa,” Dora nói, và Jo nhận ra cô rất hợp với bà.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 05.07.2017, 23:45
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 7319
Được thanks: 1152 lần
Điểm: 10.05
Có bài mới Re: [Lãng mạn] Hành trình tình yêu - Katie Fforde - Điểm: 10
Chương 2

“Cô phải nói trước với cháu, cô không nghĩ sẽ có ai đó quan tâm đến cháu,” Jo nói với Dora khi họ đi dọc theo cầu phao. Chiều hôm đó, họ đã được xem cuộc thi lái thuyền và bây giờ đang trên đường đến buổi dạ tiệc. Đó là một buổi tối ấm áp; ánh đèn từ các con thuyền tỏa sáng lấp lánh trên mặt nước. “Có vài thanh niên sống trên một con thuyền ở phía cuối nhưng tuần này họ lại đi vắng. Cô nghĩ ở đó sẽ chỉ toàn những ông già bà cả cổ lỗ sĩ. Với những chiếc áo vét và quần trắng. Thậm chí cả cà vạt.”

Dora cười. “Cháu không quan tâm. Cháu không định tìm kiếm một anh bạn trai.”

“Cô biết, nhưng sẽ tốt hơn nếu có ai đó dưới năm mươi tuổi nói chuyện cùng cháu. Cô không muốn cháu thấy buồn chán. Karen sẽ cằn nhằn hàng tiếng đồng hồ nếu cô lôi nó đến bất cứ chỗ nào nó không thích.”

“Nếu là trước đây có lẽ cháu cũng sẽ như vậy, nhưng bây giờ cháu chỉ muốn nói chuyện về thời tiết với những người đáng tuổi ông bà của cháu. Cô có biết nhiều ’ông già bà cả cổ lỗ sĩ‘ như thế không ạ?”

Jo cười khúc khích. “Cô không nghĩ cô thực sự quen biết ai được mô tả như thế. Cô sẽ biết những người địa phương, nhưng có rất nhiều những con thuyền từ nơi khác đến, và những người không có thuyền nhưng muốn sở hữu chúng. Họ đang xem xét. Tilly, từ Appalachia - đó là con thuyền có boong bằng gỗ và những chậu hoa gần thuyền chúng ta - bà ấy sẽ ở đó. Bà ấy rất thú vị. Cháu sẽ thích bà ấy. Động cơ của bà ấy được sơn màu hồng.”

“Oa!”

“Có cả cặp vợ chồng trên chiếc Blackberry nữa. Họ rất đáng yêu. Khá nhiều tuổi, và không phải lúc nào họ cũng ở đây, nhưng rất tốt bụng. Doug đã giúp cô khi cô phải tiếp nhiên liệu lần đầu tiên.”

“Cháu sẽ không bao giờ nhớ được hết tên của mọi người.”

“Đừng lo. Cô sẽ không giới thiệu cháu với nhiều người lắm đâu, bởi vì cô cũng không giỏi nhớ tên người khác. Cô sẽ chỉ nói rằng cháu là Dora.”

“Và còn gì nữa ạ?” Dora dừng lại và nắm lấy cánh tay Jo, đột nhiên nhận ra cô cần có một câu chuyện làm bình phong.

Giật mình vì sự khẩn nài của Dora, Jo quay sang cô. “Ý cháu là gì?”

“À, cô sẽ phải nói lý do vì sao cháu đến đây ở, đúng không ạ?”

Jo lắc đầu khi bà nhận ra Dora đang nói về chuyện gì. “Không. Cô sẽ chỉ nói cháu muốn thử sống gần London một thời gian và cháu ở với cô vì không quá tốn kém.”

“Vâng, đúng thế ạ. Cho tới bây giờ thì cháu đang được ở miễn phí mà.”

Jo phẩy tay. “Cháu mới đến hôm qua, và khi cháu kiếm được việc, cháu có thể trả cô tiền thuê nhà. Còn bây giờ, cháu nghĩ trông cô có ổn không?”

Dora nghĩ đáng lẽ Jo nên hỏi câu này lúc họ vẫn còn ở trên thuyền và bà có thể thực hiện những điều chỉnh cần thiết, nhưng vì lý do nào đó, bà đã không làm vậy. Do đó không ích gì khi khuyên bà nên thoa phấn lên mặt, hay chỉ ra rằng quần bà bị dính sơn. “Có ạ.”

“Cháu không nghĩ cái áo này hơi chói mắt à?” Jo kéo kéo nó.

Dora cân nhắc và nói dối. “Ừm. Không hẳn ạ.”

“Nghĩa là cháu có nghĩ như vậy.” Jo thở dài rầu rĩ. “Cô đã cố tình bỏ tất cả đám quần áo trang nhã lại. Cô muốn một sự khởi đầu mới.” Họ lại đi tiếp.

“Vâng.”

“Và cô không muốn bị vô hình.”

“Tại sao cô lại vô hình được chứ?” Dora ngạc nhiên hỏi.

“Phụ nữ ở tuổi cô là thế mà, cháu biết đấy. Đó là một hiện tượng phổ biến.”

Dora hắng giọng. “Nhưng cô sẽ không như thế, với cái áo đó.”

Jo đặt tay lên đường viền cổ áo, nó hơi trễ. “Nó quá hở hang và quá lấp lánh, đúng không?”

“Không hẳn. Ý cháu là, nó khá lấp lánh, nhưng chúng chỉ là những hạt trang sức và hạt cườm rất đơn giản.”

“Thế còn về chuyện hở hang?”

“Nó hoàn toàn đứng đắn. Ngay cả mẹ cháu cũng sẽ mặc một thứ có cổ trễ như thế.”

Jo cười nhẹ nhõm. “Karen thà chết còn hơn đi với cô khi cô mặc cái áo như thế này.”

“Cháu thì không đâu ạ.” Dora cố trấn an bà.

Bây giờ con đường rộng hơn và họ có thể sánh bước bên nhau, Jo khoác tay Dora như một người bạn. “Khi Philip bỏ cô, cô đã mua rất nhiều quần áo có màu sắc sặc sỡ, để mọi người sẽ không chỉ nhìn lướt qua cô. Đương nhiên là ngoại trừ màu tía.”

“Tại sao ạ?” Dora khó hiểu.

“Bởi vì có một bài thơ nói về việc già đi và mặc màu tía.”

“Cháu hiểu,” Dora nói, chẳng hiểu gì, nhưng quyết định nên chiều lòng Jo thì hơn - bà quá khác biệt so với mẹ cô.

“Cô không muốn có một mối quan hệ nào khác, có Chúa chứng giám, nhưng cô không muốn người ta chẳng thèm để ý đến cô nếu cô bước vào một căn phòng. Điều đó quá khủng khiếp.”

“Cháu chắc chắn họ sẽ không như vậy. Ý cháu là, cháu chắc chắn họ sẽ chú ý đến cô.”

Jo cười. “Mặc chiếc áo này, họ chắc chắn sẽ chú ý.”

Mặc dù bà không nói với Dora, nỗi sợ trở nên vô hình của Jo phần nào chính là nỗi sợ sự mãn kinh. Mối đe dọa thường xuyên này đã giáng xuống nhiều người bạn của bà, vài người trong số họ còn trẻ hơn bà. Không còn lâu nữa đâu, bà biết, và bà không mong đợi nó. Bà không muốn trở thành một kẻ lãnh cảm và sợ rằng mình không thể tránh khỏi định mệnh đó - nhất là khi bây giờ bà đang sống độc thân.

Tần suất quan hệ giữa bà và Philip trong vài năm qua đã giảm đi nhiều. Ban đầu bà rất nhớ nó, nhưng dần dần bà cảm thấy việc ngồi trên giường cùng nhau với những quyển sách cũng khá dễ chịu và thân mật, dẫu nó không phải là sự thay thế cho những đụng chạm cơ thể.

Giờ thì bà đã nhận ra đó là vì Philip không còn ham muốn bà nữa và đã có một thân thể khác trẻ trung hơn mời gọi, và không phải vì đang già đi mà ông ta thôi không chạm vào bà, thủ thỉ với bà rằng bà là một phụ nữ xinh đẹp. Ả Mèo Mả kia chưa đến ba mươi. Ả ta sẽ không vui vẻ đọc một cuốn sách thay vì làm tình. Nếu còn có nguyên nhân nào khác dẫn đến sự miễn cưỡng của Philip với việc làm tình ngoài những khiếm khuyết của Jo, ông ta sẽ phải tự chỉnh đốn lại.

Lúc này, bà hối hận vì đã mặc chiếc áo màu đỏ tươi. Nếu sự mãn kinh chọn đến trong buổi dạ tiệc với một cơn bốc hỏa[1], trông bà sẽ giống như một quả ớt chín. Và dù Dora có nói gì về mẹ cô, bà không tin cái áo của mình không để lộ quá nhiều khe ngực.

Dora đang băn khoăn liệu cô có bị hỏi những câu hỏi có thể làm cô bật khóc lần nữa không. Cô quyết định rằng Jo có lý, tất cả những gì cô cần nói là cô đang tìm kiếm một sự thay đổi không khí và có thể kiếm một công việc ở London. Cô sẽ cố tạo ra ấn tượng cô là một cô gái độc thân tham vọng, đang trông đợi một cuộc phiêu lưu. Vì cuộc sống của cô tính đến thời điểm này quá êm ả, có lẽ cô nên tìm kiếm một cuộc phiêu lưu thực sự. Dĩ nhiên việc cô đến sống cùng mẹ người bạn thân nhất của cô sẽ không được tính, mặc dù trước khi đến nơi cô đã có cảm giác nó là một hành động khá dũng cảm.

Quán rượu xuất hiện trước mặt đặt dấu chấm hết cho những suy nghĩ riêng tư của họ, và họ đi lên căn phòng cao nhất, được dành riêng để tổ chức bữa tối. Trước đó họ đã tới đây để sắp xếp và bày biện bàn ăn, nhưng họ chẳng dính dáng gì đến chuyện xếp đặt chỗ ngồi, vì thế họ không biết họ sẽ ngồi đâu.

Họ là những người đến đầu tiên. Nhiều người đi thành từng nhóm lớn và Dora (cô nghĩ có lẽ Jo cũng thế) cảm thấy khá rụt rè. Nhưng ai đó nhận ra Jo ngay và kéo hai người vào nhóm của họ. Jo giới thiệu Dora và không ai hỏi, “Cô gái bỏ trốn này là ai vậy?” hoặc điều gì đó đại loại thế. Dora nhận thấy, theo logic, đó là một viễn cảnh không có khả năng xảy ra, nhưng tuần trước ở nhà cô đã có quá nhiều người tự do bàn tán về sự “thiếu đứng đắn” của cô, như cách họ gọi nó, nên cô đã tự động trông đợi những lời nhận xét như thế.

Mọi người bắt đầu tìm tên mình, và Dora cuống cuồng hy vọng cô sẽ được ngồi cạnh, hoặc rất gần bà Jo. Nhưng không. Cái người tốt bụng sắp xếp chỗ ngồi cho mọi người đã xếp cô sang phía bên kia bàn. Đã có một chàng trai trẻ ngồi sẵn ở đó, nhìn chằm chằm vào ly của mình như thể đang chuẩn bị đối mặt với một buổi tối nhàm chán.

Dora đọc tên cô từ một khoảng cách hơi xa và do dự trước khi đến ngồi cạnh anh ta. Anh ta có mái tóc xoăn và đôi mắt xếch. Anh ta ngẩng lên khi cô tiến lại gần, nhìn cô và mỉm cười. Anh ta nháy mắt ranh mãnh. Người sắp xếp chỗ ngồi ắt hẳn đã nghĩ bà ta đang ban ơn cho Dora, nhưng cô không cảm kích chút nào. Cô không thích giao du với ai, và mặc dù cô có thể cố gắng trò chuyện xã giao với một cựu sĩ quan hải quân tốt bụng hoặc vợ ông ta, cô không muốn ngồi cạnh anh chàng mà cô phải thừa nhận là rất hấp dẫn này, anh ta có thể tán tỉnh cô theo thói quen.

Cô nhìn sang phía bà Jo, nghĩ rằng cô có thể kiếm một cái cớ nào đó và đi sang chỗ bà, nhưng bà đang ngồi cạnh một cặp vợ chồng trông có vẻ vui tính trạc tuổi bà. Coi bộ bà sắp sửa có một buổi tối vui vẻ.

“Chào cô, tôi là Tom,” anh chàng kia nói, cầm lấy tay cô và lắc lắc, mặc dù cô không hề chìa tay ra. Anh ta nhìn thẳng vào cô khi anh ta chào cô. Đôi mắt xếch của anh ta có màu nâu sẫm.

“Dora,” cô đáp, ngồi xuống cạnh anh ta.

“Tên cô lạ nhỉ. Tôi chưa từng gặp ai tên là Dora cả.”

“Nó là tên một nhân vật trong tác phẩm David Copperfield của Dickens, mặc dù cô ấy hơi nhút nhát.”

“Cô có nhút nhát không?” anh ta hỏi.

Ngạc nhiên, Dora cười. “Có, nếu anh muốn biết.”

“Chà, trông cô không có vẻ như vậy. Tôi luôn nghĩ ‘nhút nhát’ ăn vần với ‘ướt át’. Trông cô không có vẻ ủy mị, ướt át.”

“Nếu bị ngã xuống nước, tôi sẽ ướt ngay thôi.”

Tom cười. “Ai chẳng thế. Cô có sống trên một con thuyền không? Hay cô chỉ là một du khách?”

“Ừm - tôi sống trên một con thuyền.”

“Nghe giọng cô không được chắc chắn lắm.”

“Tôi mới chuyển lên sống trên thuyền hôm qua nhưng tôi ở đây được một thời gian rồi.”

“Con thuyền nào vậy?”

“Ba chị em.”

“Ồ. Chiếc Klipper.”

“Gì cơ?”

“Đó là một chiếc Klipper. Tên một loại thuyền của Hà Lan. Cô chưa ở đây lâu, đúng không?”

“Không. Tôi đã nói rồi.” Dora nghịch dao nĩa, xấu hổ vì sự thiếu hiểu biết của cô.

“Cô có thích những con thuyền Hà Lan không?”

Cô nhìn anh ta. “Tôi không biết! Tôi còn chưa có cơ hội để tìm hiểu xem một con thuyền Hà Lan là như thế nào!”

“Đó là một con thuyền rất lớn,” Tom nghiêm nghị nói.

Dora cười. “Cái đó thì tôi biết.”

“Nếu cô không phải một tín đồ của tàu thuyền, tại sao cô lại ở đây?”

“Tôi đang ở cùng mẹ người bạn thân nhất của tôi. Tôi muốn sống gần London hơn và bà đã ngỏ ý cho tôi ở một phòng. Nó khá rẻ.” Nó sẽ rất rẻ, cô biết, và cô đang thỏa mãn với những gì mình vừa nói. Không có vẻ gì là cô đang chạy trốn.

“Đúng vậy. Chủ của chiếc Ba chị em là ai thế?”

“À, cô Jo - đó là người mà tôi đang ở cùng - thuê nó, vì vậy tôi không biết ai là chủ của nó. Cô ấy kia kìa.”

“Nom bà ấy đẹp lắm.”

“Vâng.” Cô ngừng lại. “Còn anh, tại sao anh lại ở đây?”

“Tôi làm việc trong một xưởng đóng và sửa chữa tàu thuyền nhưng tôi luôn cố gắng tìm kiếm cơ hội trở thành một thủy thủ. Tôi dành rất nhiều thời gian quanh quẩn bên những con thuyền nhưng chẳng mấy khi được lênh đênh trên biển.”

“Ra là thế.”

“Tôi lấy đồ uống cho cô nhé? Tôi nghĩ sẽ có rượu vang trong bữa tối, nhưng vì chưa có dấu hiệu gì của đồ ăn thức uống, cô có thể cần thứ gì đó trước đã.”

Dora ngẫm nghĩ. Lúc nãy khi Jo mua cho cô đồ uống, cô đã khát và đề nghị một ly Henry[2]. Bây giờ, cô cảm thấy một món đồ uống mạnh hơn nước cam và soda có thể là một ý kiến hay. “Nếu có một ly vang đỏ thì tuyệt.”

Tom đứng bật dậy. “Vang đỏ loại thường được không?”

“Được.”

Jo nhấm nháy cô khi anh ta đi khuất và bà rướn người về phía trước. “Cháu ổn chứ? Ý cô là, cô thấy cậu ta có vẻ khá dễ thương, nhưng nếu cháu không vui, cô có thể đổi chỗ cho cháu.”

Hy vọng một cách nồng nhiệt rằng lời thì thầm vờ vĩnh này không đủ to như nó có vẻ thế, Dora nói, “Cháu vẫn ổn. Anh ấy thú vị mà. Không sao đâu cô.”

“Vậy thì được.” Jo ngồi ngay ngắn trở lại và rồi lại ngả người về đằng trước. “Cô đã nói trước với cháu chưa nhỉ? Sẽ có một cuộc thi đố vui.”

“Ồ. Không sao ạ. Cháu sẽ không biết gì đâu. Cháu sẽ chỉ ngồi xem thôi.”

Jo cười. “Cô chỉ biết những câu hỏi về làm vườn và nấu ăn và cô cá rằng sẽ chẳng có câu hỏi nào loại đó.”

Họ đều ngồi ngay ngắn trở lại và Dora lại nghịch dao nĩa.

“Vậy là cô đang tìm kiếm một công việc?” Tom hỏi, khi anh ta mang đồ uống quay lại.

“Vâng, có lẽ thế. Ý tôi là, tôi sẽ bắt đầu tìm việc vào thứ Hai. Tôi nghĩ tôi sẽ dành ngày cuối tuần để thu xếp chỗ ở cho ổn thỏa và thích nghi với môi trường mới.”

Anh ta lờ đi giọng điệu châm biếm nhẹ nhàng của cô. “Cô làm nghề gì?”

Đây là câu hỏi Dora rất ghét. “Công việc văn phòng. Chẳng có gì đặc biệt.”

“Cô từng làm ở đâu?”

“Một văn phòng bất động sản. Khá thú vị.” Có lẽ Tom còn quá trẻ để có một trải nghiệm tồi tệ với các văn phòng bất động sản, nhưng vì Dora đã chán ngấy nghe người ta nói với cô chúng kinh khủng thế nào, cô đã tự động sử dụng chiến thuật phòng thủ.

“Nó có sử dụng công nghệ kỹ thuật quá cao không?”

“Cũng vừa phải. Tôi thực sự không biết. Tôi đã làm việc ở đó từ khi học xong cao đẳng.”

“Cô không học đại học à?”

Dora lắc đầu. “Không. Tôi học nghiệp vụ thư ký. Còn anh?” Từ nãy đến giờ, tất cả những câu hỏi chỉ đến từ một phía và Tom chưa phải bộc bạch chút nào về cuộc sống của anh.

“Tôi cũng học cao đẳng. Trường Falmouth. Tôi là thợ đóng tàu. Thực ra mới chỉ đang tập sự thôi. Tôi còn làm những công việc khác nữa để kiếm thêm tiền.”

“Nghe có vẻ thú vị đấy.”

“Thật sao, nếu cô không thực sự thích tàu thuyền?”

“Ai nói tôi không thích tàu thuyền?”

“Cô chỉ sống trên thuyền vì cần một chỗ ở rẻ tiền.” Anh ta nhe răng cười.

“Anh có sống trên thuyền không?”

“Có chứ. Nhưng không phải một cái thuyền lớn kiểu Hà Lan.”

“Ồ, anh phải sống trên thuyền vì công việc à?”

“Không, nhưng như cô nói đấy, nó rẻ. Xưởng tàu nơi tôi và bạn bè làm việc cho chúng tôi mượn một chỗ để neo đậu nếu chúng tôi không ngại di chuyển khi họ có việc. Lúc này thì tôi không ở đó. Không có chỗ. Thời gian này tôi đang ở gần đây. Cũng tiện lợi đấy chứ, khi chúng ta có thể di chuyển ‘ngôi nhà’ của chúng ta.”

“Tôi cũng nghĩ vậy.”

“Cô thấy điều đó rất lạ phải không?”

“Vâng. Ý tôi là, tôi đến từ một ngôi làng nhỏ, nơi mọi người sống trong những căn nhà.”

“Đây cũng giống như một ngôi làng, chỉ có điều mọi người sống trên thuyền hoặc những con thuyền kiểu Hà Lan. Tôi vừa mới rời khỏi những ngôi làng được một thời gian.”

Vì Dora vừa mới trốn chạy khỏi cuộc sống ấm cúng của các ngôi làng, cô không muốn nói về chúng suốt đêm. Cô đổi chủ đề. “Thuyền bình thường và thuyền kiểu Hà Lan thì có gì khác nhau?”

Tom nhấp một ngụm rượu trong ly của mình. “Người ta nói một chiếc thuyền Hà Lan có thể mang theo một con thuyền bình thường, nhưng một con thuyền bình thường không thể mang theo một chiếc thuyền Hà Lan. Đó là một vấn đề phức tạp, và tôi không nghĩ cô thực sự hứng thú lắm.” Anh ta liếc nhìn cô và mỉm cười. Anh ta quả thực có nụ cười khá duyên dáng, trẻ trung và cuốn hút.

Dora cảm thấy cô có thể giả vờ hứng thú một lúc, nhưng không thể kéo dài lâu. Tuy nhiên, nếu họ nói chuyện về tàu thuyền, anh ta sẽ không hỏi những câu hỏi tọc mạch. Cô trở nên yên lặng khi cô suy nghĩ.

“Trông kìa,” anh ta nói, có lẽ đã thấy mệt mỏi với việc chờ đợi một câu đáp lại. “Mọi người đang đứng dậy. Đồ ăn tới rồi. Bữa tiệc đang bắt đầu.”

Jo quan sát Dora từ bên kia bàn. Trông con bé khá vui vẻ. Anh chàng điển trai bên cạnh rõ ràng đang làm con bé thích thú và ngược lại. Dora là một cô gái duyên dáng, sẽ thật đáng tiếc nếu con bé lấy một người mà nó quen biết quá lâu. Chính bà đã lấy chồng sớm, và bây giờ bà cảm thấy tiếc nuối vì đã phung phí trao nhan sắc và tuổi xuân cho người đàn ông đầu tiên ngỏ lời với bà. Suy cho cùng, bạn không thể tự do chơi bời sau khi đã kết hôn, ít nhất là trong trường hợp của bà.

Bà và Philip từng chơi chung trong một nhóm bạn, họ thường làm mọi thứ cùng nhau - đến quán rượu, rạp phim, các bữa tiệc. Sau đó họ kết hôn và cuộc sống thực bắt đầu.

Michael, chủ chiếc thuyền của bà, cũng ở trong nhóm đó. Ông cũng kết hôn khá sớm, và Jo nghĩ họ đã mất liên lạc với ông ấy. Nhưng dường như Philip vẫn giữ quan hệ với ông ấy và biết rằng ông ấy đã góa vợ và đang chung sống với một người phụ nữ rất xinh đẹp ở miền Nam nước Pháp.

Jo không bất bình khi biết Michael chung sống với một cô gái trẻ. Bà không phẫn nộ với bất cứ ai làm theo tiếng gọi của trái tim họ, bà chỉ căm ghét Philip vì đã làm thế, khi ông đã kết hôn với bà.

Nhiều năm trước, đã có lần bà từng phải lòng một người đàn ông khác. Bà không cảm thấy hạnh phúc của Philip quan trọng hơn hạnh phúc của bà, nhưng bà còn phải nghĩ đến Karen, bố mẹ bà, bố mẹ chồng, và cơ man những con người sẽ cực kỳ thất vọng nếu bà bỏ đi với người khác. Vì vậy bà không làm gì cả.

Bà vẫn tiếp tục nghĩ đến người đàn ông ấy trong nhiều năm, nhưng, cuối cùng, ông ta đã biến mất khỏi ký ức của bà và bây giờ bà thậm chí không thể nhớ nổi diện mạo ông ta trông như thế nào.

Vì vậy, khi Philip dan díu với ả Mèo Mả (có lẽ ả cũng là một cô gái đàng hoàng tử tế, nhưng lại thích những người đàn ông lớn tuổi), sự phản bội ấy khiến bà đau đớn gấp đôi, bởi vì trước đó bà đã không phản bội ông dù bà rất muốn.

Lúc này, bà chuyển sự chú ý sang người phụ nữ đang trò chuyện cùng bà. Một trong những điều bà đã nhận ra từ khi chuyển lên sống trên một chiếc thuyền là việc có một điểm chung lớn nào đó chính là phương tiện trợ giúp tuyệt diệu cho cuộc trò chuyện.

“Bà phải đến thăm con thuyền của chúng tôi,” người phụ nữ ấy - Jo nghĩ tên bà ta là Miranda - đang nói. “Chúng tôi đã đổ rất nhiều tâm huyết vào nó.”

“Chiếc Ba chị em khá đơn sơ,” Jo nói với vẻ áy náy, mặc dù bà đã sửa sang lại căn buồng nguyên thủy của chủ thuyền vì bản thân bà, và buồng tắm vì Dora, “nhưng vì nó không phải là của tôi, tôi không thể làm được gì nhiều.”

“Bà sẽ đi du ngoạn trên chiếc thuyền đó chứ?” Miranda hỏi, ăn đồ ăn của mình với vẻ ngon lành.

“Ồ không, tôi không thể làm thế. Tôi sẽ quá căng thẳng, chưa kể tôi còn bị say sóng nữa.”

“Tôi cũng khá lo lắng trong lần đầu tiên khởi hành, nhưng sau đó lại thích mê. Nhiều chị em phụ nữ cũng cảm thấy như vậy. Chúng tôi không sống trên thuyền, dĩ nhiên, nhưng chúng tôi luôn dành nhiều thời gian nhất có thể với nó.”

“Giống như một ngôi nhà nghỉ cuối tuần?”

Miranda gật đầu. “Chỉ có điều, bây giờ khi Bill đã nghỉ hưu, chúng tôi dành tận vài tuần để ở trên nó, mỗi khi tôi không phải làm việc.”

“Vậy, bà làm nghề gì?” Jo hỏi, thực sự quan tâm dù cách hỏi của bà nghe có vẻ bình thường.

“Tôi cùng bạn mở một cửa hàng đồ cổ nhỏ. Tôi không phải có mặt thường xuyên ở đó, vì những người có đồ để bán thường thay phiên nhau túc trực, nhưng tôi mua đồ cho nó. Lillian - đồng sự của tôi - nói rằng chẳng ích gì nếu chúng tôi chỉ cung cấp địa điểm cho những người bán lẻ khác. Chúng tôi phải tự mình bán đồ của chính chúng tôi.”

“Thú vị quá!”

“Đúng vậy. Tôi yêu nó lắm. Chúng tôi không kiếm được nhiều tiền, nhưng nó giúp chúng tôi không bị lâm vào tình cảnh khó khăn.” Miranda ngừng lại. “Còn bà làm gì? Hay bà cũng nghỉ hưu rồi?”

Jo không lường trước câu hỏi này. Không giống như Dora, người đã chuẩn bị sẵn một câu trả lời, bà lúng túng. “Tôi không nghĩ là tôi đã nghỉ hưu, tôi nghĩ tôi đang tìm một công việc khác.”

“Thật không? Thích quá! Mặc dù rất yêu công việc tôi đang làm, nhưng vẫn thật tuyệt vời khi có cơ hội để làm lại từ đầu. Bà có nghĩ thế không?”

Sự nhiệt tình của Miranda làm Jo ngỡ ngàng và bà phải nghĩ một lúc trước khi trả lời. “Vâng, tôi cho rằng vậy.”

Miranda làm bộ ái ngại. “Xin lỗi, có lẽ bà không hề cảm thấy như thế, nhưng tôi luôn muốn xin làm tất cả những công việc tôi từng thấy. Và tôi biết họ sẽ không nhận tôi vào làm việc trong chuồng ngựa ở độ tuổi của tôi, cho dù tôi thực sự hiểu biết về ngựa.”

“Uống thêm chút rượu vang nhé,” Jo nói. Bà đang vui vẻ.

“Vậy, cô thường làm gì để tiêu khiển?” Tom hỏi Dora khi họ quay lại bàn, đĩa của họ chất đầy thức ăn.

“Ừm - ý anh là gì?” Dora biết rõ ý Tom là gì nhưng cô cần thời gian để nghĩ ra câu trả lời. Thú tiêu khiển của cô và John là huấn luyện đàn chó của mẹ anh ta và đi siêu thị. Cô không nghĩ Tom sẽ thấy ấn tượng với điều đó.

“Cô biết đấy, những sở thích, thú vui riêng, đại loại thế. Sau khi tốt nghiệp trung học cô có đi du lịch không?”

“Không. Còn anh?”

“Không. Tôi sẽ đi du lịch khi nào tôi tiết kiệm đủ tiền.”

“Tôi cũng thế. Khi được nhận vào làm ở văn phòng bất động sản, tôi cứ nghĩ nó chỉ là công việc làm thêm trong mùa hè thôi, nhưng không hiểu sao tôi lại làm ở đó luôn.” John không muốn đi du lịch, và cô yêu anh ta, vì vậy cô phải ở nhà để ở bên cạnh anh ta. Bây giờ cô cần nghĩ ra một lý do cho việc ở lại của cô mà không phải nhắc đến John.

“Ồ? Tại sao? Nó thú vị quá à?”

“Thật kỳ lạ, nhưng đúng là vậy đấy. Tôi yêu những ngôi nhà.”

“Còn tôi yêu các con thuyền.”

Cô cười. “May là chúng ta không định hẹn hò với nhau!” Cô chợt ngừng bặt, nhận ra cô vừa khơi lên cái chủ đề mà mình muốn tránh nhất.

Tuy nhiên, Tom có vẻ khá điềm tĩnh. “Ồ, tôi không biết. Thực ra tôi đang định mời cô đi uống rượu.”

“Thật không?”

“Tôi sẽ cho cô biết nếu tôi định thực hiện ý định đó,” anh ta nghiêm nghị nói.

“Hãy cho tôi thật nhiều cảnh báo, để tôi có thể nghĩ ra một cái cớ nếu tôi không muốn.” Cô chợt thấy thư thái hơn. Cô không thề thốt là sẽ tránh xa đàn ông mãi mãi, cô chỉ không muốn một sự ràng buộc. Tom không có vẻ gì là muốn ổn định cuộc sống với một khoản nợ thế chấp, một con chó Labrador và một căn nhà riêng, giống như John. Anh ta sẽ đi du lịch. Điều đó khiến anh ta an toàn. Cô cũng thích mái tóc xoăn của anh ta. John có mái tóc mềm mượt. Mẹ cô nghĩ trông John giống Hugh Grant, và trong chừng mực nào đó thì đúng là như vậy. Anh ta cũng mặc những kiểu quần áo giống chàng tài tử điện ảnh đó. Còn Tom đang mặc quần jeans và chiếc áo phông có in một thông điệp phản kháng.

“Đây, để tôi rót rượu cho cô,” Tom nói với nụ cười nửa miệng.

“Vâng,” Dora nói.

“Sông nào dài nhất quần đảo Anh, bao gồm cả Ireland?” người chủ trì cuộc thi đố vui hỏi một lúc sau đó.

Trước sự nhẹ nhõm của Dora, cặp đôi ngồi bên cạnh họ đã làm thành một đội với cô và Tom, vì vậy Tom sẽ không phải một mình trả lời tất cả các câu hỏi.

“Sông Thames,” người đàn ông trong cặp đôi đó tự tin nói. Tên ông ta là Derek.

“Không đúng! Đó là sông Severn!” Sheila, vợ ông ta nói.

Cuộc tranh cãi xoay quanh việc câu trả lời nào là đúng nổ ra giữa họ và Tom cho đến khi Dora buộc phải lên tiếng. “Ông ta nói bao gồm cả Ireland. Trong trường hợp đó, nó phải là sông Shannon.”

“Cô có chắc không?” Ba khuôn mặt ngạc nhiên đổ dồn ánh nhìn về phía cô.

Cô gật đầu. “Có chứ. Tôi không biết nhiều, nhưng tôi chắc chắn với những gì tôi biết.”

“Nhưng rõ ràng...” Derek bắt đầu nói.

“Viết câu trả lời đó đi,” Tom nói. “Chúng ta không có thời gian tranh luận thêm nữa. Đến câu hỏi tiếp theo rồi.”

Sự đóng góp của Dora quả thực có giá trị. Vì John rất thích trò đố vui, nên cô đã xem rất nhiều chương trình như thế trên tivi. Nó cho cô một vốn kiến thức phong phú, dẫu không quá hữu ích. Nhờ có cô mà đội của họ đã giành chiến thắng.

“Cô cừ lắm!” Tom nói, hôn thật kêu lên má cô.

“Đúng vậy!” Những người còn lại nói, cũng hôn cô. “Cô hãy đi lên đó và chọn một phần thưởng cho chúng ta. Một thứ gì đó uống được, nếu có thể.”

Dora quay lại với một chai rượu rum.

Derek và Sheila hân hoan với niềm vui chiến thắng. “Mấy người trên chiếc Lọ Lem luôn thắng trong cuộc thi này. Nhìn họ xem, tiu nghỉu chưa kìa! Nào, chúng ta hãy quay về chiếc Chim mỏ cứng và pha chế rượu punch[3] từ chai rum này thôi.”

“Ý hay,” Tom nói. “Ông bà có chanh không?”

“Tôi e rằng tôi không thể đến được,” Dora nói. “Tôi đi cùng cô Jo. Người phụ nữ mặc chiếc áo đỏ đằng kia kìa?”

“À,” Derek nói. “Rất nổi bật. Vậy thì mời cả bà ấy đến nữa.”

Vợ ông ta nhìn ông ta với vẻ hiểu biết. “Hình như bà ấy còn bận với đội của bà ấy. Họ xếp thứ ba, em nghĩ vậy.”

“Tôi nên đến chỗ bà ấy,” Dora nói.

Tom nhảy ra khỏi chỗ ngồi để đi theo cô. “Đừng vội! Hãy đến đó và uống một ly rượu punch đã, rồi tôi sẽ tiễn cô về tận nhà. Tôi muốn nói chuyện với cô thêm một lúc nữa.”

“Nghe này, thực sự thì tôi không định tìm kiếm một mối quan hệ nào ngay lúc này.”

Tom cười. “Tôi cũng thế! Tôi chỉ muốn biết liệu cô có thích làm việc cho một xưởng tàu hay không thôi.”

Cảm thấy ngốc nghếch vì đã vội vã thốt ra tuyên bố đó, Dora hy vọng anh ta sẽ không nhận thấy đôi má cô đang đỏ bừng. “Gì cơ?”

“Đừng tỏ vẻ sợ hãi như thế, ý tôi là làm việc trong văn phòng ấy. Nhưng nó ở gần đây, và cô có thể thích nó.”

Mừng thầm vì anh ta không liên hệ việc cô đỏ mặt với câu nói ngớ ngẩn ban nãy, cô vui vẻ nói tiếp, “Không phải là anh định cho tôi một công việc đấy chứ?”

“Không, nhưng tôi có thể giúp cô xin việc ở đó. Giờ thì, hãy nói với Jo rằng cô sẽ về nhà một mình.”

“Dora rất xuất sắc trong cuộc thi đố vui,” Tom nói khi họ gia nhập nhóm của Jo. “Tiện đây, cháu là Tom.” Anh ta bắt tay Jo như lúc anh ta bắt tay Dora. “Chúng cháu sẽ đến chiếc Chim mỏ cứng để uống chiến lợi phẩm của chúng cháu. Cháu sẽ đưa cô ấy về nhà an toàn. Cô ấy có giờ giới nghiêm không?”

Ban đầu, Jo không hiểu anh ta muốn nói gì, và rồi nhận thấy ý nghĩ đó thật hài hước. “Không! Cô ấy lớn rồi, cô ấy có thể làm bất cứ điều gì cô ấy muốn. Chỉ cần đừng để cô ấy rơi xuống nước trên đường về. Chiếc Chim mỏ cứng neo ở đâu? Trong bến thuyền, hay ở ngoài?”

“Ở ngoài,” Tom nói, “với những con thuyền từ nơi khác đến.”

“Vậy thì cháu sẽ cần một chiếc chìa khóa,” Jo nói. “Đây là chìa dự phòng, cô đã định đưa nó cho cháu sớm hơn,” bà nói thêm khi bà thò tay vào trong áo lót.

“Bà ấy thật tuyệt vời!” Tom nói khi anh hộ tống Dora xuống cầu thang. “Và cô mới chỉ ở cùng bà ấy có một ngày?”

“Tôi biết bà ấy từ hồi tôi còn là một cô bé mới lớn,” Dora nói. “Nhưng anh đúng đấy. Bà ấy thật tuyệt.”

Sau cuộc chè chén trên chiếc Chim mỏ cứng, Tom muốn đưa Dora về con thuyền nơi anh ta đang ở để uống tiếp, nhưng Dora kiên quyết từ chối. Dù tối nay cô rất vui vẻ (một điều đáng ngạc nhiên), nhưng bây giờ đã khá muộn, và dù Jo là một người rất đáng mến, bà có thể không hài lòng nếu Dora nằm bẹp trên giường vào sáng hôm sau vì dư vị sau cơn say, đặc biệt là khi họ còn phải tiếp tục công việc lau dọn. Jo rất lo lắng về cuộc triển lãm tàu thuyền. Dù sao đi nữa, Dora không thể nấu nướng với một cơn váng vất, và cô đã hứa sẽ làm bánh sô-cô-la hạnh nhân để tạo cho con thuyền một thứ mùi dễ chịu, và để hối lộ những vị khách. Jo đã mua rất nhiều bia và rượu.

“Cô biết điều đó nghe thật ngốc nghếch,” bà đã nói, “nhưng cô không thể để người khác bước qua ngưỡng cửa nhà cô mà không được mời thứ gì đó để ăn hay uống. Sự mến khách là nỗi ám ảnh luôn giày vò cô.” Bà ngừng lại trong một thoáng. “Ờ, một trong những nỗi ám ảnh lớn nhất.”

“Vậy những nỗi ám ảnh khác là gì ạ?” Dora hỏi.

“Mua quần áo từ các cuốn ca-ta-lô và không gửi trả chúng nếu chúng không vừa vặn.”

“Thay vào đó thì cô làm gì?”

“Cô trao chúng cho cửa hàng từ thiện. Nhưng đó là hồi cô còn được chồng chu cấp. Bây giờ cô sẽ thiết thực hơn nhiều.”

Vì vậy, cũng trở nên thiết thực, Dora chào tạm biệt và chúc Tom ngủ ngon.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 30 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Nhược Thủy Hoa và 392 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 77, 78, 79

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 51, 52, 53

3 • [Hiện đại - Trọng sinh] Sống lại có anh bên em là đủ - Liễu Như An

1 ... 35, 36, 37

4 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 86, 87, 88

5 • [Xuyên không - Thú nhân] Kiếm sống nơi hoang dã - Tiêu Dương

1 ... 36, 37, 38

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 165, 166, 167

7 • [Hiện đại] Ông xã thần bí không thấy mặt - Cát Tường Dạ

1 ... 122, 123, 124

8 • [Hiện đại] Nhà tù nóng bỏng Tổng giám đốc tha cho tôi đi - Ái Tình Hoa Viên

1 ... 93, 94, 95

9 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

10 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 1/12]

1 ... 52, 53, 54

11 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 78, 79, 80

12 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

13 • [Xuyên không] Tà vương phúc hắc sủng cuồng phi - Nạp Lan Dạ Anh

1 ... 38, 39, 40

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

15 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

16 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Nếu em nở rộ gió mát sẽ đến - Thịnh Thế Ái

1 ... 14, 15, 16

18 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 25/11)

1 ... 65, 66, 67

20 • [Hiện đại] Khinh Ngữ - Cửu Lộ Phi Hương

1 ... 22, 23, 24


Thành viên nổi bật 
Thư Niệm
Thư Niệm
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Sunlia
Sunlia

Shop - Đấu giá: tuantrinh vừa đặt giá 210 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Ma Nhỏ: Lâu lâu mới lên chưa gì đã bị bom
Ma Nhỏ: Í í  .. mới đi có cái mà không biết mình bị bomb
LogOut Bomb: Windwanderer -> Nhok Alone ( Bin)
Lý do: cẩn thận lựu đạn
Nhok Alone ( Bin): Xin chào ...
Thư Niệm: Bất an
Ma Nhỏ: ....
Shin-sama: hồi hộp
Shop - Đấu giá: phinny vừa đặt giá 204 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Thư Niệm: Phan là thành viên mới nên ko dẫn link đc :)) có gì phan pm nhờ mod
__Phan__: chỉ là link bài viết mà ta @@
__Phan__: là sao @@
__Phan__: Xin lỗi bạn, nội dung bài này chứa thông tin (hoặc chứa đường link) vi phạm quy định. Tài khoản của bạn có thể bị khoá vĩnh viễn nếu bạn vẫn cố tình phát tán tràn lan (spam) nội dung này.

Nội dung spam được tìm thấy trong bài là xxx
Thư Niệm: Quà noel
Đào Sindy: Quà gì thế :D2
__Phan__: sao bỏ link vào thì không đăng tin nhắn được nhỉ @@
__Phan__: Mọi người ủng hộ truyện mình với nhé.
Truyện Thuần Việt: Anh có thích em không?
Cám ơn mn nhiều <3
__Phan__: ư ư
Thư Niệm: Nhận được quà rồi Q nhá :bird: còn ống tiêu bạch ngọc của tuôi đâu :cry2:
Đường Thất Công Tử: 10k đứt ruột :lol:
Cô Quân: Mời you tới box Thú cưng - Cây cảnh
Cùng xem Điểm tin thú cưng, động vật được cập nhật thường xuyên.
Chơi game kiếm điểm
Game giải đố có thưởng
Hay các Mẹo vặt làm vườn cho vườn cây nhà bạn luôn xanh mát~~
Nminhngoc1012: Em cầu bao nuôi ~*o*~
Nminhngoc1012: Sếp hét giá vậy em sợ, em ko dám mua
Nminhngoc1012: sếp mua rồi tặng em đi sếp ;)
Đường Thất Công Tử: chuẩn bị 8k - 10k đi :lol:
Kyz: @tuantrinh: Bao tiền thế ạ?
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 265 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Đường Thất Công Tử: em táng gia bại sản rồi, cũng muốn lắm :lol:
tuantrinh: không ai giành nhẫn của mình à?
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 300 điểm để mua Thỏ tắm nắng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.