Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 177 bài ] 

Con gái nhà nông - Lý Hảo

 
Có bài mới 02.04.2018, 13:46
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.07.2014, 17:49
Tuổi: 37 Nữ
Bài viết: 1038
Được thanks: 11514 lần
Điểm: 48.02
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo - Điểm: 51
Chương 174: Tống nãi nãi lựa chọn.
Editor: ChieuNinh_dd.lequydon

Từ khi Lí cữu cữu đi rồi, cuộc sống coi như là trôi qua bình thường thản nhiên, nhưng mà làm cho người ta thoải mái. Nếu không phải Tống thị vào tháng mười một lại khóc sướt mướt trở về, vậy cuộc sống thật đúng là xem như hạnh phúc.

Trên mặt Tống thị thế nhưng có một dấu ấn năm ngón tay, Tống nãi nãi nhìn cho dù tức giận lại là đau lòng: "Khóc gì mà khóc, con lại làm ra chuyện gì nữa đây?"

Tống thị lập tức liền bổ nhào vào trên người Tống nãi nãi: "Nương, người phải làm chủ cho con, tên nam nhân thối tha kia, hắn muốn hưu con! Con không sống nữa!"

Tống nãi nãi kinh hãi: "Con nói sự thật? Cô gia thật sự muốn hưu con? Sẽ không phải là con làm ra chuyện gì đi." Tống nãi nãi biết tính tình của nữ tế coi như cũng tốt, bằng không cũng không thể dễ dàng tha thứ cho khuê nữ của bà hồ nháo như vậy. Nhiều năm trôi qua, cũng không có nói muốn hưu thê, hiện tại như thế nào lại xảy ra chuyện này?

Tống thị khóc nói: "Còn không phải là vì con hồ ly tinh kia! So sánh hoa dại bên ngoài với hoa nhà thôi! Nương, người nhất định phải làm chủ cho con, nếu như con bị hưu, thể diện lão Tống gia chúng ta coi như mất hết, về sau đứa nhỏ của Trường Khanh có thể sẽ bị người chỉ trỏ!"

Lí thị ở bên cạnh thật sự nhịn không được nữa: "Tiểu cô nói lời này, cũng quá ác tâm đi, muội cũng đã gả đi ra ngoài nhiều năm như vậy, làm sao còn liên lụy đến tôn tử cháu gái của ta? Thanh danh Tống gia chúng ta ở Tú Thủy trấn rất dễ nghe, cũng chỉ có những người không biết mới nghe một phía thôi!" Còn có, lúc đó trực tiếp trục xuất ngươi gây tai họa cho Tống gia chẳng phải là một biện pháp sao? Dù sao ngươi cũng đã gả đi ra ngoài. Có quan hệ gì với Tống gia ta hả.

Chẳng qua suy nghĩ một chút vẫn là thật chán ghét. Tống nãi nãi cũng hiểu được khuê nữ của bà nói chuyện khó nghe, sao tự dưng nói động tới chắt trai của mình đây? Quả thực là.

"Khuê nữ, ngươi nói chuyện cũng đừng cứ thấy ba không thấy bốn như vậy, ta thấy hôm nay ngươi cũng mệt mỏi rồi, trước đi xuống nghỉ tạm một lát đi, đến lúc đó ta để ca ca ngươi hỏi rõ tình huống rồi nói sau."

Thấy Tống thị còn muốn nói nữa, Tống nãi nãi trực tiếp cho nha đầu bên cạnh đưa người đi ra ngoài.

Tống nãi nãi nói với Lí thị và Vương Phúc Nhi: "Tiểu cô ngươi nói chuyện, tuy rằng khó nghe, nhưng mà cũng có đạo lý. Mặc kệ nhà ai có một cô nãi nãi bị hưu trở về, vậy nói ra cũng không dễ nghe. Không phải ta thiên vị nó, tốt nhất là không bị hưu, dù sao thì nó ở phu gia, đối với Tống gia chúng ta cũng tốt hơn."

Lí thị nói: "Nương nói con đều hiểu được, con đã cho kêu cha của Trường Khanh trở lại. Nhìn xem rốt cuộc là tình huống gì, tốt nhất là hỏi muội phu bên kia một chút, việc hưu thê này cũng không phải việc nhỏ."

"Ừ, ngươi có lòng, Bạch Chỉ này không bớt lo, lớn như vậy rồi, cũng không hiểu chuyện."

Tống nãi nãi cũng mệt mỏi, nếu mặc kệ, thì lại chính là thân khuê nữ của mình, còn nếu quản, đây đều là chuyện phiền lòng.

Lí thị dẫn theo nhi tức trở lại trong phòng của mình, nói: "Nếu thật sự bị hưu về nhà, trong nhà chúng ta xem như không yên, Phúc nhi, con nói nên làm sao bây giờ?"

"Nương, vẫn là chờ cha đi hỏi rõ tình huống rồi nói sau, tục ngữ nói đúng, một bàn tay không thể vỗ thành tiếng, trong này khẳng định là có chuyện gì rồi." Vương Phúc Nhi cũng không nguyện ý Tống thị bị hưu về nhà, như vậy thật đúng là phiền toái. Cuộc sống đang bình tĩnh phải trải qua nước sôi lửa bỏng, hơn nữa còn không biết biểu muội biểu đệ kia có phải cũng cùng đi theo nhau trở về hay không đây? Nhưng mà con cái hẳn là đều đi theo cha đi. Vương Phúc Nhi cảm thấy tính tình của Tống thị, có lẽ là bà ta lại đâm đầu gì nữa rồi, nên vị cô phụ đại nhân mới không thể nhịn được nữa. Hơn nữa hiện tại cũng không dựa vào Tống gia, lại có một quả phụ có tiền ở với hắn, lão bà này càng nhìn càng không tốt rồi. Dien%^%dan*^*le#*#quy^_^!don~ChieuNinh

"Đúng vậy, cha con mỗi ngày quản mấy chuyện phiền lòng này, ta chỉ sợ về sau còn có việc liên lụy đến hắn."

"Nương, cha cũng không phải cái loại người bị người khác nắm đi, ngài cũng yên tâm đi, có chuyện gì chúng ta cùng nhau giải quyết, luôn luôn không có trở ngại."

Lí thị nói: "Xem ta này, còn phải để con tới khuyên ta, thật sự là càng sống càng nhỏ rồi."

Hai bà tức còn nói một lát, Tống Viễn Chí và Tống Trường Khanh trở về, Tống Viễn Chí nói: "Mới vừa từ chỗ của nương về đây, chuyện này ta đã biết được đại khái, một lát ta và Trường Khanh đi lên huyện xem, trong nhà nàng bận tâm nhiều hơn một chút."

Lí thị nói: "Chàng cứ yên tâm đi, trong nhà giao cho ta." Bởi vì chuyện cần phải giải quyết nhanh chút, cho nên Vương Phúc Nhi và Tống Trường Khanh cũng không có nói được câu nào, hai phụ tử ngay cả cơm cũng không có ăn, phải đi thị trấn ngay.

Trong lòng Lí thị và Vương Phúc Nhi lại rất khó chịu với Tống thị, toàn gây họa, quả thực là!

Tống nãi nãi cũng chờ đợi nóng vội, Tống thị khóc một hồi, thì tinh thần lại phấn chấn, ăn cơm cũng đặc biệt ngon lành, không nhìn gương mặt lo lắng của mấy người khác. Vương Phúc Nhi thật sự là hận không thể dùng chổi lớn đuổi bà ta đi, người gì thế này.

Tống Viễn Chí và Tống Trường Khanh đến khi trời tối mới gấp gáp trở về, lúc này Tống thị đều đã đi ngủ, dù sao bà ta cảm thấy chỉ cần người nhà mẹ đẻ của mình ra mặt, tên nam nhân chết tiệt kia nhất định không dám hưu mình, cho nên là rất yên tâm. Mà bên này trong phòng Tống nãi nãi, mấy người Tống gia đều đang nghe tin tức Tống Viễn Chí mang về.

"Con trực tiếp đi huyện nha tìm muội phu, muội phu cái gì khác cũng chưa nói, nói thẳng lần này nhất định hưu rồi, Bạch Chỉ bí mật gạt muội phu lấy tiền khắp nơi."

Tống nãi nãi nói: "Không phải đã nói không làm nữa sao?"

Tống Viễn Chí nói: "Cũng không có yên tĩnh bao nhiêu thời gian, sau đó lại làm bí ẩn, mọi người cũng không biết. Chẳng qua lần này là có người bị bức nóng nảy, đi tố cáo đến chỗ huyện thái gia, muội phu bị huyện thái gia phạt nửa năm bổng lộc, còn đánh mười bản tử trước mặt mọi người, mặt mũi đều mất hết." Đây chính là sự thật, đều là đồng liêu với nhau, mà hắn là Huyện thừa bị đánh đòn, còn không phải chuyện chính hắn làm, là ai cũng phải nổi giận.

Tống nãi nãi lại căm tức đối với khuê nữ của mình, Tống Viễn Chí nói: "Con sợ là muội phu nói dối, cuối cùng còn tìm người chứng thực, quả nhiên là có chuyện này, mọi người đều biết là Huyện thừa bị ăn đòn rồi. Việc này cũng chỉ là một việc, còn có một việc khác, Bạch Chỉ thừa dịp muội phu không có mặt, luôn đi qua chỗ phụ bên tìm quả phụ bên kia đòi tiền. Còn có trong khi giãy chết, Bạch Chỉ thế nhưng mua chuộc được người, ngầm kê đơn quả phụ kia, cuối cùng bị người phát hiện, mấy chuyện này gộp chung cùng một chỗ, muội phu mới nói muốn hưu thê."

Ông trời ơi, Tống thị này thật đúng là tàn nhẫn, trên mặt đồng ý nam nhân của mình cùng một chỗ với quả phụ, thế nhưng âm thầm để cho người ta kê đơn, có phải cho rằng chậm rãi giết chết người ta, như vậy tiền của quả phụ đều là của bà ta hay không? Người này thật đúng là không thể ở Tống gia được, vì suy nghĩ cho an toàn của mình, Tống Trường Khanh nói: "Chuyện độc ác bẩn thỉu kê đơn người ta như vậy mà cô cô cũng có thể làm được, con nói thẳng, nếu cô cô thật sự bị hưu trở về, con không đồng ý để cô ở cùng một chỗ với chúng ta. Con cũng sợ một ngày nào đó bà ta kê đơn cho chúng ta thì sao."

Cô cô cũng biết chút phương thuốc linh tinh, thật sự để cho người kê đơn, mình làm đại phu phát hiện được đi, nhưng mà nương và Phúc nhi thì sao? Bà ta đối với hai người họ cũng không có thân thiện gì, hắn cũng không thể để nương và tức phụ của mình ra đùa giỡn.

"Viễn Chí, con đi nói với cô gia, người này không thể hưu, cho dù là đưa nó đi đến trong miếu cũng được. Thanh danh Tống gia chúng ta quan trọng hơn, nếu cô gia không đồng ý, như vậy cũng để Bạch Chỉ thủ hiếu cho cha nương hắn." Ý tứ của Tống nãi nãi là mặc kệ nói gì, người này ngươi tùy tiện xử trí, nhưng mà người là không thể hưu. Mặc kệ là vì nguyên nhân gì, ngươi đưa người tới trong miếu từ nay về sau không thấy mặt cũng được. Cái này cũng gián tiếp nói rõ, hiện tại Tống nãi nãi coi vị trí Tống gia là trước hết.

Tống nãi nãi quả thật là nghĩ như vậy, cùng lúc, chính khuê nữ của bà hiện tại cũng dám kê đơn, tuy rằng hạ độc là quả phụ kia, nhưng mà nếu thật sự hưu trở về, nó nhìn ai không vừa mắt có phải cũng muốn độc chết người đó hay không? Cái này khó lòng phòng bị. Về phương diện khác, chính là việc này của nữ nhi, mặc kệ làm nương thế nào, nhưng hôn sự của hai đứa ngoại tôn và ngoại tôn nữ còn chưa có định ra, nếu khuê nữ bị hưu trở về, tiền đồ của hai đứa nhỏ coi như là bị hủy. Chỉ vì hai đứa nhỏ này, để cho khuê nữ mình phải ăn khổ, đó cũng là nên làm. Vả lại, nếu thật sự bị hưu trở về, ngươi nói sẽ mặc kệ không quản sao? Hay là vẫn phải quản, mà bắt đầu quan tâm, thì đó chính là chuyện cũng nhiều hơn, tuy rằng bà đau lòng khuê nữ, nhưng mà đau lòng nhất vẫn là con trai và tôn tử.

Hơn nữa hiện tại khuê nữ mình làm sai, còn đổi trắng thay đen, không nói thật, bà quả thật là nản lòng với khuê nữ này, thôi, thôi, mình cũng đã một bó tuổi to, vẫn là cái gì cũng không cần quản thì tốt hơn.

Tống Viễn Chí đã biết ý tứ của nương mình, vì thế làm theo, bàn bạc với bên muội phu. Bọn họ còn có chút giao tình, đưa người đến nơi khác cũng tốt, ít người ít thị phi, để cho nó phải tĩnh tâm. Về phần hai đứa cháu, về sau quan tâm bọn nó nhiều hơn một chút, không để cho bọn họ chịu bắt nạt, vậy cũng có thể làm được. Hơn nữa hai đứa nhỏ cũng đều đến tuổi có thể lập gia đình, cho dù là không có mẹ ruột ở bên cạnh cũng có thể tự mình chăm sóc cho mình, hà cớ gì làm cho mọi người khó xử? Dien%^%dan*^*le#*#quy^_^!don~ChieuNinh

Mọi người thương lượng xong, cuối cùng mới nói cho Tống thị, tất nhiên Tống thị là mặc kệ: "Nương, các người cũng không làm chủ cho con? Thế nhưng để cho con trở về như vậy? Người có còn là nương của con hay không?"

Tống nãi nãi nhắm mắt lại: "Ta già rồi, không quan tâm chuyện gì nữa, có chuyện gì thì ngươi đi nói với ca ca của ngươi đi thôi."

Tống thị cũng không dám nói gì với Tống Viễn Chí, nàng ta có chút sợ hắn, cũng chỉ là dám làm ầm ĩ ở trước mặt nương mình thôi. Nghe xong lời này, ngược lại bà ta không náo loạn, ánh mắt lóe lóe, nói: "Vậy được rồi, con nghe nương, nhưng mà nương để cho con ngốc ở bên cạnh ngài nhiều thêm vài ngày được không? Con cũng không biết lần này con trở về rồi, còn có thể gặp người được một lần nào hay không nữa, con luyến tiếc nương. Nương yên tâm đi, con sẽ không gây chuyện nữa."

Đại khái là Tống nãi nãi cũng hiểu được có chút thương cảm, bị Tống thị nói thì có chút mềm lòng, nên để cho Tống thị ở lại vài ngày, nói không chừng về sau khuê nữ này thật là hiếm khi được trở lại. Thương yêu nhiều năm như vậy, hiện tại mình nhịn đau dứt bỏ, nó muốn ở lại đây vài ngày thì ở vài ngày đi, về sau cũng không có cơ hội như vậy.

Tống thị ở lại vài ngày ngược lại rất an phận, không có tiếp tục làm ầm ĩ, mà lại là hòa bình ở chung với mọi người.

Vương Phúc Nhi cảm thấy khác thường tức có gian trá, có chút không thích hợp.

Lí thị nói: "Có lẽ là muốn dỗ nãi nãi con hồi tâm chuyển ý đi, nhưng mà hiện tại đã chậm, nàng như vậy cũng rất tốt, mọi người đều bình an vô sự. Lần này mặc kệ nói sao, cha con nhất định là tiễn người. Quản năm nhiều như vậy, cũng không thể quản cả đời." Bà tin tưởng nam nhân của mình nhất định cũng có điều kiện với muội phu bên kia, cho dù là đưa đến trong miếu, cũng sẽ không chịu khổ nhiều lắm.

Tống Trường Khanh nghe xong Vương Phúc Nhi nói thầm, thì nói: "Ta để cho người bên cạnh nãi nãi cẩn thận chú ý, yên tâm đi, không có chuyện gì. Ta thấy cô cô cũng chính là lại muốn đào chút tiền từ bên nãi nãi, nhưng mà lần này nãi nãi có thể làm ra quyết định như vậy, nhất định định sẽ không để cho bà ta thực hiện được, nhiều lắm là đến lúc đó chuẩn bị nhiều thêm chút đồ cho biểu đệ biểu muội bọn họ thôi." Tống Trường Khanh cảm thấy cô cô mình cũng chính là châu chấu sau mùa thu hoạch, có nhảy nhót nữa cũng sẽ không nhảy nhót ra chuyện gì.

Nhưng mà sao Vương Phúc Nhi cứ cảm thấy có chút không an tâm, chỉ là thời điểm nàng đi thỉnh an nãi nãi, Tống thị kia cũng quy củ. Nàng hỏi bọn nha đầu, cũng không có chuyện gì, chẳng lẽ mình thật là lấy bụng tiểu nhân đi đo lòng quân tử sao?

Cũng may Tống thị ở lại vài ngày rốt cuộc chấp nhận đi trở về. Ngược lại Huyện thừa đại nhân làm rất toàn diện, lần này là tự mình lại đây đón người. Có lẽ là cảm thấy đón đi trở về cũng có thể là đáp lễ Tống thị, cho nên cũng không ngại làm công phu ngoài mặt, dù sao Tống gia cũng là nhà mỗ mỗ của hai đứa nhỏ nhà mình.

Sau khi Tống thị được đón trở về, lúc này đảo mắt là đến tháng chạp, sinh ý của tiệm thuốc cũng không tệ lắm. Vương Phúc Nhi đi theo Lí thị ở chuẩn bị đồ tết, bọn hạ nhân trong nhà cũng đều vui sướng, bởi vì chủ tử nhà này rất rộng lượng, hơn nữa đến thời điểm qua năm mới, mọi người đều được nhận lì xì.

"Nãi nãi, thiếu phu nhân, không tốt! Tế An Đường của chúng ta bị người ta niêm phong!" Nhạc An gấp gáp vội vàng chạy về, nói ra tin tức động trời này.

Lí thị lớn tiếng hỏi: "Ngươi nói cái gì?"

Vương Phúc Nhi cũng đang ở đó hỏi: "Rốt cuộc là chuyện làm sao?"

Nhạc An nói: "Là thiếu gia để cho con vụng trộm chạy về, hôm nay vốn rất tốt, nhưng mà đột nhiên thật nhiều bộ khoái đi đến, trực tiếp bao vây Tế An Đường chúng ta, còn bắt lão gia và thiếu gia đi!"

Hết chương 174.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn ChieuNinh về bài viết trên: Bacom, HNRTV, Hothao, Love spring, Nguyên Lý, caocaovuvu, longhaibien, qh2qa06, sxu, thaothanhvu, thtrungkuti, tngh218000, Đỗ Lam Vân
     

Có bài mới 04.04.2018, 12:28
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.07.2014, 17:49
Tuổi: 37 Nữ
Bài viết: 1038
Được thanks: 11514 lần
Điểm: 48.02
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo - Điểm: 49
Chương 175: Nguy cơ!
Editor: ChieuNinh_dd.lequydon

"Cái gì!" Hai người đều ngây dại, Vương Phúc Nhi nhìn Lí thị lung lay sắp đổ, vội đỡ bà: "Nương, chúng ta tìm người tìm hiểu xem là tình huống gì." Trường Khanh nhất định là thấy việc không đúng, cho nên để cho Nhạc An vụng trộm chạy về, báo tin cho mọi người.

Lí thị gật gật đầu: "Đừng để cho nãi nãi con biết tin tức này, sợ bà chịu không nổi."

Nhưng mà đã chậm, Tống nãi nãi cũng biết tin tức, tú tài công chạy tới trước tiên, bản thân ông có công danh, cũng tìm hiểu chút tin tức, hiện tại cũng tới để cùng thương lượng. Tống bà nội lại không có ngất xỉu đi, nghe tú tài công nói: "Trên Huyện bắt được người đầu cơ trục lợi bán muối lậu, thế nhưng ở bên trong lục soát có khế thư của Tế An Đường! Đại tỷ, tỷ suy nghĩ một chút, làm sao khế thư này có thể xuất hiện ở đó đây?" (khế thư: bằng khoán đất)

Tống nãi nãi ngây người trong chốc lát, đột nhiên thì khóc lớn: "Đều là lỗi của ta, ta sinh ra yêu tinh hại người." Thì ra khế thư này vẫn đều do Tống nãi nãi bảo quản: "Ta nói mấy ngày đó sao nó lại đối với ta tốt như vậy, thì ra là đánh chủ ý này, nó không hại thảm Tống gia chúng ta thì nó chưa từ bỏ ý định mà. Phạm tội bán muối lậu chính là tội lớn mất đầu, con trai của ta, tôn tử của ta. Không được, khế thư đó là của ta, ta đi ngồi tù, dù sao ta đã sống đến từng tuổi này rồi, chẳng quan tâm có chết hay không, con trai và tôn tử của ta đều còn trẻ."

Trong lòng Vương Phúc Nhi cũng đau đớn không thôi, Lí thị lại hận muốn cắn thịt của Tống thị, thế nhưng hại Tống gia như vậy: "Nãi nãi, người phải bảo trọng, việc này chúng ta cùng nhau nghĩ biện pháp, cữu công, ngài ở bên ngoài kiến thức rộng rãi, hiện tại chúng ta nên như thế nào làm đây?"

Tú tài công nói: "Hiện tại mọi người cũng không cần hoảng, ta lại tìm người tìm hiểu một chút."

Lí thị nói: "Cho dù là táng gia bại sản cũng phải cứu hai người bọn họ trở về."

Tống nãi nãi nói: "Ta lấy hết toàn bộ đồ ta có ra nữa, chỉ cần Viễn Chí và Trường Khanh bọn họ không có chuyện."

Vương Phúc Nhi nói: "Việc khế thư Tế An Đường ở bên huyện, nói cách khác là Tống thị trộm khế thư của chúng ta, lấy đi cầm cố mượn nợ, hiện tại bị người phát hiện, cho nên sẽ liên lụy đến Tống gia chúng ta. Nếu như có thể tìm được người, chứng minh khế thư kia là Tống thị tự mình đưa đi qua, trách nhiệm của chúng ta cũng sẽ ít đi một nửa." Nàng cũng không kêu Tống thị là cô cô, nếu dám hại chúng ta, vậy còn khách khí làm gì?

Tống nãi nãi và Lí thị còn có tú tài công đều nghe hiểu được ý tứ của Vương Phúc Nhi, muốn cứu Tống gia, thì phải đẩy Tống thị đi ra ngoài, sống hay chết cũng sẽ không đếm xỉa.

Lí thị nói: "Cứ như vậy đi, việc này vốn chính là nàng ta làm, chúng ta còn quan tâm nàng ta chết sống làm gì? Ngay cả chính mẹ ruột, ca ca ruột, cháu trai ruột của mình đều có thể tính kế, cho dù là chết một ngàn lần cũng đáng! Nương, lần này người cũng không thể mềm lòng!"

Tống nãi nãi khóc nói: "Tại sao mệnh của ta khổ như vậy hả, ta, ta, ta…"

"Nương!"

"Nãi nãi!"

Tống nãi nãi bởi vì bi thương quá độ, liền trực tiếp nằm ở trên giường bệnh, Tống gia nghênh đón nguy hiểm lớn nhất, Tế An Đường bị niêm phong, người Tú Thủy trấn biết rất nhanh, ngay cả lão Vương chưởng quầy cũng bị bắt đi hỏi tình huống. Vương Đồng Tỏa và Thích thị cũng tới đây, nói với Lí thị và Vương Phúc Nhi: "Lúc này gặp phải kiện cáo, nhất định sẽ cần tiền, khuê nữ con đừng lo lắng, cha và nương đều bán ruộng đất và cửa hàng, cùng lắm thì về sau làm công làm thuê cho người ta, chúng ta cũng phải đưa nữ tế và thân gia trở về." Trong ý thức của Vương Đồng Tỏa và Thích thị cảm thấy có tiền dễ làm việc.

Lí thị cảm kích nói: "Đa tạ ông thông gia và bà thông gia, hai người có tấm lòng này, chúng ta đã biết đủ, chỉ là ủy khuất Phúc nhi, đi theo chúng ta chịu tội."

"Nương, người đừng nói như vậy, nếu con đã gả đến Tống gia, nên đồng cam cộng khổ với Tống gia, sao có thể trước đó hưởng phúc, thấy có khó xử thì bỏ chạy đây?" Vương Phúc Nhi nói: "Hiện tại quan trọng hơn hết là chúng ta gặp cha và Trường Khanh một lần, nói không chừng trong lòng bọn họ có chủ ý, chỉ là không có thấy chúng ta, nói không nên lời thôi."

"Đúng đúng, chúng ta đi huyện nha chuẩn bị một chút, nhìn thấy bọn họ."

Thích thị nói: "Thân gia, nếu bà yên tâm, vậy thẩm thẩm thân gia thì bao ở trên người chúng ta." Tống nãi nãi vẫn đang bệnh, mắt thấy càng ngày càng nghiêm trọng, Lí thị vội nói: "Đa tạ thân gia."

Tống nãi nãi là vì Tống thị ngầm trộm khế thư của bà, cho nên vừa xấu hổ lại thương tâm, bệnh nghiêm trọng. Vương Phúc Nhi hỏi Khấu nhi và Uyển nhi, ban đầu các nàng còn không có chú ý, chỉ là nhớ rõ có một ngày hai người đều ngủ thời gian thật dài, còn tưởng rằng là mệt. Hiện tại xảy ra chuyện này, cũng hiểu được kỳ quái. Vương Phúc Nhi nghĩ đến, nhất định là Tống thị kia làm cho hai nha đầu này mơ hồ ngủ say, sau đó Tống nãi nãi bên kia cũng làm theo như vậy. Mà Tống thị hiểu biết thói quen của Tống nãi nãi còn không dễ dàng tìm được rồi chỗ khế thư kia sao? Ngàn phòng vạn phòng khó phòng cướp nhà, dù như thế nào Tống nãi nãi cũng không thể tưởng được thân khuê nữ của mình sẽ tính kế chính mình, lại còn làm ra chuyện ác độc như vậy.

Nhưng mà hiện tại đã không phải lúc hối hận, Vương Phúc Nhi tự cổ động cho mình, lần này là một cửa ải khó khăn, nhưng mà nhất định phải vượt qua được! Một khi nghĩ đến Tống Trường Khanh có khả năng bị chém đầu, trong lòng nàng liền khó chịu không thôi, có chút cảm tình trong bất tri bất giác đã tăng lên. Dien*dan*le*quy*don Chieu#^#Ninh

Vương Phúc Nhi và Lí thị mang theo bạc đi, đến đại lao huyện nha, tự nhiên là bị bóc lột một phen, cai ngục kia còn nói bởi vì là trọng phạm, không thể dễ dàng cho người đi vào, đơn giản chính là muốn nhiều chút tiền. Lúc này cũng không quan tâm cái này rồi, Lí thị và Vương Phúc Nhi móc bạc, nóng lòng thăm Tống Viễn Chí và Tống Trường Khanh. Cũng may hai người bọn họ đều ở một trong phòng giam, Vương Phúc Nhi lấy ra thức ăn mang theo: "Cha, Trường Khanh, mấy ngày nay hai người cũng không có ăn được gì, chúng ta ăn no trước rồi nói sau đi."

Phụ tử hai người đều có chút tiều tụy, nhưng mà nhưng không có suy sút. Tống Viễn Chí là vì nương tử của mình trấn định mà vui mừng, có chút xấu hổ với nhi tức, thiệt thòi cho nàng hiện tại lo lắng hãi hùng.

Tống Trường Khanh trực tiếp nắm tay Vương Phúc Nhi, nói: "Ta ở trong này cũng không có chịu khổ, nhìn xem cũng không có mang theo xích sắt, nàng đừng lo lắng, việc này không phải chúng ta làm, chúng ta nhất định sẽ đi ra ngoài. Ha ha, nếu vạn nhất ta không ra được, nàng cũng đừng thủ cho ta, chúng ta còn chưa có viên phòng, nàng lại là cô nương tốt, nhất định có thể sẽ tìm được người thương nàng."

Đôi mắt Vương Phúc Nhi đỏ lên: "Chàng nói cái gì đó, trực tiếp đâm đau vào trong lòng người ta."

Lí thị cũng nói: "Nương tử của con ở bên ngoài bôn ba cho con, con nói những lời này tính là cái gì? Không đến cuối cùng chúng ta đều không cần buông tha."

Ngược lại Tống Viễn Chí không có nói gì với Tống Trường Khanh, ngồi tù mấy ngày nay, lẽ ra thân là muội phu thì Huyện thừa hẳn là tới đây dặn dò cai ngục một phen, nhưng mà cũng không có tới, xem ra là không trông cậy vào hắn rồi.

Mà chờ Vương Phúc Nhi nói Tống thị trộm đồ của Tống nãi nãi, sau đó đi cầm cố, cuối cùng gặp nguy nan tù tội chính là nhà mình, Tống Trường Khanh mắng: "Lúc ấy không nên để cho bà ta ở lại, Phúc nhi nói có kỳ quái, con còn cảm thấy không có việc gì, quả nhiên là bà ta phá hỏng chuyện!"

Tống Viễn Chí nói: "Hiện tại nói cái này cũng không có tác dụng gì, chúng ta ngẫm lại, việc này nên giải quyết như thế nào. Dù sao, việc bán muối lậu là tội lớn! Huyện lệnh ở đây cũng muốn kiếm công lao, hiện tại là thời điểm hắn lập công."

"Cha, dựa vào một cái khế thư, có thể nói rằng Tế An Đường chúng ta tham gia phạm tội chuyện bán muối lậu sao?" Vương Phúc Nhi hỏi.

"Có thể hay không, vậy phải coi người phía trên nói thế nào." Tống Viễn Chí nói.

Vương Phúc Nhi nói: "Lúc trước con nghĩ chuyện này là để cho Tống thị đứng ra, nhưng mà dù sao làm vậy cũng không ổn. Mặc kệ nói sao, Tống thị đều có liên quan với Tống gia. Con nghĩ là, chúng ta mua khế thư trở về một lần nữa."

"Ý của con là?"

"Huyện lệnh đại nhân hiện tại đã bắt được phạm tội bán muối lậu, cần gì lại phải làm ra thêm nhiều chuyện nữa, khế thư kia, chúng ta có thể nói là người khác trộm đi, hơn nữa trước đó chúng ta đã sớm báo quan nói không thấy khế thư."

Tống Trường Khanh nói: "Nàng là nói, dùng tiền mua được?"

Vương Phúc Nhi gật gật đầu, nói: "Mấy ngày nay con cũng hỏi không ít chuyện, nếu xảy ra án tử, người đi tới mò vớt béo bở khẳng định là không phải ít. Chúng ta và người khác lại không có thâm cừu đại hận, nhân duyên ở Tú Thủy trấn cũng tốt, như vậy nếu tận diệt Tống gia, đối với mấy người làm quan cũng không có gì ưu việt không phải sao? Nếu như không có bắt được tội phạm bán muối lậu, bọn họ phải tìm người chịu tội thay, thì nói không chừng chúng ta thật sự là không có đường sống. Nhưng là hiện tại xem ra, việc này có thể được, cha và Trường Khanh hiện tại cũng chỉ là bị đóng cửa, căn bản không phải là đãi ngộ đối đãi với trọng phạm. Cho nên con đoán chỉ cần chúng ta chấp nhận ra tiền, việc này có thể thành, mua được quan sai, để cho bọn họ làm một cái công văn trước, cho thấy ban đầu chúng ta đã báo quan nói rõ khế thư đã bị mất. Chẳng qua chuyện dọa người như vậy, làm sao chúng ta có thể gióng trống khua chiêng nói cho mọi người đây, cho nên mới có chuyện như bây giờ. Chúng ta còn phải cảm tạ huyện thái gia giúp chúng ta tìm khế thư về, hạng mục mọi người hai bên có tiện nghi, chuyện có bao nhiêu tốt? Con nghĩ chỉ cần không phải người có thâm cừu đại hận đối với Tống gia chúng ta, chuyện như vậy đều sẽ hài lòng." Dien*dan*le*quy*don Chieu#^#Ninh

"Ha ha, Phúc nhi, con nghĩ chu đáo, nếu bọn họ dùng một cái khế thư để định tội chúng ta, vậy thì chúng ta lấy khế thư vào tay, cho thấy khế thư này sớm đã bị trộm. Hiện tại là thanh thiên đại lão gia làm chuyện tốt, cắt cỏ ôm con thỏ, giúp chúng ta tìm về khế thư sớm đã mất đi, quả nhiên tốt. Nương Trường Khanh, đến lúc đó nàng đều nghe nhi tức, chúng ta có thể đi ra hay không thì dựa vào nàng. Nhưng mà, Trường Khanh Phúc nhi, chúng ta này làm việc vất vả cả đời, cũng không phải vì để dành chút tiền cho các con sao, nếu nói như vậy, có lẽ nhà chúng ta cũng không thừa bao nhiêu, nói không chừng về sau cũng có khả năng ba bữa không no."

"Cha, từ nhỏ thì con tin tưởng, chỉ cần người còn, cho dù là trong tay một văn tiền cũng không có, sẽ không đói không chết người, cùng lắm thì, chúng ta bắt đầu từ đầu. Trước kia con ngay cả cơm cũng ăn không đủ no, hiện tại lúc này chẳng phải mặc đẹp ăn ngon sao?" Cùng lắm thì bắt đầu lại từ đầu, cái gì cũng không quan trọng bằng người.

Tống Trường Khanh cũng nói: "Đến lúc đó con đi lên núi hái dược liệu, con nhận thức nhiều, nhất định cũng có thể nuôi sống cả nhà!"

Lí thị cũng nói: "Ta cũng sẽ thiêu thùa may vá, cùng lắm thì đến lúc đó ta bán châm tuyến, cả nhà chúng ta cùng một chỗ, khẳng định không đói."

Trong lòng Tống Viễn Chí kích động, nói: "Được, ta đến lúc đó làm một đại phu vân du bốn phương, cũng không sợ thê nhi bị đói."

Ha ha, xem ra mọi người đều có một nghề thành thạo, Vương Phúc Nhi nói: "Đợi lát nữa con đi tìm ta mấy người bên di phụ, ông ấy quen biết nhiều người, có ông ấy bắc cầu giật dây, việc này là dễ làm hơn."

Cũng đúng, dù sao Phúc nhi cũng là một nữ nhân, thật nhiều chuyện không có thuận tiện ra mặt. Bên ngoài cai ngục đang thúc giục, Lí thị và Vương Phúc Nhi lưu luyến không rời mà đi ra ngoài, Vương Phúc Nhi nắm tay Lí thị an ủi nói: "Nương đừng lo lắng, qua không bao lâu nữa, bọn họ sẽ đi ra thôi."

"Ừ, Phúc nhi con nói không đẩy Tống thị đi ra ngoài, trong lòng ta luôn cảm thấy khó mà an tâm bình tĩnh!"

"Nương, chúng ta cứu cha và Trường Khanh ra trước, sau đó thời điểm thích hợp, để cho người lộ ra chút tin tức cho huyện thái gia, nói cho hắn một chút chuyện của Tống thị, tin tưởng huyện thái gia sẽ có hành động rất nhanh."

Nhìn vào chuyện huyện thái gia có thể đánh Huyện thừa bằng roi ở trước mặt mặt người khác, là có thể thấy được cũng không vừa lòng Huyện thừa này. Hiện tại Tống gia xảy ra chuyện, vị nữ tế Tống gia này thế mà cũng không ra mặt một lần nào, có thể thấy được cũng không phải thứ tốt gì. Có lẽ là sợ Tống thị bị liên lụy vào, chính mình chịu liên lụy theo. Như vậy nếu mọi người đều vô tình, ta cũng vố ý, tin tưởng chỉ cần huyện thái gia biết một tí xíu, cũng sẽ không bỏ qua cơ hội này, cũng không tin Tống thị lui tới với tội phạm bán muối lậu, sẽ không có để lại chút dấu vết nào. Mấu chốt là ở chỗ huyện thái gia có biết hay không, còn có truy cứu hay không mà thôi. Lật đổ một Huyện thừa, dù sao cũng có cảm giác thành tựu hơn lật đổ một đại phu ở cái trấn nhỏ đi.

Hết chương 175.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn ChieuNinh về bài viết trên: Bacom, HNRTV, Hothao, Love spring, Xanh, longhaibien, qh2qa06, sxu, thaothanhvu, thtrungkuti, tngh218000, Đỗ Lam Vân
Có bài mới 06.04.2018, 14:34
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.07.2014, 17:49
Tuổi: 37 Nữ
Bài viết: 1038
Được thanks: 11514 lần
Điểm: 48.02
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo - Điểm: 76
Chương 176: Tiểu phụ nhân.
Editor: ChieuNinh_dd.lequydon

Khương Điền và Khương Lỗi ở thời điểm Tống gia gặp chuyện không may, đều chạy tới trước tiên, Khương di phu đã bôn ba ở chung quanh, cho nên sau khi Vương Phúc Nhi và Lí thị tới đây, mọi người đều đang chờ, mà ngay cả Vương Cúc Nhi lớn bụng cũng tới. Không cần phải nói, tiểu cữu cữu, tiểu cữu mẫu, còn có mỗ mỗ ngoại công đều tới đông đủ, ngoại công và mỗ mỗ đều an ủi Vương Phúc Nhi, không nên gấp gáp, mọi người nhiều người như vậy, đều sẽ nghĩ biện pháp. Trái lại Vương Phúc Nhi cũng để cho bọn họ không cần lo lắng cho mình, nhất định sẽ không có việc gì.

Sau đó mấy người đi qua chỗ Khương di phu, Vương Phúc Nhi nói biện pháp mình nghĩ cho Khương di phu và Khương Điền Khương Lỗi. Khương di phu nói: "Biện pháp này thật ra lại không tệ, chỉ là cần rất nhiều tiền."

Vương Phúc Nhi nói: "Tiền cũng không có quan trọng bằng người, con và nương đều đã thương lượng xong rồi, chỉ cần có thể cứu cha và Trường Khanh ra, xài bao nhiêu tiền đều được."

Khương di phu gật gật đầu: "Di phu cũng nhận thức người trong huyện nha, bình thường cũng có lui tới, xem bộ dáng bọn hắn, là không nhả ra, nhưng mà chỉ cần thuyết phục được huyện thái gia, việc này có thể thành."

Đương nhiên Diêm Vương dễ gặp tiểu quỷ khó chơi, trung gian khẳng định tốn nhiều bạc lót đường.

Vương Phúc Nhi nói: "Vậy phu nhân huyện thái gia có thích gì không, hoặc là đặc biệt quan tâm."

Nếu đều phải trả tiền, phu nhân huyện thái gia bên kia là con đường. Đi con đường phu nhân, đến lúc đó cũng sẽ không nói là huyện thái gia nhận hối lộ gì đó, nhiều nhất nếu như thật sự tính sổ, cũng là huyện thái gia trị gia không nghiêm, bị trình bày chi tiết một phen.

Khương di phu tán thưởng nói: "Cái này hay, phu nhân huyện thái gia, cái khác không thích, chính là thích Ngọc Quan Âm, tốt nhất là thượng phẩm." Bản thân hắn cũng để cho người đi tặng một pho tượng, tốn không ít tiền.

Khương Điền nói: "Vậy chúng ta sẽ đưa tặng một pho tượng Ngọc Quan Âm cho phu nhân huyện thái gia là được, để cho phu nhân huyện thái gia nói, khẳng định có tác dụng hơn người khác."

Mọi chuyện được định ra rất nhanh, Vương Hoa Nhi và Vương Cúc Nhi cũng ngầm đi tìm Vương Phúc Nhi đến, đều đưa tiền riêng của mình cho Vương Phúc Nhi. Vương Phúc Nhi cũng không có khách khí, lúc này khách khí cũng không hữu hiệu, về sau có năng lực, lại báo đáp bọn họ, hơn nữa đều là thân nhân của mình.

Chính là Khương di phu và a di cũng cho Vương Phúc Nhi ngân phiếu một trăm lượng bạc, Vương Phúc Nhi cảm kích trong lòng. Khương di phu và a di cũng có con cái của mình, để cho bọn họ táng gia bại sản giúp nhà mình, cái này không thể nào nói nổi. Huống chi giúp người cũng không nhất định là phải ra tiền, thật nhiều chuyện cũng cần Khương di phu chu toàn từ giữa.

Trở lại Tú Thủy trấn, lại thảo luận với tú tài công một phen, lúc này bắt đầu gom bạc. Khấu nhi nói thiếu gia Triệu gia tới chơi, Vương Phúc Nhi nói: "Đã nói trong nhà không có gia chủ, chờ mọi chuyện hiểu rõ, lại tới gặp mặt đi."

Biết Triệu Thư Lâm là tới đây hỗ trợ, chỉ là thái độ của nương hắn, còn có thái độ chính nương tử của hắn, một khi giúp đỡ khẳng định là sẽ có nhiều phiền toái. Huống chi hiện tại mình cũng đã nghĩ được biện pháp. Cho nên tốt nhất không cần gặp lại thì tốt.

Nhưng mà: "Chờ một chút. Để cho hắn đợi chút."

Cái cửa hàng kia hiện tại cũng không cần phải giữ lại, có thể chuẩn bị chút tiền về đây, cũng dễ giúp đỡ Trường Khanh bọn họ đi ra, cho nên Vương Phúc Nhi thấy Triệu Thư Lâm, nói ra ý tứ của mình. Dien*dan*le*quy*don Chieu#^#Ninh

Triệu Thư Lâm nhìn thấy Vương Phúc Nhi là kích động, nhưng mà thời điểm nghe Vương Phúc Nhi nói muốn rút phần của nàng và Tống Trường Khanh thì sắc mặt lại tối sấm: "Nếu cần tiền, trong tay ta cũng có tiền, nàng trước lấy dùng đi."

Vương Phúc Nhi nở nụ cười: "Ta cảm thấy vẫn là dùng tiền của mình thì an tâm một ít, Triệu Thư Lâm, nhìn ở phần tình bằng hữu một hồi, huynh tính xem chúng ta có thể lấy được bao nhiêu." Nếu thật sự dùng tiền của ngươi, lão nương và lão bà ngươi mà biết, vậy thật đúng là chọc tổ ong vò vẽ.

"Triệu Thư Lâm, ta biết huynh là một mảnh lòng tốt, nhưng mà quả thật ta không thể dùng tiền của huynh, cho dù là Trường Khanh đã biết, cũng sẽ đồng ý ta làm như vậy."

Triệu Thư Lâm thở dài một hơi, nói: "Được rồi, nếu cần tiền, chỉ cần mở miệng với ta, mặc kệ nói sao, ta và Trường Khanh là chơi với nhau từ nhỏ đến lớn."

"Ừ, đó là nhất định." Vương Phúc Nhi cũng nói.

Triệu Thư Lâm cảm thấy có vài thứ là mất đi sẽ cũng không tìm trở lại, nhưng mà nam tử hán đại trượng phu, nếu dám làm thì dám gánh vác. Mặc kệ nói như thế nào, mình giúp đỡ Trường Khanh là thật, hắn và người trong huyện nha cũng có quan tâm, cũng đã sớm câu thông, bạc này cũng nhét không ít, hy vọng có tác dụng.

Hắn không cần quan hệ với tri phủ nhạc phụ bên kia, cùng lúc là việc này còn chưa có chân chính định luận, nếu vị nhạc phụ kia của mình biết, nói không chừng sẽ tiếp nhận, vậy đến lúc đó thật đúng là chuyện xấu. Vị Tri phủ đại nhân này càng tham lam, cho nên tốt nhất là giải quyết việc này ở trên huyện, thứ hai là, nữ nhân mình cưới, tâm nhãn quá nhỏ, không thể còn muốn Tống gia tìm phiền toái từ trung gian, cho nên, hắn chỉ có thể là ngầm làm việc.

Lí thị và Vương Phúc Nhi đều bán cửa hàng và ruộng đất của mình, gom tiền, ủy thác Khương di phu tặng lễ cho phu nhân huyện thái gia, sau đó chính là chờ đợi. Đương nhiên cũng cho tiền cho một vài người trong huyện nha, chính là muốn để cho mọi người biết khế thư này là đã bị trộm ở trước đó.

Thích thị và Vương Đồng Tỏa đều ở Tống gia hỗ trợ, Vương Tiểu Bảo cũng đi theo tới đây, nói mình là nam tử hán, phải giúp chăm sóc tỷ tỷ. Vương gia thôn mấy người Đại Bảo ca cũng đều tặng đồ tới đây, Lí thị lại không có nhìn thấy chính ca ca của mình tới an ủi một chút, cái này không phải đã sớm biết sao? Có chuyện tốt hắn sẽ đến, có chuyện xấu thì hắn sẽ lẫn mất rất xa, đã sớm không bao nhiêu hy vọng, người nhà mẹ đẻ của nhi tức lại ra nhiều lực nhất ở chuyện lần này, về sau phải báo đáp. Đối với Phúc nhi thật tốt.

Khương di phu mang tin tức đến, phu nhân Huyện lệnh nhận đồ, nhưng mà, cũng phải chờ vài ngày, mặt khác còn phải xuất ra bạc, bởi vì con trai huyện thái gia sắp sinh nhật, còn có lão nương huyện úy đại nhân sinh bệnh, đơn giản một chữ, tiền. Mua Ngọc Quan Âm, trong tay Vương Phúc Nhi và Lí thị có chút căng thẳng, hiện tại Tế An Đường không có khế thư, cũng không bán được. Hơn nữa bây giờ Tống nãi nãi còn hôn mê bất tỉnh, càng không cần phải nói bán dược điền. Gặp phải kiện cáo thật đúng thật là khủng khiếp, không lột ngươi xuống mấy tầng da thật đúng là không thể được, đây còn là dưới tình huống có quan hệ. Tuy rằng Triệu Minh Vũ bên kia cũng là huyện thái gia, nhưng mà nước xa không cứu được lửa gần, huống chi Triệu Minh Vũ cũng là vừa làm quan chứ?

Chỉ là Ngọc Quan Âm đã tốn mất mấy ngàn lượng bạc, đó còn là một món đầu tiên, gần như làm cho Tống gia đại thương nguyên khí, bao nhiêu tình huống đều hận Tống thị đến nghiến răng nghiến lợi. Trong khoảng thời gian này Tống nãi nãi tỉnh lại một lần, lấy ra toàn bộ vốn riêng của mình, thế này mới xem như giải trừ khẩn cấp. Viện này của Tống gia là không thể bán, nếu huyện nha bên kia thật sự còn muốn vơ vét tài sản, vậy cũng không có biện pháp, bán nhà sao?

Lúc này phía trước phía sau phải mấy chuyến bạc, Vương Phúc Nhi cảm thấy, trong nhà này không có một ai làm quan, thật đúng là chịu bắt nạt. Vương Tiểu Bảo thề bản thân hắn về sau nhất định phải làm đại quan, để cho người khác cũng không dám bắt nạt đến trên đầu tỷ tỷ của mình nữa.

Sau đó lại không biết vì sao, rốt cuộc huyện thái gia bên kia nhả ra, chỉ còn chờ các hạng văn thư đều ký xong là có thể thả người. Hiện tại Lí thị và Vương Phúc Nhi đang chờ ở cửa đại lao huyện nha, trong lòng rất kích động, lúc này cũng đã hơn nửa tháng không thấy mặt, cũng không biết hai người thế nào rồi.

Cửa lao mở ra, Tống Viễn Chí và Tống Trường Khanh xuất hiện ở tại cửa, hai bà tức dìu đỡ lẫn nhau, muốn tiến lên lại nhịn xuống. Bên kia hai người lập tức đi tới, Tống Viễn Chí nói với Lí thị: "Vất vả cho nàng!" Đôi mắt Lí thị đỏ lên.

Tống Trường Khanh cũng kích động không biết nói gì cho tốt. Bên kia có một người đi đến, là tiểu nha đầu hơn mười tuổi: "Nãi nãi nhà chúng ta gửi thư cho ngài." Nói xong liền hoạt bát rời đi. Đi tới một góc trong xe ngựa, Vương Phúc Nhi mở thư ra, đọc một lần, Tống Trường Khanh hỏi: "Ai vậy?"

Vương Phúc Nhi đưa thư cho Tống Trường Khanh, Tống Trường Khanh xem xong rồi, nói: "Nói như vậy, lần trước chúng ta cứu bà ta, thật đúng là cứu đúng rồi!" ChieuNinh~dien~dan~lequydonD^d^l^q^d

Đại khái là, người ta chỉ nói là ân oán thanh toán xong, không nghĩ tới bà ta còn có gặp gỡ như vậy, thế nhưng theo thương muối có tiền. Lần này chỉ sợ cũng tốn không ít tiền. Khó trách huyện thái gia không có làm cho nhà mình táng gia bại sản!

"Đi thôi, chúng ta về nhà đi, nơi này xui, về sau không bao giờ đến đây nữa."

Lí thị và Tống Viễn Chí đối diện lẫn nhau, đúng vậy, về nhà!

Nhưng mà: "Hiện tại chúng ta thật sự là một nghèo hai trắng, chàng cần phải bắt đầu nuôi gia đình." Vương Phúc Nhi nói.

Tống Trường Khanh ưỡn ngực: "Đó là đương nhiên, nàng cứ chờ xem."

Vương Phúc Nhi lại nói: "Cửa hàng kết phường với Triệu Thư Lâm ta đã giải tán, đã không còn tiền thu."

Tống Trường Khanh sửng sốt, tiếp theo cười tủm tỉm nói: "Ha ha, không có việc gì, không có việc gì, giải tán tốt, giải tán tốt, nàng yên tâm đi, nam nhân của nàng, khẳng định không để cho nàng bị đói, về sau nàng cứ chờ ta đến nuôi nàng đi."

Đến Tống gia Tú Thủy trấn, bọn người Vương Đồng Tỏa, Thích thị, Vương Tiểu Bảo, Vương Đại Bảo chờ ở cửa, mọi người thấy mọi người thì cao hứng. Thích thị nói: "Một lát gột rửa trừ đi xui xẻo, người đã trở lại, đều tốt hơn hết thảy!"

Lí thị cười nói: "Đa tạ thân gia! Nếu không có các ngươi, chúng ta cũng không biết làm thế nào mới tốt."

Tống Viễn Chí cũng cúi mình vái chào với Vương Đồng Tỏa, Vương Đồng Tỏa vội nói: "Thân gia huynh như vậy coi là người ngoài hả."

Tống Trường Khanh cũng tỏ vẻ cảm tạ với nhạc phụ nhạc mẫu, tú tài công nói: "Chúng ta vào đi thôi, cơm đều đã làm xong, bọn họ nhất định đói bụng."

Vương Tiểu Bảo lập tức nói: "Tú tài công, người đừng nói là người làm cơm nha, con cũng không dám ăn."

Mọi người đều nở nụ cười, tú tài công nói: 'Hôm nay thì thôi, ta đương nhiên sẽ không làm, nếu con muốn ăn cơm ta làm, ngày mai ta đây liền làm cho con, thế nào?"

Vương Tiểu Bảo vội vàng chạy trốn, nói giỡn à, ăn cơm tú tài công làm, phỏng chừng mấy ngày cơm cũng không ăn vô đi.

Đoàn người đều đi đến trong phòng, Tống nãi nãi nằm ở trên giường, thấy con trai và tôn tử, trực tiếp rơi lệ đầy mặt. "Nương, đừng thương tâm, con và Trường Khanh đều đã trở lại, không có việc gì."

Tống nãi nãi nói: "Đều là ta hại các con."

Tống Trường Khanh vội nói: "Nãi nãi, mọi người đều nói đại nạn không chết tất có hạnh phúc cuối đời, về sau chúng ta nhất định sẽ càng ngày càng tốt."

Tống nãi nãi vui mừng gật gật đầu, trong tay lôi kéo Tống Trường Khanh, lại cũng kéo tay Vương Phúc Nhi qua: "Các con tốt lắm, ta thì tốt rồi, nhưng mà, nãi nãi ta thật sự là sợ, bao giờ thì các con mới có thể cho ta sinh một chắt trai đây?" Đều nói làm cho Vương Phúc Nhi và Tống Trường Khanh đỏ mặt lên, Lí thị và Tống Viễn Chí ở bên cạnh cũng vui vẻ.

Tống Trường Khanh da mặt dày nói: "Thật ra con cũng muốn có con trai sớm một chút, nhưng mà lúc này không phải còn chưa tới thời gian sao?"

"Nói bậy, thời gian cũng chỉ hai ba tháng, ta cũng không tin sớm hai ba tháng sẽ có vấn đề gì, có phải hay không, Phúc nhi?" Tống nãi nãi biết chuyện mấu chốt là ở trên người Vương Phúc Nhi, liền trực tiếp hỏi Vương Phúc Nhi, làm Vương Phúc Nhi 囧. Chẳng lẽ nói có thể viên phòng? Da mặt của nàng còn không có dầy như vậy. Nhưng mà Tống nãi nãi là không đạt mục đích thì không bỏ qua, lần này kém chút nữa thì con cháu đều không còn, bà thật sự là lo lắng, cho nên mau chóng có chắt trai đi. ChieuNinh~dien~dan~lequydonD^d^l^q^d

Lí thị vội giải vây: "Nương, Trường Khanh bọn họ vừa trở về, việc này chúng ta về sau nói đi." Bà cũng ngóng trông đây, phải nói một chút với bà thông gia, ban đầu đáp ứng người ta rồi, hiện tại như thế nào cũng phải hỏi người ta một chút đi, bằng không ngươi đột nhiên đổi ý, là không tôn trọng người ta đâu.

Tống nãi nãi thở dài: "Vậy được rồi, ta cũng sống không được mấy ngày nữa, chừng nào mới có thể thấy được chắt trai đây."

Cuối cùng là từ hoàn cảnh xấu hổ đi ra, Tống Trường Khanh và Tống Viễn Chí đi loại trừ xui xẻo, mọi người ăn cơm chung ở trên một cái bàn. Đương nhiên Tống Viễn Chí lại tỏ vẻ cảm tạ đối với mọi người giúp đỡ, lần này ít nhiều nhờ những người này, quả nhiên là hoạn nạn thấy chân tình, không nói nữa, về sau thời gian còn rất dài.

Cơm nước xong rồi không biết Lí thị nói gì với Thích thị, Thích thị kêu Vương Phúc Nhi tới, có chút ngượng ngùng nói ý tứ của mình. Vương Phúc Nhi xem như nghe hiểu, chính là hiện tại mình và Tống Trường Khanh có thể viên phòng. Công công bà bà đối với mình còn thân hơn cả thân khuê nữ, cũng không cần thời gian hai ba tháng kia.

Thích thị cũng là bị việc này dọa sợ, hơn nữa Lí thị nói cũng thành khẩn, Phúc nhi cũng tẩm bổ thời gian dài như vậy, với lại thời gian cũng chỉ mấy tháng, làm gì phải chết cắn không buông chứ?

Trong lòng Vương Phúc Nhi ôi một tiếng, viên phòng hay không viên phòng, nàng thật đúng là không phải nương mình nói gì chính là cái đó, mấu chốt là lần đầu đi. Đối với Tống Trường Khanh còn không có độ thân mật loại này, thời gian một năm nay cũng cho mình quá độ quá độ.

Được rồi, hiện tại có lẽ mọi người đều ngóng trông mình và Tống Trường Khanh viên phòng đây, chỉ là tiểu tử Tống Trường Khanh kia, vừa rồi ý tứ trong lời nói đều là để lộ ra rồi, mình còn nói thêm nữa cái gì chứ, đều là phu thê, là chuyện sớm muộn thôi. Mọi người đã cùng nhau trải qua nhiều chuyện như vậy, nếu nói mình còn có tâm tư gì khác, thì đó là không có, khẳng định là cùng Tống Trường Khanh sống cả đời, cho nên viên phòng thì viên phòng đi. Cũng không tin mình hai thế làm người, còn sợ Tống Trường Khanh không kinh nghiệm gì.

Nhưng mà ta cũng không thể hào phóng như vậy, Vương Phúc Nhi nói với Thích thị: "Nương, việc này thuận theo tự nhiên đi, ngài đặc biệt nói ra, như thế nào giống như là lạ?"

Thích thị cũng cảm thấy ngượng ngùng: "Trong lòng con có cân nhắc là được, nương yên tâm." Nói chuyện này, Thích thị cũng cảm thấy quá thẹn thùng.

Đêm động phòng hoa chúc, khi nhân sinh đắc ý, tuy rằng hai người đều là phu thê thời gian rất lâu, nhưng mà việc này vẫn là lần đầu tiên. "Ôi." Cái tiếng kêu này không phải là của Vương Phúc Nhi, dĩ nhiên là Tống Trường Khanh. Thì ra tóc của Tống Trường Khanh thế nhưng bị cài vào trên quần áo của Vương Phúc Nhi, lần này bị kéo, thật đau.

Vương Phúc Nhi là vui vẻ không thôi, Tống Trường Khanh ai oán vô cùng, nghĩ đợi lát nữa phải dọn dẹp nương tử của mình một chút, cho nàng biết hắn lợi hại. Ha ha, về phần cuối cùng rốt cuộc là ai thu thập ai, người khác cũng không biết, chỉ biết là một phòng xuân sắc.

Hết chương 176.

Lời cuối sách.

Chuyện Tống thị bị người tố giác đến trước mặt huyện thái gia, đương nhiên huyện thái gia sẽ không lưu tình, trực tiếp bắt người về. Huyện thừa đại nhân làm trượng phu, cho dù nói mình oan uổng, nhưng mà cũng không trốn thoát được tội danh. Thử nghĩ xem, vì sao một nữ nhân có lá gan dám làm buôn bán muối lậu này? Còn không phải ỷ vào thanh thế Huyện thừa?

Đương nhiên Huyện thừa cũng sẽ không ngồi chờ chết, hắn cũng nghĩ biện pháp dùng bạc khơi thông quan hệ, chẳng qua rốt cuộc bạc này không có đủ, cuối cùng chỉ có thể là miễn tội chết, cũng đã đánh mất chức quan, trực tiếp mang theo hai đứa nhỏ hồi hương đi làm ruộng. Về phần quả phụ kia, nghe nói là sợ bị Tống thị hại nàng ta nữa, trước kia đã chặt đứt quan hệ, lần này cũng không có xuất tiền ra tới cứu vị Huyện thừa đại nhân này.

Huyện thừa đại nhân cảm thấy nữ nhân này cũng không là thứ tốt gì, thời khắc mấu chốt cũng không đáng tin cậy.

Đương nhiên thì hắn mặc kệ Tống thị, nhưng mà nếu Tống thị còn đang bị giam giữ, hắn lại xuất hiện, đây là chuyện không có khả năng, cho nên là người bị bắt đến đây, nhưng mà hắn không có gặp lại. Cho dù là con trai nữ nhi cầu hắn, cũng không có làm cho hắn thay đổi tâm ý, trực tiếp mang nữ nhi con trai mình đi. Mặc kệ nàng chết sống.

Tống thị không có chỗ để đi, nhà ở ở trên huyện đều bị bán gom bạc, lúc này bà ta nghĩ tới nhà mẹ đẻ, chẳng qua lần này ngay cả Tống nãi nãi cũng không để cho bà ta vào cửa. Thật ra bà ta từng nháo loạn ở ngoài cửa, chẳng qua còn chưa có mở miệng, đã bị người ngăn chận miệng, không biết đưa tới cô ni am nào đó, trực tiếp để cho bà ta tự sinh tự diệt.

Tống Trường Khanh tranh công ở bên cạnh Vương Phúc Nhi: "Lần này cho dù bà ta đi ra cũng tìm không thấy chúng ta bên này, địa phương kia là thâm sơn cùng cốc, ngăn cách với bên ngoài, tuyệt đối không ra được."

Vương Phúc Nhi vừa ăn đồ Tống Trường Khanh tách ra, vừa nói: "Chàng nói ta có quá độc ác hay không, dù sao đó là cô cô của chàng."

"Không độc ác, không độc ác, tốt nhất để cho bà ta phải tu thân dưỡng tính." Người cô cô này, không chịu nổi nhất đó chính là thanh đăng cổ phật, hơn nữa ăn chay mỗi bữa, nhất định là thống khổ đến cực điểm. Cho nên nói, trả thù với một người cũng không nhất định chính là làm cho người đó chết đi, khiến cho cô cô chậm rãi chịu đựng đi. Đối với mọi người đều tốt, ít nhất nãi nãi bên kia cũng nói đi qua, chỉ với việc cô cô làm này, có thể để cho bà ta được còn sống, đều là tốt nhất.

"Có phải nàng cảm thấy không thoải mái hay không?" Tống Trường Khanh thật cẩn thận hỏi.

Vương Phúc Nhi nói: "Chàng có ý tứ gì? Là muốn ta không thoải mái sao?"

"Không phải, không phải, nếu nàng không thoải mái, ta nghĩ biện pháp." Tống Trường Khanh vội cười nói.

Vương Phúc Nhi rất là cao ngạo đứng lên, vươn một bàn tay, Tống Trường Khanh vội vàng chân chó tới dìu, Vương Phúc Nhi sao cứ cảm thấy mình như vậy giống như là Thái Hậu đây? Nga, không thể nghĩ như vậy, nếu mình là Thái Hậu, vậy Tống Trường Khanh thành cái gì hả?

Lí thị và Tống Viễn Chí ở cách đó không xa nhìn đến, Lí thị cười nói: "Đứa nhỏ Trường Khanh này lần đầu tiên làm cha, nhìn hắn khẩn trương kìa."

Tống Viễn Chí nói: "Năm đó còn không phải ta cũng giống vậy?"

Tống nãi nãi được hai đứa nha hoàn giúp đỡ, muốn đuổi theo tôn tử và cháu dâu nhanh chút: "Hai cái đứa nhỏ này, đi đường không cần nhanh như vậy, cẩn thận chắt trai của ta!" Dien*dan*le*quy*don Chieu#^#Ninh

Năm năm sau, Khương Lỗi đã thành tân khoa tiến sĩ, Vương Tiểu Bảo cũng khảo trúng cử nhân, nhà mẹ đẻ Vương Phúc Nhi cũng thành nhà có người làm quan. Mà đứa nhỏ thứ ba của nhà Vương Phúc Nhi và Tống Trường Khanh cũng đã sinh ra. Hiện tại cửa Vương gia đã sắp bị đạp hỏng, hôn sự của Vương Tiểu Bảo cũng lên như mặt trời ban trưa. Nhưng mà bản thân Vương Tiểu Bảo nói, hắn không khảo được tiến sĩ sẽ không thú tức phụ, hiện tại Tú Thủy trấn ai nhắc tới Vương gia, mà không giơ ngón tay cái? Ba khuê nữ đều gả tốt, hơn nữa đều có nhi có nữ, tiểu nhi tử duy nhất hiện tại thành kim quy tế mọi người đều muốn câu.

Vương Phúc Nhi và Vương Cúc Nhi, Vương Hoa Nhi còn cùng nhau trở về Vương gia thôn một chuyến. Nãi nãi Triệu thị cũng già đi rất nhiều, nóng nảy cũng không phát ra nổi, nhưng còn gia gia Vương lão đầu thì tinh thần chấn hưng, mỗi ngày đều đi tản bộ loanh quanh, trôi qua rất thoải mái. Cả nhà Đại bá mẫu nhân khẩu thịnh vượng, nhà Tứ thẩm là trai gái song toàn, mọi người đều trôi qua ngày lành. Về phần những người không liên quan, Vương Phúc Nhi cũng không muốn đi hỏi thăm.

"Ôi, mấy cái đứa nhỏ lì lợm này, sao không lấy cây thang mà leo, tự mình trèo lên cây hả!" Đại bá mẫu Đinh thị vừa nói, thì ra là mấy đứa nhỏ của Vương Phúc Nhi đi trèo cây hái quả đào.

Vương Hoa Nhi cười nói: "Quả nhiên có phong phạm của chúng ta năm đó. Phúc nhi, muội còn nhớ rõ không, năm đó chuyện chúng ta cùng nhau trèo cây hái đào?"

Làm sao có thể không nhớ rõ chứ? Khi đó mình vừa tới nơi này không bao lâu, ăn không đủ no mặc không đủ ấm, dưới sự giận dữ, cùng nhị tỷ muốn đi hái trộm quả đào. Hiện tại nhớ tới, thật sự là vẫn còn rõ ràng ở trước mắt. Nay mình cũng có con cái, cuộc sống này còn phải chậm rãi trôi qua, lại qua vài năm nữa mình sẽ quan tâm hôn sự của bọn nhỏ, chẳng qua mọi người sống không phải đều là như vậy sao?

Nghe tiếng cười hì hì của bọn nhỏ, Vương Phúc Nhi cảm thấy thực an tâm. Bình thản thật là phúc.

Hết truyện.

***P/s: Truyện tới đây đã hết rồi, không có ngoại truyện nhé. Cảm ơn m.n đã ủng hộ truyện bấy lâu.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 177 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 174, 175, 176

2 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

3 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 115, 116, 117

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 22, 23, 24

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 117, 118, 119

8 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

9 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

10 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

11 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 83, 84, 85

12 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

13 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

14 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

15 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

16 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

17 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

19 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Phèn Chua
Phèn Chua
Trà Mii
Trà Mii

Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 326 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 250 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 309 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 364 điểm để mua Búp bê ôm trái tim
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 345 điểm để mua Búp bê ôm trái tim
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 293 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 294 điểm để mua Gà quay
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 327 điểm để mua Búp bê ôm trái tim
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 278 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 505 điểm để mua Đôi chim non
Shop - Đấu giá: Preiya vừa đặt giá 480 điểm để mua Đôi chim non
TửNguyệtLiên: pr pr đây: viewtopic.php?t=410922&p=3383693#p3383693 Nghịch Mệnh Tầm Duyên đã có chương 30
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1105 điểm để mua Hamster vàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1051 điểm để mua Hamster vàng
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 279 điểm để mua Gà quay
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> +Ta Là Bảo Bối+
Lý do: Hai lô lâu ko gặp =))))
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 668 điểm để mua Thiên thần mây
ningxia111: xin chào xen sen
Shin-sama: à biết rồi :)) lâu quá nên quên cả cách dùng diễn đàn
Shin-sama: áo xanh lá là làm chức gì ấy nhờ :think:
Shin-sama: =]] giờ nói rồi đấy thôi
Mon Miêu: Shin haha, chuẩn nè, thấy nhau hoài nhưng do đông quá nên ta nhớ là có chào nhau thôi chứ chưa nói chuyện bao giờ ^^
Hạ Quân Hạc: Ri Ri :no3: Ủi
Shin-sama: cũng quen, hình như chưa nói chuyện bao giờ :3
Mon Miêu: À nhon Ủi, lâu rồi không gặp ha
Mon Miêu: Không biết Shin còn nhớ không chứ ta hông :)) Lặn lâu quá rồi, hồi ta mới vào diễn đàn là thấy Shin hoài nà haha
Hạ Quân Hạc: San mau vote cho bổn Ri
Shin-sama: chào áo xanh :))
Mon Miêu: Hi Shin
Hi San
^^

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.