Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 87 bài ] 

Mật máu cố yêu - Thủy Nguyệt Huyên

 
Có bài mới 21.08.2017, 19:52
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 08.06.2017, 12:56
Bài viết: 328
Được thanks: 3924 lần
Điểm: 20.24
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mật máu cố yêu - Thủy Nguyệt Huyên - Điểm: 34
Chương 80: Đùa bỡn đàn ông (H)

Sau khi tiệc cưới kết thúc, hai người hiện tại chính thức thành vợ chồng, nên Tranh Phù cũng không thể tiếp tục cùng Triệu Hàng Uy vể Hạ gia. Hai người trực tiếp trở về đại trạch Triệu gia.

Triệu Hành Uy trước hết để cho người hầu giúp Tranh Phù thay váy cưới, còn anh tự giúp cô tắm sạch sẽ, khiến cô một thân nhẹ nhàng khoan khoái làm tổ ở trên giường, nhìn dáng vẻ tham tiền ngồi đếm hồng bao của cô, anh mới vào phòng tắm tắm rửa.

Tranh Phù đổ hết đống hồng bao ra, suy tư kế hoạch những ngày sau này. Bởi vì đang là tân hôn của cô, hai bé cưng đều ở lại bên ông bà, còn cô có một tháng tân hôn. Một tháng sau, mới nhận chức người chấp chưởng Hạ gia.

Cho đến lúc Triệu Hành Uy bước ra khỏi phòng tắm, nửa người dưới chỉ quấn một tấm khăn tắm. Nhìn anh ngồi ở trên giường, Tranh Phù lập tức gác đôi chân thon dài trắng nõn lên đùi anh.

“Đau, mát xa.” Giờ phút này cô giống hệt như đứa trẻ đòi ăn kẹo.

Cô chẳng còn chút sức nào nằm lì trên giường, đặt hai cái đùi lên người anh. Đôi mắt trong veo trông vừa vô tội vừa đáng thương, tay nhỏ bé nhàm chán giật lấy quả cầu bông trên ngưck áo ngủ chơi đùa.

“Em nghĩ ra đi đâu chơi chưa?”

Bàn tay to của anh đặt lên bắp chân cô nhẹ nhàng xoa bóp, biết cô có một tháng nghỉ ngơi, cô muốn đi đâu anh sẽ theo đó. Trước kia anh chưa bao giờ biết tuần trăng mật là gì, nhưng bây giờ đối tượng là cô, anh đều nghe theo.

“Không biết, hôm nay mệt chết đi được, trước tiên ở nhà nghỉ ngơi vài ngày lại nói.” Nghĩ đến đi chơi cũng mệt chết đi, cô không muốn đi ra ngoài lắm.

Lòng bàn tay truyền đến càm giác mềm mại của tơ lụa, hơn nữa anh lại nghĩ đến tối nay là đêm tân hôn của bọn họ, hiện tại cô hoàn hoàn toàn toàn thuộc về anh. Bàn tay to xoa bóp mang theo tình dục, từ từ đưa về phía đùi, xoa nắn cái đùi trắng nõn mềm mại, thậm chí còn kéo váy ngủ của cô lên tận eo, lộ ra quần lót nhỏ màu trắng.

Tranh Phù khép mắt hưởng thụ những cái mát xa của anh, lực đạo xoa bóp vừa vặn, có thể hai chân cứng ngắc cả một ngày của cô thoải mái hơn. Cô cũng không để ý dáng vẻ của mình bây giờ chọc người đến mức nào, dây váy ngủ không thể che hết bộ ngực sữa như ẩn như hiện sắp nhảy ra ngoài, nửa người dưới đã gần như trần trụi. Hơn nữa biểu tình hưởng thụ trên mặt như là đang cố ý dụ dỗ anh mau ăn cô.

Lòng bàn tay nóng rực áp lên bụng cô vuốt ve, rồi từ từ trượt vào trong quần lót áp lên đồi cỏ, lòng bàn tay qua lại vuốt ve đài hoa.

“Ừ…” Được anh mát xa đến buồn ngủ Tranh Phù run run một cái, cảm thấy thật thoải mái. Bất tri bất giác cô lại phát hiện hình như không phải anh đang mát xa, lúc này cô mới mở mắt ra.

Kết quả là thấy cô đã bị anh lột sạch, khăn tắm trên eo anh cũng biến mất, tay anh đang trêu chọc giữa hai chân cô.

“Ừ a… Hành Uy, người ta mệt mỏi quá.” Không phải buổi chiều mới thỏa mãn anh sao, thân thể của người đàn ông này rốt cuộc làm bằng cái gì vậy, chắc không phải là người máy đi!

Triệu Hành Uy dứt khoát áp lên  người cô, ngậm lấy hai cánh môi đỏ mọng. Đầu nưỡi nóng ấm miêu tả cánh môi mềm mại, nhấm nháp sự tươi ngọt từ đôi môi ấy, rồi cường hãn thăm dò vào trong miệng, lật chuyển quấn quýt lấy lưỡi cô, cuối hút lấy nước bọt mĩ vị.

Tranh Phù dứt khoát vươn hai tay ôm lấy cổ anh, tính dục của người này quá mạnh, hiển nhiên cô có muốn trốn cũng không thoát. Thỏa mãn chồng mình không có gì đáng xấu hổ, chẳng phải cô có thể hưởng thụ trước sao.

“Bảo bối càng ngày càng chủ động.” Buông đôi môi bị hôn đến sưng đỏ, anh tiến tới thì thầm bên tai cô.

Hô hấp nóng rực phả lên vành tai mẫn cảm của cô, hơi ngứa khiến cô phải rụt cổ lại, cả khuôn mặt áp lên lồng ngực nóng rực của ah.

“Ai bảo chồng em là tên đại sắc lang.” Cô nói dõng dạc, ánh mắt liếc đến hạt đậu đỏ trên ngực anh, “Ông xã, người ta chưa từng chạm qua thân thể của đàn ông nha, anh nằm xuống cho em thăm dò một chút, có được không?”

Một tiếng ông xã của Tranh Phù thấm đầy mười hai vạn phần mật ngọt cùng mười hai vạn phần mềm mại yêu kiều, Triệu Hành Uy nghe xong thì mềm nhũn, cho dù cô muốn sao trên trời cũng có thể lập tức hái xuống cho cô.

“Bảo bối thích là được.” Anh lại cắn nhẹ một cái lên đôi môi đỏ mọng hương diễm của cô, ôm eo cô chuyển người lại, để cô nằm trên người anh, “Vi phu đã trần trụi, nương tử thích chơi thế nào cũng được.”

Tuy dục vọng của anh sắp phá tan lý trí, nhưng anh không cam lòng làm cô vợ nhỏ của mình thất vọng, chỉ có thể cống hiến thân thể mình để cô nghiên cứu một chút.

Ghé vào lồng ngực trần trụi màu đồng cổ của anh, Tranh Phù tò mò dùng ngón tay chọc chọc bộ ngực cứng rắn như tường đồng vách sắt. Học dáng vẻ lúc bình thường của anh, cô dùng lòng bàn tay nhấn lên hai hạt đậu đỏ. Phát hiện nó vốn nhũn như con chi chi lập tức cứng rắn, Tranh Phù cảm thấy rất vui, dùng ngón trỏ vân vê qua lại.

“Nga… Bảo bối, nhẹ chút…”

Cô hoàn toàn không biết nặng nhẹ, dùng sức hơi lớn, nhưng đau đớn này lại mang đến cho anh khoái cảm kích thích khác. Bàn tay to phủ lên tấm lưng tuyết trắng của cô, nhẹ nhàng xoa bóp.

“Hừ hừ, mỗi lần anh đều nói em mẫn cảm, rõ ràng anh mới là người mẫm cảm.”
Cô cười chọc chọc hai hạt đậu đỏ, đôi mắt to sóng sánh nước lóe lên vẻ bướng bỉnh, cô cúi đầu vươn cái lưỡi hồng khẽ liếm lên một hạt đậu đỏ. Nghĩ tới bình thường anh luôn thích làm thế với cô, nên cô dứt khoát ngậm nó vào trong miệng, bú lung tung.

Triệu Hành Uy như bị điện giựt, khoái cảm như sắp phá tan yết hầu, hầu kết anh không ngừng trượt lên xuống. Tiếng rên rỉ trầm thấp tràn ra từ trong cổ, bàn tay to đặt lên hai cánh mông yêu kiều của Tranh Phù xoa bóp.

Phát hiện anh có biến hóa vì những hành động của mình, Tranh Phù cảm thấy thật thú vị, dứt khoát giạng chân ngồi lên háng anh, để nam căn nóng rực kia trực tiếp dán lên mông cô, cả người ghé vào ngực anh chơi đùa hai hạt đậu đỏ đang nổi lên.

Bụng anh căng lên, một mặt là áp chế dục vọng, một mặt là hưởng thụ khoái cảm, trên bụng lập tức hiện lên sáu múi. Đột nhiên một đôi tay trắng nõn mò lên cơ bắp cứng rắn, đầu tiên là ngón tay ngọc thon thon chọc chọc, rồi mới dùng lòng bàn tay vuốt ve từng sợi gân xanh nổi lên.

“Tiểu nha đầu… Em đúng là biết cách tra tấn đàn ông.” Cô hoàn toàn chơi đùa, nhưng lại có thể khiêu khích đốt lửa trong thân thể anh.

Triệu Hành Uy nỗ lực khắc chế xúc động hận không thể lập tức áp cô ở dưới thân, hai bàn tay anh nắm lấy eo cô, ổn định cái mông thích vặn vẹo loạn lên, không để cô trượt xuống.

“Bộ dạng này là rất thoải mái sao?” Tranh Phù tò mò lại liếm hạt đậu đỏ một chút, khiến anh rên lên.

“Ừ…”

Đôi mắt to lưu chuyển một vòng, khóe môi lấp lánh ý cười đáng yêu. Cô hoạt động mông, khiến mông mình hoàn toàn dán lên dục long nóng bỏng của anh, từ từ hoạt động vòng eo, như có như không ma sát cây gậy cứng rắn kia.

“Tranh Phù!”

Triệu Hành Uy phút chốc mở mắt ra, phân thân truyền đến cảm giác tê dại, sắp làm anh mất hết lý trí. Còn nha đầu này lại chơi thành nghiện, quay tới quay lui ở trên người anh.

“Mặc kệ, anh đã nói làm cho em chơi, em còn chơi chưa đã.” Thấy anh sắp biến thành dã thú, cô lập tức làm nũng không thuận theo, càng vặn vẹo thân hình như rắn nước thêm vài cái, để cái mông hoàn toàn áp lên phân thân của anh.

“Nga hu… Nha đầu kia… Em muốn đêm tân hôn đã mưu sát chồng sao… Nga…”
Ngoài miệng thì nói như thế, nhưng Triệu Hành Uy lại một lần nữa đè lại dục hỏa trong người, cho cô tiếp tục đùa bỡn.

Tranh Phù từ từ trượt ngồi trên bắp đùi anh, nhìn dục vọng trước mặt sắp biến thành màu tím đen đáng sợ. Tay nhỏ bé đưa tới chọc một chút, chỉ thấy nó run run, còn người đàn ông đang nằm phía dưới phát ra tiếng rên rỉ thống khổ.

“Ông xã, rất khó chịu sao?” Thanh âm ngọt ngào từ miệng cô phát ra, ngược lại thật sự tra tấn anh.

“Tiểu nha đầu… Em chơi đã chưa?” Trán anh đã rịn mồ hôi, cảm giác dục vọng sắp nổ tung.

“Em sẽ làm anh thoải mái một chút.”

Nhìn anh có vẻ như thật sự rất thống khổ, Tranh Phù mềm lòng. Hai tay nắm lấy cây gậy sắt, khuấy động cao thấp.

Cảm giác căng trướng biến mất, bàn tay nhỏ mềm mại cầm phân thân của anh, không ngừng truyền đến dòng điện tê dại làm người ta ý loạn tình mê.

“Đúng… Cứ như vậy… Bảo bối, em thật tốt.” Hơi híp mắt lại, Triệu Hành Uy hưởng thụ cao trào mà bàn tay mềm mại của cô mang lại.

Khuấy động trong chốc lát, Tranh Phù đã cảm thấy tay hơi mỏi nên buông ra.
Nhưng không chịu bỏ cuộc như vậy, mà càng thêm tò mò việc bình thường Triệu Hành Uy hay làm với cô.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Pink2205 về bài viết trên: Dct.dlh, MysB, chichbonh93, mybo199, nbichhhh0417, phuochieu90, tlam0212

Có bài mới 22.08.2017, 20:51
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 08.06.2017, 12:56
Bài viết: 328
Được thanks: 3924 lần
Điểm: 20.24
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mật máu cố yêu - Thủy Nguyệt Huyên - Điểm: 33
Chương 81: Hương vị lạ (H)

Từ từ cúi người, cái lưỡi hồng thăm dò, khẽ liếm long đầu to như quả trứng gà.

“Tranh Phù, em đang làm cái gì vậy!”

Hai mắt Triệu Hành Uy trợn trừng, lập tức bật dậy. Nhưng anh đã quên Tranh Phù ngồi ở trên đùi anh, anh vừa động khiến thân hình cô nhoáng lên một cái ghé vào giữa hai chân anh. Vốn chỉ muốn liếm láp đùa bỡn anh một chút, nhưng bây giờ cái miệng nhỏ nhắn đã ngậm cả quy đầu của anh, cô khẽ ngẩng đầu lên mở to đôi mắt tò mò nhìn anh.

Triệu Hành Uy lập tức bị cơn sóng nhiệt đánh tan, bàn tay to luồn vào mái tóc quăn của cô, nhịn không được nhấn đầu cô xuống sâu hơn.

Bởi vì Triệu Hành Uy vừa tắm sạch sẽ, nên Tranh Phù ngậm dục vọng của anh cũng không thấy ghê tởm. Hơn nữa quy đầu được đùa bỡn trong miệng cô còn có thể rung lên. Phát hiện nó lại run lên một cái, Tranh Phù lập tức lè lưỡi muốn ngăn chận, lại biến thành liếm một vòng.

“Nga hu… Tiểu nha đầu… Đừng đùa, bẩn…”

Triệu Hành Uy thở dốc, suy nghĩ không muốn để cô ngậm thứ không sạch sẽ của anh tan biến, chìm trong cảm giác thoải mái. Những ngón tay không thể không chế luồn sâu vào trong suối tóc mềm mại của cô.

Liếm một lát, cuối cùng Tranh Phù vừa lòng mở miệng buông phân thân của anh ra, thậm chí còn phát ra một tiếng ba. Sợi chỉ bạc thật dài kéo từ quy đầu của anh đến mép cô.

“Bộ dạng này có nghĩa là anh cảm thấy rất thoải mái sao? Vậy nên đây là điểm mẫn cảm của đàn ông?” Hiện tại cô hoàn toàn mang dáng vẻ của người ham học hỏi.

Rời khỏi cái miệng nhỏ nhắn ấm áp, cảm giác mất mát lập tức đánh úp Triệu Hành Uy.

“Thoải mái, rất thoải mái.” Nha đầu kia đúng là làm chuyện gì cũng tốt.

Tranh Phù dứt khoát quỳ ngồi ở giữa hai chân anh, nhìn khẽ đụng vào nam căn một cái, cảm thấy đùa rất vui, không biết ngậm vào toàn bộ sẽ có cảm giác gì.
Cô thuộc phái hành động, nếu không biết thì cứ thử xem.

Lại một lần nữa cúi người, cô há mồm cố gắng ngậ phân thân của anh vào trong miệng. Lúc này đây không chỉ là ngậm chặt quy đầu, mà ngậm hai phần ba cây gậy, vì nó chạm đến tận cổ họng khiến cô cảm thấy khó chịu, nên không đồng ý ngậm sâu thêm nữa.

Giống như lấy tay vuốt ve lúc nãy, cô ngậm lấy phân thân phun ra nuốt vào, cảm giác cũng giống như mút kẹo.

“Tranh Phù… Nga, Tranh Phù… Bảo bối, làm như vậy…”

Đã hoàn toàn trầm mê trong đó, Triệu Hành Uy khép mắt, đỡ đầu cô, thậm chí bắt đầu kích thích thắt lưng, rút ra đâm vào phân thân ở trong miệng cô. Cái miệng nhỏ nhắn của cô ấm áp ướt át như suối nước nóng.

“A ừ…”

Cảm giác khó chịu Tranh Phù bắt đầu từ chối, để anh biết cô không thoải mái, lập tức buông tay ra. Phun dục vọng trong miệng ra, cô liền ho khan vài tiếng. Hóa ra vừa rồi Triệu Hành Uy điên cuồng rút ra đâm vào gần như sắp cắm vào sâu trong họng cô, khiến cô cảm thấy như sắp hít thở không thông.

“Bảo bối, không sao chứ?” Tỉnh táo lại một chút, Triệu Hành Uy tiến lên vỗ nhẹ lưng cô.

“A… Hương vị của thứ này chẳng tốt chút nào, nếu không có mùi vị kẹo que, thật không dễ chơi.” Vất vả thở gấp, Tranh Phù buồn bực chọc chọc vào đồ xấu xa khiến cô hít thở không thông.

Trong lòng có một dòng nước ấm bắt đầu khởi động, Triệu Hành Uy động tình một lần nữa ôm cô vào trong lòng, tay đặt sau gáy cô, môi chặn môi cô. Đầu lưỡi trượt vào trong miệng cô, trao đổi nước bọt. Lại một lần nữa ép khô mật dịch tươi ngọt của cô mới lưu luyến không rời buông ra.

“Như này có phải là không ghét hay không?” Nha đầu đáng yêu này lại giúp anh làm loại chuyện này, nghĩ như thế anh càng muốn cưng chiều cô thật tốt.

“Ừ.” Cô lên tiếng, hai cánh tay trắng nõn quàng lên cổ anh, lại một lần nữa dâng  đôi môi hồng lên.

Trước kia cô vẫn cảm thấy hôn môi thật ghê tởm, đặc biệt là trao đổi nước miếng. Nhưng bây giờ cô rất thích hôn Triệu Hành Uy, luôn khiến cô cảm thấy mình được cưng chiều, dù cô làm gì anh cũng đồng ý vô điều kiện. Cô chìm đắm trong nụ hôn sauu, hai thân thể trần trụi quấn lấy nhau.

Lúc này đây Triệu Hành Uy đè cô ở dưới thân, chuẩn bị công thành đoạt đất.
Đầu lưỡi nóng rực trượt đến phía trên nụ hoa, khẽ liếm. Bàn tay to nhẹ nhàng xoa bóp, kích thích máu cô tuần hoàn. Nhũ hoa nhanh chóng rịn ra sữa tươi, bị anh tham lam hút sạch.

“Ừ a… Chán ghét, bé cưng cũng chưa từng ăn…đều, đều bị anh ăn hết…”

Cô còn chưa từng tự cho hai con bú, sữa của cô vốn đã ít, bây giờ lại còn bị anh bú sạch.

Triệu Hành Uy thỏa mãn khẽ liếm nụ hoa đỏ bừng, lòng bàn tay vân vê vài cái.

“Bé cưng sẽ có nhũ mẫu chiếu cố, sữa của em chỉ có anh có thể ăn.” Ham muốn chiếm hữu của anh rất mạnh, thân mình xinh đẹp của cô chỉ anh có thể nhìn, cho dù là hai nhóc con cũng không thể, huống chi anh còn muốn ngậm chặt nụ hoa mềm mại.

“Keo kiệt, đúng là thùng dấm chua.” Ngoài miệng cô nói như thế, nhưng trong lòng lại ngọt ngào. Người này hay ghen, lại bá đạo, quả nhiên là đại biến thái đáng ghét.

Người đàn ông đang dục hỏa đốt sao có khả năng nhanh vậy liền thỏa mãn, tay và lưỡi anh trượt đến giữa hai chân cô. Tách đôi chân trắng min, môi hoa như một đóa xinh đẹp nở rộ ở trước mặt anh.

Đầu lưỡi ấm mềm lập tức liếm lên môi hoa mềm mại, khẩn cấp vào hút trong miệng.

“Ừ a…” Tranh Phù lập tức cong eo lên, cảm giác tê dại lan ra.

Đầu lưỡi linh hoạt vòng lên đài hoa, tách cánh hoa để lộ hoa hạt. Anh há mồm ngậm toàn bộ đài hoa, đầu lưỡi nhấn áp hoa hạt trong miệng, cố ý mút vài cái.

“A a… A ừ… A a…”

Tranh Phù chỉ cảm thấy tứ chi mềm nhũn liệt ở trên giường, vòng eo lại căng thẳng cong lên, hận không thể hoàn toàn đưa chính mình vào trong miệng anh. Cảm giác tê dại quen thuộc đánh úp lại, không chỉ là thân thể mà trái tim cô cũng mềm nhũn. Thân thể nóng hừng hực, giống như vào lò nướng.

Một ngón trỏ của anh chậm rãi tưrợt vào trong khe hở nhỏ vì kích thích mở ra, lấp đầy dũng đạo khít khao của cô.

“A ừ…”

Tranh Phù kinh hô lần nữa, tay nhỏ bé nắm chặt ga giường, bắt đầu khó chịu vặn vẹo thân thể. Thịt non mấp máy, hút chặt lấy ngón tay đang thăm dò trong dũng đạo.

Triệu Hành Uy cũng không khiến cô thất vọng, lập tức rút ra đâm vào. Đầu lưỡi phối hợp tiếp tục trêu đùa hoa tâm hơi gồ lên, đùa đến khi thân mình run run giống lá rụng mùa thu bay theo gió.

“A ừ… A a… Chậm một chút a… A ừ…”

Tranh Phù lại cong eo lên, thịt non để mẫn cảm mút chặt lấy ngón tay kia, thân mình mềm nhũn dính trên giường. Bụng dưới co rút lại, mật dịch ấm áp từ sâu trong hoa tâm trào ra, dính đầy lên ngón tay còn chưa rút khỏi mật huyệt.

“Tiểu Tranh Phù, mật dịch của em thật ngọt.” Mút vài cái, Triệu Hành Uy mới rút tay ra.

Tranh Phù mở mắt ra, nhìn ngón tay dính đầy mật dịch của mình, bắt đầu có chút tò mò.

“Muốn nếm thử hay không?” Như nhìn thấu tâm tư của cô, Triệu Hành Uy đưa ngón tay đến bên môi cô.

Nhìn ngón tay dính nước sáng bóng đang đặt bên môi, cô tò mò đưa ra đầu lưỡi khẽ liếm một chút. Hương vị mặn mặn ngọt ngào không biết hình dung như thế nào lan ra trong miệng, khiến cô lập tức nghiêng đầu đi.

“Gạt người, chẳng ngon gì cả.” Tên lường gạt!

Triệu Hành Uy cũng không phản bác, ngậm ngón tay vào trong miệng hút sạch, sau đó mới tiến đến bên tai cô nói nhỏ.

“Tranh Phù của anh vĩnh viễn ngọt nhất, bất luận nơi nào.” Lời ám chỉ khiêu khích lý trí của cô.

Oanh một cái, đầu óc cô lập tức nổ tung, hai gò má nóng lên. Khuôn mặt trắng nõn đỏ bừng, xấu hổ nghiêng đi không dám nhìn anh.

Anh quỳ ngồi giữa hai đùi cô, tách hai đùi cô ra đặt trên đùi mình, đỡ eo cô từ từ đưa phân thân vào trong dũng đạo.

“A… A ừ…”

“A nga…”

Hai người đồng thời rên rỉ, cùng nhau nhắm nghiền mắt lại. Người đàn ông cuối cùng được thỏa mãn như dã thú mất lý trí, bắt đầu những hành động nguyên thủy nhất. Phân thân cấp tốc rút ra đâm vào trong dũng đạo, dính đầy mật dịch ẩm nóng, vô cùng trơn trượt, được bọc lại khít khao khiến anh mê luyến không thôi.

“A ừ… Ừ a…”

Nhiệt tình của anh hiển nhiên cũng lây sang Tranh Phù, cô đong đưa vòng eo đón ý nói hùa theo mỗi một lần va chạm của anh.

Giờ phút này ngôn ngữ đều là dư thừa, hai người yêu nhau làm chuyện nguyên thủy nhất để thể hiện tình cảm.

Đem tất cả tinh hoa tình yêu bắn sâu vào trong cơ thể cô, đơn giản là vì cô là người duy nhất có tư cách có được tình yêu của anh.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Pink2205 về bài viết trên: MysB, Tthuy_2203, mybo199, nbichhhh0417
Có bài mới 22.08.2017, 20:53
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 08.06.2017, 12:56
Bài viết: 328
Được thanks: 3924 lần
Điểm: 20.24
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mật máu cố yêu - Thủy Nguyệt Huyên - Điểm: 33
Chương 82: Cơm trưa tình yêu

Kết quả là Tranh Phù không nghĩ ra đi đâu, Triệu Hành Uy ở nhà với cô ba ngày, đã bị cô đuổi về công ty. Dù sao mỗi ngày bị anh ép ăn điểm tâm, hiện tại cô đã dưỡng thành thói quen ăn cơm rất ngon miệng rồi.

Nhàm chán ở nhà cả một buổi sáng, mới phát hiện thật sự rất chán. Cô dứt khoát bảo phòng bếp chuẩn bị cơm trưa cho hai người, lắc lư lắc lư xách cơm trưa tình yêu đi tìm ông xã.

Tranh Phù vừa ra khỏi cửa, quản gia liền lập tức gọi điện thoại nói cho Triệu Hành Uy. Vậy nên lúc Tranh Phù đến Thiên Long, đã có một em gái lễ tân chờ sẵn đưa cô vào thang máy.

“Em gái! Bảo chủ tịch nhà em lăn ra đây cho lão nương~!” Ha ha ha, Tranh Phù ngửa mặt lên trời cười dài ba tiếng, cuối cùng cô có thể thỏa mãn thể hiện khí phách rồi.

Em gái lễ tân cực kì hiểu chuyện, lập tức lấy điện thoại gọi đi. Một lát sau, chỉ thấy Triệu Hành Uy vội vàng bước ra từ thang máy. Lúc nhận được điện thoại thì anh đang họp, vốn định chấm dứt nhanh chút tới đón cô, nhưng lại quên mất thời gian. Vừa nghe nói cô đến đây, anh lập tức bỏ lại mấy vị chủ quản chạy xuống dưới.

“Hi hi hi, ông xã thật nghe lời a.” Tranh Phù cười xoa đầu người đàn ông trước mặt, tuy rằng cô cần phải kiễng chân lên.

Triệu Hành Uy dung túng cho hành động của cô, từ lúc trong lúc vô tình biết cô có tìm người phương pháp vớ vẩn như thế, anh đã báo trước cho lễ tân thỏa mãn cô một lần.

“Ở nhà chán quá, nên em chạy đến đây?” Nhìn dáng vẻ không chịu nổi tịch mịch của mình, buổi sáng còn đuổi anh đi khoái trá như vậy, nghĩ đến liền bực mình.

“Em đặc biệt đưa cơm trưa tình yêu cho anh có được không, lòng tốt mà bị coi là lừa đảo.” Chọc chọc lồng ngực của anh, cô sẽ không cho anh vạch trần đâu, “Hừ, nếu em nhàm chán như anh nói, em có thể trở về nhà. Một chút cũng không hiểu dụng tâm săn sóc của em, đại ngu ngốc.”

“Tốt tốt tốt, anh sai rồi, anh là đại ngu ngốc.” Bại dưới tay cô, tranh cãi cùng cô đúng là không có kết quả tốt.

Triệu Hành Uy nhận lấy cái túi trong tay cô, ôm nàng nghênh ngang đi vào thang máy chuyên dụng, hoàn toàn không chú ý tới những người liên can đã bị hình ảnh vừa rồi đánh cho tan tác hóa thành tro bay theo gió. Thật đúng là nghe danh không bằng gặp mặt, hóa ra ông chủ lớn của bọn họ thật sự rất cưng chiều thật bà chủ! Nhưng có cần kích thích như thế không, như hoàn toàn thay đổi thành người khác, dù bọn họ có thông minh tới đâu cũng không thể tiêu hóa nổi!

“Vừa rồi anh đang làm cái gì vậy?” Vào trong thang máy, Tranh Phù đem sức nặng toàn thân đều đặt trong lòng anh, thư thái làm động vật nhuyễn thể.

“Họp.” Tuy nhiên, vừa rồi anh đi vội vàng, hình như chưa chấm dứt hội nghị.

“Chúng ta đến phòng họp ăn cơm đi?” Mắt cô sáng quắc, không biết lại suy nghĩ cái gì.

Triệu Hành Uy nhíu mày, chờ cô giải thích, ý tưởng của cô luôn nảy ra đột ngột, khiến anh nhịn không được bắt đầu suy xét, có phải trong đầu cô luôn có rất nhiều ý tưởng khác nhau không.

“Anh không hiểu, Vân Vân nói với em, cô ấy và đồng nghiệp trong công ty đều ăn cơm ở phòng họp, nên em phải thử một chút. Còn nữa, nhóm tinh anh nhà anh cũng cần phải ăn cơm.” Không cần nghĩ cũng biết, anh bỏ lại các chủ quản ở phòng họp. Sớm muộn gì bọn họ cũng bị hong khô, rồi bị cô treo lên đi bán!

“Toàn bộ thế giới của em đều có đạo lý, anh nói không lại em.” Ở trước mặt cô, từ trước tới nay anh toàn đại bại, bại bởi những suy nghĩ kỳ diệu của cô.

Cho nên khi bà chủ xuất hiện ở phòng họp gặp những cán bộ cao cấp, bọn họ biết ngày lành đã đến. Áp suất thấp vừa rồi biến mất, bọn họ có thể vô cùng cao hứng đi ăn cơm. Bọn họ thật sự phải cảm ơn bà chủ vĩ đại vì kịp thời xuất hiện!

Chờ tất cả mọi người đi ra ngoài, Tranh Phù sôi nổi mở tất cả cửa sổ của phòng họp ra, dùng cách nói của cô là giúp không khí lưu thông. Còn Triệu Hành Uy bảo thư ký mang một ly coffee và một cốc sữa vào, nhân tiện cầm thêm hộp kem hương cỏ mà cô yêu nhất.

“Anh nói xem tháng sau em đến công ty nên dùng dáng vẻ của bà chủ lớn như Godzilla, hay là vẫn dùng dáng vẻ tiểu bạch đáng yêu thỏ?” Hai cái tay giật lấy caravat của anh, vừa nói vừa há mồm đợi anh cho ăn.

“Hay dùng dáng vẻ tiểu hồ ly đi.” Đưa cơm vào trong miệng cô, Triệu Hành Uy cũng ăn một miếng.

Tròng mắt quay tròn, giờ phút này trông cô thật sự giống một con hồ ly nhỏ giảo hoạt đáng yêu. Lại bị một miếng cơm với đồ ăn làm cho hai gò má phình ra, đáng yêu đến mức khiến Triệu Hành Uy nhịn không được hôn chụt một cái lên cặp môi thơm.

Có đôi khi anh cảm thấy, không phải anh cưới vợ, mà là có một cô con gái. Tình yêu và cưng chiều ban đầu hoàn dần dần thêm chút tình thương của người cha. Nhưng tiểu nha đầu đáng giận còn không có việc gì thỉnh thoảng gọi anh là ba ba, khiến anh có ác cảm loạn luân.

“Em không phải hồ ly, ông nội của em mới là hồ ly.” Kiên quyết không thừa nhận, cô thích làm tiểu bạch thỏ.

“Ông nội của em là lão hồ li, em là tiểu hồ ly.” Ôm nàng, anh lại hôn chụt lên môi cô một cái, rồi mới đút thức ăn cho cô. Hiện tại điều anh muốn nhất ăn không phải là đồ ăn trước mặt, mà là giai nhân trong lòng.

Tranh Phù chớp mắt bưng lấy sữa từ từ uống cho xuôi cơm, cười tủm tỉm. Tiểu hồ ly thì tiểu hồ ly, cô là chỉ có thể là tiểu hồ ly. Cô phải làm tiểu hồ ly lớn lên giống tiểu bạch thỏ, oa ~

Hai người anh một miếng em một miếng, giải quyết toàn bộ cơm trưa tình yêu, cuối cùng Tranh Phù còn nấc cục một cái. Lúc này cô ôm lấy hộp kem ăn vài miếng, ngậm lấy thìa nhìn chồng mình.

“Lại muốn làm cái gì?” Vừa nhìn thấy bộ dáng khả ái kia của cô, anh liền biết trong đầu cô lại đang tính chuyện mưu ma chước quỷ nào rồi.

“Chúng ta đi Las Vegas chơi đi?” Lấy cái thìa trong miệng ra, đôi mắt Tranh Phù cong cong thành vầng trăng non.

“Vậy em muốn đi lúc nào?” Ôm lấy cô, anh dứt khoát để cô ngồi trên chân mình.
Bình thường cô đều mặc váy, hơn nữa thời tiết không lạnh nên cũng không đi tất chân. Triệu Hành Uy cố ý để thứ đó của mình đặt giữa hai chân cô, để thứ cực nóng đó cách lớp quần lót mỏng manh chạm vào hoa tâm của cô.

“A… Em đang nói chuyện nghiêm chỉnh với anh mà.” Tranh Phù xoay động thân mình, người đàn ông này không thể ngừng nghĩ đến chuyện này sao.

“Anh chưa ăn no, không bằng em cho anh ăn đi.” Đè lên ngực cô, anh để hơi thở nóng rực phả lên tai cô.

Đôi bàn tay trắng như phấn đập nhẹ lên người anh, tuy nhiên cô không vặn vẹo nữa, mà tùy ý để anh ma sát đụng chạm.

“Hành Uy, có chỗ nào mà không có thế lực của anh không?” Cô thuận miệng hỏi, khép mắt lại đã nghe thấy hơi thở trên người anh, cô rất thích hơi thở cường hãn nam tính chỉ anh mới có.

“Có.” Mặc kệ có phải cô thuận miệng nói hay không , anh cũng chẳng giữ bí mật với cô.

Nằm trong lòng anh, Tranh Phù ồ một tiếng, cô cảm thấy buồn ngủ. Ở nhà đợi một năm sinh bé cưng, nên cô đã quen ăn xong cơm trưa là đi ngủ, thói quen này xem ra phải mau bỏ thôi.

“Trách không được ba luôn nói, anh là một đối thủ đáng sợ.”

Từ lúc Triệu Hành Uy bắt đầu tiếp quản Triệu gia, Hạ gia bắt đầu kiêng kị thủ đoạn cùng thế lực của anh. Lúc trước thúc đẩy hôn sự của anh và Hạ Lan Thấm, cũng là vì muốn dùng cô để an ủi Triệu Hành Uy. Vậy nên, cho dù Hạ Lan Thấm làm những chuyện khiến Hạ gia mất mặt, nhưng Hạ gia cũng không cắt đứt quan hệ.

Khi ông nội đồng ý hôn sự của cô, Tranh Phù hiểu rõ một phần nguyên nhân là vì anh. Tuy nhiên, cô biết nếu như mình thật sự không đồng ý, trong nhà cũng sẽ không ép cô. Nói đến cùng, gia đình như bọn họ, muốn tìm một hoàn toàn vì yêu mà kết hợp là chuyện rất khó. Nhiều nhất là kết hôn sau đó bồi dưỡng tình cảm, giống như ba mẹ cô.

“Tranh Phù, tin tưởng anh, anh có thể làm bất cứ chuyện gì vì em.” Vì cô, anh có thể buông tha cho ý đồ thôn tính Hạ gia. Nếu như không phải vì yêu cô, có lẽ anh đã chọn một trong những tình nhân trước đây, cùng nhau đè sập Hạ thị.

“Ừ, em muốn đi ngủ.”

Cô thật sự muốn đi ngủ, tuy rằng đầu óc vẫn còn chút tỉnh táo.

Cô nghe ba mẹ chồng nói, anh đã đem một phần cổ phần Triệu thị chuyển sang tên cô, tuy nhiên cô không hỏi anh. Hình như trước khi cô và anh kết hôn, đây là ý của ông nội cô. Phiền toái như vậy làm gì, văn kiện cơ mật cùng con dấu của anh đều khóa trong tủ bảo hiểm của cô từ lâu, thật không rõ mấy người lớn sao lại ngốc như thế.

“Được rồi, cho phép em ngủ một lát.”

Anh mỉm cười ôm cô, tạm thời để cô ngủ một chút, sau đó cô sẽ thỏa mãn anh.
Quả nhiên, anh có một cô con gái chứ không phải một cô vợ mà.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Pink2205 về bài viết trên: MysB, mybo199, nbichhhh0417
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 87 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: asdfghjkl99, Miuhangabc, tlam0212 và 200 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

2 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

[Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

5 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ)

1 ... 89, 90, 91

6 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

7 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 59, 60, 61

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 109, 110, 111

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang

1 ... 71, 72, 73

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi

1 ... 46, 47, 48

[Hiện đại - Hài] Tuyệt đối không được - Đào Đào Nhất Luân

1 ... 25, 26, 27

12 • [Hiện đại] Bà xã trẻ xã hội đen - Minh Khê

1 ... 73, 74, 75

13 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 37, 38, 39

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 240, 241, 242

15 • [Cổ đại] Công tử khuynh thành - Duy Hòa Tống Tử

1 ... 25, 26, 27

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 96, 97, 98

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

19 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68


Thành viên nổi bật 
Mía Lao
Mía Lao
The Wolf
The Wolf
Nguyên Tĩnh Nhã
Nguyên Tĩnh Nhã

Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 492 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
TranGemy: Nhân dịp sinh nhật diễn đàn, hãy chia sẻ về Lê Quý Đôn trong bạn và nhận quà bự tại Cuộc thi viết: Diễn đàn trong bạn, trong tôi được tổ chức bởi Box Nhật Ký và CLB Văn Học nhé
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 467 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 284 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
TửNguyệtLiên: viewtopic.php?t=410922&p=3383693#p3383693
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 582 điểm để mua Chậu hoa hồng
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nương nào trong truyện kiếm hiệp?
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 553 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1351 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cô bé và cún
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2560 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 264 điểm để mua Cô bé và cún
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 1285 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 659 điểm để mua Cung Cự Giải
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 250 điểm để mua Cô bé và cún
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn cam
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn vàng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn hồng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2437 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2437 điểm để mua Nữ vương
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 2320 điểm để mua Nữ vương
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1222 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2320 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2208 điểm để mua Thiên thần xanh
Yêu Nguyệt Trọn Đời: Ai đi off hà.lội k cho tớ bám áo với :'(
Yêu Nguyệt Trọn Đời: Xin chào
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 2101 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 525 điểm để mua Chậu hoa hồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.