Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 81 bài ] 

Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

 
Có bài mới 30.10.2017, 12:47
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Tinh Bảo Loan Bang Cầm Thú
Chiến Thần Tinh Bảo Loan Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 22.02.2015, 10:51
Tuổi: 17 Nữ
Bài viết: 653
Được thanks: 5000 lần
Điểm: 7.27
Có bài mới Re: [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên - Điểm: 12
【066】 Đại Kết Cục

Phần 1.

Tùy Duyên nhìn Quý thị, nghĩ nghĩ, "Tiếp tục bán đi, chúng ta đặt ở cửa tiệm nhỏ bên kia, đại tỷ và Quý đại ca, cùng Chiêu Đệ các nàng, kiếm nhiều kiếm ít, đại tỷ cứ giữ lại, về sau làm của hồi môn cho mấy đứa bé, ngươi xem Chiêu Đệ, sẽ nhanh chóng 16, nên tìm nhà rồi!"

Quý thị nghe vậy, trong lòng ấm áp không thôi, kéo tay Tùy Duyên, “Muội tử, ta nghe ngươi, tiếp tục mở cửa tiệm bên kia, nhưng mà, bạc kiếm được, cả nhà chúng ta lấy ba phần, còn dư lại bảy phần, ngươi thu, được không?"

"Vì sao ngươi phải như vậy?"

Gặp qua lòng tham không đáy, chưa từng thấy qua không ham tiền tài.

Quý thị cười, “Muội tử, không dối gạt ngươi, ai cũng yêu tiền, nhưng trên sách thường nói, quân tử ái tài, thủ chi hữu đạo*, muội tử, cả nhà chúng ta ăn của ngươi, mặc của ngươi, thật sự chưa từng trả lại, ngươi giúp chúng ta nhiều như vậy, chúng ta cảm kích, không có ngươi, cũng không có chúng ta, làm người phải có lương tâm, muội tử, nếu như ngươi vẫn không đồng ý nhận lấy tiền, ta liền không đi qua bên kia, mặt dày mày dạn, nương nhờ bên này!"
(* Người quân tử coi trọng của cải nhưng lấy của cải phải đúng đạo lý)

Tùy Duyên hít sâu một hơi, "Tùy ngươi vậy!"

Quý thị vui vẻ không thôi, lặng lẽ kéo Tùy Duyên, “Muội tử, ta thấy Đông Ân không tệ, khi nào rảnh giúp ta hỏi thử, hỏi hắn xem, Chiêu Đệ nhà ta thế nào. . . . . ."

Tùy Duyên ngẩn người, nở nụ cười.

Đông Ân —— Chiêu Đệ.

Đông Ân 17, Chiêu Đệ 14, kém ba tuổi, đều đã thành thục hiểu chuyện, lại chững chạc.

Trái lại rất xứng.

“Được, ta hỏi thử!"

“Muội tử, cảm ơn ngươi!"

"Xem ngươi nói chuyện, nói thật, nếu như không phải là có các ngươi, ta cũng chưa chắc nấu được như vậy!"

Bị buộc rời khỏi Phục Hi thành, không rõ tung tích Hạo Nhiên.

Tái đại nương đau lòng, mọi người đồng tâm hiệp lực.

Không có cả gia đình Quý thị tri kỷ, thật không chịu đựng nổi nữa.

Gần đây Tái đại nương cởi mở không ít, trên đầu vẫn có tóc trắng như cũ, nhưng cả người lên tinh thần.

Bất Hối cũng càng ngày càng thân thiết với Tái đại nương, trong lúc mơ mơ hồ hồ, Tùy Duyên nhìn thấy Bất Hối có mấy phần giống Tái đại nương.

“Muội tử, ngươi có phát hiện không, Bất Hối thật là có chút hình bóng của đại nương, nếu như ngươi không nói, ai cũng cho là thân bà tôn!"

Tùy Duyên nghe vậy, trong lòng thắt chặt lại.

"Không phải vậy, Bất Hối, ta. . . . . ."

Nguyên chủ của thân thể này, năm đó ở kinh thành, chính là bị cường bạo, mới sinh hạ Bất Hối.

Cong cong thẳng thẳng trong này, lại đã nhiều năm như vậy, Bất Hối cũng tám tuổi rồi, tính tính toán toán đã chín năm, thời gian chín năm, có thể thay đổi rất nhiều rất nhiều.

“Muội tử, làm sao vậy?" Quý thị hỏi.

Tùy Duyên lắc đầu. Eri d đ

"Không có việc gì!" L$ê q^ú@y Đ*ô'nn

Tiếp đó, Tùy Duyên muốn mời đại trù (đầu bếp), tìm gã sai vặt, dạy đại trù làm cá, làm tôm như thế nào, lại phải bồi dưỡng gã sai vặt, tóm lại, bận rộn.

Tái đại nương thấy mọi người đều đang bận rộn, dần dần cũng không bi thương nữa, cảm giác, Hạo Nhiên sẽ trở về, một nhà bọn họ sẽ đoàn tụ.

20 tháng giêng.

Tùy ký khai trương.

Múa rồng, múa sư, tiếng pháo không ngừng, rất náo nhiệt.

Tùy Duyên nhìn Quý Khôi đi đốt pháo, đột nhiên nhớ tới, năm ngoái, là Hạo Nhiên ca đốt pháo cho nàng.

Cảnh còn người mất.

Hạo Nhiên ca. . . . . .

Ta vẫn dùng tên tiệm là Tùy ký như cũ, ta muốn cố gắng mở rộng Tùy ký khắp đại giang nam bắc, nếu như ngươi mạnh khỏe, nhớ đến tìm chúng ta.

Chúng ta chờ ngươi.

Xoay đầu đi, Tùy Duyên đỏ hốc mắt.

Tái đại nương nhìn, trong lòng cũng khó chịu.

Có người cũng giống như nàng, nhớ đến, lo lắng cho Hạo Nhiên, tình cảm không giống nhau, mục đích lại như nhau, hi vọng Hạo Nhiên tốt, hi vọng Hạo Nhiên có thể trở lại.

Tùy ký vừa khai trương, buôn bán thật sự rất tốt.

Món ăn thương hiệu, cá chần nước sôi, cá nấu cải chua, cá sốt cay, cá kho. . . . . . , liền đưa tới không ít khách, càng đừng nói là bún thịt, thịt kho tàu, giò heo kho tàu, gà kho, mọi thứ mỹ vị, vô cùng tinh xảo.

Mỗi ngày, chuyện Tái đại nương thích nhất, chính là giúp Tùy Duyên ghi sổ, đếm bạc.

Ngày nào đó.

Tái đại nương vẫn ngồi ở bên quầy như cũ, nhìn Bất Hối ghi sổ, ở một bên chỉ bảo, lại thấy một nam tử trung niên nhìn vào Tùy ký.

Tái đại nương nhìn hắn, hốc mắt liền đỏ.

Bao nhiêu năm rồi, 29 năm không thấy, hắn già rồi, chính mình cũng già rồi.

Nhưng phần tình yêu giành cho nhau ở trong lòng, vào giờ khắc này, không thay đổi chút nào.

Dường như cho tới bây giờ vẫn chưa bao giờ thay đổi.

"Hoa nhi. . . . . ."

Ngọc Cẩm nghẹn ngào khó chịu.

Bao nhiêu năm không gặp, tóc nàng bạc đi nhiều như vậy, là vì Hạo Nhiên thôi.

Đều là hắn không tốt, không có bảo vệ tốt nhi tử của bọn họ.

Đột nhiên Tái đại nương khóc, khóc làm Bất Hối lo lắng, lại từng bước từng bước đi về phía Ngọc Cẩm, "Ngươi đã đến rồi!"

"Đúng, ta tới rồi, về sau không bao giờ đi nữa!"

Vinh hoa phú quý, không cần.

Có gì so sánh với chuyện được ở bên cạnh người trong lòng, cả đời.

Sống cũng được, chết cũng được, hắn đều muốn ở cùng một chỗ với người trong lòng.

Tái đại nương khóc, "Ta cho rằng, cả đời này, ngươi đều sẽ không trở về!"

"Hoa nhi. . . . . ."

Người đã bao nhiêu tuổi rồi, vẫn nhớ tên thân mật trước kia như cũ, vẫn nhớ những lời thề ước như cũ.

"Thật xin lỗi, ta không có bảo vệ tốt nhi tử của chúng ta, ta. . . . . ." Ngọc Cẩm nói xong, không nhịn được chảy nước mắt ngang dọc.

Tái đại nương đã từng tức giận, đã từng trách cứ, nhưng không hận.

"Không trách ngươi, chỉ trách ta, không giữ hắn lại, không để cho hắn đi kinh thành, chỉ trách, nhi tử của chúng ta, lòng trách nhiệm quá nặng, một lòng một dạ muốn tìm được nữ tử kia, bồi thường cho nàng, bù đắp cho nàng. . . . . ."

Ngọc Cẩm ở lại Tùy ký, hắn đã có tôn tử, tôn nữ, lại cực kỳ thích Bất Hối.

Bất Hối cũng đặc biệt khiến trong lòng Ngọc Cẩm vui vẻ, mở miệng một tiếng gia gia, nãi nãi gọi hai người vui vẻ ra mặt, Tái đại nương cũng bớt ưu sầu rất nhiều.

Ngọc Hoằng nhận được tin tức, phụ thân của hắn tới Đồng thành.

Hắn muốn tới xem thử, là một nữ tử như thế nào, có thể được phụ thân hắn yêu nhiều năm như vậy.

Từ bỏ tất cả. Diễn d l7ê q8ú9ỵ đ2ôn

Khiến cho nương hắn khám phá hồng trần (hiểu ra đời chỉ là hư ảo), thanh đăng cổ phật giải quyết xong những năm cuối đời.

Nhưng, khi lần đầu tiên hắn nhìn thấy, nhìn hai người họ, đang dắt một tiểu nữ hài cùng nhau ra ngoài, Ngọc Hoằng mới phát hiện, phụ thân của hắn, cười thoải mái như vậy.

Xa xa, không biết bọn họ đang nói điều gì, chỉ nhìn thấy, bọn họ đang cười.

Một vị phụ nhân đuổi theo, đưa một cái ô.

Phụ nhân kia, phụ nhân kia. . . . . .

Ngọc Hoằng hít một hơi thật sâu, làm sao có thể, không phải đã chết rồi sao?

Không phải sớm chết rồi sao?

Là chỗ nào xảy ra vấn đề?

Ngọc Hoằng nghĩ không ra, đơn giản trước tiên ở lại Đồng thành, tìm người đi hỏi thăm, tin tức nhận được, lại làm cho hắn dở khóc dở cười.

Chẳng lẽ đây chính là duyên phận.

Sâu xa bên trong, bọn họ gặp nhau, sau đó ở chung một chỗ.

"Ha ha. . . . . ." Ngọc Hoằng cười khổ.

Phí nhiều tâm cơ như vậy, muốn hủy diệt một người, kết quả lại phát hiện, người kia lại có được nhiều như vậy.

"Gia, tiền thưởng. . . . . ."

Ngọc Hoằng nghe vậy, từ trong lòng ngực lấy một túi bạc ra, ném cho người nọ, người nọ vui vui mừng mừng rời đi.

Ngọc Hoằng nghĩ, hắn muốn đi gặp nữ tử tên Tùy Duyên đó, không biết nàng có biết hay không, lão phu nhân hiện giờ nàng chăm sóc, chính là mẫu thân của nam nhân năm đó cường bạo nàng?

Tùy ký.

Lúc Tùy Duyên nhận được lá thư, ngẩn người.

Nàng vốn không quen biết nhiều người ở Đồng thành, vốn sẽ không có người đưa thư cho nàng, là ai chứ?

Mở ra xem, Tùy Duyên sửng sốt.

Trong thư nói, có tin tức về Hạo Nhiên muốn nói cho nàng, kêu một mình nàng đến trà lâu Thiên Tường gặp mặt, hơn nữa không đợi lâu.

Do dự một chút, Tùy Duyên vẫn đi đến trà lâu Thiên Tường, lại len lén đặt môt thanh chủy thủ vào trong ngực, lúc ra cửa cũng nói chỗ mình đi với Quý Khôi.

Trà lâu Thiên Tường.

Ngọc Hoằng cho rằng Tùy Duyên không tới, nhưng khi hắn dần dần chờ đợi đến mất kiên trì, lại thấy nữ tử kia từ từ đi tới, lạnh nhạt nhưng không còn yếu ớt như năm đó, đôi mắt kia, trong suốt sáng ngời.

Một thân xiêm áo, không thể nói hoa lệ, nhưng mà cũng tính là được, tóc chải rất bảo thủ, chỉ cài một cây trâm.

Tùy Duyên vào trà lâu Thiên Tường, con ngươi nhẹ quét.

Có người biết nàng, vội vàng tiến lên chào hỏi, Tùy Duyên mỉm cười, gật đầu đáp lại.

Chỉ có nam tử ngồi ở bên cửa sổ, từ đầu đến cuối đều nhìn ra ngoài cửa sổ, cảm giác nói với Tùy Duyên, người đó chính là người nàng muốn tìm, tiến lên đứng ở bên cạnh Ngọc Hoằng, "Công tử. . . . . ."

Ngọc Hoằng ngẩng đầu, nhìn Tùy Duyên.

Nhưng mà trong nháy mắt, trong đầu Tùy Duyên, liền hiện ra bóng dáng của Ngọc Hoằng.

Ngược lại Tùy Duyên không nghĩ tới, chủ nhân trước đây của thân thể này, thế nhưng từng thích nam tử trước mặt.

Ngọc Hoằng.

Thế tử gia của Cẩm Thân vương phủ.

"Đến rồi!" Thản nhiên.

Tùy Duyên gật đầu, ngồi xuống.

"Còn nhớ ta không?" Ngọc Hoằng hỏi.

Tùy Duyên khẽ lắc đầu, "Không nhớ rõ!"

"Ta cho là ngươi sẽ không quên, nhưng không nghĩ tới. . . . . ."

Tùy Duyên thản nhiên nhếch môi, không nói.

"Mấy năm nay, trôi qua tốt không?"

Tùy Duyên mới nghiêm túc nhìn Ngọc Hoằng, rất anh tuấn, người nam nhân này, cũng rất ưu tú, nhưng mà trên trán, oán niệm quá nặng.

"Hoàn hảo!"

Ngọc Hoằng bật cười, "Ngươi cực kỳ khẩn trương?"

"Không, ta không khẩn trương, ta chỉ đang suy nghĩ, ngươi kêu ta tới là có ý gì?"

Ngọc Hoằng nhìn Tùy Duyên, hắn rất muốn biết rõ, giờ phút này trong lòng Tùy Duyên, có phải giống như hắn, như nung như nấu ở trong lửa hay không.

"Ngươi tìm được nam tử năm đó làm nhục ngươi rồi sao?"

Một câu nói, như sấm.

Không chỉ Tùy Duyên kinh ngạc, ngay cả người ngồi cạnh trên đó, nghe vậy cũng rối rít nhìn sang.

Làm nhục. . . . . .

Tùy Duyên không sao cả nở nụ cười, "Không có, thế nào, ngươi biết?"

Nói không chừng ban đầu, chính là một âm mưu của hắn. Đẩy một người nữ tử thương hắn, quấn hắn vào hố lửa, về sau cũng không có tư cách đi tìm hắn nữa.

"Ta biết rõ, nhưng mà ta không nghĩ đến, ngươi lại còn sinh ra hài tử của hắn!"

"Những chuyện này, ta đều không muốn biết, nhưng mà ta muốn biết, Hạo Nhiên. . . . . ."

Hạo Nhiên.

Đúng rồi, Hạo Nhiên là nhi tử của Cẩm Thân vương, nam tử trước mặt cũng là nhi tử của Cẩm Thân vương, hắn. . . . . .

Bọn họ. . . . . .

Chẳng lẽ nam tử năm đó, thật sự là Hạo Nhiên, mà Bất Hối. . . . . .

Trong lúc đó Tùy Duyên bỗng nhiên nở nụ cười.

Nếu như vậy, thật đúng là duyên phận.

Sâu xa bên trong, quanh đi quẩn lại, hài tử nàng nuôi, là hài tử của Hạo Nhiên. . . . . .

"Ha ha ha. . . . . ."

Tùy Duyên cười, không kìm lòng được rơi nước mắt xuống, đứng dậy đi ra ngoài.

"Ta nói, ngươi. . . . . ." Ngọc Hoằng đột nhiên đứng lên, Tùy Duyên lại chưa từng dừng bước lại, Ngọc Hoằng chợt hô to, "Ngươi cũng đã biết, phụ nhân bây giờ ngươi chăm sóc, chính là mẫu thân của nam nhân làm bẩn ngươi, ngươi cũng không hận. . . . . ."

Tùy Duyên không rảnh để ý.

Như vậy thì thế nào?

Tái đại nương tốt như vậy, đối xử tốt với nàng, đối xử tốt với Bất Hối.

Còn nữa, tuổi của Hạo Nhiên cũng không nhỏ, lại không thành thân, tại sao?

Tùy Duyên không dám suy nghĩ sâu xa, tiếp tục xuống lầu.

Ngọc Hoằng đột nhiên xông về phía Tùy Duyên, đưa tay bắt lấy Tùy Duyên, nhưng. . . . . .

Nhưng mà trong nháy mắt, môt thanh chủy thủ ở trên cổ hắn. "Ngươi. . . . . ."

Thời gian chín năm, thật sự có thể khiến một người thay đổi nhiều như vậy?

"Hoằng Thế tử, ngươi tự chừa chút mặt mũi cho mình đi, có những chuyện, thật sự muốn làm lớn lên, chưa chắc ngươi thật sự có thể khống chế được, ngươi ở đây lớn tiếng làm ầm ĩ mọi chuyện, ta không quan tâm, nhưng mà ta muốn nói, đến cuối cùng thiện ác cũng hữu báo, ngươi đừng cho rằng, những chuyện bẩn thỉu ngươi làm không ai biết, ta nghĩ nhất định rất nhiều người biết, nhưng mà người thu thập ngươi còn chưa có xuất hiện thôi!"

Tùy Duyên nói xong, thu hồi chủy thủ, xoay người đi về Tùy ký.

Trong lòng, trong nháy mắt này, sáng tỏ thông suốt.

Nếu như một hồi hỏi Tái đại nương, có một số chi tiết, là có thể khẳng định.

Tùy Duyên chợt rời đi, làm Ngọc Hoằng trở tay không kịp, hắn không nghĩ tới, thời gian có thể khiến người ta thay đổi nhiều như vậy, chạy ra đuổi theo, nhìn thấy bóng lưng của Tùy Duyên, biến mất ở trong đám người.

Giơ tay lên sờ lên cổ, hơi hơi đau, có vết máu.

Ngược lại lòng dạ đủ ác độc.

Tùy Duyên đi ra ngoài, Tái đại nương hỏi mấy câu, liền không hỏi nhiều, bây giờ nàng và Ngọc Cẩm tình chàng ý thiếp, hai người ngồi chung một chỗ tâm sự, nói một chút quá khứ, nói một chút mấy chục năm đã bỏ lỡ, tâm tình Tái đại nương tốt hơn rất nhiều.

Tùy Duyên trở lại Tùy ký, liền đi tìm Tái đại nương.

Tái đại nương nhìn Tùy Duyên, hốc mắt có chút đỏ lên, lo lắng hỏi, "Xảy ra chuyện gì rồi sao?"

Tùy Duyên do dự một chút mới hỏi, "Đại nương, ngươi nói cho ta biết, Hạo Nhiên ca đi kinh thành làm cái gì?"

Tái đại nương do dự.

Dù sao, cũng không phải là chuyện vẻ vang gì.

Ngay sau đó nghĩ nghĩ, Tùy Duyên không phải người xấu, lạnh nhạt nói, "Muốn nói chính xác chuyện này, cũng phải nói từ chín năm trước, khi đó Hạo Nhiên, tuổi trẻ khinh cuồng, một lòng nghĩ muốn đi kinh thành tìm phụ thân của hắn, ta làm gì cũng không ngăn được, cứ tưởng, đi rồi, có lẽ gặp được, tất nhiên không thể ngờ, Hạo Nhiên đi, bên kia dự đoán được, người bên kia, hoàn toàn không hoan nghênh Hạo Nhiên, còn bố trí âm mưu quỷ kế, khiến Hạo Nhiên trúng mị dược, ném Hạo Nhiên vào nơi hoang vu, bản năng muốn sống, Hạo Nhiên cũng không biết đã đi đâu, chỉ nhớ rõ xung quanh có rất nhiều Bồ Tát, không khống chế được, liền phá hủy một cô nương. . . . . ."

Tái đại nương nói xong, thở dài thật sâu.

"Mấy năm nay, Hạo Nhiên vẫn sai người hỏi thăm ở kinh thành, cũng tự mình đi qua mấy lần, chính vì chuyện này, vẫn không chịu thành thân, cố chấp nói, phải tìm được người, sau đó cưới nàng, đối xử tốt với nàng cả đời. . . . . ."

Kinh thành, Tự Miếu.

Rất nhiều chi tiết đều đúng.

"Đại nương, Hạo Nhiên ca là một người tốt, người tốt có hồi báo tốt!"

Tái đại nương gật đầu, "Đúng, Hạo Nhiên là một người tốt, người tốt có hồi báo tốt!"

Nhưng người xấu cũng nhiều.

Lại có một câu nói, người tốt sống không lâu, tai họa lưu ngàn năm.

Cuối cùng là sai lầm. Eri

"Đại nương. . . . . ." D đ l]ê q=u=ý đ\ôn .com

Tùy Duyên muốn an ủi, nhưng không biết phải mở miệng thế nào. . . . . .

Cứ như vậy tiếp tục chờ đợi.

Mỗi ngày đều mong đợi Hạo Nhiên trở về.

Tái đại nương vỗ vỗ tay Tùy Duyên, vành mắt ửng đỏ gật đầu một cái, "Không có việc gì, ta không sao, ngươi đi làm việc đi, ta tin tưởng, Hạo Nhiên nhất định sẽ trở về, nơi này, có người hắn quan tâm nhất, hắn nhất định sẽ còn sống trở về!"

"Ta tin tưởng!"

Ngọc Hoằng lại tìm Tùy Duyên mấy lần, Tùy Duyên đều lười phải để ý tới hắn, bận rộn buôn bán ở Tùy ký.

Mùa xuân ba tháng, chuyện buôn bán của Tùy ký đi vào quỹ đạo, vốn muốn mời tiên sinh dạy Bất Hối các nàng đọc sách, Ngọc Cẩm lại sống chết ôm lấy việc này, người hơn 50 tuổi, cầm sách dạy, thật là hào hùng khí thế, một tháng qua mấy đứa bé, cho dù là kiến thức, hay là lời nói, thái độ làm người, tiến bộ không chỉ một điểm nửa điểm.

Ngọc Cẩm thật sự tốt với Bất Hối, thật sự yêu thích.

Thường xuyên kể cho Bất Hối một vài chuyện xưa giang hồ võ lâm, hay là các loại anh hùng đại hiệp..., làm cho Bất Hối bắt đầu cùng hắn học võ.

Vừa bắt đầu còn sợ Tùy Duyên không đồng ý, len lén dạy, sau đó Tùy Duyên lên tiếng, kêu mọi người cùng theo học, Ngọc Cẩm càng dạy tận tâm hơn.

"Nữ hài nhi trong nhà, biết chút công phu phòng thân là tốt!" Tái đại nương nói xong, đưa trà cho Ngọc Cẩm.

Cười đến híp cả mắt.

So với trước kia, Tái đại nương già hơn rất nhiều, ở trong mắt Ngọc Cẩm, nàng vẫn là nữ tử năm đó, vẫn xinh đẹp như vậy, duyên dáng như thế.

"Đúng vậy, nữ hài tử trong nhà, biết chút công phu dù sao cũng tốt hơn!" Ngọc Cẩm nói xong, nâng chung trà lên uống.

Nhìn Bất Hối đang đứng tấn, Ngọc Cẩm càng nhìn càng thích, "Ta thấy, đứa nhỏ này, thật giống đứa bé của Ngọc gia chúng ta mà!"

Tái đại nương nghe vậy kinh ngạc.

Làm sao lại như vậy?

"Ngươi đừng nói bậy, thích đứa bé là chuyện tốt, nhưng những lời nói này, không thể nói lung tung, miễn cho bị A Duyên nghe thấy, tỏ ra không vui!"

Ngọc Cẩm trầm mặc chốc lát, "Nhưng ta thấy, thật sự rất giống, đặc biệt giống ta khi còn bé!"

"Bộ dạng lúc nhỏ của ngươi, ngươi còn nhớ rõ?"

"Không phải cực kỳ nhớ rõ, nhưng mà, ta có một bào đệ, khi đó, cũng có rất nhiều người nói, không phân rõ chúng ta ai là ai, cho nên, ta cảm thấy giống ta khi còn còn!"

Tái đại nương kinh ngạc, "Làm sao có thể chứ?"

Có lẽ, nên hỏi Tùy Duyên một chút, phụ thân của Bất Hối.

Nhưng lúc trước, Tùy Duyên cũng nói rồi, phụ thân của Bất Hối đã chết.

Nếu chết rồi, như thế nào lại. . . . . .

Tái đại nương bỗng nhiên nhớ tới, nàng chưa từng hỏi Tùy Duyên, hai nương con họ từ đâu tới đây, muốn đi đâu?

Hít sâu một hơi, "Ta lại hi vọng, Bất Hối là đứa bé của nhà chúng ta, nhưng đáng tiếc. . . . . ." Tái đại nương than thở, ngay sau đó lại nở nụ cười, "Cho dù không phải đứa bé của chúng ta, ta cũng xem nàng là thân tôn nữ mà đối đãi!"

Ngọc Cẩm cười, "Cũng phải!"



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
15 thành viên đã gởi lời cảm ơn ericaklausee về bài viết trên: Baby Groot, Hothao, Love spring, Mưa biển, Nguyên Lý, Thongminh123, abc1212, chalychanh, lan trần, nammoi, rinnina, san san, sxu, tramanh894, yukita96
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 31.10.2017, 12:14
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Tinh Bảo Loan Bang Cầm Thú
Chiến Thần Tinh Bảo Loan Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 22.02.2015, 10:51
Tuổi: 17 Nữ
Bài viết: 653
Được thanks: 5000 lần
Điểm: 7.27
Có bài mới Re: [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên - Điểm: 12
Phần 2.

Hạo Nhiên vốn có thể đến Đồng thành từ rất sớm, trên đường bởi vì cứu người, trì hoãn thời gian, sau lại bị bệnh một hồi, trong đầu mơ mơ màng màng gì đó, hình như càng ngày càng rõ ràng, hắn cố gắng muốn nhớ lại, nhưng làm sao cũng không nhớ nổi.

Đầu ngược lại càng ngày càng đau.

"Hạo Nhiên ca!"

Hạo Nhiên cười cười với người vừa chạy tới, "Không có việc gì!"

"Đầu lại đau sao?"

Hạo Nhiên gật đầu, "Quế Tử, chờ chúng ta đến Đồng thành, ngươi muốn làm gì thì làm chuyện đó đi, không cần lởn vởn đi theo ta nữa!"

Quế Tử cười cười, "Hạo Nhiên ca, ngươi thu nhận và giúp đỡ ta, ngươi xem ta không có nhà để về, lại không người thân, cũng không có chỗ đi, ngươi hãy thu nhận ta đi!"

"Ta thu nhận ngươi làm cái gì, bây giờ chính ta cũng không quản được chính mình!" Hạo Nhiên nói xong, dựa vào đầu giường.

Mỗi lần hắn nghĩ tới chuyện gì đó, liền đau đầu lợi hại.

Hạo Nhiên hiểu, những chuyện bị hắn quên, người bị quên, sớm hay muộn có một ngày, sẽ nhớ lại.

Hắn càng hiểu rõ, chuyện này tính là mất trí nhớ tạm thời.

"Vậy Hạo Nhiên ca, ta chăm sóc ngươi, có được hay không?"

Hạo Nhiên nhìn Quế Tử, im lặng.

Nghĩ nghĩ vẫn gật đầu, “Được!"

Quế Tử vui vẻ muốn hỏng.

Phụ thân hắn đã chết, không có nương, mỗ mỗ (bà ngoại) không đau, cữu cữu không thương, cũng không có người nguyện ý quan tâm đến hắn, Hạo Nhiên không giống như vậy, mặc dù Hạo Nhiên có chút không dễ ở chung, nhưng mà cho hắn ăn, cho hắn mặc, đối xử tốt với hắn, cho nên Quế Tử muốn đi theo Hạo Nhiên.

"Quế Tử, năm nay ngươi mấy tuổi?" Eri

"21!" Diễn đàn l'ê' q-u-ý đ\ô/n

“Thành thân rồi sao?"

Quế Tử ngượng ngùng gãi gãi đầu, "Không có, nghèo, không có ruộng không có đất không có nhà cửa không có bạc, không có cô nương nào nguyện ý gả cho ta!"

"Vậy sau này làm thật tốt, kiếm nhiều bạc, cưới một tức phụ, sinh mấy oa nhi!"

Nói đến đứa bé, Hạo Nhiên cảm thấy, đầu lại đau.

Hình như có cái gì đó thoáng hiện lên trong đầu, làm thế nào cũng không bắt được.

Tay dùng sức đè đầu, Quế Tử vội hỏi, "Hạo Nhiên ca, lại nhức đầu sao? Ta giúp ngươi xoa xoa!"

"Tốt!"

Quế Tử giúp Hạo Nhiên ấn huyệt thái dương, một đấng mày râu, khó tránh khỏi không biết mạnh nhẹ, "Hạo Nhiên ca, có phải mạnh hay không, có muốn nhẹ một chút hay không?"

Quế Tử không nói lời nào, Hạo Nhiên không cảm thấy đầu đau bao nhiêu, Quế Tử vừa nói, Hạo Nhiên càng cảm thấy đau, "Quế Tử, ngươi đừng nói chuyện, nếu như ta thật sự đau, ta liền nói!"

"Được!"

Thẩm Ý không nghĩ tới sẽ va phải Hạo Nhiên, đứng tại chỗ, nhìn cách đó không xa, Hạo Nhiên cũng đang nhìn hắn.

Gương mặt khác, cảm giác khác.

Thẩm Ý vô cùng may mắn, hắn đã từng may mắn được xem qua mặt của Hạo Nhiên.

Tiến lên, "Hạo Nhiên!"

Hạo Nhiên nhìn Thẩm Ý, trừng mắt nhìn, cẩn thận nghĩ nghĩ, "Thẩm Ý, ngươi là Thẩm Ý?"

Thẩm Ý gật đầu, "Ngươi làm sao vậy?"

"Ngươi có chỗ ở ở huyện thành này sao? Đầu ta đau dữ dội, ngươi tìm đại phu xem cho ta đi!" Hạo Nhiên nói chuyện đương nhiên.

Nhưng Thẩm Ý có chút kinh ngạc, "Hạo Nhiên, có phải ngươi quên chuyện gì hay không?"

Hạo Nhiên gật đầu, "Hình như là quên gì đó, nhưng lại nhớ không nổi là chuyện gì, chỉ cảm thấy rất quan trọng, rất quan trọng, nhưng mà không nghĩ ra!"

Thẩm Ý mang theo Hạo Nhiên trở lại khách điếm mình ở, phái người đi tìm đại phu.

Đại phu tới, bắt mạch cho Hạo Nhiên, "Công tử lúc trước bị thương ở đầu, bên trong đỉnh đầu có máu bầm, chèn ép các mạch máu, cho nên có chút thay đổi!"

"Có thể khỏe lại sao?" Hạo Nhiên hỏi.

Đại phu lắc đầu một cái, "Chuyện này không biết, có lẽ, ngày nào đó máu bầm liền tiêu tán, nhưng mà, có lẽ, cả đời cũng không nhớ lại được!"

Hạo Nhiên không hỏi nhiều, Thẩm Ý để cho người đưa đại phu trở về.

Mới ngồi xuống ở trước mặt Hạo Nhiên, "Ngươi đã từng tới Đồng thành sao?"

Hạo Nhiên gật đầu.

Đột nhiên Thẩm Ý nở nụ cười, "Ngươi gặp mặt nàng sao?"

"Nàng, người nào?"

"A Duyên!"

A Duyên. . . . . .

Hạo Nhiên nhắm mắt lại, đột nhiên nghe có người gọi hắn Hạo Nhiên ca.

Ôn nhu, ấm áp.

Bỗng nhiên đứng lên, quay đầu nhìn lại, hành lang trống rỗng.

"Ta nghĩ, ta nhất định rất yêu thích nàng!" Hạo Nhiên nói xong, suy sụp tinh thần ngồi xuống.

Thẩm Ý cười, "Có lẽ vậy đi, khi đó, bản thân ta bị thương được ngươi nuôi trong nhà, cũng bởi vì thấy ta và nàng gặp nhau, ngươi liền đuổi ta đi!"

Hạo Nhiên bật cười, "Làm sao có thể chứ?"

"Thật sự, mặc dù nàng mang theo một đứa bé, nhưng chính là một nữ tử tốt, đối với ngươi cũng tốt, đối với Tái đại nương cũng tốt, chuyện nàng có thể làm, đều làm, y thuật cũng không phải bình thường, hôm nay ta còn có thể sống được, lúc trước đều nhờ có nàng!"

"Nương ta?"

Hạo Nhiên đột nhiên nhớ tới Tái đại nương, nhớ tới Phục Hi thành, nhớ tới chuyện mình dịch dung.

"Nương ta ở Phục Hi thành, ta muốn trở về Phục Hi thành, Thẩm Ý. . . . . ."

Thẩm Ý kéo Hạo Nhiên, "Hạo Nhiên, ngươi tỉnh táo lại, hãy nghe ta nói!"

"Nhưng. . . . . ."

"Nương ngươi không có ở Phục Hi thành!" Thẩm Ý cẩn thận nói.

Khiến cho Hạo Nhiên ngồi xuống.

Thẩm Ý cũng hiểu, Hạo Nhiên bị thương, thương ở trên đầu, mới khiến cho hắn quên mất một vài chuyện, mà những chuyện đó, đối với Hạo Nhiên mà nói, đều là cực kỳ quan trọng, cả đời không thể xoá nhòa.

"Vậy nương ta ở nơi nào?" Hạo Nhiên hỏi.

"Ở Đồng thành, lần trước ta đã gặp được, nương ngươi so với lúc trước, già hơn một chút, nhưng mà, trải qua không tồi, chính là A Duyên, đối với nương ngươi rất tốt!"

"A Duyên, A Duyên. . . . . . , Tùy Duyên, nàng có một nữ nhi kêu Bất Hối, Tùy Bất Hối!" Hạo Nhiên kêu lên.

Nhớ lại. Erica

Hắn nhớ lại, chuyện gì cũng nhớ lại.

Đột nhiên đứng lên, "Thẩm Ý, ta muốn đi Đồng thành, hiện tại liền phải đi, sau này chúng ta còn gặp lại!"

Thẩm Ý gật đầu, "Đi đường cẩn thận, qua mấy ngày nữa ta sẽ thành thân, đến lúc đó, hi vọng ngươi mang theo người nhà của ngươi, tới uống rượu mừng!"

"Đồng ý!" Diễn đ [lê] q\u\ý đ*ô-n

Dọc đường đi Hạo Nhiên vội vàng cưỡi ngựa không ngừng nghỉ, Quế Tử mệt mỏi đến mức đi bộ vài bước cũng đau, nhưng vẫn cắn răng kiên trì đi tiếp, một câu oán trách cũng không có.

Lại không dám đi hỏi Hạo Nhiên xảy ra chuyện gì, bởi vì Hạo Nhiên vô cùng vội vàng, hắn nhìn ra.

Hạo Nhiên vừa đến Cổ thành, liền hỏi thăm Tùy ký, biết được vị trí của Tùy ký, chạy thẳng tới.

Xuống ngựa, đi vào Tùy ký.

Chỉ thấy Tái đại nương bưng chén đĩa ra ngoài, để cho Ngọc Cẩm nếm thử.

"Nương. . . . . ."

Hạo Nhiên kêu.

Tái đại nương nghe vậy, quay đầu lại, chén đĩa trong tay rơi trên mặt đất, nhìn Hạo Nhiên ở cửa, đỏ hốc mắt.

"Nương!"

Hạo Nhiên lớn tiếng kêu một câu, chạy đến trước Tái đại nương, ôm lấy Tái đại nương.

Tái đại nương khóc, từng cái từng cái đánh vào lưng Hạo Nhiên.

Một câu đầy đủ đều không nói được.

"Nương, ta đã trở về, ta đã trở về!"

Tái đại nương muốn trách mắng mấy câu, nhưng dù sao cũng là nhi tử, rốt cuộc không nỡ, "Trở lại là tốt rồi, trở lại là tốt rồi!"

Ngọc Cẩm nhìn Hạo Nhiên, cũng rất kích động.

Hắn có mấy nhi tử, nhưng chân chân chính chính yêu thương, lo lắng, cũng chỉ có một mình Hạo Nhiên.

Nói hắn thiên vị cũng được, nói hắn ích kỷ cũng được.

Nhưng báu vật hắn chân chân chính chính có được, chỉ có Hạo Nhiên.

"Hạo Nhiên. . . . . ." Ngọc Cẩm khẽ gọi.

Hạo Nhiên nhìn Ngọc Cẩm, do dự, nhìn gương mặt mong đợi của Tái đại nương, khẽ gọi, "Phụ thân!"

"Ai!" Ngọc Cẩm vội vàng lên tiếng, kích động, nghĩ muốn tiến lên trước ôm Hạo Nhiên một cái, nhi tử của hắn, lại không dám động.

Hắn biết, Hạo Nhiên kêu hắn, hoàn toàn là dựa vào mặt mũi của nương hắn (Hạo Nhiên), không hy vọng nương hắn không vui, cho nên có hơi không dám.

Tái đại nương lại không nghĩ nhiều như vậy, vào giờ này khắc này, toàn bộ trong đầu đều là Hạo Nhiên trở lại, còn sống trở lại, tràn đầy vui sướng, chuyện gì cũng không muốn nghĩ, cũng không dám suy nghĩ.

Dù cho gương mặt của Hạo Nhiên thay đổi, trở nên anh tuấn hơn trước kia, đẹp mắt hơn trước kia, nàng không quan tâm, nàng chỉ quan tâm, nhi tử của nàng trở lại.

Tùy Duyên mang theo Bất Hối, Chiêu Đệ đi Đồng thành, đến chỗ một sư phó thiêu thùa may vá đặc biệt sống động, hi vọng nàng có thể thu nhận hai đứa bé làm đồ đệ, tất nhiên cũng nguyện ý bỏ ra số tiền lớn mời nàng tới nhà dạy mấy đứa bé.

Nhưng mà mang hai đứa bé đến, lại không gặp được người, nghe người trong nhà nàng nói, đã đi đến tiểu trấn thăm phụ thân nương rồi, qua mấy ngày mới có thể trở về.

Tùy Duyên liền dẫn hai đứa bé đi đến cửa tiệm vải vóc, mua vải vóc cần để may xiêm áo cho người trong nhà, mua hết hơn mười lượng bạc, lại mua chút trái cây, trở lại Tùy ký, nhìn xe ngựa ở cửa, Tùy Duyên có chút bất ngờ.

Hiện tại cách giờ cơm tối còn một khoảng thời gian, là ai chứ?

Bất Hối chạy vào đại sảnh, "Nãi nãi. . . . . ."

Lại thấy được bóng lưng của Hạo Nhiên, Bất Hối mừng rỡ kêu lên, "Hạo Nhiên thúc thúc!"

Hạo Nhiên quay đầu lại, nhìn Bất Hối nhếch miệng nở nụ cười.

Bất Hối lại giật mình tại chỗ, cười, mừng rỡ, từng chút từng chút từ từ biến mất trên mặt, nhanh chóng khóc lên.

"Bất Hối. . . . . ."

Bất Hối liên tục không ngừng khẽ gọi Hạo Nhiên, xoay người liền chạy ra ngoài, bất chấp tất cả nhào vào trong ngực Tùy Duyên, nức nức nở nở khóc.

Bất Hối vẫn rất đè nén, vẫn biểu hiện thật ngoan, rất hiểu chuyện, từ sau khi Hạo Nhiên mất tích, không khóc qua một lần, dù là khi nào, cũng kiên cường làm cho người ta tin phục.

Nhưng hôm nay.

Trong lòng tràn đầy vui mừng, trong nháy mắt Hạo Nhiên quay đầu lại, càng lún càng sâu.

Trái tim nho nhỏ của nàng, cũng không chịu nổi nữa, ôm Tùy Duyên khóc.

Nàng hy vọng bao nhiêu, mỗi một lần, đến cửa Tùy ký, sẽ thấy Hạo Nhiên trở lại, nàng rất yêu thích một ánh mắt, một nụ cười tươi của Hạo Nhiên, đều giống như cho nàng sức mạnh vô hạn.

Để cho nàng có thể thoải mái, có thể cố gắng, có thể dũng cảm.

Vốn tưởng rằng, người đó chính là Hạo Nhiên thúc thúc, nhưng chỉ là bóng lưng giống nhau thôi.

Không phải là Hạo Nhiên thúc thúc của nàng.

Hạo Nhiên thúc thúc của nàng, có lẽ sẽ không về được nữa.

"Ô ô, nương, ô ô. . . . . ."

Tùy Duyên cũng không nghĩ tới Bất Hối sẽ khóc, còn khóc đau lòng như vậy, khổ sở như vậy.

Nhìn vào trong đại sảnh, nam tử kia.

Tùy Duyên nghĩ, trước kia Hạo Nhiên hẳn đã dịch dung, vào giờ phút này, mới chân chân chính chính là hắn.

Cần phải nói với Bất Hối như thế nào, người này, có lẽ chính là phụ thân của con?

Những lời này, nàng không dám nói với Tái đại nương, cũng không còn dám nói với Bất Hối.

Hạo Nhiên từng bước từng bước đi về phía Tùy Duyên và Bất Hối, cực kỳ cố gắng cười, "A Duyên, Bất Hối, ta đã trở về!"

Mặc dù dung mạo thay đổi, nhưng mà, hắn chân chân chính chính sống trở về.

Về sau không bao giờ đi nữa, không bao giờ đi nữa.

Những chuyện cũ trước đây, hắn không bao giờ đi quản nữa, về sau chỉ muốn cùng người nhà, an an ổn ổn sinh sống.

Bất Hối khó hiểu, nhìn nhìn Hạo Nhiên, nhìn nhìn Tùy Duyên, Tùy Duyên nở nụ cười, "Bất Hối, hắn chính là Hạo Nhiên thúc thúc của con!"

"Nhưng?" Dáng vẻ không giống như vậy mà.

Tùy Duyên cười, "Bất Hối, con tin tưởng nương, hắn chính là Hạo Nhiên thúc thúc của con, không tin, con đi hỏi nãi nãi, nãi nãi nhất định có thể nói cho con biết đáp án con cần!"

Bất Hối gật đầu, đi tới bên cạnh Tái đại nương, "Nãi nãi. . . . . ."

"Bất Hối à, hắn thật sự là Hạo Nhiên thúc thúc của con, trước kia, chúng ta vì tránh kẻ thù, Hạo Nhiên thúc thúc của con dịch dung đi, hôm nay kẻ thù đã không còn đuổi giết chúng ta, cho nên. . . . . ."

"Là bởi vì bị thương, làm mất mặt nạ da người!" Hạo Nhiên nói thật.

Nếu như mặt nạ da người vẫn còn, hắn nhất định có thể nhớ tới lúc trước.

Đáng tiếc mặt nạ da người không còn.

Bất Hối chợt hiểu.

Đi tới bên cạnh Hạo Nhiên, lấy dũng khí đi đến kéo tay Hạo Nhiên, nhìn kỹ vết thương trong lòng bàn tay hắn, đột nhiên nở nụ cười, "Thật sự là Hạo Nhiên thúc thúc!"

Hạo Nhiên thúc thúc trở lại.

Bất Hối vui vẻ, ôm chặc lấy Hạo Nhiên.

Hạo Nhiên cũng ôm chặt lấy Bất Hối.

Áo bông tri kỷ của hắn.

Hạo Nhiên trở lại, là chuyện vui vẻ, thức ăn buổi tối thật sự phong phú, Tùy Duyên tự mình xuống bếp, Hạo Nhiên đứng ở cửa phòng bếp, nghiêng đầu nhìn Tùy Duyên.

Cười giống như trước đây, gương mặt không giống, nhưng cảm giác vẫn như nhau.

Tùy Duyên ngoái đầu nhìn lại, cùng Hạo Nhiên bốn mắt nhìn nhau, lại vội cúi đầu, hơi đỏ mặt.

Tùy Duyên nghĩ, nàng thật sự thích Hạo Nhiên.

Nếu như càng sâu một chút, nàng đã yêu nam nhân nhiệt tình, thiện tâm, có trách nhiệm này.

Ba cái bàn hợp lại thành một, một bàn thức ăn, hơn mười người, gần hai mươi người ngồi một bàn, Hạo Nhiên bưng ly rượu lên, "Thật xin lỗi mọi người, ta về trễ, tự phạt một ly!"

Hạo Nhiên nói xong, uống một hơi cạn sạch.

Tùy Duyên vội rót rượu cho Hạo Nhiên, Hạo Nhiên bưng ly rượu lên, nhìn Tái đại nương, "Nương, ta khiến cho người lo lắng, về sau sẽ không bao giờ chạy ra ngoài như vậy nữa!"

Tái đại nương gật đầu, "Được, tốt!"

Nương con hai người uống rượu, Hạo Nhiên lại nhìn Tùy Duyên, "A Duyên, ta cũng kính ngươi một ly, những ngày qua, cảm ơn ngươi chăm sóc nương ta!"

"Hạo Nhiên ca. . . . . ."

"A Duyên, ta có rất nhiều rất nhiều lời muốn nói với ngươi, nhưng mà, ta không biết bắt đầu nói từ chỗ nào, chỉ có một câu, ngươi cảm thấy con người Hạo Nhiên ta như thế nào, ngươi nguyện ý gả cho ta không?"

Hạo Nhiên nói nghiêm túc, mọi người cười đến híp cả mắt.

Tùy Duyên rủ mắt xuống. Eri

Làm gì có người như thế. Diễn đàn (l[ê]) *q/u;ý* đ.ô,n

Cầu hôn ở trước mặt nhiều người như vậy.

Nhưng vẫn khẽ gật đầu.

"Được, được, hôm nay chuyện vui nhân đôi!" Tái đại nương nói xong, tự mình đến rót rượu cho Tùy Duyên, Hạo Nhiên, "Hạo Nhiên, A Duyên, ta mời các ngươi một ly, A Duyên ngươi yên tâm, hắn thật sự là Hạo Nhiên, không phải giả, về sau hắn cũng không quản ngươi làm gì, ngươi thích làm ăn cũng được, thích ngốc ở trong nhà cũng được, hắn đều theo ngươi, chúng ta đều tùy ngươi!"

"Đại nương. . . . . ." Tùy Duyên khẽ gọi.

Tái đại nương gật đầu, "Đứa bé ngoan, những ngày qua, khổ cho ngươi!"

Tùy Duyên muốn nói, không khổ, không khổ chút nào.

Nhưng lại không nói nên lời, một ngụm uống hết ly rượu.

"Dùng bữa, dùng bữa!"

Sau khi ăn xong, chuyện rửa chén, khẳng định không cần đến Tùy Duyên, Quý thị sớm để cho Tùy Duyên đi tìm Hạo Nhiên, tâm sự với Hạo Nhiên.

Tùy Duyên đỏ mặt, quay đầu lại thấy Hạo Nhiên đứng ở chỗ rẽ, ánh mắt sáng rực nhìn nàng.

Tùy Duyên đi về phía Hạo Nhiên, "Hạo Nhiên ca!"

"Cả đời đều gọi ta như vậy, được không?"

Tùy Duyên gật đầu.

Hạo Nhiên cố lấy dũng khí, mới đi lên nắm tay Tùy Duyên, "Chúng ta ra ngoài đi dạo đi!"

"Được!"

Trên đường cái.

Thỉnh thoảng có người đi đường, tốp năm tốp ba, không nhiều lắm.

Giống như Hạo Nhiên, dắt nữ tử đi trên đường, lại gần như không có.

"A Duyên!"

"Ừm!"

"Lần này ta đi kinh thành, phải đi làm một chuyện rất quan trọng, trong lòng ta cũng muốn, lần này đi, sau này liền không đi, nhưng không nghĩ, mọi chuyện trở nên nghiêm trọng như vậy!"

Tùy Duyên không nói, lẳng lặng nghe Hạo Nhiên nói.

"Chín năm trước, ta còn trẻ tuổi, hai mươi tuổi, niên thiếu khí thịnh, ta chỉ nghĩ, trở về một chuyến tranh cho nương ta, hi vọng nàng có thể danh chính ngôn thuận đi vào cái ngôi nhà kia, ta không cầu danh lợi, quyền thế, chỉ cầu tâm nguyện của nương ta đạt thành, cũng không nghĩ, trúng kế, trúng Hợp Hoan Tán, ở trong Tự Miếu, làm bẩn trong sạch của một cô nương!"

"Mấy năm nay, ta một mực tìm nàng, dùng đủ mọi quan hệ đi tìm, hy vọng có thể tìm được nàng, thú nàng về nhà, cả đời đối xử thật tốt với nàng, cho dù không yêu, ta cũng tuyệt đối sẽ không khiến nàng khó chịu, cũng sẽ chân tâm thật ý đối với nàng, chúng ta sẽ có nhi nữ (nhi tử + nữ nhi) của mình, sẽ có gia đình thuộc về chúng ta!"

"Cho nên mấy năm nay, chàng mới không chịu thú thê sao?" Tùy Duyên hỏi.

"Ừ, ta không có thú, ta không thích, có một ngày, ta tìm được người rồi, lại chỉ có thể uất ức nàng làm thiếp, Hạo Nhiên ta đội trời đạp đất, không thể làm loại chuyện này!"

Tùy Duyên liền cười, nghiêng đầu dựa vào trên người Hạo Nhiên, "Hạo Nhiên ca, chàng có nghĩ tới hay không, thật ra thì nàng đã tới tìm chàng?"

"Làm sao có thể?"

Tùy Duyên cười, "Hạo Nhiên ca, sâu xa bên trong, các ngươi là có duyên phận, có lẽ nàng từng trách chàng, từng hận chàng, nhưng mà trời xui đất khiến, các ngươi bỏ lỡ, bây giờ nàng tới tìm chàng, chàng sẽ tin tưởng, tất cả, chỉ là ngoài ý muốn, chỉ là duyên phận sao?"

Hạo Nhiên chợt hiểu ra gì đó, nhìn Tùy Duyên, "A Duyên?"

"Hạo Nhiên ca, trên người nàng có dấu vết gì sao?"

Hạo Nhiên cực kỳ cẩn thận nghĩ nghĩ, "Ta nhớ rõ, ta hung hăng cắn nàng một cái, hẳn là trên bả vai?"

"Bả vai nào?"

Hạo Nhiên cực kỳ cố gắng nghĩ, "Hẳn là ở bên trái. . . . . ."

Tùy Duyên chợt ôm lấy Hạo Nhiên, "Hạo Nhiên ca, chúng ta thành thân đi, chúng ta thành thân đi!"

Thì ra, Hạo Nhiên một mực chờ đợi, có lẽ là nguyên chủ của thân thể này, có lẽ, là chờ đợi nàng, đợi nàng từ nơi xa xôi xuyên qua mà đến, nối tiếp đoạn nhân duyên này.

"A Duyên. . . . . ."

"Hạo Nhiên ca, ta chính là nữ tử đó, chính là ta. . . . . ." Tùy Duyên nói xong, có chút không nhịn được, bắt đầu kích động.

Mặc dù nàng chiếm đoạt thân thể này, nhưng mà, Tùy Duyên biết, lúc nàng thức dậy, nguyên chủ của thân thể này đã chết rồi, linh hồn đã đi đến Điện Diêm Vương báo cáo, cho nên nàng không chút khách khí chiếm lấy.

"Làm sao có thể?" Hạo Nhiên không tin.

Sao ông trời đối xử tử tế với hắn như vậy,

"Chúng ta trở về, ta cởi xiêm áo, tự ngươi nhìn!"

"Được!"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 31.10.2017, 18:05
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Tinh Bảo Loan Bang Cầm Thú
Chiến Thần Tinh Bảo Loan Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 22.02.2015, 10:51
Tuổi: 17 Nữ
Bài viết: 653
Được thanks: 5000 lần
Điểm: 7.27
Có bài mới Re: [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên - Điểm: 12
Chúc mọi người Halloween vui vẻ!!!!!

Phần 3.

Hạo Nhiên ôm Tùy Duyên lặng lẽ đi vào phòng Tùy Duyên, Hạo Nhiên thắp ngọn đèn dầu, Tùy Duyên nhẹ nhàng cởi xiêm áo ra, lộ ra vai trái, trên bả vai, một loạt vết răng, có thể thấy được lúc ấy, Hạo Nhiên hạ miệng nặng bao nhiêu.

Hạo Nhiên rất kích động, ôm chặt lấy Tùy Duyên, "Ông trời đối xử với ta thật tốt, thật tốt!"

Tìm tìm kiếm kiếm, quanh đi quẩn lại, người hắn muốn tìm, đã tới trước mặt của hắn.

"Vậy Bất Hối. . . . . ."

"Là nữ nhi của chàng, có một số việc nhỏ, ta đã quên, nhưng mà Bất Hối, ta dám khẳng định, nàng là nữ nhi của chàng!"

"Đúng, đúng, nữ nhi của ta, là nữ nhi của ta!"

Chuyện vui lớn như vậy, tất nhiên Hạo Nhiên muốn nói cho Tái đại nương, sau khi Tái đại nương, Ngọc Cẩm nghe, hai lão nhân ôm nhau mà khóc,

"Đã nói đứa bé kia giống ta khi còn nhỏ, đã nói đó là đứa bé của Ngọc gia chúng ta!" Ngọc Cẩm nói xong, nở nụ cười.

Tái đại nương lại nghĩ rõ, "Là đứa bé của Ngọc gia, hơn nữa Bất Hối cũng là đứa bé của A Duyên, cho dù về sau nhận tổ quy tông, cũng gọi là Tùy Bất Hối, không gọi Ngọc Bất Hối!"

"Vì sao?" Ngọc Cẩm hỏi. Erica d đ êl uqys ônđ

"Một nữ tử chưa lập gia đình sinh nữ nhi, mang theo một đứa bé, quá khổ, quá khổ rồi!"

Tái đại nương quá cảm động.

Năm đó, nàng mang thai Hạo Nhiên, có Hạo Nhiên, bị bao nhiêu xem thường, bao nhiêu nghị luận.

Nếu như không phải trong lòng có yêu, có chờ đợi, nàng đã sớm không cầm cự nổi nữa.

Cho nên, Bất Hối chỉ có thể mang họ Tùy, dù cho về sau vào gia phả Ngọc gia, cũng chỉ có thể mang họ Tùy, dĩ nhiên, Bất Hối có quyền lựa chọn mình muốn mang họ của phụ thân, hay là họ của mẫu thân.

Lúc Bất Hối nhận được tin tức này, như gỗ.

Chiêu Đệ các nàng chúc mừng nàng, nhưng mà nàng chết lặng, một hồi lâu mới nở nụ cười.

"Ta có phụ thân rồi, ta có phụ thân rồi!"

Bất Hối đi tìm Hạo Nhiên, xa xa, nhìn Hạo Nhiên, mặt đỏ hồng, gắt gao cắn cắn môi, lại không mở miệng được.

"Con không mở miệng được!"

Hạo Nhiên thương tiếc xoa xoa đầu của Bất Hối, "Còn nhiều thời gian, không cần nhất thời vội vã, Bất Hối là một cô nương tốt hiểu chuyện khiến người khác yêu thương, cho dù là Hạo Nhiên thúc thúc, hay là phụ thân đều vô cùng thích Bất Hối!"

Bất Hối cười, ôm lấy Hạo Nhiên.

"Con sẽ cố gắng, con nhất định sẽ cố gắng!"

Hạo Nhiên trở lại, cũng bắt đầu chuẩn bị hôn sự với Tùy Duyên.

Hạo Nhiên bán Túy Tiên lâu ra ngoài, bán toàn bộ, tiền tài cũng lấy ra phân chia cho thủ hạ, để cho bọn họ cầm tiền của đi lấy vợ sinh con.

Trên cơ bản giá y của Tùy Duyên cũng do Bất Hối, Chiêu Đệ giúp đỡ thêu, Tùy Duyên nghĩ, cả đời này có mấy nữ nhân, được nữ nhi giúp đỡ thêu xiêm áo cưới.

Sợ là rất ít, phi thường ít đi.

Giá y đỏ thẫm, mấy đứa bé thêu không phải rất tốt, nhưng Tùy Duyên rất yêu thích, vô cùng thích.

Mua xiêm y tân lang cho Hạo Nhiên.

Về phần sính lễ, Tùy Duyên thật sự không nghĩ tới, Hạo Nhiên lấy toàn bộ bạc những năm qua kiếm được ra, làm sính lễ cho nàng.

"Có phải quá nhiều hay không?"

"Làm sao có thể, ta còn cảm thấy không thể thuận lợi vui vẻ thú thê tử nàng, uất ức nàng rồi!"

"Đơn giản chút đi, nhưng mà những bằng hữu của chàng, chàng phải mời, mời toàn bộ đó!"

"Được!"

Ngày sáu tháng sáu.

Là một ngày hoàng đạo, Tùy Duyên và Hạo Nhiên thành thân.

Tùy Duyên từ phòng cũ đến Tùy ký mới, Tùy Duyên cho rằng người tới không nhiều lắm, vốn nghĩ không quá nhiều người, nhưng mà nghe Bất Hối nói, một lần bày 100 bàn, đã bày mười lần.

Một bàn ngồi tám người, tính tính toán toán cũng có hơn tám ngàn người.

Hạo Nhiên có nhiều bằng hữu như vậy sao?

Bởi vì Tùy Duyên mang theo đứa bé xuất giá, phải bái đường sau giờ ngọ, ba tầng trong, ba tầng ngoài, đều chờ đợi xem bái đường.

Tái đại nương, Ngọc Cẩm ngồi ở chủ vị.

Hạo Nhiên nắm tay Tùy Duyên, từng bước từng bước đi tới, Tái đại nương không nhịn được đỏ hốc mắt.

Nàng không ghét bỏ Tùy Duyên, không ghét bỏ chút nào, ngược lại, nàng đặc biệt thích Tùy Duyên, vô cùng thích.

Nhìn thế nào, cũng thấy hài lòng, nhìn thế nào, cũng thấy yêu thích.

"Nhất Bái Thiên Địa!"

Hạo Nhiên, Tùy Duyên bái thiên địa.

"Nhị Bái Cao Đường!"

Hai người quỳ gối trước mặt Tái đại nương, Ngọc Cẩm.

"Được, được, đứa bé ngoan, tốt!" Tái đại nương kích động.

Mấy năm nay nhi tử, tâm tâm niệm niệm cô nương kia, không chịu thành thân, nàng gấp lắm, bây giờ tốt rồi, cuối cùng cũng thành thân.

Còn cưới được một người tức phụ tốt như vậy.

Tôn nữ cũng tám tuổi rồi.

Thật tốt, thật tốt.

"Phu Thê Giao Bái!"

Giờ khắc này, Hạo Nhiên biết, về sau mình có gia có thất, phải bắt đầu gánh vác trách nhiệm trượng phụ.

Làm một trượng phụ tốt, đối xử tốt với thê tử cả đời.

Tùy Duyên cũng biết, nàng xuất giá rồi.

Ở thế kỷ hai mươi mốt, không dám nghĩ đến chuyện này, ở chỗ này, thành hiện thực rồi.

"Đưa vào động phòng!" Erica

"Đi, đi, đi náo động phòng!" Diễn đàn

Trong hỉ phòng. L=ê q.u'ý đ]ô[n

Các bằng hữu của Hạo Nhiên, đường xa mà đến, từng người một cười, náo, nói chuyện trải qua cùng Hạo Nhiên, nói Hạo Nhiên tốt.

Nói, về sau muốn qua lại nhiều hơn, nói bọn họ sẽ không quên đại ân đại đức của Hạo Nhiên.

Nói xong, muốn Hạo Nhiên có chuyện nhất định phải mở miệng.

Hạo Nhiên cười gật đầu, đáp tạ từng người.

"Được, được, nhất định, nhất định!"

Rất nhiều người không thể ở lại ăn cơm tối, trong nhà có việc, phải chạy về, lại nhất định phải tự mình nói một tiếng với Hạo Nhiên.

Rất nhiều người, Hạo Nhiên đã quên mất bọn họ là ai, nhưng bọn họ nhớ kỹ từng ly từng tý chuyện đã từng xảy ra.

Không khỏi nói rõ, Hạo Nhiên là một nam nhi tốt.

Người tốt.

Tùy Duyên ở trong phòng, nở nụ cười.

Còn nhớ rõ, ban đầu Hạo Nhiên, bộ dạng lưu manh, lại có rất nhiều tiểu đệ, bọn họ rất tin phục hắn.

Nguyện ý vì hắn vào nơi nước sôi lửa bỏng.

Hôm nay, bọn họ thành thân.

Đêm, yên tĩnh.

Hạo Nhiên tiễn bước người cuối cùng, mới lê tấm thân mệt mỏi trở về phòng, Bất Hối bưng trà sâm, do dự hồi lâu, mới lên trước, "Phụ thân, người uống chút trà sâm đi!"

Hạo Nhiên nghe vậy sững sờ, nở nụ cười, "Bé ngoan, đi ngủ đi!"

"Ân!"

Bất Hối cười, xoay người bỏ chạy.

Khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng.

Chỗ rẽ, năm tỷ muội Quý gia chờ Bất Hối, từng người một khen ngợi Bất Hối.

Bất Hối cười.

Thì ra, cảm giác có phụ thân lại tốt như vậy.

Bất Hối lại đi xem Tái đại nương.

Tái đại nương cũng không ngủ, thấy Bất Hối tới, mừng rỡ, "Làm sao con lại tới đây hả?"

"Muốn trò chuyện với nãi nãi!"

"Tới, ngồi bên cạnh nãi nãi!"

Bất Hối gật đầu, ngoan ngoãn ngồi ở bên cạnh Tái đại nương, dựa vào trong ngực Tái đại nương.

Tái đại nương cười, "Buổi tối ngủ cùng nãi nãi đi!"

"Dạ!"

Tái đại nương và Ngọc Cẩm tách ra ngủ, lúc còn trẻ không để ý chút nào, bây giờ già rồi, ngược lại để ý chuyện phân chia này.

Tái đại nương hi vọng Ngọc Cẩm cho mình một danh phận, không phải quyền cao chức trọng, nhưng, nhất định phải thành thật nghiêm túc.

Không phải thiếp, nàng không làm thiếp.

Hai bà tôn hai đầu kề đầu, nói những lời thân mật, thỉnh thoảng truyền ra tiếng cười vui vẻ của Tái đại nương, Bất Hối cúi đầu cười.

"Nãi nãi, người nói, khi nào thì nương cho Bất Hối thêm người đệ đệ?"

"Thế nào, Bất Hối thích đệ đệ?"

"Ừ, thích đệ đệ, cũng thích muội muội!"

Trong lòng Tái đại nương ấm áp, "Sẽ có, đệ đệ muội muội đều sẽ có!"

Hỉ phòng.

Hạo Nhiên đi vào phòng, vén khăn voan lên, khăn voan rơi xuống, Tùy Duyên dịu dàng cười.

Hạo Nhiên chưa bao giờ cảm thấy, Tùy Duyên đẹp giống như giờ phút này, đẹp đến rung động lòng người, mỹ đức mê hoặc lòng người.

"A Duyên!"

"Ừm!"

"Là mơ sao?"

Tùy Duyên lắc đầu, "Không phải là mơ, chúng ta thành thân!"

Hạo Nhiên liền cười, ngồi ở bên cạnh Tùy Duyên, nắm tay Tùy Duyên thật chặt, "Còn nhớ rõ một khắc kia khi bị thương, đầu óc ta, tất cả đều là, ta muốn sống, ta nhất định phải sống, tỉnh lại, ta nhớ được rất nhiều thứ, lại chỉ quên mất nàng, quên mất nương, quên mất Bất Hối, quên mất thứ quan trọng nhất của ta!"

"Còn nhớ rõ một lần kia, nàng mừng rỡ kêu ta Hạo Nhiên ca, ta không chán ghét chút nào, sau đó, nàng phát hiện nàng nhận lầm người, xoay người đi, ta theo nàng mấy con phố!"

Tùy Duyên cười.

Hạo Nhiên lấy ra một vòng tay hoa lệ, "Ban đầu lúc mua cho Bất Hối, mua cùng nhau, nhưng mà ta vẫn không dám tặng cho nàng, sau đó ta bị thương, mỗi một lần nhìn thấy chiếc vòng tay này, ta liền suy nghĩ, nhất định là tặng cho cô nương ta yêu thích!"

Tùy Duyên vẫn cười.

Hạo Nhiên giúp Tùy Duyên đeo lên, "Rất đẹp mắt!"

"Thật sự rất đẹp mắt!"

"Thật ra thì, lúc ở Phục Hi thành, đêm đó ta lặng lẽ lẻn vào nhà nàng, nàng phát hiện ta, cho là tiểu tặc, còn đâm ta bị thương... lúc ấy ta từng hoài nghi nàng!"

Điểm này ngược lại Tùy Duyên không ngờ.

"Đêm hôm đó là chàng?"

Hạo Nhiên gật đầu.

"Sớm biết là chàng, nên hung hăng đâm chàng mấy cái!"

Hạo Nhiên không ngừng cười ha ha ha, "Sắc trời không còn sớm, nương tử, chúng ta ngủ đi!"

"Vâng!"

Cả đêm kích tình.

Cả đêm triền miên.

Buổi sáng, Tùy Duyên không dậy nổi, dù sao lăn qua lăn lại cả đêm.

Tái đại nương vui mừng, nàng chỉ hy vọng, Tùy Duyên Hạo Nhiên ngày ngày dậy trễ, bộ dạng kia, nàng có thể sớm ngày ôm tôn tử.

Quý thị tới gọi Tái đại nương đi ăn điểm tâm, "Đại nương, làm xong điểm tâm, có muốn ta đi gọi A Duyên hay không?"

"Không đi, không cần đi, để cho bọn họ ngủ, ngủ thêm một lát!"

Quý thị liền nở nụ cười, "Đều nói buổi sáng tân nương tử phải kính trà cho công công bà bà, nhưng. . . . . ."

"Ta không quan tâm những chuyện này, ta quan tâm chính là phu thê bọn hắn có thể ân ái, ở chung hòa thuận, nếu có thể sớm sinh hạ hài tử, vậy thì càng tốt!"

"Đại nương, ngươi hy vọng là nhi tử hay là nữ nhi?"

"Đều tốt, đều là tôn nhi của ta, nam hài nữ hài ta đều thương yêu như nhau!"

Quý thị cảm động, "Đại nương thật là tốt!"

Không giống bà bà của nàng, vẫn mắng nàng sinh thứ lỗ vốn.

Quý thị nhớ lại, vuốt bụng của mình.

Hi vọng mình cũng có thể sinh một nam hài.

Bây giờ cuộc sống dễ chịu, về sau nhất định dạy hắn thật tốt.

Lúc ăn cơm trưa, Hạo Nhiên và Tùy Duyên mới tỉnh lại, sau khi rửa mặt chải đầu mới kính trà cho Tái đại nương.

"Nương, uống trà!"

Tái đại nương nhận lấy cái ly, nhẹ nhàng nhấp miếng, "A Duyên à, về sau cùng Hạo Nhiên sống thật tốt, nương vẫn nói câu kia, tùy thời tùy khắc, nương đều đứng về phía ngươi!"

"Cảm ơn nương!"

Lại kính trà cho Ngọc Cẩm, "Phụ thân, uống trà!"

"Được, tốt!"

Sau ngày cưới, thật sự ngọt ngào suông sẻ.

Ân ân ái ái.

Quý thị phúc khí tốt, mang bầu.

Quý Khôi vui mừng muốn hỏng, mấy đứa bé cũng rất vui mừng, Tái đại nương nhìn rất hâm mộ, thỉnh thoảng nhìn Tùy Duyên, hi vọng Tùy Duyên cũng mang thai.

Ngọc Hoằng gửi cho Hạo Nhiên phong thư, sau đó trở về kinh thành.

Ngọc Hoằng xin ý chỉ của Hoàng đế, hi vọng Hoàng thượng có thể hạ chỉ, ban thưởng Tái đại nương làm bình thê.

Hoàng đế tự nhiên đồng ý, để cho Ngọc Cẩm mang theo cả gia đình đi kinh thành, để cho mấy đứa bé vào gia phả.

Ngọc Cẩm cân nhắc hết lần này đến lần khác, sợ là cái bẫy, định tự mình trở về, tìm hiểu rõ ràng rồi lại nói.

Ngọc Cẩm chân trước vừa đi, chân sau, Hoàng thái hậu liền phái người đến, đưa Tái đại nương bọn họ vào cung.

Hạo Nhiên cân nhắc một phen, mang theo Tùy Duyên, Bất Hối, Tái đại nương vào kinh.

Hoàng thái hậu nhìn Hạo Nhiên, nhìn Tái đại nương, nhìn Tùy Duyên, nhìn Bất Hối.

Không thể nói thích, nhưng ít nhiều không có làm khó, chuyện bình thê của Tái đại nương, cũng coi như là đồng ý rồi.

Còn về chuyện tước vị của Hạo Nhiên, Hạo Nhiên cự tuyệt bất kỳ sắc phong nào của Hoàng đế.

"Ngươi đứa nhỏ này, tại sao lại vậy?"

"Chuyện gì ta cũng không để ý, chỉ cần nương ta vui vẻ hạnh phúc, về phần tước vị gì đó, ta không muốn!"

"Thật không muốn?" Hoàng đế nghe thấy.

Hạo Nhiên gật đầu.

Hoàng đế bật cười, "Dù sao cũng không giống nhau, không cần thì không cần đi, sau này có tính toán gì?"

"Nương ta ở đâu, ta liền ở đó, nếu như nương ta đi rồi, chờ bọn nhỏ đều lớn, ta tính toán mang theo thê tử vân du tứ xứ!"

Kế hoạch tốt đẹp bao nhiêu.

"Phụ thân nương ở đây, không đi xa, là một người trọng tình trọng nghĩa!"

Hoàng đế vẫn phong tước ban thưởng xuống, phong Trọng Nghĩa vương, trong nháy mắt thân phận của Tùy Duyên nước lên thì thuyền lên, nhưng Tùy Duyên trừ Tần Uyển Du, ai cũng không thích.

Những người đó, quá giả dối.

Cuối cùng lại mở một Tùy ký ở kinh thành, bán nhiều loại thức ăn, Tùy Duyên nằm mơ cũng không nghĩ đến, ngược lại Hoàng đế thành khách quen của Tùy ký, Thái hậu cũng tới chen một chân.

Quý thị gửi thư đến kinh thành, nói nàng vẫn sinh ra nữ nhi, trong lòng Quý thị nói, nhất định phải sinh nhi tử, phải sinh nhi tử.

Tùy Duyên hồi âm, bảo Quý thị cố gắng, nhất định phải sinh nhi tử.

Vào mùa đông, Tùy Duyên mang thai.

Tái đại nương vui mừng, Cẩm Thân vương cũng vui mừng, Hạo Nhiên càng thêm vui mừng.

Tháng mười năm sau, Tùy Duyên sinh một nhi tử, gọi là Ngọc Hằng.

Lấy ý vĩnh hằng.

Tái đại nương nhìn tôn tử mập mạp, mừng đến mặt mày hớn hở.

Cả gia đình cũng không ở trong Phủ Cẩm Thân vương, mà mua trạch viện bên ngoài, lại cắt đứt quan hệ với Ngọc Hoằng bọn họ, gặp mặt cũng chỉ thản nhiên gật đầu.

Nhưng không ngờ Ngọc Hoằng đến tìm Cẩm Thân vương, nói nương hắn sắp không qua khỏi, hi vọng Cẩm Thân vương đi xem, tiễn nàng đoạn đường cuối cùng.

Cẩm Thân vương đi, nhìn nữ nhân đã từng không ai bì nổi, hôm nay thân hình khô gầy, điềm đạm đáng thương, nắm lấy tay nàng, "Lai Thế, đừng gặp gỡ ta... ta không phải là một nam nhân tốt, trừ tổn thương ngươi, chính là tổn thương ngươi!"

Cẩm Thân vương phi cười, "Vương gia, nếu như ngươi sớm hiểu đạo lý này mấy năm, đối xử tốt với ta một chút, ta cũng sẽ không thay đổi thành xấu xa như vậy, xấu xa như vậy, thật xin lỗi, thật xin lỗi!"

"Đừng nói nữa... Đều đã qua!"

Cẩm Thân vương phi đi, an táng long trọng.

Cẩm Thân vương đối với Ngọc Hoằng cũng tốt, không phải là trách cứ, quan tâm nhiều hơn, Ngọc Hoằng rất thỏa mãn.

Ít nhất, phụ thân hắn bắt đầu quan tâm, coi trọng hắn.

Lúc Bất Hối mười hai tuổi, Ngọc Hằng hai tuổi, Tùy Duyên lại sinh ra   một đôi nam hài, đại thọ 60 của Hoàng đế, cả nước chúc mừng.

Tùy Duyên nhìn pháo hoa đầy trời, Hạo Nhiên đi tới bên cạnh Tùy Duyên.

Nắm tay Tùy Duyên, nhìn pháo hoa đầy trời.

Hạnh phúc nồng đậm. . . . . .

--- ------oOo---- -----

Hoàn.

P/s: Nhẹ nhàng mà cảm động, mặc dù có chút nuối tiếc vì còn nhiều tình tiết bí ẩn chưa được nhắc đến và giải đáp nhưng em nghĩ nhiêu đó thôi đã viên mãn rồi, chúc ca tỷ và mọi người mãi mãi hạnh phúc. Hẹn gặp lại các tình yêu ở những hố mới của em, sắp tới em sẽ khai một hố đam mỹ để mừng sinh nhật box tiểu thuyết "Cuộc sống hạnh phúc của Tô Nhiên" và tiếp theo đó sẽ là bộ "Gấp lấy người yêu kiêm chức tình nhân" bộ cuối cùng của hệ liệt Trái tim của phụ nữ (3) (Gồm Ứng cử viên ông xã đầu tiên (1) và Coi trọng người tình tổng giám đốc (2) - đều đã được em edit trước đó ạ!!!). Mong mọi người tiếp tục ủng hộ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 81 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 77, 78, 79

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 51, 52, 53

3 • [Hiện đại - Trọng sinh] Sống lại có anh bên em là đủ - Liễu Như An

1 ... 35, 36, 37

4 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 86, 87, 88

5 • [Xuyên không - Thú nhân] Kiếm sống nơi hoang dã - Tiêu Dương

1 ... 36, 37, 38

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 165, 166, 167

7 • [Hiện đại] Ông xã thần bí không thấy mặt - Cát Tường Dạ

1 ... 122, 123, 124

8 • [Hiện đại] Nhà tù nóng bỏng Tổng giám đốc tha cho tôi đi - Ái Tình Hoa Viên

1 ... 93, 94, 95

9 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

10 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 1/12]

1 ... 52, 53, 54

11 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 78, 79, 80

12 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

13 • [Xuyên không] Tà vương phúc hắc sủng cuồng phi - Nạp Lan Dạ Anh

1 ... 38, 39, 40

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

15 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

16 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Nếu em nở rộ gió mát sẽ đến - Thịnh Thế Ái

1 ... 14, 15, 16

18 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 25/11)

1 ... 65, 66, 67

20 • [Hiện đại] Khinh Ngữ - Cửu Lộ Phi Hương

1 ... 22, 23, 24


Thành viên nổi bật 
Thư Niệm
Thư Niệm
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Sunlia
Sunlia

tiểu phấn: á á á
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 190 điểm để mua Giường thỏ đen
Gins: Có ai biết cáh tắt qc k giúp t vs. Dạo ni trang bị sao ấy qc k tắt đc đã thế còn che hêta màn hình nên chẳg đọc truyện đc
Shop - Đấu giá: Peiria vừa đặt giá 473 điểm để mua Cung Sư Tử
Đường Thất Công Tử: "王, 王妃看上一男人, 想收. . . . . . 后宫. =))) nương ơi giúp yy
Đường Thất Công Tử: nhầm icon =)))))
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: cười gian phết :no2:
Đường Thất Công Tử: con đâu có troll ai đâu, cải tà quy chánh rầu rẩu :D2
Ngọc Nguyệt: "Có qua có lại"
Đường Thất Công Tử: học thêm tí kinh nghiệm
Đường Thất Công Tử: ta thích được người khác troll chứ không thích "bị" :)) troll xong troll lại cho sướng
Ngọc Nguyệt: "Và cũng thích bị người khác troll".
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: nẩu nẩu, con trai ta thích nhất là troll người khác -_-
Đường Thất Công Tử: oan uổng quá :lol:
Ngọc Nguyệt: Cái đó gọi là gặp đúng người nhưng không đúng lúc.
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: chúng ta troll nhau sao :chair: hú xong lặn :chair:
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: bảy công :))
Đường Thất Công Tử: nương =))
Ngọc Nguyệt: ...
Đường Thất Công Tử: nương :))
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: lặng đâu, còn trôi nổi đây :(
Đường Thất Công Tử: lặn hết rồi :))
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: thiên, giống kiếm hiệp phết :lol:
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Tiểu cú thích ngồi ca :hug:
A Kỳ: Tủi thân :(
Độc Bá Thiên: em iu hóa thành tro anh vẫn nhớ em iu :kiss:
Đào Sindy: có nhớ em ko?
Đào Sindy: anh yêu
Độc Bá Thiên: huúu....à hù :P5
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: bỗng nhiên muốn hú :(

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.