Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 22 bài ] 

Chỉ có thể là anh - Jennifer Crusie

 
Có bài mới 24.05.2017, 08:53
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 7705
Được thanks: 1678 lần
Điểm: 10.1
Có bài mới [Lãng mạn] Chỉ có thể là anh - Jennifer Crusie - Điểm: 11

Chỉ Có Thể Là Anh


images

Tác giả: Jennifer Crusie

Thể loại: Best seller, Tiểu thuyết, Lãng mạn, Hài hước, Văn học phương Tây

Nguyên tác: Anyone But You

Dịch giả: Ruby Thúy

Nhà xuất bản: Văn Học

Công ty phát hành: Chibooks

Số trang: 232

Năm xuất bản: 2012


Giới thiệu nội dung:

Với Nina Askew, tuổi bốn mươi đồng nghĩa với tự do - khi cô ly dị người chồng cũ luôn đặt sự nghiệp lên hàng đầu và rời bỏ ngôi nhà ngột ngạt ở ngoại ô. Tự do sở hữu một căn hộ của riêng mình trong thành phố, tự do chuyên tâm vào ước muốn của bản thân vì một sự thay đổi. Và những gì cô muốn là thứ mà chồng cũ luôn cấm cản - một chú cún. Một chú cún hoạt bát làm cô thấy vui vẻ. Thay vào đó, cô lại có… Fred.

Ú na ú nần, bốc mùi và rõ ràng là đang phải chịu đựng chứng trầm cảm nào đó của loài cún, Fred còn lâu mới được xếp vào loại “tràn đầy sức sống”. Nhưng chính nhờ tất cả những sai lầm của mình mà nó đã buộc được Nina phải mặt-đối-mặt với Alex Moore, anh chàng hàng xóm đẹp trai, trẻ tuổi ngụ ở tầng dưới.

Trên lý thuyết mà nói, Alex chẳng có chỗ nào chê được - vừa gợi tình, vừa có vẻ ôn hòa - một bác sĩ khoa cấp cứu luôn san sẻ tình yêu bị cấm đoán dành cho những cái bánh Oreo của Fred theo cách làm người ta kinh ngạc. Nhưng mặc cho nụ cười rạng rỡ tuyệt đẹp của anh, sự khác biệt tuổi tác mười năm ấy là khoảng cách quá lớn để Nina có thể san lấp. Lờ đi sự dằng dai của cô bạn thân nhất, những nhà cải cách xã hội không tưởng thích quấy rầy và cả Fred luôn có mặt khắp mọi nơi - đấy là chưa đả động gì đến tuyến hoóc-môn cứ bất thình lình nổi hứng - Nina cho rằng bất kỳ ai, ngoại trừ Alex, hẳn sẽ là ván cược khá khẩm hơn cho một mối quan hệ. Nhưng sau từng gã bạc đầu cứng nhắc mà mình hẹn hò, cô càng hoài nghi chính anh chàng yêu chó trẻ tuổi kia mới là người mình thực sự muốn gắn bó.


“Hết sức mới mẻ, hài hước, tình cảm và táo bạo… Crusie là một trong những tác giả như thế.”

- Booklist



Giới thiệu tác giả:

Jennifer Crusie (sinh năm 1949) là bút danh của nhà văn Jennifer Smith, một tác giả dòng tiểu thuyết lãng mạn bán chạy và giành nhiều giải thưởng. Bà đã viết được hơn 15 cuốn tiểu thuyết, đã được xuất bản ở hơn 20 nước trên thế giới.

Bà đã tốt nghiệp ở trường Trung học Wapakoneta và có bằng cử nhân ngành Mỹ thuật tại trường Đại học Liên bang Bowling Green ở Bowling Green, bang Ohio. Bà có hai bằng Thạc sĩ. Bằng đầu tiên thuộc về chuyên ngành Professional Writing & Women’s Literature ở Đại học Liên bang Wright, Crusie đã viết luận văn về vai trò người phụ nữ trong tác phẩm văn học kỳ bí. Bằng thạc sĩ thứ hai của bà thuộc ngành Mỹ thuật trong Tiểu thuyết của Đại học Liên bang Ohio.

Vào mùa hè năm 1991, bà bắt đầu nghiên cứu cho luận văn về ảnh hưởng giới tính đối với việc tường thuật, nghiên cứu sự khác nhau của việc kể chuyện giữa phụ nữ và đàn ông. Là một phần trong quá trình nghiên cứu, bà đã dự tính đọc một trăm cuốn tiểu thuyết lãng mạn dành cho phụ nữ và một trăm cuốn tiểu thuyết phiêu lưu dành cho đàn ông. Các tiểu thuyết lãng mạn hóa ra khá nữ quyền và quá hấp dẫn, khiến bà không bao giờ đụng đến tiểu thuyết phiêu lưu dành cho đàn ông. Thay vào đó, bà quyết định viết tiểu thuyết, bỏ việc và dành toàn bộ thời gian để viết cũng như hoàn tất học vị tiến sĩ. Đây là một trong những bước biến chuyển vô cùng mạo hiểm vì bà đã không bán được cuốn sách đầu tiên của mình mãi cho đến tháng Tám năm 1992.

Mặc dầu NXB Silhouette đã từ chối cuốn tiểu thuyết tiếp theo của Cruise, NXB Harlequin đã chấp nhận nó và xuất bản vào năm 1993 với tên gọi Săn Chồng thuộc dòng sách Quyến rũ của họ. Thêm năm cuốn nữa của bà được Harlequins xuất bản, gồm Getting Rid of Bradley - đã giành được giải RWA dành cho Tiểu thuyết ngắn hiện đại hay nhất.

Các tác phẩm tiểu thuyết của bà tiếp tục khám phá các cuộc hành trình của những người phụ nữ, đặc biệt là các vấn đề liên quan đến các mối quan hệ, tình bạn, cộng đồng, và sự sáng tạo. Bà là một phụ nữ may mắn, và bà biết điều đó.

Các tác phẩm đã xuất bản:

- Bạn Cùng Giường Trái Tính,

- Bất Cứ Điều Gì Em Muốn,

- Charlie All Night,

- Chỉ Có Thể Là Anh.



Đã sửa bởi Cửu Thiên Vũ lúc 28.05.2017, 21:31.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Cửu Thiên Vũ về bài viết trên: Nminhngoc1012
     

Có bài mới 28.05.2017, 12:46
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 7705
Được thanks: 1678 lần
Điểm: 10.1
Có bài mới Re: [Lãng mạn] Chỉ có thể là anh - Jennifer Crusie - Điểm: 10
1.1

Điều cuối cùng Nina Askew cần là Fred.

“Tôi muốn mua một con cún,” cô nói với người phụ nữ mặc bộ đồng phục màu nâu đứng sau cái quầy kim loại sứt sẹo trong Trạm Kiểm soát Thú vật Riverbend. “Một con thật vênh váo.”

“Vênh váo.” Người phụ nữ thở dài. “Hẳn rồi. Chúng tôi có vênh váo.” Bà ta hất đầu về phía cánh cửa kim loại xám ở cuối quầy. “Đi qua chỗ kia, xuống dưới một bậc.”

“Phải rồi.” Nina vén những lọn tóc xoăn ngắn cũn cỡn ra sau tai, nắm lấy túi xách và bước qua cửa, quyết tâm tự mình chọn bằng được món quà sinh nhật bốn chân vênh váo nhất. Hôm qua là sinh nhật lần thứ bốn mươi của cô thì sao chứ? Bốn mươi là độ tuổi hay ho đối với phụ nữ. Nó có nghĩa là tự do. Đặc biệt là sự tự do khỏi gã chồng cũ quá tham vọng và cái tòa lâu đài ở vùng ngoại ô xa hoa kia cuối cùng cũng đã đẩy đi được sau một năm ròng rã rao bán. Điều tuyệt vời trong chuyện này là cô đã thoát khỏi ngôi nhà quái quỷ đó.

Và giờ cô đã bốn mươi. Chà, cô sung sướng khi đã bốn mươi tuổi. Nói cho cùng thì đó chính là lý do cô đang tìm một con chó cho riêng mình.

Người phục vụ đi cùng cô bảo, “Đường này,” và Nina đi theo bà ta qua một cánh cửa kim loại nặng nề khác. Cô sẽ mua một con cún. Cô luôn muốn nuôi chó nhưng Guy không chịu hiểu. “Chó rụng đầy lông,” anh ta đã nói thế khi cô gợi ý nên mua một con để tặng nhau làm quà cưới. Lẽ ra cô phải biết đó là Dấu hiệu đáng báo động. Nhưng không, cuối cùng thì cô cũng cưới anh ta và chuyển đến cái lăng tẩm được thiết kế làm nhà ở đó. Và rồi cô đã trải qua mười lăm năm dõi theo sự nghiệp của chồng mình, không có con chó nào, trong một ngôi nhà mà càng ngày cô càng căm ghét. Mười sáu năm trong ngôi nhà đó, nếu tính thêm một năm tù ngục trong tình trạng đã ly hôn vừa rồi khi phải chờ đến khi bán được nhà. Nhưng giờ cô đã được tự do, có một căn hộ của riêng mình cùng với một công việc tuyệt vời, dù là tạm thời. Điều duy nhất cô cần là một cơ thể ấm áp, vui vẻ chờ đợi mỗi khi cô về nhà.

Người phục vụ mở cửa, và tiếng sủa văng vẳng Nina nghe thấy trước đó trở nên điên cuồng và inh ỏi. Nina bước vào căn phòng bê tông và dừng lại, cảm giác mê mẩn bị thổi bay trước dãy chuồng làm bằng kim loại xám, bên trong là bọn chó sủa ầm ĩ thu hút sự chú ý của cô. Cô thở hắt ra, hoảng hồn. “Ôi Chúa ơi, thật dễ sợ.”

“Nhớ triệt sản thú nuôi đấy.” Người phục vụ dừng lại trước cái chuồng kế cuối. “Đây rồi.” Bà ta hất đầu lần nữa. “Vênh váo.”

Nina bước tới liếc nhìn vào trong cái chuồng mà người phục vụ đã chỉ cho cô. Bọn cún thật đáng yêu - giống chó lai nhỏ xíu, mắt sáng, lông đốm - chúng trèo lên nhau, ngã lăn xuống, rên ư ử và sủa ăng ẳng. Vênh váo đến chết người. Giờ tất cả những gì cô phải làm là chọn lấy một con...

Cô đến gần hơn và hoàn toàn tình cờ liếc nhìn vào chuồng cuối cùng. Thế rồi cô khựng lại.

Chỉ có một con chó trong cái chuồng đó, kích thước tầm tầm và trông ủ dột, quá to đối với căn hộ và quá sầu muộn đối với tâm trạng của cô. Nina cố quay lại với đám cún con, nhưng chẳng hiểu sao cô không thể làm thế. Dưới đôi mắt tối tăm của con chó đó có những cái bọng lớn, hai vai nó gồ lên và bộ lông trắng bị thứ gì đó trông như những đốm màu nâu sậm khổng lồ dây bẩn. Nó ngồi trên nền bê tông ẩm ướt như một con kền kền cỡ bự và nhìn cô chòng chọc, không sủa, không cử động. Trông nó giống ông Fred của cô trước khi ông qua đời năm cô lên sáu. Cô rất quý ông Fred, và rồi một ngày nọ trái tim ông ngừng đập, theo cách nói của mẹ cô, và mọi chuyện là thế.

“Chào,” cô lên tiếng. Con chó khẽ ngẩng đầu lên, thế là cô ngồi thụp xuống thò tay qua cửa chuồng và gãi lên tai nó. Nó nhìn cô rồi nhắm mắt lại, cảm kích trước hành động của cô.

“Nó bị làm sao thế?” Nina hỏi người phục vụ.

“Chẳng sao cả, nó lai một phần chó lùn, một phần chó săn thỏ.” Bà ta vừa nói vừa kiểm tra tấm thẻ trên chuồng. “Hoặc có thể nó bị đần. Hôm nay là ngày cuối cùng của nó.”

Nina tròn mắt. “Ý bà là...”

“Phải.” Người phục vụ xoẹt bàn tay ngang cổ họng.

Nina quay lại nhìn con chó. Nó nhìn lại cô, vẻ chết chóc hiện lên trong mắt.

Ôi Chúa ơi.

Cô đứng dậy, vén tóc ra sau tai, cố tỏ ra hiệu quả và thực tế trong nỗ lực trở nên hiệu quả và thực tế. Cô không cần con chó này. Cô cần một con cún vui nhộn, vênh váo, trong khi vào ngày tuyệt nhất đời mình, trông con chó này sẽ như một kẻ khóc thuê chuyên nghiệp. Và nó thậm chí còn chẳng phải là một con cún.

Bất kỳ con chó nào ngoài con này.

Cô nhìn xuống con chó lần cuối cùng, tóc cô đổ về trước, làm thành cái khung màu đen uốn lượn viền quanh vẻ ủ dột của con chó. Nó hơi cúi đầu như thể với nó như thế là đã quá nặng nề, và hai tai nó cụp xuống.

Cô không thể chọn con chó này. Nó quá ủ dột. Nó quá to. Nó quá già. Cô lùi lại một bước và con chó thở dài nằm xuống, chẳng trông đợi bất kỳ điều gì, cam chịu trước sàn nhà lạnh cứng cùng với thực tế là chẳng ai yêu thương nó và cái chết cầm chắc trong sáng nay.

Ít ra thì đó là những gì mà Nina chắc chắn là nó phải cam chịu. Không chịu nổi điều đó, cô quay sang người phục vụ và nói, “Tôi lấy con này.”

Người phục vụ nhướn mày. “Đây là quan niệm của cô về vênh váo à?”

Nina chỉ về phía đám cún. “Bọn nó rồi sẽ được nhận nuôi hết, đúng không?”

“Chắc thế.”

Nina đưa mắt nhìn bọn cún mũm mĩm, tưng bừng kia lần cuối. Một loại thuốc chống trầm cảm có bốn chân và một cái đuôi. Thế rồi cô nhìn con chó kia, ủ dột, đơn độc, quá già, không còn thấy dễ thương được nữa nếu nó từng có thời dễ thương. “Tôi và con chó này có rất nhiều điểm tương đồng,” cô bảo người phục vụ. “Hơn nữa, tôi sẽ chẳng thể ngủ được nữa khi biết rằng mình có thể cứu nó nhưng lại không chịu cứu.”

Người phục vụ lắc đầu. “Cô không thể cứu tất cả bọn chúng.”

“Chà, tôi có thể cứu con này.” Nina ngồi thụp xuống ngang với tầm mắt con chó. “Ổn rồi, Fred. Tao vừa mới cứu mạng mày đấy.”

Con chó đảo tròn mắt nhìn cô chòng chọc.

“Không, đừng cảm ơn tao. Rất vui khi được giúp mày.” Nina đứng dậy và theo người phục vụ đi xuống đường luồng. Đến cuối đường, cô quay lại và thấy Fred bước tới trước, thò mũi qua những thanh chắn. “Này, không sao đâu,” Nina gọi với lại. “Tao sẽ quay lại ngay khi cứu được mày ra khỏi chốn ngục tù này.”

Fred rên ư ử và lếch thếch lùi vào sâu trong chuồng.

“Ồ, phải rồi, rồi mày sẽ làm tao phấn chấn lên,” nói rồi Nina đi ký các loại giấy tờ và trả tiền.

Con chó cũng chẳng vui vẻ gì hơn khi người phục vụ mở cửa chuồng và nó loạng choạng bước vào vòng tay Nina, toàn thân bốc mùi ngoài sức tưởng tượng. “Mày hôi lắm, Fred,” cô bảo nó rồi bế nó lên ôm chặt vào người, tự nhủ rằng bộ vest lụa của cô có thể giặt khô được, và rằng ít nhất nó cũng màu nâu, cùng màu với Fred, thế nên sẽ không thấy lông chó dính vào. Con chó ngẩng lên nhìn và cô thêm vào, “Và mày nặng cả tấn ấy.” Nó giống như một vật nặng không chút sức sống trên tay cô, tròn và đồ sộ, phần lớn trọng lượng cơ thể dường như tập trung ở phía đuôi, làm phần mông hoàn toàn trĩu xuống khi cô giữ hông nó thăng bằng trên hông mình. Thế nhưng, mặc dù cực kỳ bốc mùi, cô vẫn cảm thấy thật dễ chịu khi ôm con chó. “Tao đã cứu mày đấy, Fred,” cô thì thầm vào tai nó, làm nó co người lại vì hơi thở của cô làm nó nhột, nhẫn nhịn nhưng chẳng tỏ ra chút hào hứng nào trước bước ngoặt mới của cuộc đời.

Nó hơi nhổm dậy khi cô đưa nó ra ngoài ánh mặt trời tháng Năm, nhưng lại dường như bực bội khi cô cố giữ nó thăng bằng trên một bên hông trong lúc xoay xở mở cửa chiếc xe Civic trắng của mình.

“Tao đã định... tìm... một con cún,” cô bảo con chó, vừa thở hồng hộc vừa dùng hông bên kia đẩy cửa xe mở rộng hơn. “Tao không định... tìm một con... nửa chó lùn... nửa chó săn thỏ... lại còn nặng mông nữa.” Cô hì hục đẩy nó vào ghế, đóng cửa lại rồi tựa người vào xe thở dốc. Người Fred nghiêng ngả yên vị trên lớp vải bọc ghế màu xanh, rồi nó quay sang dí mũi dây bẩn lên kính chắn gió. “Giỏi.” Nina thở dài. “Cứ tự nhiên như ở nhà đi.”

Cô chui vào trong chiếc Civic và tra chìa vào ổ khóa. Fred chống chân lên bậu cửa sổ và dí mũi lên cao hơn. Nina thèm thuồng nghĩ đến đám cún con. “Mày sẽ làm tao ốm mất.” Cô nhoài người sang phía con chó, hạ kính xuống một nửa. “Đừng nhảy ra ngoài đấy. Mọi chuyện với mày sẽ chỉ khá hơn thôi.”

Nghe thấy tiếng cô, Fred quay lại, và trong khi cô nhoài người trên nó, tay vẫn đang hạ kính xuống, nó liền nhìn thật chăm chú vào mắt cô. Nina ngừng quay kính và nhìn thẳng vào đôi mắt nâu sâu thẳm ấm áp kia. Nó thực sự là một con chó đáng yêu. Dĩ nhiên nó sẽ chẳng hăng hái lắm đâu. Trong hoàn cảnh của nó, cô cũng sẽ thận trọng. Nó chẳng biết gì về cô. Cô chẳng biết gì về xuất thân của nó. Có thể người chủ cũ đã đối xử tàn nhẫn với nó. Điều đó chẳng quan trọng. Quan trọng là nó cần được yêu thương. Ai mà chẳng cần được yêu thương. Kể cả cô cũng cần vậy. Và giờ cô đã có Fred.

Fred.

Nina nhắm mắt lại. Thật tuyệt quá. Cô đã có Fred. Thậm chí đến người bạn thân nhất của cô cũng sẽ nghĩ rằng cô điên rồi.

“Cậu mua cái gì cơ?” Charity sẽ gào lên như thế, và rồi khi cô ấy thấy Fred, già cả, ốm yếu và mệt mỏi, cô ấy sẽ... Nina nhìn vào đôi mắt nâu nhẫn nhịn của Fred lần nữa và cảm thấy hổ thẹn. “Sẽ ổn thôi, Fred à.” Cô vuốt ve đầu nó. “Giờ mày là con chó của tao. Sẽ ổn thôi.”

Fred nhìn cô, so hai vai lại và rồi lao vào cô, liếm một phát từ cằm lên đến tận trán.

“Ôi, Fred.” Nina òa lên khóc và ôm chầm lấy con chó. Thân hình nó thật to lớn, ấm áp và mềm mại.

Nina ôm nó chặt hơn, vui mừng biết mấy khi lại có ai đó còn hơi thở trong cuộc đời mình và nhẹ nhõm biết bao khi cuối cùng cũng có thể òa khóc để giải tỏa nỗi thất vọng và cô độc trong lòng, đến nỗi cô thậm chí chẳng thèm để tâm đến việc ai đó có tận bốn chân và bốc mùi như chó hoang bẩn thỉu. “Chúng ta sẽ rất hạnh phúc cho xem, Fred à,” cô nói với nó bằng giọng nức nở. “Thực sự đấy. Chúng ta sẽ thật vui vẻ bên nhau cho xem.”

Fred thở dài và bắt đầu liếm nước mắt trên mặt cô, làm Nina càng khóc tợn hơn. Đây là cảm xúc tuyệt nhất mà cô có được trong nhiều tuần qua.

Cô sụt sịt thêm lần cuối, buông Fred ra và nổ máy xe để có thể chỉ cho nó xem ngôi nhà mới của mình và rồi gọi dì Charity của nó đến gặp nó.

“Giờ mày đã có gia đình rồi, Fred à,” cô bảo nó. “Mày đang về nhà đấy.”

***

Alex Moore đang nằm dài trên giường trong phòng khám vắng tanh của Khoa cấp cứu Bệnh viện Đa khoa Riverbend, cố không nhớ đến gia đình mình và chợp mắt một lát trước khi một ca cấp cứu khác ập đến, thì anh trai anh bước vào và thả cái túi giấy nâu chứa một lốc sáu lon bia lên bụng anh.

“Này!” Alex cuộn người lại đỡ đòn tấn công và nhận ra đó là Max, thế là anh lại duỗi người ra. Cảm giác tê tái liên quan đến gia đình anh chẳng có gì mới mẻ. “Em đang ngủ. Đi chỗ khác đi. Và mang đống bia chết tiệt đó theo cùng trước khi có người nhìn thấy.”

Max lôi đống bia ra khỏi túi rồi lấy riêng ra một lon. Anh bật nắp và vừa thả năm lon còn lại xuống bụng Alex vừa buông phịch người xuống một chiếc ghế nhựa màu cam. Chiếc ghế rít lên kèn kẹt trên sàn nhà, và chiếc áo lụa màu tía của Max cọ vào bức tường màu xanh lục. Alex nhăn mặt nhắm mắt lại, hy vọng Max hiểu ý mà bỏ đi.

Nhưng Max không hiểu. “Em biết đấy, nếu không mất cả đêm theo đuổi đám phụ nữ, em sẽ không mệt mỏi thế này trong các ca trực,” vừa nói, Max vừa nhâm nhi lon bia.

Alex chẳng buồn mở mắt ra. “Em chẳng mất cả đêm theo đuổi phụ nữ. Em chỉ đưa Debbie đi ăn tối. Rồi cô ấy bắt đầu nói về con cái. Thế là em đưa cô ấy về nhà. Chuyện về đời sống tình cảm của em là thế.”

“Đó là bởi em mang cái dáng vẻ thư sinh tóc vàng hiền lành đó,” Max bảo em trai. “Khắp người em toát ra chữ chàng trai tử tế. Chứ nhìn anh xem, trông như một tay hư hỏng ấy.”

Alex vẫn nhắm mắt ra ý đuổi. “Phải, đúng đấy. Biến đi, đồ hư hỏng.”

“Dĩ nhiên, giờ em mới giả vờ mình là đồ hư hỏng thì đã quá muộn, vì ai mà chẳng biết em rồi. Lẽ ra em nên thay đổi chủ đề, như ‘Nhân tiện nói về con cái, Debbie này, hú hí với nhau một tí thì sao nhỉ?’ Em phải học cách ứng phó nhanh hơn mới được.”

Alex nghĩ đến chuyện gầm vào mặt Max và bảo ông anh biến đi nhưng rồi quyết định không làm thế. Anh rất yêu quý Max, và trong gia đình anh, rất hiếm có một người họ hàng nào mà anh thường cảm thấy vui vẻ khi gặp mặt. “Em không muốn ứng phó nhanh hơn. Em chỉ muốn có vài buổi tối yên tĩnh vui vẻ cùng với một người phụ muốn có em hơn là đám nhóc tì và nhẫn cưới. Tất cả đám phụ nữ em quen biết đều nằm trong độ tuổi sinh sản và có nhu cầu cháy bỏng về chuyện hôn nhân. Em muốn một người phụ nữ có nhu cầu cháy bỏng được ở cùng em, cùng nhau cười vang khi xem những bộ phim cũ. Nhưng ngay lúc này, tất cả những gì em muốn là được đánh một giấc, đó là lý do vì sao anh sẽ rời khỏi đây.”

Max uống thêm chút bia. “Đó là vì em là bác sĩ. Phụ nữ luôn muốn kết hôn với bác sĩ.”

Alex mở một mắt, cố phớt lờ hình ảnh chiếc áo tía trên nền tường màu xanh. “Anh cũng là bác sĩ. Sao chuyện đó lại không xảy đến với anh?”

“Vì anh cố chẳng hẹn hò ai quá hai lần,” Max nói. “Như thế sẽ ngăn chặn được cái chủ đề cưới xin kia.”

“Anh thật chín chắn quá, Max à.” Alex lại nhắm mắt lại. “Giờ thì đi đi. Ít nhất là cũng có lúc ngoài kia chẳng có thảm họa nào, và em cần chợp mắt một lát.”

Max lại nhấm nháp bia. “Hôm nay là ngày cuối cùng em còn ở độ tuổi đầu hai đấy, nhóc ạ. Cảm giác thế nào khi già đi?”

“Anh thử nói xem,” Alex nói. “Anh sắp bốn mươi rồi còn gì.”

“Ba sáu không phải là bốn mươi,” Max nói với vẻ nghiêm trang. “Và em sẽ rụng tóc trước anh cho xem. Lúc này tóc tai đã tạm biệt cái trán của em rồi. Từ đây anh có thể nhìn thấy đấy. Đó là vì tóc em màu vàng. Những gã tóc đen giống anh chẳng bao giờ hói đầu cả.” Lần này anh đang nghiêng lon bia vào miệng và dốc sạch nửa lon còn lại.

“Không phải anh vẫn đang đi thăm bệnh à?”

“Xong từ một giờ trước rồi.” Max ném lon bia vào trong thùng rác gần đó rồi thụp người xuống hết mức có thể trong chiếc ghế nhựa. “Em xong việc sớm chứ?”

“Ba giờ nữa. Đi đi.”

“Vậy là em đã sẵn sàng cho ngày mai rồi?”

“Mai là sinh nhật em,” Alex nói, mắt vẫn nhắm nghiền. “Đâu phải là cái gì mà em phải sẵn sàng. Người khác phải sẵn sàng mới đúng. Ví dụ như anh. Đi mua tặng em thứ gì đó thật đắt đi. Anh kiếm được nhiều tiền lắm mà.”

“Chính xác,” Max nói. “Và em biết lý do vì sao.”

Alex rên lên rồi lăn người tránh xa ông anh trai, và Max phải nhoài người tới để đỡ lấy năm lon bia bị nghiêng suýt rơi xuống sàn.

“Này!” Max kêu lên. “Cứ lảng tránh thực tế nếu em buộc phải làm thế, nhưng đừng đổ bia đi chứ.”

Alex vẫn quay lưng về phía ông anh. “Em chẳng lảng tránh thực tế. Em đang lảng tránh anh đấy. Đi đi.”

“Anh là thực tế đây, anh bạn,” Max nói, và Alex nghe thấy tiếng ghế kèn kẹt khi Max ngồi xuống và tiếng lách cách khi mấy lon bia được đặt xuống sàn nhà. “Anh vừa tình cờ gặp bố. Bố đang tìm em.”

Alex lại rên lên.

Giọng Max có vẻ cảm thông, “Ừ, anh biết. Tối mai bố muốn dùng bữa với em.”

“Không,” Alex nói.

“Anh đã bảo bố là em sẽ đi rồi. Quỷ tha ma bắt, em cũng chẳng có cơ hội để thoát được chuyện này. Bố bảo em gặp bố ở The Levee lúc bảy giờ. Đầu tiên là uống chút ít đã.”

“Ôi, quỷ tha ma bắt.” Alex lại lăn ngửa ra và nhìn chằm chằm lên trần nhà cách âm loang lổ. “Lẽ ra anh có thể bảo bố là em bị ốm. Anh có thể bảo bố là anh chẩn đoán em mắc một loại bệnh truyền nhiễm kinh khủng gì đó.”

“Anh là bác sĩ phụ khoa,” Max nói. “Anh phải bảo bố gì đây? Rằng em bị nấm nên không thể ăn tối à?”

“Nói thế bố có phát hiện ra không?”

“Có,” Max nói. “Bố đang làm việc nên vẫn còn tỉnh.”

“Tuyệt. Đúng điều em cần trong ngày sinh nhật của mình, nhét một ông già vào taxi vào lúc nửa đêm.”

“Anh đã lo vụ đó rồi,” Max nói. “Anh đã bảo với bố là anh em mình có kế hoạch lúc chín giờ. Bố hiểu mà.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 28.05.2017, 12:48
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 7705
Được thanks: 1678 lần
Điểm: 10.1
Có bài mới Re: [Lãng mạn] Chỉ có thể là anh - Jennifer Crusie - Điểm: 10
1.2

Alex ném cho ông anh trai cái nhìn chán ghét. “Vậy là em sẽ phải nhét bố vào taxi lúc chín giờ. Cảm ơn anh.”

“Chuyện còn tệ hơn nữa.” Max tươi cười với cậu em trai, vui vẻ như thường lệ. “Bố bảo mai mẹ em sẽ đến đây.”

Alex ngồi bật dậy. “Mẹ em bay đến đây nhân sinh nhật em á?”

“Không,” Max nói. “Bà ấy bay đến tham dự hội nghị chuyên đề một ngày về kỹ thuật laser mới. Chỉ là tình cờ nó lại trùng với ngày sinh nhật của em thôi.”

“Ơn Chúa.” Alex thả người rơi bịch xuống gối trở lại. “Trong một phút kinh hoàng, em cứ tưởng tự nhiên mẹ lại trỗi dậy tình mẫu tử với em chứ.”

“Bà ấy bảo bố là bà ấy muốn ăn trưa với em,” Max nói. “Ăn trưa ở Hilton. Nhớ đúng giờ đấy, bà ấy sẽ phát biểu lúc một giờ.” Anh cầm lấy một lon bia từ dưới sàn lên và bật nắp. “Thật chán là em vẫn đang trong ca trực. Không thì em có thể uống một lon.”

“Mẹ em,” Alex nói với trần nhà. “Một giờ đồng hồ với mẹ.”

“Em sẽ mất một giờ đồng hồ với mẹ anh nữa,” Max nói sau khi uống thêm một ngụm bia. “Mẹ muốn đi uống nước với em lúc bốn giờ. Mẹ có ca mổ lúc một giờ, thế nên bà cho là đến lúc đó mình sẽ rảnh rỗi.”

“Em nghĩ mình có thể chịu được một giờ với mẹ anh,” Alex nói.

“Và anh nghĩ Stella sẽ gọi điện,” Max mở lời.

“Chị ấy gọi rồi.” Alex giơ tay xoa mắt. “Ăn sáng trước khi chị ấy đi thăm bệnh.”

Max nhăn mặt. “Em có nghĩ chị ấy làm mọi việc trong buổi sáng bởi vì chị ấy là chị lớn không?”

“Không, chị ấy làm mọi việc trong buổi sáng vì chị ấy cực kỳ ngứa mắt,” Alex nói. “Ngay cả khi chị ấy là người họ hàng mà em yêu quý nhất.”

“Này!” Max ngồi thẳng người trên ghế. “Còn anh thì sao? Anh đã giúp em không phải mất trọn buổi tối để biện hộ về việc thất nghiệp của mình với ông già. Em nợ anh.”

“Em có nghề nghiệp mà,” Alex nói lần thứ một nghìn. “Em là bác sĩ.”

“Ừ, nhưng em đã chọn sai chuyên khoa,” Max nói. “Em phải chọn cái khoa hái ra tiền chứ không phải khoa cấp cứu. Bọn họ đã ép anh xong, giờ sẽ đến lượt em. Khoa tim, khoa ung thư, phụ khoa...”

“Không,” Alex nói. “Em thích công việc mình đang làm. Đi đi. Em đang cố chớp mắt.”

Một cô y tá nhỏ nhắn với mái tóc sẫm thò đầu qua cửa. “Này Alex, bọn tôi cần anh. Có tai nạn. Đi thôi.” Cô nàng biến mất trước khi anh kịp ngồi dậy.

Alex lẳng chân ra mép giường và trừng mắt nhìn Max. “Nếu không phải vì anh thì em đã có thể thăng được mười lăm phút rồi.”

“Đó lại là chuyện khác,” Max nói. “Nếu em không phải bác sĩ chuyên khoa cấp cứu thì hẳn cô ấy đã gọi em là Đốc tờ Moore rồi.”

Cô y tá lại thò đầu vào. “Alex, đi thôi. Ồ, chào Max. Tôi không thấy anh.” Cô nàng cau mặt nhìn Max. “Bỏ lon bia đó đi ngay lập tức.”

“Chào Zandy.” Max giơ lon bia về phía cô y tá. “Trông em ổn quá.”

Cô nàng đã biến mất trước khi anh nói xong.

“Cô ấy dành cho anh sự tôn trọng thật đáng khiếp sợ,” Alex nói. “Hẳn là vì anh không phải là bác sĩ chuyên khoa cấp cứu.”

“Anh từng hẹn hò với cô ấy một lần,” Max nói.

“Điều đó giải thích lý do vì sao.” Alex đứng dậy đi ra cửa. “Đi đi. Em phải làm việc rồi.”

“Đừng quên ngày mai,” Max gọi với theo sau. “Ngày của gia đình đấy. Toàn bộ gia đình Farkle[1].”

“Phải, phải,” Alex lẩm bẩm trong lúc sải bước xuôi theo hành lang lát gạch màu xanh. “Bác sĩ Farkle, và bác sĩ Farkle, và bác sĩ Farkle, và bác sĩ Farkle, và bác sĩ Farkle.”

“Gì cơ?” Zandy vừa hỏi vừa cố bắt kịp anh.

“Đừng bao giờ dính dáng đến chuyện gia đình, Zan ạ,” Alex nói. “Phải làm kẻ kém cỏi trong cả một vương triều đúng thực là địa ngục.”

“Họ đang cố thuyết phục anh bỏ khoa cấp cứu à?” Zandy lỡ vài nhịp chân để bắt kịp anh, chân cô ngắn hơn chân anh đúng mười lăm phân, thế nên anh đi chậm lại chờ cô.

“Ừ,” Alex nói.

“Đừng nghe theo họ.”

Alex nhìn xuống cô, ngạc nhiên. “Không à?”

“Không,” Zandy trả lời. “Anh cần nơi này. Và nơi này cũng cần anh. Phớt lờ họ đi. Họ toàn là những kẻ bóng bẩy.”

Alex cười toe với cô. “Kể cả Max à?”

“Max là đồ khỉ hình người,” Zandy nói. “Nhưng anh là người tốt. Hãy ở lại với chúng tôi.”

“Chà, tôi đang định thế,” Alex nói, rồi khi nghe thấy tiếng còi hú, anh liền chạy về phía cửa, quên hẳn Zandy, Max và toàn bộ gia đình Farkle trong khi tiến hành công việc mà mình yêu thích nhất, cứu sống mạng người trên đường đi.

***

“Cậu đã mua cái gì!” Charity đứng giữa căn hộ trần cao của Nina và trố mắt nhìn Fred, vô cùng sửng sốt.

“Charity, đây không phải con chó tầm thường đâu.” Nina cứng người lại, vẫn còn nghi ngờ sự khôn ngoan của bản thân trong chuyện kiếm tìm sự khuây khỏa bằng cách mua một con vật về nuôi. Charity sẽ chẳng mua chó để khuây khỏa đâu. Cô ấy sẽ mua một cái váy da màu đỏ ngắn cũn cỡn ở cái cửa hàng mà cô ấy quản lý, lôi ngược mái tóc xoăn dài màu đỏ của mình lên đỉnh đầu và lấy cái tất quần màu đen buộc túm lại thành nút, rồi ra ngoài và tìm một gã đàn ông mới. Ít ra thì lần gần đây nhất Charity đã làm thế khi bị một trong những mối quan hệ của mình đá bay, trước khi cô ấy tìm thấy Sean, Tình yêu Đích thực Duy nhất của cô ấy. Sean thực ra là Tình yêu Đích thực thứ Mười hai của Charity, nhưng như cô ấy nói đấy, ai mà thèm đếm chứ?

Bởi vì cơ hội Nina mặc váy da ngắn cũn là tiệm cận đến không, nên cô thở dài và dồn sự chú ý vào Fred, lúc này đang ngồi một đống chù ụ giữa sàn nhà bằng gỗ cứng, ngước mắt nhìn cô với vẻ ngưỡng mộ đáng sửng sốt. Fred vẫn còn khá hơn một cái váy da ngắn cũn. Có thể nó chẳng kiếm được cho cô một người đàn ông mới, nhưng nó sẽ trao cho cô tình yêu vô điều kiện. Fred tuyệt đối khá hơn.

Charity lại không thấy thế. “Cậu chuyển từ tòa lâu đài ở Lehigh Terrace đó sang một căn hộ trong tòa nhà Victoria tồi tàn này, trên tầng ba của cái tòa nhà Victoria tồi tàn này, và thậm chí còn chẳng có lấy một cái thang máy...”

“Nếu cậu không đi đôi giày cao mười phân thì hai đợt cầu thang bộ cũng chẳng thành vấn đề,” Nina lầm bầm.

“... nhưng thế vẫn chưa đủ tệ, cậu còn phải mua một con chó nữa cơ.” Charity chớp mắt nhìn Fred. “Nó là chó, đúng không?”

Fred ngồi dậy, xoay lưng về phía Charity và bỏ đi về phía bên kia phòng, mông ngoáy một cách oai vệ.

“Charity, mình cần Fred,” Nina nói. “Mình đã cảm thấy khá hơn rồi. Con chó này có cá tính đấy.”

Charity gật đầu. “Mình có ngửi thấy rồi. Cá tính của nó ấy.”

“Mình không muốn tắm cho nó ngay lập tức.” Nina nhìn Fred khám phá phòng khách, trước mắt là đang dừng lại để nghiên cứu cây sung của cô. “Đừng nghĩ đến chuyện đó, Fred,” cô cảnh cáo nó, rồi quay sang nói với Charity, “Mình muốn nó cảm thấy như ở nhà trước đã. Nó mới đến đây có một giờ thôi, nhưng mình phải gọi cậu ngay. Mình biết cậu sẽ muốn gặp nó.”

“Nếu đã ở đây đến một giờ thì nó đã biết nhà là gì rồi.” Charity quan sát căn hộ với vẻ ghê tởm. “Làm sao cậu có thể chuyển từ chỗ của cậu đến cái...”

“Mình đâu có chuyển từ chỗ của mình, mình chuyển từ chỗ của Guy đấy chứ.” Nina theo ánh mắt của Charity dạo quanh căn phòng, âu yếm nhìn lớp gỗ sồi ốp chân tường và giấy dán tường in ảnh màu be tí hon, khu lò sưởi đánh véc ni và chiếc đi văng bọc nệm màu ngọc đỏ cùng chiếc ghế tựa nghiêng. “Đây mới là nơi của mình, nơi đầu tiên mình từng sở hữu mà hoàn toàn thuộc về mình. Mình yêu nơi này ngay từ ánh mắt đầu tiên. Đến giờ mình đã ở đây được một tháng rồi, và mình cảm thấy thân thuộc hơn bao giờ hết so với mười sáu năm trong cái lăng tẩm của Guy.” Ý nghĩ về Guy làm cô lắc đầu. “Lẽ ra bọn mình không bao giờ nên cưới nhau. Bọn mình không hề muốn những thứ giống nhau. Mình chưa bao giờ muốn ngôi nhà ở Lehigh Terrace. Anh ấy chưa bao giờ muốn nuôi chó.” Fred lại bắt đầu di chuyển, và Nina thấy nỗi căng thẳng như được nhấc ra khỏi hai vai khi cô ngắm nhìn cái tập hợp hỗn tạp gồm các bộ phận riêng lẻ thuộc loài chó có tên gọi là Fred đi ngang qua mình trên đường đến đi văng. “Mình đã luôn muốn nuôi chó. Và giờ mình đã có Fred.”

Fred lại ngửi ngửi cái đi văng. Kể từ lúc đến nó đã ngửi vài lần, nhưng giờ mới đưa ra quyết định. Hông nó rung lên rồi co lại khi nó thu mình lấy đà, và rồi với một cú nhảy mạnh mẽ, nó quăng mình lên trên chồng đệm nhồi bọc lùng bùng, treo người ở đó một lúc, hy vọng chiến thắng trước số phận, để rồi từ từ trượt xuống sàn và rơi đánh bịch khi không nhấc được mông lên.

Xét cho cùng thì nó cũng chấp nhận chuyện đó khá tích cực.

Charity nhìn cô bạn như thể Nina đã bị loạn trí. “Và cậu định sẽ chạy lên xuống cái cầu thang này hai mươi sáu lần một đêm để cho cái thứ này đi vệ sinh, hử? Và còn ban ngày thì sao? Cậu đi làm đấy, vì Chúa. Mình chỉ có thể tưởng tượng ra gương mặt của Jessica nếu cậu mang Fred đến văn phòng.” Cô lắc đầu, đôi hoa tai màu đỏ nảy lên lúc lắc. “Cậu điên rồi. Mình quý cậu, nhưng cậu điên rồi. Vụ ly hôn chỉ vừa kết thúc, cậu chỉ mới làm biên tập viên có sáu tháng nên vẫn còn nhiều căng thẳng và rồi cậu chuyển đến nơi ở mới này. Tại sao lại mang thêm một cơn đau đầu khác vào cuộc đời cậu chứ?”

Nina thở dài ngồi xuống. “Nói đến chuyện đau đầu, Jessica bắt mình biên tập một cuốn sách mới. Nó còn tệ hơn cuốn vừa rồi nữa.”

Charity tỏ vẻ ghê tởm. “Chị ta đang cố làm phá sản cái nhà xuất bản đó à? Chị ta cần xuất bản thứ gì đó có chút khêu gợi mới được.”

“Không, chị ấy đang làm điều mà bố chị ấy đã làm trước đây.” Nina nhìn Fred lạch bạch đi về phía họ, rõ là đã quên sạch vụ bẽ mặt với cái đi văng. “Chị ấy đang cố giữ gìn bản sắc.”

Charity gật đầu. “Rồi cứ thế mà đứt bóng luôn. Chị ta cũng có thể gọi cái nhà xuất bản đó là Nhà xuất bản Chán ngắt đấy.”

Nina nhắm mắt lại. “Mình biết. Toàn bộ nơi đó sắp đi đời rồi, mình sẽ thất nghiệp, và Jessica sẽ tự tử vì chị ấy đã tự tay hủy hoại cơ nghiệp của gia đình. Mình thì chẳng biết làm sao để cứu được nơi đó, thế nên chuyện đó làm mình phiền muộn. Mình thích nơi này nhưng ở đây thật đơn độc, rồi mình về nhà với tâm trạng vô cùng chán nản về công việc và về Jessica, mình chỉ cần thứ gì đó ấm áp để làm mình vui vẻ hơn.” Cô hít vào thật sâu. “Và đó là Fred. Nó thực sự đã làm mình vui vẻ hơn. Chỉ cần có nó bên cạnh là mình đã thấy vui rồi.”

Charity nhìn Fred khi cằm nó xệ xuống sát sàn nhà. “Mình có thể thấy nó làm điều đó như thế nào. Một anh chàng nhỏ bé đầy hăng hái.”

Nina phớt lờ cô bạn. “Và mình có kế hoạch cho việc vệ sinh của nó. Đến đây.” Cô bước về phía cửa sổ lớn cạnh đi văng và đẩy mạnh ô kính nặng nề cũ kỹ lên. “Thấy không?”

Charity theo sau, và Nina chỉ về phía lối thoát hiểm bằng kim loại đen sì ở bên ngoài.

“Lối thoát hiểm chỉ ở dưới cửa sổ khoảng ba mươi phân.” Nina thò đầu ra ngoài. “Đây là tầng ba, phía sau lưng nhà toàn bộ đều được rào, còn cổng thì lúc nào cũng đóng trừ ngày đổ rác. Thế nên mình định sẽ huấn luyện Fred dùng lối thoát hiểm này.” Cô thụt đầu vào. “Thế không tuyệt sao?”

Charity gật đầu rồi vỗ lên cánh tay Nina. “Tuyệt lắm, Neen. Thật đấy.”

“Đừng cảm thấy tội nghiệp mình.” Nina khoanh hai tay ngang bụng. “Mình đã có mọi thứ mình muốn. Mình là người đã bỏ Guy, nhớ không? Mình là người đã chán ngấy cuộc sống giàu sang lúc nào cũng phải vì sự nghiệp của anh ấy. Và đây là việc đúng đắn cần phải làm. Mình thích căn hộ này, và mình thích công việc của mình. Chỉ là - mình cảm thấy cô độc.”

“Mình biết.” Charity gật đầu. “Được rồi mà. Mình biết.”

“Mình bốn mươi tuổi rồi,” Nina nói. “Mình biết đây là khởi đầu trong cuộc đời mình, mình biết đây là lúc cuộc sống bắt đầu, mình đã đọc tất cả các bài báo, nhưng mình đã bốn mươi tuổi, mình thấy cô đơn và…”

“Mình biết.” Charity choàng tay quanh người bạn và ôm thật chặt. “Mình biết. Rồi cậu sẽ ổn cả thôi.”

Nina gật gật đầu trên vai bạn.

“Mình chỉ muốn có ai đó để mình có thể nói chuyện lúc đêm về, để ôm ấp và để cùng xem những bộ phim cũ. Cậu hiểu không? Thế nên mình đã mua Fred.”

Fred lạch bạch quay lại chỗ họ.

“Chà, đó là một sự khởi đầu.” Charity thả Nina ra và nhìn Fred. “Fred là loại chó gì?”

“Lai một phần chó lùn, một phần chó săn thỏ, một phần chứng hưng trầm cảm[2],” Nina cau mày nhìn xuống con chó. “Fred, mày có thể làm ơn vui vẻ lên không? Nhìn xem mày đã hạ cánh xuống một nơi tuyệt vời biết bao.”

“Phải rồi, và điều tuyệt nhất vẫn chưa đến đâu,” Charity bảo con chó. “Cứ chờ đến lúc mày thấy lối thoát hiểm mà cậu ấy đã để dành cho mày.”

Fred thở dài và ì ạch bước đi. Hai bọn họ nhìn nó băng qua phòng, móng chân gõ lọc cọc xuống sàn gỗ cứng, rồi Nina nói với Charity. “Mình chỉ cần một chiếu cố nho nhỏ.”

Charity gật đầu. “Chắc rồi.”

“Cậu giúp mình trông Fred trong khi mình ra ngoài mua dây buộc và thức ăn nhé. Mình định đưa Fred đi, nhưng nó cứ thò đầu ra ngoài cửa xe làm gió thốc vào mũi khiến nó hắt hơi, thế là mũi dãi nó cứ thế văng ngược vào trong xe.” Nina âu yếm nhìn Fred. “Cũng khá ghê rợn.”

“Mình có thể hình dung ra.” Charity cầm chiếc áo jacket da lộn màu tía lên. “Nhưng không, mình sẽ không trông nom cái thứ chó lai này cho cậu đâu. Trông nó cứ như thể có thể đi đời bất kỳ lúc nào ấy, và mình không muốn chịu trách nhiệm trong trường hợp nó tự lao mình ra ngoài lối thoát hiểm.” Cô nhìn xuống Fred với vẻ cam chịu. “Lên danh sách đi. Mình sẽ mua cho nó những thứ nó cần. Người ta có làm giày áo cho chó không nhỉ?”

“Nó không thực sự chán đời đâu,” Nina vừa bảo cô bạn vừa đi lấy một tập giấy để lên danh sách. “Nó chỉ bí ẩn thôi. Nó có những ý nghĩ bí ẩn.”

“Phải rồi. Ý nghĩ bí ẩn.” Charity lại lắc đầu. “Lên danh sách đi. Nhân tiện thêm Amaretto[3] và kem vào nữa nhé.”

Nina ngừng lục tìm giấy. Sữa lắc Amaretto chỉ có thể có một ý nghĩa: một bữa tiệc Đời-Tôi-Đầy-Đau-Khổ. Và với Charity, người điều khiển cuộc sống của mình cũng hiệu quả như việc quản lý cửa hàng, đau khổ chỉ có thể mang một ý nghĩa. “Không phải Sean cũng thế chứ?”

Charity gật đầu. “Sean cũng thế. Mình biết phải làm sao đây? Làm sao mình có thể sống trong một thành phố đầy rẫy đàn ông mà lúc nào cũng chọn phải lũ phản bội như thế chứ?”

Nina cố tìm điều gì đó nghe có vẻ an ủi. “Chà, đám bọn họ đâu phải ai cũng là kẻ phản bội.”

“Ồ, thế sao?” Charity khoanh tay lại. “Kể tên một gã xem nào.”

“Chà...” Nina lục tìm trí nhớ. “Dĩ nhiên, mình chẳng biết tất cả bọn họ...”

“Mười hai tên tất cả,” Charity nói. “Mười hai gã kể từ khi mình lên mười sáu, mười hai gã cơ đấy kể từ khi mình lên mười sáu, mười hai gã trong hai mươi hai năm, và mình không thể tìm ra được một kẻ chiến thắng.”

“Cậu chắc là chuyện này qua rồi chứ?” Nina cố tìm ra một mặt sáng sủa. “Có thể anh ta sẽ nghĩ lại vì chuyện của hai người đã quá nghiêm túc. Có thể...”

“Mình bắt gặp anh ta trên giường với cô thư ký,” Charity nói. “Mình không nghĩ cô ta đang viết chính tả. Dù gì với cái thứ mà cô ta đang cầm trong tay thì không.”

“Ồ.” Nina viết Amaretto và kem vào bản danh sách. Sữa lắc Amaretto có thể không phải là cách lành mạnh nhất để vượt qua cú sốc cuộc đời, nhưng đó là cách của Charity. Nhân nghĩ đến điều đó, tự bản thân cô có thể dùng một cách. “Lấy cả si rô sô-cô-la nữa,” cô bảo Charity. “Làm một bữa toàn enchilada[4] thôi.”

Trong khi Charity đi mua đồ, Nina và Fred thực hành trên lối thoát hiểm.

“Đi nào, mày có thể làm được mà,” Nina dỗ ngọt con chó, rồi cả hai cùng nhau trèo ra trèo vào qua bậu cửa sổ thấp làm bằng gỗ bóng loáng. Fred chẳng thích thú gì lắm cái cầu thang sắt, thế là Nina trải một tấm thảm rách ra để nó có thể rơi xuống thứ gì đó mềm mại.

Không ngờ là Fred lại thích nhảy ra từ cửa sổ.

“Cố đừng có vọt quá đà đấy,” Nina cảnh báo nó, nhưng lối thoát hiểm khá rộng, còn Fred thì chẳng gọn gàng cho lắm, thế nên một giờ sau Nina cảm thấy hài lòng vì Fred sẽ chẳng toi đời vì quá hăng hái.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 22 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Quân hôn Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

1 ... 43, 44, 45

2 • [Cổ đại] Thừa tướng phu nhân - Quân Tàn Tâm

1 ... 55, 56, 57

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 97, 98, 99

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Quyền thiếu cưng chiều vợ yêu khó nuôi - Cố Nhiễm Nhiễm

1 ... 57, 58, 59

5 • [Hiện đại] Người tình mới của quan ngoại giao - Cẩm Tố Lưu Niên

1 ... 54, 55, 56

6 • [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo

1 ... 57, 58, 59

[Cổ đại - Trùng sinh] Tiểu độc phi khuynh thành - Bình Quả Trùng Tử

1 ... 128, 129, 130

8 • [Hiện đại] Bá đạo yêu em - Lý Mộ Tịch [Hoàn]

1 ... 13, 14, 15

9 • [Cổ đại] Xướng môn nữ hầu - Tần Giản

1 ... 82, 83, 84

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 215, 216, 217

11 • [Xuyên không] Sủng phi của ngốc vương Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

1 ... 49, 50, 51

12 • [Xuyên không] Gả cho nhân viên công vụ thời Bắc Tống - Lập Thệ Thành Yêu

1 ... 35, 36, 37

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

14 • [Hiện đại] Anh sẽ mãi yêu em như vậy! - Thịnh Thế Ái

1 ... 27, 28, 29

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đả đảo Bạch Liên Hoa! - Diệp Hiểu Tình

1 ... 31, 32, 33

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

17 • [Hiện đại] Nữ thần diễn xuất - Minh Nguyệt Đang

1 ... 38, 39, 40

18 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C507

1 ... 69, 70, 71

19 • [Hiện đại] Có lẽ nào lại như thế - Cư Ni Nhĩ Tư

1 ... 20, 21, 22

20 • [Hiện đại] Không gặp không nên duyên - Độc Độc

1 ... 31, 32, 33


Thành viên nổi bật 
Phèn Chua
Phèn Chua
Mộ Tử Vân
Mộ Tử Vân
Daesung
Daesung

Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 379 điểm để mua Harris Spin
Mẫu Tử Song Linh: pr: Nghệ thuật hiểu thấu tâm lý người khác
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 432 điểm để mua Cung tên vàng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 841 điểm để mua Tiên nữ
Shop - Đấu giá: Nana Trang vừa đặt giá 410 điểm để mua Cung tên vàng
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 369 điểm để mua Cung tên vàng
Shop - Đấu giá: Nana Trang vừa đặt giá 350 điểm để mua Cung tên vàng
Shop - Đấu giá: Nana Trang vừa đặt giá 800 điểm để mua Tiên nữ
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Gà con và bong bóng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 684 điểm để mua Tiên nữ
meoancamam: Game mới của box Tiếng Anh vừa dễ vừa được điểm thưởng cao đây, nhanh chân tham gia nào mọi người!
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 360 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 248 điểm để mua Huy chương vàng
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 650 điểm để mua Tiên nữ
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 310 điểm để mua Cung tên vàng
Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 294 điểm để mua Cung tên vàng
LogOut Bomb: Tâm Tâm Tùy Mộc -> thỏ_chậm_chạp
Lý do: hahhahahahahah
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 582 điểm để mua Tiên nữ
Shop - Đấu giá: chạng vạng vừa đặt giá 747 điểm để mua Bé nấm ăn pizza
Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 264 điểm để mua Cung tên vàng
Shop - Đấu giá: Mộ Tử Vân vừa đặt giá 2030 điểm để mua Giọt nước
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 710 điểm để mua Bé nấm ăn pizza
Shop - Đấu giá: nnttrang vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 600 điểm để mua Bé nấm ăn pizza
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 448 điểm để mua Bé nấm ăn pizza
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 425 điểm để mua Bé nấm ăn pizza
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 400 điểm để mua Bé nấm ăn pizza
Phèn Chua: Ahihi đã lụm đc quà :)2
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 350 điểm để mua Bé nấm ăn pizza
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 331 điểm để mua Bé nấm ăn pizza

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.