Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 94 bài ] 

Cuộc sống khó khăn của thứ nữ - Nhân Sinh Giang Nguyệt

 
Có bài mới 08.01.2018, 08:01
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Hỏa Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Chiến Thần Hỏa Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2014, 17:00
Bài viết: 528
Được thanks: 2693 lần
Điểm: 9.79
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống khó khăn của thứ nữ - Nhân Sinh Giang Nguyệt - Điểm: 12
Chương 77: Phân tích ( thượng )

Editor: Cà Rốt Hồng - Diễn Đàn Lê Quý Đôn

Sớm có bà tử cơ trí đi đến trù phòng dặn dò, cố ý làm nhiều món ăn Đại lão gia thích ăn đưa qua.

Trong lòng Đại phu nhân tràn đầy vui mừng hầu hạ Đại lão gia dùng cơm, còn chưa kịp mở miệng giữ Đại lão gia ở lại, bên ngoài đột nhiên truyền đến một trận huyên náo.

"Chuyện gì xảy ra?" Đại lão gia thả đũa xuống, nhíu mày hỏi.

"Chắc là tiểu nha đầu không hiểu chuyện, Phương ma ma, bà đi ra ngoài xem một chút!" Đại phu nhân vội vàng cười giải thích.

Nửa năm nay, bên cạnh Đại phu nhân trừ Phương ma ma, Lý ma ma cũng rất là thể diện, thậm chí có lúc lời nói còn có trọng lượng hơn Phương ma ma, nhất là tháng trước Đại phu nhân lại đặt tiểu nữ nhi của Lý ma ma vào trong phòng của Đại thiếu gia, chuyện như vậy lúc trước Tào Ngọc Di còn chưa có xuất giá đã đề cập tới một lần rồi, chỉ là bị Đại thiếu gia đẩy ra, hiện tại, Đại thiếu phu nhân đã sinh hạ trưởng tử, vì biểu hiện hiền huệ, đều nâng một nha đầu bồi giá của mình và Tiếu Nha kia vào . . . . .

"Gọi người đi vào hỏi một chút đi!" Đại lão gia không nhịn được phân phó nói.

"Dạ!" Đại phu nhân lòng đầy không muốn, cũng không dám nghịch ý Đại lão gia, cất giọng hỏi: "Bên ngoài xảy ra chuyện gì?"

"Bẩm phu nhân. . . . . ." Phương ma ma đi vào, hành lễ một cái, chần chờ một chút, mới tiếp tục nói, "Là nha đầu bên cạnh Mị di nương cùng tiểu nha đầu canh giữ ở bên ngoài nổi lên tranh chấp!"

Mị Nhân là trước đó vài ngày cấp dưới của Đại lão gia hiếu kính, nghe nói là hồng bài Bách Hoa Lâu gì đó, dung mạo đẹp, lại quen làm nũng trêu đùa, ở trên giường càng thêm đa dạng chồng chất, làm Đại lão gia mê đến gần như không biết Nam Bắc, liên tiếp hơn nửa tháng đều nghĩ ở trong phòng nàng ta, càng bị dụ dỗ phải phá quy củ, Mị Nhân còn chưa có thân thể (có thai) liền nâng lên làm di nương, trong phủ này, trừ Vương thị xuất thân khá hơn một chút, thì đều giống như Lý thị xuất thân nha đầu có thân thể mới được sĩ phòng, chớ nói chi loại người xuất thân thấp như Mị Nhân! Đại lão gia tự mình lên tiếng, chính là có chút không hợp quy củ, Lão thái gia ở biên quan xa xôi, trong phủ này ai cũng không thể làm trái, Đại phu nhân chỉ đành phải cắn răng nhận lễ, uống trà. Bởi vì Mị Nhân từ nhỏ liền bị bán cho thanh lâu, cũng không nhớ họ gì, trên dưới trong phủ liền gọi là Mị di nương.

"Tại sao nha đầu bên cạnh Mị Nhân tới đây?" Còn không đợi Đại phu nhân mở miệng, Đại lão gia đã nói: "Cho người vào đi!"

Trong lòng Đại phu nhân biết không ổn, vừa muốn nói gì, bị Phương ma ma len lén kéo kéo tay áo, mới không có luống cuống.

"Tất cả vào đi! Lão gia có lời muốn hỏi!" Phương ma ma cao giọng hô.

"Thỉnh an lão gia, phu nhân!"

Hai nha đầu cùng nhau bái lạy.

"Vừa rồi xảy ra chuyện gì?" Đại phu nhân nghiêm nghị hỏi.

"Bẩm phu nhân, hôm nay thân thể di nương chúng nô tỳ không khỏe, buổi tối cơm cũng dùng nhiều, cho nên phái nô tỳ tới đây bẩm phu nhân, muốn mời Ngô ma ma đi xem cho di nương chúng nô tỳ một chút. . . . . ." Nha đầu Mị di nương cướp lời nói, ánh mắt thỉnh thoảng liếc sang trên người Đại lão gia.

Đại phu nhân nhìn dáng vẻ nha đầu kia, trong lòng phát hỏa, cao giọng quát lên:"Cho dù như thế, ở ngoài chính phòng lăn tăn cái gì?"

"Di nương các ngươi thế nào? Bây giờ không phải là lúc hỏi loại chuyện nhỏ nhặt này, còn không mau mời ma ma đi qua xem một chút!" Đại lão gia vừa nói, vừa đi ra ngoài.

Đại phu nhân giận đến choáng váng đầu một hồi, lại thấy nha đầu của Mị di nương kia vội vàng niềm nở đón Đại lão gia đi, ngực càng thêm đau xót, đứng cũng đứng không vững.

"Phu nhân!" Phương ma ma tiến lên một bước đỡ lấy Đại phu nhân.

"Ngươi còn đứng ở nơi này làm cái gì? Thành sự không có bại sự có thừa, chút chuyện nhỏ cũng làm không xong, ta lưu ngươi lại có ích lợi gì. . . . . ." Đại phu nhân trực tiếp quăng cho nha đầu kia một cái tát, oán hận mắng.

Nha đầu kia chịu mọi ủy khuất cũng không dám nhiều lời, sợ khơi ra nhiều  càng bị đánh chửi nhiều hơn, hành lễ một cái cuống quít lui ra ngoài.

"Phu nhân, xin người bớt giận, vì thứ đề tử không lên được mặt bàn kia mà tức giận thì không đáng giá, thân thể của người quan trọng hơn. . . . . ." Phương ma ma chỉ một mực khuyên Đại phu nhân bảo trọng thân thể, còn lại không nhiều lời.

Thật ra thì, Phương ma ma nhìn thông suốt, Đại phu nhân ngay cả tôn tử ruột thịt đều có rồi, trong phủ này phu nhân là người ai cũng không động được, cần gì cứ trông cậy vào Đại lão gia. . . . . .

Đại lão gia đi chuyến này dĩ nhiên là không có trở về, chỉ làm cho Đại phu nhân hận đến quăng bể một bộ trà cụ. . . . .

Tào Ngọc Di muốn về Tào gia, trừ Lão phu nhân phân phó quản gia chuẩn bị  một phần lễ vật, Tào Ngọc Di lại tự mình tỉ mỉ chuẩn bị không ít lễ phẩm, ngày hôm đó, sáng sớm liền lên xe đi đến Tào phủ.

Trên xe ngựa cũng gắn biển hiệu Lý phủ, Tào Ngọc Di dẫn theo hai đại nha đầu và Vương ma ma ngồi ở chiếc xe đầu, chiếc xe phía sau là lễ vật Lão phu nhân chuẩn bị, hai bà tử quản sự và tiểu nha đầu cùng đi theo các nàng, phía sau cùng chính là mấy nhị đẳng nha hoàn và các tiểu nha đầu, bên ngoài còn có bà tử thô sử và gia đinh hộ tống ở bốn phía.

"Thiếu phu nhân, người muốn dùng chút trà nóng không?" Vương ma ma ân cần hỏi han.

"Không cần, ma ma, để cho ta nằm nghỉ một lát!" Tào Ngọc Di cười khổ một cái, vuốt ngực phân phó nói.

Lúc trước ở Tào phủ cũng không thường xuất môn, ngay cả xuất môn, ở trên xe ngựa không thoải mái cũng đều gắt gao nhịn xuống, vạn lần không dám để cho Đại phu nhân nhìn ra đầu mối gì, cảm thấy dẫn theo cái gánh nặng, hiện tại xem chừng là cuộc sống tốt hơn chút ít, lại có thai, tật xấu say xe này rốt cuộc không có cách nào nhịn được.

"Dạ!" Vương ma ma đáp một tiếng, lấy ra một tấm đệm dựa trong ngăn kéo từ chỗ ngồi phía sau xe, đỡ Tào Ngọc Di nửa nằm xuống.

Cũng may Lý phủ cách Tào phủ cũng không xa, chỉ chừng một khắc đồng hồ là đến.

Ở Tào phủ sớm có bà tử quản sự có thể diện nghênh đón ở đại môn, xa xa nhìn thấy xe ngựa tới đây, liền sai tiểu nha đầu đi vào báo tin, lại chỉ huy gia đinh mở cánh cửa thật cao ra.

"Tứ cô nãi nãi, người có thể trở lại, phu nhân đã trông mong thật lâu. . . . . ." Hai bà tử quản sự treo lên khuôn mặt tươi cười nghênh đón.

"Hai vị ma ma khách khí, các đại ca trong phủ liền làm phiền hai vị ma ma!" Bà tử quản sự của Lý phủ xuống xe, đi lên thay mặt chào hỏi.

Có quản sự khác củaTào phủ đã đi qua dẫn các gia đinh của Lý phủ đi chiêu đãi, đổi bà tử đánh xe, từ từ vào Tào phủ, đi về phía nhị môn.

Sau khi Lão phu nhân qua đời, đã phân mấy thân cận của mình đi, Lão thái gia lại hàng năm bên ngoài, chờ qua hiếu kỳ của Lão phu nhân, định lên tiếng để cho người mấy phòng phân nhà.

Tam lão gia dùng tạm một tiểu viện của Lão phu nhân, cũng ở tại kinh thành, cùng đại phòng đi lại cũng thuận tiện. Nhị lão gia thì như cũ dẫn theo gia quyến đến nơi đảm nhiệm chức vụ rồi, chỉ là lần này cũng dẫn theo thân mẫu của ông ta là Dương lão nãi nãi cùng đi. Hiện tại Tào phủ cũng chỉ còn lại toàn gia của Đại lão gia, hai tháng trước, Đại thiếu gia lại được ý chỉ ra ngoài, mang theo Đại thiếu phu nhân và hai thông phòng cùng đi, Tôn thiếu gia lại bị Đại phu nhân lấy tuổi còn nhỏ, ở trên đường lắc lư không tốt giữ lại bên cạnh mình. . . . . .

Những thứ này đều là do Liên Hương ngày lễ ngày tết trở về đoàn viên cùng phụ mẫu nhà mình nhận được tin tức, lúc Tào Ngọc Di rãnh rỗi liền hỏi một câu, biết được đại khái tình hình ở Tào phủ như thế, ngoài ra tuyệt đối không trộn lẫn vào.

"Thỉnh an mẫu thân!" Tào Ngọc Di bái lạy.

Đại phu nhân đoan chánh nhận, ra hiệu hai bà tử tiến lên đỡ Tào Ngọc Di: "Mau dậy đi, phụ thân ngươi hôm nay phải thượng triều, chờ ăn cơm trưa sẽ gặp. . . . . ."

"Đều nghe mẫu thân dạy bảo!" Tào Ngọc Di cười lên tiếng.

"Ngồi xuống nói chuyện đi!" Đại phu nhân gật đầu một cái, mỉm cười nói, đối với thái độ kính cẩn nghe theo này của Tào Ngọc Di rất là hài lòng.

Mang thai sáu tháng, bụng đã lộ rất rõ rồi, ánh mắt của Đại phu nhân dừng lại trên bụng của Tào Ngọc Di một chút, chuyển đề tài lên trên đó.

"Mẫu thân, con nghe nói Đại chất tử của con nuôi ở bên cạnh mẫu thân, thế nào không thấy hắn tới đây?" Tào Ngọc Di nhìn chung quanh một chút hỏi.

"Hắn à, là một đứa trời sập xuống cũng không quản, lúc này sợ là còn chưa có tỉnh ngủ đâu!" Lập tức Đại phu nhân liền nở nụ cười, phân phó người đi ôm Tôn thiếu gia tới.

Chỉ chốc lát sau, một phụ nhân trẻ tuổi mặt trắng ngần ôm một đứa trẻ con được bao bọc nghiêm cẩn tới đây, phụ nhân kia chắc là bà vú của Tôn thiếu gia.

"Hư, cẩn thận một chút, chớ có đánh thức tôn tôn ngoan của ta!" Đại phu nhân thấp giọng phân phó nói.

Phụ nhân kia nghe vậy, rón rén hành lễ với Đại phu nhân và Tào Ngọc Di một cái, cũng không mở miệng.

"Tứ tỷ nhi đừng trách. . . . . ." Đại phu nhân nhẹ giọng nói với Tào Ngọc Di.

"Sao mẫu thân lại nói thế, tiểu hài tử chính là phải ngủ ngon mới có thể lớn lên tốt!" Tào Ngọc Di cũng hạ thấp giọng lên tiếng.

Tào Ngọc Di ghé đầu nhìn một chút, đứa trẻ này nuôi vô cùng tốt, dáng dấp trắng trắng mập mạp, mi mục (mặt mày) thanh tú, có ba bốn phần giống Đại thiếu gia, liền tán dương mấy câu, rồi lấy một chiếc nhẫn bạch ngọc mang tới làm quà tặng cho Tôn thiếu gia.

"Tứ tỷ nhi hãy đi nói chuyện với mấy muội muội ngươi đi!" Giữa mày Đại phu nhân đều là nụ cười, ôn hòa nói.

Tào Ngọc Di đáp lại, đứng lên hành lễ một cái, đi ra ngoài, ở cửa viện lại đụng phải một bà tử hốt ha hốt hoảng chạy đến, ngay cả hành lễ với Tào Ngọc Di cũng chỉ làm qua loa, không đợi Tào Ngọc Di lên tiếng liền giống như bay vào viện.

"Thiếu phu nhân!" Vương ma ma bất mãn tiến lên gọi một tiếng.

"Ma ma, quên đi, nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện!" Tào Ngọc Di gật đầu nói.

Tào Ngọc Di và Tào Ngọc Hà cùng tiểu nữ nhi của Vương thị suy cho cùng không phải là cùng nhau lớn lên, nói chuyện một chút, ba người liền giải tán.

Tào Ngọc Di bắt được cơ hội đi đến viện của Chu thị.

Tào Vũ Huân đi theo Lão thái gia, tang kỳ của Lão phu nhân qua đi, Đại lão gia phục chức, sau khi có thời gian rãnh, rốt cục cũng chú ý tới đứa nhi tử Tào Vũ Đình này, có tin mừng công khóa của Tào Vũ Đình rất tốt, tự mình dẫn theo Tào Vũ Đình đi bái viện trưởng học viện Thắng Sơn, hiện nay cũng đang ở trong học viện, ngày lễ ngày tết mới trở về một chuyến, Đại lão gia có người mới, một tháng khó được đi viện Chu thị một chuyến, Chu thị hoàn toàn nhàn rỗi, hiện tại mỗi ngày thế mà lại cùng Lý thị niệm kinh.

Lúc trước bởi vì Lý thị biết chữ nên mới được chọn đi hầu hạ Đại lão gia, sau đó lại cùng Đại lão gia học không ít chữ, chữ thường dùng nhận biết toàn bộ rồi, Chu thị thì chỉ nhận biết mấy con số, ghi chép thì thôi đi, cầm kinh thư vẫn là Lý thị dạy từng chữ từng chữ một, mấy chữ hai người không nhận ra, tìm cơ hội hỏi Đại lão gia, Đại lão gia nhất thời cao hứng, ngược lại đến phòng hai người nhiều hơn mấy lần, cũng coi như là niềm vui ngoài ý muốn.

Tào Ngọc Di vui không phải vì Chu thị niệm kinh bái Phật, chẳng qua cũng không có cách nào, Chu thị mỗi ngày gần như không có chuyện gì có thể làm, không như thế, ngược lại không có suy nghĩ tiếp tục tồn tại.

"Di nãi nãi, Tứ cô nãi nãi tới!" Tiểu nha đầu vén rèm cửa lên kêu lên.

"Mau mời đi vào!" Chu thị vui mừng đứng lên kêu lên. . . . . .



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Cà Rốt Hồng về bài viết trên: HNRTV, Hothao, dieudieu13, qh2qa06, thucquy
     

Có bài mới 13.01.2018, 08:02
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Hỏa Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Chiến Thần Hỏa Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2014, 17:00
Bài viết: 528
Được thanks: 2693 lần
Điểm: 9.79
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống khó khăn của thứ nữ - Nhân Sinh Giang Nguyệt - Điểm: 12
Chương 78: Phân tích ( hạ )

Editor: Cà Rốt Hồng - Diễn Đàn Lê Quý Đôn

"Di nương!" Tào Ngọc Di cất bước đi tới, lớn tiếng gọi một tiếng.

"Tỷ nhi ngoan!" Chu thị đứng lên, chỉ gọi một tiếng, vành mắt cũng đã đỏ lên.

Trừ ba ngày lại mặt, Tào Ngọc Di gả đi ra ngoài hơn nửa năm, đây là lần đầu tiên trở lại, như Đại lão gia và Đại phu nhân còn có thể viết thư cho Lý phủ hoặc là cứ phái một bà tử sang thăm hỏi một chút, nhưng Chu thị thì cũng chỉ có thể mong chờ chút tin tức rò ra ở chỗ Đại phu nhân mà thôi.

"Di nãi nãi, người cả ngày ngóng trông Tứ cô nãi nãi, hiện tại thế nào thấy người, thì ngược lại rơi lệ trước rồi . . . . . ." Đại nha hoàn bên cạnh Chu thị cười khuyên nhủ.

Nha hoàn thiếp thân tiểu Mạn lúc trước của Chu thị, bởi vì đến tuổi, bẩm với Đại phu nhân, đã gả cho một gã sai vặt thành thật trong phủ, hiện tại được điều đến Đại trù phòng làm một quản sự nương tử nho nhỏ, cuộc sống trôi qua coi như không tệ. Hiện tại Đại nha hoàn này là lúc Tào Ngọc Di gả đi mới thăng lên, vì vậy cũng không tiếp xúc nhiều, nhìn giống như là người cơ trí.

"Ngươi nói đúng, tỷ nhi ngoan, là di nương không tốt!" Chu thị dùng khăn lau lau khóe mắt, lôi kéo tay Tào Ngọc Di ngồi xuống, "Ngươi đi ra ngoài trông chừng, ta và Tứ cô nãi nãi trò chuyện một lát!"

Nha hoàn kia đáp lại, chia ra hành lễ với Tào Ngọc Di và Chu thị một cái lui ra ngoài.

"Di nương, thời gian gần đây trôi qua có tốt hay không?" Tào Ngọc Di nhẹ giọng hỏi.

"Di nương còn có cái gì có tốt hay không, tóm lại lão gia hiện tại không thường tới, người phía trên kia cũng liền lười phải phí tâm tìm ta gây phiền toái, hiện tại à, di nương chỉ mong đợi con trôi qua tốt, hai đệ đệ con sớm ngày thành gia lập nghiệp. . . . . ." Chu thị thao thao nói.

"Di nương!" Tào Ngọc Di giận trách gọi một tiếng, "Người vẫn chưa tới bốn mươi đấy, cuộc sống này còn dài mà!"

"Di nương có các con, không phải đời này cũng đủ rồi ư!" Chu thị mỉm cười nói.

"Di nương, nhanh đừng xem kinh Phật đồ bỏ kia đi, nhìn bộ dạng người như vậy, nói lời nói gì thế kia. . . . . ." Tào Ngọc Di nghe lời này của Chu thị, mũi chua xót, vành mắt đỏ lên, nói lên lời nói đầu tiên sau khi từ biệt.

"Tỷ nhi ngoan, đừng khóc, cẩn thận thân thể! Di nương không nói, di nương không nói!" Chu thị cuống quít cầm khăn lau vành mắt cho Tào Ngọc Di, "Đây đã sáu tháng rồi nhỉ!"

"Sắp bảy tháng rồi!" Tào Ngọc Di sờ sờ bụng, ôn hòa nói.

"Tỷ nhi ngoan, mỗi ngày di nương niệm mấy trang kinh thư cho con, đến lúc đó cầm đến trong chùa, đốt ở trước mặt Bồ Tát, sẽ phù hộ cho con bình an chỉ một lần sinh nhi tử!" Chu thị ôm Tào Ngọc Di nói.

Mà thôi, ít nhiều cũng có chuyện có thể làm, trên mặt Tào Ngọc Di mang theo nụ cười nghe Chu thị nói chuyện, ở trong lòng thầm thở dài một hơi.

Hai người sát lại gần nhau thân mật nói chút chuyện phiếm, Tào Ngọc Di mới mở miệng hỏi: "Ngũ đệ đệ như thế nào? Lục đệ đệ có gởi thư không ạ?"

"Ngũ đệ đệ con là một đứa chịu vươn lên, sau này lão gia chắc hẳn sẽ không bỏ mặc, cái này con yên tâm, di nương chỉ lo lắng cho Lục đệ đệ con, từ nhỏ đã cùng Lão thái gia trộn lẫn trong quân, cùng trong nhà cũng không thân cận, hiện tại cũng không biết ra sao, nghe nói trên chiến trường nhưng là. . . . . ." Nói đến hai đứa nhi tử, Chu thị lại càu nhàu, lúc thì vui mừng lúc thì lo âu.

"Di nương, trong phủ này đại ca là một người biết lý lẽ, người cứ dặn dò Ngũ đệ đừng có cứng rắn cùng đại ca, tương lai cho dù phụ thân không làm được gì, cũng còn có đại ca, có người ở trong triều nâng đở lẫn nhau mới là chuyện tốt, đừng để ý tới Đại phu nhân. . . . . ." Tào Ngọc Di tỉ mỉ nhắn nhủ nói, "Lục đệ đệ đã đi theo Lão thái gia, người cũng đừng quan tâm đến tiền đồ của đệ ấy, Lão thái gia hẳn là đã sắp xếp xong xuôi . . . . . ."

Chu thị gật đầu liên tục, cũng đồng ý, "Tỷ nhi ngoan, con cũng tốn chút tâm lực, trước trôi qua cuộc sống của mình cho thật tốt, thừa dịp cô gia bây giờ còn chưa có bị phân tâm, sinh nhiều mấy đứa, có nhi tử, đến lúc đó cái gì cũng không cần sợ. . . . . ."

"Di nương!" Tào Ngọc Di dở khóc dở cười gọi một tiếng.

"Tỷ nhi ngoan, con đừng có thẹn thùng, sau này con sẽ hiểu, đúng là bản thân cô gia không chịu, nhưng phía trên còn có Lý lão phu nhân và Lý phu nhân đấy. . . . . ." Chu thị thấy bộ dạng kia của Tào Ngọc Di, vội vàng vỗ tay Tào Ngọc Di khuyên nhủ, "Đến lúc đó, con chọn một người ở bên cạnh mình có thể yên tâm, dầu gì cũng có thêm trợ lực. . . . . ."

"Di nương, chuyện này con tự có chừng mực." Tào Ngọc Di bất đắc dĩ đáp một câu, đề cập đến một đề tài khác, "Mị di nương ở trong phủ kia là chuyện gì xảy ra?"

"Nhanh đừng nói nữa, từ khi nàng ta tới, trong phủ này liền không có một ngày yên ổn, cả ngày xúi bẩy lão gia muốn này mua kia, một lúc thì chạy đến viện của Vương muội muội, một lúc thì lại đi viện của Trần muội muội. . . . . . Cũng là Lão phu nhân không có ở đây, nếu không nhá, nơi nào sẽ để cho loại người có xuất thân bực này vào phủ. . . . . ." Chu thị giận dử nói.

"Ha ha, theo con thấy á, đối với di nương mà nói thì ngược lại là chuyện tốt mà. . . . . ." Tào Ngọc Di cười khuyên nhủ.

Hai người lại nói đùa một hồi, nha hoàn canh giữ ở bên ngoài đột nhiên báo nương của Chu thị tới.

Chu thị mừng đến luôn miệng gọi



Click vào đây để xem tiếp nếu không thấy ảnh


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Cà Rốt Hồng về bài viết trên: HNRTV, Hothao, dieudieu13, qh2qa06, song tử 94, thucquy
Có bài mới 15.01.2018, 08:22
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Hỏa Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Chiến Thần Hỏa Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2014, 17:00
Bài viết: 528
Được thanks: 2693 lần
Điểm: 9.79
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống khó khăn của thứ nữ - Nhân Sinh Giang Nguyệt - Điểm: 12
Chương 79: Lời đồn đãi

Editor: Cà Rốt Hồng - Diễn Đàn Lê Quý Đôn

. . . . . .

Đại thiếu phu nhân nghẹn một bụng tức, nhưng trên mặt không thể không duy trì nụ cười, tự mình tiến lên vuốt ngực cho Lý phu nhân: "Mẫu thân, xin người bớt giận, con dâu có mấy câu muốn nói cùng người. . . . . ."

Dứt lời, chần chờ quét mắt sang mấy nha hoàn bà tử chung quanh một cái.

Lý phu nhân cố ý khép hờ mắt, một lát sau mới từ trong lỗ mũi "Hừ" một tiếng, phân phó nói: "Các ngươi đều đi xuống đi!"

Nha hoàn bà tử trong phòng cầu cũng không được, chỉ sợ chờ một chút Lý phu nhân có cái gì không thuận nữa, sẽ phát hỏa sang mình, liên tục không ngừng đáp vâng, rồi cùng nhau hành lễ một cái theo thứ tự an tĩnh lui ra ngoài.

Đại thiếu phu nhân hạ thấp giọng nói: "Mẫu thân, người mau đừng nóng giận, tức giận làm hỏng thân thể cũng không đáng, kế sách lần này là con dâu tính sai, không ngờ tới Nhị thúc lại. . . . . . , trong ngày thường mẫu thân khoan hồng độ lượng coi như xong, thời điểm ngã bệnh, chính là lúc người làm nhi tử con dâu chúng con tận hiếu, Nhị thúc Nhị đệ muội không hầu hạ mẫu thân cho tốt không nói, còn khắp nơi sinh lòng ngờ vực mẫu thân, bằng không thì cũng sẽ không mời Lão thái gia tới, trong ngày thường, có khi nào Lão thái gia đến viện mẫu thân, hết lần này tới lần khác hôm đó lại. . . . . ."

Lý phu nhân nghe lời này, trong mắt lóe lên mấy cái, trên mặt thoáng hòa hoãn xuống, "Ta vốn biết ngươi hiếu thuận, lần này cũng là ta theo hướng khác, tới đây ngồi hai cô chất chúng ta trò chuyện một lát!"

Đại thiếu phu nhân là chất nữ ruột thịt nhà mẹ của Lý phu nhân, Lý phu nhân cũng rất ít nhắc tới chuyện này, trong ngày thường cũng nghiêm khắc dựa theo quan hệ bà tức mà chung đụng.

Đại thiếu phu nhân ôn thuận đáp lại, cầm khăn chậm khóe mắt, nức nở tiếp tục nói: "Đương nhiên cô mẫu vô cùng thương yêu chất nữ, bằng không cũng sẽ không vì chất nữ mà mưu cầu một hôn sự tốt như vậy, chất nữ cả đời này đều nhớ ân tình của cô mẫu. . . . . . Hiện tại Nội tổ phụ, Nội tổ mẫu còn ở đây, Nhị thúc, Nhị đệ muội cứ không để mẫu thân vào mắt như vậy, chất nữ chỉ sợ cô mẫu cực khổ cả đời, quay đầu lại, trong phủ này. . . . . . Ngược lại người bị đám tiểu nhân kia lấn áp. . . . . ."

Lý phu nhân nghe lời này, thần sắc đại biến, thật lâu mới bình phục lại, ngồi thẳng người, nghiêm chỉnh thương lượng tỉ mỉ cùng Đại thiếu phu nhân. . . . . .

Tào Ngọc Di trở về phủ đi chỗ Lão phu nhân đáp lời trước, trình lên gói dược liệu Tào phủ tặng cho Lão phu nhân xem.

"Đều là đồ tốt, con lấy về dùng đi, chỉ là đừng bồi bổ quá mức, ngược lại không tốt, mỗi ngày lấy số lượng vừa phải dùng là được rồi!" Lão phu nhân xem xong, cười dặn dò một câu.

Tào Ngọc Di vội vàng đáp lại, rồi tạ ơn Lão phu nhân một hồi.

"Hôm nay con cũng mệt mỏi, đi thưa lại với mẫu thân con rồi mau trở về nghỉ ngơi đi!" Lão phu nhân cười nói.

"Dạ!" Tào Ngọc Di có chút khó khăn hành lễ một cái lui ra ngoài.

Lúc Tào Ngọc Di đi đến chỗ của Lý phu nhân, đương nhiên Đại thiếu phu nhân đã không còn ở đó.

Lý phu nhân thấy cái bụng nhọn của Tào Ngọc Di, trong lòng lại hiện lên lời vừa rồi của Đại thiếu phu nhân. . . . . .

"Chỉ trách bụng của chất nữ không có tiền đồ, Đích trưởng tôn sợ là sẽ rơi xuống Nhị phòng rồi, đến lúc đó thật đúng là. . . . . ."

"Được rồi, chẳng qua là chút chuyện nhỏ, đáng giá cho ngươi nói từng chuyện như vậy sao, ta mệt mỏi, ngươi trở về đi thôi!" Lý phu nhân không nhịn được nói.

Tào Ngọc Di khẽ cau mày, đè xuống lửa giận trong lòng, kính cẩn nghe theo đáp lại, mặc dù Lý phu nhân nói như vậy, cũng vẫn phải tiếp tục thăm hỏi Lý phu nhân mấy câu, mới cáo từ.

"Thiếu phu nhân, thiếu gia có thư gửi về!"

Tào Ngọc Di vừa vào phòng, Hồng Nhi đã cầm một phong thư cười nghênh đón.

Lý Húc Diệp đi hơn ba tháng, đây là lần đầu tiên viết thư trở về.

"Nơi khác có không?" Trong lòng Tào Ngọc Di bỗng nhiên thấy nhẹ nhõm, vội vàng hỏi.

"Thiếu phu nhân yên tâm, chỗ Lão thái gia, Lão phu nhân, phu nhân đều có!" Hồng Nhi đưa thư tới, lên tiếng.

"Ừhm!" Tào Ngọc Di gật đầu một cái, dưới sự hầu hạ của Vương ma ma nửa nằm xuống trên giường thấp, nhận lấy thư.

Vương ma ma mở tấm chăn mỏng đắp lên trên chân, trên bụng Tào Ngọc Di.

Hồng Nhi đưa tới cây kéo nhỏ đã sớm chuẩn bị xong.

Tào Ngọc Di cẩn thận mở thư ra, mở ra đọc, cũng chỉ là báo bình an và dặn dò Tào Ngọc Di phải bảo trọng thân thể, lại đề cập đến chuyện Tào Lão thái gia đã ở trên đường trở về rồi, Tào Vũ Huân ở lại biên cương vân vân.

"Đi chỗ của Lão phu nhân hỏi một chút, thư lần này chuẩn bị lúc nào thì đưa ra ngoài!" Tào Ngọc Di nhìn trên mặt đệm êm mệt mỏi phân phó nói.

"Dạ!" Thắng Nhi để chén trà nóng xuống đáp một tiếng, bước nhanh ra ngoài. . . . . .

Tào Ngọc Di nhắm mắt lại dưỡng thần một lát, mở miệng nói: "Liên Hương, Tào phủ gần đây như thế nào?"

Liên Hương tiến lên hành lễ một cái.

"Ngồi xuống nói chuyện đi!" Tào Ngọc Di nhẹ giọng phân phó nói.

"Tạ thiếu phu nhân!" Liên Hương ngồi xuống cái ghế đôn kề bên giường thấp, tỉ mỉ kể lại tình hình trong phủ đã nghe được.

". . . . . . Liên Hương, nếu con đi theo Tứ cô nãi nãi, thì toàn tâm toàn ý đối với Tứ cô nãi nãi, con cũng không còn nhỏ, Tứ cô nãi nãi không phải là loại người bạc nghĩa, chỉ cần không xảy ra sai lầm lớn gì, tương lai nhất định có thể có chỗ quy túc tốt. . . . . ."

Liên Hương nghĩ đến lời của lão nương nhà mình, lại nhớ lại cách cư xử của Tào Ngọc Di đối với hạ nhân mấy năm qua, ở trong lòng hạ quyết định, đáp lời càng kính cẩn tỉ mỉ.

". . . . . . Lúc trước Tam cô nãi nãi trở về Tào phủ tìm lão gia khóc lóc kể lể một phen, hình như là đồ cưới xảy ra vấn đề gì đó, Đại lão gia khiển trách Đại phu nhân một trận, trực tiếp lấy từ tiền công bổ sung năm trăm lượng bạc cho Tam cô nãi nãi. . . . . . Nhị cô nãi nãi gả đi vẫn không có thai, Đại phu nhân gấp đến bốc hỏa, gọi Nhị cô nãi nãi về thương lượng một phen. . . . . ."

Tào Ngọc Di gật đầu một cái, thoáng xuất thần một chút, tay vô thức nhẹ nhàng vuốt ve bụng của mình, Tào Ngọc Linh gả đi ra ngoài những năm này cũng không phải chưa từng có thai, lúc có thai đầu bởi vì hai phu thê bọn họ đều trẻ tuổi, hoàn toàn không có chú ý tới, lúc hơn một tháng liền xảy mất, sau lần đó trước sau lại có thai hai lần nữa, kết quả cũng không tới ba tháng lại mất, ngay cả có phải là lỗi của Tào Ngọc Linh hay không, Triệu Lão phu nhân vẫn chưa ôm được tôn tử cũng có lời oán giận. . . . . . Mấy năm sau này Tào Ngọc Dao chọc cho Đại phu nhân chán ghét, trên phương diện đồ cưới đương nhiên sẽ mỏng đi vài phần, Tào Ngọc Dao cũng không phải là người biết tiết kiệm . . . . . .

Ngày hôm đó là ngày mười, Tào Ngọc Di đã thức dậy thật sớm, sau khi súc miệng rửa mặt xong, đi thỉnh an Lý phu nhân trước.

"Ngươi hôm nay thân thể nặng, thế nào không có ở trong phòng nghỉ ngơi cho thật tốt, nhà chúng ta cũng không phải là loại khắt khe. . . . . ." Trên mặt Lý phu nhân mang theo nụ cười nói.

"Vốn cũng là ân đức của Nội tổ mẫu và mẫu thân, đây là Nội tổ mẫu và mẫu thân thương yêu con dâu, con dâu cũng không thể càn rỡ!" Tào Ngọc Di mỉm cười tiếp nhận.

Lý phu nhân gật đầu một cái, rồi không nói chuyện nữa.

Thời gian không lâu lắm, Đại thiếu phu nhân mang theo nụ cười đi vào, thỉnh an Lý phu nhân xong, thân thiết cười nói đến chuyện y phục đồ trang sức phối hợp…, thái độ của Lý phu nhân so với Tào Ngọc Di lúc vừa tới, lập tức thấy rõ chênh lệch hai đầu thân sơ.

Trên mặt Tào Ngọc Di mang theo nụ cười không thay đổi, chỉ ở lúc Đại thiếu phu nhân cố ý nhìn về phía mình, phụ họa đôi câu.

"Tốt lắm, thời điểm cũng không sớm, chúng ta cùng đi thỉnh an Lão phu nhân!" Lý phu nhân trang điểm ăn mặc đâu ra đấy được Đại thiếu phu nhân tâng bốc tâm tình tương đối thoải mái, thế cho nên phải đi đến chỗ Lão phu nhân lập quy củ cũng không có nhăn mặt.

Lão phu nhân cũng sửa sang ăn mặc xong, Tào Ngọc Di đi theo sau lưng Đại thiếu phu nhân bái lạy.

"Thỉnh an Nội tổ mẫu!"

"Tất cả đứng lên đi, Nhà Lão Nhị sắp tới tháng, ngồi xuống nói chuyện đi!" Lão phu nhân quay sang ra hiệu cho bà tử sau lưng.

Bà tử kia lập tức mang một cái tú đôn tới, đặt ở đầu dưới Lão phu nhân.

"Tạ Nội tổ mẫu, cháu dâu không có gì đáng ngại, mẫu thân và đại tẩu đều đứng, cháu dâu sao lại ngồi được!" Tào Ngọc Di vội vàng từ chối nói.

"Đệ muội muội cứ ngồi đi, thân thể này cũng không thể chuyện đùa, mẫu thân và ta làm sao sẽ so đo vào lúc này!" Còn không đợi Lão phu nhân nói chuyện, Đại thiếu phu nhân liền tiến lên lên dàn xếp.

"Nhà Lão Đại nói đúng, con cứ ngồi xuống đi, mẫu thân các con cũng không phải là người không phân rõ phải trái kia!" Lão phu nhân hài lòng gật đầu một cái, cười nói.

"Ngươi ngồi xuống đi, ta vừa rồi cũng đã nói qua nhà chúng ta bậc này không thể so với nhà khác, trên phương diện quy củ này mặc dù coi trọng nhưng cũng không phải là không nói tình lý . . . . ." Lý phu nhân nhướng mắt nói.

Tào Ngọc Di lại tạ ơn một lần, cũng không đi trông nom trong mắt Lý phu nhân không vui, cẩn thận ngồi xuống.

Lão phu nhân theo thường lệ nói mấy câu nhàn thoại, liền phân phó chuẩn bị truyền thiện (truyền cơm).

"Mẫu thân!" Lý phu nhân mở miệng gọi.

"Còn có chuyện gì?" Lão phu nhân chậm rãi hỏi.

"Ha ha, mẫu thân, con dâu bất hiếu, gả vào Lý gia đã rất nhiều năm còn làm phiền mẫu thân hao tâm. . . . . . Con dâu thấy Nhà Lão Đại và Nhà Lão Nhị đều tốt, không bằng để cho hai tiểu bối phân ưu. . . . . ." Lý phu nhân tiến lên một bước nói.

"Ngươi nhọc lòng, như vậy cũng thật không sai, chỉ là thân thể này của Nhà Lão Nhị cũng không thể mệt nhọc. . . . . ." Mặt Lão phu nhân không đổi sắc nói, trong lòng đã sớm nghĩ ra chút tiểu tâm tư này của Lý phu nhân.

"Nhà Lão Nhị không tiện, nhà Lão Đại thì không thành vấn đề. . . . . ." Lý phu nhân vội vàng cười nói.

"Cháu dâu nguyện phân ưu vì Nội tổ mẫu!" Đại thiếu phu nhân cũng đứng ra mở miệng.

"Ừhm, được, các con đều tốt, như vậy, về sau chuyện đại trù phòng liền giao cho con, có chuyện gì thì đến viện của con, mỗi tháng thì mang sổ sách đưa tới đây là được!" Lão phu nhân không chút do dự phân công nhiệm vụ, lại quay đầu sang Tào Ngọc Di ôn nhu



Click vào đây để xem tiếp nếu không thấy ảnh


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Cà Rốt Hồng về bài viết trên: HNRTV, Hothao, dieudieu13, song tử 94, thucquy
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 94 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Béo Túp Típ, Catstreet21, Comay nguyen, Furong, Hothao, huynhthithuyvi, langthang, lq0410, Mavis Clay, nammoi, nevercry1402, Quan Vũ, san san, thao3t, tieubachlinh2403, yeucomautim và 601 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 136, 137, 138

2 • [Cổ đại - Trọng sinh] Trọng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương

1 ... 60, 61, 62

3 • [Cổ đại - Điền văn] Bỏ ta còn ai - Nam Lâu Họa Giác

1 ... 66, 67, 68

4 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 158, 159, 160

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 56, 57, 58

6 • [Xuyên không] Túng sủng đụng ngã sư muội - Như Nhược Yên

1 ... 55, 56, 57

7 • [Hiện đại - Quân nhân] Quân hôn Chọc lửa thiêu thân - Minh Lam Phong

1 ... 54, 55, 56

8 • [Hiện đại] Hào môn thừa hoan Mộ thiếu xin anh hãy tự trọng! - Mộc Tiểu Ô

1 ... 198, 199, 200

9 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

10 • [Hiện đại] Em muốn trốn sao bảo bối! - Lãnh Hàn Minh Nguyệt

1 ... 123, 124, 125

11 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 22/1]

1 ... 52, 53, 54

12 • [Hiện đại] Người phụ nữ của Tổng giám đốc - Minh Châu Hoàn

1 ... 160, 161, 162

13 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 119, 120, 121

15 • [Hiện đại] Cuộc hôn nhân mù quáng - Phong Tử Tam Tam

1 ... 33, 34, 35

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại cải tạo vợ cám bã - Mặc Vũ Vũ

1 ... 29, 30, 31

17 • [Xuyên không - Dị giới] Ngự linh sư thiên tài - Tiêu Tương Túy Vũ

1 ... 44, 45, 46

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 177, 178, 179

19 • [Hiện đại] Cô dâu mười chín tuổi - Minh Châu Hoàn

1 ... 28, 29, 30

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 98, 99, 100


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Sát Phá Lang
Sát Phá Lang
lamhan0123
lamhan0123

lamhan0123: Hàn ko tấn công toàn giữ khung thành mỗi lần tạt bóng lên toàn có 3 người bị dí v sao đá dô :no3:
lamhan0123: Trai hàn cái anh số 5 :love2: đẹp chai
Windwanderer: 4 1 ghê thặc
lamhan0123: Vn vs u bê lần này khó cho vn :no5: nó chơi tạt bóng đao
lamhan0123: Trai hàn quốc đẹp bà cố :">
ღ_kaylee_ღ: 288 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3326566#p3326566
Hoàng Phong Linh: Việt Nam thắng rồi :))
Cô Quân: việt nam vô địch
Đường Thất Công Tử: Tham gia cả nhà ơi :D
Đường Thất Công Tử: Mini Game: Ô chữ bí ẩn
Mộc Chan: Việt Nam :3333
ღ_kaylee_ღ: 374 phế hậu của lãnh hoàng:
viewtopic.php?t=337915&p=3326494#p3326494
Shop - Đấu giá: Điểm LTCC vừa đặt giá 327 điểm để mua Thỏ lực sĩ
ღ_kaylee_ღ: 285 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3326490#p3326490
lamhan0123: Việt nam thắng rồi :cry:
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: à lô ố ô
Lâm Mỵ Mỵ: Duyên Phận Kiêu Ngạo: viewtopic.php?style=2&p=3325767#p3325767
Cập nhật đầy đủ chương 12
Đường Thất Công Tử: Xem bói cuối năm nào cả nhà ơi :D : viewtopic.php?t=409262
lamhan0123: ~(≥▽≤)/~  ốc điểm đưa tui cô tui nui trăm tủi ngủm
lamhan0123: Tiết tháo ko ăn được ╭(╯^╰)╮
Hoàng Phong Linh: Uri, đại giầ cx quỵt điểm nửa hả? Tiết tháo của cô đâu (⊙o⊙)?
Ngọc Nguyệt: Vậy nuôi đống tiền đó không tốn cơm?
lamhan0123: Nui tốn cơm ="=
Ngọc Nguyệt: Ori, "tôi cảnh cáo em, đừng trêu đùa với tôi" *tắt* Sao cô nỡ...
lamhan0123: Đưa đây điểm ~(≥▽≤)/~ í còn cô tui hơm lụm đâu ╭ ╭(╯ε╰)╮
Ngọc Nguyệt: Hể, chán ghê. Vậy mà tui còn định viết di chúc...hm...
lamhan0123: Điểm đó cúng theo nóa lun :v
Ngọc Nguyệt: Ori, tui đang nghĩ, nếu như 1 nick bị ban thì số điểm của nick đó sẽ đi đâu về đâu?
lamhan0123: Linh thường là kiu Ri :)2 cho mí đồng chí quánh chữ ủi :chair:
lamhan0123: :)2 vậy mới bảo có bao nhiu đưa đây tui giữ cuối năm lấy lãi

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.