Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 102 bài ] 

Cuộc sống khó khăn của thứ nữ - Nhân Sinh Giang Nguyệt

 
Có bài mới 20.11.2017, 07:58
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Hỏa Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Chiến Thần Hỏa Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2014, 17:00
Bài viết: 599
Được thanks: 3547 lần
Điểm: 35.54
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống khó khăn của thứ nữ - Nhân Sinh Giang Nguyệt - Điểm: 95
Chương 69: Tranh chấp

Editor: Cà Rốt Hồng - Diễn Đàn Lê Quý Đôn

Theo tang kỳ Lão phu nhân kết thúc, Đại lão gia, Nhị lão gia bắt đầu tích cực hoạt động ở kinh thành, đảm nhiệm chức vụ một lần nữa, hôn sự của Đại thiếu gia  cũng được nhấc lên, bởi vì hiếu tang Lão phu nhân, Đại thiếu gia bị trì hoãn ba năm, hiện tại đã mười tám tuổi rồi, ở chỗ này cũng coi là thanh niên quá lứa chưa thành hôn.

Đại thiếu gia kiên trì muốn lấy công danh trước rồi mới nói tới hôn sự, cuối cùng vì tránh né chuyện này, cho nên tự mình dọn đến thư viện ở.

Đại phu nhân không còn cách nào, muốn Đại lão gia nói vài câu, nhưng không được như ý muốn, vì Đại lão gia trái lại tán thành hành động của Đại thiếu gia, làm Đại phu nhân tức giận muốn ngã ngửa.

"Đi đi gọi gã sai vặt đi theo Đại thiếu gia đến cho ta, ta muốn hỏi xem một chút đây là chuyện gì xảy ra?" Đại phu nhân nảy sinh ác độc phân phó nói.

Đại thiếu gia hành sự như thế, dĩ nhiên là sớm làm cho Đại phu nhân sinh nghi.

"Dạ". Hai bà tử đáp một tiếng, bước nhanh đi xuống sắp xếp.

Chỉ chốc lát sau rất nhanh một gã sai vặt mười ba mười bốn tuổi, và một người mười lăm mười sáu tuổi khác được dẫn tới đây.

Bên này, Đại lão gia ngoài mặt cự tuyệt Đại phu nhân, sau lưng lại tìm đến thư viện.

"Nói một chút coi là chuyện gì xảy ra?" Đại lão gia thấp giọng hỏi.

"Nhi tử bất hiếu!" Tào Vũ Tĩnh quỳ xuống đáp.

"Ta với mẫu thân con thành thân gần hai mươi năm rồi, với mẫu thân con còn có cái gì mà không hiểu rõ, con cứ nói là được!" Đại lão gia không vui thúc giục.

"Xin phụ thân thứ tội, thứ nhất, nhi tử phát hiện bên cạnh có người mẫu thân cài vào, đây, cái này, nhi tử. . . . . ."

"Con muốn mượn cơ hội lần này dọn dẹp người bên cạnh?" Đại lão gia cau mày hỏi.

"Dạ!" Tào Vũ Tĩnh thành thật đáp.

"Còn gì nữa không?" Đại lão gia tiếp tục hỏi.

"Dạ, thứ hai nhi tử, nhi tử. . . . . ." Tào Vũ Tĩnh cúi đầu.

"Con xem trọng tiểu thư nhà nào?" Đại lão gia hiểu rõ hỏi.

"Nhị tiểu thư Hồ gia. . . . . ."

Hồ gia là tân quý nổi lên sau khi Thánh thượng lên ngôi, Hồ Đại lão gia cũng xuất thân từ khoa khảo, nhưng khác với văn nhân từng bước từng bước gian khổ đi lên hoặc là ăn cả ngả về không, Hồ Đại lão gia dựa vào miệng lưỡi biết ăn nói, rất nhanh ngồi vào chức Đông Các Đại học sĩ Chính Ngũ Phẩm, nhất là biết dỗ Đương Kim Thánh thượng vui vẻ, Thánh thượng thường hay triệu ông ta đi nói chuyện, những năm gần đây, luôn được thánh sủng kéo dài không suy. . . . . . Hồ Nhị lão gia cũng là người có khiếu buôn bán, nhờ Hồ Đại lão gia đắc thế, vì Hồ gia kiếm số lượng gia tài đáng kể. . . . . .Kinh doanh của hai huynh đệ Hồ gia, đã nhảy vọt xâm nhập vào phú quý ở kinh thành . . . . . .

Đại lão gia trầm tư chốc lát, chắp tay sau lưng đứng lên, "Con đứng lên đi, chuyện như vậy để ta cẩn thận suy nghĩ một chút, con cũng không cần quá mức, tránh hỏng thanh danh. . . . . ."

"Dạ, nhi tử cẩn tuân dạy bảo của phụ thân!" Trên mặt Tào Vũ Tĩnh buông lỏng, đứng lên.

Đại lão gia bước nhanh ra khỏi phòng.

Tào Vũ Tĩnh đuổi theo sát, tiễn Đại lão gia ra khỏi thư viện.

Cùng lúc đó Đại phu nhân cũng từ trong miệng hai gã sai vặt kia biết được chuyện Đại thiếu gia nhìn trúng Nhị tiểu thư Hồ gia, giận đến quăng bể một bộ chén trà ngay tại chỗ.

"Các ngươi đi xuống đi, hầu hạ Đại thiếu gia cho tốt!" Phương ma ma tiến lên nửa bước phân phó nói.

"Dạ!" Hai người bị nước trà bắn tung tóe dính cả người, lau cũng không dám lau, cuống quít dập đầu một cái lui ra ngoài.

"Xin Phu nhân bớt giận!" Phương ma ma lại pha một chén trà tới lần nữa, nhẹ giọng khuyên nhủ.

"Khó trách nói đến hôn sự, lại một mực từ chối, ‘ Lệnh của phụ mẫu lời của mai mối ’, ở bên ngoài tự đính ước cùng một cô nương gia như vậy thì ra cái gì. . . . . ." Đại phu nhân vỗ bàn mắng to .

Phương ma ma thấy thế không dám tiến lên khuyên nữa, ngậm miệng đứng ở một bên, từ sau khi chuyện Liễu Nhi thất bại, Phương ma ma ở trước mặt Đại phu nhân không còn tùy ý như trước kia. . . . . .

Trong lúc Đại phu nhân tức giận không thể phân giải, cuối cùng Tào Vũ Tĩnh cũng thu dọn đồ trở về.

"Hôn sự của Tĩnh nhi chờ sau kết quả lần này của nó hãy nói, chớ quấy rầy đến tâm trạng của nó!" Đại lão gia bỏ lại một câu nói, liền xoay người đến chỗ Trần thị.

Đại phu nhân chỉ giận đến ngực đau nửa ngày, ngay cả cơm tối cũng không dùng.

Lúc Lão phu nhân còn, luôn không thích Đại phu nhân, lại bởi vì coi trọng quy củ, Đại lão gia cũng không dám quá mức càn rỡ, mỗi tháng luôn có vài ngày nghỉ ở chánh viện, hiện tại thì ngược lại ngay cả vào chánh viện cũng hiếm, điểm này có lẽ Đại phu nhân đã lường trước rồi . . . . . .

Vốn là Tào Vũ Tĩnh sớm có kết quả từ mấy năm trước, bởi vì tang sự Lão phu nhân trì hoãn ba năm, nhưng cũng không phải là nhàn rỗi, lần đầu tiên liền một đường vượt qua cửa ải Cử nhân, chỉ chờ năm sau tham gia Thi Viện.

Lúc đi thư viện bế môn (đóng cửa) đọc sách, Tào Vũ Tĩnh tự mình chọn hai gã sai vặt dẫn theo, nói với Đại phu nhân, các sai vặt lớn, có ngoại tâm, hầu hạ để tâm không đủ. . . . . .

Đại phu nhân chỉ có một nhi tử ruột là Tào Vũ Tĩnh, hạ nhân hầu hạ không chu đáo, thì ai cũng không được, rất nhanh liền đuổi mấy gã sai vặt kia đi ngoại viện. . . . . .

Như thế, hôn sự của Đại thiếu gia lại chính thức nhấc lên lần nữa.

Đại phu nhân liên tục mời phu nhân tiểu thư mấy nhà tới đây làm khách, ý kia đã rõ ràng.

Không biết Đại lão gia đã tự mình đạt thành hiệp nghị gì với Hồ Đại lão gia, cho nên đồng ý cửa hôn sự Hồ Nhị tiểu thư này.

Lúc Đại phu nhân nhận được tin, Đại lão gia đã uống đến say khướt mang theo một phần ngày sinh tháng đẻ của Hồ tiểu thư cùng một tín vật trở lại, tiện tay ném ở trước mặt Đại phu nhân, rồi gục đầu ngủ. . . . . .

"Xin mẫu thân bớt giận, là nhi tử bất hiếu!" Tào Vũ Tĩnh quỳ ngoài cửa phòng Đại phu nhân từ sáng sớm cho đến trưa.

"Đại thiếu gia vẫn còn ở bên ngoài à?" Đại phu nhân nằm nghiêng ở trên giường hỏi.

"Dạ!" Phương ma ma khom người đáp.

Đại phu nhân nghẹn một hơi ở ngực cả buổi không có đi xuống, lại kêu lên "Ôi ôi" ôm ngực nằm xuống.

"Phu nhân, nô tỳ có câu không biết có nên nói hay không?" Lý ma ma tiến lên nửa bước nhẹ giọng nói.

"Nói!" Đại phu nhân hữu khí vô lực ra lệnh.

"Phu nhân người thử nghĩ xem, tiểu thư Hồ gia kia vào cửa, còn không phải là ở dưới tay người lập quy củ, đến lúc đó, người xem trong người nào đó, để cho Đại thiếu gia thu là được. . . . . ." Lý ma ma vừa nói, vừa đắc ý liếc Phương ma ma một cái.

Phương ma ma chỉ làm như không biết, cúi đầu đứng ở một bên.

Đương nhiên Đại thái thái cũng biết chuyện đã thành kết cục, chẳng qua là nuốt không trôi cơn tức này thôi. . . . . .

"Mời Đại thiếu gia các ngươi đứng lên đi, tìm đại phu xem chân cho Đại thiếu gia một chút, đừng để bệnh căn không dứt!"

"Dạ, nô tỳ đi ngay!" Lý ma ma vui sướng đi ra ngoài.

Một lát sau, hai bà tử đỡ Tào Vũ Tĩnh đi vào.

"Mẫu thân, người đỡ hơn chút nào không?" Tào Vũ Tĩnh quỳ gối dưới đầu giường hỏi.

"Con đứng lên đi! Chỉ một điều, Hồ Nhị tiểu thư kia vào cửa nếu có chỗ nào không quy cũ, cũng đừng trách ta không lưu tình. . . . . ." Đại phu nhân tựa vào trên nệm êm, lạnh giọng nói, bộ dạng có chỗ nào bị bệnh đâu.

"Mẫu thân dạy phải, nhi tử sẽ ghi nhớ kỹ trong lòng!" Đại thiếu gia đầy miệng đáp ứng.

Không quá nửa năm, ngày trong phủ giăng đèn kết hoa đã đến.

Hiện tại Chu thị bắt đầu cả ngày quan tâm đến hôn sự của Tào Ngọc Di, nửa điểm cũng không có ý định đi góp phần tham gia hôn sự náo nhiệt của Đại thiếu gia.

"Hiện tại Đại tỷ con tốt lắm, năm trước phân gia ra ngoài sống, chỉ là gia sản ít một chút, nàng có nhi có nữ, trong phủ cũng là nàng tự mình đương gia, chỉ có điều Đại cô gia không có tiền đồ một chút, cuộc sống cũng coi như là trôi qua thông thuận, Nhị tỷ con thì không cần phải nói rồi, đương nhiên Đại phu nhân tìm cho nàng nhà trong sạch, chỉ là thai đầu là nữ nhi, thai thứ hai này không chừng chính là nhi tử rồi, huống hồ nàng còn trẻ, có rất nhiều cơ hội, chờ Triệu Lão phu nhân đi rồi, trong phủ kia còn không phải là nàng định đoạt. . . . . ." Chu thị lại thao thao nói, "Cũng không cầu xin con có thể trôi chảy như Nhị tiểu thư, nhưng đừng giống như Tam tiểu thư là tốt rồi, hừ, làm người còn chưa biết đâu, người trước phong quang có ích lợi gì, Tam cô gia là một người không có tiền đồ không nói, Trần lão phu nhân còn trái một bên phải một bên nhét người vào trong phòng. . . . . ."

"Di nương, người uống một ngụm trà đi!" Tào Ngọc Di rót một chén trà đẩy qua nói.

Chu thị nghe vậy, nghỉ một hơi, uống nửa chén trà, lại bắt đầu càu nhàu.

Tào Ngọc Di vỗ trán, bất đắc dĩ khẽ cười vài tiếng.

Mấy năm nay vì túc trực bên linh cữu Lão phu nhân, Tào Ngọc Di chỉ có thể thỉnh thoảng gửi thư cho mấy khuê hữu, hôn sự của Từ Tam tiểu thư cũng đã định ra, Từ Tam tiểu thư lớn hơn Tào Ngọc Di một tuổi, nói là mấy năm nay thân thể của Từ Lão phu nhân cũng không còn khỏe mạnh nữa, sợ trì hoãn Từ Tam tiểu thư, nên ngày thành hôn cũng trước thời hạn, Nhị tiểu thư đích nữ Diệp gia dĩ nhiên là không có gì lo lắng, nói ra, Tào Ngọc Linh gả vào Triệu gia, Tào Ngọc Di cùng Nhị tiểu thư thứ xuất của Triệu gia kia rẽ ngoặc cũng coi như là thông gia. . . . .

Đại thiếu phu nhân vào cửa ngày thứ hai, Đại phu nhân đã phát uy, để cho Đại thiếu phu nhân quỳ gần một chung trà mới nhận chén trà, đưa lễ ra mắt cũng là một quyển 《 nữ giới 》.

Đại lão gia biết trong lòng Đại phu nhân không thoải mái, nên cũng không nói gì.

"Tứ muội muội!" Đại thiếu phu nhân gọi một tiếng, tặng một đôi trâm vàng  khảm ngọc.

"Đại tẩu tốt lành!" Tào Ngọc Di khom gối hành lễ một cái, hoàn lễ là một món đồ thêu thùa tự mình làm.

Đại thiếu phu nhân tặng lễ ra mắt cho các tiểu cô đều giống nhau.

Tào Ngọc Di cẩn thận tránh Đại thiếu phu nhân, chỉ sợ không cẩn thận bị cuốn vào tranh đấu của hai đại chủ tử, chỉ có điều, có lúc, nên tới tránh cũng tránh không được.

Đại phu nhân vừa mới bắt đầu cả ngày câu thúc Đại thiếu phu nhân ở trước mặt lập quy củ, đáng tiếc, chỉ mới hơn ba tháng Đại thiếu phu nhân liền được chẩn ra có thai, thứ nhất, Đại thiếu phu nhân học quy củ rất tốt, gần như là tìm không ra chỗ sai, thứ hai, Đại phu nhân cũng không dám lấy tôn tử đầu tiên của mình ra giỡn, nên đành phải từ bỏ, lên tiếng miễn quy cũ cho Đại thiếu phu nhân.

"Ma ma, ngươi xem nha đầu Tiếu Nha này như thế nào?" Đại phu nhân thờ ơ nhấp một ngụm trà hỏi.

Phương ma ma chần chờ một chút.

"Ma ma, có lời gì thì cứ nói." Đại phu nhân bất mãn nói.

"Dạ, phu nhân nhìn trúng đương nhiên là tốt rồi!" Phương ma ma cúi đầu, che giấu tất cả thần sắc trên mặt. . . . . .

"Tứ tiểu thư, Đại thiếu phu nhân gửi bái thiếp tới đây, mời người và Thất tiểu thư sang dùng điểm tâm." Vương ma ma rón rén đi tới báo lại nói.

Tang kỳ của Lão phu nhân vừa kết thúc, Đại phu nhân liền lệnh cho Tào Ngọc Di dọn đi đến viện được phân, Vương ma ma không để lại dấu vết chọn mấy nha đầu bà tử lúc trước thấy được vào, vì không để cho Đại phu nhân nảy lòng sinh nghi, chỗ trống còn dư lại liền thuận thế để cho Đại phu nhân cài mấy người vào.

Cuối năm nay, Tào Ngọc Di qua sinh thần mười ba tuổi sẽ phải dừng học rồi, gần đây, Tào Ngọc Di đang vội vã sửa sang lại những thứ trước kia học được, định bụng gom lại đi xin chỉ bảo, mặc dù đến lúc ngừng học, cũng vẫn có thể đi tìm mấy vị sư phó, nhưng cũng không tiện cho lắm.

"Đại tẩu tốt lành!" Lúc Tào Ngọc Di đến, Tào Ngọc Hà đã ở đó rồi, hai người lại còn nói chuyện khá vui vẻ.

"Tứ muội muội tới đây, mau mời ngồi!" Đại thiếu phu nhân đứng lên chào hỏi, "Vốn đại tẩu ta đây nên đi thăm các muội muội một chút, chẳng qua là. . . . . ."

"Đại tẩu nói đùa, mọi người thường nói ‘ Trưởng tẩu như mẹ ’, cũng không có đạo lý trưởng bối đi thăm tiểu bối!" Tào Ngọc Hà cười khanh khách tiếp lời nói.

Tào Ngọc Di cũng phụ họa mấy câu.

Đại thiếu phu nhân nở nụ cười, phân phó các nha đầu bà tử dâng điểm tâm nước trà lên.

Mấy cô tẩu chỉ đơn thuần ăn điểm tâm, uống trà, nói đùa gần nửa canh giờ.

"Thời điểm không còn sớm, bọn muội thật có lỗi với đại tẩu ."

"Chuyện học đương nhiên là không thể trì hoãn!" Đại thiếu phu nhân ôn hòa nói, lại cất giọng phân phó nói: "Người đâu, mang đồ vật tới đây!"

Hai đại nha đầu đáp một tiếng, mỗi người bưng một hộp nước sơn đi vào.

"Hai bộ trang sức này là chút tâm ý của Đại tẩu. . . . . ."

"Ấy, đại tẩu quá khách khí!" Tào Ngọc Di ngập ngừng nói.

"Tứ tỷ tỷ, nếu là ý tốt của Đại tẩu, làm sao có thể từ chối được!" Tào Ngọc Hà cười nhận lấy.

Tào Ngọc Di cũng chỉ đành nhận lấy theo, hai người lại cám ơn Đại thiếu phu nhân lần nữa rồi từng người mới rời đi.

Bên này, Đại phu nhân đã quyết định chuyện Tiếu Nha, chỉ chờ buổi tối Đại thiếu phu nhân sang phục vụ ăn cơm tối nói một tiếng.

"Đại thiếu phu nhân!" Một bà tử vội vã đi vào, hành lễ một cái, kề vào bên tai Đại thiếu phu nhân thấp giọng nói mấy câu.

"Hừ, cái này thì không nhịn được rồi. . . . . ." Đại thiếu phu nhân cười lạnh mấy tiếng, ngoắc bà tử kia tới phân phó mấy câu.

Bà tử kia gật đầu liên tục, vội vã đi xuống sắp xếp. . . . . .

Tào Ngọc Di trở về viện, mở hộp ra nhìn thoáng qua, là một bộ trang sức bảo thạch khảm ngọc màu lam tương đối tinh tế, xem ra tiền tài Hồ gia quả nhiên không phải là đồn thổi. . . . . .

"Con chính là thiển cận, chỉ cần một bộ đồ trang sức là có thể bảo con dán vào!" Trong chính phòng, Đại phu nhân chỉ trán Tào Ngọc Hà, oán hận nói.

"Mẫu thân, suy cho cùng nàng là đại tẩu của chúng con, có cái gì mà phải tính toán!" Tào Ngọc Hà nhíu chân mày thanh tú phản bác.

"Còn dám mạnh miệng, con còn không biết trong lòng mẫu thân nghĩ như thế nào sao!" Đại phu nhân không vui lên giọng.

"Mẫu thân, nữ nhi tự có chừng mực!" Tào Ngọc Hà đột nhiên đứng lên, quay đầu nói.

"Con có chừng mực! Con có chừng mực gì? Uổng công mấy năm nay ta yêu thương mấy người các con. . . . . ." Đại phu nhân trừng mắt mắng.

Hai mắt Tào Ngọc Hà đỏ lên, nghẹn ngào nói: "Mẫu thân là trưởng bối, dĩ nhiên là có thể bày sắc mặt với đại tẩu, nữ nhi, nữ nhi tương lai còn phải dựa vào nhà mẹ, mẫu thân có thể che chở nữ nhi nhất thời, cũng không thể che chở nữ nhi cả đời được, tương lai nhà này sớm muộn gì cũng là của đại ca. . . . . ."

"Con, con. . . . . ." Đại phu nhân chỉ vào Tào Ngọc Hà, nghiêm nghị quát lên, "Những lời này là có ý gì, con là muốn nguyền rủa ta. . . . . ."

"Người biết rất rõ ràng nữ nhi không phải là ý kia, mẫu thân, người đây là thế nào. . . . . ." Tào Ngọc Hà giậm chân một cái, dùng khăn che khóe mắt xông ra ngoài.

Ngực Đại phu nhân phập phồng kịch liệt chốc lát sau mới bình tĩnh lại,  nghiêm mặt một mình ngồi ở trong phòng một hồi lâu mới gọi người đi vào. . . . . .

Sau lần đó, Đại phu nhân không có cùng Tào Ngọc Hà nói đến chuyện này nữa, đối với chuyện Tào Ngọc Hà và Đại thiếu phu nhân giao hảo cũng giữ vững trầm mặc.

"Thỉnh an mẫu thân, mẫu thân, thân thể người mạnh khỏe không ạ?" Tào Vũ Tĩnh nhận được tin của Đại thiếu phu nhân, vội vã từ trong thư viện chạy trở về, lúc cơm tối, cùng Đại thiếu phu nhân đến chỗ của Đại phu nhân.

"Con của ta, mau đứng lên, hôm nay thế nào rãnh rỗi trở về vậy?" Đại phu nhân cười hỏi.

"Trong lòng nhi tử nhớ thương mẫu thân, trở lại một chuyến chỉ gần nửa ngày, huống chi đọc sách mấy ngày nay, nhi tử cũng muốn nghỉ ngơi một chút!" Đại thiếu gia ôn hòa đáp.

Đại phu nhân nghe lời này, đương nhiên trong lòng dễ chịu không ít, lôi kéo Tào Vũ Tĩnh nói chuyện một hồi lâu.

"Hôm nay con trở về thật đúng lúc, nơi này của mẫu thân có đứa nha đầu, con cũng đã gặp qua, rất là không tệ, con đọc sách cũng phải chú ý thân thể, bên cạnh không có người hầu hạ thiếp tâm cũng không thể được, nha đầu này mẫu thân cho con, Tiếu Nha, tới đây dập đầu cho Đại thiếu gia các ngươi!"

Đại thiếu phu nhân chỉ an tĩnh đứng ở sau lưng Đại phu nhân, trên mặt vẫn mang theo nụ cười không thay đổi.

"Nô tỳ thỉnh an Đại thiếu gia!" Tiếu Nha văn văn nhược nhược dập đầu một cái.

"Mẫu thân. . . . . ." Tào Vũ Tĩnh khó xử gọi một tiếng.

"Con của ta, làm sao vậy?" Đại phu nhân ân cần hỏi.

"Bẩm mẫu thân, vốn là tấm lòng tốt của mẫu thân, nhi tử không nên từ chối, chẳng qua là, chẳng qua là nhi tử đang trong lúc cầu tiền trình, lúc này làm như thế, sợ là trên thanh danh có trở ngại, không tốt. . . . . ." Tào Vũ Tĩnh đứng lên do dự nói.

"Chẳng qua là một đứa nha đầu thôi, có thể có ảnh hưởng gì. . . . . ." Đại phu nhân bất mãn nói.

Tào Vũ Tĩnh cúi đầu đứng ở một bên, cũng không phản bác.

"Tĩnh nhi nói rất đúng, nữ nhân các ngươi biết cái gì!" Đại lão gia cất bước đi tới, trầm giọng nói.

"Lão gia!" Đại phu nhân vội vàng nghênh đón.

"Đến lúc nào rồi? Thế nào còn chưa có bày cơm?" Đại lão gia giang hai cánh tay, để cho hạ nhân cởi áo ngoài giúp ông ta.

"Dạ, thiếp thân phân phó ngay!" Đại phu nhân nghe Đại lão gia muốn lưu lại dùng cơm, không kìm được vui mừng tự mình đi xuống an bài, cũng không chú ý đến chuyện nha đầu kia nữa.

Chuyện như vậy vốn chẳng qua là chuyện hai mẫu tử Đại phu nhân, không ngờ Tào Vũ Tĩnh ở chỗ Đại phu nhân dùng cơm tối xong, có lòng đi vòng qua  viện của Chu thị, tự mình hỏi chuyện học tập của Tào Vũ Đình, sáng sớm ngày hôm sau trước khi đi, liền nói với Đại phu nhân, tuổi của Ngũ đệ cũng không nhỏ, lại ở chung một chỗ với di nương cũng không tiện, để cho Đại phu nhân an bài một cái viện khác cho Tào Vũ Đình.

Đại phu nhân ở trước mặt Tào Vũ Tĩnh đương nhiên là sẽ không trở mặt, dùng lời nói tốt đẹp đưa Tào Vũ Tĩnh ra cửa, xoay người liền đổ cơn tức lên trên người Chu thị.

"Thật sự là tiến bộ rồi, dám đánh chủ ý lên trên người Đại thiếu gia, quả nhiên là thật bản lãnh. . . . . ." Đại phu nhân chỉ vào lỗ mũi Chu thị  mắng một trận.

Chu thị vẫn quỳ từ buổi sáng đến tối, Đại lão gia trở lại mới được đứng lên.

"Lão gia, tỳ thiếp thật đúng là sống không nổi nữa, hôm nay chuyện này. . . . . . Ô ô. . . . . ." Chu thị nằm ở trong ngực Đại lão gia, lau nước mắt.

Hai bà tử đang cẩn thận dùng khăn nóng giúp Chu thị xoa đầu gối sưng đỏ tím bầm kia.

Đại lão gia ôm Chu thị, vừa giở trò, vừa ôn nhu đáp lời của Chu thị.

"Tứ tiểu thư cũng sắp mười bốn mười lăm rồi, nhà nào có cô nương lớn như vậy mà hôn sự còn chưa có một chút tin tức, ô ô. . . . . . Sinh sinh đều là mấy cục nợ . . . . . ."

"Nàng yên tâm, chuyện của Tứ tỷ nhi ta để ở trong lòng, ngày khác sẽ có người tới cửa đề thân. . . . . ." Đại lão gia ưỡn ngực bảo đảm nói.

"Thật? Đã biết lão gia tốt nhất. . . . . ." Chu thị nín khóc mỉm cười, tựa vào trong ngực Đại lão gia nũng nịu uốn éo nói một câu.

Hiển nhiên Đại lão gia đối với bộ dạng này rất là hưởng thụ, tay vuốt chòm râu nở nụ cười. . . . . .

Bất kể như thế nào, hôn sự của Tào Ngọc Di Đại phu nhân vẫn bắt đầu trù tính rồi.

"Lão gia, Đại công tử đích tử Khai Quốc Huyện Hầu Vương gia, Quy Đức Tướng quân Ngô tướng quân, Thứ Tam công tử Khai Quốc Huyện Hầu Nhậm gia, người xem như thế nào?" Đại phu nhân chủ động lấy ra những nhà tìm được cho Tào Ngọc thương lượng với Đại lão gia.

"Những thứ này ngươi quyết định là tốt rồi!" Đại lão gia thấy gia thế ba nhà cũng không có trở ngại, thuận miệng ứng phó một câu, ra khỏi chính viện đi đến chỗ của Lưu di nương.

Vị Lưu di nương này chính là Như Lộ mới được nâng lên.

"Vương gia này mặc dù có tước vị, nhưng lại là hoàn khố tử, tính tình cũng tàn bạo, nếu Tứ muội muội thật sự đáp ứng cửa hôn sự này, có thể bị. . . . . ."

Buổi tối, Đại thiếu phu nhân liền xách theo một hộp điểm tâm tới, điểm qua mấy nhà Đại phu nhân vì Tào Ngọc Di chọn lựa một phen.

"Nguyên phối của Ngô tướng quân mới đi một năm, hơn nữa Ngô tướng quân đã có ba nhi tử, lớn nhất kia sợ là cũng không nhỏ hơn Tứ muội muội mấy tuổi. . . . . ."

"Tam công tử Nhậm gia kia ngược lại là người không chịu thua kém, cùng đạt được công danh với Đại ca muội, bất quá những chuyện ở Nhậm gia đó, chuyện kia không cần huyên náo khắp kinh thành cũng đều biết. . . . . ."

Tào Ngọc Di trầm mặc bưng chén trà lên.

"Đại tẩu không đành lòng Tứ muội muội tốt như vậy mà nhảy vào hố lửa, nếu Tứ muội muội không chê, đệ đệ nhà mẹ ta kia cũng là người không chịu thua kém, nếu muội muội gả đến đó, sau này phân ra ở riêng, nhất định là các ngươi không thua thiệt được. . . . . ."

"Tạ đại tẩu quan tâm, tình huống của muội muội ra sao, còn không phải là một câu nói của mẫu thân ư, muội muội cũng không thể tự mình làm chủ được!" Tào Ngọc Di buông mí mắt xuống, nhỏ giọng đápmột câu.

"Muội muội yên tâm, chuyện như vậy, Đại tẩu lại đi giúp muội chu toàn một chút. . . . . ." Đại thiếu phu nhân vẻ mặt từ ái lôi kéo cánh tay Tào Ngọc Di nói.

"Làm phiền đại tẩu rồi!" Tào Ngọc Di đứng lên hành lễ một cái.

Đại thiếu phu nhân khách khí với Tào Ngọc Di mấy câu, hài lòng rời đi. . . . . .

"Hừ, nàng ta thật là bản lãnh, đích mẫu nghiêm chỉnh ta đây còn ở đây, mà nàng ta muốn nhúng tay vào chuyện hôn sự của tiểu cô. . . . . . Hồ gia nàng ta là thứ tốt gì. . . . . ." Sau khi Đại phu nhân nghe một bà tử báo lại, cười lạnh nói.

Bà tử liên tục đáp lại, được mấy đồng tiền lớn, vui không tả siết rời đi . . . . . .

"Thỉnh an cô mẫu, chúc cô mẫu càng ngày càng trẻ ra!" Cho dù Tôn Trạch Văn thành hôn, đã có một nữ nhi, bộ dạng cũng vẫn còn không đứng đắn, vừa mở miệng liền chọc cho Đại phu nhân "Ha ha" cười to.

"Đồ không thành thật con đó, thế nào lại không dẫn chất tôn nữ của ta tới?" Đại phu nhân chỉ trán Tôn Trạch Văn một cái hỏi.

"Nàng là đứa không ngồi yên, sợ nháo đến cô mẫu!" Tôn Trạch Văn nhếch khóe miệng đáp.

"Tiểu hài tử nhà nào cũng nháo nhiều một chút mới tốt. . . . . ." Đại phu nhân cười nói.

"Vẫn là cô mẫu có kinh nghiệm!" Tôn Trạch Văn lập tức khen một câu.

Sau khi Tôn Trạch Văn thành thân liền ở lại kinh thành mưu cầu phát triển, hiện nay ở tại nhà cũ Tôn gia trong kinh thành, mấy năm nay thân thể của Tôn Lão phu nhân cũng không khỏe lắm, lần này cũng ở lại kinh thành, đương nhiên Tôn Đại phu nhân phải ở lại hầu hạ bà bà rồi, chỉ một mình Tôn Đại lão gia mang theo hai phòng thiếp thất đi đến nơi nhậm chức.

Đại phu nhân và Tôn Trạch Văn lại nói với nhau vài câu như cũ, rồi mới dẫn lời vào chánh đề.

"Cô mẫu, chất nhi nơi này có một thỉnh cầu hơi quá!" Tôn Trạch Văn quỳ gối trước Đại phu nhân nói.

"Ôi chao, con của ta, có cái gì đứng lên hãy nói, trên đất lạnh!" Đại phu nhân cuống quít đưa tay đỡ Tôn Trạch Văn lên.

Tôn Trạch Văn thuận theo lực đạo của Đại phu nhân đứng lên, ". . . . . . Từ nhỏ chất nhi đều vô cùng thích trêu chọc Tứ biểu muội chơi, muốn cùng cô mẫu cầu xin Tứ biểu muội, chất nhi sẽ tìm người làm mai tới cửa, chính thức đề thân. . . . . ."

Tôn Trạch Văn đã có một chánh thê gia thế tương xứng, ở chỗ này trừ phi tình huống đặc biệt, bình thường rất ít có bình thê, nếu tới cửa đề thân, tối đa cũng chỉ là quý thiếp . . . . . .

Chân mày Đại phu nhân liền nhíu lại.

"Cầu xin cô mẫu thành toàn!" Tôn Trạch Văn thấy thế lại quỳ xuống.

"Con của ta, con đứng lên, chuyện như vậy để cô mẫu suy nghĩ thật kỹ đã!" Trong lòng Đại phu nhân không biết xoay chuyển bao nhiêu ý niệm, cho Tôn Trạch Văn một câu trả lời lập lờ nước đôi.

"Chất nhi nơi này liền trông cậy vào cô mẫu . . . . . ." Tôn Trạch Văn làm ra vẻ vô cùng cảm kích, khom người chắp tay váy Đại phu nhân.

Đại phu nhân có chút bất đắc dĩ lại chỉ trán Tôn Trạch Văn một cái, kéo Tôn Trạch Văn ngồi xuống, tiếp tục nói cười. . . . . .

Chờ đến ngày hôm sau, Tào Ngọc Di cũng biết tin tức này, không chỉ có ở trong lòng nguyền rủa Tôn Trạch Văn, "Thà làm thê nhà nghèo, không làm thiếp quý nhân", lời này cũng không nói ngoài miệng, thiếp thất ở thời này ngay cả chủ tử cũng không được tính, chỉ có thể nói là nửa chủ tử, nếu là quý thiếp thì thế nào, giống như Vương thị, còn không phải ngay cả nhi tử của chính mình cũng không giữ được. . . . . .

"Tứ tiểu thư, muộn rồi, người nên nghỉ ngơi thôi!" Vương ma ma cẩn thận  tiến lên nhắc nhở.

Tào Ngọc Di hồi thần lại, tạm buông tâm sự xuống trước, đáp một tiếng, dưới sự phục vụ của Thắng Nhi nghỉ ngơi.

Dựa theo quy củ Tào phủ, các cô nương mười hai tuổi có thể phân viện ở riêng, khi đó, sẽ phân phối hạ nhân, hai nhất đẳng, hai nhị đẳng, bốn tam đẳng, sáu tiểu nha đầu, bốn bà tử thô sử, còn có bốn bà tử thiếp thân khác, bà vú không tính ở trong đó, sau khi Tào Ngọc Di phân viện, nâng Hồng Nhi lên làm đại nha đầu nhất đẳng, Thắng Nhi làm đại nha đầu nhị đẳng, còn hai tiểu nha đầu khác thì làm tam đẳng, Chu thị đưa một người của mình cho Tào Ngọc Di làm nhị đẳng nha đầu, bốn bà tử thiếp thân lúc trước Vương ma ma dò thăm thu mua hai người chuẩn bị thu xếp đi vào, còn lại chính là Đại phu nhân bố trí, tiểu Đào thì mấy năm trước đã đến tuổi, trở về bên Đại phu nhân, trực tiếp phối với gã sai vặt, không biết được an bài đi nơi nào. . . . . .

Từ nhỏ Chu thị ở trong phủ này lớn lên, đương nhiên cũng có mấy phần giao thiệp, chỉ có điều gần nửa ngày mới nhận được tin tức, nhận được nguyên chuỗi tin tức liền quýnh lên.

"Tỷ nhi ngoan của ta, con ngàn vạn đừng đáp ứng Biểu thiếu gia, di nương khổ cả đời này. . . . . ." Chu thị nước trà cũng không uống một ngụm, vào cửa liền lải nhải liên miên, "Đại công tử đích tử của Vương gia kia cũng không được, không phải giống như Tam tiểu thư sao! Làm điền phòng (vợ kế) cho người, mệt cho Đại phu nhân nghĩ ra được, Tứ tỷ nhi chúng ta đường đường là tiểu thư nhà Hầu tước, làm sao đến nông nỗi này. . . . . ."

"Di nương, người nghỉ một chút đi! Uống chén trà mật ong, giảm nhiệt, cho dù chúng ta nói thế nào, chẳng qua chỉ một câu nói của Đại phu nhân. . . . . ." Tào Ngọc Di cau mày nói.

Với tình thế trước mắt, đương nhiên Tào Ngọc Di thấy rõ ràng, những năm gần đây mình vẫn an phận, đoán là Đại phu nhân không đến nổi cố ý chọn nhà xấu nhất, chỉ là chuyện Tôn Trách Văn có chút khó nắm bắt. . . . . .

Ở trong bước ngoặc này, Lão thái gia đi ra ngoài chinh chiến hơn ba năm đột nhiên trở lại.

. . . . . .



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
14 thành viên đã gởi lời cảm ơn Cà Rốt Hồng về bài viết trên: Bacom, HNRTV, Hoacamtu, Hothao, NanaHachi, Thongminh123, abc1212, bichvan, dieudieu13, huynhtole, minmapmap2505, qh2qa06, thucquy, ttatuyet
     

Có bài mới 27.11.2017, 07:55
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Hỏa Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Chiến Thần Hỏa Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2014, 17:00
Bài viết: 599
Được thanks: 3547 lần
Điểm: 35.54
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống khó khăn của thứ nữ - Nhân Sinh Giang Nguyệt - Điểm: 71
Chương 70: Sính lễ

Editor: Cà Rốt Hồng - Diễn Đàn Lê Quý Đôn

"Tiểu Lục, đi dập đầu cho mẫu thân con, rồi cùng di nương và Ngũ ca ca con trò chuyện, đừng làm trễ nãi công khóa buổi tối." Lão thái gia từ ái dặn dò mấy câu.

"Dạ, Nội tổ phụ người đi thong thả!" Tào Vũ Huân đáp vang dội, giống như bay chạy đến chính viện.

Bên này, đêm hôm trước Đại phu nhân thức giấc một lần, có lẽ là bị chút lạnh, bệnh cũ nhức đầu lại tái phát, đang tựa vào trên giường để cho hai bà tử nhẹ nhàng xoa bóp.

"Đại phu nhân, Lục thiếu gia tới!" Phương ma ma rón rén đi vào thông báo.

"Để cho hắn đi vào!" Đại phu nhân cau mày dưới sự dìu đỡ của hai bà tử ngồi dậy.

Có một đại nha đầu khác cầm một cái áo khoác ngoài tới, cẩn thận choàng lên cho Đại phu nhân.

"Thỉnh an mẫu thân!" Tào Vũ Huân quỳ xuống hoàn thành dập đầu một cái, hắng giọng nói.

Đại phu nhân chỉ cảm thấy đầu óc muốn nổ tung, cố nén khó chịu xuống, hòa nhã nói: "Mau dậy đi, Tiểu Lục đúng là đã trưởng thành!"

"Dạ, nhi tử trong quân mỗi ngày đi theo các thúc thúc tập võ, ăn cũng nhiều như các thúc thúc, đương nhiên lớn lên nhanh, mẫu thân yên tâm, nhi tử rất nhanh là có thể đầu quân, tương lai nhất định kiến công lập nghiệp, để cho mẫu thân hưởng thụ vinh hoa phú quý!" Tào Vũ Huân thở cũng không gấp cao giọng nói một loạt.

Đại phu nhân bị Tào Vũ Huân nói to làm cho não cũng muốn đau cả lên, cho dù Tào Vũ Huân nói có dễ nghe hơn nữa, cũng không muốn giữ lại lâu, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, đối phó Tào Vũ Huân mấy câu, liền vội vàng đuổi Tào Vũ Huân đi đến chỗ Chu thị.

Tào Vũ Huân ra khỏi chính viện, đắc ý nhếch miệng cười một tiếng, hào hứng  đi đến viện của Chu thị.

"Tứ tỷ tỷ!" Tào Vũ Huân giống như khi còn bé chạy ù nhào tới trong ngực Tào Ngọc Di.

Tào Ngọc Di liên tục lui về phía sau mấy bước mới đứng vững.

Lúc Tào Vũ Huân hai tuổi bị Lão thái gia ôm đi, hiện tại đã chín năm trôi qua, trừ hai ba năm nay đi theo Lão thái gia đi biên cương, ngày trước, ngày lễ ngày tết, Lão thái gia đều cho Tào Vũ Huân trở về chỗ Chu thị nửa ngày.

Chỉ có điều mấy năm nay không gặp, Tào Vũ Huân gần như thay đổi thành người khác, vết ngấn mượt mà trên mặt trước kia, hiện tại đã hoàn toàn biến mất, màu da trắng nõn cũng trở thành lúa mạch, trên ót lại càng phiếm đen, tất cả trên người đều rắn chắc, ngón tay, bàn tay, móng tay khắp nơi tràn đầy chai sạn, đã hoàn toàn không nhìn ra đây là một đôi tay của tiểu hài tử, Tào Ngọc Di nắm đôi tay này của Tào Vũ Huân, cảm thấy lỗ mũi đau xót. . . . . .

"Tổ tông của ta ơi, người kiềm chế một chút!" Triệu ma ma đuổi theo tới đây kêu lên.

Triệu ma ma là bà vú của Tào Vũ Huân, sau khi Lão thái gia dẫn Tào Vũ Huân đi theo vào trong quân, Triệu ma ma đã bị phát đến nơi này của Chu thị, lần này Tào Vũ Huân trở lại, đương nhiên là vẫn hầu hạ Tào Vũ Huân.

"Ma ma, bà đi xuống trước đi, ta nói chuyện với Tứ tỷ tỷ một chút!" Tào Vũ Huân chẳng hề để ý khoát tay phân phó nói.

"Dạ!" Triệu ma ma đáp một tiếng, lui ra.

"Đi ra ngoài một chuyến, những thứ khác không nói, nhưng dáng vẻ thật là kiêu ngạo!" Tào Ngọc Di cố đè xuống sầu não trong lòng, khẽ cười nói.

"Tứ tỷ tỷ, đệ đã nói với tỷ, lần trước, đệ nói chuyện xưa tỷ nói với đệ cho Nội tổ phụ nghe, Nội tổ phụ khen đệ lập công lớn đấy. . . . . ." Tào Vũ Huân không thể chờ đợi nói, "Tứ tỷ tỷ, Tứ tỷ tỷ, tỷ còn có chuyện xưa gì hay không. . . . . ."

Chu thị không thể gặp Tào Vũ Huân, Tào Ngọc Di cũng không ngại, chỉ là không để cho Đại phu nhân sinh nghi là tốt rồi. Tào Ngọc Di thường cẩn thận sửa sang lại các loại chiến tranh quân đoàn ở kiếp trước, chiến tranh hào môn vân vân, chọn hữu dụng trong đó, thay đổi thành chuyện xưa nói cho Tào Vũ Huân nghe, ít nhiều gì cũng làm cho Tào Vũ Huân tăng thêm chút kiến thức!

"Được rồi, được rồi, chúng ta đi vào rồi hãy nói, di nương và Ngũ đệ đệ vẫn chờ đệ đấy!" Tào Ngọc Di cười nói.

Tào Vũ Huân vừa nghe xong, lập tức nhảy dựng lên phóng vào trong, vừa lớn tiếng gọi "Di nương" , "Ngũ ca ca" ....

Chu thị còn không đợi Tào Vũ Huân bái xong, vành mắt liền đỏ lên, chặn ngang kéo người lên, ôm vào trong ngực gọi tâm can suốt, nói Tào Vũ Huân đen gầy đi.

"Di nương, có gì muốn nói với Lục đệ đệ thì nói nhanh lên một chút, buổi tối, Lục đệ đệ còn phải trở về làm công khóa với Lão thái gia đấy. . . . . ." Tào Ngọc Di khuyên nhủ.

Lúc này Chu thị mới lau nước mắt, kéo tay Tào Vũ Huân, để cho hắn ngồi lên trên giường, bắt đầu tỉ mỉ hỏi Tào Vũ Huân ở bên ngoài có khổ hay không, mỗi ngày ăn có ngon hay không. . . . . .

Tào Vũ Huân nhất nhất đáp lại, chỉ thỉnh thoảng len lén ở chỗ Chu thị không nhìn thấy, làm mặt quỷ với Tào Ngọc Di và Tào Vũ Đình.

"Tiểu tử thúi con đó!" Chu thị vừa vặn bắt được, chỉ trán Tào Vũ Huân một cái, "Đừng xem Tứ tỷ tỷ con, chuyện của chính nàng còn lo lắng không yên đấy!"

"Ô, Tứ tỷ tỷ làm sao vậy? Bị ức hiếp ạ?" Tào Vũ Huân hỏi như bắn liên hồi.

"Di nương!" Tào Ngọc Di không tán đồng gọi một tiếng, rồi quay sang Tào Vũ Huân nói, "Đệ cứ như vậy không tin vào Tứ tỷ tỷ của đệ à?"

"Hắc hắc!" Tào Vũ Huân vuốt cây cung nhỏ bên hông cười mấy tiếng.

"Tỷ nhi ngoan, con cũng không cần cậy mạnh, thật không dễ Lão thái gia và Lục thiếu gia trở lại, nên để cho Lục thiếu gia ở trước mặt Lão thái gia nói lại cũng tốt, có lẽ Lão thái gia nói ra một câu, Đại phu nhân cũng không đến nổi. . . . . ." Chu thị dùng khăn lau lau khóe mắt, vẫn cứ nói.

"Tứ tỷ tỷ, tỷ. . . . . ." Tào Vũ Huân có chút không tin nhìn về phía Tào Ngọc Di.

"Được rồi, đây không có chuyện của đệ, đệ ngàn vạn lần không nên đi nói chuyện này cho Nội tổ phụ, chọc người chê cười, cho dù là Nội tổ phụ, cũng không tiện vượt qua mẫu thân tới nhúng tay vào hôn sự của tỷ tỷ. . . . . ." Tào Ngọc Di cười cười, dặn dò nói, "Đệ và Ngũ ca ca đệ đi ra ngoài chơi một lát đi, các đệ cũng đã nhiều năm không có ở cùng nhau, trước kia đệ thật đúng là tiểu tử hư, chỉ biết bắt nạt Ngũ ca ca đệ. . . . . ."

"Tứ tỷ tỷ!" Tào Vũ Đình nghe Tào Ngọc Di nói ra chuyện khi còn bé, bất mãn gọi một tiếng.

Tào Vũ Huân lại cười đắc ý.

Ở dưới sự thúc giục của Tào Ngọc Di, Tào Vũ Huân như có điều suy nghĩ  theo Tào Vũ Đình đi ra ngoài, không biết hai huynh đệ ở bên ngoài nói cái gì, chọc cho Tào Vũ Đình luôn luôn văn tĩnh "Oa oa" kêu to lên. . . . . .

"Tỷ nhi ngoan, con đây là tội gì chứ!" Chu thị kéo Tào Ngọc Di đến bên cạnh nói.

"Di nương, người cũng không phải không biết quan hệ thiệt hơn trong đó. . . . . ." Tào Ngọc Di thấp giọng khuyên nhủ.

Cho dù Chu thị và Tào Ngọc Di nóng lòng thế nào, nhất thời cũng không cách nào tìm được biện pháp tốt hơn để giải quyết vấn đề. . . . . .

Mặc dù ngoài mặt Tào Ngọc Di tự an ủi mình là thuận theo tự nhiên sẽ tốt, nhưng trong lòng lại không thể không vì cuộc sống sau này của mình mà lo lắng.

"Tứ tiểu thư, chúc mừng, đại hỷ sự. . . . . ." Vương ma ma và Thắng Nhi vẻ mặt tươi cười đi tới nói.

Tào Ngọc Di đặt bút xuống, nghi hoặc nhìn về phía hai người.

"Tứ tiểu thư, mới vừa rồi Khai Quốc Quận Công Lý gia tới đây đề thân (xin cưới), Đại phu nhân đã nhận danh thiếp, có lẽ buổi tối sẽ thương lượng với Đại lão gia quyết định. . . . . ." Vương ma ma không kìm được vui mừng báo cáo, "Nô tỳ đã nghe ngóng, phủ Khai Quốc Quận Công chỉ có hai vị thiếu gia, Đại thiếu gia đã thành thân, hiện tại vừa độ tuổi chính là Nhị thiếu gia, vị Nhị thiếu gia kia thật là có khả năng, còn nhỏ tuổi đã tự mình tìm nơi nương tựa trong quân, hiện nay đã. . . . . ."

Thắng Nhi ở một bên thỉnh thoảng bổ sung một đôi lời.

Tào Ngọc Di lẳng lặng nghe, suy nghĩ bắt đầu bay nhanh về trước kia, dừng lại trên người tiểu nam hài len lén lau nước mắt, nói đến hắn cũng chỉ lớn hơn mình hai tuổi thì phải, xem ra hạt giống chôn xuống lúc trước đã nảy mầm ah. . . . .

Chuyện ban ngày Lý gia tới cửa đề thân, Đại phu nhân muốn giấu diếm cũng không giấu được, Đại lão gia hạ triều trở lại, Đại phu nhân sai người canh giữ ở nhị môn, đón Đại lão gia đi.

Đại lão gia dùng ngón tay gõ nhẹ tay vịn ghế thái sư, suy nghĩ nhanh chóng linh động, không nói Lý lão thái gia càng già càng dẻo dai, hiện nay con đường làm quan còn đang thịnh, môn sinh xuất thân từ Lý gia trải rộng thiên hạ, Lý Nhị thiếu gia này lại có công danh Tuyên Uy tướng quân Tứ phẩm, chỉ riêng Lý gia đã mang tước vị Khai Quốc Quận Công Chính Nhị Phẩm, gia thế như vậy, đến cầu một nữ nhi thứ xuất của Tào gia cũng đã đủ rồi. . . . . .

"Lão gia, thiếp thân nghĩ, Lý gia đương nhiên là tốt, chỉ sợ Tứ nha đầu chúng ta như vậy làm cho người ta lời ong tiếng ve. . . . . ." Đại phu nhân thấy Đại lão gia một hồi lâu không nói gì, cẩn thận tiến lên nói.

"Tứ tỷ nhi có cái gì không xứng, Tào gia chúng ta cũng không phải gia nghiệp lớn gì, Lý Nhị thiếu gia cũng chỉ là một thứ tử thôi, huống hồ tráng đinh Lý gia không vượng, đến nay đồng lứa chỉ còn lại hai thứ tử, còn là người không ra hồn . . . . . ." Đại lão gia nghe lời nói của Đại phu nhân, không thoải mái khiển trách một trận.

"Lão gia nói phải, vậy thiếp thân mời bà mai đồng ý cửa hôn sự này!" Đại phu nhân thấy Đại lão gia không vui, cuống quít thuận theo lời của Đại lão gia đồng ý.

Phần lớn người ở đây đều coi trọng con cháu thịnh vượng, một gia tộc Phú Quý như Lý gia, con cháu vô cùng đơn bạc, nhìn vào cũng giống như có mấy phần suy bại.

"Thời điểm cũng không sớm, bày cơm đi!" Bất kể như thế nào, một nữ nhi thứ xuất có thể leo lên kết thân với Lý gia, trong lòng Đại lão gia vẫn là có mấy phần đắc ý, nghe thấy bộ dạng phục tùng thuận theo đáp lại của Đại phu nhân, vui vẻ vuốt chòm râu, phân phó một tiếng.

"Dạ, thiếp thân đi làm ngay!" Trong lòng Đại phu nhân còn có trăm điều suy nghĩ, vào lúc này cũng đều để một bên trước, vui vẻ đi an bài hầu hạ Đại lão gia dùng bữa tối. . . . . .

Kế tiếp, cũng không cần Tào Ngọc Di dồn sức đi dò la, Đại phu nhân đã phái bà mai đi Lý gia bàn bạc ngày Nạp Thái, chờ Tào Ngọc Di qua thỉnh an thì liền trực tiếp nói cho Tào Ngọc Di biết.

"Định thân thì không còn là tiểu hài tử nữa, về sau phải thận ngôn cẩn hành (cẩn thận lời nói và việc làm), biết không?" Đại phu nhân nhàn nhạt gõ mấy câu, liền đuổi Tào Ngọc Di đi về.

Buổi tối, Chu thị không kìm được vui mừng tới viện của Tào Ngọc Di, lấy tin tức về Lý gia bà tự mình hỏi thăm được lặp đi lặp lại nói thật nhiều lần với Tào Ngọc Di, cuối cùng giống như là còn chưa tận hứng dặn dò nói: "Tỷ nhi ngoan, con vào cửa nhất định phải hiếu kính Lý lão thái gia và Lý lão phu nhân cho thật tốt, di nương nghe nói nhá, Lý Đại thiếu gia kia không có tiền đồ gì, tước vị kia của Lý gia rơi vào trên người ai còn không biết đâu. . . . . ."

"Di nương, ngay cả không có tước vị, nữ nhi cũng không thể không hiếu thuận hai trưởng bối này được !" Tào Ngọc Di bất đắc dĩ nói.

"Tỷ nhi ngoan của ta, Lý Đại thiếu phu nhân kia là chất nữ nhà mẹ Lý phu nhân, sợ là không có chuyện gì, Lý phu nhân sẽ vẫn thiên vị mấy phần, con phải vạn lần cẩn thận. . . . . ." Chu thị lơ đễnh tiếp tục dặn dò nói.

"Di nương, hôm nay người không đi xem Ngũ đệ đệ ư, sợ là trễ một chút nữa, Ngũ đệ đệ sẽ buồn ngủ!" Tào Ngọc Di chỉ đành phải lấy Tào Vũ Đình dời đi lực chú ý của Chu thị.

Lần trước Đại thiếu gia đề cập với Đại phu nhân chuyện cho Tào Vũ Đình phân viện, trong lòng Đại phu nhân bất mãn, lấy Chu thị phát tiết một trận, khiến cho Chu thị mang chuyện này truyền đến tai Đại lão gia, cuối cùng vẫn phân Tào Vũ Đình ra ngoài, Chu thị lại không yên lòng, cách mấy ngày sẽ phải đi qua thăm một lần.

Chu thị uống ngụm nước trà, lại lặp lại dặn dò Tào Ngọc Di mấy câu, mới vội vã rời đi.

"Ma ma, chuẩn bị nước tắm!" Tào Ngọc Di thở phào một cái, cất giọng phân phó nói.

Vương ma ma ở bên ngoài đáp một tiếng, đi xuống sắp xếp.

Tào Ngọc Di định thân không có mấy ngày, Tào Ngọc Linh và Tào Ngọc Dao cùng nhau trở về nhà mẹ, Tào Ngọc Nga cũng đã sớm gửi thư về, thai thứ tư này của nàng sợ là sẽ sinh trong mấy ngày nay, cho nên không trở về được.

"Con của ta, đây làm sao lại trở về rồi? Có chuyện gì thì phái mấy hạ nhân trở lại nói một tiếng là được. . . . . ." Đại phu nhân còn không đợi Tào Ngọc Linh bái xuống liền cuống quít đỡ người lên, luôn miệng hỏi, "Ngoại tôn nữ của ta đâu? Hôm nay thế nào lại không có cùng tới đây. . . . . ."

"Bẩm mẫu thân, Lão phu nhân không bỏ được tiểu tôn nữ, hôm nay, sáng sớm đặc biệt sai người tới ôm qua rồi!" Tào Ngọc Linh cười đáp.

Đại phu nhân thấy Tào Ngọc Linh sắc mặt đỏ thắm, trên mặt cũng không vẻ phiền muộn gì, hài lòng gật đầu một cái.

Ngược lại Tào Ngọc Dao ôm đại nhi tử một tuổi của mình trở về, Đại phu nhân cũng chỉ hỏi qua loa mấy câu, liền sai người bưng mấy cái đĩa điểm tâm dễ tiêu hóa lên, đuổi tiểu hài tử đi sang phòng bên cạnh.

"Mẫu thân, chúng con đi thăm Tứ muội muội một chút!" Tào Ngọc Linh và Đại phu nhân tán gẫu mấy câu, rồi nhẹ giọng nhắc nhở.

"Ừhm, hai tỷ muội các con đi đi, Tam tỷ nhi thuận đường đi gặp di nương và Thập Tam đệ ngươi một chút!" Đại phu nhân dặn dò nói.

Mấy năm trước và sau tang kỳ của Lão phu nhân, Nhị phòng, Tam phòng không tính đến hài tử chết yểu, tất cả được hai đứa nhi tử, dựa theo thứ bậc, nhi tử kia của Trần thị, được coi như là Thập Tam thiếu gia, năm nay đã ba tuổi rồi, là nhi tử nhỏ nhất của Đại lão gia.

"Dạ!" Tào Ngọc Linh và Tào Ngọc Dao cùng đáp lại, hành lễ một cái lui ra ngoài.

"Tỷ tỷ ở chỗ này chúc mừng muội muội!" Tào Ngọc Linh nâng cao cái bụng đã lộ rõ, gắng gượng hành nửa lễ.

Tào Ngọc Di cuống quít đi lên đỡ Tào Ngọc Linh, còn phải cúi thấp đầu làm bộ thẹn thùng, "Tỷ tỷ mau mời ngồi, có cái gì tốt mừng với không mừng  . . . . . ."

"Cũng không phải là chuyện đại hỉ sự, Tứ muội muội có thể phải thêm chút sức, đừng để tước vị của Lý gia kia tiện nghi người khác!" Tào Ngọc Dao nửa cười nửa không nói.

Cô nương đã xuất giá về nhà mẹ đẻ là khách, Tào Ngọc Di cố ý xem nhẹ vị chua trong lời nói của Tào Ngọc Dao, mỉm cười khách khí với hai người, lại lấy phần chỗ ngoặc quan hệ với Triệu Nhị tiểu thư nói cho Tào Ngọc Linh nghe một phen.

"Tại sao Tứ muội muội không nói sớm, lần sau tỷ tỷ trở lại dẫn theo Nhị muội muội là được!" Tào Ngọc Linh sảng khoái nói.

Tào Ngọc Di lại đứng dậy cám ơn lần nữa.

Chỉ gần nửa canh giờ, Đại phu nhân và Trần thị trước sau phái người tới đây thúc giục.

Tào Ngọc Linh và Tào Ngọc Dao liền đứng dậy cáo từ.

Tào Ngọc Di tiễn người đến cửa, giật giật gương mặt có chút mỏi nhừ, vào trong phòng tiếp tục thêu giá y đỏ thẫm, hà bao, khăn… trước kia cũng đã tích góp từng tí một không ít, cũng không cần phí tâm nhiều, chủ yếu chính là chiếc giá y này, ngay cả Đại phu nhân cũng đã căn dặn, nói Lý gia là đại hộ quyền quý, Tào Ngọc Di phải thêu tinh tế một chút, đừng để người ta coi thường. . . . . .

Phủ Khai Quốc Quận Công - Lý gia.

"Lão phu nhân, phu nhân, Nhị thiếu gia phái người tặng đồ trở về!" Một bà tử nhẹ giọng báo cáo.

"Tại sao lại đột nhiên tặng đồ trở về?" Lão phu nhân mở mắt hỏi.

"Bẩm Lão phu nhân, Nhị thiếu gia gửi thư nói là dùng làm sính lễ với Tào gia . . . . ." Bà tử kia trả lời.

"Để cho người đưa đồ tới đây, chúng ta tạm xem trước một chút!" Lão phu nhân phân phó nói.

"Dạ!" Bà tử kia đáp một tiếng, hành lễ một cái, bước nhanh lui xuống.

Các kiểu trang sức mới đánh, đồ trang trí quý giá, vật liệu may mặc… ước chừng năm trăm lượng hoàng kim, ba ngàn lượng bạc trắng. . . . . .

Ngay cả Lý phu nhân thường nhìn thấy các vật danh quý xa hoa cũng có chút không mở mắt nổi.

"Lão phu nhân, người xem đây có phải hơi quá hay không, thế nhưng lại vượt qua lão Đại rồi!" Ánh mắt Lý phu nhân lóe lên nói.

Lý Lão phu nhân không muốn thấy bộ dạng hẹp hòi này của Lý phu nhân nhất, ngay lập tức liền trực tiếp khiển trách, "Chúng ta là dạng nhà gì, đồ thật nhiều thì thế nào, tiền trong công quỹ của lão Đại lão Nhị không phải là cùng một dạng sao! Vượt qua lão Đại hả? Năm đó thế nào không thấy lão Đại tự mình lấy một món đồ vật ra ngoài. . . . . ."

Lý phu nhân không dám phản bác Lý Lão phu nhân, khúm núm vâng vâng dạ dạ, chỉ ở trong lòng âm thầm ghi sổ lên trên người Lý Nhị thiếu gia và vị thê tử chưa qua cửa - Tào Ngọc Di. . . . . .

Nạp Thái, Vấn Danh, Nạp Cát đều tiến hành thuận lợi, chờ lúc Lý gia đưa một khoản sính lễ lớn tới, Tào phủ lại nổi lên phong ba.

Đồ đều được mang tới viện của Đại phu nhân, mở rương ngay tại chỗ.

Tào Ngọc Di bị gọi vào viện Đại phu nhân, khẽ nhíu mày, nơi này, đồ cưới của nhà gái phải tương xứng với sính lễ của nhà trai, cho dù có xê xích, ở mặt ngoài cũng không thể kém quá nhiều, nếu không nhất định sẽ bị người ta chê cười.

Đương nhiên Đại phu nhân cũng nghĩ đến điểm này, không tiện ở trước mặt người Lý gia phát tác, sau khi treo lên khuôn mặt tươi cười tiễn người đi xong, mới thay đổi sắc mặt.

Tào Ngọc Di khẽ cúi thấp đầu, tận lực giảm bớt cảm giác tồn tại của mình.

"Ma ma, gọi bà tử quản sự kiểm kê xong nhập kho!" Đại phu nhân lạnh mặt phân phó nói.

Phương ma ma đáp một tiếng, đi xuống an bài.

"Còn tụ tập ở chỗ này làm cái gì, đều không cần làm việc nữa sao!" Lý ma ma cao giọng quát lên.

Các nha hoàn bà tử vây xem rối rít đáp một tiếng, nhanh chóng lui ra.

"Tứ tỷ nhi đi về trước đi!" Đại phu nhân nhìn Tào Ngọc Di một cái, cau mày nói.

Tào Ngọc Di cầu cũng không được, hành lễ một cái, lui ra ngoài. . . . . .

"Phụ thân!" Đại lão gia tự mình bưng một chén trà đến cho Lão thái gia, khom người gọi một tiếng.

"Tiểu tử Lý gia kia lão gia tử ta cũng đã gặp mấy lần trong quân, rất là không tệ, hôm nay chuyện sính lễ kia ta cũng nghe nói, mấy năm nay lão gia tử ta cũng có chút tích góp, hoàng kim, bạc trắng Lý gia đưa tới đừng động vào, về phần những thứ khác, từ nơi này cầm năm trăm lượng hoàng kim đi mua thêm đi!" Lão thái gia nhắm mắt lại phân phó nói.

"Làm sao dám để cho Phụ thân xuất bạc, đồ cưới của nữ nhi nhi tử vẫn lấy ra được. . . . . ." Đại lão gia cuống quít khuyên nhủ.

"Ta, lão gia tử sống hơn mấy thập niên rồi, cái gì không nhìn thấu, bảo con cầm thì cầm đi, lấy ở đâu những thứ nói nhảm này!" Lão thái gia cắt ngang lời nói của Đại lão gia, trầm giọng quát trở về.

Lão thái gia cho Tào Ngọc Di thêm bạc giá trang, chuyện như vậy trong phủ dĩ nhiên là huyên náo ngất trời, phần lớn còn nói là Tào Ngọc Di dính phong quang của Lục thiếu gia . . . . .

Tào Ngọc Di chỉ phân phó Vương ma ma ước thúc người trong viện, đóng chặt cửa ngõ, mượn cớ thêu giá trang cả ngày không ra khỏi phòng.

Lão thái gia không đợi được Tào Ngọc Di xuất giá, liền lại bị triệu vào trong quân, đương nhiên Tào Vũ Huân cũng phải đi theo.

Một ngày trước thành thân, mấy người Tào Ngọc Nga, Tào Ngọc Linh, Tào Ngọc Dao đều trở về, cùng Tào Ngọc Hà phụng bồi Tào Ngọc Di.

Vì thế, Tào Ngọc Di không thể không làm bộ thẹn thùng, cố ý tránh tránh núp núp, ngược lại mệt mỏi hơn dự đoán mấy phần.

Cổ nhân thành thân lễ số nhiều, Tào Ngọc Di chỉ chóng mặt làm theo động tác hai hỉ bà được mời tới, bên ngoài nổi lên tiếng nhạc, tiếng pháo, mọi người cười nói . . . . . Hết thảy đều phảng phất hoảng hoảng hốt hốt, cho đến khi Tào Ngọc Di ngồi lên kiệu hoa lắc lư, cũng còn chưa có hồi thần lại, vậy là phải cùng  một nam nhân xa lạ chỉ gặp mặt qua một lần trôi qua cả đời. . . . . .


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn Cà Rốt Hồng về bài viết trên: HNRTV, Hothao, NTVH, NanaHachi, Thongminh123, Zy mizy, abc1212, bichvan, dieudieu13, huynhtole, minmapmap2505, qh2qa06, thucquy
Có bài mới 03.12.2017, 22:13
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Hỏa Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Chiến Thần Hỏa Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2014, 17:00
Bài viết: 599
Được thanks: 3547 lần
Điểm: 35.54
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống khó khăn của thứ nữ - Nhân Sinh Giang Nguyệt - Điểm: 41
Chương 71: Đêm động phòng

Editor: Cà Rốt Hồng - Diễn Đàn Lê Quý Đôn

"Tân nương tử đến ——" bà mai hắng cổ họng hô.

Mọi người cười ầm lên một trận, có lẽ là một nhóm người đang trêu ghẹo tân lang.

Cửa kiệu bị đá "Bịch" một cái, chung quanh lại vang lên một trận cười, Tào Ngọc Di ở dưới sự dìu đỡ của hỉ bà từ từ xuống kiệu hoa.

Tào Ngọc Di buông mí mắt xuống, từ phía dưới khăn voan đỏ thấy một đôi tay khớp xương rõ ràng, đưa một đoạn dây lụa đỏ tới, còn lại cái gì cũng không biết.

"Nhất bái thiên địa ——"

"Nhị bái cao đường ——"

"Phu thê giao bái ——"

"Đưa vào động phòng ——"

Kế tiếp, hai bà tử tiến lên đỡ Tào Ngọc Di đi theo phía sau tân lang vào tân phòng, vén khăn voan, uống rượu hợp cẩn, ném cái ly, nghe hỉ nương nói vô số lời may mắn, bên ngoài có người tới thúc giục tân lang đi ra ngoài mời rượu.

"Nàng nghỉ một chút đi, một lát sẽ có người đi vào cùng nàng, đừng sợ!" Lý Nhị thiếu gia nhẹ giọng nói.

Trong lòng Tào Ngọc Di ấm áp, bất kể như thế nào, lúc này có thể nói ra lời tri kỷ như vậy, cũng coi như là nam nhân chu đáo, khí dương cương trên người người nọ đập vào mặt, không biết là đã lâu không có tiếp xúc với nam nhân hay là như thế nào, thế là mặt Tào Ngọc Di nóng lên, bất giác nghiêng đầu gật một cái.

Hỉ bà kia vung khăn khoa trương cười lên, nói liên tục vài câu chúc mừng.

Lý Nhị thiếu gia cầm hai hồng bao (tiền lì xì) ra, mới xem như ngăn được miệng của bà ấy.

"Thiếu phu nhân, dùng một chút điểm tâm đi ạ!" Hồng Nhi nhân cơ hội tiến lên móc ra cái khăn sạch sẽ dùng để gói hai miếng điểm tâm nhỏ đưa tới.

Tào Ngọc Di sợ dùng xong trong miệng có mùi, nhẹ nhàng lắc đầu một cái.

Nha đầu bồi giá tới đây gần như đều chọn ở trong viện của Tào Ngọc Di, Đại phu nhân lại chỉ cho nha đầu nhị đẳng, còn lại đều là người Tào Ngọc Di quen dùng, tổng cộng hai đại nha đầu nhất đẳng, bốn nha đầu nhị đẳng, bốn nha đầu tam đẳng tiểu, thêm Vương ma ma ở bên trong là bốn bà tử cũng được hai phòng, trừ cả nhà Vương ma ma, một phòng còn lại cũng là Đại phu nhân an bài.

Cứ như vậy chỉ chốc lát sau, bên ngoài liền truyền đến một tràng tiếng cười nói, một đám phu nhân giao hảo cùng Lý gia dưới sự dẫn đầu của Đại thiếu phu nhân đi tới.

Tào Ngọc Di định thần lại, ngồi ngay ngắn ở đầu giường.

"Ơ, tân nương tử thật xinh đẹp, khó trách Nhị thiếu gia bám dính cầu xin!" Lý Đại thiếu phu nhân cười lớn trêu ghẹo nói.

Tào Ngọc Di lại nhạy cảm từ trong lời nói này nghe được từng tia địch ý không biết tên, hé miệng cười một cái, nhẹ giọng nói: "Đại tẩu tốt lành!"

Mấy năm nay Tào Ngọc Di vẫn chú ý điều dưỡng tu bổ thân thể, đến bây giờ mười lăm mười sáu tuổi, tròn trĩnh khi còn bé cũng còn chưa có hoàn toàn thối lui, chỉ được xem là khả ái, thật sự không thể gọi là xinh đẹp.

Những người khác có thể không biết, Lý Đại thiếu phu nhân lại rõ ràng, lúc trước Lý Lão phu nhân trúng ý chính là chất tôn nữ nhà mẹ mình, cũng sắp thương nghị ở trên mặt rồi, e ngại Nhị thiếu gia ở trong quân xa xăm, nhất thời còn chưa có định ra thôi, nào ngờ Nhị thiếu gia khó lắm mới vội vã chạy về một chuyến, cùng Lão thái gia ở trong thư phòng thương lượng một buổi chiều, không có mấy ngày Lão thái gia liền lên tiếng để cho Đại phu nhân đi Tào gia đề thân, người sáng suốt vừa nhìn liền biết nhất định là Lý Nhị thiếu gia tự mình cầu xin Lão thái gia . . . . . .

"Chậc chậc, khá lắm người thật lanh lợi, cái này liền biết vị nào làm chủ rồi!" Một vị phu nhân trẻ tuổi cười nói.

Nghe lời này, Tào Ngọc Di không thể không nhận ra khẽ cau mày một cái, xem ra vị phu nhân này hẳn là cùng Đại thiếu phu nhân giao hảo, xem lời nói này, hiện tại Lý phủ cũng không phải là Đại thiếu phu nhân làm chủ. . . . . .

"Vốn là trước kia đã gặp qua đại tẩu rồi!" Tào Ngọc Di nhỏ giọng đáp lại, rồi quay sang Đại thiếu phu nhân hỏi, "Đại tẩu, vị này là?"

"Ô, vị này à, là Vương Tam phu nhân!" Lúc này Đại thiếu phu nhân mới giới thiệu.

Tào Ngọc Di lại nhẹ giọng cám ơn một lần nữa.

Bởi vì kế tiếp có vài vị phu nhân nối tiếp nhau trêu ghẹo, lái Đại thiếu phu nhân và Vương Tam phu nhân sang hướng khác, lần đầu giao phong giữa hai người coi như không bệnh mà chết (ý nói trôi qua nhanh chóng).

"Tân lang trở lại!"

Bên ngoài có bà tử cao giọng thông truyền nói.

Các vị phu nhân lại cùng nhau cười ầm lên một trận, mới đứng dậy rời đi.

Hỉ bà đi vào lại làm ầm ĩ một hồi, vất vả lắm mới coi như là làm xong toàn bộ lễ số.

Lúc này Tào Ngọc Di đột nhiên lại hi vọng hỉ bà có thể om sòm lâu hơn một chút, có chút co quắp đứng lên, dựa theo quy củ cầm đũa gắp một đũa thức ăn cho Nhị thiếu gia, lại rót một ly rượu.

"Không cần bận rộn, nàng cũng ngồi xuống dùng cơm đi!" Nhị thiếu gia Lý Húc Diệp chậm rãi nói.

"Dạ" Tào Ngọc Di hành lễ một cái, cẩn thận ngồi ở trên nữa cái tú đôn. . . . .

"Nhị thiếu gia, Nhị thiếu phu nhân, nước nóng đã chuẩn bị tốt!" Một đại nha đầu xa lạ rón rén đi lên thông báo.

"Ừ." Lý Húc Diệp đáp một tiếng, đứng dậy đi vào gian trong, cất bước to đi hai bước, lại dừng lại một chút, khẽ nghiêng đầu nhìn về phía Tào Ngọc Di.

Trên mặt Tào Ngọc Di nóng lên, đứng dậy đi theo.

Phòng tắm ở Lý phủ đương nhiên tốt hơn tiểu viện ở Tào phủ của Tào Ngọc Di lúc trước rất nhiều, chủ yếu là đá cẩm thạch màu xám tro xây thành bể tắm lớn, được đổ đầy nước tắm nóng hổi, làm cho sương mù lượn lờ cả phòng.

Lý Húc Diệp đứng ở bên cạnh bể, cứ thể cỡi quần áo ra.

"Nhị thiếu gia, để cho nô tỳ đến ạ!" Đại nha đầu kia uốn éo eo vọt tới, tay liền chìa tới đai lưng của Lý Húc Diệp.

Lý Húc Diệp phản xạ vội vàng tránh ra, thấy rõ là một nha đầu tay phải mới dừng xuất quyền lại, cau mày quát lên: "Ngươi đi xuống đi, nơi này có Nhị thiếu phu nhân của các ngươi là đủ rồi!"

"Dạ!" Nha đầu kia không cam lòng đáp một tiếng, lắc eo lui ra ngoài.

Lý Húc Diệp nhìn về phía Tào Ngọc Di còn đứng ở cửa.

Tào Ngọc Di kiến lập ở trong lòng một lần nữa, hít thở sâu một lần, tiến lên giúp Lý Húc Diệp cởi áo ngoài. . . . . .

Nói đến, tuy rằng ở kiếp trước cũng không phải là chưa từng thấy qua thân thể của nam nhân, nhưng cùng tắm với nam nhân xa lạ như vậy, suy cho cùng vẫn không thể nào buông thả được!

"Nàng không nhớ ra ta?" Đột nhiên Lý Húc Diệp hỏi.

Tay Tào Ngọc Di đang giúp Lý Húc Diệp lau tóc dừng lại, ở trong lòng vòng vo mấy lần, mới nhẹ giọng đáp: "Nhớ một tiểu quỷ thích khóc, là chàng sao?"

Lý Húc Diệp rõ ràng không ngờ tới Tào Ngọc Di sẽ quật ngược lại, nhất thời ngây ngẩn cả người, "Ha ha, ta nói. . . . . ."

Câu nói kế tiếp Tào Ngọc Di không có nghe rõ, cũng không còn lòng dạ nào mà suy nghĩ, bởi vì Lý Húc Diệp đột nhiên ôm Tào Ngọc Di lên trên giường.

"Á, tóc còn chưa có. . . . . ." Tào Ngọc Di kinh hô.

"Không có thời gian trông nom cái này!" Lý Húc Diệp giơ tay buông màn đỏ thẫm xuống.

Nhất thời, trong phòng vang lên tiếng ngâm khẽ cùng tiếng than nhẹ không kìm nén được. . . . . .

"Nhị thiếu gia và Nhị thiếu phu nhân thức dậy chưa?" Bên ngoài truyền đến tiếng huyên náo, một bà tử xa lạ nghẹ giọng hỏi.

"Vẫn chưa, xin hai vị ma ma chờ một lát!" Vương ma ma nhỏ giọng đáp.

Tào Ngọc Di còn tưởng rằng lần đầu ở hoàn cảnh xa lạ này sẽ không có cách nào ngủ được, không nghĩ tới cuối cùng lại ngủ thẳng giấc tới khi tự nhiên tỉnh lại, thân thể vừa động, phía dưới truyền đến một luồng cảm giác khác thường, có thứ gì đó chậm rãi chảy ra, cảm giác không khống chế được làm cho Tào Ngọc Di đỏ từ mặt đến cổ.

"Tỉnh? Có mệt hay không, ngủ tiếp một lát nhé!" Lý Húc Diệp thấp giọng hỏi.

"Không, không được!" Tào Ngọc Di len lén lui thân thể đang dính vào trên người Lý Húc Diệp về phía sau.

Lý Húc Diệp khẽ cười mấy tiếng, đưa tay kéo lại, cố ý ôm Tào Ngọc Di vào lại trong ngực.

Tào Ngọc Di thuận theo lẳng lặng ở trong ngực Lý Húc Diệp một lát, mới cất giọng gọi: "Ma ma, vào đi, Nhị thiếu gia đã dậy rồi!"

"Dạ!" Vương ma ma đáp một tiếng, rón rén đi vào.

Tào Ngọc Di khoác qua loa một bộ quần áo lên, chịu đựng phía dưới không thoải mái, tiến lên hầu hạ Lý Húc Diệp mặc quần áo.

"Để ta tự mình làm, các ngươi hầu hạ Thiếu phu nhân các ngươi là được!" Lý Húc Diệp trầm giọng phân phó nói.

Trên mặt Vương ma ma lộ ra thần sắc không hiểu, nhưng vẫn nhanh chóng đáp lại, vòng qua Lý Húc Diệp đi phục vụ Tào Ngọc Di.

"Ma ma, chuẩn bị nước tắm chưa?" Tào Ngọc Di thấp giọng hỏi.

"Bẩm Thiếu phu nhân, đã chuẩn bị xong!" Vương ma ma lên tiếng.

"Mời hai vị ma ma vào đi!" Sau khi Tào Ngọc Di chờ Lý Húc Diệp ăn mặc chỉnh tề mới phân phó nói.

"Dạ!" Hồng Nhi hành lễ một cái bước nhanh lui ra ngoài.

Sau khi hai vị ma ma được Lão phu nhân phái tới thu khăn trắng thấm máu trên giường xong, cẩn thận bỏ vào một hộp nước sơn mạ vàng, mới hành lễ với Lý Húc Diệp và Tào Ngọc Di, "Chúc mừng Nhị thiếu gia, Nhị thiếu phu nhân, chúng nô tỳ đi đáp lời cho Lão phu nhân và Phu nhân!"

"Khổ cực cho hai vị ma ma rồi!" Tào Ngọc Di mỉm cười nói.

Hai tay Thắng Nhi lập tức tặng hai hà bao qua.

Hai vị ma ma nhận lấy, nói tạ ơn rồi đi ra ngoài.

Bởi vì sáng sớm, nên không có dùng bể tắm lớn kia, chỉ dùng thùng nước tắm đổ hơn nửa thùng nước, hai người nhanh chóng tắm một lần, liền chuẩn bị đi kính trà.

Lý Húc Diệp năm nay mười tám tuổi, Lý Đại thiếu gia chỉ lớn hơn Lý Húc Diệp ba tháng, thành thân sớm hơn Lý Húc Diệp một năm, đã có một đích nữ bốn tháng và một thứ tử hơn hai tháng.

"Mời Lão thái gia dùng trà!" Tào Ngọc Di nâng chén trà lên trên đỉnh đầu, cùng Lý Húc Diệp quỳ xuống.

"Ừhm, đã vào cửa Lý gia ta sau này sẽ là người của Lý gia, đứng lên đi!" Lão thái gia cầm một chiếc nhẫn bằng ngọc tinh xảo đặt ở trên khay.

"Dạ, tạ Nội tổ phụ dạy bảo!"

"Mời Nội tổ mẫu dùng trà!"

"Ha ha, mau đứng dậy đi, con cháu Lý gia chúng ta đơn bạc, chỉ mong đợi con có thể sớm ngày khai chi tán diệp cho Lý gia chúng ta!" Lão phu nhân cười híp mắt nói, cầm một đôi trâm cài phỉ thúy khảm hồng bảo thạch ra, đỉnh trâm cài đính một đóa hoa thạch lựu tượng trưng nhiều con nhiều phúc.

"Dạ, cháu dâu cẩn tuân lời dạy bảo của Nội tổ mẫu!"

"Mời mẫu thân dùng trà!"

Lý phu nhân dừng một chút, mới nhận chén trà, chỉ chạm môi một cái rồi đặt sang một bên, "Nhà chúng ta không thể so với tiểu môn tiểu hộ kia, đối với quy củ rất là coi trọng, ngươi phải biết rõ!"

"Dạ, con dâu tạ mẫu thân chỉ điểm!"

Lý phu nhân chậm rãi cầm một đôi vòng ngọc đặt ở trên khay.

Tào Ngọc Di theo sau Lý Húc Diệp dập đầu một cái mới đứng lên.

Kế tiếp, thì chỉ cần cùng Lý Đại thiếu gia và Đại thiếu phu nhân chào hỏi lẫn nhau, Đại thiếu gia chuẩn bị một bộ tranh chữ làm quà gặp mặt, Đại thiếu phu nhân thì là một đôi khuyên tai toản thạch  (kim cương).

Một nhi một nữ và hai phòng thiếp thất Đại phòng tiến lên phía trước hành lễ, Tào Ngọc Di lấy đồ đã chuẩn bị xong ra, cửa ải kính trà này coi như là qua, chỉ chờ ngày tốt sau năm ngày sau mở Từ Đường tế tổ, Tào Ngọc Di coi như là cháu dâu được ghi vào tộc phổ Lý gia.

. . . . . .


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn Cà Rốt Hồng về bài viết trên: HNRTV, Hothao, Jenny78, NTVH, NanaHachi, Thongminh123, Vật nhỏ, Zy mizy, bichvan, dieudieu13, minmapmap2505, qh2qa06, thucquy
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 102 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: AT77339, Catstreet21, Cuakjd91, hh09, hienbach, Jacktiachop2, MicaeBeNin, NguenThiNgocThuy, nhân mã ham chơi, QQuyen, samtrần, Sarah Phan, Thanh Xuân 430, Xi Hoàng, Xương rồng và 1966 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

2 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

[Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

5 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

6 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ)

1 ... 87, 88, 89

7 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 58, 59, 60

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 109, 110, 111

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang

1 ... 71, 72, 73

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi

1 ... 46, 47, 48

11 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 37, 38, 39

[Hiện đại - Hài] Tuyệt đối không được - Đào Đào Nhất Luân

1 ... 25, 26, 27

13 • [Hiện đại] Bà xã trẻ xã hội đen - Minh Khê

1 ... 73, 74, 75

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 240, 241, 242

15 • [Cổ đại] Công tử khuynh thành - Duy Hòa Tống Tử

1 ... 25, 26, 27

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 96, 97, 98

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

20 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123


Thành viên nổi bật 
Nguyên Tĩnh Nhã
Nguyên Tĩnh Nhã
The Wolf
The Wolf
Mía Lao
Mía Lao

Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 2101 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 525 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 1162 điểm để mua Bé kẹo 1
Etalts: mọi người ủng hộ nha, ^^
Etalts: PR: Trùng sinh chờ em lớn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1105 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: Hồng_Nhung vừa đặt giá 499 điểm để mua Chậu hoa hồng
Kaori Hương: 222
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 1051 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1000 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2000 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 1420 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 795 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 756 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1351 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 719 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 1285 điểm để mua Thiên thần xanh
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc Nghiệm] Nếu xuyên không về thời xưa, bạn sẽ là thể loại người nào đây???
TửNguyệtLiên: Truyện hay, cốt hấp dẫn, cập nhật chương mới đều đều!
TửNguyệtLiên: viewtopic.php?t=410922&p=3383693#p3383693 Mọi người ủng hộ cho Liên với ^^
The Wolf: đã cập nhật chương mới mọi người vào ủng hộ sói đi á.
Link Tiêu diêu thiên địa du
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 683 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2208 điểm để mua Nữ vương
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1222 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 2101 điểm để mua Nữ vương
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 474 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 649 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 250 điểm để mua Minie Bed
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 450 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 1162 điểm để mua Thiên thần xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.