Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 660 bài ] 

Những bí ẩn của lãnh đạo thú tính - Lý Tiểu Lang

 
Có bài mới 02.06.2017, 07:20
Hình đại diện của thành viên
✬ Vũ ✬ Hạ ✬ Lan ✬
Thành viên năng nổ
 
Ngày tham gia: 15.04.2017, 09:18
Bài viết: 2419
Được thanks: 2295 lần
Điểm: 10.5
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Những bí ẩn của lãnh đạo thú tính - Linh Linh - Điểm: 11
Chương 647: Dạ Thiên Kỳ Cả Đời Phải Cô Đơn Sao

Dạ Thiên Kỳ không thể tin được nhìn khuôn mặt thanh tú đó của Lam Ninh, anh nhẹ nhàng nói: “ Lam Ninh, em biết mình đang nói gì không? Em không phải nói mãi mãi sẽ không quay lại tổ chức đó sao, sẽ không quay về bên cạnh tên quỷ dữ đó sao?”

“ Đúng, em đã từng nói,” Lam Ninh bình thản nói, “ Em vốn dĩ không muốn quay về trong tổ chức, nhưng em bây giờ nghĩ, nếu như không quay về trong tổ chức, em có thể làm gì chứ? Em vốn dĩ là một tên trộm, ngoài ăn trộm ra, em cũng không biết làm gì khác, quan trọng nhất là, em sợ chết. Em không muốn đắc tội Ân Phi Trường, anh nói em trẻ trung xinh đẹp, nếu như bị giết, thế thì không đáng, cho nên, em suy nghĩ rồi, tiểu Dạ, em không muốn tiếp tục thế này nữa. Mấy ngày trước em là muốn được ở bên anh, chúng ta sẽ tổ chức đám cưới thật sự, nhưng em nghĩ, anh có lẽ vẫn coi em là người thay thế Tô Tư Nhụy, em không muốn làm người thay thế cho bất cứ ai, em phải quay về cuộc sống tự do phóng khoáng đó.” Lam Ninh không quay đầu lại, chỉ nói những câu lạnh lùng đó cho Dạ Thiên Kỳ nghe.

“ Anh không tin, nhất định là Ân Phi Trường nói gì đó với em. Em nói cho anh biết, có phải Ân Phi Trường uy hiếp em không?” Dạ Thiên Kỳ kéo lấy tay Lam Ninh.

Anh không dám tin Lam Ninh tại sao lại thay đổi nhanh như thế?

“ Không phải, em chỉ là suy nghĩ kỹ tình thế hiện nay của mình, em thật sự không muốn đắc tội Ân Phi Trường, hôm đó, là Đóa Đóa bị treo vào bánh xe quay tròn, không chừng sau này chính em sẽ bị treo lên bánh xe đó, em không muốn sau khi chúng ta kết hôn, mỗi ngày nhắm mắt lại đều lo lắng sẽ không nhìn thấy mặt trời của ngày mai, mỗi ngày ra cửa, lo lắng buổi tối có còn được về nhà hay không, đây là những ngày gì thế? Em không muốn tiếp tục sống thế này nữa. Em không muốn để anh lo lắng sợ hãi, cũng không muốn mình bị Ân Phi Trường truy sát, đây chính là lý do dành cho anh.” Lam Ninh dừng lại một lúc, tiếp tục nói, “ Hơn nữa, em nói chuyện điện thoại với Ân Phi Trường, thực ra, Ân Phi Trường nói với em, anh ta thực ra đã thích em, anh ta muốn em quay về, anh ta sẽ không lợi dụng em, khống chế em, mà thật lòng coi em như người yêu của anh ấy, anh ấy làm như thế, khiến em rất cảm động, người đàn ông ngang ngược đó, thật sự khiến em động lòng rồi!”

Lam Ninh hời hợt dửng dưng nói.

Dạ Thiên Kỳ khẽ lắc đầu: “ Lam Ninh, Ân Phi Trường là người thế nào, em không phải không biết? Ngón tay của em tại sao bị mất? Em quên rồi sao? lẽ nào em liền sẹo mà quên mất đã từng đau thế nào sao?

Lam Ninh nhấc tay lên, im lặng nhìn ngón tay thiếu đốt đó, cô nhẹ nhàng nói: “Anh ta đã nói rồi, anh ta rất xót xa, anh ta sẽ dùng cả đời để bù đắp, em động lòng rồi, em mới phát hiện, anh ta trong lòng em có vị trí rất quan trọng, chỉ cần anh ta dịu dàng với em như thế là được rồi, dù sao cũng cùng nhau lớn lên từ nhỏ, hơn nữa là cùng sở thích như nhau.”

Lam Ninh nghiêm túc nói.

Dạ Thiên Kỳ nghe Lam Ninh nói như thế, chỉ cảm thấy Lam Ninh dường như đã điên rồi, anh ấy bước lên trước, hai tay giữ lấy vai Lam Ninh: “ Lam Ninh, rốt cuộc em làm sao thế? Tại sao đột nhiên em biến thành thế này?”

“ Không phải thay đổi, chỉ là hôm nay em đã nghĩ kỹ rồi, em vẫn còn trẻ, em chưa sống đủ, em không muốn chết! Nếu như em tiếp tục theo anh, không chừng em cũng sẽ chết trong tay Ân Phi Trường, nếu như em ngoan ngoãn một chút đi theo anh ta, em sẽ không sao, ai đùa được với tuổi thọ của mình chứ, ai biết được mệnh mình dài hay ngắn chứ? Cho nên, em quyết định, em sẽ quay về bên cạnh Ân Phi Trường.” Lam Ninh lạnh lùng nói, “ Tiểu Dạ, anh đối với em tốt như thế, em rất cảm kích, ở bên cạnh anh rất vui, em mãi mãi nhớ những tháng ngày ở bên cạnh anh, nhưng em là một tên trộm, một tên trộm đã từng rơi vào địa ngục, em thật sự không thể sống dưới ánh sáng mặt trời, nếu như em ở bên anh, thế thì mỗi ngày em sẽ phải sống bị người khác bảo vệ và canh chừng, thế thì, em nhất định sẽ điên mất, tiểu Dạ, anh cũng không phải đối thủ của Ân Phi Trường, anh không đấu lại hắn được, anh cũng không bảo vệ được em, em muốn sống, em không muốn chết thảm như thế, lần này em mất đầu ngón tay, lần sau chính là mất mạng, em tiếc mạng sống của mình.”

Hai tay cô ấy lắc mạnh, gạt hai tay của Dạ Thiên Kỳ ra: “ Hôm nay, em gọi điện cho Ân Phi Trường, anh ta rất chào đón em trở về, chỉ cần em quay về, những đám mây mù sẽ biến mất, hơn nữa, em vẫn thích anh ta, anh ta là người đàn ông khiến em thật sự rung động, đó là người đàn ông phong độ khí khách! Tiểu Dạ, anh là một người tốt, nhưng em đối với anh, chỉ là cảm kích,” Cô nhẹ nhàng nói, “ Lát nữa em sẽ thu dọn đồ đạc, sẽ đi khỏi đây, Dạ Thiên Kỳ, anh xứng với một cô gái hiền lành ngoan ngoãn môn đăng hậu đối, tiểu Dạ, anh xứng với một cô gái hoàn mỹ, chứ không phải một kẻ trộm, em chúc anh hạnh phúc, cũng xin anh, quên đi một kẻ trộm như em!”

Lời của cô, lạnh lùng như thế, lạnh đến nỗi cơ thể Dạ Thiên Kỳ nổi hết cả da gà lên rồi.

“ Lam Ninh, anh không tin, tại sao em lại thay đổi nhanh như thế?” Dạ Thiên Kỳ cảm thấy người mình như đang đung đưa vậy.

“ Em không thay đổi, em chỉ là bị tình cảm của anh làm cho mơ hồ, hôm nay, em tỉnh lại rồi, em vẫn là em, vẫn là Lam Ninh đó, em lăn lộn trong xã hội đen bao nhiêu năm, không phải là một người con gái trong sáng. Em không phải là Tô Tư Nhụy thuần khiết, em là một tên trộm bị truy nã, em không thể ở bên cạnh anh, em không muốn bất cứ ai gặp phải vận rủi, cũng không muốn mang cho mình phiền phức. Cho nên, em không thể giúp anh được, dù cho là hôn lễ giả, hay là hôn lễ thật, em đều không thể tham gia.” Lam Ninh lạnh lùng nói,

Cô liếc nhìn Dạ Thiên Kỳ, nhanh bước lên lầu, đi vào trong phòng ngủ của mình, lấy những thứ đồ quan trọng của mình rồi cho vào trong balo, sau đó đi xuống lầu.

Bước xuống, cô vẫn nhìn thấy Dạ Thiên Kỳ đờ đẫn đứng ở trong phòng khác, bộ dạng khiến người khác nhìn cũng phải xót xa.

Trước nay chưa bao giờ nghĩ một người đàn ông cũng trở nên đáng thương như thế, khiến người ta thương xót như thế.

Lam Ninh biết, trái tim Dạ Thiên Kỳ nhất định bị mình làm tổn thương rồi.

Có lẽ anh ấy vẫn chưa hết hy vọng.

Nhưng, Dạ Thiên Kỳ, anh nhất định phải tuyệt vọng!

“ Tiểu Dạ, cảm ơn những tháng ngày anh chăm sóc em.” Lam Ninh nhẹ nhàng nói, “ Em đi đây, anh cũng bảo trọng.”

“ Lam Ninh, đừng quay về đó, em sẽ hối hận.” Dạ Thiên Kỳ cao giọng nói.

“ Xin lỗi, em sẽ không hối hận. em chỉ là muốn sống lâu hơn chút mà thôi.” Lam Ninh nhẹ giọng nói, cô đeo chiếc balo đi ra khỏi cửa, dường như đột nhiên nhớ ra gì đó nên dừng lại.

“ Đúng rồi, Tiểu Dạ, em nghĩ, thứ đồ này, nhất định phải trả lại cho anh.” Lam Ninh vừa nói, vừa tiến đến, tháo chiếc nhẫn “ yêu ở trong lòng” đưa vào tay Dạ Thiên Kỳ: “ Chiếc nhẫn này em nghĩ em không dùng đến, vẫn nên trả lại cho anh, đợi anh tìm được cô dâu thuộc về mình, anh tặng cho cô ấy!”

Lời nói của cô ấy lạnh lùng như cứa vào tim Dạ Thiên Kỳ. Mình khó khăn lắm mới tìm được tình yêu thuộc về mình, giờ lại bay đi rồi.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Umi Vu về bài viết trên: Tthuy_2203
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 02.06.2017, 07:20
Hình đại diện của thành viên
✬ Vũ ✬ Hạ ✬ Lan ✬
Thành viên năng nổ
 
Ngày tham gia: 15.04.2017, 09:18
Bài viết: 2419
Được thanks: 2295 lần
Điểm: 10.5
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Những bí ẩn của lãnh đạo thú tính - Linh Linh - Điểm: 11
Chương 648: Quên Em Đi

“ Lam Ninh, em là người sợ chết thế sao?” Dạ Thiên Kỳ khó khăn nói.

“ Đúng thế, em không muốn chết thảm như thế.” Lam Ninh nhẹ nhàng nói.

“ Thế thì, tối hôm nay, bữa cơm này mang ý nghĩa gì? Là bữa cơm chặt đầu anh à?” Trong mắt Dạ Thiên Kỳ có gì đó gợn lên, long lanh ầng ậng.

“ Chỉ là bữa cơm cuối cùng, cảm kích vì anh đã chăm sóc em bao ngày.” Lam Ninh khẽ nói, “ Tiểu Dạ, xin lỗi, nhưng chuyện tình cảm, là không thể miễn cưỡng.” Trong giọng nói của cô không có vẻ gì muốn thương lượng hay bàn bạc cả.

Dạ Thiên Kỳ ném chiếc nhẫn trong tay vào tường, chiếc nhẫn đó không biết văng đi đâu rồi.

Dạ Thiên Kỳ, mày có lẽ là sao cô độc của trời, cả đời này mãi mãi cô đơn mà thôi.

Lam Ninh cũng cảm thấy tim mình như thắt lại, nhưng trong miệng thì vẫn bình thản nói: “Đáng tiếc quá, chiếc nhẫn đẹp như thế, có điều, nhẫn của anh, anh có quyền xử lý, em không thể can thiệp, tạm biệt.”

Cô quay người đi ra phía ngoài cửa.

Dạ Thiên Kỳ như người bị lấy mất linh hồn đứng đờ đẫn ở đó.

Anh không hiểu, tại sao trong thời gian ngắn như thế, Lam Ninh thay đổi nhanh như thế chứ?

Cô ấy thật sự bị Ân Phi Trường dọa?

Cô ấy sợ chết như thế sao?

Cô ấy không thích mình, cho nên bị những lời đường mật của Ân Phi Trường làm cho thay đổi rồi?

Lam Ninh đeo balo của mình điềm tĩnh đi ra khỏi căn nhà tứ hợp, cô không lái xe của Dạ Thiên Kỳ, cô xách túi đồ đi bộ rất lâu mới vẫy được một chiếc taxi: “ Bác tài, đi đến hội quán XX!”

Chiếc taxi khởi động, Lam Ninh ngồi ở ghế sau, nước mắt giàn giụa.

Dạ Thiên Kỳ, xin lỗi, em không phải không thích anh, tại vì quá thích, quá để ý, em không muốn anh rơi vào nguy hiểm, trở thành ma dưới dao của Ân Phi Trường, em phải bảo vệ người em yêu, do đó, em thà rằng hi sinh bản thân, nhảy cùng với sói.

Tiểu Dạ, quên em đi! Quên tên trộm như em đi!

Nước mắt giống như nước mưa không ngừng chảy xuống, nước mắt nhòe nhoẹt, cô ngồi ghế sau của xe taxi khóc không thành tiếng.

Vị tài xế tốt bụng nhìn người con gái đáng thương qua gương chiếu hậu, không nén được tiếng thở dài.

Người con gái xinh đẹp như thế rốt cuộc gặp phải chuyện gì mà ra nông nỗi này?

Bị người ta ức hiếp hay là……..?

“ Tiểu thư, là bị ức hiếp à? Có cần tôi giúp cô báo cảnh sát không?” Vị tài xế có lòng tốt nghiêm túc nói.

“ Không sao, cảm ơn bác tài, đưa tôi đến nơi tôi muốn đến là được.” Lam Ninh lau nước mắt, vẫn nức nở nói.

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, tạm biệt, Dạ Thiên Kỳ, em sẽ không bao giờ đến nơi này nữa.

Dạ Thiên Kỳ, bảo trọng!

Tài xế lái xe gật gật đầu, đạp chân ga, chiếc xe như mũi tên lao đến hội quán tư nhân của Ân Phi Trường.

Rất nhanh, đã đến được nơi đó,

Lam Ninh thất thểu bước xuống xe, tiện tay đưa cho tài xế lái xe 100 tệ, trong ánh mắt khó hiểu của tài xế lái xe mà loạng choạng đi vào hội quán tư nhân của Ân Phi Trường.

Lúc này, Ân Phi Trường vẫn ngồi trong phòng khách trang trí xa hoa đó,


Hắn đang cầm gương, soi khuôn mặt hào hoa tuấn tú của mình, khí chất mạnh mẽ, ngũ quan rõ nét, mặc dù trên mặt bị cây kim của Lam Ninh xượt qua, tạo thành một đường sẹo, mặc dù được bác sĩ tư nhân dùng thuốc xử lý, nhưng vẫn còn dấu vết, nhưng điều đó cũng không làm ảnh hưởng đến vẻ đẹp phóng khoáng trên khuôn mặt đó.

Người đàn ông xuất sắc này, trên mặt dù cho có vết sẹo, cũng vẫn cứ đẹp, vẫn cuốn hút người khác.

Ân Phi Trường đột nhiên phát hiện trên mặt mình có một đường sẹo cũng rất hay.

“ Ân Tiên sinh, cô Lam Ninh đến rồi.” Một tên thuộc hạ bước vào, kính cẩn nói với Ân Phi Trường.

“ Được, tôi biết rồi, mời cô ấy vào.” Ân Phi Trường mỉm cười nói.

Trên khuôn mặt của hắn lộ ra nụ cười vui vẻ, Lam Ninh, quả nhiên quay về rồi.

Mặc dù, đã có tên thuộc hạ theo dõi báo cáo về rồi.

Thuận theo tiếng giày cao gót ròn tan trên nền nhà như tiếng đàn mộc, Lam Ninh bước vào mang theo khuôn mặt lạnh lùng, cô xách đồ của mình, vừa đi vào đã nặng nề đặt đồ của mình lên trên bàn.

Sau đó, Lam Ninh thả người một cách nặng nề trên ghế sopha, ôm hai vai dửng dưng nhìn Ân Phi Trường.

Ân Phi Trường rất dịu dàng nhìn cô ấy: “ Ninh Ninh, em chia tay với Dạ Thiên Kỳ rồi?”

“ Như ý của anh, chia tay rồi.” Lam Ninh lạnh lùng nhìn Ân Phi Trường, “ Tôi và anh ấy đã cắt đứt, Ân Phi Trường, anh nói lời phải giữ lấy lời, tôi bây giờ đã chia tay anh ấy, anh không được chạm vào anh ấy. Nếu không, tôi sẽ không đồng ý anh! Tôi có một trăm cách, khiến anh sống mà như chết!”

Ân Phi Trường mỉm cười, cầm một chai rượu vang, rót cho Lam Ninh một ly, rồi lại rót cho mình một ly, hắn ta mỉm cười nâng ly rượu lên: “ Anh đã nói rồi, anh đã nói là làm, tại vì em, anh sẽ tha cho hắn.”

Lam Ninh cầm ly rượu trước mặt lên, ngẩng cổ, uống một hơi hết thứ chết lỏng sóng sánh trong chiếc ly đó.

Trong đôi mắt đó, vẫn là vẻ sắc lạnh tê buốt đến xương tủy.

Được, Ân Phi Trường, tôi sẽ để ý anh, nếu như anh dám gây bất lợi với Dạ Thiên Kỳ, tôi cũng sẽ không tha cho anh đâu.

Cô cắn chặt môi mình mà nghĩ.

“ Anh rất vui, em có thể quay về bên cạnh anh.” Ân Phi Trường mỉm cười nói, “ Ninh Ninh, anh sẽ đối tốt với em, anh sẽ khiến em yêu anh!”

“ Yêu anh?” Lam Ninh ngước mắt cười khẩy nhìn Ân Phi Trường, “ Có thể sao?”

“ Không có gì là không thể.” Ân Phi Trường lạnh lùng nói.

Khóe miệng của Lam Ninh nhếch lên nở nụ cười lạnh nhạt, cô khẽ lắc đầu: “ Khó quá, Ân Phi Trường, anh có thể khống chế tôi, có thể bảo tôi thay anh bán mạng, nhưng tôi còn lâu mới yêu anh, tại vì tình yêu của tôi, là tình yêu sâu đậm, dù anh có moi tim tôi ra, bên trên cũng sẽ không có tên của anh đâu.”

“ Ninh Ninh, đừng khẳng định như thế chứ, anh tin em có thể yêu được người khác thì cũng có thể yêu anh, sau này cũng sẽ có anh, em sẽ là người của anh.” Ân Phi Trường nhẹ nhàng nói.

“ Ân Phi Trường, không phải tất cả mọi việc anh đều có thể thao túng được, tôi thích ai, yêu ai, cái này anh thật sự không quản được đâu, anh có thể làm được, chỉ là dùng phương thức bỉ ổi để giữ tôi lại bên cạnh anh mà thôi.” Lam Ninh lạnh lùng nói. “ Mục đích của anh bây giờ đã đạt được rồi. tôi cũng quay về bên cạnh anh rồi, anh muốn làm thế nào, tùy anh, nhưng, tôi nói lại lần nữa với anh, tôi chỉ là thuộc hạ của anh, tôi sẽ không yêu anh! Tại vì, anh không đáng để tôi yêu!”

Anh cho rằng tôi quay về bên cạnh anh là có thể tùy ý mà điều khiển tôi sao?

Anh đừng nằm mơ!!! Trong lòng tôi, chỉ có Dạ Thiên Kỳ, sẽ không bao giờ có anh!

Lam Ninh lạnh lùng nhìn Ân Phi Trường, Ân Phi Trường cũng nhìn Lam Ninh, hắn ta nhìn kỹ Lam Ninh hồi lâu, mới dịu giọng nói: “ Không sao, Lam Ninh, anh đã cướp được em về, tim của em, anh cũng có thể cướp được về!”

Lam Ninh chỉ cười khẩy một tiếng.

( Trên thế giới này, có quá nhiều người, không có ý nói tạm biệt, nhưng thật sự muốn cũng không gặp lại được nữa. Có quá nhiều tổn thương, không mong muốn xuất hiện, nhưng lại mang đến những hiểu lầm không có cách nào bù đắp được.)…..


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Umi Vu về bài viết trên: Tthuy_2203
Có bài mới 02.06.2017, 07:21
Hình đại diện của thành viên
✬ Vũ ✬ Hạ ✬ Lan ✬
Thành viên năng nổ
 
Ngày tham gia: 15.04.2017, 09:18
Bài viết: 2419
Được thanks: 2295 lần
Điểm: 10.5
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Những bí ẩn của lãnh đạo thú tính - Linh Linh - Điểm: 11
Chương 649: Cô Ấy Sợ Anh Chết

Gần như cùng một thời điểm

Một câu lạc bộ sang chảnh bậc nhất thành phố.

Nhụy Tử từ trên xe của mình bước xuống, chẳng còn kịp đóng cửa xe lại, lập tức lao vào câu lạc bộ xa hoa này.

Nhụy Tử vào trong câu lạc bộ, xục xạo tìm khắp các phòng, sau khi bị lườm nguýt không thương tiếc, cuối cùng cô cũng tìm thấy Dạ Thiên Kỳ trong một phòng bao.

Mở cửa căn phòng đó ra.

Bên trong là tiếng nhạc xập xình inh tai nhức óc, sánh sáng lập lòe mờ ảo, bầu không khí ngột ngạt. Sau khi Nhụy Tử đi vào, nhìn khắp xung quanh, người mà cô muốn tìm đang ngồi ở vị trí chính giữa, xung quanh là mấy cô gái ăn mặc sexy đang ngồi bên cạnh.

Nhụy Tử lập tức lao đến: “ Dạ Thiên Kỳ, tại sao anh lại đến đây? Anh vẫn là Dạ Thiên Kỳ thuần khiết của trước đây sao?”.....

Dạ Thiên Kỳ mặt đỏ tía tai quay lại liếc nhìn một cái, cười nói : “ Nhụy Nhụy đã đến rồi à? Nào, anh Thiên Kỳ của em đang rất cô đơn, em đến rất đúng lúc, nào, uống rượu với anh.”

Anh ấy quả thật quá cô đơn, cho nên một mình ở đây, ngồi một lúc thì gọi điện cho Nhụy Tử.

“ Anh Thiên Kỳ, anh là người sắp kết hôn rồi, hơn nữa, anh cũng không thích nơi này, còn nữa, anh không sợ có lỗi với Lam Ninh sao?” Nhụy Tử tận tình khuyên bảo nói, cô kéo tay áo của Dạ Thiên Kỳ, “ Đi, đừng ở nơi lộn xộn này nữa, em đưa anh về!”

Nhưng, Dạ Thiên Kỳ hất tay của Nhụy Tử ra, anh ấy nâng chai rượu lên, ừng ực uống hết chai rượu đó vào trong dạ dày, mặt không biến sắc.

“ Nhụy Nhụy, trước đây anh không thông suốt, tại sao anh không vui chơi tiêu khiển chứ, anh giống một người tu khổ hạnh làm gì chứ? Anh phải giữ tiết nghĩa cho ai chứ? Anh chưa bao giờ lăng nhăng, kết quả anh đổi được gì chứ, người con gái mà anh thích đều không ở lại bên cạnh anh, bây giờ anh cảm thấy rất tốt, trước đây anh không hưởng thụ, bây giờ xem ra, thật rất tuyệt mà. Gái ở đây rất đẹp, từng người từng người tươi ngon mọng nước, giống như hành lá vậy.” Anh ấy thuận tay khẽ nhéo vào má người đẹp yểu điệu bên cạnh, người đẹp đó lập tức giả bộ xấu hổ nép vào trong lòng Dạ Thiên Kỳ: “Dạ Tổng, nhìn anh kìa....nhéo người ta đau thế.”

“ Đau à? Được, anh sẽ bù đắp cho em, em muốn cái gì, anh sẽ cho em cái đó, là sẽ hết đau.” Dạ Thiên Kỳ cười nói.

“ Thật sự đồng ý bù đắp cho em? Thế thì người ta phải nghĩ kỹ mới được.” Người đẹp đó cười nói.

“ Cứ nghĩ kĩ, nghĩ ra cái gì, anh mua cho em cái đó.” Dạ Thiên Kỳ cười nói.

Nhụy Tử nhìn không thấy thuận mắt chút nào.

Dạ Thiên Kỳ trước nay không phải người như thế.

Dù cho là trước đây, anh ấy cũng tung hoành khắp nơi, nhưng Dạ Thiên Kỳ lúc này, giống như biến thành một người khác vậy.

Anh ấy không phải sắp kết hôn với Lam Ninh sao?

Thằng cha này gần đây giống như chọc phải tiết gà vậy, mỗi ngày đều rất vui, rất hạnh phúc, Nhụy Tử cũng nghĩ vì anh ấy tìm được hạnh phúc mà vui vẻ, bây giờ rốt cuộc xảy ra chuyện gì thế?

Anh ấy đang phải chịu cú sốc gì thế?

“ Anh Thiên Kỳ, anh nói cho em, rốt cuộc xảy ra chuyện gì thế?” Nhụy Tử ra sức kéo Dạ Thiên Kỳ.

“ Anh không sao, uống rượu cùng anh là được, nếu như em không uống rượu cùng anh....thì em về với chồng em đi!” Dạ Thiên Kỳ nhẹ nhàng nói, anh ấy lại dốc chai rượu thứ hai vào bụng.

Nhụy Tử vội cướp chai rượu trong tay Dạ Thiên Kỳ, lớn tiếng nói: “Anh Thiên Kỳ, rốt cuộc anh làm sao thế? Nói cho em, Lam Ninh đang ở đâu?”

Dạ Thiên Kỳ cười đau khổ, không nói câi gì.

“ Anh sắp kết hôn với Lam Ninh rồi, đừng làm chuyện điên rồ nữa, nào, em đưa anh về.” Nhụy Tử vẫn muốn kéo tay Dạ Thiên Kỳ, nhưng lại bị Dạ Thiên Kỳ hất tay ra.

“ Kết hôn? Hừ,” Dạ Thiên Kỳ cười khẩy nói, “ Nhụy Nhụy, cả đời này anh không kết hôn nữa, Nhụy Nhụy, cả đời anh sẽ sống thế này, cả đời ăn chơi sung sướng, tự do phóng túng, cũng rất hay, kết hôn gì chứ! Hơn nữa, còn có thể chơi với biết bao người đẹp, có gì đáng chê chứ?”

Nhụy Tử cau mày lại, thằng cha này càng nói càng hồ đồ, cái gì mà không kết hôn chứ?


“ Lam Ninh đâu? Em gọi điện cho cô ấy.” Nhụy Tử lấy ra điện thoại của mình, muốn gọi điện cho Lam Ninh, nhưng điện thoại của cô bị Dạ Thiên Kỳ gạt đi.

“ Đừng có gọi điện cho cô ấy, em có nói anh chết trên đường, cô ấy cũng không quan tâm đâu.” Trong giọng nói của Dạ Thiên Kỳ mang theo vẻ chán nản và bi thương.

Anh im lặng nhìn những chai rượu xếp thành hàng trước mắt mình, trong khoảnh khắc đó, có cảm giác muốn khóc? Tại vì anh phát hiện, có thứ gì quý giá mà anh mất đi rồi. Cảm giác khiến người ta khó chịu buồn bực.

Nhụy Tử sững sờ đứng nhìn, cô không hiểu rốt cuộc xảy ra chuyện gì?

Dạ Thiên Kỳ và Lam Ninh không phải rất quấn quýt tình cảm sao? Tại sao Dạ Thiên Kỳ nói Lam Ninh không quan tâm mình, hai người không phải sẽ không kết hôn đấy chứ?

“ Rốt cuộc hai người làm sao thế?” Nhụy Tử vội vàng hỏi.

“ Đừng hỏi nữa, nào, uống rượu với anh, hỏi nữa thì cút ra ngoài!” Dạ Thiên Kỳ rất nhiệt tình đưa một chai rượu cho Nhụy Tử, “ Nếu như em vẫn là em gái của anh, thì uống rượu với anh, uống với kẻ thất tình bị người ta đá này đi.”

“ Thất tình, bị đá?” Rốt cuộc làm sao thế?

Nhụy Tử cảm thấy đầu mình giống như đập phải bao cát đấm bốc, cú đập mạnh khiến đầu cô ong ong, không biết rốt cuộc đang có chuyện gì xảy ra?

Tranh thủ lúc Dạ Thiên Kỳ vừa uống rượu vừa trêu đùa với người đẹp ngồi bên cạnh, Nhụy Tử chạy ra khỏi phòng, cô gọi điện cho Lam Ninh, nhưng điện thoại của Lam Ninh tắt máy.

Hai người này, xảy ra chuyện gì rồi?

Nhụy Tử quan tâm lại chạy vào trong phòng: “ Anh Thiên Kỳ, điện thoại của Lam Ninh tại sao không liên lạc được, cô ấy không phải xảy ra chuyện rồi chứ?”

Dạ Thiên Kỳ ngẩng đầu, trong mắt mơ hồ mông lung, chăm chú nhìn Nhụy Tử: “ Anh làm sao biết được cô ấy thế nào? Cô ấy có quan hệ gì với anh chứ? Cô ấy sống hay chết? Liên quan gì đến anh? Đồng nghĩa, anh chết anh sống, có liên quan gì đến cô ấy chứ?”

“ Anh Thiên Kỳ, chuyện này là như thế nào? Hai người, không phải đang rất tốt sao?” Nhụy Tử ngạc nhiên nói.

“ Đúng thế, rất tốt, rất tốt.” Dạ Thiên Kỳ cười khẩy nói, “ Sau đó, cô ấy đột nhiên thay đổi, đột nhiên.....nói, cô ấy không chịu nổi cuộc sống này, cô ấy sợ chết.... ....”

Dạ Thiên Kỳ lắc lắc ly rượu sóng sánh, đờ đẫn nhìn Nhụy Tử, giống như nhìn một người lạ.

“ Tóm lại, cô ấy không muốn ở bên anh, dù cho anh nói thế nào, cô ấy cũng sẽ không ở lại, cô ấy muốn quay về bên cạnh Ân Phi Trường.....” Dạ Thiên Kỳ lẩm bẩm nói, “ Thôi đi, đừng nói những chuyện khiến anh không vui nữa, nào, uống rượu.”

Anh ấy ôm người đẹp bên cạnh, không ngừng uống rượu, đồng thời đùa giỡn với người đẹp bên cạnh.

Anh ấy đã say rồi, say đến mức đã không còn biết gì nữa.

Hoặc là nói, Lam Ninh bỏ đi, đã khiến anh ấy không còn thiết tha nghĩ đến việc gì nữa.

Nhụy Tử không nói câu gì mà kéo Dạ Thiên Kỳ dạy, lôi anh ấy vào nhà vệ sinh.

“ Em làm cái gì thế?” Dạ Thiên Kỳ vẻ không nhẫn nại nói.

Nhưng Nhụy Tử ấn đầu anh ấy xuống dưới vòi nước, đồng thời vặn nước chảy mức to nhất.

Nước lạnh từ trong vòi không ngừng dội vào đầu Dạ Thiên Kỳ, Dạ Thiên Kỳ bị lạnh làm cho tỉnh rồi.

“ Tô Tư Nhụy, em điên rồi?” Dạ Thiên Kỳ cáu giận nói.

“ Dạ Thiên Kỳ, không phải em điên, mà là anh điên, anh nghĩ, Lam Ninh nói cô ấy sợ chết, anh cảm thấy cô ấy là người sợ chết thế sao? Cô ấy vì sợ chết mà rời xa anh sao? Anh nghĩ là cô ấy sợ chết, nhưng, điều cô ấy sợ chính là sợ anh chết đấy!” Nhụy Tử lớn tiếng nói.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Umi Vu về bài viết trên: Tthuy_2203
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 660 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: nguyenthilinh098 và 538 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 77, 78, 79

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 51, 52, 53

3 • [Hiện đại - Trọng sinh] Sống lại có anh bên em là đủ - Liễu Như An

1 ... 35, 36, 37

4 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 86, 87, 88

5 • [Xuyên không - Thú nhân] Kiếm sống nơi hoang dã - Tiêu Dương

1 ... 36, 37, 38

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 165, 166, 167

7 • [Hiện đại] Ông xã thần bí không thấy mặt - Cát Tường Dạ

1 ... 122, 123, 124

8 • [Hiện đại] Nhà tù nóng bỏng Tổng giám đốc tha cho tôi đi - Ái Tình Hoa Viên

1 ... 93, 94, 95

9 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

10 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 1/12]

1 ... 52, 53, 54

11 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 78, 79, 80

12 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

13 • [Xuyên không] Tà vương phúc hắc sủng cuồng phi - Nạp Lan Dạ Anh

1 ... 38, 39, 40

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

15 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

16 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Nếu em nở rộ gió mát sẽ đến - Thịnh Thế Ái

1 ... 14, 15, 16

18 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 25/11)

1 ... 65, 66, 67

20 • [Hiện đại] Khinh Ngữ - Cửu Lộ Phi Hương

1 ... 22, 23, 24


Thành viên nổi bật 
Thư Niệm
Thư Niệm
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Sunlia
Sunlia

Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 350 điểm để mua Lồng đèn vàng
Shop - Đấu giá: tuantrinh vừa đặt giá 210 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Ma Nhỏ: Lâu lâu mới lên chưa gì đã bị bom
Ma Nhỏ: Í í  .. mới đi có cái mà không biết mình bị bomb
LogOut Bomb: Windwanderer -> Nhok Alone ( Bin)
Lý do: cẩn thận lựu đạn
Nhok Alone ( Bin): Xin chào ...
Thư Niệm: Bất an
Ma Nhỏ: ....
Shin-sama: hồi hộp
Shop - Đấu giá: phinny vừa đặt giá 204 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Thư Niệm: Phan là thành viên mới nên ko dẫn link đc :)) có gì phan pm nhờ mod
__Phan__: chỉ là link bài viết mà ta @@
__Phan__: là sao @@
__Phan__: Xin lỗi bạn, nội dung bài này chứa thông tin (hoặc chứa đường link) vi phạm quy định. Tài khoản của bạn có thể bị khoá vĩnh viễn nếu bạn vẫn cố tình phát tán tràn lan (spam) nội dung này.

Nội dung spam được tìm thấy trong bài là xxx
Thư Niệm: Quà noel
Đào Sindy: Quà gì thế :D2
__Phan__: sao bỏ link vào thì không đăng tin nhắn được nhỉ @@
__Phan__: Mọi người ủng hộ truyện mình với nhé.
Truyện Thuần Việt: Anh có thích em không?
Cám ơn mn nhiều <3
__Phan__: ư ư
Thư Niệm: Nhận được quà rồi Q nhá :bird: còn ống tiêu bạch ngọc của tuôi đâu :cry2:
Đường Thất Công Tử: 10k đứt ruột :lol:
Cô Quân: Mời you tới box Thú cưng - Cây cảnh
Cùng xem Điểm tin thú cưng, động vật được cập nhật thường xuyên.
Chơi game kiếm điểm
Game giải đố có thưởng
Hay các Mẹo vặt làm vườn cho vườn cây nhà bạn luôn xanh mát~~
Nminhngoc1012: Em cầu bao nuôi ~*o*~
Nminhngoc1012: Sếp hét giá vậy em sợ, em ko dám mua
Nminhngoc1012: sếp mua rồi tặng em đi sếp ;)
Đường Thất Công Tử: chuẩn bị 8k - 10k đi :lol:
Kyz: @tuantrinh: Bao tiền thế ạ?
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 265 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Đường Thất Công Tử: em táng gia bại sản rồi, cũng muốn lắm :lol:
tuantrinh: không ai giành nhẫn của mình à?

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.