Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 660 bài ] 

Những bí ẩn của lãnh đạo thú tính - Lý Tiểu Lang

 
Có bài mới 02.06.2017, 07:24
Hình đại diện của thành viên
✬ Vũ ✬ Hạ ✬ Lan ✬
Thành viên năng nổ
 
Ngày tham gia: 15.04.2017, 09:18
Bài viết: 2415
Được thanks: 2277 lần
Điểm: 10.49
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Những bí ẩn của lãnh đạo thú tính - Linh Linh - Điểm: 11
Chương 653: Dạ Thiên Kỳ Đến Rồi

“ Nha đầu thối.....cô dám bán đứng tôi à?” Ân Phi Trường sa sầm mặt mặt bước nhanh về phía Lam Ninh.

Mỗi bước chân, hơi thở nguy hiểm của hắn càng thêm nặng nề, khí chất mạnh mẽ mà nguy hiểm đó dường như đè bẹp Lam Ninh.

Nhưng Lam Ninh không hề sợ hãi, cô mặc dù vẫn ngồi trên đất, nhưng vẫn giữ vẻ rắn rỏi và kiên cường, cô chống hai tay xuống đất, trên khuôn mặt mềm mại như nước là vẻ ngang ngược và dửng dưng.

“ Anh Phi Trường, anh nói cái gì, em không hiểu.” Lam Ninh nhẹ nhàng nói. Lúc này, cô tuyệt đối không được thừa nhận.

“ Không hiểu? Cô làm cái gì, cô không biết sao?” Ân Phi Trường lạnh lùng nói.

Ánh mắt lạnh lùng của hắn nhìn về ngăn kéo đó, không nghe giải thích đi về phía đó, hắn ngay lập tức dùng lực kéo ngăn kéo ra, lực của hắn mạnh như thế, khiến chiếc khóa nhỏ của ngăn kéo đó bị tung ra.

Nhưng Ân Phi Trường sững người lại, bên trong là một bức tranh, trên bức tranh, một đứa bé trai và một đứa bé gái cùng nắm tay chạy nhảy trên đồng cỏ, xung quanh bọn họ, là những con bướm bay lượn đầy màu sắc.

Ồ?

Ân Phi Trường sững sờ một lát, hắn nghĩ rằng Lam Ninh đang giấu thứ gì đó trong ngăn kéo, nhưng không ngờ đó chỉ là một bức tranh.... ...

“ Đây là.... ...” Ánh mắt u ám đó của Ân Phi Trường có gì đó khó hiểu nhìn Lam Ninh.

“ Anh Phi Trường, em luôn nhớ về tất cả những kỷ niệm hồi còn nhỏ của chúng ta, cho nên, em đã vẽ nó ra, để nhớ lại tình cảm thời thơ ấu của chúng ta.” Lam Ninh khẽ nói.

Ân Phi Trường im lặng nhìn Lam Ninh, đương nhiên, lời của Lam Ninh, hắn thật sự có chút rung động, mình và Lam Ninh từ nhỏ cùng nhau lớn lên, tất cả thời thơ ấu thực sự vẫn khiến người ta hoài niệm.

Nhưng máy nghe trộm đó....

Có lẽ thật sự không phải cô ấy làm? Được rồi, vậy thì phải điều tra lại lần nữa.

“ Ninh Ninh, đừng lúc nào cũng hoài niệm quá khứ, chúng ta phải nhìn về tương lai, chúng ta sau này, sẽ tươi đẹp hơn rất nhiều.” Ân Phi Trường đưa tay vỗ nhẹ vào vai Lam Ninh, “ Ninh Ninh, anh xinh lỗi, vừa nãy anh nhất thời xúc động, anh cho rằng người bán đứng anh là em.... ....”

Trên mặt Lam Ninh lộ ra biểu cảm ấm ức: “ Anh Phi Trường, mặc dù em đã từng hận anh vì đã uy hiếp em quay về tổ chức, nhưng trong thời gian dài này, anh đối với em tốt như thế, em cũng không phải kẻ ăn cháo đá bát, em nghĩ có lẽ anh mới là người phù hợp nhất với em trên thế giới này, có lẽ tình cảm bao nhiêu năm của chúng ta em thật sự không có cách nào mà buông bỏ? Khi tất cả trở thành thói quen, em cảm thấy mình đã không thể rời xa anh được nữa.”

Cô khẽ cúi đầu, bộ dạng ủ rũ đó trông thật đáng thương. Khiến Ân Phi Trường không rung động không được.

Có lẽ, thật sự không phải cô ấy?

Hắn giơ tay ra, nhẹ dìu bờ vai mảnh mai của Lam Ninh dậy, dịu dàng nói: “ Ninh Ninh, em biết là được, em biết tấm lòng của anh là được, em nói không sai, anh thật sự là người đàn ông phù hợp nhất của em trên thế giới này, ở đây mới là nhà của em.”

Lam Ninh nhẹ nhàng nép vào lòng hắn ta, trong đôi mắt long lanh ánh lên vẻ sắc lạnh.

Tạm thời qua rồi, nhưng không có nghĩa là mình đã an toàn.

Cô biết tính cách đa nghi của Ân Phi Trường, hắn nhất định sẽ không chịu để yên, hắn nhất định sẽ tra ra mình, cho nên, nhất định phải nhanh tay hành động.

... ......

Ban đêm.

Khi Ân Phi Trường vẫn còn ngủ say, Dạ Thiên Kỳ mang theo người ẩn nấp bao vây quanh khu vực biệt thự của Ân Phi Trường.

Trước đó, anh đã thăm dò kỹ tất cả tình hình.


Cho nên, tranh thủ ban đêm, bọn họ mới mò đến.Dạ Thiên Kỳ, vừa vẫy tay, mấy tên thuộc hạ tóm một thanh niên dẫn đến.

Tên này vốn dĩ là vệ sĩ vòng ngoài của Ân Phi Trường, tên là A Thanh, nhưng hôm nay đi ra ngoài mua đồ bị người của Dạ Thiên Kỳ tóm sống.

Thằng cha này gan bé, vậy mà dám phản bội Ân Phi Trường, chẳng có cách nào, hắn thật sự rất sợ chết!

Dạ Thiên Kỳ biệt danh Dạ Xoa, dường như cũng không đồng nghĩa là lương thiện dễ thương hơn Ân Phi Trường chăng?

Anh ấy đối tốt với người mình quan tâm, nhưng không phải đối với tất cả mọi người đều tốt.

“ Mày, đi lên.” Dạ Thiên Kỳ dùng súng dí vào đầu tên A Thanh, “ Đừng giở trò, tao sẽ tiêm thuốc độc vào người mày ngay lập tức, nếu như mày dám giở trò, mày chịu tội thay cho đại ca của bọn mày trước đi.”

A Thanh vội gật đầu: “ Dạ thiếu gia, anh yên tâm, em thực sự cũng ghét Ân Phi Trường rất lâu rồi, thằng cha này trong mắt không coi ai ra gì, đặc biệt cao ngạo, lòng dạ nham hiểm độc ác, em không muốn làm cho hắn từ lâu rồi.”

“ Được, thế thì cho mày một cơ hội lập công.” Dạ Thiên Kỳ chỉ A Thanh, “ Đi đi?”

Vội đứng lên, đi về phía cửa của biệt thự.

Cả khu ngoài biệt thự này đều bị Dạ Thiên Kỳ mua chuộc rồi.

“ Không thể từ cổng trước vào, sẽ bị camera phát hiện, tôi biết có một lối vào bí mật, canh cửa rất ít.” A Thanh nói.

“ Được, dẫn bọn tao đi. Đừng giở trò đấy.” Dạ Thiên Kỳ lạnh lùng nói.

A Thanh dẫn những người này lén lút lần mò đi đến lối vào bí mật.

“ Này, tao về rồi, mở cửa đi.” A Thanh lớn tiếng nói.

Giọng nói đàn ông của A Thanh vừa dứt, thì có một thân hình cao to khoảng mét tám, lực lưỡng từ trong bóng tối đi ra.

Bọn họ chính là vệ sĩ của Ân Phi Trường, hôm nay đến phiên bọn họ chịu trách nhiệm bảo vệ an toàn của cửa ra vào biệt thự.

“ A Thanh, mày đi đâu đấy? Có mang về cho bọn tao thứ gì ngon không?” Một tên bặm trợn xắn tay áo lên, A Thanh không phải đi mua rượu sao? Tối nay cần uống chút rượu lấy tinh thần, chỉ có điều thằng cha này đi từ lâu rồi giờ mới quay về, thật sự, đúng là đồ lười nhác.

Nếu như Ân Tiên sinh biết, sẽ lột da hắn ra.

“ Các anh em, nhà đột xuất có chút việc, tao vội quay về; quên không mang chút đồ cho anh em rồi, lần sau nhất định sẽ mang.” A Thanh cười trừ nói.

Còn người đàn ông lên tiếng đầu tiên đó, quan sát A Thanh từ trên xuống dưới; phát hiện tay A Thanh giấu ra đằng sau, nham hiểm cười nói: “ Tao không tin, là trong tay mày phải không?” Lời vừa dứt xuống, vội lao ra đằng sau A Thanh, khi mắt hắn nhìn thấy tay A Thanh bị còng, cơ thể hắn cũng bị ngã nhào xuống.

Tên đó chết mà không nhắm mắt, mắt chằm chằm nhìn hai người bên cạnh hắn.

Mấy người khác nhìn thấy, không kìm được phẫn nộ: “ Bọn mày có ý gì thế?” Nhìn A Thanh, rồi lại nhìn người đàn ông ngã trên đất.

Yết hầu tên đàn ông đó bị một vết dao cứa rách, máu không ngừng chảy ra ngoài, không bao lâu sau, máu chảy khắp cổ hắn, có thể nhìn ra thủ đoạn dã man; một nhát chết ngay, bọn họ không có chút nghi ngờ nào với A Thanh, vẫn tin tưởng, không ngờ lại có thể xảy ra chuyện.

A Thanh nhìn bọn họ nhún nhún vai, con người chuyển động trái phải; những người sống sót lập tức cảnh giác, nhưng chính lúc này, mấy đường dao sắc lẹm lóe sáng phi vào ngực bọn họ, đến một tiếng kêu cũng không có.

Lần lượt ngã sõng soài trên đất, có người còn giơ tay chỉ về phía A Thanh, lưng A Thanh cũng bị dọa cho lấm tấm mồ hôi.

“ Dẫn đường.” Dạ Thiên Kỳ lạnh lùng nói, ánh mắt sâu xa rắn rỏi của chim ưng; anh và thuộc hạ của anh từ trong bóng tối bước ra, Dạ Thiên Kỳ giơ tay phất: “ Đêm những xác chết này kéo ra ngoài cỏ vùi xuống, dặn 20 người ẩn nấp ở đó.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Umi Vu về bài viết trên: Tthuy_2203
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 02.06.2017, 07:25
Hình đại diện của thành viên
✬ Vũ ✬ Hạ ✬ Lan ✬
Thành viên năng nổ
 
Ngày tham gia: 15.04.2017, 09:18
Bài viết: 2415
Được thanks: 2277 lần
Điểm: 10.49
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Những bí ẩn của lãnh đạo thú tính - Linh Linh - Điểm: 11
Chương 654: Dạ Xoa Chiến Đấu Với Cú

Mệnh lệnh vừa dứt, hàng trăm người đàn ông mặc quần áo dân sự theo lệnh bắt đầu xử lý tám xác chết đó; mang những xác chết đó đến nơi tối tăm, dùng cây mây quấn lại, mùi dịu dàng của cỏ xanh đó che giấu mùi máu tanhh chảy ra trên người mấy xác chết đó.

Vệ sĩ của Dạ Thiên Kỳ đều rất nhanh nhạy.

“ Chuẩn bị xong chưa?” Dạ Thiên Kỳ lên tiếng hỏi, lập tức có người trả lời “ Đều xong cả rồi.” Giọng nói lạnh lùng chuyển đến, Dạ Thiên Kỳ hài lòng gật đầu, tiếp tục nói: “ Hai mươi người ở đây ẩn nấp, vùi thuốc nổ ở xung quanh.”

Hai ngươi đàn ông áp giải một tên đi lên phía trước, Dạ Thiên Kỳ đề cao cảnh giác quan sát động tĩnh xung quanh.

Đi qua lối vào đường hầm tối tăm ẩm ướt, ánh sói chói mắt khiến bọn họ phải nheo mắt lại; còn lúc này, A Thanh vùng vẫy thoát khỏi hai gọng kìm bên mình, hắn dù sao cũng là người ở đây rất lâu rồi, đối với ánh sáng này đã quá quen thuộc, ít nhất thích ứng nhanh hơn mấy người này.

Hắn đột nhiên thấy hối hận, dù sao Ân Phi Trường đối với người nhà mình cũng rất tốt.

Hơn nữa, hắn luôn rất sợ Ân Phi Trường. Vẫn không dám làm phải Ân Phi Trường, hắn vốn dĩ muốn mượn cơ hội này để chạt thoát, sau đó dẫn vệ sĩ phản kích.

Dạ Thiên Kỳ và thuộc hạ thấy lạ, bất thình lình mở choàng mắt ra; nhìn vào thứ ánh sáng chói mắt đó, nghiêng mình phía trước A Thanh, may là không bảo hắn đi ra khỏi chỗ khuất này. Dạ Thiên Kỳ giơ chân, đạp hắn ta ngã lăn ra đất.

“ Muốn chạy?” Dạ Thiên Kỳ nhấc chân lên, dày da chắc chắn; đột nhiên đạp vào đầu gối của hắn, chỉ nghe một tiếng “ crắc”, A Thanh muốn hét lên tiếng nhưng lại bị Dạ Thiên Kỳ dùng dây mây chói mồm lại, chỉ có thể phát ra âm thanh “ uhm uhm uhm….”.

Dạ Thiên Kỳ hừ lên một tiếng, lạnh lùng nói: “ Muốn chạy, cũng phải hỏi tao có đồng ý hay không.” Lời vừa dứt, lại nghe thấy tiếng rên đau đớn của A Thanh, đầu gối bên kia của hắn, bị xiên một con dao găm, đâm thẳng vào xương đầu gối.

Động tác của ba người liền mạch dứt khoát, không đến ba giây khiến A Thanh phục tùng quỳ dưới đất, còn lúc này, những người khác cũng dần thích ứng với ánh sáng chói mắt đó.

A Thanh lúc này, trên trán đã bắt đầu lấm tấm mồ hôi, đau đớn và sợ hãi ngất đi.

“ Làm cho hắn tỉnh lại.” Dạ Thiên Kỳ lạnh lùng nói.

Một tên thuộc hạ nghe lệnh, ở đây không có nước; cũng không có thứ gì khác, duy nhất có thể khiến hắn tỉnh, chính là lấy đau trị đau. Quỳ người xuống, một tay rút con dao găm vừa nãy cắm vào đầu gối hắn.

“ Uhm uhm…..” A Thanh toàn thân cứng đờ, lập tức tỉnh dậy; đau đớn tận tâm gan, khiến mắt hắn trợn ngược, lại sắp ngất đi rồi.

“ Nếu như mày còn ngất đi, bây giờ sẽ thiến mày luôn.” Giọng nói sắc lạnh đó khiến A Thanh chết đi cũng không giữ nổi thứ quý giá duy nhất của mình; những người này quá tàn ác, lại có thể phế chân trái của mình, con dao găm đó xuyên qua chân phải chắc chắn cũng thành phế nốt.

Dạ Thiên Kỳ trợn mắt, nhìn A Thanh: “ Nói đi! Ân Phi Trường ở biệt thự nào ở phòng nào?” Tìm được nơi ở rõ ràng của Ân Phi Trường, có đích đến, sẽ dễ hơn nhiều.

Dạ Thiên Kỳ thuận tay tháo dây mây ở mồm hắn ra, cho hắn tự do nói.

Trên người Dạ Thiên Kỳ toát ra khí chất phóng khoáng mà nghiêm túc, lời lẽ không dễ tự tiện xen vào; khiến A Thanh rùng mình một cái, trước mắt có nhân viên tuần tra đi đi lại lại, hắn không dám lên tiếng.

“ Ân Phi Trường thông thường ở biệt thự ba tầng trồng đầy hoa đinh hương, căn phòng phía đông là phòng sách của hắn, sau đó giáp phía tây một chút chính là phòng ngủ của hắn.” A Thanh vẻ không cam chịu nói, hai mắt căm hận dị thường; không ngờ đến lối vào này rồi mà vẫn không có cách nào chạy thoát.

Dạ Thiên Kỳ quắc mắt quan sát mà đi, nhìn thấy căn biệt thự được canh chừng rất cẩn mật; vô số tòa nhà ở xung quanh, có một căn ở chính giữa, bố cục như thế, chắc chắn đó là sự bảo vệ tốt nhất cho mình.


Lông mày rậm cau lại, cúi đầu: “ Đi từ chỗ nào vào, sẽ không bị phát hiện?”

Mặt A Thanh trắng bệch thảm hại, toàn thân run rẩy; không chỉ là sợ, mà còn đau đớn, khiến toàn thân hắn không chịu nổi khống chế: “ Không có cách nào, muốn vào tòa nhà chính, chỉ có một con đường. Tôi có thể dẫ đường.”

“ Ở đây có bao nhiêu người canh gác?” Dạ Thiên Kỳ không để ý sự đau đớn của hắn, lên tiếng hỏi thẳng.

“ Hơn năm mươi người.” Lời vừa dứt xuống, trên mặt Dạ Thiên Kỳ nở nụ cười ranh mãnh, nụ cười đó giống như thần chết từ trong địa ngục lên vậy; nham hiểm mà khủng bố: “ Hy vọng mày nói là thật, lắp thuốc nổ lên trên người hắn; nếu như hắn dám lừa tao……thì cho hắn vỡ thành trăm mảnh trên trời đi!”

Cố ý gằn giọng câu cuối khiến sắc mặt A Thanh càng trắng bệch hơn; nước da vàng đó càng hiện rõ vẻ nhợt nhạt: “ Tôi nói, tôi nói: tất cả có một trăm hai mươi vệ sĩ, thay năm phiên canh gác.”

Dạ Thiên Kỳ lúc này mới gật đầu hài lòng.

Ánh mắt Dạ Thiên Kỳ liếc nhìn đội ngũ tuần tra khoảng 10 người đi đi lại lại, đột nhiên ánh mắt dừng lại: “ Dẫn người giải quyết bọn họ đi, từng tốp từng tốp một, 120 người, số lượng không nhiều.” Giọng nói âm trầm mà đầy tự tin, khiến thuộc hạ kiên định gật đầu: “ vâng, Dạ Thiếu Gia.”

“ Mười người đi theo tôi.” Dạ Thiên Kỳ dứt lời, mười người trong bóng tối tự giác bước ra; đi theo đằng sau anh ấy ra khỏi đường hầm tối tăm, Dạ Thiên Kỳ giơ tay ra hiệu nằm sấp xuống, mọi người đều nghe lệnh nằm sấp xuống.

Thuộc hạ thân tín của Dạ Thiên Kỳ ngẩng đầu lên, quan sát địa hình một chút, không thể không để bọn họ phát hiện, mà là sau khi để bọn họ phát hiện, thì hậu quả không nghĩ cũng biết.

Bọn họ ở đây tất cả có hơn mười người, làm sao có thể đối đầu được với 120 người đó.

Còn những người tuần tra đó, đã dần cách xa bọn họ, bọn họ bây giờ đang ở nơi duy nhất có thể ẩn nấp, anh ta ngẩng đầu lên, quay đầu nhìn Dạ Thiên Kỳ ra ám hiệu, trong ánh mắt của anh ấy nhìn thấy vẻ tán đồng.

Anh ấy thở phào một hơi, dẫn đầu những người này, nhìn đám tuần tra tiến lại gần, vây quanh bọn họ từ phía sau, không thể dùng súng, chỉ có thể dùng lực.

Hai người đi ở phía sau đã ngửi thấy mùi sát khí nồng nặc, khoảnh khắc quay đầu đó, lưỡi dao đã kề vào cổ bọn họ, tiếng ngã gục xuống đất khiến những người phía trước ngoảnh đầu lại nhìn.

Khoảnh khắc ngưng trệ đó, mười người ẩn trong bóng tối, lần lượt lăn ra, hai người đối phó một, những con dao sáng lẹm lấp lóe dưới ánh trăng.

“ Dạ Thiếu Gia, chúng ta làm thế nào đây? Có phải lắp đặt thuốc nổ bịt bọn họ không?” Một thuộc hạ hỏi.

“ Không được, Lam Ninh ở bên trong.” Dạ Thiên Kỳ ngẩng mặt lên, ánh mắt trầm lặng lướt nhìn căn phòng khác thường đó, “ Chúng ta đến cứu Lam Ninh, không thể rút dây động rừng, nghe mệnh lệnh của tôi.”

Ánh mắt lạnh lùng của anh ấy lướt nhìn bốn phía: “ Lát nữa, chúng ta sẽ lẫn vào trong tìm Lam Ninh.”

…….

Cùng lúc này, Lam Ninh đang ngủ ngon, cảm giác cơ thể mình nhói đau, cô cảm thấy cơ thể mình bị nhấc dậy, sau đó, cô bị hất ngã trên nền đất.

Rất đau, xương khớp toàn thân giống như vỡ vụn ra vậy.

Lam Ninh cau mày mở mắt ra, nhìn thấy đứng trước mắt là Ân Phi Trường đang đùng đùng nổi giận.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Umi Vu về bài viết trên: Tthuy_2203
Có bài mới 02.06.2017, 07:25
Hình đại diện của thành viên
✬ Vũ ✬ Hạ ✬ Lan ✬
Thành viên năng nổ
 
Ngày tham gia: 15.04.2017, 09:18
Bài viết: 2415
Được thanks: 2277 lần
Điểm: 10.49
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Những bí ẩn của lãnh đạo thú tính - Linh Linh - Điểm: 11
Chương 655: Dạ Thiên Kỳ Tìm Được Hạnh Phúc Của Mình

“ Anh Phi Trường, anh làm gì thế?” Lam Ninh cố tình hỏi.

“ Loại gái điếm thối, dám lừa tao à, mày dám liên lạc phía cảnh sát đến bắt tao phải không?” Trên khuôn mặt tuấn tú của Ân Phi Trường lúc này quả thật có thể dùng từ dữ tợn hung ác để hình dung.

Lúc này, Lam Ninh nghe thấy tiếng còi xe của cảnh sát, còn cả người phía cảnh sát cầm loa phóng thanh lớn tiếng nói: “ Người ở bên trong nghe rõ, các người đã bị bao vây, các người không chạy thoát nổi đâu, hạ vũ khí xuống đi ra ngoài, có ý định chống lại, chỉ có con đường chết!”

Lam Ninh im lặng nghe, khóe miệng cô nở ra nụ cười dễ thương.

“ Cuối cùng cũng đến.... ....” Lam Ninh đang mỉm cười.

“ Đồ gái điếm, mày bề ngoài tỏ vẻ quay về tổ chức, thì ra mày muốn tiêu diệt tao à?” Ân Phi Trường tàn độc nói.

“ Không sai, anh Phi Trường của em, anh làm bao nhiêu việc xấu, anh cảm thấy em vẫn sẽ nối giáo cho giặc sao? Tôi nói cho anh biết, Ân Phi Trường, dù cho tôi chết, cũng phải chết dưới ánh mặt trời.” Miệng Lam Ninh nói như thế, cơ thể mảnh mai đã lao lên, chỉ trong khoảnh khắc chớp mắt, cô đã đá liên tiếp về phía Ân Phi Trường, nhưng Ân Phi Trường đã tránh được.

Ân Phi Trường không hổ danh là đại ca của “ Cú”, bản lĩnh rất cừ. Khi cơ thể Lam Ninh còn chưa kịp rơi xuống đất, mấy tên sát thủ sau lưng Ân Phi Trường đã giơ súng trong tay lên, súng của bọn họ đều nhằm vào Lam Ninh.

Lam Ninh sắp thành bia đỡ đạn của môn xạ kích rồi.

Trong lòng Lam Ninh thầm thở dài: “ Tạm biệt, tiểu Dạ. Hy vọng kiếp sau, em có thể làm một cô gái tốt sống dưới ánh sáng mặt trời.”

Cô biết mình từ ngày quay về bên cạnh Ân Phi Trường, cũng đã chuẩn bị tâm lí không còn sống mà bước ra rồi.

Nếu như, phía cảnh sát có thể tiêu diệt toàn bộ băng nhóm của Ân Phi Trường, không còn sách nhiễu nhân gian, thế thì mình chết cũng cam lòng.

Nghĩ đến đây, Lam Ninh từ từ nhắm mắt.

Vào lúc quan trọng ngàn cân treo sợi tóc này, chỉ nghe thấy liên tiếp mấy tiếng súng, mấy tên sát thủ danh tiếng đằng sau Ân Phi Trường đều ngã gục xuống, những tên sát thủ đáng thương, đến chết cũng không biết mình chết thế nào.

Còn Ân Phi Trường, cũng bị trúng đạn, hai chân hắn quỳ trên đất, hai chân máu chảy ròng rã, hai tay cũng thõng xuống, thì ra đằng sau có người bắn súng, viên đạn vô tình bắn vào tứ chi của hắn.

Một người không có sức mạnh của cánh tay và chân, còn có thể phản kháng thế nào được?

Ân Phi Trường quay đầu lại, hắn không ngờ, nơi này được canh phòng chặt chẽ cẩn mật như thế, mà vẫn có người lẫn vào được.

Hắn khẽ nheo mắt lại, nhìn thấy trên hành lang, có một người đàn ông toàn thân phát ra khí chất mạnh mẽ. Đó chính là Dạ Thiên Kỳ.

“ Dạ Thiên Kỳ.... ...” Ân Phi Trường căm hận thốt ra mấy từ.

Dạ Thiên Kỳ lạnh lùng nói: “ Ân Phi Trường, Dạ Xoa chiến đấu với Cú, cuối cùng Cú phải thất bại rồi.”

Anh ấy bước lên mấy bước, ôm Lam Ninh vào trong lòng.

Nước mặt Lam Ninh trực trào ra rồi, Tiểu Dạ yêu quý, cuối cùng anh cũng đến rồi.

Em nghĩ rằng em sẽ chết dưới súng của Ân Phi Trường, nhưng không ngờ em lại có ngày sống.

“ Dạ Thiên Kỳ, thật sự là anh sao? Lẽ nào em không phải chết? Em còn có thể gặp được anh lần nữa sao?” Lam Ninh nghẹn ngào ôm chặt cổ Dạ Thiên Kỳ.

“ Ngốc ạ, sao mà chết được chứ? Em vẫn phải ở bên cạnh anh, rất lâu rất lâu, Lam Ninh, nên nhớ, sau này dù cho có chuyện gì, chúng ta đều phải cùng nhau đối diện. Không được rời xa anh, nếu như thật sự muốn đi, thế thì cũng phải dẫn anh đi!” Dạ Thiên Kỳ vuốt ve mái tóc ngắn của Lam Ninh rồi nói, “ Em biết anh tìm em mất bao lâu không?”

Lam Ninh dựa đầu vào lòng Dạ Thiên Kỳ, xúc động nói: “ Anh Thiên Kỳ, em....sẽ không rời xa anh nữa, có anh là em có ánh sáng rồi.”

Đúng thế, có Dạ Thiên Kỳ, Lam Ninh sống trong bóng tối hơn hai mươi năm, cuối cùng có thể ngẩng đầu mà sống dưới áng sáng mặt trời rồi.

Lúc này, cảnh sát đã lao vào, bọn họ ký kết ngầm gật đầu với Dạ Thiên Kỳ, áp giải Ân Phi Trường toàn thân đầy máu đi. Ân Phi Trường là tên trùm sò của tổ chức, buôn bán ma túy, giết người không gớm nay, ngược đãi trẻ em, tử hình hắn, đó là trừng phạt nghiêm trọng nhất.

Thì ra Lam Ninh đã kịp thời liên lạc với bên cảnh sát, còn Dạ Thiên Kỳ cũng liên hệ với bên cảnh sát, cuối cùng xúc tiến hành động hoàn hảo vào tối hôm nay.

Dạ Thiên Kỳ ôm Lam Ninh, Lam Ninh chảy nước mắt khóc, ôm chặt lấy người Dạ Thiên Kỳ.....

... .....

Trong khách sạn Hoàng Triều xa hoa. Bầu không khí vui vẻ rộn rã.

Trong sảnh lớn của khách sạn, đã được dọn dẹp sắp xếp sạch sẽ.

Những chiếc bàn dài được phủ khăn trải bàn trắng tinh, giống như tình yêu tinh khiết trong sáng vậy.

Cả hội trường rộng lớn, được trang trí huyền ảo lung linh khác thường.


Những quả bóng bay khí đầy màu sắc được trang trí ở mỗi góc tường.Cổng chính được làm thành một hình cổng hoa, bên trên là những đóa hoa tươi đẹp bung nở. Đặt bên cạnh là bức ảnh cưới tuyệt đẹp, Lam Ninh và Dạ Thiên Kỳ cười hết sức mãn nguyện.

Buổi sáng 9 giờ 9 phút, hôn lễ long trọng chính thức bắt đầu.

Trong tiếng nhạc của buổi hôn lễ, Đóa Đóa được trang điểm thành tiểu thiên sứ tiến vào, trong chiếc giỏ đeo trên cánh tay đựng đầy cánh hoa hồng tươi, tung bay trên không trung.

Đằng sau cô bé, Lam Ninh mặc váy cưới thướt tha duyên dáng khoác tay Dạ Thiên Kỳ trong bộ vest đen đĩnh đạc, nhìn hai người rất xứng đôi, giống như đôi tiên đồng ngọc nữ vậy.

Xung quanh bạn vè vừa reo hò, vừa chụp ảnh quay phim cho đôi uyên ương, nụ cười xinh đẹp rạng rỡ nở trên môi Lam Ninh và nụ cười trên khuôn mặt khôi ngô tuấn tú của Dạ Thiên Kỳ càng hiện rõ niềm hạnh phúc trong lòng họ.

Đúng lúc này, mấy đứa bé dễ thương đẩy một chiếc xe đến, bên trên là chiếc bánh kem 6 tầng.

Chiếc bánh kem làm thành hình bông hoa hồng màu tím nhạt, ở tầng cao nhất, là hình tượng nhỏ tinh xảo của Lam Ninh và Dạ Thiên Kỳ.

Hình tượng nhỏ đó sống động như thật, giống như bản thu nhỏ của Lam Ninh và Dạ Thiên Kỳ vậy.

Dạ Thiên Kỳ từ trong tay của bản Dạ Thiên Kỳ nhỏ đó một thứ.

Lam Ninh vừa nhìn đã biết đó là chiếc nhẫn mà Dạ Thiên Kỳ tặng cho mình, mà chiếc nhẫn này, trên thực tế cũng là do Nhụy Tử giúp Dạ Thiên Kỳ chọn.

Dạ Thiên Kỳ chưa bao giờ nghĩ, đi qua mối tình đơn phương với Nhụy Tử, anh ấy thật sự có được tình yêu thuộc về mình.

Còn nhớ tên của chiếc nhẫn đó - - Yêu ở trong lòng.

Lúc đó, khi Lam Ninh rời bỏ Dạ Thiên Kỳ, đã để lại chiếc nhẫn đó.

Còn Dạ Thiên Kỳ sau khi tìm được vẫn luôn giữ nó.

Dạ Thiên Kỳ cầm chiếc nhẫn đó trong tay, quỳ một chân đối diện với Lam Ninh, nhẹ nhàng nói: “ Ninh Ninh, chúng ta, sau này sẽ không bao giờ rời xa nữa.”

“ Woa woa......mãi mãi không rời xa.” Nhụy Tử ở phía dưới cùng mấy người bạn thân ra sức hò reo vui mừng.

Đôi nam thanh nữ tú phía trước chính là một đôi xứng đôi vừa lứa!

Lam Ninh cúi đầu, nhìn vào đôi mắt thành thật đó của Dạ Thiên Kỳ, cô mỉm cười.

Lam Ninh cũng đưa tay ra: “Vâng. Mãi mãi không rời xa!”

Trên khuôn mặt của Dạ Thiên Kỳ nở ra nụ cười hạnh phúc, anh nhẹ nhàng đeo chiếc nhẫn đó vào ngón tay nhỏ nhắn của Lam Ninh, sau đó ôm chầm lấy Lam Ninh.

Lam Ninh vòng tay ôm lấy Dạ Thiên Kỳ, trên mặt cũng nở nụ cười dễ thương.

Dạ Thiên Kỳ, con đường này, chúng ta đi vất vả quá, thật vất vả!

Những khách mời xung quanh không ngừng vỗ tay reo mừng chúc phúc cho hai người.

Tài tử giai nhân, đúng là một đôi trời sinh.

“ Ninh Ninh, em là của anh, em chạy không thoát đâu.” Dạ Thiên Kỳ thì thầm bên tai Ninh Ninh.

“ Cái đó còn chưa chắc!” Lam Ninh cười nói.

“ Dù là ai cũng không cướp được em đi!” Dạ Thiên Kỳ luồn tay ôm chặt lấy eo Lam Ninh, giống như ôm bảo vật quý giá vậy.

Không, bảo bối quý báu cũng không quan trọng bằng Lam Ninh trong lòng mình.

Đã từng nghĩ rằng sẽ không yêu ai được nữa, nhưng ông trời vẫn thương xót mình. Mình cuối cùng cũng tìm được một cô gái đáng yêu khác.

Trong tiếng vỗ tay nhiệt tình, những quả bóng bay thi nhau bay lên, những cánh lông vũ màu trắng như tuyết tầng tầng lớp lớp rơi đầy khán phòng.

Lam Ninh và Dạ Thiên Kỳ thật sự hy vọng khoảnh khắc hạnh phúc này mãi mãi dừng lại.

Quang cảnh hạnh phúc này, thật sự đánh vào tâm lí, trái tim mỗi người, khiến ai cũng xúc động bồi hồi.

Giống như mỗi người đều đang chìm đắm trong hạnh phúc vậy.

Là người bạn thân của cả cô dâu và chú rể, Nhụy Tử xúc động trào nước mắt, trong lòng mình cuối cùng cũng được nhẹ nhõm rồi, anh Thiên Kỳ, cuối cùng anh cũng tìm được hạnh phúc của mình rồi.

Cô vui vẻ nép vào Lạc Mộ Thâm bên cạnh, trong lòng thầm chúc phúc: Các bạn của tôi, nhất định đều phải hạnh phúc nhé!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Umi Vu về bài viết trên: Tthuy_2203
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 660 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Anthonyphexy, Hai Nguyen, hienchuse, hieu.ngan, huynhanhduy, Lê Thùy, Singledevil83 và 583 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 95, 96, 97

2 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

3 • [Hiện đại] Chỉ hoan không yêu Tổng giám đốc xấu xa chớ thô lỗ - Hải Diệp

1 ... 64, 65, 66

4 • [Xuyên không] Sủng thê manh y tài nữ - Thích Hề

1 ... 22, 23, 24

5 • [Hiện đại] Vợ yêu thịnh thế của thiếu tướng - Nguyên Cảnh Chi

1 ... 40, 41, 42

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Chồng trước có độc - Khu Khu Nhất Nhật

1 ... 30, 31, 32

7 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 75, 76, 77

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 10/11]

1 ... 52, 53, 54

10 • [Hiện đại] Vợ yêu tổng tài phóng ngựa tới đây - Lăng Thanh Điểu

1 ... 45, 46, 47

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 153, 154, 155

12 • [Xuyên không] Thứ nữ yểu điệu - Đông Ly Cúc Ẩn

1 ... 45, 46, 47

13 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27

14 • [Xuyên không - Dị giới] Nam thừa nữ thiếu thật đáng sợ - Kim Đại

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 97, 98, 99

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/10)

1 ... 65, 66, 67

18 • [Hiện Đại] Những bí ẩn của lãnh đạo thú tính - Lý Tiểu Lang

1 ... 218, 219, 220

19 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 14/11]

1 ... 7, 8, 9

20 • [Hiện đại] Chồng tôi ít tuổi hơn tôi - Hùng Tiên Sinh

1 ... 8, 9, 10


Thành viên nổi bật 
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Sunlia
Sunlia
Tuyền Uri.
Tuyền Uri.

Luna: PR : viewtopic.php?style=2&t=408531&p=3288434#p3288434
Nguyễn Khai Quốc: viewtopic.php?p=3288402#p3288402 các bác ủng hộ Giống Rồng và Quốc nhé
Windwanderer: abc
ღ_kaylee_ღ: 162 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3288379#p3288379
Lãng Nhược Y: Ngươi biết là cho dù có phao ta vãn ko thể trả lời mà :cry: Chưa từng đọc/ coi chúng luôn :cry2:
Lãng Nhược Y: Nhi nhi
Rachel mun: thanks bạn nhi nhá !
trantuyetnhi: Mai là có rồi.
trantuyetnhi: Bên trong có để ngày đó Mun.
Rachel mun: game kia mun xin kiếu , khó suy nghĩ wá đi @_@
Rachel mun: game tynv ta đã trả lời ùi, bh có kquả vậy nhi ?
trantuyetnhi: Hai game vào cái nào cũng được hehe
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=404755&start=80

viewtopic.php?style=2&t=377492&start=170
Lãng Nhược Y: Cho link nào, ta vào với :sofunny:
trantuyetnhi: Còn nhớ game của ta à, nghĩ là quên rồi chứ.
Lãng Nhược Y: Mun, bọn họ cuồng post đó, nhìn điểm và tài sản là rợn sống lưng rồi :shock4:
Lãng Nhược Y: Nhi, nhiêu đó đủ dùng rồi :lol: Nhắc mới nhớ, lâu rồi chưa vào game của ngươi :no3:
Rachel mun: woa thật giàu có!!!
trantuyetnhi: Vẫn chưa xong mà, còn chương tiếp theo sẽ sốc hơn. Ta đây không đủ bỏ vào game nữa nè.
Lãng Nhược Y: 9255đ? Nghèo là đây ư? :slap:
Lãng Nhược Y: Cạn lời rồi, đọc đoạn kết... :sofunny:
trantuyetnhi: Ta đang nghèo.
trantuyetnhi: YY tại sao lại không có lời để nói vậy nha.
Lãng Nhược Y: Người giàu....đây là cảm giác của người giàu :shock4:
trantuyetnhi: Ông xã không cần phải đấu, bà xã hiện tại không muốn con gì hết. Hihi
Jinnn: có thấy nỗi nhớ chưa :v
trantuyetnhi: Không đấu tranh nữa đâu.

viewtopic.php?style=2&t=406121&p=3288353#p3288353
Cầu thanks, cầu cmt.
Shin-sama: tạm xa em để thấy trong tim ngập tràn nỗi nhớ :D2
ღ๖ۣۜMinhღ: úy, nãy mới thấy trong shop có cái dây chuyền đá mà nhỉ, đâu mất rồi ta
Jinnn: =)) next đi, cta chia tay rồi

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.