Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 86 bài ] 

Sổ tay sinh tồn khi bị chồng ruồng bỏ - Đạm Vũ

 
Có bài mới 15.05.2017, 19:25
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.07.2014, 17:49
Tuổi: 37 Nữ
Bài viết: 1013
Được thanks: 10962 lần
Điểm: 47.58
Tài sản riêng:
Có bài mới [Xuyên không - Điền văn] Sổ tay sinh tồn khi bị chồng ruồng bỏ - Đạm Vũ - Điểm: 9
Sổ tay sinh tồn khi bị chồng ruồng bỏ

images


     Tác giả: Đạm Vũ

     Thể loại: Xuyên không, điền văn, không gian.

     Coverter: nothing_nhh

     Nguồn convert: tangthuvien

     Editor: ChieuNinh

     Số chương: 85 chương


Giới thiệu:

     Một khi xuyên qua thành người bị chồng ruồng bỏ, dầu muối tương giấm mọi thứ thật khó khăn;

     Cũng may ông trời có mắt, tùy thân không gian đến làm ruộng.

     Trồng hoa nuôi cỏ nhàn nhã qua ngày, nhặt con trai nuôi chơi;

     Cha của con trai tìm tới cửa, thế mà lại là một mỹ nam?

     Tốt lắm, vào cửa dễ dàng, ra cửa khó, muốn cướp con thì đứng sang một bên!

     Ngươi nói cái gì, ngươi là chồng trước? Con là ta sinh?

     Mẹ nuôi biến thành mẹ ruột?

     Chồng trước ngươi đừng lên mặt, ta bị chồng bỏ ta sợ ai?
     
P/s: Truyện này đã có một bạn đã làm khoảng 10c và đã drop lâu rồi. Hôm nay vì sở thích mà mình làm lại từ đầu và chia sẻ cùng các bạn đọc. Ai đi qua thấy thích thì cho mình 1 thanks để động viên, thấy chỗ nào dùng từ không phù hợp thì cho mình ý kiến. Mình cảm ơn!

Hôm nay up giới thiệu để đào hố, hố từ từ sẽ lấp. Vài ngày nữa sẽ có chương.


MỤC LỤC


Chương 1 - Chương 2 - Chương 3

Chương 4 - Chương 5 - Chương 6

Chương 7 - Chương 8 - Chương 9

Chương 10 - Chương 11 - Chương 12

Chương 13 - Chương 14 - Chương 15

Chương 16 - Chương 17 - Chương 18

Chương 19 - Chương 20 - Chương 21

Chương 22 - Chương 23 - Chương 24

Chương 25 - Chương 26 - Chương 27

Chương 28 - Chương 29 - Chương 30

Chương 31 - Chương 32 - Chương 33

Chương 34 - Chương 35 - Chương 36

Chương 37 - Chương 38 - Chương 39

Chương 40 - Chương 41 - Chương 42

Chương 43 - Chương 44 - Chương 45

Chương 46 - Chương 47 - Chương 48

Chương 49 - Chương 50 - Chương 51

Chương 52 - Chương 53 - Chương 54

Chương 55 - Chương 56 - Chương 57

Chương 58 - Chương 59 - Chương 60

Chương 61 - Chương 62 - Chương 63

Chương 64 - Chương 65 - Chương 66

Chương 67 - Chương 68 - Chương 69

Chương 70 - Chương 71 - Chương 72

Chương 73 - Chương 74 - Chương 75

Chương 76 - Chương 77 - Chương 78

Chương 79 - Chương 80 - Chương 81

Chương 82 - Chương 83 - Chương 84

Chương 85



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 16.05.2017, 19:41
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.07.2014, 17:49
Tuổi: 37 Nữ
Bài viết: 1013
Được thanks: 10962 lần
Điểm: 47.58
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Sổ tay sinh tồn khi bị chồng ruồng bỏ - Đạm Vũ - Điểm: 32
Chương 1: Lâm vào tình thế bị chồng ruồng bỏ.
Editor: ChieuNinh

"Cút... Liễu gia ta thật mất mặt xấu hổ vì đứa nữ nhi là ngươi... Đừng quỳ ở cửa Liễu gia ta."

Sau khi dứt lời, cánh cổng lớn trước mặt nữ tử 'loảng xoảng' một tiếng rồi đóng lại.

Từng trận gió lạnh thổi qua, thân mình đơn bạc kia lẳng lặng quỳ ở nơi đó, trên bầu trời từng bông tuyết trắng noãn dần dần lay động theo chiều gió, vào lúc chạng vạng trời đông giá rét càng thêm vài phần cảm giác thê lương.

Thật lâu sau sau, nữ tử quỳ trên mặt đất ở ngoài cổng, cuối cùng sâu kín nhìn thoáng qua cửa chính đóng chặt ChieuNinh~dien~dan~lequydon, đỉnh đầu đầy tuyết trắng, bước chân lảo đảo đi đến phía ngoài thành.

*****

"Ôi... Đau quá..."

Tô Nhược Hàm nằm ở trên giường thống khổ rên rỉ, vừa mở miệng liền phát hiện cổ họng của mình vô cùng đau đớn, sau đó bỗng nàng mạnh mẽ mở to mắt.

Nhìn đỉnh đầu màn (mùng) có hai mảnh mụn vá màu trắng, trong mắt của nàng lộ ra một chút thần sắc nghi hoặc rồi ngồi dậy, trong nhà nàng khi nào thì có đồ lỗi thời như vậy ChieuNinh~dien~dan~lequydon? Từ nhỏ nàng lớn lên ở thành thị, trên cơ bản trong nhà vốn không có dùng qua màn...

Đưa tay lau cần cổ của mình, phát hiện ngón tay vừa đụng vào một cái liền đau rát, lông mày Tô Nhược Hàm cau chặt nhớ lại, rốt cuộc mình đã xảy ra chuyện gì? Vì sao cổ đau như vậy? Hơn nữa thời điểm vừa mới mở miệng, nàng phát hiện chính mình rất khó khăn nói thành tiếng.

Vào lúc này nàng hồi tưởng mới ngạc nhiên nhớ lại, ở trong trí nhớ cuối cùng, nàng giống như... giống như uống say, sau đó... sau đó thì đi ngủ.

Chẳng lẽ lúc này là đang nằm mơ?

Nói thật, bản thân Tô Nhược Hàm cũng có chút không tin tưởng, dù sao sự đau đớn ở trên cổ kia, một chút cũng không hề giống như đang nằm mơ.

Xoay người từ trên giường ngồi dậy, đột nhiên tầm mắt dừng lại ở mái tóc dài buông xuống trước ngực... Oa a, từ bao giờ tóc nàng lại dài như vậy, tóc này ít nhất cũng có thể dài tới thắt lưng, tóc của bản thân nàng là cắt ngang vai có được không?

Trong lòng ẩn ẩn hiện lên một chút phỏng đoán.

Đây là xuyên qua... Hay là trùng sinh... ? ?

Lúc này Tô Nhược Hàm trừng to mắt nhìn những thứ đồ cổ xưa gì đó trong căn phòng rách này, cùng với một cái có vẻ như là gương đồng được đặt ở trên nóc tủ trong góc tối căn phòng, lỗi thời như vậy... Làm sao có thể là thế kỷ hai mươi mốt?

Đúng lúc đó ở phía sau đột nhiên truyền đến một tiếng 'kẽo kẹt', nàng nghiêng đầu nhìn lại, cửa gỗ lung lay sắp đổ bị người đẩy ra, một lão bà bà tóc muối tiêu vấn búi tóc đi đến, mà trang phục trên người bà . . . 'Oanh' một tiếng nổ vang ở trong đầu Tô Nhược Hàm, chết tiệt... Suy đoán của nàng hẳn là sự thật.

Thượng đế, Như Lai phật tổ ơi... Nàng giống như thật sự xuyên qua rồi...

"Cô nương... Ngươi đã tỉnh, thật sự hù chết lão bà tử ta rồi." Sau khi lão bà bà vào nhà nhìn thấy Tô Nhược Hàm ngồi ở trên giường, nhất thời thở dài nhẹ nhõm một hơi đi tới.

Vừa nghe người tới kêu mình là cô nương, thực hiển nhiên đối phương hẳn là không quen biết cùng với khối thân thể này thì phải, vậy đối phương là ai?

"Ách... Lão bà bà... Khụ, khụ khụ... Ngươi là?" Tô Nhược Hàm mở miệng nói chuyện, ChieuNinh~dien~dan~lequydon cổ họng đau đớn làm cho nàng liên tục ho khan mãnh liệt, lão bà bà ở một bên nhanh tay bưng một chén nước đưa tới cho nàng.

Sau khi nhìn thấy Tô Nhược Hàm uống nước xong, lão bà bà mới thở dài nói: "Ai... Ngươi kêu lão bà tử ta là Lý thẩm nhi đi! Cũng may mạng ngươi lớn, nếu không phải lão nhân trùng hợp vào thành trở về, ngươi nói một tiểu cô nương như ngươi vậy thì phải làm như thế nào mới tốt đây?" (lão nhân: chồng của bà bà. Đây là một cách xưng hô)

Tô Nhược Hàm ngồi ở trên giường, trong tay bưng chén trà không Lý Thẩm Nhi đưa cho nàng, nghe đối phương nói, hiện tại căn bản là nàng chỉ nghe được mơ hồ. Từ trong lời nói của đối phương chỉ lấy được một cái kết quả, chính là đối phương cùng khối thân thể này cũng mới quen, hơn nữa còn là lão nhân nhà Lý Thẩm Nhi cứu khối thân thể này. Cũng không biết nguyên chủ của khối thân thể này, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì, vì sao cổ lại đau nhức nóng hừng hực như vậy?

Nghĩ đến đây, Tô Nhược Hàm lại duỗi thân nhẹ tay khẽ đụng vào cổ của mình.

"Tê... Đau quá!"

Nhìn thấy bộ dáng Tô Nhược Hàm đau đến nước mắt lưng tròng, Lý thẩm nhi đột nhiên đỏ hốc mắt, trong giọng nói có đồng tình nói: "Tuy nói nữ tử bị tướng công hưu khí là thực đáng thương, nhưng mà làm sao ngươi lại có thể chạy đi thắt cổ tự sát chứ? Thân thể da thịt là cha nương ban cho, ngươi nói cha nương của ngươi biết ngươi làm chuyện điên rồ, sẽ thương tâm biết bao đây?" (hưu khí: bỏ, vứt bỏ)

Vốn Tô Nhược Hàm đang bởi vì cổ đau đến nước mắt ứa ra, nghe được Lý thẩm nhi nói đột nhiên trợn tròn mắt, vừa rồi bà nói tới cái gì? Bị tướng công hưu khí, sau đó thắt cổ tự sát? Gặp quỷ đi?

"Lý, Lý thẩm nhi... Vừa rồi ngươi nói cái gì, bị, bị tướng công hưu khí?" Tô Nhược Hàm dùng sức bắt cổ tay Lý thẩm nhi ở bên cạnh, vẻ mặt kinh ngạc hỏi.

Lý thẩm nhi nghĩ đến Tô Nhược Hàm hẳn là không muốn để cho bà biết nàng bị hưu bỏ, nhất thời trên mặt lộ ra một chút xấu hổ mở miệng: "Cô nương... Thật không phải với ngươi, bởi vì thời điểm lão nhân mang ngươi về đến nhà, ngươi đều hít vào thì nhiều mà thở ra thì ít. Chúng ta lại không có tiền thay ngươi thỉnh thầy thuốc, cho nên mới động vào bao quần áo của ngươi... Cho nên hưu thư..." Cũng là bởi vì thấy được hưu thư kia, Lý thẩm nhi mới có thể đồng tình Tô Nhược Hàm như vậy.

Ở thời đại này của bọn họ, một nữ tử nếu bị nhà chồng hưu khí, thì coi như tương đương cả đời đều xong rồi, cũng khó trách cô nương trước mắt này sẽ đi thắt cổ.

Trong đầu Tô Nhược Hàm đều là tràn ngập hai chữ hưu thư, kế tiếp Lý thẩm nhi nói cái gì đó nàng cũng không có nghe lọt. Mãi cho đến sau khi Lý thẩm nhi rời khỏi, nàng mới ôm bao quần áo vừa rồi Lý thẩm nhi đưa cho nàng lật lên xem. Nghĩ tới nàng thân là phụ nữ thời đại mới thế kỷ hai mươi mốt, gặp phải xuyên qua thì cũng thôi đi, lại có xuyên qua tới đây trở thành một người bị nhà chồng hưu khí, bị chồng ruồng bỏ? ?

Sau khi mở ra cái bọc màu lam Lý thẩm nhi giao cho nàng, liền nhìn thấy vài món quần áo được xếp gọn đặt trong một tờ giấy bao lại, Tô Nhược Hàm vội vàng lấy hết ra xem, hai chữ hưu thư thật to vẫn làm cho nàng nhíu mày.

Xem xong phong hưu thư, từ trong đó Tô Nhược Hàm hiểu biết được một chút. Chính là, nguyên chủ khối này thân thể kêu là Liễu Hương, sinh ra trong một gia đình thư hương thế gia. Mà chồng trước viết hưu thư kêu là Mạc Tử Khanh, ở trong hưu thư cũng không đề cập tin tức gì về người này. ChieuNinh~dien~dan~lequydon Trên hưu thư nói rõ Liễu Hương gả cho Mạc Tử Khanh năm năm, sinh một con trai đã gần bốn tuổi, mà nàng bởi vì phạm vào ghen tị trong thất xuất, cho nên bị Mạc Tử Khanh đưa hưu thư rồi.

Nhưng lại có một chút làm cho Tô Nhược Hàm không quá hiểu được. Chiếu theo như lời trong hưu thư, nếu Liễu Hương sinh ra trong một gia đình thư hương thế gia, nghĩ đến gia thế hẳn là rất tốt mới đúng. Cho dù nàng bị hưu bỏ vì sao không có trở lại nhà mẹ đẻ, mà luẩn quẩn trong lòng đi tới nước này? Thực đau đầu.

Cứu mạng với... Thật sự là quá bị đả kích, thực, thật sự thành người bị chồng ruồng bỏ, ở thời đại lạ nước lạ cái này, để cho nàng làm sao bây giờ?

Lúc này Tô Nhược Hàm buồn bực ngồi ở trên giường, một lúc lâu sau mới nhớ tới lật xem cái bao đồ kia, bên trong trừ bỏ có ngân phiếu mệnh giá một trăm lượng ra, còn có một chút bạc vụn cùng vài cái váy dài tơ lụa tốt nhất, ngoài ra không còn gì nữa . . .

Không biết giá cả hàng hóa nơi này là cái tình huống gì, ở đây bạc có thể nói là toàn bộ gia sản của nàng, nên bảo quản thật tốt mới được.

Tô Nhược Hàm lấy ngân phiếu ra, tìm ở trên người cả buổi, rốt cục ở trong vạt áo tìm được một cái túi tiền hai lớp, vừa vặn có thể cất giữ ngân phiếu ở bên người. Thầm than, quần áo ở cổ đại này thật là phiền toái, ba tầng trong ba tầng ngoài.

Bên này nàng mới vừa cất ngân phiếu xong, chợt nghe được cửa 'Đông' một tiếng bị đẩy ra, cửa gỗ kia vốn rách nát lúc này lại lung lay sắp đổ.

Tô Nhược Hàm bị tiếng mở cửa kinh ngạc nhảy dựng, vội vàng nghiêng đầu nhìn đi qua, vừa vặn nhìn thấy một nam nhân mặt đầy râu đi đến, nàng cả kinh lớn tiếng kinh hô: "Ngươi là ai?"

Hết chương 1.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
16 thành viên đã gởi lời cảm ơn ChieuNinh về bài viết trên: Bichduyen, Bongbongmuathu, Candy2110, Emma_0603, HNRTV, Hothao, Hàn Lam, Nightowl, amnguyet, heodangyeu, maisaosao, thtrungkuti, tngh218000, tramanh894, xuanhien77, zinna
Có bài mới 17.05.2017, 20:45
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.07.2014, 17:49
Tuổi: 37 Nữ
Bài viết: 1013
Được thanks: 10962 lần
Điểm: 47.58
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Sổ tay sinh tồn khi bị chồng ruồng bỏ - Đạm Vũ - Điểm: 31
Chương 2: Người tới ngoài ý muốn.
Editor: ChieuNinh

Chớ trách Tô Nhược Hàm phản ứng quá lớn, chỉ vì đột nhiên đi tới thời không hoàn toàn không quen biết, vốn trong lòng còn có vài phần giật mình hoảng hốt, mà cửa 'Đông' một tiếng đã bị mở ra, nàng phản xạ có điều kiện liền làm ra thái độ đề phòng, đó cũng có thể nói là thói thường của con người.

Ngoài ngưỡng cửa, một người râu xồm đột nhiên dùng sức đẩy cửa đi vào, thấy Tô Nhược Hàm ngồi trên giường vẻ mặt đề phòng nhìn hắn, trong mắt hiện lên một chút xấu hổ, khuôn mặt bị hàm râu đen che kín đỏ lên không thể nhận ra, hàm hậu gãi gãi sau đầu cười nói: "Ta gọi là Đại Thạch..."

"A... Đại Thạch à..." Ặc... Cái tên... một cái tên thực thuần phác...

Nhìn râu xồm phía trước không hé răng, Tô Nhược Hàm đảo cặp mắt trắng dã, nàng mở miệng hỏi hắn là ai vậy, nhưng ý tứ là muốn biết hắn cùng người trong nhà này có quan hệ gì, vì sao đột nhiên liền xông vào. Sao hắn chỉ nói tên, cũng không phản ứng gì rồi vậy hả? ChieuNinh~dien~dan~lequydon

Đại Thạch ngây ngốc đứng ở cửa, vừa rồi giống như hắn nhìn thấy vị cô nương xinh đẹp trên giường kia mắt trợn trắng. Thật là một cô nương xinh đẹp như tiên tử, thật sự sẽ làm động tác không thục nữ như vậy sao? Hơn nữa a nương nhà mình nói, vị cô nương trước mắt này cũng là một người đáng thương, nghe nói là bị nhà chồng đưa hưu thư ruồng bỏ, kêu hắn chớ chọc làm cho vị cô nương này tức giận khổ sở, nhưng mà... cô nương xinh đẹp như vậy, lại có thể bị nhà chồng hưu bỏ, thật sự là đáng thương...

Bị ánh mắt đồng tình của Đại Thạch đứng ngoài cửa nhìn xem mình làm cho cả người nàng không được tự nhiên. Tô Nhược Hàm liên tục giả ho hai tiếng mới làm người ngoài cửa giựt mình tỉnh khỏi ngây người. Gặp quỷ, ai cần đồng tình chứ?

Phát hiện chính mình nhìn cô nương người ta thất thần, sắc mặt Đại Thạch nhất thời xấu hổ quẫn bách nói: "A. . . Cái kia... A nương nhà ta để cho ta tới đây kêu cô nương đi ăn cơm..." Sau khi dứt lời, bóng dáng cao lớn kia đã xoay người bước đi, cước bộ vội vàng giống như trong phòng kia có sài lang hổ báo vậy.

A nương? Là Lý thẩm nhi đi?

Nhưng mà hắn gọi mình là cô nương, chẳng lẽ Lý thẩm nhi không có nói cho hắn biết, mình là một phụ nhân bị hưu bỏ sao?

Tuy có nghi hoặc, nhưng nghĩ lại Lý thẩm nhi cũng kêu mình là cô nương, có lẽ là sợ nhắc tới hai chữ phụ nhân sẽ làm cho nàng nghĩ đến bị hưu chuyện bỏ, cho nên mới sửa kêu là cô nương đi? ChieuNinh~dien~dan~lequydon

Nhíu mày nhìn bộ dáng Đại Thạch bên kia sợ hãi chạy trốn không thôi, nghi hoặc sờ sờ mặt, chẳng lẽ bộ dạng gương mặt của thân thể này thực dọa người?

Nhưng mà lại nói tiếp, nàng còn chưa biết nguyên chủ của thân thể này có cái bộ dáng gì, không cầu thật đẹp như thiên tiên, chỉ cần không phải xấu như Dạ Xoa là được.

Nếu cũng đã xui xẻo đi tới thời đại này, nhưng lại trở thành một người bị chồng ruồng bỏ bị mọi người phỉ nhổ, như vậy chỉ có thể tính toán ổn thỏa một chút, dù sao có thể sống là tốt rồi...

Từ trên giường xoay người bò dậy, vô cùng may mắn trên người có mặc quần áo, tuy có hỗn độn một chút, chỉ cần chỉnh sửa là được.

Bằng không để cho nàng bị giày vò bởi quần áo mỏng manh ba tầng trong ba tầng ngoài, phỏng chừng cũng không cần phải ăn cơm rồi. Nhưng mà mới vừa đứng lên, vẫn cảm thấy có chút cảm giác mát lạnh, cả người Tô Nhược Hàm thoáng cái lạnh run lên.

Liếc mắt nhìn ra ánh mặt trời ở bên ngoài, thì thấy chút ánh sáng buổi rạng đông, lúc này là thời gian ăn điểm tâm đi?

Thời điểm ra cửa, nhớ tới gương đồng cũ kỹ trên tủ gỗ trong phòng, nhịn không được lòng hiếu kỳ, nàng vẫn tiếp cận đi qua, cũng muốn biết rốt cuộc thân thể này có cái bộ dáng gì? ChieuNinh~dien~dan~lequydon

Trên gương đồng ố vàng phản chiếu ra khuôn mặt mơ hồ, tuy rằng nhìn không rõ lắm, nhưng mà nàng vẫn thở dài nhẹ nhõm một hơi...

Khuôn mặt này lại có thể giống nhau như đúc cùng với gương mặt của nàng trước kia, chỉ là tuổi tác thoạt nhìn chỉ mới hai mươi, xem ra vẫn còn nhỏ hơn một chút so với nàng ở hiện đại.

Tuy rằng tướng mạo mang theo vài tia mị hoặc làm cho nàng cảm thấy vẫn không vui, nhưng nếu để cho nàng mang một gương mặt xa lạ sống qua ngày, nàng vẫn lựa chọn mang gương mặt của mình thì có vẻ dễ chịu.

Trong hưu thư có nhắc tới, chủ nhân trước của thân thể này đã gả cho người kêu là Mạc Tử Khanh năm năm, nhưng lại có một đứa con bốn tuổi ...

Mẹ ta nha, người niên đại này, thật đúng là tảo hôn sinh đẻ sớm. Ở hiện đại nàng cũng đã hai mươi ba tuổi, vẫn còn là xử nữ nha, một lần xuyên qua tới đây lại có thể không chỉ trở thành bị chồng ruồng bỏ, mà ngay cả đứa con cũng gần bốn tuổi.

Cất bước đi ra, nhìn thấy ngoài phòng trắng xoá một mảnh, Tô Nhược Hàm ngây người đứng ở nơi đó.

Tuyết rơi à...

Có bao nhiêu năm không có thấy qua tuyết trắng như vậy rồi?

Lý thẩm nhi thấy Tô Nhược Hàm cả buổi không đi qua, nghĩ đến trước đó nàng còn luẩn quẩn trong lòng mà đi tự sát, lúc này lại lo lắng đi qua nhìn xem.

Thấy thần sắc Tô Nhược Hàm giật mình nhìn đống tuyết bên ngoài, lại nhìn cái mũi của nàng đông lạnh đỏ lên đứng ở nơi đó, nhất thời lo lắng bước nhanh đi qua: "Liễu cô nương... Ngươi không có việc gì đi?"

Tô Nhược Hàm ngây người một chút, giật mình nhớ lại, trong hưu thư có nhắc tới thân thể này kêu là Liễu Hương, thế này mới xoay người thản nhiên nở nụ cười một chút với Lý thẩm nhi: "Hả... Ta không sao."

Lý thẩm nhi bị tươi cười trên mặt nàng thoáng cái hơi hoa mắt, bộ dạng cô nương này thật đúng là xinh đẹp... Tuy nói là bị nhà chồng hưu bỏ, nhưng từ sau khi nàng tỉnh lại nhìn cách nói chuyện và tính tình, cũng không giống như trong hưu thư nói như vậy...

Đi theo Lý thẩm nhi đến phòng bếp, trước cái bàn gỗ trong phòng đã có một ông lão tuổi chừng sáu mươi và Đại Thạch vừa mới gặp qua đã ngồi ở đó. ChieuNinh~dien~dan~lequydon

Lúc này Đại Thạch đoan chính bưng uống một chén mà ở trong mắt Tô Nhược Hàm xem ra là nước cơm gì đó. Nhìn thấy Lý thẩm nhi và Tô Nhược Hàm đi tới, khuôn mặt của Đại Thạch bị che đậy dưới hàm râu xồm lại đỏ lên, vù vù mấy cái liền uống xong cháo trong bát, vội vàng chạy ra khỏi phòng bếp.

Lý thẩm nhi ngó Đại Thạch chạy trốn đã không còn bóng dáng, xấu hổ không thôi xoay người cười với Tô Nhược Hàm: "Để cho Liễu cô nương chê cười rồi, đứa nhỏ Đại Thạch này... Da mặt mỏng!"

Tô Nhược Hàm cười nhẹ lắc đầu, nhìn ông lão trước bàn, nghĩ tới người ta là ân nhân cứu mạng của thân thể này, lập tức mặt lộ vẻ cảm kích mở miệng: "Liễu Hương... đa tạ ân cứu mạng của đại thúc!" Tuy rằng cũng không muốn dùng cái tên Liễu Hương kia, nhưng mà thiết nghĩ Lý thẩm nhi bọn họ đã thấy qua hưu thư rồi, không thể không xưng hô mình là Liễu Hương.

Lý lão đầu đang ăn cơm, lúc này buông bát trong tay, khuông mặt mang theo nụ cười nhẹ hơi hơi hoảng hốt nhìn Tô Nhược Hàm một chút, hồi lâu sau mới bi thương thở dài nói: "Ai... Thôi thôi! Không có việc gì là tốt rồi, chỉ là hy vọng ngày sau cô nương đừng lại làm chuyện hồ đồ này nữa, hãy nghĩ lại cho thân nhân của mình!"

Dứt lời, trên khuôn mặt của Lý lão lộ ra thần sắc thống khổ, phức tạp liếc mắt nhìn Tô Nhược Hàm một cái rồi xoay người đi ra khỏi phòng bếp.

Nghi hoặc nhìn bóng dáng Lý lão đầu lộ ra hơi thở bi thống rời đi, cùng với thương tâm chợt lóe rồi biến mất trên mặt của Lý thẩm nhi đứng ở bên cạnh, bọn họ làm sao vậy?

Hồi lâu sau Lý thẩm nhi đứng ở bên cạnh mới sâu kín thở dài một hơi nói: "Ai... Nữ nhi số khổ của ta chính là luẩn quẩn ở trong lòng, mới cứ như vậy mà đi, trong lòng lão nhân hắn vẫn không bỏ xuống được, cho nên mới..."

Nghe đến đó, Tô Nhược Hàm mới hiểu được, vì sao hai vị lão nhân đối với hành vi nàng tự sát lại để ý như vậy, chỉ vì hành vi của nàng làm cho bọn họ nghĩ tới nữ nhi của mình. ChieuNinh~dien~dan~lequydon

Cũng không đợi Tô Nhược Hàm cảm thán lâu, đột nhiên nghe được bên ngoài truyền đến một trận ồn ào, tiếp theo đó là giọng nói rống giận của Lý lão đầu mới vừa rời phòng bếp: "Lăn đi... Ta đã nói là sẽ không đồng ý!"

Xảy ra chuyện gì??

Hai người Tô Nhược Hàm và Lý thẩm nhi nhanh chóng buông bát trong tay, chạy tới ngoài cửa.

Hết chương 2.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn ChieuNinh về bài viết trên: Candy2110, HNRTV, Hothao, Hàn Lam, amnguyet, heodangyeu, hh09, maisaosao, san san, thtrungkuti, tngh218000, xuanhien77, zinna
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 86 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

[Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

3 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 35, 36, 37

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

5 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 57, 58, 59

6 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 109, 110, 111

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi

1 ... 46, 47, 48

9 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 37, 38, 39

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang

1 ... 71, 72, 73

11 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ)

1 ... 85, 86, 87

[Hiện đại - Hài] Tuyệt đối không được - Đào Đào Nhất Luân

1 ... 25, 26, 27

13 • [Hiện đại] Bà xã trẻ xã hội đen - Minh Khê

1 ... 73, 74, 75

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 239, 240, 241

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

16 • [Cổ đại] Công tử khuynh thành - Duy Hòa Tống Tử

1 ... 25, 26, 27

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 96, 97, 98

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

20 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123


Thành viên nổi bật 
Nguyên Tĩnh Nhã
Nguyên Tĩnh Nhã
The Wolf
The Wolf
Mía Lao
Mía Lao

Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 294 điểm để mua Gấu thiên thần
TrinhNữHoàngCung: Cầu bao nuôi chốn tàng hoa nhưng hại liễu :cry:
The Wolf: Hezzz* thở dài thường thượt *
Sam Sam: bần tăng nghèo lắm huhuhu
Xấu Hổ: Soam = sam á
Xấu Hổ: Phang mi???
Xấu Hổ: Đứa nào
Hạ Quân Hạc: Kao điên
Xấu Hổ: 2222
Kaori Hương: Helloooooo
Xấu Hổ: mãi mới mò đc
Xấu Hổ: chao ôi
Mía Lao: Ahihi bị ăn bom
LogOut Bomb: hakuha -> Độc Bá Thiên
Độc Bá Thiên: Sam bà bà sáng chói lóa @@
Mía Lao: Nà soam nui tui đi =,=
Bà là bà xê lại gần tui @.@ có í vs t sao
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 279 điểm để mua Gấu thiên thần
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 264 điểm để mua Gấu thiên thần
Độc Bá Thiên: ai gần mà đuổi xê :))
Mía Lao: =.,= bần tăng là kẻ tu hành k gần thế tục xê nhao ra
Độc Bá Thiên: Minh tỉ :wave:
Độc Bá Thiên: màu xám đẹp ghê... nhìn thấy mát ghê
The Wolf: ú ẹ ẹc (-)^(-)
Tuyền Uri: Lại ni nui hết cho :"> trym gia dô cùng rộng rãi
Độc Bá Thiên: có đủ tiền đâu mà giựt :))
cò lười: diễn đàn dạo này nhiều người giàu quá... Cầu bao nuôi, hứa sẽ ngoan
Mía Lao: Bỏ đi pà giựt con của t kìa :))
The Wolf: :v
Độc Bá Thiên: chao ôiiii
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1000 điểm để mua Thiên thần xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.