Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 20 bài ] 

Tổng giám đốc vô pháp vô thiên - Thất Tịch

 
Có bài mới 27.05.2017, 15:33
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 11.01.2016, 19:45
Bài viết: 495
Được thanks: 1141 lần
Điểm: 14.81
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tổng giám đốc vô pháp vô thiên - Thất Tịch - Điểm: 71
Chương 4:  


Thổ phỉ!

Mã Lâm thật sự không thể nào hiểu được tại sao chính mình lại có thể chịu đựng được cách nửa bắt cóc kia, để mặc cho anh kéo cô đến nơi này.

Người đàn ông thổ phỉ này rốt cuộc muốn làm gì?

Theo đuổi cô?! Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu, làm cho cả người cô nóng bừng lên.

Không thể trách cô suy nghĩ lung tung, hành động của anh trong những ngày này không thể không làm cho người ta có ý nghĩ như vậy.

"Tại sao cô vẫn chưa ăn?"

Sau khi ăn xong một phần cơm nhím biển, Mặc Khiếu Long đột nhiên phát hiện đồ ăn để trước mặt cô chưa hề được động đến.

"Tôi vừa ăn no rồi, giờ ăn không vào." Cô bị giọng nói của anh dọa đến hoàn hồn, trên mặt nóng bừng lên.

Nguyên nhân chính mà cô không ăn là do mải ngẩn người suy nghĩ lung tung, mặt khác, anh gọi giúp cô tổ hợp Sashimi, vừa nhìn thôi dạ dày của cô đã lạnh rồi.

Anh nhìn cô một cái, đột nhiên đẩy lồng trúc đựng thức ăn ra, hướng về phía người đầu bếp đứng sau bàn sushi hô: "Ông chủ, mang đến cho cô ấy một phần bong bóng cá."

Nghe được anh gọi món ăn, chỉ kém chút xíu nữa là cô té xỉu.

"Này! Tôi không dám ăn thức ăn sống." Không thể ăn, cô thành thật nói.

Cô không cần lãng phí tiền.

Nghe được lời nói của cô, anh nhìn cô giống như nhìn Alien một dạng. "Sashimi là loại món ăn rất ngon, đi cùng với tôi, cô cần phải học ăn, huống chi ăn cá mới có dinh dưỡng."

"..." Không phản bác được.

Bùi Mã Lâm yên lặng nhìn người đàn ông nói chuyện rất bá đạo kia, không biết phải làm sao đáp lại mệnh lệnh như thế này.

Theo lễ phép, cô cùng anh tới dùng cơm, nhưng anh lại giống như Bạo Quân ép buộc cô ăn cái gì.

Người đàn ông này, có phải độc tài quá mức rồi hay không?

"Đến, thử ăn kèm với mù tạc và sợi củ cải xem." Trong lúc cô trừng mắt nhìn anh, anh đã gắp một miếng bong bóng cá từ trong đĩa của mình, đồng thời chấm vào nước tương cùng với sợi củ cải trắng giúp cô, rồi để vào trong đĩa của cô.

Bùi Mã Lâm nhìn thấy thức ăn để trong đĩa của mình, không biết nên làm như thế nào cho phải.

"Ăn đi!" Mặc Khiếu Long khích lệ nói.

Không còn cách nào khác, cô đành phải cầm đũa, há mồm, một hơi nuốt vào miếng thịt cá giá trị năm trăm nguyên.

Nhìn cô ngay cả cắn cũng không cắn, giống như tráng sĩ chặt tay, trực tiếp gắp lên miếng thịt cá nuốt vào cổ họng, hiếm khi Mặc Khiếu Long nở nụ cười thoải mái.

"Tiểu thư, ăn cái gì cũng phải nhấm nuốt, không được cứng rắn nuốt. Đến, lại ăn một miếng nữa, cô có thể cảm giác được mùi thơm của thịt cá thơm ngon."

"Không muốn, tôi cảm thấy buồn nôn." Cô giống như bị dọa sợ vội vàng từ chối.

"Không đâu, trước tiên cô uống ngụm trà nóng, lại ăn một miếng, nào há miệng ra..." Anh vì cô đổ một chén trà nóng, giống như quan tâm người tình, kẹp lên một mảnh thịt cá đưa đến gần miệng cô.

Bùi Mã Lâm hơi kinh hãi, có chút không biết phải làm sao.

Cô chưa từng được người thân mật đút cho ăn như vậy...

"Tin tưởng tôi, cảm giác lần này chắc chắn không giống nhau." Trên mặt Mặc Khiếu Long không có chút nào khác thường, động tác tự nhiên như đang châm trà vậy.

Bùi Mã Lâm hơi hơi há mồm, ép buộc chính mình hào phóng tiếp nhận ý tốt của anh.

"Ngoan, đừng sợ, dũng cảm cắn đi." Anh mỉm cười cổ vũ cho cô, hai khuôn mặt gần trong gang tấc.

Bùi Mã Lâm nghe theo chỉ thị, tinh tế nhấm nuốt miếng thịt cá, không nghĩ tới miếng thịt cá trơn bóng, non nớt trong miệng nhanh chóng tan ra.

Thật ngọt...

Không chỉ là thịt cá, mà còn có trong lòng của cô.

"Không đáng sợ đúng không?" Mặc Khiếu Long đắc ý cười cười, cầm lấy khăn tay nhẹ nhàng giúp cô lau đi nước tương dính trên khóe miệng.

Tốt lắm! Lần này, cô chắc chắn người đàn ông này là đang đùa giỡn cô.

Bùi Mã Lâm bối rối gật đầu, giơ tay lên muốn tiếp nhận khăn tay trong tay anh, nhưng trong lúc vội vàng, trực tiếp cầm lấy đầu ngón tay anh, đũa rơi xuống mặt đất.

"Để cho tôi tự ăn đi!"

Vẻ mặt của Mặc Khiếu Long giống như không việc gì nắm chặt tay cô, ổn định sự bối rối của cô, tiếp tục giúp cô lau khóe miệng, một bên tiếp tục giới thiệu thức ăn trong miệng cô.

"Đây là món bong bóng cá ngon nhất ở Đài Loan, ngay cả Thiên Hoàng của Nhật Bản đều ưa thích, thân là người Đài Loan đều phải dám ăn."

"Ừm... Nhưng... Nghe nói một mảnh nhỏ trị giá năm trăm nguyên..." Buồn cười là, cô cũng đáp lại đề tài.

Tại sao anh lại có thể trấn định như thế? Làm sao có thể làm những động tác này giống như thói quen như vậy?

"Đồ tốt, đương nhiên đáng giá giá cao rồi..." Ánh mắt của anh mang theo hàm ý nhìn chằm chằm vào cô, hai từ “đáng giá” này dường như dùng để chỉ cô vậy.

"..."

Một bầu không khí kì lạ bao trùm lên hai người.

Cô biết ánh mắt của anh đang nhìn khuôn mặt của cô, tay phải của anh đang chậm rãi mơn trớn gò má cô.

"Tôi... Ăn no rồi." Cô cũng không phải là một người con gái dễ dàng bối rối, trước kia không phải, hôm nay cũng không phải.

Cho dù... Anh, hiện tại anh làm ra những hành động quá mức...

Đừng hốt hoảng! Đừng hốt hoảng!

Trừ vuốt ve mặt của cô, anh không có khả năng làm ra những động tác dọa người hơn!

Trước bàn sushi có nhiều người như vậy... Anh không dám hôn cô...

"Tôi... Tôi nên trở về hội trường." Trong lúc miên man suy nghĩ, Bùi Mã Lâm nghe được nhịp tim đập nhanh ‘thình thịch, thình thịch’ không ngừng của chính mình.

Mặc Khiếu Long không nói chuyện, chỉ lộ ra nụ cười châm biếm.

Đồ hèn nhát!

Nụ cười kia nói như vậy.

"Tôi nên trở về hội trường." Bùi Mã Lâm giống như đang hờn dỗi nói lại lần nữa.

Cô mới không phải đồ hèn nhát, buổi tiệc bán hàng từ thiện thực sự cần cô.

"Tốt lắm!" Anh dùng ngón tay trỏ của mình dùng lực nhấn một cái trên môi của cô, ý tứ rất rõ ràng.

Anh thực sự tính hôn cô!

Nhìn thấy anh móc bóp da ra trả tiền, Bùi Mã Lâm phát hiện mình thế nhưng lại có một chút thất vọng.

Thất vọng?! Chẳng lẽ cô lại hi vọng anh hôn cô?

Trả tiền xong, Mặc Khiếu Long rất tự nhiên dắt tay cô, dẫn cô ra khỏi nhà ăn.

"Ngày mai tôi sẽ phái người mang chi phiếu đến công ty của cô, trước khi cô quay lại hội trường, tôi muốn nói với cô một câu..." Anh vừa đi vừa nói, cuối cùng ở cửa thang máy dừng lại, quay người đối mặt với cô.

Bùi Mã Lâm dừng bước lại theo anh, ngây người nhìn anh.

"Tôi muốn nói... Cảm giác khi được đi cùng với cô rất tốt!"

"Cảm giác khi đi cùng với cô rất tốt!"

Mỗi lần nghĩ đến vẻ mặt của người đàn ông kia khi nói chuyện ngày hôm đó, Bùi Mã Lâm nhịn không được lại cười rộ lên như con ngốc.

Anh thận trọng như vậy là muốn biểu đạt điều gì?

Cảm giác khi đi cùng với cô rất tốt?

Câu nói này đồng nghĩa với câu "Anh rất thích đi cùng với cô" sao?

Đáng tiếc ngày hôm đó cô cũng không có cơ hội tiếp tục nghe tiếp, bời vì cửa thang máy vừa vặn mở ra, mà thật khéo là, Tạ Linh Ngạn đang tìm bóng dáng Tổng giám đốc khắp xung quanh vừa vặn đi từ trong thang máy ra, Tổng giám đốc Mặc ‘tuyên bố công khai’ cũng kết thúc.

Nói cách khác, từ đầu đến cuối, anh căn bản không có làm sáng tỏ tấm lòng của mình.

Nhìn ra được vẻ mặt không vui của Tạ Linh Ngạn, điều này cho thấy Tổng giám đốc Mặc và luật sư Tạ ngoại trừ giao tình trong công việc ra, hẳn là còn có những cái khác...

Cô là bạn gái của anh à?

Chắc là phải, nếu không, sắc mặt của Tạ Linh Ngạn sẽ không khó coi như vậy.

Nếu luật sư Tạ đã là bạn gái của anh, vậy Mặc Khiếu Long sẽ không có khả năng theo đuổi cô, bởi vì luật sư Tạ xinh đẹp như vậy, ưu tú như vậy, làm sao anh lại không cảm thấy đủ mà lại đi theo đuổi cô được?

Đúng vậy, không có khả năng...

Bùi Cự Mông đứng ở bên cửa sổ, lẳng lặng nhìn Bùi Mã Lâm giống như đang ngồi vẽ tranh trong đình viện nhưng rõ ràng là đang ngẩn người. Sau khi cân nhắc một lúc lâu, anh quyết định đi ra ngoài, quấy rầy cô vẽ tranh.

"Em gái, em và Mặc Khiếu Long của Ngự Lũ cuối cùng là đã xảy ra chuyện gì?" Nghẹn mấy ngày, anh cuối cùng cũng nói ra những nghi vấn trong lòng.

"Anh ấy cùng em đâu có chuyện gì." Bùi Mã Lâm giống như rất chuyên chú vào phối hợp màu sắc trên bức tranh sơn dầu, nghe được giọng nói của anh, ngay cả đầu cũng không ngẩng lên một chút, thuận miệng lên tiếng trả lời anh.

Phản ứng lạnh nhạt của cô ngược lại làm cho anh càng thêm nghi ngờ. "Theo như anh biết, Mặc Khiếu Long cực kì chán ghét với những buổi tiệc từ thiện hoặc những trường hợp xã giao, người trong ngành tra hỏi và đặt cho anh ta danh hiệu ‘quái gở tiểu sinh’, vậy mà ngày hôm đó anh ta lại tự mình có mặt tại bữa tiệc quyên góp của em —— "

"Có lẽ đột nhiên anh ta có lòng yêu người."

Bùi Mã Lâm hơi nghi ngờ gấp rút cắt ngang lời nói của anh, biểu hiện không bình thường của cô làm cho Bùi Cự Mông càng thêm hiếu kỳ.

"Tốt, có lẽ thật sự anh ta đột nhiên trở nên có lòng yêu người, nhưng điều làm cho anh cảm thấy ngoài ý muốn nhất là, đứa em gái không thích xã giao của anh, vậy mà cũng trùng hợp đột nhiên bắt đầu nguyện ý đi ăn cơm cùng với công ty tài trợ."

Em gái của anh cũng có tính tình quái gở, những năm gần đây anh vì cô trở thành nhà thiết kể quần áo nổi tiếng, đã bỏ ra không biết bao nhiêu tâm huyết, bởi vì cô là người mới thế nhưng lại không tham gia dạ hội, không đồng ý truyền thông phỏng vấn, không đi ăn cơm cùng với công ty...

Còn may là, khả năng thiết kế của cô cùng với tác phẩm cần trình độ cao, không cần anh giúp đỡ cũng nhận được đánh giá cao từ thị trường.

Chỉ là, lần này anh tuyệt đối không nghĩ đến, đứa em gái luôn luôn làm việc khiêm tốn của anh vậy mà lại cùng "khách hàng" đi ăn cơm.

"Anh ta là người bạn em mời đến, em đương nhiên phải làm tròn trách nhiệm của người làm chủ rồi." Lần này, cô buông xuống cọ màu, trong giọng nói tăng thêm một chút độ ấm.

Bùi Cự Mông nhẹ nhàng cười một tiếng. "Bạn bè? Người nắm giữ vàng Tân Sản - Lý Đổng và chủ tịch Trương xây dựng nên Xương Lập đều là bạn bè do em mời tới, nhưng anh chẳng thấy em đi ăn cơm một mình cùng ai cả."

Ngay cả bình thường Tử Kình hẹn cô đi ăn cơm cũng phải ba thúc bốn mời mới được.

"Tiểu Lâm, nói cho anh biết, có phải em có chuyện gì giấu diếm anh đúng không?" Trực giác của anh cho thấy, cảm giác của cô đối với Mặc Khiếu Long rất đặc biệt.

"Không có." Bùi Mã Lâm chắc chắn đáp.

"Vậy hai người quen nhau lúc nào?"

Anh không có bởi vì cô lạnh nhạt mà từ bỏ cái đề tài này, trong ấn tượng của anh, Tiểu Lâm cùng Tổng giám đốc Mặc kia căn bản không có cơ hội quen biết.

"Hai năm trước tại Frankfurt quen nhau." Cô cực kỳ trực tiếp cho anh một câu trả lời hoàn chỉnh.

"Frankfurt!" Bùi Cự Mông kinh ngạc kêu to. "Em nói là em đã quen anh ta khi đi du học từ hai năm trước?"

Làm cho người ta rất ngoài ý muốn! "Tại sao em lại không nói với anh?"

"Có gì đáng để nói đâu." Nhìn bức tranh tham khảo trên bàn, vẻ mặt Bùi Mã Lâm vẫn bình thản như cũ.

Chỉ có duyên gặp mặt một lần, cộng thêm một cái email lúc có lúc không, số lần tiếp xúc còn ít hơn so với khách hàng là công chúa Đan Mạch, có cái gì tốt để nói chứ?

"Thế nào lại là không có gì đáng nói chứ? Hai người —— "

Không phải là người yêu đi?

Cô nhanh chóng cắt ngang anh trai đang mơ màng. "Anh, Mặc tiên sinh thuần túy chỉ là người cung cấp vải vóc cho em để làm vật liệu thiết kế trong buổi lễ tốt nghiệp, chỉ vậy."

"Ngược lại anh không cảm thấy Mặc Khiếu Long đối với em cảm giác sẽ lạnh nhạt giống như em nghĩ như vậy." Ngày hôm đó, biểu hiện của Tổng giám đốc Mặc đối với cô, có thể không hề thuần túy giống như mối quan hệ cung ứng trong thương nghiệp.

"..." Bùi Mã Lâm không phản bác được.

Bời vì, sau khi nếm qua miếng Sashimi kia, cô xác thực cũng không có cách nào chắc chắn giống như trước đó.

"Tiểu Lâm..." Bùi Cự Mông sau một lúc suy tư quyết định đưa ra lời khuyên. "Ngoại trừ phương diện giao tiếp có chút quái gở ra, Mặc Khiếu Long ở trong giới kinh doanh danh tiếng cũng không tệ lắm, nếu như anh ta theo đuổi em, anh trai sẽ ủng hộ, chỉ là..."

Sau khi nói xong hai chữ “Chỉ là”, anh đột nhiên dừng lại, muốn nói lại thôi.

"Anh muốn nói cái gì thì cứ việc nói thẳng ra đi!" Tuy cực kì không muốn tiếp tục cái đề tài liên quan đến Mặc Khiếu Long này, nhưng cô cũng không thích cảm giác nhìn người khác muốn nói lại thôi.

"Chính tai anh từng nghe được chủ tịch Mặc nói, luật sư Tạ Linh Ngạn trong năm nay sẽ trở thành vợ của anh ta. Cho nên, em với Mặc Khiếu Long..."

Bùi Cự Mông lo lắng mà nhìn em gái của mình.

"Anh trai, anh nghĩ quá nhiều rồi, Mặc Khiếu Long cùng em không hề có một chút quan hệ nào cả."

Không có chứng cứ, không thể nói Mặc Khiếu Long mời cô ăn Sashimi là đang theo đuổi cô, chưa đâu vào đâu cả chỉ suy đoán không thôi thì chẳng có ý nghĩa gì hết.

Cô không muốn bàn về vấn đề này nữa.

"Tiểu Lâm..." Bùi Cự Mông không thích phản ứng của cô, anh đang nói nghiêm túc.

Bùi Mã Lâm cười nhạt một tiếng, thử làm cho anh trai bớt phiền muộn. "Anh, anh yên tâm, em sẽ không để cho cuộc đời của em trở nên phức tạp đâu."

Cô quyết định quên đi câu nói làm cho người ta phải suy nghĩ lung tung của người đàn ông kia để lại.

Từ nhỏ cô đã không thích cuộc sống phức tạp, Mặc Khiếu Long có lẽ chỉ là đột nhiên cảm thấy hiếu kì đối với cô mà thôi, chưa chắc cũng là đang theo đuổi cô, mà cô cũng sẽ không tham gia vào tình yêu của người khác.

"Nếu như là như vậy thì tốt, huống chi tình cảm của Tử Kình dành cho em rất sâu đậm."

"Em biết."

Cô đương nhiên biết tình cảm của Ngô Tử Kình dành cho cô rất sâu đậm, chỉ là cô cảm thấy không có hứng thú đối với anh ta. Cuộc sống như thế này cô không muốn thay đổi, cũng không muốn tăng thêm phiền toái gì đến cuộc đời của mình.

Bùi Cự Mông nhìn khuôn mặt của em gái, đột nhiên cảm thấy lo lắng, hi vọng là do chính mình lo nghĩ nhiều.

Nhưng, nghĩ đến ánh mắt của Mặc Khiếu Long nhìn em gái mình ngày hôm đó, lại nhìn vẻ mặt hiện tại của em gái...

Tại sao anh lại không có một chút chắc chắn nào.

Bùi Mã Lâm cảm thấy mình thật quá ngây thơ, bời vì, cô phát hiện, mặc dù chính mình không muốn làm cho cuộc sống trở nên phức tạp, nhưng, người bên ngoài rất dễ dàng hỗ trợ làm nó thêm phức tạp.

Buổi tối giữa mùa hè xinh đẹp nóng bỏng, bên trong khách sạn sáu sao Westing Grand, thời trang Milan đang diễn ra buổi phát biểu ra mắt sản phẩm mới về mùa xuân, giống như thường ngày, theo thường lệ hấp dẫn đông đảo sự có mặt của danh viện thục nữ.

Bùi Mã Lâm cũng là một trong những khách quý được mời đến, nhưng, cũng không phải là thân phận của nhà giàu đến tiêu dùng, mà là bởi vì ông chủ của thời trang Milan đang tích cực mời cô trở thành nhà cố vấn thiết cho công ty. Mặt khác, những trang phục xuất sắc của những nhà thiết kế cùng người mẫu xuất hiện trong tối nay dường như đều là bạn học cùng giáo sư thời đại học của cô, sau buổi phát biểu là một buổi tiệc ăn mừng họp lớp nghiêm chỉnh, cô đương nhiên phải có mặt.

"Hello! Lâm, oa! Tác phẩm năm nay của cô thực sự rất nổi tiếng đấy!"

"Này! Pierre, cám ơn cậu, nghe nói ngồi lên vị trí tổng biên tập của Fashion Magazine..."

"Hello! Toa Mạn... Này! Carmen..."

Bùi Mã Lâm hiếm khi ở nơi công cộng biểu lộ ra dáng vẻ hưng phấn hoạt bát, lượn vòng quanh bên trong hội trường theo từng người bạn cũ hàn huyên đùa giỡn, bên trong bữa tiệc ăn mừng không ngừng truyền đến tiếng cười vui cùng kinh ngạc.

Ngô Tử Kình từ đầu đến cuối im lặng đứng bên cạnh người cô, đắc ý nhìn những ánh mắt của những nhân sĩ tham gia hội nghị thưởng thức bạn gái của mình, cùng đàn ông hâm mộ bộ dáng của anh.

Đêm nay không thể nghi ngờ, Bùi Mã Lâm là người con gái xuất sắc nhất trong hội trường, một bộ quần áo Thu Hương màu trắng, phối hợp với thắt lưng được chế tạo từ kim loại cùng vòng tay, một cứng một mềm thể hiện rõ nét cá tính và tự tin của cô.

Mái tóc dài mềm mại đen bóng tùy ý thả trên bờ vai trắng như tuyết, cùng bộ quần áo được cắt xén vừa vặn bằng lụa trắng làm nổi bật dáng người lung linh, đường cong như ẩn như hiện, trên khuôn mặt thanh tú từ đầu đến cuối vẫn duy trì nụ cười đầy hàm xúc, cả người nhìn tràn đầy gợi cảm cùng cao nhã (cao quý cùng trang nhã). Nhìn, nhìn, Ngô Tử Kình nhịn không được mà cười ngây ngô. Anh thật sự là hạnh phúc, có thể làm hộ hoa sứ giả của nữ thần xinh đẹp.

"Lâm, đã lâu không gặp."

Đang mải cười ngây ngô, Ngô Tử Kình đột nhiên phát hiện nữ thần vốn một mực đứng yên bên cạnh anh không thấy đâu, chỉ chớp mắt mấy cái vậy mà đã rơi vào trong ngực của một người đàn ông người Italia.

Người đàn ông kia ngay sau khi phát hiện Bùi Mã Lâm, lập tức đưa một cái ôm nhiệt tình cùng một nụ hôn ân cần hỏi thăm, dáng vẻ thân thiện vượt qua tiêu chuẩn lễ nghi của quốc tế, thấy vậy làm Ngô Tử Kình trợn mắt há hốc mồm.

Chết tiệt! Ngay cả anh còn không có chạm qua cái miệng nhỏ nhắn kia vậy mà anh ta lại dám nhanh chân dành trước?

"Hello! Alex, buổi biểu diễn tối nay quá tuyệt vời."

Bùi Mã Lâm mang theo ngượng ngùng nhìn người đàn ông đang ôm lấy cô, vẻ mặt có chút không được tự nhiên.

Alex • Roland —— là giáo sư thiết kế đại học của cô, là nhà thiết kế của trang phục xuất sắc nhất tối nay. Năm đó, anh là thần tượng của toàn bộ nữ sinh trong trường, lúc dạy học thì hài hước vui tính, phong độ nhẹ nhàng, mê đảo không biết bao nhiêu cô thiếu nữ, cô cũng từng một lần bị mê luyến, đáng tiếc cho tới bây giờ anh cũng không có phát hiện sự tồn tại của cô.

"Cám ơn em, oa! Lâm, em trở nên đẹp hơn rất nhiều!"

Buồn cười là, nhiều năm sau, giáo sư phóng khoáng dường như phát hiện sự “tồn tại” của cô, biểu hiện nhiệt tình ngoài sức tưởng tượng, dường như muốn nuốt cô vào bụng.

"Cảm ơn." Bùi Mã Lâm lễ phép cúi người, tránh thoát đôi tay đang siết chặt lấy thắt lưng của cô.

Giáo sư mà cô bí mật thần tượng lại có phẩm hạnh như vậy?!

Công lực của giáo sư là số một, theo động tác lùi lại của cô thuận thế di chuyển hai tay xuống phía dưới...

"Tôi xem qua những tác phẩm trong mấy năm này của em, thật rất tuyệt! Tôi ở lại Đài Bắc ba ngày, có lẽ chúng ta có thể tự ôn chuyện." Ngữ điệu ám chỉ rất rõ ràng, phối hợp với phần tay không được nhàn rỗi, biểu hiện ra sức quyến rũ của người đàn ông thành thục người Italy.

Bùi Mã Lâm cắn môi, cười đến lúng túng.

Cái tay của giáo sư đẹp trai đang đặt trên cặp mông của cô.

Cái này, Ngô Tử Kình làm hộ hoa sứ gia đương nhiên cũng nhìn thấy cô đang khó chịu, anh đang muốn phát huy làm anh hùng cứu mỹ nhân, không nghĩ tới, vậy mà có người còn nhanh chân hơn anh một bước.

"Lâm!"

Một người đàn ông kéo Bùi Mã Lâm ra khỏi cánh tay heo của người kia. Tốc độ này quá nhanh chóng, làm cho tất cả mọi người phải hoảng sợ.

Mặc Khiếu Long một tay ôm lấy bờ vai của cô gái, một đôi mắt giống như muốn giết người trừng mắt nhìn Alex • Roland.

"Mặc ——" Bùi Mã Lâm ngoài ý muốn nhìn qua người giải cứu cô, không nghĩ tới lại gặp được anh ở chỗ này.

"Chúng ta đi qua bên kia đi, tôi có lời muốn nói với cô." Cắt ngang câu nói của cô, cũng không để ý người đàn ông khác đang đứng ở đây có ý kiến gì, Mặc Khiếu Long tiện tay bắt lấy tay cô, năm ngón tay nắm chặt lấy tay của cô kéo đi.

"Tiểu Lâm!"

Ở động tác nhanh như chớp, Ngô Tử Kình chỉ kịp kêu lên một tiếng gọi.

Cái tên này! Còn ghê tởm hơn cả Alex • Roland, hai lần liên tiếp vô lễ kéo Tiểu Lâm rời khỏi bên người anh, anh ta có hiểu cái gì là lễ phép hay không vậy?

Bùi Mã Lâm quay đầu lại, dùng ánh mắt xin lỗi nhìn Ngô Tử Kình, hai chân lại không có chút nào dừng lại, bước nhanh đi theo Mặc Khiếu Long.

"Shit!" Ngô Tử Kình vốn đang định kéo bạn gái lại, đành trơ mắt nhìn hai người cứ rời đi như vậy.

Trong cả quá trình diễn ra, người chịu nhiều kinh ngạc nhất là Alex • Roland, hắn bị cái ánh mắt sắc bén giết thẳng đến rùng mình.

Ông trời ơi! Tại sao Lâm lại đi theo cái người đàn ông nhìn giống như Mafia này cơ chứ?

--- ------ ---------



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn ღ๖ۣۜMinhღ về bài viết trên: Hạ Quân Nguyệt, Hạ Tịch Nguyệt, Lãng Nhược Y, Minh Nguyệt75, ciuviho, trantuyetnhi
     

Có bài mới 27.05.2017, 20:55
Hình đại diện của thành viên
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực
 
Ngày tham gia: 21.08.2015, 16:18
Bài viết: 3332
Được thanks: 2131 lần
Điểm: 0.54
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tổng giám đốc vô pháp vô thiên - Thất Tịch
Hai a c co cam tinh voi nhau ma con dag hieu lam ve doi phuog mog a j som theo duoi dk c j ve nha


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 01.06.2017, 23:37
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 11.01.2016, 19:45
Bài viết: 495
Được thanks: 1141 lần
Điểm: 14.81
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tổng giám đốc vô pháp vô thiên - Thất Tịch - Điểm: 93
Quà mùng 1/6 muộn nhé! Chúc mấy bé thiếu nhi có thật nhiều quà, và Nguyệt vẫn còn thiếu nhi nên mọi người tặng thật nhiều thanks và cmt để có động lực edit nhé.

--- ------ ------ ---

Chương 5:  

"Tổng giám đốc Mặc, tôi đang nói chuyện với bạn..." Cô gái bị kéo đi, lên tiếng phản đối.

Đáp lại sự phản đối của cô là ánh mắt nghiêm khắc của Mặc Khiếu Long: "Bạn cô? Ai là bạn của cô? Chính là cái tên biến thái chuyên quấy rối tình dục? Hay là cái người yếu đuối, nhút nhát kia?”

"Tiên sinh, tại sao miệng của anh lại độc như vậy chứ!" Bùi Mã Lâm lên tiếng trách, khóe miệng lại không nhịn được mà nhếch lên.

Người đàn ông này mắng chửi người thật là thú vị!

Nhưng Mặc Khiếu Long một chút cũng không cảm thấy thú vị, thở phì phò tiếp tục mắng: "Tôi độc mồm độc miệng? Cái tên yếu đuối kia trơ mắt nhìn tên háo sắc kia ăn đậu hũ của cô, ngay cả phản ứng cũng không có, cô nói thử xem trên đời này có người bạn nào như vậy không? Cô! Bị người ta ăn còn giúp người ta đi lau miệng nữa."

Giống như vì thể hiện cơn giận của anh, Mặc Khiếu Long giơ tay lên dùng ngón tay gõ nhẹ lên trán của cô.

Bỗng nhiên bị gõ đầu, Bùi Mã Lâm kinh ngạc trừng lớn đôi mắt, ngơ ngác nhìn anh, lồng ngực loạn lên.

Người này...

Mắng chửi người khác là sắc lang, không phải chính anh cũng luôn ăn đậu hũ của cô đấy thôi!

"Cô đừng cứ mãi ngốc không hiểu chuyện làm cho người khác phải lo lắng như vậy nữa." Có thể cảm thấy lực tay quá lớn, sau khi gõ hai cái, tay kia lại đổi thành xoa nhẹ, giọng nói cũng không còn hung dữ như vậy.

"Tôi không có ngốc nghếch, không hiểu chuyện…" Đây rõ ràng là ân cần quan tâm, tùy ý cho cô dựa vào làm nũng phản đối.

Vừa nói, lại dọa chính mình giật mình!

Ông trời ơi! Cô đang làm cái gì thế này? Đây chính là cách nói truyện thân mật với người yêu sao! Vậy mà cô còn nói với anh trai là đừng để trong lòng, nói mình chắc chắn sẽ không để cho cuộc sống của mình thêm phức tạp, lại càng không tham gia vào chuyện tình cảm của người ta.

Tốt lắm, hiện tại cô đã cho anh thành người yêu mà làm nũng, hiển nhiên chứng minh những lời nói bảo đảm của cô trước kia là chuyện cười.

Cô ngẩng đầu lên nhìn Mặc Khiếu Long.

Nếu như anh thông minh, hiện tại tốt nhất nên biểu lộ ra tấm lòng của anh, bởi vì, biểu hiện của cô, đã quá mức rõ ràng rồi...

Đáng tiếc Mặc Khiếu Long sẽ không biết thuật đọc tâm, không hiểu tâm tư hiện giờ của cô, cho nên lời nói kế tiếp, làm cô cực kỳ mất hứng.

"Này! Cô cảm thấy vải vóc mà Milan sử dụng một quý so với Ngự Lũ thì như thế nào?"

"A?" Tại sao đột nhiên lại nói đến đề tài này?

"Vừa rồi cô không chú ý nhìn kỹ sao?" Thấy mặt cô lộ vẻ mờ mịt, người đàn ông nhíu mày, giống như đang chỉ trích cô không chuyên tâm.

"Tôi có chú ý nhìn, tiên sinh." Cô nói lại. "Chẳng lẽ anh là vì hỏi cái vấn đề này, cho nên vừa rồi mới có thể kéo tôi đến chỗ này?" Náo loạn cả buổi, căn bản không phải anh hùng cứu mỹ nhân.

"Tôi đương nhiên là vì giải vây giúp cô mới kéo cô ra ngoài." Người đàn ông nghiêm nghị lên tiếng thanh minh. "Chẳng qua là, cũng muốn thuận tiện hỏi xem một chút cảm giác của cô đối với buổi ra mắt tối nay. Nào, nói một chút cảm giác của cô đi! Người nào tương đối khá hơn một chút?"

"Thật xin lỗi, hiện tại tôi không thể nhận xét." Người đàn ông này thật lợi hại, liên tục hai ba lần làm tan rã trái tim vừa mới rung động của cô.

"Vậy buổi tối cô viết mail nói với tôi." Anh nhìn xung quanh một chút, cho là cô từ chối vì hội trường quá ồn ào.

Bùi Mã Lâm đảo hai mắt, thật đúng là bái phục anh ta luôn.

Muốn cô viết cái mail nói với anh?

Có lầm hay không! Anh nghĩ cô là sinh viên nghiên cứu nộp bài báo cáo sao?

"Thật xin lỗi, Mặc tổng, có gì hãy nói sau! Hai ngày nay tôi bề bộn nhiều việc lắm."

Xem ra, từ trước đến giờ chỉ có mình cô tình nguyện, người đàn ông này làm tất cả cho cô, đều là suy tính cho thực tế.

"Bề bộn nhiều việc? Vội vàng đi nói chuyện với tên sắc lang kia?"

Mới vừa rồi cô nói vì hiện thực mà suy tính, không nghĩ tới một lời từ chối lại làm cho anh kéo đề tài trở lại mập mờ không rõ.

"Tiên sinh, anh ấy là giáo sư đại học của tôi, không phải là sắc lang."

"Ha! Thầy giáo động tay động chân với học sinh thật hiếm thấy."

"Anh ấy không phải là động tay động chân, đó là lễ nghi của người châu Âu..." Dựa vào nguyên tắc tôn sư trong đạo, cô cũng phải lên tiếng giúp giáo sư của mình.

"Ồ? Nói như vậy cô cho là anh ta ôm eo cô cũng là một hành động lễ phép sao?" Anh đột nhiên nở nụ cười đầy tà khí. "Nếu như vậy, tôi tất nhiên phải làm một người lễ độ."

Nói xong, chỉ thấy anh hào phóng đưa tay ôm eo của cô, cũng thuận thế kéo gần khoảng cách giữa hai người.

"Tổng giám đốc Mặc..." Người này! Cố ý.

"Lúc này, dựa theo lễ phép, cô nên gọi tôi là Khiếu Long." Anh tốt bụng đề nghị.

"Mặc, Khiếu, Long!" Cô nhấn mạnh gọi cả họ lẫn tên của anh, biểu thị sự phản đối của mình.

Tốt lắm, hành động làm cho cô phải suy nghĩ lung tung lại đến.

"Ừ... Có tiến bộ." Hết lần này tới lần khác anh cười càng tà ác hơn, kéo khoảng cách giữa hai người lại gần hơn. Tuy nhiên, anh bị vẻ mặt hài hước của Bùi Mã Lâm chọc cười, phát hiện ra chính mình càng thích cảm giác như thế này.

Anh giống như một đứa trẻ bướng bỉnh, trêu chọc cô. Mà cô, cam tâm tình nguyện mặc anh trêu đùa.

"Tới, gọi thử nghe xem, kỳ thực gọi hai chữ càng thuận miệng hơn chứ."

"Khiếu Long?"

Nào có thuận miệng hơn đâu, giống nhau thôi mà!

"Chỉ gọi một chữ thử xem, cô sẽ thấy vui vẻ ngoài ý muốn."

"Khiếu?"

Thật buồn cười!

Bùi Mã Lâm không phát hiện mình cười ngã vào trước ngực anh, hai người giống như hai đứa trẻ con đang chơi đùa, nhìn nhau, cười.

Người đàn ông bị giễu cợt còn quan tâm vỗ vỗ lưng cho cô, sợ cô cười không thở được.

"Lần này êm tai, thử gọi một chữ khác xem." Anh giống như đạo diễn tiếp tục hướng dẫn.

"Long!"

"Ừ... Cảm giác thật không tệ, cứ quyết định như vậy đi, sau này cô cứ gọi tôi như vậy." Mặc Khiếu Long một tay ôm eo của cô, một tay điểm một cái lên chóp mũi của cô, đưa ra quyết định.

"Anh... Đừng làm rộn!"

Mãi một lúc lâu, cuối cùng cũng phát hiện ý đồ của anh, mặt Bùi Mã Lâm đỏ lên, giùng giằng muốn rời đi tư thế mập mờ, đáng tiếc là không thể thoát khỏi vòng tay của anh.

"Tiểu Lâm, chúng ta nên đi."

Đột nhiên, có một giọng nói như quả bom nổ tung giữa hai người.

Khuôn mặt đen thui của Ngô Tử Kình xuất hiện ở bên cạnh hai người.

"Ồ! Tốt." Lúc này, Bùi Mã Lâm dùng lực mạnh hơn để tránh thoát, vẻ mặt có chút lúng túng.

"Thật xin lỗi, Tổng giám đốc Mặc, chúng tôi đi trước."

Nhìn sắc mặt của Ngô Tử Kình, cô biết từ nay về sau cuộc sống của cô sẽ trở nên phức tạp hơn.

Hiện tại cô chỉ muốn nhanh chóng thoát khỏi hai người đàn ông này.

"Chờ một chút! Lâm Lâm." Mặc Khiếu Long buông bàn tay ở trên eo của cô ra, đổi thành cầm tay của cô, còn cố tình gọi bằng cái nickname buồn nôn do anh tự nghĩ ra.

"Nhớ buổi tối thứ sáu cùng đi ăn cơm đấy! Bảy giờ, anh sẽ đi đón em."

"..." Rốt cuộc anh đang làm cái gì!

Bùi Mã Lâm nhịn không được nhìn trộm Ngô Tử Kình một cái, phát hiện khuôn mặt của người phía sau đã đen đến mức không thể đen hơn được nữa.

"Xin lỗi không tiếp chuyện được, Tổng giám đốc Ngô."

Càng làm cho cô kinh ngạc chính là, không đợi cô trả lời, Mặc Khiếu Long đã kiêu ngạo nói lời tạm biệt với Ngô Tử Kình, sau đó thì rời đi.

Bùi Mã Lâm thật sự bị anh làm cho dở khóc dở cười.

Anh sẽ đến đón cô?!

Ông trời ơi! Cô đã đồng ý sao?

"Tiểu Lâm, em hãy nói cho anh biết, rốt cuộc Mặc Khiếu Long anh ta muốn làm gì?"

Ngô Tử Kình tức giận!

Mặc Khiếu Long vừa đi, anh lập tức phát tiết tức giận.

Cái tên Mặc Khiếu Long đó, rõ ràng là anh ta đang khiêu khích anh, rõ ràng là anh ta muốn hoành đao đoạt ái (*)!

(*) Hoành đao đoạt ái: là một thành ngữ của trung quốc, có thể hiểu là hai người đang yêu nhau và một bên thứ ba chen vào. (giống câu đập chậu cướp hoa ấy)

"Em không biết." Bùi Mã Lâm lắc đầu một cái, thành thực đáp.

Cô thật không biết, từ đầu đến cuối anh cũng không nói rõ, chỉ toàn chơi mấy trò chơi mập mờ không rõ.

"Tại sao em lại không biết! Anh ta đang theo đuổi em!" Chuyện rõ ràng như vậy mà cô còn nói là không biết.

Càng làm cho Ngô Tử Kình tức giận hơn là, mới vừa rồi hai người bọn họ còn liếc mắt đưa tình trước mặt của anh.

"Không có, anh ấy không có theo đuổi em." Bùi Mã Lâm phản bác, bây giờ không muốn bình luận hành động của người đàn ông kia, bởi vì ngay cả chính cô cũng không thể nào hiểu được ý đồ của anh là gì.

"Vậy tại sao em lại đồng ý đi ăn cơm cùng với anh ta?"

Nhìn bạn gái bị một người đàn ông khác ôm vào trong ngực, tâm tình của anh đã rất xấu rồi, vây mà người đàn ông đó còn mời bạn gái đi ăn cơm trước mặt anh nữa chứ.

Thật là quá đáng!

"Em không có!" Bùi Mã Lâm chợt cảm thấy mình thật đau đầu, cô thật sự sẽ bị hai người đàn ông này hành hạ đến chết mất.

"Mới vừa rồi anh ta rõ ràng có nói thứ sáu này sẽ đón em đi ăn cơm."

"Anh Tử Kình, em không muốn nói chuyện này." Cuối cùng cô cũng cúi mặt xuống.

Cô không thích người khác dùng giọng điệu như đang xét hỏi phạm nhân này nói chuyện với cô.

"Tiểu Lâm, anh ta đã có bạn gái." Có thể phát hiện vẻ mặt của bạn gái có chút không vui, Ngô Tử Kình nhẹ giọng nói ra nỗi lo lắng trong lòng.

Bùi Mã Lâm xoa xoa mi tâm, thật hi vọng có thể không cần nói đến đề tài này nữa. "Em biết, anh Tử Kình, anh ấy thật sự chưa nói muốn theo đuổi em, chẳng qua là bắt tay theo lễ phép, mời ăn cơm, anh đừng nghĩ nhiều quá."

"Không phải là anh nghi ngờ, mà là hành động gần đây của Mặc Khiếu Long ngay cả người ngu ngốc cũng nhận thấy anh ta mơ ước vẻ đẹp của em."

"Nếu nói về sắc đẹp, luật sư Tạ mới thực sự đẹp." Cảm giác mình ngay cả người ngu ngốc cũng không bằng, Bùi Mã Lâm tức giận nói.

Những người đàn ông này coi trọng vẻ đẹp bên ngoài hơn cưới vợ hay sao?

"Tạ Linh Ngạn đẹp, nhưng quan trọng là Mặc Khiếu Long không cảm thấy đủ." Ngô Tử Kình không biết mình nói sai, tiếp tục mắng. "Tiểu Lâm, em không cần thiết giẫm một bước vào vũng nước đục của người ta, em biết anh thích em mà."

Bùi Mã Lâm kiên nhẫn gật đầu một cái. "Anh Tử Kình, em biết tấm lòng của anh, chẳng qua là, anh cũng vẫn biết em chỉ coi anh giống như anh trai của em mà thôi..."

Ngô Tử Kình ra vào nhà của cô hơn mười năm, đột nhiên năm ngoái lại nói muốn theo đuổi cô, bỗng nhiên biến hóa, thành thật mà nói, cô không có cách nào thích ứng được.

"Anh nói rồi, anh sẽ chờ em thay đổi." Ngô Tử Kình kiên định nói.

Không sai, trước kia anh vẫn không có phát hiện viên ngọc sáng ở bên cạnh này, không nghĩ tới năm đó cô gái nhỏ nhắn gầy gò, sau khi đi du học trở về lại trở nên đẹp hơn rất nhiều, lại còn trở thành nhà thiết kế nổi tiếng, bất luận phương diện nào cũng phù hợp với điều kiện làm vợ của anh, vậy nên anh sẽ không buông tay.

"Cảm ơn anh, anh Tử Kình, nhưng có một số việc..." Bùi Mã Lâm dừng lại một chút, cười khổ nói: "Cho dù là biết cũng không thay đổi được gì."

Ngô Tử Kình kiên trì làm cho cô cảm động, nhưng thứ gọi là "tình cảm" này, không một ai có thể nắm bắt được, cũng không thể nào biết được nó đến lúc nào, giống như cảm giác của cô với Mặc Khiếu Long, cô không ngờ nó lại đến một cách đột nhiên, trực tiếp như vậy...

"Tiểu Lâm..."

Lời nói đầy hàm ý của cô làm cho anh giật mình.

Lần đầu tiên cẩn thận hồi tưởng lại cách hai người ở chung với nhau suốt một năm nay.

Chẳng lẽ... Cô lạnh nhạt không phải là vì cô căng thẳng, mà thật sự không có một chút cảm giác gì với anh?

Nhìn vẻ mặt của cô lúc ở bên cạnh Mặc Khiếu Long vừa rồi, đó là nụ cười ngượng ngùng mà khi ở cạnh anh, anh chưa bao giờ được nhìn thấy.

Bùi Mã Lâm nhìn Ngô Tử Kình đang im lặng không nói, hi vọng anh có thể hiểu được.

Cô đã nói rất rõ ràng rồi.

Đối với anh, tình cảm của cô là vĩnh viễn không thay đổi được.

Aiz ~~ tại sao thế giới tình cảm của cô lại đột nhiên càng trở nên phức tạp hơn như vậy...

"Ha Ha... Quả nhiên là con trai của Mặc Đông Tiến, lợi hại, lợi hại!"

Cao ốc Ngự Lũ, buổi sáng, trong văn phòng của Tổng giám đốc đã có một người đàn ông trung niên ngồi ở đó, ngay cả người đi làm sớm như Mặc Khiếu Long cũng tự nhận không bằng.

"Ba?"

Anh lợi hại cái gì?

Để cặp tài liệu xuống, Mặc Khiếu Long nghi ngờ nhìn cha của mình.

"Cha nghe nói con đang theo đuổi Bùi Mã Lâm! Quả nhiên là kế sách tốt." Mặc Đông Tiến chơi đùa đồ kẹp giấy trên bàn của con trai, rất hưởng thụ chấn động do mình tạo ra.

Mặc Khiếu Long nhăn chặt hai đầu lông mày như ông già. Anh đang theo đuổi Bùi Mã Lâm? Không nghĩ tới tin tức truyền đi nhanh như vậy, tuy mới gặp cô có mấy lần, tin tức đã truyền đến tai cha của anh.

"Cha đã xem qua hình của cô gái kia, có chút gầy, tuy nhiên cũng được tính là xinh đẹp." Dường như cha rất hài lòng với cô con dâu tương lai của mình.

Mặc Khiếu Long thả cặp tài liệu xuống ghế salon, người cũng ngồi xuống, yên lặng chờ nghe dụng ý thực sự của cha.

Mặc Đông Tiến hí mắt quan sát vẻ mặt của con trai, lộ ra một nụ cười như hồ ly. "Mặc dù buông tha cho Linh Ngạn cũng có chút đáng tiếc, tuy nhiên, lấy tình thế bây giờ xem ra, dường như theo đuổi Bùi Mã Lâm là lựa chọn tốt hơn, chỉ cần cưới cô ta vào cửa, sẽ không có người tranh giành độc quyền nano với con nữa."

Ông đã nghe qua danh tiếng của cô gái kia, nghe nói là nhà thiết kế nổi tiếng ngay cả hoàng thất Anh quốc cũng yêu thích.

"Cha, người nghĩ đi đâu thế!" Lông mày chim ưng của Mặc Khiếu Long nhíu lại, không thích cách nói như kiểu con buôn của cha.

Anh đang theo đuổi cô sao?

Anh chỉ là không ưa nhìn dáng vẻ giống như người đẹp băng giá của cô, cho nên mới chạy đến tham gia buổi tiệc bán hàng từ thiện của cô.

Chẳng qua là không muốn đi ăn cơm một mình, cho nên mới kéo cô đi ăn cùng.

Còn có, bởi vì cảm giác ở cùng với cô không làm cho anh cảm thấy chán ghét, cho nên mới phải...

Theo đuổi cô?

Đúng không...

Nhưng tuyệt đối không giống cha nói có "Mục đích" như vậy, thuần túy là bởi cô là người con gái đầu tiên làm cho anh cảm thấy muốn thân thiết suốt những năm gần đây.

"Ý nghĩ của cha có cái gì không đúng? Con chưa từng nghe qua câu không làm việc gian không phải là thương nhân, binh bất yếm trá à!" Mặc Đông Tiến nói thẳng.

"Quan hệ thông gia trên lợi ích vốn chính là đường tắt làm cho doanh nghiệp phát triển nhanh nhất, hôm nay mặc kệ con cưới Linh Ngạn hay là Bùi tiểu thư kia, chỉ cần có lợi ích cho công ty, cha cũng sẽ không phản đối."

Nghe cha nhấn mạnh lời nói một lần nữa, chỉ thiếu chút nữa là làm cho anh té xỉu. "Cha, con không có theo đuổi Bùi Mã Lâm, đi ăn cơm cùng với cô ấy chỉ đơn giản là vì công việc thôi."

Xem ra, trước mắt phải làm nhạt mối quan hệ là cách duy nhất anh có thể làm cho hai người tiếp tục sống sót.

"Công việc?" Ông gật đầu một cái, nở nụ cười giống như tỏ vẻ tán đồng. "Cái con cần đương nhiên là công việc, chỉ cần Ngự Lũ có thể cưới được nhãn hiệu thiết kế thời trang nổi tiếng Mã Lâm, là có thể phát triển được sang thị trường EU."

"Cha!" Anh sắp điên rồi. "Con không muốn tiếp tục bàn bạc về vấn đề này nữa, người đến chỗ con hôm nay không phải chỉ để nói về chuyện của Bùi Mã Lâm với con thôi đấy chứ?" Nếu như anh không muốn bị làm phiền đến chết, tốt nhất phải đổi chủ đề khác nhanh chóng.

Thật tốt, chủ tịch Mặc thật sư không phải đặc biệt đến tìm anh để nói chuyện quan hệ thông gia.

"Không sai, chuyện của Bùi Mã Lâm là cha thuận tiện hỏi thôi, hôm nay cha tới là muốn con đi tìm đứa em gái không hiểu chuyện của con mang về nhà cho cha."

"Cha gọi điện thoại nói mẹ muốn nó trở về không phải là được rồi sao." Mặc Khiếu Long thở dài, cũng biết cha mà đến cửa tìm là chắc chắn sẽ không có chuyện gì tốt mà.

Chuyện gì chỉ cần liên quan đến Mặc Linh Lung, sẽ làm cho anh phải điên đầu.

Mặc Đông Tiến đột nhiên lấy tay vỗ thật mạnh lên bàn. "Mẹ con không yên tâm vì nó! Chứ không thì làm sao bà có thể cùng nó bỏ nhà ra đi chứ."

Vừa nhắc tới con nhóc chết tiệt kia, ông liền nổi trận lôi đình, trên đời này làm gì có chuyện con gái mang theo mẹ bỏ nhà ra đi chứ.

Hai mẹ con cùng bỏ nhà ra đi, hại ông buổi tối mỗi ngày đều phải "một mình trong phòng", chỉ có thể nhìn tài xế đi theo, cùng quản gia.

"Cha yên tâm, chỉ cần Linh Lung không có tiền, không thể tiếp tục sống được, thì nó sẽ mang theo mẹ ngoan ngoãn về nhà thôi."

Anh bất đắc dĩ khuyên, không nghĩ tới lại chọc giận lão nhân gia.

"Nói gì vậy! Cái gì gọi là sống không nổi? Con gái của Mặc Đông Tiến ông làm sao có thể suy bại tới mức không thể sinh sống được chứ!"

"Cha..." Vậy muốn anh phải nói thế nào? Vùa muốn nó trở về nhà, vừa sợ nó sinh sống không nổi.

"Không nói thì thôi, vừa nghĩ tới con nhóc kia đi mở một cái công ty vệ sinh giúp người ta đi quét dọn nhà vệ sinh, cha liền muốn đốt nhà."

Con gái của Mặc Đông Tiến ông lại phải đi quét nhà vệ sinh giúp người khác, cái này nếu như truyền ra ngoài thì mặt mũi của ông phải để ở chỗ nào chứ? Ngay cả một đứa con gái cũng không nuôi nổi, cười chết người!

"Cha, người để cho tiểu Lung sống dựa vào chính sức lực của mình một lần đi, như vậy cũng không có gì là không tốt cả."

"Con đang nói cái gì vậy! Con gái của cha không cần phải kiếm tiền dựa vào sức lực, nó chỉ cần kiếm một người chồng tốt, làm một thiếu phu nhân là được." Là thiên kim tiểu thư của một doanh nghiệp, làm sao có thể đi làm mấy công việc tốn sức như vậy chứ!

"Cha, Linh Lung cũng là bởi vì ý nghĩ này của người mới có thể bỏ nhà ra đi đấy, thời đại này làm gì còn mấy tư tưởng cũ kỹ như vậy nữa."

Tất cả mọi người cho là nhà bọn họ trọng nam khinh nữ, thực ra, có trời mới biết, lão cha cưng chiều mẹ với con nhóc tiểu Lung kia đến tận trời, ngay cả một hạt gạo rơi xuống đất cũng không nỡ để cho hai người nhặt.

Giống như lời nói trước kia của Linh Lung, coi hai người bọn họ thành người tàn phế để nuôi trong nhà.

Lão nhân gia tức giận. "Cái gì là tư tưởng cũ kỹ! Mặc Khiếu Long con nghe rõ ràng cho cha, sau này vợ của con cũng không được phép xuất hiện trước công chúng, chỉ cần một lòng ở nhà làm thiếu phu nhân giúp chồng dạy con là được, con hãy nói ý nghĩ của cha với con nhóc nhà họ Bùi kia, nếu như nó không muốn, hai đứa tốt nhất nên chia tay đi thì hơn." Chủ tịch Mặc thể hiện uy nghiêm của một ông chủ lớn ra lệnh.

"Cha!" Mặc Khiếu Long thật sự cảm thấy không biết nên khóc hay cười.

Mới vừa rồi anh đã nói anh sẽ không quan hệ thông gia vì địa vị, cơ nghiệp của người ta đâu!

Mặc Đông Tiến phất tay một cái tự tiện đưa ra kết luận. "Được rồi, trước ngày thứ bảy con phải mang bằng được mẹ của con với em gái con về nhà, nếu không làm được, con cũng đừng về nhà ăn cơm nữa."

"Con sẽ cố gắng hết sức." Phận làm con trai ngoài đồng ý ra còn có thể làm gì nữa.

Dù sao, anh cũng không ở nơi đó, nếu không phải có mẹ ở nhà, còn có đồ ăn ngon, anh cũng không thường xuyên về nhà như vậy.

Ngược lại... Trong đầu của anh đột nhiên lại lóe ra khuôn mặt lạnh lùng làm cho người ta nhớ mãi không quên kia.

Thứ sáu quá lâu, tối nay, anh phải tìm cô mời cô đi ăn cơm!

Tút...!

"Thật xin lỗi, Tổng giám đốc, tổ trưởng Vương của bộ phận thiết kế đưa đến vải vóc để phát triển ra quốc tế."

Mới tiễn Mặc Đông Tiến, điện thoại trên bàn làm việc của Mặc Khiếu Long vang lên, lập tức truyền đến giọng nói của thư ký.

"Cho cô ấy đi vào." Mặc Khiếu Long ngồi trở lại ghế ngồi của chính mình, cười khổ lắc đầu, bị lão cha đến phá rối, làm cho anh ngay cả công việc quan trọng cũng quên.

Vương Tiểu Tương ôm từng cuộn vải vóc, vừa vào cửa liền bày tất cả trước mặt Tổng giám đốc.

"Tổng giám đốc, đây là loại vải dùng cho Mùa xuân sang năm, cùng với sản phẩm cuối năm dùng để mang đi tham gia triển lãm, xin ngài xem qua."

Ở trong mắt nhân viên, Mặc Khiếu Long là một ông chủ chăm chỉ, đối với tất cả sản phẩm của công ty đều yêu cầu nghiêm khắc muốn nắm giữ mọi tình hình. Mỗi thứ hai hàng tuần anh đều theo dõi tiến độ công tác.

Nhận lấy vải thiết kế, Mặc Khiếu Long lập tức tiến vào trạng thái làm việc, một bên nhìn hàng mẫu, trên mặt lộ ra nụ cười hài lòng.

"Ừ... Không tệ."

Nhờ Bùi Mã Lâm cung cấp thông tin phân tích định kỳ, nên bọn họ mỗi quý mới có thể chính xác nắm giữ được tình hình phổ biến.

Nhận được lời khen ngợi của ông chủ, Vương Tiểu Tương càng cố gắng báo cáo công tác hơn.

"Tổng giám đốc, năm nay ở Đài Loan cử hành triển lãm vải vóc quốc tế, chúng ta phụ trách hai mảng Fashion và thanh tú, bộ phận kinh doanh đề nghị chúng ta nên tìm tiểu thư Bùi Mã Lâm để hợp tác, có thế nâng cao danh tiếng của Ngự Lũ trên thị trường quốc tế."

"Ô?" Nghe được cấp dưới đột nhiên nói ra cái tên cùng trong đầu anh không mưu mà hợp, khóe miệng Mặc Khiếu Long không tự chủ được mà nhếch lên. "Đây là một đề nghị rất tốt, vậy cứ thực hiện theo đề nghị của bộ phận kinh doanh. Mặt khác, tất cả bộ phận trong công ty đều phải hết sức phối hợp, cần phải thiết kế ra một bản vẽ hoàn mỹ nhất.”

Rất hiếm khi thấy được ông chủ hài lòng lộ ra nụ cười đẹp trai như vậy, Vương Tiểu Tương ngơ ngẩn. Làm việc ở Ngự Lũ hai năm, đâu là lần đầu tiên cô nhìn thấy ông chủ cười.

"Cô cảm thấy có cái gì không ổn sao?" Mặc Khiếu Long nhíu mày, nhìn cô gái trước mặt đột nhiên há mồm ngẩn người.

"Không có, không có gì không ổn ạ." Vương Tiểu Tương vội vàng thu hồi nước miếng, nói tiếp. "Nhưng mà, điều chúng ta lo lắng là, lấy danh tiếng hiện tại của Bùi tiểu thư thì giá cả sẽ rất cao, thậm chí sẽ không đồng ý hợp tác."

"Không thể nào, cô ấy sẽ đáp ứng." Mặc Khiếu Long cực kỳ chắc chắn nói. "Còn về giá cả... tùy cô ấy đưa ra mức giá."

Nói đùa, trải qua mấy lần thân mật "tiếp xúc" này, giao tình giữa hai người bọn họ đã rất sâu, thứ sáu này bọn họ còn hẹn nhau cùng đi ăn cơm đây?!

Dĩ nhiên, còn có ân tình của hai năm trước, anh có lòng tin, cô chắc chắn sẽ đồng ý.

"Vâng, Tổng giám đốc." Vương Tiểu Tương hiển nhiên cũng bị giọng điệu chắc chắn của anh thuyết phục, mười phần tin tưởng.

Chỉ cần nhà thiết kế thời trang xuất sắc nhất châu Á hợp tác với Ngự Lũ, triển lãm vải năm nay, Ngự Lũ chắc chắn sẽ đứng đầu không ai địch lại.

Nhìn cấp dưới rời đi lòng tràn đầy vui sướng, nụ cười nơi khóe miệng Mặc Khiếu Long không tự chủ lớn hơn.

Không nghĩ tới, hai năm trước chỉ vô tình cho cô vải vóc, lại mang đến lợi ích thật lớn cho việc phát triển sự nghiệp của anh.

Thật ứng nghiệm với cách nói của một quảng cáo trên ti vi: "Thế sự khó đoán trước, hãy quan hệ tốt với mọi người một chút."

"Cái gì!"

Mặc Khiếu Long ngẩng đầu lên từ màn hình máy tính, không dám tin vào những gì tai mình nghe được.

Anh hẹn gặp bằng điện thoại cũng còn không có đánh liệt! Đã vậy còn quá nhanh liền đá phải tấm sắt...

"Cô ta nói vải vóc của chúng ta không đủ mùa xuân?" Hơn nữa còn là một tấm sắt không nhỏ.

"Vâng, Bùi tiểu thư muốn tôi nói lời xin lỗi với ngài, triển lãm quốc tế thiết kế xuân hạ sang năm cũng sẽ không sử dụng vải vóc của Ngự Lũ."

Vừa về tới văn phòng đã bị gọi đến làm cho Vương Tiểu Tương run sợ.

Có lúc, hiệu suất quá tốt cũng không phải là chuyện tốt, nhìn xem, sắc mặt bây giờ của ông chủ, thực sự dọa chết người.

"Shit!" Mặc Khiếu Long thô lỗ mắng một tiếng.

Cái trò quái quỷ gì đây!

Mấy ngày nay, quan hệ của bọn họ rất thân thiết, trong giới thương nghiệp còn truyền ra rất nhiều tin đồn, bọn họ đang yêu nhau, cô cũng không phủ nhận, ngay cả cha của anh cũng biết quan hệ giữa anh và cô, hiện tại...

Không nghĩ tới cô cũng không nể mặt của anh một chút nào!

Vương Tiểu Tương không dám thở mạnh, vẻ mặt bây giờ của Tổng giám đốc giống như chỉ cần gây ra một tiếng vang cũng có thể giết người.

"Cô ấy nhìn hết tất cả các loại vải sao?"

Chắc chắn là do cô không nhìn thấy hết tất cả các loại vải nên mới từ chối.

Anh nhớ, trong đó có mấy loại hoa văn trên vải là do cô thiết kế lúc trước gửi qua email cho anh, thiết kế của cô tại sao cô có thể không thích được chứ?!

"Bùi... Bùi tiểu thư nói bên kia cái gì cũng có, tất cả đều nhìn rồi."

"Cô ta có biết bên trong tất cả đều có các họa tiết đã được cải tiến theo đề nghị của cô ta hay không?"

"Biết, cô ta còn nói chúng ta in rất tốt." Vương Tiểu Tương run rẩy đáp, đầu lưỡi cũng sắp bị hàm răng cắn vào.

"Đồ vô dụng! Nếu in rất tốt, tại sao cô ấy không muốn dùng?"

Đây là lý do thoái thác kiểu gì vậy?!

"Tổng giám đốc..." Bây giờ Vương Tiểu Tương mới cảm thấy hối hận tại sao vừa rồi mình lại không gọi giám đốc bộ phận tiêu thụ đi vào cùng cơ chứ, nếu không bây giờ cô cũng không phải run sợ đứng ở chỗ này.

Mặc Khiếu Long nâng cao mi mắt nhìn chằm chằm vào cô.

"Ừ... Tổng giám đốc... Còn có một chuyện khác nữa."

"Nói mau!" Có cái gì mà cứ ấp a ấp úng, anh cũng không tin còn có chuyện làm cho anh cảm thấy hỏng bét hơn so với chuyện đá phải tấm sắt này chứ.

"Chúng tôi... Chúng tôi nghe... Nghe nói, công ty thời trang Milan của Italy tính toán mời Mã Lâm tiểu thư làm cố vấn thiết kế cho bọn họ, đây là lần đầu tiên bọn họ cam kết người cố vấn không phải là người Italy..."

"Cái gì?!" Mặc Khiếu Long bật dậy từ trên ghế.

Người con gái đáng chết! Dám chạy đến công ty đối thủ của anh.

"Hơn nữa trong triển lãm vải năm nay, Bùi tiểu thư giống như đã quyết định cùng bên với bọn họ." E sợ cho ông chủ nóng tính còn chưa cháy đủ, Vương Tiểu Tương lại bổ sung một câu.

"..." Rất tốt! Lửa giận của anh đã lên đến đỉnh điểm.

Thế nên người con gái kia không nói với anh! Chuyện quan trọng này mà cô không nói cho anh biết!

Khó trách ngày đó ở trên hội trường, cô mới nói là không muốn nhận xét, thì ra người ta là ông chủ của cô.

"Tốt lắm, tôi biết rồi, chuyện này tôi sẽ xử lý."

Nụ cười đẹp trai trăm năm khó gặp vào lúc này hoàn toàn bị che dấu bởi khí lạnh ngàn năm, Mặc Khiếu Long cho cấp dưới ra ngoài, lâm vào suy tư.

Anh thực sự cần phải xử lý thật tốt.

Bởi vì anh tuyệt đối không cho phép chuyện phản bội, vong ân phụ nghĩa xảy ra ở trên người của anh.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn ღ๖ۣۜMinhღ về bài viết trên: Hạ Quân Nguyệt, Hạ Tịch Nguyệt, Lãng Nhược Y, Minh Nguyệt75, ciuviho, phuongtieuhi
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 20 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bubenoluz, chalychanh, Google Adsense [Bot], hienchuse, Hải Như, little_loan, lovepthien, Lạc thần2k, natalicao, navie1609, Nguyễn Ngọc Đông Anh, Nguyễn Vũ An Thy, ngyenhi, pandainlove, phamquy83, thanh liễu, thuhong303, valsk và 1579 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

2 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

[Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

5 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

6 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ)

1 ... 87, 88, 89

7 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 58, 59, 60

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 109, 110, 111

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang

1 ... 71, 72, 73

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi

1 ... 46, 47, 48

11 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 37, 38, 39

[Hiện đại - Hài] Tuyệt đối không được - Đào Đào Nhất Luân

1 ... 25, 26, 27

13 • [Hiện đại] Bà xã trẻ xã hội đen - Minh Khê

1 ... 73, 74, 75

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 240, 241, 242

15 • [Cổ đại] Công tử khuynh thành - Duy Hòa Tống Tử

1 ... 25, 26, 27

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 96, 97, 98

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

20 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123


Thành viên nổi bật 
Nguyên Tĩnh Nhã
Nguyên Tĩnh Nhã
The Wolf
The Wolf
Mía Lao
Mía Lao

Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 2101 điểm để mua Nữ vương
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 474 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 649 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 250 điểm để mua Minie Bed
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 450 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 1162 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1105 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 1051 điểm để mua Thiên thần xanh
Etalts: PR: Trùng sinh chờ em lớn
thienthantuyet7040: Mình đang muốn tìm truyện cổ đại,xuyên không,nữ chính xuyên qua rất giỏi về y thuật,tính tình ăn miếng trả miếng,trong 1 lần vô tình cứu nam 9 bị thương và điều trị,nữ 9 có nói là nam 9 nợ nữ 9,,sau đó, do tình thế bị ép gả cho 1 người ăn chơi nên đã chấp nhận cầu cứu giao dịch với nam 9 và làm tiểu thiếp cho nam 9 để ko cần gả,mà bấy giờ,do trong phủ nam 9 đã có chính thê,và nhiều di nương khác,nữ 9 tranh đấu tới cùng do có sự hậu thuẫn của nam 9,nên sau khi sinh 1 đứa con trai,đã hạ bệ vợ trước của nam 9 và lên nữ chủ luôn,truyện tranh đấu rất hay,nữ 9 rất hung dữ,có khả năng lấy chổi chà đập bất cứ ai mà tới làm phiền,nam 9 tính lạnh lùng,nhưng rất cưng nữ 9,cố tình để nữ 9 quậy.Mn có ai bit truyện đó ko,thanks mọi người nha.
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 294 điểm để mua Gấu thiên thần
TrinhNữHoàngCung: Cầu bao nuôi chốn tàng hoa nhưng hại liễu :cry:
The Wolf: Hezzz* thở dài thường thượt *
Sam Sam: bần tăng nghèo lắm huhuhu
Xấu Hổ: Soam = sam á
Xấu Hổ: Phang mi???
Xấu Hổ: Đứa nào
Hạ Quân Hạc: Kao điên
Xấu Hổ: 2222
Kaori Hương: Helloooooo
Xấu Hổ: mãi mới mò đc
Xấu Hổ: chao ôi
Mía Lao: Ahihi bị ăn bom
LogOut Bomb: hakuha -> Độc Bá Thiên
Độc Bá Thiên: Sam bà bà sáng chói lóa @@
Mía Lao: Nà soam nui tui đi =,=
Bà là bà xê lại gần tui @.@ có í vs t sao
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 279 điểm để mua Gấu thiên thần
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 264 điểm để mua Gấu thiên thần
Độc Bá Thiên: ai gần mà đuổi xê :))
Mía Lao: =.,= bần tăng là kẻ tu hành k gần thế tục xê nhao ra

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.