Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 20 bài ] 

Tổng giám đốc vô pháp vô thiên - Thất Tịch

 
Có bài mới 12.05.2017, 20:28
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 11.01.2016, 19:45
Bài viết: 495
Được thanks: 1148 lần
Điểm: 14.81
Tài sản riêng:
Có bài mới [Hiện đại] Tổng giám đốc vô pháp vô thiên - Thất Tịch - Điểm: 10
TỔNG GIÁM ĐỐC VÔ
PHÁP VÔ THIÊN


images

Truyện edit mừng sinh nhật lần thứ 14 của diễn đàn Lê Quý Đôn!

Tác giả: Thất Tịch

Editor: --Tứ Minh--

Beta: Thiên Tú

Số chương: 9 chương

Thể loại: Hiện đại, sủng

Nhân vật chính: Mặc Khiếu Long + Bùi Mã Lâm

Nguồn edit: http://diendanlequydon.com/

Truyện chỉ đăng tại diễn đàn Lê Quý Đôn

Giới thiệu:


"Lâm Lâm, theo quan hệ hiện tại của hai chúng ta, em không nên làm như vậy!"

Tổng giám đốc của công ty Ngự Lũ tức giận nói.

"Không nên làm gì cơ?" Nhà thiết kế Bùi Mã Lâm mờ mịt.

Quan hệ của hai chúng ta? Quan hệ như thế nào?

"Anh muốn em lập tức từ chối lời mời của ‘Milan’, đến ‘Ngự Lũ’ làm cố vấn thiết kế!"

"Xin hỏi Tổng giám đốc Mặc, anh dựa vào cái gì mà ‘đề nghị’ tôi làm như vậy?" Bùi Mã Lâm bất đắc dĩ cười khổ nói.

Chỉ là hai năm trước cô có mượn anh một tấm vải làm vật liệu để hoàn thành bản thiết kế mà thôi, sau này cũng không có gặp lại nhau nữa, tính ra hai người cũng chẳng quen thuộc, tại sao cô phải--

"Anh là bạn trai của em! Thế nên em tất nhiên phải đứng cùng một trận tuyến với anh."

"Anh là bạn trai của tôi?" Bùi Mã Lâm ngạc nhiên nhìn anh.

Chuyện này xảy ra lúc nào? Một mối quan hệ làm người ta phải rung động nha ~~

Chẳng qua nếu Mặc Khiếu Long nghĩ anh ta là Tổng giám đốc thì anh có thể nói gì với cô cũng được, vậy thì anh ta đã quá sai lầm rồi!

Bùi Mã Lâm cô tuyệt đối không phải là đèn đã cạn dầu ~~

~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Đàn ông trưởng thành nên học hỏi một ít rồi!

Cuộc trò chuyện phía dưới xảy ra trong phòng ăn của một khách sạn, nhân vật theo thứ tự là bốn học sinh tiểu học cùng với một người phụ nữ lớn tuổi.

Có thể đây là một buổi lễ tốt nghiệp tiểu học nào đó, Thất Tịch ham vui vừa vặn ở chung phòng khách sạn cùng bọn họ, thời gian ăn sáng, thời gian ăn trưa, đều là bữa ăn theo kiểu tiệc đứng. Trước bàn, một đống người xếp thành hàng dài, trước mặt A Tịch là hai học sinh nam, phía sau là hai học sinh nữ. Tại sao phải miêu tả cặn kẽ như vậy? Bởi vì, lời nói thú vị của hai người kia làm cho người lớn như tôi cũng phải xấu hổ.

Đầu tiên, một trong hai bạn học sinh nữ ở phía sau tôi hỏi: "Này! Người phía trước, vợ của cậu hỏi cậu muốn chia cho cô ấy bao nhiêu vậy?!"

Tôi nghi ngờ quay đầu lại, có chút không hiểu cô gái nhỏ đang "Này" với người nào.

Cô gái nhỏ không để ý đến tôi, lúc này hai cậu bé trai xếp hàng phía trước tôi cùng lên tiếng.

"Chia cái gì?"

Tôi còn chưa quay đầu lại, bé gái ấy nói lại.

"Học bổng của cậu đấy! Hơn một vạn ~~ ít nhất nên chia một ít tiền trợ cấp sửa soạn hành lý cho vợ của cậu chứ!"

Lần này, tôi không quay đầu lại, chờ nghe câu trả lời.

"Được rồi! Mình sẽ chuyển 5000 tệ cho cô ấy mang đi gửi tiết kiệm, và cho các cậu đi mua một ít quần áo, nếu không đủ thì nói với mình."

Người trả lời là cậu bé cao gầy đứng phía trước, vừa nói xong, hai bé gái phía sau tôi lập tức hét lên vui sướng, cậu bé lộ ra nụ cười hả hê kiêu ngạo.

Oa! Thật là cậu bé đẹp trai siêu cấp vô địch! Không chỉ có hai bé gái này muốn hoan hô, mà ngay cả tôi cũng vỗ tay ở trong lòng.

Người đàn ông có bờ vai tốt đấy!

Cho tiền trợ cấp cũng thật dứt khoát, hi vọng cậu tiếp tục giữ vững, bởi vì hiện tại người đàn ông trưởng thành càng không hiểu được trách nhiệm đưa tiền trợ cấp, làm cho vợ phải mệt mỏi giống như đàn bà đã quá tuổi, còn phải lo đông lo tây.

Chỉ là, điều thật sự làm tôi giật mình là, học sinh tiểu học bây giờ không chỉ biết nói chuyện yêu đương, còn biết lập gia đình, hiểu được trách nhiệm và nghĩa vụ rồi.

Chỉ là, không biết về sau bọn họ có nói yêu thương với ma túy hay không?

Aiz ~~

Có phải là tôi quá già rồi, nên buồn lo vô cớ quá hay không?!

Trong truyện này, ba của vai nam chính là một móc nối, kì vọng vô lý của ông thật ra chính là mơ ước của A Tịch.

Ông trời! Nếu quả thật có thể như vậy thì tốt biết bao......

Đọc sách đi!






Đã sửa bởi ღ๖ۣۜMinhღ lúc 19.06.2017, 02:52, lần sửa thứ 4.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 13.05.2017, 11:19
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Lam Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Lam Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.12.2016, 16:05
Tuổi: 17 Nữ
Bài viết: 351
Được thanks: 1766 lần
Điểm: 18.66
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đai] Tổng giám đốc vô pháp vô thiên - Thất Tịch - Điểm: 1
Xé tem ủng hộ bạn :iou:


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thố Lạt về bài viết trên: --Tứ Minh--
     
Có bài mới 13.05.2017, 12:27
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 11.01.2016, 19:45
Bài viết: 495
Được thanks: 1148 lần
Điểm: 14.81
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đai] Tổng giám đốc vô pháp vô thiên - Thất Tịch - Điểm: 100
Chương 1:


Editor: --Tứ Minh--


“Ha ha...” Một tràng cười đắc ý, vang vọng khắp mọi ngóc ngách của hội chợ triển lãm rộng lớn.

Tại thành phố Frankfurt của nước Đức, mỗi năm một lần, Hemitextile là hội chợ vải và phụ liệu may mặc có quy mô lớn nhất thế giới, mặt hàng tơ sợi nhân tạo của ‘Ngự Lũ’ đến từ Đài Loan có thể nói là tạo được sự quan tâm vô cùng lớn.

Bởi vì đây là loại vải do Ngự Lũ sáng tạo ra từ một loại sợi rất độc đáo, dường như trở thành tiêu điểm của hội chợ. Màu sắc và hoa văn vô cùng xinh đẹp rực rỡ lại ẩn chứa một loại khí chất quý tộc. Trở thành mục tiêu tranh giành của các nhà thiết kế danh tiếng.

Kết quả này đã làm cho người dẫn đầu đoàn người đi tham gia hội chợ là giám đốc bộ phận kinh doanh Tạ Đình Ngạn hài lòng cười không ngừng, đồng thời không ngừng vỗ vai đàn em đứng bên cạnh mình là Mặc Khiếu Long, người phụ trách giám sát quầy trưng bày sản phẩm.

"Chú em, cái này được gọi là sức mạnh, là thực lực. Lần này Ngự Lũ đã thành công, ha ha ha..." Sửa sang xong một đơn đặt hàng cuối cùng, anh ta cười đến mức không thể khép miệng lại. Cuối năm này chắc chắn là -- được no căng bụng!

"Bộ phận thiết kế có công lớn nhất." Người đàn ông bị gọi là chú em nhíu mày, dường như không thích hành động đập vai, lại xưng hô anh em thân mật như vậy.

Tạ Đình Ngạn nhiệt tình lắc đầu, có chút không đồng ý với tính khiêm tốn của anh. "Người có công lớn nhất là cậu, nếu không phải cậu có ánh mắt sắc sảo, biết nhìn xa trông rộng, có năng lực ngăn chặn mọi nghị luận của mọi người, lại có thể thuyết phục được cấp trên đồng ý thành lập nên bộ phận nghiên cứu, thì làm sao có thể nghiên cứu ra loại tơ nhân tạo có hoa văn đặc sắc thịnh hành như vậy được? Năm nay sợi tơ nhân tạo làm nên thành tích to lớn như vậy, tôi dám chắc cậu làm việc ở Ngự Lũ cũng sẽ thuận lợi.”

"Đó là do giám đốc có phương pháp lãnh đạo."

"Nói hay lắm!" Người đàn ông được nói đến rất vui vẻ tiếp nhận lời khen, vỗ nhẹ bả vai của Mặc Khiếu Long, rõ ràng là hết sức hài lòng với cách nói này.

"Cho dù nói như thế nào đi nữa thì năm nay cậu sẽ thành công rực rỡ, khi trở về tôi sẽ báo cáo kết quả lên trên, lúc đó tôi sẽ khen cậu thật tốt." Anh ta luôn có một loại cảm giác, chàng trai có dáng vẻ đầy khí chất cao quý này chắc chắn có hậu thuẫn không nhỏ, nếu không làm sao cấp trên có thể tiếp nhận đề án của cậu ta, không nói hai lời liền bỏ ra hàng triệu tệ để thiết lập bộ phận nghiên cứu chuyên môn.

"Cảm ơn quản lý Tạ." Mặc Khiếu Long vẫn lịch sự nói cảm ơn, trong khi đó ánh mắt lại tập trung vào cô gái đang đi qua đi lại trước gian hàng.

"Thật xin lỗi." Cô bé kia vừa thấy đã thu hút được sự chú ý của anh, ngay lập tức nhìn về phía anh: "Xin chào hai vị, các ngài khỏe chứ, tôi là sinh viên thiết kế thời trang của Học Viện Nghệ thuật Milan, cũng đến từ Đài Loan. Xin hỏi, các ngài có thể cho tôi một ít vải để làm vật liệu thiết kế cho tác phẩm tốt nghiệp của tôi không?"

Đó là một cái cô gái Phương Đông, dáng người cao gầy, một cặp kính gọng đen che khuất toàn bộ khuôn mặt, mái tóc dài hơi xoăn xõa trên vai, phối hợp với chiếc áo sơ mi có kiểu dáng giống con trai và quần dài cá tính, nhìn như thế nào cũng thấy cực kì nhếch nhác.

Vừa nghe xong mục đích đến, trên mặt của Tạ Đình Ngạn lập tức hiện lên vẻ chán ghét.

"Bạn học, những tấm vải này có giá trị rất lớn." Tạ Đình Ngạn rất không khách khí lộ ra ánh mắt xem thường. Vừa nhìn vào cách ăn mặc của cô là biết đây là một sinh viên nghèo không gia thế, không có bối cảnh, thời gian của ông không phải dùng để ứng phó với mấy loại học sinh nghèo kiết xác như thế này.

Nhưng người sinh viên nghèo này không thèm để ý đến ánh mắt coi thường của ông, trên mặt vẫn mang theo nụ cười chân thành như trước: “Tôi biết giá cả của chúng rất cao, nhưng mà, chúng nó rất tuyệt vời, là loại vải trong mơ của tôi, cầu xin các ngài đấy."

Ánh mắt của Bùi Mã Lâm nhìn về phía tấm vải được treo trên tường triển lãm, rất tập trung, rất chuyên chú.

Đi một vòng xung quanh hội trường, cuối cùng cô lựa chọn quay lại trước bảng hiệu bằng tiếng Trung này, ngoài nguyên nhân là do tấm vải thu hút cô quay lại đây ra còn có nguyên nhân khác nữa là cảm giác thân thiết bên trong hàng chữ này.

Một công ty dám ở hội chợ triển lãm quốc tế lấy tên tiếng Trung cho bảng hiệu của công ty, có thể thấy được họ tự tin về sản phẩm của mình như thế nào.

Tạ Đình Ngạn cố ý ngoáy ngoáy lỗ mũi, quyết định không để ý tới cô nữa.

Bùi Mã Lâm cắn nhẹ môi dưới, ánh mắt mong ngóng chuyển về phía người con trai cao lớn vẫn im lặng không lên tiếng kia.

"Bản thiết kế của cô đâu?"

Điều làm cho cô vui mừng là, người con trai kia lại để ý đến cô!

"Ở chỗ này." Vừa nghe xong câu hỏi, cô hết sức vui mừng, ngay lập tức lấy một quyển sách vẽ từ trong ba lô ra.

Cầm lấy quyển sách vẽ, người con trai nghiêm túc lật xem từng tờ từng tờ một, khuôn mặt vốn bình thản dần dần chuyển thành chuyên chú.

"Tất cả đều do cô vẽ?"

"Ừm." Bùi Mã Lâm đẩy đẩy mắt kính trên sống mũi, nghiêm túc gật gật đầu.

"Chính cô thiết kế?"

"Đúng!"

"Không tệ." Tiếp tục lật qua lật lại nhìn xem quyển sách vẽ, Mặc Khiếu Long cực kì khẳng định nói lời khen ngợi.

"Tôi xem một chút..." Vừa nghe được lời khen của anh, Tạ Đình Ngạn tò mò, lại gần cầm lấy quyển sách vẽ bắt đầu lật.

"Tàm tạm thôi!" Người trong nghề như anh ta chỉ cần nhìn là có thể phân biệt được các loại màu sắc trong đó.

"Có thể chứ, thưa anh?" Sau nhiều lần rút kinh nghiệm, Bùi Mã Lâm đã biết ai mới là tri âm của cô. Nâng mí mắt lên, cô hướng về phía người con trai lạnh lùng cao hơn mình một cái đầu hỏi.

"Không thể!" Trả lời cô là Tạ Đình Ngạn.

Cầm quyển sách vẽ nhét lại vào tay cô, Tạ Đình Ngạn vẫy vẫy tay giống như đang đuổi ruồi: "Cô gái nhỏ, vải của Ngự Lũ không phải để cho người ta lấy ra làm vật phẩm thí nghiệm, có thể dùng vải của Ngự Lũ để thiết kế đều là các nhà thiết kế tài giỏi, có trình độ cao, cô hãy đi đi!"

"Nhưng tôi chỉ cần vài mét vải là được rồi, không cần nhiều." Cô gái bị từ chối vẫn chưa từ bỏ ý định cầu xin.

"Mười centimet cũng không được!" Tạ Đình Ngạn nghiêm khắc từ chối. Nói đùa, vải chuyên dùng cùa các nhà thiết kế có trình độ, làm sao một học sinh nghèo có thể sử dụng chứ?!

"Thưa anh..."

Bùi Mã Lâm còn muốn nói thêm, không nghĩ tới Tạ Đình Ngạn nhìn cũng không thèm nhìn cô thêm lần nào, quay đầu dặn dò nói: "Stone, tôi đi uống ly cà phê, cậu chờ Aken về rồi thu dọn mọi thứ trong quầy lại nhé."

Triển lãm chỉ còn một ngày, đơn đặt hàng của bọn họ đã sớm đầy tủ hồ sơ, hiện tại còn trông coi quầy hàng đơn giản là cho người đứng ra tổ chức một chút mặt mũi mà thôi, nếu không bọn họ đã sớm rời khỏi nơi này.

Dặn dò xong, Tạ Đình Ngạn xoay người rời đi.

Để lại Bùi Mã Lâm và người đàn ông được gọi là Stone tiếp tục nhìn nhau.

Bầu không khí có chút lúng túng, nhưng cô gái giống như con gián đánh mãi không chết, đẩy đẩy kính mắt, tiếp tục chuyển mục tiêu sang người đang đứng trong quầy hàng.

"Thưa anh, xin anh đấy! Tôi chắc chắn sẽ không làm hỏng tấm vải này."

"Chủ đề tốt nghiệp của cô là gì?" Mặc dù Mặc Khiếu Long không cười lại luôn im lặng ít nói, nhưng ít ra vẫn còn để ý đến cô.

Bởi vì anh nhìn ra được, đằng sau cặp kính vừa to vừa dày như cặp mắt ếch kia, là một đôi mắt tràn ngập tự tin và mong đợi.

Đương nhiên, mấy bản thiết kế thời trang trong quyển sách vẽ vừa rồi cũng là một trong những nguyên nhân làm cho anh nảy sinh "lòng tốt".

Không nghĩ tới một học sinh như cô, vậy mà trình độ thiết kế còn cao hơn hẳn so với bộ phận thiết kế của anh, anh thật sự rất bất ngờ!

"Dòng chảy vàng." Cô cho anh một đáp án.

"Dòng chảy vàng?!" Lông mày của Mặc Khiếu Long nhếch lên, vẻ mặt bình tĩnh chuyển thành kinh ngạc. Không ngờ chủ đề của cô lại không hẹn mà trùng hợp với chủ đề nghiên cứu phát triển của anh năm nay.

"Nếu như không lấy được vải của chúng tôi, cô sẽ làm thế nào?” Thảo nào cô lại coi trọng tấm vải treo trên tường triển lãm kia, bởi vì tấm vải kia có tên là “Năm tháng hoàng kim”.

"Tôi chắc chắn phải lấy được." Ánh mắt của Bùi Mã Lâm lộ ra vẻ kiên định.

Mặc Khiếu Long híp mắt lại lạnh lùng mà nhìn cô gái đứng trước mặt.

Đầu của cô bé này có phải có vấn đề hay không? Đồ vật ở trong tay anh, anh không cho cũng không bán, cô lại có thể nói được chắc chắn như vậy?

"Tôi không điên, tôi biết tôi có thể thuyết phục được anh." Dường như cảm nhận được sóng não của anh, cô nói.

"Cô định thuyết phục tôi như thế nào?" Ha ha! Ngược lại anh lại muốn nghe cô sẽ thuyết phục anh bằng cách nào.

"Cho tôi vải nguyên gốc, tôi sẽ tự tay nhuộm màu, như vậy sẽ không giống với loại vải mà các anh bán cho các nhà thiết kế lớn."

"..." Mặc Khiếu Long im lặng không lên tiếng, chờ câu nói tiếp theo của cô.

"Tôi thích tấm vải này và tính chất của sợi vải, nhưng lại không có một chút hứng thú với màu sắc và họa tiết được in trên tấm vải do các anh thiết kế, cho nên tôi sẽ tự tay nhuộm lại lần nữa."

"Nhuộm lại một lần nữa? Ý của cô là, cô coi thường màu sắc và hoa văn được in trên vải của chúng tôi?" Khuôn mặt của Mặc Khiếu Long trầm xuống.

"Thật xin lỗi, đúng vậy." Bùi Mã Lâm lớn mật gật đầu.

Cô gái không hề sợ hãi đón nhận ánh mắt sắc bén của anh: "Nói thực ra, những hoa văn được thiết kế trên tấm vải này rất tốt, nhưng thiết kế “dòng chảy vàng” của tôi mới có thể thể hiện được điểm tốt nhất của tấm vải này."

"Ồ?" Vẻ mặt của Mặc Khiếu Long lạnh hơn, ánh mắt trừng cô càng đáng sợ hơn. Con nhóc không biết trời cao đất rộng này, thế nhưng lại dám nói màu sắc và hoa văn anh tham gia thiết kế không được đẹp.

"Thưa anh, xin hãy tin tôi, tôi nhất định sẽ thiết kế làm cho tấm vải này thêm rực rỡ và sinh động." Cô gái tự tin kiêu ngạo, giọng điệu không nhượng bộ chút nào.

"Tốt, tôi sẽ cho cô." Mặc Khiếu Long đồng ý rất dứt khoát.

Lần đầu tiên trong đời cảm thấy tò mò với một cô gái, ngược lại anh muốn nhìn xem cô sẽ làm cách nào để “Năm tháng hoàng kim” của anh càng thêm rực rỡ xinh đẹp.

Trên sân khấu, khung cảnh thôn quê phủ một màu trắng tuyết, hiện lên một vẻ đẹp thanh bình, yên ả giữa mùa đông nơi phía bắc của đất nước. Ân Nhã hát một ca khúc “May It Be”, nhạc nền của bộ phim Ma Giới, giọng hát trang nghiêm mà sâu lắng, vang vọng khắp mọi nơi bên trong nhà hát lớn.

Mặc Khiếu Long ngồi tại một phòng riêng trên lầu hai, cùng tất cả khán giả nhìn tấm màn đang chậm rãi được kéo ra.

Nói thực ra, anh cũng không biết tại sao mình lại tới nơi này, xem buổi biểu diễn thời trang của một đám học sinh không chuyên nghiệp. Thậm chí còn phải quyên góp năm trăm franc* ngoài cửa mới giành được phòng riêng này, cùng một giá tiền như thế đủ để anh có thể xem một vở kịch rất hot hiện nay.
*franc: một đơn vị tiền tệ của Pháp , Bỉ, một số nước ở châu Phi... trước khi đồng euro xuất hiện.

Nếu không phải ban ngày lúc kí kết hợp đồng với khách hàng, công ty đề cử anh đến xem lễ tốt nghiệp của Học Viện Nghệ thuật Milan, không chừng có thể phát hiện được gương mặt ưu tú mới, thì anh cũng không tới nơi này.

Mà anh sớm đã quên nữ sinh kiêu ngạo ba tháng trước làm náo loạn tại hội chợ triển lãm, cũng quên mất khuôn mặt của cô, nhưng khi trên bảng danh sách tiết mục hiện lên hai chữ “Dòng chảy vàng” đập vào mắt, mới làm anh chợt nhớ ra.

Không sai, sau khi hội chợ triển lãm kết thúc, anh có gửi cho nữ sinh kiêu ngạo kia một số mẫu vải để làm thiết kế cho buổi tốt nghiệp, sau đó liền không liên hệ với cô nữa. Không nghĩ tới hôm nay lại trùng hợp như vậy, có thể nhìn thấy thiết kế của cô trong buổi lễ này.

Cũng tốt, đêm nay sẽ xác nhận xem năng lực của cô có đúng như những gì cô đã từng nói không.

Ánh đèn trên sân khấu có chút thay đổi, tất cả sự chú ý của anh đều đặt lên sân khấu.

Bên trên sân khấu hình chữ T truyền thống, được trải đầy tơ lụa, khi âm nhạc vang lên, hai bên sân khấu từ từ xuất hiện hai người mẫu với mái tóc được chải giống như những người đẹp thời Trung Cổ, trên người không mang một đồ trang sức nào, cả giày cũng không đi, chỉ mặc một chiếc váy ngắn liền thân bằng vải lụa có họa tiết được dệt bằng tơ vàng.

Chiếc váy mỏng màu trắng ngà mềm mại xen kẽ với tơ vàng, cùng với tính chất đặc thù của sợi vải, làm cho người xem có cảm giác như trong mây mù đột nhiên xuất hiện một hạt mưa, hạt mưa rơi xuống trên thân thể lung linh tinh tế của những người mẫu này, giống như những viên trân châu, trang nhã, xinh đẹp mà thoát tục.

Theo sát, là thánh nữ mặc chiếc váy dài cao quý, những họa tiết tơ tằm màu tím nhạt, xanh biếc, đỏ nhạt, phấn vàng, làm cho vải vóc dường như trở nên sống động như có sinh mệnh, lộ ra đường cong quyến rũ trên người những người đẹp này.

Đột nhiên tấm màn sân khấu đột ngột rơi xuống, toàn bộ biến thành đêm tối, một lát sau trên trời bay xuống những viên pha lê như những bông hoa tuyết màu bạc, lúc này nhóm người mẫu bắt đầu múa váy, trở thành những đóa hoa, lập lòe ánh lửa, nở rộ trong đêm.

Mặc Khiếu Long cùng toàn bộ khán giả bị một màn này làm cho kinh ngạc không nói nên lời, anh không ngờ, thật sự không ngờ tới tấm vải “năm tháng hoàng kim” của anh lại có thể tạo ra một sức sống mãnh liệt như vậy.

Cho dù là cảnh ban ngày ở thôn quê đầy tuyết trắng, hay ban đêm ảm đạm ánh sao, tấm vải của anh đều có thể lộ ra sự hấp dẫn đặc thù.

Trước khi kết thúc, anh lặng lẽ rời đi.

Không cần xem kết thúc, bởi vì anh biết, người con gái phương đông tên Mã Lâm đã thành công phủ lên tấm vải “năm tháng hoàng kim” của anh một sức sống mới đầy rực rỡ.

Anh không thể không thừa nhận, cô gái tên Mã Lâm này thật sự có chút tài năng.

Hai năm sau.

Đài Bắc, vào cuối đông.

Trong phòng họp Tổng quản lý của công ty Ngự Lũ, bầu không khí như đông lại, một cuộc hội nghị cấp cao đang nghiêm túc tiến hành.

"Tổng giám đốc, đây là vụ kiện đầu tiên mà cậu nhận kể từ khi thăng chức, cậu có thể giải quyết được chứ?" Chủ tịch Hội đồng quản trị Mặc Đông Tiến lạnh lùng nhìn người con trai đang ngồi ở phía bên kia bàn hội nghị, giọng nói cũng không có vì cậu là con trai của mình mà dịu dàng hơn chút nào.

"Có thể." Mặc Khiếu Long chắc chắn đáp, giọng điệu cũng không tốt hơn so với cha mình là mấy.

Buối sáng, từ lúc bắt đầu nhận được tin tức kia cho đến giờ, tâm trạng của anh cũng chẳng tốt hơn chút nào, biểu cảm trên khuôn mặt càng thêm rét lạnh như băng ở bắc cực.

Shit! Lại có người dám uy hiếp anh?

"Rất tốt, tôi cũng không hi vọng công ty con xảy ra vấn đề gì, cũng đừng để cho giới truyền thông đưa ra những lời đánh giá không tốt đến toàn bộ tập đoàn. Tổng giám đốc, làm thế nào để nắm bắt lòng người chắc hẳn cậu cũng biết đúng không?"

Mặc Đông Tiến nhìn con trai của mình, nhịn không được mà cười trộm trong lòng. Ông dám chắc hiện tại trong lòng thằng nhóc này đang nóng như lửa đốt nhưng vì ngại có ông ở đây nên không dám phát tác.

Dù sao, bị người khác đánh lén phía sau, cũng không phải là chuyện vinh dự gì, người rất sĩ diện như con trai ông có thể nuốt trôi được cơn tức này mới là lạ!

Quả thật, Mặc Khiếu Long không thể nuốt trôi được cơn tức này: “Tôi biết, thưa Chủ tịch, ngài không cần phải lo lắng về chuyện này, tôi sẽ không để cho tập đoàn chịu một chút tổn thất nào.” Bời vì anh chẳng có gì sai trong toàn bộ sự việc này.

"Đúng vậy! Chủ tịch, xin ngài yên tâm, Tổng giám đốc chắc chắn có thể xử lý chuyện này một cách tốt nhất." Tạ Đình Ngạn ngồi bên tay phải của Mặc Khiếu Long, khiêm tốn hứa hẹn với người ngồi phía đối diện. Năm đó, anh ta biết lai lịch của thằng nhóc này không nhỏ nhưng không nghĩ tới cậu lại là thái tử, anh rất vui mừng vì ánh mắt của anh hơn người, theo đúng thái tử.

Mặc Đông Tiến quay đầu nhìn Tạ Đình Ngạn, ánh mắt nghiêm khắc: "Tạ quản lý, anh là người quản lý bộ phận PR cùng bộ phận nghiệp vụ, nếu chuyện này mà giải quyết không tốt thì anh cũng không có kết quả tốt đâu."

"Tôi biết, thưa Chủ tịch." Tạ Đình Ngạn ngồi nghe lời giáo huấn, hai tay không ngừng lau mồ hôi chảy ra ở trên trán, gật đầu như giã tỏi.

Hai năm nay, anh dựa vào mối quan hệ từng làm cấp trên của Mặc Khiếu Long mà liên tục thăng chức, cho đến bây giờ chức vụ của anh đã nắm giữ đối nội đối ngoại hai ngành lớn, ở Ngự Lũ anh có thể được xem là dưới một người trên ngàn người.

"Tốt, các cậu cứ tiếp tục thảo luận với nhau, tôi phải đi rồi."

Mặc Đông Tiến đứng lên rời khỏi chỗ ngồi, từ ba, bốn năm trước sau khi để cho Khiếu Long vào Ngự Lũ, ông cũng từ từ rút khỏi giai cấp quản lý. Tháng trước, Mặc Khiếu Long chính thức trở thành Tổng giám đốc, ông cũng chẳng còn lý do gì mà ở lại nơi này cho vướng chân vướng tay.

Nhất là, hiện tại ông phải nhanh chóng rời đi, để cho các nhân viên xấu số này làm con tốt thế mạng, để cho con trai bảo bối của ông “bày tỏ cảm xúc” thật tốt.

"Chủ tịch đi thong thả." Tất cả nhân viên tham dự hội nghị đều đồng loạt đứng lên cung kính chào, cho đến khi ông cùng thư ký đi ra khỏi cửa mới ngồi xuống.

Không có Mặc Đông Tiến ở trong phòng họp, bầu không khí càng trở nên nặng nề hơn, tất cả mọi người đều biết thời gian kế tiếp bọn họ sẽ cực kì khổ sở, bởi vì cách giải quyết vấn đề của Mặc Khiếu Long càng lạnh lùng, tàn khốc hơn so với Mặc Đông Tiến, làm việc ở dưới trướng của anh lúc nào cũng phải duy trì trạng thái chuẩn bị chiến đấu cao độ.

"Nói đi! Tình huống hiện tại là như thế nào?" Ánh mắt nhìn chăm chú vào đội ngũ luật sư, Khiếu Long nhanh chóng đặt ra câu hỏi.

Năm vị luật sư nổi tiếng trong nước ngồi thành một hàng hết nhìn bên trái lại nhìn sang bên phải, không ai muốn đứng ra làm người chết thay.

"Nói nhanh! Tôi không có thời gian mời các anh đến đây để uống cà phê."

Ánh mắt sắc bén lại liếc qua một lần nữa, tiếp nhận được ánh mắt khiếp người ấy, tất cả mọi người đều đồng loạt dựa sát vào chiếc ghế sau lưng hơn một chút, dường như muốn tìm kiếm một chút cảm giác an toàn.

Đừng đùa, trước mặt một con sư tử đang nổi giận, vẫn nên tránh xa một chút thì tốt hơn.

"Báo cáo Tổng giám đốc..."

May mắn, trong tình thế nguy hiểm vẫn còn người hùng xuất hiện, một người phụ nữ ngồi gần Mặc Khiếu Long nhất mở miệng nói trước.

"Luật sư đại diện cho công ty Mã Lâm nói rằng, tầm vải được làm từ công nghệ nano này là ý tưởng của Bùi tiểu thư nghĩ ra cho nên nó thuộc về bản quyền sáng chế của cô ấy."

Tạ Linh Ngạn – một trong những thành viên trong nhóm tư vấn của công ty, là ứng cử viên số một cho chức con dâu của chủ tịch Mặc, ở trước mặt Mặc Khiếu Long, cô có tư cách dũng cảm hơn so với người khác.

"Chết tiệt!" Nghe xong lời nói của cô, Mặc Khiếu Long tức giận đập bàn, làm cho tất cả mọi người ngồi ở đó hoảng sợ: “Chó má! Nói bậy! Cô ta chỉ được cái nói mồm, trên thực tế phát triển nghiên cứu và sản xuất đều do Ngự Lũ đầu tư, các người nói xem bản quyền nên thuộc về bên nào?”

Đúng như anh dự đoán, buổi lễ tốt nghiệp đã thành công làm cho cô gái có đôi mắt to như mắt ếch kia thể hiện một cách xuất sắc tài năng của mình, vừa mới tốt nghiệp xong đã trở thành đối tượng tranh giành của các nhà thiết kế nổi tiếng.

Chỉ hai năm ngắn ngủi đã nổi tiếng toàn thế giới, hiện tại đã trở thành một thương hiệu thiết kế độc lập.

Tốt! Cái người này, lòng tham cũng thật lớn.

Hừ! Nếu không phải năm đó anh ra tay giúp đỡ thì cô ta có được như ngày hôm nay sao?

“Thế nhưng...” Tạ Linh Ngạn lập tức đánh vỡ sự tự tin của Tổng giám đốc. “Đối phương nói bọn họ có chứng cứ về lời hứa hẹn độc quyền của ngài với cô Mã Lâm.”

“Nói lung tung gì thế!” Đúng như mọi người dự đoán, Tổng giám đốc nóng tính lại quát lên.

Từ sau lần trình diễn trong buổi lễ tốt nghiệp làm cho anh nhớ mãi không quên, anh đã không gặp lại cô gái tên Mã Lâm này, cô ta sẽ có chứng cứ gì chứ?

Tạ Linh Ngạn cười lạnh một tiếng, mang một đống tư liệu đưa đến trước mặt anh.

“Trong này có một số email do đối phương cung cấp, trên đó có lời hứa hẹn của Tổng giám đốc.”

Từ trước đến giờ cô vốn không biết Mặc Khiếu Long thường xuyên trao đổi email với cô gái này, tuy nội dung được viết bên trong đều rất ngắn gọn, phần lớn là những câu hỏi liên quan đến công thức và lời quan tâm. Nhưng, khi biết người yêu của mình có một người bạn trên mạng, vẫn làm cho cô cảm thấy không thoải mái.

"Shit!" Xem từng tờ từng tờ một, Tổng giám đốc Mặc rất không lịch sự lại mắng một tiếng.

Đáng chết! Anh đã sớm quên mất mấy thứ này!

Đúng thế, anh không có bất kì quan hệ gì với cô, cũng không quan tâm tới “ân tình” cho vải, nhưng cô muốn trả ơn, nên không ngừng gửi tới những mẫu hàng ở Châu Âu, cùng những tin tức mới nhất coi như báo đáp.

Khi nhìn thấy những tư liệu có cơ hội buôn bán to lớn kia, theo phép lịch sự anh cũng thỉnh thoảng sẽ gửi thư lại cảm ơn cô, không ngờ rằng... Cô gái này lại dùng nó làm chứng cứ!

Đáng giận! Sao cô ta có thể công khai thông tin trao đổi giữa hai người?

Tạ Linh Ngạn lạnh lùng nhìn anh, trong mắt lộ ra sự khôn khéo của luật sư “Vì thế nên kế hoạch của ngày hôm nay chính là gặp mặt Bùi tiểu thư bàn điều kiện”.

“Bàn điều kiện gì chứ?” Mặc Khiếu Long trừng mắt nhìn cô một cái, gần như gầm thét lên: “Tôi với cô ta thì làm gì có điều kiện gì mà để bàn chứ? Đúng thế, trong email cô ta gửi phương án cho tôi, có mấy khối vải dệt Pháp cũng là do cô ta đưa tới, nhưng người bỏ tiền ra để mở rộng công tác nghiên cứu là tôi, vì cái gì mà cô ta được độc quyền? Tại sao tôi lại phải bàn điều kiện với cô ta?”

Nhìn anh gào thét Tạ Linh Ngạn cũng không sợ hãi, cười lạnh trả lời: “Quan trọng là anh có hứa hẹn với người ta.”

Cô lấy từ bên trong ra một bức thư đưa cho anh.

“Ở đây anh viết là đồng ý cùng cô ta chia sẻ thành quả, điều này không phải đã nói rằng kĩ thuật nano cũng là tài sản trí tuệ của cô ta sao? Loại kiện cáo này phải nên nhanh chóng kết thúc, cách tốt nhất là ngồi xuống cùng nhau nói chuyện, nếu mục đích của bọn họ là tiền, vậy thì chúng ta đưa tiền cho bọn họ là giải quyết được rồi.”

“Đưa tiền liền giải quyết được?” Nghe được ý kiến của cô, lửa giận trong người Mặc Khiếu Long bốc lên: “Tại sao tôi lại phải đưa tiền cho cô ta, tại sao tôi phải hòa giải? Nếu như những chuyện như thế này đều chỉ cần bỏ tiền ra để giải quyết, vậy một năm chúng tôi phải bỏ bao nhiêu tiền để chi trả cho nhóm tư vấn của các cô để làm gì?”

Thật là tốt!

Tạ Linh Ngạn cố gắng kiềm chế tính tình, nghe anh nổi bão, khuôn mặt càng lúc càng khó coi: “Nếu không làm như vậy, Tổng giám đốc ngài còn có phương pháp giải quyết nào tốt hơn? Trong thư anh đúng là đã cảm ơn đối phương cung cấp phương pháp nghiên cứu và phát triển công nghệ nano.” Dám ở sau lưng cô gửi thư qua lại với người con gái khác, đáng đời rơi vào bẫy của người phụ nữ xấu!

Nghe được lời trách móc của cô, Mặc Khiếu Long mím chặt môi, vẻ mặt lạnh lùng.

Hai năm qua, anh không có cách nào nảy sinh tình cảm với cô, cũng là bởi vì cô quá mạnh mẽ.

Trước kia, khi làm một công tố viên cô lúc nào cũng nói chuyện hung hăng, giống như cả thế giới này đều là kẻ ngu ngốc, chỉ có mình cô mới là người thông minh, có trí tuệ.

Nhìn thấy người yêu của mình không vui, Tạ Linh Ngạn tiếp tục chỉ vào đống văn kiện nhấn mạnh: “Đây đều là những chứng cứ có tác dụng của đối phương, anh không được coi thường”.

“Cho nên cô cảm thấy tôi nên đưa tiền để hòa giải?”

“Hòa giải mới là phương pháp giải quyết có lợi nhất cho chúng ta.”

Tổng giám đốc không nói thêm gì nữa, vẻ mặt càng thêm lạnh lùng.

"Khụ khụ khụ... Tổng giám đốc..." Nhìn thấy bầu không khí trở nên có chút cứng nhắc, một vị luật sư lớn tuổi vội vàng lên tiếng hòa hoãn: “Theo đề nghị của tôi, trước hết ngài nên gặp mặt Bùi tiểu thư nói chuyện, nhân tiện làm rõ một số vấn đề.”

Sau khi đọc xong những thư tín đó, ông có cảm giác là đối phương rất kính trọng đối với Tổng giám đốc Mặc, thậm chí còn có chút cảm ơn ở trong đó.

Có lẽ, mọi chuyện cũng không khó giải quyết như những gì bọn họ nghĩ, nếu như có thể đạt thành nhận thức chung, thì sẽ tìm được phương pháp giải quyết mà không có tổn thất gì.

Đề nghị của vị luật sư có kinh nghiệm làm cho Mặc Khiếu Long có thể chấp nhận được, anh gật đầu nói: “Tôi chắc chắn sẽ đi tìm cô ấy để nói chuyện.”

Những sợi vải được làm từ công nghệ nano không thấm nước, sợi vải siêu mềm, không những được gọi là phát minh thế kỷ của con người, mà còn là cơ hội kinh doanh, buôn bán vải của cả thế giới với lợi nhuận cực lớn là hàng trăm triệu đô la trong một năm.

Đây là công sức anh bỏ ra hơn một năm để nghiên cứu, không ai có thể cướp đi được!

Cái đồ vong ơn bội nghĩa, đừng quên năm đó là ai ra tay trợ giúp cô trở thành nhà thiết kế nổi tiếng trên thị trường quốc tế.

Bọn họ nói không sai, anh nhất định phải tự mình tìm cô để nói chuyện.

Anh nhất định phải ở trước mặt cô hỏi cho rõ ràng, chẳng lẽ những bức thư cảm ơn kia đều là giả hết sao?

Bằng phát minh này và ân tình cô thiếu anh trong quá khứ, anh sẽ cầm lại hết tất cả.

Không có?

Mặc Khiếu Long kiểm tra lại lần nữa trong hàng chục thư tín kia, quả thật không có thư trả lời mà anh đang chờ đợi.

Người phụ nữ đáng chết!

Hiếm khi đại thiếu gia nhà họ Mặc là anh chủ động viết thư cho cô, vậy mà cô ngay cả trả lời cũng không thèm.

Ba ngày! Anh đã kiên nhẫn chờ đợi trong ba ngày.

Chưa có một ai có thể làm cho anh phải ngồi chờ đợi thư suốt ba ngày liền!

$^%*... Mặc Khiếu Long nhịn không được chửi rủa một tràng dài.

Trước kia đều là cô chủ động viết thư cho anh, chỉ cần anh đáp lại, cho dù chỉ là hai chữ “cảm ơn” đơn giản, cô sẽ trả lời lại ngay lập tức nói “đã nhận”.

Nhưng lần này, cô gái kia lại không thèm để trong lòng.

Uổng công lần này anh viết cho cô một bức thư “hỏi thăm” thật dài, vậy mà trong hộp thư ngay cả bóng dáng của cái thư hồi âm cũng chẳng thấy đâu.

Cô cố ý, nhất định là cố ý!

Bản chất của con người vốn tham lam, tham lam lợi ích.

Tại sao lại có thể có người phụ nữ thay đổi nhanh như thế chứ? Người phụ nữ vong ân bội nghĩa như thế? Người phụ nữ không biết tốt xấu như thế?

Mặc Khiếu Long liên tục mắng người con gái kia một chuỗi thật dài, chỉ hận không thể xuất hiện trước mặt cô chửi mắng một trận.

Nếu biết trước cô là loại người qua sông đoạn cầu thì lúc trước anh chắc chắn sẽ không mềm lòng đưa vải cho cô, giúp cô hoàn thành bài tốt nghiệp.

Đáng giận! Đáng giận!

Những bức thư gửi qua email, cô cũng dám công khai, để cho anh bị mất mặt.

Một đám luật sư chỉ biết ăn! Ngay cả chuyện đơn giản như thế này cũng bát anh phải tự mình giải quyết...

"Anh trai~"

Trong lúc anh tức giận muốn đập nát cái máy tính thì dưới màn hình xuất hiện một lời mời chat video.

Chân mày của Mặc Khiếu Long nhíu chặt hơn, dùng sức nhấn nút tròn nhỏ tắt đi.

Lúc trước, anh không nên để con nhóc kia giúp anh cài đặt internet để kịp thời nói chuyện với nhau. Mỗi lần lên internet đều bị cô bắt được.

"Anh trai~"

Chưa từ bỏ ý định, Mặc Linh Lung lại call lại lần nữa, lần này cũng là một lời mời chat video.

Cạch!

Mặc Khiếu Long trực tiếp tắt máy tính, không thèm để ý đến đứa em gái trong bụng toàn ý nghĩ kì quái kia.

Đêm nay tâm tình của anh rất không tốt, hiện tại điều anh không muốn nghe nhất là những lời oán giận, kêu khổ.

Mà con nhóc kia, chỉ biết gây phiền phức, lúc nào cũng oán giận, kể khổ với anh!

Anh đầy một bụng oán giận còn chưa biết trút lên ai đây này?

Bùi Mã Lâm chết tiệt! Chẳng lẽ cô thật sự muốn tôi tự mình đến cửa tìm cô để nói chuyện sao?


Truyện chỉ đăng tải trên diendanlequydon.com!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 20 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: anhthunguyenngoc, Ayunthon, Chinhchoe, dieunghi21, Diệp Nhi, ford phia nam, Google Adsense [Bot], Hitory, lien.lethi, Little Little, Macthan12, nunu2906, Phuongphuong3, phạm ngọc hân, tara, Vananh159147, Xaxanguyen và 1317 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

2 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 34, 35, 36

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 19, 20, 21

4 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

5 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 120, 121, 122

7 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 176, 177, 178

8 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

10 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

11 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

12 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75

13 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

16 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

17 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

18 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 57, 58, 59

20 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 23, 24, 25


Thành viên nổi bật 
Trúc Quỳnh
Trúc Quỳnh
susublue
susublue
yentula
yentula

Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 1045 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 994 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 945 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1912 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 899 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1648 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 855 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 1568 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 289 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 279 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1820 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 966 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1492 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1420 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 279 điểm để mua Bánh mì kẹp và ly coca
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 295 điểm để mua Mèo con khóc nhè
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1351 điểm để mua Nữ hoàng 2
Đường Thất Công Tử: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1285 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1222 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1732 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1162 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 919 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1105 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 264 điểm để mua Bánh mì kẹp và ly coca
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 874 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1051 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1648 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 264 điểm để mua Bé mua sắm
LogOut Bomb: Âu Dương Ngọc Lam -> marialoan

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.