Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 82 bài ] 

Cuộc hôn nhân mù quáng - Phong Tử Tam Tam

 
Có bài mới 12.05.2017, 00:12
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Giai Lân Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Giai Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.06.2015, 21:39
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 413
Được thanks: 4777 lần
Điểm: 31.16
Tài sản riêng:
Có bài mới [Hiện đại] Cuộc hôn nhân mù quáng - Phong Tử Tam Tam - Điểm: 9
                                        Cuộc hôn nhân mù quáng


images
              


                                 Tác giả: Phong Tử Tam Tam

                                        Độ dài: 76 chương

                              Editor: Linh Đang & Mỹ Mạnh Mẽ


            Truyện chỉ được đăng tải tại diễn đàn Lê Quý Đôn

Giới thiệu

Đời này quyết định sai lầm nhất mà Đường Khải Sâm đưa ra, có lẽ chính là biến Khương Vãn Hảo thành vợ trước, làm quan hệ của hai người từ hợp pháp biến thành phi pháp.

Bởi vì vài năm sau khi gặp lại nhau, anh phát hiện ra chẳng những hứng thú của mình đối với người phụ nữ này không giảm mà ngược lại càng ngày càng để tâm, nhưng mà hình như người phụ nữ này còn khó theo đuổi hơn lúc trước.

Ừ, không đúng, trước kia là người phụ nữ này theo đuổi anh...

Đường tiên sinh có chút lúng túng, chuyện theo đuổi vợ trước như thế này, nói ra thật đúng là có chút khó mở miệng.



Mục lục

Chương 1
Chương 2 Chương 3
Chương 4 Chương 5 Chương 6
Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10
Chương 11 Chương 12 Chương 13
Chương 14 Chương 15
Chương 16

Chương 17
Chương 18 Chương 19
Chương 20 Chương 21 Chương 22
Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26
Chương 27 Chương 28 Chương 29
Chương 30 Chương 31
Chương 32

Chương 33
Chương 34 Chương 35
Chương 36 Chương 37 Chương 38
Chương 39 Chương 40 chương 41 Chương 42
Chương 43 Chương 44 Chương 45
Chương 46 Chương 47
Chương 48

Chương 49
Chương 50 Chương 51
Chương 52 Chương 53 Chương 54
Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58
Chương 59 Chương 60 Chương 61
Chương 62 Chương 63
Chương 64

Chương 65
Chương 66 Chương 67
Chương 68 Chương 69 Chương 70
Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74
Chương 75 Chương 76



Đã sửa bởi Tiểu Linh Đang lúc 11.03.2018, 00:02, lần sửa thứ 11.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 18.05.2017, 00:42
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Giai Lân Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Giai Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.06.2015, 21:39
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 413
Được thanks: 4777 lần
Điểm: 31.16
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Cuộc hôn nhân mù quáng - Phong Tử Tam Tam - Điểm: 47
☆, Chương 1
Editor: Linh Đang

Có người nói, trên thế giới này tỷ lệ hai người gặp nhau chỉ có 0. 00487, như vậy hai người từng mỗi người đi một ngả trời nam đất bắc, tỉ lệ gặp lại nhau có phải cũng như thế không? Trước kia Khương Vãn Hảo không chỉ nghiên cứu qua vấn đề này một lần, cô học toán không tốt, nhưng mà biết xác suất này cực kỳ bé nhỏ. Cho nên cô làm sao cũng không nghĩ tới sẽ lấy phương thức như thế gặp lại Đường Khải Sâm, chia xa bốn năm, lại có thể gặp lại trong tình huống bất ngờ không kịp đề phòng như vậy.

Tất cả những thứ có trong túi xách của cô đều rơi đầy trên mặt đất, xe chạy bằng điện đã ra trượt ra bên ngoài vài mét, cánh tay hình như cũng bị cọ trầy da, hơi hơi có chút đau, giống như chỉ hơi động toàn thân một chút thì tất cả lục phủ ngũ tạng đều cảm thấy đau.

Cô ngồi yên tại chỗ, nhìn chằm chằm biển số xe quen thuộc kia không động đậy. Trên đường lớn xe như nước, bởi vì tai nạn giao thông bất ngờ dẫn đến giao thông bị gián đoạn, quanh mình tất cả đều là tiếng còi nôn nóng bất an, nhưng cô vẫn như không nghe thấy.

Quả thực trời quá nóng, trên mặt tài xế trung niên mang theo găng tay trắng cũng tràn ngập sự không kiên nhẫn. Anh ta đơn giản xem xét thân xe xác nhận không có bất kỳ vết trầy nào, lúc này mới từ trên cao nhìn xuống ở một chỗ, đạm mạc nhìn cô mở miệng: "Tiểu thư, đèn đỏ không thể rẽ trái, đây là kiến thức giao thông cơ bản."

Vãn Hảo đương nhiên biết trách nhiệm đều tại chính mình, cũng chính mắt thấy biển số xe kia, đầu óc vẫn còn có chút chập mạch, thái dương nhảy thình thịch, sau một lúc lâu mới từ nơi cổ họng phun ra hai chữ: "Xin lỗi."

Tài xế lại nhìn chằm chằm cô vài giây, có lẽ thấy sắc mặt cô tái nhợt, xuất phát từ chủ nghĩa nhân đạo vẫn thấp giọng hỏi câu: "Cô không sao chứ?"

Lúc này mới ý thức được trạng thái quẫn bách của chính mình, Vãn Hảo nhanh chóng đứng lên, cũng không biết được toàn thân có chỗ nào không thoải mái hay không, dường như chỗ đau nhất đã đã sắp hít thở không thông gần như chết lặng.

"Tôi không sao." Cô hơi rũ mắt không dám liếc mắt nhìn vị trí đang ngồi trong xe, sợ nhìn thấy chỗ đó có ai ngồi, nhưng lại sợ chỗ đó trống rỗng ai cũng không có. Trong lòng không tránh được tự giễu, cho đến hôm nay, vậy mà khi đối mặt với Đường Khải Sâm cô vẫn không thể duy trì được sự bình tĩnh.

Vãn Hảo nhanh chóng thu dọn đồ đạc, trong túi của cô trong cái gì cũng có, ô che, ví tiền, khăn tay, túi giấy đơn giản, đây là thói quen mấy năm nay đã tạo thành, cô không thể dựa vào ai, cho nên cái gì cũng phải tự mình chuẩn bị, để ứng phó với tình huống đột ngột xảy ra bất cứ lúc nào.

Nhưng giờ phút này cô lại hoàn toàn không biết nên ứng phó với tình hình trước mắt như thế nào, quá bất ngờ, đột nhiên đến làm cô chưa kịp chuẩn bị tâm lý đầy đủ.

Tài xế vẫn nhíu mày đánh giá người phụ nữ kỳ quái này, vừa rồi anh ta còn tưởng rằng là cố ý va chạm, bây giờ nhìn lại hình như là không giống? Mắt cá chân cùng khuỷu tay cô đều đang chảy máu, nhưng lại không nói một tiếng, như vậy rõ ràng là sốt ruột muốn rời đi.

Ven đường đã sớm vây quanh không ít quần chúng bàn luận xôn xao, Vãn Hảo lại không dám nghĩ gì nhiều, trong đầu cô chỉ còn một ý niệm chính là nhanh chóng trốn thoát khỏi chỗ thị phi này! Cô lúng túng nhìn tài xế, nói: "Xin lỗi, nếu xác định xe không có việc gì, tôi đi đây."

Tài xế gật gật đầu, anh ta còn muốn nói cái gì nữa, nhưng người phụ nữ kia thì lại giống như gặp quỷ, tốc độ cực nhanh nâng chiếc xe chạy bằng điện dậy nhanh chóng muốn chạy trốn khỏi hiện trường. Tuy rằng xe không có tổn thất lớn, trước khi va chạm đã sớm khẩn cấp ngừng lại, nhưng bộ dáng này của cô không khỏi cũng thật sự làm cho người ta nảy sinh lòng khả nghi.

"Này, cô —— "

"Khương Vãn Hảo."

Hai giọng nói đồng thời vang lên, tài xế cùng Khương Vãn Hảo đều ngẩn ra.

Khương Vãn Hảo nhắm chặt mắt, nên đến vẫn phải tới, không biết người nọ đã ở trong xe nhìn trò hay bao lâu.

Tài xế cũng có chút ngoài ý muốn, quay đầu liền thấy ông chủ nhà mình không biết lúc nào đã mở cửa xe im lặng đứng ở nơi đó, trên mặt từ trước đến giờ không có bất kỳ phập phồng nào hình như có chút cảm xúc quái dị. Anh ta còn chưa kịp cân nhắc, đã thấy người phụ nữ kia thong thả xoay người lại.

Giờ phút này nụ cười của cô không tính là đẹp, thậm chí tài xế còn cảm thấy một giây sau cô sẽ bật khóc, nhưng từ đầu đến cuối cô vẫn duy trì ý cười như thường, ra vẻ thoải mái vẫy tay với Boss đại nhân.

Cô nói: "Hi, Đường Khải Sâm, sao trùng hợp vậy."

***

Là thật sự rất khéo, đối với người đàn ông thường xuyên sống ở nước ngoài mà nói, có lẽ khó được một lần về nước. Cho nên trong lòng Vãn Hảo âm thầm ảo não, hôm nay trước khi ra khỏi cửa thật sự nên nhìn hoàng lịch mới đúng.

Bộ dáng Đường Khải Sâm như cũ vẫn là người đàn ông thành công cẩn thận tỉ mỉ, âu phục màu đen trên người càng làm nổi bật dáng người càng thêm cao to của anh, áo sơmi vĩnh viễn đều cài đến một cúc cuối cùng, cả người đều lộ khí chất lạnh nhạt không nói lên lời. Trước giờ anh đều không dễ thân cận, trước kia Khương Vãn Hảo cho rằng đây là tính cách anh cho phép, sau này sau vô số lần té ngã mới biết được, anh không phải không gần nữ - sắc, chỉ là vĩnh viễn gần có một người kia mà thôi.

Hồi ức ùn ùn ùa về, cô vội vàng dừng tâm tư, lúc này an tĩnh lại mới phát hiện toàn thân trên dưới đều đau dữ dội. Thần kinh của cô dường như luôn trì độn quá nhiều so với người khác, mỗi lần dập đầu lúc chạm, hình như phải rất lâu sau mới ý thức tới đau.

Mười phút trước đó, cô bị Đường Khải Sâm mời đi vào quán cà phê ven đường này, sau khi hai người ngồi đối diện thật lâu, nhưng ai cũng không biết nên chủ động nói chút gì. Thật ra tình huống của bọn họ đích thực không thích hợp xa cách lâu gặp lại, vốn chính là hai người không có chung đề tài gì, ngồi chung một chỗ ngược lại gia tăng gánh nặng trong lòng cho lẫn nhau mà thôi.

Điều kiện của quán cà phê rất tốt, im lặng thanh u, bên trong phát ca khúc vô danh, âm sắc trong veo giọng nữ lần lượt hát: "Chưa bao giờ nghĩ tới còn có thể gặp anh, vốn tưởng rằng đời này cũng không gặp lại, mang theo em với quá khứ hỗn loạn..."

Thật sự là rất chật vật, Vãn Hảo nương vào cái bóng mơ hồ dưới cửa sổ sát đất đánh giá chính mình, hình như cô đang ở trước mặt Đường Khải Sâm, vĩnh viễn đều là bộ dạng hỏng bét.

Đường Khải Sâm ngồi trên ghế sô pha đối diện, ngón tay thon dài nhẹ nhàng che một bên tay vịn, thật lâu sau mới không nhanh không chậm hỏi một câu: "Vài năm nay sống tốt không?"

Giọng nam trầm thấp, dễ nghe êm tai trước sau như một, cô chậm rãi ngẩng đầu nhìn về phía anh, xả khóe môi lộ ra đại đại mỉm cười: "Rất tốt, công việc không tệ, đồng nghiệp rất dễ ở chung, thu nhập cũng khả quan, sắp có thể mua phòng ở Lăng Thành..."

Đón đôi mắt tối đen kia, cô nói đến một nửa lại dừng lại, yết hầu căng lên từng đợt. Đường Khải Sâm sớm đã im lặng thu hồi tầm mắt, anh không nói lời nào, không khí lại lạnh xuống lần nữa.

Vãn Hảo cắn cắn môi, dường như bệnh cũ của cô lại tái phát, Đường Khải Sâm chán ghét nhất là cô líu ríu nói quá nhiều, người ta chỉ là lễ phép hỏi mà thôi, làm sao mà thật sự muốn biết chi tiết. Cô không khống chế được trong đầu bắt đầu tìm từ muốn rời đi, nào ngờ một giây sau người đàn ông trước mặt bỗng nhiên lại mở miệng nói: "Vết thương trên người, không cần đi bệnh viện?"

Cô rõ ràng sửng sốt, giọng nói quan tâm như này thế nhưng phát ra từ miệng Đường Khải Sâm?

Thấy cô chậm chạp không nói lời nào, đối phương dừng một chút còn nói: "Tuy rằng trách nhiệm tại em, nhưng xe là của anh, không muốn về sau có chuyện phiền toái."

Đây mới là lời mà Đường Khải Sâm sẽ nói, nóng lòng phủi sạch, đoạn tuyệt hết thảy nỗi lo về sau. Vãn Hảo nhếch môi cười, làm cho mình cười không hề sơ hở: "À, không có việc gì, tố chất thân thể tôi rất tốt."

Đường Khải Sâm lại không nói, chỉ là tầm mắt dừng trên miệng vết thương trên cánh tay cô.

Vãn Hảo hiểu ý, không quan trọng cười cười: "Chỉ là vết thương da thịt mà thôi, về nhà tiêu khử độc dán cái băng vết thương là được, không nuông chuộng như vậy."

Lời này nói xong, người đàn ông đối diện bỗng nhiên liếc mắt nhìn cô sâu sắc.

Vãn Hảo biết giờ phút này bản thân mình chắc là rất buồn cười, trước kia lúc theo đuổi anh làm sao có thể dễ dàng buông tha cơ hội tốt để quấn lấy đối phương làm nũng chơi xấu, trước mắt ngồi với anh nhiều hơn một phút đều cảm thấy dày vò.

Cô ho nhẹ một tiếng, không để cho mình luống cuống lần nữa, uống một ngụm cà phê mới nói: "Lần này trở về định ở lại bao lâu?"


"Có chút việc phải xử lý."

Hỏi một đằng trả lời một nẻo, nhưng Đường Khải Sâm lại không cảm thấy xấu hổ một chút nào, vân đạm phong khinh lại bổ sung: "Có lẽ sẽ ở lại một thời gian."

"À ——" Vãn Hảo gật gật đầu, âm thầm quyết định ở trong lòng, về sau mỗi ngày ra cửa đều phải xem hoàng lịch!

Di động đã tắt trong túi bắt đầu vang lên, cô lấy ra mắt nhìn dãy số trên mặt, sắc mặt trắng bệch, vội vàng bấm. Lúc ngẩng đầu lên thấy bộ dáng không chút để ý của người đàn ông đối diện đang ngồi ở đó, quay đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ nét mặt như có chút đăm chiêu, có lẽ anh cũng cảm thấy không thú vị, chính Vãn Hảo cũng cảm thấy buồn bực khó chịu.


***

Hai người ngồi ở chỗ gần cửa sổ, từ góc độ này có thể nhìn thấy hoàn toàn khung cảnh bên ngoài. Xe Đường Khải Sâm đỗ ở ven đường, vĩnh viễn màu đen. Không phải trí nhớ Vãn Hảo quá tốt người, nhưng Đường Khải Sâm quá lụy tình, biển số xe của anh cùng mật mã đều lấy "60" là số cuối, cho nên cô vừa mới liếc mắt nhìn liền nhận ra đối phương đến.

Nghĩ tới điển cố trong đó, Vãn Hảo cũng không ngồi yên nữa, như thể từng chi tiết đều đang nhắc nhở cô tiếp tục ngồi xuống là có bao nhiêu ngốc nghếch, cô đưa mắt nhìn đồng hồ, nên đứng dậy rồi.

Tầm mắt Đường Khải Sâm nhìn khuôn mặt khẽ nhăn của cô, rơi vào khuôn mặt trắng trong thuần khiết mà nhạt nhẽo của cô.

"Tôi còn có việc đi trước." Cô đã cầm lấy túi xách, nghĩ nghĩ vẫn lấy ra từ trong ví tiền mấy tờ tiền giấy đặt lên bàn, "Xem như tôi đón gió vì anh, hoan nghênh về nước, Đường Khải Sâm."

Biểu tình của người đàn ông từ đầu đến cuối đều bình tĩnh, khi nhìn thấy mấy tờ tiền giấy thì con ngươi ngăm đen hơi hơi co quắp lại, đôi môi hoàn mỹ càng mím chặt hơn.

  
Vãn Hảo biết đây là biểu hiện anh mất hứng, cô lại không nghĩ nhiều, hơi hơi nâng cằm bước chân đi, nhưng mà mới đi ra không được vài bước, cổ tay liền bị bắt lấy.

Ngón tay anh khớp xương rõ ràng vô cùng đẹp mắt, vẫn như trong trí nhớ có chút độ ấm nhưng lạnh lẽo, giờ phút này lại nắm cổ tay cô làm đau. Vãn Hảo có một cái chớp mắt hoảng sợ, ghé mắt xem qua, đâm vào đáy mắt âm trầm mà nội liễm của anh.

"Nếu cần hỗ trợ, em có thể liên hệ ——" lời anh vừa chuyển, nói xong lời còn dư lại, "Chu Tử Nghiêu."

Chu Tử Nghiêu là bạn bè cũng là đối tượng hợp tác của anh, trước kia mỗi lần Khương Vãn Hảo gặp chuyện không may hoặc là gặp rắc rối, tất cả đều là đối phương thay xử lý. Đường Khải Sâm quả nhiên vẫn giống như trước tránh cô như rắn rết, đều không muốn trực tiếp có liên hệ với cô...

Bộ dạng cao cao tại thượng này làm Vãn Hảo cảm thấy châm chọc, đáy lòng lần đầu tiên sinh ra cảm giác xấu hổ, lúc trước cô tại sao cô không hiểu được người đàn ông này có bao nhiêu chán ghét cô? Đối phương biểu hiện rõ rệt như vậy, cô thật đúng là chậm chạp.

Vãn Hảo thở ra một hơi, thò tay đẩy ngón tay anh ra, lúc này Đường Khải Sâm mới phát hiện tay cô sớm đã không bóng loáng nhẵn nhụi giống lúc trước, thậm chí có chút thô ráp, đó là nhiều năm làm việc mới sinh ra vết chai như vậy.

Khương Vãn Hảo xoay người đối mặt với anh, đứng thẳng tắp, trong nháy mắt đó Đường Khải Sâm mới mơ hồ thấy được bóng dáng trong quá khứ của tiểu nha đầu kia, ngạo mạn mà tự phụ. Lúc nói chuyện giọng điệu của cô vô cùng bình tĩnh, nhưng nói ra từng chữ đều lại tầm thường: "Đường Khải Sâm, anh đang bồi thường cho tôi sao? Nhưng hình như anh quên, bốn năm trước chúng ta đã ly hôn."

"..."

Vãn Hảo nhìn ánh mắt người đàn ông ủ dột xuống, vừa cười bổ sung thêm: "À, ngay tại lúc gia đình chúng tôi tan vỡ."


Đã sửa bởi Tiểu Linh Đang lúc 24.01.2018, 19:22, lần sửa thứ 4.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 27.05.2017, 22:57
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Giai Lân Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Giai Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.06.2015, 21:39
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 413
Được thanks: 4777 lần
Điểm: 31.16
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Cuộc hôn nhân mù quáng - Phong Tử Tam Tam - Điểm: 45
Chương 2

Trong nháy mắt bầu không khí lặng ngắt như tờ, cuối cùng bầu không khí ngụy trang tốt đẹp cũng vô tình bị vỡ ra.

Đường Khải Sâm trầm mặc không nói, nhưng trước giờ anh luôn là người đàn ông bình tĩnh, nhanh chóng khôi phục sắc mặt như thường, ngồi tại chỗ đó thản nhiên như cũ, mắt hơi hơi nhếch lên nói: "Vì chúng ta đã từng là vợ chồng nên tôi không hi vọng em quá cực khổ. Em cần gì phải dùng giọng điệu này để tranh luận với chính mình, Khương Vãn Hảo, em làm ăn cũng thật lỗ vốn."

Ai nói là không đúng đây, việc cô làm gây lỗ vốn nhất trong cuộc đời này chính là cùng anh kết hôn không phải sao? Tài sắc cùng mất, chắc sẽ không tìm đâu ra con người thê lương bị người chồng giàu có ruồng bỏ như cô.

Vãn Hảo gật gật đầu, tâm tình không có gì dao động như trước: "Cảm phiền anh đã Đường quan tâm, hiện tại tôi sống vô cùng tốt, thời gian này còn vui vẻ hơn so với trước kia."

Đường Khải Sâm nhíu mày đánh giá cô, bộ quần áo giá rẻ, mặt không trang điểm, Khương Vãn Hảo lại còn nói vui vẻ hơn so với trước đây?

"Em không cần thiết phải cậy mạnh."

Vãn Hảo không nhịn được cười, người hơi hơi cúi xuống, đôi mắt đen sáng rõ nghiêng mặt chống lại con ngươi đang sa sầm của anh: "Chẳng lẽ anh không biết, rời khỏi anh đối với tôi mà nói chính là việc vui mừng nhất?”

Đường Khải Sâm trầm mặc nhìn cô.

Thực sự hai người ngồi rất gần nhau, hầu như anh có thể ngửi được mùi hương nhàn nhạt có chút quen thuộc trên người cô,  hương vị đó một mạch len vào lòng anh, gợi lên rất nhiều hồi ức. Đây chính là Khương Vãn Hảo, cô gái từng chạy theo làm phiền anh cả ngày đó sao? Quả thật bây giờ miệng lưỡi hết sức bén nhọn.

Trước tiên anh dời tầm mắt, đáy mắt đen ảm đạm tối tăm, nhưng rõ ràng giọng điệu đã nhẹ hơn vài phần: "Khương Vãn Hảo, em đừng không biết điều."

Anh dời tầm mắt đi trước, đáy mắt đen tối không rõ, nhưng giọng điệu rõ rệt nhạt vài phần: "Khương Vãn Hảo, đừng không biết điều."

"A..." Tiếng cười người phụ nữ truyền vào tai vô cùng khó chịu.

Anh nhíu mày nhìn sang, thấy cô nhún vai đứng thẳng dậy, giọng điệu thoải mái: "Không cần nói nhiều nữa, anh Đường dùng thong thả."

Cô cười xinh đẹp, giống như hoàn toàn không nghe thấy câu châm chọc trước đó của anh, chân mày Đường Khải Sâm nhíu chặt lại: "Khương Vãn Hảo .."

"Không rảnh, tạm biệt" Khương Vãn Hảo xoay người đi tới cửa, quay lưng lại phất tay với anh.

Quả thật đây là một lần gặp lại không thoải mái, Đường Khải Sâm nhìn theo bóng dáng kia rời đi qua cửa kính. Ban đầu rõ ràng cô đối với anh liều chết không bỏ qua bất cứ thủ đoạn nào, nay lại chơi trò gì, lạt mềm buộc chặt? Thế nhưng bây giờ nhìn cô như vậy bỗng nhiên anh nảy sinh vài phần thương xót, giờ phút này có cảm xúc gì đó không rõ ràng khiến tâm trạng phiền muộn.

Cũng được, nhiều năm như vậy đều không quá nhớ đến cô, hôm nay có chút mất khống chế.

Anh bưng cốc cà phê lên trước mặt, khóe mắt lại liếc đến mấy tờ giấy bạc chói mắt kia, vẫn đúng là tác phong nhà giàu mới nổi trước kia của Khương Vãn Hảo. Đường Khải Sâm dùng ngón trỏ và ngón giữa nhẹ nhàng nhấc mấy tờ tiền, liền không chút nghĩ ngợi dùng lực vò nát.

Vãn Hảo gấp gáp chạy tới bệnh viện lại chỉ thấy Thạch Hiểu Tĩnh đang ngồi một mình gọt hoa quả, liếc nhìn phòng bệnh trống không, cô không khỏi nhíu mi: "Người đâu rồi?"

Thạch Hiểu Tĩnh liếc mắt nhìn cô khinh bỉ: "Viêm dạ dày, chắc là đang trong nhà vệ sinh."

Lúc này, Vãn Hảo mới nhẹ nhàng thở ra, cả người mệt lả ngồi trên giường, nhìn lên bức tường trắng toát thở dài: "Bác sỹ nói như thế nào, có nghiêm trọng không?"

"Không việc gì, truyền dịch xong có thể về nhà." Thạch Hiểu Tĩnh ghé mắt nhìn cô, bỗng nhiên thấy vết trầy da chưa kịp xử lí trên tay cô: "Sẩy chân?"

Vãn Hảo gật đầu không để ý lắm, ánh mắt có chút đăm chiêu.

Trực giác của Thạch Hiểu Tĩnh cảm thấy hôm nay người này có chút khác lạ, ánh mắt lo lắng: "Em không sao chứ?"

Vãn Hảo không trả lời ngay, một lúc lâu sau mới nói một cách đầy ẩn ý: "Em vừa gặp Đường Khải Sâm."

"Ồ." Thạch Hiểu Tĩnh nhìn chằm chằm lưỡi dao sáng loáng trên tay, một lúc lâu sau mới đột nhiên ngẩng đầu lên: "Em nói người nào?"

Vãn Hảo im lặng nhìn cô, đáp trả lại bằng một ánh mắt khinh bỉ.

"Em gặp người đàn ông đê tiện kia?" Thời điểm Thạch Hiểu Tĩnh  thốt lên câu này, thiếu chút nữa bị dao gọt hoa quả cắt vào tay.

Vãn Hảo nhìn thấy cũng phải toát mồ hôi lạnh thay cô, thuận tiện lấy quả táo đã bị cô gặm qua: "Ừ, nhưng về sau cũng sẽ không gặp lại."

Vãn Hảo vừa ăn táo vừa kể lại sơ qua sự việc. Thạch Hiểu Tĩnh mang vẻ mặt khiếp sợ, một lúc lâu sau mới thốt lên một câu: "Thế mà em vẫn có thể bình tĩnh uống cà phê với anh ta? Sao không hất cà phê lên mặt anh ta?"

"Không phải chị vẫn dạy em phải có phẩm giá sao? "Vãn Hảo nhớ tới vẻ mặt âm trầm của Đường Khải Sâm lúc mình rời đi, thật ra cũng không khác màu cà phê là bao nhiêu.

"Khương Vãn Hảo, quả thật em hết thuốc chữa, đúng là ngực to nhưng không có đầu óc."

"Cám ơn." Vãn Hảo vô thức đáp lại, hơi mím môi, bỗng nhiên nhỏ giọng muốn nói lại thôi, "Anh ta sẽ ở Lăng Thành một thời gian ngắn..."

Thạch Hiểu Tĩnh nhạy bén hiểu ngay ý của cô: "Yên tâm, chị hiểu, chị làm việc em không yên tâm sao?"

Lúc này Vãn Hảo mới lộ ra nụ cười thoải mái, lại nhanh chóng nhíu mày nhìn quả táo trên tay: "Có phải chị lại mua hoa quả nhập khẩu trong siêu thị phải không, em nói này, hoa quả trong siêu thị đắt hơn bên ngoài chợ nhưng thật ra chất lượng cũng không hẳn là tốt hơn đâu.. "

Chủ đề câu chuyện chuyển quá nhanh, Thạch Hiểu Tĩnh không nhịn được bỏ táo vào trong miệng hung hăng nói: "Cũng không tốn tiền của em!"

Vãn Hảo trừng mắt nhìn vô tội: "Đó cũng là tiền mà."

"..." Đúng là coi tiền như mạng!

Cho dù đã qua bốn năm, Thạch Hiểu Tĩnh vẫn không cách nào thích ứng được sự thay đổi của Khương Vãn Hảo. Gia thế của Vãn Hảo không phải là vẻ vang, thực sự cô không phải là tiểu thư nhà giàu thuộc xã hội thượng lưu, cha cô Khương Viễn Sơn nửa đời mới phát tài, nói trắng ra là nhà giàu mới nổi.

Cũng chính vì như vậy, Vãn Hảo mới có biệt danh khó nghe là con gái của nhà giàu mới nổi.

Mặc kệ những người đó coi thường Khương gia ra sao, người người đều thèm muốn khối tài sản của gia đình họ. Cho nên có thể nghĩ, Khương Vãn Hảo từ nhỏ chưa phải chịu điều gì đau khổ, cũng coi như là được Khương Viễn Sơn nuông chiều trong lòng bàn tay mà lớn lên.

Vào thời điểm phát sinh biến cố bốn năm trước kia, là người chứng kiến, một dạo Thạch Hiểu Tĩnh cảm thấy cô gái kia luôn phải gồng mình chống đỡ, không nghĩ tới ngược lại cô cười an ủi mình: "Em còn trẻ như vậy, có gì phải sợ đây."

Đây chính là Khương Vãn Hảo, tưởng là người ngốc nghếch không có chủ kiến, thật ra là người vô cùng hiểu chuyện. Phải nói đời này làm một việc sai lầm duy nhất, có lẽ là theo đuổi Đường Khải Sâm.

Nghĩ đến đây, Thạch Hiểu Tĩnh vuốt mi tâm, trầm ngâm một lát bỗng nhiên nói: "A Hảo, chúng ta tìm đàn ông đi?"

Lời này thành công làm cho Khương Vãn Hảo chết sặc, đúng lúc này cửa nhà vệ sinh mở ra, hai người một lớn một nhỏ từ bên trong đi ra. Người đàn ông cao lớn mặc âu phục đen, gương mặt tuấn tú hiện lên một tia khác thường, ánh mắt thản nhiên nhìn về phía Khương Vãn Hảo.

Cô nhất thời ho khan không kịp thở, che miệng hỏi Thạch Hiểu Tĩnh: "Vì sao Chu Tử Nghiêu lại tới đây!"

"Ừ" Thạch Hiểu Tĩnh híp mắt cười gian, "Đương nhiên là đến thăm con trai chị."

Đứa nhỏ mặc đồ bệnh nhân không phù hợp bị gọi tên, sắc mặt có chút tái nhợt, trừng đôi mắt đen to tròn về phía Thạch Hiểu Tĩnh, đặc biệt nghiêm túc biểu đạt ý kiến của mình: "Con không đồng ý cho mẹ tìm ba dượng."

Vãn Hảo cũng liều mạng gật đầu: "Thạch Hiểu Tĩnh, em cũng không đồng ý, tuy rằng Chung Gia Minh như vậy, nhưng chị cũng không thể vứt bỏ anh ấy."

Nhìn hai người này kẻ xướng người hoạ, Thạch Hiểu Tĩnh nhanh chóng bị bọn họ đánh bại: "Chị không muốn phạm tội trùng hôn đâu, chị là nói cho em đó, Khương Vãn Hảo. Đã bốn năm trôi qua, không đi tìm đàn ông khác em muốn để mốc meo lên sao??"

Lời này cũng thật làm cho người ta khó chịu, quả thật là nghi ngờ sức quyến rũ của cô. Chu Tử Nghiêu bình tĩnh nắm tay đứa nhỏ đi tới, Vãn Hảo thoáng nhìn thấy rõ ràng anh nhếch khóe môi như cười như không. Mặt cô đỏ bừng, hung hăng trừng mắt với Thạch Hiểu Tĩnh: "Gần đây chị làm ăn kém hay sao, lại bắt đầu chú ý đến em?"

Thạch Hiểu Tĩnh làm bên trang web kết bạn, hiện giờ đang liên tục tìm đối tượng kết bạn cho Khương Vãn Hảo, cho nên Vãn Hảo biết đối phương thật ra rất quan tâm đến mình, nhưng hiện tại... cô thật sự không có tâm tình làm chuyện kia.
Ánh mắt vẫn luôn hướng về phía khuôn mặt nhỏ nhắn đang nhăn nhó kia, Vãn Hảo cúi người nhìn đứa nhỏ trước mặt, đau lòng vỗ trán bé: "Bắc Bắc, đau không."

Trong mắt cậu bạn nhỏ Bắc Bắc rõ ràng mang vài phần ẩm ướt, lại khăng khăng lắc lắc đầu: "Con đã năm tuổi, mới không đau."

Nhìn bé xòe ra năm ngón tay nhỏ múp, mắt Vãn Hảo bỗng nhiên có chút chua xót, đành phải vui vẻ nói: "Bảo bối thật dũng cảm, so với dì còn dũng cảm hơn."

Nhất thời mặt mày Bắc Bắc hớn hở, hoàn toàn không để ý tay kia vẫn còn đang treo bình, cánh tay dang ra muốn ôm cô. Vãn Hảo vội vàng cúi người ôm lấy bé, lại sợ đụng phải kim tiêm trên tay bé, nên chỉ dám ôm một cánh tay. Nghe thấy âm thanh mềm mại của đứa nhỏ truyền vào tai: "Dì không sợ, Bắc Bắc ôm một cái cho dì sức mạnh, dì cũng sẽ trở nên dũng cảm."

Vãn Hảo chôn trên bả vai mềm mại thơm mát của bé một lúc lâu, nhẹ nhàng gật đầu: "Ừ, hình như là có sức mạnh."

"Đúng không? Con chưa bao giờ gạt dì."

Thạch Hiểu Tĩnh im lặng nhìn Khương Vãn Hảo ôm đứa nhỏ không buông tay, khẽ khở dài.

***
"Em đã gặp Khải Sâm?" Lúc hai người rời đi, quả nhiên Chu Tử Nghiêu lại nhắc đến việc này.

Thực ra mấy năm nay đối phương vẫn có liên lạc với cô, bốn năm trước quyết định về nước, nếu không phải bên cạnh có Chu Tử Nghiêu có lẽ cô bây giờ cũng hỏng bét. Vãn Hảo cúi đầu nhìn bóng mình dưới chân gật gật đầu.

Chu Tử Nghiêu im lặng một lát: "Anh có thể giúp gì không?"

"Không cần." Vãn Hảo nghiêng đầu cười với anh, "Người không liên quan, sẽ không gặp lại."

Ngày hôm nay hoàn toàn là ngoài ý muốn, Vãn Hảo biết rõ trong lòng Đường Khải Sâm mình có bao nhiêu phân lượng, người đàn ông kia sao có thể lại dây dưa với cô? Điểm này có thể nhìn ra được bằng vào việc suốt bốn năm qua anh ta chưa từng xuất hiện trong cuộc sống của cô, cũng không biết tình hình hiện tại của cô ra sao.

Cho nên, việc gì phải lo sợ không đâu.

Chu Tử Nghiêu biết cô không muốn đề cập đến quá khứ, thức thời bỏ qua đề tài này, ngược lại im lặng vài giây rồi nói: "Lời Thạch Hiểu Tĩnh nói, thật ra em có thể cân nhắc."

"À?" Vãn Hảo sửng sốt một lúc mới suy nghĩ cẩn thận ra anh muốn nói đến cái gì, nhất thời chán nản, "Nói yêu đương gì chứ, hao tài tốn của, thật không có lời."

Gần như Chu Tử Nghiêu không còn lời gì để nói nhìn cô một lát: "Nếu như bản thân người đàn ông kia có nhiều tiền thì sao."

Giờ phút này sắc trời chuyển dần tối, lúc hai người đi ra ngoài có cơn gió lạnh thổi đến, Chu Tử Nghiêu không đợi câu trả lời đi nhanh một bước đứng chắn phía trước người cô, cũng không quay đầu lại nói: "Em chờ ở đây đi, anh lái xe qua."

"Này.." Vãn Hảo muốn nói mình cũng lái xe đến, nhưng Chu Tử Nghiêu đi quá nhanh, thân người anh cao chân lại dài, rất nhanh biến mất trong bóng đêm.
Cô đứng tại chỗ suy nghĩ một lúc câu nói của anh, cuối cùng đưa ra kết luận, kẻ có tiền càng không được, Đường Khải Sâm không phải cũng là người có tiền sao?

Cho nên nếu quý trùng sinh mệnh, nhất định phải rời xa kẻ có tiền.


Đã sửa bởi Tiểu Linh Đang lúc 03.03.2018, 00:47, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 82 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Quân hôn Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

1 ... 43, 44, 45

2 • [Cổ đại] Thừa tướng phu nhân - Quân Tàn Tâm

1 ... 55, 56, 57

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 97, 98, 99

4 • [Hiện đại] Người tình mới của quan ngoại giao - Cẩm Tố Lưu Niên

1 ... 54, 55, 56

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Quyền thiếu cưng chiều vợ yêu khó nuôi - Cố Nhiễm Nhiễm

1 ... 57, 58, 59

[Cổ đại - Trùng sinh] Tiểu độc phi khuynh thành - Bình Quả Trùng Tử

1 ... 128, 129, 130

7 • [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo

1 ... 57, 58, 59

8 • [Cổ đại] Xướng môn nữ hầu - Tần Giản

1 ... 82, 83, 84

9 • [Hiện đại] Bá đạo yêu em - Lý Mộ Tịch [Hoàn]

1 ... 13, 14, 15

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 215, 216, 217

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

12 • [Hiện đại] Anh sẽ mãi yêu em như vậy! - Thịnh Thế Ái

1 ... 27, 28, 29

13 • [Xuyên không] Sủng phi của ngốc vương Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

1 ... 49, 50, 51

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đả đảo Bạch Liên Hoa! - Diệp Hiểu Tình

1 ... 31, 32, 33

15 • [Hiện đại] Nữ thần diễn xuất - Minh Nguyệt Đang

1 ... 39, 40, 41

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

17 • [Hiện đại] Không gặp không nên duyên - Độc Độc

1 ... 31, 32, 33

18 • [Xuyên không] Phúc thê tụ bảo - Giản Anh

1 ... 24, 25, 26

[Xuyên không] Kế thê - Hồ Thiên Bát Nguyệt

1 ... 111, 112, 113

20 • [Xuyên không] Gả cho nhân viên công vụ thời Bắc Tống - Lập Thệ Thành Yêu

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
Daesung
Daesung
Mộ Tử Vân
Mộ Tử Vân
Phèn Chua
Phèn Chua

Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 264 điểm để mua Cung tên vàng
Shop - Đấu giá: Mộ Tử Vân vừa đặt giá 2030 điểm để mua Giọt nước
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 710 điểm để mua Bé nấm ăn pizza
Shop - Đấu giá: nnttrang vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 600 điểm để mua Bé nấm ăn pizza
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 448 điểm để mua Bé nấm ăn pizza
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 425 điểm để mua Bé nấm ăn pizza
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 400 điểm để mua Bé nấm ăn pizza
Phèn Chua: Ahihi đã lụm đc quà :)2
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 350 điểm để mua Bé nấm ăn pizza
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 331 điểm để mua Bé nấm ăn pizza
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 314 điểm để mua Bé nấm ăn pizza
Gián: Ahihi bay ~ bay ~~~
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 374 điểm để mua Khăn quàng cổ
Bách Linh Uyển: :)) mình cũng là lính mới
Thiên Hinh: Xin chào các bạn
Phèn Chua: Ahuhu
Shop - Đấu giá: dienvi2011 vừa đặt giá 1394 điểm để mua Mashimaro IOU
livichan: cảm ơn Sam Sam nha <3
livichan: cảm ơn Sam Sam nha <3
Sam Sam: trong 24h ko có ai đặt cao hơn thì bạn nhận ^^
Sam Sam: Bạn vào item.php, thấy món nào thích mà phù hợp với túi điểm thì đặt bạn :D
livichan: có bạn nào rành đấu giá không vậy chỉ mình với T-T !!!
Shop - Đấu giá: livichan vừa đặt giá 355 điểm để mua Khăn quàng cổ
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh Trung Thu
Shop - Đấu giá: Táo đỏ phố núi vừa đặt giá 406 điểm để mua Nhẫn cưới
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 581 điểm để mua Son môi tình yêu
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 1326 điểm để mua Mashimaro IOU
Vong Ưu Tình: Ahihi dienvi2011 đau thưng
Vong Ưu Tình: Ahihi đồ ngốc có nhiu hét hết 1 thứ đi rồi vay nương nè

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.