Diễn đàn Lê Quý Đôn

Chúc mừng Kanie vừa nhặt được bao lì xì chứa 17 điểm! (2 phút trước) (hướng dẫn)



≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 76 bài ] 

Không phải em không yêu - Tang Giới

 
Có bài mới 07.10.2017, 21:54
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Hiến Ngư Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Hiến Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.11.2014, 18:08
Tuổi: 17 Nữ
Bài viết: 263
Được thanks: 1004 lần
Điểm: 8.25
Có bài mới Re: [Hiện đại] Không phải em không yêu - Tang Giới - Điểm: 11
Chương 41: Sự thật

Edit: Panh Hoang

Beta: Hepc

Thiệu Tây Bội thấy Phó Lăng trong nháy mắt lông tơ trên người đều dựng đứng, Phó Thiên thông minh, vội vàng tiến lên phía trước cầm cặp công văn trong tay Phó Lăng, cười híp mắt giới thiệu, "Ba, đây là chị Bội Bội."

Phó Lăng làm chính trị, trong lòng tính toán cái gì, đến trên thể diện lại là một chuyện khác, ông ta ngẩng đầu nhìn Thiệu Tây Bội, không nóng không lạnh mở miệng, "Chào cháu."

"Chào bác. . ." Bộ dạng của Phó Chính rất giống ba anh ta, Thiệu Tây Bội đối mặt với phiên bản trung niên của Phó Chính không chút hồi hộp mà ra một thân mồ hôi lạnh, giọng nói cũng hơi run run.

"Ngồi." Phó Lăng đi vào phòng khách, "Ban nãy có hội nghị khẩn cho nên về trễ, không để ý ở lại một lúc chứ?"

"Được bác trai." Thiệu Tây Bội và Phó Thiên trao đổi ánh mắt, sau đó ra hiệu cô không cần hồi hộp, làm việc tùy theo hoàn cảnh, cô nhéo lòng bàn tay, ngồi ở trên ghế sa lon bên cạnh Phó Chính.

"Lúc thành phố J xảy ra lũ lụt cháu đang ở đó đúng không?" Phó Lăng nhận lấy chén trà Lâm Văn đưa tới, nhấp một ngụm thản nhiên hỏi.

"Vâng." Cô gật đầu.

"Phó Chính xảy ra tai nạn xe mỗi ngày người tới bồi nó cả đêm cũng là cháu." Phó Lăng không chút hoang mang, dùng chính là câu trần thuật.

Thiệu Tây Bội như đứng trên đống lửa, như ngồi đống than, khẽ lên tiếng.

"Nó chưa từng nói với chúng ta về cháu." Ông ta nhìn về ánh mắt của cô, "Hai đứa biết nhau bao lâu rồi?"

". . . Tám năm." Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng ép mình ngẩng đầu chống lại ánh mắt của Phó Lăng.

Vừa nói ra câu này, biểu cảm trên mặt của Phó Lăng và Lâm Vân đều hơi kinh ngạc, Phó Chính bình thường chưa bao giờ đối xử khác biệt với bạn gái, ngay cả vị hôn thê là Lương Kha cũng không có chút tình cảm nào điều kiện tiên quyết của anh ta là vì con đường làm quan nên lựa chọn phụ thuộc vào.
     
Anh vậy mà lại ở dưới tầm mắt của bọn họ, che giấu một cô bé tám năm.

"Ba mẹ cháu ở đâu?" Phó Lăng tỉnh bơ, càng cẩn thận nhìn mặt mày của cô.

"Con hóa ra còn chưa biết ba có thói quen xét hỏi hộ khẩu của người khác." Thiệu Tây Bội còn chưa trả lời, Phó Chính đã đi từ cửa trước tới, mặt không chút thay đổi nhìn Phó Lăng, "Hỏi xong chưa?"

Anh ta từ trên cao nhìn xuống, cha con hai cha con nhìn nhau một lúc, Phó Lăng hờ hững thu hồi tầm mắt, "Nếu như con có thể vứt bỏ con gái bảo bối của Lương Vũ ở hội trường, không quan tâm đến mặt mũi của ta và mẹ con, dù thế nào ta cũng phải truy tìm nguyên nhân?"

"Hiện tại chí ít còn chưa có người dám leo đến trên đầu nhà họ Phó, làm sao ba cũng bắt đầu học nói huyên thuyên đoán lung tung của người ta vậy ba?" Phó Chính dắt Thiệu Tây Bội, "Cha biết chuyện của con luôn luôn không cần bất cứ ai đến làm chủ, vô luận chuyện gì."

Cô bị anh dắt ra ngoài, bối rối tạm biệt Lâm Vân và Phó Lăng, "Bác trai bác gái, cháu đi trước, xin lỗi hôm nay làm phiền hai bác."

Sắc mặt Phó Lăng hơi phức tạp, Lâm Văn xấu hổ đến ngay cả thở mạnh cũng không dám, Phó Thiên chạy đuổi theo tiễn bọn họ ra cửa, trong lòng hung hăng đổ mồ hôi dùm bọn họ.

     ***

Trong quán bar tiếng nhạc sập sình đinh tai nhức óc, Hân Dĩnh vừa mới thoát thân khỏi sàn nhảy, giơ tay lấy một ly rượu ở trên quầy bar uống một hơi cạn sạch, "Thích!" Một tay cô vỗ trên bả vai Đơn Cảnh Xuyên, "Tôi biết cậu không thích nơi này, nhưng cũng không cần phải duy trì vẻ mặt thâm thù đại hận lâu như vậy chứ!"

Đơn Cảnh Xuyên mím môi không nói lời nào, trầm mặc để ly rượu chưa uống trở lại trên bàn.

"Loại vẻ mặt táo bón này đương nhiên là mới cãi nhau với cô gái xù lông nhà cậu rồi." Ân Kỷ Hồng gục ở bên cạnh vô cùng buồn chán nghịch di động, "Tôi nói Nồi nè, loại thời điểm này cậu còn khó chịu cọng lông à? Cô ấy với cậu không vui vẻ cậu đi hỏi rõ ràng sau khi sáng tỏ thì hôn hít mạnh lên không phải tốt rồi sao?"

Hân Dĩnh ở bên cạnh chợt cười, liên tục dựng thẳng ngón cái với Ân Kỷ Hồng.

"Tôi còn muốn đi tìm Mạt Mạt đây, không rảnh nhìn cậu bày ra một bộ pho tượng lớn, cậu có đi hay không?" Ân Kỷ Hồng nhảy từ trên ghế cao xuống.

Đơn Cảnh Xuyên nhíu nhíu mày, ngẩng đầu nhìn Hân Dĩnh trầm giọng nói, "Vậy tôi đi trước."

"Đi đi, đi đi." Hân Dĩnh không sao cả khoát tay với anh, dùng một loại ánh mắt nhìn con mình khỏe mạnh lớn lên mà nhìn anh, "Cô gái nhỏ mà dỗ dành thì tốt, cậu cũng nên thay đổi tính xấu này đi, nhớ kỹ sớm sinh quý tử nha! Chờ sang năm tôi trở về có thể uống rượu mừng!"

Ân Kỷ Hồng bật cười, Đơn Cảnh Xuyên không do dự nữa, xoay người bước nhanh đi về phía gara.

     . . .

Sau khi Cố Linh Nhan tắm xong luôn luôn ghé ở bên cạnh cửa sổ ngẩn người, bên ngoài Cao Kỳ Kỳ kêu gọi cô ra ăn cơm cô cũng không để ý, mặc cho Cao Kỳ Kỳ gõ sắp bể cửa.

Lúc này điện thoại di động đặt ở trên bàn bỗng rung lên, cô liếc một cái, ở trong lòng không ngừng nhắc nhở bản thân phải bình tĩnh, đưa tay từ từ bắt máy.

"Anh ở dưới lầu nhà em, em mau xuống dưới đi."

Cô vừa nghe thấy giọng của anh cái mũi cũng hơi chua xót, chống cánh tay lên nhìn xuống, quả nhiên thấy anh đang cầm điện thoại di động trầm mặc tựa ở bên cạnh xe.

"Anh có lời gì nói qua điện thoại cũng được, tôi đang ngủ ở trên giường." Cô thản nhiên nói.

Đơn Cảnh Xuyên nhíu nhíu mày, trầm mặc một lúc, "Em ăn cơm tối chưa?"

"Chưa." Cô thành thật trả lời, "Không muốn ăn."

Trong dự liệu hô hấp ở đầu bên kia hơi chậm lại, Cố Linh Nhan nhìn thấy bóng dáng mơ hồ của anh, cũng có thể đoán được vẻ mặt lúc này của anh nhất định còn đen hơn đáy nồi.

"Em đã quên lần trước từng nói gì sao?" Giọng của Đơn Cảnh Xuyên càng trầm hơn, "Hiện tại em lại vì giận anh, ngay cả cơm cũng không ăn?"

"Trí nhớ của tôi vẫn luôn không tốt." Hiện tại trong đầu của cô toàn bộ đều mặt của Hân Dĩnh và cuộc nói chuyện buổi chiều của bọn họ, "Anh có rảnh để ý tới tôi có tức giận hay không, còn không bằng nhớ tới hàng xóm xinh đẹp của anh đã trở lại, tiếp tục tiền duyên với cô ấy?"

Đơn Cảnh Xuyên không ngờ cô sẽ nhắc tới Hân Dĩnh, chậm rãi nói, "Cô ấy với anh từ nhỏ lớn lên cùng nhau, sau lại ra nước ngoài sống, thỉnh thoảng trở về một lần, lần đầu tiên sau khi gặp mặt anh đã nói với em rồi."

"Đúng, thanh mai trúc mã, hồng nhan tri kỷ, ông của anh cũng rất thích cô ấy, hai người cùng thế giới, hai người các anh là Kim Đồng Ngọc Nữ, xứng biết bao." Cố Linh Nhan nhanh mồm nhanh miệng nói châm chọc.

Lúc này trên cánh tay của anh đã có gân xanh nổi lên, kiềm chế một chút giọng nói, "Em nói chuyện cẩn thận."

"Tôi thích nói đấy." Tay cô chống ở trên cửa sổ, "Cứ như vậy đi, anh và cô ấy cùng một chỗ, tất cả đều vui vẻ, tôi cũng không cần phải nhìn sắc mặt người nhà của anh, xem ba anh có thích hay không."

Cuối cùng trên mặt Đơn Cảnh Xuyên cũng hiện lên một tia giận tái, "Cố Linh Nhan, nếu em giận anh vì Hân Dĩnh, vậy em thật sự rất ngang ngạnh."

"Đúng." Cô cười lạnh nói, "Tôi rất ngang ngạnh, anh tốt hơn chỗ nào? Tôi hiểu được bản thân không xứng với anh, cho nên cũng rất sợ anh rời khỏi tôi; anh dạy tôi tín nhiệm và thẳng thắn thành khẩn, tôi nghe giống như thánh chỉ; nhưng hiện tại tôi suy nghĩ cẩn thận, tôi thực sự không hầu hạ được ông cụ và toàn bộ người nhà anh, hiện tại cắt đứt một lần cũng không muộn, ba mẹ anh nhất định sẽ rất vui vì chuyện này."

"Hiện tại tôi rất tỉn táo, cũng không phải đang giận lẫy." Cô nhắm hai mắt lại "Đơn Cảnh Xuyên, không có ai là không thể thay thế, chúng ta thật sự không thích hợp."

Từng câu từng chữ của cô rơi vào trong tai anh, anh có thể cảm giác được, không có một câu nào giống bộ dạng làm nũng ăn vạ lúc bình thường, mà là giọng nói thật sự bình tĩnh mà lý trí.

"Được." Ánh sáng trong mắt Đơn Cảnh Xuyên dần dần tối xuống, khẽ cúp điện thoại.

Đèn đường lẻ tẻ chiếu ở bên chân anh, anh lẳng lặng tựa vào bên cạnh xe, trên mặt không một chút độ ấm, một lúc lâu "Bộp" một tiếng anh đập nát điện thoại trên mặt đất, mở cửa xe vội vã lên đường

Cố Linh Nhan lập tức ngã ngồi ở trên ghế, nước mắt "Ti tách" rớt xuống.

     ***

Sau khi ra khỏi nhà họ Phó Thiệu Tây Bội vẫn luôn hơi lo sợ bất an, ở trên xe nhìn thấy Phó Chính muốn nói lại thôi, bộ dạng anh ta ngược lại giống như không có chuyện gì xảy ra, sau khi về nhà thay đổi quần áo đi tắm rửa.

Cô đi một phòng vệ sinh khác rửa mặt xong, cầm quần áo anh ta đã thay xuống ném vào máy giặt, lại lấy ra bàn là giúp anh ta là áo sơ mi, trong lòng vẫn luôn nghĩ tới thái độ và ánh mắt thăm dò của Phó Lăng.

Phó Chính vừa mới tắm xong đi ra đã thấy cô thất thần, thiếu chút nữa cầm bàn là là về phía trên tay mình, vội vàng trách mắng một tiếng, đi tới chộp lấy cái bàn là ở trong tay cô cất kỹ ở bên cạnh.

"Làm sao em không trực tiếp đưa tay mình vào trong lò vi sóng đi?" Tóc anh ta còn ướt sũng, không đeo mắt kính ánh mắt lại giống dao găm quét trên mặt của cô.

Thiệu Tây Bội hồi thần, thở dài nói, "Em nghĩ anh vừa mới nói chuyện với ba anh như vậy, bác ấy càng thêm có thành kiến với em. Trước kia anh hủy hôn với Lương Kha, bác ấy vốn đã không có ấn tượng tốt với em rồi, hiện tại lại tăng thêm chuyện lừa gạt nhiều năm như vậy."

Anh trầm mặc vừa lau tóc vừa nghe cô chậm rãi nói chuyện, "Ông ấy nghĩ như thế nào mắc mớ gì tới em?"

"Bác ấy là ba anh, nếu anh cưới. . ." Nói được một nửa, cô vội vàng thu miệng, lúc này Phó Chình cầm khăn lau mặt vắt ở trên ghế dựa, thản nhiên hỏi, "Cưới ai?"

Lúc Thiệu Tây Bôi nhìn thẳng anh trong đầu ong ong một vùng, hơi hoảng hốt muốn xoay người, ai ngờ anh chặn ngang ôm lấy cô, sải bước đi vào phòng ngủ mở đèn lên, ôm cô quăng đến trên giường.

Trong phòng sáng choang, cô bị anh áp dưới thân, hai cái đùi bị anh dùng đầu gối đẩy đến cực mở, nơi nào đó nóng hôi hổi của anh đặt ở chỗ ẩm ướt của cô, "Cưới ai, tại sao không nói chuyện, hả?"

Cô chỉ thấy cả người run rẩy từng đợt, có ý muốn hút anh vào bên trong, không biết anh làm sao không có mảy may sai lầm, chính diện chống đỡ toàn bộ bên ngoài rất tốt, trong tiếng hít thở dày đặc, giọt nước trên trán anh chậm rãi nhỏ xuống trước ngực cô, tuyệt hảo mà mị hoặc.

"Không biết. . ." Cô nhắm mắt lại hai tay bấm lên cánh tay anh, hai má ửng hồng khẽ lắc mông, "Em không biết. . ."

"Tại sao em lại không biết?" Anh nhẫn nại đến trên trán nổi đầy gân xanh, ác ý dùng “đỉnh đầu” nhẹ nhàng vùi vào một chút, "Nói cho anh biết, anh sẽ cho em
     
Lúc này Thiệu Tây Bội mở mắt ra, hốc mắt hồng hồng, trên khuôn mặt tinh xảo không nói lên lời là biểu cảm gì, mê ly làm cho say lòng người, ". . . Em sao?"

Là em sao? Hiện tại anh làm cho em cảm thấy có thể chuyên tâm đưa tay là có thể chạm tới, cũng là vì muốn kết hôn với em người từng khiến anh không để vào mắt nhiều năm như vậy sao?

Phó Chính không nói gì, bỗng cúi đầu cắn môi của cô, phía dưới nặng nề mà rất nhanh đi vào.

Anh chưa bao giờ dùng sức muốn cô như vậy, giống như muốn mình hòa vào trong cơ thể cô, bên tai cô chỉ có tiếng va chạm rỏ ràng, từng chút từng chút, đội lên đến khi lục phủ ngũ tạng của cô đều đau.
     
Lọt vào trong tầm mắt chính là chỗ cánh hoa phấn nộn của cô, gần như bị anh mài đến sắp nhỏ ra máu, Phó Chính híp mắt lại, nâng mông của cô lên, dùng sức ôm hai cái đùi như sắp gãy của cô đến trước ngực.
     
Ở trong mắt anh, dịch hoa trong suốt từ nơi tư mật của cô chảy ra ngoài thật khiến cho người ta bị mê hoặc dẫn tới động tác của anh tăng tốc lên, anh nhanh chóng hôn cô, từ từ nuốt lấy tiếng ngâm khó khăn khàn khàn vang lên của thiệu tây bội. Cô dùng móng tay ra sức bóp vào lưng anh lắc đầu cầu anh buông tha, khóc tới mức gối đầu đều ướt.
     
Mỗi một cái tiến vào của Phó Chính đều chui vào toàn bộ, ngay cả một chút khe hở cũng không thừa, từng cái đánh lên chỗ non mềm nhất kia của cô, khoái cảm liên tiếp ngập đầu, thân thể cô sít chặt, liên đới một cái cuối cùng của anh, trong cơ thể phun ra dịch nóng bỏng, rốt cục cô hôn mê bất tỉnh.
     
"Ah." Anh chậm rãi rút bản thân che ở trên người cô ra, cúi đầu hôn ánh mắt của cô.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thư_Plynh về bài viết trên: Nichu, The dewdrop, paru, shirleybk
     
Có bài mới 10.10.2017, 21:08
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Mộc Ngư Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Mộc Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.12.2016, 22:51
Bài viết: 96
Được thanks: 444 lần
Điểm: 10.18
Có bài mới Re: [Hiện đại] Không phải em không yêu - Tang Giới - Điểm: 12
Chương 42: Luân chuyển

Edit: Loveyoumore3112

Thời tiết hè - thu ở thành phố S luân chuyển thật nhanh, vào trung tuần tháng mười trời đã có chút lạnh, Thiệu Tây Bội vừa chuẩn bị bữa sáng vừa nghĩ phải lấy quần áo dài tay của cô và người nào đó ra.

Cô luôn thận trọng* với tinh thần của Phó Chính lúc mới ngủ dậy, sáng sớm vừa mới bị anh lăn qua lăn lại một trận, xoa xoa thắt lưng trốn ở trong phòng sắp xếp quần áo, nhìn anh đang chậm rãi ăn sáng từ phía xa xa.

(* Nguyên văn: 敬而远之: kính nhi viễn chi: kính trọng nhưng không gần gũi)

"Lại đây." Anh ăn một lúc, vẻ mặt lạnh nhạt buông dĩa ăn xuống.

Bước chân Thiệu Tây Bội có phần yếu ớt, lúc sắp đi đến bên cạnh anh càng lộ rõ vẻ chần chừ, Phó Chính không nói hai lời duỗi thẳng cánh tay kéo cô lại đặt cô ngồi trên đùi anh, giọng nói lạnh lùng, "Trốn gì chứ?"

Hơi thở mát lạnh của anh gần trong gang tấc, cô muốn đứng dậy lại không dám di chuyển, ánh mắt do dự không chắc, anh nhìn cô một hồi, đôi môi khẽ cong lên, "Dù sức bền của anh tốt, nhưng cũng chưa đến mức vừa mới làm mấy lần xong bây giờ lại có thể sinh long hoạt hổ* đâu."

(* Sinh long hoạt  hổ: sinh khí dồi dào, khỏe như vâm)

Cô bỗng nhiên bị sặc, vành tai dần dần hơi phiếm hồng, bình nứt không sợ vỡ không thèm để ý đến anh.

"Tối nay sau khi tan làm ở lại trong cửa hàng một chút, anh họp xong sẽ tới đó." Bàn tay Phó Chính đặt trên eo cô không nặng không nhẹ xoa xoa vài cái, trong mắt hàm chứa ý cười mỏng manh.

Lúc này cô nhìn qua có vẻ như muốn nói lại thôi, anh hoàn toàn coi như cô đang làm nũng, một tay ôm cô một tay cầm ly cà phê uống, cũng không để ý quá nhiều.

"Chiều này em muốn rời cửa hàng sớm một chút..." Cô nghĩ một lát, cúi đầu nhẹ nhàng mở miệng, "Xế chiều hôm nay lúc 5 giờ Tiếu An sẽ lên máy bay về Mĩ, em và Lục Lục đã hẹn nhau sẽ đi tiễn anh ấy."

Cô còn chưa nói xong, chiếc ly trong tay Phó Chính đã khẽ va vào trên bàn vang lên một tiếng "cộp", đôi mắt sắc bén quét tới.

Toàn thân Thiệu Tây Bội run lên, càng không dám nhìn anh.

Thực ra chuyện này cô đã quyết định từ lâu, nhưng vì sợ thấy phản ứng của anh, cho nên vẫn cố kìm nén hai ngày nay, đến tận hôm nay mới có dũng khí bất chấp khó khăn nói với anh.

"Chuyện từ khi nào?" Bàn tay ôm eo cô của anh dần buông ra, vẻ mặt không chút thay đổi hỏi.

Chẳng trách hai ngày nay cô lại ngoan ngoãn hơn bình thường, buổi tối mặc anh dày vò cô thế nào cũng không phản đối một tiếng, lúc làm còn thường xuyên nhìn anh bằng ánh mắt chần chờ sợ sệt.

"Hôm trước." Cô lập tức rời khỏi đùi anh.

Lúc này anh đứng dậy khỏi ghế, nhìn cô từ trên cao xuống, trong giọng nói mang theo vẻ lạnh lùng châm biếm trước sau như một của anh, "Lần trước đến bệnh viện thăm hỏi thân mật còn chưa đủ? Sao lần này em không đi cùng anh ta luôn? Đừng trở về nữa."

"Phó Chính, anh ấy là bạn của em đã nhiều năm, một năm này anh ấy về nước, không những em không đối xử tốt với anh ấy được bằng 1% anh ấy đối với em, mà giờ anh ấy đi, ngay cả sự tự do đến sân bay tiễn anh ấy em cũng không có sao?" Cô ngẩng đầu đối diện với ánh mắt của anh, "Em không có ý định giấu diếm anh, là tự em suy nghĩ kỹ rồi mới nói với anh."

"Được." Mắt anh lạnh lùng, khẽ vỗ vỗ tay, "Anh cũng nói rõ với em, em đừng nghĩ đến chuyện đó nữa."

Cô nhìn thấy rõ ràng sự lạnh nhạt lẫn ngờ vực trong mắt anh, nếu là trước kia, vào những lúc như thế này đánh chết cô cũng sẽ không nói một câu, nhưng hôm nay không biết vì sao cô lại không nhịn được, lời nói dần trở nên sắc bén hơn, "Trong lòng không muốn đừng đẩy cho người khác*, anh khống chế cuộc sống của em nhiều năm như vậy còn chưa đủ sao? Chẳng lẽ em cũng phải học theo anh, bắt anh hằng ngày phải xin phép em xã giao với người đàn ông hay phụ nữ nào sao?"

(*Nguyên văn:己所不欲,勿施於人: Kỉ sở bất dục, vật thi ư nhân: chữ trong Luận ngữ: điều gì mà mình không muốn người khác làm cho mình, thì mình đừng làm cho người khác)

Phó Chính nghe được không nén nổi tức giận, nhìn cô lạnh lùng nói, "Anh ta đi rồi trái lại em càng đỡ phải lo lắng hơn phải không, chờ anh ta trở lại địa bàn của mình rồi em muốn đến quan hệ bất chính với anh ta, anh cũng không thể khống chế nổi em nữa đúng không? Bây giờ em thật mẹ nó gan dạ lắm, Thiệu Tây Bội!"

Thiệu Tây Bội không muốn nói thêm lời nào với anh nữa, xoay người muốn cầm túi ra ngoài, anh tiến lên nắm chặt cổ tay cô hung hăng kéo cô trở lại, cả người cô vốn đang đau nhức, lần này đau đến mức nhíu mi, "Em và Tiếu An trong sạch hơn anh nghĩ nhiều, anh buông em ra!"

"Trong sạch?" Tay anh càng siết chặt, cười lạnh liên tục, "Vậy khoảng thời gian hai người quấn quít bên nhau không coi ai ra gì kia, ai biết hai người đã làm gì chưa?"

Từ sau khi trở lại bên cạnh anh, thực ra trong lòng cô vẫn luôn rất hổ thẹn với Tiếu An, cho dù cô chưa từng hứa hẹn bất cứ điều gì với Tiếu An, nhưng khi đó quyết định đồng ý thử sống chung với anh ấy, cô tự nhận rằng cô đã làm sai rồi.

Tình cảm sâu sắc như vậy, cô vẫn nghĩ làm sao để bù đắp lại, nhưng đến cùng vẫn là uổng phí, cho tới bây giờ vẫn chưa thể hoàn trả.

"Có phải em cũng cần phải ép anh viết ra danh sách từng người phụ nữ đã lên giường với anh không? Không chừng tờ danh sách em viết ra còn chính xác hơn nhiều so với tự anh viết đó." Cô dùng sức hất tay anh ra, trầm giọng nói.

Anh im lặng một hồi, lúc lâu sau vung tay ném chiếc ly trên bàn lên tường, bước ra ngoài đóng cửa lại.

***

Lúc Thiệu Tây Bội đến sân bay, đoạt mệnh liên hoàn call của Dung Tiễn đã vang lên không dưới mười lần, lần này cuối cùng cô cũng nhấc máy, Dung Lục Lục phía bên kia đã sắp bộc phát rồi, "Em gái à! Sinh con hay sao mà tới chậm thế hả! Đi vào bên trong nhanh đi, bọn tớ ở ngay cạnh biển quảng cáo."

Cô khẽ "Ừm" một tiếng, không tốn nhiều thời gian đã nhìn thấy bóng dáng Dung Tiễn và Ngôn Kỳ đang hoa chân múa tay cách đó không xa.

"Rốt cuộc bà cô cậu cũng tới rồi." Dung Tiễn thấy cô đến gần, nhảy tới kéo cô lại nhỏ giọng nói, "Tiếu An phải vào cửa bây giờ, chậm thêm chút nữa sẽ không kịp đăng ký mất, anh ấy chờ cậu tới bây giờ đó."

Ánh mắt cô vừa nhìn lên, liền thấy Tiếu An đang dịu dàng nhìn cô, mà đứng bên cạnh anh là Ngôn Hinh đã khóc đến mức vành mắt đỏ hồng.

"Sang bên kia anh phải chú ý vào, đừng một mạch vào nằm trong bệnh viện giống như lần trước nhé Đại cục trưởng Tiếu!" Cô giấu đi nỗi buồn trên mặt, nở nụ cười nói đùa với anh.

"Em biết anh luôn anh dũng vô địch mà." Anh nhướng mày, "Không phải toàn bộ nhóm tội phạm lần trước cuối cùng đều bị lật tẩy phải vào trong cục sao? Kêu cha gọi mẹ cũng vô dụng!"

Thấy cô nở nụ cười giọng điệu của anh lại càng trêu đùa, "Đám người bên Mĩ kia thấy anh lật lọng trở về, không chừng còn muốn bắt nạt anh, không bắt anh uống say với bọn họ thì sẽ không buông tha, nói không chừng ngày nào đó em lại nhìn thấy đầu đề Anh tài trong giới cảnh sát nào đó uống say ăn không nổi mà chết trên tin tức quốc tế cũng nên."

Cô gật gật đầu, cười mỉm nhìn anh, "Một đại truyền kỳ trong giới cảnh sát thành phố S vội vàng đến vội vàng đi, không vương chút mây bay.”

"Bội Bội." Lúc này anh dần thu lại nét cười, bàn tay xoa xoa tóc cô, "Em phải chăm sóc bản thân thật tốt."

"Ừm." Giọng nói của anh trầm ấm dịu dàng, nghe xong mũi cô bắt đầu thấy chua xót, ra sức gật đầu, "Anh cũng vậy."

Lúc này Ngôn Kỳ đưa tay vỗ vỗ bả vai Tiếu An, nói với anh, "Đến giờ rồi, đã phát thanh nhiều lần rồi."

"Tớ biết." Tiếu An nhận lấy hành lý Đơn Cảnh Xuyên ở một bên chuyển đến, cuối cùng lại chăm chú nhìn cô một cái, xoay người đi vào bên trong, không quay đầu lại lần nào.

Anh vốn trở về là vì em, bây giờ em đã nhận ra dù thế nào ở cùng với anh ta cũng là điều tốt nhất, anh vẫn nên trở lại vị trí của anh trước đây, chỉ cầu cho em mọi việc đều được như mong muốn.

May mắn của anh chính là, mỗi một giây phút được ở bên cạnh em, đều đã được anh cất giữ cẩn thận, sau này cho dù có thể gặp lại hay không, thì cuối cùng đều là những vết tích vĩnh viễn khó phai suốt cuộc đời anh.

Bội Bội, làm sao anh có thể cam lòng ép em phải tiếp nhận anh, coi anh như tín ngưỡng đến chết không đổi chứ.

...

Tiếu An đi rồi, Dung Tiễn và Thiệu Tây Bội rời đi trước, để lại Ngôn Kỳ dẫn Ngôn Hinh khóc đứt quãng lên xe Đơn Cảnh Xuyên, Đơn Cảnh Xuyên ngồi trên ghế lái từ đầu tới cuối không hề mở miệng.

Không khí trong xe nặng nề, Ngôn Kỳ nhịn rồi nhịn vẫn không chịu được mở miệng nói, "Nồi, cũng đã hơn một tháng rồi, không phải cậu và cô nàng Lolita kia cãi nhau chia tay đấy chứ?"

Nhớ lại toàn bộ hành động của Đơn Cảnh Xuyên một tháng này đều có thể khiến người ta tự dưng phát lạnh, mấy nhóm tội phạm kia là do anh tự mình thẩm tra, cuối cùng chỉnh đến nỗi mấy tên đàn ông cao lớn thô kệch nhìn thấy anh quả thực không khác gì nhìn thấy Diêm Vương, sợ tới mức tè ra quần, càng không nói đến sinh hoạt hàng ngày, một ngày số lần anh mở miệng tuyệt đối không vượt quá mười lần, toàn bộ tổng cục cảnh sát đều bị không khí đáng sợ bao phủ, cán bộ liên quan đều không ngừng kêu khổ.

Anh vẫn cứ không nói lời nào, bàn tay đang nắm vô-lăng mơ hồ nổi lên gân xanh.

"Hôm trước Nhan Nhan đi Tokyo." Lúc này Ngôn Hinh lấy khăn tay lau mặt, mặt xám như tro nói, "Cậu ấy đi một mình, nói dối mẹ cậu ấy là đi cùng chúng ta, một giờ trước cậu ấy còn gọi điện thoại cho em nói, cậu ấy và đoàn du lịch đã đi rồi."

Lúc này chiếc xe Jeep màu đen đột nhiên phanh gấp, Ngôn Kỳ thiếu chút nữa đã trực tiếp bay vào cửa sổ kính trước xe, quay đầu trừng mắt nhìn Ngôn Hinh, Ngôn Hinh căn bản không có tâm tình để ý đến anh, trợn trừng mắt tiếp tục chán nản.

Đơn Cảnh Xuyên im lặng hồi lâu sau mới từ từ mở miệng, "Hai người xuống xe đi."

Đơn Cảnh Xuyên nói vậy Ngôn Kỳ mong còn không được, dựa vào bộ dạng hiện giờ của Đơn Cảnh Xuyên, nếu chiếc xe này cứ tiếp tục lao đi như vậy, không chừng sẽ lao luôn xuống dưới gầm cầu, dù tâm trạng Ngôn Hinh vô cùng tệ, nhưng vẫn soạn một tin nhắn tên khách sạn Cố Linh Nhan nghỉ lại ở Tokyo và tin tức về đoàn du lịch cho anh rồi mới xuống xe.

Ngoài cửa sổ xe màn đêm dần buông xuống, Đơn Cảnh Xuyên bất giác đã lái xe đến con đường mòn trước nhà Cố Linh Nhan, lần trước cô bé ở đây chơi xa chấn với anh kích tình bắn ra bốn phía, lúc trở về anh tự suy ngẫm lại kỹ càng tam quan của mình, vẫn kìm lòng không đậu mà nhiều lần nhớ lại tình cảnh lần đó.

Làm sao anh có thể thật sự rời khỏi cô chứ? Hơn một tháng nay thờ ơ lạnh nhạt, đã hao tổn toàn bộ tự kiềm chế và kiên nhẫn mà anh tích lũy bao năm như vậy, anh chỉ muốn yên tĩnh lại, trong tâm trí lại ùn ùn kéo đến toàn là hình ảnh cô nhóc khó trị khiến anh nóng ruột nóng gan kia.

"Ừm?" Người bên kia rốt cuộc cũng nhận điện thoại, ngón tay Đơn Cảnh Xuyên vuốt nhẹ trên điện thoại một lúc, mới nhàn nhạt nói, "Giúp tôi một việc."

"Cậu cũng có ngày mở miệng muốn tớ giúp đỡ sao?" Giọng nói Trần Uyên Sam vẫn điềm tĩnh như cũ, trong giọng nói lại không thể che giấu hết ý cười, "Chuyện gì vậy."

Đơn Cảnh Xuyên hít một hơi thật sâu, gằn từng tiếng nói: "Bà xã của tớ chạy đến địa bàn của cậu."

...

Dung Tiễn lái xe luôn có chút hoang dã, chiếc xe việt dã hình dáng táo bạo vừa mới mua tức thì được cô nàng điều khiển giống như chốn không người, Thiệu Tây Bội ngồi tựa vào trên ghế lái phụ một lúc, rốt cục đưa tay cài chặt dây an toàn lại.

"Cậu và Phó cặn bã lại cãi nhau rồi hả?" Dung Tiễn huýt sáo, liếc cô một cái, "Cậu đừng có ý nghĩ muốn giấu diếm tớ, tớ còn muốn nói cậu, một người đàn ông tốt đến cấp bảo vật quốc gia như vậy lại bị cậu quyên từ thiện sang Mĩ làm gấu trúc linh linh, tớ hỏi cậu bây giờ cậu có hối hận không?"

Gần đây cô nàng này và đồng chí Cù Giản quậy đến hừng hực khí thế, một đêm bảy lần, tâm trạng tốt vô cùng, trước đây nói đùa với Thiệu Tây Bội vẫn còn biết chút chừng mực, dù sao cũng quan tâm đến cảm nhận của cô, bây giờ đoán chừng đến cả mình họ gì cũng không biết luôn.

Thiệu Tây Bội nhíu mày tiếp tục im lặng, Dung Tiễn thuần thục quẹo xe, tốc độ càng lúc càng nhanh, lúc này rốt cục cô thật sự nhịn không nổi nữa, cao giọng nói Dung Tiễn dừng xe lại.

"Cậu bị làm sao vậy?" Dung Tiễn giẫm lên phanh xe dừng ở ven đường, Thiệu Tây Bội che miệng, "Cạch" một tiếng mở cửa xe bước xuống, khom lưng liền nôn ra.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Loveyoumore3112 về bài viết trên: The dewdrop, paru, quynhpk, shirleybk, Độc Bá Thiên
Có bài mới 22.10.2017, 18:55
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Khuê Xà Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Khuê Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 26.10.2016, 14:31
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 110
Được thanks: 250 lần
Điểm: 8.92
Có bài mới Re: [Hiện đại] Không phải em không yêu - Tang Giới - Điểm: 11
Chương 43: Trong dự liệu

Editor: Thoa Xù

Thiệu Tây Bội khom người ói một trận ở ven đường, thiếu chút nữa là ói cả mật xanh, Dung Tiễn ở bên cạnh đỡ cô, vuốt lưng cô không ngừng, thấy sắc mặt của cô trắng bệch nên sợ hết hồn hết vía.

Nếu người này không có quan hệ dính líu gì đến cô, thì cô đã hớn hở đứng xem trận này rồi, đằng này. . .

Thiệu Tây Bội hòa hoãn một hồi, hơi nâng người lên, Dung Tiễn vội vàng lấy bình nước từ trên xe xuống, mở ra đưa tới tay cô, cô súc miệng, gắng gượng trừng mắt với Dung tiễn, "Cậu coi chiếc xe là trực thăng đấy à?"

Dung Tiễn lắp ba lắp bắp cả buổi, mới ấp a ấp úng nói: "Bội Bội. . . Có phải cậu. . . có hay không?"

Cô vừa nói xong, dường như Thiệu Tây Bội cũng nghĩ tới điều gì đó ngay lập tức, sắc mặt lập tức thay đổi, một lát sau mới đưa mắt lên nhìn cô.

"Đi." Dung Tiễn không chịu nổi nữa rồi, gần như luống cuống tay chân, đỡ Thiệu Tây Bội lên xe, "Mặc kệ có phải hay không, đến bệnh viện khám trước đã."

***

Hiện tại luống cuống tay chân tuyệt đối không chỉ một mình Dung Tiễn.

Buổi chiều, bạn học nhỏ Cố Linh Nhan có được khoảng thời gian sinh hoạt tự do, nhưng ngoài dự định là cô bị giữ chân bởi sự hấp dẫn ở cửa hàng truyện tranh và các vật phẩm nhỏ phong phú, cho đến khi trễ giờ tập hợp đến hai tiếng, cô nàng vẫn chưa tỉnh ngộ lại.

Hướng dẫn viên du lịch đã kêu gọi cả buổi ở gần đó nhưng cũng không tìm thấy người, mấy hành khách khác đều chờ đợi, bởi vì sau đó còn có hành trình, đành phải lên xe trước chờ tối nay sẽ quay trở lại tìm cô, Cố xù lông đáng thương lại bị bỏ rơi ở đất nước Nhật Bản xa lạ này.

Lúc ở một mình thì sẽ càng dễ suy nghĩ lung tung, thỏ xù lông đang cầm một con thú nhồi bông đi thang thang trên đường, cảm giác trong lòng rất phức tạp.

Kể từ lúc có anh, cũng đã lâu rồi cô không có trải qua sự cô đơn và buồn tẻ này, buồn cười nhất chính là cô từng thầm cầu nguyện bằng mọi cách, sợ là anh sẽ rời đi, bây giờ thì thành sự thật rồi.

Cô đang cố giữ lòng tự trọng còn sót lại một cách thảm thương của mình, nếm trải mùi vị sống một ngày mà dài như cả năm, mỗi ngày đều nghĩ anh đang làm gì, anh có đang ở cùng với Hân Dĩnh hay không, có phải anh thật sự không cần cô nữa rồi không.

Trời nhá nhem tối, Cố Linh Nhan miễn cưỡng lấp đầy bao tử, lại đi vòng vèo trở về chỗ tập hợp lúc nãy, hi vọng hướng dẫn viên du lịch tốt bụng vẫn còn nhớ đến cô.

Cô vẫn chưa đi đến trạm xe bus bên cạnh, xa xa đã nhìn thấy mười mấy chiếc xe đen bọc đầu chạy về phía cô nhanh như tia chớp từ mấy hướng khác nhau, đèn xe chói mắt chiếu thẳng vào mặt cô, cô vẫn còn đang thả hồn lơ đễnh, bây giờ lại bị tiếng bánh xe ma sát vang lên giữa màn đêm yên tĩnh dọa sợ dựng cả tóc gáy.

Lúc này Cố Linh Nhan nắm hai dây đeo ba lô trên vai, thấy rõ ràng mục tiêu của đoàn xe kia chính là cô, run rẩy giống như lá rụng bay theo gió, chân muốn chạy nhưng lại không có chút hơi sức nào, dính trên mặt đất giống như keo dán, hơn nữa chung quanh đây đừng nói tới bóng người, ngay cả bóng con quỷ cũng không có nữa!

Con mẹ nó! Cô là một công dân tốt, tuân theo kỷ cương luật pháp ở Tokyo, chẳng lẽ cũng có thể chọc tới xã hội đen hay sao?!

Lúc này một chiếc xe cầm đầu dừng lại trước mặt cô nghe "xoẹt" một cái, từ trên xe bước xuống mấy người đàn ông áo đen, vẻ mặt lộ vẻ hung hãn, một người trong đó nhìn kỹ cô một hồi, nhíu nhíu mày, "Có phải cô tên là Cố Linh Nhan hay không?"

Thỏ xù lông cứng đờ gật đầu một cái.

Người đàn ông kia cầm điện thoại bấm dãy số, mặt không thay đổi nói: "Đã tìm được."

Hai mắt thỏ xù lông tối sầm.

. . .

Lúc tỉnh lại, Cố Linh Nhan vẫn nhắm mắt, theo bản năng sờ sơ qua trên người mình.

Ừ, cũng may, tay và chân cũng không bị đứt, quần áo cũng còn mặc trên người, đầu cũng ở đây.

Lúc này Trong phòng truyền đến một tiếng cười khẽ, cô từ từ mở mắt ra, đập vào mắt chính là một người đàn ông anh tuấn rắn rỏi đang tựa vào tường khoanh tay nhìn cô một cách dịu dàng.

"Anh. . ." Cố Linh Nhan phát hiện người này khá quen, đánh giá cẩn thận một hồi, lẩm bẩm bò dậy từ trên giường, "Anh có phải là người đó. . . .Sam muội hay không?"

Trần Uyên Sam thảnh thơi xoay xoay cái chìa khóa xe trên tay, gật đầu nói, "Lúc nãy là thuộc hạ của anh đi tìm em, em ngất đi bọn họ mới đưa em về khách sạn, em yên tâm, bây giờ em rất an toàn."

Cố Linh Nhan lập tức thở dài ra một hơi, "Em còn tưởng là đại ca xã hội đen nào muốn giết em rồi chứ."

Trần Uyên Sam hơi cong môi, hồi lâu thong thả ung dung nói: "Ừm. . . Người muốn giết em đoán chừng không phải là xã hội đen."

Vừa dứt lời, cửa phòng đã bị mở ra, mặt mày Đơn Cảnh Xuyên tối sầm sải bước đi vào trong phòng, cô nhìn thấy anh thì giật cả mình, lập tức nhấc chăn chui vào bên trong.

Nụ cười trên khóe miệng Trần Uyên Sam càng đậm, lúc này có phần hả hê vỗ vỗ vai người anh em tốt, vô cùng tốt bụng đi ra ngoài đóng cửa lại.

Đơn Cảnh Xuyên siết chặt nắm tay đi đến bên mép giường, nhìn cái cục đang cuộn tròn trong chăn, trầm giọng nói, "Còn không ra nữa là anh quăng em với cái chăn ra ngoài cửa sổ luôn đó."

Trong phòng vô cùng yên lặng, anh nhìn cái người vẫn núp trong chăn, nhíu mày rồi kéo cái chăn ra.

Bạn học Cố với mái tóc ngắn đen nhánh, trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng noãn đều là nước mắt, cả người nhỏ xíu, cứ đáng thương tội nghiệp gục xuống như vậy, khóc đến thở không ra hơi.

Vẻ mặt như giông tố sắp đến của anh cũng dịu đi ngay lập tức.

Trầm mặc một hồi, anh từ từ đưa tay ra, ôm lấy cô nhóc mà mình nhớ nhung ngày đêm, cúi đầu hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn tèm nhèm của cô, "Là tại anh tới trễ, Nhan Nhan đừng khóc, hả?"

Giọng nói quen thuộc nhất đang vang lên bên tai, sự bực tức hơn một tháng qua của Cố Linh Nhan cũng dâng lên, hất tay anh ra rồi vung tay trúng ngay khóe mắt anh, "Tên khốn Đơn Cảnh Xuyên! Ai cần anh đến đây! Trên thế giới này em ghét nhất chính là anh đó! Anh đi đi!"

Anh thở dốc kinh ngạc vì bị đánh trúng, nhưng vẫn không nói lời nào, ôm lấy cô chặt hơn.

"Tìm cô hàng xóm xinh đẹp của anh đi! Tới tìm em làm gì nữa!" Cô khóc đến giọng khàn đặc, tay chân đánh đạp lung tung trong lòng anh, "Em nói chia tay anh lại thật sự bỏ đi, anh nhẫn tâm không thèm quan tâm đến em hơn một tháng trời như vậy đó, nói cái gì là muốn kết hôn với em, đều là gạt người!"

Đơn Cảnh Xuyên vốn kìm nén tức giận bao lâu nay, định gặp cô rồi đánh mông cô một trận, nhưng lúc này thấy cô ăn vạ khóc rống ở trong lòng anh giống như trước kia vậy, anh lại cảm thấy dâng bản thân mình lên để cho cô đánh cũng không đủ nữa.

Thật sự là bị đánh bại thảm hại trong tay cô rồi.

Anh tự giễu nhớ đến ánh mắt của Trần Uyên Sam, nhẹ nhàng gạt mớ tóc rối tung ra để lộ khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, dùng giọng nói mềm mỏng nhất, "Không phải anh không muốn tìm em, mà là không dám đi tìm em....em hiểu chưa?"

Trên cằm anh râu mọc lỏm chỏm, đôi mắt bình thường luôn luôn trầm tĩnh nay cũng trũng sâu mệt mỏi và đau lòng, "Lúc đó em nói chia tay với giọng nghiêm túc như vậy, anh sợ nhìn thấy cảnh em ở bên người khác, anh sẽ cầm súng trực tiếp bắn chết thằng đàn ông kia, em không biết anh sợ em hoàn toàn gạt bỏ anh ra khỏi cuộc sống của em thế nào đâu."

Lúc này Cố Linh Nhan đã dừng tay lại, vùi trong lòng anh, khẽ nức nở.

"Nhan Nhan, đều tại anh không đủ tỉnh táo, tại anh không xử lý tốt vấn đề của chúng ta, khiến em đau lòng khổ sở, đều là lỗi của anh." Giọng anh khàn khàn giống như ngậm hạt cát vậy, "Chỉ cần em không rời bỏ anh thì bảo anh làm gì anh cũng bằng lòng hết."

Trong một tháng nay, anh luôn suy nghĩ về lý do tại sao cô luôn lo được lo mất với anh như vậy, nhiều lần đẩy anh ra xa cô, nhưng hôm nay nhìn thấy cô thì anh mới hiểu rõ, đó là bởi vì cô thật sự quá quan tâm.

Anh cuối xuống, từ từ hôn lên xương quai xanh của cô, vẻ mặt dịu dàng mà thành kính.

Anh dạy cô trưởng thành, cô lại dạy anh hiểu được từ nay về sau nên cho cô một tình yêu như thế nào mới không thể thay thế được.

***

Dung Tiễn dẫn Thiệu Tây Bội tới bệnh viện mà lần trước Tiêu An bị thương đã ở lại, lặng lẽ sắp xếp với người quen xong, các cô vừa đến, lập tức cho Thiệu Tây Bội xét nghiệm nước tiểu HCG.

Viện trưởng của bệnh viện này và ba của Dung Tiễn có giao tình, cơ thể của mẹ Dung Tiễn không được khỏe lắm, từ nhỏ cô đã chạy tới chạy lui ở đây, có quan hệ rất tốt với hơn phân nửa bác sĩ ở đây, lúc Thiệu Tây Bội xét nghiệm xong đi ra, đã có bác sĩ quen dắt cô đến một phòng nghỉ yên tĩnh để nghỉ ngơi.

Dung Tiễn đang đi đi lại lại trong phòng, khi thấy cô đến vội vàng tới đỡ cô, thử sờ trán của cô, khẽ hỏi, "Trong người cậu còn khó chịu không? Còn muốn ói không?"

Thiệu Tây Bội lắc đầu, ngồi xuống ghế sofa, "Chỉ hơi mệt chút thôi."

Dung Tiễn thở phào nhẹ nhõm, kéo bác sĩ mới vừa đưa Thiệu Tây Bội vào phòng, khẽ nói, "Chuyện tôi dẫn người tới bệnh viện kiểm tra, chuyện đó mấy người. . . Hiểu không?"

Bác sĩ kia thật sự còn rất trẻ, vẻ mặt thanh tú cười cười, chớp chớp mắt với Dung Tiễn.

Cửa phòng nghỉ bị đóng lại, Thiệu Tây Bội cầm ly nước dịu dàng nhìn Dung Tiễn, "Lục Lục cậu đi trước đi, không phải cậu nói tối nay đi gặp ba mẹ Cù Giản sao? Cậu đã để lỡ một lần rồi, lần này đừng đến trễ đấy."

Dung Tiễn do dự cau mày nghĩ một lát, "Lát nữa có báo cáo mình sẽ bảo người lái xe đưa cậu về, buổi tối về đến nhà mình điện thoại cho cậu."

Thiệu Tây Bội gật đầu, cười yếu ớt  phất phất tay với cô.

"Bội Bội. . ." Lúc Dung Tiễn đi tới cửa thì quay đầu lại, lo lắng dặn dò, "Bản thân cậu phải cẩn thận một chút, có khó chịu ở đâu thì phải lập tức đi bác sĩ đó."

. . .

Lúc tỉnh dậy sắc trời cũng đã tối, Thiệu Tây Bội dụi dụi mắt, phát hiện trên người mình được đắp cái áo mà sáng nay cô đã ủi cho anh.

Trong phòng không mở đèn, Phó Chính ngồi trên cái ghế ở bên cạnh sofa, ánh mắt anh thâm trầm ngồi dựa vào thành ghế, lúc Thiệu Tây Bội chống tay ngồi dậy từ ghế sofa thì anh mới lấy lại tinh thần, đứng dậy đi tới trước mặt cô.

Buổi sáng vừa tranh cãi ầm ĩ một trận, người cô lại đang không thoải mái, dựa vào ghế sofa không nói lời nào, Phó Chính nhìn xuống cô từ trên cao, bàn tay cầm bản báo cáo có hơi run rẩy.

"Bội Bội. . ." Anh khẽ nói, giọng hơi khàn khàn.

Thiệu Tây Bội cắn răng, đưa tay qua định lấy bản báo cáo trong tay anh.

Phó Chính quăng bản báo cáo lên ghế sofa, nhẹ nhàng kéo cô lên, đôi tay giữ chặt bờ vai cô, yên lặng nhìn vào mắt cô.

Trong bóng tối đôi mắt anh lộ ra tia sáng khác thường, lòg bàn tay cũng đổ mồ hôi cả rồi, do dự hồi lâu mới khẽ hỏi, ". . . Kết quả xét nghiệm là gì?"

"Em có thai rồi." Phó Chính nhìn cô không chớp mắt, bình tĩnh trả lời, "Được ba tuần rồi."

Cả người Thiệu Tây Bội run lên, trong lòng chấn động, vừa sợ vừa mừng không nói được lời nào, vội khom lưng run run cầm bản báo cáo trên ghế sofa lên, nhờ ánh đèn phía ngoài cẩn thận đọc.

Phó Chính thấy nụ cười trên mặt cô và cái bụng vẫn bằng phẳng kia, ánh mắt càng thêm thâm trầm phức tạp.

Lúc nhận được điện thoại của Dung Tiễn, anh đang mở một cuộc hội nghị cấp cao, sau đó anh đã bỏ cuộc hội nghị để lái xe chạy một mạch đến bệnh viện, nhiều lần suýt chút nữa đã đụng phải xe khác.

Lúc đó trong điện thoại Dung Tiễn chỉ nói mấy câu mà cho đến giờ phút này anh vẫn nhớ như in từng câu từng chữ.

Anh sắp trở thành ba của sinh mệnh bé nhỏ trong bụng Thiệu Tây Bội.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thoa Xù về bài viết trên: Hepc, The dewdrop, bachduonggia, paru
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 76 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào có chút bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 167, 168, 169

2 • [Hiện đại] Chọc giận cô vợ nhỏ Ông xã tổng tài quá kiêu ngạo - Xảo Linh

1 ... 74, 75, 76

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu

1 ... 51, 52, 53

4 • [Hiện đại] Em gái anh yêu em - Nguyên Vịnh Mạt

1 ... 13, 14, 15

5 • [Xuyên không] Quỷ vương độc sủng Sát phi - Phi Nghiên

1 ... 32, 33, 34

6 • [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ

1 ... 110, 111, 112

7 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 48, 49, 50

8 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 19/2]

1 ... 52, 53, 54

9 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống khó khăn của thứ nữ - Nhân Sinh Giang Nguyệt

1 ... 32, 33, 34

10 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

11 • [Mau xuyên - Sắc] Nữ tiến sĩ điên cuồng Chế tạo người máy Dục Niệm Nô - Trần Hướng Nam

1 ... 24, 25, 26

12 • [Xuyên không - Dị giới] Tiểu thư phế vật thật yêu nghiệt - Bồ Đề Khổ Tâm

1 ... 105, 106, 107

13 • [Xuyên không] Phế hậu của lãnh hoàng - Hồ Tiểu Muội

1 ... 117, 118, 119

14 • [Xuyên không] Hoàng thượng có gan một mình đấu bản cung? - Abbyahy

1 ... 63, 64, 65

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 121, 122, 123

16 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

17 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 158, 159, 160

18 • [Cổ đại] Xướng môn nữ hầu - Tần Giản

1 ... 78, 79, 80

19 • [Hiện đại - Nữ phụ văn] Bản lĩnh của nữ phụ - My Ngoc 132

1 ... 20, 21, 22

20 • [Hiện đại - Hắc bang] Huyết tình hắc đạo - Huyền Namida

1 ... 26, 27, 28


Thành viên nổi bật 
lamhan0123
lamhan0123
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
cò lười
cò lười

Shop - Đấu giá: ღ๖ۣۜMinhღ vừa đặt giá 300 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Shop - Đấu giá: tuantrinh vừa đặt giá 750 điểm để mua Điện thoại Samsung Galaxy S8
Tuyền Uri.: Dối nòng :cry3: tới hết xiền nè
sherylha19_bupi: Hăm có xiền
sherylha19_bupi: Cái điểm màu đỏ trong profile
Soleil: Mục Điểm trung bình ở đâu vậy ạ?
tuantrinh: ai muốn shop bán điện thoại nào thì gửi hình nha
hoahuvo: Có ai đó không
hoahuvo: Hi nhô
Shop - Đấu giá: Gián vừa đặt giá 950 điểm để mua Điện thoại Samsung Galaxy Note 8
Shop - Đấu giá: tuantrinh vừa đặt giá 200 điểm để mua Chuông vàng
Ngọc Nguyệt: ...
Hách Mi: Nắng nà nà :)2
༄༂Tuyền Uri༂࿐: 248 điểm của Rj :cry2: sao chưa ai gởi
Hoàng Phong Linh: Mn tối hảo
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 631 điểm để mua Khủng long Dino
Bối Bối: tìm truyên: các nàng cho ta hỏi truyện nữ 9 ở mạt thế xuyên không về cổ đại, nữ 9 là người duy nhất miễn dịch với virus zombie ở mạt thế nên bị những người ở đó lùng bắt đem về nghiên cứu. vì k muốn mình làm chuột bạch nên nữ 9 bự nổ banh xác mình và xuyên không về cổ đại. thân thể nữ 9 xuyên k vào chết khi thử thuốc giải độc cho nam 9 vì tiền giúp vị hôn phu từ nhỏ làm ăn. vị hôn phu đó chỉ giả vờ nói vậy để thử tấm lòng thân thể đó và nữ phụ bạch liên hoa, vị hôn phu đó vì k biết thân thể nữ 9 xuyên vào đã làm gì cho mình mà tưởng thân thể đó tham phú quý nên từ hôn.
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 750 điểm để mua Điện thoại Samsung Galaxy S8
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 999 điểm để mua Điện thoại Iphone X
BigPep: met qua
Shop - Đấu giá: tuantrinh vừa đặt giá 300 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Chu Ngọc Lan: phamanh1982 đồng chí ngó qua hộ đồng chí Rj nhắc lần 2 nhé :)2 một lần nữa ra đảo chơi vs khỉ nhà Rj nhá :">
Chu Ngọc Lan: Bay mô :)2 bay bay
Lãng Nhược Y: Sam, mụi đang sưu búm :">

Nương, đá nương bay theo nó :shock4:
Chu Ngọc Lan: Mới đáp xuống nảy bay dòi :)2
Sam Sam: bà bay đi luôn đi :))
Chu Ngọc Lan: Cầu nó bay đi lun :)2 bay bay~~~~
Sam Sam: muốn học ở trung tâm thì học giao tiếp hoy
Sam Sam: học ai eo thì học ở nhà cho khỏe bạn ơi :)2
dts2018: Mọi người ơi cho mình hỏi có ai biết nơi nào học IELTS ok mà chi phí phải chăng không?

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.