Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 83 bài ] 

Không phải em không yêu - Tang Giới

 
Có bài mới 25.01.2018, 01:51
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Hùng Thiên Hổ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Hùng Thiên Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 01.12.2015, 13:10
Tuổi: 22 Nam
Bài viết: 2318
Được thanks: 5043 lần
Điểm: 12.54
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Không phải em không yêu - Tang Giới - Điểm: 50
Ngoại truyện 2.

Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

"Nam Nam, mợ con về rồi nè, mau tới chào mợ nào!”

Cố Linh Nhan bước qua cửa, vừa ngân nga câu hát vừa ngó xung quanh để tìm người.

"Phó Căng Nam, nếu con không ra thì mợ sẽ bảo ba con tét mông con đấy!” Thỏ lông xù nhíu mày, không chút do dự mà bắt đầu đắc ý, cho rằng mình đã nắm được chuôi của đối phương.

"Mợ."

Lúc này, cuối cùng thì Phó Căng Nam cũng bước chầm chậm ra khỏi phòng ngủ, khuôn mặt hệt như được đúc từ một khuôn với ba nó.

Cố Linh Nhan – tự khoe rằng mợ là người đẹp nhất trên toàn thế giới – nhìn đứa bé xinh đẹp ở trước mặt mà tâm trạng càng thêm vui vẻ, ai ngờ Phó Căng Nam chẳng đợi cô mở miệng lên mặt, nó đã thốt ra một câu lạnh nhạt: “Chỉ có cậu nghe mợ thôi, ba con không có đâu.”

Cố Linh Nhan ở vai vế anh trai – chị dâu, cho dù sống chung dưới một mái nhà như trước thì cô vẫn tránh em chồng (Phó Chính) còn không kịp, bây giờ lại bị đầu củ cải nhỏ này nói thẳng không hề lưu tình, dĩ nhiên là cô xù lông rồi.

"Thằng nhóc Phó Căng Nam hư đốn này! Con đúng là giống hệt ba con, đều là đồ cặn bã! Hoàn toàn là một cặn bã nhỏ!”

Cả căn phòng lặng ngắt như tờ. Cố Linh Nhan nói hết một tràng, nhìn Phó Căng Nam im lặng mà cô thấy trong lòng sảng khoái không ít, nhưng khi cô vừa ngẩng đầu lên liền thấy Phó Chính bế hòn ngọc quý trên tay – Phó Thiên Vấn, đi ra khỏi phòng sách với khuôn mặt không cảm xúc.

Mặt mày Phó Chính vẫn cứ không cảm xúc như ngày thường, âm u có một không hai. Răng nanh răng cửa của Cố Linh Nhan run hết cả lên, vì giữ hình tượng mà cô phải cố giả bộ bình tĩnh và hỏi Phó Căng Nam: “Nam Nam... Mẹ con đâu?”

"Đang ngủ ạ." Phó Căng Nam ngồi xuống ghế sofa, ung dung cầm lấy chiếc xe đẩy đã được lắp rắp một nửa.

"Sắp đến giờ ăn cơm tối mà sao cô ấy còn ngủ?” Cố Linh Nhan than thở, cảm thấy kỳ quái.

Lúc này, Phó Căng Nam mới ngẩng đầu, đưa mắt nhìn ba mình với vẻ hờ hững.

Phó Chính bế Phó Thiên Vấn ngồi xuống bên cạnh, tay anh gõ nhanh trên laptop để xử lý một số mail, đuôi mắt vẫn để ý xem con trai đang làm gì.

"Cậu."

"Đậu đậu... " (Phó Thiên Vấn nói chưa rõ ấy mà)

Cửa nhà chợt mở ra, Đơn Cảnh Xuyên tan tầm về nhà, trong tay cầm theo mấy món gì đó mà anh mua cho hai bạn nhỏ, đồng thời nghe được cháu trai và cháu gái lên tiếng chào đón mình.

"Nam Nam." Đơn Cảnh Xuyên đóng cửa lại, bước vào phòng khách, đưa thứ đang cầm trên tay cho Phó Căng Nam: “Mợ con đâu?”

"Đi toilet rồi ạ." So với ba mình, ngược lại thì Phó Căng Nam thân với cậu hơn một tí. Bé trai năm tuổi nhận được mô hình mới mà Đơn Cảnh Xuyên mua về, cuối cùng trên mặt nó cũng hiện lên vẻ vui sướng: “Cảm ơn cậu.”

Đơn Cảnh Xuyên xoa đầu Phó Căng Nam, đặt túi đồ mà mình mua cho cháu gái lên bàn trà.

"Đậu đậu...” Phó Thiên Vấn nằm trong lòng Phó Chính chợt vươn tay ra, vẫy vẫy Đơn Cảnh Xuyên.

Phó Chính đẩy mắt kính, đặt laptop sang một bên, đứng dậy đặt Phó Thiên Vân vào tay Đơn Cảnh Xuyên thật nhẹ nhàng.

"Cậu giữ Vấn Vấn, tôi đi gọi cô ấy xuống ăn cơm tối.”

Bạn nhỏ Phó Thiên Vấn chẳng hề có chút cảm giác lưu luyến nào với ba ruột của mình, ngược lại còn ôm chặt lấy cổ người cậu Cục trưởng anh tuấn mặc đồng phục cảnh sát, sau đó còn hôn một cái lên mặt anh.

Đơn Cảnh Xuyên được đôi môi thơm của công chúa nhỏ hôn, vẻ mặt anh tràn đầy vui sướng. Anh gật đầu với Phó Chính, dáng vẻ nghiêm nghị cũng bị đứa bé bảo bối trong tay làm cho mềm đi. Hơn nữa, anh và Cố Linh Nhan cũng chuẩn bị có con, sợ rằng đến lúc đó, hai người đều sẽ ngậm trong miệng cũng lo lắng đủ đường*. (ý nói đứa con sắp tới)

Bạn học Phó cặn bã, khó chịu, biến thái đang bước đi từng bước nhưng không quên nhìn con gái đang cười khanh khách trong lòng cậu của nó, vẻ mặt bạn học Phó hơi tủi hờn rồi.

***

Nói thế nào thì Phó Chính như thế nấy, tuyệt đối sẽ không để bản thân mình chịu thiệt thòi. Vì thế, bị con trai và con gái xa cách, đương nhiên là anh sẽ đòi lại gấp bội trên thân thể của bà xã rồi.

Bây giờ đã đóng cửa tiệm thú cưng, Thiệu Tây Bội ở nhà, dốc lòng vì hai đứa con. Nào ngờ buổi chiều, Phó Chính trở về công ty sớm hơn thường lệ, đặt con gái ngồi vào ghế thiếu nhi bên cạnh Phó Căng Nam, sau đó trực tiếp ôm bà xã vào phòng ngủ trước mặt hai đứa nhỏ.

Thiệu Tây Bội bị anh luyện “vào ra” một hồi đã ngủ say trên giường. Lúc Phó Chính mở cửa bước vào, cô vẫn còn chìm trong giấc mộng.

Rèm cửa sổ chỉ kéo khoảng một nửa, ánh sáng nhờ nhờ chiếu vào bên trong, đồng tử trong mắt lại phản xạ ánh sáng, anh chợt phát hiện tấm gương sát đất thật lớn được đưa tới vào ngày hôm qua, khóe môi anh khẽ nhoẻn lên.

"Dậy nào.” Anh đi đến bên giường, xốc chăn một tí, hai tay bế cô ngồi dậy thật thoải mái.

Thiệu Tây Bội bị đánh thức, mắt vẫn còn mơ mơ màng màng, trên người lại không có chăn cũng không có vật gì che thân. Cô vội tỉnh táo, mặt đỏ hết cả lên và thúc giục con sói háo sắc kia: “Quần áo!”

Trong lòng Phó Chính sớm đã tính toán “làm đi làm lại” cô nhiều lần, anh đâu có để ý cô đang nói gì đâu, chỉ bế cô đặt lên mặt gương rồi nhanh chóng cởi áo ngủ ra, trải nó xuống dưới lưng cô. Đùi anh chen lách, đồng thời đẩy cô lên.

"Anh!" Bây giờ thân thể cô vẫn còn bủn rủn. Thấy anh mím môi không nói chuyện, động tác lại vừa mạnh mẽ vừa rõ ràng thì cô đã hiểu anh muốn làm gì, chỉ đành duỗi cánh tay không con sức để đẩy anh: “Sắp ăn cơm rồi, Nam Nam và Vấn Vấn...”

"Mặc kệ bọn nó, có Đơn Cảnh Xuyên giữ hộ rồi.” Người ba vô lương tâm bắt đầu cởi quần, chỗ ấy căng ra, chỉ chỉ vào bụng cô: “Có người sẽ giúp em ăn no.”

"Lưu manh!" Thiệu Tây Bội nhìn khuôn mặt lạnh lùng đầy sắc dục mê người của anh mà thở chẳng ra hơi: “Rõ ràng anh không cần ăn cơm, không cần ngủ nữa mà! Cả ngày anh chỉ biết mỗi chuyện “đâm xuyên” thôi!”

Sao lại có người tinh trùng lên não cả ngày như anh vậy chứ? Tìm được cơ hội là nghĩ tới ép buộc cô, sớm hay muộn cũng khiến hai quả thận mệt thôi!

"Nếu em đồng ý, anh có thể phối hợp." Người nào đó nhìn vợ đẹp, vẻ mặt càng thêm chế nhạo. Anh cúi đầu, ngậm chặt bầu ngực tuyết trắng của cô.

Phòng ngủ cách phòng khách không xa, cô cố kìm nén tiếng la hét, nhìn anh cà răng nhanh nhè nhẹ dọc theo bầu ngực tuyết trắng rồi ngậm chặt đỉnh nhũ hoa đỏ hồng, trong lúc mút còn phát ra tiếng. Cùng lúc đó, tay của anh cũng không nhàn rỗi, ngược lại còn dùng lực lớn xoa ngực cô, bầu ngực trắng màu tuyết bị anh xoa bóp bỏ bừng cả lên.

Sau lưng Thiệu Tây Bội là mặt gương lạnh lẽo, mà dưới bụng cô là vật cứng rắn của anh... Phó Chính ngẩng đầu khỏi bầu ngực tuyết trắng, nhìn dáng vẻ thở dốc, nhếch môi yêu kiều của cô, anh bắt đầu tách hai chân cô ra hai bên hông mình, hung hăng đi vào từ phía dưới, xông pha quyết liệt.

Cô bị đỉnh gậy mạnh mẽ của anh dùng lực tấn công quá mạnh, sau lưng lại chạm vào mặt gương, hầu như khắp người tê rần, nhưng anh lại hưng phấn đến tột cùng, nâng bờ mông xinh đẹp của cô lên lên xuống xuống như động đất, thậm chí còn có ý định phá hư nó.

"Ưm..." Cô không còn sức phản kháng, tự động dùng sức hút lửa nóng của anh, thủy triều ái tình liên tiếp nổ mạnh trong đầu và biến thành cơn quay cuồng: “Nhẹ chút...”

Phó Chính nghe tiếng nói nhỏ nhẹ của cô, vật nào đó lại căng thêm một vòng trong thân thể cô, đụng lên đụng xuống mấy cái. Giọng anh vừa khàn vừa rét lạnh: “Sâu thêm tí nữa thì em mới no được.”

Ngày thường anh nói kiệm lời, nhưng vào những lúc này lại nói tục quá nhiều. Thiệu Tây Bội cắn môi, không thèm để ý tới anh, hai tay cô chỉ vòng qua cổ anh và đung đưa người theo động tác, hừ mấy tiếng rất nhẹ.

Người nào đó động đậy mấy cái mà chưa đã ghiền, bây giờ lại đỡ cô nằm xuống mặt gương rồi úp người cô lại, một tay anh nâng đùi cô lên, một tay dùng sức đẩy vật ấy sâu vào cơ thể cô một lần nữa, để lưng cô tựa sát ngực mình, anh chỉ việc “đi vào” hung hăng từ đằng sau mà thôi.

Vốn dĩ với tư thế này sẽ vào rất sâu, cô trúng mấy cái đã không nhịn nổi nữa, nào ngờ Phó Chính lại chống khuỷu tay lên mặt gương để cô nhìn thẳng vào đấy, đối diện với khuôn mặt mình.

Cảnh tượng trong gương cực kỳ khó coi. Cô chỉ nhìn thấy thân thể trần trụi, hai chân mở rộng, phía dưới vừa nuốt vừa nhả anh, lớp thịt non tiến lui khi anh vừa vào vừa ra, chất dịch dính ngấy cũng dựa theo động tác mạnh yếu của anh mà dính một ít lên người cả hai và trên sàn.

Thị giác và cảm giác trong thân thể được tiến hành một cách đồng bộ, cô không cất nổi một câu hoàn chỉnh nữa. Phó Chính nhìn từ trên xuống dưới thân thể cô trong gương, bầu ngực tuyết trắng đang đung đưa, chỗ đang nuốt anh dường như đã bị kéo thành một đường thẳng mềm mại thật nhỏ. Ánh mắt anh ngày càng đỏ, động tác va chạm trên người cũng ngày càng mạnh hơn.

Đi vao thật hung ác, rút ra, lần sau nhanh hơn lần trước. Thiệu Tây Bội đành phải nhắm mắt lại, cả người sợ run, ngón tay cô bấu vào anh và cố giãy dụa nhưng chỉ nghe thấy tiếng thân thể va chạm vào nhau kịch liệt.

"Xin anh... Đừng...” Cô đỏ hoe mắt, không ngừng rơi lệ. Phía dưới bị đâm đau đớn, miệng nhỏ bị sưng phồng lên.

Nào ngờ động tác của anh chẳng chậm lại chút nào. Từ phía sau, anh đi lòng vòng để đánh ngược lên. Lưng cô dính sát vào lồng ngực đầy mồ hôi của anh, hai chân bị anh nâng lên và cấu đến mức xanh tím, nơi đó bị đánh phá, hoàn toàn chỉ biết hấp thụ theo phản xạ nữa mà thôi.

"Thật sự đau quá..." Thiệu Tây Bội bật ra tiếng nức nở, mãi đến khi cô cảm thấy mình sắp ngất đi, anh mới dùng lực chọc vào chỗ sâu nhất rồi rút ra, bắn ... ngay trên mặt gương.

Người nào đó được thỏa mãn vì ăn no, nhưng người trong lòng của người đó lại hít thở khó khăn. Phó Chính bế Thiệu Tây Bội vào thẳng phòng tắm, nhìn xung quanh rồi đóng cửa lại.

***

Lúc hai người ra khỏi phòng ngủ thì bữa cơm tối đã gần kết thúc. Đơn Cảnh Xuyên đang đút cơm cho Phó Thiên Vấn. Nhìn thấy vẻ mặt mệt mỏi của em họ, ánh mắt anh trở nên nặng nề và quét qua Phó Chính.

Thiệu Tây Bội ngồi xuống bên cạnh Phó Căng Nam, nhìn con trai yên lặng ăn cơm mà thấy lòng mình mềm cả đi, cô đưa tay xoa đầu nó.
"Mẹ ~" Phó Thiên Vấn thấy cô tới vội đẩy thìa cơm mà cậu đút sắp tới miệng mình, làm nũng với mẹ: “Ôm...”

Kẻ ác nào đấy vừa hành hung người ta xong, biết tình trạng hiện tại của bà xã mình, nếu Tiểu Thiên Vấn quay tới quay lui trên người cô thì cô sẽ càng khó chịu hơn.

Thiệu Tây Bội định đứng dậy bế con thì Phó Chính đã ngăn lại, chỉ thấy anh buông đũa xuống đi đến chỗ ngồi bên cạnh Đơn Cảnh Xuyên, xoay người và tự mình bế lấy con gái.

"Không cần ba ba!" Phó Thiên Vấn mất hứng, mím môi muốn khóc: "Muốn mẹ ôm!"

"Mẹ con đang khó chịu trong người.” Phó Chính hiếm khi kìm nén tính tình, dùng giọng điệu chậm rãi với con gái như vậy.


"Muốn mẹ, muốn mẹ!" Búp bê yếu ớt giống như làm từ nước, nước mắt chảy từ từ xuống.

Phó Chính lại bị ghét bỏ. Lúc này, vẻ mặt anh hoàn toàn biến thành mưa gió bão bùng, ánh mắt lạnh băng nhìn Phó Thiên Vấn. Thiệu Tây Bội thấy anh sắp hung dữ với con, cô lập tức trợn mắt nhìn anh, vội vàng đứng dậy dỗ con gái: “Vấn Vấn không khóc, mẹ bồng con được không nè?”

"Ba ba." Lúc này, Phó Căng Nam chợt buông đũa xuống.

Ánh mắt Phó Chính chỉ nhìn hai mẹ con thôi, anh đáp gọn một tiếng “ừ” và chẳng thèm quay đầu lại.

"Ba không ức hiếp mẹ, em con sẽ không khóc.” Phó Căng Nam gằn từng tiến: “Ba dạy con phải tự lập, cố gắng làm sao để không phải kề sát mẹ cả ngày, nhưng chính lại không làm được!”

"Phụt...” Con thỏ lông xù vốn dựng thẳng tai để nghe ngóng chuyện của một nhà bốn người chợt phun cơm ra.  

Vẻ mặt của Đơn Cảnh Xuyên càng là cười như không cười. Anh lấy khăn lấy lau mặt cho bà xã, tiếp tục giữ im lặng.

Thiệu Tây Bội nghe con trai nói xong thì mặt cũng đỏ bừng lên. Cô ôm con gái đang “ê ê a a” vào trong phòng ngủ, để hai cha con kia mắt to trợn mắt nhỏ ở phòng khách.

"Ba ba, em con nhỏ như vậy, kề cận bên mẹ là chuyện bình thường. Con đã tặng mẹ cho ta, vậy ba tặng mẹ cho em là được.” Thần thái của Phó Căng Nam rất tự nhiên, khiến cho ai đó bắt đầu nổi lửa.

Cố Linh Nhan dựa vào đùi Đơn Cảnh Xuyên cười lăn lộn. Phó Chính ho khan một tiếng, nói với con trai bằng giọng cực kỳ lạnh lùng: “Con mơ đi!”

"Ở nhà trẻ, mấy bạn con đều biết khiêm tốn.” Phó Căng Nam thu đuôi nhỏ lại, nhảy khỏi ghế dựa, chỉ để lại bóng lưng kiểu như “ba còn không bằng bạn con ở nhà trẻ”: “Ba ba thật đáng xấu hổ.”

Ông con nhỏ đi rồi, để ba mình ở lại bên vợ chồng cậu cả đang cười ngặt nghẽo. Phó Chính nghiến răng nghiến lợi nhưng lại bị nghẹn nói không nên lời.

Trường Giang sóng sau đè sóng trước, sóng trước nằm lại trên bờ cát... Cuối cùng thì thời đại của cặn bã nhỏ mang họ Phó đã đến rồi!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nguyệt Hoa Dạ Tuyết về bài viết trên: SầmPhuNhân, pandainlove, paru
     

Có bài mới 24.03.2018, 00:18
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Hùng Thiên Hổ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Hùng Thiên Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 01.12.2015, 13:10
Tuổi: 22 Nam
Bài viết: 2318
Được thanks: 5043 lần
Điểm: 12.54
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Không phải em không yêu - Tang Giới - Điểm: 53
Ngoại truyện 3: Người mẹ *chuẩn mực* - (quá *chuẩn mực*, ha ha)

Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

Không dễ gì mới được một ngày Quốc khánh rảnh rỗi. Đơn Cảnh Xuyên tính nhẩm ngày, khuyên can mãi, thậm chí dụ dỗ để bà xã họ Đơn thiếu tâm nhãn* của nhà mình chịu đi bệnh viện. Kết quả suôn sẻ và sáng tỏ, hạt đậu nhỏ đã lớn khoảng ba tuần rồi.

*Thiếu tâm nhãn: quá vô tư

Cố Linh Nhan cầm tờ xét nghiệm trong tay, vẻ mặt và tâm trạng hoàn toàn... ba chấm, hai hàng lông mày trên khuôn mặt trắng nõn cũng dựng đứng.

Đơn Cảnh Xuyên đã sớm sắp xếp mọi chuyện ổn thỏa: Đợi Cố Linh Nhan tốt nghiệp đại học, đi làm và có sự nghiệp ổn định, anh sẽ chuẩn bị để có một đứa con. Bây giờ mọi thứ đều thuận lợi cả, về tình về lý đều đạt được, tất nhiên là tâm trạng anh cực kỳ tốt.

"Sao vậy?" Thấy người nào đó hẳn sẽ nói líu ríu, khoan khoái vui sướng nhưng lại càng bước đi càng đờ người, anh dừng chân lại, ôm chặt lấy vai cô: "Nhan Nhan?"

Cố Linh Nhan tựa như mới lấy lại tinh thần, vẻ mặt cô khá căng thẳng, bàn tay sờ lên chiếc bụng bàn phẳng của mình: “Nồi à... Anh... Anh chắc chắn ở đây có một đứa bé hả?”

Tuy rằng bây giờ cô đã không còn là học sinh thích đấu đá lung tung như trước, cũng có tâm lý chuẩn bị chào đón cục cưng sắp ra đời, nhưng đối với một người đã quen với việc làm theo ý mình như cô, tạm thời vẫn khó chấp nhận khi trong thân thể chợt có thêm một nhịp đập, một sinh mệnh nho nhỏ.

Cũng phải, ngay cả cuộc sống của mình còn thất điên bát đảo, bây giờ làm mẹ rồi, chẳng biết phải chăm sóc bản thân như thế nào mới là tốt nhất nữa.

"Đừng lo lắng." Anh cúi đầu, thấy cô yên lặng một hồi, đưa tay nắm chặt lấy tay cô: “Em cứ sống là chính mình như trước, có anh ở đây rồi.”

Anh hiểu cô vợ nhỏ của mình, tuy rằng trong lòng anh cũng có ít nhiều lo sợ và không yên về quá trình mang thai mười tháng dài lâu này, nhưng ít nhất anh tin mình có thể bảo vệ cô thật tốt.

"Ưm." Cố Linh Nhan gật đầu, xoa bụng và thở dài: “Con à, nếu như sau này mẹ làm gì có lỗi với con, con tha thứ cho mẹ nha, nhất định phải ... rụng xuống đất rồi nở hoa, tạo phúc cho nhân loại đó!”

Đơn Cảnh Xuyên nghe mấy câu nói nhảm của cô mà bị sặc, anh đen hết cả mặt rồi đưa cô ra khỏi bệnh viện.

Thú thật, trong lòng anh càng lúc càng lo lắng cho tương lai của đứa bé này rồi...

. . .

Buổi tối, Phó Căng Nam cầm muỗng và ăn cơm từ từ. Nghe mợ nói trong bụng mợ có cưng, nó vẫn hờ hững như thường lệ, chẳng hề đáp lại.

"Nam Nam." Thiệu Tây Bội ngồi bên cạnh nói nhỏ để nhắc nó: “Con là anh trai lớn tuổi nhất, mợ có em bé, sao con lại không vui như vậy?”

"Nếu như là bé gái, mợ chắc chắn sẽ càng ầm ĩ hơn.” Phó Căng Nam cân nhắc rồi mấp máy đôi môi: “Nhất định là mợ và em gái sẽ đua nhau giành cậu.”

"Thằng nhóc Phó Căng Nam này! Có ngon thì ăn cơm xong rồi ra đấu với mợ!” Cố Linh Nhan chớp chớp hàng mi, dáng vẻ hùng hổ gây áp lực cho cặn bã nhỏ: “Nếu nói như vậy, sao mẹ con và Vấn Vấn lại không giành ba con nhỉ?”

"Mợ nói ngược rồi, đúng ra là ba và Vấn Vấn đua nhau giành mẹ.” Phó Căng Nam đáp rất hờ hững.

Thiệu Tây Bội đang vừa bế vừa đút cơm cho Phó Thiên Vấn nũng nịu. Nghe con trai nói vậy, sắc mặt dần dần biến thành cười như không cười.

Mà người nào đó lòng dạ hẹp hòi, ngồi không cũng trúng đạn, lúc này mới buông đũa xuổng, đẩy mắt kính lên rồi liếc con trai, cất giọng lạnh lùng: “Không được chất đống mô hình ở trong nhà.”

Phó Căng Nam nghe thấy mô hình yêu quý của mình sắp bị phá sản, khuôn mặt nhỏ nhắn, luôn luôn Die nd da nl e q uu ydo n bình tĩnh của nó dần dần không nhịn nổi nữa.

Lúc này, Cố Linh Nhan ngồi bên cạnh cầm đũa lên, cười vui sướng khi người gặp họa, lè lưỡi trêu ghẹo Phó Căng Nam: “Nhóc con, ai bảo cười nhạo ba mình chứ! Động thổ trên đầu Thái Tuế*, đáng bị như thế! Ha ha ha ha!"

*Động thổ làm nhà xúc phạm sao Thái Tuế; xúc phạm người có quyền thế lớn

"Ba ba." Bạn nhỏ Phó Căng Nam đảo mắt, nói chậm rì rì: “Đêm qua mợ nói với mẹ rằng tối nào ngủ Vấn Vấn cũng khóc, cho nên chuyển Vấn Vấn vào phòng của ba và mẹ đi.”

"Em không khóc!" Phó Thiên Vấn nghe thấy tên mình, nửa hiểu nửa không nhưng cũng thốt ra ba chữ phản bác.

Phó Chính nghe ra ý đồ giá họa cho người khác trong lời của con trai, anh nghiêng đầu, liếc qua Cố Linh Nhan.

Cả người Cố Xù Lông chợt cảm thấy lạnh lẽo ác liệt, cô bĩu môi, xích lại gần Đơn Cảnh Xuyên.

Cảm thấy ở trong nhà này, tranh tranh giành giành mãi, cuối cùng vẫn không thể lay động địa vị tối cao của bạn học cặn bã họ Phó...

***

Từ khi làm mẹ, Cố Linh Nhan kìm lại tính tình của mình rất nhiều, bớt hoạt động trên diện rộng, bớt lời nói thô tục, hơn nữa còn thật sự nỗ lực làm ra dáng vẻ dưỡng thai gương mẫu.

Mang thai chưa được nửa tháng, Đơn Cảnh Xuyên xin phép tòa soạn cho cô ở nhà nghỉ ngơi, đợi ba tháng sau sẽ lại đi làm. Cố Linh Nhan vốn đã lười, ở nhà nhàn rỗi, trông nom hai đứa nhỏ với Thiệu Tây Bội.

"Chị Bội Bội." Buổi chiều, Cố Xù Lông đến nhà trẻ đón Phó Căng Nam. Vừa tới cửa nhà, cô đã oang oang với Thiệu Tây Bội đang nấu cơm trong bếp: “Hôm nay cô giáo ở nhà trẻ nói Nam Nam làm một cô bé trong lớp khóc đấy.”

Thiệu Tây Bội vặn nhỏ lửa, xoa xoa tay rồi ra khỏi nhà bếp, dùng ánh mắt để hỏi con trai mình.

Mặt của Phó Căng Nam không có cảm xúc gì, nó chỉ kêu một tiếng “mẹ” rồi buông cặp sách, đi vào phòng ngủ.

"Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?" Thiệu Tây Bội nhíu mày.

Cố Linh Nhan nhìn bóng lưng thành thật nghiêm túc của đứa trẻ, nhịn không được mà bật cười thành tiếng: “Ha ha, cô bé đó muốn ôm nó một chút, bị nó hung hăng dieendaanleequuydonn đẩy mạnh ra, suýt chút nữa đã va vào cây rồi.”

Thấy Thiệu Tây Bội lắc đầu không nói gì, Cố Linh Nhan duỗi thẳng eo, nằm vật xuống trên ghế sofa: "Ôi, mấy đứa nhỏ ghê gớm như Nam Nam ấy, em đây không có phúc hưởng, trên thế gian cũng chỉ có chị mới chịu được hai cha con nó... Em muốn một đứa con gái như Vấn Vấn cơ.”

Thiệu Tây Bội dịu dàng, nhìn con gái đang ngồi chơi đùa trên ghế sofa, định nói gì đó thì chợt trông thấy Cố Linh Nhan che miệng và chạy vài bước vào trong toilet nhưng vẫn không kìm được, nôn trực tiếp ngay tại góc tường.

Vẻ mặt Thiệu Tây Bội trở nên căng thẳng, cô vội cầm lấy khăn lông và cốc nước, bước tới đỡ Cố Linh Nhan vào toilet.

"Cảm giác sao rồi? Còn buồn nôn không?” Thiệu Tây Bội vỗ nhẹ lưng Cố Linh Nhan: “Nôn nghén là hiện tượng bình thường, không có việc gì."

Sắc mặt Cố Xù Lông tái nhợt, thầm mắng vài câu thô tục rồi lại xoay người, nôn mạnh vào trong bồn cầu.

Bởi vậy có thể thấy được, bạn học “hạt đậu nhỏ” trong bụng “thỏ lông xù” cũng đã biểu hiện thuộc tính của ác ma nhỏ cường đại rồi. Suốt cả đêm, Cố Linh Nhan ăn gì nôn đấy, nôn đến mức hư thoát*, trực tiếp nằm ngay đơ ở trên giường.

*Hư thoát (hạ đường huyết do mất máu, mất nước)

Cửa ải cuối năm sắp tới, việc xử án và mấy cuộc xã giao thân mật chất chồng lên nhau, càng ngày Đơn Cảnh Xuyên càng về nhà trễ. Cố Linh Nhan đợi mòn mỏi mà vẫn chưa thấy anh về, trong người lại không thoải mái, ôm chăn nằm dỗi một lát rồi ngủ.

. . .

Sáng ngày thứ hai, mới hơn năm giờ cô đã tỉnh rồi, Đơn Cảnh Xuyên nằm bên cạnh đang ngủ say, nhắm chặt hai mắt. Hàng mày trên khuôn mặt anh tuấn của anh còn hơi nhíu lại, cô cố nhịn nhưng vẫn không kìm được, cắn một miếng vào chiếc cằm kiên nghị (vững vàng và có nghị lực) của anh.

Đơn Cảnh Xuyên bị cô ép phải tỉnh giấc, bất đắc dĩ tức giận, liếc cô một cái, sau đó ôm cô sát vào trong lòng mình.

"Đơn Cảnh Xuyên, em muốn ly hôn với anh!” Cô trợn mắt hung dữ: “Anh có biết không hả, em bị nôn suốt cả đêm hôm qua nhưng vẫn chờ anh tới hai giờ đó?! Anh còn về trễ như thế, em lập tức trốn khỏi cái nhà này!”

Anh mấp máy môi, nhìn sắc mặt tái nhợt của cô mà trong lòng cực kỳ thương xót, một hồi sauu mới khẽ nói: “Tại anh không tốt.”

Cố Linh Nhan thấy sắc mặt anh tiều tụy, khóe mắt hơi xanh xao, biết anh cũng không phải cố ý có nhà nhưng không chịu về, cô trợn mắt nhìn anh một hồi rồi mới khẽ mở miệng: “Nồi, em rất muốn anh ở bên cạnh em nhiều hơn.”

Cô chưa bao giờ trải qua chuyện như vậy, càng không biết giữa và sau thai kỳ sẽ xảy ra chuyện gì nữa, nói cô già mồm cãi láo, chuyện bé xé to cũng được. Không có anh ở bên cạnh, cho dù làm gì đi chăng nữa, cô cũng không thể tâm an khí bình (an lòng và kìm nén tính tình).

Ánh mắt và trái tim Đơn Cảnh Xuyên đều đặt ở trên người cô. Thấy cô làm nũng như vậy, cõi lòng anh càng mềm đi. Anh hơi nghiêng đầu, hôn lên mũi cô: “Đợi qua hai tuần nữa, anh chuyển giao việc một ít rồi mới tan ca sớm được, anh cứ yên tâm nghỉ ngơi ở nhà, đợi anh trở về được không?”

Cố Linh Nhan chun mũi, cọ cọ nhẹ vào người anh, đáp một tiếng “ừ”.

Sáng sớm là lúc tâm huyết sôi trào, Đơn Cảnh Xuyên bị cô cọ như vậy nên cảm thấy có hơi “thân bất do kỷ”*, hơi thở dần dần trở nên dồn dập. Đương nhiên là Cố Linh Nhan cũng cảm giác được điều đó, cô xấu hổ, đỏ hết cả mặt, không dám nhúc nhích thêm nữa.  

*Ở đây có nghĩa là “thân thể không chịu được sự điều khiển của mình” – bị vợ cọ cọ như thế mà kìm được mới lạ, ha ha.

"Em ngủ thêm một lát đi.” Anh kìm nén một hơi, đắp mền kỹ càng cho cô rồi mới đứng dậy xuống giường: “Anh đi tắm.”

Cố Linh Nhan nhìn bóng lưng của người đàn ông biết kiềm chế, tìm đủ mọi cách để yêu thương mình. Cô nghĩ đến Phó Chính, cảm thấy quả nhiên giữa người và người vẫn có sự khác biệt quá lớn.

***

May mà ngoại trừ việc nôn nghén và thường xuyên đi toilet, Cố Linh Nhan trải qua ba tháng đầu mang thai rất là thái thái bình bình. Đơn Cảnh Xuyên cũng giảm bớt lượng công việc như anh đã nói trước đó, anh nghỉ bớt một buổi chiều để đưa Cố Linh Nhan đến bệnh viện khám thai.  

Tuyết mùa đông tan ra, ấy là hôm kia, die,n; da.nlze.qu;ydo/nn Đơn Cảnh Xuyên đến thành phố G công tác, vừa họp xong hội nghị buổi sáng là anh vội vàng về ngay. Cố Linh Nhan đứng bên cạnh anh, nhìn dáng vẻ anh mặc áo gió, cúi đầu nói nhỏ với bác sĩ, cô bỗng cảm thấy giống như có chú mèo đang cào cào cõi lòng mình, ngưa ngứa làm sao.

Phó Chính đưa Thiệu Tây Bội và hai con qua chỗ Phó Lăng, Lâm Văn ăn cơm tối. Trong nhà không có ai, Đơn Cảnh Xuyên xuống bếp nấu cơm. Lúc bưng canh, quay đầu ra, anh chợt phát hiện Cố Linh Nhan vẫn luôn đứng ở cửa phòng bếp nhìn mình.

"Sao vậy?” Cả hai ra ngoài phòng khách, anh đặt chén lên bàn rồi kéo cô qua bên cạnh mình: “Trong người không thoải mái ư?”

Cô lắc đầu, dùng tay ra hiệu bảo anh cúi thấp đầu một chút, khẽ nhón chân rồi cắn lên môi anh.

Đơn Cảnh Xuyên nhìn ra, rõ ràng là cô gái nhỏ này đang dụ dỗ mình một cách công khai. Bị cô ôm lấy cổ, anh chẳng thể nhúc nhích được nữa, đành phải bế cô lên thật nhẹ nhàng, ánh mắt sáng quắc nhìn thẳng vào cô.

Lúc này, Cố Linh Nhan kề sát tai anh, nói nhỏ vài câu.

Anh nhìn đồ ăn nóng hôi hỏi trên bàn, suy nghĩ một chút rồi ôm cô vào phòng ngủ.

"Không thoải mái thì phải nói với anh đó.” Anh cẩn thận đặt quần áo của cô sang bên cạnh, cau mày, nhìn thân dưới trắng mịn mượt mà tươi sáng của cô, dặn đi dặn lại thật kỹ càng.

Dù sao anh cũng nhịn lâu rồi, nhịn thêm một hồi cũng không phải việc khó, nếu lỡ làm tổn thương đến đứa bé thì sẽ không còn là chuyện “ham muốn dục vọng” đơn giản thế nữa.

"Em biết rồi.” Cô dang hai chân mảnh khảnh, cọ cọ eo anh: “Sao anh lại *cọ cọ* vào em kiểu vậy, chẳng lẽ năm ngón tay thì thoải mái hơn hả?”

Đơn Cảnh Xuyên hiểu lời cô nói, đen hết cả mặt. (Chắc ảnh chỉ dám vuốt, không dám thịt). Anh để cô gối đầu ngay ngắn, hạ thấp thân mình xuống rồi cọ xát nhẹ nhàng ở ngoài.

Phụ nữ có thai không thích hợp với kiểu kịch liệt. Đơn Cảnh Xuyên dỗ dành chỗ đó của cô vừa ẩm vừa trơn thật nhiều rồi mới dám dùng tư thế cơ bản nhất để đi vào trong.

Cố Linh Nhan khẽ hít một hơi, tự động ôm cổ anh kéo xuống, tự nâng mông lên để anh đi vào sâu hơn một chút.

Anh cúi đầu, nhìn thịt thà non mềm trắng nõn, nụ hoa đỏ hồng phập phồng tự nhiên, mắt anh càng đỏ hơn hẳn. Anh cúi đầu ngậm lấy nụ hoa ấy, đồng thời xông vào trong thật khí thế.

"Ưm..." Đã lâu chưa bị kích thích và đột kích như vậy, cô không kiềm được mà cong người lên, kết quả lại càng nhanh chóng bao phủ lấy anh.

Phía dưới bị từng lớp bánh bao non mềm xoắn vòng chen lách, cơ bắp cả người Đơn Cảnh Xuyên căng lên. Anh ngẩng đầu khỏi bầu ngực cô, bắt đầu chuyển động một vào một ra.

Cơ thể mang thai càng lộ rõ sự mẫn cảm, cô mới bị đâm mấy cái đã kêu “Căng quá, không được”, muốn đẩy anh ra ngoài. Anh đã nhẫn nhịn mấy ngày qua, thật sự chịu không nổi, nghĩ nghĩ một hồi, cuối cùng im lặng mò tay vào chỗ đang “kết hợp” của hai người, vuốt ve chầm chậm.

Tiếng nước dính ngấy mập mờ, nơi đó của cô hoàn toàn nhẵn nhụi, trơn trượt vì nước. Anh rõ ràng đã gác hai đùi cô lên cổ tay mình, từ chỗ hai chân mở rộng của cô, anh bắt đầu “thẳng tới thẳng lui”.  

Giờ phút này, Cố Linh Nhan hối hận cũng vô dụng. Trước kia, Nồi mặt đen lương thiện cũng hay đâm thẳng thừng, liên tục ra vào từng phát một như thế, lần nào cũng đẩy vào góc trong cùng rồi hoàn toàn rời khỏi. Chỗ “kết hợp” của hai người đã rối tinh rối mù, cả người cô sợ run, thở dài một hồi, cuối cùng khóc hu hu.

Mồ hôi Đơn Cảnh Xuyên đầm đìa, mấy sợi tóc trước trán đã ướt đẫm. Anh cảm giác được sự mềm mại và hơi nóng của cô không ngừng cuộn lại, cơ bắp anh càng căng càng chặt, khoái cảm như thủy triều lan tới. Anh cúi đầu, hôn lên nước mắt cô, khống chế lực nhiều lần để tiến vào. Mãi đến khi cô cắn môi đỏ hết, anh mới đột ngột rút ra.

"Ba sói háo sắc của đứa nhỏ ơi, bụng em đói lắm...” Cố Linh Nhan thở phì phò, thất thần, đưa chân đá vai anh, giọng nói không còn sức lực.

Mà cái người luôn luôn bình tĩnh, nghiêm túc nào đó chợt cười lớn, bế cô dậy cẩn thận, cắn môi cô rồi mới chịu thốt lên một tiếng “cục cưng”.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nguyệt Hoa Dạ Tuyết về bài viết trên: paru
     
Có bài mới 24.03.2018, 02:29
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Hùng Thiên Hổ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Hùng Thiên Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 01.12.2015, 13:10
Tuổi: 22 Nam
Bài viết: 2318
Được thanks: 5043 lần
Điểm: 12.54
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Không phải em không yêu - Tang Giới - Điểm: 34
Ngoại truyện 4 (1). Nhìn đủ rồi, không hối hận

Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

Năm hai mươi tuổi, Lục Mộc gặp Phó Lăng.

Ngày đó, Phó Lăng chưa đến ba mươi tuổi. Được gia tộc lớn mạnh hậu thuẫn và chống lưng, sau khi tốt nghiệp, anh đặt từng dấu chân ổn định vững vàng, bước từ nền tảng bước thẳng lên cao, một bước lên mây trong giới chính trị ở thành phố S, hiếm có người nào dám đưa ra câu hỏi chất vấn.

Nếu gọi anh là đứa con cưng của trời, thanh niên tài tuấn thì cũng không quá lắm. Những ai tham gia chính trị đều ít khi giao tiếp với người dân, ít nhất cho tới bây giờ, người xa cách lạnh nhạt như Lục Mộc vẫn cảm thấy anh không giống mấy người khác.

"Cô Lục." Sau khi tan tầm, Phó Lăng lái xe từ Ủy ban đến chỗ làm Lục Mộc, cô đã cầm túi lên, chuẩn bị rời đi.

"Tôi lại làm phiền cô nữa rồi.” Khuôn mặt anh rất đẹp trai, khóe miệng nở nụ cười nhẹ. Anh nhìn cô: “Nếu hôm nay hẹn trước một mẫu thì phải chờ đến khi nào mới có thể lấy?”

Sau khi tốt nghiệp, Lục Mộc không nghe theo ba mẹ mình rằng sẽ ở lại trường làm giảng viên dạy học, cô chọn một nghề hiếm có ai chọn để kiếm sống - ấy là đi theo một tiền bối ở nước ngoài về, làm nghề thêu theo mẫu được đặt ra.

"Qua ngày mốt ấy.” Cô tạm thời đặt túi xuống, lấy bút trên bàn rồi vẽ lên cuốn tập. “Anh tìm mẫu có sẵn của cô Lý hả?”

"Tìm của cô cơ.” Phó Lăng nhìn cô cúi đầu vẽ chữ, anh quay mặt đi, ngón tay thon dài gõ lách cách lên mặt bàn: “Lần trước cô thêu mẫu kia, mẹ tôi rất thích.”

Cô nghe anh nói vậy, bàn tay chợt nắm chặt thân bút, hồi lâu sau mới hỏi thêm một câu hiếm hoi: “Mẫu lần này được làm cho mẹ anh luôn hay sao?”

"Không phải.” Anh mở ví da, lấy ít tiền mặt rồi đưa cô: “Tôi tặng cho một người bạn tới từ thành phố kế bên.”

Tặng hàng thêu, người bạn này là nữ chăng? Lục Mộc thầm nghĩ trong lòng, đưa biên lai cho anh, vẻ mặt bình thản, miệng nói một câu “Hẹn gặp lại”.

Phó Lăng cầm lấy biên lai, ngón tay anh lơ đãng lướt qua ngón tay mềm mịn của cô. Lúc xoay người rời đi, thấy dáng vẻ cô cúi đầu trầm tư, nét cười bên khóe miệng anh lại thâm sâu thêm mấy phần.

Số lần Phó Lăng đến đây ngày một nhiều. Lục Mộc biết anh là cán bộ ở Ủy ban tài chính. Mỗi lần anh đến để hẹn trước ngày lấy hàng thêu, cô không kiềm được mà nhìn anh thêm một chút, chưa từng phát hiện trên người anh có lớp bụi mỏng nào bám vào.

So với trong tưởng tượng của cô, anh hiểu biết còn nhiều hơn thế. Mỗi khi anh tới, trông thấy cô bày bản vẽ và sách trên bàn là anh hứng trí bừng bừng, bắt đầu thảo luận với cô. Giọng nói của anh rất êm dịu, tốc độ cũng ổn định. Lục Mộc vừa nghe vừa nhìn đã cảm thấy hơi mất hồn rồi.

"Cô Lục?” Phó Lăng thấy cô không nói chuyện, anh đưa tay huơ huơ trước mắt cô. Ánh mắt cô hơi hoảng hốt, một hồi sau, anh mới nói nhỏ: “Tiểu Mộc?”

Một tiếng “Tiểu Mộc” khiến cô không cẩn thận, tiện tay đẩy luôn bút máy và bình mực trước mặt mình xuống đất, tiếng động do vật rơi làm cô hoảng loạn. Từ trước tới giờ, cuối cùng cô gái lạnh nhạt trầm tính này cũng biết xấu hổ đỏ mặt rồi.

Sắc trời đã sẩm tối, Phó Lăng day day hai bên thái dương, bỗng nhiên đưa tay giữ chặt vai cô.

"Tiểu Mộc, làm bạn gái anh được không?” Nơi khuỷu tay anh đang giữ chặt là người con gái mắt ngọc mày ngài, dáng vẻ hiện giờ của cô là dáng vẻ đẹp nhất, ánh mắt cũng mông lung trong ánh chiều chạng vạng, không còn dáng vẻ của một người luôn luôn từ chối, cách xa người khác vạn dặm nữa.

Dù sao Lục Mộc vẫn còn trẻ, cõi lòng cô chộn rộn hẳn lên, nhìn người đàn ông đẹp trai trẻ tuổi trước mắt mà chẳng nói nên lời, tựa như ngày mới gặp, anh thốt ra một câu nho nhã lễ độ “Làm phiền rồi”. Âm cuối còn lẩn quẩn trong lòng, chẳng sợ không chạm được tương lai, bây giờ cũng không gạt bỏ được nữa.

. . .

Gia đình Lục Mộc là một gia đình phổ thông ở thành phố S, cũng coi như thuộc dòng dõi thư hương (chỉ người có học). Phó Lăng từng có ý định giúp cô đổi việc, nhưng vì cô dùng mọi lý do để từ chối, cuối cùng vẫn tiếp tục công việc cũ.

Buổi tối mùa hạ, Lục Mộc đang ăn cơm tối ở nhà xong, nhanh chân nhanh tay xuống lầu mở cửa. Anh sớm đã sau vườn hoa nhỏ, vừa thấy cô bước tới, anh lập tức ôm chặt cô vào lòng.

"Có nhớ anh không?” Phó Lăng cúi đầu, “mổ” lên trán cô. (mình nghĩ nó giống “chụt, chụt, chụt”)

Vẻ mặt cô nhàn nhạt, gật đầu: “Anh đi công tác, em không gặp được, không có người để em cãi cọ.”

Anh nhìn khuôn mặt nghiêm túc của cô, cuối cùng không nhịn cười nổi, bế cô từ dưới đất lên, cắn môi cô rồi gằn từng tiếng: “Sau này em gả cho anh, em thích thì ngày nào cũng có thể ầm ĩ.”

Người nói vô tâm, người nghe cố ý.

Cho dù đó là lời chê cười, nhưng Lục Mộc nghe vào tai lại thấy giống như một lời thề.

Nghe một lần, nhớ cả đời.

"Tuần sau theo anh về nhà gặp ba mẹ nhé.” Một hồi lâu, anh xoa xoa tóc cô và nói.

Anh dùng giọng điệu tuyên bố để nói, chỉ có giờ phút này, Lục Mộc mới cảm giác được hơi thở cương quyết được che giấu trong giọng điệu ngày thường của anh. Cô suy nghĩ cẩn thận, không hề phản đối, cuối cùng gật đầu nghe theo.

Phó Lăng vốn là con cờ cực kỳ quan trọng mà nhà họ Phó xếp đặt ở Ủy ban của thành phố S. Ngày Chủ nhật, anh dẫn Lục Mộc về nhà. Lúc đó, những thành viên trong gia tộc luôn vội vã thu xếp cho anh một cô gái con nhà quyền quý môn đăng hộ đối đều bị choáng váng.

"Ba, mẹ, đây là Tiểu Mộc." Phó Lăng không nhanh không chậm, dẫn người phía sau mình đến: “Chào họ đi em.”

"Chào bác trai, bác gái, chào mọi người ạ.” Vẻ mặt của Lục Mộc vẫn lạnh nhạt như cũ.

Những chuyện diễn tiến sau đó cũng nằm trong dự liệu, một vài người lớn thay nhau “oanh tạc”, chất vấn tài sản, chất vấn công việc... Hết vấn đề này đến vấn đề khác, Lục Mộc thấy sắc mặt của ba mẹ Phó Lăng ngồi đối diện ngày một khó coi, cuối cùng cô không chịu nổi nữa, đứng dậy khỏi ghế sofa rồi chạy ra ngoài cổng.

Phó Lăng định ngăn cản nhưng không còn kịp nữa. Anh nghe tiếng người lớn trong phòng chế giễu, vội vàng nhanh chân đuổi theo.

"Em chạy gì hả?” Cuối cùng anh cũng đuổi kịp cô, cau mày nói: “Bọn họ hỏi em vài câu thì sao chứ? Đợi em về rồi, anh có thể khiến bọn họ bình tĩnh lại, nhưng mà bây giờ... em bảo anh phải làm sao đây hả?”

"Vậy em không lấy anh nữa!” Tính khí gắt gỏng của Lục Mộc lại trỗi dậy, cô thích anh như vậy nhưng cũng chưa bao giờ đồng ý thỏa hiệp cái gì. Cô vung tay một cái rồi lướt qua người anh, không thèm ngoái đầu lại.

. . .

Lục Mộc chưa từng nghĩ tới trường hợp như thế, chỉ vì ở bên cạnh anh, ngây ngốc và an nhàn quá lâu, cô không muốn suy nghĩ thôi.

Nhưng cuối cùng Phó Lăng vẫn không bỏ được cô. Chiến tranh lạnh hai tuần, anh tìm đến cửa nhà cô, dùng cách áy náy để tạ lỗi, mong cô tha thứ, hòa hợp.

Anh tưởng cô suy nghĩ mê man, do đó mới nói lời nhỏ nhẹ để dỗ dành cô. Lục Mộc khoanh đôi tay không nóng không ấm rồi nhìn anh, cõi lòng co rút lại.

"Ba mẹ anh thì sao?” Cuối cùng cô thở dài, đến gần anh một chút.

Phó Lăng thấy thế liền vội vàng ôm cô vào lòng, bỏ qua câu hỏi của cô, chỉ hôn lên mí mắt mềm mại: “Tiểu Mộc, tối nay đến với anh nhé?”

Lục Mộc ngẩng đầu, thản nhiên nhìn anh, xoay mặt đi rồi cắn môi.

Thấy dáng vẻ cô e lệ, lòng anh càng mềm đi, lập tức ôm cô vào trong xe.

Tình cảm hai người ngày một ấm áp, nghề thêu mẫu có sẵn cũng dần được lan rộng hơn trước. Khi đó, trong thành phố có nhà họ Đơn là danh gia vọng tộc, cụ Đơn vẫn còn ở tuổi trung niên. Vì muốn bà Đơn được vui, ông thường mời Lục Mộc và cô giáo của cô đến nhà thêu thùa nhiều lần.

Lục Mộc làm việc cẩn thận, ánh mắt chăm chú giúp đỡ cô giáo se chỉ luồn kim, không dõi ra bên ngoài lần nào, thế nhưng vẫn được đứa con vốn ngang ngược kiêu ngạo của ông cụ Đơn coi trọng.

"Em làm việc ở đâu?” Đơn Quần chặn trước mặt cô, không hề cảm thấy hành vì của mình đột ngột làm người ta ngại ngùng: “Anh có thể đến tìm em không?”

"Nếu muốn làm mẫu sẵn thì anh cứ trực tiếp tìm cô Lý.” Lục Mộc mang giày vào: “Tôi làm không giỏi.”

"Làm tốt lắm, không phải không tốt đâu.” Anh cười rộ lên, nơi khóe miệng thấp thoáng lúm đồng tiền: “Chỉ cần có thể gặp em là được rồi.”  

Lục Mộc vốn chẳng hề nhìn anh một cái, cô trực tiếp đi theo cô giáo ra cửa.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nguyệt Hoa Dạ Tuyết về bài viết trên: paru
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 83 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bún Lèo, oanh phạm, Thuylobe711 và 468 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 36, 37, 38

2 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

3 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

4 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 130, 131, 132

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 19, 20, 21

7 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75

8 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

9 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 176, 177, 178

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 57, 58, 59

11 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

12 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

17 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

18 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34

19 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 23, 24, 25

20 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Mẹ Bầu
Mẹ Bầu
THO THO
THO THO

Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 405 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 484 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Đường Thất Công Tử: Re: Bạn hợp với tiểu thuyết ngôn tình nào nhất?
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 264 điểm để mua Ly kem 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 460 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2702 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1594 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 384 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Đường Thất Công Tử: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Đường Thất Công Tử: :shock2: :shock2:
Độc Bá Thiên: Ri đậu thai rồi.... ô la la
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 437 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 415 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
TửNguyệtLiên: viewtopic.php?t=410922&p=3383693#p3383693 mọi người ủng hộ Liên với ^^
Aka: 2 vạch
Đường Thất Công Tử: ?
Aka: Có rồi :">
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1276 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 490 điểm để mua Kitty ôm hoa
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 337 điểm để mua Thiên thần 4
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 420 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 250 điểm để mua Ly kem 2
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 2572 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Chuối chín cây vừa đặt giá 399 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1214 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 379 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Táo đỏ phố núi vừa đặt giá 360 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1517 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: tieuhanhtinh vừa đặt giá 320 điểm để mua Thiên thần 4
Nguyễn Khai Quốc: Giống Rồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.