Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 30 bài ] 

Veronika quyết chết - Paulo Coelho

 
Có bài mới 13.05.2017, 19:21
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 7319
Được thanks: 1152 lần
Điểm: 10.05
Có bài mới Re: [Lãng mạn] Veronika Quyết Chết - Paulo Coelho - Điểm: 10
23.2

Ngày hôm sau Eduard đưa chiếc đồng hồ bằng vàng của mình cho nhân viên y tế - người đã cho chàng cuốn sách, chàng nhờ anh ta bán chiếc đồng hồ và mua tất cả các cuốn sách mà anh ta thấy được về đề tài này. Nhưng chả có thêm được một cuốn nào. Chàng thử đọc tiểu sử của một vài người trong số những người này, nhưng trong đó chỉ thấy những mô tả về từng người trong số họ như những người được chọn lựa, được cổ vũ phù trợ chứ không phải như những con người bình thường, giống như bất cứ một người nào khác, phải đấu tranh để khẳng định các tư tưởng của mình. Những điều đọc được đã gây cho Eduard một ấn tượng mạnh đến mức chàng bắt đầu thật sự nghĩ đến khả năng trở thành một vị thánh, dùng tình huống không may này để thay đổi đường hướng cuộc đời mình. Nhưng chàng bị gãy cả hai chân, trong bệnh viện chẳng có ảo ảnh nào hiện lên với chàng, chàng chưa một lần đi ngang qua một bức tranh có thể làm chấn động tâm hồn chàng. Chàng không có những người bạn để có thể cùng với họ xây dựng một nhà nguyện ở sâu trong miền cao nguyên Brazil, còn cácsa mạc thì nằm quá xa, nơi tồn tại rất nhiều vấn đề về chính trị. Nhưng dẫu có thế thì chàng vẫn có thể làm được một điều gì đó: học vẽ và cố gắng cho thế giới thấy các ảo ảnh đã từng hiện lên với những người đàn ông những người đàn bà đó.

Khi được tháo bột xong, trở về sứ quán, chàng được săn sóc, yêu chiều hết mức và đủ mọi biểu hiện quan tâm mà một cậu quý tử của ngài Đại sứ có thể được nhận từ các nhà ngoại giao khác. Chàng xin mẹ đăng ký cho chàng vào các khóa học vẽ.

Bà mẹ nói rằng chàng đã bỏ mất nhiều giờ học ở trường trung học của Mỹ và bây giờ là lúc phải học bù lại. Eduard không chịu, chàng chẳng còn một chút hứng thú nào tiếp tục học địa lý và môn tự nhiên nữa. Chàng muốn làm họa sĩ.

Chọn lúc thích hợp, chàng trình bày lý do:

- Con muốn vẽ những cảnh Thiên đường.

Bà mẹ không nói gì và hứa là sẽ nói chuyện với những người quen của mình và tìm hiểu xem trong thành phố ở đâu có các lớp học vẽ tốt nhất.

Buổi chiều đi làm về, ông đại sứ thấy bà vợ đang khóc rấm rứt trong phòng.

- Con trai chúng ta điên mất rồi. - Bà nước mắt đầm đìa rền rĩ. - Não nó bị tổn thương rồi vì tai nạn ấy.

- Không thể thế được! - Ông đại sứ giận dữ đáp. - Các bác sĩ được người Mỹ giới thiệu đã khám cho nó cơ mà.

Bà vợ kể lại cuộc nói chuyện với cậu con trai.

- Đây là cái sự ngông cuồng thường thấy với bọn trẻ ấy mà. Bà cứ đợi mà xem, rồi bà sẽ thấy mọi chuyện sẽ trở lại bình thường thôi.

Lần này sự chờ đợi chẳng đem lại được gì, vì Eduard đã vội vã bắt đầu sống. Sau hai ngày mệt mỏi chờ đợi câu trả lời từ các bà bạn của mẹ, chàng quyết định tự mình ghi tên vào lớp học vẽ. Chàng bắt đầu học về màu sắc và phép phối cảnh, thêm nữa chàng còn làm quen với những người chưa bao giờ nói về những mác giày thể thao hay các kiểu dáng xe hơi.

- Nó đi tiếp xúc với đám họa sĩ! - Bà mẹ khóc ròng, nói với ông đại sứ.

- Để cho thằng bé được yên. - Ông đại sứ đáp. - Nó sẽ chán ngay cái trò này như chán con bạn gái, những tinh thể, kim tự tháp, hương trầm, cần sa thôi.

Nhưng sau một thời gian, căn phòng của Eduard biến thành một xưởng vẽ ứng tác với những bức tranh mà đối với cha mẹ chàng chúng chẳng có một ý nghĩa gì, những vòng tròn, những sự phối màu kỳ dị, những biểu tượng nguyên sơ xen kẽ với những người đang cầu nguyện.

Eduard - một thiếu niên vừa mới đây còn thích cuộc sống cô đơn đến thế, trong hai năm ở Brazil chưa từng một lần trở về nhà với chúng bạn, thế mà, bây giờ dẫn cả đám bạn quái đản về nhà. Tất cả đều ăn mặc lôi thôi lếch thếch, đầu tóc bù xù, nghe những đĩa nhạc kinh hồn lộng óc, rít thuốc nốc rượu tràn cung mây. Ngang nhiên thể hiện thái độ chả coi chuẩn mực hành vi đúng đắn ra gì. Một hôm bà hiệu trưởng trường trung học của Mỹ gọi bà vợ ông Đại sứ đến nói chuyện.

- Tôi rất lấy làm tiếc báo rằng con trai bà, hình như đã nghiện ma tuý. - Bà ta nói. - Kết quả học tập của cậu ta dưới trung bình, và nếu cứ tiếp tục như thế thì chúng tôi buộc phải cho cậu ta thôi học.

Bà vợ đến thẳng phòng ông đại sứ và kể lại toàn bộ những điều bà nghe được.

- Ông lúc nào cũng chỉ quả quyết rằng mọi chuyện sẽ trở lại bình thường! - Bà tru tréo gào lên. – Con trai ông đang hút ma tuý, mất trí kia kìa, não nó có vấn đề nghiêm trọng rồi, thế mà ông chỉ lo tiệc tùng với họp hành!

- Bà nói nhỏ thôi. - Ông đại sứ yêu cầu.

- Tôi sẽ không bao giờ nói nhỏ nữa, không đời nào, chừng nào thái độ của ông vẫn cò nó như thế! Thằng bé nhà mình đang cần sự giúp đỡ, ông hiểu không? Sự trợ giúp về y tế! Đấy, ông liệu mà làm gì đó đó đi!

Lo rằng cái trò gây rối của bà vợ có thể làm mất uy tín của mình, và sợ rằng sự hứng thú vẽ vời của Eduard có lẽ kéo dài hơn mong đợi, ông Đại sứ - một người thực tế, biết phải hành động như thế nào cho đúng - đã xác định một chiến lược thích hợp để giải quyết vấn đề.

Trước hết ông gọi điện cho một đồng nghiệp của mình - ông Đại sứ Mỹ, và đề nghị ông ta cho phép sử dụng thiết bị của sứ quán một lần nữa để tiến hành các kiểm tra. Đề nghị được chấp thuận.

Ông lại tìm đến các bác sĩ đã từng được giới thiệu, giải thích tình huống và đề nghị xem xét lại các kết quả của tất cả các lần kiểm tra trước đó. Các bác sĩ, vì sợ có thể bị kiện cáo, nên đã làm tất cả mọi cái đúng theo lời yêu cầu đặt ra cho họ, và cho kết luận rằng, việc kiểm tra không cho thấy bất kể một sự rối loạn nào. Trước khi ông đại sứ ra về, họ yêu cầu ông ký giấy tờ mà theo đó ông ta giải phóng cho sứ quán Mỹ khỏi trách nhiệm vì nó đã nêu ra danh tính của họ.

Ngay sau đó ông Đại sứ đến bệnh viện trước đây Eduard đã nằm. Ông trao đổi với giám đốc bệnh viện, giải thích cho ông ta về vấn đề của cậu con trai và đề nghị dưới dạng một lần khám bình thường cho chàng, phân tích máu để phát hiện ra ma tuý trong cơ thể của chàng trai.

Người ta đã làm như thế. Song không hề phát hiện ra bất cứ một dấu tích nào của các chất ma tuý.

Còn giai đoạn thứ ba, giai đoạn cuối cùng của chiến lược: nói chuyện với chính Eduard và hiểu rõ điều gì đang xảy ra. Chỉ khi nào nắm được toàn bộ thông tin, ông đại sứ mới có thể có được giải pháp được coi là đúng đắn.

Hai cha con ngồi trong phòng khách.

- Con đã khiến mẹ lo sợ đấy. - Ông đại sứ nói. - Kết quả học tập của con kém hẳn đi, và có nguy cơ là con sẽ không được phép học tiếp.

- Cha ạ, điểm số của con ở lớp vẽ khá hẳn lên đấy.

- Cha cho rằng sự hứng thú của con đối với nghệ thuật là một việc đáng khen, nhưng để làm việc này, con còn cả cuộc đời phía trước. Bây giờ cần phải tốt nghiệp phổ thông trung học đã để sau này cha còn có thể lo liệu con đường làm nhà ngoại giao của con.

Trước khi đáp lại một điều gì đó, Eduard ngẫm nghĩ một lúc rất lâu.

Chàng nhớ lại tình huống không may, đến cuốn sách về các nhà thần bí chính là lý do thúc đẩy chàng đến việc tìm cho ra thiên chức đích thực của mình, nghĩ đến Maria, chàng còn nghe về cô ta thêm một lần nào nữa. Chàng ngần ngại một lúc lâu rồi cuối cùng mới trả lời.

- Cha, con không muốn làm nhân viên ngoại giao, con muốn làm họa sĩ.

Người cha đã chuẩn bị cho câu trả lời này và đã biết cách né tránh nó như thế nào.

- Con sẽ là một họa sĩ, nhưng trước tiên là hãy hoàn thành việc học tập của mình đã. Chúng ta sẽ tổ chức các cuộc triển lãm ở Belgrad, Zagreb, Ljubljana, Sarajevo. Với ảnh hưởng mà cha có được, cha có thể làm được nhiều điều cho con, nhưng chỉ sau khi con học xong.

- Nếu nghe theo lời khuyên của cha, tức là con sẽ chọn con đường dễ dàng nhất, thưa cha. Con sẽ thi vào một trường đại học nào đấy, sẽ học đại một cái gì đó mà con không ưa thích, nhưng sẽ mang lại tiền bạc. Khi ấy hội họa sẽ là thứ yếu, và rốt cuộc con sẽ quên đi thiên chức của mình. Con phải học kiếm tiền bằng hội hoạ.

Cơn giận dữ bắt đầu xâm chiếm lấy ông Đại sứ.

- Con ạ, con đang có đủ mọi thứ, một gia đình yêu thương con, nhà cửa, tiền bạc, địa vị xã hội. Nhưng con biết đấy, nước ta đang trải qua một thời kỳ phức tạp, có tin đồn rằng sắp sửa có nội chiến. Có thể ngày mai thôi cha không còn ở đây, và cha sẽ không thể giúp con được nữa!

- Con biết tự giúp cho bản thân mình, cha ạ. Hãy tin con. Đến một lúc nào đấy con sẽ hoàn thành loạt tranh có tên "Những cảnh tượng Thiên đường". Đây là câu chuyện thực về những gì mà mọi người cho đến giờ mới chỉ trải nghiệm trong tâm hồn mình.

Ông đại sứ khen ngợi sự quyết tâm của con trai, kết thúc buổi trò chuyện bằng một nụ cười và thầm quyết định cho cậu ta thêm một tháng nữa, dù sao thì ngoại giao - đó còn là nghệ thuật tạm trì hoãn quyết định cho đến khi vấn đề tự nó biến mất.

Một tháng trôi qua, vẫn như trước, Eduard dành toàn bộ thời gian của mình cho hội hoạ, cho đám bạn quái đản, cho cái thứ nhạc, mà có lẽ, bằng cách nào đó đã phá vỡ sự cân bằng tâm lý của chàng. Rốt cuộc, chàng bị đuổi khỏi trường trung học của Mỹ vì dám tranh cãi với giáo viên về cuộc đời của các vị thánh.

Để cố một lần cuối, lần này không phải là thử trì hoãn quyết định nữa, ông Đại sứ lại gọi cậu con trai để nói chuyện với tư cách là hai người đàn ông với nhau.

- Eduard, bây giờ con đã lớn rồi, đã đến lúc con phải tự có trách nhiệm với cuộc sống của mình. Cha mẹ đã chịu đựng hết mức độ có thể, nhưng giờ là lúc phải chấm dứt cái mong muốn ngu ngốc trở thành họa sĩ này và chuẩn bị cho việc có lấy một cái nghề.

- Cha, nhưng chính vì thế mà con đang học để có được nghề họa sĩ.

- Giá mà con biết cha mẹ yêu con đến nhường nào và tốn công sức đến thế nào để cho con được học hành tử tế. Vì trước đây chưa bao giờ con xử sự như thế, cha chỉ có thể giải thích chuyện đang diễn ra là do hậu quả của vụ tai nạn mà thôi.

- Xin cha hãy hiểu là con yêu cha mẹ hơn tất cả mọi thứ trên đời này.

Ông Đại sứ bối rối đằng hắng. Ông không quen công khai bỉêu lộ tìmh cảm yêu mến như thế.

- Vậy thì, vì tình yêu của con với cha mẹ, mong con hãy làm theo ý mẹ. Tạm thời bỏ cái chuyện vẽ vời này đi, tìm cho mình những người bạn trong giới của chúng ta và quay trở lại với việc học tập.

- Cha ạ, nếu cha yêu con thì đừng yêu cầu như thế, bởi chính cha đã dạy con rằng cần phải đấu tranh cho những gì mà ta muốn đạt được. Cha không thể nào lại muốn con là một con người không có ý chí!

- Cha đã nói rồi: nhân danh tình yêu. Trước đây chưa bao giờ cha nói về điều này, con trai, nhưng bây giờ ta cầu mong điều này. Vì tình yêu con dành cho cha mẹ, vì tình yêu của cha mẹ dành cho con, hãy trở về nhà - không phải với cái nghĩa về thể xác, mà là ý nghĩa hiện thực. Con đang tự lừa dối bản thân, khi chạy trốn hiện thực.

Kể từ ngày đầu tiên con chào đời, cha mẹ đã thầm đặt bao hy vọng vào con, với cha mẹ, con là tất cả, cả tương lai của cha mẹ và quá khứ của cha mẹ. Đời cụ, đời ông con đã làm công chức nhà nước, và cha đã tranh đấu như sư tử để bắt đầu con đường của một nhà ngoại giao và thăng tiến trong sự nghiệp. Và tất cả chỉ là để khai mở con đường cho con, làm nhẹ bước đường con đi. Cho đến giờ cha vẫn còn giữ chiếc bút máy mà cha đã dùng để ký giấy tờ đầu tiên của cha với tư cách là Đại sứ, cha nâng niu giữ gìn nó để truyền lại cho con vào một ngày khi con cũng sẽ làm chính việc đó.

Đừng phụ lòng mong đợi của cha mẹ, con trai. Cha mẹ cũng chẳng còn trẻ trung gì nữa, cha mẹ muốn được thanh thản nhắm mắt xuôi tay khi biết rằng con đã có được tấm giấy chứng nhận đáng giá để bước vào đời.

Nếu con thật sự yêu thương cha mẹ, thì hãy làm theo yêu cầu của cha. Nếu con không yêu cha mẹ, thì cứ việc tiếp tục thế mà làm.

Eduard hàng giờ đồng hồ nhìn lên bầu trời trên thành phố Brazilia, nhìn những đám mây xanh biếc lững lờ trôi - chúng thật đẹp, nhưng không thể tạo nên dù chỉ là một hạt mưa rơi xuống mảnh đất khô hạn của miền cao nguyên trung phần Brazil. Chàng cũng vô vị chẳng khác gì chúng.

Nếu khăng khăng trung thành với sự lựa chọn của mình, thì mẹ rốt cuộc sẽ ốm liệt giường vì đau khổ, cha sẽ mất đi nhiệt tình với sự nghiệp, cả hai người sẽ kết tội bản thân rằng đã sai lầm trong việc giáo dục cậu con trai yêu quý. Nếu từ bỏ hội hoạ, cảnh tượng Thiên đường thì sẽ không bao giờ mở mày mở mặt ra được và không có gì trên thế gian này có thể đem đến cho chàng niềm vui và sự hưng phấn.

Chàng đưa mắt nhìn quanh, thấy những bức tranh của mình, và nhớ lại, chàng đã đặt vào từng nét cọ xiết bao tình yêu và sự trìu mến, và chàng cho rằng chúng tất cả đều thật tầm thường. Chàng đã tự lừa dối mình. Chàng muốn là cái thứ mà chưa bao giờ chàng là kẻ được lựa chọn cho nó, và cái giá của điều này là sự thất vọng của cha mẹ.

Cảnh thiên đường là để dành cho những người được lựa chọn mà trong các cuốn sách họ xuất hiện như những người anh hùng và tuẫn tử cho đức tin của mình. Những con người mà từ nhỏ họ đã biết rằng thế giới cần đến họ. Còn những gì viết trong sách vở đều là chuyện hư cấu của người viết tiểu thuyết mà thôi.

Trong bữa tối chàng công nhận với cha mẹ rằng họ nói đúng: đây là mơ ước của tuổi trẻ thôi, và sự hứng thú vẽ vời của chàng đã hết rồi. Cha mẹ rất hài lòng, bà mẹ phát khóc vì vui sướng và ôm choàng lấy cậu con trai. Mọi việc đã trở lại bình thường.

Đêm đến ông Đại sứ lặng lẽ mở một chai sâm banh, một mình uống cạn mừng cho thắng lợi của mình. Khi ông vào giường ngủ thì vợ ông - lần đầu tiên sau ngần ấy tháng - đã yên giấc.

Ngày hôm sau, họ phát hiện ra rằng căn phòng của Eduard rất bừa bộn, các bức tranh bị cắt rạch tan nát, còn cậu con trai thì ngồi trong góc phòng và nhìn lên trời. Bà mẹ ôm lấy con, nói rằng bà yêu cậu biết chừng nào, nhưng Eduard không nói gì.

Chàng không muốn nghe gì về tình yêu nữa: tất cả những thứ này chàng đã ngấy đến tận cổ rồi. Chàng đã tưởng rằng mình có thể vứt bỏ tất cả và nghe theo lời khuyên của cha, nhưng chàng đã bước quá sâu vào công việc của mình mất rồi. Một khi đã vượt qua được vực sâu ngăn cách con người với ước mơ của anh ta thì chẳng còn đường lùi nữa.

Chàng đã lâm vào cái thế tiến thoái lưỡng nan rồi. Mà thế thì đơn giản nhất là đi cho khuất mắt.

Eduard còn ở Brazilia gần năm tháng nữa, các chuyên gia chăm sóc cho chàng đã chẩn đoán - một dạng tâm thần phân liệt rất hiếm thấy, có lẽ là do vụ tai nạn đi xe đạp. Không bao lâu sau, nội chiến bùng nổ ở Nam Tư. Ông Đại sứ lập tức bị triệu hồi, các vấn đề dồn dập đến quá nhanh, để có thể chăm sóc cho chàng, cách duy nhất là gia đình phải cho chàng vào Villete - nhà điều dưỡng mới được mở gần đây.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 13.05.2017, 19:22
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 7319
Được thanks: 1152 lần
Điểm: 10.05
Có bài mới Re: [Lãng mạn] Veronika Quyết Chết - Paulo Coelho - Điểm: 10
24.

Khi Eduard kể xong câu chuyện của mình, đã là chiều muộn và hai người lạnh run.

- Chúng ta đi vào trong đi. - Chàng nói. - Người ta đã dọn bữa tối ra rồi đấy.

- Hồi nhỏ, có một lần đến chơi nhà bà, em ngắm mãi một bức tranh treo trên tường nhà bà. Người phụ nữ trong bức tranh ấy là Madonna theo cách nói của các tín đồ Thiên chúa giáo. Bà ta bay lượn trên cao, từ hai cánh dang rộng hướng về Trái đất tỏa ra luồng hào quang. Điều kỳ lạ nhất trong bức tranh này đối với em là người phụ nữ ấy dẫm chân lên một con rắn sống. Thế là em hỏi bà em "Bà ta không sợ rắn ạ? Con rắn có thể cắn vào chân bà ta, và bà ta sẽ chết vì nọc độc!". Nhưng bà em trả lời "Rắn mang đến cho Trái đất cái Thiện và cái Ác như trong Kinh thánh nói. Đức Mẹ cai quản cái Thiện, cũng như cái Ác bằng sức mạnh tình yêu của mình.".

- Nhưng toàn bộ điều này có quan hệ gì đến câu chuyện của anh?

- Em biết anh mới vỏn vẹn có một tuần, vì thế còn quá sớm để nói "em yêu anh", nhưng vì em sẽ không sống qua nổi đêm nay, thế nên nói lời này với anh lại là quá muộn. Nhưng tình yêu, đó chính là sự điên rồ vĩ đại của một người đàn ông và một người đàn bà. Anh đã kể cho em nghe một câu chuyện về tình yêu. Nếu nói thẳng ra thì em cho rằng cha mẹ chỉ mong muốn điều tốt đẹp nhất cho anh, nhưng chính tình yêu này gần như đã huỷ hoại cuộc đời anh. Hình ảnh Madonna đạp chân lên con rắn trong bức tranh ở nhà bà em có nghĩa là tình yêu này có hai mặt.

- Anh đã hiểu ý em muốn nói gì rồi. - Eduard nói. - Anh khiêu khích để có cái trò sốc điện là vì em đã hoàn toàn làm anh rối trí. Anh sợ cái điều anh cảm nhận thấy, bởi tình yêu đã một lần huỷ hoại anh.

- Anh đừng sợ. Hôm nay em đã xin phép bác sĩ Igor cho em đi khỏi đây và tự chọn cho mình một nơi mà em muốn để vĩnh viễn nhắm mắt xuôi tay. Nhưng khi thấy anh bị các nhân viên y tế lôi đi, em chợt hiểu ra rằng khuôn mặt anh là hình ảnh cuối cùng mà em muốn thấy khi từ biệt thế giới này. Và em quyết định không ra đi nữa. Khi anh ngủ sau cơn sốc, em còn bị lên một cơn nữa, và em nghĩ rằng, giờ của em đã điểm. Em ngắm nhìn khuôn mặt anh, để cố thử đóan câu chuyện về cuộc đời anh, và sẵn sàng đón nhận cái chết một cách hạnh phúc. Nhưng cái chết đã không tới - con tim em lại vẫn chịu đựng nổi, có lẽ vì em còn trẻ.

Chàng cúi nhìn xuống.

- Anh đừng ngượng ngùng khi được yêu. Em chẳng yêu cầu gì cả, chỉ mong anh cho em được yêu anh, chơi đàn một đêm nữa, nếu em còn đủ sức. Và vì thế em chỉ xin anh một điều: nếu anh nghe thấy ai đó nói là em đang hấp hối, thì hãy đi ngay đến phòng của em. Cho phép em thực hiện được mong muốn của mình.

Eduard im lặng một lúc lâu và Veronika chắc rằng chàng lại đang trở lại với cái thế giới riêng của mình.

Cuối cùng chàng nhìn ra những ngọn núi bên ngoài khuôn viên của Villete và nói:

- Nếu em muốn ra đi, anh sẽ đưa em đi. Chờ một lát thôi để anh lấy chiếc áo khoác và một điều tiền và chúng mình sẽ cùng ra đi.

- Chuyện này sẽ không lâu đâu, Eduard. Anh cũng biết rồi mà.

Eduard không trả lời. Chàng đi vào phòng lấy chiếc áo khoác và lập tức quay ra.

- Chuyện này sẽ là vĩnh cửu, Veronika ạ. Dài lâu hơn tất cả những đêm ngày giống hệt nhau mà anh đã trải qua ở nơi đây để cố mong sao quên đi những cảnh tượng thiên đường đó. Anh hầu như đã quên chúng rồi, nhưng dường như chúng đang trở lại.

- Thôi được, chúng mình đi đi. Vinh quang thay những người điên!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 13.05.2017, 19:24
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 7319
Được thanks: 1152 lần
Điểm: 10.05
Có bài mới Re: [Lãng mạn] Veronika Quyết Chết - Paulo Coelho - Điểm: 10
25.

Chiều tối hôm đó khi tập trung ăn cơm, các bệnh nhân nhận thấy thiếu bốn người.

Không thấy Zedka, nhưng tất cả đều biết, sau thời gian dài điều trị, chị ta đã được ra viện. Mari, thì chắc chắn là đi xem phim như mọi lần. Eduard, có lẽ vẫn còn chưa tỉnh lại vì cú sốc điện. Vừa nhớ đến cách trị liệu này, tất cả các bệnh nhân đều cảm thấy hãi hùng và im lặng bắt đầu bữa ăn của mình.

Nhưng điều chủ yếu là vắng cô gái có đôi mắt xanh và mái tóc màu hạt dẻ. Chính là cái cô gái mà mọi người đều biết là cô ấy sẽ không sống nổi đến cuối tuần.

Không công khai nói về cái chết ở Villete. Nhưng khi có một ai đó biến mất, tất cả đều nhận thấy điều này dù đã cố gắng làm bộ như chẳng có chuyện gì xảy ra.

Tin đồn bắt đầu lan từ bàn này sang bàn khác. Có một vài người bật khóc, cô ấy tràn đầy sức sống là thế, vậy mà bây giờ, có lẽ, đã nằm trong cái nhà xác bé tẹo quay lưng lại với bệnh viện. Chỉ có những người gan nhất mới dám đi qua, thậm chí là ban ngày, ở đó có ba chiếc bàn đá, và thường là một chiếc trong số đó luôn có đặt một xác chết mới được phủ vải.

Tất cả đều biết rằng chiều tối hôm nay Veronika đang nằm ở đó.

Trong số bệnh nhân, những người nào thật sự bị tâm thần thì nhanh chóng quên ngay là tuần này ở nhà điều dưỡng xuất hiện thêm một nữ bệnh nhân nữa, người mà thỉnh thoảng lại chơi dương cầm không cho một ai được ngủ yên.

Một số người khi nghe được tin này, cảm thấy buồn, đặc biệt là các nhân viên y tá đã trực đêm bên Veronika trong phòng điều trị tích cực. Nhưng các nhân viên đã được chuẩn bị sẵn tinh thần để họ không có những mối quan hệ quá thân thiết với bệnh nhân bởi một số đã ra viện, số khác chết, còn phần lớn thì tình trạng ngày càng tồi tệ hơn. Nỗi buồn của họ chẳng kéo dài được lâu, rồi nó cũng qua đi.

Nhưng dầu sao thì phần lớn các bệnh nhân sau khi biết tin này đều tỏ vẻ sợ hãi, buồn rầu, nhưng thật ra là thở phào nhẹ nhõm. Vì biết bao lần thần chết đã qua Villete, nhưng vẫn khoan lượng cho họ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 30 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 77, 78, 79

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 51, 52, 53

3 • [Hiện đại] Ông xã thần bí không thấy mặt - Cát Tường Dạ

1 ... 122, 123, 124

4 • [Xuyên không - Thú nhân] Kiếm sống nơi hoang dã - Tiêu Dương

1 ... 36, 37, 38

5 • [Hiện đại - Trọng sinh] Sống lại có anh bên em là đủ - Liễu Như An

1 ... 35, 36, 37

6 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 85, 86, 87

7 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 164, 165, 166

8 • [Hiện đại] Nhà tù nóng bỏng Tổng giám đốc tha cho tôi đi - Ái Tình Hoa Viên

1 ... 93, 94, 95

9 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

10 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 1/12]

1 ... 52, 53, 54

11 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 78, 79, 80

12 • [Hiện đại] Nếu em nở rộ gió mát sẽ đến - Thịnh Thế Ái

1 ... 14, 15, 16

13 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 47, 48, 49

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Xuyên không] Tà vương phúc hắc sủng cuồng phi - Nạp Lan Dạ Anh

1 ... 38, 39, 40

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Trở về lúc ba tuổi rưỡi - Giai Nhân Chuyển Chuyển

1 ... 45, 46, 47

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

18 • [Hiện đại] Khinh Ngữ - Cửu Lộ Phi Hương

1 ... 22, 23, 24

19 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27

20 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134


Thành viên nổi bật 
Thư Niệm
Thư Niệm
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
MarisMiu
MarisMiu

Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 260 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Thư Niệm: Kao cảm thấy thế giới sắp sụp đỗ :no5: đau nòng
__Phan__: Dạ viết ạ.
Hoa Lan Nhỏ: nếu tự sáng tác thì bạn vào mục truyện Việt có thể tự tạo topic không cần đợi duyệt
Hoa Lan Nhỏ: Phan tự viết truyện hay edit truyện vậy?
__Phan__: Ư ư, sao âuu vậy :'((
Seung Ri: Đợi mod kiểm tra tầm 2-3 ngày
__Phan__: Đăng bài thì khi nào mới được duyệt mn nhỉ?
Lãng Nhược Y: Đã thấy rồi, iu nàng quá, cảm ơn Yang a :kiss5:
Angelina Yang: Y Y : mở cửa sổ nữa xem tin nhắn đi nàng
Ngọc Nguyệt: -_- Tự dưng nhớ đến Deep web...
Lãng Nhược Y: Ta muốn học lập trình, quản trị mạng
Ngọc Nguyệt: Thôi lặn.
Thư Niệm: Mới đây đã 12h con chưa làm gì mà :cry2:
Angelina Yang: giờ có nhiều start-up về tin học lắm, nhưng đa phần đánh giá sai view tương lai
Angelina Yang: tin của nàng là ở mảng nào?
Angelina Yang: thế thì nàng phải mất công làm bản trình bày lắm, nhỡ bọn họ gạt đi lại thấy uổng sức
Lãng Nhược Y: ta học tin với thời trang
Lãng Nhược Y: Yang, nàng nhầm người rồi
Nguyễn Khai Quốc: Cả nhà ủng hộ truyện của Quốc nhé.
Nguyễn Khai Quốc: viewtopic.php?t=402782&p=3299575#p3299575
Angelina Yang: Hic, sao hôm trước nàng bảo học dược
Lãng Nhược Y: TT^TT
Lãng Nhược Y: Ta ở miền nam
Lãng Nhược Y: Bậy
Angelina Yang: mà nàng ở hà nội nên dễ đến gặp bọn họ
Angelina Yang: nghe ổn ổn thì tớ mách địa chỉ cho nàng, cứ đến gặp mấy anh chị ấy mà thử sức
Angelina Yang: Y Y : nàng có ý tưởng gì thì nghĩ thật kĩ về cách triển khai đi, để họ gạt đi 1 lần còn được, gạt mãi họ chán đấy
Lãng Nhược Y: Phan, nàng off bom đi, tránh bị dính đạn vô tội vạ :no3:
Angelina Yang: Ahihi, Phan: nàng viết ra word ý rùi hãy vào diễn đàn để tránh vụ này

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.