Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 107 bài ] 

Giống rồng - Nguyễn Khai Quốc

 
Có bài mới 09.03.2018, 13:20
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 27.04.2017, 12:26
Tuổi: 26 Nam
Bài viết: 117
Được thanks: 265 lần
Điểm: 10.44
Có bài mới Re: [Sáng tác - Sử ca] Giống rồng - Nguyễn Khai Quốc - Điểm: 11
Giống Rồng

Tác giả: Nguyễn Khai Quốc


Hồi thứ mười tám

Huyện Thái Bình, thiêu đốt vạn quân Hàn

Thành Gia Ninh, Lý Toàn thương kẻ tội

Chương 18.2 Tiểu đồ lọc lõi khinh rẻ kẻ cầm binh


Gã râu rậm kia thở dốc, Từ Huyền dùng sức trói gã lại. Huyền hỏi:

- Các ngươi muốn chết hay sao mà dám chống lại quân triều đình?

Gã râu rậm kia ra dấu, cả đám trai tráng quỳ sụp xuống bái lạy:

- Mong các quan tha mạng. Mong các quan tha mạng.

Từ Huyền ghì chặt đòn thương siết càng mạnh vào cổ gã râu rậm, Huyền hét lớn vào tai gã:

- Nói! Các ngươi trai tráng? Giọng nói không phải người vùng này. Có phải là lính đào ngũ hay không?

Gã râu rậm mặt mày đỏ tía, cố chống cự trước uy lực của viên tướng quân họ Từ. Gã nghiến răng, cố phát ra âm thanh từ miệng gã:

- Bẩm tướng quân. Bọn tiểu nhân là đám ngư chài vùng Xích Đằng, vì nạn cướp và giặc man chiếm lấy sông mà tới vùng sông hát kiếm cá sống qua ngày. Mấy ngày qua lại bị bọn giặc man từ Trường Châu tới dễ đến cả vạn quân giày xéo, đám chài lưới chúng tôi chẳng thể sống nổi. Đi ngược sông Đáy thấy chỗ này có núi, có đầm mượn tạm ít đất của đám người bản địa mà dựng nhà tránh tai ương.

Từ Huyền dần nới lỏng đòn thương, mặt gã nguội dần vừa nói vừa sặc sụa ho. Từ Huyền trông tầm mắt về phía tây con sông Đáy có một đầm nước lớn, bên cạnh là một núi thấp, cây lá xum xuê được tỉa gọt gọn ghẽ, thoáng lối đi vào. Từ Huyền bỗng nhiên trong người cảm thấy khác lạ liền thả gã râu rậm đi.

Gã râu rậm đứng ra trước mặt hô đám lâu la mình trần đóng khố trong cái rét căm căm của tiết trời đông chí. Gã bở hơi tai, lắc đầu cho khỏi choáng vái rồi sai cả đám lính quỳ xuống. Hắn chắp tay cúi đầu từ tốn thưa khi Huyền mở lời hỏi.

Đây vốn là đất Ninh Kiều, trên có núi Phượng Hoàng, tục gọi là núi Ninh, cạnh có đầm nước mát lành thông ra sông Đáy ấy là Vực Ninh. Nước sâu thăm thẳm lại nhiều cá tôm, dân bản địa ở đấy đã ở đây cả nghìn năm rồi. Dân đất ấy kể rằng, ngày trước Phụ tín Đại vương có ghé qua đất ấy, trông thấy chim Phượng Hoàng đậu trên núi cao, cúi đầu xuống vực nước bên cạnh nên xứ ấy mới có tên như vậy. Phụ tín dạy dân vùng ấy xảo thuật, chẳng mấy mà làng ấp xứ ấy nổi tiếng với nghề đẽo đá, chạm trổ, tiếng thơm nức vùng.

Gã râu rậm sai một tên nói giọng xứ Đoài, giọng nghe nặng trĩu dẫn đường cho đám quân lính Tống Bình bước vào trong làng nhỏ phía chân núi nằm cạnh Vực Ninh. Xung quanh đây đồng trũng, đất nhấp nhô, thấy đám con gái đang be bờ đắp đất, dẫn nước từ con suối nhỏ từ trong hốc núi chảy ra. Một đám trung niên đang khơi mương mang nước từ đồng trũng đổ vào đầm nước.

Từ Huyền sai quân lính nghỉ chân ở dưới chân núi, có chiếc đình làng bóng cây phủ khắp phía trước sân được lát bằng đá xanh. Đình được dựng theo hình chuôi vồ, tiền đường rộng ba gian chái, mặt trước là cửa gỗ chạm khắc điêu luyện. Mái đình được lợp ngói nung già, từng vẩy mái được đan xen kín đặc, trong không nhìn ra, ngoài chẳng thấy. Địa thế khuôn viên của đình thật hiếm thấy, cổng nghi môn nhìn ra Vực Ninh. Phía phải là bến tắm, có đám trẻ con còn đang nô nghịch hái sen bắt cá. Phía trái là hai chiếc cầu tre dẫn lối ra thủy đình cột xà chắc nịch bằng gỗ lim ngâm mình dưới nước sâu của đầm như đôi tay dang rộng ôm lấy bờ.

Từ Huyền ngủ thiếp đi khi canh gà vừa điểm, phía trong đình gió nhẹ hiu hiu, hương hoa bưởi sớm nở quyện cùng khói nhang khiến người ta dễ chịu biết nhường nào. Có tiếng trống quân, Từ huyền choáng váng trong đầu nhìn thấy mờ mờ trong sương giá một lão thần uy nghi, cưỡi ngựa trắng, mặt đỏ hồng hào, giọng nói rền vang:

- Các ngươi bậc quân tướng mà không biết thương xót nỗi đau của dân ấy là tội lớn, chỉ vì tranh giành vinh hoa phú quý mà giết hại dân mình, để cho đám tham quan ung dung nơi phủ điện mà đằm mình trong biển máu của dân nam.

Một trận mưa giữa đêm đông giá buốt, nước mưa hắt trúng mặt họ Từ. Huyền giật mình tỉnh giấc ú ớ:

- Hỡi thần nhân! Con xin người chỉ dạy.

Hỏi ra mới biết, chính đình ấy thờ Phụ tín đại vương. Xưa nghe gương hiền nhân giúp nhà Tần đánh giặc mà không cướp một hạt thóc của dân. Thấy Tần đế tàn ác hại dân mà Ông Trong đành dứt quan về đất mẹ An Nam. Từ Huyền vội vã sắp lễ vật, dâng nén nhang lẩm nhẩm mấy lời cầu thỉnh:

"Bẩm thần nhân trên cao chứng giám

Con người trần nào dám nói sai

Dân ca dân thán bi ai

Làm thân tướng sĩ hiến tài xả thân

Bao năm gian khổ bần sang ấy

Nuốt trăm hận sao thấy đắng cay

Mong sao qua được những ngày

Không còn đói rét, thẳng ngay dạ này."

Nói rồi một đàn chim cú kêu ầm vang xóm nhỏ làm xao động khắp mặt nước Vực Ninh. Tiếng ếch nhái kêu hoảng loạn trong đêm, một vài ánh đuốc phập phù dưới dưới trận mưa tàn cơn. Huyền chạy ra phía ngoài cửa đình sai lính tráng tập trung, chuẩn bị hành quân tới thành huyện Thái Bình.

Bỗng có ánh sáng từ phía đình hắt ra chói lòa khiến Huyền không khỏi giật mình. Lại một bát hương trong đình làng người Nam nữa cháy. Ngọn lửa rực rỡ bốc cao ngun ngút, vài người dân đang ở sân đình cùng hoảng hốt. Gã râu rậm cầm chạc ba xông tới, hò hét đám quân dân dập lửa trong đình.

Từ Huyền bước chậm vào trong, trong lòng canh cánh mối lo rằng "Chẳng hay đình làng có bát hương bị cháy, liệu có phải điềm không tốt xảy ra?"

Gã râu rậm nhìn Huyền đầy âu lo liền vỗ vai cười hề hề với viên tướng người Nam:

- Tướng quân chớ có lo. Thường là điềm tốt thì mới vậy. Xem ra ngài sắp gặp được niềm vui. Thắng trận này hoặc gặp người chi kỷ, cũng có thể gặp được người có duyên…

Từ Huyền nhếch mép cười, hồn vẫn chưa hoàn nhập xác. Huyền ngồi nghĩ vẩn vơ, ngắt một cành đa già rồi vò vò bối rối. Từ phía tây có tiếng ngựa rào rào, Huyền sực tỉnh nhận ra Trình Thảo Cứu.

Người này vốn là một viên tiểu đồ người Thang Châu, dáng người thấp nhỏ, tóc cứng như rễ tre chỉ mọc đến vai thì không dài ra nữa nên khi ở Thang Châu, bọn quan ở đấy vẫn gọi là hắn là thằng Đồ Tre. Năm nay Cứu tuổi mới hai lăm, xưa theo Mã Tước học việc ở phủ đô hộ khi Tước được Tượng Cổ tin dùng, sau đó do có ý chống đối họ Dương mà bị đày ở miền nam Phúc Lộc.

Ở Phúc Lộc nhờ khéo ăn khéo nói lại khéo nuôi gà đá hắn được ưu ái trong trại Phúc Lộc. Tiếng đá gà của Đồ Tre lan ra khắp vùng đất xa xôi miền biên ải ấy khiến hắn được lòng đám cường hào đất Phúc Lộc. Hắn được giới thiệu làm giám hộ cho một viên phú hộ. Sau này, Dương Thanh ở Tống Bình bị Quế Trọng Vũ dẹp bỏ thì tên này phất lên như diều gặp gió.

Trang trại của viên phú hộ năm ấy nuôi rất nhiều gà chọi, một lần viên huyện lịnh huyện Nhu Viễn ghé thăm, thấy Đồ Tre nhanh nhẹn và giỏi lựa gà có nhờ hắn lựa cho một con. Gà này sau được viên quan huyện mang đi thách đấu khắp châu Phúc Lộc đều thắng cả. Bấy giờ Đồ Tre được cất nhắc làm Lính lệ trong huyện nha. Sau theo viên huyện lịnh đá gà được lòng viên huyện lịnh, hắn đút lót quan huyện bằng tiền thắng cược đá gà để lo lót quan thứ sử châu Phúc Lộc. Đồ Tre được ban cho chức huyện thừa.

Làm huyện thừa được nửa năm, Lý Nguyên Gia dựng La Thành muốn các địa phương vùng biên ải đóng góp nhân lực và tiền của. Huyện Nhu Viễn vốn là một huyện nhỏ nghèo ở châu Phúc Lộc, dân ở đấy không hay chữ, thanh niên phần nhiều đều bị bắt đi lính. Số trai tráng còn lại trong châu chưa đủ vẫn bị thiếu mất hai người. Ấy nên quan thứ sử châu ấy buộc phải sai các quan huyện tìm trong đám con cháu các huyện quan đang làm trong các nha huyện.

Huyện Nhu Viễn thiếu một người nữa, quan huyện xét thấy chỉ còn mỗi Đồ Tre không thân thích lại còn trẻ nên rót mật vào tai họ Trình. Trình gói ghém tích được một lượng vàng cũng mới vừa thua đá gà, quan huyện cũng bị mất một khoản kha khá nên Trình ngậm ngùi phải đi ra Tống Bình làm chân nha dịch.

Dựng xong La Thành, Lý Nguyên Hỷ cho giải giáp đám người huy động từ các vùng biên ải. Nhờ mối quen cũ ngày trước, Đồ Tre ở nhờ ở quán trọ trong La thành. Quán này vốn đông đúc nhiều khách qua lại. Đồ Tre nhận làm con buôn gà đá cho quán, từ bấy quán phất lên. Đồ Tre được giữ lại trông coi việc đá gà.

Thi Nguyên có lần ghé tới xem đá gà trông thấy Đồ Tre thì ưng mắt, liền dạm hỏi họ Trình. Họ Trình lanh lẹ mà được lòng Thi Nguyên, Nguyên gả đứa em họ người Đỗ Động cho.

Sau này loạn lạc, Vương Thăng Triều cất binh chiếm Tống Bình, quán ấy buộc phải đóng cửa. Họ Trình được Thi Nguyên cho làm giám quân, sau trận đánh ở sông Cái dẹp bỏ được họ Vương thì Trình được cất nhắc phò tá cho Hàn Lâm.

Trận chiến sắp tới, đánh với quân họ Dương, Thảo Cứu bày kế mà chiếm được thành Đỗ Động. Hàn Lâm giữ quân ở trong thành rồi xuất binh tiến về phía nam. Thảo Cứu mang binh hợp với một phần quân Tống Bình đánh vào các huyện phía tây.

Buổi tối giá rét lại có cơn mưa trái mùa, quân của Trình Thảo Cứu thấy chỗ đất rộng dựa núi lại có mặt đầm phía trước chắn che nên ghé vào. Gặp quân của Từ Huyền, Thảo Cứu thấy mừng lắm. Hai người vội vào phía trong đình bàn bạc việc quân.

Thảo cứu châm đuốc nhìn qua gian đình rộng rãi, bỗng giật mình Thảo Cứu ném đuốc xuống, giọng nói run run, chân tay bủn rủn:

- Thần nhân chốn nào? Xin ngài xá tội cho kẻ trần mắt thịt.

Gã râu rậm cười lớn từ phía cửa đình:

- Đình này thờ Phụ tín Đại vương, người ở đất Chèm nổi danh đất bắc dưới thời Tần Đế.

Thảo Cứu chưa khỏi hoảng hồn, giọng vẫn còn lập bập:

- Các anh có vừa trông thấy không ? Bức tượng trừng mắt khiến Cứu tôi kinh hãi.

Từ Huyền kéo Đồ Tre, phủi chút vẩn bụi rồi vỗ về:

- Danh tiếng của Phụ tín ta đây đã từng nghe. Ngài là một viên tướng giỏi lại rất thương dân, không mang cái uy để đi dọa nạt kẻ khác.

Gã râu rậm thoáng qua trong đầu nghĩ rằng "Bọn giặc tham quan cũng chỉ là mấy kẻ nhát gan, xem ra ta phải cho bọn tham quan ấy một bài học." Gã râu rậm hồ hởi:

- Đúng vậy, đúng vậy. Chắc vị đại nhân này có hơi chút bất an nên mới ra như vậy. Chứ Phụ tín ngài chẳng bao giờ nạt ai.

- Anh ta là ai? – Thảo Cứu quát lớn chỉ về phía cửa.

Gã râu rậm cúi đầu bẩm lại:

- Bẩm đại nhân. Con dân có mắt như mù, đã xen vào việc lớn của các quan. Con là thằng Lợn ạ. Mới chuyển về đây kéo chài bên sông Đáy. Thấy các tướng quân uy phong lẫm liệt mà ghé xem đã làm phiền các tướng.

Từ Huyền xua tay cho gã đi ra, nói với họ Trình rằng:

- Bọn này là dân thiện lương. Không có điều gì đáng ngờ cả. Tôi đã sai bọn lính đi tra khảo đám dân ở đây, đúng là bọn này mới đến đây dựng nhà. Khi chiều vẫn còn thấy bọn ấy đi cắt gốc dạ để dựng nhà.

Đồ Tre tỏ vẻ nghi ngại:

- Bọn này trai tráng, hà cớ gì lại không phải xung quân? Có chắc là đám dân thiện lương? Thấy kẻ nào cũng săm một hình lớn ở chân.

Từ Huyền cười khẩy, lắc đầu:

- Thảo Cứu không biết đấy thôi. Dân Giao Chỉ thường có tục săm mình, nhất là bọn ngư chài, để chúng đuổi thủy quái, yêu tinh.

Họ Trình vẫn còn chút nghi ngại:

- Ừ, tôi biết. Chỉ có điều, quan đô hộ đã ban lệnh bỏ hết tục cũ của người Nam, bắt được kẻ nào sẽ giáng tội. Mà bọn này…

Huyền nhếch mép:

- Anh ở Phúc Lộc châu cũng thừa biết, bọn dân chúng ở trong thành thì có tuân theo, chứ ở ngoài, đám thổ phỉ ấy đâu nào có ai quản nổi chúng. Đánh chúng thì chúng chống trả, phạt chúng thì chẳng có tiền nên các quan địa phương cũng ơi à làm ngơ ấy thôi.

Họ Trình nghe lời phân giải của Huyền cũng bớt phần nghi ngại. Thảo Cứu ngậm tách trà rồi còn đang nóng làm dịu đi cái tê buốt của trận mưa giữa đông.

Từ Huyền cầm thư quân lệnh gửi cho Thảo Cứu. Họ Trình nhìn nét chữ nhận ra ngay chữ của họ Trần, Thảo Cứu bỗng cười phá lên. Huyền lấy làm ngạc nhiên hỏi:

- Có điều gì khiến Đồ Tre buồn cười.

Thảo Cứu đặt lá thư lên bàn, rồi đập tay thật mạnh xuống Huyền giật mình:

- Cái tên họ Trần ấy thường ngày khua môi múa mép ở trong trướng phủ, nào có biết cầm gươm cầm giáo mà cũng bày kế nọ kia. Ta thấy Đô hộ đại nhân hơi nuông chiều hắn.

Huyền thắc mắc:

- Cớ sao anh lại chê cười quân sư?

- Vừa nói rồi đó.

- À, ừ… - Từ Huyền ấp úng.

Quân mật thám báo về, có binh sĩ người nam sáng sớm ngày hôm nay có khoảng hai trăm người đi từ huyện Thái Bình về phía đông nam chưa thấy quay trở lại. Phạm Đan cầm hơn một nghìn lính đang ở phía bắc cách Vực Ninh chừng hai chục dặm đường. Còn lại đám quân của Đặng Hoài đang tỏa ra từ phía châu La Phục.

Bấy giờ Đồ Tre hăm hở giáo mác, chưa uống hết tách trà mới pha, bát cháo còn chưa kịp nguội đã hất đi sai quân sĩ:

- Địch ở phía trước, các ngươi mau mau chờ lệnh nghênh địch. Các ngươi điểm danh trong quân đề phòng có người của địch trà trộn trong quân ta. Phát hiện ra kẻ khả nghi chém chết không tha.

Nói rồi quân sĩ của họ Trình điểm binh tướng ngay tức thì. Tất thảy bảy nghìn lính đã đủ, không thừa một ai.

Họ Trình sai quân lính chia làm hai ngả. Một ngả đi theo hữu ngạn sông Đáy đi về phía bắc. Ba nghìn quân lính do Đồ Tre và hai viên tướng chỉ huy sẽ dụ quân lính của Phạm Đan đang đóng ở chân núi Đồng Lư kéo về phía nam đi qua núi Tiên Lữ, rồi tiếp tục đi qua khoảng giữa núi Trầm và dãy đồi ở phía tây.

Cánh quân còn lại Từ Huyền sai quân lính đi về phía tây vòng qua núi Phượng Hoàng. Một nghìn binh mã sẽ mai phục từ trên núi Tiên Lữ hòng chờ quân lính của Phạm Đan đi qua thì lao ra chém giết, ba nghìn binh còn lại sẽ mai phục từ hai bên tả hữu chỗ đất bằng giữa núi Trầm và dãy đồi phía tây.

Ba nghìn binh mã khẩn trương hành quân tới núi Đồng Lư. Đoạn giữa đường gặp một trăm lính của Phạm Đan đang cầm đuốc bên bờ sông Đáy đang cố gắng vượt sông. Trình Thảo Cứu lập tức cho quân cầm cung tên ra bắn xối xả xuống phía dưới sông. Quân của Phạm Đan dính tên đến phân nửa.

Từ phía sau, đội quân của Trình Thảo Cứu xông lên chém giết, quân lính Phạm Đan vội vã bỏ thuyền, bỏ mái chạy về phía núi Đồng Lư. Đám quân chạy vào trong núi thì trong núi im ắng đến lạ thường. Đồ Tre sai quân dừng chân chia làm hai ngả đông tây thám thính quanh núi.

Thảo Cứu sai quân chỉnh tề rồi hò hét để quân Phạm Đan nghe thấy xông ra đánh thì từ dưới mặt sông Đáy đi lên có đến hai chục chiếc thuyền nhỏ chở theo năm trăm lính cầm đuốc hò reo. Cánh quân phía đông của Thảo Cứu hoảng loạn vội vã quay ra chống trả. Thảo Cứu nghe tiếng hò reo liền sai quân từ ngả phía tây vòng qua phía đông yểm trợ.

Lính của Phạm Đan ồ ạt nhảy lên bờ sông đánh một trận quyết liệt với cánh quân phía đông. Khi cánh phía tây do Thảo Cứu cầm đầu tới thì từ phía bắc núi, hơn một nghìn lính kèm theo cây lớn, đá lớn lăn từ phía lưng núi xuống, hò hét, khí thế lên rất cao.

Trình Thảo Cứu liền sai quân rút ra xa chân núi đi về phía sát bờ sông, hai bên giao chiến quyết liệt mà không thấy Phạm Đan. Thảo Cứu e có chuyện không hay lập tức sai quân rút về theo kế hoạch.

Quân lính của Thảo Cứu chạy được hai dặm thì từ một bãi lau xuất hiện thêm một đoàn quân xông ra. Một viên tướng mặc áo vải, tóc tém gọn gàng, chân đi giày rơm, mặc chiếc áo tơi bằng dạ, dáng người cao lớn, cũng râu rậm, mặt vuông, ngược tầm thước, đôi mày sâu róm cầm chiếc gậy chạc ba đón sẵn quân của Thảo Cứu.

Thảo Cứu không khỏi bất ngờ, ánh đuốc hắt vào khuôn mặt của viên tướng người nam kia. Họ Trình hét lớn:

- Thì ra mày chính là thằng Lợn râu rậm ở Ninh Sơn. Tao phải giết mày.

Gã râu rậm này là kẻ thế nào? Phải chăng bọn Thảo Cứu, Từ Huyền bị mắc mưu của quân Nam Việt. Chương sau sẽ tỏ.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nguyễn Khai Quốc về bài viết trên: Nminhngoc1012, Trịnh Sảng
     

Có bài mới 12.03.2018, 20:44
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 27.04.2017, 12:26
Tuổi: 26 Nam
Bài viết: 117
Được thanks: 265 lần
Điểm: 10.44
Có bài mới Re: [Sáng tác - Sử ca] Giống rồng - Nguyễn Khai Quốc - Điểm: 11
Giống Rồng

Tác giả: Nguyễn Khai Quốc


Hồi thứ mười tám

Huyện Thái Bình, thiêu đốt vạn quân Hàn

Thành Gia Ninh, Lý Toàn thương kẻ tội

Chương 18.3 Nước mắt chảy ngược trời xanh

Phạm Đan cầm gậy chạc ba xông lên thúc vào cổ con ngựa chiến, Thảo Cứu ngã ngựa. Vốn kẻ học trò không quen đánh trên lưng ngựa, Thảo Cứu chạy tới giành một con ngựa từ một viên phó tướng rồi lệnh toàn quân rút lui.

Phạm Đan nhảy lên lưng một con ngựa, vặn cổ một tay giám quân giành lấy ngựa của hắn. Phạm Đan thúc ngựa đuổi theo Thảo Cứu mặc cho quân lính bủa vây. Đội quân bọc hậu của họ Trình xua giáo mác chặn Phạm Đan nhưng không cản nổi sức quân người Nam cầm gậy gộc mái chèo đang hừng hực khí thế.

Hơn ba nghìn lính của Phạm Đan trên bờ dưới sông theo lời chủ tướng đuổi họ Trình về phía nam. Nửa đêm giá buốt, quân lính của Phạm Đan phân nửa chỉ có chiếc áo tơi bằng dạ vẫn hùng hục đuổi theo quân đội Tống Bình.

Đoạn đi qua núi Tiên Lữ, Trình Thảo Cứu cho quân hô hét đốt cỏ khô cháy sáng rực phía chân núi. Quân từ trên núi xông ra chặn đường quân của Phạm Đan. Nhân lúc quân khí thế cao ngút, Phạm Đan tiếp tục cho quân giao chiến.

Bọn quân Tống Bình bất ngờ trước sức chiến đấu của quân Nam Việt, dẫu cho đội quân ấy thiếu thốn cực cùng nhưng uy võ chẳng hề kém cạnh quân Tống Bình. Quân đội Tống Bình bị bắt giết lên đến cả trăm người, bị thương vô số.

Quân của Trình Thảo Cứu tiếp tục xuôi về phía nam do kế hoạch chặn đánh quân họ Phạm ở núi Tiên Lữ bị đổ bể. Chạy được chừng năm dặm, quân đội của Phạm Đan đột nhiên không đuổi theo nữa.

Sương muối mỗi ngày một giá, tiếng gà gáy đêm le te báo đã canh tư. Trình Thảo Cứu cũng đã thấm mệt nghĩ rằng quân Phạm Đan chắc có kẻ báo tin nên không thấy đuổi theo liền sai quân bỏ giáo mác lấy gạo ra nấu cháo.

Đám quân nhu vừa mang gạo ra khỏi những bị lớn thì từ phía nam đi lên, một ngả từ cánh đồi bên trái cũng đã kéo tới. Thảo Cứu đang hì hụi nướng củ khoai lang nghe tiếng quân lính liền giật mình đứng dậy. Vết nhọ lem nhem vẫn còn dính trên mặt, họ Trình quát tháo:

- Đám quân ăn hại. Lúc bọn ta bị rượt thì chẳng thấy đứa nào. Bây giờ bọn giặc ấy chạy về phía bắc rồi thì lại tới đây. Mà đứa nào sai các ngươi rời khỏi đồi ấy?

Một tên lính hớt hải quỳ xuống bẩm lại:

- Bẩm đại nhân. Tướng quân Từ Huyền sai người cấp báo cho bọn tôi phải rời khỏi đồi ngay lập tức. Quân của đại nhân bị vây hãm ở núi Tiên Lữ khẩn cấp cần giải nguy.

Thảo Cứu nhòe nhoẹt mắt vì khói cay sống mũi, lấy vạt áo kéo cao lên rồi lau đi vết nhọ trên mặt. Thảo Cứu xông tới đạp vào vai tên lính báo. Hắn ngã ngửa, mặt mũi xổ ra đầy máu đỏ. Đồ Tre ăn miếng khoai rồi nghẹn ứ trong cổ họng nói không ra hơi, trợn mắt xua kiếm nhìn cố quát nạt đám ngu binh:

- Bọn dốt nát các ngươi. Lại bị bọn quân người nam lừa cả rồi. Mau mau rút quân về núi Trầm yểm trợ cho Từ Huyền.

Bọn quân nhu vội thu bát cháo còn đang dở trên miệng đám lính. Cả đám quân lao nhao giận lắm nhưng chẳng kẻ nào dám mở miệng phản đối.

Quân phía nam nghe lệnh của họ Trình tiên phong dẫn binh đi tới núi Trầm. Đồ Tre uống hai vại nước ấm mới thông được cổ họng lập tức sai toàn quân hành quân phía sau tiến về núi Trầm, họ Trình vẫn nghĩ trong đầu rằng Từ Huyền đang bị bao vây.

Đám quân tiên phong đi qua một ngôi chùa dưới chân núi nghe tiếng chuông điểm giữa canh liền dừng lại. Cả đám quân núp phía ngoài ngôi chùa trông lên núi thấy vẫn lặng như tờ.

Một tên cưỡi ngựa quay lại báo cho họ Trình. Đồ Tre nghe tin biết núi vẫn an liền sai người tới báo cho họ Từ biết quân của họ Trình đã về dưới chân núi, quân Phạm Đan không đuổi theo nữa.

Phía trong gian chùa thoang thoảng mùi nhang thơm đưa theo làn gió tới đám quân Tống Bình đang phục phía ngoài. Trình Thảo Cứu thong dong bước vào cửa chùa, vãn cảnh ảo mờ trong tiết giá đông. Phía trong chùa có tiếng mõ tụng kinh, ánh sáng lập lòe từ chiếc đèn dầu phụng làm cho tâm dạ của họ Trình bỗng nhẹ tênh, dựa vào gốc thị mà mở gáy hồn bay.

Thảo Cứu nhớ lại khi trước ở Đại Đường Nam tự, họ Trình vẫn thường ngày lén lút mang thư, mang gạo vào cho họ Mã. Biết sau gian lớn đại tự là một ngôi chùa nhỏ có gốc thị trước cổng, mấy lần Thảo Cứu ngủ quên ở đấy. Cũng nhờ may được vị tiểu hòa thượng chùa ấy độ lượng thương tình cùng sư Cảm Thành bao dung cho ghé ở chùa mà thoát tội mấy lần.

Sau này chiến trận liên miên, Thảo Cứu cũng chưa từng ghé lại chùa ấy tìm viên tiểu hòa thượng và hai vị thiền sư ở chùa ấy. Đang lơ mơ dựa gốc thị vãn cảnh, họ Trình nghe tiếng chân thình thịch từ gian chùa trong bước ra cửa.

Có bóng người ngó trước nhìn sau, Thảo Cứu liền núp vào phía sau gốc thị. Tiếng thì thào theo gió vọng ra:

- Nói khẽ thôi. Trên núi có quân Tống Bình. Cẩn thận kẻo lộ hết cả bây giờ.

- Lúc canh ba bọn ta bắt được một tên đi tuần, lấy mũ áo đến dãy đồi phía tây lừa đám quân ở đấy đi về phía bắc hết cả rồi. Bọn Từ Huyền nhát như thỏ đế, khi nãy ta lên núi báo với hắn hắn lập tức sai quân thủ chặt núi. Phen này ta sẽ đốt cả quả núi này cho bọn chúng thành đám chuột quay hết cả lũ với nhau.

- Vậy Phạm Đan anh ấy thì sao? Nguyễn Hợi đợi ở Ninh Sơn đang tập hợp anh em chuẩn bị phản kích.

- Phạm Đan ta đã cho người vượt sông đi theo bờ phía đông để báo tin. Quân Tống Bình phía bờ ấy đã rút hết về nam nên không bị phát hiện ra, chắc chỉ nửa canh nữa là sẽ tới.

Trình Thảo Cứu vò tay, nắm thật chặt rồi đấm mạnh vào gốc cây. Đồ Tre hậm hực trong lòng "Bọn giặc chó dám lừa quân ta. Ta sẽ cho bọn mày phải chết!"

Tiếng huýt sáo bỗng xua đi âm thanh tĩnh lặng trong đêm. Năm mươi tên lính cầm giáo mác vây chặt chùa rồi xông vào bắt giữ cả thảy tám người. Thảo Cứu chặt đứt một thân cây mây, tước lớp vỏ gai làm chuôi rồi vút mạnh vào mặt hai gã đứng đầu:

- Bọn chó má gian manh. Khai mau, trong quân ta còn kẻ nào trà trộn? Không từng đứa sẽ máu chảy đầu rơi.

Từng vết lằn vết xước trên lưng và cả những khuôn mặt má hóp gò cao đầy những vết bầm tím. Ngất đi rồi tỉnh lại bằng nước lạnh buốt giá.

Không cậy được lời nào từ tám người ấy, Thảo Cứu lập tức hội quân, chém đầu tất cả tám người treo lên cây thị để giương uy. Đám sư tăng chỉ biết lẩm nhẩm niệm kinh "Nam mô a di đà phật. Thiện tai!" mà chẳng dám hé răng một lời.

Thảo Cứu sai một viên bộ tướng cùng hai mươi lính canh gác ngôi chùa. Đồ Tre tự dẫn binh hướng về tây mai phục quân Phạm Đan đi tới. Cứu sai hai trăm lính giả bị thương lê lết ở bãi đất hoang, đốt lửa sưởi ấm và cháo lão lúc canh năm.

Ba trăm quân mai phục phía đông nam núi Trầm cùng với Từ Huyền giữ chặt núi. Năm trăm lính khác đi về phía đông men theo bờ sông Đáy tới Vực Ninh hòng bao vây đám dân làng ở đấy.

Hai khắc từ lúc Thảo Cứu sai hai trăm lính đốt lửa dưới chân đồi. Quân của Phạm Đan đúng như lời bọn người kia nói đã xông tới hò hét giết họ Trình.

Hai trăm quân của Thảo Cứu nháo nhác, Phạm Đan xua quân truy quét quân họ Trình. Đứng giữa dãy đồi phía tây và núi Trầm bên trái, Phạm Đan quay ngựa một vòng cảm giác lặng thinh đến gai người.

Phạm Đan cho quân rón rén từng bước đuổi theo, hai trăm quân đứng phía sau bọc hậu. Một mũi tên bắt trượt qua gáy, quấn vào đuôi ngựa khiến ngựa hí vang. Phạm Đan hò hét quân cẩn trọng. Từ bốn phía nỏ bắn ra như mưa, quân họ Phạm trúng tên vô số.

Từ núi Trầm, Từ Huyền xông ra, đồi phía tây Thảo Cứu hô hào. Phạm Đan giữ quân không bị loạn, chống trả quyết liệt. Quân của họ Phạm bị chia làm ba đoạn. Đoạn phía nam Phạm Đan phá vòng vây thoát được sai quân lính đi theo hướng về Ninh Sơn.

Đoạn phía bắc, quân lính không có người cầm đầu nên người nào người nấy thục thân chạy về núi Tiên Lữ. Tới chân núi dừng được một khắc, quân của Từ Huyền đuổi theo bắt kịp. Nhiều quân lính bị kiệt sức chống trả đều bị giết chết. Phần còn lại hơn bốn trăm người chạy về phía bắc thì gặp quân của Đặng Hoài tiếp viện.

Đoạn quân ở giữa không sao thoát khỏi được vòng vây quân Tống Bình quá đông nên liều chết đến cùng. Hơn sáu trăm lính bị giết, gần ba trăm người bị thương đầu hàng quân Tống Bình.

Phạm Đan dẫn binh đi, vừa chạy vừa ngoái đầu trở lại trông theo. Tới Ninh Sơn, Phạm Đan hồ hởi ra chạy tới đón người anh em đang đứng chắp tay sau hông, oai nghiêm ở phía gốc cây đa lớn trước đình làng. Nguyễn Hợi cắn râu, lắc đầu mà không nói được lời nào như ý muốn cản Đan không chạy tới. Đan không hiểu ý vẫn lao tới, mặt nhem nhuốc hăm hở:

- Thằng Lợn Nguyễn Hợi đây rồi. Chú làm gì mà cứ ư ử trong miệng mà lại không chịu chạy ra đón ta. Trời rét như thế này mà không chịu mặc chiếc áo tơi vào. Chú chê áo tơi của quân ta làm từ gốc dạ có phải không. Cứ đứng chắp tay phía sau hông như vậy mà không mỏi à. Bọn quân Tống Bình phen này sẽ trúng kế mà đuổi theo quân ta về phía bắc. Tới huyện Thái Bình rồi bọn chúng sẽ bị họ Đặng bày mưu bắt giết hết cả thôi.

Một tiếng hét lớn khiến Phạm Đan giật mình lùi về phía sau:

- Anh Đan lùi lại.

Từ phía dưới chân Hợi hai bên có hai tay võ sỹ người đô con, khá thấp nhưng thân thủ nhanh nhẹn cầm kiếm hất tung đám dạ lao về phía họ Phạm. Họ Phạm tránh được một mũi kiếm nhưng bị trúng một chém bên vai trái. Chàng ôm vai lùi lại.

Trong cơn giận dữ, chàng gào thét, máu càng chảy ra nhiều hơn. Một tên lính cầm mảnh vải xé từ chiếc quần mỏng tang trên người hắn vội vàng quấn lấy vết thương cho Đan. Đan chậm rãi lui lại phía sau, cầm chiếc gậy chạc ba.

Từ trong đình đi ra, cả chục ngọn đuốc được thắp lên. Mấy chục anh em người đầm Nhất Dạ ngày trước theo Phạm Đan bị bắt trói được dẫn ra. Phía trước mặt Nguyễn Hợi là một hố lớn ở dưới đầy chông tre, phía trên đan đầy cành khô và cỏ khô. Một tên từ phía sau Nguyễn Hợi cầm thanh kiếm sắc chỉ trỏ:

- Họ Phạm ngươi số chưa chết thì anh em ngươi sẽ phải chết.

Nói rồi, hắn đạp trúng lưng Nguyễn Hợi, Nguyễn Hợi ngã ra phía trước rơi xuống hố chông sắc nhọn. Cả mấy chục anh em người đầm Nhất Dạ cũng bị đám quân Tống Bình hất cả xuống phía dưới hố ấy. Già trẻ gái trai trong làng vì mang tội chứa chấp quân phản loạn cũng bị đám lính đó dùng đuốc thiêu rụi hết thảy. Không một mạng người sống sót trong bão lửa hung tàn.

Bọn chúng châm lửa đốt hò reo nhảy múa, tươi cười trước mặt toàn quân họ Phạm. Đan lúc ấy mất máu nhiều, ra công ra sức hò hét đám quân xông lên chiến đấu mà chẳng kẻ nào dám xông lên. Phía đình làng, cây đa lớn cũng đổ rầm xuống chắn ngọn lửa dữ dội kia hắt vào trong đình.

Nước mặt nhòe nhoẹt, sống mũi còn nhức không sao mà thở được. Phạm Đan gắng gượng cố níu chân bọn tàn quân quay lại chống trả bọn lính Tống Bình. Viên hộ tướng người Đỗ Động ôm lấy Phạm Đan, cố giữ Đan trên lưng ngựa rồi thúc ngựa về phía tây đi theo lối mòn phía bắc thành Đỗ Động. Nhờ người ấy thông thuộc đường đi mà Đan thoát được mũi giáo của quân Tống Bình.

Suốt từ lúc bấy cho đến canh Tỵ gần trưa ngày hôm sau, Đan luôn miệng gào thét giữa quân doanh. Chàng ngất lên ngất xuống đòi gặp lại những người anh em suốt cả chục năm nay gắn bó với nhau nay lại bị giết bởi đám quân hung bạo.

Viên hộ tướng an lòng họ Phạm:

- Mong tướng quân hãy nguôi cơn thương tiếc. Những người anh em đó vì nghĩa dũng diệt thân, tinh thần đáng khâm phục. Mong tướng quân hãy bình tâm, vượt qua tiếc thương mà lấy lại khí thế ba quân cùng các tướng khác đuổi quân địch báo thù.

Phạm Đan sai quân lính mặc áo tang, chặt ba cây trầm hương trên núi để thắp lửa tưởng nhớ những anh em đã khuất. Hết canh Ngọ, củi cháy đã tàn. Phạm Đan sai quân đi về huyện Thái Bình.

Đan thất thần vắt vẻo trên lưng ngựa, nhìn mây trắng bay trên bầu trời như đang đùa vui giữa cái nắng hanh của giữa mùa đông giá. Khi ấy chàng lại nhìn về phía đông, vết thương dấm máu, giọt lệ lăn trên gò má sạm rồi tự nhủ lòng mình:

"Nam nhi chí lớn khắp muôn nơi

Lòng thắt quặn nhìn mây trắng trôi

Dũng sĩ bao năm chia đói rét

Anh hùng những tháng sẻ buồn vui

Đông kia buốt giá nào đâu tỏ

Tâm dạ thân hồn máu sục sôi

Giận lắm anh em nơi cực lạc

Chẳng lời giã biệt lúc chia phôi…"

Đám tàn binh của Phạm Đan đi về phía bắc, đến canh dậu thì về tới thành huyện Thái Bình. Phạm Đan xuống ngựa, cúi gằm mặt bước vào. Cái giá rét chẳng khiến chàng để tâm, chàng đi mà hồn ở nơi nào. Mã Tước trên cổng thành nhìn thấy Phạm Đan đi từ phía nam tới mà không khỏi lắng lo.

Mã Tước trong thành ngóng tin quân của Đặng Hoài suốt cả ngày qua mà canh cánh trong lòng chẳng ăn chẳng uống. Lúc tối trời ngày hôm qua, Tước còn trúng phong hàn nhưng vẫn chẳng chịu dưỡng bệnh. Trong người cảm thấy nóng ruột suốt cả đêm qua e có chuyện chẳng lành. Tước hỏi Đan đang thất thểu tiến lại gần:

- Anh Đan. Có chuyện gì chẳng lành rồi phải không ? Trông bộ dạng anh quân tướng nào còn nghĩ đến chuyện giết địch.

- Phải. Ta vô dụng, chẳng có tài cán gì cả.

Tước cau mày trách giận:

- Phạm Nô Đan. Anh nói vậy là ý gì? Đặng Hoài đâu? Sao quân anh lại chỉ còn có vài trăm người? Mà lại đi từ phía nam tới.

Đan hất cổ xuống dưới chân thành:

- Thì chỉ còn có chừng ấy thôi. Chết hết cả rồi.

- Thế còn Đặng Hoài?

Phạm Đan ho sụ sụ, mảnh vải quấn vai lại bị xộc xệch, máu dấm qua áo giáp giấy và áo choàng vai. Tước nhăn nhó mặt mày quay ngang quay dọc nhìn về phía đông xem chờ tin quân của Đặng Hoài. Biết Đan bị thương, Tước biết chuyện chẳng hay đã xảy ra rồi sai người cho Đan vào phía trong huyện nha nằm dưỡng thương.

Nghe hộ tướng của Phạm Đan bẩm lại, Mã Tước càng thêm lo lắng. Suốt cả buổi chiều Tước quay ra quay vào sai người đi thám thính liên tục nhưng chưa thấy kẻ nào về.

Chỉ có tin từ phía bắc, La Phục Châu quân lính của Quách Thôi tiếp tục công phá. Phía quân Man Hoàng, Ma Cao Dực vẫn chưa có động tĩnh gì để tiếp viện. Các cánh quân của Dương Chí Liệt đang chống trả lại với quân chủ lực họ Hàn do Hàn Ước cùng người cháu Hàn Lâm đang liên tiếp tấn công. Châu Nam Từ, sau khi Bạch Hạc thất thủ, Hỏa Cước Tốc Đinh Tráng buộc phải giữ binh ở đấy. Gia Ninh cũng rất nguy cấp, Triệu Cường bị đám người cũ của họ Vương lật lọng e sẽ chẳng thể chống cự lại sức quân của Triều Đình.

Tình thế rất bất lợi cho quân đội họ Dương. Trận ở huyện Thái Bình này sẽ là nút thắt cho thế cục lúc bấy giờ nên Mã Tước càng không thể tĩnh tâm mà có thể chờ đợi.

Sốt sắng về tin từ quân của Đặng Hoài, Mã Tước quyết định sai năm trăm lính mở cửa thành đi về phía đông. Tiếng cổng thành vừa mở, Mã Tước trông ra xa thấy khói bụi mịt mùng. Đúng lúc đó hai tên viễn thám trở về thành cấp báo:

- Báo! Quân của tướng quân Đặng Hoài rạng sáng nay đánh nhau với quân Tống Bình một trận quyết liệt bên bờ sông Đáy. Quân của tướng quân Phạm Đan bị bắt giết phân nửa, tướng quân Đặng Hoài không hay biết Phạm tướng quân đã bị chết hay chưa nên tướng quân Đặng Hoài buộc phải lui binh về thành huyện Thái Bình. Phía sau thế quân địch rất mạnh, không thể chống cự được.

Mã Tước mừng rỡ:

- Hay lắm! Quá hay rồi.

Cớ sao Mã Tước lại mừng vui trước thế địch rất hung hãn? Liệu kế hoạch của Đặng Hoài có thể hỏa thiêu đám quân Tống Bình hung hãn kia vẫn còn đương ngỏ. Chương sau sẽ tỏ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nguyễn Khai Quốc về bài viết trên: Nminhngoc1012, Trịnh Sảng
Có bài mới 16.03.2018, 13:14
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 27.04.2017, 12:26
Tuổi: 26 Nam
Bài viết: 117
Được thanks: 265 lần
Điểm: 10.44
Có bài mới Re: [Sáng tác - Sử ca] Giống rồng - Nguyễn Khai Quốc - Điểm: 11
Giống Rồng

Tác giả: Nguyễn Khai Quốc


Hồi thứ mười tám

Huyện Thái Bình, thiêu đốt vạn quân Hàn

Thành Gia Ninh, Lý Toàn thương kẻ tội

Chương 18.4 Nhất Dạ Trạch thủy tướng phóng hỏa thiêu vạn binh


Bọn bộ hầu thấy thấy Mã Tước phản ứng trước thế địch mà lấy làm lạ. Mã Tước tắt nụ cười rồi lắp bắp giải thích:

- Ý ta là quân địch không biết Phạm Đan vẫn còn ở đây. Bọn chúng sẽ càng dễ bại.

Tước sai người đóng chặt cổng thành, sai bọn lính tinh nhuệ trốn nấp trên những kèo nhà dân và các mái dạ trọng thành. Còn đám quân già yếu đứng trên thành và giữ cửa thành để chuẩn bị thực hiện kế sách đã định từ trước.

Đặng Hoài chạy tới phía chân cổng thành cùng với hơn bốn nghìn quân xin được vào thành. Quân của Từ Huyền và Trình Thảo Cứu áp sát ngay phía sau đứng cách xa chừng một dặm hô hào. Mã Tước trên thành nói vọng xuống chối lời của họ Đặng. Hoài dưới thành phân trần:

- Mã Tước chớ có lo, với hai nghìn quân trong thành chi bằng mở cổng thành cho quân ta vào hợp thành sáu nghìn binh mã sẽ giữ được chắc thành.

Đặng Hoài ra dấu cho họ Mã, họ Mã hiểu ý càng nói lời kiên quyết:

- Thôi khỏi. Mở cổng thành quân địch phía sau áp sát sẽ rước họa vào thân. Chi bằng tướng quân chạy về phía tây, có viện quân từ Man Hoàng và Trường Châu tới sẽ cứu được. Thành huyện Thái Bình này cứ để tôi lo. Sức địch vạn quân không phá nổi thành huống chi địch chỉ có hơn nửa vạn.

Đặng Hoài tỏ ra hậm hực đành cho quân chay men theo chiếc hào đi vòng qua phía nam. Quân vừa rút về phía tây thì quân đội Tống Bình cũng vừa cập tới. Từ Huyền phía dưới thành cười lớn, chỉ mũi giáo lên thành nói:

- Bọn giặc cỏ người Nam các ngươi xem ra cũng chỉ là một lũ ham sống sợ chết. Thành lớn như vậy mà lại bo bo giữ quân mình, đuổi quân đồng minh đi không cần biết sống chết.

Mã Tước từ trên thành nói vọng xuống:

- Mặc xác quân bay chửi bới. Ông không màng đến. Có giỏi thì xông lên đây.

Dáng người tầm thước vừa phải, giọng nói đặc sệt xứ Thang Châu, một người từ trong đội binh mã Tống Bình bước lên nói vọng lên:

- Mã tiền bối. Lâu ngày không gặp anh. Hóa ra anh vẫn còn sống, lại là tướng cho giặc man.

Mã Tước nheo mắt dưới ánh nắng chiều đông, gió heo may thổi khiến nhòe cay con mắt. Tước sực nhớ ra viên tiểu đồ theo Tước học việc ở Tống Bình. Tước bối rối, lắp bắp giữa ba quân:

- Nhà… nhà ngươi là kẻ nào?

- Đại ca quên tôi rồi sao. Thằng tiểu đồ Thảo Cứu, mà đại ca vẫn gọi là thằng Đồ Tre đây.

Tước toát mồ hôi giữa ngày đông, cả người ngứa ngáy. Tước cố gắng định thần lại rồi nói xuống:

- Ra là Đồ Tre, Thảo Cứu. Ngươi theo ta học điều hay lẽ phải, cớ sao lại đi theo đám tham quan?

- Kẻ khiến dân oán thán ở Tống Bình là họ Dương. Đâu đâu đám dân ấy cũng nói vì họ Dương mà Đại La tàn tạ. Nếu không phải triều đình Trường An thì đám dân Tống Bình đã bị họ Dương đó giết sạch vì nghi ngờ bọn chúng.

Họ Mã lui vào phía trong, không đối đáp với những người quen cũ. Viên hộ tướng nghe lệnh sai quân bắn nỏ xuống dưới thành. Quân đội Tống Bình lùi ra xa.

Từ Huyền bàn với Trình Thảo Cứu định đuổi theo Đặng Hoài thì Đồ Tre cản lại:

- Bọn giặc ấy không có gì đáng ngại. Dẹp châu Phong, dẹp Đỗ Động rồi thì ắt sẽ tự tan. Nay ta được giao phó huyện Thái Bình, cứ hạ trại ở đây. Nội sớm mai sẽ chiếm được huyện thành. Thành này tuy không phải là thành bé nhưng lương thảo ở đây phải chờ cấp viện từ châu La Phục. Mà La Phục lại bị quân Quách Thôi đánh phá cả tuần nay. Lương trong thành chắc chắn sẽ chỉ đủ hết ngày mai.

Từ Huyền nghe theo, sai quân hạ trại bao vây tứ phía thành huyện Thái Bình. Chập choạng tối, Thảo Cứu cho gọi hai người Hoành Trinh và Quản Đồ tới trại. Đồ Tre nói:

- Hai anh trước cùng với Mã Tước được quan đô hộ tin cậy cũng là chỗ thân quen. Nay ở trên thành nghe sắc mặt anh ấy không tốt khi gặp những người từng thân quen với anh ấy như tôi. Giờ hai anh có thể giúp Đồ Tre tôi vào trong thành thuyết phục anh ấy hàng quân ta để tránh khỏi tội phản nghịch, cũng là tránh cái tội chết.

Hoành Trinh nhìn Quản Đồ rồi nói:

- Là chúng tôi sao?

- Chẳng nhẽ lại là Đồ Tre. Ở trước ba quân, bọn chúng thấy rõ cái mặt của Thảo Cứu rồi, bọn gác thành trông thấy có khi đã giương nỏ mà bắn chết ta rồi. Hoành Trinh và Quản Đồ hai anh hãy cố nói cho khéo mà vào trong thành khuyên nhủ anh ấy.

Hai người đó gật đầu nhưng trong lòng không khỏi bồn chồn. Đoạn đi ra khỏi trại, Đồ Tre chạy tới đưa cho hai người đó một lá thư. Đồ Tre dặn dò:

- Thảo Cứu đưa cho hai anh lá thư này. Hai anh đi về phía tây, ở đó có cổng thành nhỏ, chỗ ấy không có quân của ta bao vây nên sẽ bớt bị bọn lính ở chỗ ấy nghi ngờ.

Quản Đồ gật đầu rồi ghẹm lá thư vào trong tay áo. Hoành Trinh cũng dắt ngựa đi theo. Đi được nửa canh giờ, hai người đã tới được cổng thành phía tây. Hai người đập cổng thành xin vào. Dù nghe thấy giọng Giao Châu nhưng quân của Mã Tước vẫn dò xét rất kỹ. Một tên lính lệ trên cổng thành ném đuốc xuống.

Trinh nhặt soi từ trên xuống dưới, hai người lếch thếch mũ áo, miệng lắp bắp:

- Bọn chúng tôi là người quen cũ của Mã đại nhân. Mong các anh thưa với đại nhân cho chúng tôi vào trong thành trú nhờ. Ngoài kia hai bên đánh nhau bọn chúng tôi chẳng còn chỗ trú thân.

Tên lính gác thành nói nhỏ với một tên lính đang đi tuần ở phía bên trong thành đi báo họ Mã. Hai người kia vẫn đứng dưới co ro, hơ lửa trên đuốc cho khỏi tê tái thi thoảng lại liếc lên nhìn bọn lính đang trợn trừng nhìn hai người.

Thêm nửa canh giờ nữa trôi qua, có giọng nói đã từ rất lâu mới được nghe lại từ phía trên cổng thành đang đứng giữa hai tên lính cầm khiên gỗ nói vọng xuống:

- Hai người phía dưới đó là ai? Có việc gì cần gặp ta?

- Là bọn tôi đây. Hoành Trinh và Quản Đồ đây.

Mã Tước trong thoáng lát chưa nhớ ra nhưng rồi nhìn hai khuôn mặt phía dưới Tước đã nhớ ra. Tước sai người ném đuốc bắn nỏ ra xung quanh, không có động tĩnh gì Tước mới sai người mở cổng thành cho vào.

Ba người hàn huyên hồi lâu, kể lại chuyện cũ từ thời quan đô hộ Tượng Cổ. Sau đó loạn loạc họ Hoành và họ Quản đến Đại Nam tự, Mã Tước trốn được ra ngoài còn hai người kia ở bên trong tự ấy. Dẫu biết kế của bọn Long Trạch, Giả Thường tiếp tay cho họ Quế vào Tống Bình nhưng hai người ấy cũng buộc phải đi theo.

Trong lúc ngà say câu chuyện, Quản Đồ lấy lá thư trong tay áo ra đọc qua một lượt rồi cười phá lên. Mã Tước hỏi Đồ cười có ý gì. Đồ đọc lớn lá thư :

"Đại ca Mã Tước – đô đốc Thang Châu!

Năm xưa, kẻ học trò có đức hiếu học mà được đại ca nâng đỡ, tình cảm thắm thiết suốt cả một quãng đời. Nhớ có lúc kẻ học trò này trái tính trái nết mà đại ca khuyên răn chỉ bảo nhiều điều hay lẽ phải ấy thế mà tránh được thị phi.

Thuở đại ca về Tống Bình phục dịch cho quan đô hộ, kẻ học trò non kém lẽo đẽo khắp mặt nước sông Cái theo quan huyện Tống Bình đi thu tô, vào núi Nùng tìm bọn nợ sưu. Sau giặc nam nổi dậy, anh em ta thoát được cái tội chết. Nhờ anh khôn khéo mà được bọn ấy tin dùng tới Đại Đường Nam tự làm mật thám. Bấy giờ gian nan biết nhường nào.

Trăm trận đòn roi, suốt cả tuần bị bỏ đói, nhờ phúc đức dày mà em tìm được lối vào trong ấy bón cơm cho anh. Anh thoát ra được cũng là lúc anh em ta mất sợi dây liên lạc bởi trước đó em đã bị đày về Phúc Lộc.

Mấy năm sau có cơ hội về đất Tống Bình, em nghe người ta nói anh tìm thằng Đồ Tre nhưng đã chẳng còn ở chỗ quán rượu cũ anh vẫn hay ghé tới, khi đến Tống Bình anh nhờ người quen gửi em ở đó. Nghe tin ấy mà cổ họng sao nghẹn ngào, nước mắt chẳng thể cầm được.

Ấy vậy mà đã gần chục năm rồi, em cố gắng dò hỏi tin tức về anh. Người ta chỉ nói anh theo giặc phản loạn. Nay đứng trên thành trông anh thật oai dũng, dáng người chẳng khác ngày anh làm đô đốc ở Thang Châu. Chỉ có điều mái tóc anh chấm bạc, đôi mắt nhăn nhìn thằng Đồ Tre ở dưới. Chắc anh cũng thấy như em vậy, nghẹn đắng trong cổ họng này mà chẳng thể nói ra.

Đồ Tre rút gan rút ruột, nói lời chân tình với đại ca. Mong anh hiểu cho nỗi tâm tình của ngu đệ. Hay quay đầu, Cứu em không muốn trông thấy người anh cả rơi đầu trước toàn quân.

Hai người Hoành Trinh và Quản Đồ cũng tâm can ấy mà tới khuyên nhủ anh. Anh có giận cũng đừng trách mắng họ. Mong tin đại ca như ngày xưa ngóng ngu đệ ở Tống Bình.

Ngu đệ, Đồ Tre Trình Thảo Cứu."

Mã Tước mắt mở mắt nhắm, rượu òng ọc từ vò rượu đổ ra. Ba người rượu ôm nhau cười khanh khách, nói vu vơ ngâm thơ rồi nói tục vang vang.

Nghe thấy huyên náo, Phạm Đan choàng tỉnh giấc, cầm kiếm sắc xông thẳng tới điện phủ. Thấy hai người lạ mặt Đan quắc mắt mắng:

- Hai tên kia các người là kẻ nào? Dám chuốc say chủ tướng của quân ta?

Hai người mở mắt xua tay nói:

- Anh chàng kia râu rậm trông thật kỳ lạ. Lại bó vải trắng ở quanh vai?

Mã Tước gàn tay, mắt lờ đờ đứng dậy trong hơi men. Người chếnh choáng, họ Mã chỉ thẳng mặt Phạm Đan:

- Cái tên dân chài đáng ghét. Ngươi ăn gan hùm gan hổ à? Dám vào phủ của ta nói lớn.

Chẳng cần đôi co thêm một lời, Phạm Đan liền lấy thừng trói hai tên kia vào cột nhà. Đan sai bọn lính lệ kéo Mã Tước vào phía trong điện. Người Tước mềm nhũn như bún, chẳng có chút sức lực nào. Phạm Đan lẩm nhẩm "Cái tên họ Mã này, đang chiến trận căng thẳng, địch trước mặt vây chặt tứ phía ấy vậy mà uống say với kẻ lạ mặt đến độ như thế này. Thật chẳng đáng mặt kẻ làm tướng."

Phạm Đan ngồi chiếc ghế chủ tọa trên điện chỉn chu lại vết thương ở vai. Đan nhìn quanh thấy có mảnh vải dưới sàn liền nhặt lên. Đọc từng nét chữ thanh thoát, Đan hoảng hốt sai quân trói cả ba người lại.

Viên phó tướng dưới quyền họ Mã là Chu Hồng được Phạm Đan cho đọc lá thư lại thấy Mã Tước say mèm cùng hai tên mật thám kia nên đành tuân theo lời Phạm Đan. Đan nói với Hồng:

- Giặc ngay trước mắt, giặc ở trong thành. Nay nhà anh hãy cắt đầu một đứa, sai một tên lính tráng ra khỏi thành ném vào doanh trại quân Tống Bình để cho cái thằng Đồ Tre ấy biết quân ta không ngu muội như bọn chúng nghĩ.

Chu Hồng nghe theo sai lính cắt đầu Hoành Trinh đang ngái ngủ rồi sai một tên lính dũng cảm ra ngoài thành ném vào doanh trại họ Trình. Quân Tống Bình nhặt được đầu lâu, đứa nào đứa nấy thất kinh.

Từ Huyền bàn với Thảo Cứu, Cứu hay tin giận lắm liền sai toàn quân tập kích công thành ngay trong đêm. Cứu nói trước toàn quân:

- Giặc man gian ác, ta sai sứ giảng hòa, chúng cho giết chết lại còn mang đầu lâu ném vào doanh trại quân ta. Coi quân ta không ra gì. Ta đã có ý khuyên bọn chúng đầu hàng nhưng bọn chúng ngu muội làm ra cái tội ác đáng căm giận ấy.

Đoạn nói tới đó, toàn quân hừng hực hô vang:

- Quyết dẹp giặc nam, phá huyện Thái Bình. Giết.

Gần một vạn quân khí thế xông lên. Từ trên thành, quân đội người Nam bắn nỏ như mưa xuống dưới thành, chỉ trong nửa canh giờ, mũi tên đã hết mà đội quân Tống Bình không tổn hao là bao. Phạm Đan buộc phải sai quân lính đổ dầu xuống chân thành phóng lửa thiêu cháy quân Tống Bình. Từ Huyền sai lính chạy từ cổng đông sang cổng nam, đi tới đâu dầu đổ, lửa bắt theo đến đấy.

Được thêm nửa canh giờ, quân Tống Bình vẫn tiếp tục xông lên dẫu cho dầu liên tiếp đổ xuống. Dầu cũng đã cạn, Phạm Đan buộc phải lệnh toàn quân trong thành chống cự quyết liệt trước sức công phá liên tục từ hai phía cổng thành.

Hai cây gỗ lớn, đầu bọc sắt nhọn được quân Tống Bình liên tiếp nhồi vào hai phía cổng thành. Trong vòng một canh giờ từ canh ba tới canh tư, quân Tống Bình phá được cả hai cửa thành ồ ạt xông vào trong thành.

Phạm Đan sai lính chống trả được thêm nửa canh giờ thì thế yếu hơn rõ rệt sai quân rút lui về cổng phía tây và phía bắc phá vòng vây của quân Tống Bình mà tháo chạy. Chẳng mấy chốc cả thành huyện Thái Bình tan hoang.

Từ Huyền sai lính lùng sục khắp thành, quyết không kẻ nào sót lại trong thành còn sống sót. Trình Thảo Cứu trong trận đánh không thấy Mã Tước và Quản Đồ nên đã nghĩ hai người đó bị Phạm Đan trừ khử mà trong lòng giận dữ khôn ta xiết.

Đồ Tre gào thét trong đêm, tìm khắp ngõ ngách, từng gian nhà không thấy một bóng người. Cơn giận dữ khiến Đồ Tre không còn sáng suốt, sai lính phá nát toàn bộ những gì còn sót lại, từ mái nhà tranh cho đến từng vách đất đã xiêu ngả từ bao giờ.

Mùi dầu cháy khét vẫn còn nồng nặc, quân Tống Bình không hề hay biết Phạm Đan kia có mưu đồ gì. Từ Huyền sai quân nghỉ ngơi, lệnh đóng chặt cửa thành chờ tin chiến thắng từ các mặt trận khác.

Rạng sáng canh năm ba khắc, tiếng gà gáy vang khiến Đồ Tre chợt tỉnh giấc, họ Trình nghĩ tới Mã Tước vẫn còn canh cánh trong lòng. Trình tiến vào điện phủ với hy vọng có chút manh mối về họ Mã nhưng chẳng thấy. Đồ Tre nhặt được lá thư mà mình viết cho Mã Tước vẫn còn nồng nặc mùi rượu.

Thoáng chốc, Thảo Cứu cũng kiếm cho mình vò rượu uống cho ấm trong tiết trời đông giá. Từ trên nóc nhà có tiếng lách cách, họ Trình đi ra ngoài dò xét. Từ phía tây, quân chạy tới báo:

- Bẩm tướng quân. Góc thành phía tây bỗng nhiên có lửa bốc lên. Gió heo may thổi cháy lan sang cả phía nam rồi ạ.

Trình Thảo Cứu giận dữ quát tháo :

- Bọn chúng bay đứa nào bất cẩn gây hỏa hoạn, còn không mau dập lửa?

Tin liên tiếp báo về, các nhà phía bắc, phía đông từ đâu lửa bốc cháy dữ dội. Phía nam thành rất nhiều củi khô dạ nỏ bắt lửa rất nhanh, quân không sao dập tắt kịp do nước trong thành không đủ. Bấy giờ Trình Thảo Cứu mới giật mình nhìn lên nóc nhà.

Trên mái nhà phủ điện họ Trình nghỉ ngơi có đến năm tên lính chỉ mặc áo tơi bằng dạ, đóng khố đang cố châm lửa. Từ Huyền chạy tới báo lại cho Thảo Cứu rằng trong thành mỗi nóc nhà có hai đến ba quân lính người Nam châm lửa cháy rồi gây láo loạn trong thành.

Gió heo may thổi mỗi ngày một lớn, cả thành huyện Thái Bình như một chiếc lò thiêu cả nghìn quân lính Tống Bình. Bọn lính tha hồ giẫm đạp lên nhau, cố dội ướt cả thân mình để thoát khỏi chiếc lò thiêu ấy.

Từ Huyền cố gắng sắp xếp đội hình đội ngũ trong khi đó Trình Thảo Cứu lầm lũi đi từ phủ điện đi ra chém lấy đầu năm tên lính người Nam. Hai tên hộ tướng ôm lấy Cứu tháo chạy ra khỏi thành.

Chạy thoát khỏi bão lửa, Cứu bị cháy mất một cánh tay. Thảo Cứu dặn bọn bộ tướng phế đi, đứa nào đứa nấy không dám. Từ Huyền đành phải rút kiếm chặt rời cánh tay bị cháy của Đồ Tre. Đồ Tre kêu gào thảm thiết, nước mắt chảy ròng nhìn đám quân sĩ đang cố sống cố chết thoát khỏi bão lửa.

Ở phía ngoài, quân của Đặng Hoài đã chờ sẵn hai cổng phía bắc và phía đông. Quân lính Tống Bình chín phần thương vong đến tám. Còn lại đám tàn binh theo Từ Huyền chạy về phía nam. Một đám người ngựa khoảng ba mười người theo Thảo Cứu chạy về bắc hòng chờ viện binh từ châu La Phục và châu Phong.

Phạm Đan sai quân mai phục suốt dọc đường đi. Hơn chín trăm tàn binh còn lại hơn nửa chạy thoát khỏi vòng vây của nghĩa quân người Nam. Từ Huyền cắm đầu cắm cổ chạy vẫn ngoái đầu lại hỏi bọn bộ tướng:

- Quân Nam còn đuổi theo nữa hay không? Hai bên còn mai phục nữa không?

Sau trận Thái Bình, Từ Huyền bị ám ảnh bởi lửa. Hễ ngửi thấy mùi dầu hay đám quân châm lửa Huyền lập tức sai dập đi. Từ Huyền bị bọn bộ tướng Hàn Ước đuổi khỏi quân ngũ về đất Chu Diên sống thêm được vài năm. Nghe dân chúng huyện ấy kể lại, vợ Huyền đốt rơm trong nhà đun cháo cho chồng ăn, Huyền thấy lửa kinh hãi vội chạy ra bờ sông Luộc, hương Đa Cương dìm mình dưới sông rồi chết đuối.

Trình Thảo Cứu sau trận thua trước quân đội người Nam cố đi tìm viện quân, trong vô vọng đã bỏ trốn vào rừng sâu. Theo vết máu, người ta tìm thấy một cái xác chỉ còn một cánh tay ở bìa rừng núi Tản.

Nghe dân vùng ấy kháo nhau rằng bọn chúng đi qua chỗ ấy hay trông thấy một người thấp nhỏ đang lúi húi chặt cây cứ thấy người là biến mất. Sau đó dân ở núi ấy dựng bia mà thờ thì mới hết.

Sau này nhắc đến trận đánh ở huyện Thái Bình mùa đông năm Mậu Tuất, dân Nam vẫn thường hồ hởi đọc mấy vần thơ:

"Gió heo phương bắc thổi về nam

Trám trắng đầy sân, sen úa tàn

Đông đã đi qua hay mới đến?

Lá thời xanh mướt ngả vàng cam

"Kiêu binh tất bại" xưa nay đúng

"Thấu ngã tri thù" phá giặc tan

Vạn kiếp thiên thu chẳng gột hết

Thái Bình ngọn lửa giết gian tham

---

Văn Lang đất thuở hồng hoang

Vạn Xuân, Âu Lạc, Lĩnh Nam oai hùng

Ngàn năm đói khổ bần cùng

Bao nhiêu trận đánh lẫy lừng sử xanh

Mê Linh nữ tướng tung hoành

Liên Châu Hợp Phố ghi danh anh tài

Hùng Sơn Hắc Đế giương oai

Đường Lâm Bố Cái nào ai sánh bằng

Giặc kia tham ác hung hăng

Vạn quân kéo tới cuốn phăng đất trời

Bạo gian chẳng được lòng người

Trời xanh thấu tỏ, đất thời chẳng dung

Một đêm sương gió mịt mùng

Thành cao lũy đất bỏ không cho thù

Canh năm gà gáy âm u

Tiếng kêu thảng thiết hỏa thiêu Thái Bình

Vạn quân hùng mạnh kiêu binh

Lưỡi khua ba tấc họ Trình trá gian

Nào ngờ nghĩa tướng Phạm Đan

Dùng mưu họ Đặng quân Hàn thua to

Đại quân triều Bắc lắng lo

Nghĩa quân Nam Việt chẳng cho lối về…"

Liệu rằng cánh quân phía tây thất bại ê trề có làm cho đám quân Tống Bình sợ hãi? Chuyện còn đang bỏ ngỏ, chương sau sẽ tỏ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nguyễn Khai Quốc về bài viết trên: Nminhngoc1012, Trịnh Sảng
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 107 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 112, 113, 114

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

4 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

9 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

10 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 78, 79, 80

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

14 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

15 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

16 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

18 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Eun
Eun
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 450 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Windwanderer: thật ra thấy nó ngọt =.=
Windwanderer: từ lâu tớ luôn thích giọng con gái Huế
cò lười: Giọng con gái Huế rất chi là nhẹ nhàng
Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 360 điểm để mua Cỏ ba lá
Windwanderer: tnn toàn báo tin đặt giá mua đồ
Windwanderer: không biết giọng con gái Huế ra sao nhỉ =.=
Windwanderer: năm nay thi miss có ng ở Huế
Nhị Thiếu: có ai ko ạ
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 250 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 427 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 279 điểm để mua Bút chì
Mía Lao: viewtopic.php?t=406446 bạn vào đây post 1c rồi đợi mod liên lạc :))
Nhị Thiếu: tiền bối nào giúp em đăng truyện với ạ xin hậu tạ
Nhị Thiếu: ad ơi có thể hổ trợ em viết và đăng truyện được không em viết cũng kha khá mà không biết cách đăng
Yajonglee: Q
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn Có Phải Là Dĩnh Hỏa Trùng Chính Hiệu
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 405 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Mía Lao: Hi
Ly Mộng: :wave2: muốn tám quá, ko biết d đ có ai onl để làm quen nói chuyện ko   :think: :sweat:
LogOut Bomb: ღsoixam࿐ -> ღsoixam࿐
Lý do: Tự sát
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 264 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 384 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 454 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 364 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 392 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 345 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 250 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 372 điểm để mua Thỏ đánh đàn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.