Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 105 bài ] 

Giống rồng - Nguyễn Khai Quốc

 
Có bài mới 10.01.2018, 21:05
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 27.04.2017, 12:26
Tuổi: 26 Nam
Bài viết: 114
Được thanks: 259 lần
Điểm: 10.52
Có bài mới Re: [Sáng tác - Sử ca] Giống rồng - Nguyễn Khai Quốc - Điểm: 11
Giống Rồng

Tác giả: Nguyễn Khai Quốc


Hồi thứ mười bảy

Trống giục Tống Bình, Hàn Ước xua quân

Cờ reo Tạc Khẩu, Sĩ Giao giết giặc

Chương 17.1 Chuyện Trâu vàng ở đầm Rồng


Lại kể chuyện ở Long Đàm, dân ở làng ấy thường nghe trước thần Long Đỗ Tô Lịch nhờ ơn của Long Vương Đông Hải mà lập một miếu thờ nhỏ ở phía nam con sông mang tên thần. Chỗ đất ấy vũng lầy, ao chuông ngập lối, người vào chẳng biết lối ra. Chằng chịt là những bãi sậy ngả nghiêng xen lẫn những cọng tre mục và đám bèo cao hơn cả đầu người.

Từ sau thời của thần Tô Lịch, chỗ đất thần Tô vẫn để bái tế Long Vương ấy trở lên hoang vu do những hậu duệ của thần vì loạn lạc mà mất dấu lối dẫn đi vào. Có người trông thấy bãi đầm ấy như miệng lớn nuốt cả con sông Tô, nước dòng sông Tô chảy về phía ấy quanh năm suốt tháng chẳng bao giờ ngừng. Người dân gọi chỗ ấy là đầm Rồng vì cứ mỗi năm Long Vương tới đất Long Đỗ thì ghé lại đất đầm ấy nửa tháng cuối hạ đầu thu làm phép ban mưa cho chúng dân đất Nam Việt.

Ở đất Đầm Rồng ấy mấy năm nay, họ Chử mang theo dân chạy loạn tới mà lập thành thôn ấp, trong làng vốn có mười hộ dân chài quanh năm đánh cá, bắt tôm ở đầm ấy chẳng giao du đến đâu. Sau này làng thành căn cứ bao bọc nghĩa quân của người Nam Việt. Biết bao trận đánh lớn nhỏ giáp ranh với huyện Tống Bình phía bắc hết thảy đều thấm máu của cả người Nam Việt, người Hoa Hạ ở đầm ấy.

Người ta đồn rằng máu chảy lớn đến nỗi đầm mở rộng ra đến gấp cả trăm lần, lúc nào nước trong đầm cũng đỏ rực và cá, tôm ở chốn ấy lúc nào cũng thuộc loại tanh tưởi nhất xứ An Nam.

Sau này Chử Thoán mang theo mầm sen đến trồng ở bãi đầm thì tự nhiên loài sen ấy mọc tốt um tùm. Ấy thế mà màu đỏ của nước đầm cũng dần nhạt đi, dân làng ấy mỗi ngày một sung túc hơn mà đám quan lại ở Tổng Bình chẳng hề hay biết ở trong địa hạt của bọn chúng quản lý lại có một ngôi làng lớn cả trăm hộ ở giữa bãi đầm lầy đầy mùi tanh kia.

Nhắc lại chuyện xưa, Nam Đế họ Lý hành quân qua bãi sậy người thấy mệt mỏi, mắt vàng, da xanh như kẻ sắp chết. Quân lính Lý Đế hoảng hốt đi tìm thầy lang ở khắp nơi mà chẳng tìm được thầy lang giỏi. Tướng quân họ Triệu tên là Túc lo lắng hỏi viên quân sư Tinh Thiều vốn hiểu biết, thông tường mọi thứ.

Tinh Thiều soi đi xét lại không bắt ra bệnh của Lý Đế, Thiều cho đấy là điềm dữ, e có chuyện chẳng lành. Cả Thiều và Túc đều lấy làm u phiền.
Bấy giờ trong quân có một người ở trang Quang Liệt cách bãi đầm năm dặm về phía bắc đi tuần trở về bẩm lại với Thiều và Túc:

- Bẩm các tướng quân, đêm qua bọn tiểu nhân đi qua trang Quang Liệt nghe người trong trang kể lại mấy đêm nay ở vùng đầm lầy phía nam có một ngôi sao hắc tinh che mờ đi một ngôi sao lân tinh, lại thấy một người đàn ông tự xưng là Thiều, dáng người cao lớn nói vọng vào các nhà ở trong trang : "Phạm gia chi tử, nhất cử dẹp Lương, nam phương Man Phục".

Lúc bấy, Triệu Túc nhìn Tinh Thiều thảng thốt:

- Thiều? Có phải là anh hay không? Tinh Thiều?

Tên lính lắp bắp, không dám mở miệng cười:

- Người trong làng ấy kháo rằng trong trang trước có người họ Phạm tên là Thiều, vợ ông ta cùng họ với tướng quân Bôn. Nghe đâu, hai ngày trước là ngày dỗ của ông ấy. Người trong nhà mời vong linh về ăn bữa thì ông ta nhập hồn vào con dâu nói câu nói y chang như thế.

Lúc bấy giờ, giữa mùa hè tháng sáu, Lý Đế trong người rét run, nghe thấy lời của quân lính báo lại cho quân sư Thiều mà ngồi bật dậy, mắt đờ đẫn đi ra phía cửa trại co ro quỳ sạp xuống. Vẻ mặt như trông thấy thần nhân xuất hiện, Lý Đế bái lạy rồi lẩm nhẩm như ai đang mớm lời cho Đế:

-Tướng quân Túc hãy đến trang ở phía bắc, gặp người họ Phạm tên là Đô Tu. Người ấy ắt sẽ giải bệnh được cho Đế.

Lý Đế lại nằm vật ra chiếc giường tre, người lạnh toát. Tinh Thiều hô hào giục giã tướng quân Túc đi tìm người họ Phạm ấy. Có tiếng bước chân rảo hoạt chạy tới, bỗng nhiên Đế mở mắt ra, người khỏe như vâm dắt theo ngựa cưỡi ra cổng trại chẳng may, ngựa vấp phải cọc tre khiến cả người và ngựa lao nhào xuống đất.

Dáng người thoăn thoắt, râu tóc hoa râm một ông lão dáng người to khỏe lao tới vực lấy cả con ngựa khỏe, Lý Đế đứng vững được trên mặt đất sau khi ngựa đứng khựng lại. Giọng vồn vã, Lý Đế mừng rỡ hỏi:

- Lão có phải là Phạm Đô Tu, là đô vật khỏe nhất cái đất Nam này? Lão là người mà Phạm Thiều đã nói với với ta khi ta cưỡi ngựa tới một con suối, nước suộm màu hoàng hôn? Ông lão Phạm Thiều có nói với ta "Con trai họ Phạm, chân đạp đất bằng, dẹp Lương đánh Man". Đã mấy đêm nay ta hằng mơ thấy Lão. Ta thật vui mừng quá.

Triệu Túc và Tinh Thiều chẳng thể hiểu nổi chuyện gì đã xảy ra. Đô Tu nhận lời làm tướng dưới quyền của Lý Đế.

Phạm Đô Tu bấy giờ tuổi đã ngoài sáu mươi cùng Lý Đế đánh quân Lương giành huyện thành Long Biên, giết quân Lâm Ấp được phong họ của Đế, đổi tên thành Lý Phục Man.

Khi Phạm Tu lẫm liệt ra đi thì đám dân nghèo trang Quang Liệt lấy làm nhớ thương lắm. Người dân vùng ấy có lập miếu thờ mà sau này bị quân Lương dẹp miếu, có người chạy trốn tới đất đầm trông thấy miếu cao lâu ngày chưa có người nhang khói mà tu sửa khang trang.

Tương truyền, khi Chử Thoán đến bãi đầm, trông thấy vị thần nhân râu dài, cưỡi ngựa trắng, mặc giáp hoa cương đứng cạnh một viên tướng già khuôn mặt nhang nhác nhưng khí chất chói lóa cưỡi mình trên lưng con trâu vàng, phát ánh hào quang. Thoán đem chuyện đó kể cho các hộ dân trong ấp.

Có một ông cụ nghe Thoán kể liền vái lạy nói với đám dân "Người này quả nhiên mang sứ mệnh lớn nên mới được gặp được thánh thần ở đất này, ông lão lại mách cho Thoán mang theo chín vò rượu nếp, gạo xếp thành chín tầng, mỗi tầng chín cân, dâng lên miếu thần thì tai họa ắt qua lại có lộc lớn.

Thoán nghe theo bán hết số của cải mà anh tích góp trong thời gian bán trò vui cho thiên hạ, lại mượn thêm đám dân chạy loạn một chút bạc vụn mua rượu và gạo dâng lên. Đúng như lời ông cụ kia nói, lời dạy tự khắc ứng với Thoán. Chẳng mấy lâu sau, Thoán làm chủ hương ấp, nắm trong tay hơn trăm hộ.

Mấy lần người dân đồn kháo về vị thần tướng ấy nên Thoán đi mời thầy địa lý đến, thầy phán rằng đất này dựng lại miếu, sửa soạn thành đình thì chẳng mấy sẽ trở thành Mãnh thổ linh địa. Thoán lại nghĩ lời của thần dậy khi mới đặt chân tới bãi đâm liền cho trai tráng dựng miếu lớn thành đình, đào giếng nước chung. Từ bấy giờ, làng ấy càng thêm sung túc, ấy thế mà Thoán được dân làng ấy gọi là Chử Công.

Nói về người em rể Chử Công, cái đêm mà Phạm Đan mình trần giữa đêm đông buốt giá đuổi theo bóng đen tới đình làng thì chàng bị lộn cổ xuống Giếng mình mảy ướt sũng. Chàng mệt lử người luôn miệng quát mắng ở phía đình rồi cười khanh khách một mình giữa sân đình. Sau đó có người trông thấy chàng mà thất kinh cắm đầu cắm cổ mà chạy về phía nhà lão Tum.

Bấy giờ Súng và hai người anh em nữa đang đào hố chôn hai cái xác khi tối ở mảnh vườn nhà lão Tum. Phạm Đan đuổi theo người kia đến nhà lão Tum trông thấy cô gái lưng trần trắng nõn nà, chàng vô thức quăng tấm lưng nặng cả trăm cân xuống dưới manh chiếu sờn sờn dặm mốc nơi mà tấm thân ngọc ngà kia đang quay lưng về phía cửa. Hơi thở phì phò khiến gian nhà nhỏ nồng nặc hơi rượu, cùng đám râu rậm của Đan chạm vào bờ vai cũng chẳng làm cô gái kia tỉnh giấc. Chiếc áo sũng nước khiến chàng run lên bần bật, co ro tung chân đạp vào lưng cô gái lăn mình vào phía trong.

Bà Là từ gian nhà trong cầm chiếc đèn dầu đi ra nghe tiếng thở phì phò, không khí nồng nặc mùi rượu lại thấy vệt nước từ cửa nhà vào liền vội vã chạy tới đập tay vào vai Nô Đan, giọng bà lanh lảnh, hàm răng đen cười nhạo nhễ:

- Ối giời ơi. Cái anh này hay chưa? Chả biết say sưa kiểu gì mà chọn chỗ ngủ cũng thật là khéo ấy cơ. Chỗ con gái người ta mê tỉnh suốt tối, nay lăn sấn vào mà chẳng biết xấu hổ, chẳng đáng mặt làm tướng.

Lão Tum lấy tay giữ lấy miệng của bà Là, ông nói thủ thỉ vào tai:

- Bà nó khe khẽ cái mồm chứ. Cứ kệ vị tướng quân ấy. Thằng Xứng nhà mình nó vừa trông thấy họ Phạm ấy nói chuyện với ai đó tên là Sùng Bá ở phía đình.

Bà Là mở to con mắt nhìn ông lão:

- Chẳng phải đình thờ Đô Hồ Đại Vương họ Phạm?

- Bà nói nhỏ cho tôi nhờ. Tai mách vạch rừng kẻo cái đầu chẳng giữ lấy nổi.

Lão Tum gọi thằng Xứng con trai lão vào gian nhà trong cùng với bà Là. Lão dặn dò:

- Bà nó nghe đây, cả thằng Xứng nữa. Xưa đất này có miếu nhỏ, thờ Đô Hồ Đại Vương Phạm Tu. – Nói đến đây, lão Tum khẽ siết răng không dám nói lớn, lão nói tiếp – Nhà Lương dẹp được Lý Đế, dân trang Quang Liệt chỉ dám dựng một miếu nhỏ, không dám đặt bài vị mà tự nhắc nhau cứ tuần rằm mồng một thì dâng nén nhang tỏ lòng thành kính. Đến khi quân Tùy dẹp hẳn nghĩa quân của Phạm Hiển thì miếu bị bỏ hoang, dân trong trang không ai dám nói đến Phạm Đô Hồ nữa vì sợ quan quân nhà Đường bắt được sẽ bị xử tội. Lâu ngày, miếu bị gió mưa chôn vùi chốn vũng lầy này. Đến một ngày kia, Chử công dòng dõi Bất Tử đất Đầm Nhất Dạ tới đây phát hiện ra miếu nhỏ thì cho người tu sửa. Bấy giờ Đại vương mới về báo mộng cho Công, sau đó Công nhờ ơn đức của Thành hoàng mà giữ được làng ta. Năm trước, có họ Vương nương nhờ chỗ Công, nằm mộng thấy có một viên đại tướng tên là Sùng Bá thì cất một ngôi đình lớn hơn thờ cả hai vị ấy. Ta dẫn bà nó và thằng Xứng tới chỗ đất này bởi tôi có xem một thầy địa lý phán rằng đất này có trâu vàng, lại được hai vị thánh trợ phù, không những được ban phúc lớn mà còn được ban đức dầy. Đêm trước ta có nằm mộng, thấy một con trâu màu vàng rực, người to bằng gốc đa húc chết một người đàn ông và một người đàn bà, sau đó nó chạy ra cánh đồng phía bắc đuổi theo một con trâu cái màu trắng. Ta đuổi theo được một đoạn thì con trâu đó quay lại quát lớn "Nhà ngươi còn không mau mau quay về soạn sửa lễ vật, ngày Kỷ Sửu đêm rằm, ta sẽ ghé nhà thăm". Nghe đâu vị tướng quân họ Phạm này tuổi Đinh Sửu, ứng đúng với chuyện xảy ra ngày hôm nay. Đó chính là điềm may mắn cho nhà ta vậy.

Xứng quay ra hỏi cha:

- Chỉ là giấc mộng. Con chả tin ba cái điều mê tín ấy. Con thấy tên này là một gã điên khùng không hơn. Khi tối hắn cứ đứng đờ đẫn không một chút phản xạ khi mà Chử công mấy lần bị ngã. Lại thêm cái chuyện khi nãy, con chẳng thể tin hắn là một tay nghĩa dũng anh hùng. Hắn mượn rượu giả say lại vào nhà chúng ta nằm cạnh con bé không biết tông tích kia. Vậy mà bố vẫn tin hắn là Trâu Thần kia sao?

Bà Là hỏi khẽ:

- Ông này. Làm phúc cho hai người kia tôi chẳng thấy muộn phiền cũng là thêm phúc phần cho nhà ta, nhưng vị tướng quân này, tôi thấy…

Súng từ phía ngoài vườn la lối gọi:

- Lão Tum ơi. Ông bà có còn trong nhà không, cho chúng tôi mượn thêm một cái mai nữa. Bảo anh Xứng ra góp thêm vài mai đất cho mau.

Lão Tum ho sù sụ đi ra, bà Là đon đả dắt theo thằng Xứng:

- Đây, đây, lão Tum nhà tôi ho sắng nên vào phía trong cho đỡ lạnh. Thằng Xứng ra giúp đỡ các anh ấy một vài mai.

Súng đứng sựng lại, trong cổ họng như ứ nghẹn đánh mắt nhìn thấy Nô Đan đang co ro trên giường. Tận mắt Súng nhìn thấy Đan siết chặt lấy người cô bé kia. Bà Là nhìn ánh mắt của Súng hiểu ngay chuyện liền chạy ra vỗ vai Nô Đan dậy:

- Vị tướng quân ơi. Í xời. Vị tướng quân này. Người ta có phải vợ của tướng quân đâu mà lại nằm ôm lấy người ta như vậy.

Bà Là liếc nhìn Súng thấy Súng vẫn mặt ngắn, mày dài liền xua đi:

- Tướng quân nhà anh thật là hay. Vô duyên vô cớ đến nhà lão lại làm ra như thế. Con gái nhà người ta chứ có phải thứ gì đâu mà cứ giữ khư khư trong lòng vậy chứ.

Súng quẹt tay lên mũi rồi cười trừ:

- Súng biết tính anh Đan hay bị mộng du nên cũng không lấy làm lạ. Chỉ có điều Chử Thị mà nhìn thấy thì chị ấy sẽ xé xác anh Đan ra mất?

-Ý anh là em gái Chử Công ấy hả?

Súng nhoen miệng cười gật đầu rồi cầm chiếc mai đi ra vườn đào đất tiếp. Chốc chốc, Súng lại nghển cổ liếc vào phía trong. Như hiểu ý của Súng, Xứng cố tình ném chiếc voan áo dính đầy máu vào trước ngực Súng:

- Này anh Súng. Có gì mà cứ ngó vào trong đó suốt vậy.

Tay cầm chiếc voan đầy máu, Súng ấp úng nói:

- Đâu có gì đâu. Tôi chỉ xem anh Đan nhà tôi thế nào thôi. Chứ thấy anh ấy người ướt sũng như thế, nằm chẳng chiếu, không chăn, trời thì giá buốt thế này. Chả biết có sao không?

Xứng chẹp miệng cười nhạt:

- Có cái gì mà anh Đan với cả anh Nô. Chẳng thương cho ba người các anh lọ mọ trong đêm thì thôi, chứ cái ngữ ấy thì rượu chè say khướt, may mà ngã xuống giếng đình còn biết đường mà lên. Số anh ta còn lâu mới chết được.

Súng cầm chiếc voan dính máu đưa lên trước mặt, ánh trăng hắt xuống khiến Súng không khỏi giật mình:

- Thôi chết. Mảnh vải này có phải trên tay anh Đan hay không? Anh ấy khi tối bị chiếc châm cài đâm trúng.

Súng vội vã chạy vào phía trong, dường như có điều gì đã khiến Súng không khỏi bứt rứt, cứ nhìn vào tay cô gái rồi lại nhìn vào tay của Phạm Đan. Súng lẩm nhẩm trong miệng:

- Cái anh Đan thật là… Nhưng mà cả hai người đều còn nguyên mảnh vải quấn vết thương trong lòng bàn tay.

Súng đưa mảnh vải lại gần chiếc đèn leo lắt, Súng giật mình ném xuống dưới đất:

- Chết tiệt. Cái lão Xứng lại dám trêu trọc mình. Cái này là của cái xác ả không đầu ngoài vườn kia mà.

Súng lấy tay gỡ cánh tay chắc khỏe của Phạm Đan ra khỏi tấm thân nhỏ bé của cô gái, rồi quay người Đan ra phía ngoài, kéo dịch cô gái vào phía trong. Bỗng yếm áo cô gái bật ra một mảnh ngọc bội màu xanh. Súng khẽ đưa tay lượm lấy thì nghe tiếng bà Là từ phía trong hỏi han Súng:

- Khuya rồi, các anh chôn xong hai người đó rồi chứ. Sớm mai phiền các anh ra phía ngoài đầm, mua lấy nén nhang thắp hương cho họ. Anh cũng đi ngủ đi. Kẻo muộn, anh chàng Nô Đan ấy cứ kệ anh ta.

Súng ậm ừ vâng lời rồi cũng lấy từ trong tay nải ra một mảnh vải mỏng trải xuống nền đất củi đang cháy đỏ rực giữa nhà thu mình co ro cho khỏi rét. Súng nửa tỉnh nửa mơ, cứ chốc chốc nghe thấy tiếng mèo hoang, chuột chạy thì mở mắt nhìn lên chiếc giường nhỏ mà có hai tấm thân chẳng quen, chẳng biết cứ dính chặt lấy nhau.

Nghe tiếng ông Tum hắng lớn tiếng, anh con trai lão tỉnh giấc thì thào to nhỏ với vợ:

- Cha lại lên cơn hắng rồi. Mai chắc ta phải vào La Thành tìm lang về chữa cho cha.

Bà Là nghe thấy lời con trai liền ngắt lời:

- Thôi. Hai đứa mai dắt thằng Sếu nó đi gặp Chử Công. Nó cũng sắp mười tám, cho nó tòng quân ta không thấy an tâm. Cái buổi loạn lạc này dễ chết lắm chứ chẳng chơi. Còn lão Tum lâu nay bệnh vẫn cứ thế, mời lang ở La thành có khác gì dẫn ong về nhà. Tốt nhất là cứ dùng thuốc cũ, lấy hoa xuyến chi, giã ra rồi nhỏ vào mũi cho ông ấy. Khắc sẽ khỏi.

Lão Tum gật đầu cho lời bà lão là phải. Lão nói:

- Một lần tới Tống Bình, ta đủ khiếp hãi rồi. Dân ở đấy sống khác với làng ta, hào hoa lắm mà cũng coi thường kẻ quê kệch như ta. Có mời cũng chỉ để bọn ấy mách với đám tay sai thu tô vét thuế chúng ta mà thôi.

Xứng thuận theo lời cha, miệng lí nhí hỏi:

- Tục làng mình đất nhà ai, mộ người nhà nấy. Cha cho chôn hai cái xác ở vườn, liệu có việc gì không cha? Cả đám quân tướng ở nhà ta, liệu rằng quan quân có biết lần tới chỗ này được hay không?

Vừa dứt lời hỏi, từ phía cổng có tiếng gọi vọng vào:

- Lão Tum ơi. Bà Tum ơi. Cậu Xứng ơi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nguyễn Khai Quốc về bài viết trên: Dịch Tử Hiên, Trịnh Sảng
     

Có bài mới 17.01.2018, 21:54
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 27.04.2017, 12:26
Tuổi: 26 Nam
Bài viết: 114
Được thanks: 259 lần
Điểm: 10.52
Có bài mới Re: [Sáng tác - Sử ca] Giống rồng - Nguyễn Khai Quốc - Điểm: 11
Giống Rồng

Tác giả: Nguyễn Khai Quốc


Hồi thứ mười bảy

Trống giục Tống Bình, Hàn Ước xua quân

Cờ reo Tạc Khẩu, Sĩ Giao giết giặc

Chương 17.2 Phạm Đan rượu say, quân Hàn bày mai phục


Xứng nghe tiếng gọi thất thanh giữa đêm liền bật mình chạy ra phía ngoài, hai tên lính canh đứng vật vờ ngoài cửa cũng chạy ra phía cổng hỏi dò:

- Có chuyện gì mà nhà ngươi hoảng hốt.

Xứng thêm lời hỏi:

- Sao thế anh Sinh? Nửa đêm canh tư tới gọi nhà ta có việc gì?

Dáng vẻ loắt choắt, đầu xõa xượi, anh chàng ấy đáp:

- Chử Công, Chử Công nổi giận đang làm ầm làm ĩ cho gọi Phạm, Phạm, Phạm Nô, Nô gì đó.

Súng choàng chiếc chăn nghe thấy câu chuyện liền chạy tới hỏi:

- Anh Thoán tìm gặp anh Đan đó hả?

Sinh cúi đầu lắp bắp:

- Dạ. Đúng rồi. Chử công nói khi tối uống rượu với tướng quân Phạm Đan, mà khi tỉnh giấc lại không thấy người em của Công ở đâu nên cho người đi tìm.

Súng chạy vào gọi Phạm Đan dậy, Đan vẫn chếnh choáng, ánh mắt đỡ đẫn nhìn xung quanh, Đan chỉ trỏ, chân này giẫm chân kia rồi ngã lăn ra đất. Đan bám víu lấy thành giường, gạt tay Súng đang xách nách Đan chỉ vào mặt Súng mà nói:

- Chú. Chú là thằng Súng, anh biết thừa. Đang đêm gọi anh dậy định trêu anh có phải không?

Súng kệ cho Đan lẻm bẻm mấy lời say khướt, đỡ dìu Đan về đến nhà Thoán. Đan trông thấy anh vợ liền cười lên khanh khách:

- Anh Thoán đấy à. Em không uống thêm được nữa đâu. Chử Thị, nàng ấy còn không thèm quay lại ôm em ngủ.

Thoán ngụm tách trà rồi phì cười khi nghe Đan nói lời say sưa:

- Chú lại uống say quá rồi. Em gái ta đâu có ở đây mà chú đòi ôm với cả ấp. Hay lại ôm thằng Súng nó chẳng rẫy ra là phải.

Đan ngả người ra chiếc chõng tre bóng loáng còn thơm mùi tre tươi. Đan cười nhạt:

- Anh này thật là chẳng biết gì. Vợ em nàng ấy đang nằm ở cái nhà lão Tum ấy. Nàng ấy nay lại thấy trắng nõn, trắng nà, tay còn bị thương như tay em đây này.

Súng trộm nhìn Thoán rồi nhanh nhảu đáp lời:

- Vừa nãy anh Đan say khướt, chạy tới đình làng nói lời lảm nhảm, anh Xứng nhà lão Tum đỡ anh ấy về. Ngả lưng tạm ở nhà lão.

Thoán gạt lời:

- Thôi, không bàn chuyện ấy nữa. Chắc là do Nô Đan chú ấy say quá mà mới ra như vậy. Ta vừa mới đi cho người đi tìm chú Đan, có bắt được một tên lén la lén lút đang lọ mọ lội nước ở bãi đầm, tên ấy nói có lệnh của quân sư mời Phạm tướng quân trở về La Phục. Người của ta bắt được tên ấy đang nhốt ở chuồng trâu.

Thoán ném hai chiếc thẻ tre trước mặt Súng. Súng nhặt lấy rọi chiếc đèn dầu phụng rồi mở to mắt, gọi lớn họ Phạm:

- Anh Đan ơi. Mau tỉnh lại, mau tỉnh lại. Đỗ quân sư cho người đi tìm anh. Lệnh anh trở về châu La Phục.

Hai tên lính chạy xuống chuồng trâu nhận ra người quen liền kéo tên ấy lên nhà trên bẩm lời với Thoán:

- Bẩm tướng quân, bẩm Chử công, người này là Hà Điều, lính trong doanh trại. Hắn tới đây để tìm tướng quân Đan.

Súng đưa tay ra kéo Điều đứng dậy, vỗ vai anh chàng rồi nói:

- Đêm khuya giá rét, sao anh biết được chỗ này mà tìm đến?

Điều nói:

- Là khi tối, ta gặp một người dân trong làng đi ra khỏi đầm thì hỏi được. Xung quanh đây toàn là đầm lớn chẳng biết lối vào nên ta đi vòng quanh đầm thấy người nào đi vào phía trong đầm thì lén lén đi theo. Ai ngờ đâu bị người của gia gia đây bắt được.

Súng hỏi:

- Cớ gì anh lại phải vào đây cho bằng được để tìm anh Đan.

Điều run lên cầm cập, đôi hàm chạm vào nhau như đang nhai gạo rang:

- Phiền gia gia cho tôi manh áo ấm được không ? Nãy giờ lội đầm rét quá, lại ở chỗ chuồng trâu hút gió.

Nói rồi, Thoán đưa cho Điều chiếc áo đang mặc trên người. Thoán mỉm cười, Điều cảm tạ rồi nói tiếp:

- Đỗ quân sư thấy tướng quân mang binh mã từ chiều qua đánh đuổi quân Hàn Ước đến trưa nay vẫn chưa thấy rút về trại nên sai ta đi tìm tung tích. Đến đoạn phía tây sông Nhuệ, tôi gặp được binh mã của tướng quân Đặng Hoài và Mã Tước. Hai vị tướng quân có nói Phạm tướng quân đi tìm người anh vợ họ Chử ở phía nam huyện Tống Bình. Đặng tướng quân đã tập kết quân ở La Phục rồi, bảo tôi đi tìm tướng quân Đan, nội trong sáng mai, tinh mơ gà gáy phải có mặt ở La Phục.

Nghe thấy lời của quân lính nghĩa quân, giọng nói sang sảng thì Đan liền bật dậy nói:

- Mau. Ta nghe lệnh của thiếu chủ Chí Liệt thu phục dân ở đầm… đầm gì nhỉ?

Thoán thở dài:

- Đầm này chẳng có tên. Trước là bãi đầm phía nam trang Quang Liệt, mọi người từ phía bờ vào đầm thấy lúc nào cũng một màu đen sẫm, ban đêm tối tăm như mực, đám ngư chài gọi quen là đầm Mực.

Đan nói vang vang giữa căn nhà năm gian:

- Đúng rồi. Ta tới đây thu phục nhân tâm của đám dân nam Tống Bình. Lâu ngày đã bị bọn u tối ở La Thành mị hóa. Nay lại có anh ta ở đây, việc thu phục đám dân ấy cũng coi như đã xong. Ta phải nghe lệnh của quân sư Sĩ Giao trở về La Phục. Lệnh cho Súng tìm lại ngựa của ta tức tốc về La Phục, có mặt ở quân doanh trước canh Thìn.

Chử Thoán thấy em mình nói lời sảng khoái, đầu óc bừng tỉnh, đôi tai thông thoáng liền cho người chở em vợ cùng đoàn khách ra khỏi bãi đầm theo lối mà đoàn đã đi tới. Tiếng ngựa giục giã đi qua chiếc đình làng có chiếc mái cong cong, lão Tum liền gọi thằng Xứng tới nói:

- Tướng quân Đan là một người khảng khái là một thần nhân đáng kính trọng, ngài ấy đã ghé nhà ta. Khi tối, ta tìm trong tay nải của họ Thịnh chôn ở góc vườn kia thì thấy có tấm quân bài ghi chữ "Thôi". Chữ này ta được gặp khi năm trước ta vào trong La Thành, bán hạt sen cho phủ đô hộ được một tay bổ đầu ở trong thành tặng cho một tấm khi ngồi uống rượu với hắn. Khi ấy chủ đô hộ phủ là Thôi Kết. Ta được hắn kể cho chuyện trong phủ đô hộ, nghe nói họ Thịnh là tay sai của họ Thôi ấy, khi họ Thôi về châu Ung thì để lại cho họ Thịnh một đứa con gái nuôi, cô nương ấy rất có thể là con gái nuôi của họ Thôi kia.

Xứng hỏi:

- Vậy thì có liên can gì đến ta ? Nhà ta làm phước, khi họ Phạm kia đi rồi, Chử công liệu có trách tội nhà mình không ? Chi bằng cứ nộp cô bé ấy lên cho Công xử tội.

Lão lắc đầu:

- Giấc mộng trâu vàng trâu trắng chính là câu chuyện được khắc trên bản mộc phía sau miếu. Đêm trước nằm mộng thấy chính là điềm báo mà thành hoàng muốn nhắc ta. Khi tối lão Tích thắp nén nhang trong đình, bát hương cháy lớn ấy chính là ứng với điềm ấy. Ta nghe cô con gái nuôi của họ Thôi ấy sinh năm Kỷ sửu. Chẳng phải là con trâu trắng mà trâu vàng kia đuổi theo trong giấc mộng đó sao ? Thiết nghĩ khi nãy, tướng quân Đan nằm ôm chặt lấy cô gái cứ như thể họ là vợ chồng từ đã lâu. Nay ta tính thế này. Con địu chở cô gái ấy đứng ở bãi đầm, chờ xe ngựa của tướng quân Đan đi tới thì phiền ngài ấy mang theo.

Xứng nhìn bà Là, bà cũng gật đầu theo lời lão Tum vì trong lòng bà cũng bộn bề những lo toan, bà sợ rằng điều xúi quẩy sẽ đến nếu như làm trái lời với lời dạy của thần linh. Hoặc trong đầu bà hiện lên nỗi sợ, bà sợ liên lụy đến anh em nhà Chử Công, một người là tướng phản triều đình, một người là chủ cái đất bãi đầm này hết sực căm ghét đám quan lại Đường triều.

Xứng nghe lời cha mẹ, Xứng cùng vợ mình địu cô gái ra bãi đầm chờ xe ngựa của Nô Đan đi qua. Vừa đúng lúc đoàn ngựa của Phạm Đan đi tới, Xứng và vợ trông thấy hình ảnh một con trâu vàng đập vào mắt sáng quắc, Xứng vội vàng kéo vời quỳ sạp gối dưới nền đất rắn câng câng lãnh lẽo, trước mặt hai người và đoàn xe là cô gái trẻ mà hai vợ chồng Xứng địu tới chỗ ấy:

- Bẩm thần tướng. Bọn chúng con có mắt mà như mù, mong thần tướng thứ tội cho. Khi nãy cô nương này tỉnh giấc có dặn hãy cho cô ấy đi cùng thần tướng.

Phạm Đan cưỡi ngựa vắt chân sang một bên lưng ngựa, đong đưa trên lưng ngựa chàng vuốt râu cười lớn:

- Được. Ta nhận lời mang theo nàng ấy. Tuy chỉ có điều quân luật hà khắc, ta sẽ khó nói chuyện với tướng chủ và quân sư… - Phạm Đan nói ngập ngừng rồi nghĩ trong chốc lát lại quay ra. – Thôi, không sao, các người hãy cứ quay về. Lão Tum, bà Là và hai vợ chồng các người đều là người tốt, làm phước mà đức dày, phúc lớn. Sau này mong có dịp được gặp lại.

Nói rồi bốn con ngựa hý vang xua tan không gian lạnh lẽo nơi đầm nước ấy. Tiếng vó ngựa dần xa về phía tây bắc, vợ chồng Xứng càng trông theo càng nhìn thấy rõ ánh hào quang lập lòe nơi phía xa hắt lại phản chiếu dưới mặt đầm lăn tăn.

Súng nhận lệnh mang theo cô gái đó về doanh trại, Súng đặt cô gái phía trước mình rồi ghì chặt dây cương, ôm chặt lấy cô gái đang vẫn còn chưa tỉnh dậy sau giấc ngủ dài từ chập tối. Suốt dọc đường về, Súng chưa bao giờ thôi nghĩ vẩn vơ về những điều trước đó trong suy nghĩ thôi cũng chẳng dám nghĩ tới.

Từ tấm bé, Súng đò ngang đò dọc, đánh cá chẳng đủ miếng ăn, đi theo Phạm Đan cũng được bữa đói bữa no nên Súng chẳng thiết đến chuyện yêu lấy một cô gái rồi lấy người ta làm vợ. Mấy lần nhìn trộm bọn con gái trong cái xóm chài tắm, vờn nước nô nghịch dưới sông cũng chẳng khiến cho Súng có động lực để kiếm lấy một cô vợ bởi Súng nghèo, tứ cố vô thân mà lại chẳng được may mắn như Nô Đan. Để giờ đây, Súng đang được tận hưởng cái cảm giác lâng lâng, hương thơm dịu nhẹ cùng làn da trắng mịn đang ở da chạm da, miết chặt lấy cơ thể Súng.

Súng không nghĩ rằng sẽ được ngồi gần một cô gái chứ đứng nói được ôm chặt, ghì chặt và đụng chạm vào một người con gái mơn mởn như thế. Súng cố đi chậm lại để tận hưởng cái cảm giác có lẽ Súng chẳng thể có được thêm một lần nếu như nhỡ ngày mai ra trận, Súng bị mũi giáo của địch đâm trúng. Điều đó càng thôi thúc Súng đi chậm lại và mon men đụng chạm nhiều hơn vào da thịt cô gái trẻ tội nghiệp ấy. Phạm Đan đi trước một đoạn dài không thấy Súng bám sát theo sau thì quay lại tìm giục Súng đi nhanh hơn nữa.

Súng đang cảm giác đầy hưng phấn, người Súng nóng rực giữa đêm đông giá buốt thì bỗng nhiên con ngựa dừng lại, dường như nó đã quá mệt, không muốn đi thêm. Súng buộc phải xuống ngựa cho con ngựa uống nước bên dòng sông Đáy.

Phạm Đan cũng cho ngựa dừng lại, dường như chàng bị trúng gió, chàng lấy một cánh tay ôm đầu, một tay chống hông khom lưng đứng bên bờ sông nhe răng nhìn xuống mặt nước rồi hét lớn gọi đò qua sông. Chẳng có tiếng đò thưa, chàng xuống ngựa, dựa lưng vào gốc gạo, chàng sờ vào vạt áo thấy một bầu rượu mà không biết chàng giắt vào khi nào, chàng tu ừng ực, rượu ngấm từ họng đến ruột. Chàng thở nhẹ ra những làn khói trắng, đùa nghịch với làn khói trắng, chàng nhắm mắt mệt nhoài rồi miệng chàng bật ra mấy vần thơ:

"Đáy giang mặt nước trong veo

Giữa dòng lờ lững thân bèo dặm trôi

Ta nên đứng, hay nên ngồi?

Trông trăng trăng sáng, nhìn thôi thôi đừng.

Đò ơi đâu phải người dưng,

Qua sông ta sẽ cởi thừng tháo dây

Trâu vàng nào phải uống say

Trông theo trâu trắng mà ngây ngất lòng.

Thuyền ai nhẹ lướt thong dong

Tiếng ai da diết mà không đáp lời".

Chàng nằm ngất lịm, chỉ kịp dặn lời ba người còn tỉnh rằng hãy gọi cho bằng được đò ngang để chàng kịp trở về La Phục trước giờ thìn. Ánh mắt chàng ướt nhẹp, chảy thành hai dòng ướt sũng tóc mai dài quá cổ. Súng nghe lời chàng rồi quay ra trông thấy dưới khóe mắt cô gái cũng có thứ gì đó ươn ướt hắt lại ánh trăng mờ.

Súng nghĩ sương dày khiến khóe mắt hai người đó đều ướt, không thể ở lại phía bờ bên này quá lâu. Súng liền nhắc hai tên lính đi cùng ra sức gọi đò giữa đêm thì một tiếng gọi vọng lại từ phía sau, tiếng vó ngựa tiến đến gần, giọng nói quen quen, người đó nói:

- Anh Súng. Anh hãy nhỏ tiếng thôi, chỗ này không khí im ắng lạ thường, mà phía nam cách đây chừng hai dặm có rất nhiều dấu chân người, rất đông phải đến cả trăm người. Các anh hãy đi theo em, đi lên phía bắc chừng hai dặm nữa. Phía bến đò này, khi sáng đã bị quân Hàn Ước truy quét quân lính của ta đã ra lệnh cấm đò. Em quên mất trước khi rời khỏi đầm Mực lại không nói cho mọi người biết.

Súng cõng Phạm Đan lên ngựa rồi nhắc Hà Điều dẫn lối. Súng ôm lấy cô gái trẻ cưỡi ngựa đi phía sau.

Đoạn đi qua bãi đầm lớn rất nhiều bèo trôi, Hà Điều có nhắc Súng hãy cẩn thận mon men theo một bờ nhỏ tránh lối đi lớn quân đội Tống Bình rất có thể đang trực sẵn để truy giết đội quân người Nam Việt. Súng cẩn thận men theo bờ nhỏ giữa đầm nước lớn rậm rạp đầy bèo, ếch nhái và cả rắn. Nghe tiếng phì phì của đám rắn, Súng không dám cho ngựa bước chân đi tiếp, đợi cho đàn rắn trườn qua chỗ ấy thì mới thúc ngựa đi tiếp.

Tới một chỗ lòng sông rất hẹp, hai bờ chỉ cách nhau chừng hai mươi thước, Súng thấy có một chiếc đò chờ sẵn. Hà Điều ra dấu, có một người nhổm dậy từ trên chiếc đò chòng chành bái chào đoàn người ngựa:

- Tôi là Phùng Chấn, nghe lệnh của Đặng tướng quân đi theo Hà Điều ở đây chờ đò mọi người. Mọi người hãy lần lượt qua sông, chỗ này đi qua đầm nước lớn, qua bên kia sông rất gần, mọi người hãy khẩn trương, kẻo tai mắt quân Hàn sẽ biết được chỗ này.

Lần lượt hai chuyến đò chở bốn con ngựa và năm người qua sông. Hà Điều đứng bên bờ hữu ngạn sông Đáy giương đuốc vẫy vẫy ra dấu cho Phùng Chấn rồi giữ nguyên tư thế ấy một lúc. Thấy Chấn bơi tới giữa dòng bỗng nhiên dừng lại, Súng hét lớn:

- Này anh Chấn. Sao còn chưa qua sông đón Hà Điều sang bên này.

Dường như họ Phùng có dự cảm không hay về chuyện sắp xảy đến, Chấn lớn tiếng gọi Điều:

- Điều ơi. Cớ gì anh cứ giữ ngọn đuốc sáng cao như vậy? Quân Hàn trông thấy sẽ không có lợi cho ta đâu.

"Phập, phập" hai mũi tên từ đâu bay tới, ánh đuốc trên tay Hà Điều rơi xuống dưới chân, khuôn mặt trắng dã, ánh mắt mở to, toàn thân cứng đờ, phía sau Hà Điều là cả chục tên lính Tống Bình cầm cung tên giương lên. Thấy vậy, Phùng Chấn hét lớn:

- Anh Súng mau dắt ngựa chở Phạm tướng quân chạy mau mau. Có quân mai phục của Hàn Ước.

Một làn mưa tên bắn từ phía bụi lau phía sau Hà Điều hướng sang bờ phía tây sông Đáy. Súng tức tốc thúc ngựa chạy thật nhanh về phía tây, Súng núp mình dưới gốc một cây gạo nói vọng xuống mặt sông:

- Phùng Chấn, anh còn ở dưới đó không.

Một mũi tên lạc bắn sượt vai Súng, Súng giật mình vội vàng chạy lên phía cao hơn chỗ bụi tre. Súng len lén nhìn dưới mặt sông, có chừng chục chiếc đò đang xua mái đi từ phía nam đi lên. Súng vội vã lên ngựa chạy đi thì nghe tiếng la hét dưới dòng sông của đám lính Tống Bình.

Bỗng nhiên từ dưới mặt sông hắt lên tiếng "ùm ùm ùm" một loạt những âm thanh đám lính rơi xuống nước sâu. Bọn lính hoảng loạn ngã hết thảy xuống mặt nước sông Đáy lạnh buốt giữa đêm đông. Súng quay lại nhìn trông thấy một bóng đen đang lóp ngóp bơi vào bờ. Súng hỏi:

- Là kẻ nào?

Kẻ bước lên từ phía sông ấy là ai? Súng đã đưa Phạm Đan vượt qua thử thách từ phía đám quân Tống Bình ấy thế nào? Chương sau sẽ giải đáp những điều còn để ngỏ!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nguyễn Khai Quốc về bài viết trên: Dịch Tử Hiên, Trịnh Sảng
Có bài mới 26.01.2018, 21:43
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 27.04.2017, 12:26
Tuổi: 26 Nam
Bài viết: 114
Được thanks: 259 lần
Điểm: 10.52
Có bài mới Re: [Sáng tác - Sử ca] Giống rồng - Nguyễn Khai Quốc - Điểm: 11
Giống Rồng

Tác giả: Nguyễn Khai Quốc


Hồi thứ mười bảy

Trống giục Tống Bình, Hàn Ước xua quân

Cờ reo Tạc Khẩu, Sĩ Giao giết giặc

Chương 17.3 Kẻ xảo trá gặp người gian manh


Một giọng nói quen thuộc, từ phía bờ sông vọng lại tiếng cười ha hả:

- Là em, Phùng Chấn đây. Em vừa cho chúng nó tắm sông giữa mùa đông. Thật may cho cả họ nhà chúng nó là chỗ ấy bờ sông ngắn không thì chúng nó chết cả lút rồi.

Giọng cười chưa dứt thì một mũi giáo từ phía bờ sông bay tới đâm trúng gáy Phùng Chấn. Chấn ngã ra phía trước, tay cố giữ lấy cành tre để không bị ngã. Máu chảy ròng ròng, chảy tới đâu ấm lưng Chấn đến đấy, Chấn giục Súng:

- Anh hãy chạy mau đi. Em thấy lưng ấm lắm, hình như máu chảy ra nhiều lắm anh ạ.

Súng nhìn quanh thúc ngựa chạy đi rồi nói vọng lại:

- Là kẻ nào? Ta sẽ quay lại báo thù.

Một giọng Hoa Hạ nói văng vẳng khó nghe:

- Tao là Hàn Lâm, cháu trai của ông nội Hàn Ước của đám dân An Nam chúng mày đó.

Súng chưa hết day dứt đành phải thục mạng chạy đuổi theo bốn người kia. Súng cố chạy thật nhanh về phía châu La Phục tránh được sự truy sát của dám quân Tống Bình. Đi được hai chục dặm đường thì gặp quân cứu viện do Mã Tước chỉ huy, bấy giờ Hàn Lâm mới không đuổi theo nữa.

Về tới doanh trại, Đặng Hoài thấy mặt mũi người nào người nấy tất tả, nhem nhuốc, lại thấy Phạm Đan nằm vắt vẻo trên lưng ngựa, Hoài không bằng lòng tỏ rõ trên khuôn mặt nói:

- Thật may cho họ Phạm là có Mã Tước đi chặn quân địch truy sát, không thì chẳng thể quay trở lại châu La Phục này được.

Súng quỳ sạp đầu nhận lỗi. Đặng Hoài trông thấy vẻ mặt thất thần không hột máu trên khuôn mặt Súng mà chẳng muốn nói lời khó nghe. Hoài rất không hài lòng với Nô Đan khi mà Nô Đan nằm vắt vẻo trên lưng ngựa, tay vẫn cầm nguyên bầu rượu, thi thoảng lại giật lên cười ha hả.

Họ Đặng sai lính dắt ngựa vào trong lán trại, Hoài chỉ tay về phía cô gái hỏi Súng:

- Cái anh chàng họ Phạm này vốn đâu có thích uống rượu mà nay lại say khướt ra như vậy. Mà ta thấy có cô gái đi cùng các anh? Chẳng hay cô gái ấy là thế nào, hả anh Súng?

Súng lắp bắp:

"Kể ra thì thật là dài. Chiều qua, chúng tôi cùng anh Đan rời quân đi về phía nam Tống Bình gặp một bãi đầm lớn, thấy dân chúng kháo nhau đêm trước lính nghĩa quân ta giết quân địch đầu hàng nên anh Đan quyết làm cho tỏ rõ mọi chuyện. Khi đến nơi thấy hai người đang tuyên truyền cho đám dân ở chỗ ấy.

Trong đám dân ấy lại có người anh vợ của anh Đan là Chử Thoán, nghe đám dân ấy gọi anh ta là Chử Công – người làng của chúng tôi ở bên bãi Tự Nhiên, chợ Hà Thị. Thật may anh Đan đến đúng lúc, xóa tan được nghi ngờ của đám dân, sau đó lại giết chết hai kẻ điêu ngoa kia. Anh Thoán mời anh Đan ở lại uống rượu.

Đêm ấy khi chôn hai cái xác ấy ở nhà một ông lão trong làng thì anh Đan như bị thành hoàng ở đình làng ấy nhập vào, hành động hết sức kỳ quặc. Sau rồi, cô gái kia xuất hiện giữa lúc giông bão, khóc lóc thảm thiết vì mới bị mất đi hai người thân. Nghe đâu là con gái nuôi của Thôi Kết năm xưa ở lại Tống Bình, năm trước Vương thứ sử châu Phong chiếm được Tống Bình, nhà cô gái ấy sơ tán về phía nam chuyên đi tuyên truyền lời không hay về nghĩa quân người Nam Việt."

Nói đến đây, Mã Tước không khỏi thắc mắc:

- Giết người? Các anh lại còn dám giết người vô duyên vô cớ trước mặt toàn dân thiện lương đó. Như vậy thì có khác gì? Mà cớ gì lại mang theo cô gái ấy đi theo? Các anh không sợ cô ta sẽ hãm hại nghĩa quân của chúng ta?

Mã Tước nói đến đoạn giết hai người kia, Mặt đỏ phừng phừng Súng nói:

- Là cái ả đó điêu ngoa, không phải là bọn tôi giết chúng mà là lưỡi kiếm của anh Thoán kia. Còn gã đàn ông là bị gió lốc cuốn đi.

Hoài lắc đầu:

- Cô gái đó...

Súng hăm hở kể lại, tay vò vò cho ấm trước ngọn lửa:

- Chả là trong lúc khóc thương dưới trời mưa gió lạnh buốt, anh Đan thương cô gái ấy mới đến hỏi han thì cô ta dùng trâm cài bằng sứ đâm thủng tay anh Đan. Anh Đan giữ được thì cô ta nắm chặt tay chảy máu rất nhiều rồi ngất đi. Như em vừa nói đó, anh Đan khi uống rượu xong có nhiều hành động kỳ quái, nghe ông lão ở nhà đó kể là thành hoàng Phạm Tu nhập phải anh ấy. Rồi gặp được Hà Điều, cậu ấy báo trở về gấp. Xong rồi người làng ấy nói đưa cô gái này đi cùng vì sợ liên lụy.

Nói đến đoạn Hà Điều đi tìm, Đặng Hoài ngắt lời Súng hỏi:

- Nghe nói Hà Điều bị quân họ Hàn giết chết bên sông Đáy rồi phải không?

Súng cúi gằm mặt, giọng buồn bã:

- Bẩm Đặng tướng quân. Tội lớn này bọn tôi xin chịu. Vì chúng tôi mà hai người anh em Phùng Chấn và Hà Điều đã…

Mã Tước nắm tay đấm vào cây cột đang lắc lư vì gió lớn đang thổi:

- Các anh thật là… Hỏng hết chuyện rồi. Lần này mà Đỗ quân sư mà biết thì tội tày trời rồi.

Đặng Hoài quay ra lắc đầu:

"Anh Tước, anh hãy đi sắp xếp binh lính, đề cao cảnh giác trước quân địch, trận này Hàn Ước chắc chắn sẽ không thể không đề phòng. Còn Súng, anh hãy đưa Phạm Đan về trại nghỉ ngơi. Chuyện ngày hôm nay chắc các anh không hay.

Trận chiến hôm trước dẫu Hà Bình Xuyên và Cao Văn Trác bất ngờ phản công quân Hàn đuổi bọn chúng về đến tận Tống Bình nhưng ngay buổi sáng hôm sau, Hàn Ước đã lấy lại khí thế quân lính Tống Bình, giục trống xua quân tiến công ba mặt vào Châu Phong. Châu Phong đã bị quân Hàn tấn công dữ dội, Triệu Cường thất thủ đành phải lui về Gia Ninh.

Các tướng Lý Toàn, Liêu Đức Thinh, Đỗ Tồn Thăng ở Bạch Hạc đều không còn tin tức. Đám Thi Nguyên, Quách Thôi chiếm được Bạch Hạc phá trại giam, không biết hắn có để ý có Liêu Đức Thinh và Tồn Thăng ở đó hay không. Không có tin tức của họ nên Đỗ quân sư buộc phải thay đổi kế sách mang tám nghìn binh mã từ Thái Bình ngược phía bắc đánh vào huyện Mê Linh nên yêu cầu chúng ta rút về La Phục yểm trợ.

Ta và Mã Tước tính rằng đêm nay quân của Hàn Lâm sẽ vượt sông Đáy hướng huyện Thái Bình chiếm lại Thành, ta và Mã Tước sẽ xuất binh từ La Phục bất ngờ đánh vào bọn chúng. Ai ngờ đâu việc các anh đi qua bãi sông ấy sau lại gặp Mã Tước, bọn chúng biết rằng có mai phục nên đã rút về phía đông."

Súng cúi gằm mặt, nghẹn ngào nói:

- Các tướng quân có trách tội thì cứ trách tội kẻ tôi mọn như tôi, lỗi là do Súng này đã không tròn trách nhiệm thôi thúc anh Nô Đan. Phạm Đan, anh ấy cũng chỉ muốn dẹp bỏ đi những thứ tin đồn thất thiệt về nghĩa quân nên mới như vậy.

Đặng Hoài mắt đăm đăm nhìn Súng, thấy Súng thật thà, chất phác nên Hoài chẳng bàn thêm nữa xua tay cho Súng đi. Nói rồi Hoài mới sực nhớ rằng có một cô gái đi cùng đoàn người của Súng liền nhắc nhở:

- Các anh hãy canh chừng cô gái ấy cho thật kỹ, đề phòng cô ta thoát ra được sẽ tìm quân lính của họ Hàn mà hỏng chuyện lớn của chúng ta. Ban lệnh giới nghiêm trong toàn quân, khi nào Phạm Đan tỉnh giấc cho người đến báo cho ta biết nghe chưa.

Súng lúi húi lùi ra, giọng nói run run vâng lời, vấp phải bực cửa ngã ngửa ra phía sau. Súng nhổm dậy, vội vã quay về trại. Súng tỏ ra bồn chồn lo lắng, cứ liên tục quay ra quay vào trước cửa doanh trại. Trời lộng gió mỗi lúc một buốt hơn, Súng đành phải chui vào trong lều trại tính toán điều gì đó.

Súng ngồi dựa vào cột nhìn Phạm Đan và cô gái họ Thôi kia, Súng nghĩ về những cảm giác mà Súng được trải qua trên lưng ngựa nhưng nghĩ về chuyện bị Đỗ Sĩ Giao xử tội Súng lại bồn chồn suýt soa. Cảm xúc lẫn lộn, gật gà gật gù rồi Súng ngủ thiếp đi từ bao giờ chẳng hay.

Tiếng gió rít rất lớn, quân lính í ới gọi nhau. Bấy giờ, Súng tỉnh giấc nghe có tiếng đao kiếm ghé gần lều trại. Súng vẫn dựa cột he hé mắt nhìn ra.

Có hai tên lính thì thào nói với nhau điều gì đó. Súng rướn cổ lên cố nghe điều thì thào của bọn lính thì đầu chạm phải chiếc bàn nhỏ có chiếc bát sứ. Chiếc bát ở mép bàn rơi xuống mặt đất khiến hai tên lính giật mình giương đuốc nhìn vào trong lều.

Súng gục đầu xuống đất nằm sấp vờ như đang ngủ say. Hai tên lính thò mặt vào phía trong ngó nghiêng. Súng giả vờ ngáy to để bọn chúng khỏi nghi ngờ. Hai tên đó xì xào trong lều trại, Súng nghe rõ lời chúng nói rồi đột nhiên vỗ một cái thật mạnh vào má. Hai tên đó giật mình nhìn Súng, thấy có một xác muỗi be bét máu liền quay ra nói với nhau:

- Nhà ngươi ra đó trừ khử hắn, còn ta sẽ xử lý tên Phạm Đan này.

Tên mặt quắt, mắt ti hí quay ra hỏi lại:

- Thế còn con bé này. Sao trong trại quân lại có con gái? Đám quân thổ phỉ người Man cũng chỉ là cái loại háo sắc. Lại còn hai tên chung một đứa con gái nữa.

Tên mặt nhăn nhăn quay ra nói:

- Vậy thì hay rồi, bọn ta lại càng có cớ để đổ tội lên đầu bọn chúng. Chúng ta sẽ đồn trong quân, bọn chúng tranh giành con bé mà ra như vậy.

Nói rồi, Phạm Đan ho lên hai tiếng lớn. Bấy giờ Súng giật mình tỉnh giấc trông thấy hai tên lính kia liền trợn trừng mắt hỏi:

- Ai cho các ngươi tự ý vào trại của tướng quân Phạm Đan?

Tên mắt ti hí lắp bắp:

- Dạ dạ, bọn em chỉ là nghe thấy tiếng động trong lều thì ghé vào xem có chuyện gì thôi ạ.

Súng nhìn vào bàn tay phải của tên mặt nhăn hắng giọng:

- Tay cầm dao nhỏ là có ý gì? Hai người không phải là người vùng này, nghe giọng nói rất giống quân lính của họ Hàn trà trộn vào trong doanh trại.

Tên mắt ti hí lúng túng đáp lời:

- Bẩm bẩm, bọn em, bọn em…

Một nhát đâm từ phía sau, tên mắt ti hí kia dùng chính con dao đang cầm trên tay trúng gáy tên mặt nhăn. Súng chỉ tay vào mặt tên đứng phía trước, hắn trợn trừng con mắt, phun máu ra rồi lăn ra chết. Súng nói:

- Ngươi. Nhà ngươi làm cái trò gì vậy?

- Em giết nó, vì nó là người của quân Hàn. Lúc tối em phát hiện ra nó có chút nghi vấn, em mới rủ rê nó bắt chuyện với nó, ai ngờ nó là phản gián của quân Hàn.

Súng khép mắt nhìn hắn:

- Có chắc là chỉ một mình nó hay không?

Súng rút thanh kiếm bên hông Phạm Đan đưa lên cổ. Tên đó ấn cổ vào kiếm, máu rỉ ra, hắn nói lời đanh thép:

- Nửa lời nói dối anh cứ thẳng yết hầu em mà đâm.

Súng cảm nhận được lực ấn của hắn vào đầu mũi kiếm, Súng liền rút kiếm lại. Súng hỏi:

- Nhà ngươi muốn lập công chuộc tội hay không?

Hắn vẫn còn run run sau nhát kiếm vừa xong, hắn nói lí nhí trong cổ họng:

- Có điều gì dạy bảo, anh cứ nói. Em đây sẽ nghe lời.

Súng sai hắn thu xếp lại gọn ghẽ lều trại rồi mang cái xác cùng con dao ra khỏi lều tự trói mình vào chiếc cột giữa doanh trại dành cho những tù nhân mà nghĩa quân bắt được. Gió rét khiến hắn không khỏi run lên cầm cập rồi ngất lịm đi sau nửa canh giờ bị bắt trói trên đó.

Trời rạng sáng, Phạm Đan tỉnh giấc và nghe thấy tiếng nhốn nháo ngoài trại. Sau đó chàng vớt cô gái họ Thôi lên khỏi đầm sen. Cô gái giãy giụa nằng nặc muốn chết. Phạm Đan dùng sức áp chế cô gái sức hèn lực mọn đưa lên bờ.

Súng chân đi tập tễnh, cà nhắc tiến tới chọ Phạm Đan rồi nói vài lời với Đan rồi cúi đầu đi ra. Mã Tước đứng đằng sau chờ sẵn. Phạm Đan định mở lời thì họ Mã giơ tay xua đi:

- Anh Đan. Anh không cần phải giải thích gì thêm nữa. Thằng Súng đêm qua đã vì anh mà gần mất mạng. Sáng nay, không phải có thằng Súng thì cái đầu của anh đã bị lìa khỏi cổ.

Phạm Đan nhìn Súng, chân bên phải của Súng bị chẹo gập nửa bàn chân. Trời rét tê tái, Đan nhìn Súng mà càng thêm tê buốt ở trong lòng. Đôi môi thâm sì, hai hàm răng chạm vào nhau Đan buông cô gái khỏi tay. Đám lính giữ cô gái lại, Đan nhìn Mã Tước ánh mắt sáng lên:

- Chẳng hay Mã Tước tới đây từ bao giờ? Rượu thịt Đặng Hoài thiết đãi anh đầy đủ cả chứ?

Súng lặng lẽ đi ra khỏi đám đông bằng những bước chân cà nhắc. Mã Tước hét lớn:

- Súng. Anh đứng lại. Anh nói cho anh Đan biết những gì đã xảy ra đêm qua và rạng sáng nay. Phạm Đan, tôi thật không thể ngờ, anh là một kẻ đồi bại như vậy. Anh còn đứng đó nói bày rượu thịt gì nữa. Anh không xứng đáng làm tướng trong đội quân của người Nam. Anh còn lời gì để nói nữa hay không?

Phạm Đan tiến lại gần Mã Tước, tay toan quàng lên cổ, giọng nói cười đùa với họ Mã:

- Anh Tước, lâu ngày anh mới về đất bằng, quen quát nạt đám lính mọi rợ thành quen mất rồi. Đây là quân lính của ta và Đặng Hoài được Đỗ quân sư cử đi chặn đánh quân họ Hàn từ vùng nam sông Đáy đến châu La Phục…

Tước rút kiếm đặt kè cổ Phạm Đan, ánh mắt không chút nương tình, giọng nói đĩnh đạc:

- Anh thôi đi. Quân đội người Nam không có kẻ tướng như anh. Đồ súc sinh.

Mã Tước quay mặt đi, không nhìn Phạm Đan. Đám lính xông vào trói giữ Phạm Đan, Súng định xông lên thì bị đám lính giữ lại. Cô gái trẻ vẫn tủi hờn khóc nức nở nhìn theo. Đặng Hoài phia ngựa tới, vội vàng xuống ngựa vứt roi ngựa xuống đất ra lệnh cho đám lính thu binh khí. Hoài chỉ mặt từng tên, miệng nhếch nghiến răng nói:

- Các người đúng là không có cái đầu tỉnh táo. Địch ở trước mắt vẫn còn ở đấy phân bua trái phải vì điều gì?

Mã Tước thu kiếm lại, quát lớn sai lính giải một tay mặt trắng bệch, mắt sọc đỏ, môi thâm sì bị trói tay ở phía sau quỳ trước mặt Đặng Hoài. Đặng Hoài ra dấu cho toàn quân về vị trí, Mã Tước hiểu ý, sai quân lính kẻ nào về chỗ của kẻ ấy trong quân doanh.

Quân lính rời khỏi chỗ tụ tập đông người, Mã Tước liền ra trước mặt Đặng Hoài chỉ tay về phía tay bị trói kia và cô gái trẻ:

- Phạm Nô Đan. Anh ta thật không xứng mặt làm tướng.

Đặng Hoài nhìn qua một lượt mọi người rồi hất mặt sai Súng dìu Phạm Đan vào trong lều trại, hai kẻ hầu cận của Hoài dẫn theo cô gái trẻ vào trong. Mã Tước đi một vòng quanh lều trại quan sát một lượt rồi dẫn tên bị trói vào trong trại. Đặng Hoài vào phía trong lập tức quay lại ném hai thanh kiếm cắm xuống trước mặt Phạm Đan. Gió đông bấc thổi thốc vào trong lều trại, Phạm Đan bỗng cảm thấy run người, đôi hàm lập cập:

- Anh Hoài ném đôi kiếm đó là có ý gì? Chuyện gì đã xảy ra mà Mã Tước nói nặng lời với tôi như vậy? Tôi uống rượu say ấy là tội nhưng khi say tôi không ở trong quân, cứu một người không dám kể ơn nhưng cũng chẳng phải là tội. Nhưng có vẻ tội của tôi còn lớn hơn cả cái tội say rượu ấy.

Mã Tước rút một thanh kiếm lên thật mạnh, chuôi lỏng lưỡi kiếm vừa rời khỏi mặt đất thì vung ra...

"Đao kiếm không mắt, lạnh sắc đến gai người", Lưỡi kiếm kia vung ra sẽ gây tổn thương kẻ khác hay chỉ rơi trỏng trơ? Phạm Đan dường như vẫn còn ngờ ngợ những chuyện đã xảy ra? Liệu rằng những tội lỗi của Đan, Súng có làm cho sáng tỏ được hay không? Mời các bạn đón đọc chương sau của Tiểu thuyết Giống Rồng...


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nguyễn Khai Quốc về bài viết trên: Dịch Tử Hiên, Trịnh Sảng
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 105 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

[Cổ đại] Thê tử của bạo quân - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 37, 38, 39

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 104, 105, 106

6 • [Hiện đại] Ly hôn đi điện hạ - Lục Thiếu

1 ... 85, 86, 87

7 • [Xuyên không] Giáo chủ phu nhân bảo ngài đi làm ruộng - Nông Gia Nữu Nữu

1 ... 50, 51, 52

8 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 229, 230, 231

10 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 91, 92, 93

11 • [Hiện đại] Bà xã của thủ lĩnh sát thủ - Ngấn Nhi

1 ... 35, 36, 37

12 • [Hiện đại] Chinh phục vợ yêu - Thương Tiểu Ly [Hoàn]

1 ... 47, 48, 49

13 • [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi

1 ... 35, 36, 37

14 • [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo

1 ... 57, 58, 59

15 • [Xuyên không] Sủng phi của ngốc vương Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

1 ... 50, 51, 52

16 • [Hiện đại] Hội chứng Stockholm - Thảo Nê Mị

1 ... 13, 14, 15

17 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C570

1 ... 77, 78, 79

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Quyền thiếu cưng chiều vợ yêu khó nuôi - Cố Nhiễm Nhiễm

1 ... 57, 58, 59

19 • [Hiện đại] Yêu chỉ là hữu danh vô thực - Lục Xu

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Quân hôn Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

1 ... 43, 44, 45


Thành viên nổi bật 
Daesung
Daesung
Aka
Aka
Lãng Nhược Y
Lãng Nhược Y

Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 250 điểm để mua Thiên thần xanh 2
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 364 điểm để mua Ca sĩ mèo
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 415 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 405 điểm để mua Giỏ hoa hồng
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 457 điểm để mua Yoyo cười nham hiểm
Shop - Đấu giá: Ngọc Sơn Bạc vừa đặt giá 434 điểm để mua Yoyo cười nham hiểm
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 384 điểm để mua Giỏ hoa hồng
hvan.mientay: Các bạn ơi, có ai biết về trang vietlangdu không ạ? Mình không vào được
Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 394 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 386 điểm để mua Người tuyết trong viên ngọc
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 366 điểm để mua Người tuyết trong viên ngọc
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 364 điểm để mua Giỏ hoa hồng
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 374 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 347 điểm để mua Người tuyết trong viên ngọc
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 345 điểm để mua Ca sĩ mèo
Shop - Đấu giá: Tư Di vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn cam
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1200 điểm để mua Cô phù thủy 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 2449 điểm để mua Ngọc xanh 4
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1051 điểm để mua Cô phù thủy 2
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 495 điểm để mua Hổ đọc sách
Shop - Đấu giá: Táo đỏ phố núi vừa đặt giá 250 điểm để mua Air Blade đen
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 470 điểm để mua Hổ đọc sách
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 345 điểm để mua Giỏ hoa hồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 329 điểm để mua Người tuyết trong viên ngọc
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 327 điểm để mua Giỏ hoa hồng
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 440 điểm để mua Hổ đọc sách
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 327 điểm để mua Ca sĩ mèo
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 310 điểm để mua Giỏ hoa hồng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 418 điểm để mua Hổ đọc sách
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 544 điểm để mua Cung Song Ngư

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.