Diễn đàn Lê Quý Đôn
Xin chú ý!! Các bạn đang đọc truyện trong mục ĐÃ NGỪNG ĐĂNG hoặc TẠM NGỪNG ĐĂNG. Truyện có thể sẽ không có chương tiếp trong thời gian dài hoặc không được làm tiếp nữa.


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 7 bài ] 

Dư âm còn văng vẳng bên tai - Cát Uyển Tử

 
Có bài mới 08.05.2017, 21:49
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 07.05.2017, 21:17
Tuổi: 17 Nữ
Bài viết: 18
Được thanks: 6 lần
Điểm: 3.89
Có bài mới [Hiện đại - Trùng sinh] Dư âm còn văng vẳng bên tai - Cát Uyển Tử - Điểm: 5
Dư âm còn văng vẳng bên tai

Tác giả:  Cát Uyển Tử

Giới thiệu:
    Cả một đời thị phi ào ạt, ngay cả khi chết đi rồi cũng không thoát khỏi được sự giả dối và lừa gạt.

   Bạn bè, người thân hay người yêu, có ai là đáng để mình thực sự tin tưởng.

   Dù có chết đi cũng trở thành tiêu điểm trò cười cho mọi người vừa uống trà, vừa chỉ chỏ.
    
    Vậy sống lại có nghĩa lý gì?

    Là cho chính bản thân mình một cơ hội nữa, hay để cho số phận một lần nữa đùa cợt mình.
    
     Lâm Tô Văn nói: Bất kể như thế nào, cả đời này, tôi sẽ vì chính bản thân mình mà sống!  




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 08.05.2017, 23:03
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 07.05.2017, 21:17
Tuổi: 17 Nữ
Bài viết: 18
Được thanks: 6 lần
Điểm: 3.89
Có bài mới Re: [ Trùng sinh ] Dư âm còn văng vẳng bên tai- Cát Uyển Tử - Điểm: 10
Chương 1: Vận mệnh  biến chuyển
  
"Đi mau! ! !" Lâm Tô Văn quát, hai tay gắt gao đè chặt cửa.

" Ta sẽ dùng sức giữ cửa, các ngươi mau đi ra ngoài gọi chữa cháy đến đây..."    
    
  Lâm Tô Văn nhìn qua khe cửa, thấy khí gas mang theo ngọn lửa đang lan dần đến, có lẽ cô không đợi được đến khi nhân viên cứu hỏa đến rồi.  
  
  Cô thở dài, cố gắng trấn tĩnh sự lo sợ đang không ngừng xuất hiện trong lòng. Lâm Tô Văn rất sợ bản thân sẽ không trụ được mà chạy trốn, đến lúc đó mấy tiểu tử kia nhất định không qua nổi rồi.   .
  
Bây giờ, cái gì cũng không có thể làm được. Việc duy nhất có thể làm, có lẽ chính là chờ chết.
  
Sinh mệnh hóa ra lại yếu ớt như vậy.  

  Ngọn lửa càng ngày càng lớn, làm cho Lâm Tô Văn rơi vào tột cùng sợ hãi.
  
"Cứ như vậy không có. . . . . ."

   Mọi người đều nói, chỉ khi đến những giây phút cuối cùng của sinh mệnh, mới cảm nhận được cái gì là quan trọng nhất.  
  
  Mà hiện tại, cô lại chỉ nghĩ đến người nhà của mình.

   '' Kỳ Kỳ sẽ thế nào bây giờ? Ba mẹ sẽ thương tâm đến chết a! Thật là một đứa con bất hiếu mà, quà sinh nhật của mẹ vẫn còn chưa được gửi đi.... Kỳ Kỳ, mẹ không thể mang con đi chơi rồi! Sinh nhật của con, mẹ cũng không thể giúp được con! Mẹ rất nhớ con!!!"  

   Lâm Tô Văn không ngừng thì thào tự nói với chính mình, nhưng đáp lại chỉ là lời kêu gọi của thần chết....
  
"Tin nóng, tại khu XX vừa xảy ra vụ nổ mạnh, một người phụ nữ vì cứu 3 đứa trẻ, tự nguyện ngăn cản ngọn lửa mà hy sinh..."

"Tin tức từ hiện trường vụ cháy cho biết, đã chứng thực được thân phận của người phụ nữ, đó là Lâm Tô Văn!"

    **********************

  Lâm Tô Văn tỉnh lại, phát hiện mình đang ở trong một căn phòng bốc mùi, không ngừng kinh ngạc. Nàng rõ ràng bị khí gas nổ chết rồi, kí ức đau thương ấy ở trong đầu vẫn còn như mới, làm thế nào mà lại đang ở trong căn phòng bốc mùi hôi thối này.

Cô nhìn xung quanh, đây vốn không phải là nơi đã xảy ra cái vụ việc không may kia, nhưng cũng không phải nơi mà cô quen thuộc. Một cái TV trắng đen đã cũ, xung quanh tủ gỗ là rác rưởi, thực phẩm cùng một vài món đồ chơi thủ công rẻ tiền thường bán trên đường.

" Nơi này là chỗ nào?" Lâm Tô Văn vất vả đứng lên, day day huyệt Thái dương. Cả người cô đau nhức, toàn thân không có sức lực.

Xem ra là cô không chết! Nhưng nếu đã không chết, thì cô hẳn phải được đưa đến bệnh viện chứ, tại sao lại ở trong căn phòng bốc mùi này?

  Lâm Tô Văn đã bốn mươi hai tuổi, cô từ năm mười chín tuổi đã bắt đầu lăn lộn trong giới showbiz, cuộc sống ca hát hai mươi ba năm đã nuôi dưỡng cô, biến cô trở thành Thiên Hậu một thời. Nhưng cái đó chỉ là con người ở trước mặt thiên hạ, trong vòng luẩn quẩn của cuộc đời, ai mà không phải trải qua đau thương, ai mà không phải chiến đấu cho cuộc sống của chính mình.

Lâm Tô Văn vẫn còn nhớ rất rõ, cô gặp phải chuyện không may kia chính là vì tên nam nhân đó.

Phong Lăng, ông vua màn ảnh, ảnh đế trứ danh, được chụp hình cho bìa tạp chí "Time Magazine" của Mỹ, được phong tặng danh hiệu "Nam nhân anh tuấn nhất Trung Quốc", tại Hollywood cũng nổi danh như diều gặp gió.

Mặc dù nổi tiếng với tính tình tuỳ tiện, nhưng không thể phủ nhận được phong thái và thực lực của hắn ta. Phong Lăng cực kỳ tài năng, so với các diễn viên cùng thời, hắn được xem là xuất sắc nhất. Bất kể diễn thể loại nhân vật nào, hắn cũng có thể ngay lập tức nhập vai, đúng là minh tinh trời sinh.

"Tao nhã lịch sự, khiêm tốn, chăm chỉ" là ấn tượng đầu tiên mà Lâm Tô Văn thấy trong lần đầu gặp gỡ. Sau đó, vì hợp tác nhiều lần mà hắn từ từ tiến sâu vào cuộc sống của cô. Cuối cùng, bị "tấm chân tình " của hắn cảm động mà kết hôn rồi sinh con,...

Lâm Tô Văn cô thuộc loại người tin tưởng bản thân, luôn hướng về phía trước, tự lập, tự mình vươn lên. Đó cũng là lý do tại sao đã trải qua bao năm tháng tôi luyện, mà cô không hề mất đi ánh hào quang, ngược lại càng ngày càng toả sáng, càng ngày càng thành thục.

Chỉ là, cho dù có trở thành nữ nhân thành thục, thì cũng khó có thể thoát khỏi cửa ải của ái tình.

Trước đây cô đã từng cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất, có một đứa con yêu quý, có một người đàn ông yêu mình. Mặc dù nhỏ tuổi hơn cô rất nhiều, nhưng cô có thể cảm thấy được sự chân tình của hắn, vì thế mà cô giúp Phong Lăng loại bỏ hết những trở ngại, sắp xếp kịch bản tốt nhất cho hắn, làm thông thoáng con đường vinh quang của hắn. Tất nhiên, Lăng Phong làm rất tốt, hắn không phụ tâm ý của Lâm Tô Văn, từ kẻ nhập môn trở thành Ảnh Đế, hắn chỉ tốn thời gian ba năm. Về sau càng thuận buồm xuôi gió, đến bây giờ cũng có chút danh tiếng tại Hollywood. Cuộc sống như vậy duy trì đến tận bây giờ, để Lâm Tô Văn một lần nữa cảm thấy bản thân là người hạnh phúc nhất trong thiên hạ, ngay cả khi bản thân làm việc vất vả trong công ty, cô cũng không cảm thấy mệt mỏi. Nhưng mà có rất nhiều thời điểm, thế sự thường không thể lường trước được.

Ngày đó, bởi vì các vấn đề của hợp đồng không phức tạp, lịch trình công tác dự kiến bảy ngày liền rút xuống còn ba ngày thì kết thúc. Trên đường về nhà, cô nhân tiện ghé vào tiệm bánh ngọt Tô Ký, dự định sẽ dành cho chồng và con gái một bất ngờ. Nhưng tại thời điểm cô nhìn thấy chồng của mình cùng một người đàn ông khác trên giường quay cuồng, Lâm Tô Văn cảm thấy như có một thùng nước đá dội xuống, lạnh buốt từ đầu đến chân. Cô ngây người đứng đó, cánh tay cứng ngắc vô lực đẩy cánh cửa kia ra, cảm giác như toàn thân đang đi vào hầm băng.

"Uhm... Uhm... Ah... Lăng, em không được rồi!"

"Uhm..."

"A... Anh đừng như vậy, em sắp chịu không nổi rồi! A ~~~ Uhm... Lăng!"

"..."

"Anh không sợ cô ấy trở về sẽ nhìn thấy cảnh này sao? Lăng, bên ngoài mọi người đều nói hai người bọn anh là vợ chồng phu thê tình thâm nha."

"..."

"Lăng! Sao anh lại luôn như thế này nha... Cho tới bây giờ cũng chưa từng nhắc đến cô ấy."

"... Không phải chỉ là một nữ nhân thôi sao."

... ... ...

Lâm Tô Văn cứng ngắc, bước từng bước khó khăn rời khỏi lầu hai. Cô ngôì xuống ghế, cảm giác nhục nhã cùng ủy khuất vây lấy cô. Lúc đó, cô mới nhận ra, thì ra cái được gọi là hạnh phúc suốt bao năm qua vốn chỉ là lừa gạt, tất cả đều không có thực.

Cái hiện thực này làm cho cô vô cùng khó xử, cô lại càng không thể ngờ người chồng mà mình hết mực tin tưởng kia lại là một kẻ có tâm cơ sâu như thế. Hồi tưởng lại từ lúc kết hôn cho đến bây giờ, Lâm Tô Văn cảm thấy mình chính là một thằng hề trong vở kịch của Phong Lăng. Hèn mọn và ngu xuẩn. Nỗ lực hết sức cũng chỉ đổi lại được sự giễu cợt của Ảnh Đế.

Hai tay Lâm Tô Văn ôm lấy đầu, cô không biết phải đối mặt với những chuyện này như thế nào. Chuyện nhìn thấy nghe thấy hôm nay nhất định khiến một nhà ba người của cô tan vỡ.

Đúng vậy, một nhà ba người, Lâm Tô Văn nghĩ đến nữ nhi tám tuổi của mình. Cô nhắm chặt đôi mắt. Tỉnh táo lại, cô hiểu được, vì nữ nhi, cô không thể làm lớn chuyện. Kỳ Kỳ còn nhỏ như vậy, không thể để cho những lời đồn đại bên ngoài tổn thương con bé. Nhưng cô cũng không cho phép một nam nhân như vậy ở lại bên cạnh mẹ con cô. Hắn vì danh lợi đã lợi dụng cô suốt mười năm nay, nghĩ đến đây, cả người Lâm Tô Văn liền đổ mồ hôi lạnh!

Cô liền cầm lấy chìa khoá rồi đi ra khỏi cửa, dự định sẽ đi đón con gái. Cho tới bây giờ, Lâm Tô Văn giờ cũng chưa từng nghĩ đến sẽ có thời điểm cô tưởng nhớ con gái của mình đến như vậy. Nhưng khi lái xe tới cổng trường, cô lại phát hiện vẫn chưa đến giờ tan học. Đeo kính râm và mũ, cô đến một nhà hàng mà mình thường xuyên đi, ngồi xuống chờ Kỳ Kỳ, nhân tiện để cho tâm tình được bình phục đôi chút. Không nghĩ tới lần đó lại là một đi không trở lại.

Lâm Tô Văn nhìn đồng hồ báo thức kiểu cũ ở bàn bên cạnh, bây giờ đã là hai giờ rưỡi chiều, Kỳ Kỳ hẳn là đã đi học từ sớm rồi, nếu con bé biết mình trở về mà không đi đón, nhất định là rất mất hứng. Nhớ tới con gái, Lâm Tô Văn cảm thấy vô cùng may mắn vì bản thân vẫn còn sống. Cô thật sự không thể tưởng tượng nổi, nếu cô chết đi rồi, con gái của cô sẽ khổ sở ra sao. Trước kia Phong Lăng rất bận, cơ bản đều không thể bên cạnh Kỳ Kỳ, cho nên con bé luôn luôn đi theo Lâm Tô Văn. Nếu không phải vì tình huống phát sinh với hợp đồng bên Mỹ, cô cũng không phải đi xa, cũng sẽ không biết được thì ra cô luôn sống trong lừa dối nhiều năm như vậy.

Lâm Tô Văn đang trầm tư, không phát hiện cánh cửa đã hư hại bên kia đang mở ra.

"Bé con, con tỉnh rồi ư! Lại đây, bà vừa mới mua cháo cho con. Nhanh nhanh thừa lúc cháo còn nóng mà húp đi." Lâm Tô Văn nhìn gương mặt hiền lành của bà, một cỗ cảm giác thân thiết thản nhiên sinh ra, cô tự nhiên bưng cháo lên húp.

"Bà ơi, tại sao con lại ở đây?"

"Ai da, bé con, con cũng không ngoan rồi. Bảo con đi đưa thức ăn, vậy mà con lại đi đến đập chứa nước. Nếu không có Lưu bá bá phát hiện ra, hiện tại nhất định là đã bị cá lớn ăn sạch rồi!" Bà cụ nói chuyện sinh động như thật, giống như đã tận mắt chứng kiến, nhưng mà Tô Văn lại phát hiện có vấn đề. Cô rõ ràng đang ở hiện trường vụ nổ, làm thế nào lại rơi vào đập chứa nước, chứ đừng nói đến cái việc đi đưa đồ ăn gì gì đó.

Chẳng lẽ là nhận sai, nhưng mà bà lão tỏ ra quen thuộc với cô như vậy, thật sự không có khả năng nhận sai. Chẳng lẽ là chính mình có vấn đề?

"Xin hỏi... Con, không phải..." Vốn lời nói muốn buột ra khỏi miệng, lại bị bàn tay đang bưng bát kia khiến bản thân kinh sợ ngừng lại.

Hai tay này, rất non mềm, rất tinh tế. Nhưng tuyệt đối không phải tay của cô.

"Bà ơi, con cảm thấy hơi mệt, muốn ngủ một chút." Lâm Tô Văn cảm thấy đáp án có lẽ rất sinh động, nhưng lý trí mách bảo cô, hiện tại không phải là thời điểm để hỏi bà lão.

"Không phải vừa mới tỉnh sao? Tại sao lại mệt rồi, đến đây, húp cháo trước đi rồi hẵng ngủ, lát nữa bà sẽ cất bát xuống sau, con muốn nghỉ ngơi thì nghỉ đi nhé, bà cũng không quấy rầy con. Nhưng bé à, về sau con cũng không được lớn mật như vậy, mẹ của con trước khi lâm chung đã phó thác cho bà phải chăm sóc con thật tốt. Nếu mẹ con mà biết ta chăm sóc con đến mức để con bị chết chìm trong nước, nhất định sẽ vùng dậy từ trong tài mà đến tìm ta đó!" Cằn nhằn một hồi, bà lão cũng đóng cửa lại ra ngoài.

Sau khi bà rời khỏi, Lâm Tô Văn cũng rời khỏi giường, tìm đến gương trong phòng vệ sinh.

"Đây là..." Cười khổ một tiếng, Lâm Tô Văn nhìn người trong gương, không khỏi tán thưởng. Khuôn mặt thanh tú, mặc dù là nữ nhưng lại giống một mỹ thiếu niên hơn, ánh mắt cực kỳ xinh đẹp, nhìn rất rực rỡ. So với Phong Lăng còn đẹp hơn vài phần.

Tuy nhiên giờ phút này, điều cô để ý không phải là tướng mạo xấu đẹp. Bất kỳ ai phát hiện mình vừa tỉnh lại liền thay đổi bản thân, chắn chắn đều sẽ kinh ngạc. Cho dù Lâm Tô Văn đã sống 42 năm cũng không thể ngoại lệ. Thay đổi thân thể nói lên rằng cô đã chết. Cô chăm chú nhìn gương mặt xinh đẹp trong gương.

Xinh đẹp thì được gì đâu, chung quy cũng không phải bản thân mình.

"Xem ra đây chính là xuyên qua, thì ra tình tiết trong tiểu thuyết tình yêu thật sự phát sinh. Ông trời là cảm thấy cô sống vẫn chưa đủ sao? Nhưng Kỳ Kỳ cùng ba mẹ sẽ ra sao đây?" Lâm Tô Văn nhớ đến con gái 8 tuổi của mình, tâm co rút, đau đớn một trận. Mình không còn nữa, chắc chắn mọi người rất đau khổ...

"Kỳ Kỳ, mẹ rất nhớ con..." Trước kia trải qua nhiều sóng gió, cô cũng không khóc, bây giờ lại muốn khóc lớn một trận.

Hiện tại, trong đầu Lâm Tô Văn vừa được trùng sinh chỉ có con gái của cô cùng cha mẹ, đó mới là cuộc sống của cô, cái gì trùng sinh, đối với cô đều là thứ yếu. Cô hiện tại chỉ muốn ngay lập tức trở về bên cạnh nữ nhi cùng cha mẹ.

Nhưng mà thực tế cô lại không biết chỗ này là chỗ nào, ngay cả bây giờ là thời đại nào cô cũng không biết. Lâm Tô Văn bỗng liếc nhìn đến cái TV kiểu cũ kia.

Trong TV hẳn là có thể tìm được một chút manh mối.
    


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 08.05.2017, 23:13
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 07.05.2017, 21:17
Tuổi: 17 Nữ
Bài viết: 18
Được thanks: 6 lần
Điểm: 3.89
Có bài mới Re: [ Trùng sinh ] Dư âm còn văng vẳng bên tai- Cát Uyển Tử - Điểm: 10
    Chương 2: Đối Diện Người Nhà

"Lễ tưởng niệm dự kiến diễn ra từ 4 giờ chiều đến 7 giờ tối, nhưng vì có quá nhiều người tham dự, buổi lễ đã bắt đầu lúc 3h30, và kéo dài đến tận 8 giờ tối. Ban tổ chức tang lễ đã dự đoán trước sẽ có hơn ngàn người hâm mộ đến cúng tế, vì thế đã phân chia khu vực chờ đợi ở sân bóng rổ và bóng đá gần đó, đồng thời cũng sắp xếp 250 người thuộc đội bảo an để duy trì trật tự..."

"Có vẻ như mình đã chết được vài ngày rồi" Biết được bản thân vẫn còn ở thời đại của cô, Lâm Tô Văn thở phào nhẹ nhõm.

Trong tang lễ quy mô trên TV kia, cô có thể nhìn thấy rất nhiều bạn bè của mình trước kia, hiện đang đứng ở cửa nhà tang lễ. Toàn thân một màu đen, trước ngực cài một bông hoa trắng, nét mặt trang nghiêm và đau buồn. Cô thậm chí còn nhìn thấy có fan hâm mộ khóc đến ngất xỉu.

Lâm Tô Văn ảm đạm nhìn toàn bộ những việc đang xảy ra. Rất nhiều người đau khổ vì cô, cô có tài đức gì mà được như vậy. Cô không phải không chấp nhận được cái chết của bản thân, mà là chính mình chứng kiến tang lễ của mình, thật là một việc trào phúng biết bao.

Lâm Tô Văn ngước nhìn trần nhà nhằm ổn định tâm trạng một chút. Đến khi cô nhớ ra mục đích bật TV, cô lại bắt đầu dò kênh, "Có rồi!"

Lúc nhìn thấy tên kênh truyền hình XX, Lâm Tô Văn ngay lập tức phản ứng lại. Bản thân chắc hẳn đang ở huyện bên cạnh thành phố X, chạy qua đó vẫn còn kịp. Cô lập tức chạy đến tủ quần áo, tìm lấy một bộ quần áo để thay, rồi lục tung mọi chỗ để tìm một ít tiền, sau đó vội vàng ra khỏi phòng.

Thời điểm đến được nơi tổ chức tang lễ, nhìn dòng người đứng kín ngã tư đường, Lâm Tô Văn không biết phải làm sao để băng qua được dòng người này mà tiến vào lễ đường. Trước kia cô cũng từng tham gia tang lễ của một minh tinh, mỗi lần chỉ có 60-80 người được phép đi vào lễ đường. Bây giờ lại nhiều người như vậy, không biết đến khi nào mới tới lượt cô.

Nhìn từng nhóm bạn tâm giao tiến vào lễ đường, tâm của Lâm Tô Văn cũng dần bình tĩnh trở lại, vừa cảm động vừa cảm thấy quái dị. Tham gia tang lễ của chính mình thật đúng là chuyện bi hài có một không hai.

"Này, cậu biết không, vào ngày mà Văn tỷ gặp chuyện không may, ba Lâm và mẹ Lâm không chịu nổi đả kích mà phải nhập viện, đến sáng nay mới chuyển nguy thành an. Bác sĩ nói họ vẫn chưa thể xuất viện, nhưng nghe đâu hai bác không chịu, tự rút kim tiêm xong liền đi đến đây rồi..."

"Bởi vì đây là lần cuối cùng nhìn mặt Văn tỷ mà. Nếu là tớ, tớ cũng sẽ làm như vậy. Haiz, hy vọng Văn tỷ ở trên trời có linh thiêng, thì phù hộ cho bác trai bác gái luôn luôn khoẻ mạnh."

"Ừ, đây đúng là chuyện không dễ dàng gì cho hai bác. Nghe nói ba năm trước, ba Lâm phải làm phẫu thuật, bác sĩ dặn không được để bác ấy bị kích thích gì, vậy mà bây giờ Văn tỷ lại ra đi, chỉ sợ là..."

"Tớ nghe nói cho đến bây giờ Kỳ Kỳ vẫn khóc mãi không ngừng. Lúc trước Văn tỷ đi đâu cũng mang theo con bé. Mấy năm nay Phong Lăng lúc nào cũng ở nước ngoài chụp hình rồi quay phim, xem ra sau này Kỳ Kỳ chắc là sẽ về ở cùng với ông bà rồi."

"Văn tỷ đi rồi, Phong Lăng hẳn là nên quan tâm Kỳ Kỳ nhiều hơn, sao có thể chỉ chú trọng đến sự nghiệp mãi được."

"Tại cậu không biết thôi, năm ngoái lúc đi nước ngoài, tớ bắt gặp Phong Lăng đang hôn một người đàn ông khác trong Pub. Nói thật, bởi vì tớ thật tâm thích Văn tỷ, không muốn người khác nói ra nói vào đến tai tỷ ấy, nên mới im lặng không nói với ai. Bây giờ chỉ hy vọng Lăng Phong có thể nể tình người đã mất mà đối xử với Kỳ Kỳ tốt một chút."

"Á! Không phải chứ! Phong Lăng là GAY sao! Vậy thì ra Văn tỷ là bị lừa sao, thật là quá đáng mà. Tiểu Mễ à, cậu cứ yên tâm, Văn tỷ làm nhiều việc thiện như vậy, tớ sẽ không để cho đám paparazzi kia đăng tin lung tung, làm cho tỷ ấy mất rồi mà không yên, tớ sẽ không nói với ai, cậu cứ yên tâm!"

Giờ khắc này, Lâm Tô Văn thật sự rất cảm động, cô chưa từng nghĩ đến người hâm mộ của cô lại có thể vì cô mà suy nghĩ như vậy.

Còn về việc nhận lại người thân, cô cũng không thể nóng nảy. Thân thể ba mẹ đã rất yếu rồi, năm ngoái bác sĩ có nói ba của cô không thể chịu nổi cảm xúc quá khích. Bây giờ ba của cô mới hồi phục, nếu để cho ông biết cô vẫn còn sống, chỉ e là ông sẽ không chịu nổi.

**********

Thật vất vả đứng đợi, cuối cùng cũng đến lượt nhóm người hâm mộ mà Lâm Tô Văn đang đứng chung. Cô đi vào, ngước nhìn bức ảnh chụp trên linh đường. Đây là ảnh trang bìa album ra mắt đầu tiên của cô. Đứng bên cạnh linh đường là ba mẹ, Kỳ Kỳ, chị gái của cô cùng với Phong Lăng. Lâm Tô Văn thấy được đôi mắt ửng hồng của ba mẹ và con gái, rốt cuộc cô cũng không nhịn được nữa, nước mắt chảy xuống.

"Ba, mẹ, Kỳ Kỳ, con ở đây!" Nội tâm Lâm Tô Văn không ngừng gào thét.

Hai tay cô dùng sức giữ chặt góc áo. Nếu không phải tia lý trí cuối cùng kia liên tục nhắc nhở cô phải bình tĩnh, Lâm Tô Văn thật sự rất muốn... xông thẳng lên mà nói cho mọi người biết, rằng cô không chết, rằng cô vẫn còn sống.

Khó khăn lắm mới có thể nhìn thấy bọn họ, mà bản thân lại không thể tiến lên để nhận mặt, nội tâm Lâm Tô Văn giãy dụa dữ dội. Thế cho nên thời điểm nhóm của cô cần phải ra ngoài để nhóm khác vào cúng bái, Lâm Tô Văn vẫn bất động đứng đó, chăm chú nhìn người thân.

"Tiểu thư, thật xin lỗi, tôi biết cô đang rất đau buồn, nhưng mà còn rất nhiều người muốn vào bái tế, có thể phiền cô ra ngoài kia để bình phục tâm tình trước được không?" +

Lúc này tinh thần Lâm Tô Văn mới tỉnh táo lại, thì ra nước mắt đã muốn che kín gương mặt cô. Đứng từ xa nhìn người thân của mình, Lâm Tô Văn thực sự không cam lòng.

"Có thể để cho tôi nói chuyện với người nhà của Văn tỷ vài câu không?"

"Cô quen Văn tỷ sao?" Nhân viên bảo an nhìn cô gái ăn mặc bình thường trước mặt, thật sự không tin được cô ấy cùng với Lâm Tô Văn là chỗ quen biết.

"Tôi là học sinh được nhận học bổng từ Lâm Tô Văn, tôi chỉ muốn nói mấy câu thôi, sẽ không gây chuyện gì đâu!" Vẻ mặt Lâm Tô Văn đầy lo lắng, mong muốn mãnh liệt khiến cô gần như sắp suy sụp.

"Anh cảnh sát, anh cho cô bé lại đây đi!" Lâm Tô Văn nghe được âm thanh quen thuộc, chính là chị gái của cô, Lâm Tô Tâm. Lâm Tô Văn không nghĩ tới ánh mắt cố chấp của cô đã khiến cho người nhà chú ý. Lâm Tô Tâm cảm thấy rất kỳ quái, mọi người đến nơi này đều sẽ nhìn vào ảnh chụp của em gái cô mà rơi nước mắt, riêng cô bé này lại chỉ chăm chú nhìn cô và người nhà của cô.

"Chào em, em chính là học sinh đã được em gái của chị giúp đỡ sao?" Lâm Tô Tâm mỉm cười trấn an. Mấy ngày liên tiếp bận rộn đã khiến cho thân thể và tâm trí gần 50 tuổi của Lâm Tô Tâm mệt mỏi. Ba mẹ nằm viện vì bị đả kích, toàn bộ tang lễ đều do cô cùng chồng, con cái và em rể xử lý. Tuy rằng bạn bè của em gái cũng đến giúp đỡ tang sự, nhưng phải lo toan quá nhiều vẫn khiến cho Lâm Tô Tâm thoạt nhìn đã già đi 10 tuổi.

"Em..." Lâm Tô Văn nhìn Lâm Tô Tâm, một câu cũng không thốt ra được. Cô không biết nên nói cái gì, đột nhiên cảm thấy không dám đối mặt với người nhà.

"Xin... Xin mọi người nhất định phải chú ý đến sức khoẻ."

Lâm Tô Văn hạ người xuống, cúi đầu thật sâu. Cô không muốn rời khỏi người thân, nhưng lại không biết phải đối mặt như thế nào, dùng thân phận gì để đối mặt. Điều duy nhất mà cô có thể làm bây giờ là cầu chúc cho người thân luôn khoẻ mạnh.

"Chị ơi, mẹ đã nói mẹ không thích người khác khóc trước mặt mẹ đâu." Tiếng khóc nức nở của Kỳ Kỳ vang lên bên tai, "Nhưng mà thật sự khó quá, em vẫn nhịn không được, vẫn rất muốn khóc." Lâm Tô Văn nhìn thấy con gái của mình đi tới thì rất muốn ôm lấy cô bé, nói cho cô bé biết bản thân mình nhớ cô bé biết bao nhiêu.

Nhưng lý trí lại nói với cô, không thể! Giờ phút này, Lâm Tô Văn có thể cảm nhận sâu sắc cái gì là bất đắc dĩ. Cô cứng ngắc đi về phía cô bé, vươn tay ra nhưng chỉ có thể sờ sờ lên đầu. Con gái bảo bối của cô vẫn nhớ rõ những lời mà cô nói, cho nên cô bé muốn làm gương tốt để mọi người noi theo.

"Cho dù không thể nhận mặt, con cũng luôn bảo vệ mọi người!" Nghĩ như vậy, Lâm Tô Văn dùng tay lau đi nước mắt.

"Thật xin lỗi đã làm chậm trễ thời gian của mọi người. Em... Em có chút kích động, cũng xin mọi người hãy nén bi thương. Người mất thì đã mất rồi, bây giờ việc quan trọng nhất là phải giữ gìn sức khoẻ... Em đi đây ạ!"

"Ừ, cám ơn em! Em cũng đừng đau buồn. Có thể giúp đỡ đứa trẻ hiểu chuyện như em, Tiểu Văn ở trên trời có linh thiêng nhất định cũng rất vui vẻ." Lâm Tô Tâm khách sáo đưa ra tư thế mời.

--- ------ ------ ------ -----

Ra khỏi nhà tang lễ, Lâm Tô Văn cố gắng ổn định tâm tình bi thương vừa rồi. Cô yêu thương người nhà của cô, nhưng cô lại càng phân biệt được đâu là trọng yếu và đâu là thứ yếu, cô biết được nên làm gì, và làm khi nào. Hiện tại, mục tiêu của Lâm Tô Văn chính là phải giải quyết vấn đề sinh hoạt của bản thân sau này. Nếu cái gì cô cũng không có, thì làm sao có thể bảo vệ con gái của cô. Đừng nói gì đến bảo vệ con gái, giờ đây vấn đề cơ bản nhất là phải bảo đảm ấm no mà cô vẫn còn chưa giải quyết được.

Bước đi chậm chạp trên đường, nhìn người qua lại, lần đầu tiên Lâm To Vân phát hiện ra sự vô lực của bản thân, mà trong lúc này cô cũng đột nhiên nhớ đến một việc, cô không hề hiểu biết gì đề thân thể mới này.

"Xem ra cần phải giải quyết vấn đề cơ bản nhất" Tuy rằng rất kỳ quái, nhưng Lâm Tô Văn cảm thấy cô nên biết rõ về thân phận mới của mình.

Ngay khi Lâm Tô Văn dự định trở về nơi ở của thân thể này, một vấn đề phức tạp khác lại quấy nhiễu cô.

"Chết tiệt, quên mất tiêu chỗ kia là chỗ nào rồi!"    

Nguồn:  https://www.wattpad.com/295052388-buzzi ... 91i/page/2        


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 7 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: meobanhsua, Nhan Ngân Khuê, phuongnguyenphuong, Quân Thư Kỳ, Tiểu Ly Ly và 302 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

2 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

4 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ)

1 ... 91, 92, 93

[Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

6 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

7 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 61, 62, 63

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 109, 110, 111

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang

1 ... 71, 72, 73

[Hiện đại - Hài] Tuyệt đối không được - Đào Đào Nhất Luân

1 ... 25, 26, 27

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi

1 ... 46, 47, 48

12 • [Hiện đại] Bà xã trẻ xã hội đen - Minh Khê

1 ... 73, 74, 75

13 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 241, 242, 243

15 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 38, 39, 40

16 • [Cổ đại] Công tử khuynh thành - Duy Hòa Tống Tử

1 ... 25, 26, 27

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 96, 97, 98

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

20 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123


Thành viên nổi bật 
The Wolf
The Wolf
Mía Lao
Mía Lao
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử

LogOut Bomb: Melodysoyani -> coki
Lý do: à nhon ss :v
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 474 điểm để mua Thuyền buồm
The Wolf: Đừng ai tranh với ta :> phải đấu cho đc. Ta hận :>
The Wolf: Chiếc thuyền ngoài xa :>
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 741 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 735 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 450 điểm để mua Thuyền buồm
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 457 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 434 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Linh Ngọc vừa đặt giá 264 điểm để mua Gấu hồng
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 427 điểm để mua Thuyền buồm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu hồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 412 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 405 điểm để mua Thuyền buồm
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 384 điểm để mua Thuyền buồm
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 364 điểm để mua Thuyền buồm
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 345 điểm để mua Thuyền buồm
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 327 điểm để mua Tim hồng bay
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3009 điểm để mua Ngọc vàng
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 1051 điểm để mua Ngọc vàng
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 310 điểm để mua Tim hồng bay
Shop - Đấu giá: Linh Ngọc vừa đặt giá 294 điểm để mua Tim hồng bay
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 279 điểm để mua Tim hồng bay
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 699 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 946 điểm để mua Cung Cự Giải
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 664 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 327 điểm để mua Thuyền buồm
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 704 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1000 điểm để mua Ngọc vàng
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 264 điểm để mua Tim hồng bay

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.