Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 109 bài ] 

Bần hàn tức phụ - Vọng Giang Ảnh

 
Có bài mới 13.08.2017, 18:34
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 10.04.2017, 16:20
Bài viết: 173
Được thanks: 1276 lần
Điểm: 10.12
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Bần hàn tức phụ - Vọng Giang Ảnh - Điểm: 12
☆, Chương 82:
Editor: Đô Đô

     Mặc dù La Tố đã tiến hành khuyên bảo Từ Oánh một phen, nhưng trong lòng cũng không để tâm chuyện này. Nàng là người rất hiện thực, ở xã hội này, nếu như nữ tử không có một chút ý thức tự lập, dù nàng có giúp nhiều thế nào, có quan tâm nhiều bao nhiêu, cũng đều là vu sự vô bổ.

     Buổi chiều lúc cùng Triệu Từ ăn cơm, nàng nổi tính nhiều chuyện: "Gần đây ngươi cùng họ Hoa kia thương nghị chuyện gì vậy?"

     Triệu Từ đang từ tốn nhai cơm, nghe La Tố hỏi, hắn để bát đũa xuống, uống một hớp trà, mới cười nói: "Vốn dĩ chuyện này cũng không có ý định gạt ngươi. Lần trước bệ hạ đưa mật chỉ tới, ta suy tư mấy phen, vẫn cảm thấy chỗ mấu chốt nằm trên con đường thương nghiệp. Không nông không yên, không buôn bán không giàu. Bệ hạ muốn chính là cái phú, hiện giờ có ngươi mở rộng chuyện canh tác trồng trọt, sau này nông nghiệp Đại Chu không lo không thịnh. Nhưng cái phú này, thì phải phát triển từ thương nghiệp. Cho nên ta liền tìm hắn ta nghiên cứu và thảo luận một phen. Bất quá cũng không nói cho hắn biết đây là mật chỉ của bệ hạ."

     "Hóa ra là như vậy." La Tố yên tâm: "Ta còn lo lắng ngươi bị chịu thiệt thòi. Hắn vốn là gian thương, tâm tư lại không mấy chính nghĩa, lần này đầu quân vào bên Tề vương cũng không biết là thật hay giả, chúng ta càn phải đề phòng một chút." Nàng lo lắng Triệu Từ thành thật như vậy sẽ bị người lừa gạt.

     Triệu Từ nghe xong, thiếu chút nữa phụt cười.

     Hóa ra ở trong mắt nàng, hắn là một người đàng hoàng dễ bị người khác bắt nạt như vậy. Chẳng lẽ là hắn biểu hiện quá mức chính trực, hay là lớn lên quá mức vô hại.

     Mặc dù có chút thất bại, nhưng Triệu Từ cũng không mở miệng giải thích. Bất kể như thế nào, hắn vẫn luôn hy vọng mình ở trong mắt La Tố là một người tốt.

     Cơm nước xong, hai người cũng không trở về phòng mình, mà ngồi trong sân tán gẫu ngắm sao.

     Hiện giờ trong phủ đều là người của Triệu Từ, không cần thiết tránh né như ngày trước. Còn nội gián tiểu Lục, nàng tuyệt không lo lắng. Chuyện nàng cùng Triệu Từ muốn làm, cứ cho Tề vương có biết, cũng sẽ không làm khó dễ bọn họ.

     La Tố hạnh phúc nằm ở trên ghế dựa, nhìn Triệu Từ đang yên tĩnh nằm bên cạnh ngắm trời cao, đột nhiên nhớ tới chuyện của Từ Oánh.

     "Từ Oánh thu xếp tìm tiểu thiếp cho họ Hoa, ngươi nói chuyện này cần phải làm sao?"

     "Đây là chuyện của nữ nhân." Triệu Từ hiển nhiên không hào hứng với cái đề tài này.

     La Tố nhíu mày: "Này cũng cùng nam nhân các ngươi có quan hệ. Ngươi thử nghĩ mà xem a, nếu không phải nam tử thích tam thê tứ thiếp, nữ tử nào sẽ cam tâm tình nguyện giúp đỡ trượng phu mình thu xếp thú tiểu thiếp."

     Lần đầu tiên Triệu Từ thấy bộ dáng hờn ghen làm nũng của nàng như vậy, trong lòng không nhịn được mềm nhũn, cười nói: "Người khác như thế nào ta không biết, ta chỉ biết, đối với ta mà nói, nếu không phải là người trong lòng ngưỡng mộ, một cái đều ngại nhiều."

     Hắn nói, con mắt còn có hàm ý nhìn La Tố.

     Nghe được câu trả lời tương đương với thổ lộ này, khuôn mặt La Tố ửng hồng, nghiêng đầu nghĩ, này nam nhân cổ đại nói lời dỗ ngon dỗ ngọt nữ nhân, cũng không thua kém gì nam nhân hiện đại.

     Quả nhiên, thiên tính của nam nhân bất kể là qua bao nhiêu thời đại vẫn đều giống nhau.

     Qua mấy ngày, Từ Oánh lần nữa đến chơi, nụ cười trên mặt chính là muốn ngăn cũng cản không được.

     "Nhờ có La tỷ tỷ ngày đó nhắc nhở ta, nếu không, ta tất nhiên sẽ hối hận." Từ Oánh nhớ tới suy nghĩ ngày đó của mình lại cảm thấy sợ. Nếu quả thật thay nhị gia tìm nữ nhân, lúc này nàng chỉ sợ còn đang trốn trong khuê phòng khóc thầm.

     La Tố cười nói: "Phu quân ngươi đây là không vui ý tìm thông phòng?" Nàng đúng là nhìn không ra họ Hoa kia còn có bản tính tốt này.

     Từ Oánh thẹn thùng gật đầu: "Hắn nói... Nữ tử ngưỡng mộ trong lòng, một cái là đủ rồi."

     La Tố nghe xong, cảm thấy lời này quen tai, nghĩ nghĩ, đây không phải là lời Triệu Từ vừa nói hay sao. Như thế nào nam nhân không phải chung một tính tình, lời nói dụ dỗ nữ nhân lại giống nhau đến vậy.

     Liệu không biết đến lúc đó, có mấy ai có thể làm được như đã hứa.

     Trước khi Từ Oánh ra về, La Tố rốt cuộc vẫn không nhịn được, nói thêm một câu: "Ngươi đang có thai, nên vạn phần chú ý tới người bên cạnh, nếu không có hối cũng không kịp."

     Dường như Từ Oánh nghe hiểu, như có điều suy nghĩ gật đầu.

     Buổi chiều lúc Hoa nhị gia trở về nhà, Từ Oánh đang đọc sách, thấy hắn trở về, vội vàng đứng dậy đón tiếp.

     "Sao hôm nay chàng về muộn vậy?"

     "Ta cùng bên Tây Nam thương hội có chút chuyện làm ăn cần nói, làm trễ nãi chút thì giờ. Còn nàng, hôm nay hài tử có ngoan ngoãn không?"

     Từ Oánh đỏ mặt cúi đầu: "Còn nhỏ như vậy, tự nhiên là ngoan ngoãn."

     Hắn cười gật gật đầu, nhận lấy chén trà do tiểu nha hoàn bưng đến, nói: "Nghe nói hôm nay nàng lại chạy ra khỏi phủ."

     "Thiếp đi gặp La tỷ tỷ." Từ Oánh thành thật khai báo. Nàng cùng La đại nhân quan hệ hảo, chuyện này cũng không phải là cái gì bí mật. Hơn nữa bình thường Hoa Nhị Gia vẫn luôn ủng hộ các nàng thường xuyên lui tới.
     Hắn vờ như lơ đãng nói: "Cũng khá lâu rồi ta chưa gặp lại La đại nhân, không biết nàng ấy thế nào rồi?"

     "Rất tốt, cũng là khí hậu trong thành Xuyên Châu thích hợp dưỡng người hơn. Lúc trước nàng ấy một mình ở Lâm Gia Câu, thân thể tiêm gầy."

     Hắn gật gật đầu: "Trong phủ có mấy loại thuốc bổ thích hợp cho nữ tử, lần sau nàng tới đó, thì cầm một chút mang qua. Đừng lấy danh nghĩa trong phủ, mà dùng thân phận bằng hữu đưa qua."

     Từ Oánh có chút chần chừ: "La tỷ tỷ không thích thu lễ vật."

     Hắn cười nói: "Thỉnh thoảng đưa đi là được rồi. Cũng đừng đưa quá nhiều, tránh cho người ta nghĩ nhiều."

     "Cái này thiếp biết rõ." Từ Oánh mừng rỡ đáp ứng. Là một người vợ, tự nhiên là hy vọng trượng phu mình ủng hộ nàng kết giao với khuê trung mật hữu bên ngoài. Lúc trước nàng còn lo lắng sau khi lập gia đình, phu gia sẽ trói buộc nàng, không cho nàng ra cửa kết giao bằng hữu. Hiện tại thấy phu quân bao dung độ lượng như thế, trong lòng Từ Oánh vô cùng vui vẻ. Sau này có thể cùng một nam tử như vậy của án tề mi, chính là chuyện hạnh phúc nhất trên đời.

     Phu thê khó nói trong chốc lát tán gẫu, hắn liền cho người hầu hạ Từ Oánh đi ngủ trước, còn mình đi đến thư phòng xử lý công vụ.

     Trong phủ chỉ có hắn và Từ Oánh là chủ tử, lúc này nửa đêm, cả tòa nhà im ắng, chỉ có bọn hạ nhân đứng canh gác ở hành lang.

     Hắn tiến vào thư phòng, liền bắt đầu lật xem sổ sách của chưởng quỹ các nơi gửi về.

     Kể từ khi Tây Nam bên này dựa vào Tây Nam thương hội, thâu tóm được một chút sản nghiệp Tây Nam, lợi dụng bến cảng vận chuyển bằng thủy lộ, đem hàng hóa Tây Nam chuyên chở ra ngoài bán, lợi nhuận của Hoa gia cũng nâng cao thêm một tầng.

     Mà lợi nhuận nhiều nhất trong đó lại là từ sản nghiệp, vẫn là chảy vào trong phủ thái tử.

     Hắn cười lạnh một tiếng.

     Thái tử một nước như thế, dù hắn có là người trung quân ái quốc, cũng không dám đem tính mạng dòng dõi tất cả đều phó thác ở trên tay một chủ tử như vậy. Nếu không sau này, Hoa gia hắn chẳng phải thật sự biến thành ngân khố cho hắn ta muốn gì được nấy?

     Bất quá từ trước đến nay hắn làm việc luôn lưu lại một con đường lùi, mặc dù đã âm thầm đánh giao hảo cùng Tề vương, hắn vẫn không quên phụng bồi vị thái tử điện hạ địa vị không yên kia.

     Hắn đang tập trung xem sổ sách thì nghe thấy tiếng gõ cửa.

     "Cô gia, phu nhân sai nô tỳ đưa thức ăn khuya đến cho ngài."

     Hắn nghe vậy, nhíu nhíu mày, đặt sổ sách sang một bên: "Vào đi."

     Một lát liền thấy một cái nữ tử mặc xiêm y xanh lục đẩy cửa vào, lúc này đã nửa đêm, vẫn còn mang theo hoàn bội. Hắn nhận ra, người này là nha hoàn thiếp thân của Từ Oánh Hồng Hạnh.

     "Cô gia, đây là cháo tổ yến vừa mới nấu xong, nhân lúc còn nóng ngài mau ăn đi." Hồng Hạnh cười dịu dàng nói, nhanh tay cầm lấy chén nhỏ múc cháo ra.

     "Không cần, cứ để đấy là được rồi, ngươi lui xuống trước đi." Hắn tiếp tục cầm lấy sổ sách. Tâm tư đám tỳ nữ này, trong lòng hắn rõ ràng, đều là những nô tài không thành thật vọng tưởng thứ không thuộc về mình mà thôi.

     Đám người ngu xuẩn này, hắn bình thường sẽ không giữ lại bên người. Hắn không hiểu lấy tính cách của Từ Oánh, sao lại giữ một cái nha hoàn ngu xuẩn như vậy ở bên người.

     Hồng Hạnh lại nhìn không ra hắn đang không vui, nàng liếc nhìn sườn mặt tuấn mỹ của hắn, dáng người cao ngất thon dài, trong lòng từng đợt hỏa nóng lên, cúi đầu xoắn khăn tay: "Cô gia, phu nhân nói, nhường nô tỳ hôm nay hầu hạ cô gia."

     Thanh âm nàng thỏ thẻ, hoàn toàn không có một chút chanh chua như ngày thường.

     Hắn nghe vậy, khóe miệng khẽ cong một cái, mang theo vài phần xem thường, lập tức lại dùng dáng vẻ tươi cười che giấu, hắn đứng lên, cúi đầu nhìn nha hoàn trước mắt: "A, ngươi nói phu nhân cho ngươi đến đây hầu hạ ta?"

     "Dạ, phải." Hồng Hạnh căng thẳng cúi đầu.

     Hắn duỗi ngón tay nâng cằm nàng lên, cưỡng bách nàng ngẩng đầu. Đập vào mắt hắn là một khuôn mặt trái xoan, trên mặt hồng hồng giống như vừa dùng son phấn trang điểm. Cặp mắt kia quyến rũ mê người, xác thực có mấy phần tư sắc.

     "Vậy ngươi nói một chút, là nhường ngươi như thế nào hầu hạ ta?"

     "Nô tỳ, nô tỳ hội hầu hạ ngài." Hồng Hạnh hết sức gian nan mới nói được trọn câu, hô hấp đều có chút không thông. Khuôn mặt ửng hồng càng thêm xinh đẹp.

     Hắn cười lạnh: "Phải không, vậy bây giờ bắt đầu đi, ở chỗ này, tự mình động thủ."

     Nói rồi hắn quay lưng lại, cũng không thèm nhìn nàng một cái.

     Rất nhanh, sau lưng liền truyền đến tiếng cởi quần áo sột soạt. Sau lưng nóng lên, liền tiếp xúc với một thân thể nóng bỏng.

     Hồng Hạnh đang kích động chuẩn bị đưa tay sờ mặt hắn, đột nhiên ngón tay bị nắm chặt, nàng hét lên một tiếng, chưa kịp phản ứng, đã bị hất xuống đất: "Cút ra ngoài!"

     "Cô gia." Hồng Hạnh khó hiểu nhìn hắn.

     "Người đâu." Hắn lạnh giọng kêu.

     Một lát liền có hai gã sai vặt đi vào, thấy Hồng Hạnh nằm sấp trên mặt đất, sắc mặt đều có chút cổ quái.

     Hắn lạnh giọng nói: "Tạm nhốt lại trong phòng củi, ngày mai để cho phu nhân xử trí."

     "Rõ." Hai gã sai vặt vội vàng áp giải người đi ra ngoài, Hồng Hạnh mới vừa hô hai câu, trong miệng liền bị nhét tất. "Đàng hoàng một chút, bằng không chủ tử tức giận,  ngươi không có cơ hội sống đến sáng mai đâu." Lúc này Hồng Hạnh mới không cam lòng an tĩnh lại.

     Hắn lấy khăn tay ra xoa xoa tay, sau đó nhanh chóng vứt nó xuống đất.

     Hôm sau Từ Oánh tỉnh lại mới biết được chuyện này, hắn đã ra khỏi phủ.

     Từ Oánh giận điên người không muốn thấy mặt Hồng Hạnh, sai người trực tiếp đuổi ra khỏi phủ. Bà vú đến cầu tình, Từ Oánh lạnh lùng nói: "Nếu không phải nghĩ tới tình cảm chủ tớ mấy năm nay, hôm nay cũng không phải đơn giản đuổi ra như vậy."

     Bà vú nghe ra Từ Oánh đây là quyết tâm, cũng đành lực bất tòng tâm, vụng trộm đi gặp Hồng Hạnh: "Ngươi đúng là hồ đồ, tiểu thư còn chưa đáp ứng, ngươi đã tự tiện chủ trương. Bây giờ thì tốt rồi, chọc giận tiểu thư không nói, còn liên lụy tiểu thư bị cô gia hoài nghi đâu, hiện giờ ta cũng không giúp được ngươi."

     Vành mắt Hồng Hạnh đỏ bừng vội vàng quỳ xuống đất cầu xin: "Cầu xin mụ mụ cứu ta đi, về sau ta sẽ không dám nữa. Dù gì ta cũng hầu hạ tiểu thư nhiều năm như vậy, không có công lao cũng có khổ lao a. Hơn nữa lúc này đây ta thật sự suy nghĩ cho tiểu thư. Nàng không nghe ngài khuyên bảo, không để an bài người cho cô gia, sau này cô gia bị người câu đi làm sao bây giờ?"

     "Ngươi thật là khờ a." Bà vú lắc đầu: "Tiểu thư đã sớm hỏi qua ý tứ cô gia, chính miệng cô gia đã nói không cần, ngươi tự mình làm càn, cũng khó trách tiểu thư tức giận đâu."

     Bà đưa tay từ trong túi tiền móc ra một chuỗi tiền đồng: "Tốt lắm, dầu gì những năm này chúng ta cũng coi như có chút tình cảm, số tiền này ngươi cầm lấy ra ngoài sinh sống qua ngày đi, sau đó tìm một người tốt mà nương tựa."

     Nói rồi thở dài đi vào trong phủ.

     Hồng Hạnh nhận lấy chuỗi tiền kia, hai mắt đỏ bừng.

     Không quan tâm Hồng Hạnh vui hay không vui, đã ra khỏi phủ, tự nhiên sẽ không có cơ hội đi vào lần nữa. Trong lòng Từ Oánh cũng vì chuyện này mà khổ sở mấy ngày, cộng thêm nhị gia cũng sinh khí với nàng, mấy ngày nay dỗi vào ngủ phòng trong, tâm tình liên tục buồn bực.

     "Ta đi tìm La tỷ tỷ trò chuyện." Này nếu không tìm người trò chuyện một lát, rất có thể nghẹn ra bệnh mất.

     Bà vú nghe vậy, nhanh chóng phân phó nha hoàn Hồng Đào giúp đỡ thu dọn đồ đạc, chuẩn bị ngựa xe đi đến Từ phủ bái phỏng La Tố.

     Còn chưa ra cửa, bên ngoài liền có Hoa quản gia đến bẩm báo: "Phu nhân, nô tài Hoa tam phúc có việc gấp bẩm báo."

     Từ Oánh nghe vậy, cách cửa nói: "Chuyện gì?"

     "Phu nhân, mấy ngày nay không hiểu làm sao, toàn bộ Xuyên Châu thành đều đồn đại tin tức khâm sai đại nhân cùng La Tư Nông tán gẫu mật thiết. Bọn họ còn nói đây là tin do người trong Hoa gia chúng ta truyền ra. Hiện giờ không tìm được nhị gia, nô tài thật sự không biết phải làm như thế nào."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn đô đô về bài viết trên: banhmikhet, chalychanh, lan trần, linhmc, longhaibien, sxu, yukita96
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 13.08.2017, 18:36
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 10.04.2017, 16:20
Bài viết: 173
Được thanks: 1276 lần
Điểm: 10.12
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Bần hàn tức phụ - Vọng Giang Ảnh - Điểm: 12
☆, chương 83
Editor: Đô Đô

     La Tố căn bản không ngờ tới chuyện của nàng cùng Triệu Từ sẽ bị truyền đi nhanh như vậy. Nàng thiết tưởng thời gian tốt nhất chính là đợi nàng cùng Triệu Từ công thành danh toại, sau đó khai báo với Triệu mẫu, đạt được sự chấp thuận của bà, mới quang minh chính đại cùng một chỗ.

     Cái thời gian đó, tuyệt đối không phải là giờ khắc này, càng không phải là ở nơi đây.

     Sự tình truyền ra vô cùng mau, có mũi có mắt, cái gì hai người cô nam quả nữ, ngồi cùng bàn ăn cơm, cùng sập mà ngủ, thúc tẩu trong lúc đó không sạch sẽ.

     Hai điều trước La Tố không phủ nhận, nàng cùng Triệu Từ xác thực có cùng nhau ăn cơm. Nhưng cùng sập mà ngủ là cái chuyện quỷ gì. Trong lòng nàng đúng là có đôi khi tơ tưởng đến nhan sắc của Triệu Từ, nhưng chuyện đó vẫn luôn dấu giếm ở trong lòng không dám làm thử, như thế nào đến miệng người khác liền thành sự thực rồi. Nàng nhưng là ngay cả bàn tay nhỏ bé của Triệu Từ còn chưa có nắm qua đâu. Nếu làm rồi, trong lòng nàng còn thoải mái một chút. Nhưng là chuyện không làm, còn phải gánh chịu trách nhiệm cùng tai tiếng, quả thực quá oan uổng đi.

     Hơn nữa còn có một chuyện, lúc này nàng cùng Triệu Từ tuyệt đối không thể thừa nhận, nhưng nếu như không thừa nhận, về sau trở lại Bắc Đô thành, sự tình được giải quyết, nàng cùng Triệu Từ cũng ở cùng một chỗ. Đến lúc đó chẳng phải là tự làm mất mặt?

     Dù sao làm như thế nào, cũng đều là sai cả. Cho nên La Tố dứt khoát bày ra tư thái thanh cao, không thừa nhận, cũng không phủ nhận, cứ như không hề bị ảnh hưởng, vẫn như thường lệ đi tới thôn xóm phụ cận dò xét đất đai và cây nông nghiệp.

     Cũng may làm quan vẫn còn có chút chỗ tốt, mặc dù sự tình truyền đi ồn ào huyên náo, nhưng số người thật sự dám tìm nàng gây phiền toái, thì không có một ai. Chỉ là lúc đi lại trên đường bị người chỉ chỏ, ngược lại chọc tức tiểu Lục.

     "Những người này thật sự là không có lương tâm, phu nhân và Triệu đại nhân giúp bọn họ đem ngày qua tốt lắm, hiện tại nguyên một đám bởi vì một chút tin đồn thất thiệt mà bày đặt sắc mặt, thật sự là vong ân bội nghĩa. Đáng nhẽ lúc trước phu nhân không nên lo cho những người này, cứ để cho bọn họ ở Tây Nam này tự sinh tự diệt đi."

     La Tố ngồi ở trong xe ngựa ăn điểm tâm, nghe người ở bên ngoài nghị luận rối rít, tiểu Lục lại ở trong này hùng hùng hổ hổ, lập tức có một loại xúc động tìm niềm vui trong đau khổ.

     "Muốn nói thì cứ để cho bọn họ nói đi, dù sao ta lại không mất mấy lượng thịt."

     "Ta đây không phải là thay phu nhân cảm thấy không đáng sao." Tiểu Lục chu môi. Mặc dù lúc trước nàng là phụng mệnh chủ tử mới đến hầu hạ La Tố, nhưng là chung sống lâu như vậy, nàng thật tâm cảm thấy La Tố là một người rất tốt, là một hảo chủ tử khó tìm. Cho dù biết rõ nàng là người của Tề vương, vẫn đối xử với nàng không tệ như cũ, rất lâu cũng không đề phòng nàng. Cho nên trong khoảng thời gian này, lúc gửi thư báo về cho Tề vương, nàng đều chọn những chuyện nhỏ nhặt không quan trọng, còn chuyện tình cảm của La Tố cùng Triệu Từ, nàng là một điểm hàm ý đều không lộ ra.

     La Tố không biết trong lòng tiểu Lục đang rối rắm, thảnh thơi ăn đồ: "Kỳ thật ngươi cũng biết chuyện này thật thật giả giả đến cùng như thế nào, hiện tại ngươi tức giận, đó cũng là mù quáng. Còn không bằng để cho mình thoải mái một chút. Dù sao loại chuyện như vậy đến lúc tra ra manh mối, những dân chúng kia liền yên tĩnh."

     "Có thể tra ra manh mối sao, đến giờ còn không biết ai là người hắt nước bẩn đâu."

     "Khâm sai đại nhân của các ngươi không phải đang đi tìm người sao, hơn nữa, đều đồn là người Hoa gia truyền ra, còn sợ hắn chạy thoát?"

     Lúc mới bắt đầu nghe tin La Tố còn thấy rất ủy khuất, vô cùng lo lắng, về sau nghĩ lại, không còn thấy lo lắng nữa.

     Họ Hoa kia không thể nào làm ra chuyện ngu xuẩn như thế, hiện tại rõ ràng người là từ bên trong phủ hắn truyền ra, về công về tư, hắn đều phải phối hợp với quan phủ tìm ra người đó. Còn Triệu Từ, nàng rất tin tưởng vào bản lãnh của hắn.

     Hai người này hợp tác, tìm người tung lời đồn, thật đúng là dễ như chơi.

     Xe ngựa vừa tới cổng phủ khâm sai, quản gia liền ra đón, nói có người Hoa gia đến tìm.

     Người đến đúng là Từ Oánh. Hôm nay ra chuyện này, trong lòng nàng lo lắng, cộng thêm phu quân nàng sáng sớm hôm nay đã ra cửa, không tìm được người, nàng lo lắng Triệu Từ cùng La Tố bên này sẽ có hiểu lầm, cho nên vội vàng chạy qua để giải thích, thuận tiện giúp đỡ tìm ra người kia.

     Lúc La Tố xuống xe ngựa, Từ Oánh đã từ xe ngựa đi ra. Hôm nay Triệu Từ cùng La Tố không ở trong phủ, cộng thêm người bên ngoài đều đồn đại là từ Hoa gia truyền ra, cho nên Từ quản gia ngay cả cửa cổng đều không cho Từ Oánh đi vào.

     La Tố nói vài câu đơn giản với quản gia, liền cho người dẫn Từ Oánh tiến vào phủ. Lúc đợi La Tố đi đổi một bộ y phục sạch sẽ, Từ Oánh ở trong phòng khách đứng ngồi không yên.

     Thấy La Tố đi ra, Từ Oánh thở phào nhẹ nhõm: "La tỷ tỷ, hôm nay ta đến là để nhận lỗi với tỷ."

     La Tố đến, nhận lấy chén trà tiểu Lục đưa cho, uống một ngụm trà, mới từ tốn hỏi: "Là vì chuyện bên ngoài?"

     "Đúng vậy." Trong lòng Từ Oánh còn rất thấp thỏm. Dù sao đường đường là khâm sai đại nhân cùng tư nông quan bị người đặt điều như vậy, tội danh này cũng không nhẹ. Đặc biệt là chuyện này còn là từ Hoa gia truyền đi. Nếu xử lý không tốt, không thể nói trước giao tình của nàng cùng La Tố cũng sẽ đứt đoạn.

     La Tố hơi hé miệng, nhìn nhìn Từ Oánh: "Hôm nay Hồng Hạnh không tới cùng ngươi?"

     Trên mặt Từ Oánh lúng túng một lát, nói: "Ta gả nàng ta ra ngoài rồi."

     La Tố nghe vậy, cũng không hỏi nhiều, chỉ là cười nói: "Nếu nói người Hoa gia cố ý bôi nhọ ta, ta sẽ không tin. Dù sao Hoa Nhị Gia và ngươi đều không phải là loại người như thế. Nhưng chuyện này bị người ta nói có mũi có mắt, còn là từ Hoa gia truyền ra. Ta chỉ có thể hoài nghi, có phải người nào trong Hoa gia không có mắt cố ý hãm hại ta như vậy hay không thôi. Hơn nữa ta tự nhận mình là người biết đối nhân xử thế, cho tới bây giờ không có cùng ai tranh chấp, chuyện đắc tội với người khác, thật đúng là không biết làm. Còn Nhị đệ ta bên kia thì lại càng không, hắn xưa nay thương xót dân chúng, yêu dân như con, dân chúng Xuyên Châu không khỏi tán thưởng. Cho nên chuyện này ta cũng là hết sức nghĩ không ra."

     "Là, Từ Oánh cũng biết chuyện này không thích hợp, cho nên đã cho người ở trong phủ điều tra."

     "Chỉ là mình bên trong Hoa phủ vẫn chưa đủ, những người Hoa phủ thả ra, cũng cần điều tra thêm." La Tố nhịn không được nhắc nhở.

     Kỳ thật mấy ngày ttrước, nàng thật sự không có nghĩ tới là Hồng Hạnh làm, dù sao nha đầu kia chỉ là một nha hoàn, không có lá gan to như vậy. Nhưng mà hôm nay gặp Từ Oánh, liền nhớ tới nha đầu kia không biết mồm biết miệng, cẩn thận ngẫm lại, thật sự có khả năng. Hơn nữa bản thân Hồng Hạnh còn muốn gả cho họ Hoa, lại bị Từ Oánh đuổi đi, không thể nói trước liền đem khí này vung đến trên người nàng, ở bên ngoài nói hươu nói vượn.

     Cho nên La Tố càng nghĩ càng cảm thấy khả nghi.

     Từ Oánh nghe vậy, hiểu rõ nói: "La tỷ tỷ hoài nghi Hồng Hạnh?"

     "Là có chút hoài nghi. Bất quá chuyện này ngươi chớ nên để ý. Thân thể ngươi hiện giờ quan trọng, mọi sự đều phải chú ý."

     "Chuyện này một ngày còn chưa tra ra được, ta liền ăn ngủ không yên." Từ Oánh nói, con mắt bất giác hồng lên. "Nếu quả thật là Hồng Hạnh làm, thì ta thật sự không còn mặt mũi nào gặp La tỷ tỷ. Không dối gạt tỷ tỷ, Hồng Hạnh nha đầu kia, thật sự là thương thấu tâm ta, nàng thế nhưng lấy danh nghĩa ta đi trêu chọc nhị gia, chọc cho nhị gia giận dữ, hiện giờ còn đang giận ta. Ta nhớ tới tình cảm chủ tớ chúng ta bao năm nay, nên chỉ đuổi nàng ra khỏi phủ. Nếu quả thật là nàng... Ta đây là không có mặt mũi gặp người."



     Là một tiểu thư, còn là một đương gia chủ mẫu, lại bị một tiểu nha hoàn đẩy vào hoàn cảnh như vậy, Từ Oánh mới nghĩ thôi, đã cảm thấy thất bại ê chề.

     Nàng tự thấy mình cùng La Tư Nông trước mắt, khoảng cách chênh lệch ngày càng lớn.

     La Tố không biết còn có chuyện như vậy, thầm nghĩ khó trách vừa nãy thần sắc Từ Oánh mất tự nhiên. Nha hoàn thiếp thân của nàng thừa dịp nàng mang thai bò lên giường trượng phu của nàng, chuyện này truyền ra ngoài, thật sự khiến người ta chê cười.

     La Tố lại cười không nổi. Nàng chỉ cảm thấy bi ai. Từ Oánh là một người thành thật, Hồng Hạnh kia mặc dù bất nghĩa, nhưng Từ Oánh vẫn giữ cho nàng ta một phần thể diện. Nếu chuyện này quả thật do nàng ta làm, chỉ sợ Từ Oánh ở Hoa gia ngày cũng sẽ không quá tốt qua.

     Nhưng mà chuyện này La Tố cũng là lực bất tòng tâm. Hiện giờ nàng coi như là người bị hại, hơn nữa Từ Oánh xác thực cũng cần sự trưởng thành, nàng cần đích thân trải qua những loại chuyện này, sau này mới có thể xử lý chúng tốt hơn.

     Thuộc hạ của Triệu Từ không thiếu người làm được việc, sự tình rất nhanh liền điều tra ra manh mối.

     Nguyên lai chuyện này xác thực là từ trong miệng người Hoa gia truyền ra. Người này sau khi bị đuổi ra khỏi Hoa phủ ghi hận trong lòng, muốn trả thù người Hoa gia, cho nên đi mua mấy tên ăn mày và lưu manh phố phường ở tửu lâu trong quán trà khắp nơi truyền chút ô ngôn uế ngữ. Một truyền mười mười truyền một trăm, nên có người tưởng thật. Mà người tung tin đồn nhảm này không khéo, lại là đại nha hoàn thiếp thân của Từ Oánh lúc trước Hồng Hạnh.

     Sau khi Triệu Từ bắt được người, trực tiếp sai người áp giải nàng ta đến Hoa gia. Để cho bọn họ tự xử trí.

     Hoa nhị gia vừa từ bên ngoài trở về quý phủ, sau khi nghe nói chuyện này, liền sai người đi tìm kẻ đó. Lại không nghĩ rằng động tác của Triệu Từ nhanh hơn hắn, thuộc hạ hắn bên này mới ra khỏi cửa, người bên kia đã đưa thủ phạm tới cửa.

     Nhìn Hồng Hạnh mặt mũi bị đánh bầm dập, mặt mũi Hoa nhị gia tràn đầy ghét bỏ, phẩy tay sai người khiêng đi: "Đưa đến bên phu nhân cho nàng xử trí đi. Lần này để phu nhân tự mình nghĩ thông suốt."

     Quản gia Hoa Tam Phúc có chút lo lắng: "Phu nhân đang có thân thể, vất vả như vậy, vạn nhất bị kích thích..."

     Hoa nhị gia lại cười nói: "Nếu ngay cả một chút tính tình cùng bản lãnh cũng không có, thì sao đảm đương nổi danh phận chủ mẫu Hoa gia. Đưa người đi qua là được, cứ nói mặc cho phu nhân xử trí."

     Hoa Tam Phúc không dám nói nữa, nhanh chóng để cho gã sai vặt kéo người đến hậu viện đi tìm Từ Oánh xử trí.

     Lần này Từ Oánh hạ ngoan tâm, ngay cả mặt mũi Hồng Hạnh đều không gặp, cho bà vú đích thân giám sát, đem Hồng Hạnh đánh gần chết, sau đó trực tiếp tìm người môi giới đến, bán người ra ngoài. Lần này bà vú thực sự oán Hồng Hạnh, cố ý cùng người môi giới chào hỏi, đem người bán đi xa một chút, đến địa phương vắng vẻ càng tốt.

     Lần này xử trí xuống, Từ Oánh coi như là tâm sức lao lực quá độ, chưa hết buổi trưa đã sai người đi mời đại phu.

     Hoa nhị gia nghe tin Từ Oánh thỉnh đại phu, cũng không đi xem, chỉ cho người đến đó chăm sóc Từ Oánh.

     Đợi tất cả mọi người đi hết, hắn mới lấy ra một cái hộp gấm từ sâu trong hốc sách, trong hộp là một chiếc khăn tay. Trên chiếc khăn, có thêu một chữ La đơn giản.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn đô đô về bài viết trên: Comay nguyen, NP1478965, Trư Nương, banhmikhet, chalychanh, lan trần, linhmc, longhaibien, ngantruc, qh2qa06, sxu, yukita96
Có bài mới 17.08.2017, 20:15
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 10.04.2017, 16:20
Bài viết: 173
Được thanks: 1276 lần
Điểm: 10.12
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Bần hàn tức phụ - Vọng Giang Ảnh - Điểm: 12
☆, Chương 84:
Editor: Đô Đô

     Xử lý Hồng Hạnh xong, Hoa gia liền đứng ra làm sáng vụ việc, nguyên lai là nha hoàn thiếp thân của Hoa phu nhân bởi vì phạm sai lầm bị đuổi ra khỏi phủ, cho nên ghi hận trong lòng, vì hãm hại chủ cũ, chạy đi tung tin đồn, vu oan khâm sai đại nhân cùng La Tư Nông.

     Dân chúng đều là nghe tiếng gió đoán trời mưa, sau khi nghe những lời giải thích này, còn nóng nháo một đoạn thời gian, hơn nữa cách thức La Tố cùng Triệu Từ đối phó với tin đồn rất không tệ, trong ngày thường cũng không có thiếu vì dân chúng mưu phúc chỉ đường, toàn bộ dân chúng Tây Nam đều cảm động và ghi nhớ trong lòng. Đợt trước nghe thấy những lời đồn kia, trong nội tâm đều hết sức thất vọng đau lòng, hiện giờ biết rõ hai người thật sự bị oan uổng, tự nhiên lập tức tin tưởng, xoay người liền đi nói cho những thân bằng hảo hữu còn chưa biết chân tướng, không nên tiếp tục bôi nhọ danh tiếng của hai vị đại nhân.

     Chuyện này cuối cùng ổn định xuống. Trong nội tâm La Tố coi như là rơi xuống một tảng đá. Chỉ là trải qua chuyện lần này, La Tố cũng tận mắt thấy rõ thái độ của dân chúng nhân dân đối với chuyện này.

     Nàng không khỏi lo sợ, đến lúc nàng cùng Triệu Từ quang minh chính đại cùng một chỗ, những cấp trên kia,  những người đọc sách kia, rồi cả dân chúng... không biết sẽ có một phen kinh thiên động địa ầm ĩ như thế nào.

     Giờ ngọ Triệu Từ từ bên ngoài trở về, hai người cùng nhau dùng bữa, trong lòng La Tố lo sợ bất an. Mấy lần muốn cùng Triệu Từ nhắc tới chuyện này, lại không biết mở miệng như thế nào.

     Đợi ăn cơm xong, Triệu Từ không có vội vội vàng vàng ra cửa làm việc như bình thường, mà kéo La Tố đi tản bộ trong hoa viên.

     Tiểu Lục bưng trái cây cùng trà lài đến, rồi nhanh chóng lui ra ngoài. Trong sân giờ chỉ còn lại hai người.

     Triệu Từ nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà, cười như không cười nhìn nàng: "Ngươi lại đang lo lắng chuyện gì?" Hôm nay vừa về đến nhà, hắn liền phát hiện ra thần sắc La Tố lo lắng, chần chừ không tiến.

     Hiện giờ chuyện kia đã được xử trí, hắn nghĩ, chỉ còn có một khả năng.

     Bất quá loại khả năng này, hắn tuyệt đối sẽ không cho phép xảy ra.

     La Tố cắn cắn môi, lo lắng nói: "Ta cảm thấy chuyện về sau sẽ không đơn giản như chúng ta nghĩ đâu. Đến khi chúng ta trở về Bắc Đô thành, cũng không phải chỉ có dân chúng nghị luận đơn giản như lần này. Ở đó còn có Hoàng thượng, các đại thần trong triều và cả nương ngươi nữa. Ta cứ nghĩ đến bọn họ, liền cảm thấy tâm hoảng ý loạn."

     "Cho nên ngươi muốn từ bỏ?" Lúc Triệu Từ nói lời này, trong giọng nói toát ra sự trầm thấp mà nghiêm túc, khiến La Tố không khỏi căng thẳng trong lòng. Trong lòng nàng đúng là lo lắng, đã từng nghĩ tới chuyện bỏ cuộc giữa chừng. Nàng cũng đã quyết định, nếu đời này không thể cùng Triệu Từ quang minh chính đại chung một chỗ, vậy thì đứng xa xa nhìn là được rồi.

     Nàng chưa từng trải qua chuyện yêu đương, cũng không biết khi người ta yêu nhau sẽ có cảm giác gì. Nàng chỉ biết mình hết sức yêu thích cảm giác được kề cận Triệu Từ. Yêu thích thứ tình cảm không có oanh oanh liệt liệt nóng bỏng, mà giống như một loại ôn tình nước chảy đá mòn này. Bọn họ hiểu nhau không cần nói, dễ dàng lý giải suy nghĩ của đối phương, còn có chung đề tài yêu thích để tán gẫu. Thời điểm cùng Triệu Từ chung đụng, tâm tình tốt đẹp làm cho nàng cảm thấy giống như cưỡi mây bay lượn vậy.

     Nàng thích loại tình yêu này, nghĩ tới mất đi nó, trong lòng nàng cũng khổ sở. Nhưng cái xã hội này, thật sự đáng sợ hơn tưởng tượng của nàng nhiều.

     Ở hiện đại, loại chuyện này chẳng phải là chuyện lớn gì. Chớ nói chi là có người có thể đủ sức ngăn cấm. Nhưng ở cổ đại này, thân phận cùng địa vị của nàng và Triệu Từ, hôn sự của hai người nhất định không thể tự mình làm chủ.

     Thấy La Tố trầm mặc, sắc mặt Triệu Từ từ từ trầm xuống. Bàn tay cầm chén trà của hắn có chút run rẩy.

     "Ta vốn tưởng rằng, ngươi, ngươi và ta tâm ý tương thương. Dù khó khăn có trắc trở thế nào, hai người chúng ta cũng sẽ cùng nhau đối mặt. Hiện giờ mới xảy ra một chút chuyện, ngươi đã muốn lùi bước?"

     "Ta không phải bởi vì chuyện này, mà là nghĩ tới mai sau. Triệu Từ, ngươi sẽ bị thiên phu sở chỉ."

     "Vậy thì cứ để thiên phu sở chỉ đi." Trong giọng nói của Triệu Từ mang theo vài phần tức giận. Tính tình hắn vốn ôn hòa, rất ít khi nổi giận. Lúc này nổi giận, đều hiện lên sắc mặt. Ngay cả thanh âm cũng to hơn bình thường.

     Nhưng trong lòng lại chưa bao giờ có đau đớn như vậy.

     Từ nhỏ hắn đã đọc sách thánh hiền, tự nhiên hiểu rõ lễ nghĩa liêm sỉ. Hắn biết rõ, thú tẩu tử góa là tổn hại lễ nghĩa, nhưng nếu như có thể khống chế nửa phần tâm tư này, hắn đã không phải thống khổ như vậy. Hắn chẳng qua là thích một nữ tử mà thôi. Mà nữ tử này, cơ bản cũng không phải là tẩu tử của hắn, vì sao không thể cùng nàng một chỗ.

     Thấy Triệu Từ tức giận xanh mặt, toàn thân mang theo tức giận, trong lòng La Tố căng thẳng: "Triệu Từ, ngươi không nên như vậy, chúng ta hảo hảo thương nghị. Ta, ta không nói gì nữa." Thấy dáng vẻ Triệu Từ thống khổ như vậy, trong lòng nàng cũng không đành lòng.

     Nàng vừa mới dứt miệng, Triệu Từ liền đứng phắt dậy, sải rộng bước chân lao đến, đem nàng ôm vào trong ngực.

     Thân thể La Tố cứng đờ, theo bản năng muốn giãy giụa, Triệu Từ lại càng ôm càng chặt.

     "Ta biết rõ, nếu như ngươi không chọn ta, sau này ngươi cũng sẽ tái giá, cũng có thể tìm được hảo nam nhi tướng mạo thượng cấp. Cũng không sẽ phải chịu sự chỉ trích của người khác. Cùng một chỗ với ta, xác thực là ủy khuất ngươi."

     Thanh âm hắn nhiễm chút khàn khàn."Cứ cho là ta ích kỷ, cũng phải giữ ngươi lại. Mạng ta là do ngươi cứu về, tim ta là do ngươi ủ nóng. Từ lâu ta đã không thể buông tha ngươi."

     Lần đầu tiên La Tố thấy Triệu Từ lộ ra chân tình như vậy, trắng trợn thổ lộ, lập tức trong lòng mềm nhũn, đưa tay vòng quanh eo hắn."Đây là ta sai, ta không nên lo lắng không đâu. Sau này chỉ cần ngươi không lùi bước, ta liền đi theo ngươi cùng tiến cùng lùi. Dù cho có bị thiên phu sở chỉ, vạn người thóa mạ, chúng ta cũng sẽ cùng nhau đối mặt."

     Triệu Từ hơi nới lỏng tay một chút, cúi đầu nhìn nàng, giọng điệu kiên định: "Tin tưởng ta, không có ngày đó." Hắn trù tính đã lâu như vậy, hao phí nhiều tâm tư như vậy, sao có thể để cho bọn họ rơi vào tuyệt cảnh như thế.

     Tháng bảy, Tây Nam lần nữa nghênh đón mùa thu hoạch lớn.

     Từ sau mùa thu hoạch lúa mạch lần trước, dân chúng Tây Nam vô cùng sùng bái phương thức trồng trọt của La Tố. Cộng thêm lúa nước Lâm Gia Câu trồng trọt hết sức thành công, đây đều là điều quá rõ ràng, cho nên khi Triệu Từ cưỡng chế mỗi thôn gieo trồng lúa nước, toàn bộ ruộng đất Tây Nam không sai biệt lắm đều trồng lúa nước. Hiện nay lúa nước thành thục, không quan tâm điền lý có nuôi cá hay không, chỉ cần nhìn một mảnh vàng óng này, liền hết sức khả quan.

     Thời điểm thu lúa, La Tố cùng Triệu Từ đi đến từng thôn xóm kiểm tra một phen. Mỗi cái thôn mỗi cái hộ chỉ cần cù chịu khó, đều có thể được ăn no cơm, trong nhà có lương thực dư. Không chỉ thế bởi vì triều đình miễn thuế ba năm, cho nên số lương thực dư ăn không hết kia, còn có thể thông qua bên Tây Nam thương hội tiêu thụ ra bên ngoài. Như thế lại có thêm một khoản thu nhập.

     Đến đây, vấn đề ấm no của Tây Nam cũng được giải quyết không sai biệt lắm.

     Triệu Từ lại khích lệ dân chúng trong lúc nông nhàn, nuôi dưỡng gia súc gia cầm. Để vào lúc lễ tết, cũng có thể có miếng thịt ăn.

     Nếu là trước kia, dân chúng chắc chắn không dám nghĩ đến, bất quá hiện giờ mọi nhà đều có cơm ăn, đám mạch phu cùng cốc xác cũng có thể dùng để chăn heo dưỡng gà. Cho nên lúc La Tố thừa dịp cơ hội tuyên truyền pháp nuôi dưỡng, cũng nhận được rất nhiều hưởng ứng của mọi người.

     La Tố nhân tiện đi đến Lâm Gia Câu một chuyến kiểm tra vườn trái cây, phát hiện trái cây trong vườn toàn bộ đã nở hoa rồi. Chỉ sợ cuối tháng Mười có thể bắt đầu kết quả, trước mùa đông là có thể hái xuống bán ra các nơi.

     Sau khi ăn trưa, hai người đi dạo trong hậu viện nhắc tới chuyện này, Triệu Từ cười nói: "Hoa nhị gia muốn mua một ngọn núi hoang ở chỗ này trồng cây ăn quả, bên cạnh còn hứa hẹn thỉnh dân chúng quanh đây làm công nhật."


     "Hắn đúng là có mắt nhìn. Đúng rồi, rốt cuộc đến khi nào hắn mới về Bắc Đô thành đây. Bổn gia hắn không phải là ở Bì Lăng huyện sao?"

     "Hiện nay tình thế trong Bắc Đô thành phức tạp, hắn tự nhiên không muốn trở về sớm như vậy. Có thể là qua đợt này."

     "Vậy khi nào chúng ta trở về?" La Tố nhìn hắn, trong lòng có chút mong đợi, lại có chút thấp thỏm. Nghiêm túc tính ra, nàng cùng Triệu Từ còn không bằng họ Hoa. Họ Hoa dầu gì có thể quyết định chính mình đi hay ở, nàng cùng Triệu Từ là bất cứ lúc nào cũng phải chờ đợi điều lệnh. Làm quan còn không bằng kinh thương. Nếu nàng được lựa chọn, nàng chỉ muốn ở Triệu gia thôn làm một phú bà, cùng lão công hài tử đầu giường lò sưởi.

     Triệu Từ biết trong lòng nàng bồn chồn, cười trấn an: "Chắc là một vài ngày nữa. Sổ con của ta đã gửi về Bắc Đô Thành, cộng thêm lộ trình qua lại, có thể cần phải đợi thêm một hai ngày nữa.

     Chắc chắn mấy ngày này sẽ không quá dài.

     Bắc Đô Thành.

     Bởi vì năm nay được mùa thu hoạch lớn, nên Bắc Đô thành ở dưới chân thiên tử, cũng  được thơm lây. Dân chúng các nơi bán cá bán cá, bán lương thực bán lương thực, Bì Lăng huyện còn có heo sống cùng gà vịt đi bán.


     Một chiếc xe ngựa theo hướng Bì Lăng huyện chạy đến đây, người đánh xe đúng là Triệu Đại Mộc Triệu gia thôn. Ngồi bên cạnh là phụ thân La Tố La Lão Căn.

     Lúc này La Lão Căn đang trừu cái gạt tàn thuốc, sắc mặt căng cứng, thỉnh thoảng quay đầu nhìn vào trong xe ngựa một cái, sau đó hừ một tiếng.

     Triệu Đại Mộc đang toét miệng cười, nghe thấy La Lão Căn 'Hừ' giọng, lập tức không cười được nữa, hắn nhỏ giọng nói: "Lão ca ca a, người còn sống vẫn hơn người đã chết, hơn nữa, hiện tại La đại nhân có tiền đồ, dù thế nào cũng là phải làm đại. Ngươi cũng đừng tức giận. Quay đầu lại khiến trong lòng Triệu Thành không thoải mái, đến lúc đó còn khiến La đại nhân khó xử."

     Cứ cho La đại nhân đã trở thành quan, sau khi trở về nhà, còn không phải là Triệu Thành tức phụ? Triệu Đại Mộc thấy La Lão Căn hành động như vậy hết sức không đồng tình. Trong lòng hắn tự nhiên cũng bất bình thay Triệu gia đại nương tử. La đại nhân không chỉ nuôi sống bà bà nàng, còn lôi kéo nhóm đệ muội. Lại giúp đỡ Triệu gia thôn thay hình đổi dạng trải qua ngày tốt lành. Đang an phận kiếp sống quả phụ, Triệu Thành lại trở về như vậy, chao ôi...

     La Lão Căn nghe xong trong lòng càng không có tư vị. Hắn đã nghĩ thông, nếu lần này đi Bắc Đô thành, khuê nữ mình bị ủy khuất, hắn liền thẳng thừng góp ý với người Triệu gia. Dù sao khuê nữ hắn cũng là quan gia, còn là nữ quan duy nhất của Đại Chu đâu. Này bao nhiêu thể diện a, hắn cũng không sợ đắc tội người Triệu gia.

     Trong xe ngựa, Triệu Thành nghe được động tĩnh bên ngoài, sắc mặt có chút khó xử nhìn sang nữ tử đang ngồi bên cạnh. Trong tay nữ tử ôm một hài tử hơn một tuổi. Hài tử đang ngậm đầu ngón tay, vẻ mặt tò mò nhìn ra ngoài cửa sổ. Mặt mũi nữ tử mặc dù thanh tú, giờ phút này lại nhăn nhó sầu khổ, tràn đầy ủy khuất.

     "Đến Bắc Đô thành rồi, bà bà không chấp nhận ta thì phải làm sao?"

     Triệu Thành vỗ vỗ vào mu bàn tay của nàng: "Lệ nương, yên tâm đi, ngươi là ân nhân cứu mạng của ta, lại sinh Lỗi nhi. Nương ta sẽ không gây khó dễ cho ngươi."

     Tôn Lệ Nương khẽ gật đầu một cái, tựa đầu vào vai hắn. “Nếu La tỷ tỷ quả thật không thể dung chứa được ta, ta liền dẫn Lỗi nhi ra bên ngoài sống qua ngày."

     "Ngươi yên tâm đi, nàng ấy, là một người rộng lượng." Có thể được Triệu gia thôn từ trên xuống dưới tán thưởng, Nhị đệ cũng kính trọng nàng, hiện tại lại là mệnh quan triều đình, ắt hẳn không phải là một phụ nhân lòng dạ hẹp hòi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 109 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: _Smily_, baoboicuatoi, Boxit1188, Cửu Tuấn Hồ, DuongPhiPhi, Hemy Lê, Hoakiet944, Hạ Lan Kỳ Vũ, P BMT, Tiên Bùm, Tiểu Đầu To, Tiểu Liên, tuyet thu và 1110 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 136, 137, 138

2 • [Cổ đại - Trọng sinh] Trọng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương

1 ... 60, 61, 62

3 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 158, 159, 160

4 • [Cổ đại - Điền văn] Bỏ ta còn ai - Nam Lâu Họa Giác

1 ... 66, 67, 68

5 • [Hiện đại - Quân nhân] Quân hôn Chọc lửa thiêu thân - Minh Lam Phong

1 ... 54, 55, 56

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 56, 57, 58

7 • [Xuyên không] Túng sủng đụng ngã sư muội - Như Nhược Yên

1 ... 55, 56, 57

8 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

9 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

10 • [Hiện đại] Người phụ nữ của Tổng giám đốc - Minh Châu Hoàn

1 ... 160, 161, 162

11 • [Hiện đại] Hào môn thừa hoan Mộ thiếu xin anh hãy tự trọng! - Mộc Tiểu Ô

1 ... 198, 199, 200

12 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 9/1]

1 ... 52, 53, 54

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại cải tạo vợ cám bã - Mặc Vũ Vũ

1 ... 29, 30, 31

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 176, 177, 178

15 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 97, 98, 99

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 119, 120, 121

17 • [Hiện đại] Ép yêu 100 ngày - Diệp Phi Dạ (Phần II)

1 ... 189, 190, 191

18 • [Hiện đại] Cuộc hôn nhân mù quáng - Phong Tử Tam Tam

1 ... 30, 31, 32

19 • [Hiện đại] Ép yêu 100 ngày - Diệp Phi Dạ (Phần I)

1 ... 167, 168, 169

20 • [Hiện đại] Cuộc hôn nhân ấm áp - Túy Hậu Ngư Ca

1 ... 22, 23, 24



Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 1000 điểm để mua Dây chuyền đá Garnet và Citrine
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 700 điểm để mua Dây chuyền đá Garnet và Citrine
Đường Thất Công Tử: hi bà xã :love:
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=404755&p=3325399#p3325399
Cầu ủng hộ game Tình Yêu Nhân Vật của Nhi ,mọi người tham gia với Nhi nha
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 589 điểm để mua Dây chuyền đá Garnet và Citrine
cò lười: Hihi
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Con gái ngoan nhất thế gian là đây :chair:
LogOut Bomb: Lãng Nhược Y -> Đông Cát
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 541 điểm để mua Bướm Pha Lê
Shop - Đấu giá: Không Bằng Cầm Thú vừa đặt giá 514 điểm để mua Bướm Pha Lê
Snow cầm thú HD: Pp
Ngọc Nguyệt: Okay....con đi ngủ đây, cụ học đến mấy giờ/
Snow cầm thú HD: Là thế này ta định cúp học lun, mà ngta nhờ giao đồ cho con bé trên trường nên ta đành fai đi học :D3
Ngọc Nguyệt: =.= Okay... con hỏi học tối muộn à, cụ bảo ờ, giờ thì cụ bảo đi giao đồ,,,
-> Logic ghê
Snow cầm thú HD: Đi giao đồ giùm ngta :-P
Ngọc Nguyệt: 10 rưỡi rồi ai dạy học mà ghê vại?
Snow cầm thú HD: Ờ ờ :no3: khổ v đó
Ngọc Nguyệt: -_- Hổng phải kết BTS.
Con biết IU hát hay mờ.
Ớ, học tối muộn á?
Snow cầm thú HD: Thì ra ngọ kết btS à

Ta trễ h r đi trc :wave: pp
Snow cầm thú HD: IU vừa xinh vừa hát hay :))
Ngọc Nguyệt: -_- Không có đâu cụ.
Em út nhà BTS chọn IU là mẫu người lí tưởng.
Ôi nhớ cái thời trẻ trâu ngày xưa chỉ biết mỗi một bài của IU mà không ngờ giờ IU nổi thế...
Snow cầm thú HD: Cứ tưởng đi nói vụ moon lovers có phần mới
Snow cầm thú HD: Chuẩn, bít r hỏi ta chi
Ngọc Nguyệt: Fan BTS và fan Wanna One
Snow cầm thú HD: À thì fan bts với nhóm nào đó hét lên lúc IU phát biểu cái netizen chửi cho fan đó sml
Ngọc Nguyệt: Chia tay rồi nhỉ?
Snow cầm thú HD: Theo ta nhớ là IU bị dụ này vs scandal lộ ảnh nóng với bạn trai, mà lâu lắm rồi
Ngọc Nguyệt: Bài phát biểu về JongHyun hôm Golden Disk...
Snow cầm thú HD: Nghe nói là bài nhạc IU viết có vấn đề bị chỉ trích mà IU không bảo cảm thấy nó k vấn đề về sai netizen Hàn chửi dữ quá IU mới đứng ra xin lỗi
Snow cầm thú HD: Ko

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.