Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 52 bài ] 

Y thuật - Angie Sage

 
Có bài mới 15.04.2017, 19:59
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 25.12.2015, 17:11
Tuổi: 16 Nữ
Bài viết: 37
Được thanks: 28 lần
Điểm: 2.95
Có bài mới [Kỳ ảo] Y thuật (Septimus Heap #3) - Angie Sage - Điểm: 9
SEPTIMUS HEAP

TẬP 3: Y THUẬT (PHYSIK)
TÁC GIẢ: ANGIE SAGE
NGƯỜI DỊCH: HƯƠNG LAN
NHÀ XUẤT BẢN TRẺ
GIÁ BÌA: 90000Đ

GIỚI THIỆU

Khi Silas Heap bóc niêm một căn phòng bỏ hoang trong cung điện, vô tình ông đã phóng thích con ma nữ hoàng Etheldredda, một nữ hoàng sống ở thời năm trăm năm về trước. Trong kiếp ma, nữ hoàng này cũng ác độc, nghiệt ngã, và nhất là vẫn đeo đuổi ý đồ đen tối, quỷ quyệt hệt như khi mụ còn sống. Mưu đồ muốn được trường sinh bất lão của mụ đòi hỏi phải có sự phục tùng của Jenna, sự biến mất của Septimus, và tài năng của con trai mụ, Marcellus Pye, một nhà giả kim thuật và thầy lang lỗi lạc. Đương nhiên, nếu như kế hoạch của nữ hoàng Ethelderdda có liên quan đến Jenna và Septimus, thì chắc chắn nó cũng dính líu tới Nicko, ngài Alther Mella, bà Marcia Overstand, Beetle, Standley, Sarah, Silas, rồng Khạc Lửa, dì Zelda và tất cả dàn nhân vật biến ảo, vốn đã làm giá trị đáng nhớ cho Pháp Thuật và Khinh Công.

Series Septimus Heap:


Pháp thuật (Magyk - Septimus Heap #1)
Khinh công (Flyte - Septimus Heap #2)
Y thuật (Physik - Septimus Heap #3)
Queste (Septimus Heap #4)
Syren (Septimus Heap #5)
Darke (Septimus Heap #6)



Đã sửa bởi thỏ_chậm_chạp lúc 15.04.2017, 20:02.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn thỏ_chậm_chạp về bài viết trên: Nminhngoc1012
     

Có bài mới 15.04.2017, 20:01
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 25.12.2015, 17:11
Tuổi: 16 Nữ
Bài viết: 37
Được thanks: 28 lần
Điểm: 2.95
Có bài mới Re: Septimus Heap tập 3: Y thuật (Physik) - Angie Sage - Điểm: 10
Phần mở đầu

Silas Heap và lão Gringe, người giữ cổng Bắc đang ở trong góc tối tăm đóng bụi trên gác mái Cung Diện. Cả hai đứng trước cánh cửa nhỏ dẫn vào căn phòng Niêm Kín mà Silas Heap, Pháp sư thường đẳng, chuẩn bị Bóc Niêm. “Hà hà, lão thấy chưa, Gringe,” ông bảo, “quả là nơi thích hợp nhất rồi đây. Bọn Đấu thủ của tôi phen này đừng hòng tẩu thoát nhé. Tôi chỉ việc Niêm chúng trong đó là xong.”
Lão Gringe không chắc như vậy. Ngay cả lão cũng biết rằng tốt nhất đừng bao giờ động vào loại phòng Niêm Kín trên gác mái. “Tôi chả ưa vụ này tí nào, Silas à,” lão ngần ngại. “Thấy ớn ớn sao đó. Với lại, lần trước ông ăn may vớ trúng cả bộ Đấu Thủ mới toanh dưới lớp ván sàn trên ấy không có nghĩa là lần này chúng sẽ chịu ở lại đây.”

“Nếu bị Niêm Kín thì chắc chắn chúng sẽ ở lại, Gringe,” Silas nói, ôm chặt hộp cờ Cản-Bắt quý giá của ông vừa mới phát hiên và vừa mới bắt được. “Lão tếu táo chẳng qua là vì lão sẽ không dụ được đám này ra khỏi nữa đâu.”

“Cái đám vừa rồi cũng đâu phải do tôi dụ chúng đi, Silas Heap. Chúng đi là vì ý chúng muốn. Chứ tôi mà làm được gì chuyên đó.”

Silas tảng lờ lão Gringe. Phải ráng nhớ cách thực hiện bùa Bóc Niêm.
Lão Gringe bứt rứt nhịp nhịp chân. “Mau lên, Silas. Để tôi còn trở về cổng nữa. Cứ tầm này là Lucy giở chứng bất trị nhất, tôi chẳng muốn để nó đó một mình lâu đâu.”

Silas Heap nhắm mặt lại cho tập trung hơn. Thở là thà lào thào, để lão Gringe không nghe thấy, Silas lầm rầm tụng thần chú Khoá Ngược ba lần, kết thúc bằng phép Bóc Niêm. Ông mở mắt. Chẳng có gì xảy ra.

“Tôi đi đây,” lão Gringe làu bàu. “Ai lại lởn vởn như kẻ ăn không ngồi rồi suốt ngày thế này. Có người trong bọn mình còn phải làm việc chứ.”

Thình lình, một tiếng nổ lớn vang lên đồng thời cánh cửa phòng Niêm Kín giật mở toang. Silas hể hả. “Thấy chưa... Tôi đã làm được mà. Tôi là pháp sư, lão biết không. Úi! Gì thế?” Một luồng khí thum thủm lạnh buốt phụt qua người Silas và lão Gringe, hút một hơi thở ra khỏi buồng phổi của họ một cách không thương tiếc, khiến cả hai ngồi vật xuống ho sặc sụa.

“Rét quá.” Lão Gringe rùng mình, khắp cánh tay nổi da gà hồn hột.
Silas không đáp – ông đã vào phòng Bóc Niêm, đang nhăm nhe tìm chổ tốt để cất bộ cờ Cản-Bắt. Nỗi tò mò lấn át lão Gringe, thúc lão rón rén đi vào phòng. Nó nhỏ tí, không hơn một cái buồng chứa đồ là bao. Ngoài ánh sáng từ cây nến Silas cầm, còn đâu thì tối thui, do cửa sổ duy nhất trong phòng đã bị xây bít lại. Nguyên một không gian trống huơ trống hoác, ván ló sanfbuij bám kít, và tường trát vữa trơ ra, nứt nẻ. Nhưng lão Gringe bất chợt nhận thấy, nó không trống lốc hoàn toàn. Trong góc tối lờ mờ ở đầu kia căn phòng nhỏ có một bức tranh sơn dầu lớn dựa chống vào tường vẽ nữ hoàng kích thước như người thật.

Silas dòm bức chân dung. Đó là một bức vẽ tinh xảo vẽ hình nữ hoàng của lâu đài thời xưa xữa xừa xưa. Ông bảo đảm nó rất xưa bởi vì bà đội chiếc vương miện thật, vốn đã bị mất từ nhiều thế kỷ trước. Nữ hoàng nà có cái mũi nhọn hoắt và để kiểu tóc bím cuộn tròn hai bên tai, tựa như cái mũ che. Nép sát bên váy bà là một con Aie-Aie – loài vật nhỏ bé ghê tởm, mặt chuột, móng sắc, đuôi dài như đuôi rắn. Nó gương đôi mắt tròn đỏ lòm ra ngó trừng trực Silas, tựa hồ muốn phập cái răng duy nhất nhọn sắc như kim vào ông. Nữ hoàng cũng từ trong tranh nhìn ra, nhưng với vẻ mặt bất bình khinh khỉnh. Mái đầu hất cao, được đỡ bằng một vòng cổ áo xếp nếp hồ cứng dưới cằm, đôi mắt dữ tợn của bà ta phản chiếu ánh nến của Silas, và dường như đôi mắt ấy đảo tới đâu thì ngọn nến luôn ngả theo tới đó.
Lão Gringe rùng mình. “Tôi chả muốn đơn độc gặp bà ta giữa đêm hôm đâu.”
Silas nghĩ lão Gringe nói đúng,ông cũng không muốn đêm hôm gặp bà ta một mình – và đội quân Đấu thủ của ông chắc chắn cũng chẳng muốn. “Bà này phải đi chỗ khác thôi,” Silas phán. “Tôi sẽ không để bà ta doạ cho đội Đấu thủ của tôi hoảng sợ ngay khi chưa kịp yên vị.”

Nhưng Silas nào biết rằng bà ta đã đi rồi. Ngay khi ông vừa Bóc Niêm căn phòng, con ma nữ hoàng Etheldredda và con ma thú đã bước ra khỏi bức chân dung. Chúng mở cửa đi ra ngoài và mũi nhọn hếch lên trời... sượt ngang qua Silas và lão Gringe. Nữ hoàng cùng con Aie-Aie không đếm xỉa gì đến họ, bởi lẽ bà ta còn có những việc quan trọng... và phải mất lâu thật lâu mới được phóng thích để làm?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 16.04.2017, 19:09
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 25.12.2015, 17:11
Tuổi: 16 Nữ
Bài viết: 37
Được thanks: 28 lần
Điểm: 2.95
Có bài mới Re: [Kỳ ảo] Y thuật (Septimus Heap #3) - Angie Sage - Điểm: 10
Chương 1: Snorri Snorrelssen

Snorri Snorrelssen lái chiếc thương thuyền của mình qua làn nước phẳng lặng trên dòng sông về phía Lâu Đài. Đó là một chiều thu mù sương và Snorri thở phào bỏ lại những con nước thuỷ triều dậy sóng của Bến Cảng đằng sau. Gió đã lặng nhưng vẫn đủ sức quất lá buồm khổng lồ của thuyền Alfrún – đặt theo tên mẹ cô, người sở hữu chính thức con thuyền – giúp cô bé lái an toàn qua Vách đá Quạ đen và hướng tới bến sông ở phía đối diện quán Trà và Rượu của Sally Mullin.

Hai chàng ngư dân trẻ, lớn tuổi hơn Snorri một chút, vừa trở về sau một ngày đánh cá trích thành công, hớn ha hớn hở chụp sợi dây gai dầu mà Snorri quăng lên bờ. Sốt sắng khoe tài nghệ của mình, họ quấn dây vào hai cái cọc lớn trên bế, neo chặt Alfrún lại. Các chàng ngư dân cũng hí hửng khuyên răn đủ thứ về cách hạ buồm với cách xếp dây thừng sao cho gọn nhất, nhưng Snorri chẳng để ý đến, một phần vì cô không hiểu rõ tiếng của họ, nhưng phần lớn là do hồi nào đến giờ không ai dạy Snorri phải làm gì – không ai, kể cả mẹ cô. Mà nhất là mẹ cô.

Snorri, cao hơn tuổi của mình nhiều, là một cô gái rắn chắc, thon thả và khoẻ khác thường. Bằng vẻ thuần thục của người vừa mới một mình lênh đênh ngoài biển hai tuần liền, Snorri hạ lá buồm vải bạc to kềnh xuống và cuốn nó lại theo từng nếp gấp rộng, nặng chịch; sau đó cô xếp dây thừng lại thành những cuộn gọn ghẽ và buộc chặt bánh lái. Ý thức rõ là mình đang bị hai anh chàng đánh cá nhìn ngó, Snorri khoá nắp cửa hầm lại, dưới đó chất đầy những kiện hàng nặng chĩu quần áo len dày, những bao gia vị làm kim chi, những thùng cá muối và đôi ủng da tuần lộc độc đáo. Cuối cùng – phớt lờ những kẻ tự nguyện đòi giúp tiếp – Snorri thả ván thuyền xuống và bước lên bờ, để Ullr, con mèo nhỏ màu cam có chỏm lông đuôi đen ở lại thuyền cho nó đi lơ thơ trên boong rình đuổi chuột.

Snorri đã ở ngoài biển hơn hai tuần nên rất thèm được bước đi vững chắc, nhưng khi nhịp bước dọc theo bến sông cô cảm tưởng như mình vẫn còn ở trên thuyền Alfrún, bởi mặt đất có vẻ cũng đong đưa dưới chân cô giống như con thuyền cũ ấy. Hai chàng ngư dân giờ này đáng ra phải về nhà với mẹ nhưng lại ngồi bên đông giỏ bắt tôm hùm trống trơn. Một người trong bọn cất tiếng, “Chào em.”

Snorri mặc kệ anh ta. Cô rảo chân tới cuối bến sông và rẽ vào con đường đát nện dẫn tới chiếc cầu phao lớn mới bắc, trên cầu toạ lạc một quán ăn sầm uất. Đó là một toà nhà gỗ hai taangfraats kiểu cách với những cửa sổ thấp, dài ngó ra sông. Ánh đèn dầu vàng vàng ấm áp từ trần nhà hắt ra, khoác cho quán một vẻ mời gọi trong tiết trời sẩm tối buốt giá. Chân dậm trên lối đi dằn gỗ dẫn lên cầu phao mà Snorri không thể tin nổi rốt cuộc mình lại có mặt ở nơi đây... tại quán Trà và Rượu của Sally Mullin, nhưng khi Snorri bước qua ngưỡng cửa thì tiếng ồn ào bổng im bặt, hệt như ai tắt công tắc cái phụt. Hầu như nhất loạt, tất cả thực khách đều đặt cốc bia xuống và trố mắt nhìn cô gái lạ trẻ tuổi, bận áo thụng đặc trưng của Nghiệp đoàn Hanscatic, cơ quan chủ quản của cánh lái buôn phương Bắc. Snorri cảm thấy mặt mình đỏ bừng, cáu tiết ước gì mình đừng đỏ mặt vậy, nhưng cứ bước thẳng đến quầy, dứt khoát gọi một chiếc bánh lúa mạch nướng và nửa vại bia Springo đặc biệt mà cô đã nghe danh.

Sally Mullin, một phụ nữ thấp tròn, có số lượng tàn nhang và bột lúa mạch bằng nhau trên má, xồ ra khỏi nhà bếp. Trông thấy tấm áo thụng đỏ sậm và vòng dây da quấn quanh đầu không lẫn vào đâu được của lái buôn phương Bắc, mặt bà liền đanh lại. “Ở đây không tiếp lái buôn phương Bắc,” bà sẵng giọng.

Snorri bối rối. Cô không chắc hiểu Sally nói gì, nhưng cô chắc chắn bà không chào đón mình.

“Cô đã đọc bảng đề trên cửa rồi đấy,” Sally nói khi Snorri không tỏ ý sẽ rời đi.

“Cấm lái buôn phương Bắc. Cô không được chào đón ở đây, trong quán ăn của tôi.”

“Cô ấy chỉ là một thiếu nữ thôi mà, Sal,” ai đó hét vọng ra. “Cho cô gái một cơ hội đi.”

Khách khứa bùng lên rầm rầm tán thành. Sally Mullin nhìn kỹ Snorri hơn và vẻ mặt bà dịu đi. Quả đúng thật – cô này chỉ là một con bé – có lẽ mười sáu tuổi là quá, Sally nghĩ. Cô nàng có màu tóc vàng bạch kim và mắt xanh da trời nhàn nhạt rất điển hình của cánh lái buôn, nhưng lại không có vẻ mặt sắt đá đáng sợ mà mỗi khi chợt nhớ là Sally rùng mình.

“Ơm...” Sally trở về quầy, “Ta thấy đêm sắp xuống rồi mà ta không phải kẻ đang tâm đẩy một cô gái trẻ ra ngoài trời tối một mình. Cô dùng gì hả, cô gái?”

“Tôi... tôi sẽ,” Snorri nín thin thít nhớ lại ngữ pháp. Không biết Tôi ăn hay là Tôi sẽ ăn? “Tôi ăn một lát bánh lúa mạch nướng rất khéo của bà và nửa vại bia Springo đặc biệt nữa, Xin bà vui lòng.”

“Bia Springo đặc biệt?” Giọng ai đó hét vang lên. “Ôi, thiếu nữ trong tim tôi.”

“Im đi, Tom,” Sally mắng. “tốt hơn cô hãy dùng bia Springo thường trước đã,” bà bảo Snorri. Sally rót bia vào một cốc sứ lớn và đẩy nó qua quầy cho cô gái. Snorri thận trọng nhấp một ngụm và nhăn mặt kinh tởm. Bà Sally không hề ngạc nhiên. Bia Springo phải uống quen mới thấy nghiền, chứ hầu hết đám trẻ choai đều nghĩ nó kinh xóc óc – thật tình có lúc chính Sally còn nghĩ nó thối hoắc kìa. Sally rót một cốc nước chanh mật ongcho Snorri, đặt nó vào khay cùng với một khoanh bánh lúa mạch nướng thật lớn. Trông bộ dạng cô gái có lẽ sẽ ăn mạnh đấy. Snorri đưa cho bà hẳn một đồng florin bạc, trước sự ngạc nhiên của Sally, và nhận lại một đống tướng tiền xu lẻ. Sau đó cô ngồi xuống một cái bàn trống bên cửa sổ và nhìn ra dòng sông đen kịt.

Tiếng trò chuyện rầm rĩ trong quán lại trở về như cũ, Snorri thở phào nhẹ nhõm. Dám đi vào quán Trà và Rượu của Sally Mullin là việc khó nhất cô từng làm trong đời. Khó hơn cả việc quyết định dong Alfrún ra biển một mình lần đầu, khó hơn cả việc thu mua gói hàng hoá Alfrún đang chở bằng số tiền cô dành dụm nhiều năm, và càng khó, khó, khó hơn gấp bội chuyến vượt biển Bắc ngăn cách Nghiệp đoàn lái buôn phương Bắc với vùng đất có quán Trà và Rượu của Sally. Nhưng mà cô đã dám vào đây – Snorri Snorrelsseen sẽ tiếp bước cha mình, không ai có thể ngăn được cô. Kể cả mẹ cô cũng không.

Mãi tối khuya hôm đó Snorri mới trở về thuyền Alfrún. Ullr ra mừng chủ trong lốt vỏ đêm của nó. Con mèo nồng hậu vọt ra một tràng meo trầm đục, ngân dài rồi theo chủ đi trên boong thuyền. Đeo cái bụng no óc ách bánh lúa mạch nướng đến gần như không nhấc chân nổi, Snorri tới ngồi xuống chỗ yêu thích của mình, nơi mũi thuyền, vuốt ve Ullr Đêm – một con báo bóng mượt, uy mãnh, đen tựa màn đêm với đôi mắt xanh nước biển và chóp đuôi màu cam.

Snorri bồi hồi không sao ngủ được. Cô ngồi ôm choàng lấy bộ lông mượt ấm như lụa của Ullr, ngó mông lung ra dòng sông tới vùng nông trại phía bờ bên kia. Lát sau, đêm phủ buốt lạnh, cô quấn mình vào chiếc chăn len vừa dày vừa dài mà cô định sẽ mang bán – với giá rất cao – trong phiên chợ buôn sắp mở trong hai tuần nữa. Trên đùi cô trải phẳng phiu tấm bản đồ Lâu Đài, chỉ đường tới nơi họp chợ, mặt trái tấm bản đồ ghi chỉ dẫn chi tiết về cách thức đăng ký quầy sapjcungf tất cả những quy tắc và luật lệ hành xử trong mua bán trao đổi hàng. Snorri thắp ngọn đèn dầu cô vừa mang từ dưới cabin nhỏ lên và ngồi yên vị nghiền ngẫm những quy định với phương thức. Gió lặng tăm, cơn mưa phùn lắc rắc hồi tối cũng đã ngừng; không khí hanh lạnh, trong lành, Snorri hít vào mùi đất liền – rất khác và rất xa lạ so với mảnh đất nơi cô đã quen thuộc.

Khi màng đêm buông dày, từng tốp khách nhỏ bắt đầu rời quán Trà và Rượu của Sally, đến sau nửa đêm thì Snorri thấy ánh đèn dầu trong quán tắt lịm và nghe tiếng chốt cửa. Snorri mỉm cười hạnh phúc. Cuối cùng thì cô cũng đã được một mình với dòng sông, chỉ mình cô, Ullr và thuyền Alfrún, một mình trong đêm. Khi chiếc thương thuyền lắc lư nhè nhẹ theo con sóng thuỷ triều đang rút, mắt Snorri sụp díp lại. Cô đặt tờ danh mục liệt kê chi chít các loại cân và dụng cụ đo lường được phép sử dụng xuống, kéo tấm chăn len sát vào người hơn và nhìn chong ra dòng sông một lần cuối cùng trước khi xuống cabin ngủ. Bất chợt cô trông thấy nó.

Một chiếc thuyền dài, lờ mờ phác thành một mảnh sáng xanh lục đang ngoặt ra khỏi vách đá Quạ Đen. Snorri ngồi ngây đờ ra nhìn con thuyền chầm chậm không tiếng động tiến ra giữa sông, đều đặn tiến dần tiến dần tới thuyền Alfrún. Khi nó tới gần, Snorri nhìn thấy bóng nó loè nhoè dưới ánh trăng, bất giác một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng cô, bởi vì Snorri Snorrelssen, người Kiến Vong, biết đích xác mình đang nhìn cái gì – một con tàu hiển linh. Snorri thở rít trong lồng ngực, bởi vì trong các loại thuyền ma hiển hiện cô chưa bao giờ mục kích loại thuyền như thế này. Snorri đã quá quen thấy thuyền cá bị đắm, với thuyền trưởng chết đuối cầm lái, vĩnh viễn trên đường đi tìm bến cập an toàn. Thỉnh thoảng cô còn thấy linh hồn của những chiến thuyền dài què quặt, lê về cố hương sau một trận giao tranh ác liệt, và một lần cô tận mắt chứng kiến con tàu cao chót vót của một thương nhân giàu sụ, của nả tuôn ào ạt khỏi lỗ thủng bên hông tàu, nhưng chưa bao giờ cô nhìn thấy thuyền Hoàng gia cả - có con ma nữ hoàng cho đủ lệ bộ nữa thì càng không.

Snorri đứng dậy, nâng ống nhòm Vong mà bà thông thái của Cung Điện Băng tặng mình lên, và chỉa thẳng vào cái thứ ma quỷ Hiện Hình có tám tay chèo ma chèo hùng hục đang lừ lừ trôi đến kia. Trên boong thuyền cắm những lá cờ bay phất trong tư thế đón cơn gió đã tắt từ đời nào đời nao; thân thuyền vằn vện những hình thù dát vàng và bạc, phủ một bức mành trướng đỏ choé, nặng nề giăng trên những cây cột bằng vàng chạm hoa văn cầu kỳ. Ngay dưới bức mành trướng, một dáng người uy nghi ngồi thẳng đuột, mắt dõi thẳng về phía trước. Cái cằm nhọn của bà ta gác lên một viền cổ cao xếp nếp hồ cứng, đầu đội vương miện trông thô kệch và để kiểu tóc xưa cũ không chối cãi vào đâu được: hai cuộn tết bím cuốn chặt quanh hai tai. Sát bên bà ta là một sinh vật nhỏ choắt, gần như trụi lông, ban đầu Snorri tưởng đó là một con chó xấu xí, sau rồi mới thấy cái đuôi dài tựa đuôi rắn quấn quanh một cây cột vàng. Snorri nhìn con thuyền ma trôi qua, lại một lần nữa rùng mình trước làn gió buốt xuyên thấu qua người – có cái gì đó rất khác, rất thật, ở những sinh vật trên con thuyền ấy.

Snorri hạ ống nhòm Vong và chui qua cửa sập xuống cabin, để Ullr gác trên boong. Cô treo cây đèn dầu lên móc trần cabin, toả ánh sáng vàng dịu khiến cho cabin ấm cúng, dễ chịu. Cái hốc này hẹp bé tí do phần lớn không gian của chiếc thương thuyền đều đã được tận dụng để chất hàng, nhưng Snorri yêu thích nó. Cabin ốp gỗ táo thơm phảng phất do cha cô, Olaf, đã có lần mang về làm quà tặng mẹ cô và đã tự tay cưa đục rất khéo, bởi ông cũng từng là một thợ mộc tài ba. Trên mạn chính kê chiếc giường gắn hẳn vào thuyền, ban ngày trưng dụng làm ghế ngồi. Dưới gầm giường đóng những ngăn tủ ngay ngắn làm chỗ cho Snorri cất giữ đồ linh tinh, lặt vặt và phía bên trên giường là một dãy kệ dài để những cuộn bản đồ hàng hải. Phía mạn cập cảng là một cái bàn xếp, một dãy tủ com-mốt bằng gỗ táo và một cái bếp lò nhỏ bằng kim loại, khum tròn có ống khói chạy thẳng lên, xuyên qua trần cabin. Snorri mở cánh cửa lò, để lộ đốm lửa đỏ liu riu từ đống than âm ỉ sắp tàn.

Cảm thấy buồn ngủ, Snorri leo lên giường, quấn tấm mền bằng da tuần lộc quanh người và thả mình trôi vào giấc ngủ đêm. Cô mỉm cười sung sướng. Quả là một ngày tốt lành, ngoại trừ cái cảnh gặp nữ hoàng ma. Nhưng chỉ có một con ma duy nhất mà Snorri mong muốn gặp – đó là con ma Olaf Snorrlssen.  


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 52 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Google [Bot] và 88 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

[Cổ đại] Thê tử của bạo quân - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 37, 38, 39

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 104, 105, 106

6 • [Hiện đại] Ly hôn đi điện hạ - Lục Thiếu

1 ... 85, 86, 87

7 • [Xuyên không] Giáo chủ phu nhân bảo ngài đi làm ruộng - Nông Gia Nữu Nữu

1 ... 50, 51, 52

8 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 231, 232, 233

10 • [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi

1 ... 35, 36, 37

11 • [Hiện đại] Chinh phục vợ yêu - Thương Tiểu Ly [Hoàn]

1 ... 47, 48, 49

12 • [Hiện đại] Bà xã của thủ lĩnh sát thủ - Ngấn Nhi

1 ... 35, 36, 37

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 91, 92, 93

14 • [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo

1 ... 57, 58, 59

15 • [Xuyên không] Sủng phi của ngốc vương Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

1 ... 50, 51, 52

16 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C582

1 ... 76, 77, 78

17 • [Hiện đại] Hội chứng Stockholm - Thảo Nê Mị

1 ... 13, 14, 15

18 • [Hiện đại] Yêu chỉ là hữu danh vô thực - Lục Xu

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Quyền thiếu cưng chiều vợ yêu khó nuôi - Cố Nhiễm Nhiễm

1 ... 57, 58, 59

20 • [Hiện đại] Quân hôn Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

1 ... 43, 44, 45


Thành viên nổi bật 
007
007
Daesung
Daesung
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc

Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 773 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 465 điểm để mua Bạch tuột
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 440 điểm để mua Bạch tuột
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 418 điểm để mua Bạch tuột
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 397 điểm để mua Bạch tuột
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 700 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 526 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 500 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 500 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 345 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 735 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 526 điểm để mua Pearl Heart
ThiểnThiển: Pm cho em nha
ThiểnThiển: Cho em xin vài bộ đồng nhân đi mấy ng đẹp
The Wolf: Dạo này vắng quá nhờ.
Nguyễn Khai Quốc: viewtopic.php?t=402782&p=3381175#p3381175 Giống Rồng hồi thứ hai mươi đã khép lại. Mời quý vị cùng đón đọc.
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sữa
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 377 điểm để mua Bạch tuột
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 699 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 500 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn cam
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 421 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 400 điểm để mua Bánh kem hoa hồng
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 400 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 664 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 288 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 358 điểm để mua Bạch tuột
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 400 điểm để mua Bánh kem chocolate 3 tầng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 631 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 588 điểm để mua Dàn hoa Tulip

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.